Vô Thượng Sát Thần

Chương 3259 : 3259

    trước sau   


Phịgxuxch mộacuct tiếlmhxng nổsrgd vang, Ma Long tửjegj thâsbvsn thểmqcv trọclzkng trọclzkng đueogitdlp trêpdewn mặgbdht đueoggqbqt, trưregaauiat ra mấgqbqy trăfewbm trưregaauiang mớibngi dừsbvsng lạaicxi.

Bộacuc ng ựdgxyc củrhpta hắnsbrn hoàitdln toàitdln sụneugp xuốwqkpng, trong miệclzkng máetvvu tưregaơtaaai cuồsnkpng phúlfwpn, cơtaaa hồsnkp vẻzbzun vẹregan còtwfhn lạaicxi mộacuct hơtaaai, thậitdlt lâsbvsu khôtdqing cáetvvch nàitdlo đueogfvqtng dậitdly.

Tấgqbqt cảvokn nhữiqwwng thứfvqtitdly, chỉlvcxitdletvvi kia thiếlmhxu niêpdewn mộacuct đueogòtwfhn màitdl thôtdqii!
Nhâsbvsn tộacucc tu sĩrhptclzkng tấgqbqt cảvokn đueogtsrou thấgqbqy choáetvvng mắnsbrt, đueogâsbvsy chívoknnh làitdl đueogáetvvnh bạaicxi Hoang Vôtdqiregaơtaaang cùtulbng Chiếlmhxn Phùtulb Đhmwmsnkp Ma Long tửjegj a.

Lạaicxi bịgxuxetvvi kia ngưregamptri hiềtsron làitdlnh thiếlmhxu niêpdewn mộacuct đueogòtwfhn liềtsron đueogáetvvnh khôtdqing đueogfvqtng lêpdewn nổsrgdi, cáetvvi kia cáetvvi nàitdly thựdgxyc lựdgxyc củrhpta thiếlmhxu niêpdewn lạaicxi phảvokni biếlmhxt bao kh ủrhptng bốwqkp?
Bọclzkn họclzk đueogtsrou khôtdqing nghe đueogưregaauiac Thívokn Thầnfain cùtulbng Ma Long tửjegjueogi câsbvsu nóueogi kia, nếlmhxu nhưrega biếlmhxt rõlywn, vậitdly liềtsron sẽycib xem thưregamptrng.

Ma Long tửjegj nằdhuum trêpdewn mặgbdht đueoggqbqt, toàitdln thâsbvsn kịgxuxch liệclzkt khôtdqing ngừsbvsng run rẩptaqy, trong đueognfaiu còtwfhn nhớibng lạaicxi lấgqbqy Thívokn Thầnfain vừsbvsa rồsnkpi tạaicxi bêpdewn tai hắnsbrn lờmptri nóueogi, khóueoge miệclzkng run rẩptaqy nóueogi: “Thívokn? Vạaicxn, Vạaicxn Tộacucc Thiêpdewn Tàitdli Bảvoknng, ngưregamptri thứfvqtregamptri bốwqkpn Thívokn?”
Vạaicxn Tộacucc Thiêpdewn Tàitdli Bảvoknng thứfvqtregamptri bốwqkpn, đueogaicxi biểmqcvu cáetvvi gìdhri, Ma Long tửjegjitdlm sao khôtdqing rõlywnitdlng?
Phảvokni biếlmhxt, hắnsbrn tiêpdewn tổsrgd Ma Tháetvvi Hưrega, cũclzkng vẻzbzun vẹregan xếlmhxp hạaicxng 11 màitdl thôtdqii.


Thívoknetvvi têpdewn nàitdly, mấgqbqy tháetvvng nay thếlmhx nhưregang làitdl cựdgxyc kỳxmfe lửjegja nóueogng, 10 đueogaicxi chủrhptng tộacucc, chỉlvcx cầnfain cóueog chúlfwpt danh tiếlmhxng, cơtaaa hồsnkp khôtdqing ai khôtdqing biếlmhxt, khôtdqing ngưregamptri khôtdqing hiểmqcvu.

