Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chương 105 : Nhiệm vụ cấp độ S

    trước sau   
vlyi sợnpsg chậtkofm trễkith sẽnyck xảyxqdy ra biếzbmmn, sau khi từtkoduceei Thanh Mang trởvlyi vềnirq, cággmsc đnirqlaqhi lãhkoao rốgymsi rítoqft mófedhc đnirqiệqruqn thoạlaqhi di đnirqxzizng ra, bắyjgxt đnirqbjeau liêvwcrn hệqruq vớytedi ngưeofkftkei cófedh thểmxtu đnirqyxqdm nhậtkofn nhiệqruqm vụlhdc.

“Khổsuyp Hảyxqdi sưeofk đnirqqruq, đnirqqruq đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang đnirqi, ngàeofky mai tớytedi liềnirqn luônpsgn. Sợnpsg khônpsgng đnirqscpet đnirqưeofknpsgc védayn? Tìvlyim đnirqlaqhi mộxzizt đnirqqruq tửzwww thứhkhxeofkftkei tággmsm nàeofko đnirqófedh nófedhi chúuceeng nófedheofkm cho, dùubwe sao bọfkjfn chúuceeng đnirqnirqu đnirqãhkoa tốgymst nghiệqruqp đnirqlaqhi họfkjfc rồzmkki.”

“Mao đnirqlaqhi sưeofk, cófedh thểmxtu đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang mộxzizt chuyếzbmmn khônpsgng? Cófedh việqruqc gìvlyi àeofk? Tớytedi rồzmkki ônpsgngsẽnyck biếzbmmt.”

“Lưeofkơtppsng đnirqlaqho hữzehwu, cófedh thểmxtu sắyjgxp xếzbmmp thờftkei gian đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang khônpsgng? Cófedh việqruqc cầbjean thưeofkơtppsng lưeofknpsgng đnirqâgjajy.”

Ba vịrixb đnirqlaqhi lãhkoao nófedhi chuyệqruqn đnirqiệqruqn thoạlaqhi di đnirqxzizng xong, vẻdphc mặscpet nghiêvwcrm trọfkjfng cũiavwng dịrixbu xuốgymsng đnirqônpsgi phầbjean, tìvlyim ngưeofkftkei đnirqếzbmmn chỉpwlfeofk phòxscung ngừtkoda tìvlyinh huốgymsng xấtixau nhấtixat màeofk thônpsgi, kếzbmmt quảyxqd tốgymst nhấtixat đnirqưeofkơtppsng nhiêvwcrn vẫkmvsn làeofk hi vọfkjfng khônpsgng phảyxqdi làeofk Hạlaqhn Bạlaqht thứhkhxc tỉpwlfnh.

“Gọfkjfi đnirqiệqruqn thoạlaqhi xong rồzmkki? Gọfkjfi xong thìvlyi ăathxn cơtppsm đnirqi, thứhkhxc ăathxn nguộxzizi hếzbmmt rồzmkki.” Ngưeofkftkei khággmsc thìvlyigọfkjfi đnirqiệqruqn thoạlaqhi còxscun ônpsgng Ngônpsg đnirqãhkoa ăathxn đnirqưeofknpsgc lưeofkng lửzwwwng.


“Ăkithn cơtppsm trưeofkytedc đnirqi.” Làeofkm chủathx nhàeofk, Thẩmiaam Thanh Trúuceec đnirqxzizng đnirqũiavwa trưeofkytedc, mờftkei hai vịrixbxscun lạlaqhi ăathxn.

Nghiêvwcrm Sùubweng Minh gắyjgxp mộxzizt đnirqũiavwa thứhkhxc ăathxn, nhìvlyin ônpsgng Ngônpsgvlyi đnirqgymsi diệqruqn đnirqang nhiệqruqt tìvlyinh ăathxn cơtppsm, nhịrixbn khônpsgng đnirqưeofknpsgc hỏlcndi “Ôxscung bággmso cho đnirqzmkk đnirqqruq củathxa ônpsgng chưeofka?”

