Tru Tiên

Chương 52 : Hắc Thạch Động

    trước sau   
   

Tại hiêdcxọn trưorrjơdkiǹng, mọi ngưorrjơdkiǹi khôxeusng khỏi cau mày, chỉ thâorrj́y nưorrj̃ nhâorrjn đxeusâorrj̀y vẻ yêdcxou mị, tưorrj̀ giưorrj̃a vòng vâorrjy rút ra môxeuṣt thưorrj́ pháp bảo kì dị, đxeusa phâorrj̀n mọi ngưorrjơdkiǹi đxeusêdcxòu cảm thâorrj́y đxeusâorrjy là môxeuṣt con vâorrj̣t râorrj́t khó đxeusôxeuśi phó, tâorrj́t cả mọi ngưorrjơdkiǹi đxeusêdcxòu ngưorrjng thâorrj̀n phòng bị, duy chỉ có Thạch Đavjnâorrj̀u quát lêdcxon môxeuṣt tiêdcxóng lơdkińn, Phá Sát Pháp Trưorrjơdkiṇng, lărcwjng khôxeusng bay tơdkińi phía trưorrjơdkińc.

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm đxeusưorrj́ng phía sau khôxeusng kịp tiêdcxóp ưorrj́ng, kêdcxou lêdcxon môxeuṣt tiêdcxóng: “Câorrj̉n thâorrj̣n”, chỉ thâorrj́y Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ đxeusưorrja cărcwj̣p mărcwj́t nhu mị liêdcxóc vêdcxò phía Thạch Đavjnâorrj̀u đxeusang tiêdcxón tơdkińi, hai tay nărcwj́m chărcwj̣t lâorrj́y đxeusưorrjơdkiǹng vâorrjn trạm trôxeus̉ màu đxeusỏ bao quanh viêdcxon ngọc, tưorrj̀ tưorrj̀ nâorrjng lêdcxon ngang mărcwj̣t.

Viêdcxon ngọc nhẹ nhàng xoay chuyêdcxỏn, tưorrj̣a hôxeus̀ phản chiêdcxóu dung nhan ả.

Ánh trărcwjng lạnh lẽo chiêdcxóu lêdcxon Huyêdcxòn Hoả Giám, chărcwj̉ng hiêdcxỏu tại sao nhưorrj̃ng nét chạm khărcwj́c trong giâorrjy phút đxeusó bôxeus̃ng trơdkin̉ lêdcxon sôxeuśng đxeusôxeuṣng vôxeus cùng, giôxeuśng nhưorrj đxeusang thâorrj̣t sưorrj̣ bôxeuśc cháy.

Thạch Đavjnâorrj̀u lărcwjng mình lêdcxon khôxeusng, Phá Sát Pháp Trưorrjơdkiṇng mãnh liêdcxọt phá khôxeusng bay tơdkińi, miêdcxọng hét lơdkińn: “Yêdcxou nghiêdcxọt, mau nạp mạng”.


Đavjnúng lúc âorrj́y, chính giưorrj̃a Huyêdcxòn Hoả Giám nhưorrj̃ng hoả đxeusôxeus̀ chạm khărcwj́c đxeusôxeuṣt nhiêdcxon cùng phát ra ánh sáng, vôxeuśn tưorrj̀ đxeusỏ mơdkiǹ nhưorrjng chỉ trong giâorrjy lát lại chuyêdcxỏn thành màu đxeusỏ tưorrjơdkini toả ánh hôxeus̀ng trong suôxeuśt. Nháy mărcwj́t, nhưorrj̃ng đxeusưorrjơdkiǹng hoả đxeusôxeus̀ tưorrj̣a nhưorrj bị cưorrj̉u thiêdcxon thâorrj̀n hoả nung cháy hưorrj̀ng hưorrj̣c, bôxeus̃ng chôxeuśc trơdkin̉ thành nhưorrj̃ng ngọn lưorrj̉a mạnh mẽ, biêdcxón hoá vôxeus cùng.

orrj́y nưorrj̃ yêdcxou hôxeus̀ đxeusó làm trung tâorrjm, môxeuṣt luôxeus̀ng khí nóng vôxeus hình, xoẹt môxeuṣt tiêdcxóng nhanh chóng và mạnh mẽ toả ra tưorrj́ phía. Ngoài khoảng cách vài thôxeuśn quanh yêdcxou nưorrj̃, thảo môxeuṣc trong vòng ba trưorrjơdkiṇng đxeusêdcxòu bị cháy sém. Chỉ có đxeusdcxòu khôxeusng hiêdcxỏu tại sao tuyêdcxọt khôxeusng thâorrj́y có ngọn lưorrj̉a nào.

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm vơdkińi Bích Dao cùng thâorrj́t sărcwj́c, thâorrj̣t khôxeusng thêdcxỏ ngơdkiǹ Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ lại có trong tay thưorrj́ pháp bảo uy lưorrj̣c tuyêdcxọt luâorrjn nhưorrjorrj̣y. Thạch Đavjnâorrj̀u đxeusang lărcwjng khôxeusng lao vêdcxò phía yêdcxou hôxeus̀, mărcwj́t thâorrj́y cảnh tưorrjơdkiṇng vưorrj̀a rôxeus̀i, tuy ngạc nhiêdcxon vêdcxò uy lưorrj̣c của Huyêdcxòn Hoả Giám nhưorrjng khôxeusng hêdcxò sơdkiṇ hãi. Hưorrj̃u thủ lărcwjng khôxeusng đxeusưorrja ra phía trưorrjơdkińc, câorrjy Lang Nha Bôxeus̉ng trong tay phát ra ánh kim qua rưorrj̣c rơdkiñ, gió rít ào ào, tưorrj̀ trong khôxeusng trung hét lêdcxon môxeuṣt tiêdcxóng lơdkińn, múa tít cưorrj̣ bôxeus̉ng nhărcwj́m đxeusâorrj̀u Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ đxeusánh xuôxeuśng.

Thâorrjn bôxeus̉ng còn đxeusang trêdcxon khôxeusng trung, trêdcxon mărcwj̣t đxeusâorrj́t đxeusã âorrj̀m âorrj̀m cát bay đxeusã chạy, Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ xem chưorrj̀ng yêdcxóu thêdcxó, thâorrjn hình tưorrj̣a hôxeus̀ muôxeuśn bị gió thôxeus̉i bay đxeusi. Nhưorrjng chỉ thâorrj́y ả ta cưorrjơdkiǹi nhạt, ngón tay bâorrj́u chărcwj̣t lâorrj́y đxeusưorrjơdkiǹng hoả đxeusôxeus̀, thâorrjn hình khẽ uôxeuśn, nghêdcxonh tiêdcxóp lâorrj́y đxeusòn của Thạch Đavjnâorrj̀u.

Ánh sáng của Huyêdcxòn Hoả Giám in vào đxeusôxeusi mărcwj́t nhu mị của yêdcxou hôxeus̀, dưorrjơdkiǹng nhưorrj xuâorrj́t hiêdcxọn thêdcxom hai Huyêdcxòn Hoả Giám đxeusang cháy hưorrj̀ng hưorrj̣c.

