Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 528 :

    trước sau   
60528.“Ặnkihc ặhqizc…” An Đfkadiềrczcm nghe xong câlrzyu nófpbai củbquya Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn, suýjxkdt nữsmada đouebãgfyv bịcfmo sặhqizc nưhsdkdulyc bọbhoyt. Hai căyofxn biệxfcvt thựbqwbfjpv khu nhàbedt giàbedtu màbedt lạjfxli dùqtqgng từcwyp “cũcfmong bìhlignh thưhsdkgehxng” đouebqgoohlignh dung sao?

“Em sao thếfasv?” Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn vừcwypa khẽcwyp vỗouebhsdkng An Đfkadiềrczcm vừcwypa hỏcmksi, “Sao lạjfxli ho? Cófpba phảcfmfi thấprtxy khôbewwng khỏcmkse ởfjpv đouebâlrzyu khôbewwng?”

“Đfkadâlrzyu cófpba đouebâlrzyu cófpba!” An Đfkadiềrczcm lậyofxp tứqoaxc rụlgdat tay ra khỏcmksi chiếfasvc mũcfmo, “Phụlgdang quan cứqoax đouebqgoofjpv đouebâlrzyy đouebãgfyv, em đouebi thửtmvn áhsdko trưhsdkdulyc.”

“Côbeww An, trong chiếfasvc hộbtahp nàbedty chíphewnh làbedt áhsdko trong, áhsdko ngoàbedti, váhsdky, dâlrzyy lưhsdkng, áhsdko khoáhsdkc. Cho hỏcmksi côbewwfpba cầdsknn chúibasng tôbewwi giúibasp khôbewwng?” Nhâlrzyn viêqxxon phụlgdac vụlgda lậyofxp tứqoaxc chu đouebáhsdko hỏcmksi.

“Khôbewwng cầdsknn đouebâlrzyu.” An Đfkadiềrczcm nghĩujik mộbtaht láhsdkt, cảcfmfm thấprtxy chẳbquyng qua chỉnkihbedt bộbtah áhsdko cưhsdkdulyi thôbewwi màbedt, đouebâlrzyu cầdsknn phảcfmfi cófpba ngưhsdkgehxi hầdsknu hạjfxl mặhqizc cho mìhlignh, thếfasvqxxon phẩrczcy tay nófpbai, “Mọbhoyi ngưhsdkgehxi cứqoax đouebqgoo trong phòbedtng thay đouebjfxl đouebi, tôbewwi tựbqwb mặhqizc đouebưhsdkgazkc.”

“Vâlrzyng!” Mấprtxy nhâlrzyn viêqxxon gậyofxt đouebdsknu rồjfxli lầdsknn lưhsdkgazkt bưhsdkdulyc vàbedto phòbedtng tay đouebjfxl, đouebhqizt cáhsdkc hộbtahp quầdsknn áhsdko ngay ngắeidpn ởfjpv đouebófpba rồjfxli bưhsdkdulyc ra ngoàbedti.


An Đfkadiềrczcm bẻuvty cổbicp tay rồjfxli bưhsdkdulyc vàbedto phòbedtng thay đouebjfxl.

Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn bêqxxon ngoàbedti phẩrczcy tay tỏcmks ýjxkd bảcfmfo mấprtxy ngưhsdkgehxi nhâlrzyn viêqxxon cófpba thểqgoo ra ngoàbedti, bởfjpvi dáhsdkng vẻuvty khi vừcwypa mớdulyi mặhqizc váhsdky cưhsdkdulyi xong củbquya An Đfkadiềrczcm chỉnkih cầdsknn đouebqgoo cho mộbtaht mìhlignh anh ngắeidpm làbedt đouebưhsdkgazkc rồjfxli.

“Chàbedto anh Cốygto.” Đfkadáhsdkm nhâlrzyn viêqxxon cúibasi đouebdsknu chàbedto Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn rồjfxli quay ngưhsdkgehxi bưhsdkdulyc ra ngoàbedti.

Nhưhsdkng áhsdknh mắeidpt Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn thìhlig chỉnkih chăyofxm chúibas nhìhlign vềrczc phíphewa cảcfmfnh cửtmvna phòbedtng thay đouebjfxl.

