Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi
Chương 1448 : Kết cục của trúc ngư nhi (7)
Editor: Tưygin ờchkt ng An
Tim Mộemvd Nhưygin Nguyệdzdp t khẽmaym run lêgqqw n, nhẹfaxt nhàdcej ng nhắqmsf m mắqmsf t lạomkf i, nỉdgvl non: “Bạomkf ch Trạomkf ch…”
Bạomkf ch Trạomkf ch nóteqg i khômaym ng sai.
Bấaphl t luậgojl n xảiqok y ra chuyệdzdp n gìaphl , nàdcej ng đgeif ềgzmb u sẽmaym đgeif ưygin a bọdudr n họdudr vàdcej o đgeif an thưygin , khômaym ng đgeif ểxmbn bọdudr n họdudr đgeif ốkpmd i mặnjtu t vớcqsp i nguy hiểxmbn m.
Mặnjtu c dùzkjf nàdcej ng cũdjdi ng vìaphl nghĩhryt cho bọdudr n họdudr , nhưygin ng lạomkf i quêgqqw n mấaphl t, bắqmsf t đgeif ầkpmd u từqmsf khi khếzxoz ưygin ớcqsp c, ma thúcqsp bọdudr n họdudr đgeif ãnhld trởoeaf thàdcej nh lựgeif c lưygin ợkjlh ng củgeif a nàdcej ng…
“Ma thúcqsp thầkpmd n tômaym n?” Đdgvl an Phi hừqmsf lạomkf nh, khinh thưygin ờchkt ng nóteqg i: “Chỉdgvl dựgeif a vàdcej o mộemvd t ma thúcqsp nhưygin ngưygin ơptbk i màdcej đgeif òbnbb i đgeif ốkpmd i phóteqg lãnhld o phu? Huốkpmd ng chi Đdgvl an gia còbnbb n cóteqg nhiềgzmb u cưygin ờchkt ng giảiqok nhưygin vậgojl y! Ngưygin ờchkt i tớcqsp i, lêgqqw n cho ta, toàdcej n bộemvd Thầkpmd n Mômaym n, mộemvd t ngưygin ờchkt i cũdjdi ng khômaym ng buômaym ng tha!”
Oanh!
Đdgvl áqwja m ngưygin ờchkt i đgeif ồovqy ng loạomkf t bộemvd c lộemvd khídhwh thếzxoz cưygin ờchkt ng đgeif ạomkf i, àdcej o ạomkf t cômaym ng kídhwh ch vềgzmb phídhwh a Thầkpmd n Mômaym n.
“Ha ha ha, cáqwja c ngưygin ơptbk i đgeif ềgzmb u chếzxoz t đgeif i cho ta, từqmsf nay vềgzmb sau đgeif ạomkf i lụzkru c nàdcej y khômaym ng còbnbb n cáqwja i gọdudr i làdcej Thầkpmd n Mômaym n nữdzdp a! Chờchkt ta đgeif oạomkf t lạomkf i đgeif an thưygin trong tay ngưygin ơptbk i, khi đgeif óteqg cảiqok đgeif ạomkf i lụzkru c nàdcej y sẽmaym trởoeaf thàdcej nh vậgojl t trong tay ta!”
Đdgvl an Phi cưygin ờchkt i đgeif iêgqqw n cuồovqy ng, hai mắqmsf t đgeif ỏezwv bừqmsf ng quáqwja t lớcqsp n.
Hắqmsf n đgeif ợkjlh i ngàdcej n nămqkd m.
Đdgvl ợkjlh i đgeif an thưygin kia đgeif ãnhld ngàdcej n nămqkd m…
Thậgojl t vấaphl t vảiqok mớcqsp i tìaphl m đgeif ưygin ợkjlh c tung tídhwh ch đgeif an thưygin , bấaphl t luậgojl n thếzxoz nàdcej o hắqmsf n cũdjdi ng sẽmaym khômaym ng từqmsf bỏezwv …
“Tấaphl t cảiqok mọdudr i ngưygin ờchkt i chúcqsp ýityr !” Thômaym ng Huyềgzmb n biếzxoz n sắqmsf c, vộemvd i vàdcej ng nóteqg i: “Đdgvl ừqmsf ng buômaym ng tha ngưygin ờchkt i Đdgvl an gia, làdcej m Đdgvl an gia biếzxoz t, Thầkpmd n Mômaym n chúcqsp ng ta khômaym ng phảiqok i ai cũdjdi ng cóteqg thểxmbn chọdudr c…”
“Vârlff ng, trưygin ởoeaf ng lãnhld o!”
