Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1197 : Chương 1197

    trước sau   


“Nữowtr nhâwjpmn ấkoxvy màykgo, tháwrkzng nàykgoo cũhlccng phảrtdri cówqynykgoi ba ngàykgoy!”.

Lờumhwi nówqyni củzlfya lãhlqdo Trầepiun Huyềjspjn khôbocong biếwqynt làykgo an ủzlfyi hay hảrtdrocix khi thấkoxvy ngưkczjumhwi kháwrkzc gặtsvep họqntza, nhưkczjng nhìjerdn ôbocong ta tưkczjơtrjgi tỉnmlbnh nhưkczj thếwqyn, hiểyrucn nhiêocixn làykgo vếwqyn sau rồroodi.

“Sởxvrhbocokczjơtrjgng, Lýofxi Nhạkoxvc, lêocixn võhsny đomndàykgoi!”
“Ta… bỏhqhq thi!”
Ngôboco Huyềjspjn Thôbocong vừwrkza hôbocoocixn đomndãhlqd nghe thấkoxvy giọqntzng nówqyni rụtrjgt rèxvrh khiếwqynp sợdkyj củzlfya ai đomndówqyn.

kczj phụtrjg đomndãhlqd dặtsven từwrkz trưkczjomndc rồroodi, gặtsvep phảrtdri Sởxvrhbocokczjơtrjgng thìjerd cứmbce bỏhqhq thi cho rồroodi, đomndydvh mấkoxvt mặtsvet.

ocixn nàykgoy cũhlccng rấkoxvt nghe lờumhwi.


“Doãhlqdn Hồroodn, lăeopyn lêocixn đomndâwjpmy!”
Khôbocong đomnddkyji Ngôboco Huyềjspjn Thôbocong hôbocoocixn, Lâwjpmm Tàykgo đomndãhlqd nhảrtdry lêocixn chiếwqynn đomndàykgoi.

Khôbocong sai, đomndthsui thủzlfy củzlfya hắmbcen ta vẫqzaen làykgo Doãhlqdn Hồroodn.

“Dùevyc thùevycwrkzn đomndếwqynn mấkoxvy cũhlccng khôbocong thểyruc đomndáwrkznh nhưkczj thếwqynykgoy đomndưkczjdkyjc!”, đomndwrkzng nówqyni gìjerd tớomndi cáwrkzc đomndgmrg tửctfq, cáwrkzc trưkczjxvrhng lãhlqdo cũhlccng phảrtdri cảrtdrm tháwrkzn.

Kểyruc từwrkz khi tỉnmlb thíybxywjpmn tôbocong diễwelin ra đomndếwqynn nay, hai ngưkczjumhwi nàykgoy lầepiun nàykgoo cũhlccng nhắmbcem nhau rấkoxvt chuẩwelin.


Nếwqynu khôbocong phảrtdri đomndôbocoi bêocixn làykgo châwjpmn áwrkzi thìjerd quỷnqifhlccng khôbocong tin, chưkczja biếwqynt chừwrkzng cứmbce đomndáwrkznh mãhlqdi đomndáwrkznh mãhlqdi thìjerd hai ngưkczjumhwi sẽxmbr thàykgonh anh em tốthsut.

“Nàykgoo!”
Doãhlqdn Hồroodn quáwrkzt ầepium lêocixn mộzkght tiếwqynng, sau đomndówqyn đomndáwrkzp xuốthsung chiếwqynn đomndàykgoi.

Kẻhlcc thùevyc gặtsvep nhau cựifhbc kỳgmrg ngứmbcea mắmbcet, chẳwlemng nówqyni thêocixm mộzkght câwjpmu thừwrkza thãhlqdi nàykgoo đomndãhlqd lao vàykgoo đomndáwrkznh nhau.

Mộzkght ngưkczjumhwi khíybxy huyếwqynt sụtrjgc sôbocoi, mộzkght kẻhlcc châwjpmn nguyêocixn cuộzkghn tràykgoo, ngay từwrkz đomndepiuu đomndãhlqd tung toàykgon đomndkoxvi chiêocixu, chẳwlemng buồroodn giấkoxvu giếwqynm, chỉnmlb muốthsun đomndáwrkznh nhau đomndếwqynn chếwqynt luôbocon.

“Nếwqynu khôbocong phảrtdri làykgo thùevyc giếwqynt cha, liệgmrgu cówqyn đomndáwrkznh đomndếwqynn mứmbcec hừwrkzng hựifhbc khíybxy thếwqyn nhưkczj vậpfsxy khôbocong?”
Rấkoxvt nhiềjspju trưkczjxvrhng lãhlqdo trầepium ngâwjpmm vuốthsut râwjpmu, hai hậpfsxu bốthsui nàykgoy quậpfsxy pháwrkz quáwrkz.

Hay nówqyni cáwrkzch kháwrkzc, hai ngưkczjumhwi họqntz khôbocong thểyruc giáwrkzp mặtsvet, cứmbce gặtsvep làykgo đomndáwrkznh, đomndi đomndếwqynn đomndâwjpmu cũhlccng cówqyn thểyruc đomndáwrkznh đomndưkczjdkyjc.

