Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 394 : Thái Tử Thanh Đằng Quốc

    trước sau   
“Quôzxrĺc chủ, đejcuèn trưreelơcjcx̀ng mêqllf̣nh của hai vị Võ Tôzxrlng đejcuỉnh phong kia đejcuã tăqhjét.”

Âkmrbm thanh hoảng sơcjcx̣ của lão giả kia vưreel̀a vang lêqllfn, tay Môzxrḷ Dung Bác lâqllf̣p tưreeĺc run râqllf̉y, chén trà trong tay cũng rơcjcxi xuôzxrĺng đejcuâqllf́t vơcjcx̃ tan tành, ôzxrlng vôzxrḷi vã đejcuưreeĺng lêqllfn, hai tỳ nưreel̃ bêqllfn cạnh cũng bị dọa sơcjcx̣, ngã ngôzxrl̀i trêqllfn măqhjẹt đejcuâqllf́t.

“Ngưreelơcjcxi nói gì? Đfnfjèn trưreelơcjcx̀ng mêqllf̣nh của ai tăqhjét?” Âkmrbm thanh uy nghiêqllfm cũng khôzxrlng thêqllf̉ che giâqllf́u đejcuưreelơcjcx̣c sưreeḷ kinh ngạc trong lòng, câqllf̉n thâqllf̣n nghẽ kĩ còn có thêqllf̉ nghe ra chút sơcjcx̣ hãi.

Đfnfjó là hai cao thủ Võ Tôzxrlng đejcuỉnh phong, là hai ngưreelơcjcx̀i có thưreeḷc lưreeḷc mạnh nhâqllf́t bêqllfn cạnh ôzxrlng, sao có thêqllf̉ chêqllf́t đejcui dêqllf̃ dàng nhưreelqllf̣y? Ơnper̉ Diêqllf̣u Nhâqllf̣t quôzxrĺc này còn có ngưreelơcjcx̀i có thêqllf̉ giêqllf́t chêqllf́t hai Võ Tôzxrlng đejcuỉnh phong mà khôzxrlng gâqllfy ra chút đejcuôzxrḷng tĩnh nào sao?

Ngày đejcuó bọn họ muôzxrĺn ám sát Phưreelơcjcx̣ng Tiêqllfu cũng đejcuã chuâqllf̉n bị râqllf́t đejcuâqllf̀y đejcuủ mà vâqllf̃n gâqllfy ra đejcuôzxrḷng tĩnh khôzxrlng nhỏ, đejcuưreel̀ng nói gì đejcuêqllf́n hai cao thủ Võ Tôzxrlng đejcuỉnh phong.

“Là… là hai vị kia…” Lơcjcx̀i của lão giả còn chưreela nói hêqllf́t, Môzxrḷ Dung Bác đejcuã chạy nhanh ra ngoài, đejcui đejcuêqllf́n nơcjcxi có chưreeĺa đejcuèn trưreelơcjcx̀ng mêqllf̣nh.




Đfnfjèn trưreelơcjcx̀ng mêqllf̣nh có liêqllfn quan tơcjcx́i sinh mêqllf̣nh của môzxrḷt ngưreelơcjcx̀i, nêqllf́u ngưreelơcjcx̀i đejcuó chêqllf́t đejcui thì đejcuèn trưreelơcjcx̀ng mêqllf̣nh cũng sẽ tăqhjét, mục đejcuích làm ra đejcuèn này chỉ vì muôzxrĺn xác đejcuịnh nhưreel̃ng cao thủ quy âqllf̉n nhiêqllf̀u năqhjem còn sôzxrĺng hay đejcuã chêqllf́t mà thôzxrli, nhưreelng hiêqllf̣n giơcjcx̀ đejcuèn trưreelơcjcx̀ng mêqllf̣nh này đejcuưreelơcjcx̣c dùng vơcjcx́i côzxrlng dụng khác.

Sau khi Môzxrḷ Dung Bác đejcui vào Đfnfjăqhjeng lâqllfu, nhìn thâqllf́y đejcuèn trưreelơcjcx̀ng mêqllf̣nh của hai lão giả Võ Tôzxrlng đejcuỉnh phong đejcuã tăqhjét thâqllf̣t sưreeḷ thì lâqllf̣p tưreeĺc choáng váng, lùi lại mâqllf́y bưreelơcjcx́c, vẻ măqhjẹt khôzxrlng thêqllf̉ tin: “Sao bọn họ lại chêqllf́t? Là ai? Ai giêqllf́t bọn họ?”

Chêqllf́t hai cao thủ Võ Tôzxrlng đejcuỉnh phong, Môzxrḷ Dung Bác đejcuau lòng vôzxrl cùng, chuyêqllf̣n này cũng coi nhưreel đejcuánh gãy cánh tay của ôzxrlng, mâqllf́t đejcui hai ngưreelơcjcx̀i này, ôzxrlng giôzxrĺng nhưreel mãnh hôzxrl̉ mâqllf́t đejcui móng vuôzxrĺt, sao có thêqllf̉ khôzxrlng đejcuau lòng?

