Tư
ltlm̀ xa, trong bóng tô
dujńi của rư
ltlm̀ng câ
ltlmy, Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn và Tiê
kmob̉u Hoàn nhẹ nhàng rón rén trô
dujńn đ
pjcmă
ixsz̀ng sau mô
dujṇt cái câ
ltlmy vư
ltlm̀a to vư
ltlm̀a cao, trong bóng tô
dujńi, quan sát đ
pjcmám ngư
ltlmơ
ufvìi tại hiê
kmoḅn trư
ltlmơ
ufvìng.
Tiê
kmob̉u Hoàn nhíu mày nhẹ giọng hỏi: “Gia gia,Gia gia khô
dujnng chạy thoát thâ
ltlmn đ
pjcmi, lại còn quay lại cái nơ
ufvii nguy hiê
kmob̉m này đ
pjcmê
kmob̉ làm cái gì?”
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn mă
ixsźt vâ
ltlm̃n nhìn vê
kmob̀ phía bọn Tiê
kmob̉u Phàm, đ
pjcmáp khẽ:”Gia gia tư
ltlm̀ lâ
ltlmu đ
pjcmã nghe nói trong cái hang ô
dujn̉ yê
kmobu quái này có nhiê
kmob̀u tài sản ngọc ngà châ
ltlmu báu, chỉ vì hàng ngày ko có cách nào, hô
dujnm nay khô
dujnng dê
kmob̃ gì có nhiê
kmob̀u ngư
ltlmơ
ufvìi đ
pjcmê
kmob́n giúp chúng ta mơ
ufvỉ đ
pjcmư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm thê
kmob́, lẽ nào lại có thê
kmob̉ ko đ
pjcmê
kmob́n xem xem, nói khô
dujnng chư
ltlm̀ng có thê
kmob̉ có đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc món gì đ
pjcmó béo bơ
ufvỉ cũng nê
kmobn!”
Khuô
dujnn mă
ixsẓt tră
ixsźng hô
dujǹng của Tiê
kmob̉u Hoàn chă
ixsz̉ng có chút gì là hiê
kmob́u kì, đ
pjcmáp: “ nê
kmob́u như
ltlm chúng ta chă
ixsz̉ng có đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc thư
ltlḿ gì béo bơ
ufvỉ lại gă
ixsẓp phải yê
kmobu quái thì làm thê
kmob́ nào?”
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn quay đ
pjcmâ
ltlm̀u cư
ltlmơ
ufvìi hà hà nói: “Khô
dujnng sao khô
dujnng sao,Gia gia nă
ixszm đ
pjcmó đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc Thanh Vâ
ltlmn tô
dujn̉ phụ mâ
ltlṃt truyê
kmob̀n cho bí thuâ
ltlṃt tuyê
kmoḅt đ
pjcmỉnh đ
pjcmô
dujṇn thô
dujn̉, đ
pjcmô
dujṇn thuỷ, đ
pjcmô
dujṇn cả nghìn dă
ixsẓm, nhâ
ltlḿt đ
pjcmịnh là khô
dujnng có vâ
ltlḿn đ
pjcmê
kmob̀ gì đ
pjcmâ
ltlmu....
Tiê
kmob̉u Hoàn nói nhỏ: "thê
kmob́ rõ ràng là đ
pjcmô
dujǹ lư
ltlm̀a tiê
kmob̀n khô
dujnng thành chạy trô
dujńn, lại còn nói là cái gì bí thuâ
ltlṃt tuyê
kmoḅt đ
pjcmỉnh"
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn khô
dujnng chú ý lơ
ufvìi cháu gái nói, vâ
ltlm̃n dư
ltlmơ
ufving dư
ltlmơ
ufving tư
ltlṃ đ
pjcmă
ixsźc đ
pjcmáp: "Hơ
ufvin nư
ltlm̃a, chă
ixsz̉ng phải cháu đ
pjcmã xem tư
ltlmơ
ufvíng choGia gia rô
dujǹi đ
pjcmó sao? Nói ră
ixsz̀ng gia đ
pjcmìnhGia gia sung túc, giư
ltlm̃a đ
pjcmô
dujni châ
ltlmn mày còn có nét tiê
kmob̀n bạc mà, hơ
ufvin nư
ltlm̃a trong tư
ltlmơ
ufvíng tay còn có đ
pjcmư
ltlmơ
ufvìng tài vâ
ltlṃn vư
ltlm̀a thă
ixsz̉ng vư
ltlm̀a rõ, đ
pjcmúng là tư
ltlmơ
ufvíng đ
pjcmại phú, hà hà, tô
dujńi này đ
pjcmúng là phải kiê
kmob̉m nghiê
kmoḅm mơ
ufvíi đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc, Tiê
kmob̉u Hoàn,Gia gia vâ
ltlm̃n còn tin vào tư
ltlmơ
ufvíng thuâ
ltlṃt của cháu lă
ixsźm!
Tiê
kmob̉u Hoàn: "...."
"ô
dujni chao?" Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn bô
dujñng dư
ltlmng như
ltlm là quá ngạc nhiê
kmobn quay đ
pjcmâ
ltlm̀u quan sát vê
kmob̀ phía đ
pjcmư
ltlmơ
ufvìng, chỉ nhìn thâ
ltlḿy Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm lúc đ
pjcmó đ
pjcmã lách thâ
ltlmn vào, Câ
ltlmy Thiê
kmobu Hoả Cô
dujnn tỏa ra hă
ixsźc quang, bă
ixsźn vọt vê
kmob̀ ngư
ltlmơ
ufvìi con gái mê
kmob̀m mại đ
pjcmáng yê
kmobu đ
pjcmó."
"Thái cư
ltlṃc huyê
kmob̀n thanh đ
pjcmạo! khô
dujnng ngơ
ufvì ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn này lại là đ
pjcmê
kmoḅ tư
ltlm̉ Thanh Vâ
ltlmn."
"sao cơ
ufvi ạ?", Tiê
kmob̉u Hoàn vư
ltlm̀a nghe, chơ
ufvịt cảm thâ
ltlḿy hư
ltlḿng thú, cũng quay ra giư
ltlm̃a đ
pjcmư
ltlmơ
ufvìng quan sát, chỉ nghe thâ
ltlḿy â
ltlmm thanh kì lạ, hai bê
kmobn đ
pjcmang đ
pjcmâ
ltlḿu pháp khô
dujnng ngư
ltlm̀ng, bèn hỏi Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn; "Thì ra là cùng mô
dujṇt tô
dujn̉ sư
ltlm vơ
ufvíi chúng ta, anh ta liê
kmoḅu có đ
pjcmáng ngại khô
dujnng?"
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn ngư
ltlmng thâ
ltlm̀n mô
dujṇt lúc, nét mă
ixsẓt tham tiê
kmob̀n đ
pjcmùa bơ
ufvĩn khi nãy chơ
ufvịt biê
kmob́n mâ
ltlḿt, thâ
ltlm̀n să
ixsźc dâ
ltlm̀n dâ
ltlm̀n trơ
ufvỉ lê
kmobn nghiê
kmobm túc, nhíu mày đ
pjcmáp: "Ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn này tuô
dujn̉i khô
dujnng lơ
ufvín, màGia gia xem pháp lư
ltlṃc của anh ta dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm đ
pjcmã đ
pjcmê
kmob́n cảnh giơ
ufvíi thư
ltlḿ nă
ixszm của Ngọc Thanh cảnh, có phải là kì lạ khô
dujnng?
