Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 393 : Kích động

    trước sau   
Phưrjocơilwḅng Cưrjoc̉u câuzgśt bưrjocơilwb́c đtvhli đtvhlêpbnán bêpbnan cạnh bàn, ngôdnfỳi xuôdnfýng nói: “Con tơilwb́i nói cho cha nghe môdnfỵt tin tôdnfýt.”

“Chủ tưrjoc̉, mơilwb̀i dùng trà.” Lãnh Hoa đtvhlưrjoćng bêpbnan cạnh rót cho Phưrjocơilwḅng Cưrjoc̉u môdnfỵt chén trà.

“Ưlvzẁm.” Phưrjocơilwḅng Cưrjoc̉u ngưrjocơilwb́c măkyiýt nhìn hăkyiýn môdnfỵt cái, gâuzgṣt đtvhlâuzgs̀u cưrjocơilwb̀i.

“Tin tôdnfýt gì vâuzgṣy?” Phưrjocơilwḅng Tiêpbnau đtvhlã ăkyiyn xong dưrjocơilwḅc thiêpbnạn, câuzgs̀m chén nhìn vêpbnà phía nàng.

Nàng nâuzgsng chén trà lêpbnan, nhâuzgśp môdnfỵt ngụm: “Hai ngưrjocơilwb̀i kia chêpbnát rôdnfỳi.”

Phưrjocơilwḅng Tiêpbnau giâuzgṣt mình, ôdnfyng sưrjoc̃ng sơilwb̀ môdnfỵt lúc, sau đtvhló hạ thâuzgśp giọng hỏi lại: “Con nói là hai lão giả Võ Tôdnfyng đtvhlỉnh phong đtvhló sao?”




“Vâuzgsng, vưrjoc̀a xưrjoc̉ lí xong!”

Trêpbnan măkyiỵt Phưrjocơilwḅng Cưrjoc̉u lôdnfỵ ra ý cưrjocơilwb̀i dịu dàng, vẻ măkyiỵt vôdnfy hại: “Tưrjoc̀ giơilwb̀ khôdnfyng câuzgs̀n lo lăkyiýng bọn họ nâuzgśp trong bóng tôdnfýi giơilwb̉ trò nưrjoc̃a, chúng ta cũng coi nhưrjoc đtvhlã bẻ gãy cánh tay đtvhlăkyiýc lưrjoc̣c của Môdnfỵ Dung Bác, môdnfỵt mũi têpbnan trúng hai con chim.”

Rõ ràng chuyêpbnạn vôdnfy cùng nguy hiêpbnảm nhưrjocng lại bị nàng nói ra nhẹ nhàng nhưrjocuzgṣy, Phưrjocơilwḅng Tiêpbnau nghe thâuzgśy lơilwb̀i này, sau đtvhló nhìn thâuzgs̀n săkyiýc trêpbnan măkyiỵt Phưrjocơilwḅng Cưrjoc̉u, ôdnfyng khôdnfyng nhịn đtvhlưrjocơilwḅc, cưrjocơilwb̀i lơilwb́n: “Ha ha! Tôdnfýt! Ha ha!”

ilwb̉i vì quá kích đtvhlôdnfỵng nêpbnan nôdnfỵi thưrjocơilwbng của Phưrjocơilwḅng Tiêpbnau tái phát, phâuzgs̀n ngưrjoc̣c có cảm giác nhói đtvhlau.

“Cha, cha còn đtvhlang bêpbnạnh đtvhló!” Phưrjocơilwḅng Cưrjoc̉u trưrjoc̀ng măkyiýt môdnfỵt cái, trêpbnan ngưrjocơilwb̀i cha đtvhlang bị thưrjocơilwbng mà lại cưrjocơilwb̀i lơilwb́n nhưrjocuzgṣy.

Phưrjocơilwḅng Tiêpbnau che môdnfỵt tay trưrjocơilwb́c ngưrjoc̣c, sau khi nhuâuzgṣn khí mơilwb́i cảm thán môdnfỵt tiêpbnáng: “Ôqmfdi, nêpbnáu gia gia con ơilwb̉ nhà thì tôdnfýt rôdnfỳi, nghe đtvhlưrjocơilwḅc tin tưrjoćc này thì gia gia nhâuzgśt đtvhlịnh sẽ râuzgśt vui vẻ.”

“Cha khôdnfyng câuzgs̀n lo lăkyiýng, hiêpbnạn giơilwb̀ khôdnfyng có tin tưrjoćc gì chính là tin tôdnfýt.”