An Đfkadiềrczcm đouebqoaxng trong phòbedtng, đouebưhsdka tay mởfjpv mộbtaht chiếfasvc hộbtahp rồjfxli nhìhlign vàbedto, thấprtxy trong đouebófpbabedt mộbtaht chiếfasvc áhsdko lụlgdaa màbedtu đouebcmkshsdkơxmnxi, bêqxxon trêqxxon cófpba thêqxxou hìhlignh hoa mẫbicpu đouebơxmnxn vàbedt phụlgdang quáhsdkn.

beww vừcwypa gãgfyvi đouebdsknu vừcwypa thầdsknm nghĩujik: “Chắeidpc làbedt mặhqizc cáhsdki nàbedty vàbedto trưhsdkdulyc, mấprtxy cáhsdki còbedtn lạjfxli trôbewwng giốygtong áhsdko khoáhsdkc ngoàbedti hơxmnxn.

Nhưhsdkng khi An Đfkadiềrczcm đouebãgfyv mặhqizc xong chiếfasvc áhsdko ấprtxy, mởfjpv mộbtaht cáhsdki hộbtahp kháhsdkc ra thìhlig lạjfxli trôbewwng thấprtxy mộbtaht cáhsdki áhsdko còbedtn mỏcmksng hơxmnxn nữsmada.

“Ôjxkdi trờgehxi! Cáhsdki áhsdko nàbedty chắeidpc phảcfmfi mặhqizc bêqxxon trong cùqtqgng mớdulyi đouebúibasng nhỉnkih.” An Đfkadiềrczcm khófpbac khôbewwng nêqxxon lờgehxi, bắeidpt đouebdsknu cảcfmfm thấprtxy hốygtoi hậyofxn vìhlig vừcwypa rồjfxli đouebãgfyv muốygton tựbqwb mặhqizc áhsdko cưhsdkdulyi, xem ra bộbtah áhsdko cưhsdkdulyi nàbedty khôbewwng hềrczc dễphew mặhqizc nhưhsdkhlignh đouebãgfyvhsdkfjpvng tưhsdkgazkng rồjfxli!

Nghĩujik vậyofxy, An Đfkadiềrczcm đouebàbedtnh phảcfmfi cẩrczcn thậyofxn cởfjpvi cáhsdki áhsdko vừcwypa mớdulyi mặhqizc ra, sau đouebófpba mặhqizc lạjfxli cáhsdki áhsdko mỏcmksng hơxmnxn trêqxxon tay mìhlignh.

ibasc nàbedty, Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn đouebang đouebqoaxng chờgehxqxxon ngoàbedti, nghe tiếfasvng An Đfkadiềrczcm lẩrczcm bẩrczcm thìhlig liềrczcn bưhsdkdulyc đouebếfasvn cửtmvna, khẽcwypsmad nhẹkvyk: “An Đfkadiềrczcm, cófpba chuyệxfcvn gìhlig àbedt?”

“Bộbtah áhsdko cưhsdkdulyi nàbedty khôbewwng dễphew mặhqizc lắeidpm!” An Đfkadiềrczcm mặhqizc xong chiếfasvc áhsdko mỏcmksng, nófpbai giọbhoyng tráhsdkch mófpbac vớdulyi Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn bêqxxon ngoàbedti.

“Khôbewwng dễphew mặhqizc sao?” Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn cau màbedty, trong đouebdsknu hiệxfcvn lêqxxon dáhsdkng vẻuvty thay quầdsknn áhsdko củbquya An Đfkadiềrczcm, áhsdknh mắeidpt nhưhsdk chợgazkt trởfjpvqxxon thâlrzym trầdsknm hơxmnxn.

Rồjfxli anh đouebưhsdka tay lêqxxon mởfjpv cửtmvna bưhsdkdulyc thẳbquyng vàbedto phòbedtng thay đouebjfxl.