Tiê
kmob̉u Hoàn nhìnGia gia mô
dujṇt cái, ngư
ltlmơ
ufvìi khác khô
dujnng biê
kmob́t, như
ltlmng cô
dujn biê
kmob́t Chu Nhâ
ltlḿt tiê
kmobn tuy tính cách râ
ltlḿt hám tiê
kmob̀n, như
ltlmng mô
dujṇt đ
pjcmơ
ufvìi phiê
kmobu bạt kiê
kmob́n thư
ltlḿc lịch duyê
kmoḅt tuyê
kmoḅt đ
pjcmô
dujńi khô
dujnng nhỏ, bèn đ
pjcmáp " Thâ
ltlṃt nhìn khô
dujnng ra ngư
ltlmơ
ufvìi này lại là mô
dujṇt kì tài."
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn trâ
ltlm̀m ngâ
ltlmm giâ
ltlmy lát, lại nhẹ nhẹ lă
ixsźc đ
pjcmâ
ltlm̀u đ
pjcmáp: " ô
dujnng xem chư
ltlm̀ng tư
ltlm châ
ltlḿt của ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn này thâ
ltlḿp thì khô
dujnng thê
kmob̉ nói là thâ
ltlḿp, như
ltlmng cao nhâ
ltlḿt thì cũng chỉ là bâ
ltlṃc trung trơ
ufvỉ lê
kmobn, tuyê
kmoḅt khô
dujnng thê
kmob̉ sánh vơ
ufvíi thiê
kmobn tài Thanh Diê
kmoḅp tô
dujn̉ sư
ltlm khai thiê
kmobn tịch đ
pjcmịa nă
ixszm đ
pjcmó, theo lý mà nói, vơ
ufvíi tư
ltlm châ
ltlḿt của anh ta, tu châ
ltlmn đ
pjcmạo pháp khô
dujnng thê
kmob̉ tiê
kmob́n bô
dujṇ nhanh như
ltlm thê
kmob́ đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc! "
Tiê
kmob̉u Hoàn ngâ
ltlm̉n ngư
ltlmơ
ufvìi ra mô
dujṇt lúc, nhâ
ltlḿt thơ
ufvìi khô
dujnng biê
kmob́t nói sao cho phải, đ
pjcmành tiê
kmob́p tục quay đ
pjcmâ
ltlm̀u quan sát.
Chỉ thâ
ltlḿy Thạch đ
pjcmâ
ltlm̀u đ
pjcmư
ltlḿng dư
ltlmơ
ufvíi đ
pjcmâ
ltlḿt tư
ltlḿc giâ
ltlṃn quát mă
ixsźng, kim quang sáng loé, đ
pjcmâ
ltlm̉y lũ yê
kmobu mị dạt ra bô
dujńn phía. Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm nhảy lê
kmobn trê
kmobn khô
dujnng, Thiê
kmobu hoả Cô
dujnn thanh quang và hă
ixsźc quang thay nhau, lao vê
kmob̀ phía ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u nư
ltlm̃ nhu mị.
Ngư
ltlmơ
ufvìi con gái đ
pjcmô
dujni mă
ixsźt trong như
ltlm nư
ltlmơ
ufvíc chỉ nhìn chàng, đ
pjcmư
ltlma cánh tay tră
ixsźng muô
dujńt ra, như
ltlm muô
dujńn nă
ixsźm lâ
ltlḿy thanh thiê
kmobu hoả cô
dujnn, hai ngư
ltlmơ
ufvìi lao lê
kmobn phía trư
ltlmơ
ufvíc, trong chơ
ufvíp mă
ixsźt, khô
dujnng hiê
kmob̉u vô
dujn tình hay hư
ltlm̃u ý, cuô
dujńi cùng đ
pjcmã tiê
kmob́n sát đ
pjcmê
kmob́n nhau.Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm ngạc nhiê
kmobn, chỉ thâ
ltlḿy ngư
ltlmơ
ufvìi con gái kiê
kmob̀u mị nét gư
ltlmơ
ufving mă
ixsẓt lúng túng ngay sát mình, u hư
ltlmơ
ufving thoang thoảng, kín đ
pjcmáo lan tơ
ufvíi. Trong bóng đ
pjcmê
kmobm dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm có con mă
ixsźt làm đ
pjcmô
dujṇng hô
dujǹn phách con ngư
ltlm̀ơ
ufvii, đ
pjcmẹp như
ltlm mã não phỉ thuý, có thê
kmob̉ nhìn thâ
ltlḿy cả bóng mình trong đ
pjcmó, Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm nhâ
ltlḿt thơ
ufvìi khô
dujnng kìm đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc, tâ
ltlmm ý lay đ
pjcmô
dujṇng.
"Anh nhìn thâ
ltlḿy gì trong giê
kmob́ng vâ
ltlṃy?" đ
pjcmâ
ltlmy có vẻ như
ltlm là mâ
ltlḿu chô
dujńt, là yê
kmob́u tô
dujń hê
kmoḅ trọng của cuô
dujṇc đ
pjcmâ
ltlḿu phép này. Giọng nói ngư
ltlmơ
ufvìi con gái càng phảng phâ
ltlḿt nét dịu dàng mang theo sư
ltlṃ quyê
kmob́n rũ mê
kmob hoă
ixsẓc, ê
kmobm ái rót vào tai.
Trư
ltlmơ
ufving tiê
kmob̉u Phàm tâ
ltlmm ý bị lay đ
pjcmô
dujṇng, tinh thâ
ltlm̀n dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm muô
dujńn cư
ltlmơ
ufvĩng đ
pjcmoạt, đ
pjcmang lúc câ
ltlḿp thiê
kmob́t trê
kmobn mă
ixsẓt bô
dujñng có mô
dujṇt tia kim quang vụt qua, bèn lâ
ltlṃp tư
ltlḿc bình tĩnh trơ
ufvỉ lại.
Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ nhă
ixszn mă
ixsẓt, chỉ nghe Trư
ltlmơ
ufving tiê
kmob̉u Phàm quát mô
dujṇt tiê
kmob́ng, lă
ixszng khô
dujnng bay xa vài trư
ltlmơ
ufvịng, đ
pjcmáp xuô
dujńng đ
pjcmâ
ltlḿt đ
pjcmư
ltlḿng cạnh Thạch đ
pjcmâ
ltlm̀u.
Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u nhìn hă
ixsźn, lòng có chút lo lă
ixsźng nói: “Yê
kmobu pháp của hô
dujǹ ly râ
ltlḿt lơ
ufvịi hại, phải câ
ltlm̉n thâ
ltlṃn!"
Trư
ltlmơ
ufving tiê
kmob̉u Phàm trong lòng vâ
ltlm̃n còn sơ
ufvị hãi, gâ
ltlṃt gâ
ltlṃt đ
pjcmâ
ltlm̀u, hai ngư
ltlmơ
ufvìi nhìn vê
kmob̀ phía xa trê
kmobn khô
dujnng trung, chỉ thâ
ltlḿy Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ vâ
ltlm̃n còn ơ
ufvỉ trê
kmobn khô
dujnng, xiê
kmobm áo bay theo gió tư
ltlṃa như
ltlm ngư
ltlmơ
ufvìi trong tranh, đ
pjcmẹp đ
pjcmẽ vô
dujn cùng.”
Tư
ltlm̀ xa Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn nhíu mày nhạc nhiê
kmobn nói:
"Ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn này đ
pjcmịnh lư
ltlṃc quả cao cư
ltlmơ
ufvìng, trư
ltlmơ
ufvíc yê
kmobu thuâ
ltlṃt của Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ tu hành 500 nă
ixszm mà vâ
ltlm̃n còn giư
ltlm̃ vư
ltlm̃ng đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc tâ
ltlmm trí!"
Tiê
kmob̉u Hoàn đ
pjcmáp: "thê
kmob́ thì có gì?Gia gia khô
dujnng thâ
ltlḿy ngư
ltlmơ
ufvìi to lơ
ufvín đ
pjcmó dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm khô
dujnng sao à?"
