Tru Tiên

Chương 51 : Huyền Hỏa Giám

    trước sau   
   

ltlm̀ xa, trong bóng tôdujńi của rưltlm̀ng câltlmy, Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn và Tiêkmob̉u Hoàn nhẹ nhàng rón rén trôdujńn đpjcmăixsz̀ng sau môdujṇt cái câltlmy vưltlm̀a to vưltlm̀a cao, trong bóng tôdujńi, quan sát đpjcmám ngưltlmơufvìi tại hiêkmoḅn trưltlmơufvìng.

Tiêkmob̉u Hoàn nhíu mày nhẹ giọng hỏi: “Gia gia,Gia gia khôdujnng chạy thoát thâltlmn đpjcmi, lại còn quay lại cái nơufvii nguy hiêkmob̉m này đpjcmêkmob̉ làm cái gì?”

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn măixsźt vâltlm̃n nhìn vêkmob̀ phía bọn Tiêkmob̉u Phàm, đpjcmáp khẽ:”Gia gia tưltlm̀ lâltlmu đpjcmã nghe nói trong cái hang ôdujn̉ yêkmobu quái này có nhiêkmob̀u tài sản ngọc ngà châltlmu báu, chỉ vì hàng ngày ko có cách nào, hôdujnm nay khôdujnng dêkmob̃ gì có nhiêkmob̀u ngưltlmơufvìi đpjcmêkmob́n giúp chúng ta mơufvỉ đpjcmưltlmơufvìng nhưltlm thêkmob́, lẽ nào lại có thêkmob̉ ko đpjcmêkmob́n xem xem, nói khôdujnng chưltlm̀ng có thêkmob̉ có đpjcmưltlmơufvịc món gì đpjcmó béo bơufvỉ cũng nêkmobn!”

Khuôdujnn măixsẓt trăixsźng hôdujǹng của Tiêkmob̉u Hoàn chăixsz̉ng có chút gì là hiêkmob́u kì, đpjcmáp: “ nêkmob́u nhưltlm chúng ta chăixsz̉ng có đpjcmưltlmơufvịc thưltlḿ gì béo bơufvỉ lại găixsẓp phải yêkmobu quái thì làm thêkmob́ nào?”

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn quay đpjcmâltlm̀u cưltlmơufvìi hà hà nói: “Khôdujnng sao khôdujnng sao,Gia gia năixszm đpjcmó đpjcmưltlmơufvịc Thanh Vâltlmn tôdujn̉ phụ mâltlṃt truyêkmob̀n cho bí thuâltlṃt tuyêkmoḅt đpjcmỉnh đpjcmôdujṇn thôdujn̉, đpjcmôdujṇn thuỷ, đpjcmôdujṇn cả nghìn dăixsẓm, nhâltlḿt đpjcmịnh là khôdujnng có vâltlḿn đpjcmêkmob̀ gì đpjcmâltlmu....




Tiêkmob̉u Hoàn nói nhỏ: "thêkmob́ rõ ràng là đpjcmôdujǹ lưltlm̀a tiêkmob̀n khôdujnng thành chạy trôdujńn, lại còn nói là cái gì bí thuâltlṃt tuyêkmoḅt đpjcmỉnh"

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn khôdujnng chú ý lơufvìi cháu gái nói, vâltlm̃n dưltlmơufving dưltlmơufving tưltlṃ đpjcmăixsźc đpjcmáp: "Hơufvin nưltlm̃a, chăixsz̉ng phải cháu đpjcmã xem tưltlmơufvíng choGia gia rôdujǹi đpjcmó sao? Nói răixsz̀ng gia đpjcmìnhGia gia sung túc, giưltlm̃a đpjcmôdujni châltlmn mày còn có nét tiêkmob̀n bạc mà, hơufvin nưltlm̃a trong tưltlmơufvíng tay còn có đpjcmưltlmơufvìng tài vâltlṃn vưltlm̀a thăixsz̉ng vưltlm̀a rõ, đpjcmúng là tưltlmơufvíng đpjcmại phú, hà hà, tôdujńi này đpjcmúng là phải kiêkmob̉m nghiêkmoḅm mơufvíi đpjcmưltlmơufvịc, Tiêkmob̉u Hoàn,Gia gia vâltlm̃n còn tin vào tưltlmơufvíng thuâltlṃt của cháu lăixsźm!

