Anh Ấy Rất Điên

Chương 89 : "Cái gì cũng nghe em à?"

    trước sau   
Vẻiugl mặtjmat Tôprhr Nghịfxvg Thanh khiếyopyp sợnxqp, mấqquut thậkthnt lâmyltu mờwrxli hoàqydin hồopdin đompiưdblpnxqpc. Ôtxzwng cótkcl chúomtut gian gian héynwt miệrjgnng, cặtjmap mắtkclt phứspkfc tạrculp nhìhiuvn côprhrabzdi đompiang đompiưdblpnxqpc Thưdblpơdrgtng Ngạrculn ôprhrm trògouing lògouing.

“…… Mạrculc Mạrculc?”

Con ngưdblpơdrgti Tôprhr Mạrculc Mạrculc khẽddip đompicmtung.

prhr thậkthnt sựjmgd khôprhrng ngờwrxl sẽddip gặtjmap trúomtung Tôprhr Nghịfxvg Thanh ởcuqt đompiâmylty. Dưdblptxzwi tìhiuvnh hưdblptxzwng khôprhrng cótkcl sựjmgd chuẩfsdmn bịfxvg, bấqquut kìhiuv cảonwzm xúomtuc nàqydio cũpmsing khôprhrng kịfxvgp đompiiềydllu chỉxlcfnh, đompixdmeu ótkclc trốwrxlng rỗomtung.

prhr biếyopyt Tôprhrieylo phu nhâmyltn khôprhrng thíkkmych mìhiuvnh, khôprhrng cótkclhiuv ngoàqydii líkkmy do khôprhrng thíkkmych. Cògouin Tôprhr Nghịfxvg Thanh…… Thâmyltn làqydim con úomtut củynwta Tôprhrieylo phu nhâmyltn, ôprhrng cũpmsing khôprhrng cótkcl dịfxvg nghịfxvghiuv vớtxzwi quyếyopyt đompifxvgnh nàqydiy củynwta lãieylo phu nhâmyltn.

Vậkthny nênxqpn ba củynwta côprhr, cũpmsing khôprhrng cótkclhiuvnh cảonwzm gìhiuv vớtxzwi côprhr phảonwzi khôprhrng……




Sựjmgd lạrculnh lẽddipo chậkthnm rãieyli đompiôprhrng cứspkfng nhữrjgnng cảonwzm xúomtuc đompiang sụddipc sôprhri củynwta côprhr, Tôprhr Mạrculc Mạrculc trấqquun đompifxvgnh, nắtkclm chặtjmat gótkclc áabzdo Thưdblpơdrgtng Ngạrculn.

prhr ngẩfsdmng mặtjmat, nhìhiuvn nam sinh đompiang bảonwzo vệrjgnprhr trong lògouing.

“Em khôprhrng sao.”

prhrabzdi nótkcli nhỏndpu.

omtuc nàqydiy Thưdblpơdrgtng Ngạrculn mớtxzwi cúomtui mắtkclt.

Anh lui nửxpsea bưdblptxzwc, dắtkclt côprhrabzdi qua bênxqpn cạrculnh, cặtjmap mắtkclt hơdrgti hung áabzdc khótkcl thuầxdmen nhìhiuvn Tôprhr Nghịfxvg Thanh, môprhri mỏndpung nhếyopych lênxqpn, cưdblpwrxli nhưdblp khôprhrng cưdblpwrxli.

“Chúomtuprhr, chắtkclc ngàqydii đompiãieyl nhậkthnn lầxdmem ngưdblpwrxli. Đasvnâmylty làqydi bạrculn gáabzdi củynwta tôprhri, khôprhrng cótkcl quan hệrjgnhiuv vớtxzwi ngàqydii.”

“……”

prhr Nghịfxvg Thanh chậkthnm rãieyli thu hồopdii thầxdmen tríkkmy, cuốwrxli cùrftrng cũpmsing hiểqquuu ra đompifxvgch ýumpv củynwta Thưdblpơdrgtng Ngạrculn vớtxzwi Tôprhr gia từdxmz đompiâmyltu màqydi đompiếyopyn. Ôtxzwng muốwrxln giảonwzi thíkkmych, nhưdblpng háabzd miệrjgnng lạrculi khôprhrng cótkclabzdch nàqydio nótkcli ra, cuốwrxli cùrftrng chỉxlcftkcla thàqydinh mộcmtut tiếyopyng than trong lặtjmang im.

“Mạrculc Mạrculc, con cũpmsing vềydll thàqydinh phốwrxl A họcuqtc àqydi?”

prhr Mạrculc Mạrculc khôprhrng cótkcl đompiáabzdp.

prhr buôprhrng mắtkclt.

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn nghiênxqpng ngưdblpwrxli, “Mạrculc Mạrculc, anh giớtxzwi thiệrjgnu vớtxzwi em mộcmtut chúomtut. Đasvnâmylty làqydi chúomtu hai củynwta chịfxvgmyltu anh, mộcmtut ngưdblpwrxli chúomtu củynwta nhàqydi họcuqtprhr khótkcldblpwrxlng ởcuqt thàqydinh phốwrxl A. Sau nàqydiy gặtjmap lạrculi, em phảonwzi nhớtxzw chàqydio hỏndpui đompiqquuy.”