Triệgmrgu Bâwjpmn khôbocong nhìjerdn, hắmbcen còhhwxn đomndang cúroodi đomndepiuu lau máwrkzu mũhlcci.

“Têocixn tiểyrucu tửctfq Đpmdnưkczjumhwng Hạkoxvo đomndówqyn khôbocong dễweli chọqntzc vàykgoo đomndâwjpmu”, lãhlqdo Trầepiun Huyềjspjn cưkczjumhwi khàykgo khàykgo.

Triệgmrgu Bâwjpmn hiểyrucu đomndưkczjdkyjc ýofxi tứmbce củzlfya hắmbcen, hắmbcen cũhlccng đomndãhlqd nhìjerdn qua thẻhlccykgoi, đomndthsui thủzlfyykgo thiếwqynu chủzlfy củzlfya Đpmdnưkczjumhwng Môbocon.


“Phen nàykgoy chắmbcec khôbocong thắmbceng nổzlini đomndưkczjdkyjc rồroodi nhỉnmlb!”, lãhlqdo Trầepiun Huyềjspjn vuốthsut râwjpmu.


“Lãhlqdo giàykgo, ôbocong cówqyn biếwqynt tạkoxvi sao ta ngồroodi ởxvrh đomndâwjpmy khôbocong!”, Triệgmrgu Bâwjpmn hỏhqhqi lạkoxvi mộzkght câwjpmu.

“Tạkoxvi sao?”
“Đpmdnyruc tiệgmrgn láwrkzt nữowtra lấkoxvy tiềjspjn đomndkoxvy!”
“Thểyruc diệgmrgn làykgo mộzkght thứmbce tốthsut!”, áwrkznh mắmbcet củzlfya lãhlqdo Trầepiun Huyềjspjn cũhlccng biếwqynn thàykgonh liếwqync xéxmbro rồroodi.

Triệgmrgu Bâwjpmn chẳwlemng buồroodn phíybxy lờumhwi thêocixm, đomnddkyji khi nàykgoo đomndáwrkznh xong còhhwxn nhậpfsxn đomndưkczjdkyjc ưkczju đomndãhlqdi giảrtdrm chíybxyn phầepiun kia kìjerda?
Đpmdnùevycng! Binh! Đpmdnùevycng!
Âwqynm thanh ầepium ầepium trêocixn võhsny đomndàykgoi khôbocong dứmbcet, máwrkzu me bắmbcen khắmbcep nơtrjgi.

Trậpfsxn chiếwqynn củzlfya Lâwjpmm Tàykgoykgo Doãhlqdn Hồroodn đomndúroodng làykgo thảrtdrm khốthsuc đomndếwqynn cựifhbc đomndiểyrucm, cảrtdr hai lãhlqdng phíybxy mấkoxvt cơtrjg hộzkghi “sốthsung lạkoxvi” củzlfya mìjerdnh, bấkoxvt kểyruc ai thấkoxvt bạkoxvi cũhlccng sẽxmbr bịpmdn loạkoxvi.

Đpmdnưkczjơtrjgng nhiêocixn, cũhlccng vìjerdkczj thùevycykgo hai ngưkczjumhwi nàykgoy đomndáwrkznh nhau quêocixn cảrtdr trờumhwi đomndkoxvt.

“Hay!”
Hai ngưkczjumhwi đomndáwrkznh càykgong hăeopyng thìjerd tiếwqynng hôbocoxvrhocixn dưkczjomndi cũhlccng càykgong to.

Trậpfsxn chiếwqynn thứmbce hai củzlfya ngàykgoy hôbocom nay đomndãhlqd thổzlini bầepiuu khôbocong khíybxywrkzo nhiệgmrgt đomndếwqynn mứmbcec vậpfsxy, thậpfsxt xứmbceng đomndáwrkzng vớomndi khung cảrtdrnh hoàykgonh tráwrkzng nàykgoy.

Trậpfsxn chiếwqynn màykgo đomndôbocoi bêocixn câwjpmn sứmbcec câwjpmn tàykgoi đomndáwrkznh suốthsut ba trăeopym hiệgmrgp.

Thếwqynykgo vẫqzaen chưkczja phâwjpmn thắmbceng bạkoxvi, đomndôbocoi bêocixn chẳwlemng nhữowtrng khôbocong chịpmdnu đomndìjerdnh chiếwqynn, ngưkczjdkyjc lạkoxvi càykgong đomndáwrkznh càykgong hăeopyng, trậpfsxn chiếwqynn thảrtdrm khốthsuc đomndếwqynn mứmbcec ngưkczjumhwi xem cũhlccng phảrtdri rùevycng mìjerdnh khi vếwqynt chéxmbrm trêocixn cơtrjg thểyruc họqntz cứmbce chảrtdry máwrkzu ròhhwxng ròhhwxng.

Phụtrjgt!
Chiêocixu thứmbcec thứmbce bốthsun trăeopym, Doãhlqdn Hồroodn thua mấkoxvt nửctfqa chiêocixu.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.