Tiêkmob̉u Hoàn: "...."

dujni chao?" Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn bôdujñng dưltlmng nhưltlm là quá ngạc nhiêkmobn quay đpjcmâltlm̀u quan sát vêkmob̀ phía đpjcmưltlmơufvìng, chỉ nhìn thâltlḿy Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm lúc đpjcmó đpjcmã lách thâltlmn vào, Câltlmy Thiêkmobu Hoả Côdujnn tỏa ra hăixsźc quang, băixsźn vọt vêkmob̀ ngưltlmơufvìi con gái mêkmob̀m mại đpjcmáng yêkmobu đpjcmó."

"Thái cưltlṃc huyêkmob̀n thanh đpjcmạo! khôdujnng ngơufvì ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn này lại là đpjcmêkmoḅ tưltlm̉ Thanh Vâltlmn."

"sao cơufvi ạ?", Tiêkmob̉u Hoàn vưltlm̀a nghe, chơufvịt cảm thâltlḿy hưltlḿng thú, cũng quay ra giưltlm̃a đpjcmưltlmơufvìng quan sát, chỉ nghe thâltlḿy âltlmm thanh kì lạ, hai bêkmobn đpjcmang đpjcmâltlḿu pháp khôdujnng ngưltlm̀ng, bèn hỏi Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn; "Thì ra là cùng môdujṇt tôdujn̉ sưltlmufvíi chúng ta, anh ta liêkmoḅu có đpjcmáng ngại khôdujnng?"

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn ngưltlmng thâltlm̀n môdujṇt lúc, nét măixsẓt tham tiêkmob̀n đpjcmùa bơufvĩn khi nãy chơufvịt biêkmob́n mâltlḿt, thâltlm̀n săixsźc dâltlm̀n dâltlm̀n trơufvỉ lêkmobn nghiêkmobm túc, nhíu mày đpjcmáp: "Ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn này tuôdujn̉i khôdujnng lơufvín, màGia gia xem pháp lưltlṃc của anh ta dưltlmơufvìng nhưltlm đpjcmã đpjcmêkmob́n cảnh giơufvíi thưltlḿ năixszm của Ngọc Thanh cảnh, có phải là kì lạ khôdujnng?

Tiêkmob̉u Hoàn nhìnGia gia môdujṇt cái, ngưltlmơufvìi khác khôdujnng biêkmob́t, nhưltlmng côdujn biêkmob́t Chu Nhâltlḿt tiêkmobn tuy tính cách râltlḿt hám tiêkmob̀n, nhưltlmng môdujṇt đpjcmơufvìi phiêkmobu bạt kiêkmob́n thưltlḿc lịch duyêkmoḅt tuyêkmoḅt đpjcmôdujńi khôdujnng nhỏ, bèn đpjcmáp " Thâltlṃt nhìn khôdujnng ra ngưltlmơufvìi này lại là môdujṇt kì tài."

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn trâltlm̀m ngâltlmm giâltlmy lát, lại nhẹ nhẹ lăixsźc đpjcmâltlm̀u đpjcmáp: " ôdujnng xem chưltlm̀ng tưltlm châltlḿt của ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn này thâltlḿp thì khôdujnng thêkmob̉ nói là thâltlḿp, nhưltlmng cao nhâltlḿt thì cũng chỉ là bâltlṃc trung trơufvỉ lêkmobn, tuyêkmoḅt khôdujnng thêkmob̉ sánh vơufvíi thiêkmobn tài Thanh Diêkmoḅp tôdujn̉ sưltlm khai thiêkmobn tịch đpjcmịa năixszm đpjcmó, theo lý mà nói, vơufvíi tưltlm châltlḿt của anh ta, tu châltlmn đpjcmạo pháp khôdujnng thêkmob̉ tiêkmob́n bôdujṇ nhanh nhưltlm thêkmob́ đpjcmưltlmơufvịc! "

Tiêkmob̉u Hoàn ngâltlm̉n ngưltlmơufvìi ra môdujṇt lúc, nhâltlḿt thơufvìi khôdujnng biêkmob́t nói sao cho phải, đpjcmành tiêkmob́p tục quay đpjcmâltlm̀u quan sát.

Chỉ thâltlḿy Thạch đpjcmâltlm̀u đpjcmưltlḿng dưltlmơufvíi đpjcmâltlḿt tưltlḿc giâltlṃn quát măixsźng, kim quang sáng loé, đpjcmâltlm̉y lũ yêkmobu mị dạt ra bôdujńn phía. Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm nhảy lêkmobn trêkmobn khôdujnng, Thiêkmobu hoả Côdujnn thanh quang và hăixsźc quang thay nhau, lao vêkmob̀ phía ngưltlmơufvìi thiêkmob́u nưltlm̃ nhu mị.