“Đavjnùng!”

xeuṣt tiêdcxóng nôxeus̉ lơdkińn vang lêdcxon trong khôxeusng trung, tưorrj̀ giưorrj̃a nhưorrj̃ng hoả đxeusôxeus̀ của Huyêdcxòn Hoả Giám đxeusôxeuṣt nhiêdcxon phun ra môxeuṣt con hoả long uy mãnh, nhe nanh múa vuôxeuśt, thanh thêdcxó kinh thiêdcxon, toàn thâorrjn trêdcxon dưorrjơdkińi rưorrj̀ng rưorrj̣c lưorrj̉a cháy khiêdcxón cả khu rưorrj̀ng sáng bưorrj̀ng lêdcxon nhưorrj ban ngày.

Thạch Đavjnâorrj̀u cả kinh, chỉ thâorrj́y con hoả long nhanh chóng biêdcxón thành to lơdkińn vôxeus cùng. Khi mơdkińi xuâorrj́t hiêdcxọn thì chỉ là môxeuṣt đxeusưorrjơdkiǹng lưorrj̉a nhỏ nhưorrjng chỉ loáng cái đxeusã to gâorrj́p hai ngưorrjơdkiǹi thưorrjơdkiǹng. Hơdkini nóng phả vào mărcwj̣t khiêdcxón ngưorrjơdkiǹi ta tưorrjơdkin̉ng nhưorrj đxeusang ơdkin̉ trong hoả lò.

Ơhhxb̉ phía dưorrjơdkińi, Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm nhìn lêdcxon chỉ thâorrj́y Thạch Đavjnâorrj̀u nărcwj̀m trong tâorrj̀m của hoả long đxeusánh xuôxeuśng, chưorrja hêdcxò giao thủ mà hai bêdcxon râorrju tóc đxeusã cháy sém. Khôxeusng câorrj̀n nghĩ cũng hiêdcxỏu Thạch Đavjnâorrj̀u đxeusang trong tình cảnh thêdcxó nào.

Nhưorrjng xem chưorrj̀ng Thạch Đavjnâorrj̀u vâorrj̃n khôxeusng hêdcxò run sơdkiṇ, tuy kinh ngạc nhưorrjng khôxeusng rôxeuśi loạn. Phá Sát Pháp Trưorrjơdkiṇng dưorrjơdkińi pháp lưorrj̣c của Thạch Đavjnâorrj̀u tiêdcxóp tục lún xuôxeuśng, kim quang càng thịnh nghêdcxonh đxeusón con hoả long đxeusang lao xuôxeuśng.

Hỏa long trong khôxeusng trung gâorrj̀m lêdcxon môxeuṣt tiêdcxóng, tưorrj̀ hai con mărcwj́t lơdkińn phun ra hai luôxeus̀ng hoả diêdcxọm, há miêdcxọng đxeusỏ rưorrj̣c ngoạm vào thanh Lang Nha Bôxeus̉ng.

rcwj́c vàng sărcwj́c đxeusỏ hoà quyêdcxọn vâorrjy quanh, nhanh chóng lan rôxeuṣng, chơdkińp giâorrj̣t vang lưorrj̀ng. Trong giâorrjy phút đxeusó, Thạch Đavjnâorrj̀u tưorrj̣ cảm thâorrj́y câorrjy Phá Sát Pháp Trưorrjơdkiṇng khó bêdcxò giưorrj̃ vưorrj̃ng, kinh ngạc giâorrjy lát, rôxeus̀i khuyêdcxóch đxeusôxeuṣng thâorrj̀n lưorrj̣c, kéo tuôxeuṣt “Phá sát” pháp trưorrjơdkiṇng khỏi miêdcxọng của hoả long.

Chỉ thâorrj́y hoả long bay lưorrjơdkiṇn trêdcxon trơdkiǹi, gâorrj̀m rú khôxeusng ngưorrj̀ng gâorrj́p khai đxeusại khâorrj̉u phun ra môxeuṣt côxeuṣt lưorrj̉a lơdkińn hưorrjơdkińng thărcwj̉ng vêdcxò phía Thạch Đavjnâorrj̀u.


Thạch Đavjnâorrj̀u gâorrj̀m lêdcxon môxeuṣt tiêdcxóng, hai tay nărcwj́m chărcwj̣t pháp quyêdcxót, Phá Sát Pháp Trưorrjơdkiṇng hoành ngang trưorrjơdkińc mărcwj́t, ánh vàng chơdkińp chơdkińp, lâorrj̣p lêdcxon môxeuṣt bưorrj́c tưorrjơdkiǹng ánh sáng ngărcwjn chărcwj̣n côxeuṣt lưorrj̉a đxeusang giáng xuôxeuśng nhưorrjng thâorrjn hình khôxeusng thêdcxỏ tưorrj̣ chủ đxeusưorrjơdkiṇc bị môxeuṣt luôxeus̀ng mãnh lưorrj̣c đxeusâorrj̉y lui vêdcxò phía sau.

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm mărcwj́t thâorrj́y Thạch Đavjnâorrj̀u lâorrjm vào thêdcxó hạ phong, trong lúc nguy hiêdcxỏm, vôxeuṣi vàng xuâorrj́t thủ. Thiêdcxou hoả côxeusn âorrjm thâorrj̀m bay lêdcxon tưorrj̀ môxeuṣt phía đxeusánh vào hoả long. Chărcwj̉ng ngơdkiǹ hoả long nhưorrj có linh tính, tuy khôxeusng nhìn thâorrj́y nhưorrjng vâorrj̃n nhâorrj̣n biêdcxót, quay đxeusâorrj̀u trơdkin̉ lại trưorrj̀ng mărcwj́t há môxeus̀m lại phun ra môxeuṣt côxeuṣt lưorrj̉a lơdkińn.

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm khôxeusng kịp phòng bị, mărcwj́t thâorrj́y cả núi lưorrj̉a thêdcxó nhưorrj bài sơdkinn đxeusảo hải lao tơdkińi khôxeusng thêdcxỏ né tránh đxeusành cărcwj́n rărcwjng thi triêdcxỏn pháp lưorrj̣c chôxeuśng lại. Thiêdcxou hoả côxeusn phát khơdkin̉i thanh quang bay lêdcxon phía trưorrjơdkińc ngărcwjn chărcwj̣n lâorrj́y côxeuṣt lưorrj̉a.

Đavjnúng lúc đxeusó, lại thâorrj́y Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ cưorrjơdkiǹi lêdcxon môxeuṣt tràng dài, lărcwjng thâorrjn bay lêdcxon, Huyêdcxòn hoả giám trong tay phát ra ánh sáng rưorrj̣c rơdkiñ hưorrjơdkińng vêdcxò phía hai ngưorrjơdkiǹi. Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm và Thạch Đavjnâorrj̀u đxeusang lúc chôxeuśng trả vơdkińi hoả long, thâorrj́y vâorrj̣y cả kinh. Ngay cả Bích Dao đxeusang đxeusưorrj́ng sau lưorrjng Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ cũng kinh hãi khôxeusng kém. Trong lúc câorrj́p bách, miêdcxọng quát lêdcxon môxeuṣt tiêdcxóng lărcwjng khôxeusng bay lêdcxon, hưorrj̃u thủ nhưorrj ngọc, ngón tay co duôxeus̃i. Thưorrjơdkinng Tâorrjm Hoa biêdcxón ra vôxeusxeuś cánh hoa bay lêdcxon đxeusâorrj̀y trơdkiǹi hưorrjơdkińng thărcwj̉ng vêdcxò phía sau lưorrjng Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ đxeusánh tơdkińi.

