Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1845 : Cáo già chân chính (1)

    trước sau   
Nhóebrvm dịeujlch: Thấbzfft Liêgtten Hoa

“Đgkznúwzwkng! Bâphgly giờdmnw chiếosoyn đmxrrjugei quốcvqac tếosoy đmxrrang hỗnqmxn chiếosoyn vớqolti Lôlbdl Khôlbdln, chíaqxlnh làyrzxessm hộjugei tốcvqat cho chúwzwkng ta!”

“Ừhmqf! Lầzmwon nàyrzxy ồludfn àyrzxo thậvflvt lớqoltn. Xem ra làyrzx muốcvqan liềyrzxu mạvflvng!”

Ngưdzzcdmnwi nóebrvi chuyệcvqan chíaqxlnh làyrzx Sấbzffu Cưdzzcơessmng xếosoyp hàyrzxng thứyeed hai.

Sấbzffu Cưdzzcơessmng còniebn nóebrvi: “Bâphgly giờdmnwlbdl Khôlbdln bịeujl chiếosoyn đmxrrjugei quôlbdlc tếosoyyrzxm cho sứyeedc đmxrrzmwou mẻlyxj tráckhdn, chúwzwkng làyrzx lạvflvi léuymqn lúwzwkt dọjibsn dẹjrsnp đmxrreujla bàyrzxn củcbmra Lôlbdl Khôlbdln, cưdzzcqoltp hàyrzxng củcbmra nóebrv, làyrzxm nóebrv hai mặludft thụfenl đmxrreujlch, ha ha ha --- chúwzwkng ta đmxrrkkxp cho nóebrv chếosoyt nhanh hơessmn.”

“Khôlbdlng sai! Anh hai nóebrvi đmxrrúwzwkng!”


ckhdc anh em củcbmra Lãcvqao Tạvflvp cũdzzcng kíaqxlch đmxrrjugeng: “Đgkznvflvi ca, bâphgly giờdmnw chúwzwkng ta thừpflra dịeujlp đmxrrang loạvflvn cưdzzcqoltp mấbzffy cứyeed đmxrriểkkxpm củcbmra Lôlbdl Khôlbdln, nhữajqzng cáckhdi ổdmik riêgtteng kia củcbmra nóebrvdzzcng cóebrv khôlbdlng íaqxlt hàyrzxng! Đgkznóebrv đmxrryrzxu làyrzx tiềyrzxn, chúwzwkng ta hốcvqat hang ổdmik củcbmra nóebrv, nhưdzzc vậvflvy sốcvqayrzxng kia liềyrzxn thuộjugec vềyrzx chúwzwkng ta rồludfi!”

cvqao Tạvflvp gậvflvt đmxrrzmwou, nhưdzzcng màyrzx, tíaqxlnh cáckhdch đmxrra nghi vẫkavtn làyrzxm cho ôlbdlng hơessmi do dựzpbu.

Trưdzzcqoltc kia, ôlbdlng mua nhiềyrzxu thuốcvqac nổdmikyrzxo, chíaqxlnh làyrzx muốcvqan mộjuget lầzmwon hốcvqat hang ổdmik củcbmra têgtten Lôlbdl Khôlbdln nàyrzxy.

Nhưdzzcng màyrzx, lúwzwkc nàyrzxy ôlbdlng lạvflvi chưdzzca cóebrv chuẩvflvn bịeujl đmxrrzmwoy đmxrrcbmr!

Muốcvqan giếosoyt chếosoyt Lôlbdl Khôlbdln, phảjibsi bấbzfft cứyeed giáckhdyrzxo! Trưdzzcqoltc tiêgtten phảjibsi đmxrràyrzxo hếosoyt ba căvgdnn cứyeed chếosoy tạvflvo ma túwzwky củcbmra Lôlbdl Khôlbdln, còniebn cóebrvlbdl sốcvqa hang ổdmik mua báckhdn ma túwzwky.

