Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 528 :

    trước sau   
60528.“Ặupzkc ặsordc…” An Đypgdiềannum nghe xong câcvjgu nócvjgi củtyfia Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln, suýmygrt nữhzaca đeugmãannu bịupzo sặsordc nưcjcxeliwc bọqzflt. Hai căylkrn biệgnnft thựqtldqsqq khu nhàtchh giàtchhu màtchh lạwnqxi dùlmhlng từpxxf “cũmbumng bìinrwnh thưcjcxuvlvng” đeugmzhgwinrwnh dung sao?

“Em sao thếjgiv?” Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln vừpxxfa khẽtjmg vỗmbtucjcxng An Đypgdiềannum vừpxxfa hỏycmyi, “Sao lạwnqxi ho? Cócvjg phảuvlvi thấlmhly khôtljkng khỏycmye ởqsqq đeugmâcvjgu khôtljkng?”

“Đypgdâcvjgu cócvjg đeugmâcvjgu cócvjg!” An Đypgdiềannum lậcgeep tứmeejc rụdwxht tay ra khỏycmyi chiếjgivc mũmbum, “Phụdwxhng quan cứmeej đeugmzhgwqsqq đeugmâcvjgy đeugmãannu, em đeugmi thửwjxy áznvto trưcjcxeliwc.”

“Côtljk An, trong chiếjgivc hộypgdp nàtchhy chímbumnh làtchh áznvto trong, áznvto ngoàtchhi, váznvty, dâcvjgy lưcjcxng, áznvto khoáznvtc. Cho hỏycmyi côtljkcvjg cầmpddn chúasfcng tôtljki giúasfcp khôtljkng?” Nhâcvjgn viêuookn phụdwxhc vụdwxh lậcgeep tứmeejc chu đeugmáznvto hỏycmyi.

“Khôtljkng cầmpddn đeugmâcvjgu.” An Đypgdiềannum nghĩhriq mộypgdt láznvtt, cảuvlvm thấlmhly chẳgfrjng qua chỉgnnftchh bộypgd áznvto cưcjcxeliwi thôtljki màtchh, đeugmâcvjgu cầmpddn phảuvlvi cócvjg ngưcjcxuvlvi hầmpddu hạwnqx mặsordc cho mìinrwnh, thếjgivuookn phẩvowmy tay nócvjgi, “Mọqzfli ngưcjcxuvlvi cứmeej đeugmzhgw trong phònclung thay đeugmxbkg đeugmi, tôtljki tựqtld mặsordc đeugmưcjcxoddtc.”

“Vâcvjgng!” Mấlmhly nhâcvjgn viêuookn gậcgeet đeugmmpddu rồxbkgi lầmpddn lưcjcxoddtt bưcjcxeliwc vàtchho phònclung tay đeugmxbkg, đeugmsordt cáznvtc hộypgdp quầmpddn áznvto ngay ngắdwxhn ởqsqq đeugmócvjg rồxbkgi bưcjcxeliwc ra ngoàtchhi.


An Đypgdiềannum bẻifik cổgnnf tay rồxbkgi bưcjcxeliwc vàtchho phònclung thay đeugmxbkg.

Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln bêuookn ngoàtchhi phẩvowmy tay tỏycmy ýmygr bảuvlvo mấlmhly ngưcjcxuvlvi nhâcvjgn viêuookn cócvjg thểzhgw ra ngoàtchhi, bởqsqqi dáznvtng vẻifik khi vừpxxfa mớeliwi mặsordc váznvty cưcjcxeliwi xong củtyfia An Đypgdiềannum chỉgnnf cầmpddn đeugmzhgw cho mộypgdt mìinrwnh anh ngắdwxhm làtchh đeugmưcjcxoddtc rồxbkgi.

“Chàtchho anh Cốqzfl.” Đypgdáznvtm nhâcvjgn viêuookn cúasfci đeugmmpddu chàtchho Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln rồxbkgi quay ngưcjcxuvlvi bưcjcxeliwc ra ngoàtchhi.

Nhưcjcxng áznvtnh mắdwxht Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln thìinrw chỉgnnf chăylkrm chúasfc nhìinrwn vềannu phímbuma cảuvlvnh cửwjxya phònclung thay đeugmxbkg.

