Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 232 : Tôi bị anh cưỡng ép

    trước sau   
Giọltskng nónfbni trầkposm thấzlzrp củkxkja Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu, lúfpytc nàhhlvy ghékqgzhhlvo bêpunsn tai côkktl rấzlzrt cónfbn sứijnpc mêpuns hoặyfovc, Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh suýnfbnt chúfpytt nữxwqla thìwijf gậdjyat đnseukposu đnseutzzgng ýnfbn lờepuwi tỏhgrowijfnh củkxkja Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu.

Nhưjrgqng màhhlv, côkktl khôkktlng thểazwchhlvm vậdjyay! Nhấzlzrt đnseutbdinh khôkktlng thểazwc!

Thứijnp xuấzlzrt hiệzjqwn trong đnseukposu Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh vàhhlvo thờepuwi khắfcrfc mấzlzru chốccsht nàhhlvy, đnseuónfbn chízcibnh làhhlvgewyng vẻhhlv củkxkja bốccsh lầkposn cuốccshi cùmvetng gặyfovp côkktl, khi đnseuónfbn sứijnpc khỏhgroe củkxkja bốccsh đnseuãnikg khôkktlng tốccsht, cầkposn phảjdsmi nhậdjyap việzjqwn. Sau đnseuónfbn khôkktlng biếbvhvt Tiếbvhvt Bìwijfnh Hưjrgqơduxeng đnseuãnikg sửmdns dụsafeng thủkxkj đnseuoạrrkhn gìwijf, chuyểazwcn bốccshkktl đnseuếbvhvn bệzjqwnh việzjqwn khágewyc màhhlvkktl khôkktlng hay biếbvhvt gìwijf, từhgro đnseuónfbn vềntrs sau côkktl khôkktlng đnseuưjrgqrwpec gặyfovp mặyfovt bốccsh củkxkja mìwijfnh nữxwqla.

Nhớjrgq đnseuếbvhvn bốccsh, lạrrkhi nhớjrgq đnseuếbvhvn tờepuw giấzlzry bágewyo tửmdns, sựnxhq giấzlzru giếbvhvm vàhhlv phảjdsmn bộkxkji củkxkja Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu, còhhlvn cảjdsm mộkxkjt sựnxhq thậdjyat làhhlv anh đnseuãnikg giếbvhvt hạrrkhi bốccshkktl, tấzlzrt cảjdsm nhữxwqlng đnseuiềntrsu nàhhlvy khiếbvhvn Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh phảjdsmi chịtbdiu đnseujdsmzcibch nặyfovng nềntrs.

kktl khôkktlng thểazwc chấzlzrp nhậdjyan Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu, hai ngưjrgqepuwi bọltskn họltskhhlv kẻhhlv thùmvet củkxkja nhau! Cho dùmvetkktl đnseutzzgng ýnfbn thìwijf sau khi Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu tìwijfm lạrrkhi đnseuưjrgqrwpec kýnfbnijnpc, anh vẫfcrfn sẽbvhv sỉiqvu nhụsafec côkktl giốccshng nhưjrgq trưjrgqjrgqc đnseuâexify, Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh khôkktlng muốccshn nhưjrgq vậdjyay! Khôkktlng muốccshn!

“Khôkktlng muốccshn!” Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh chợrwpet đnseugwcby Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu ra, Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu khôkktlng chúfpytt phòhhlvng bịtbdi bịtbdi Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh đnseugwcby ngãnikg xuốccshng dưjrgqjrgqi ghếbvhv sofa, sắfcrfc mặyfovt Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh vôkktlmvetng kízcibch đnseukxkjng, trong mắfcrft mang theo sựnxhqsafem hậdjyan: “Tôkktli khôkktlng muốccshn yêpunsu anh! Cónfbn chếbvhvt cũocbkng khôkktlng muốccshn!”




“Tinh Khanh...” Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu ngồtzzgi dưjrgqjrgqi đnseuzlzrt sữxwqlng sờepuw nhìwijfn Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh, nhấzlzrt thờepuwi khôkktlng thểazwchhlvo tiếbvhvp thu đnseuưjrgqrwpec phảjdsmn ứijnpng kízcibch đnseukxkjng nhưjrgq vậdjyay củkxkja côkktl.

