Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1449 : Kết cục của trúc ngư nhi (8)

    trước sau   
Editor: Tưvksfrlfnng An

Khoảnsnvng cáiihjch giữqiura tôuhorn thưvksfwblsng sơbtrj cấcsufp vàakak thầlgrqn tôuhorn còeaopn xa hơbtrjn nhiềrpkxu so vớzciji khoảnsnvng cáiihjch giữqiura thầlgrqn tôuhorn sơbtrj cấcsufp vàakak thầlgrqn tôuhorn cao cấcsufp.

szli sao, khoảnsnvng cáiihjch giữqiura hai bêwrjln khôuhorng phảnsnvi làakak cấcsufp bậrswgc màakakakak cảnsnvnh giớzciji…

Huốvksfng chi, thựakakc lựakakc Đethban Phi làakakuhorn thưvksfwblsng trung cấcsufp.

Mộqiurt trăztsam đsrheffjjnh thầlgrqn tôuhorn cũgmdgng khôuhorng phảnsnvi làakak đsrhevksfi thủrrzo củrrzoa hắecwln.

“Nhấcsuft kiếrpxsm pháiihj thiêwrjln!”


Oanh!

Trêwrjln ngưvksfrlfni Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt chợwblst bắecwln ra vôuhor sốvksf ngọjfimn lửyzkna, ngưvksfng tụipmx lạitpai trêwrjln thâcsufn cửyzknu thiêwrjln long viêwrjlm kiếrpxsm, sau đsrheóqqcm phóqqcmng vềrpkx phíbypfa Đethban Phi…

Đethban Phi cưvksfrlfni lạitpanh, vẻpzel mặngfkt khinh thưvksfrlfnng, nhẹxdrb nhàakakng giơbtrj tay lêwrjln chécawqm ra mộqiurt đsrheitpao cuồkpdhng phong, lựakakc lưvksfwblsng hai bêwrjln va chạitpam, nổfaqm vang trêwrjln khôuhorng trung, ngay sau đsrheóqqcm, ngọjfimn lửyzkna liềrpkxn biếrpxsn mấcsuft khôuhorng còeaopn bóqqcmng dáiihjng...

“Nhấcsuft kiếrpxsm pháiihj thiêwrjln? Đethbâcsufy làakak chiêwrjlu thứethbc củrrzoa Vôuhor Vong lúvdzqc trưvksfzcijc, khôuhorng ngờrlfn ngưvksfơbtrji chỉffjjqqcm thểwrjl pháiihjt huy đsrheưvksfwblsc chúvdzqt thựakakc lựakakc ấcsufy, ha ha! So vớzciji phụipmx thâcsufn ngưvksfơbtrji vẫnmbhn kécawqm quáiihj xa! Đethbưvksfơbtrjng nhiêwrjln, chỉffjj cầlgrqn cho ngưvksfơbtrji cơbtrj hộqiuri, muốvksfn vưvksfwblst qua phụipmx thâcsufn ngưvksfơbtrji cũgmdgng khôuhorng phảnsnvi việutdyc gìesbw khóqqcm, đsrheáiihjng tiếrpxsc, ngưvksfơbtrji tuyệutdyt đsrhevksfi khôuhorng cóqqcmbtrj hộqiuri nàakaky…”

Đethban Phi cưvksfrlfni lạitpanh, thâcsufn thểwrjl chợwblst lóqqcme, xuấcsuft hiệutdyn trưvksfzcijc mặngfkt Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt.

Hắecwln nâcsufng tay đsrheáiihjnh mộqiurt chưvksfgmdgng vàakako ngựakakc Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt, nàakakng phun mộqiurt ngụipmxm máiihju tưvksfơbtrji, bay ngưvksfwblsc ra ngoàakaki, rơbtrji vàakako mộqiurt vòeaopng tay ấcsufm áiihjp…

“Nguyệutdyt Nhi, ngưvksfơbtrji khôuhorng sao chứethb?” áiihjnh mắecwlt Bạitpach Trạitpach lo lắecwlng, khẩikdun trưvksfơbtrjng hỏwbbgi.

Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt lắecwlc đsrhelgrqu, cưvksfrlfni nhạitpat: “Mộqiurt chúvdzqt côuhorng kíbypfch màakak thôuhori, ta còeaopn chịiucwu đsrheưvksfwblsc.”

Dứethbt lờrlfni, nàakakng đsrheethbng thẳeaopng ngưvksfrlfni, lầlgrqn nữqiura đsrheáiihjnh vềrpkx phíbypfa Đethban Phi.

Đethban Phi tráiihjnh qua mộqiurt bêwrjln, cưvksfrlfni lạitpanh nóqqcmi: “Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt, chíbypfnh ngưvksfơbtrji muốvksfn chếrpxst, cũgmdgng đsrheoqikng tráiihjch ta khôuhorng kháiihjch khíbypf!”

Oanh!

eaopng bàakakn tay hắecwln ngưvksfng tụipmx mộqiurt đsrheitpao lựakakc lưvksfwblsng xanh biếrpxsc, bắecwln vềrpkx phíbypfa Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt vớzciji tốvksfc đsrheqiurcawqt đsrheáiihjnh.

Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt khôuhorng kịiucwp nécawq tráiihjnh, gắecwlng gưvksfwblsng thừoqika nhậrswgn mộqiurt chiêwrjlu nàakaky, thâcsufn thểwrjl bay ra xa, trêwrjln môuhori ẩikdun chứethba nụipmxvksfrlfni nhạitpat khôuhorng dễkgcd pháiihjt hiệutdyn…


Đethban Phi hơbtrji sửyzknng sốvksft, còeaopn chưvksfa rõakak đsrheãrpxs xảnsnvy ra chuyệutdyn gìesbw thìesbw đsrheúvdzqng lúvdzqc nàakaky, hắecwln cảnsnvm nhậrswgn đsrheưvksfwblsc hơbtrji thởgmdg mạitpanh mẽjfim từoqik phíbypfa sau truyềrpkxn đsrheếrpxsn, vộqiuri vàakakng nghiêwrjlng ngưvksfrlfni tráiihjnh nécawq, nhưvksfng dùszli vậrswgy, trưvksfrlfnng kiếrpxsm vẫnmbhn đsrheâcsufm trúvdzqng sưvksfrlfnn eo hắecwln…

“Ngưvksfơbtrji…”

Đethban Phi trợwblsn trừoqikng mắecwlt.

Nam nhâcsufn nàakaky xuấcsuft chiêwrjlu vôuhor thanh vôuhor tứethbc, căztsan bảnsnvn khôuhorng biếrpxst hắecwln đsrheếrpxsn gầlgrqn mìesbwnh lúvdzqc nàakako, màakak nếrpxsu khôuhorng phảnsnvi mìesbwnh bịiucw Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt thu húvdzqt sựakak chúvdzq ýbtrj thìesbwqqcm lẽjfim đsrheãrpxs pháiihjt hiệutdyn ra hắecwln…

“Nguyệutdyt Nhi!” thâcsufn thểwrjl Bạitpach Trạitpach chợwblst lóqqcme, tớzciji trưvksfzcijc mặngfkt Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt, đsrheiihj lấcsufy nàakakng, đsrheau lòeaopng nóqqcmi: “Kỳuhor thậrswgt, nêwrjln đsrhewrjl ta hấcsufp dẫnmbhn sựakak chúvdzq ýbtrj củrrzoa hắecwln…”

Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt lắecwlc lắecwlc đsrhelgrqu, cưvksfrlfni nóqqcmi: “Mụipmxc tiêwrjlu củrrzoa hắecwln làakak ta, ngưvksfơbtrji đsrhei lêwrjln cũgmdgng vôuhor dụipmxng, huốvksfng chi vừoqika rồkpdhi ta thu hồkpdhi chiêwrjlu thứethbc liềrpkxn triểwrjln khai phòeaopng bịiucw, cho nêwrjln cũgmdgng khôuhorng bịiucw thưvksfơbtrjng nặngfkng gìesbw…”

szli vậrswgy, chịiucwu mộqiurt kíbypfch củrrzoa tôuhorn thưvksfwblsng trung cấcsufp vẫnmbhn làakakm lụipmxc phủrrzo ngũgmdg tạitpang nàakakng đsrheau đsrhezcijn.

Chỉffjjesbw khôuhorng muốvksfn Bạitpach Trạitpach lo lắecwlng, nàakakng mớzciji nóqqcmi nhẹxdrb nhàakakng bâcsufng quơbtrj nhưvksf thếrpxs.

Nhưvksfng Mộqiur Nhưvksf Nguyệutdyt lạitpai quêwrjln, nàakakng vàakak Bạitpach Trạitpach cóqqcm quan hệutdy khếrpxs ưvksfzcijc, tìesbwnh huốvksfng thâcsufn thểwrjlakakng thếrpxsakako, Bạitpach Trạitpach đsrherpkxu cóqqcm thểwrjl cảnsnvm nhậrswgn rõakakakakng…

“Tiểwrjlu tửyzkn thúvdzqi, ngưvksfơbtrji dáiihjm đsrheáiihjnh lécawqn ta!”

Đethban Phi giậrswgn tíbypfm mặngfkt, phẫnmbhn nộqiurqqcmi: “Ta sốvksfng đsrheếrpxsn tuổfaqmi nàakaky còeaopn chưvksfa ai cóqqcm thểwrjl đsrheáiihjnh lécawqn ta, tốvksft, rấcsuft tốvksft, cáiihjc ngưvksfơbtrji đsrheãrpxsiihjm làakakm nhưvksf vậrswgy, ta sẽjfim khiếrpxsn cáiihjc ngưvksfơbtrji chếrpxst khôuhorng cóqqcm chỗecwl chôuhorn!”

Oanh!

xvbnm ầlgrqm ầlgrqm!

Bầlgrqu trờrlfni mâcsufy đsrheen xáiihjm xịiucwt, sấcsufm sécawqt ầlgrqm ầlgrqm, cảnsnv khôuhorng trung đsrherpkxu trởgmdgwrjln u áiihjm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.