Tả thủ của Bích Dao kín đxeusáo đxeusưorrja ra sau lưorrjng, nhẹ nhàng rút lâorrj́y Hơdkiṇp Hoan Linh.

Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ dưorrjơdkiǹng nhưorrj biêdcxót Thưorrjơdkinng Tâorrjm Hoa lơdkiṇi hại khôxeusng dám nghêdcxonh tiêdcxóp, chơdkińp thâorrjn tránh ra phía sau. Bích Dao cũng khôxeusng truy đxeusxeus̉i, lărcwjng thâorrjn lao tơdkińi đxeusưorrj́ng cạnh Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm.

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm ngâorrj̉ng đxeusâorrj̀u nhìn qua đxeusúng lúc sóng mărcwj́t Bích Dao nhìn lại.

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm chărcwj̉ng hiêdcxỏu sao lâorrj̣p tưorrj́c quay đxeusâorrj̀u ra chôxeus̃ khác.

Chỉ thâorrj́y hoả long vâorrj̃n đxeusang diêdcxõu võ dưorrjơdkinng oai trêdcxon khôxeusng trung, Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ sau khi thâorrj́y Bích Dao lao đxeusi, khôxeusng có nưorrj̉a phâorrjn do dưorrj̣, vung tay xuâorrj́t chiêdcxou. Huyêdcxòn Hoả Giám bay vòng trơdkin̉ lại trong tay, toàn thâorrjn hoá thành môxeuṣt đxeusạo bạch quang, Biêdcxón mâorrj́t trong bóng tôxeuśi của rưorrj̀ng câorrjy.

Bọn Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm ba ngưorrjơdkiǹi bâorrj́t giác khẽ run lêdcxon.

orrj̀ xa, Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon thơdkin̉ dài, nói: “Vâorrj̃n may, vâorrj̃n may, nhìn con Tam Vĩ Hôxeus̀ kia đxeusạo hạnh còn chưorrja đxeusủ, khôxeusng thêdcxỏ phát huy đxeusưorrjơdkiṇc uy lưorrj̣c thưorrj̣c sưorrj̣ của Huyêdcxòn Hoả Giám, chỉ có thêdcxỏ hù doạ mâorrj́y kẻ trẻ tuôxeus̉i. Nêdcxóu khôxeusng, chỉ câorrj̀n dưorrj̣a vào uy lưorrj̣c của Huyêdcxòn Hoả Giám thì ba ngưorrjơdkiǹi này hărcwj̉n đxeusã nguy rôxeus̀i.”

Tiêdcxỏu Hoàn đxeusưorrj́ng tại môxeuṣt bêdcxon khôxeusng phục nói: “sao Gia gia biêdcxót đxeusạo hạnh của ả chưorrja đxeusủ? Cháu thâorrj́y dù môxeuṣt chọi ba, ả ta vâorrj̃n khôxeusng bị rơdkini vào thêdcxó hạ phong.”

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon trưorrj̀ng mărcwj́t nói: “Cháu thì hiêdcxỏu cái gì, Huyêdcxòn Hoả Giám vâorrj̃n là thâorrj̀n vâorrj̣t thưorrjơdkiṇng côxeus̉, uy lưorrj̣c tuyêdcxọt luâorrjn. Truyêdcxòn thuyêdcxót kêdcxỏ rărcwj̀ng, nêdcxóu phát huy tơdkińi mưorrj́c lơdkiṇi hại nhâorrj́t, Huyêdcxòn Hoả Giám có thêdcxỏ xuâorrj́t ra tơdkińi tám con hoả long, thiêdcxou đxeusôxeuśt hêdcxót vạn vâorrj̣t trêdcxon thêdcxó gian. Thêdcxó chărcwj̉ng lẽ chưorrja đxeusủ khiêdcxón mâorrj́y kẻ khôxeusng biêdcxót trơdkiǹi cao đxeusâorrj́t dày kia đxeusêdcxón mảnh tro tàn cũng chărcwj̉ng còn hay sao”.


Tiêdcxỏu Hoàn kêdcxou ưorrj́ môxeuṣt tiêdcxóng, khôxeusng đxeusêdcxỏ ý đxeusêdcxón, quay đxeusâorrj̀u quan sát hiêdcxọn trưorrjơdkiǹng, bâorrj́t giác nhíu mày nói: “Gia gia, ngưorrjơdkiǹi xem bọn họ hình nhưorrj lại thêdcxó rôxeus̀i!”

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon kinh ngạc, vôxeuṣi nhìn xem, quả nhiêdcxon thâorrj́y bọn Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm đxeusang quay lưorrjng vào bóng tôxeuśi đxeusen thâorrj̃m, cũng là chôxeus̃ khi nãy yêdcxou hôxeus̀ tháo lui, dưorrjơdkiǹng nhưorrjorrj̀a thưorrjơdkinng lưorrjơdkiṇng vài câorrju. Trong khi Thạch Đavjnâorrj̀u đxeusã tiêdcxón lêdcxon trưorrjơdkińc, Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm bưorrjơdkińc lêdcxon hai bưorrjơdkińc, chơdkiṇt phát hiêdcxọn Bích Dao khôxeusng hêdcxò chuyêdcxỏn đxeusôxeuṣng, bèn quay đxeusâorrj̀u lại đxeusôxeuśi mărcwj̣t vơdkińi Bích Dao, dưorrjơdkiǹng nhưorrj muôxeuśn nói đxeusdcxòu gì, nhưorrjng khôxeusng hiêdcxỏu vì sao, khôxeusng câorrj́t lêdcxon lơdkiǹi, mărcwj̣t bôxeus̃ng đxeusỏ dâorrj̀n lêdcxon.

Nhưorrjng Bích Dao bôxeus̃ng nhiêdcxon lại mỉm cưorrjơdkiǹi, đxeusịnh nói gì đxeusó nhưorrjng dưorrjơdkiǹng nhưorrj lại quêdcxon mâorrj́t, nhìn Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm hơdkini run râorrj̉y, lărcwj́c đxeusâorrj̀u, rôxeus̀i cũng bưorrjơdkińc lêdcxon phía trưorrjơdkińc.

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon ngâorrj̉n ngưorrjơdkiǹi ra môxeuṣt lúc, nói: “ Mâorrj́y têdcxon thiêdcxóu niêdcxon này thâorrj̣t khôxeusng biêdcxót sôxeuśng chêdcxót, con yêdcxou hôxeus̀ có Huyêdcxòn Hoả Giám trong tay, mà còn dám truy đxeusxeus̉i?”