Nếosoyu khôlbdlng, khôlbdlng làyrzxm Lôlbdl Khôlbdln bịeujl thưdzzcơessmng nặludfng nềyrzx, thằniebng nhóebrvc nàyrzxy nhấbzfft đmxrreujlnh sẽebrv đmxrryeedng dậvflvy lầzmwon nữajqza.

cvqao Tạvflvp nhắdmnwm mắdmnwt lạvflvi suy nghĩebrv, nếosoyu nhưdzzc cho ôlbdlng thêgttem nửviqca năvgdnm, nhấbzfft đmxrreujlnh ôlbdlng cóebrv thểkkxp đmxrráckhdnh Lôlbdl Khôlbdln vàyrzxo 18 tầzmwong đmxrreujla ngụfenlc, đmxrrkkxp cho anh trọjibsn đmxrrdmnwi cũdzzcng khôlbdlng thểkkxp xoay mìajqznh!

cvqao Tạvflvp cẩvflvn thậvflvn suy nghĩebrv mộjuget phen, cảjibsm thấbzffy....”Vìajqzqmqq do an toàyrzxn, tạvflvm thờdmnwi chúwzwkng ta đmxrrpflrng đmxrrjugeng đmxrrvflvy, im lặludfng theo dõdqbhi diễniebn biếosoyn, nhìajqzn xem tìajqznh huốcvqang pháckhdt triểkkxpn thếosoyyrzxo đmxrrãcvqa.”

“Ba! Còniebn chờdmnwckhdi gìajqz chứyeed?” Con trai củcbmra Lôlbdl Khôlbdln vộjugei vãcvqaebrvi: “Nắdmnwm lấbzffy thờdmnwi cơessm, thờdmnwi cơessm đmxrri qua sẽebrv khôlbdlng còniebn cơessm hộjugei tốcvqat nhưdzzc vậvflvy nữajqza!”

cvqao Tạvflvp âphglm ngoan tứyeedc giậvflvn nóebrvi: “Con biếosoyt cáckhdi gìajqz? Lãcvqao tửviqc đmxrri cầzmwou còniebn nhiềyrzxu hơessmn con đmxrri đmxrrưdzzcdmnwng! Mẹjrsnebrv con còniebn dạvflvy dỗnqmxcvqao tửviqc!”

Con trai LÃnqmxo Tạvflvp cúwzwki đmxrrzmwou xuốcvqang, khôlbdlng dáckhdm lạvflvi nóebrvi thêgttem chữajqzyrzxo.

cvqao Tạvflvp vặludfn vẹjrsno cáckhdi cổdmik đmxrrau nhứyeedc nóebrvi: “Chiếosoyn đmxrrjugei quốcvqac tếosoy nhìajqzn cóebrv vẻlyxjludfn àyrzxo lớqoltn, nhưdzzcng màyrzx khôlbdlng nhấbzfft đmxrreujlnh cóebrv thểkkxpyrzxm gìajqzlbdl Khôlbdln! Trưdzzcqoltc kia khôlbdlng phảjibsi cũdzzcng ồludfn àyrzxo lớqoltn lắdmnwm sao, cóebrv lầzmwon nàyrzxo làyrzxm Lôlbdl Khôlbdln bịeujl thưdzzcơessmng gâphgln cốcvqat chứyeed? Chỉuymqyrzx mấbzffy trậvflvn đmxrráckhdnh nhỏeorkyrzx thôlbdli. Chuyệcvqan nhưdzzc vậvflvy chúwzwkng ta thấbzffy còniebn íaqxlt sao?”

“...” Mọjibsi ngưdzzcdmnwi khôlbdlng nóebrvi thêgttem gìajqz nữajqza, nhưdzzcng màyrzx, khôlbdlng íaqxlt ngưdzzcdmnwi đmxrryrzxu nhíaqxlu màyrzxy lêgtten, đmxrrvflvi ca Lãcvqao Tạvflvp củcbmra bọjibsn họjibs quáckhd lo lắdmnwng rồludfi.


Trưdzzcqoltc kia cũdzzcng bởecoti vìajqz do dựzpbu cho nêgtten đmxrrãcvqa bỏeork qua rấbzfft nhiềyrzxu cơessm hộjugei giếosoyt Lôlbdl Khôlbdln.

Nếosoyu màyrzx đmxrrvflvi ca củcbmra bọjibsn họjibsebrv thểkkxp quyếosoyt đmxrreujlnh thậvflvt nhanh, Lôlbdl Khôlbdln đmxrrãcvqa chếosoyt từpflr sớqoltm, sao cóebrv thểkkxp đmxrrkkxp anh nhảjibsy nhóebrvt nhiềyrzxu năvgdnm nhưdzzc vậvflvy.

Trong lòniebng đmxrryrzxn ngưdzzcdmnwi đmxrryrzxu nghĩebrv nhưdzzc vậvflvy, nhưdzzcng màyrzx khôlbdlng ai dáckhdm nóebrvi ra.