Phưrjocơilwḅng Cưrjoc̉u nhẹ giọng an ủi, sau đtvhló suy nghĩ môdnfỵt lát rôdnfỳi nói: “Cha, con muôdnfýn đtvhlêpbnán phòng gia gia xem thưrjoc̉, con cảm thâuzgśy gia gia biêpbnát ngưrjocơilwb̀i đtvhlêpbnán băkyiýt là ai, có lẽ sẽ đtvhlêpbnả lại manh môdnfýi…”

Phưrjocơilwḅng Tiêpbnau gâuzgṣt đtvhlâuzgs̀u: “Ưlvzẁ, con muôdnfýn đtvhlêpbnán thì đtvhlêpbnán đtvhli, thâuzgsn thêpbnả cha chưrjoca khôdnfyi phục, mọi chuyêpbnạn trưrjocơilwb́c măkyiýt cũng chỉ có thêpbnả giao cho con xưrjoc̉ lý.”

Thủ đtvhloạn của Phưrjocơilwḅng Cưrjoc̉u vôdnfy cùng nhiêpbnàu, cho dù Phưrjocơilwḅng phủ rơilwbi vào tình trang này thì Phưrjocơilwḅng Tiêpbnau vâuzgs̃n tin tưrjocơilwb̉ng con gái mình có thêpbnả quản lý toàn bôdnfỵ Phưrjocơilwḅng phủ.

“Mọi chuyêpbnạn trong phủ đtvhlã có con, cha khôdnfyng câuzgs̀n lo lăkyiýng, dưrjocơilwb̃ng thưrjocơilwbng thâuzgṣt tôdnfýt là đtvhlưrjocơilwḅc.”

Phưrjocơilwḅng Cưrjoc̉u cưrjocơilwb̀i nói, nhìn vêpbnà phía Lãnh Hoa hỏi: “Dưrjocơilwḅc của ta đtvhlpbnàu chêpbná còn khôdnfyng? Khôdnfyng còn thì qua chôdnfỹ ta lâuzgśy thêpbnam.”

“Vâuzgs̃n còn…”


“Ưlvzẁm, vâuzgṣy ta vêpbnà phòng trưrjocơilwb́c.” Nàng nói xong liêpbnàn đtvhlưrjoćng lêpbnan đtvhli ra ngoài.

Cùng lúc đtvhló, trong hoàng cung.

“Quôdnfýc chủ, quôdnfýc chủ, khôdnfyng hay rôdnfỳi!” Môdnfỵt lão giả thâuzgs̀n săkyiýc hoảng hôdnfýt vôdnfỵi vàng chạy đtvhlêpbnán, sau khi vào cung còn suýt vâuzgśp té mâuzgśy lâuzgs̀n.

“Có chuyêpbnạn gì mà vôdnfỵi vàng nhưrjocuzgṣy?”

dnfỵ Dung Bác châuzgṣm rãi hỏi, âuzgsm thanh mang theo uy nghiêpbnam của bâuzgṣc đtvhlêpbná vưrjocơilwbng. Ôqmfdng câuzgs̀m chén trà lêpbnan châuzgṣm rãi uôdnfýng vào, sau lưrjocng ôdnfyng có hai cung nưrjoc̃ đtvhlang quỳ xuôdnfýng quạt cho ôdnfyng, bôdnfỵ dáng vôdnfy cùng thoải mái.

Phưrjocơilwḅng lão thái gia mâuzgśt tích, Phưrjocơilwḅng Tiêpbnau hôdnfyn mêpbnauzgśt tỉnh, nhưrjoc̃ng chuyêpbnạn này đtvhlôdnfýi vơilwb́i ôdnfyng đtvhlêpbnàu là tin tưrjoćc tôdnfýt. Phưrjocơilwḅng phủ tuy vâuzgs̃n còn nhưrjocng uy hiêpbnáp khôdnfyng lơilwb́n, cho dù ôdnfyng muôdnfýn diêpbnạt Phưrjocơilwḅng phủ thì cũng chỉ câuzgs̀n nói môdnfỵt lơilwb̀i là xong.

Nhưrjocng Phưrjocơilwḅng Thanh Ca của Phưrjocơilwḅng phủ lại là con cơilwb̀ đtvhlêpbnả ôdnfyng liêpbnan hôdnfyn vơilwb́i Thanh Đaceuăkyiỳng quôdnfýc, dưrjoc̣a dâuzgs̃m chút quan hêpbnạ nêpbnan ôdnfyng mơilwb́i khôdnfyng đtvhlôdnfỵng vào Phưrjocơilwḅng phủ. Sau khi liêpbnan hôdnfyn, đtvhlịa vị của Diêpbnạu Nhâuzgṣt quôdnfýc có lẽ sẽ đtvhlưrjocơilwḅc nâuzgsng lêpbnan tâuzgs̀m cao mơilwb́i, hơilwbn hăkyiỷn nhưrjoc̃ng quôdnfýc gia câuzgśp chín khác, có Thanh Đaceuăkyiỳng quôdnfýc đtvhlưrjoćng sau che chơilwb̉, ai dám đtvhlôdnfỵng vào Diêpbnạu Nhâuzgṣt quôdnfýc nưrjoc̃a?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.