3 tháetvvng ngắnsbrn ngủrhpti, liềtsron từsbvs khôtdqing vàitdlo bảvoknng, trựdgxyc tiếlmhxp vọclzkt vàitdlo ngưregamptri thứfvqtregamptri bốwqkpn.

ueog ngưregamptri nóueogi, Thívoknitdl mộacuct lãvbxxo quáetvvi vậitdlt, cũclzkng cóueog ngưregamptri nóueogi, hắnsbrn làitdl 1 cáetvvi tuyệclzkt thếlmhx thiêpdewn kiêpdewu, từsbvs mộacuct cáetvvi kháetvvc đueogmptri sốwqkpng sóueogt.

Nhưregang ai cũclzkng khôtdqing nghĩrhpt tớibngi, Thívoknrhpt nhiêpdewn làitdl 1 cáetvvi mưregamptri ba mưregamptri bốwqkpn tuổsrgdi thiếlmhxu niêpdewn!
Nếlmhxu làitdl khiếlmhxn ngưregamptri kháetvvc biếlmhxt rõlywn Thívokn thâsbvsn phậitdln, đueogetvvn chừsbvsng đueogtsrou phảvokni làitdlm bao ngưregamptri ngoáetvvc mồsnkpm đueogếlmhxn mang tai.

Thếlmhx nhưregang làitdl, Ma Long tửjegjclzkng khôtdqing dáetvvm bạaicxi lộacuc Thívokn Thầnfain danh tựdgxy, tấgqbqt nhiêpdewn đueogwqkpi phưregaơtaaang dáetvvm đueogem danh tựdgxyueogi cho hắnsbrn, chỉlvcx cầnfain hắnsbrn dáetvvm nóueogi ra, tuyệclzkt đueogwqkpi khóueog thoáetvvt khỏpcmgi cáetvvi chếlmhxt.


Đhmwmếlmhxn lúlfwpc đueogóueog, liềtsron khôtdqing chỉlvcxitdl tu vi rơtaaai xuốwqkpng Đhmwmaicxi Đhmwmếlmhx cảvoknnh hậitdlu kỳxmfe đueogơtaaan giảvoknn nhưrega vậitdly.

“Quáetvv yếlmhxu.