Trầzmwom mặludfc thậvflvt lâphglu, Sấbzffu Cưdzzcơessmng sếosoyp hàyrzxng thứyeed hai nóebrvi: “Chúwzwkng ta cóebrv thểkkxp khôlbdlng cầzmwon đmxrrjugeng táckhdc quáckhd lớqoltn díaqxlnh vàyrzxo, chúwzwkng ta hốcvqat mấbzffy cáckhdi ổdmikyrzxng bêgtten ngoàyrzxi củcbmra Lôlbdl Khôlbdln trưdzzcqoltc, cho dùeork khôlbdlng tạvflvo bịeujl thưdzzcơessmng nặludfng cho nóebrv đmxrrưdzzcfenlc, nhưdzzcng thêgttem chúwzwkt rắdmnwc rốcvqai cũdzzcng tốcvqat. Nóebrv bịeujl chiếosoyn đmxrrjugei quốcvqac tếosoy quấbzffn lấbzffy khóebrv chịeujlu, chúwzwkng ta sẽebrvyrzxm cho nóebrvyrzxng khóebrv chịeujlu hơessmn! Chúwzwkng ta khôlbdlng chỉuymqyrzxm cho nóebrv khóebrv chịeujlu, càyrzxng làyrzxm cho nóebrv khôlbdlng cóebrvckhdch nàyrzxo làyrzxm gìajqz chúwzwkng ta.”

Sấbzffu Cưdzzcơessmng vừpflra nóebrvi xong cáckhdc anh em cũdzzcng vui vẻlyxj.

“Anh hai nóebrvi khôlbdlng sai! Đgkznâphgly đmxrrúwzwkng làyrzx mộjuget cơessm hộjugei tốcvqat cho chúwzwkng ta.”

Nhữajqzng ngưdzzcdmnwi kháckhdc cũdzzcng khen ngợfenli. Lãcvqao Tạvflvp tứyeedc giậvflvn nóebrvi: “Gàyrzxo théuymqt bậvflvy bạvflvckhdi gìajqz?”

Ôkdjong mắdmnwng xong, âphglm trầzmwom trừpflrng mọjibsi ngưdzzcdmnwi.

“Tôlbdli luôlbdln cóebrv sựzpbu cảjibsm xấbzffu! Chỗnqmxessm hởecotdqbhyrzxng nhưdzzc vậvflvy, tạvflvi sao kẻlyxj đmxrreujlch làyrzxi dễniebyrzxng cho chúwzwkng ta nhìajqzn thấbzffy? Hiềyrzxn nhiêgtten trong nàyrzxy cóebrv bẫkavty!”

Sấbzffu Cưdzzcơessmng cùeorkng khôlbdlng íaqxlt anh em nhíaqxlu màyrzxy, lầzmwon nàyrzxy rõdqbhyrzxng làyrzx mộjuget cơessm hộjugei tốcvqat khóebrv gặludfp, tạvflvi sao lạvflvi còniebn do dựzpbu nhưdzzc vậvflvy chứyeed?

Sấbzffu Cưdzzcơessmng vàyrzxckhdc anh em mặludft âphglm trầzmwom đmxrri ra ngoàyrzxi.

Bọjibsn họjibs đmxrrãcvqadzzcơessmng đmxrrcvqai bấbzfft mãcvqan Lãcvqao Tạvflvp.

Đgkznbzffu vớqolti Lôlbdl Khôlbdln gầzmwon mưdzzcdmnwi năvgdnm! Bọjibsn họjibs trơessm mắdmnwt nhìajqzn Lôlbdl Khôlbdln từpflrng bưdzzcqoltc lớqoltn mạvflvnh, màyrzxcvqao đmxrrvflvi củcbmra bọjibsn họjibs vẫkavtn cóebrv thểkkxp nhịeujln cơessmn tứyeedc nàyrzxy!

Trưdzzcqoltc kia tung hoàyrzxnh thiêgtten hạvflvyrzxm ăvgdnn cũdzzcng khôlbdlng cóebrv khóebrv nhưdzzc vậvflvy! Từpflr sau khi Lôlbdl Khôlbdln giếosoyt chếosoyt hai anh em củcbmra anh, nơessmi nàyrzxy củcbmra bọjibsn họjibs lạvflvi khóebrvyrzxm ăvgdnn hơessmn trưdzzcqoltc kia.

lbdl Khôlbdln lũdzzcng đmxrroạvflvn hếosoyt phầzmwon lớqoltn thịeujl trưdzzcdmnwng, thỉuymqnh thoảjibsng éuymqp giáckhd, tăvgdnng giáckhd, làyrzxm cảjibs thịeujl trưdzzcdmnwng chưdzzcqoltng khíaqxleork mịeujlt.

niebn nữajqza, trưdzzcqoltc kia đmxrreujla bàyrzxn củcbmra bọjibsn họjibsgtten nàyrzxy làyrzx lớqoltn nhấbzfft, bâphgly giờdmnwdzzcng đmxrrãcvqa bịeujllbdl Khôlbdln cưdzzcqoltp đmxrri vàyrzxi căvgdnn cứyeed chếosoy tạvflvo ma túwzwky quan trọjibsng!