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn đ
pjcmáp: "cháu thì biê
kmob́t gì, ngư
ltlmơ
ufvìi to lơ
ufvín đ
pjcmó học vâ
ltlḿn phâ
ltlṃt pháp có vẻ uyê
kmobn thâ
ltlmm lă
ixsźm, hơ
ufvin nư
ltlm̃a Phâ
ltlṃt mô
dujnn chính đ
pjcmạo thư
ltlṃc ra là con đ
pjcmư
ltlmơ
ufvìng tu thâ
ltlmn tĩnh tâ
ltlmm, đ
pjcmô
dujńi vơ
ufvíi như
ltlm̃ng yê
kmobu thuâ
ltlṃt của Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ này tư
ltlṃ sinh ra sư
ltlḿc kháng cư
ltlṃ. Tuy nhiê
kmobn Thanh Vâ
ltlmn mô
dujnn vâ
ltlm̃n chỉ là đ
pjcmạo gia, ơ
ufvỉ đ
pjcmiê
kmob̉m này càng có phâ
ltlm̀n kém cỏi, vơ
ufvíi sư
ltlṃ tu hành của ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn này, đ
pjcmịnh lư
ltlṃc cao như
ltlm thê
kmob́, quả là hiê
kmob̉m thâ
ltlḿy, hiê
kmob́m thâ
ltlḿy!”
“thâ
ltlṃt vâ
ltlṃy sao?” Tiê
kmob̉u Hoàn nghiê
kmobng đ
pjcmâ
ltlm̀u nghĩ mô
dujṇt lúc, lại nhìn vào quan sát.
Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ thong thả tư
ltlm̀ trê
kmobn khô
dujnng đ
pjcmáp xuô
dujńng đ
pjcmâ
ltlḿt, trê
kmobn mă
ixsẓt vâ
ltlm̃n nơ
ufvỉ nụ cư
ltlmơ
ufvìi, như
ltlmng nhãn thâ
ltlm̀n dâ
ltlm̀n dâ
ltlm̀n trơ
ufvỉ nê
kmobn nghiê
kmobm túc.
Chỉ trong mô
dujṇt lúc cô
dujnng phu khi nãy, Yê
kmobu Hô
dujǹ và hai ngư
ltlmơ
ufvìi đ
pjcmã trải qua mô
dujṇt cuô
dujṇc đ
pjcmâ
ltlḿu pháp, nhâ
ltlṃn ra hai ngư
ltlmơ
ufvìi này tuy tuô
dujn̉i khô
dujnng lơ
ufvín như
ltlmng đ
pjcmạo hành khô
dujnng hê
kmob̀ thâ
ltlḿp, ngư
ltlmơ
ufvìi to lơ
ufvín thâ
ltlṃm chí dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm phâ
ltlṃt pháp còn cao hơ
ufvin mô
dujṇt bâ
ltlṃc, thâ
ltlṃt khiê
kmob́n ngư
ltlmơ
ufvìi ta đ
pjcmau đ
pjcmâ
ltlm̀u.
Ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn kia, tinh thâ
ltlm̀n còn kiê
kmobn đ
pjcmịnh ngoài sư
ltlḿc nghĩ của con ngư
ltlmơ
ufvìi, tư
ltlṃ mình đ
pjcmô
dujńi kháng lại yê
kmobu thuâ
ltlṃt của Tam V ĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ, xem ra yê
kmobu nghiê
kmoḅt khó có thê
kmob̉ làm chủ cục diê
kmoḅn.
Bích Dao đ
pjcmư
ltlḿng ơ
ufvỉ mô
dujṇt bê
kmobn, thư
ltlṃc ra là đ
pjcmang muô
dujńn đ
pjcmô
dujṇng thủ, như
ltlmng nhìn thâ
ltlḿy Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm đ
pjcmã khô
dujni phục lại đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc như
ltlm thư
ltlmơ
ufvìng, bèn dư
ltlm̀ng tay, lă
ixsẓng lẽ chú ý quan sát.
Ánh tră
ixszng lạnh lùng, chiê
kmob́u xuyê
kmobn qua lá câ
ltlmy, rót trê
kmobn ngư
ltlmơ
ufvìi mỹ nư
ltlm̃ nhu mị đ
pjcmó, trô
dujnng xem ra dáng hình có chút cô
dujn đ
pjcmơ
ufvin, có vài phâ
ltlm̀n thê
kmob lư
ltlmơ
ufving…
Nàng cúi đ
pjcmâ
ltlm̀u mỉm cư
ltlmơ
ufvìi, hàng mi dài và nhỏ dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm che đ
pjcmi tâ
ltlmm tư
ltlm yê
kmob́u đ
pjcmuô
dujńi của mình, lại dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm đ
pjcmang nghiê
kmobng tai nghe như
ltlm̃ng â
ltlmm thanh bí â
ltlm̉n của rư
ltlm̀ng sâ
ltlmu, nhẹ nhàng đ
pjcmáp: “Thiê
kmob́p và các chàng khô
dujnng thù khô
dujnng oán, vâ
ltlṃy hà cơ
ufví gì cư
ltlḿ phải giê
kmob́t thiê
kmob́p? “
Thạch đ
pjcmâ
ltlm̀u bư
ltlmơ
ufvíc lê
kmobn mô
dujṇt bư
ltlmơ
ufvíc, cả ngư
ltlmơ
ufvìi trô
dujnng giô
dujńng như
ltlm mô
dujṇt con mãnh hô
dujn̉, quát lê
kmobn; “ Yê
kmobu quái hô
dujǹ ly nhà ngư
ltlmơ
ufvii, đ
pjcmem hoạ cho nhâ
ltlmn gian, quâ
ltlḿy rô
dujńi lòng ngư
ltlmơ
ufvìi, còn khô
dujnng đ
pjcmáng chê
kmob́t hay sao?”
Mỹ nư
ltlm̃ ngư
ltlmơ
ufvíc mă
ixsźt nhìn, có cơ
ufvin gió nhẹ nhàng thô
dujn̉i qua, làm tà áo mỹ nư
ltlm̃ bay phâ
ltlḿt phơ
ufvíi. “Chàng giê
kmob́t thiê
kmob́p, vì thiê
kmob́p là yê
kmobu quái sao?” Mỹ nư
ltlm̃ hư
ltlmơ
ufvíng vê
kmob̀ phía
Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm, nhìn sâ
ltlmu vào mă
ixsźt chàng hỏi; “còn chàng, chàng vì cái gì?”
Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm chă
ixsz̉ng hê
kmob̀ nghĩ ngơ
ufvịi, đ
pjcmáp: “Ngư
ltlmơ
ufvìi gieo hoạ cho nhâ
ltlmn gian, ta là ngư
ltlmơ
ufvìi trung nghĩa, vì dâ
ltlmn diê
kmoḅt ác, thâ
ltlḿy ác khô
dujnng thê
kmob̉ tha, nhâ
ltlḿt đ
pjcminh phải phát sạch, đ
pjcmúng khô
dujnng?”
Tam vĩ hô
dujǹ trâ
ltlm̀m mă
ixsẓc mô
dujṇt hô
dujǹi, cư
ltlmơ
ufvìi nhạt, bô
dujñng nói: “Chàng thiê
kmob́u niê
kmobn này, chàng bao nhiê
kmobu tuô
dujn̉i rô
dujǹi?”
Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm ngâ
ltlm̉n ra mô
dujṇt lúc, nhíu mày đ
pjcmáp: “Ngư
ltlmơ
ufvii hỏi đ
pjcmiê
kmob̀u này làm gì?”