” Nơtaaai xa, Thívokn Thầnfain vỗbgup vỗbgup y phụneugc, thu hồsnkpi cáetvvi viêpdewn kia đueoggxuxa vựdgxyc ngọclzkc bàitdli, tựdgxya nhưregaitdlm mộacuct chuyệclzkn bépdew nhỏpcmg khôtdqing đueogáetvvng kểmqcv mộacuct dạaicxng.

~~~ nhưregang màitdl, Nhâsbvsn tộacucc vịgxux trívokn, lạaicxi làitdl toàitdln thểmqcv trợauian mắnsbrt hốwqkpc mồsnkpm, tấgqbqt cảvokn mọclzki ngưregamptri kinh ngạaicxc nhìdhrin xem Thívokn Thầnfain.

Ai cũclzkng khôtdqing ngờmptr tớibngi, cáetvvi nàitdly mưregamptri ba mưregamptri bốwqkpn tuổsrgdi thiếlmhxu niêpdewn nhâsbvsn tộacucc, vậitdly màitdl mộacuct đueogòtwfhn liềtsron đueogem Ma Long tửjegj đueogáetvvnh bay.

“Tiểmqcvu hữiqwwu, ta đueogaicxi biểmqcvu Man Hoang Cổsrgdregaơtaaang hoan nghêpdewnh ngưregaơtaaai gia nhậitdlp!” Hoang Vôtdqiregaơtaaang bêpdewn cạaicxnh cáetvvi kia hôtdqii y lãvbxxo giảvokn liềtsron vộacuci vàitdlng tiếlmhxn lêpdewn.

Bậitdlc nàitdly đueogáetvvng sợauiapdewu nghiệclzkt, hắnsbrn Hoang gia tựdgxy nhiêpdewn làitdl ngưregamptri đueogếlmhxn khôtdqing sợauia.

Nếlmhxu nhưrega đueogwqkpi phưregaơtaaang cóueog thểmqcv gia nhậitdlp Hoang gia, tưregaơtaaang lai lớibngn lêpdewn màitdlueogi, đueogwqkpi vớibngi Hoang gia màitdlueogi, thếlmhx nhưregang làitdl mộacuct sựdgxy giúlfwpp đueogrhpt lớibngn!
“Lạaicxi bịgxux Hoang gia túlfwpc lãvbxxo mờmptri, lợauiai hạaicxi a!”
“Ngưregaơtaaai muốwqkpn làitdlueog thựdgxyc lựdgxyc nhưrega vậitdly, khẳboijng đueoggxuxnh cũclzkng sẽycib bịgxuxlfwpc lãvbxxo mờmptri.



“Khôtdqing biếlmhxt hắnsbrn têpdewn gọclzki làitdldhri, thựdgxyc khôtdqing tin hắnsbrn chỉlvcxitdl 1 cáetvvi mưregamptri ba mưregamptri bốwqkpn tuổsrgdi thiếlmhxu niêpdewn, nếlmhxu nhưrega tiếlmhxp qua mưregamptri mấgqbqy hai mưregaơtaaai năfewbm, lạaicxi sẽycibitdlm sao cưregamptrng đueogaicxi?”
Đhmwmáetvvm ngưregamptri ngưregaơtaaai mộacuct lờmptri, ta mộacuct lờmptri, vẻzbzu mặgbdht hâsbvsm mộacuc nhìdhrin xem Thívokn Thầnfain, thựdgxyc lựdgxyc nhưrega vậitdly, đueogãvbxx đueogrhpt đueogmqcv cho 9 thàitdlnh 9 Nhâsbvsn tộacucc tu sĩrhpt theo khôtdqing kịgxuxp.

Liềtsron Hoang gia túlfwpc lãvbxxo, cũclzkng nhịgxuxn khôtdqing đueogưregaauiac mờmptri, cóueog thểmqcv nghĩrhpt tiềtsrom lựdgxyc kh ủrhptng bốwqkp.


“Tiểmqcvu hữiqwwu, ta Bắnsbrc Thầnfain gia tộacucc hoan nghêpdewnh ngưregaơtaaai gia nhậitdlp!”
“Ta Hiêpdewn Viêpdewn gia tộacucc châsbvsn thàitdlnh mờmptri!”
!
Mặgbdht kháetvvc tứfvqt đueogaicxi gia tộacucc nhao nhao đueogi ra mấgqbqy cáetvvi lãvbxxo giảvoknitdlvbxxo ẩptaqu, trêpdewn ngưregamptri bọclzkn họclzketvvn pháetvvt khívokn tứfvqtc cựdgxyc kỳxmfe đueogáetvvng sợauia, dưregamptrng nhưregatulbng chung quanh hưrega khôtdqing hòtwfha làitdlm mộacuct thểmqcv.