An Đypgdiềannum đeugmmeejng trong phònclung, đeugmưcjcxa tay mởqsqq mộypgdt chiếjgivc hộypgdp rồxbkgi nhìinrwn vàtchho, thấlmhly trong đeugmócvjgtchh mộypgdt chiếjgivc áznvto lụdwxha màtchhu đeugmycmycjcxơcgemi, bêuookn trêuookn cócvjg thêuooku hìinrwnh hoa mẫabrnu đeugmơcgemn vàtchh phụdwxhng quáznvtn.

tljk vừpxxfa gãannui đeugmmpddu vừpxxfa thầmpddm nghĩhriq: “Chắdwxhc làtchh mặsordc cáznvti nàtchhy vàtchho trưcjcxeliwc, mấlmhly cáznvti cònclun lạwnqxi trôtljkng giốqzflng áznvto khoáznvtc ngoàtchhi hơcgemn.

Nhưcjcxng khi An Đypgdiềannum đeugmãannu mặsordc xong chiếjgivc áznvto ấlmhly, mởqsqq mộypgdt cáznvti hộypgdp kháznvtc ra thìinrw lạwnqxi trôtljkng thấlmhly mộypgdt cáznvti áznvto cònclun mỏycmyng hơcgemn nữhzaca.

“Ôrufai trờuvlvi! Cáznvti áznvto nàtchhy chắdwxhc phảuvlvi mặsordc bêuookn trong cùlmhlng mớeliwi đeugmúasfcng nhỉgnnf.” An Đypgdiềannum khócvjgc khôtljkng nêuookn lờuvlvi, bắdwxht đeugmmpddu cảuvlvm thấlmhly hốqzfli hậcgeen vìinrw vừpxxfa rồxbkgi đeugmãannu muốqzfln tựqtld mặsordc áznvto cưcjcxeliwi, xem ra bộypgd áznvto cưcjcxeliwi nàtchhy khôtljkng hềannu dễqsqq mặsordc nhưcjcxinrwnh đeugmãannucjcxqsqqng tưcjcxoddtng rồxbkgi!

Nghĩhriq vậcgeey, An Đypgdiềannum đeugmàtchhnh phảuvlvi cẩvowmn thậcgeen cởqsqqi cáznvti áznvto vừpxxfa mớeliwi mặsordc ra, sau đeugmócvjg mặsordc lạwnqxi cáznvti áznvto mỏycmyng hơcgemn trêuookn tay mìinrwnh.

asfcc nàtchhy, Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln đeugmang đeugmmeejng chờuvlvuookn ngoàtchhi, nghe tiếjgivng An Đypgdiềannum lẩvowmm bẩvowmm thìinrw liềannun bưcjcxeliwc đeugmếjgivn cửwjxya, khẽtjmgeliw nhẹgfrj: “An Đypgdiềannum, cócvjg chuyệgnnfn gìinrw àtchh?”

“Bộypgd áznvto cưcjcxeliwi nàtchhy khôtljkng dễqsqq mặsordc lắdwxhm!” An Đypgdiềannum mặsordc xong chiếjgivc áznvto mỏycmyng, nócvjgi giọqzflng tráznvtch mócvjgc vớeliwi Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln bêuookn ngoàtchhi.

“Khôtljkng dễqsqq mặsordc sao?” Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln cau màtchhy, trong đeugmmpddu hiệgnnfn lêuookn dáznvtng vẻifik thay quầmpddn áznvto củtyfia An Đypgdiềannum, áznvtnh mắdwxht nhưcjcx chợoddtt trởqsqquookn thâcvjgm trầmpddm hơcgemn.

Rồxbkgi anh đeugmưcjcxa tay lêuookn mởqsqq cửwjxya bưcjcxeliwc thẳgfrjng vàtchho phònclung thay đeugmxbkg.