Tiêdcxỏu Hoàn ơdkin̉ bêdcxon cărcwj́n môxeuṣt miêdcxóng kẹo hôxeus̀ lôxeus bọc đxeusưorrjơdkiǹng, (tưorrj̀ lúc bărcwj́t đxeusâorrj̀u đxeusêdcxón giơdkiǹ vâorrj̃n chưorrja hêdcxò vâorrj́t cái thưorrj́ này đxeusi), nói khôxeusng thành tiêdcxóng: “Khôxeusng phải ôxeusng đxeusã nói rôxeus̀i đxeusó sao, Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ này đxeusạo hạnh chưorrja đxeusủ, khôxeusng thêdcxỏ phát huy hêdcxót uy lưorrj̣c thưorrj̣c sưorrj̣ của Huyêdcxòn Hoả Giám, Đavjnã nhưorrjorrj̣y, ả có Huyêdcxòn Hoả Giám trong tay cũng bărcwj̀ng khôxeusng có, nhưorrj̃ng ngưorrjơdkiǹi này có gì phải sơdkiṇ nưorrj̃a?”

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon cưorrj́ng họng, dưorrjơdkiǹng nhưorrj bị nghẹn, môxeuṣt chôxeuśc khôxeusng thêdcxỏ nói nêdcxon lơdkiǹi, phải qua môxeuṣt lúc lâorrju sau, đxeusôxeuṣt nhiêdcxon nhưorrj chơdkiṇt nhơdkiń ra đxeusdcxòu gì, vôxeuṣi vàng nói: “Nhanh, Chúng ta đxeusi thôxeusi!”

Tiêdcxỏu Hoàn giâorrj̣t mình, nói: “Đavjni? Đavjni đxeusâorrju ạ?”

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon bưorrjơdkińc dài vêdcxò phía trưorrjơdkińc, nói: “Tâorrj́t nhiêdcxon là đxeusi trưorrj̀ yêdcxou quái rôxeus̀i.”

Tiêdcxỏu Hoàn cưorrjơdkiǹi nhạt, đxeusxeus̉i theo nói: “Tưorrj̀ trưorrjơdkińc đxeusêdcxón nay gărcwj̣p bao nhiêdcxou là yêdcxou quái, to có nhỏ có, khôxeusng to có, khôxeusng nhỏ cũng có, sao lâorrj̀n nào cũng thâorrj́y ôxeusng chạy mâorrj́t, chưorrja hêdcxò thâorrj́y ôxeusng tiêdcxón lêdcxon diêdcxọt trưorrj̀ yêdcxou quái bao giơdkiǹ?”

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon đxeusỏ bưorrj̀ng mărcwj̣t, đxeusáp: “Chúng ta hành tâorrj̉u giang hôxeus̀, đxeusdcxòu quan trọng nhâorrj́t chính là phải tưorrj̣ biêdcxót đxeusâorrju sáng đxeusâorrju tôxeuśi… ôxeusi chao?’

Đavjnang nói dơdkin̉ chưorrj̀ng, đxeusôxeuṣt nhiêdcxon Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon dưorrj̀ng bưorrjơdkińc, mục quang bị sưorrj̣ vâorrj̣t khác thu hút. Tiêdcxỏu Hoàn ơdkin̉ bêdcxon, theo hưorrjơdkińng mărcwj́t của lão nhìn theo, thâorrj́y cái mà Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon đxeusang nhìn lại là môxeuṣt vâorrj̣t tưorrj̀ đxeusâorrj̀u đxeusêdcxón giơdkiǹ im lărcwj̣ng đxeusưorrj́ng yêdcxon, môxeuṣt chút đxeusôxeuṣng tĩnh cũng khôxeusng hêdcxò có – Cái giêdcxóng côxeus̉.

Lúc này bọn Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm đxeusã biêdcxón mâorrj́t vào trong bóng đxeusêdcxom, lũ yêdcxou vâorrj̣t đxeusôxeusng nghịt lúc trưorrjơdkińc bâorrjy giơdkiǹ cũng đxeusã hoàn toàn khôxeusng còn thâorrj́y bóng dáng đxeusâorrju nưorrj̃a. Trong rưorrj̀ng câorrjy chỉ còn lại Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon và Tiêdcxỏu Hoàn hai ngưorrjơdkiǹi, ánh trărcwjng lạnh lẽo, chiêdcxóu lêdcxon miêdcxọng giêdcxóng hiêdcxọn lêdcxon sărcwj́c rêdcxou xanh, có nhưorrj̃ng dâorrj́u vêdcxót côxeus̉ sơdkin, phôxeus bày nhưorrj̃ng nét thêdcxoorrjơdkinng.

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon hít môxeuṣt hơdkini thơdkin̉ sâorrju, đxeusi lại gâorrj̀n. Tiêdcxỏu Hoàn đxeusi ngày phía sau, bâorrj́t giác có chút run râorrj́y, lo lărcwj́ng, nói: “Gia Gia, ngưorrjơdkiǹi muôxeuśn làm gì vâorrj̣y?”


Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon nhíu mày đxeusáp: “Gia gia chỉ muôxeuśn xem môxeuṣt chút, xem bêdcxon trong cái giêdcxóng này rút cục có cái gì côxeus̉ quái, vì sao Tam Vĩ Yêdcxou Hôxeus̀ cưorrj́ môxeuṣt mưorrj̣c truy hỏi ngưorrjơdkiǹi thiêdcxóu niêdcxon đxeusó cuôxeuśi cùng đxeusã nhìn thâorrj́y vâorrj̣t gì?”

Tiêdcxỏu Hoàn đxeusêdcxón chôxeus̃ cách cái giêdcxóng côxeus̉ vâorrj̃n còn ba bưorrjơdkińc thì dưorrj̀ng lại, trong lòng có chút sơdkiṇ hãi lo lărcwj́ng, chỉ cảm giác thâorrj́y cái tĩnh mịch của bóng tôxeuśi xung quanh, nhưorrjng trong bóng đxeusêdcxom dưorrjơdkiǹng nhưorrj có gió thôxeus̉i qua, khôxeusng biêdcxót là trong bóng tôxeuśi có bao nhiêdcxou là con mărcwj́t đxeusang dõi theo mình.

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon đxeusi đxeusêdcxón cái giêdcxóng côxeus̉ đxeusó, ngâorrj̉ng đxeusâorrj̀u nhìn vêdcxò phía bôxeuśn hưorrjơdkińng, nhìn thâorrj́y khôxeusng có đxeusdcxòu gì dị thưorrjơdkiǹng, bèn nhìn xuôxeuśng dưorrjơdkińi. Tiêdcxỏu Hoàn ơdkin̉ phía sau bôxeus̃ng dưorrjng thoáng run râorrj̉y, gọi: “Gia gia, câorrj̉n thâorrj̣n.”

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon nhìn Tiêdcxỏu Hoàn, mỉm cưorrjơdkiǹi đxeusáp: “Khôxeusng sao.” Nói xong, lại nhìn xuôxeuśng dưorrjơdkińi, nhìn xuôxeuśng phía trong cái giêdcxóng đxeusó.

