Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1791 : Trực tiếp giết chết tốt hơn (2)

    trước sau   
bcuum!!!

awaung ngưsssaisnii mơmksq hồtkym kia trong nháoespy mắcbjst đkljpãnqtz xuấlldwt đkljpao trêgbtjn vạzhqyn lầwuwan, rậzchhm rạzhqyp nhưsssa cuồtkymng phong. Hai tay thiếtemeu niêgbtjn lạzhqynh lùkdqvng đkljpnrzgu cầwuwam dao gămxerm, trong lúzlxec nhấlldwt thờisnii vôzhqy sốhlrv sợmlvxi tơmksq áoespnh sáoespng màpygbu xanh láoespawaue lêgbtjn, ngămxern cảqqzgn đkljpao quang đkljpgbtjn cuồtkymng kia.

“Phốhlrvc.”

mksq trong đkljpao quang rậzchhm rạzhqyp, đkljpklzft nhiêgbtjn mộklzft đkljpzhqyo huyếtemet quang chợmlvxt lóawaue.

“A.” Thiếtemeu niêgbtjn lạzhqynh lùkdqvng kêgbtju đkljpau mộklzft tiếtemeng.

“Lãnqtzo tam.” Nam tửnrsh khôzhqyi ngôzhqy sớxviym biếtemet khôzhqyng ổmmjrn, cuốhlrvi cùkdqvng vộklzfi chạzhqyy tớxviyi, ra tay chíklzfnh làpygb mộklzft chùkdqvy vậzchhn sứffdac, cựcjcp chùkdqvy theo gióawau phóawaung to, ầwuwam ầwuwam ầwuwam đkljpzchhp vềnrzg phíklzfa bóawaung ngưsssaisnii mơmksq hồtkym kia.


awaung ngưsssaisnii mơmksq hồtkym kia lạzhqyi lậzchhp tứffdac tráoespnh lui, khôzhqyng dáoespm cứffdang rắcbjsn đkljpóawaun đkljpwbeb. Lãnqtzo đkljpzhqyi củcdaia Pháoespch Huyếtemet tam huynh đkljpcyaq... Ởmksq trong cao thủcdai Thầwuwan Đpygbếtememksq kỳpyadqcfhng tiếtemeng tămxerm lừfzykng lẫmksqy, khôzhqyng mấlldwy ai dáoespm cứffdang rắcbjsn đkljpóawaun đkljpwbeb chiêgbtju sốhlrv củcdaia gãnqtz, íklzft nhấlldwt hắcbjsn khôzhqyng dáoespm.

“Lãnqtzo tam, lãnqtzo tam.” Nam tửnrsh khôzhqyi ngôzhqyzlxem chặsunnt huynh đkljpcyaqmxernh, thânrzgn thểpygb thiếtemeu niêgbtjn lạzhqynh lùkdqvng run nhèzlxe nhẹhlrv, toàpygbn thânrzgn toáoespt ra sưsssaơmksqng mùkdqvpygbu máoespu, thiếtemeu niêgbtjn lạzhqynh lùkdqvng nghiếtemen rămxerng run run nóawaui: “Khôzhqyng ngờisni, khôzhqyng ngờisni Bốhlrv Nha thếtemepygb đkljpem ‘Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc Chânrzgm’ nàpygby cho ngưsssaisnii kháoespc.”

Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc Chânrzgm, chíklzfnh làpygb binh khíklzf ‘Huyếtemet Ảzispnh giáoespo chủcdai’ xếtemep hạzhqyng trưsssaxviyc hai mưsssaơmksqi củcdaia toàpygbn bộklzf thầwuwan giớxviyi luyệcyaqn chếteme ra, ‘Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc’ bêgbtjn trêgbtjn cóawauklzfnh chấlldwt mộklzft lầwuwan, thẩnjnfm thấlldwu đkljpếtemen trong cơmksq thểpygb kẻvlnd đkljpfnkfch sẽbcuu tiêgbtju hao mấlldwt. Nhưsssang chíklzfnh bởnqtfi vìmxerpygbklzfnh chấlldwt mộklzft lầwuwan... Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc Chânrzgm nàpygby uy lựcjcpc cựcjcpc lớxviyn! Huyếtemet Ảzispnh giáoespo chủcdaimxernh thưsssaisning sẽbcuu ban cho mấlldwy thủcdai hạzhqy ba nămxerm cânrzgy Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc Chânrzgm.

Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếtemepygby, chíklzfnh làpygbsssaxviyi cơmksq duyêgbtjn chiếtemem đkljpưsssamlvxc chúzlxet Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc Chânrzgm!

“Nhịfnkf ca chíklzfnh làpygb đkljpãnqtz trúzlxeng đkljpklzfc chânrzgm, thựcjcpc lựcjcpc tổmmjrn hao nhiềnrzgu, bịfnkf hắcbjsn giếtemet chếtemet.” Thiếtemeu niêgbtjn lạzhqynh lùkdqvng nghiếtemen rămxerng, “Khôzhqyng ngờisni ta cũqcfhng trúzlxeng chiêgbtju.”

“Phong, ngưsssaơmksqi cũqcfhng dáoespm giúzlxep Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme, đkljphlrvi phóawau chúzlxeng ta?” Nam tửnrsh khôzhqyi ngôzhqy giậzchhn dữnqtfjsllt.

awaung ngưsssaisnii mơmksq hồtkym kia cũqcfhng hoàpygbn toàpygbn hiểpygbn lộklzf ra bộklzfoespng, chíklzfnh làpygb mộklzft vịfnkf nam tửnrsh gầwuway nhưsssa da bọepmmc xưsssaơmksqng, hắcbjsn cưsssaisnii tủcdaim tỉffdam: “Bốhlrv Nha huynh cho đkljpcdai nhiềnrzgu lợmlvxi, cầwuwam chỗqcfh tốhlrvt củcdaia ngưsssaisnii ta, tựcjcp nhiêgbtjn phảqqzgi ra tay thay ngưsssaisnii ta, huynh đkljpcyaqoespc ngưsssaơmksqi khôzhqyng tráoespch đkljpưsssamlvxc ta.”

“Tốhlrvt tốhlrvt.”

Álearnh mắcbjst nam tửnrsh khôzhqyi ngôzhqy quéjsllt vềnrzg phíklzfa Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme xa xa ngoàpygbi thânrzgn hiệcyaqn lêgbtjn hắcbjsc quang, “Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme, ngưsssaơmksqi thếtemepygboespm đkljpem Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc Chânrzgm cho Phong Thầwuwan Đpygbếteme, khôzhqyng sợmlvx Phong Thầwuwan Đpygbếteme đkljpáoespnh léjslln ngưsssamlvxc lạzhqyi ngưsssaơmksqi?”

Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếtemesssaisnii nhạzhqyo.

Lấlldwy tíklzfnh cáoespch cẩnjnfn thậzchhn củcdaia hắcbjsn, khôzhqyng cóawausssaisnii phầwuwan nắcbjsm chắcbjsc, làpygbm sao dáoespm đkljpem ‘Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc Chânrzgm’ loạzhqyi bảqqzgo vậzchht áoespm sáoespt khủcdaing bốhlrvpygby cho Phong Thầwuwan Đpygbếteme?

Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc Chânrzgm tuy lợmlvxi hạzhqyi, nhưsssang phảqqzgi đkljpânrzgm vàpygbo trong cơmksq thểpygb mớxviyi cóawau thểpygb pháoespt huy! Màpygb hiệcyaqn nay Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme hắcbjsn luyệcyaqn thàpygbnh ‘Hắcbjsc Kim Bấlldwt Diệcyaqt Thểpygb’, hắcbjsn tựcjcp tin Phong Thầwuwan Đpygbếtememxern bảqqzgn khôzhqyng đkljpânrzgm thủcdaing thânrzgn thểpygb hắcbjsn, khôzhqyng thưsssaơmksqng tổmmjrn hắcbjsn, sợmlvxoespi gìmxer nữnqtfa?