Anh đnseuãnikg chuẩgwcbn bịtbdi sẵtbrwn tinh thầkposn vìwijf biếbvhvt Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh sẽbvhv từhgro chốccshi, thếbvhv nhưjrgqng anh thậdjyat sựnxhq khôkktlng ngờepuw Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh sẽbvhvzcibch đnseukxkjng nhưjrgq vậdjyay, thậdjyam chízcib trong ágewynh mắfcrft còhhlvn mang theo sựnxhqsafem hậdjyan.

Rốccsht cuộkxkjc côkktlzlzry bịtbdi sao vậdjyay?

exifm trạrrkhng củkxkja Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh vôkktlmvetng kízcibch đnseukxkjng, thầkposn trízcibocbkng khôkktlng đnseuưjrgqrwpec tỉiqvunh tágewyo, côkktl nhớjrgq lạrrkhi chuyệzjqwn ságewyu năsafem trưjrgqjrgqc, trong đnseukposu vang vọltskng tiếbvhvng củkxkja Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu đnseuãnikg sỉiqvu nhụsafec côkktl nhưjrgq thếbvhvhhlvo, chửmdnsi mắfcrfng côkktl nhưjrgq thếbvhvhhlvo, còhhlvn cảjdsm chuyệzjqwn anh ságewyt hạrrkhi bốccshwijfnh nhưjrgq thếbvhvhhlvo nữxwqla.

Sựnxhq việzjqwc ságewyu năsafem trưjrgqjrgqc đnseuazwc lạrrkhi trong Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh mộkxkjt vếbvhvt thưjrgqơduxeng quágewyexifu, thếbvhv cho nêpunsn lầkposn nàhhlvy bịtbdi hung hăsafeng xékqgz ra, mágewyu me đnseukposm đnseuìwijfa, khiếbvhvn côkktl khôkktlng thểazwchhlvo tiếbvhvp nhậdjyan nổsbhci trong chốccshc lágewyt.

kktlhhlvo thékqgzt vớjrgqi Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu xong, đnseuôkktli mắfcrft ngâexify ngốccshc nhìwijfn phízciba trưjrgqjrgqc, côkktl vốccshn dĩwijfzcibch đnseukxkjng đnseuếbvhvn mứijnpc ngồtzzgi bậdjyat dậdjyay, giờepuw lạrrkhi từhgro từhgro co rụsafet hai châexifn, ôkktlm chặyfovt lấzlzry ngưjrgqepuwi mìwijfnh, hai mắfcrft xa xăsafem nhìwijfn vềntrs mộkxkjt nơduxei nàhhlvo đnseuónfbn.

gewyng vẻhhlv phảjdsmi chịtbdiu đnseujdsmzcibch củkxkja Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh khiếbvhvn trágewyi tim Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu đnseuau nhónfbni, anh đnseuijnpng lêpunsn từhgrojrgqjrgqi đnseuzlzrt, ngồtzzgi trêpunsn ghếbvhv sofa, nghĩwijf mộkxkjt lúfpytc rồtzzgi anh vưjrgqơduxen tay ôkktlm Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh vàhhlvo trong lòhhlvng, đnseuau lòhhlvng tựnxhqa đnseukposu mìwijfnh lêpunsn trêpunsn đnseuiqvunh đnseukposu củkxkja côkktl.

Lầkposn nàhhlvy, Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh khôkktlng đnseugwcby Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu ra nữxwqla, cónfbn lẽbvhvhhlv chuyệzjqwn cũocbk quágewy đnseuau khổsbhc, thâexifn thểazwc củkxkja anh hơduxei run run, từhgrohhlvng bàhhlvn châexifn đnseuếbvhvn tậdjyan đnseuágewyy lòhhlvng, bao phủkxkj lấzlzry cơduxe thểazwc lạrrkhnh lẽbvhvo. Lạrrkhnh đnseuếbvhvn mứijnpc côkktl chịtbdiu khôkktlng nổsbhci phảjdsmi ôkktlm lấzlzry Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu, khuôkktln mặyfovt vùmveti trong lòhhlvng Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu, nưjrgqjrgqc mắfcrft từhgro khónfbne mắfcrft chảjdsmy xuốccshng.

Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu cảjdsmm giágewyc thấzlzry lồtzzgng ngựnxhqc mìwijfnh ưjrgqjrgqt ágewyt, càhhlvng dùmvetng sứijnpc ôkktlm chặyfovt lấzlzry Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh, cốccsh gắfcrfng đnseuazwckktl cảjdsmm nhậdjyan đnseuưjrgqrwpec mộkxkjt chúfpytt ấzlzrm ágewyp.

Đxxlttzzgng thờepuwi trong lòhhlvng Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu cũocbkng hoàhhlvi nghi, rốccsht cuộkxkjc vừhgroa nãnikgy anh đnseuãnikgnfbni gìwijf sai, màhhlvkktl lạrrkhi cónfbn phảjdsmn ứijnpng lớjrgqn nhưjrgq vậdjyay, cónfbn phảjdsmi anh vẫfcrfn chưjrgqa hiểazwcu hếbvhvt con ngưjrgqepuwi Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh hay khôkktlng?

Xem ra anh phảjdsmi tìwijfm ngưjrgqepuwi đnseuiềntrsu tra côkktlgewyi nàhhlvy.

...

Hai ngưjrgqepuwi vẫfcrfn giữxwql nguyêpunsn tưjrgq thếbvhv ôkktlm nhau khoảjdsmng chừhgrong nửmdnsa tiếbvhvng, trong nửmdnsa tiếbvhvng nàhhlvy, Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh dầkposn dầkposn thoágewyt ra khỏhgroi kýnfbnijnpc, côkktlsbhcn đnseutbdinh lạrrkhi tâexifm trạrrkhng củkxkja mìwijfnh, đnseurwpei sau khi lấzlzry lạrrkhi tinh thầkposn côkktl mớjrgqi phágewyt hiệzjqwn ra, mìwijfnh đnseuang đnseuưjrgqrwpec Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu ôkktlm trong lòhhlvng.




Nhớjrgq tớjrgqi lờepuwi tỏhgrowijfnh ban nãnikgy củkxkja Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu, phảjdsmn ứijnpng kịtbdich liệzjqwt ban nãnikgy củkxkja mìwijfnh, Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh nghĩwijf thầkposm lầkposn nàhhlvy Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu nhấzlzrt đnseutbdinh sẽbvhv tựnxhq nghi ngờepuw chízcibnh mìwijfnh...

Khi đnseuưjrgqrwpec ngưjrgqepuwi khágewyc tỏhgrowijfnh, làhhlvm gìwijfnfbn ai cónfbn phảjdsmn ứijnpng bấzlzrt thưjrgqepuwng nhưjrgq vậdjyay, cónfbn đnseuiềntrsu, Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu đnseuãnikg mấzlzrt trízcib nhớjrgq, chắfcrfc cũocbkng khôkktlng tra ra đnseuưjrgqrwpec gìwijf?

Trong lòhhlvng Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh thấzlzrp thỏhgrom nghĩwijf vậdjyay, đnseutzzgng thờepuwi côkktlocbkng nghĩwijf xem lágewyt nữxwqla phảjdsmi đnseuccshi mặyfovt vớjrgqi Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu nhưjrgq thếbvhvhhlvo, khôkktlng ngờepuw anh lạrrkhi tỏhgrowijfnh vớjrgqi mìwijfnh, hiệzjqwn thựnxhqc khiếbvhvn ngưjrgqepuwi khágewyc khôkktlng thểazwc tiếbvhvp nhậdjyan nàhhlvy thậdjyat sựnxhq khiếbvhvn Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh đnseuau đnseukposu.

La Vinh Hiểazwcn tỏhgrowijfnh vớjrgqi côkktl, Tịtbdich Song tỏhgrowijfnh vớjrgqi côkktl, lầkposn nàhhlvy đnseuếbvhvn cảjdsm Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu cũocbkng tỏhgrowijfnh vớjrgqi côkktl... Côkktlnfbnpunsn đnseui xem lịtbdich, đnseuazwc xem cónfbn phảjdsmi hôkktlm nay vậdjyan đnseuàhhlvo hoa củkxkja côkktl đnseuyfovc biệzjqwt tốccsht hay khôkktlng.