Tiêdcxỏu Hoàn nhìn chărcwj̀m chărcwj̣p vào sărcwj́c mărcwj̣t của ôxeusng, đxeusôxeuṣt nhiêdcxon nhìn thâorrj́y trêdcxon gưorrjơdkinng mărcwj̣t vôxeuśn có chút lo sơdkiṇ mà nghiêdcxom túc của Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon, xuâorrj́t hiêdcxọn môxeuṣt nét biêdcxỏu cảm ngạc nhiêdcxon, sau đxeusó thì trong chơdkińp mărcwj́t bôxeus̀ng chuyêdcxỏn thành vui vẻ, hâorrjn hoan, lại biêdcxón thành nghi hoărcwj̣c, ngâorrj̉ng đxeusâorrj̀u trâorrj̀m tưorrj suy nghĩ.

Tiêdcxỏu Hoàn tiêdcxón lêdcxon phía trưorrjơdkińc, nói nhỏ: “Gia gia, ngưorrj̀ơdkini nhìn thâorrj́y cái gì vâorrj̣y?”

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon nhíu mày đxeusáp: “Gia gia nhìn thâorrj́y môxeuṣt cái gì đxeusó nhưorrj là cả môxeuṣt núi vàng bạc.”

Tiêdcxỏu Hoàn: “…”

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon lâorrj̉m bâorrj̉m nói: “bóng nưorrjơdkińc của cái giêdcxóng này, lẽ ra phải là bóng ngưorrjơdkiǹi, thâorrj̣t là kì quái…”

“A!” đxeusôxeuṣt nhiêdcxon, ơdkin̉ bêdcxon Tiêdcxỏu Hoàn bôxeuśng truyêdcxòn đxeusêdcxón môxeuṣt tiêdcxóng reo nhẹ, Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon giâorrj̣t mình, vôxeuṣi quay đxeusâorrj̀u nhìn, lại nhìn thâorrj́y Tiêdcxỏu Hoàn, khôxeusng biêdcxót tưorrj̀ lúc nào cũng đxeusêdcxón bêdcxon miêdcxọng giêdcxóng, và cùng nhìn xuôxeuśng dưorrjơdkińi rôxeus̀i, lúc đxeusó đxeusang ngâorrj̉ng đxeusâorrj̀u lêdcxon.

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon ngâorrj̉n ngưorrjơdkiǹi ra môxeuṣt lúc, nói: “cháu nhìn thâorrj́y cái gì vâorrj̣y?”

Vai Tiêdcxỏu Hoàn nhún vai, đxeusáp: “ Giôxeuśng nhưorrj cả môxeuṣt núi kẹo đxeusưorrjơdkiǹng hôxeus̀ lôxeus.”

Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon vôxeuṣi nhảy đxeusêdcxón bêdcxon Tiêdcxỏu Hoàn.


xeuṣt lúc sau, cả hai ngưorrjơdkiǹi bọn họ nhìn vêdcxò phía rưorrj̀ng câorrjy thărcwjm thărcwj̉m, Chu Nhâorrj́t Tiêdcxon nói vơdkińi Tiêdcxỏu Hoàn: “Gia Gia nghĩ tơdkińi nghĩ lui, cái miêdcxọng giêdcxóng côxeus̉ này chỉ e rărcwj̀ng chính là cái giêdcxóng “Mãn Nguyêdcxọt Giêdcxóng” trong truyêdcxòn thuyêdcxòn nói tơdkińi. Chính là cái giêdcxóng mà vào lúc trărcwjng tròn, nêdcxóu ngưorrjơdkiǹi nhìn xuôxeuśng, sẽ nhìn thâorrj́y vâorrj̣t hoărcwj̣c ngưorrjơdkiǹi mà mình yêdcxou thích nhâorrj́t. Chỉ có đxeusdcxòu, gia gia vâorrj̃n chưorrja rõ, Tam vĩ yêdcxou Hôxeus̀ tại sao lại cưorrj́ truy hỏi ngưorrjơdkiǹi thiêdcxóu niêdcxon đxeusó đxeusã nhìn thâorrj́y gì? Nhưorrjng bâorrjy giơdkiǹ, chính Gia gia lại râorrj́t muôxeuśn biêdcxót, rôxeuśt cuôxeuṣc chàng thiêdcxóu niêdcxon đxeusó đxeusã nhìn thâorrj́y cái gì mơdkińi đxeusưorrjơdkiṇc chưorrj́?”

※ ※



orrj̀ng câorrjy đxeusó nhìn tưorrj̀ ngoài vào dưorrjơdkiǹng nhưorrj là râorrj́t lơdkińn, nhưorrjng bọn Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm vào bêdcxon trong rôxeus̀i, trong bóng đxeusêdcxom lại có môxeuṣt cảm giác hưorrj ảo …

Ba ngưorrjơdkiǹi ngưorrj̣ khơdkin̉i Pháp bảo của mình, trong bóng đxeusêdcxom đxeusxeus̉i theo đxeusạo bạch quang phía trưorrjơdkińc, dâorrj́u vêdcxót của Tam Vĩ Hôxeus̀ lúc chạy trôxeuśn đxeusêdcxỏ lại.

Khôxeusng ngơdkiǹ đxeusạo bạch quang âorrj́y đxeusang loé sáng trưorrjơdkińc mărcwj̣t mọi ngưorrjơdkiǹi, đxeusôxeuṣt nhiêdcxon chărcwj̉ng rõ duyêdcxon cơdkiń biêdcxót mâorrj́t khôxeusng thâorrj́y đxeusâorrju nưorrj̃a. Bọn Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm têdcxó ngưorrj̣ pháp bảo, trong nháy mărcwj́t đxeusã đxeusi đxeusêdcxón chôxeus̃ tia sáng biêdcxón mâorrj́t. Chỉ thâorrj́y trong khu rưorrj̀ng côxeus̉ thâorrjm sâorrju này, trêdcxon bãi đxeusâorrj́t trôxeuśng giưorrj̃a rưorrj̀ng, lại có môxeuṣt gò đxeusâorrj́t nhỏ, và ơdkin̉ môxeuṣt bêdcxon nôxeus̉i lêdcxon môxeuṣt đxeusôxeuṣng khâorrj̉u, nham thạch ơdkin̉ bêdcxon đxeusôxeuṣng khâorrj̉u tâorrj́t thảy đxeusêdcxòu môxeuṣt màu đxeusen.

Khôxeusng câorrj̀n nói cũng biêdcxót, đxeusâorrjy chính là Hărcwj́c Thạch Đavjnôxeuṣng rôxeus̀i.

Ba ngưorrjơdkiǹi dưorrj̀ng lại bêdcxon miêdcxọng cái đxeusôxeuṣng, nhìn nhau, rôxeus̀i nhìn vào bêdcxon trong Hărcwj́c Thạch Đavjnôxeuṣng. Chỉ cảm thâorrj́y, tuy miêdcxọng đxeusôxeuṣng khôxeusng lơdkińn, nhưorrjng bêdcxon trong toàn môxeuṣt màu đxeusen sâorrj̃m, khíêdcxon cho ngưorrjơdkiǹi ta có cảm giác sâorrju khôxeusng biêdcxót đxeusâorrju là đxeusáy. Tưorrj̀ng trâorrj̣n gió lạnh lẽo thôxeus̉i qua thâorrjn ngưorrjơdkiǹi, làm cho ngưorrjơdkiǹi ta bâorrj́t giác nôxeus̉i da gà.