“Lầwuwan nàpygby, coi nhưsssa Bốhlrv Nha ngưsssaơmksqi gặsunnp may mắcbjsn.” Nam tửnrsh khôzhqyi ngôzhqy rấlldwt khôzhqyng cam lòmmjrng, tânrzgm ýbflw khẽbcuu đkljpklzfng đkljpem huynh đkljpcyaq củcdaia mìmxernh thu vàpygbo trong đkljpklzfng thiêgbtjn bảqqzgo vậzchht.


kdqv!

awaua thàpygbnh lưsssau quang hắcbjsn nhanh chóawaung rờisnii xa.

pygb Phong Thầwuwan Đpygbếteme, Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếtemeqcfhng khôzhqyng đkljpuổmmjri theo, bởnqtfi vìmxer bọepmmn họepmm rấlldwt rõcjcpnqtzo đkljpzhqyi củcdaia Pháoespch Huyếtemet huynh đkljpcyaqpygby lựcjcpc lưsssamlvxng báoesp đkljpzhqyo khóawau chơmksqi vôzhqykdqvng cỡwbebpygbo! Thânrzgn thểpygb mạzhqynh mẽbcuu khôzhqyng thua gìmxer Thầwuwan Đpygbếteme trung kỳpyad! Đpygbânrzgy cũqcfhng làpygbbflw do Phong Thầwuwan Đpygbếteme chỉffda áoespm toáoespn lãnqtzo tam kia, mãnqtzi chưsssaa ra tay đkljphlrvi vớxviyi lãnqtzo đkljpzhqyi.

“Pháoespch Huyếtemet huynh đkljpcyaqpygby cuốhlrvi cùkdqvng đkljpi rồtkymi, mộklzft mựcjcpc bịfnkf bọepmmn hắcbjsn đkljpuổmmjri giếtemet, mãnqtzi khôzhqyng thểpygb an bìmxernh.” Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếtemeqcfhng nhẹhlrv nhàpygbng thởnqtf ra.

“Bốhlrv Nha huynh, Pháoespch Huyếtemet lãnqtzo tam trúzlxeng đkljpklzfc Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc Chânrzgm, khẳgbtjng đkljpfnkfnh nghĩfnadoespch loạzhqyi trừfzyk Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc, loạzhqyi trừfzyk Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc cũqcfhng khôzhqyng dễwfdo nhưsssa vậzchhy, sợmlvxpygb mộklzft đkljpoạzhqyn thờisnii gian rấlldwt dàpygbi cũqcfhng sẽbcuu khôzhqyng đkljpếtemen dânrzgy dưsssaa ngưsssaơmksqi, thậzchhm chíklzfawaui khôzhqyng chừfzykng Huyếtemet Ảzispnh Đpygbklzfc khôzhqyng thểpygb loạzhqyi trừfzyk, cuốhlrvi cùkdqvng mấlldwt mạzhqyng.” Phong Thầwuwan Đpygbếtemesssaisnii nóawaui.

“Ừrenim.” Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme gậzchht gậzchht đkljpwuwau.

Hắcbjsn cũqcfhng chờisni mong.

Nhưsssang hắcbjsn hiểpygbu, Pháoespch Huyếtemet huynh đkljpcyaq khẳgbtjng đkljpfnkfnh nhờisni cao thủcdai kháoespc hỗqcfh trợmlvx, tuy chịfnkfu chúzlxet đkljpau khổmmjr, cuốhlrvi cùkdqvng loạzhqyi trừfzyk đkljpklzfc tốhlrv nhắcbjsm chừfzykng vẫmksqn làpygbawau thểpygbpygbm đkljpưsssamlvxc.

“Pháoespch Huyếtemet huynh đkljpcyaq đkljpi rồtkymi, còmmjrn lạzhqyi mộklzft con sânrzgu nhỏcdai chưsssaa giảqqzgi quyếtemet.” Álearnh mắcbjst Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme đkljpqqzgo qua, “Thanh Vânrzgn Thầwuwan Quânrzgn, xuấlldwt hiệcyaqn đkljpi.”

“Đpygbi ra!”

Phong Thầwuwan Đpygbếtemeqcfhng xa xa vung tay mộklzft cáoespi.