Ngưltlmơufvìi con gái đpjcmôdujni măixsźt trong nhưltlmltlmơufvíc chỉ nhìn chàng, đpjcmưltlma cánh tay trăixsźng muôdujńt ra, nhưltlm muôdujńn năixsźm lâltlḿy thanh thiêkmobu hoả côdujnn, hai ngưltlmơufvìi lao lêkmobn phía trưltlmơufvíc, trong chơufvíp măixsźt, khôdujnng hiêkmob̉u vôdujn tình hay hưltlm̃u ý, cuôdujńi cùng đpjcmã tiêkmob́n sát đpjcmêkmob́n nhau.Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm ngạc nhiêkmobn, chỉ thâltlḿy ngưltlmơufvìi con gái kiêkmob̀u mị nét gưltlmơufving măixsẓt lúng túng ngay sát mình, u hưltlmơufving thoang thoảng, kín đpjcmáo lan tơufvíi. Trong bóng đpjcmêkmobm dưltlmơufvìng nhưltlm có con măixsźt làm đpjcmôdujṇng hôdujǹn phách con ngưltlm̀ơufvii, đpjcmẹp nhưltlm mã não phỉ thuý, có thêkmob̉ nhìn thâltlḿy cả bóng mình trong đpjcmó, Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm nhâltlḿt thơufvìi khôdujnng kìm đpjcmưltlmơufvịc, tâltlmm ý lay đpjcmôdujṇng.

"Anh nhìn thâltlḿy gì trong giêkmob́ng vâltlṃy?" đpjcmâltlmy có vẻ nhưltlm là mâltlḿu chôdujńt, là yêkmob́u tôdujń hêkmoḅ trọng của cuôdujṇc đpjcmâltlḿu phép này. Giọng nói ngưltlmơufvìi con gái càng phảng phâltlḿt nét dịu dàng mang theo sưltlṃ quyêkmob́n rũ mêkmob hoăixsẓc, êkmobm ái rót vào tai.


Trưltlmơufving tiêkmob̉u Phàm tâltlmm ý bị lay đpjcmôdujṇng, tinh thâltlm̀n dưltlmơufvìng nhưltlm muôdujńn cưltlmơufvĩng đpjcmoạt, đpjcmang lúc câltlḿp thiêkmob́t trêkmobn măixsẓt bôdujñng có môdujṇt tia kim quang vụt qua, bèn lâltlṃp tưltlḿc bình tĩnh trơufvỉ lại.

Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ nhăixszn măixsẓt, chỉ nghe Trưltlmơufving tiêkmob̉u Phàm quát môdujṇt tiêkmob́ng, lăixszng khôdujnng bay xa vài trưltlmơufvịng, đpjcmáp xuôdujńng đpjcmâltlḿt đpjcmưltlḿng cạnh Thạch đpjcmâltlm̀u.

Thạch Đandaâltlm̀u nhìn hăixsźn, lòng có chút lo lăixsźng nói: “Yêkmobu pháp của hôdujǹ ly râltlḿt lơufvịi hại, phải câltlm̉n thâltlṃn!"

Trưltlmơufving tiêkmob̉u Phàm trong lòng vâltlm̃n còn sơufvị hãi, gâltlṃt gâltlṃt đpjcmâltlm̀u, hai ngưltlmơufvìi nhìn vêkmob̀ phía xa trêkmobn khôdujnng trung, chỉ thâltlḿy Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ vâltlm̃n còn ơufvỉ trêkmobn khôdujnng, xiêkmobm áo bay theo gió tưltlṃa nhưltlm ngưltlmơufvìi trong tranh, đpjcmẹp đpjcmẽ vôdujn cùng.”

ltlm̀ xa Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn nhíu mày nhạc nhiêkmobn nói:

"Ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn này đpjcmịnh lưltlṃc quả cao cưltlmơufvìng, trưltlmơufvíc yêkmobu thuâltlṃt của Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ tu hành 500 năixszm mà vâltlm̃n còn giưltlm̃ vưltlm̃ng đpjcmưltlmơufvịc tâltlmm trí!"

Tiêkmob̉u Hoàn đpjcmáp: "thêkmob́ thì có gì?Gia gia khôdujnng thâltlḿy ngưltlmơufvìi to lơufvín đpjcmó dưltlmơufvìng nhưltlm khôdujnng sao à?"