Bích Dao nhíu mày nói: “Cái đxeusôxeuṣng này nguy hiêdcxỏm khó lưorrjơdkiǹng, khôxeusng biêdcxót nôxeusng sâorrju thêdcxó nào, hơdkinn nưorrj̃a pháp bảo vưorrj̀a nãy ơdkin̉ trong tay yêdcxou hôxeus̀ uy lưorrj̣c râorrj́t lơdkińn, chúng ta khôxeusng câorrj̀n mạo hiêdcxỏm đxeusi vào trong đxeusó.”

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm nhìn Bích Dao, vâorrj̃n khôxeusng nói gì cả, Thạch Đavjnâorrj̀u đxeusã ơdkin̉ bêdcxon, nói to: “ Trưorrjơdkinng huynh đxeusêdcxọ, trưorrj̀ yêdcxou là viêdcxọc phải làm hêdcxót sưorrj́c, chúng ta hôxeusm nay bỏ qua dêdcxõ dàng, sau này con yêdcxou hôxeus̀ này lại xuâorrj́t hiêdcxọn, chỉ sơdkiṇ hoạ lại càng lơdkińn.”

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm lâorrj̣p tưorrj́c gâorrj̣t đxeusâorrj̀u, đxeusáp: “Thạch đxeusại ca nói râorrj́t có lý, chúng ta vào trong thôxeusi”.

Bích Dao biêdcxón sărcwj́c mărcwj̣t, đxeusang đxeusịnh nôxeus̉i giâorrj̣n, thì Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm lại quay đxeusâorrj̀u lại, nét mărcwj̣t thành khâorrj̉n, hạ thâorrj́p giọng nói: “trong đxeusó quả thâorrj̣t là nguy hiêdcxỏm, Ta biêdcxót Thạch Đavjnại ca là danh môxeusn chính đxeusạo, viêdcxọc nghĩa khôxeusng dêdcxõ tưorrj̀. còn côxeus …” Chàng dưorrj̀ng lại, quay đxeusâorrj̀u đxeusi, nhưorrjng mà âorrjm thanh vâorrj̃n còn truyêdcxòn lại: “ sưorrj̣ an toàn là quan trọng, khôxeusng câorrj̀n thiêdcxót phải đxeusem thâorrjn mạo hiêdcxỏm”

Bích Dao tuy khôxeusng nhìn thâorrj́y sărcwj́c mărcwj̣t của Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm, nhưorrjng nghe giọng nói cũng biêdcxót là trong đxeusó có vài phâorrj̀n quan tâorrjm, trong lòng cũng cảm thâorrj́y ngọt ngào, nhưorrjng mà miêdcxọng lại lạnh lùng nóiL “Ta muôxeuśn vào thì sẽ vào, ngưorrjơdkini quản lý đxeusưorrjơdkiṇc hay sao?”

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu phàm ngơdkiń ra môxeuṣt lúc, nhâorrj́t thơdkiǹi khôxeusng nói lêdcxon lơdkiǹi.

Thạch Đavjnâorrj̀u ơdkin̉ bêdcxon nhìn thái đxeusôxeuṣ hai ngưorrjơdkiǹi kì quái, lărcwj́c đxeusâorrj̀u nói: “Trưorrjơdkinng Huynh đxeusêdcxọ, chúng ta vào thôxeusi”

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm khẽ đxeusôxeus̀ng tình, khôxeusng cưorrjơdkiñng đxeusưorrjơdkiṇc lại liêdcxóc nhìn Bích Dao môxeuṣt cái, chỉ thâorrj́y Bích Dao

“hưorrj́” lêdcxon môxeuṣt tiêdcxóng, thâorrjn hình chuyêdcxỏn đxeusôxeuṣng, lại vưorrjơdkiṇt lêdcxon trưorrj́ơdkinc hai ngưorrjơdkiǹi, nhảy vào cái đxeusôxeuṣng tôxeuśi sâorrj̃m giơdkin bàn tay khôxeusng nhìn thâorrj́y nărcwjm ngón đxeusó. Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm hôxeuśt hoảng, vôxeuṣi vàng theo sau, bêdcxon tai vâorrj̃n nghe thâorrj́y tiêdcxóng gió rít, nghĩ rărcwj̀ng chărcwj́c là Thạch Đavjnâorrj̀u cũng vào theo rôxeus̀i.

Trong bóng tôxeuśi, Thưorrjơdkinng Tâorrjm Hoa trong tay Bích Dao bôxeus̃ng phát sáng, ánh sáng dịu dàng chiêdcxóu sáng chung quanh phạm vi khoảng 5 thưorrjơdkińc. Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm nhìn vêdcxò bôxeuśn phía, chỉ thâorrj́y trêdcxon tưorrjơdkiǹng nham thạch đxeusêdcxòu là hình thù côxeus̉ quái đxeusen xì nhưorrjorrj̣c, có vẻ nhưorrj là loại đxeusá cưorrj́ng và kiêdcxon côxeuś, thâorrj̣p phâorrj̀n lạnh lẽo.

Cái đxeusôxeuṣng lạnh lẽo này, cùng vơdkińi Vạn Bưorrj́c Côxeus̉ Quâorrj̣t ơdkin̉ Khôxeusng Tang Sơdkinn ngày đxeusó khôxeusng khác nhau là mâorrj́y, vưorrj̀a vào trong đxeusôxeuṣng, đxeusưorrjơdkiǹng đxeusã nhưorrj là hưorrjơdkińng thărcwj̉ng xuôxeuśng lòng đxeusâorrj́t, nhưorrjng đxeusôxeuṣ nghiêdcxong dôxeuśc lại còn vưorrjơdkiṇt hơdkinn cả Vạn Bưorrj́c Côxeus̉ Quâorrj̣t, lại cũng khôxeusng biêdcxót cuôxeuśi cùng thì do đxeusám dâorrjn làng khai thác đxeusá mà thành, hay là do thiêdcxon nhiêdcxon tạo ra đxeusã vôxeuśn nhưorrj thêdcxó.

Ba ngưorrjơdkiǹi đxeusi vào bêdcxon trong, dâorrj̀n dâorrj̀n đxeusi sâorrju vào trong lòng đxeusâorrj́t, nhưorrjng bôxeuśn bêdcxon đxeusêdcxòu khôxeusng có đxeusôxeuṣng tĩnh gì, khôxeusng hêdcxò có chút sinh vâorrj̣t sôxeuśng nào, khôxeusng giôxeuśng nhưorrj trong Vạn Bưorrj́c Côxeus̉ Quâorrj̣t có vôxeusxeuś nhưorrj̃ng con dơdkini hút máu ngưorrjơdkiǹi đxeusáng sơdkiṇ. Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm đxeusi mãi, tinh thâorrj̀n khôxeusng kiêdcxõn nhâorrj̃n đxeusưorrjơdkiṇc nưorrj̃a, nhơdkiń lại cảnh của Vạn Bưorrj́c Côxeus̉ Quâorrj̣t khi đxeusó, lại tưorrj̣ nhiêdcxon nghĩ đxeusêdcxón nhưorrj̃ng ngày mình và Bích Dao bị vâorrjy khôxeuśn trong Tích Huyêdcxót Đavjnôxeuṣng dưorrjơdkińi Tưorrj̉ Linh Uyêdcxon.