Miệqruqng ônpsgng Ngônpsg khônpsgng rảyxqdnh rỗxajbi, chỉpwlffedhggmsch lắyjgxc đnirqbjeau.

“Ngônpsg đnirqlaqho hữzehwu, cággmsc đnirqlaqho hữzehwu còxscun lạlaqhi ngàeofky mai đnirqnirqu đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang đnirqófedh.” Thẩmiaam Thanh Trúuceec nófedhi “Hay làeofk ônpsgng cũiavwng bảyxqdo đnirqqruq tửzwww ônpsgng ngàeofky mai chạlaqhy đnirqếzbmmn luônpsgn đnirqi.”

“Đdxdpúuceeng đnirqófedh, tu vi củathxa đnirqzmkk đnirqqruq ônpsgng nhưeofk thếzbmmeofko chúuceeng tônpsgi chưeofka nắyjgxm rõefbg, cófedh thểmxtu chịrixbu đnirqưeofknpsgc trậtkofn phággmsp Cửzwwwu Chuyểmxtun Huyềnirqn Mônpsgn hay khônpsgng còxscun chưeofka nófedhi. Ôxscung nófedhi nófedh đnirqếzbmmn sớytedm mộxziztchúuceet đnirqmxtu bọfkjfn tônpsgi thửzwww tu vi củathxa nófedh, nếzbmmu khônpsgng đnirqưeofknpsgc thìvlyi còxscun kịrixbp nghĩlpja biệqruqn phággmsp khággmsc.” Nghiêvwcrm Sùubweng Minh nófedhi.

Thẩmiaam Thanh Trúuceec vàeofk Từtkod Hảyxqdi đnirqlaqhi sưeofk đnirqnirqu cảyxqdm thấtixay Nghiêvwcrm Sùubweng Minh nófedhi cófedhqymc, gậtkoft đnirqbjeau phụlhdc họfkjfa.

“Mấtixay ônpsgng còxscun cófedh ngưeofkftkei thítoqfch hợnpsgp hơtppsn sao?” Ôxscung Ngônpsg liếzbmmc mắyjgxt nhìvlyin mấtixay ônpsgng giàeofk.

Ba ngưeofkftkei nhítoqfu màeofky, khônpsgng nófedhi gìvlyi, nếzbmmu bọfkjfn họfkjffedh ngưeofkftkei thítoqfch hợnpsgp hơtppsn thìvlyi sẽnyck khônpsgng mạlaqho hiểmxtum đnirqmxtu đnirqzmkk đnirqqruq củathxa ônpsgng Ngônpsg đnirqếzbmmn đnirqâgjajy.

Mặscpec dùubwe bọfkjfn họfkjf đnirqnirqu phảyxqdi thừtkoda nhậtkofn, trong sốgyms họfkjf thìvlyi ônpsgng Ngônpsgfedh tu vi cao nhấtixat, nhưeofkng dùubwe đnirqzmkk đnirqqruq củathxa ônpsgng Ngônpsgfedh thiêvwcrn tưeofktppsn ngưeofkftkei nhưeofkng thờftkei gian tu luyệqruqn lạlaqhi khônpsgng dàeofki làeofkm bọfkjfn họfkjfiavwng ítoqft nhiềnirqu khônpsgng yêvwcrn lòxscung.

“khônpsgng phảyxqdi làeofknpsgi khônpsgng muốgymsn gọfkjfi đnirqiệqruqn thoạlaqhi, tônpsgi sợnpsg con bédayn khônpsgng đnirqzmkkng ýqymc tớytedi đnirqâgjajy.” Ôxscung Ngônpsgfedh chúuceet bấtixat đnirqyjgxc dĩlpja.

“Vìvlyi sao lệqruqnh đnirqzmkk khônpsgng muốgymsn tớytedi đnirqâgjajy?” Từtkod Hảyxqdi đnirqlaqhi sưeofk khônpsgng hiểmxtuu.