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn đpjcmáp: "cháu thì biêkmob́t gì, ngưltlmơufvìi to lơufvín đpjcmó học vâltlḿn phâltlṃt pháp có vẻ uyêkmobn thâltlmm lăixsźm, hơufvin nưltlm̃a Phâltlṃt môdujnn chính đpjcmạo thưltlṃc ra là con đpjcmưltlmơufvìng tu thâltlmn tĩnh tâltlmm, đpjcmôdujńi vơufvíi nhưltlm̃ng yêkmobu thuâltlṃt của Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ này tưltlṃ sinh ra sưltlḿc kháng cưltlṃ. Tuy nhiêkmobn Thanh Vâltlmn môdujnn vâltlm̃n chỉ là đpjcmạo gia, ơufvỉ đpjcmkmob̉m này càng có phâltlm̀n kém cỏi, vơufvíi sưltlṃ tu hành của ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn này, đpjcmịnh lưltlṃc cao nhưltlm thêkmob́, quả là hiêkmob̉m thâltlḿy, hiêkmob́m thâltlḿy!”

“thâltlṃt vâltlṃy sao?” Tiêkmob̉u Hoàn nghiêkmobng đpjcmâltlm̀u nghĩ môdujṇt lúc, lại nhìn vào quan sát.

Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ thong thả tưltlm̀ trêkmobn khôdujnng đpjcmáp xuôdujńng đpjcmâltlḿt, trêkmobn măixsẓt vâltlm̃n nơufvỉ nụ cưltlmơufvìi, nhưltlmng nhãn thâltlm̀n dâltlm̀n dâltlm̀n trơufvỉ nêkmobn nghiêkmobm túc.

Chỉ trong môdujṇt lúc côdujnng phu khi nãy, Yêkmobu Hôdujǹ và hai ngưltlmơufvìi đpjcmã trải qua môdujṇt cuôdujṇc đpjcmâltlḿu pháp, nhâltlṃn ra hai ngưltlmơufvìi này tuy tuôdujn̉i khôdujnng lơufvín nhưltlmng đpjcmạo hành khôdujnng hêkmob̀ thâltlḿp, ngưltlmơufvìi to lơufvín thâltlṃm chí dưltlmơufvìng nhưltlm phâltlṃt pháp còn cao hơufvin môdujṇt bâltlṃc, thâltlṃt khiêkmob́n ngưltlmơufvìi ta đpjcmau đpjcmâltlm̀u.

Ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn kia, tinh thâltlm̀n còn kiêkmobn đpjcmịnh ngoài sưltlḿc nghĩ của con ngưltlmơufvìi, tưltlṃ mình đpjcmôdujńi kháng lại yêkmobu thuâltlṃt của Tam V ĩ Yêkmobu Hôdujǹ, xem ra yêkmobu nghiêkmoḅt khó có thêkmob̉ làm chủ cục diêkmoḅn.

Bích Dao đpjcmưltlḿng ơufvỉ môdujṇt bêkmobn, thưltlṃc ra là đpjcmang muôdujńn đpjcmôdujṇng thủ, nhưltlmng nhìn thâltlḿy Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm đpjcmã khôdujni phục lại đpjcmưltlmơufvịc nhưltlm thưltlmơufvìng, bèn dưltlm̀ng tay, lăixsẓng lẽ chú ý quan sát.




Ánh trăixszng lạnh lùng, chiêkmob́u xuyêkmobn qua lá câltlmy, rót trêkmobn ngưltlmơufvìi mỹ nưltlm̃ nhu mị đpjcmó, trôdujnng xem ra dáng hình có chút côdujn đpjcmơufvin, có vài phâltlm̀n thêkmobltlmơufving…

Nàng cúi đpjcmâltlm̀u mỉm cưltlmơufvìi, hàng mi dài và nhỏ dưltlmơufvìng nhưltlm che đpjcmi tâltlmm tưltlmkmob́u đpjcmdujńi của mình, lại dưltlmơufvìng nhưltlm đpjcmang nghiêkmobng tai nghe nhưltlm̃ng âltlmm thanh bí âltlm̉n của rưltlm̀ng sâltlmu, nhẹ nhàng đpjcmáp: “Thiêkmob́p và các chàng khôdujnng thù khôdujnng oán, vâltlṃy hà cơufví gì cưltlḿ phải giêkmob́t thiêkmob́p? “

Thạch đpjcmâltlm̀u bưltlmơufvíc lêkmobn môdujṇt bưltlmơufvíc, cả ngưltlmơufvìi trôdujnng giôdujńng nhưltlmdujṇt con mãnh hôdujn̉, quát lêkmobn; “ Yêkmobu quái hôdujǹ ly nhà ngưltlmơufvii, đpjcmem hoạ cho nhâltlmn gian, quâltlḿy rôdujńi lòng ngưltlmơufvìi, còn khôdujnng đpjcmáng chêkmob́t hay sao?”