Đavjnúng lúc đxeusó, Bích Dao đxeusi trưorrjơdkińc bôxeus̃ng dưorrj̀ng lại, miêdcxọng thôxeuśt lêdcxonmôxeuṣt tiêdcxóng kêdcxou khẽ. Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm cho rărcwj̀ng đxeusã có gì nguy hiêdcxỏm, trong lòng hôxeus̉t hoảng, vôxeuṣi vàng tiêdcxón lêdcxon phía trưorrjơdkińc, đxeusưorrj́ng ơdkin̉ bêdcxon Bích Dao. Bích Dao ngơdkin ngưorrjơdkiǹi ra môxeuṣt lúc, quay mărcwj́t ra nhìn Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm.

Trưorrjơdkińc mărcwj̣t khôxeusng còn đxeusưorrjơdkiǹng đxeusi nưorrj̃a.

xeuṣt bơdkiǹ vưorrj̣c(*) chărcwj́n ngang trưorrjơdkińc mărcwj̣t cărcwj́t mâorrj́t con đxeusưorrjơdkiǹng, dưorrjơdkińi vưorrj̣c toàn là môxeuṣt màu đxeusen thâorrj̃m, nhưorrjng tưorrj̀ xa nhìn lại, trong môxeuṣt màu đxeusen thâorrj̃m đxeusó, lại phảng phâorrj́t nhưorrjorrj̃n có vâorrj̣t gì đxeusó phát ra nhưorrj̃ng ánh lưorrj̉a ma quái khôxeusng ngưorrj̀ng. Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm hơdkini chút sơdkiṇ hãi, ngâorrj̉n ngưorrjơdkiǹi, trong lúc hoảng hôxeuśt tưorrjơdkin̉ng nhưorrj mình đxeusã quay lại Tưorrj̉ Linh Uyêdcxon ngày trưorrjơdkińc.

Nhưorrjng rõ ràng là nơdkini này so vơdkińi Tưorrj̉ Linh Uyêdcxon khác râorrj́t nhiêdcxòu, cả khôxeusng gian và ánh sáng đxeusêdcxòu nhỏ hơdkinn đxeusêdcxón trărcwjm lâorrj̀n.

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm nhíu mày, quay lại nhìn Thạch Đavjnâorrj̀u. Thạch Đavjnâorrj̀u lúc đxeusó cũng đxeusã đxeusi đxeusêdcxón bơdkiǹ vưorrj̣c, xem xét môxeuṣt hôxeus̀i, trâorrj̀m ngâorrjm nói: “ Trưorrjơdkinng huynh đxeusêdcxọ, xem ra chúng ta chỉ có cách đxeusi tiêdcxóp mà thôxeusi.”

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm gâorrj̣t đxeusâorrj̀u, nói: “Thạch Đavjnại ca, huynh cũng tưorrj̣ mình phải câorrj̉n thâorrj̣n mơdkińi đxeusưorrjơdkiṇc.”

Thạch Đavjnâorrj̀u sărcwj́c mărcwj̣t ngưorrjng trọng, nói: “Đavjnêdcxọ cũng thêdcxó nhé”

Nói xong giơdkin tay bărcwj́t quyêdcxót, Phá Sát Pháp Trưorrjơdkiṇng toả sărcwj́c vàng nâorrjng lêdcxon ngang mărcwj̣t, Thạch Đavjnâorrj̀u nhảy lêdcxon phía trưorrjơdkińc, hít môxeuṣt hơdkini thâorrj̣t sâorrju, rôxeus̀i tưorrj̀ tưorrj̀ hạ xuôxeuśng.

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm quay lại nhìn Bích Dao, nhưorrjng lâorrj̀n này cũng khôxeusng nói gì, têdcxó khơdkin̉i Thiêdcxou Hoả Côxeusn rôxeus̀i cũng đxeusi theo Thạch Đavjnâorrj̀u.

Bích Dao ơdkin̉ ngay phía sau đxeusôxeuṣt nhiêdcxon cưorrjơdkiǹi lêdcxon, trong tiêdcxóng cưorrjơdkiǹi âorrj̉n chưorrj́a bao nhiêdcxou là vui mưorrj̀ng.

Vàng, xanh trărcwj́ng ba sărcwj́c màu kêdcxót hơdkiṇp, theo vách đxeusá tưorrj̀ tưorrj̀ hạ xuôxeuśng, xung quanh vâorrj̃n còn là môxeuṣt màu nham thạch đxeusen thâorrj̃m. Ngoài ra cũng chărcwj̉ng thâorrj́y có âorrjm thanh sưorrj̣ vâorrj̣t gì. Chỉ là cảm thâorrj́y kì quái, càng nhìn xuôxeuśng dưorrjơdkińi, nhiêdcxọt đxeusôxeuṣ xung quanh dưorrjơdkiǹng nhưorrj càng tărcwjng lêdcxon.

Nhưorrj thêdcxó cưorrj́ hưorrjơdkińng xuôxeuśng phía dưorrjơdkińi môxeuṣt đxeusoạn, Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm dưorrj̣a vào ánh sáng Pháp Bảo của ba ngưorrjơdkiǹi, dâorrj̀n dâorrj̀n nhìn rõ cảnh vâorrj̣t xung quanh, chỉ thâorrj́y dưorrjơdkińi vưorrj̣c quả thâorrj̣t khôxeusng có đxeusưorrjơdkiǹng đxeusi nưorrj̃a, mà chỉ là châorrj̣p trùng toàn nhưorrj̃ng loại đxeusá côxeus̉ quái. Tưorrj̀ chôxeus̃ ba ngưorrjơdkiǹi nhìn bao quát, cảm giác nhưorrj chính là chiêdcxóc giêdcxóng côxeus̉ phóng đxeusại gâorrj́p trărcwjm nhìn lâorrj̀n, cưorrj́ hưorrjơdkińng mãi xuôxeuśng dưorrjơdkińi.

Đavjnôxeuṣt nhiêdcxon, Thạch Đavjnâorrj̀u xuôxeuśng trưorrjơdkińc bôxeus̃ng vôxeuṣi nói: “Câorrj̉n thâorrj̣n”

Trưorrjơdkinng Tiêdcxou Phàm và Bích Dao cả kinh, vôxeuṣi vàng phòng bị, chỉ thâorrj́y phía dưorrjơdkińi khôxeusng xa trêdcxon bưorrj́c tưorrjơdkiǹng đxeusá có môxeuṣt hang đxeusá nhỏ, trong hang có hai con mărcwj́t phát ánh sáng u ám, đxeusang nhìn vêdcxò phía họ.

Thạch Đavjnâorrj̀u hưorrjơdkińng vêdcxò phía đxeusó thủ thêdcxó, tưorrj̀ tưorrj̀ tiêdcxón đxeusêdcxón. Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm và Bích Dao bình trụ hơdkini thơdkin̉, câorrj̉n thâorrj̣n nhìn vào trong.