“Sao anh lạwnqxi vàtchho đeugmâcvjgy?” An Đypgdiềannum vừpxxfa mặsordc áznvto vừpxxfa sắdwxhp xếjgivp lạwnqxi nhữhzacng chiếjgivc áznvto kháznvtc, đeugmupzonh kháznvtm pháznvt xem thứmeej tựqtld củtyfia mấlmhly bộypgd đeugmxbkg đeugmócvjg nhưcjcx thếjgivtchho. Cho dùlmhl áznvtnh mắdwxht rựqtldc lửwjxya củtyfia Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln đeugmang chăylkrm chăylkrm nhìinrwn vàtchho cơcgem thểzhgwtljk, côtljkmbumng khôtljkng quan tâcvjgm.

“Em nócvjgi khôtljkng mặsordc đeugmưcjcxoddtc nêuookn anh vàtchho giúasfcp em.” Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln tiêuookn lêuookn áznvtp sáznvtt An Đypgdiềannum.

“Anh làtchh mộypgdt đeugmwnqxi tổgnnfng tàtchhi, cảuvlv ngàtchhy chỉgnnf lo làtchhm ăylkrn, làtchhm sao biếjgivt mấlmhly thứmeejtchhy? Thôtljki đeugmzhgw em tựqtld mặsordc cònclun hơcgemn!” An Đypgdiềannum khinh thưcjcxuvlvng hừpxxf mộypgdt tiếjgivng rồxbkgi cầmpddm đeugmai lưcjcxng lêuookn ưcjcxeliwm vàtchho ngưcjcxuvlvi mìinrwnh.

“Cho dùlmhlcvjg chưcjcxa từpxxfng nhìinrwn thấlmhly thìinrw anh cũmbumng cócvjg thểzhgw tựqtld biếjgivt làtchhm.” Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln giữhzac tay An Đypgdiềannum rồxbkgi giậcgeet sợoddt đeugmai lưcjcxng.

“Nàtchhy, Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln, anh đeugmpxxfng cócvjg pháznvt nữhzaca đeugmưcjcxoddtc khôtljkng?” An Đypgdiềannum đeugmang khócvjg chịupzou, ngẩvowmng đeugmmpddu lêuookn chợoddtt trôtljkng thấlmhly áznvtnh mắdwxht sâcvjgu thẳgfrjm củtyfia Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln.

tljk liềannun giậcgeet mìinrwnh lùlmhli lạwnqxi, lúasfcc nàtchhy mớeliwi nhậcgeen ra hìinrwnh nhưcjcx mọqzfli chuyệgnnfn cócvjg vẻifik khôtljkng ổgnnfn lắdwxhm.

“Cốqzfl… Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln, anh đeugmupzonh làtchhm gìinrw?” An Đypgdiềannum vừpxxfa thấlmhly áznvtnh mắdwxht ấlmhly củtyfia Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln thìinrw liềannun lậcgeep tứmeejc lắdwxhp bắdwxhp, bởqsqqi mỗmbtui lầmpddn áznvtnh mắdwxht ấlmhly xuấlmhlt hiệgnnfn thìinrw ngàtchhy hôtljkm sau đeugmuvlvm bảuvlvo cảuvlv ngưcjcxuvlvi côtljk sẽtjmg bủtyfin rủtyfin, khôtljkng thểzhgw ngồxbkgi dậcgeey nổgnnfi khỏycmyi giưcjcxuvlvng.

“Dạwnqxy em cáznvtch mặsordc quầmpddn áznvto…” Giọqzflng củtyfia Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln trởqsqquookn khàtchhn khàtchhn, anh đeugmưcjcxa ngócvjgn tay thon dàtchhi lêuookn vai An Đypgdiềannum rồxbkgi lộypgdt chiếjgivc áznvto mỏycmyng củtyfia côtljk ra.

“Chậcgeec…” An Đypgdiềannum vộypgdi vàtchhng nắdwxhm lạwnqxi chiếjgivc áznvto sắdwxhp bịupzo lộypgdt ra, ngưcjcxoddtng ngùlmhlng cúasfci mặsordt xuốqzflng, “Thậcgeet ra, khôtljkng cầmpddn anh giúasfcp đeugmâcvjgu, em tựqtld biếjgivt mặsordc màtchh.”

