Vô Địch Thiên Hạ

Chương 2132 : Vạn Thế Ngươi Hôm Nay Hẳn Phải Chết!

    trước sau   



Chưhaxgơebdtng 2117: Vạrksan Thếtdlk, ngưhaxgơebdti hôcxxdm nay hẳlyypn phảjiqni chếtdlkt!
Hoàjecqng Tiểjiqnu Long từmiyu Chu Thiêajasn đmtfqiệhevhn đmtfqi ra.

Kim Giáqggac Tiểjiqnu Ngưhaxgu cùdmsbng Thưhaxgơebdtng Mụbvmmc Đgabiiềrksan gặufujp Hoàjecqng Tiểjiqnu Long đmtfqi ra, tranh thủypxo thờzmaqi gian nghêajasnh đmtfqólqkrn tiếtdlkp lấohlay.

“Tiểjiqnu Long, thếtdlkjecqo?” Kim Giáqggac Tiểjiqnu Ngưhaxgu khẩpkojn trưhaxgơebdtng hỏgairi.

Hoàjecqng Tiểjiqnu Long lạrksanh nhạrksat nólqkri: “Giếtdlkt Vạrksan Thếtdlkjecq đmtfqypxo!” Mặufujc dùdmsblqkri lạrksanh nhạrksat, nhưhaxgng làjecq ngữgyiy khímtfq kiêajasn đmtfqcnsdnh.

Kim Giáqggac Tiểjiqnu Ngưhaxgu cùdmsbng Thưhaxgơebdtng Mụbvmmc Đgabiiềrksan nghe vậqmlsy ngẩpkojn ngơebdt, Chưhaxg Thiêajasn phímtfqa dưhaxglyypi, đmtfqếtdlkn nay khôcxxdng ngưhaxgzmaqi nàjecqo dáqggam nólqkri có thêajas̉ giếtdlkt Vạrksan Thếtdlk, Hoàjecqng Tiểjiqnu Long màjecqlqkri, đmtfqjiqn bọkpwin hắqbttn nhấohlat thờzmaqi khôcxxdng cáqggach nàjecqo hoàjecqn hồjecqn.


Thẳlyypng đmtfqếtdlkn Hoàjecqng Tiểjiqnu Long bay ra ngoàjecqi hứcxxda xa, hai ngưhaxgzmaqi mớlyypi phảjiqnn ứcxxdng đmtfqưhaxgngttc, đmtfquổdgkai theo sáqggat.



.

.

Chưhaxg Thiêajasn chi thàjecqnh.

Vạrksan Nhạrksac nhìvfaon xem dầxkkon dầxkkon tốhevhi xuốhevhng sắqbttc trờzmaqi, nhưhaxglyypng màjecqy, tiếtdlkp qua mộebdtt giờzmaq, sắqbttc trờzmaqi liềrksan hoàjecqn toàjecqn tốhevhi xuốhevhng, Hoàjecqng Tiểjiqnu Long lạrksai còbbzun chưhaxga tưhaxg̀ng xuâabgót hiêajaṣn!
qggan Ngụbvmmc Quỷiwbxhaxgơebdtng cưhaxgzmaqi tràjecqo phúfzqzng nólqkri: “Cáqggai kia Hoàjecqng Tiểjiqnu Long khôcxxdng phảjiqni làjecq dọkpwia đmtfqếtdlkn khôcxxdng dáqggam xuấohlat hiệhevhn đmtfqi, lúfzqzc trưhaxglyypc chẳlyypng qua làjecq lộebdt ra hưhaxg thếtdlk, miệhevhng cọkpwip gan thỏgair thôcxxdi!”

Luâabgon Chuyểjiqnn lãxokfo quáqggai cưhaxgzmaqi nólqkri: “Cólqkr Vạrksan Thếtdlk đmtfqrksai nhâabgon tọkpwia trấohlan, Hoàjecqng Tiểjiqnu Long còbbzun khôcxxdng cólqkr tớlyypi gầxkkon Chưhaxg Thiêajasn chi thàjecqnh, chỉpkoj sợngtt đmtfqrksau dọkpwia đmtfqếtdlkn run châabgon, nólqkri khôcxxdng chừmiyung hiệhevhn tạrksai ởuqgc đmtfqâabgou hẻfmpgo láqgganh xoa châabgon đmtfqâabgou!”
qggac đmtfqrksai Giớlyypi Chủypxo nghe vậqmlsy, khôcxxdng khỏgairi cưhaxgzmaqi lêajasn ha hảjiqn.

“Phụbvmm thâabgon đmtfqrksai nhâabgon, nếtdlku làjecq Hoàjecqng Tiểjiqnu Long thậqmlst khôcxxdng dáqggam xuấohlat hiệhevhn, vậqmlsy làjecqm sao bâabgoy giờzmaq?” Vạrksan Nhạrksac nhưhaxglyypng màjecqy, xin chỉpkoj thịcnsd Vạrksan Thếtdlk.

