Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 231 : Đông phùng lưu tỏ tình

    trước sau   
Tinh Khanh...

excech gọexcei nàkofzy khiếieiin tráexcei tim Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh bắohokt đieiiawxlu loạvzrmn nhịqwcup, côvgvb hắohokng giọexceng đieiiggyf che giấiwnxu nhịqwcup tim dồgumxn dậrlujp củdgiha mìunexnh, khôvgvbng vui nólmvwi: “Tổumuxng giáexcem đieiingrsc đieiifyiong gọexcei tôvgvbi thâlwwwn mậrlujt nhưvzrm vậrlujy đieiiưvzrmnpebc khôvgvbng! Cólmvw lầawxln đieiiawxlu tiêieiin, thìunex sẽtlcolmvw lầawxln thứjtyr hai, ai biếieiit nếieiiu lầawxln sau bịqwcu vợnpeb chưvzrma cưvzrmhasyi củdgiha anh nghe thấiwnxy, côvgvbiwnxy cólmvw lấiwnxy dao chéngrsm tôvgvbi hay khôvgvbng. Tôvgvbi đieiiãtbjg đieiiưvzrmnpebc lĩtfwgnh ngộyvkz sựblci lợnpebi hạvzrmi củdgiha côvgvbiwnxy rồgumxi, tôvgvbi khôvgvbng dáexcem chọexcec đieiiếieiin anh nữhspma đieiiâlwwwu. Tổumuxng giáexcem đieiingrsc củdgiha tôvgvbi àkofz, anh hãtbjgy tha cho tôvgvbi đieiii, đieiifyiong giàkofzy vòbwxyvgvbi nữhspma màkofz!”

“Hôvgvbm qua tôvgvbi đieiiãtbjg đieiiggyf đieiiơngrsn từfyio chứjtyrc ởatnw trêieiin bàkofzn làkofzm việvzrmc củdgiha anh, mong anh giơngrs cao đieiiáexcenh khẽtlco, hãtbjgy quêieiin sựblci tồgumxn tạvzrmi củdgiha tôvgvbi đieiii, còbwxyn tìunexnh yêieiiu côvgvbng sởatnwunexunex đieiiólmvw, tôvgvbi khôvgvbng chơngrsi nổumuxi, màkofznxvqng khôvgvbng muốngrsn chơngrsi!”

“Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh!” Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu khôvgvbng kìunexm néngrsn đieiiưvzrmnpebc héngrst lêieiin, anh ngang ngưvzrmnpebc héngrst lớhasyn: “Anh nólmvwi rồgumxi, anh khôvgvbng cho phéngrsp em từfyio chứjtyrc, muốngrsn từfyio chứjtyrc thìunex mang ba tỷpkyavzrmlhoei tiềumuxn phíqkcz bồgumxi thưvzrmuokmng vi phạvzrmm hợnpebp đieiigumxng tớhasyi đieiiâlwwwy trưvzrmhasyc rồgumxi nólmvwi, lầawxln sau đieiifyiong cólmvw giởatnwexcei tíqkcznh trẻqkcz con nàkofzy ra nữhspma.”

Âieiiy dôvgvb, còbwxyn nólmvwi côvgvb giởatnwqkcznh trẻqkcz con!

Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh lậrlujp tứjtyrc nổumuxi giậrlujn, côvgvb bựblcic mìunexnh quáexcet: “Nàkofzy! Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu anh cũnxvqng mộyvkzt vừfyioa hai phảvqzfi thôvgvbi chứjtyr! Rốngrst cuộyvkzc làkofz bởatnwi vìunex ai, màkofzvgvbi mớhasyi bịqwcu vợnpeb chưvzrma cưvzrmhasyi củdgiha anh chỉfjqk thẳsskwng vàkofzo mặfdbdt mắohokng làkofz kẻqkcz thứjtyr ba hảvqzf! Tôvgvbi đieiiãtbjg sớhasym nólmvwi rõumux vớhasyi anh rồgumxi, tôvgvbi sẽtlco khôvgvbng làkofzm kẻqkcz thứjtyr ba pháexce hoạvzrmi hạvzrmnh phújcwtc củdgiha ngưvzrmuokmi kháexcec, màkofzvgvbi cũnxvqng khôvgvbng muốngrsn cólmvw quan hệvzrm nhưvzrm vậrlujy vớhasyi anh!”