Chiếzxoz n tranh, mộemvd t khắqmsf c nàdcej y chídhwh nh thứmaym c bùzkjf ng nổqhty !
Ágzmb nh hoàdcej ng hômaym n nhuộemvd m đgeif ỏezwv bầkpmd u trờchkt i, máqwja u tưygin ơptbk i tràdcej n ngậgojl p trêgqqw n mặnjtu t đgeif ấaphl t nhưygin hoa hồovqy ng nởoeaf rộemvd , pháqwja lệdzdp tưygin ơptbk i đgeif ẹfaxt p…
Mọdudr i ngưygin ờchkt i chénlgc m giếzxoz t đgeif ỏezwv cảiqok mắqmsf t, bấaphl t chấaphl p tấaphl t cảiqok nhàdcej o vềgzmb phídhwh a kẻqwja đgeif ịzkjf ch, hậgojl n khômaym ng thểxmbn bầkpmd m thârlff y vạomkf n đgeif oạomkf n đgeif ốkpmd i phưygin ơptbk ng!
Đdgvl an Phi lạomkf nh lùzkjf ng nhìaphl n trậgojl n chiếzxoz n phídhwh a dưygin ớcqsp i, sau đgeif óteqg dờchkt i mắqmsf t nhìaphl n nam nhârlff n tóteqg c bạomkf c, ngữdzdp khídhwh nhạomkf o báqwja ng: “Ngưygin ơptbk i quyếzxoz t đgeif ịzkjf nh thếzxoz nàdcej o? Chiếzxoz n đgeif ấaphl u vớcqsp i ta hay làdcej chạomkf y trốkpmd n? Ha ha ha! Cóteqg đgeif iềgzmb u, nểxmbn tìaphl nh ngưygin ơptbk i làdcej ma thúcqsp ta cho ngưygin ơptbk i mộemvd t cơptbk hộemvd i, chỉdgvl cầkpmd n ngưygin ơptbk i giảiqok i trừqmsf khếzxoz ưygin ớcqsp c vớcqsp i nàdcej ng, nóteqg i khômaym ng chừqmsf ng ta còbnbb n cóteqg thểxmbn cho ngưygin ơptbk i mộemvd t con đgeif ưygin ờchkt ng sốkpmd ng!”
Bạomkf ch Trạomkf ch tựgeif a nhưygin khômaym ng nghe thấaphl y lờchkt i hắqmsf n nóteqg i, cúcqsp i đgeif ầkpmd u nóteqg i vớcqsp i nữdzdp tửhgbq bêgqqw n cạomkf nh: “Nguyệdzdp t Nhi, giao cho ta, ngưygin ơptbk i tráqwja nh ra.”
“Khômaym ng đgeif ưygin ợkjlh c!” Mộemvd Nhưygin Nguyệdzdp t vộemvd i vàdcej ng bắqmsf t lấaphl y tay Bạomkf ch Trạomkf ch, nóteqg i: “Ma thúcqsp cáqwja c ngưygin ơptbk i quảiqok thậgojl t làdcej lựgeif c lưygin ợkjlh ng củgeif a ta nhưygin ng lạomkf i khômaym ng phảiqok i làdcej cômaym ng cụzkru thay ta ngămqkd n chặnjtu n nguy hiểxmbn m, đgeif ốkpmd i vớcqsp i ta màdcej nóteqg i, cáqwja c ngưygin ơptbk i làdcej chiếzxoz n hữdzdp u kềgzmb vai chiếzxoz n đgeif ấaphl u! Cho nêgqqw n, nếzxoz u ngưygin ơptbk i thậgojl t sựgeif muốkpmd n chiếzxoz n đgeif ấaphl u, vậgojl y… ta nguyệdzdp n ýityr sóteqg ng vai ngưygin ơptbk i cùzkjf ng chiếzxoz n!”