“Sao anh lạjfxli vàbedto đouebâlrzyy?” An Đfkadiềrczcm vừcwypa mặhqizc áhsdko vừcwypa sắeidpp xếfasvp lạjfxli nhữsmadng chiếfasvc áhsdko kháhsdkc, đouebcfmonh kháhsdkm pháhsdk xem thứqoax tựbqwb củbquya mấprtxy bộbtah đouebjfxl đouebófpba nhưhsdk thếfasvbedto. Cho dùqtqg áhsdknh mắeidpt rựbqwbc lửtmvna củbquya Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn đouebang chăyofxm chăyofxm nhìhlign vàbedto cơxmnx thểqgoobeww, côbewwcfmong khôbewwng quan tâlrzym.

“Em nófpbai khôbewwng mặhqizc đouebưhsdkgazkc nêqxxon anh vàbedto giúibasp em.” Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn tiêqxxon lêqxxon áhsdkp sáhsdkt An Đfkadiềrczcm.

“Anh làbedt mộbtaht đouebjfxli tổbicpng tàbedti, cảcfmf ngàbedty chỉnkih lo làbedtm ăyofxn, làbedtm sao biếfasvt mấprtxy thứqoaxbedty? Thôbewwi đouebqgoo em tựbqwb mặhqizc còbedtn hơxmnxn!” An Đfkadiềrczcm khinh thưhsdkgehxng hừcwyp mộbtaht tiếfasvng rồjfxli cầdsknm đouebai lưhsdkng lêqxxon ưhsdkdulym vàbedto ngưhsdkgehxi mìhlignh.

“Cho dùqtqgfpba chưhsdka từcwypng nhìhlign thấprtxy thìhlig anh cũcfmong cófpba thểqgoo tựbqwb biếfasvt làbedtm.” Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn giữsmad tay An Đfkadiềrczcm rồjfxli giậyofxt sợgazk đouebai lưhsdkng.

“Nàbedty, Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn, anh đouebcwypng cófpba pháhsdk nữsmada đouebưhsdkgazkc khôbewwng?” An Đfkadiềrczcm đouebang khófpba chịcfmou, ngẩrczcng đouebdsknu lêqxxon chợgazkt trôbewwng thấprtxy áhsdknh mắeidpt sâlrzyu thẳbquym củbquya Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn.

beww liềrczcn giậyofxt mìhlignh lùqtqgi lạjfxli, lúibasc nàbedty mớdulyi nhậyofxn ra hìhlignh nhưhsdk mọbhoyi chuyệxfcvn cófpba vẻuvty khôbewwng ổbicpn lắeidpm.

“Cốygto… Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn, anh đouebcfmonh làbedtm gìhlig?” An Đfkadiềrczcm vừcwypa thấprtxy áhsdknh mắeidpt ấprtxy củbquya Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn thìhlig liềrczcn lậyofxp tứqoaxc lắeidpp bắeidpp, bởfjpvi mỗouebi lầdsknn áhsdknh mắeidpt ấprtxy xuấprtxt hiệxfcvn thìhlig ngàbedty hôbewwm sau đouebcfmfm bảcfmfo cảcfmf ngưhsdkgehxi côbeww sẽcwyp bủbquyn rủbquyn, khôbewwng thểqgoo ngồjfxli dậyofxy nổbicpi khỏcmksi giưhsdkgehxng.

“Dạjfxly em cáhsdkch mặhqizc quầdsknn áhsdko…” Giọbhoyng củbquya Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn trởfjpvqxxon khàbedtn khàbedtn, anh đouebưhsdka ngófpban tay thon dàbedti lêqxxon vai An Đfkadiềrczcm rồjfxli lộbtaht chiếfasvc áhsdko mỏcmksng củbquya côbeww ra.

“Chậyofxc…” An Đfkadiềrczcm vộbtahi vàbedtng nắeidpm lạjfxli chiếfasvc áhsdko sắeidpp bịcfmo lộbtaht ra, ngưhsdkgazkng ngùqtqgng cúibasi mặhqizt xuốygtong, “Thậyofxt ra, khôbewwng cầdsknn anh giúibasp đouebâlrzyu, em tựbqwb biếfasvt mặhqizc màbedt.”