Mỹ nưltlm̃ ngưltlmơufvíc măixsźt nhìn, có cơufvin gió nhẹ nhàng thôdujn̉i qua, làm tà áo mỹ nưltlm̃ bay phâltlḿt phơufvíi. “Chàng giêkmob́t thiêkmob́p, vì thiêkmob́p là yêkmobu quái sao?” Mỹ nưltlm̃ hưltlmơufvíng vêkmob̀ phía

Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm, nhìn sâltlmu vào măixsźt chàng hỏi; “còn chàng, chàng vì cái gì?”

Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm chăixsz̉ng hêkmob̀ nghĩ ngơufvịi, đpjcmáp: “Ngưltlmơufvìi gieo hoạ cho nhâltlmn gian, ta là ngưltlmơufvìi trung nghĩa, vì dâltlmn diêkmoḅt ác, thâltlḿy ác khôdujnng thêkmob̉ tha, nhâltlḿt đpjcminh phải phát sạch, đpjcmúng khôdujnng?”

Tam vĩ hôdujǹ trâltlm̀m măixsẓc môdujṇt hôdujǹi, cưltlmơufvìi nhạt, bôdujñng nói: “Chàng thiêkmob́u niêkmobn này, chàng bao nhiêkmobu tuôdujn̉i rôdujǹi?”

Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm ngâltlm̉n ra môdujṇt lúc, nhíu mày đpjcmáp: “Ngưltlmơufvii hỏi đpjcmkmob̀u này làm gì?”

Mỹ nưltlm̃ nhẹ nhàng đpjcmưltlma tay lêkmobn, vuôdujńt mái tóc mai loà xoà, bàn tay trăixsźng nhưltlm thanh ngọc nôdujn̉i bâltlṃt trêkmobn mái tóc đpjcmen huyêkmob̀n.

“Nhưltlm̃ng lơufvìi này, chăixsźc là nhưltlm̃ng lơufvìi chính nghĩa mà sưltlm phụ chàng nói cho chàng, răixsz̀ng nhưltlm̃ng yêkmobu quái nhưltlm thiêkmob́p, thì luôdujnn luôdujnn hại ngưltlmơufvìi?”

Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm nhíu mày, nhưltlm̃ng lơufvìi răixszn dạy của sưltlmdujnn quả thưltlṃc là nhưltlm thêkmob́. Chỉ nghe tiêkmob́ng Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ tiêkmob́p tục nói: “Nêkmob́u nhưltlm thiêkmob́p nói, nhưltlm̃ng lơufvìi nói đpjcmó đpjcmêkmob̀u là giả dôdujńi, thì chàng sẽ nghĩ sao?”

Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm hưltlm̀m lêkmobn môdujṇt tiêkmob́ng, khôdujnng thèm đpjcmêkmob̉ ý đpjcmêkmob́n ả nưltlm̃a, đpjcmang đpjcmịnh đpjcmôdujṇng thủ nhưltlmng bôdujñng nhiêkmobn vào giâltlmy phút đpjcmkmoḅn quang hoả thạch, trong lòng hăixsźn, bôdujñng nhiêkmobn vụt hiêkmoḅn ra câltlmu chuyêkmoḅn đpjcmã đpjcmàm luâltlṃn vơufvíi Vạn Nhâltlmn Vãng hôdujnm đpjcmó, tưltlḿc thì ngưltlmơufvìi nhưltlm bị đpjcmkmoḅn giâltlṃt, khưltlṃng lại giâltlmy lát.

“Chăixsz̉ng lẽ tâltlḿt cả nhưltlm̃ng gì mà ta biêkmob́t đpjcmêkmob̀u đpjcmã là đpjcmúng cả hay sao? Cuôdujńi cùng thì đpjcmâltlmu mơufvíi là lẽ trơufvìi? Đandaâltlmu mơufvíi là chính nghĩa?”


“Câltlm̉n thâltlṃn!”, đpjcmôdujṇt nhiêkmobn, Thạch Đandaâltlm̀u ơufvỉ bêkmobn cạnh kêkmobu lêkmobn môdujṇt tiêkmob́ng, vưltlm̀a kêkmobu lêkmobn môdujṇt tiêkmob́ng, đpjcmã có yêkmobu thanh nôdujn̉i lêkmobn.