Sấbzffu Cưdzzcơessmng quảjibs thậvflvt khôlbdlng nghĩebrv ra, ôlbdlng tứyeedc giậvflvn: “Đgkznvflvi ca thậvflvt làyrzx giàyrzx rồludfi nêgtten hồludf đmxrrludf! Sợfenl trưdzzcqoltc chóebrvebrvi, lạvflvi sợfenl hổdmik sau lưdzzcng! Oáckhdn khíaqxl nhưdzzc vậvflvy cũdzzcng cóebrv thểkkxp nuốcvqat xuốcvqang.”

“Em thấbzffy cũdzzcng đmxrrúwzwkng.” Mộjuget anh em nóebrvi nhỏeorkgtten tai Sấbzffu Cưdzzcơessmng: “Anh hai, chúwzwkng ta cùeorkng nhau làyrzxm! Chúwzwkng ta thừpflra dịeujlp loạvflvn cưdzzcqoltp mấbzffy hang ổdmik trởecot lạvflvi!”

Sấbzffu Cưdzzcơessmng nóebrvi: “Lúwzwkc nãcvqay đmxrrvflvi ca đmxrrãcvqagtten tiếosoyng, nóebrvi khôlbdlng cho hàyrzxnh đmxrrjugeng thiếosoyu suy nghĩebrv, bâphgly giờdmnw chúwzwkng ta đmxrri quấbzffy rốcvqai làyrzx muốcvqan cho đmxrrvflvi ca đmxrráckhdnh chếosoyt chúwzwkng ta sao?”

ckhdc anh em đmxrryrzxu bấbzfft mãcvqan, nhưdzzcng vẫkavtn làyrzx nhịeujln.

Mộjuget tuầzmwon lễnieb sau, chiếosoyn đmxrrjugei quốcvqac tếosoy lấbzffy thếosoylbdli đmxrrìajqznh đmxrráckhdnh hạvflv bảjibsy hang ổdmik buôlbdln báckhdn ma túwzwky củcbmra Lôlbdl Khôlbdln, còniebn cóebrv mộjuget căvgdnn chứyeed chếosoy tạvflvo ma túwzwky!

Phòniebng họjibsp củcbmra Lãcvqao Tạvflvp nổdmik!

“Đgkznvflvi ca! Anh xem mộjuget chúwzwkt --- cơessm hộjugei lầzmwon nàyrzxy thậvflvt khóebrv đmxrrưdzzcfenlc màyrzx! Chiếosoyn đmxrrjugei quốcvqac tếosoylbdlng kíaqxlch bảjibsy “cứyeed đmxrriểkkxpm” kia đmxrryrzxu làyrzx gầzmwon đmxrreujla bàyrzxn củcbmra chúwzwkng ta! Nếosoyu trưdzzcqoltc kia chúwzwkng ta ra tay thìajqz đmxrrãcvqa khôlbdlng đmxrrếosoyn phiêgtten chiếosoyn đmxrrjugei quốcvqac tếosoy rồludfi! Nhiềyrzxu hàyrzxng nhưdzzc vậvflvy đmxrryrzxu đmxrrãcvqa khôlbdlng còniebn!”

Chiếosoyn đmxrrôlbdli quốcvqac tếosoylbdlng bốcvqa sốcvqadzzcfenlng ma túwzwky trêgtten ti vi nhiềyrzxu kinh ngưdzzcdmnwi!

ckhdi nàyrzxy làyrzxm cho tấbzfft cảjibs mọjibsi ngưdzzcdmnwi đmxrrang ngồludfi đmxrryrzxu đmxrrau lòniebng! Thậvflvt giốcvqang nhưdzzc trơessm mắdmnwt nhìajqzn ngưdzzcdmnwi ta dọjibsn đmxrri từpflrng rưdzzcơessmng từpflrng rưdzzcơessmng vàyrzxng củcbmra mìajqznh vậvflvy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.