“Anh nócvjgi rồxbkgi, anh muốqzfln giúasfcp em.” Giọqzflng củtyfia Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln khôtljkng thểzhgw chốqzfli từpxxf, cuốqzfli cùlmhlng vẫabrnn lộypgdt chiếjgivc áznvto củtyfia An Đypgdiềannum ra, đeugmưcjcxa mắdwxht nhìinrwn ngắdwxhm hếjgivt mộypgdt lưcjcxoddtt cơcgem thểzhgwtljk rồxbkgi mớeliwi quay sang nhìinrwn mấlmhly chiếjgivc hộypgdp.

asfcc nàtchhy, mặsordt An Đypgdiềannum đeugmãannu đeugmycmy bừpxxfng lêuookn chẳgfrjng kháznvtc gìinrwtchhu áznvto cưcjcxeliwi, côtljkmbumm chặsordt môtljki, nhìinrwn Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln lấlmhly ra mộypgdt chiếjgivc áznvto.

“Đypgdưcjcxa tay lêuookn…”

“Vâcvjgng.” An Đypgdiềannum gậcgeet đeugmmpddu rồxbkgi ngoan ngoãannun giơcgem tay lêuookn.


Áannuo, váznvty, đeugmai lưcjcxng, áznvto khoáznvtc… lầmpddn lưcjcxoddtt đeugmưcjcxoddtc mặsordc lêuookn ngưcjcxuvlvi côtljk.

cgemi thởqsqq củtyfia An Đypgdiềannum bấlmhlt giáznvtc trởqsqquookn gấlmhlp rúasfct, trong phònclung thay đeugmxbkg vừpxxfa yêuookn tĩhriqnh lạwnqxi vừpxxfa mờuvlvuvlvo, chỉgnnf pháznvtt ra tiếjgivng nhữhzacng bộypgd quầmpddn áznvto đeugmdwxht tiềannun sộypgdt soạwnqxt.

Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln lúasfcc nàtchhy đeugmang cầmpddm mộypgdt đeugmôtljki giàtchhy thêuooku hoa, từpxxf từpxxf ngồxbkgi xổgnnfm xuốqzflng.

tchhn châcvjgn nhỏycmy nhắdwxhn đeugmưcjcxoddtc bàtchhn tay rắdwxhn chắdwxhc củtyfia Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln nắdwxhm lấlmhly, An Đypgdiềannum lậcgeep tứmeejc thấlmhly toàtchhn thâcvjgn run rẩvowmy, côtljkasfci mặsordt nhìinrwn ngưcjcxuvlvi đeugmàtchhn ôtljkng ởqsqq trưcjcxeliwc mặsordt ngưcjcxuvlvi kháznvtc thìinrw luôtljkn cao cao tạwnqxi thưcjcxoddtng, giờuvlv đeugmâcvjgy lạwnqxi đeugmang cúasfci đeugmmpddu cẩvowmn thậcgeen mang giàtchhy cho côtljk.

“Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln…” An Đypgdiềannum khẽtjmg lẩvowmm bẩvowmm gọqzfli têuookn Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln.

Nhưcjcxng Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln cócvjg vẻifik khôtljkng nghe thấlmhly, vẫabrnn tậcgeep trung từpxxf từpxxf mang giàtchhy vàtchho cho côtljk.

Ngócvjgn tay anh chốqzflc chốqzflc lạwnqxi chạwnqxm vàtchho gócvjgt châcvjgn, lònclung bàtchhn châcvjgn vàtchh nhữhzacng ngócvjgn châcvjgn xinh xinh củtyfia côtljk, mỗmbtui mộypgdt sựqtld va chạwnqxm ấlmhly đeugmannuu khiếjgivn An Đypgdiềannum cảuvlvm thấlmhly rùlmhlng mìinrwnh.

Mộypgdt lúasfcc sau, Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln mớeliwi đeugmsordt bàtchhn châcvjgn đeugmãannu mang giàtchhy củtyfia An Đypgdiềannum xuốqzflng đeugmlmhlt, ngẩvowmng đeugmmpddu lêuookn nhìinrwn vàtchho đeugmôtljki mắdwxht côtljk, khôtljkng nócvjgi gìinrw.

“Em…” An Đypgdiềannum đeugmếjgivn tậcgeen lúasfcc nàtchhy vẫabrnn cảuvlvm thấlmhly nhưcjcxtchhn châcvjgn đeugmócvjg khôtljkng cònclun làtchh củtyfia mìinrwnh nữhzaca, côtljk nhìinrwn Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln rồxbkgi ngẩvowmn ngơcgemcvjgi, “Cảuvlvm ơcgemn anh đeugmãannu mang giàtchhy giúasfcp em.”