“Đdxdpzmkk đnirqqruqeofky củathxa tônpsgi làeofk ngưeofkftkei thấtixay tiềnirqn làeofkggmsng mắyjgxt lêvwcrn, chưeofka bao giờftkeeofkm khônpsgng cônpsgng cho ai cảyxqd.” Ôxscung Ngônpsg đnirqau lòxscung nhứhkhxc ófedhc “Dùubwenpsgi làeofkeofk phụlhdc củathxa con bédayniavwng chẳxscung thểmxtu nófedhnirqưeofknpsgc nófedh.”

vlyi sao bọfkjfn họfkjf đnirqnirqu cảyxqdm thấtixay, đnirqiềnirqu nàeofky thậtkoft phùubwe hợnpsgp vớytedi phong cággmsch củathxa phággmsi Lạlaqhc Sơtppsn ônpsgng ta đnirqâgjajy.


“Thấtixay tiềnirqn sággmsng mắyjgxt khônpsgng phảyxqdi làeofk truyềnirqn thốgymsng củathxa phággmsi Lạlaqhc Sơtppsn mấtixay ngưeofkftkei sao?” Nghiêvwcrm Sùubweng Minh nhịrixbn khônpsgng đnirqưeofknpsgc màeofk châgjajm chọfkjfc.

“Ôxscung giúuceep ngưeofkftkei khággmsc bắyjgxt cưeofkơtppsng thi khônpsgng lấtixay tiềnirqn sao?” Ôxscung Ngônpsgdaynm trảyxqd.

“Ôxscung …” Nghiêvwcrm Sùubweng Minh vônpsgubweng tứhkhxc giậtkofn, nhưeofkng khônpsgng cófedhggmsch nàeofko nófedhi lạlaqhi đnirqưeofknpsgc miệqruqng lưeofktixai củathxa lãhkoao giàeofkeofky.

“Đdxdpưeofknpsgc rồzmkki, tiềnirqn khônpsgng phảyxqdi làeofk vấtixan đnirqnirq, ônpsgng nófedhi đnirqzmkk đnirqqruq ônpsgng chạlaqhy đnirqếzbmmn đnirqâgjajy đnirqi.” Bâgjajy giờftke nạlaqhn lớytedn sắyjgxp xảyxqdy ra rồzmkki, cófedh thểmxtuubweng tiềnirqn đnirqmxtu giảyxqdi quyếzbmmt thìvlyi đnirqnirqu khônpsgng phảyxqdi làeofk vấtixan đnirqnirq khófedh.

“Vậtkofy ônpsgng lêvwcrn mạlaqhng huyềnirqn họfkjfc tuyêvwcrn bốgyms mộxzizt nhiệqruqm vụlhdc, đnirqem tiềnirqn thưeofkvlying đnirqscpet cao lêvwcrnmộxzizt chúuceet, nhấtixat đnirqrixbnh làeofkfedh sẽnyck nhậtkofn.” Ôxscung Ngônpsg âgjajm thầbjeam cho mìvlyinh mộxzizt like vìvlyi sựijdv thônpsgng minh đnirqxzizt xuấtixat nàeofky, cófedh mạlaqhng huyềnirqn họfkjfc làeofkm chứhkhxng, khônpsgng sợnpsg mấtixay lãhkoao giàeofkeofky quỵmpzzt nợnpsg.

Tuy việqruqc ởvlyiuceei Thanh Mang cho dùubwefedh tiềnirqn hay khônpsgng, ônpsgng Ngônpsg biếzbmmt làeofk ônpsgng đnirqnirqu sẽnyckchung tay làeofkm, nhưeofkng nếzbmmu cófedh thểmxtufedh tiềnirqn thìvlyi ngu gìvlyieofk khônpsgng cầbjeam? Vớytedi lạlaqhi tiềnirqn nàeofky làeofk đnirqmxtugjajy sửzwwwa đnirqưeofkftkeng, cũiavwng làeofk chi cho an sinh xãhkoa hộxzizi màeofk thônpsgi.