Vạrksan Thếtdlk hai mắqbttt nhảjiqny lêajasn xanh đmtfqqmlsm hỏgaira diễgewkm, vung tay lêajasn: “Đgabiem Hồjecqng Môcxxdng tiểjiqnu lãxokfo đmtfqxkkou cùdmsbng hắqbttc áqggam áqggap lêajasn đmtfqếtdlkn!”
Vạrksan Nhạrksac truyềrksan lệhevhnh xuốhevhng, rấohlat nhanh, liềrksan cólqkr ngưhaxgzmaqi đmtfqem Hồjecqng Môcxxdng Chi Vưhaxgơebdtng cùdmsbng Hắqbttc Álqkrm Chi Vưhaxgơebdtng từmiyuajasn ngoàjecqi đmtfqrksai đmtfqiệhevhn bắqbttt giữgyiy lấohlay trêajasn đmtfqrksai đmtfqiệhevhn, Chưhaxg Thiêajasn chi thàjecqnh thủypxo vệhevh giốhevhng nézmaqm ráqggac rưhaxguqgci mộebdtt dạrksang đmtfqem hai ngưhaxgzmaqi nézmaqm tớlyypi mặufujt đmtfqohlat, bởuqgci vìvfao hai ngưhaxgzmaqi lựqxvfc lưhaxgngttng bịcnsd giam cầxkkom, ngãxokf đmtfqêajaśn mắqbttt mũrlpzi sưhaxgng bầxkkom.

Trảjiqni qua hơebdtn mưhaxgzmaqi mộebdtt tháqggang tra tấohlan, Hồjecqng Môcxxdng Chi Vưhaxgơebdtng hai ngưhaxgzmaqi sớlyypm đmtfqãxokf hoàjecqn toàjecqn thay đmtfqdgkai, toàjecqn thâabgon vếtdlkt máqggau, tólqkrc rốhevhi tung, hai mắqbttt hãxokfm sâabgou, hai ngưhaxgzmaqi mặufujc dùdmsbbbzun khôcxxdng cólqkr đmtfqajasn, nhưhaxgng làjecq đmtfqãxokfuqgcjecqo bêajasn bờzmaq biêajasn giớlyypi sắqbttp sụbvmmp đmtfqdgka.

Rấohlat nhiềrksau Giớlyypi Chủypxo nhìvfaon thấohlay Hồjecqng Môcxxdng Chi Vưhaxgơebdtng cùdmsbng Hắqbttc Álqkrm Chi Vưhaxgơebdtng thảjiqnm trạrksang, khôcxxdng khỏgairi trong lòbbzung lạrksanh run, ngay cảjiqn Hồjecqng Môcxxdng Chi Vưhaxgơebdtng cùdmsbng Hắqbttc Álqkrm Chi Vưhaxgơebdtng loạrksai nàjecqy Vạrksan Giớlyypi báqgga chủypxo đmtfqrksau còbbzun bịcnsd tra tấohlan nhưhaxg vậqmlsy, nếtdlku làjecq bọkpwin hắqbttn?
Vạrksan Thếtdlk quézmaqt qua đmtfqáqggam ngưhaxgzmaqi, vung tay lêajasn, hai thanh lưhaxgjthei dao cắqbttm vàjecqo đmtfqrksai đmtfqiệhevhn trêajasn mặufujt đmtfqohlat, hai thanh lưhaxgjthei dao nàjecqy phímtfqa trêajasn màjecqu xanh sẫjecqm nhưhaxgebdtn, thâabgon đmtfqao ẩpkojn ẩpkojn cólqkr thêajashaxgơebdtng tiếtdlkng nghẹqbttn ngàjecqo.

“Đgabiâabgoy làjecq Thímtfq Hồjecqn Nhậqmlsn, chímtfqnh làjecq ta dùdmsbng Thiêajasn Lộebdt chỗfwgrabgou mộebdtt loạrksai Bímtfq Hồjecqn Tinh Thiếtdlkt luyệhevhn chếtdlkjecq thàjecqnh, cắqbttt chézmaqm ởuqgc trêajasn ngưhaxgzmaqi, Thímtfq Hồjecqn lựqxvfc lưhaxgngttng thẩpkojm thấohlau tiếtdlkn thểjiqn nộebdti, cólqkr thểjiqn cắqbttt chézmaqm thầxkkon hồjecqn, chímtfqnh làjecq Chúfzqza Tểjiqnrlpzng khólqkrlqkr thểjiqn chịcnsdu đmtfqqxvfng!” Vạrksan Thếtdlk lạrksanh nhạrksat nólqkri: “Ai nguyệhevhn ýtdlk đmtfqi lêajasn, đmtfqem Hồjecqng Môcxxdng tiểjiqnu lãxokfo đmtfqxkkou hai ngưhaxgzmaqi thịcnsdt cho ta cắqbttt bỏgair?” Đgabiădmsbng bởuqgci: admin




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.