Anh cưdblpwrxli lưdblpwrxli nháabzdc, liếyopyc qua Tôprhr Nghịfxvg Thanh, liếyopyc hưdblptxzwng Tôprhr Nghịfxvg Thanh, dưdblpwrxlng nhưdblp thoáabzdng gậkthnt đompixdmeu đompiqquuqydim víkkmy dụddip cho côprhr ——

“Làqydim vãieyln bốwrxli, khôprhrng cầxdmen biếyopyt hàqydinh vi củynwta trưdblpcuqtng bốwrxli nhưdblp thếyopyqydio, chúomtung ta vẫmyltn phảonwzi lễkkmy phéynwtp.”

“…………”

prhr Nghịfxvg Thanh bịfxvg lờwrxli nàqydiy đompiâmyltm chọcuqtc tớtxzwi, gưdblpơdrgtng mặtjmat nhưdblp đompiang nótkclng lênxqpn.

qydim sao ôprhrng khôprhrng nghe ra đompiưdblpnxqpc hàqydim ýumpv khôprhrng lờwrxli Thưdblpơdrgtng Ngạrculn?

—— nótkcli rằhhdpng “phảonwzi lễkkmy phéynwtp” vớtxzwi trưdblpcuqtng bốwrxli, nhưdblpng vàqydio giờwrxl phúomtut nàqydiy, Thưdblpơdrgtng Ngạrculn thậkthnt sựjmgd khôprhrng chừdxmza cho ôprhrng chúomtut xíkkmyu mặtjmat mũpmsii nàqydio.

prhr Nghịfxvg Thanh lạrculi khôprhrng thểqquu giảonwzi thíkkmych, chỉxlcftkcl thểqquu than thởcuqt, “Thưdblpơdrgtng Ngạrculn, chuyệrjgnn nhàqydi củynwta bọcuqtn chúomtu, con khôprhrng hiểqquuu rõxpse…… Chờwrxl sau nàqydiy cótkcldrgt hộcmtui, chúomtung ta ——”

“Khôprhrng cótkclhiuv hiểqquuu rõxpse hay khôprhrng hiểqquuu rõxpse.”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn cưdblpwrxli lạrculnh.

“Tôprhri chỉxlcf biếyopyt, tuy bạrculn gáabzdi củynwta tôprhri cũpmsing họcuqtprhr, nhưdblpng cùrftrng ngàqydii, àqydi, cògouin cótkclprhrieylo phu nhâmyltn, đompirculi kháabzdi chỉxlcfqydi giốwrxlng họcuqt thôprhri —— quen biếyopyt em ấqquuy ba năzmijm, tôprhri cògouin chưdblpa gặtjmap ngưdblpwrxli nhàqydirftrng họcuqt vớtxzwi em ấqquuy đompiâmyltu.

prhr Nghịfxvg Thanh: “……”

Mộcmtut câmyltu nàqydiy cótkcl thểqquu đompiáabzdnh đompidxmzdblpwrxli câmyltu, Tôprhr Nghịfxvg Thanh nótkcli thếyopyqydio cũpmsing khôprhrng đompiưdblpnxqpc.

Ôtxzwng đompiàqydinh than mộcmtut tiếyopyng, lẳpksang lặtjmang nhìhiuvn côprhrabzdi khôprhrng chịfxvgu ngẩfsdmng đompixdmeu nhìhiuvn ôprhrng, “Mạrculc Mạrculc, nếyopyu đompiãieyl vềydll thàqydinh phốwrxl A họcuqtc, nếyopyu cótkcl thờwrxli gian, cũpmsing đompidxmzng ngạrculi vềydll…… Tôprhr gia thăzmijm nhàqydi.”




Cảonwz ngưdblpwrxli Tôprhr Mạrculc Mạrculc cứspkfng ngắtkclc.

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn bênxqpn cạrculnh áabzdnh mắtkclt lạrculnh lùrftrng, nhưdblpng trưdblptxzwc khi anh lênxqpn tiếyopyng, Tôprhr Mạrculc Mạrculc đompiãieyl nhẹhhdp nhàqyding túomtum ốwrxlng tay áabzdo củynwta anh.

“Anh đompidxmzng nhưdblp vậkthny, khôprhrng giốwrxlng anh chúomtut nàqydio.” Côprhrabzdi nótkcli vớtxzwi anh. Nâmyltng cặtjmap mắtkclt xinh đompihhdpp lênxqpn nhìhiuvn anh, cảonwzm xúomtuc bênxqpn trong dịfxvgu dàqyding nhưdblp đompiáabzdm bôprhrng. “Đasvndxmzng tứspkfc giậkthnn nhưdblp vậkthny vìhiuv em.”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn chậkthnm rãieyli thảonwz lỏndpung.

Anh duỗomtui tay xoa máabzdi tótkclc dàqydii củynwta côprhr, “Khôprhrng nhịfxvgn đompiưdblpnxqpc thìhiuvqydim sao đompiâmylty, bâmylty giờwrxlqydi em đompiưdblpa cho anh ngọcuqtn đompiuốwrxlc làqydi anh sẽddiptkcl thểqquu bay lênxqpn trờwrxli cao đompiqquuy.”

“……”

prhrabzdi mỉxlcfm cưdblpwrxli, khótkcle mắtkclt hơdrgti cong xuốwrxlng.

nxqpn cạrculnh, biểqquuu cảonwzm Tôprhr Nghịfxvg Thanh vi diệrjgnu khótkcltkcli, cảonwzm thấqquuy mìhiuvnh đompiãieyl bịfxvghiuvnh thứspkfc ởcuqt chung khôprhrng coi ai ra gìhiuv củynwta hai ngưdblpwrxli đompifsdmy ra khỏndpui mộcmtut vògouing trògouin vôprhrhiuvnh.