Thẩmiaam Thanh Trúuceec cófedh đnirqzmkk đnirqqruq đnirqang làeofkm việqruqc ởvlyi mạlaqhng huyềnirqn họfkjfc quốgymsc gia, nghe ônpsgng Ngônpsgfedhi xong thìvlyi gọfkjfi mộxzizt cúucee đnirqiệqruqn thoạlaqhi cho đnirqqruq tửzwww củathxa mìvlyinh đnirqmxtu cho đnirqqruq tửzwwwvwcrn mạlaqhng huyềnirqn họfkjfc tuyêvwcrn bốgyms mộxzizt nhiệqruqm vụlhdc cấtixap đnirqxziz S.

Ôxscung Ngônpsg nhâgjajn dịrixbp mấtixay lãhkoao giàeofkeofkn chuyệqruqn, lặscpeng lẽnyck gửzwwwi cho Trầbjean Ngưeofk mộxzizt tin (Chúuceet nữzehwa mạlaqhng huyềnirqn họfkjfc tuyêvwcrn bốgyms nhiệqruqm vụlhdc cấtixap đnirqxziz S, con nhớyted nhậtkofn đnirqófedh nha.)

==

Khi Trầbjean Ngưeofk nhậtkofn đnirqưeofknpsgc tin nhắyjgxn thìvlyi cônpsg đnirqang còxscun ngồzmkki trêvwcrn hộxzizi trưeofkftkeng lớytedp tựijdv họfkjfc buổsuypi tốgymsi, tòxscuxscu mởvlyi mạlaqhng huyềnirqn họfkjfc lêvwcrn cậtkofp nhậtkoft thìvlyi phággmst hiệqruqn nhiệqruqm vụlhdc cấtixap đnirqxziz S đnirqãhkoa đnirqưeofknpsgc đnirqmiaay lêvwcrn đnirqbjeau trang. Trầbjean Ngưeofk đnirqhkhxng phắyjgxt dậtkofy, sau đnirqófedheofkytedi ággmsnh mắyjgxt kinh ngạlaqhc củathxa cággmsc bạlaqhn họfkjfc, vộxzizi vàeofkng chạlaqhy ra ngoàeofki.

“anh Ba, em cófedh thểmxtu đnirqi đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang rồzmkki.” Trầbjean Ngưeofk vừtkoda ra khỏlcndi phòxscung họfkjfc thìvlyigọfkjfi đnirqiệqruqn ngay cho Lâgjaju Minh.

gjaju Minh nghĩlpjaeofk Trầbjean Ngưeofk vẫkmvsn chưeofka hếzbmmt hi vọfkjfng, muốgymsn lédaynn đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang, vừtkoda cảyxqdm đnirqxzizng vừtkoda lo lắyjgxng “Thi Thi, anh biếzbmmt làeofk em rấtixat muốgymsn đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang nhưeofkng màeofk em đnirqãhkoa đnirqzmkkng ýqymc vớytedi anh làeofk đnirqnpsgi Mao đnirqlaqhi sưeofkvlyim hiểmxtuu nguyêvwcrn nhâgjajn đnirqãhkoa hay sao.”

“khônpsgng phảyxqdi, em khônpsgng cófedhdaynn đnirqi màeofk. Em cófedh thểmxtu quang minh chítoqfnh đnirqlaqhi đnirqếzbmmn đnirqófedh.” Nghĩlpja đnirqếzbmmn nhiệqruqm vụlhdceofk cônpsg vừtkoda nhìvlyin thấtixay, hai mắyjgxt Trầbjean Ngưeofk tỏlcnda sággmsng, hưeofkng phấtixan nófedhi “Lúuceec nãhkoay, mạlaqhng huyềnirqn họfkjfc đnirqãhkoa tuyêvwcrn bốgyms nhiệqruqm vụlhdc cấtixap đnirqxziz S làeofk đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang, tiềnirqn thưeofkvlying tậtkofn năathxm ngàeofkn vạlaqhn (50 triệqruqu) luônpsgn đnirqófedh.”


gjaju Minh sửzwwwng sốgymst, sao lạlaqhi trùubweng hợnpsgp nhưeofk vậtkofy chứhkhx, ngay lúuceec đnirqang cầbjean thìvlyi cófedh nhiệqruqm vụlhdc liêvwcrn quan đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang sao.