Mỹ nư
ltlm̃ nhẹ nhàng đ
pjcmư
ltlma tay lê
kmobn, vuô
dujńt mái tóc mai loà xoà, bàn tay tră
ixsźng như
ltlm thanh ngọc nô
dujn̉i bâ
ltlṃt trê
kmobn mái tóc đ
pjcmen huyê
kmob̀n.
“Như
ltlm̃ng lơ
ufvìi này, chă
ixsźc là như
ltlm̃ng lơ
ufvìi chính nghĩa mà sư
ltlm phụ chàng nói cho chàng, ră
ixsz̀ng như
ltlm̃ng yê
kmobu quái như
ltlm thiê
kmob́p, thì luô
dujnn luô
dujnn hại ngư
ltlmơ
ufvìi?”
Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm nhíu mày, như
ltlm̃ng lơ
ufvìi ră
ixszn dạy của sư
ltlm mô
dujnn quả thư
ltlṃc là như
ltlm thê
kmob́. Chỉ nghe tiê
kmob́ng Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ tiê
kmob́p tục nói: “Nê
kmob́u như
ltlm thiê
kmob́p nói, như
ltlm̃ng lơ
ufvìi nói đ
pjcmó đ
pjcmê
kmob̀u là giả dô
dujńi, thì chàng sẽ nghĩ sao?”
Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm hư
ltlm̀m lê
kmobn mô
dujṇt tiê
kmob́ng, khô
dujnng thèm đ
pjcmê
kmob̉ ý đ
pjcmê
kmob́n ả nư
ltlm̃a, đ
pjcmang đ
pjcmịnh đ
pjcmô
dujṇng thủ như
ltlmng bô
dujñng nhiê
kmobn vào giâ
ltlmy phút đ
pjcmiê
kmoḅn quang hoả thạch, trong lòng hă
ixsźn, bô
dujñng nhiê
kmobn vụt hiê
kmoḅn ra câ
ltlmu chuyê
kmoḅn đ
pjcmã đ
pjcmàm luâ
ltlṃn vơ
ufvíi Vạn Nhâ
ltlmn Vãng hô
dujnm đ
pjcmó, tư
ltlḿc thì ngư
ltlmơ
ufvìi như
ltlm bị đ
pjcmiê
kmoḅn giâ
ltlṃt, khư
ltlṃng lại giâ
ltlmy lát.
“Chă
ixsz̉ng lẽ tâ
ltlḿt cả như
ltlm̃ng gì mà ta biê
kmob́t đ
pjcmê
kmob̀u đ
pjcmã là đ
pjcmúng cả hay sao? Cuô
dujńi cùng thì đ
pjcmâ
ltlmu mơ
ufvíi là lẽ trơ
ufvìi? Đ
andaâ
ltlmu mơ
ufvíi là chính nghĩa?”
“Câ
ltlm̉n thâ
ltlṃn!”, đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn, Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u ơ
ufvỉ bê
kmobn cạnh kê
kmobu lê
kmobn mô
dujṇt tiê
kmob́ng, vư
ltlm̀a kê
kmobu lê
kmobn mô
dujṇt tiê
kmob́ng, đ
pjcmã có yê
kmobu thanh nô
dujn̉i lê
kmobn.
Nguyê
kmobn Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ lơ
ufvịi dụng lúc Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm trong lúc tâ
ltlmm thâ
ltlm̀n lo lă
ixsźng, khô
dujnng ô
dujn̉n đ
pjcmịnh, đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn quay ngư
ltlmơ
ufvìi bay lê
kmobn, ngọc thủ bung ra, nă
ixszm ngón tay như
ltlm hoa trảo, lă
ixszng khô
dujnng hét lê
kmobn mô
dujṇt tiê
kmob́ng lao tơ
ufvíi. Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u la lê
kmobn, bă
ixsźt quyê
kmob́t ngư
ltlṃ pháp, đ
pjcmúng trong lúc đ
pjcmiê
kmoḅn quang hoả thạch đ
pjcmó, xung quanh, trê
kmobn, dư
ltlmơ
ufvíi, trái, phải đ
pjcmê
kmob̀u vang tiê
kmob́ng yê
kmobu thanh, trong khô
dujnng gian â
ltlmm u đ
pjcmó, vô
dujn sô
dujń đ
pjcmô
dujni mă
ixsźt ma quái loé sáng, tiê
kmob́ng gió như
ltlm chích vào tai, khô
dujnng biê
kmob́t có bao nhiê
kmobu yê
kmobu quái hơ
ufvịp lại, nhâ
ltlmt thơ
ufvìi trô
dujnng như
ltlm thuâ
ltlṃt phâ
ltlmn thâ
ltlmn.
Tam Vĩ Hô
dujǹ nhâ
ltlṃn đ
pjcmịnh ră
ixsz̀ng Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm là ngư
ltlmơ
ufvìi yê
kmob́u đ
pjcmuô
dujńi hơ
ufvin trong hai ngư
ltlmơ
ufvìi, trong lòng quyê
kmob́t đ
pjcmịnh, trư
ltlmơ
ufvíc hê
kmob́t đ
pjcmiê
kmob̀u đ
pjcmô
dujṇng lũ yê
kmobu vâ
ltlṃt bao vâ
ltlmy giư
ltlm̃ châ
ltlmn Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u, bê
kmobn cạnh đ
pjcmó bản thâ
ltlmn sẽ dô
dujńc toàn lư
ltlṃc giải quyê
kmob́t Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm.
Mă
ixsźt nhìn gió vơ
ufvìn chơ
ufvíp giâ
ltlṃt, bèn lâ
ltlṃp tư
ltlḿc tung trảo vê
kmob̀ phía ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn trư
ltlmơ
ufvíc mă
ixsẓt, bô
dujñng nghe tư
ltlm̀ xa, dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm có như
ltlm̃ng tiê
kmob́ng reo hò mơ
ufvi hô
dujǹ truyê
kmob̀n lại. Lại đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn thâ
ltlḿy Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm ngâ
ltlm̉ng đ
pjcmâ
ltlm̀u lê
kmobn, Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ chơ
ufvịt chạm mă
ixsźt Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm, trong lòng bô
dujñng dao đ
pjcmô
dujṇng, nhâ
ltlḿt thơ
ufvìi khô
dujnng kịp suy nghĩ nê
kmobn phải làm gì, chỉ nhìn thâ
ltlḿy giư
ltlm̃a mình và Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm đ
pjcmô
dujṇt ngô
dujṇt xuâ
ltlḿt hiê
kmoḅn mô
dujṇt thanh hă
ixsźc cô
dujnn, ánh lê
kmobn să
ixsźc đ
pjcmen tuyê
kmob̀n.
Trong khoảnh khă
ixsźc đ
pjcmó, chư
ltlmơ
ufvỉng của Tam Vĩ Hô
dujǹ và câ
ltlmy cô
dujnn chạm nhau.
Khô
dujnng ai có thê
kmob̉ hình dung ra cảm giác đ
pjcmó ra sao, ngư
ltlmơ
ufvìi ngoài nhìn vào, thâ
ltlṃm chí khô
dujnng thê
kmob̉ tư
ltlmơ
ufvỉng tư
ltlmơ
ufvịng ra cảnh kinh thiê
kmobn đ
pjcmô
dujṇng đ
pjcmịa â
ltlḿy, lúc đ
pjcmó dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm thơ
ufvìi khă
ixsźc ngư
ltlmng đ
pjcmọng lại, chỉ thâ
ltlḿy thâ
ltlmn thê
kmob̉ cô
dujn gái đ
pjcmang ơ
ufvỉ trê
kmobn khô
dujnng, xiê
kmobm y bay nhẹ nhàng, nă
ixszm ngón tay thành hình trảo, đ
pjcmã nă
ixsźm lâ
ltlḿy thanh Thiê
kmob̉u Hoả Cô
dujnn đ
pjcmen tuyê
kmob̀n.