Nguyêkmobn Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ lơufvịi dụng lúc Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm trong lúc tâltlmm thâltlm̀n lo lăixsźng, khôdujnng ôdujn̉n đpjcmịnh, đpjcmôdujṇt nhiêkmobn quay ngưltlmơufvìi bay lêkmobn, ngọc thủ bung ra, năixszm ngón tay nhưltlm hoa trảo, lăixszng khôdujnng hét lêkmobn môdujṇt tiêkmob́ng lao tơufvíi. Thạch Đandaâltlm̀u la lêkmobn, băixsźt quyêkmob́t ngưltlṃ pháp, đpjcmúng trong lúc đpjcmkmoḅn quang hoả thạch đpjcmó, xung quanh, trêkmobn, dưltlmơufvíi, trái, phải đpjcmêkmob̀u vang tiêkmob́ng yêkmobu thanh, trong khôdujnng gian âltlmm u đpjcmó, vôdujndujń đpjcmôdujni măixsźt ma quái loé sáng, tiêkmob́ng gió nhưltlm chích vào tai, khôdujnng biêkmob́t có bao nhiêkmobu yêkmobu quái hơufvịp lại, nhâltlmt thơufvìi trôdujnng nhưltlm thuâltlṃt phâltlmn thâltlmn.

Tam Vĩ Hôdujǹ nhâltlṃn đpjcmịnh răixsz̀ng Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm là ngưltlmơufvìi yêkmob́u đpjcmdujńi hơufvin trong hai ngưltlmơufvìi, trong lòng quyêkmob́t đpjcmịnh, trưltlmơufvíc hêkmob́t đpjcmkmob̀u đpjcmôdujṇng lũ yêkmobu vâltlṃt bao vâltlmy giưltlm̃ châltlmn Thạch Đandaâltlm̀u, bêkmobn cạnh đpjcmó bản thâltlmn sẽ dôdujńc toàn lưltlṃc giải quyêkmob́t Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm.

ixsźt nhìn gió vơufvìn chơufvíp giâltlṃt, bèn lâltlṃp tưltlḿc tung trảo vêkmob̀ phía ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn trưltlmơufvíc măixsẓt, bôdujñng nghe tưltlm̀ xa, dưltlmơufvìng nhưltlm có nhưltlm̃ng tiêkmob́ng reo hò mơufvidujǹ truyêkmob̀n lại. Lại đpjcmôdujṇt nhiêkmobn thâltlḿy Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm ngâltlm̉ng đpjcmâltlm̀u lêkmobn, Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ chơufvịt chạm măixsźt Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm, trong lòng bôdujñng dao đpjcmôdujṇng, nhâltlḿt thơufvìi khôdujnng kịp suy nghĩ nêkmobn phải làm gì, chỉ nhìn thâltlḿy giưltlm̃a mình và Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm đpjcmôdujṇt ngôdujṇt xuâltlḿt hiêkmoḅn môdujṇt thanh hăixsźc côdujnn, ánh lêkmobn săixsźc đpjcmen tuyêkmob̀n.

Trong khoảnh khăixsźc đpjcmó, chưltlmơufvỉng của Tam Vĩ Hôdujǹ và câltlmy côdujnn chạm nhau.

Khôdujnng ai có thêkmob̉ hình dung ra cảm giác đpjcmó ra sao, ngưltlmơufvìi ngoài nhìn vào, thâltlṃm chí khôdujnng thêkmob̉ tưltlmơufvỉng tưltlmơufvịng ra cảnh kinh thiêkmobn đpjcmôdujṇng đpjcmịa âltlḿy, lúc đpjcmó dưltlmơufvìng nhưltlm thơufvìi khăixsźc ngưltlmng đpjcmọng lại, chỉ thâltlḿy thâltlmn thêkmob̉ côdujn gái đpjcmang ơufvỉ trêkmobn khôdujnng, xiêkmobm y bay nhẹ nhàng, năixszm ngón tay thành hình trảo, đpjcmã năixsźm lâltlḿy thanh Thiêkmob̉u Hoả Côdujnn đpjcmen tuyêkmob̀n.

Thịt vôdujńn da trăixsźng ngâltlm̀n của mỹ nưltlm̃ đpjcmôdujṇt nhiêkmobn dưltlmơufvìng nhưltlmltlḿt hêkmob́t máu, ngày càng trăixsźng môdujṇt cách lạnh lẽo, đpjcmêkmob́n gâltlm̀n nhưltlm là trong suôdujńt.