Mấgqbqy ngưregamptri kia, cũclzkng làitdletvvc đueogaicxi gia tộacucc túlfwpc lãvbxxo, thựdgxyc lựdgxyc sâsbvsu khôtdqing lưregamptrng đueogưregaauiac, tưregaơtaaang đueogưregaơtaaang vớibngi nộacuci tìdhrinh mộacuct dạaicxng tồsnkpn tạaicxi.

Đhmwmáetvvm ngưregamptri chỉlvcxueog thểmqcv vẻzbzu mặgbdht hâsbvsm mộacuc nhìdhrin xem Thívokn Thầnfain, ai bảvokno bọclzkn hắnsbrn khôtdqing cóueog đueognfaiy đueogrhpt thựdgxyc lựdgxyc đueogâsbvsy?
Thívokn Thầnfain nhàitdln nhạaicxt nhìdhrin đueogáetvvm ngưregamptri mộacuct cáetvvi, lãvbxxnh đueogaicxm phun ra mấgqbqy chữiqww: “Khôtdqing hứfvqtng thúlfwp!”
Dứfvqtt lờmptri, Thívokn Thầnfain quay ngưregamptri liềtsron đueogi tớibngi biêpdewn giớibngi chiếlmhxn trưregamptrng Nhâsbvsn tộacucc tu sĩrhpt vịgxux trívokn, chỉlvcxitdl khôtdqing còtwfhn cóueog ngưregamptri dáetvvm theo hắnsbrn đueogfvqtng chung mộacuct chỗbgup.

taaai vàitdlo đueogưregamptrng cùtulbng, Thívokn Thầnfain đueogàitdlnh phảvokni ởvxwq mộacuct hòtwfhn đueogáetvv ngồsnkpi xuốwqkpng.

Ngũclzk đueogaicxi gia tộacucc túlfwpc lãvbxxo sắnsbrc mặgbdht xấgqbqu hổsrgd hếlmhxt sứfvqtc, bọclzkn họclzktulb sao cũclzkng làitdl ngũclzk đueogaicxi gia tộacucc túlfwpc lãvbxxo, lạaicxi bịgxux mộacuct cáetvvi tuổsrgdi trẻzbzu hậitdlu bốwqkpi khôtdqing nhìdhrin, cáetvvi nàitdly khiếlmhxn bọclzkn họclzktwfhn mặgbdht mũclzki nàitdlo màitdl tồsnkpn tạaicxi?
Bấgqbqt quáetvv nghĩrhpt đueogếlmhxn Thívokn Thầnfain thựdgxyc lựdgxyc, bọclzkn họclzk lạaicxi khôtdqing tốwqkpt nổsrgdi giậitdln, bọclzkn hắnsbrn mộacuct nhàitdl đueogacucng thủrhpt, mặgbdht kháetvvc bốwqkpn nhàitdl lấgqbqy đueogưregaauiac đueogwqkpi phưregaơtaaang cơtaaa hộacuci liềtsron lớibngn rấgqbqt nhiềtsrou.

“Tiểmqcvu hữiqwwu, lãvbxxo hủrhpt chívoknnh làitdl Hoang gia tam tổsrgd, ngưregaơtaaai nếlmhxu cóueog thểmqcv! ” Hoang gia túlfwpc lãvbxxo vẫhdipn nhưregaclzk khôtdqing muốwqkpn từsbvs bỏpcmg, vẻzbzu mặgbdht hiềtsron làitdlnh nhìdhrin xem Thívokn Thầnfain nóueogi.

Chỉlvcxitdl khôtdqing đueogauiai hắnsbrn nóueogi hếlmhxt lờmptri, Thívokn Thầnfain liềtsron khoáetvvt tay áetvvo, cắnsbrt ngang hắnsbrn, nóueogi: “Ta sẽycibsbvsn nhắnsbrc.


“Tiểmqcvu hữiqwwu cũclzkng cóueog thểmqcv suy tívoknnh mộacuct chúlfwpt Hiêpdewn Viêpdewn gia tộacucc, ta Hiêpdewn Viêpdewn gia tộacucc, chívoknnh làitdl Nhâsbvsn tộacucc 3000 vựdgxyc đueogclzk nhấgqbqt gia tộacucc.


” Mộacuct cáetvvi kháetvvc hắnsbrc bàitdlo lãvbxxo giảvokn khẽycib mỉlvcxm cưregamptri nóueogi.

“Tốwqkpt.

” Thívokn Thầnfain nhàitdln nhạaicxt gậitdlt đueognfaiu, “Vạaicxn tộacucc đueogsrgd vựdgxyc chi chiếlmhxn còtwfhn khôtdqing cóueog kếlmhxt thúlfwpc đueogâsbvsy, cáetvvc vịgxux tiềtsron bốwqkpi khôtdqing nêpdewn trưregaibngc coi trọclzkng nóueog sao?”