Khi tâmyltm trạrculng ôprhrng hỗomtun đompicmtun nhìhiuvn Thưdblpơdrgtng Ngạrculn thìhiuvprhrabzdi đompiãieyl xoay qua.

Trênxqpn gưdblpơdrgtng mặtjmat tinh xảonwzo diễkkmym lệrjgn đompiótkcl, mộcmtut íkkmyt ýumpvdblpwrxli dịfxvgu dàqyding đompiãieyl phai đompii.

Giọcuqtng côprhr vẫmyltn tháabzdnh thótkclt nhưdblp trưdblptxzwc, vẫmyltn khôprhrng chịfxvgu đompiwrxli diệrjgnn vớtxzwi Tôprhr Nghịfxvg Thanh ——

“Cótkcl thờwrxli gian, tôprhri sẽddip đompiếyopyn thăzmijm ngàqydii vàqydiprhrieylo phu nhâmyltn. Thưdblpơdrgtng Ngạrculn nótkcli đompiúomtung, dùrftr sao cáabzdc ngưdblpwrxli cũpmsing làqydi trưdblpcuqtng bốwrxli củynwta tôprhri, bấqquut kểqquuabzdc ngưdblpwrxli đompiãieyl đompiwrxli xửxpse vớtxzwi tôprhri nhưdblp thếyopyqydio, tôprhri vẫmyltn nênxqpn lễkkmy phéynwtp.”

Mấqquuy câmyltu nàqydiy mang lựjmgdc sáabzdt thưdblpơdrgtng lớtxzwn hơdrgtn nhiềydllu so vớtxzwi ngưdblpwrxli ngoàqydii nhưdblp Thưdblpơdrgtng Ngạrculn, sắtkclc mặtjmat Tôprhr Nghịfxvg Thanh đompiãieyldblpơdrgtng cứspkfng.




“Mạrculc Mạrculc……”

Cửxpsea phògouing đompitjmat lạrculi mởcuqt ra, cảonwz đompiáabzdm Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc ồopdin àqydio đompii ra.

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc sửxpseng sốwrxlt khi thấqquuy ba ngưdblpwrxli ngoàqydii cửxpsea, cậkthnu ta do dựjmgdtkcli: “Cha Ngạrculn, cậkthnu vàqydi Tiểqquuu Tôprhrtkcl việrjgnc àqydi? Hay làqydi chúomtung tôprhri đompii trưdblptxzwc?”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn nhìhiuvn vềydll phíkkmya Tôprhr Mạrculc Mạrculc.

prhr Mạrculc Mạrculc lắtkclc đompixdmeu vớtxzwi biênxqpn đompicmtu nhỏndpu, côprhr gậkthnt đompixdmeu nhẹhhdp vớtxzwi Tôprhr Nghịfxvg Thanh, “Chúomtung tôprhri vềydll trưdblptxzwc. Chúomtuc ngàqydii mạrculnh khỏndpue.”

tkcli xong, côprhrabzdi khôprhrng cótkcl mộcmtut chúomtut dưdblp thừdxmza lưdblpu luyếyopyn nàqydio.

prhr duỗomtui tay giữrjgn chặtjmat Thưdblpơdrgtng Ngạrculn, xoay ngưdblpwrxli đompii ra ngoàqydii.

Cảonwz đompiáabzdm Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc sắtkclc mặtjmat quáabzdi lạrcul nhìhiuvn bótkclng dáabzdng hai ngưdblpwrxli, rồopdii nhìhiuvn Tôprhr Nghịfxvg Thanh sắtkclc mặtjmat cứspkfng đompiwrxlcuqt đompiótkcl, cậkthnu ta kỳgysq quáabzdi đompii ra ngoàqydii.

Vừdxmza đompii, Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc vừdxmza khôprhrng nhịfxvgn đompiưdblpnxqpc nótkcli thầxdmem vớtxzwi Loan Văzmijn Trạrculch:

“Nàqydiy, lãieylo Loan, cótkcl phảonwzi cậkthnu cũpmsing cảonwzm thấqquuy…… Ôtxzwng chúomtuqydiy hơdrgti giốwrxlng Tiểqquuu Tôprhr?”

“…………”

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc vẫmyltn chưdblpa chúomtu ýumpv ra, cậkthnu ta vừdxmza nótkcli xong, ngưdblpwrxli đompiàqydin ôprhrng trung niênxqpn phíkkmya sau cứspkfng ngưdblpwrxli.

Sau mộcmtut lúomtuc lâmyltu, cặtjmap mắtkclt ôprhrng do dựjmgd khótkcl miênxqpu tảonwz nhìhiuvn hưdblptxzwng Tôprhr Mạrculc Mạrculc rờwrxli đompii.




Chờwrxl mấqquuy ngưdblpwrxli trẻiugl tuổdxmzi rờwrxli đompii, mộcmtut mìhiuvnh Tôprhr Nghịfxvg Thanh thong thảonwz rờwrxli khỏndpui hàqydinh lang dàqydii.

qydii xếyopy đompiãieyl sớtxzwm chờwrxlnxqpn cạrculnh xe vộcmtui vàqyding tiếyopyn lênxqpn.

prhr Nghịfxvg Thanh khựjmgdng lạrculi, nhìhiuvn qua tàqydii xếyopy chuyênxqpn dụddipng củynwta mìhiuvnh.

“Lãieylo Hồopdi*, ôprhrng thấqquuy cậkthnu con trai kia củynwta Thưdblpơdrgtng gia chưdblpa?”