Đxxltiềntrsu càhhlvng khiếbvhvn côkktl đnseuau đnseukposu hơduxen đnseuónfbnhhlv, hai ngưjrgqepuwi trưjrgqjrgqc tỏhgrowijfnh thìwijf khôkktlng nónfbni làhhlvm gìwijf, ngay cảjdsm Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu cũocbkng đnseuếbvhvn gónfbnp vui, anh cónfbn biếbvhvt nhữxwqlng lờepuwi nàhhlvy củkxkja anh cónfbn sứijnpc ảjdsmnh hưjrgqhkugng lớjrgqn thếbvhvhhlvo đnseuếbvhvn tôkktli khôkktlng.

Trong lòhhlvng Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh bấzlzrt lựnxhqc suy nghĩwijf, cuốccshi cùmvetng côkktl khẽbvhv đnseugwcby đnseugwcby Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu ra, nhẹjcte giọltskng nónfbni: “Tổsbhcng giágewym đnseuccshc...”

Ngưjrgqepuwi trong lòhhlvng mìwijfnh rốccsht cuộkxkjc cũocbkng cónfbn phảjdsmn ứijnpng, trágewyi tim nặyfovng nềntrs củkxkja Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu lậdjyap tứijnpc đnseuưjrgqrwpec thảjdsm lỏhgrong, anh ôkktlm lấzlzry mặyfovt củkxkja Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh, quan ságewyt côkktl thậdjyat kỹzlzr, quan tâexifm hỏhgroi: “Em khôkktlng sao chứijnp?”

Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh thấzlzry Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu bắfcrft đnseukposu đnseuccshi xửmdns dịtbdiu dàhhlvng vớjrgqi mìwijfnh, côkktl cảjdsmm thấzlzry đnseuau đnseukposu, côkktl ho nhẹjcte mộkxkjt tiếbvhvng, kékqgzo tay củkxkja Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu xuốccshng, giọltskng nónfbni uyểazwcn chuyểazwcn: “Ừltskm... Tổsbhcng giágewym đnseuccshc, hai chúfpytng ta khôkktlng thểazwcpunsu nhau, anh đnseuhgrong nhưjrgq vậdjyay.”

Lờepuwi nónfbni củkxkja Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh khiếbvhvn Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu sữxwqlng sờepuw, anh khôkktlng hiểazwcu nhìwijfn Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh, hỏhgroi: “Tạrrkhi sao chúfpytng ta khôkktlng thểazwcpunsu nhau?”

“Bởhkugi vìwijf...” Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh suy nghĩwijf mộkxkjt chúfpytt, cuốccshi cùmvetng vẫfcrfn thàhhlvnh thậdjyat nónfbni: “Bởhkugi vìwijf giữxwqla chúfpytng ta chỉiqvuhhlv quan hệzjqw cấzlzrp trêpunsn cấzlzrp dưjrgqjrgqi, huốccshng hồtzzgkktli căsafen bảjdsmn khôkktlng cónfbnwijfnh cảjdsmm vớjrgqi tổsbhcng giágewym đnseuccshc anh, tôkktli chỉiqvuhhlv mộkxkjt ngưjrgqepuwi phụsafe nữxwqlwijfnh thưjrgqepuwng, căsafen bảjdsmn khôkktlng xứijnpng vớjrgqi ngưjrgqepuwi đnseuàhhlvn ôkktlng cao quýnfbn nhưjrgq tổsbhcng giágewym đnseuccshc. Anh... hiểazwcu ýnfbnkktli chứijnp?”

“Khôkktlng hiểazwcu.” Sắfcrfc mặyfovt củkxkja Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu sa sầkposm lạrrkhi, anh cau màhhlvy nónfbni: “Nhữxwqlng đnseuiềntrsu em nónfbni đnseuntrsu khôkktlng thàhhlvnh vấzlzrn đnseuntrs, nếbvhvu nhưjrgq em khôkktlng thízcibch tìwijfnh yêpunsu côkktlng sởhkug, vậdjyay em khôkktlng cầkposn đnseui làhhlvm nữxwqla, ởhkug nhàhhlv đnseuazwc anh nuôkktli làhhlv đnseuưjrgqrwpec. Còhhlvn nếbvhvu em nónfbni hai chúfpytng ta khôkktlng xứijnpng đnseuôkktli, Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh, chẳfnwsng phảjdsmi em luôkktln miệzjqwng nónfbni bâexify giờepuwhhlvnikg hộkxkji chủkxkj nghĩwijfa tựnxhq do hay sao, hôkktln nhâexifn làhhlv chuyệzjqwn cảjdsm hai bêpunsn đnseuntrsu đnseutzzgng ýnfbn, căsafen bảjdsmn khôkktlng cónfbn quan niệzjqwm môkktln đnseuăsafeng hộkxkj đnseuccshi nàhhlvy.”

Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu nónfbni mộkxkjt tràhhlvng, Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh cảjdsmm thấzlzry dưjrgqepuwng nhưjrgq anh nghe khôkktlng hiểazwcu mấzlzru chốccsht vấzlzrn đnseuntrs, côkktl trừhgrong mắfcrft nhìwijfn Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu, mạrrkhnh mẽbvhvnfbni: “Nhưjrgqng tôkktli khôkktlng cónfbn cảjdsmm giágewyc vớjrgqi anh, đnseuâexify làhhlv vấzlzrn đnseuntrs quan trọltskng nhấzlzrt đnseuưjrgqrwpec khôkktlng!”

“Em khôkktlng cónfbn cảjdsmm giágewyc vớjrgqi anh?” Đxxltôkktli mắfcrft Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu trầkposm xuốccshng, anh đnseukxkjt nhiêpunsn vòhhlvng tay giữxwql phízciba sau gágewyy côkktl, sau đnseuónfbnfpyti đnseukposu hôkktln lêpunsn môkktli Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh, cho Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh mộkxkjt nụsafekktln triềntrsn miêpunsn nồtzzgng chágewyy.

nikgi đnseuếbvhvn khi Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh bịtbdikktln đnseuếbvhvn nỗihqti khôkktlng còhhlvn sứijnpc nằsqrtm úfpytp sấzlzrp trêpunsn ngưjrgqepuwi anh, Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu mớjrgqi vừhgroa cưjrgqepuwi vừhgroa nónfbni: “Em xem em tậdjyan hưjrgqhkugng nhưjrgq vậdjyay, sao cónfbn thểazwc khôkktlng cónfbn cảjdsmm giágewyc vớjrgqi anh chứijnp?”

Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh bịtbdi Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu chọltskc trúfpytng đnseuiểazwcm yếbvhvu, côkktl lớjrgqn tiếbvhvng cãnikgi lạrrkhi: “Đxxltónfbnhhlv do anh cưjrgqmdnsng ékqgzp tôkktli, nếbvhvu sứijnpc củkxkja tôkktli màhhlv khỏhgroe hơduxen anh, tôkktli sẽbvhv bịtbdi anh bắfcrft nạrrkht nhưjrgq vậdjyay sao?”

“Cứijnp coi làhhlv vậdjyay đnseui...” Áiwnynh mắfcrft Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu sâexifu xa nhìwijfn Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh, nhìwijfn đnseuếbvhvn nỗihqti khiếbvhvn côkktl cảjdsmm thấzlzry nhộkxkjn nhạrrkho trong lòhhlvng, cưjrgqepuwi nónfbni: “Coi nhưjrgqhhlv anh ékqgzp buộkxkjc em đnseui, vậdjyay vẻhhlv mặyfovt tậdjyan hưjrgqhkugng củkxkja em thìwijf giảjdsmi thízcibch thếbvhvhhlvo đnseuâexify? Hửmdnsm?”

Đxxltôkktlng Phùmvetng Lưjrgqu cốccsh ýnfbnkqgzo dàhhlvi âexifm cuốccshi chữxwql “Hửmdnsm?”, khiếbvhvn Đxxltưjrgqepuwng Tinh Khanh cảjdsmm thấzlzry ngứijnpa ngágewyy trong lòhhlvng, mặyfovt côkktl đnseuhgromdnsng, thẹjcten quágewynfbna giậdjyan nónfbni: “Cho dùmvet nhưjrgq thếbvhvhhlvo đnseui nữxwqla thìwijfkktli cũocbkng sẽbvhv khôkktlng nhậdjyan lờepuwi anh đnseuâexifu! Anh dẹjctep bỏhgrogewyi suy nghĩwijfhhlvy đnseui!”

“Vậdjyay anh sẽbvhvgewym lấzlzry em, đnseuếbvhvn khi nàhhlvo em đnseutzzgng ýnfbn mớjrgqi thôkktli!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.