“Em đnirqãhkoa nhậtkofn nhiệqruqm vụlhdc rồzmkki, nhưeofk vậtkofy làeofk em vừtkoda cófedh thểmxtu quang minh chítoqfnh đnirqlaqhi đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang vừtkoda cófedh thểmxtu kiếzbmmm tiềnirqn nữzehwa. thậtkoft nhiềnirqu tiềnirqn đnirqófedh, bằscpeng vớytedi sốgyms tiềnirqn em kiếzbmmm đnirqưeofknpsgc vàeofko năathxm trưeofkytedc luônpsgn.” Mưeofkftkei tággmsm năathxm rồzmkki, cuốgymsi cùubweng ônpsgng lãhkoao nhàeofk cônpsg cũiavwng đnirqưeofknpsgcmộxzizt lầbjean đnirqággmsng tin, kiếzbmmm cho cônpsg mộxzizt việqruqc vẹrvpxn cảyxqd đnirqônpsgi đnirqưeofkftkeng nhưeofk thếzbmmeofky.

gjaju Minh nghe xong thìvlyi cảyxqdm thấtixay mọfkjfi việqruqc khônpsgng thểmxtueofko cófedh sựijdv trùubweng hợnpsgp nhưeofk vậtkofy đnirqưeofknpsgc, anh khônpsgng yêvwcrn tâgjajm hỏlcndi “Nhiệqruqm vụlhdc đnirqófedheofkvlyi?”

“trêvwcrn mạlaqhng chưeofka nófedhi rõefbg, chỉpwlf yêvwcru cầbjeau mộxzizt Thiêvwcrn Sưeofkfedh tu vi cao thâgjajm.”

gjaju Minh càeofkng nghe càeofkng cảyxqdm thấtixay mọfkjfi chuyệqruqn khônpsgng bìvlyinh thưeofkftkeng “khônpsgng cófedh thônpsgng tin gìvlyi vềnirq nhiệqruqm vụlhdc cụlhdc thểmxtueofk lạlaqhi đnirqscpet tiềnirqn thưeofkvlying cao nhưeofk vậtkofy, Thi Thi, em khônpsgng thểmxtuubwey tiệqruqn nhậtkofn nhiệqruqm vụlhdc đnirqưeofknpsgc.”

“khônpsgng cófedh chuyệqruqn gìvlyi đnirqâgjaju anh. Lãhkoao … àeofk, ônpsgng nộxzizi nófedhi em nhậtkofn nhiệqruqm vụlhdceofk.”

“Ôxscung Ngônpsg?” Lâgjaju Minh vừtkoda nghe làeofk ônpsgng Ngônpsg nófedhi Trầbjean Ngưeofk nhậtkofn nhiệqruqm vụlhdc thìvlyi bỗxajbng nhiêvwcrn cảyxqdm thấtixay hơtppsi mơtpps hồzmkk. Cófedh thểmxtu đnirqmxtu mạlaqhng huyềnirqn họfkjfc đnirqưeofka ra nhiệqruqm vụlhdc cấtixap đnirqxziz S thìvlyinhấtixat đnirqrixbnh làeofk mộxzizt nhiệqruqm vụlhdcnpsgubweng nguy hiểmxtum, nhưeofkng màeofk ônpsgng Ngônpsg khônpsgng cófedh khảyxqdathxng đnirqmxtu Thi Thi gặscpep nguy hiểmxtum đnirqưeofknpsgc.

“anh Ba, ngàeofky mai em sẽnyck đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang, cho dùubwe nhiệqruqm vụlhdcfedh thàeofknh cônpsgng haykhônpsgng nhưeofkng nhấtixat đnirqrixbnh em sẽnyck mang Linh Khítoqf vềnirq.” Trầbjean Ngưeofk đnirqyxqdm bảyxqdo chắyjgxc chắyjgxn.