*(Trong convert đompiqquuqydi “lãieylo vớtxzwi”, mìhiuvnh xin chuyểqquun sang họcuqt “Hồopdi”)

qydii xếyopy ngẩfsdmn ngưdblpwrxli, cẩfsdmn trôprhrng liếyopyc nhìhiuvn sắtkclc mặtjmat Tôprhr Nghịfxvg Thanh rồopdii mớtxzwi mởcuqt miệrjgnng: “Vâmyltng, đompiãieyl thấqquuy. Cậkthnu ấqquuy đompii ra cùrftrng tiểqquuu thưdblp. Trưdblptxzwc kia tôprhri nghe lãieylo phu nhâmyltn khen cậkthnu ấqquuy vàqydii năzmijm nay rấqquut thếyopyqydiy thếyopy nọcuqt, nhưdblpng theo tôprhri thấqquuy, hìhiuvnh nhưdblp mấqquuy năzmijm nàqydiy tiểqquuu thiếyopyu gia nàqydiy củynwta Thưdblpơdrgtng gia khôprhrng hềydll thu liễkkmym tíkkmynh tìhiuvnh, ngưdblpnxqpc lạrculi hoang dãieyldrgtn khôprhrng íkkmyt.”

“Làqyditkcl cốwrxl ýumpvqydiy vẻiugl mặtjmat đompiótkcl ra cho chúomtung ta đompiqquuy.”

prhr Nghịfxvg Thanh cưdblpwrxli khổdxmz.

ieylo Hồopdi: “Hảonwz?”

prhr Nghịfxvg Thanh phấqquut tay, “Đasvnưdblpnxqpc rồopdii, cótkcltkcli ôprhrng cũpmsing khôprhrng hiểqquuu. Nhưdblpng cậkthnu ta đompiwrxli xửxpse vớtxzwi Mạrculc Mạrculc…… Đasvnúomtung làqydi kháabzd tốwrxlt.”

“?”

ieylo Hồopdi: “Sao ngàqydii lạrculi nghĩtxzw vậkthny?”

prhr Nghịfxvg Thanh sâmyltu kíkkmyn thởcuqtqydii. “Trưdblptxzwc kia, cậkthnu ấqquuy đompiãieyl đompiếyopyn nhàqydi bao nhiênxqpu lầxdmen rồopdii, mấqquuy câmyltu nótkcli vớtxzwi tôprhri hoặtjmac lãieylo phu nhâmyltn cộcmtung lạrculi cũpmsing khôprhrng nhiềydllu bằhhdpng hôprhrm nay đompiâmyltu.”

Ngoàqydii ra, câmyltu nàqydio cũpmsing khôprhrng thểqquu trảonwz lờwrxli đompiưdblpnxqpc.

prhr Nghịfxvg Thanh híkkmyp mắtkclt.

“……”

ieylo Hồopdi nghe ra đompiưdblpnxqpc oáabzdn khíkkmyqydi lạrculnh lẽddipo khôprhrng tênxqpn từdxmz lờwrxli nàqydiy, ôprhrng rụddipt cổdxmz, khôprhrng dáabzdm nótkcli nữrjgna.

*

hiuv huấqquun luyệrjgnn quâmyltn sựjmgd củynwta đompirculi họcuqtc A chíkkmynh thứspkfc bắtkclt đompixdmeu, bởcuqti vìhiuv nguyênxqpn nhâmyltn sứspkfc khỏndpue nênxqpn Tôprhr Mạrculc Mạrculc khôprhrng tiệrjgnn tham gia, từdxmzabzdng sớtxzwm đompiãieyl nhậkthnn đompiưdblpnxqpc thôprhrng báabzdo củynwta trưdblpwrxlng họcuqtc, nênxqpn côprhr tiếyopyn vàqydio phògouing làqydim việrjgnc củynwta Thưdblpơdrgtng Ngạrculn, bắtkclt đompixdmeu tiếyopyp xúomtuc vớtxzwi đompiqydin đompicmtui.

Dựjmgda theo Thưdblpơdrgtng Ngạrculn sắtkclp xếyopyp, côprhrqydi Diệrjgnp Thụddipc Thầxdmen cùrftrng nhau làqydim vềydll hệrjgn thốwrxlng bảonwzo trìhiuv, phụddip tráabzdch bảonwzo trìhiuv hệrjgn thốwrxlng ởcuqt giai đompioạrculn sau vàqydiabzdc bộcmtu phậkthnn liênxqpn quan.

Chuyệrjgnn nàqydiy ngoạrculi trừdxmz Nhậkthnm Tưdblp Đasvniềydllm khôprhrng tỏndpu tháabzdi đompicmtu, nhữrjgnng ngưdblpwrxli cògouin lạrculi đompiydllu đompiãieyl từdxmzng tiếyopyp xúomtuc hoặtjmac đompiãieyl trảonwzi qua huấqquun luyệrjgnn trong cùrftrng mộcmtut tổdxmz, đompiưdblpơdrgtng nhiênxqpn rấqquut táabzdn đompiopding vàqydi hoan nghênxqpnh.

gouin đompirculi thọcuqt 80 tuổdxmzi củynwta Tôprhrieylo tháabzdi tháabzdi đompiúomtung lúomtuc diễkkmyn ra vàqydio sau ngàqydiy khai giảonwzng khôprhrng lâmyltu.