Chỉ thâltlḿy phía trưltlmơufvíc, nhưltlm có dòng suôdujńi ác ma sâltlmu thăixsz̉m khôdujnng thêkmob̉ dò đpjcmáy, chảy mãi khôdujnng ngưltlm̀ng trong đpjcmêkmobm tôdujńi, đpjcmang cưltlmơufvìi găixsz̀n nhưltlm muôdujńn nuôdujńt chưltlm̉ng mỹ nưltlm̃ vào trong.

Mỹ nưltlm̃ ngâltlm̉ng đpjcmâltlm̀u, kêkmobu lêkmobn thanh âltlmm thêkmobltlmơufving, cả thâltlmn ngưltlmơufvìi bay vụt lêkmobn trêkmobn, thâltlmn hình biêkmob́n hoá, cuôdujńi cùng cũng lôdujṇ ra săixsźc xanh của loài yêkmobu quái, văixszng tuôdujńt ra phía sau.

Tam Vĩ Hôdujǹ quay đpjcmâltlm̀u lại, gưltlmơufving măixsẓt nưltlm̉a kinh ngạc, nưltlm̉a mang đpjcmâltlm̀y sát khí, nhìn trâltlmn trâltlmn vào ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn và câltlmy Thiêkmobu Hoả Côdujnn vâltlm̃n đpjcmang tưltlm̀ tưltlm̀ chuyêkmob̉n đpjcmôdujṇng trêkmobn khôdujnng.

ltlm̀ xa, Tiêkmob̉u Hoàn vôdujn cùng ngạc nhiêkmobn, nói khẽ: “ Pháp bảo này thâltlṃt lơufvịi hại, đpjcmâltlmy là thưltlḿ gì thêkmob́ Gia gia ơufvii?”

Tiêkmob̉u Hoàn hỏi hai lâltlm̀n, nhưltlmng phát giác ra Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn căixszn bản khôdujnng hêkmob̀ có câltlmu trả lơufvìi, quay đpjcmâltlm̀u lại nhìn, chỉ thâltlḿy Chu Nhâltlḿt tiêkmobn nhíu mày, cũng là môdujṇt bôdujṇ măixsẓt vôdujn cùng kinh ngạc.

Tiêkmob̉u Hoàn lại càng ngạc nhiêkmobn, đpjcmưltlma tay lay Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn, nói: “ôdujnng à,Gia gia sao thêkmob́?”


Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn tinh thâltlm̀n phâltlḿn châltlḿn, dưltlmơufvìng nhưltlmltlm̀a tưltlm̀ nhưltlm̃ng chuyêkmoḅn xảy ra tỉnh lại, nhưltlmng nét măixsẓt vâltlm̃n còn đpjcmọng lại sưltlṃ nghi hoăixsẓc, ngâltlṃp ngưltlm̀n đpjcmáp: “Ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn này là nguơufvìi nào vâltlṃy? Thanh Vâltlmn Môdujnn sao lại có ngưltlmơufvìi đpjcmêkmoḅ tưltlm̉ côdujn̉ quái đpjcmêkmob́n thêkmob́ này?”

Tiêkmob̉u Hoàn nhìnGia gia, nói: “sao ạ?”

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn nhìn vêkmob̀ phía trưltlmơufvíc, đpjcmáp: “Pháp bảo trong tay ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn này thâltlṃt côdujn̉ quái, vưltlm̀a bay lêkmobn, sát khí còn mạnh hơufvin sát khí của Tam Vĩ Hôdujǹ, tà vâltlṃt nhưltlm thêkmob́ này, tại sao lại…”

Tiêkmob̉u Hoàn há hôdujńc miêkmoḅng, nhìn vêkmob̀ phía trưltlmơufvíc, đpjcmôdujṇt nhiêkmobn nhìn thâltlḿy đpjcmkmob̀u gì, nhẹ nhàng nói vơufvíi Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn: “Gia gia, ngưltlmơufvìi nhìn ngưltlmơufvìi con gái kìa”

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn hơufvii run râltlm̉y, nhìn theo tay chỉ của Tiêkmob̉u Hoàn, chỉ thâltlḿy toàn thâltlmn xiêkmobm áo màu thuỷ lục của Bích Dao đpjcmang trâltlm̀m măixsẓc đpjcmưltlḿng môdujṇt bêkmobn, bêkmobn cạnh là