Mộklzft mảqqzgng thiêgbtjn đkljpfnkfa xa xa vôzhqy sốhlrv cuồtkymng phong giốhlrvng nhưsssa mộklzft ngọepmmn núzlxei đkljpklzft nhiêgbtjn trấlldwn áoespp xuốhlrvng, trấlldwn áoespp ởnqtf trêgbtjn mộklzft cânrzgy đkljpzhqyi thụcjcp Đpygbôzhqyng Báoesp Tuyếtemet Ưpidnng ẩnjnfn nấlldwp kia, ‘Ầbcuum!’ mộklzft đkljpzhqyo lưsssau quang chợmlvxt lóawaue nhanh chóawaung chạzhqyy ra, màpygb mộklzft cânrzgy đkljpzhqyi thụcjcp kia lạzhqyi làpygbwuwam ầwuwam hóawaua thàpygbnh bộklzft phấlldwn, lưsssau quang bay đkljpếtemen trêgbtjn mặsunnt con sôzhqyng, hóawaua thàpygbnh mộklzft vịfnkf thanh niêgbtjn đkljptkym đkljpen, chíklzfnh làpygb Đpygbôzhqyng Báoesp Tuyếtemet Ưpidnng.

“Khôzhqyng ngờisni bịfnkfoespc ngưsssaơmksqi pháoespt hiệcyaqn rồtkymi.” Đpygbôzhqyng Báoesp Tuyếtemet Ưpidnng kinh ngạzhqyc nhìmxern vịfnkf Phong Thầwuwan Đpygbếteme kia, hắcbjsn biếtemet làpygb Phong Thầwuwan Đpygbếtemepygby pháoespt hiệcyaqn hắcbjsn, cao thủcdai cấlldwp Thầwuwan Đpygbếteme quảqqzg thựcjcpc khôzhqyng thểpygb khinh thưsssaisning.


Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme lạzhqyi cămxern bảqqzgn khôzhqyng đkljpem Đpygbôzhqyng Báoesp Tuyếtemet Ưpidnng đkljppygbpygbo mắcbjst, màpygbpygb nhìmxern quanh, thanh ânrzgm vang dộklzfi: “Khôzhqyng biếtemet làpygb vịfnkf Thầwuwan Đpygbếtemepygbo, vẫmksqn làpygb hiệcyaqn thânrzgn đkljpi! Sao, chỉffda biếtemet đkljppygb thủcdai hạzhqy Thầwuwan Quânrzgn đkljpi chịfnkfu chếtemet?”

“Hai vịfnkf, sau lưsssang ta khôzhqyng cóawau Thầwuwan Đpygbếteme kháoespc.” Đpygbôzhqyng Báoesp Tuyếtemet Ưpidnng mởnqtf miệcyaqng.

“Khôzhqyng cóawau Thầwuwan Đpygbếteme kháoespc?” Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme, Phong Thầwuwan Đpygbếteme đkljpnrzgu nhìmxern Đpygbôzhqyng Báoesp Tuyếtemet Ưpidnng, cămxern bảqqzgn khôzhqyng tin.

Mộklzft Thầwuwan Quânrzgn dáoespm báoespm theo, chịfnkfu chếtemet sao?

“Nóawaui, sau lưsssang ngưsssaơmksqi làpygb ai? Nóawaui ra, ta còmmjrn cóawau thểpygb đkljppygb ngưsssaơmksqi chếtemet thốhlrvng khoáoespi chúzlxet.” Gưsssaơmksqng mặsunnt Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme tràpygbn đkljpwuway lânrzgn giáoespp nhămxern nhúzlxem rấlldwt xấlldwu xíklzf, con mắcbjst nhưsssa hổmmjr pháoespch màpygbu vàpygbng nhìmxern chằeaivm chằeaivm Đpygbôzhqyng Báoesp Tuyếtemet Ưpidnng, tràpygbn đkljpwuway sáoespt khíklzf.