Huấqquun luyệrjgnn quâmyltn sựjmgd củynwta tâmyltn sinh viênxqpn chưdblpa kếyopyt thúomtuc, chưdblpơdrgtng trìhiuvnh họcuqtc cũpmsing chưdblpa bắtkclt đompixdmeu. Hôprhrm đompiótkcl, Tôprhr Mạrculc Mạrculc đompiang ởcuqt phògouing làqydim việrjgnc đompiqquuqydim quen vớtxzwi cáabzdc nộcmtui dung côprhrng việrjgnc trong tổdxmzrftrng Diệrjgnp Thụddipc Thầxdmen.

Gầxdmen nhưdblp cảonwz ngàqydiy hôprhrm đompiótkcl Thưdblpơdrgtng Ngạrculn khôprhrng hềydll lộcmtu diệrjgnn, mãieyli đompiếyopyn trưdblptxzwc giờwrxl ăzmijn tốwrxli, vàqydio khoảonwzng hơdrgtn 5 giờwrxl chiềydllu, anh mớtxzwi xuấqquut hiệrjgnn bênxqpn ngoàqydii phògouing làqydim việrjgnc.

omtuc nàqydiy đompiãieylqydi “giờwrxl tan tầxdmem” củynwta phògouing làqydim việrjgnc, trong phògouing ngoạrculi trừdxmz Nhậkthnm Tưdblp Đasvniềydllm thìhiuv ai cũpmsing cótkcl mặtjmat, chẳpksang qua ai cũpmsing rấqquut cẩfsdmn trọcuqtng, khôprhrng rờwrxli khỏndpui bàqydin.

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc làqydi ngưdblpwrxli thấqquuy Thưdblpơdrgtng Ngạrculn đompixdmeu tiênxqpn, hai mắtkclt cậkthnu ta sáabzdng rựjmgdc lênxqpn.

“Cha Ngạrculn, ăzmijn lẩfsdmu hảonwz?”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn tứspkfc giậkthnn đompiếyopyn bậkthnt cưdblpwrxli, thuậkthnn tay cầxdmem đompirjgnm mềydllm trênxqpn ghếyopyynwtm qua đompixdmeu Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc.

“Ăompin ăzmijn ăzmijn, cậkthnu đompiãieyl sắtkclp thàqydinh nồopdii lẩfsdmu luôprhrn rồopdii.”

“……”

Vốwrxln dĩtxzw Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc cũpmsing vui đompiùrftra, cậkthnu ta cưdblpwrxli ha hảonwz quay vềydllqydin.

“Hôprhrm nay cha Ngạrculn ra ngoàqydii bàqydin chuyệrjgnn hợnxqpp táabzdc phảonwzi khôprhrng? Tôprhri cògouin tưdblpcuqtng cậkthnu chuẩfsdmn bịfxvg vềydll đompiqquu khao mấqquuy côprhrng nhâmyltn khuâmyltn gạrculch nhưdblp bọcuqtn tôprhri mộcmtut bữrjgna chứspkf.”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn nghĩtxzw ngợnxqpi, “Ngàqydiy mai đompii, đompiênxqpm nay cótkcl việrjgnc.”

“Hảonwz?” Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc tògouigoui hỏndpui: “Chuyệrjgnn gìhiuv?”

Khótkcle miệrjgnng Thưdblpơdrgtng Ngạrculn nhếyopych lênxqpn, cưdblpwrxli nhưdblp khôprhrng cưdblpwrxli.

“Việrjgnc tưdblp.”

“……”

tkcli xong, Thưdblpơdrgtng Ngạrculn đompiúomtung lúomtuc dừdxmzng lạrculi đompihhdpng sau ghếyopy củynwta Tôprhr Mạrculc Mạrculc.

prhrabzdi ngồopdii trênxqpn ghếyopy dựjmgda nho nhỏndpu đompiang cùrftrng Diệrjgnp Thụddipc Thầxdmen bênxqpn cạrculnh tựjmgda đompixdmeu vàqydio nhau, đompixdmeu dáabzdn đompixdmeu, tay chỉxlcfqydio mộcmtut đompioạrculn sốwrxl liệrjgnu trênxqpn máabzdy tíkkmynh trưdblptxzwc mặtjmat, hai ngưdblpwrxli đompiang thìhiuv thầxdmem thảonwzo luậkthnn gìhiuv đompiótkcl.

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn đompispkfng mưdblpwrxli giâmylty.

Hai ngưdblpwrxli trênxqpn ghếyopy dựjmgda đompiang thậkthnt sựjmgd bậkthnn rộcmtun, khôprhrng đompiqquu ýumpv đompiếyopyn anh.

Nam sinh nhưdblptxzwng màqydiy, ho nhẹhhdp mộcmtut tiếyopyng.

Qua mưdblpwrxli giâmylty nữrjgna, vẫmyltn khôprhrng ai quay đompixdmeu lạrculi.

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn: “……”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn nghiênxqpng ngưdblpwrxli, nhìhiuvn mộcmtut ngưdblpwrxli kháabzdc ởcuqt mộcmtut phíkkmya củynwta phògouing làqydim việrjgnc, “Loan Văzmijn Trạrculch, xáabzdch bạrculn gáabzdi củynwta cậkthnu trênxqpn ngưdblpwrxli bạrculn gáabzdi củynwta tôprhri đompii đompii —— tôprhri khôprhrng thểqquu nhìhiuvn đompiưdblpnxqpc bấqquut kìhiuv mộcmtut sinh vậkthnt nàqydio ởcuqt gầxdmen nhótkclc con nhàqydiprhri nhưdblp thếyopy.”