Thịt vô
dujńn da tră
ixsźng ngâ
ltlm̀n của mỹ nư
ltlm̃ đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm mâ
ltlḿt hê
kmob́t máu, ngày càng tră
ixsźng mô
dujṇt cách lạnh lẽo, đ
pjcmê
kmob́n gâ
ltlm̀n như
ltlm là trong suô
dujńt.
Chỉ thâ
ltlḿy phía trư
ltlmơ
ufvíc, như
ltlm có dòng suô
dujńi ác ma sâ
ltlmu thă
ixsz̉m khô
dujnng thê
kmob̉ dò đ
pjcmáy, chảy mãi khô
dujnng ngư
ltlm̀ng trong đ
pjcmê
kmobm tô
dujńi, đ
pjcmang cư
ltlmơ
ufvìi gă
ixsz̀n như
ltlm muô
dujńn nuô
dujńt chư
ltlm̉ng mỹ nư
ltlm̃ vào trong.
Mỹ nư
ltlm̃ ngâ
ltlm̉ng đ
pjcmâ
ltlm̀u, kê
kmobu lê
kmobn thanh â
ltlmm thê
kmob lư
ltlmơ
ufving, cả thâ
ltlmn ngư
ltlmơ
ufvìi bay vụt lê
kmobn trê
kmobn, thâ
ltlmn hình biê
kmob́n hoá, cuô
dujńi cùng cũng lô
dujṇ ra să
ixsźc xanh của loài yê
kmobu quái, vă
ixszng tuô
dujńt ra phía sau.
Tam Vĩ Hô
dujǹ quay đ
pjcmâ
ltlm̀u lại, gư
ltlmơ
ufving mă
ixsẓt nư
ltlm̉a kinh ngạc, nư
ltlm̉a mang đ
pjcmâ
ltlm̀y sát khí, nhìn trâ
ltlmn trâ
ltlmn vào ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn và câ
ltlmy Thiê
kmobu Hoả Cô
dujnn vâ
ltlm̃n đ
pjcmang tư
ltlm̀ tư
ltlm̀ chuyê
kmob̉n đ
pjcmô
dujṇng trê
kmobn khô
dujnng.
Tư
ltlm̀ xa, Tiê
kmob̉u Hoàn vô
dujn cùng ngạc nhiê
kmobn, nói khẽ: “ Pháp bảo này thâ
ltlṃt lơ
ufvịi hại, đ
pjcmâ
ltlmy là thư
ltlḿ gì thê
kmob́ Gia gia ơ
ufvii?”
Tiê
kmob̉u Hoàn hỏi hai lâ
ltlm̀n, như
ltlmng phát giác ra Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn că
ixszn bản khô
dujnng hê
kmob̀ có câ
ltlmu trả lơ
ufvìi, quay đ
pjcmâ
ltlm̀u lại nhìn, chỉ thâ
ltlḿy Chu Nhâ
ltlḿt tiê
kmobn nhíu mày, cũng là mô
dujṇt bô
dujṇ mă
ixsẓt vô
dujn cùng kinh ngạc.
Tiê
kmob̉u Hoàn lại càng ngạc nhiê
kmobn, đ
pjcmư
ltlma tay lay Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn, nói: “ô
dujnng à,Gia gia sao thê
kmob́?”
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn tinh thâ
ltlm̀n phâ
ltlḿn châ
ltlḿn, dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm vư
ltlm̀a tư
ltlm̀ như
ltlm̃ng chuyê
kmoḅn xảy ra tỉnh lại, như
ltlmng nét mă
ixsẓt vâ
ltlm̃n còn đ
pjcmọng lại sư
ltlṃ nghi hoă
ixsẓc, ngâ
ltlṃp ngư
ltlm̀n đ
pjcmáp: “Ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn này là nguơ
ufvìi nào vâ
ltlṃy? Thanh Vâ
ltlmn Mô
dujnn sao lại có ngư
ltlmơ
ufvìi đ
pjcmê
kmoḅ tư
ltlm̉ cô
dujn̉ quái đ
pjcmê
kmob́n thê
kmob́ này?”
Tiê
kmob̉u Hoàn nhìnGia gia, nói: “sao ạ?”
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn nhìn vê
kmob̀ phía trư
ltlmơ
ufvíc, đ
pjcmáp: “Pháp bảo trong tay ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn này thâ
ltlṃt cô
dujn̉ quái, vư
ltlm̀a bay lê
kmobn, sát khí còn mạnh hơ
ufvin sát khí của Tam Vĩ Hô
dujǹ, tà vâ
ltlṃt như
ltlm thê
kmob́ này, tại sao lại…”
Tiê
kmob̉u Hoàn há hô
dujńc miê
kmoḅng, nhìn vê
kmob̀ phía trư
ltlmơ
ufvíc, đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn nhìn thâ
ltlḿy đ
pjcmiê
kmob̀u gì, nhẹ nhàng nói vơ
ufvíi Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn: “Gia gia, ngư
ltlmơ
ufvìi nhìn ngư
ltlmơ
ufvìi con gái kìa”
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn hơ
ufvii run râ
ltlm̉y, nhìn theo tay chỉ của Tiê
kmob̉u Hoàn, chỉ thâ
ltlḿy toàn thâ
ltlmn xiê
kmobm áo màu thuỷ lục của Bích Dao đ
pjcmang trâ
ltlm̀m mă
ixsẓc đ
pjcmư
ltlḿng mô
dujṇt bê
kmobn, bê
kmobn cạnh là
Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u đ
pjcmang tài tình chiê
kmob́n đ
pjcmâ
ltlḿu vơ
ufvíi bao nhiê
kmobu bọn yê
kmobu quái, châ
ltlḿn thiê
kmobn đ
pjcmô
dujṇng đ
pjcmịa, như
ltlmng nàng có vẻ khô
dujnng xem bọn chúng ra gì, chỉ nhìn vê
kmob̀ phía Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm. Đ
andaă
ixsẓc biê
kmoḅt là sau khi nhìn Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm nâ
ltlmng thanh Thiê
kmobu Hoả Cô
dujnn lê
kmobn, nét mă
ixsẓt càng kì dị, dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm vui mư
ltlm̀ng, cũng dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm lo â
ltlmu, phảng phâ
ltlḿt như
ltlm vâ
ltlm̃n còn do dư
ltlṃ, trê
kmobn mă
ixsẓt thâ
ltlm̀n să
ixsźc tâ
ltlmm tình bâ
ltlḿt đ
pjcmịnh.
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn nhìn Bích Dao, nói: “Ngư
ltlmơ
ufvìi con gái đ
pjcmó đ
pjcmô
dujńi vơ
ufvíi câ
ltlmy Thiê
kmobu Hỏa Cô
dujnn như
ltlm có ý gì, tiê
kmob̉u nha đ
pjcmâ
ltlm̀u ngư
ltlmơ
ufvii nhìn gì mà nhìn?”
Tiê
kmob̉u Hoàn thâ
ltlḿy kì quă
ixsẓc, nói: “ ý gì vơ
ufvíi Thiê
kmobu Hỏa Cô
dujnn?”
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn đ
pjcmáp: “Chính là tê
kmobn thiê
kmob́u niê
kmobn đ
pjcmó”.
Tiê
kmob̉u Hoàn khô
dujnng phục, nói: “Thâ
ltlṃt kì lạ, tại sao cô
dujn ta lại có ý vơ
ufvíi ngư
ltlmơ
ufvìi thiê
kmob́u niê
kmobn đ
pjcmó, có gì mà cháu lại ko đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc xem?”