“Anh nófpbai rồjfxli, anh muốygton giúibasp em.” Giọbhoyng củbquya Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn khôbewwng thểqgoo chốygtoi từcwyp, cuốygtoi cùqtqgng vẫbicpn lộbtaht chiếfasvc áhsdko củbquya An Đfkadiềrczcm ra, đouebưhsdka mắeidpt nhìhlign ngắeidpm hếfasvt mộbtaht lưhsdkgazkt cơxmnx thểqgoobeww rồjfxli mớdulyi quay sang nhìhlign mấprtxy chiếfasvc hộbtahp.

ibasc nàbedty, mặhqizt An Đfkadiềrczcm đouebãgfyv đouebcmks bừcwypng lêqxxon chẳbquyng kháhsdkc gìhligbedtu áhsdko cưhsdkdulyi, côbewwphewm chặhqizt môbewwi, nhìhlign Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn lấprtxy ra mộbtaht chiếfasvc áhsdko.

“Đfkadưhsdka tay lêqxxon…”

“Vâlrzyng.” An Đfkadiềrczcm gậyofxt đouebdsknu rồjfxli ngoan ngoãgfyvn giơxmnx tay lêqxxon.


Áogmyo, váhsdky, đouebai lưhsdkng, áhsdko khoáhsdkc… lầdsknn lưhsdkgazkt đouebưhsdkgazkc mặhqizc lêqxxon ngưhsdkgehxi côbeww.

xmnxi thởfjpv củbquya An Đfkadiềrczcm bấprtxt giáhsdkc trởfjpvqxxon gấprtxp rúibast, trong phòbedtng thay đouebjfxl vừcwypa yêqxxon tĩujiknh lạjfxli vừcwypa mờgehxcfmfo, chỉnkih pháhsdkt ra tiếfasvng nhữsmadng bộbtah quầdsknn áhsdko đouebeidpt tiềrczcn sộbtaht soạjfxlt.

Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn lúibasc nàbedty đouebang cầdsknm mộbtaht đouebôbewwi giàbedty thêqxxou hoa, từcwyp từcwyp ngồjfxli xổbicpm xuốygtong.

bedtn châlrzyn nhỏcmks nhắeidpn đouebưhsdkgazkc bàbedtn tay rắeidpn chắeidpc củbquya Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn nắeidpm lấprtxy, An Đfkadiềrczcm lậyofxp tứqoaxc thấprtxy toàbedtn thâlrzyn run rẩrczcy, côbewwibasi mặhqizt nhìhlign ngưhsdkgehxi đouebàbedtn ôbewwng ởfjpv trưhsdkdulyc mặhqizt ngưhsdkgehxi kháhsdkc thìhlig luôbewwn cao cao tạjfxli thưhsdkgazkng, giờgehx đouebâlrzyy lạjfxli đouebang cúibasi đouebdsknu cẩrczcn thậyofxn mang giàbedty cho côbeww.

“Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn…” An Đfkadiềrczcm khẽcwyp lẩrczcm bẩrczcm gọbhoyi têqxxon Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn.

Nhưhsdkng Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn cófpba vẻuvty khôbewwng nghe thấprtxy, vẫbicpn tậyofxp trung từcwyp từcwyp mang giàbedty vàbedto cho côbeww.

Ngófpban tay anh chốygtoc chốygtoc lạjfxli chạjfxlm vàbedto gófpbat châlrzyn, lòbedtng bàbedtn châlrzyn vàbedt nhữsmadng ngófpban châlrzyn xinh xinh củbquya côbeww, mỗouebi mộbtaht sựbqwb va chạjfxlm ấprtxy đouebrczcu khiếfasvn An Đfkadiềrczcm cảcfmfm thấprtxy rùqtqgng mìhlignh.

Mộbtaht lúibasc sau, Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn mớdulyi đouebhqizt bàbedtn châlrzyn đouebãgfyv mang giàbedty củbquya An Đfkadiềrczcm xuốygtong đouebprtxt, ngẩrczcng đouebdsknu lêqxxon nhìhlign vàbedto đouebôbewwi mắeidpt côbeww, khôbewwng nófpbai gìhlig.

“Em…” An Đfkadiềrczcm đouebếfasvn tậyofxn lúibasc nàbedty vẫbicpn cảcfmfm thấprtxy nhưhsdkbedtn châlrzyn đouebófpba khôbewwng còbedtn làbedt củbquya mìhlignh nữsmada, côbeww nhìhlign Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn rồjfxli ngẩrczcn ngơxmnxfpbai, “Cảcfmfm ơxmnxn anh đouebãgfyv mang giàbedty giúibasp em.”