“Ồmpdd?” Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln bậcgeet cưcjcxuvlvi trưcjcxeliwc vẻifik thẫabrnn thờuvlv củtyfia An Đypgdiềannum, anh từpxxf từpxxf đeugmmeejng dậcgeey, chăylkrm chúasfc ngắdwxhm nhìinrwn côtljk: Côtljk đeugmang mặsordc bộypgd áznvto cưcjcxeliwi đeugmưcjcxoddtc thêuooku tinh xảuvlvo, đeugmzhgw lộypgdtchhn tay trắdwxhng trẻifiko, tàtchh áznvto phấlmhlt phơcgem, đeugmôtljki châcvjgn dàtchhi thoắdwxht ẩvowmn thoắdwxht hiệgnnfn, càtchhng tôtljkn lêuookn dáznvtng vẻifik thanh tao tuyệgnnft trầmpddn củtyfia côtljk.

Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln tiếjgivn sáznvtt lạwnqxi gầmpddn An Đypgdiềannum, hôtljkn lêuookn mũmbumi côtljk, giọqzflng nócvjgi vẫabrnn khàtchhn khàtchhn: “Vậcgeey em… đeugmupzonh cảuvlvm ơcgemn thếjgivtchho? Lấlmhly thâcvjgn đeugmannun đeugmáznvtp sao?”

“Nàtchhy…” An Đypgdiềannum cốqzflxzhj nụdwxhtljkn củtyfia Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln, dùlmhlng chúasfct límbum trímbumnclun sócvjgt lạwnqxi củtyfia mìinrwnh đeugmvowmy ngựqtldc anh ra, “Bâcvjgy giờuvlv khôtljkng phảuvlvi đeugmang ởqsqq nhàtchh đeugmâcvjgu.”

“Anh đeugmãannu mua cảuvlv cửwjxya hàtchhng nàtchhy rồxbkgi, vậcgeey nêuookn đeugmâcvjgy chímbumnh làtchh nhàtchh củtyfia chúasfcng ta.” Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln vừpxxfa dứmeejt lờuvlvi thìinrw liềannun bếjgiv An Đypgdiềannum lêuookn rồxbkgi đeugmsordt côtljkuookn chiếjgivc ghếjgiv sofa trong phònclung thay đeugmxbkg.

“Nhưcjcxng màtchh…”

An Đypgdiềannum ngồxbkgi dậcgeey, nhưcjcxng cònclun chưcjcxa nócvjgi dứmeejt câcvjgu đeugmãannu bịupzo Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln nắdwxhm chặsordt lấlmhly cổgnnf tay rồxbkgi đeugmèbtsbuookn ghếjgiv sofa.

Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln giữhzac chặsordt tay An Đypgdiềannum, đeugmưcjcxa tay côtljk chạwnqxm vàtchho nơcgemi nhạwnqxy cảuvlvm củtyfia mìinrwnh rồxbkgi đeugmưcjcxa đeugmôtljki môtljki gợoddti cảuvlvm mơcgemn trớeliwn trêuookn cổgnnf An Đypgdiềannum, sau đeugmócvjg bắdwxht đeugmmpddu đeugmzhgw lạwnqxi nhữhzacng vếjgivt tímbumm rấlmhlt rõeliw rệgnnft.

“Nàtchhy…” Bàtchhn tay An Đypgdiềannum vừpxxfa chạwnqxm vàtchho chỗmbtu nhạwnqxy cảuvlvm củtyfia Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln thìinrw liềannun thấlmhly nhưcjcx bịupzo đeugmiệgnnfn giậcgeet, muốqzfln rụdwxht tay lạwnqxi, nhưcjcxng Cốqzfl Thiêuookn Tuấlmhln dùlmhlng lựqtldc quáznvt mạwnqxnh, vẫabrnn cứmeejznvt đeugmwnqxo nắdwxhm chặsordt lấlmhly tay côtljk, khôtljkng cho côtljk đeugmypgdng đeugmcgeey.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.