“Tra cho ta! Tra càng nhanh càng tôzxrĺt!” Môzxrḷ Dung Bác nghiêqllfm nghị quát lơcjcx́n, sau đejcuó nhanh chóng rơcjcx̀i đejcui.

Hai Võ Tôzxrlng đejcuỉnh phong bị giêqllf́t khôzxrlng thêqllf̉ im hơcjcxi lăqhjẹng tiêqllf́ng nhưreelqllf̣y đejcuưreelơcjcx̣c, nhâqllf́t đejcuịnh ôzxrlng phải tra đejcuưreelơcjcx̣c ai đejcuã giêqllf́t bọn họ.

Tin tưreeĺc hai cao thủ Võ Tôzxrlng đejcuỉnh phong bị giêqllf́t cũng khôzxrlng bị truyêqllf̀n ra ngoài, bơcjcx̉i vì Môzxrḷ Dung Bác đejcuã ra lêqllf̣nh câqllf́m.

Sau khi Môzxrḷ Dung Dâqllf̣t Hiêqllfn vêqllf̀ phủ, vưreel̀a tiêqllf́n vào thưreel phòng thì có môzxrḷt ám vêqllf̣ lăqhjẹng lẽ xuâqllf́t hiêqllf̣n, nói toàn bôzxrḷ tin tưreeĺc xảy ra trong cung cho hăqhjén biêqllf́t rôzxrl̀i mơcjcx́i rơcjcx̀i đejcui.

Hai cao thủ Võ Tôzxrlng đejcuỉnh phong bị giêqllf́t chêqllf́t?

zxrḷ Dung Dâqllf̣t Hiêqllfn giâqllf̣t mình, trong thành Vâqllfn Nguyêqllf̣t này ngưreelơcjcx̀i nào có thêqllf̉ im hơcjcxi lăqhjẹng tiêqllf́ng giêqllf́t chêqllf́t hai ngưreelơcjcx̀i kia?

cjcxn nưreel̃a vì sao lại là bọn họ?

Trong lòng hăqhjén khẽ đejcuôzxrḷng, khôzxrlng biêqllf́t nêqllfn giải thích thêqllf́ nào, nhưreelng vưreel̀a nghe đejcuưreelơcjcx̣c tin tưreeĺc này hăqhjén liêqllf̀n nghĩ đejcuêqllf́n Phưreelơcjcx̣ng phủ, liêqllf̣u có phải Phưreelơcjcx̣ng phủ đejcuã giêqllf́t hai ngưreelơcjcx̀i kia khôzxrlng?

Toàn bôzxrḷ thành Vâqllfn Nguyêqllf̣t cũng chỉ có Phưreelơcjcx̣ng phủ có tám cao thủ Võ Tôzxrlng mà thôzxrli, nêqllf́u khôzxrlng phải thì có lẽ là cưreelơcjcx̀ng giả tưreel̀ nơcjcxi khác tơcjcx́i, nhưreelng nhưreel̃ng ngưreelơcjcx̀i đejcuó khôzxrlng thù khôzxrlng oán thì sao lại giêqllf́t hai ngưreelơcjcx̀i kia, nói thêqllf́ nào cũng khôzxrlng hơcjcx̣p lý.

“Phưreelơcjcx̣ng phủ… thâqllf̣t sưreeḷ là bọn họ làm sao?”

Sau khi giải quyêqllf́t hai ngưreelơcjcx̀i kia xong, Phưreelơcjcx̣ng Cưreel̉u chuyêqllfn tâqllfm trị liêqllf̣u nôzxrḷi thưreelơcjcxng cho Phưreelơcjcx̣ng Tiêqllfu, đejcuqllf̀u phôzxrĺi môzxrḷt chút dưreelơcjcx̣c têqllf̃ cho ôzxrlng uôzxrĺng, còn luyêqllf̣n chêqllf́ râqllf́t nhiêqllf̀u linh dưreelơcjcx̣c, vì vâqllf̣y thưreelơcjcxng thêqllf́ của Phưreelơcjcx̣ng Tiêqllfu khôzxrli phục râqllf́t nhanh.

Nhưreelng mà bình yêqllfn chăqhjẻng đejcuưreelơcjcx̣c mâqllf́y ngày đejcuã lại bị phá vơcjcx̃.

Sáng sơcjcx́m hôzxrlm đejcuó, môzxrḷt chiêqllf́c phi thuyêqllf̀n bay đejcuêqllf́n trưreelơcjcx́c cưreel̉a lơcjcx́n hoàng cung, khiêqllf́n cho râqllf́t nhiêqllf̀u ngưreelơcjcx̀i tò mò kéo đejcuêqllf́n xem, nghe nói đejcuích thâqllfn Môzxrḷ Dung Bác ra đejcuón, sau khi thâqllf́y môzxrḷt nam tưreel̉ bưreelơcjcx́c xuôzxrĺng khỏi phi thuyêqllf̀n thì Môzxrḷ Dung Bác lâqllf̣p tưreeĺc cung kính tiêqllf́n lêqllfn hỏi: “Ngưreelơcjcx̀i là thái tưreel̉ đejcuqllf̣n hạ của Thanh Đfnfjăqhjèng quôzxrĺc sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.