“Ồfkad?” Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn bậyofxt cưhsdkgehxi trưhsdkdulyc vẻuvty thẫbicpn thờgehx củbquya An Đfkadiềrczcm, anh từcwyp từcwyp đouebqoaxng dậyofxy, chăyofxm chúibas ngắeidpm nhìhlign côbeww: Côbeww đouebang mặhqizc bộbtah áhsdko cưhsdkdulyi đouebưhsdkgazkc thêqxxou tinh xảcfmfo, đouebqgoo lộbtahbedtn tay trắeidpng trẻuvtyo, tàbedt áhsdko phấprtxt phơxmnx, đouebôbewwi châlrzyn dàbedti thoắeidpt ẩrczcn thoắeidpt hiệxfcvn, càbedtng tôbewwn lêqxxon dáhsdkng vẻuvty thanh tao tuyệxfcvt trầdsknn củbquya côbeww.

Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn tiếfasvn sáhsdkt lạjfxli gầdsknn An Đfkadiềrczcm, hôbewwn lêqxxon mũcfmoi côbeww, giọbhoyng nófpbai vẫbicpn khàbedtn khàbedtn: “Vậyofxy em… đouebcfmonh cảcfmfm ơxmnxn thếfasvbedto? Lấprtxy thâlrzyn đouebrczcn đouebáhsdkp sao?”

“Nàbedty…” An Đfkadiềrczcm cốygtomvsr nụlgdabewwn củbquya Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn, dùqtqgng chúibast líphew tríphewbedtn sófpbat lạjfxli củbquya mìhlignh đouebrczcy ngựbqwbc anh ra, “Bâlrzyy giờgehx khôbewwng phảcfmfi đouebang ởfjpv nhàbedt đouebâlrzyu.”

“Anh đouebãgfyv mua cảcfmf cửtmvna hàbedtng nàbedty rồjfxli, vậyofxy nêqxxon đouebâlrzyy chíphewnh làbedt nhàbedt củbquya chúibasng ta.” Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn vừcwypa dứqoaxt lờgehxi thìhlig liềrczcn bếfasv An Đfkadiềrczcm lêqxxon rồjfxli đouebhqizt côbewwqxxon chiếfasvc ghếfasv sofa trong phòbedtng thay đouebjfxl.

“Nhưhsdkng màbedt…”

An Đfkadiềrczcm ngồjfxli dậyofxy, nhưhsdkng còbedtn chưhsdka nófpbai dứqoaxt câlrzyu đouebãgfyv bịcfmo Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn nắeidpm chặhqizt lấprtxy cổbicp tay rồjfxli đouebèfsosqxxon ghếfasv sofa.

Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn giữsmad chặhqizt tay An Đfkadiềrczcm, đouebưhsdka tay côbeww chạjfxlm vàbedto nơxmnxi nhạjfxly cảcfmfm củbquya mìhlignh rồjfxli đouebưhsdka đouebôbewwi môbewwi gợgazki cảcfmfm mơxmnxn trớdulyn trêqxxon cổbicp An Đfkadiềrczcm, sau đouebófpba bắeidpt đouebdsknu đouebqgoo lạjfxli nhữsmadng vếfasvt típhewm rấprtxt rõsmad rệxfcvt.

“Nàbedty…” Bàbedtn tay An Đfkadiềrczcm vừcwypa chạjfxlm vàbedto chỗoueb nhạjfxly cảcfmfm củbquya Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn thìhlig liềrczcn thấprtxy nhưhsdk bịcfmo đouebiệxfcvn giậyofxt, muốygton rụlgdat tay lạjfxli, nhưhsdkng Cốygto Thiêqxxon Tuấprtxn dùqtqgng lựbqwbc quáhsdk mạjfxlnh, vẫbicpn cứqoaxhsdk đouebjfxlo nắeidpm chặhqizt lấprtxy tay côbeww, khôbewwng cho côbeww đouebbtahng đouebyofxy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.