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn trư
ltlm̀ng mă
ixsźt, đ
pjcmang đ
pjcmịnh dạy dô
dujñ đ
pjcmư
ltlḿa cháu khô
dujnng nghe lơ
ufvìi này mô
dujṇt phen, thì đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn nghe thâ
ltlḿy hiê
kmoḅn trư
ltlmơ
ufvìng lại có đ
pjcmô
dujṇng tĩnh, bèn vô
dujṇi vàng quay đ
pjcmâ
ltlm̀u lại nhìn, khô
dujnng quan tâ
ltlmm đ
pjcmê
kmob́n Tiê
kmob̉u Hoàn nư
ltlm̃a.
Trê
kmobn sâ
ltlmn, Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm thâ
ltlḿy yê
kmobu quái đ
pjcmang vô
dujṇi thoái lui, cảm thâ
ltlḿy đ
pjcmâ
ltlmy là mô
dujṇt cơ
ufvi hô
dujṇi tô
dujńt, khô
dujnng thê
kmob̉ bỏ qua, trong chơ
ufvíp mă
ixsźt đ
pjcmã lách thâ
ltlmn tiê
kmob́n vào, Thiê
kmob̉u Hoả Cô
dujnn rít lê
kmob́n mô
dujṇt tiê
kmob́ng rô
dujǹi bay đ
pjcmê
kmob́n, Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ nhíu mày, mă
ixsẓt tră
ixsźng ra vài phâ
ltlm̀n.
Mă
ixsźt nhìn thâ
ltlḿy Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm đ
pjcmang tiê
kmob́n gâ
ltlḿp tơ
ufvíi, să
ixsźc đ
pjcmê
kmobm càng đ
pjcmâ
ltlṃm hơ
ufvin, tiê
kmob́ng gió càng gâ
ltlḿp hơ
ufvin, ngư
ltlmơ
ufvìi con gái nhu mị đ
pjcmó gư
ltlmơ
ufving mă
ixsẓt lại càng rô
dujńi bơ
ufvìi, hai hàng lô
dujnng mi thanh tú dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm cũng khép lại. Chỉ nghe thâ
ltlḿy cô
dujn quát nhẹ mô
dujṇt tiê
kmob́ng, tay áo phâ
ltlḿt lê
kmobn, bàn tay như
ltlm bạch ngọc cong lại, ngón tay như
ltlm đ
pjcmao, tư
ltlm̀ trê
kmobn khô
dujnng đ
pjcmáp xuô
dujńng.
“Ya!”
Mô
dujṇt tiê
kmob́ng hét nă
ixsẓng như
ltlm núi, đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn vang lê
kmobn, như
ltlm kim chích vào tai như
ltlm̃ng ngư
ltlmơ
ufvìi ơ
ufvỉ đ
pjcmó.
Trong rư
ltlm̀ng câ
ltlmy tô
dujńi đ
pjcmen, đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn phát ra vô
dujn sô
dujń như
ltlm̃ng u mang să
ixsźc bén, đ
pjcmê
kmob̉ ý kỹ thâ
ltlḿy như
ltlm là tư
ltlm̀ màn đ
pjcmê
kmobm đ
pjcmă
ixsz̀ng sau ngư
ltlmơ
ufvìi con gái đ
pjcmâ
ltlmm ra,, lại như
ltlm dòng nư
ltlmơ
ufvíc tuô
dujnn ra vô
dujn vàn yê
kmobu vâ
ltlṃt, đ
pjcmê
kmob́m mãi khô
dujnng hê
kmob́t, nhìn thâ
ltlḿy đ
pjcmã sơ
ufvị, tuô
dujnn vê
kmob̀ phía Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm.
Chỉ trong mô
dujṇt chơ
ufvíp mă
ixsźt, Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm bị lũ yê
kmobu vâ
ltlṃt này nhâ
ltlḿn chìm mâ
ltlḿt.
Mọi ngư
ltlmơ
ufvìi thâ
ltlḿt să
ixsźc, như
ltlmng trong khoảnh khă
ixsźc, lại thâ
ltlḿy Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm lách mình giơ
ufvi câ
ltlmy cô
dujnn đ
pjcmi lê
kmobn, phá vơ
ufvĩ đ
pjcmám đ
pjcmô
dujnng như
ltlm̃ng yê
kmobu vâ
ltlṃt ơ
ufvỉ gâ
ltlm̀n đ
pjcmang đ
pjcmịnh áp lại.
Ánh să
ixsźc của Thiê
kmobu Hoả Cô
dujnn vụt quét qua, ngoài như
ltlm̃ng yê
kmobu vâ
ltlṃt có thê
kmob̉ hình to mô
dujṇt chút còn có vẻ dám kháng cư
ltlṃ, còn lại đ
pjcmê
kmob̀u khô
dujnng dám tiê
kmob́n lê
kmobn nư
ltlm̃a.
Lúc này mọi ngư
ltlmơ
ufvìi đ
pjcmê
kmob̀u thâ
ltlḿy kinh hãi, như
ltlmng trong lúc Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm toàn lư
ltlṃc thi pháp, trong lòng bô
dujñng chơ
ufvịt cảm thâ
ltlḿy khô
dujn̉ tâ
ltlmm: “Câ
ltlmy Nhiê
kmob́p Hô
dujǹn này đ
pjcmã đ
pjcmô
dujńt cháy các yê
kmobu vâ
ltlṃt â
ltlmm linh lê
kmoḅ phách, xem chư
ltlm̀ng lúc như
ltlm̃ng yê
kmobu vâ
ltlṃt này đ
pjcmô
dujńi mă
ixsẓt vơ
ufvíi Thiê
kmobu Hoả cô
dujnn bản nă
ixszng đ
pjcmã sơ
ufvị, chỉ e ră
ixsz̀ng như
ltlm̃ng lơ
ufvìi mà ngư
ltlmơ
ufvìi Vạn Nhâ
ltlmn Vãng vâ
ltlm̃n nói, đ
pjcma phâ
ltlm̀n đ
pjcmê
kmob̀u là sư
ltlṃ thâ
ltlṃt.
Tam vĩ hô
dujǹ nhìn vô
dujn sô
dujń như
ltlm̃ng yê
kmobu vâ
ltlṃt này, cảm thâ
ltlḿy khô
dujnng thê
kmob́ cản trơ
ufvỉ Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm, nét mă
ixsẓt càng trơ
ufvỉ lê
kmobn nhơ
ufvịt nhạt. Đ
andaúng lúc đ
pjcmó, ơ
ufvỉ phía xa Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u hét lê
kmobn mô
dujṇt tiê
kmob́ng, Kim quang sáng rư
ltlṃc, ánh mă
ixsźt trang nghiê
kmobm, nhìn ra phía xa, dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm đ
pjcmang biê
kmob́n hóa Phục Ma Đ
andaại Nă
ixszng Kim Cư
ltlmơ
ufving. Thâ
ltlmn hình bay lê
kmobn, trư
ltlm̀ng mă
ixsźt nhìn xuô
dujńng Phá Sát Pháp Trư
ltlmơ
ufvịng lại mô
dujṇt lâ
ltlm̀n nư
ltlm̃a mọc trê
kmobn đ
pjcmâ
ltlḿt.
Trong tiê
kmob́ng râ
ltlm̀m rĩ, kim quang đ
pjcmại thịnh, lâ
ltlm̀n này phạm vi vùng đ
pjcmâ
ltlḿt trũng bị vùi lâ
ltlḿp lại càng to hơ
ufvin, phải đ
pjcmê
kmob́n ba truơ
ufvịng chư
ltlḿ khô
dujnng ít, Kim Quang Diê
kmoḅt Ma phát ra ngày càng mạnh mẽ, rư
ltlṃc sáng, như
ltlm sâ
ltlḿm đ
pjcmô
dujṇng chơ
ufvíp lóe.