Khi tiêdcxóp câorrj̣n lại gâorrj̀n rôxeus̀i, khôxeusng hiêdcxỏu là đxeusã bao nhiêdcxou lâorrju khôxeusng có ánh sáng chiêdcxóu đxeusêdcxón nơdkini đxeusen tôxeuśi này, đxeusưorrjơdkinng lúc kim quang của Phá Sát Pháp Trưorrjơdkiṇng chiêdcxóu sáng, bọn họ cùng nhìn thâorrj́y sưorrj̣ vâorrj̣t bêdcxon trong té ra là môxeuṣt con chuôxeuṣt râorrj́t to. Lão thưorrj̉ (chuôxeuṣt già) này vôxeuśn lâorrj́y cái hang nhỏ này làm tôxeus̉, lúc đxeusó đxeusang trưorrj̀ng mărcwj́t nhìn ba ngưorrjơdkiǹi.

Thạch Đavjnâorrj̀u lărcwj́c đxeusâorrj̀u quay lại, cùng bọn Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm, Bích Dao nhìn nhau, cả ba cưorrjơdkiǹi khôxeus̉, sau đxeusó tiêdcxóp tục đxeusi xuôxeuśng.

Tuy nhiêdcxon, cảnh vâorrj̣t ơdkin̉ ngay phía dưorrjơdkińi quả thâorrj̣t họ khôxeusng thêdcxỏ nào ngơdkiǹ tơdkińi.

xeuṣt đxeusdcxỏm, hai đxeusdcxỏm, ba đxeusdcxỏm… Trong bóng tôxeuśi nhâorrj̣p nhoạng lúc âorrjm u tranh tôxeuśi tranh sáng, phía trưorrjơdkińc phía sau phía trêdcxon phía dưorrjơdkińi bọn họ, lại tưorrj̀ tưorrj̀ sáng dâorrj̀n lêdcxon. Ânnnz̉n trrong bóng tôxeuśi, dưorrjơdkiǹng nhưorrj có vôxeusxeuś tiêdcxóng thơdkin̉ gâorrj́p to nhỏ truyêdcxòn lại. lại dưorrjơdkiǹng nhưorrj là nhưorrj̃ng tiêdcxóng gâorrj̀m gưorrj̀ nho nhỏ.

phía bêdcxon trêdcxon của Hărcwj́c Thạch Đavjnôxeuṣng dưorrjơdkiǹng nhưorrj là nơdkini đxeusâorrj́t đxeusai cărcwj̀n côxeus̃i, chărcwj̉ng hêdcxò có chút sưorrj̣ sôxeuśng nào, nhưorrjng phía dưorrjơdkińi vách đxeusá này nơdkini khôxeusng hêdcxò có ánh mărcwj̣t trơdkiǹi chiêdcxóu tơdkińi, thâorrj̣t khôxeusng ngơdkiǹ, lại có vôxeusxeuś sinh vâorrj̣t sinh sôxeusi nảy nơdkin̉.

Bóng tôxeuśi dưorrjơdkiǹng nhưorrj đxeusang kéo lêdcxon trưorrjơdkińc mărcwj́t họ môxeuṣt bưorrj́c màn côxeus̉ kính, mang theo môxeuṣt nôxeus̃i hôxeus̀i hôxeuṣp vôxeus danh, tưorrj̀ chôxeus̃ cái hang chuôxeuṣt hưorrjơdkińng xuôxeuśng dưorrjơdkińi, nhưorrj̃ng đxeusôxeuṣng đxeusá trêdcxon vách núi càng ngày càng nhiêdcxòu lêdcxon, vêdcxò sau chỉ mâorrj́y cách thưorrjơdkińc là lại có môxeuṣt cái đxeusôxeuṣng. Nhưorrjng trong đxeusôxeuṣng đxeusó, có vôxeus vàn các loại sinh vâorrj̣t: chuôxeuṣt, dơdkini, hărcwj́c tinh tinh, báo… sôxeuśng hoang dã chărcwj̉ng hiêdcxỏu hàng ngày chúng kiêdcxóm ărcwjn nhưorrj thêdcxó nào.

Nhưorrj̃ng loại đxeusôxeuṣng vâorrj̣t này họ đxeusã có biêdcxót qua rôxeus̀i. Nhưorrjng sau đxeusó đxeusi xuôxeuśng thêdcxom môxeuṣt đxeusoạn nưorrj̃a, họ càng tròn mărcwj́t há hôxeuśc miêdcxọng ngạc nhiêdcxon, nhìn nhưorrj̃ng con cua vôxeuśn sôxeuśng dưorrjơdkińi nưorrjơdkińc lại bò trêdcxon vách đxeusá, mà nhưorrj̃ng con cua này lại có đxeusêdcxón bôxeuśn cái càng, chưorrja hêdcxót, còn có thêdcxom bôxeuśn cái châorrjn ly miêdcxou, hình dạng vôxeus cùng đxeusáng yêdcxou khôxeusng biêdcxót phải gọi têdcxon nhưorrj thêdcxó nào nưorrj̃a. Trêdcxon đxeusâorrj̀u lại có môxeuṣt vâorrjn hình chưorrj̃ "Vưorrjơdkinng" trôxeusng giôxeuśng đxeusâorrj̀u con lơdkiṇn quái dị có hai sưorrj̀ng, nhưorrj̃ng loại này ơdkin̉ đxeusâorrjy nhiêdcxòu vôxeus cùng, đxeusêdcxóm mãi khôxeusng hêdcxót.

xeusxeuś nhưorrj̃ng con mărcwj́t, dưorrjơdkiǹng nhưorrjxeuṣi tụ thành môxeuṣt biêdcxỏn u quang, tưorrj̀ trong tôxeuśi nhìn chărcwj̀m chărcwj̀m vào ba ngưorrjơdkiǹi đxeusang giưorrj̃a chôxeus̃ sáng.

Trưorrjơdkinng Tiêdcxỏu Phàm càng nhìn càng ngạc nhiêdcxon, trong lòng khôxeusng sao ngărcwjn nôxeus̉i liêdcxon tưorrjơdkin̉ng đxeusêdcxón Tărcwjng Thưorrj Thưorrjorrj huynh. Nêdcxóu nhìn thâorrj́y nhưorrj̃ng thưorrj́ này, vơdkińi niêdcxòm yêdcxou thích nhưorrj̃ng sinh vâorrj̣t kì lạ của sưorrj huynh, chỉ sơdkiṇ anh ta sẽ cưorrjơdkiǹi đxeusêdcxón khôxeusng ngâorrj̣m miêdcxọng lại đxeusưorrjơdkiṇc.

-----------

Qkamejoko chú:

(*)一道 断崖,横在́眼́前 (nhâorrj́t đxeusạo đxeusoạn nhai,hoành tại nhãn tiêdcxòn). Chưorrj̃ “nhai” ơdkin̉ đxeusâorrjy khôxeusng biêdcxót dịch thêdcxó nào cho phải, nghĩa là bơdkiǹ núi thâorrj́p mà trong vărcwjn cảnh thì nưorrj̉a giôxeuśng vưorrj̣c, nưorrj̉a giôxeuśng thung lũng sâorrju, thâorrj́y có đxeusoạn sau so sánh vơdkińi Tưorrj̉ Linh Uyêdcxon nêdcxon tạm dịch là “vưorrj̣c”.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.