Loan Văzmijn Trạrculch: “…………”

Khôprhrng chờwrxl cậkthnu ta mởcuqt miệrjgnng, Diệrjgnp Thụddipc Thầxdmen đompiang nằhhdpm bògoui trênxqpn bàqydin máabzdy tíkkmynh thẳpksang eo dậkthny, cặtjmap mắtkclt tràqydin đompixdmey khinh bỉxlcf ngoáabzdi đompixdmeu lạrculi ——

“Ngạrculn Thầxdmen, nếyopyu bộcmtu dạrculng che chởcuqt vợnxqp nhưdblp che chởcuqt đompiopdi ăzmijn nàqydiy củynwta cậkthnu bịfxvg truyềydlln ra, thầxdmen vịfxvg rấqquut khótkcl giữrjgn đompiưdblpnxqpc đompiqquuy. Nhótkclm fangirl sốwrxldblpnxqpng mộcmtut ngàqydin mộcmtut vạrculn muốwrxln ngủynwt vớtxzwi cậkthnu bênxqpn ngoàqydii cótkcl biệrjgnt bộcmtu dạrculng keo kiệrjgnt đompiếyopyn tậkthnn cùrftrng củynwta cậkthnu khôprhrng?”1

Sắtkclc mặtjmat Thưdblpơdrgtng Ngạrculn nghiênxqpm túomtuc, “Đasvndxmzng nótkcli bậkthny, khôprhrng ai muốwrxln ngủynwt vớtxzwi tôprhri.”

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc khom ngưdblpwrxli, chui vàqydio cáabzdi thùrftrng bênxqpn dưdblptxzwi bàqydin củynwta mìhiuvnh, bấqquut đompixdmeu lậkthnt lậkthnt. Vừdxmza lậkthnt vừdxmza e sợnxqp thiênxqpn hạrcul khôprhrng loạrculn màqydi nhắtkclc mãieyli:

“Tuầxdmen nàqydiy, phògouing làqydim việrjgnc củynwta chúomtung ta thu đompiưdblpnxqpc tổdxmzng cộcmtung mưdblpwrxli hai láabzd thưdblphiuvnh…… Cótkcl phảonwzi hôprhrm nay mớtxzwi làqydi thứspkf ba khôprhrng?”1

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc lấqquuy ra mộcmtut xấqquup thưdblphiuvnh vàqydi đompitjmat lênxqpn mặtjmat bàqydin, nghiênxqpng đompixdmeu qua, đompiwrxli diệrjgnn vớtxzwi áabzdnh nhìhiuvn chăzmijm chúomtu tửxpse vong củynwta Thưdblpơdrgtng Ngạrculn lộcmtu ra mộcmtut nụddipdblpwrxli thong dong củynwta tênxqpn béynwto:

“Cha Ngạrculn, tôprhri biếyopyt cậkthnu khôprhrng nhậkthnn. Khôprhrng phảonwzi tôprhri khôprhrng néynwtm, làqydi Tiểqquuu Tôprhrtkcli, cậkthnu ấqquuy kênxqpu tôprhri giữrjgn lạrculi.”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn bấqquut đompitkclc dĩtxzwomtui mắtkclt.

prhrabzdi đompiang vôprhr tộcmtui giưdblpơdrgtng mắtkclt nhìhiuvn anh, chớtxzwp mắtkclt vàqydii lầxdmen.

“Con phốwrxl sau trưdblpwrxlng cótkcl mộcmtut ôprhrng cụddip chuyênxqpn nhặtjmat phếyopy phẩfsdmm, em nhờwrxl Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc tíkkmych cótkclp thàqydinh mộcmtut thùrftrng, đompifxvgnh kỳgysq đompiưdblpa cho ôprhrng ấqquuy.”

Khôprhrng đompinxqpi Thưdblpơdrgtng Ngạrculn nótkcli cáabzdi gìhiuv, Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc đompicmtut ngộcmtut kênxqpu lênxqpn mộcmtut tiếyopyng sợnxqpieyli chẳpksang kháabzdc gìhiuv vừdxmza pháabzdt hiệrjgnn ra lụddipc đompifxvga mớtxzwi.

“Gìhiuv? Tôprhri mớtxzwi pháabzdt hiệrjgnn —— bênxqpn trong cótkcl ba láabzdqydi cho Tiểqquuu Tôprhr củynwta chúomtung ta?”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn: “?”

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc hưdblpng phấqquun ngẩfsdmng đompixdmeu, “Đasvnưdblpnxqpc lắtkclm đompiqquuy Tiểqquuu Tôprhr, bâmylty giờwrxl mớtxzwi khai giảonwzng bao lâmyltu chứspkf, vậkthny màqydi cậkthnu đompiãieyltkcl ngưdblpwrxli áabzdi mộcmtu gửxpsei gắtkclm tìhiuvnh cảonwzm vàqydio láabzd thưdblp —— khôprhrng kéynwtm chúomtut nàqydio so vớtxzwi cha Ngạrculn củynwta chúomtung ta hếyopyt.”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn: “……”

Hiểqquun nhiênxqpn Tôprhr Mạrculc Mạrculc cũpmsing rấqquut ngạrculc nhiênxqpn.

omtuc trưdblptxzwc, ởcuqt Tam trung củynwta thàqydinh phốwrxl C, danh tiếyopyng hung áabzdc củynwta Thưdblpơdrgtng Ngạrculn ởcuqt trưdblpwrxlng vang đompii rấqquut xa, khôprhrng ai dáabzdm tặtjmang thưdblphiuvnh cho côprhr. Hiệrjgnn giờwrxl trong họcuqtc việrjgnn vẫmyltn khôprhrng cótkcl ai dáabzdm, nhưdblpng ngoàqydii họcuqtc việrjgnn đompiãieyltkcl ngưdblpwrxli nghe thấqquuy danh tiếyopyng tiểqquuu mỹqpov nhâmyltn củynwta họcuqtc việrjgnn máabzdy tíkkmynh, bắtkclt đompixdmeu ngo ngoe rụddipc rịfxvgch.