“Títoqft títoqft!”

Di đnirqxzizng bỗxajbng bággmso cófedh cuộxzizc gọfkjfi khággmsc đnirqếzbmmn, Lâgjaju Minh nhìvlyin thoággmsng qua rồzmkki nófedhi vớytedi Trầbjean Ngưeofk “Thi Thi, Mao đnirqlaqhi sưeofk gọfkjfi đnirqiệqruqn cho anh, chúuceet nữzehwa chúuceeng ta nófedhi tiếzbmmp nhédayn.”

“Dạlaqh.”

Trầbjean Ngưeofkuceep đnirqiệqruqn thoạlaqhi, sau đnirqófedhvwcrn mạlaqhng đnirqscpet védaynggmsy bay đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang. Dùubwegjaju Minh cófedh đnirqzmkkng ýqymc hay khônpsgng nhưeofkng Trầbjean Ngưeofk sẽnyck khônpsgng bỏlcnd qua cơtpps hộxzizi nàeofky.

==

Biệqruqt thựijdv nhỏlcnd nhàeofk họfkjfgjaju.

gjaju Minh chuyểmxtun nhậtkofn đnirqiệqruqn thoạlaqhi “Mao đnirqlaqhi sưeofk?”

“Lâgjaju Minh, ngàeofky mai tônpsgi sẽnyck đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang.” Mao đnirqlaqhi sưeofk nófedhi.

Vẻdphc mặscpet Lâgjaju Minh khiếzbmmp sợnpsg “Ôxscung cũiavwng đnirqi nữzehwa sao?”

Mao đnirqlaqhi sưeofk ngạlaqhc nhiêvwcrn “Sao thếzbmm, còxscun cófedh ngưeofkftkei khággmsc cũiavwng đnirqi nữzehwa hảyxqd?”

gjaju Minh “Thi Thi nófedhi, ônpsgng Ngônpsg nófedhi cônpsg ấtixay đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang.”

Mao đnirqlaqhi sưeofk “Lạlaqhc Hàeofk châgjajn nhâgjajn nófedhi Trầbjean tiểmxtuu hữzehwu đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang sao? Lúuceec nãhkoay ônpsgng Nghiêvwcrm đnirqscpec biệqruqt gọfkjfi đnirqiệqruqn cho tônpsgi nófedhi tônpsgi ngàeofky mai bay đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang. Xem ra ởvlyiuceei Thanh Mang đnirqãhkoa xảyxqdy ra chuyệqruqn gìvlyi đnirqófedh.”

gjaju Minh suy đnirqggmsn “Cófedh quan hệqruqvlyi đnirqếzbmmn Linh Khítoqf khônpsgng?”

Mao đnirqlaqhi sưeofk ”Tạlaqhm thờftkei tônpsgi cũiavwng khônpsgng rõefbg, cófedh lẽnyckfedh quan hệqruq đnirqếzbmmn nguyêvwcrn nhâgjajn màeofkuceei Thanh Mang đnirqưeofknpsgc xếzbmmp vàeofko khu vựijdvc cấtixam củathxa giớytedi huyềnirqn họfkjfc. Còxscun cụlhdc thểmxtueofk nguyêvwcrn nhâgjajn gìvlyi thìvlyi ngàeofky mai đnirqếzbmmn đnirqófedhnpsgi mớytedi biếzbmmt cụlhdc thểmxtu.”

gjaju Minh lo lắyjgxng “Mao đnirqlaqhi sưeofk, sao tônpsgi cảyxqdm thấtixay mọfkjfi chuyệqruqn quággms trùubweng hợnpsgp thếzbmmeofky.”

Buổsuypi chiềnirqu bọfkjfn họfkjf vừtkoda mớytedi thảyxqdo luậtkofn chuyệqruqn đnirqi đnirqếzbmmn núuceei Thanh Mang, vậtkofy màeofk đnirqúuceeng lúuceec nàeofky núuceei Thang Mang lạlaqhi xảyxqdy ra chuyệqruqn gìvlyi đnirqófedh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.