Nếlmhxu nhưrega khôtdqing phảvokni kiêpdewng kịgxux nhữiqwwng lãvbxxo gia hỏpcmga nàitdly thựdgxyc lựdgxyc, hắnsbrn trựdgxyc tiếlmhxp liềtsron đueoguổsrgdi ngưregamptri.


Ngũclzk đueogaicxi gia tộacucc túlfwpc lãvbxxo xấgqbqu hổsrgdregamptri mộacuct tiếlmhxng, đueogúlfwpng vậitdly a, hiệclzkn tạaicxi thếlmhx nhưregang làitdl vạaicxn tộacucc đueogsrgd vựdgxyc chi chiếlmhxn đueogâsbvsy, Thívokn Thầnfain vừsbvsa rồsnkpi mặgbdhc dùtulb thắnsbrng, nhưregang bọclzkn hắnsbrn lạaicxi chưregaa chắnsbrc cóueog thểmqcvregamptri nóueogi cuốwqkpi cùtulbng.

Ma Long tửjegjrhpt nhiêpdewn chiếlmhxn bạaicxi, nhưregang hắnsbrn thựdgxyc lựdgxyc ởvxwq Long Phưregaauiang tộacucc bêpdewn trong, khôtdqing đueogáetvvng kểmqcv chúlfwpt nàitdlo.

“Đhmwmneugng đueogếlmhxn ta Tháetvvi Cổsrgd Ma Long tộacucc ngưregamptri, cúlfwpt ra đueogâsbvsy!”
Quảvokn nhiêpdewn, Ma Long tửjegj vừsbvsa mớibngi chiếlmhxn bạaicxi, Tháetvvi Cổsrgd Ma Long tộacucc cưregamptrng giảvokn liềtsron khôtdqing nhịgxuxn đueogưregaauiac đueogfvqtng dậitdly, mộacuct cỗbgup khívokn tứfvqtc mạaicxnh mẽycib quépdewt sạaicxch tứfvqt phưregaơtaaang.

“Làitdl Vạaicxn Tộacucc Thiêpdewn Tàitdli Bảvoknng xếlmhxp hạaicxng thứfvqtregamptri mộacuct Ma Tháetvvi Hưrega!” Cóueog ngưregamptri kinh hôtdqi khôtdqing thôtdqii.

Ma Tháetvvi Hưrega, thâsbvsn làitdlm Vạaicxn Tộacucc Thiêpdewn Tàitdli Bảvoknng ngưregamptri thứfvqtregamptri mộacuct tuyệclzkt thếlmhx thiêpdewn kiêpdewu nhịgxux quan vưregaơtaaang, hắnsbrn hung danh tựdgxy nhiêpdewn vang vọclzkng vạaicxn tộacucc thívokn luyệclzkn cổsrgd đueoggxuxa.

Chủrhpt yếlmhxu nhấgqbqt làitdl, Ma Tháetvvi Hưregaitdlueog thểmqcv khôtdqing cầnfain tham gia cáetvvi nàitdly vạaicxn tộacucc đueogsrgd vựdgxyc trậitdln chiếlmhxn a, dùtulb sao, hắnsbrn nhưregang làitdl đueogãvbxx từsbvsng Vạaicxn Tộacucc Thiêpdewn Tàitdli Bảvoknng quáetvvn quâsbvsn.

“Tiêpdewn tổsrgd!” Ma Long tửjegj khôtdqii phụneugc mấgqbqy phầnfain khívokn lựdgxyc, đueogi lạaicxi tậitdlp tễbqbwnh đueogi tớibngi.

“Phếlmhx vậitdlt!” Ma Tháetvvi Hưrega lạaicxnh rêpdewn mộacuct tiếlmhxng, “Cúlfwpt sang mộacuct bêpdewn.


Ma Long tửjegj đueognsbrng cháetvvt cưregamptri mộacuct tiếlmhxng, đueogãvbxx từsbvsng hắnsbrn dùtulb sao cũclzkng làitdl Long tộacucc 5 đueogaicxi long tửjegj, bâsbvsy giờmptr vậitdly màitdl biếlmhxn thàitdlnh trong miệclzkng ngưregamptri kháetvvc phếlmhx vậitdlt, đueogâsbvsy làitdl hắnsbrn nằdhuum mơtaaa đueogtsrou khôtdqing nghĩrhpt tớibngi.


Hắnsbrn nguyêpdewn bảvoknn còtwfhn muốwqkpn nhắnsbrc nhởvxwq mộacuct chúlfwpt Ma Tháetvvi Hưrega, đueogwqkpi diệclzkn thiếlmhxu niêpdewn kia chívoknnh làitdl khôtdqing képdewm gìdhri hắnsbrn Thívokn.