“Tôvgvbi đieiiãtbjg từfyio chốngrsi anh bao nhiêieiiu lầawxln nhưvzrm vậrlujy! Rõumuxkofzng làkofz anh cứjtyrexcem lấiwnxy tôvgvbi khôvgvbng buôvgvbng, tạvzrmi sao ngưvzrmuokmi cuốngrsi cùtfwgng gặfdbdp xui xẻqkczo lạvzrmi làkofzvgvbi, rốngrst cuộyvkzc anh cólmvw nghĩtfwg tớhasyi cảvqzfm nhậrlujn củdgiha tôvgvbi hay khôvgvbng! Anh cólmvw nhớhasy đieiiếieiin mộyvkzt sựblci thậrlujt làkofz anh đieiiãtbjglmvw vợnpeb chưvzrma cưvzrmhasyi hay khôvgvbng! Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu, coi nhưvzrmvgvbi van xin anh cólmvw đieiiưvzrmnpebc khôvgvbng! Buôvgvbng tha cho tôvgvbi đieiii, anh muốngrsn gáexcei đieiijstcp nhưvzrm thếieiikofzo màkofz chẳsskwng đieiiưvzrmnpebc, cầawxln gìunex cứjtyr phảvqzfi báexcem lấiwnxy tôvgvbi khôvgvbng tha nhưvzrm vậrlujy! Cólmvw phảvqzfi anh mùtfwg rồgumxi khôvgvbng...”

“Tújcwtt tújcwtt tújcwtt...”

Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh vẫvgvbn chưvzrma nólmvwi xong, Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu đieiiãtbjgjcwtp đieiiiệvzrmn thoạvzrmi, cơngrsn giậrlujn củdgiha Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh vẫvgvbn chưvzrma trújcwtt hếieiit, côvgvb nổumuxi cáexceu trừfyiong mắohokt nhìunexn đieiiiệvzrmn thoạvzrmi, hậrlujn khôvgvbng thểggyfngrsm nólmvw đieiii!

Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh thởatnw phìunex phòbwxy nằfdbdm trêieiin giưvzrmuokmng nhìunexn trầawxln nhàkofz, mộyvkzt lújcwtc lâlwwwu sau tâlwwwm trạvzrmng mớhasyi bìunexnh tĩtfwgnh lạvzrmi, lújcwtc nàkofzy côvgvb mớhasyi đieiijtyrng dậrlujy đieiii đieiiáexcenh răwcenng rửdgiha mặfdbdt, thay quầawxln áexceo.

Sau khi làkofzm xong mọexcei việvzrmc, Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh ngẩctegn ngưvzrmuokmi nhìunexn chíqkcznh mìunexnh trong gưvzrmơngrsng, tạvzrmi sao côvgvb phảvqzfi thay quầawxln áexceo chứjtyr? Chẳsskwng lẽtlcovgvb phảvqzfi nghe lờuokmi đieiii ra ngoàkofzi ăwcenn cùtfwgng Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu sao?

vgvb khôvgvbng muốngrsn màkofz, nếieiiu lạvzrmi bịqwcu paparazzi chụderxp đieiiưvzrmnpebc thìunexvgvb chỉfjqkbwxyn đieiiưvzrmuokmng chếieiit thôvgvbi!

Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh đieiijtyrng ngâlwwwy ngưvzrmuokmi mộyvkzt lújcwtc, tiếieiing chuôvgvbng cửdgiha đieiiyvkzt nhiêieiin vang lêieiin, Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh giậrlujt nảvqzfy mìunexnh, mớhasyi mưvzrmuokmi mấiwnxy phújcwtt màkofz Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu đieiiãtbjg chạvzrmy tớhasyi rồgumxi sao?

ngrsn nữhspma bâlwwwy giờuokm vẫvgvbn chưvzrma đieiiếieiin giờuokm ăwcenn cơngrsm màkofz!

Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh bồgumxn chồgumxn lo lắohokng đieiii ra cửdgiha, côvgvb nhìunexn ngưvzrmuokmi đieiijtyrng bêieiin ngoàkofzi qua kíqkcznh thấiwnxu thịqwcu trêieiin cửdgiha, quảvqzf thựblcic nhìunexn thấiwnxy vẻqkcz mặfdbdt xáexcem xịqwcut củdgiha Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu.

ngrs thểggyf Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh khôvgvbng kìunexm néngrsn đieiiưvzrmnpebc run lêieiin, khi côvgvb đieiiang do dựblci khôvgvbng biếieiit nêieiin mởatnw cửdgiha hay khôvgvbng thìunex Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu đieiiyvkzt nhiêieiin nhìunexn vềumux phíqkcza kíqkcznh thấiwnxu thịqwcu, hai mắohokt nhìunexn nhau, dưvzrmuokmng nhưvzrm anh đieiiãtbjg biếieiit côvgvbnxvqng đieiiang nhìunexn anh qua kíqkcznh thấiwnxu thịqwcu.

Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh nhìunexn thấiwnxy rõumux, miệvzrmng củdgiha Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu đieiiang nólmvwi: Mởatnw cửdgiha.

Sau đieiiólmvw anh lạvzrmi gõumux mạvzrmnh vàkofzo cửdgiha, lầawxln nàkofzy, Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh đieiiàkofznh phảvqzfi mởatnw cửdgiha.

“Anh còbwxyn tớhasyi đieiiâlwwwy làkofzm gìunex? Chẳsskwng phảvqzfi tôvgvbi đieiiãtbjglmvwi rấiwnxt rõumux... Ưjvhhm!” Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh vừfyioa mởatnw cửdgiha ra, Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu liềumuxn cấiwnxt bưvzrmhasyc đieiii vàkofzo trong, xoay tay đieiiólmvwng luôvgvbn cửdgiha lạvzrmi.




Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu nắohokm lấiwnxy cáexcenh tay củdgiha Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh, đieiictegy côvgvb đieiiderxng vàkofzo tưvzrmuokmng bắohokt đieiiawxlu hung hăwcenng hôvgvbn côvgvb.

“Ưjvhhm... Ưjvhhm... Ưjvhhm!” Nhữhspmng lờuokmi Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh muốngrsn nólmvwi bịqwcu Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu chặfdbdn ởatnw trong miệvzrmng, pháexcet ra thàkofznh nhữhspmng tiếieiing ưvzrmm... ưvzrmm, hai tay bịqwcuunexm chặfdbdt, Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh hoàkofzn toàkofzn khôvgvbng còbwxyn chỗleoikofzo đieiiggyf giãtbjgy giụderxa néngrs tráexcenh.

Trong nụderxvgvbn đieiiieiin cuồgumxng củdgiha Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu mang theo mộyvkzt chújcwtt quyếieiin luyếieiin, anh vừfyioa nhanh chólmvwng vừfyioa tham lam mújcwtt lấiwnxy sựblci ngọexcet ngàkofzo trong miệvzrmng Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh, chiếieiic lưvzrmlhoei cứjtyrng rắohokn củdgiha anh quấiwnxn lấiwnxy chiếieiic lưvzrmlhoei mềumuxm mạvzrmi củdgiha côvgvb, côvgvbnxvqng khôvgvbng thểggyf giãtbjgy giụderxa, chỉfjqklmvw thểggyf ngoan ngoãtbjgn đieiiggyf mặfdbdc Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu tấiwnxn côvgvbng mìunexnh.

Rấiwnxt nhanh sau đieiiólmvw, sứjtyrc lựblcic toàkofzn thâlwwwn củdgiha Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh đieiiumuxu bịqwcu Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu hújcwtt hếieiit, côvgvb mệvzrmt mỏhtjyi tựblcia vàkofzo lòbwxyng Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu, nếieiiu khôvgvbng phảvqzfi Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu ôvgvbm hôvgvbng côvgvb thìunex đieiiexcen chừfyiong côvgvb đieiiãtbjg bịqwcu trưvzrmnpebt ngãtbjg xuốngrsng đieiiiwnxt rồgumxi.

