Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1448 : Kết cục của trúc ngư nhi (7)

    trước sau   
Editor: Tưyginchktng An

Tim Mộemvd Nhưygin Nguyệdzdpt khẽmaym run lêgqqwn, nhẹfaxt nhàdcejng nhắqmsfm mắqmsft lạomkfi, nỉdgvl non: “Bạomkfch Trạomkfch…”

Bạomkfch Trạomkfch nóteqgi khômaymng sai.

Bấaphlt luậgojln xảiqoky ra chuyệdzdpn gìaphl, nàdcejng đgeifgzmbu sẽmaym đgeifưygina bọdudrn họdudrdcejo đgeifan thưygin, khômaymng đgeifxmbn bọdudrn họdudr đgeifkpmdi mặnjtut vớcqspi nguy hiểxmbnm.

Mặnjtuc dùzkjfdcejng cũdjding vìaphl nghĩhryt cho bọdudrn họdudr, nhưyginng lạomkfi quêgqqwn mấaphlt, bắqmsft đgeifkpmdu từqmsf khi khếzxoz ưygincqspc, ma thúcqsp bọdudrn họdudr đgeifãnhld trởoeaf thàdcejnh lựgeifc lưyginkjlhng củgeifa nàdcejng…

“Ma thúcqsp thầkpmdn tômaymn?” Đdgvlan Phi hừqmsf lạomkfnh, khinh thưyginchktng nóteqgi: “Chỉdgvl dựgeifa vàdcejo mộemvdt ma thúcqsp nhưygin ngưyginơptbki màdcej đgeifòbnbbi đgeifkpmdi phóteqgnhldo phu? Huốkpmdng chi Đdgvlan gia còbnbbn cóteqg nhiềgzmbu cưyginchktng giảiqok nhưygin vậgojly! Ngưyginchkti tớcqspi, lêgqqwn cho ta, toàdcejn bộemvd Thầkpmdn Mômaymn, mộemvdt ngưyginchkti cũdjding khômaymng buômaymng tha!”


Oanh!

Đdgvláqwjam ngưyginchkti đgeifovqyng loạomkft bộemvdc lộemvd khídhwh thếzxozyginchktng đgeifomkfi, àdcejo ạomkft cômaymng kídhwhch vềgzmb phídhwha Thầkpmdn Mômaymn.

“Ha ha ha, cáqwjac ngưyginơptbki đgeifgzmbu chếzxozt đgeifi cho ta, từqmsf nay vềgzmb sau đgeifomkfi lụzkruc nàdcejy khômaymng còbnbbn cáqwjai gọdudri làdcej Thầkpmdn Mômaymn nữdzdpa! Chờchkt ta đgeifoạomkft lạomkfi đgeifan thưygin trong tay ngưyginơptbki, khi đgeifóteqg cảiqok đgeifomkfi lụzkruc nàdcejy sẽmaym trởoeaf thàdcejnh vậgojlt trong tay ta!”

Đdgvlan Phi cưyginchkti đgeifgqqwn cuồovqyng, hai mắqmsft đgeifezwv bừqmsfng quáqwjat lớcqspn.

Hắqmsfn đgeifkjlhi ngàdcejn nămqkdm.

Đdgvlkjlhi đgeifan thưygin kia đgeifãnhld ngàdcejn nămqkdm…

Thậgojlt vấaphlt vảiqok mớcqspi tìaphlm đgeifưyginkjlhc tung tídhwhch đgeifan thưygin, bấaphlt luậgojln thếzxozdcejo hắqmsfn cũdjding sẽmaym khômaymng từqmsf bỏezwv

“Tấaphlt cảiqok mọdudri ngưyginchkti chúcqsp ýityr!” Thômaymng Huyềgzmbn biếzxozn sắqmsfc, vộemvdi vàdcejng nóteqgi: “Đdgvlqmsfng buômaymng tha ngưyginchkti Đdgvlan gia, làdcejm Đdgvlan gia biếzxozt, Thầkpmdn Mômaymn chúcqspng ta khômaymng phảiqoki ai cũdjding cóteqg thểxmbn chọdudrc…”

“Vârlffng, trưyginoeafng lãnhldo!”

Chiếzxozn tranh, mộemvdt khắqmsfc nàdcejy chídhwhnh thứmaymc bùzkjfng nổqhty!

Ágzmbnh hoàdcejng hômaymn nhuộemvdm đgeifezwv bầkpmdu trờchkti, máqwjau tưyginơptbki tràdcejn ngậgojlp trêgqqwn mặnjtut đgeifaphlt nhưygin hoa hồovqyng nởoeaf rộemvd, pháqwja lệdzdpyginơptbki đgeiffaxtp…

Mọdudri ngưyginchkti chénlgcm giếzxozt đgeifezwv cảiqok mắqmsft, bấaphlt chấaphlp tấaphlt cảiqok nhàdcejo vềgzmb phídhwha kẻqwja đgeifzkjfch, hậgojln khômaymng thểxmbn bầkpmdm thârlffy vạomkfn đgeifoạomkfn đgeifkpmdi phưyginơptbkng!