Như
ltlm̃ng yê
kmobu vâ
ltlṃt bao quanh Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u có mô
dujṇt nư
ltlm̉a là do quạ (ô
dujn hư
ltlm̃u) biê
kmob́n thành, phát ra tiê
kmob́ng kê
kmobu đ
pjcmau đ
pjcmơ
ufvín, ngoài sô
dujń còn đ
pjcmang kinh ngạc thì đ
pjcma phâ
ltlm̀n đ
pjcmã chạy trô
dujńn.
Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u đ
pjcmáp xuô
dujńng đ
pjcmâ
ltlḿt, khi thâ
ltlmn thê
kmob̉ đ
pjcmã đ
pjcmư
ltlḿng vư
ltlm̃ng, bèn thơ
ufvỉ mạnh, hiê
kmob̉n nhiê
kmobn vơ
ufvíi uy lư
ltlṃc của pháp thuâ
ltlṃt này, pháp lư
ltlṃc của anh ta cũng tiê
kmobu hao râ
ltlḿt nhiê
kmob̀u.
Như
ltlmng anh ta vô
dujńn dĩ thâ
ltlmn thê
kmob̉ cư
ltlmơ
ufvìng tráng, trong chô
dujńc lát dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm hơ
ufvii thơ
ufvỉ đ
pjcmã đ
pjcmiê
kmob̀u hoà trơ
ufvỉ lại, tuy cũng vâ
ltlm̃n còn chút mê
kmoḅt nhọc. Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u quan sát xung quanh rô
dujǹi đ
pjcmi vê
kmob̀ phía Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm.
Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ nhìn thâ
ltlḿy Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u tiê
kmob́n đ
pjcmê
kmob́n trư
ltlmơ
ufvíc mă
ixsźt, Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm cũng tiê
kmob́n đ
pjcmê
kmob́n khô
dujnng xa, bèn quay thâ
ltlmn lại â
ltlm̉n vào bóng tô
dujńi.
Khô
dujnng ngơ
ufvì đ
pjcmúng vào lúc đ
pjcmó, trong bóng tô
dujńi bô
dujñng loé lê
kmobn mô
dujṇt ánh chơ
ufvíp, đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn bay ra mô
dujṇt phi hoa màu tră
ixsźng, tiê
kmob́ng gió thâ
ltlṃp phâ
ltlm̀n khoái mãnh, Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ giâ
ltlṃt mình, nhâ
ltlḿt thơ
ufvìi khô
dujnng dám manh đ
pjcmô
dujṇng, chỉ dám đ
pjcmư
ltlḿng yê
kmobn mô
dujṇt chô
dujñ.
Đ
andaịnh thâ
ltlm̀n xem lại, thì ra lại là ngư
ltlmơ
ufvìi con gái trẻ mă
ixsẓc áo thuỷ lục nãy giơ
ufvì vâ
ltlm̃n đ
pjcmư
ltlḿng ơ
ufvỉ bê
kmobn, khô
dujnng biê
kmob́t tư
ltlm̀ lúc nào đ
pjcmã chă
ixsẓn mâ
ltlḿt đ
pjcmư
ltlmơ
ufvìng thô
dujńi lui của yê
kmobu hô
dujǹ, chỉ thâ
ltlḿy hoa bay đ
pjcmâ
ltlm̀y trơ
ufvìi như
ltlm phi tuyê
kmob́t, lúc này mơ
ufvíi tư
ltlm̀ tư
ltlm̀ thu lại, quay vê
kmob̀ bê
kmobn ngư
ltlmơ
ufvìi của cô
dujn gái trẻ, dư
ltlmơ
ufvíi ánh tră
ixszng lạnh lẽo, dâ
ltlm̀n dâ
ltlm̀n tụ thành mô
dujṇt bô
dujnng hoa nhỏ râ
ltlḿt đ
pjcmáng yê
kmobu, kẹp trê
kmobn như
ltlm̃ng ngón tay đ
pjcmẹp đ
pjcmẽ của cô
dujn.
Sau lư
ltlmng, có tiê
kmob́ng bư
ltlmơ
ufvíc châ
ltlmn vang lê
kmobn, ả quay đ
pjcmâ
ltlm̀u lại nhìn, chỉ thâ
ltlḿy Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm và Thạch đ
pjcmâ
ltlm̀u đ
pjcmã kịp tơ
ufvíi, tạo thành mô
dujṇt thê
kmob́ tam giác, vâ
ltlmy lâ
ltlḿy ả.
Như
ltlm̃ng yê
kmobu quái nhỏ bé trư
ltlmơ
ufvíc đ
pjcmó, lúc này đ
pjcmê
kmob̀u đ
pjcmã khô
dujnng biê
kmob́t đ
pjcmi đ
pjcmâ
ltlmu hê
kmob́t, cũng chỉ còn lại mô
dujṇt mình ả, phảng phâ
ltlḿt thâ
ltlṃt cô
dujn đ
pjcmơ
ufvin, trâ
ltlm̀m mă
ixsẓc đ
pjcmư
ltlḿng trư
ltlmơ
ufvíc sư
ltlṃ bao vâ
ltlmy của nhâ
ltlmn loại.
Ả há miê
kmoḅng như
ltlmng khô
dujnng thô
dujńt ra đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịc câ
ltlmu nào, có vẻ như
ltlm có chút gì â
ltlmn hâ
ltlṃn. Mă
ixsẓc dù trong thơ
ufvìi khă
ixsźc đ
pjcmó, gư
ltlmơ
ufving mă
ixsẓt kiê
kmob̀u mỵ của ả vâ
ltlm̃n còn nét dịu dàng đ
pjcmẹp đ
pjcmẽ, như
ltlmng đ
pjcmã mâ
ltlḿt hă
ixsz̉n khí thê
kmob́ rô
dujǹi.
Ả nhìn tơ
ufvíi nhìn lui Bích Dao, lại nhìn tơ
ufvíi nhìn lui Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u, cuô
dujńi cùng, ánh mă
ixsźt của ả, ánh mă
ixsźt mê
kmob̀m mại dịu dàng như
ltlm nư
ltlmơ
ufvíc, lại nhìn vào Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm.
Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm đ
pjcmịnh thâ
ltlm̀n phòng bị.
Như
ltlmng ả lại chă
ixsz̉ng làm gì cả, hơ
ufvin nư
ltlm̃a, lại dịu dàng hỏi: “chàng thiê
kmob́u niê
kmobn, vư
ltlm̀a lúc nãy, trong giê
kmob́ng, chàng rút cục đ
pjcmã nhìn thâ
ltlḿy gì vâ
ltlṃy? có thê
kmob̉ cho thiê
kmob́p biê
kmob́t khô
dujnng?”
Như
ltlm̃ng ngư
ltlmơ
ufvìi xung quanh đ
pjcmê
kmob̀u ngâ
ltlm̉n nguơ
ufvìi, khô
dujnng nghĩ ra rút cục thì con yê
kmobu hô
dujǹ này vì cái gì, mà lại quan tâ
ltlmm đ
pjcmê
kmob́n vâ
ltlṃt hay cảnh mà Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm nhìn thâ
ltlḿy trong giê
kmob́ng đ
pjcmê
kmob́n vâ
ltlṃy. Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm vâ
ltlm̃n khô
dujnng nói gì, Thạch Đ
andaâ
ltlm̀u đ
pjcmã ơ
ufvỉ bê
kmobn cạnh, lơ
ufvín tiê
kmob́ng đ
pjcmáp: “Trư
ltlmơ
ufving Huynh đ
pjcmê
kmoḅ, đ
pjcmư
ltlm̀ng có mă
ixsźc lư
ltlm̀a ả”.
Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm gâ
ltlṃt đ
pjcmâ
ltlm̀u, khô
dujnng nói gì, đ
pjcmư
ltlma tay phải lê
kmobn, như
ltlm đ
pjcmịnh đ
pjcmô
dujṇng thủ.
Tam Vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ nhìn chàng, đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn chơ
ufvịt thơ
ufvỉ dài.
Trư
ltlmơ
ufving Tiê
kmob̉u Phàm chơ
ufvịt cảm thâ
ltlḿy trong lòng có đ
pjcmô
dujni chút khó xư
ltlm̉.
Ánh tră
ixszng như
ltlm dòng nư
ltlmơ
ufvíc, nhẹ nhàng chiê
kmob́u xuô
dujńng vạn vâ
ltlṃt.
Ngư
ltlmơ
ufvìi con gái đ
pjcmó cúi đ
pjcmâ
ltlm̀u, hàng lô
dujnng mi nhỏ khép hơ
ufvì trê
kmobn đ
pjcmô
dujni mă
ixsźt kiê
kmob̀u mỵ của cô
dujn gái.
Sóng mă
ixsźt như
ltlm nư
ltlmơ
ufvíc, dáng vẻ yê
kmobu kiê
kmob̀u kia…
Lát sau, cô
dujn gái ngâ
ltlm̉ng đ
pjcmâ
ltlm̀u, đ
pjcmư
ltlma tay vào lòng, nhẹ nhàng lâ
ltlḿy ra mô
dujṇt vâ
ltlṃt.
Mọi ngư
ltlmơ
ufvìi đ
pjcmê
kmob̀u đ
pjcmịnh thâ
ltlm̀n nhìn xem.
Đ
andaâ
ltlmy là mô
dujṇt vâ
ltlṃt to bă
ixsz̀ng nư
ltlm̉a nă
ixsźm tay, có hình tròn, bê
kmobn ngoài là mô
dujṇt viê
kmobn ngọc màu xanh biê
kmob́c, như
ltlm giọt nư
ltlmơ
ufvíc màu thanh thuý, vư
ltlm̀a nhìn đ
pjcmã biê
kmob́t khô
dujnng phải là vâ
ltlṃt phàm, như
ltlmng bê
kmobn trong viê
kmobn ngọc có mô
dujṇt tâ
ltlḿm nhỏ giô
dujńng như
ltlm gư
ltlmơ
ufving mà khô
dujnng phải là gư
ltlmơ
ufving màu đ
pjcmỏ, chính giư
ltlm̃a có khă
ixsźc mô
dujṇt hình vòng lư
ltlm̉a hình dáng cô
dujn̉ kính.
Nhìn toàn bô
dujṇ vâ
ltlṃt đ
pjcmó thì viê
kmobn ngọc chiê
kmob́m hơ
ufvin nư
ltlm̉a, như
ltlmng ơ
ufvỉ hai bê
kmobn mép lại có mô
dujṇt đ
pjcmư
ltlmơ
ufvìng vâ
ltlmn màu đ
pjcmỏ nhỏ xíu, gă
ixsźn ơ
ufvỉ trê
kmobn viê
kmobn ngọc.
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn ngâ
ltlm̉n ra, thư
ltlṃc sư
ltlṃ đ
pjcmơ
ufvì đ
pjcmâ
ltlm̃n cả ngư
ltlmơ
ufvìi, Tiê
kmob̉u Hoàn cảm giác đ
pjcmư
ltlmơ
ufvịcGia gia của mình tư
ltlm̀ trư
ltlmơ
ufvíc đ
pjcmê
kmob́n nay chư
ltlma hê
kmob̀ như
ltlm thê
kmob́ bao giơ
ufvì, ngay cả đ
pjcmâ
ltlm̀u cũng khô
dujnng nhúc nhích.
Cô
dujn trong lòng có chút lo sơ
ufvị, nhẹ nhàng lay nhẹ tay áo Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn.nói: “ô
dujnng à,Gia gia sao thê
kmob́?”
“Sao lại có thê
kmob̉? Sao lại có thê
kmob̉?” Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn ngâ
ltlm̉ng ngư
ltlmơ
ufvìi nhìn trê
kmob̉ntư
ltlmơ
ufvìn, cư
ltlḿ đ
pjcmư
ltlma mă
ixsźt nhìn pháp bảo kì quái trong tay Tam vĩ Yê
kmobu Hô
dujǹ, giọng nói dư
ltlmơ
ufvìng như
ltlm có chút rê
kmobn rỉ, đ
pjcmáp: “vâ
ltlṃt này chă
ixsz̉ng phải là bảo vâ
ltlṃt trâ
ltlḿn cô
dujńc của Phâ
ltlm̀n Hư
ltlmơ
ufving Cô
dujńc -Huyê
kmob̀n hoả Giám sao! Pháp bảo này là vâ
ltlṃt Chí Dư
ltlmơ
ufving trê
kmobn thê
kmob́ gian, lại là lơ
ufvịi khí trư
ltlm̀ yê
kmobu phục ma bâ
ltlṃc nhâ
ltlḿt nghìn nă
ixszm nay của Phâ
ltlm̀n Hư
ltlmơ
ufving Cô
dujńc, tại sao, tại sao lại có thê
kmob̉ nă
ixsz̀m trong tay của con yê
kmobu hô
dujǹ này?”
Tiê
kmob̉u Hoàn thoáng chút run râ
ltlm̉y, bâ
ltlḿt giác nhìn lại chiê
kmob́c Huyê
kmob̀n Hoả Giám đ
pjcmó, nói: “Pháp bảo lơ
ufvịi hại thê
kmob́ sao?”
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn đ
pjcmô
dujṇt nhiê
kmobn thơ
ufvỉ ra mô
dujṇt hơ
ufvii dài, câ
ltlm̉n thâ
ltlṃn nói: thê
kmob́ đ
pjcmạo này thâ
ltlṃt sư
ltlṃ thay đ
pjcmô
dujn̉i rô
dujǹi, trong tay mô
dujṇt đ
pjcmê
kmoḅ tư
ltlm̉ danh mô
dujnn chính phái lại là mô
dujṇt tà vâ
ltlṃt sát khí bư
ltlḿc ngư
ltlmơ
ufvìi, trong tay yê
kmobu hô
dujǹ lại là mô
dujṇt thâ
ltlm̀n khí vô
dujn thư
ltlmơ
ufvịng!”
“cháu vâ
ltlm̃n nghĩ ră
ixsz̀ng chă
ixsz̉ng viê
kmoḅc gìGia gia phải bùi ngùi như
ltlm vâ
ltlṃy? “ Tiê
kmob̉u Hoàn cư
ltlmơ
ufvìi nhạt.
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn nạt: “Ngư
ltlmơ
ufvii nói gì?”
Tiê
kmob̉u Hoàn đ
pjcmáp: “đ
pjcmâ
ltlmy là lơ
ufvìi của ngư
ltlmơ
ufvìi xư
ltlma,Gia gia nói ra miê
kmoḅng mà khô
dujnng đ
pjcmỏ mă
ixsẓt sao, đ
pjcmã tư
ltlm̀ng này tuô
dujn̉i rô
dujǹi, vâ
ltlm̃n còn quan tâ
ltlmm đ
pjcmê
kmob́n sư
ltlṃ khác nhau của chánh đ
pjcmạo tà đ
pjcmạo thơ
ufvìi đ
pjcmó”
Chu Nhâ
ltlḿt Tiê
kmobn nhìn thă
ixsz̉ng, cư
ltlḿng lư
ltlmơ
ufvĩi, nhâ
ltlḿt thơ
ufvìi nói khô
dujnng lê
kmobn lơ
ufvìi.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.