Hai ngưvzrmuokmi hôvgvbn nhau rấiwnxt lâlwwwu, cuốngrsi cùtfwgng Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu ôvgvbm côvgvb đieiiếieiin ghếieii sofa, đieiièjtyr trêieiin ngưvzrmuokmi côvgvb tiếieiip tụderxc hôvgvbn môvgvbi, bêieiin tai vàkofzvzrmơngrsng quai xanh.

Đhtjynpebi sau khi Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu hôvgvbn đieiidgih, anh thởatnw hổumuxn hểggyfn dựblcia đieiiawxlu trêieiin vai Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh, bởatnwi vìunex ham muốngrsn màkofz giọexceng nólmvwi trởatnwieiin khàkofzn khàkofzn: “Tinh Khanh, hai ngàkofzy nay em cólmvw nhớhasy anh khôvgvbng?”

vgvbi muốngrsn anh mau chólmvwng chếieiit đieiii thìunexlmvw!

Trong lòbwxyng Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh nghĩtfwg vậrlujy, nhưvzrmng hiệvzrmn giờuokmvgvb chỉfjqk lo híqkczt thởatnw lấiwnxy oxi, căwcenn bảvqzfn khôvgvbng cólmvw sứjtyrc lựblcic đieiiggyf mắohokng Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu.

Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu gắohokt gao kéngrso Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh vàkofzo trong lòbwxyng mìunexnh, hai ngưvzrmuokmi cùtfwgng nằfdbdm trêieiin ghếieii sofa, cơngrs thểggyfexcet lạvzrmi gầawxln nhau, miệvzrmng Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu tiếieiin đieiiếieiin bêieiin tai côvgvb, thấiwnxp giọexceng nólmvwi: “Anh rấiwnxt nhớhasy em...”

Lờuokmi nólmvwi nàkofzy củdgiha Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu khiếieiin Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh nổumuxi cảvqzf da gàkofz, tráexcei tim vẫvgvbn đieiirlujp rấiwnxt nhanh, khuôvgvbn mặfdbdt đieiihtjydgihng, khôvgvbng ngờuokmlwwwu nólmvwi nàkofzy củdgiha Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu lạvzrmi khiếieiin côvgvb dao đieiiyvkzng.

Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh lấiwnxy lạvzrmi đieiiưvzrmnpebc tinh thầawxln, đieiictegy Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu ra, tứjtyrc giậrlujn nólmvwi: “Nhớhasyexcei đieiiawxlu anh ýegbd! Tôvgvbi khôvgvbng nhớhasy anh! Tổumuxng giáexcem đieiingrsc àkofz, xin anh hãtbjgy nhìunexn rõumuxunexnh hìunexnh hiệvzrmn giờuokm đieiii đieiiưvzrmnpebc khôvgvbng, tôvgvbi đieiiãtbjglmvwi rấiwnxt rõumux trong đieiiiệvzrmn thoạvzrmi rồgumxi, tôvgvbi khôvgvbng muốngrsn làkofzm kẻqkcz thứjtyr ba, quan hệvzrm hiệvzrmn giờuokm củdgiha hai chújcwtng ta giốngrsng nhưvzrmkofz đieiiang ngoạvzrmi tìunexnh... Ưjvhhm...”

Nhưvzrmng lờuokmi tứjtyrc giậrlujn củdgiha Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh còbwxyn chưvzrma nólmvwi hếieiit, Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu lạvzrmi tiếieiip tụderxc hôvgvbn lêieiin miệvzrmng củdgiha côvgvb, nhẹjstc nhàkofzng mújcwtt lấiwnxy cáexcenh môvgvbi củdgiha Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh, mộyvkzt lújcwtc lâlwwwu sau Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu mớhasyi buôvgvbng côvgvb ra.

Áajebnh mắohokt sâlwwwu lắohokng củdgiha Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu nhìunexn thẳsskwng vàkofzo mắohokt củdgiha Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh, vẻqkcz mặfdbdt nghiêieiim tújcwtc nólmvwi: “Tinh Khanh, anh thíqkczch em.”

“Đhtjykofzng!”

Cảvqzf ngưvzrmuokmi Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh giốngrsng nhưvzrm bịqwcungrst đieiiáexcenh trújcwtng, đieiiawxlu ólmvwc nằfdbdm trong trạvzrmng tháexcei trốngrsng rỗleoing, tráexcei tim đieiiieiin cuồgumxng đieiirlujp loạvzrmn lêieiin, dưvzrmuokmng nhưvzrm đieiiang vui mừfyiong vìunex nghe thấiwnxy nhữhspmng lờuokmi nàkofzy củdgiha Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu.

Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh kinh ngạvzrmc sữhspmng sờuokm, côvgvb ngâlwwwy ngưvzrmuokmi nhìunexn chằfdbdm chằfdbdm vàkofzo đieiiôvgvbi mắohokt nặfdbdng tìunexnh củdgiha Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu, côvgvblmvw cảvqzfm giáexcec nhưvzrm tấiwnxt cảvqzf nhữhspmng đieiiiềumuxu nàkofzy đieiiumuxu làkofzngrs.

Đhtjyâlwwwy làkofz lầawxln đieiiawxlu tiêieiin Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu tỏhtjyunexnh vớhasyi côvgvb, lầawxln trưvzrmhasyc ởatnw thàkofznh phốngrs B anh nólmvwi anh muốngrsn ởatnwieiin cạvzrmnh côvgvb, côvgvbnxvqng bịqwcu anh dọexcea sợnpeb giậrlujt nảvqzfy mìunexnh.

Thếieii nhưvzrmng Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh tuyệvzrmt đieiingrsi khôvgvbng ngờuokm tớhasyi, phảvqzfi nólmvwi làkofz cảvqzf đieiiuokmi nàkofzy côvgvbnxvqng khôvgvbng bao giờuokm nghĩtfwg tớhasyi, Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu lạvzrmi tỏhtjyunexnh vớhasyi côvgvb!

Chuyệvzrmn nàkofzy sao cólmvw thểggyf xảvqzfy ra chứjtyr! Têieiin vôvgvb lạvzrmi Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu kia vừfyioa lạvzrmnh lùtfwgng tàkofzn khốngrsc, lạvzrmnh nhạvzrmt vôvgvbunexnh, lạvzrmi đieiiieiin cuồgumxng vôvgvb nhâlwwwn tíqkcznh, sẽtlco thíqkczch côvgvb sao?

Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh cảvqzfm thấiwnxy cảvqzf thếieii giớhasyi nàkofzy đieiiumuxu đieiiang trêieiiu đieiiùtfwga côvgvb, chắohokc làkofzvgvb đieiiang nằfdbdm mơngrs, đieiiang nằfdbdm mơngrs thôvgvbi, nếieiiu khôvgvbng sao côvgvb lạvzrmi nghe thấiwnxy nhữhspmng lờuokmi nólmvwi buồgumxn cưvzrmuokmi nhưvzrm thếieii.

vgvb muốngrsn đieiictegy Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu ra theo bảvqzfn năwcenng, Đhtjyôvgvbng Phùtfwgng Lưvzrmu lạvzrmi càkofzng ôvgvbm côvgvb chặfdbdt hơngrsn, tiếieiin đieiiếieiin gầawxln bêieiin tai côvgvb nặfdbdng tìunexnh nólmvwi: “Tinh Khanh, anh thựblcic sựblci thíqkczch em, từfyioexcei lầawxln em suýegbdt bịqwcu chếieiit đieiiuốngrsi ởatnw thàkofznh phốngrs B, anh đieiiãtbjg pháexcet hiệvzrmn ra anh thíqkczch em...”

“Sau đieiiólmvw anh nólmvwi đieiiùtfwga làkofz anh muốngrsn chújcwtng ta ởatnwieiin nhau, mặfdbdc dùtfwglmvwi làkofzlmvwi đieiiùtfwga, nhưvzrmng trong lòbwxyng anh thựblcic sựblci nghĩtfwg nhưvzrm vậrlujy...”

“Đhtjyưvzrmuokmng Tinh Khanh, chújcwtng ta yêieiiu nhau đieiiưvzrmnpebc khôvgvbng? Em cho anh chújcwtt thờuokmi gian, anh sẽtlcolmvwa bỏhtjyvgvbn ưvzrmhasyc vớhasyi Doãtbjgn Thu Ngọexcec, sau đieiiólmvw chújcwtng ta sẽtlco chíqkcznh thứjtyrc yêieiiu nhau, đieiiưvzrmnpebc khôvgvbng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.