Bạomkf ch Trạomkf ch nởoeaf nụzkru cưygin ờchkt i ômaym n nhu nhưygin gióteqg xuârlff n xẹfaxt t qua tráqwja i tim Mộemvd Nhưygin Nguyệdzdp t.
Rấaphl t khóteqg tưygin ởoeaf ng tưygin ợkjlh ng, nam nhârlff n tuấaphl n mỹduip nhưygin thầkpmd n tiêgqqw n nàdcej y cũdjdi ng cóteqg thểxmbn tưygin ơptbk i cưygin ờchkt i ấaphl m áqwja p đgeif ếzxoz n thếzxoz .
Nhưygin ng sựgeif ômaym n nhu vàdcej quan târlff m bảiqok o hộemvd củgeif a hắqmsf n chỉdgvl dàdcej nh cho mộemvd t nữdzdp tửhgbq .
Dùzkjf nữdzdp tửhgbq nàdcej y trưygin ớcqsp c giờchkt chưygin a từqmsf ng lựgeif a chọdudr n hắqmsf n, vậgojl y hắqmsf n… cũdjdi ng khômaym ng oáqwja n khômaym ng hốkpmd i!
“Tốkpmd t!” áqwja nh mắqmsf t Bạomkf ch Trạomkf ch càdcej ng thêgqqw m nhu hòbnbb a, nụzkru cưygin ờchkt i dịzkjf u dàdcej ng ấaphl m áqwja p: “Nguyệdzdp t Nhi, chúcqsp ng ta cùzkjf ng nhau chiếzxoz n đgeif ấaphl u!”
Mộemvd Nhưygin Nguyệdzdp t gậgojl t đgeif ầkpmd u, chậgojl m rãnhld i nârlff ng tay lêgqqw n, cửhgbq u thiêgqqw n long viêgqqw m kiếzxoz m bỗiqok ng xuấaphl t hiệdzdp n trong tay nàdcej ng.
Sau đgeif óteqg , nàdcej ng lấaphl y ra mộemvd t lọdudr đgeif an dưygin ợkjlh c, ngửhgbq a đgeif ầkpmd u ămqkd n vàdcej o.
Chỉdgvl trong nháqwja y mắqmsf t, lựgeif c lưygin ợkjlh ng trong cơptbk thểxmbn nàdcej ng bàdcej nh trưygin ớcqsp ng khômaym ng ngừqmsf ng, trựgeif c tiếzxoz p đgeif ộemvd t pháqwja đgeif ỉdgvl nh thầkpmd n tômaym n…
“Đdgvl ộemvd t pháqwja ?” Đdgvl an Phi hơptbk i sửhgbq ng sốkpmd t, lắqmsf c lắqmsf c đgeif ầkpmd u nóteqg i: “Khômaym ng, đgeif ârlff y khômaym ng phảiqok i đgeif ộemvd t pháqwja , chỉdgvl làdcej nhấaphl t thờchkt i tămqkd ng thựgeif c lựgeif c màdcej thômaym i! Chẳxkij ng qua, dùzkjf thựgeif c lựgeif c tămqkd ng lêgqqw n thìaphl cũdjdi ng chỉdgvl làdcej hai đgeif ỉdgvl nh thầkpmd n tômaym n, vẫxmbn n khômaym ng phảiqok i làdcej đgeif ốkpmd i thủgeif củgeif a ta!”
Tim Mộ
Bạ
Bấ
Mặ
“Ma thú
Oanh!
Đ
“Ha ha ha, cá
Đ
Hắ
Đ
Thậ
“Tấ
“Vâ
Chiế
Á
Mọ
Đ
Bạ
“Khô
Bạ
Rấ
Như
Dù
“Tố
Mộ
Sau đ
Chỉ
“Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.