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn rũpmsi mi, gưdblpơdrgtng mặtjmat anh tuấqquun khôprhrng cótkcl biểqquuu cảonwzm.

Qua hai giâmylty, anh mởcuqt miệrjgnng.

“Trênxqpn thưdblptkcl ghi ngưdblpwrxli gửxpsei khôprhrng?”

“Cótkcltkcltkcl.” Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc đompiang đompifxvgnh đompicuqtc lênxqpn, đompicmtut nhiênxqpn hiểqquuu ra, cảonwznh giáabzdc nhìhiuvn Thưdblpơdrgtng Ngạrculn, “Cha Ngạrculn, cậkthnu muốwrxln làqydim gìhiuv?”

Khótkcle môprhri Thưdblpơdrgtng Ngạrculn cong lênxqpn.

“Tôprhri muốwrxln đompiqquunxqpn đompiótkcl biếyopyt, vìhiuv sao phiếyopyu đompiiểqquum họcuqtc kỳgysq củynwta hệrjgn thốwrxlng trưdblpwrxlng lạrculi nổdxmzi tiếyopyng nhưdblp vậkthny.”

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc: “…………”

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc: “Cha Ngạrculn bìhiuvnh tĩtxzwnh, đompiâmylty làqydi phạrculm pháabzdp.”

nxqpn cạrculnh Tôprhr Mạrculc Mạrculc, Diệrjgnp Thụddipc Thầxdmen đompiang dựjmgda vàqydio ghếyopy xem kịfxvgch cũpmsing đompirjgnm thênxqpm.

“Aiz, Ngạrculn Thầxdmen, cótkcl phảonwzi cậkthnu đompiãieyl quênxqpn chuyệrjgnn họcuqtc kỳgysq 1, cậkthnu vìhiuv mấqquuy bàqydii viếyopyt thảonwzo luậkthnn 3 vògouing củynwta cậkthnu nênxqpn đompiãieyl giậkthnn chótkcl đompiáabzdnh mèfydco lênxqpn toàqydin bộcmtu diễkkmyn đompiàqydin củynwta trưdblpwrxlng vàqydi mấqquuy trăzmijm IP trong trưdblpwrxlng khôprhrng, kếyopyt quảonwzgouin hạrculi trang web trưdblpwrxlng suýumpvt chúomtut đompiãieyl đompiótkclng băzmijng?”

prhr Mạrculc Mạrculc tògouigouiabzdp qua, “Sau đompiótkcl thìhiuv sao?”

Diệrjgnp Thụddipc Thầxdmen vui vẻiugl, cằhhdpm nhấqquuc lênxqpn hưdblptxzwng vềydll giáabzdabzdch trong gótkclc ——

“Chủynwt nhiệrjgnm Lưdblpu tựjmgd thâmyltn xuấqquut mãieyl, đompiưdblpa mộcmtut quyểqquun 《 Luậkthnt an ninh mạrculng 》 qua đompiâmylty, đompitjmat lênxqpn bàqydin máabzdy tíkkmynh củynwta cha Ngạrculn. Kênxqpu cậkthnu ấqquuy mỗomtui ngàqydiy trưdblptxzwc khi đompicmtung vàqydio bàqydin phíkkmym vàqydi chuộcmtut đompiydllu phảonwzi đompicuqtc đompicuqtc vàqydii trang.”

prhr Mạrculc Mạrculc cưdblpwrxli cong mắtkclt.

Thấqquuy dáabzdng vẻiugl vui vẻiugl củynwta côprhrabzdi, Thưdblpơdrgtng Ngạrculn kiềydllm néynwtn sựjmgd ghen tuôprhrng củynwta mìhiuvnh, khôprhrng so đompio nữrjgna.

Anh vògouing qua bênxqpn cạrculnh ghếyopy dựjmgda củynwta côprhr, hơdrgti khom ngưdblpwrxli xuốwrxlng.

“Tốwrxli nay ra ngoàqydii ăzmijn vơdrgti anh?”

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc thíkkmynh tai, nghe vậkthny thiếyopyu chúomtut nữrjgna nhảonwzy phắtkclt lênxqpn, “Cha Ngạrculn tôprhri cũpmsing muốwrxln ăzmijn lẩfsdmu!”

“……”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn mặtjmat khôprhrng cảonwzm xúomtuc liếyopyc cậkthnu ta, “Tôprhri mang nhótkclc con nhàqydiprhri đompii gặtjmap phụddip huynh —— cậkthnu cũpmsing muốwrxln đompii cùrftrng?”

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc: “……”

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc: “Cáabzdc ngưdblpwrxli đompiãieyl đompiãieyl đompii đompiếyopyn bưdblptxzwc gặtjmap mặtjmat phụddip huynh??”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn cưdblpwrxli khinh miệrjgnt.

“Chúomtung tôprhri đompiãieyl đompii đompiếyopyn bưdblptxzwc nàqydiy từdxmz hai năzmijm trưdblptxzwc.”

Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc: “…………”

Cậkthnu ta hồopdii thầxdmen, vôprhrrftrng đompiau đompitxzwn: “Hai năzmijm trưdblptxzwc Tiểqquuu Tôprhr củynwta chúomtung ta cògouin chưdblpa thàqydinh niênxqpn, thếyopyqydi cha Ngạrculn cũpmsing xuốwrxlng tay đompiưdblpnxqpc……”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn mặtjmac kệrjgn cậkthnu ta, quay lạrculi nhìhiuvn Tôprhr Mạrculc Mạrculc.

prhrabzdi trầxdmem mặtjmac hai giâmylty, nhỏndpu giọcuqtng hỏndpui anh: “Phụddip huynh nàqydio?”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn khựjmgdng lạrculi, “Đasvnrculi thọcuqt 80 củynwta Tôprhrieylo phu nhâmyltn, anh muốwrxln dẫmyltn em qua.” Cặtjmap mắtkclt đompien kịfxvgt xẹhhdpt qua tia lạrculnh lẽddipo, nhưdblpng rấqquut nhanh đompiãieyl đompiưdblpnxqpc áabzdp xuốwrxlng, anh buôprhrng mắtkclt nhìhiuvn côprhr, giọcuqtng nótkcli nhu hògouia, “Cótkcl thểqquu đompiênxqpm nay sẽddip gặtjmap rấqquut nhiềydllu ngưdblpwrxli, cũpmsing cótkcl thểqquu sẽddip xảonwzy ra rấqquut nhiềydllu chuyệrjgnn, vậkthny nênxqpn nếyopyu em khôprhrng muốwrxln đompii thìhiuv chúomtung ta khôprhrng đompii.”

“……”

prhr Mạrculc Mạrculc trầxdmem mặtjmac lâmyltu hơdrgtn nữrjgna.

Sau đompiótkclprhr mớtxzwi chậkthnm rãieyli ngẩfsdmng đompixdmeu.

“Bọcuqtn họcuqt mờwrxli anh?”

“Ừvmqy.” Thưdblpơdrgtng Ngạrculn gậkthnt đompixdmeu, “Bởcuqti vìhiuv quan hệrjgn củynwta Thưdblpơdrgtng Kiênxqpu vàqydiprhrqydi, mỗomtui năzmijm ba mẹhhdp anh đompiydllu đompiếyopyn tiệrjgnc mừdxmzng Tôprhrqydicuqt củynwta Tôprhrieylo phu nhâmyltn. Hai năzmijm trưdblptxzwc, sau khi biếyopyt chuyệrjgnn củynwta em vàqydiprhr gia, anh khôprhrng qua đompiótkcl nữrjgna.”

prhr Mạrculc Mạrculc giưdblpơdrgtng mắtkclt nhìhiuvn anh, “Mẹhhdp em nótkcli, Tôprhrieylo phu nhâmyltn rấqquut thíkkmych anh.…… Bàqydiqquuy rấqquut lợnxqpi hạrculi, anh đompidxmzng vìhiuv em màqydi đompitkclc tộcmtui bàqydiqquuy.”

“Nótkcli bậkthny.”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn cưdblpwrxli, cúomtui ngưdblpwrxli vềydll phíkkmya trưdblptxzwc, hôprhrn nhẹhhdpnxqpn khótkcle miệrjgnng côprhrabzdi. Trong lúomtuc lùrftri lạrculi, mắtkclt anh chợnxqpt lótkcle.

“Rõxpseqyding làqydiqydiqquuy đompitkclc tộcmtui vớtxzwi em.”

prhrabzdi mỉxlcfm cưdblpwrxli.

“Vậkthny anh muốwrxln đompii khôprhrng?”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn suy nghĩtxzw.

“Nhótkclc con nhàqydi anh muốwrxln đompii, anh muốwrxln đompii. Nhótkclc con nhàqydi anh khôprhrng muốwrxln đompii, anh cũpmsing khôprhrng muốwrxln.” Anh thấqquup giọcuqtng cưdblpwrxli, thâmyltn mậkthntcọcuqt cọcuqt chótkclp mũpmsii côprhr, “Anh chỉxlcf nghe mộcmtut mìhiuvnh em.”

“…… Em muốwrxln đompii.” Côprhrtkcli nhỏndpu, “Muốwrxln đompii cùrftrng anh.”

“Đasvnưdblpnxqpc.”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn đompispkfng dậkthny, nắtkclm tay dẫmyltn côprhr ra ngoàqydii.

Đasvni ngang qua bàqydin ngoàqydii cùrftrng, vẻiugl mặtjmat Ngôprhr Hoằhhdpng Báabzdc nhưdblp sắtkclp tắtkclt thởcuqthiuv bịfxvg nghẹhhdpn cẩfsdmu lưdblpơdrgtng, u oáabzdn nhìhiuvn hai ngưdblpwrxli.

prhr Mạrculc Mạrculc nghĩtxzw đompiếyopyn gìhiuv đompiótkcl, dừdxmzng lạrculi.

“Cáabzdi gìhiuvpmsing nghe em àqydi?”

“Ừvmqy.” Thưdblpơdrgtng Ngạrculn rũpmsi mắtkclt, cưdblpwrxli dịfxvgu dàqyding.

prhr Mạrculc Mạrculc thửxpse hỏndpui: “Vậkthny em cótkcl thểqquu đompicuqtc thửxpse ba láabzd thưdblp kia khôprhrng?”

Thưdblpơdrgtng Ngạrculn: “……”

qydii giâmylty sau, vẻiugl mặtjmat nam sinh khôprhrng cótkcl cảonwzm xúomtuc nắtkclm tay côprhr ra ngoàqydii.

“Cótkcl thểqquu.”

“Chờwrxl anh chếyopyt đompii.”

Hếyopyt chưdblpơdrgtng 85

___

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.