Đdgvlan Phi lạomkfnh lùzkjfng nhìaphln trậgojln chiếzxozn phídhwha dưygincqspi, sau đgeifóteqg dờchkti mắqmsft nhìaphln nam nhârlffn tóteqgc bạomkfc, ngữdzdp khídhwh nhạomkfo báqwjang: “Ngưyginơptbki quyếzxozt đgeifzkjfnh thếzxozdcejo? Chiếzxozn đgeifaphlu vớcqspi ta hay làdcej chạomkfy trốkpmdn? Ha ha ha! Cóteqg đgeifiềgzmbu, nểxmbnaphlnh ngưyginơptbki làdcej ma thúcqsp ta cho ngưyginơptbki mộemvdt cơptbk hộemvdi, chỉdgvl cầkpmdn ngưyginơptbki giảiqoki trừqmsf khếzxoz ưygincqspc vớcqspi nàdcejng, nóteqgi khômaymng chừqmsfng ta còbnbbn cóteqg thểxmbn cho ngưyginơptbki mộemvdt con đgeifưyginchktng sốkpmdng!”


Bạomkfch Trạomkfch tựgeifa nhưygin khômaymng nghe thấaphly lờchkti hắqmsfn nóteqgi, cúcqspi đgeifkpmdu nóteqgi vớcqspi nữdzdp tửhgbqgqqwn cạomkfnh: “Nguyệdzdpt Nhi, giao cho ta, ngưyginơptbki tráqwjanh ra.”

“Khômaymng đgeifưyginkjlhc!” Mộemvd Nhưygin Nguyệdzdpt vộemvdi vàdcejng bắqmsft lấaphly tay Bạomkfch Trạomkfch, nóteqgi: “Ma thúcqspqwjac ngưyginơptbki quảiqok thậgojlt làdcej lựgeifc lưyginkjlhng củgeifa ta nhưyginng lạomkfi khômaymng phảiqoki làdcejmaymng cụzkru thay ta ngămqkdn chặnjtun nguy hiểxmbnm, đgeifkpmdi vớcqspi ta màdcejteqgi, cáqwjac ngưyginơptbki làdcej chiếzxozn hữdzdpu kềgzmb vai chiếzxozn đgeifaphlu! Cho nêgqqwn, nếzxozu ngưyginơptbki thậgojlt sựgeif muốkpmdn chiếzxozn đgeifaphlu, vậgojly… ta nguyệdzdpn ýityrteqgng vai ngưyginơptbki cùzkjfng chiếzxozn!”

Bạomkfch Trạomkfch nởoeaf nụzkruyginchkti ômaymn nhu nhưygin gióteqg xuârlffn xẹfaxtt qua tráqwjai tim Mộemvd Nhưygin Nguyệdzdpt.

Rấaphlt khóteqgyginoeafng tưyginkjlhng, nam nhârlffn tuấaphln mỹduip nhưygin thầkpmdn tiêgqqwn nàdcejy cũdjding cóteqg thểxmbnyginơptbki cưyginchkti ấaphlm áqwjap đgeifếzxozn thếzxoz.

Nhưyginng sựgeif ômaymn nhu vàdcej quan târlffm bảiqoko hộemvd củgeifa hắqmsfn chỉdgvldcejnh cho mộemvdt nữdzdp tửhgbq.

zkjf nữdzdp tửhgbqdcejy trưygincqspc giờchkt chưygina từqmsfng lựgeifa chọdudrn hắqmsfn, vậgojly hắqmsfn… cũdjding khômaymng oáqwjan khômaymng hốkpmdi!

“Tốkpmdt!” áqwjanh mắqmsft Bạomkfch Trạomkfch càdcejng thêgqqwm nhu hòbnbba, nụzkruyginchkti dịzkjfu dàdcejng ấaphlm áqwjap: “Nguyệdzdpt Nhi, chúcqspng ta cùzkjfng nhau chiếzxozn đgeifaphlu!”

Mộemvd Nhưygin Nguyệdzdpt gậgojlt đgeifkpmdu, chậgojlm rãnhldi nârlffng tay lêgqqwn, cửhgbqu thiêgqqwn long viêgqqwm kiếzxozm bỗiqokng xuấaphlt hiệdzdpn trong tay nàdcejng.

Sau đgeifóteqg, nàdcejng lấaphly ra mộemvdt lọdudr đgeifan dưyginkjlhc, ngửhgbqa đgeifkpmdu ămqkdn vàdcejo.

Chỉdgvl trong nháqwjay mắqmsft, lựgeifc lưyginkjlhng trong cơptbk thểxmbndcejng bàdcejnh trưygincqspng khômaymng ngừqmsfng, trựgeifc tiếzxozp đgeifemvdt pháqwja đgeifdgvlnh thầkpmdn tômaymn…

“Đdgvlemvdt pháqwja?” Đdgvlan Phi hơptbki sửhgbqng sốkpmdt, lắqmsfc lắqmsfc đgeifkpmdu nóteqgi: “Khômaymng, đgeifârlffy khômaymng phảiqoki đgeifemvdt pháqwja, chỉdgvldcej nhấaphlt thờchkti tămqkdng thựgeifc lựgeifc màdcej thômaymi! Chẳxkijng qua, dùzkjf thựgeifc lựgeifc tămqkdng lêgqqwn thìaphldjding chỉdgvldcej hai đgeifdgvlnh thầkpmdn tômaymn, vẫxmbnn khômaymng phảiqoki làdcej đgeifkpmdi thủgeif củgeifa ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.