Nhưregang cảvoknm nhậitdln đueogưregaauiac Ma Tháetvvi Hưregaetvvi kia báetvv đueogaicxo cùtulbng áetvvnh mắnsbrt khinh thưregamptrng, hắnsbrn lờmptri đueogếlmhxn khóueoge miệclzkng, quảvokn thựdgxyc làitdl nuốwqkpt xuốwqkpng, tịgxuxch mịgxuxch hưregaibngng vềtsro Long tộacucc vịgxux trívokn đueogi đueogếlmhxn.

“Cóueog thểmqcv chiếlmhxn thắnsbrng Ma Long tửjegj, thựdgxyc lựdgxyc ngưregaauiac lạaicxi cũclzkng xem làitdl khôtdqing tệclzk.

” Ma Tháetvvi Hưregavxwq trêpdewn cao nhìdhrin xuốwqkpng quan sáetvvt ngưregamptri đueogwqkpi diệclzkn tộacucc tu sĩrhpt, cuốwqkpi cùtulbng áetvvnh mắnsbrt rơtaaai vàitdlo Thívokn Thầnfain trêpdewn ngưregamptri, bìdhrinh phẩptaqm từsbvs đueognfaiu đueogếlmhxn châsbvsn nóueogi.

Sau đueogóueog, trong tay củrhpta hắnsbrn bỗbgupng xuấgqbqt hiệclzkn 3 cáetvvi đueoggxuxa vựdgxyc ngọclzkc bàitdli, ngoạaicxn vịgxux nhìdhrin xem Thívokn Thầnfain nóueogi: “Mộacuct chỗbgup mộacuct vựdgxyc cưregaauiac, quáetvv phiềtsron toáetvvi, dáetvvm hay khôtdqing cùtulbng ta cưregaauiac mộacuct trậitdln lớibngn?”
Thívokn Thầnfain khịgxuxt mũclzki coi thưregamptrng, ngoạaicxn vịgxuxueogi: “Hóueoga ra theo ýfuio củrhpta ngưregaơtaaai, 1 lầnfain cưregaauiac 3 cáetvvi đueoggxuxa vựdgxyc, chívoknnh làitdlregaauiac lớibngn? Xem ra, tầnfaim mắnsbrt củrhpta ngưregaơtaaai cũclzkng liềtsron chừsbvsng hạaicxt gạaicxo màitdl thôtdqii.


Ma Tháetvvi Hưrega sầnfaim mặgbdht lạaicxi, 3 cáetvvi đueoggxuxa vựdgxyc đueogáetvvnh cưregaauiac chưregaa đueogrhpt lớibngn sao?
Phảvokni biếlmhxt, Nhâsbvsn tộacucc cũclzkng liềtsron 3000 vựdgxyc màitdl thôtdqii, mộacuct khi thua, cóueog thểmqcv thìdhriregaơtaaang đueogưregaơtaaang vớibngi mộacuct phầnfain ngàitdln đueoggxuxa vựdgxyc khôtdqing thấgqbqy.

“Vậitdly ngưregaơtaaai muốwqkpn nhưrega thếlmhxitdlo cưregaauiac?” Ma Tháetvvi Hưrega lạaicxnh rêpdewn mộacuct tiếlmhxng, mưregamptri đueogiểmqcvm khóueog chịgxuxu bịgxux ngưregamptri khinh thưregamptrng.

“Ta chỉlvcxueog mộacuct mảvoknnh đueoggxuxa vựdgxyc ngọclzkc bàitdli.

” Thívokn Thầnfain nhúlfwpn nhúlfwpn vai, lơtaaa đueogbqbwnh cưregamptri nóueogi: “Nếlmhxu khôtdqing, chúlfwpng ta lạaicxi cưregaauiac mệclzknh?”
Lạaicxi làitdlregaauiac mệclzknh?
Đhmwmáetvvm ngưregamptri hơtaaai sữiqwwng sờmptr, thiếlmhxu niêpdewn nàitdly tuổsrgdi táetvvc khôtdqing lớibngn, làitdlm sao lạaicxi cùtulbng mộacuct dâsbvsn cờmptr bạaicxc mộacuct dạaicxng a, háetvv miệclzkng ngậitdlm miệclzkng liềtsron cưregaauiac mệclzknh.

Ma Tháetvvi Hưrega nhívoknu màitdly, trong lúlfwpc nhấgqbqt thờmptri cóueog chúlfwpt chầnfain chờmptr.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.