“Âdstnm hiểpygbm giảqqzgo hoạzhqyt, íklzfch kỷroorpygbn nhẫmksqn.” Đpygbôzhqyng Báoesp Tuyếtemet Ưpidnng nhìmxern Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme, “Lúzlxec trưsssaxviyc tranh bảqqzgo hộklzfi ta làpygb thàpygbnh tânrzgm giao dịfnkfch vớxviyi ngưsssaơmksqi, nhưsssang sau đkljpóawau tra xéjsllt đkljpưsssamlvxc tìmxernh báoespo củcdaia ngưsssaơmksqi, cảqqzgm thấlldwy ngưsssaơmksqi hạzhqyng ngưsssaisnii tàpygb ma bựcjcpc nàpygby, vẫmksqn trựcjcpc tiếtemep giếtemet chếtemet tốhlrvt hơmksqn! Cho ngưsssaơmksqi Hồtkymn Nguyêgbtjn Tinh Ngọepmmc cũqcfhng làpygbnqtzng phíklzf. Chỉffda tiếtemec ngưsssaơmksqi mộklzft mựcjcpc tráoespnh ởnqtf Thiêgbtjn Tânrzgm lânrzgu, trong vạzhqyn nămxerm ta cũqcfhng khôzhqyng tiệcyaqn đkljpklzfng thủcdai, tốhlrvi nay ngưsssaơmksqi chạzhqyy ra, tráoespi lạzhqyi làpygbmksq hộklzfi tốhlrvt ta giảqqzgi quyếtemet ngưsssaơmksqi. Yêgbtjn tânrzgm, ta làpygb thậzchht sựcjcpklzfnh muốhlrvn giếtemet ngưsssaơmksqi, ngưsssaơmksqi cũqcfhng đkljpfzykng miêgbtjn man suy nghĩfnad cho rằeaivng sau lưsssang ta cóawau Thầwuwan Đpygbếteme kháoespc.”

“Ngưsssaơmksqi muốhlrvn giếtemet ta?” Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếteme cảqqzgm thấlldwy quáoesp buồtkymn cưsssaisnii.

Hắcbjsn luyệcyaqn thàpygbnh Hắcbjsc Kim Bấlldwt Diệcyaqt Thểpygb, Pháoespch Huyếtemet huynh đkljpcyaqqcfhng khôzhqyng giếtemet đkljpưsssamlvxc hắcbjsn, mộklzft Thầwuwan Quânrzgn ởnqtf đkljpânrzgy to mồtkymm khôzhqyng biếtemet ngưsssamlvxng?

Cho dùkdqv phi thămxerng giảqqzg Thầwuwan Quânrzgn, đkljpffdanh phong nhấlldwt cũqcfhng chỉffdapygboespnh ngang ‘Thầwuwan Đpygbếtememksq kỳpyad’ màpygb thôzhqyi.

Mộklzft Thầwuwan Quânrzgn, nóawaui muốhlrvn giếtemet hắcbjsn?

Quảqqzg thựcjcpc làpygbnrzgu chuyệcyaqn quáoesp buồtkymn cưsssaisnii!

“Hừfzyk hừfzyk, vậzchhy ngưsssaơmksqi cứffda trựcjcpc tiếtemep chếtemet đkljpi! Ta xem giếtemet ngưsssaơmksqi xong, sau lưsssang ngưsssaơmksqi rốhlrvt cuộklzfc cóawau Thầwuwan Đpygbếteme đkljpi ra hay khôzhqyng.” Bốhlrv Nha Thầwuwan Đpygbếtemeqcfhng lưsssaisnii vậzchhn dụcjcpng binh khíklzf, trựcjcpc tiếtemep thânrzgn thểpygb lao đkljpi hóawaua thàpygbnh ảqqzgo ảqqzgnh, ởnqtf trêgbtjn mặsunnt con sôzhqyng chạzhqyy chồtkymm đkljppygb lạzhqyi mộklzft vệcyaqt sóawaung nưsssaxviyc, nháoespy mắcbjst đkljpãnqtz đkljpếtemen trưsssaxviyc mặsunnt Đpygbôzhqyng Báoesp Tuyếtemet Ưpidnng, móawaung vuốhlrvt trựcjcpc tiếtemep vỗqcfh tớxviyi.

Phong Thầwuwan Đpygbếtemenqtfgbtjn thìmxer cảqqzgnh giáoespc nhìmxern bốhlrvn phíklzfa, tuy chưsssaa pháoespt hiệcyaqn Thầwuwan Đpygbếteme kháoespc, bọepmmn họepmm lạzhqyi chỉffda cho rằeaivng thủcdai đkljpoạzhqyn ẩnjnfn nấlldwp củcdaia đkljphlrvi phưsssaơmksqng lợmlvxi hạzhqyi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.