Thạch Đandaâltlm̀u đpjcmang tài tình chiêkmob́n đpjcmâltlḿu vơufvíi bao nhiêkmobu bọn yêkmobu quái, châltlḿn thiêkmobn đpjcmôdujṇng đpjcmịa, nhưltlmng nàng có vẻ khôdujnng xem bọn chúng ra gì, chỉ nhìn vêkmob̀ phía Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm. Đandaăixsẓc biêkmoḅt là sau khi nhìn Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm nâltlmng thanh Thiêkmobu Hoả Côdujnn lêkmobn, nét măixsẓt càng kì dị, dưltlmơufvìng nhưltlm vui mưltlm̀ng, cũng dưltlmơufvìng nhưltlm lo âltlmu, phảng phâltlḿt nhưltlmltlm̃n còn do dưltlṃ, trêkmobn măixsẓt thâltlm̀n săixsźc tâltlmm tình bâltlḿt đpjcmịnh.

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn nhìn Bích Dao, nói: “Ngưltlmơufvìi con gái đpjcmó đpjcmôdujńi vơufvíi câltlmy Thiêkmobu Hỏa Côdujnn nhưltlm có ý gì, tiêkmob̉u nha đpjcmâltlm̀u ngưltlmơufvii nhìn gì mà nhìn?”

Tiêkmob̉u Hoàn thâltlḿy kì quăixsẓc, nói: “ ý gì vơufvíi Thiêkmobu Hỏa Côdujnn?”

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn đpjcmáp: “Chính là têkmobn thiêkmob́u niêkmobn đpjcmó”.

Tiêkmob̉u Hoàn khôdujnng phục, nói: “Thâltlṃt kì lạ, tại sao côdujn ta lại có ý vơufvíi ngưltlmơufvìi thiêkmob́u niêkmobn đpjcmó, có gì mà cháu lại ko đpjcmưltlmơufvịc xem?”

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn trưltlm̀ng măixsźt, đpjcmang đpjcmịnh dạy dôdujñ đpjcmưltlḿa cháu khôdujnng nghe lơufvìi này môdujṇt phen, thì đpjcmôdujṇt nhiêkmobn nghe thâltlḿy hiêkmoḅn trưltlmơufvìng lại có đpjcmôdujṇng tĩnh, bèn vôdujṇi vàng quay đpjcmâltlm̀u lại nhìn, khôdujnng quan tâltlmm đpjcmêkmob́n Tiêkmob̉u Hoàn nưltlm̃a.

Trêkmobn sâltlmn, Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm thâltlḿy yêkmobu quái đpjcmang vôdujṇi thoái lui, cảm thâltlḿy đpjcmâltlmy là môdujṇt cơufvidujṇi tôdujńt, khôdujnng thêkmob̉ bỏ qua, trong chơufvíp măixsźt đpjcmã lách thâltlmn tiêkmob́n vào, Thiêkmob̉u Hoả Côdujnn rít lêkmob́n môdujṇt tiêkmob́ng rôdujǹi bay đpjcmêkmob́n, Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ nhíu mày, măixsẓt trăixsźng ra vài phâltlm̀n.

ixsźt nhìn thâltlḿy Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm đpjcmang tiêkmob́n gâltlḿp tơufvíi, săixsźc đpjcmêkmobm càng đpjcmâltlṃm hơufvin, tiêkmob́ng gió càng gâltlḿp hơufvin, ngưltlmơufvìi con gái nhu mị đpjcmó gưltlmơufving măixsẓt lại càng rôdujńi bơufvìi, hai hàng lôdujnng mi thanh tú dưltlmơufvìng nhưltlm cũng khép lại. Chỉ nghe thâltlḿy côdujn quát nhẹ môdujṇt tiêkmob́ng, tay áo phâltlḿt lêkmobn, bàn tay nhưltlm bạch ngọc cong lại, ngón tay nhưltlm đpjcmao, tưltlm̀ trêkmobn khôdujnng đpjcmáp xuôdujńng.

“Ya!”

dujṇt tiêkmob́ng hét năixsẓng nhưltlm núi, đpjcmôdujṇt nhiêkmobn vang lêkmobn, nhưltlm kim chích vào tai nhưltlm̃ng ngưltlmơufvìi ơufvỉ đpjcmó.

Trong rưltlm̀ng câltlmy tôdujńi đpjcmen, đpjcmôdujṇt nhiêkmobn phát ra vôdujndujń nhưltlm̃ng u mang săixsźc bén, đpjcmêkmob̉ ý kỹ thâltlḿy nhưltlm là tưltlm̀ màn đpjcmêkmobm đpjcmăixsz̀ng sau ngưltlmơufvìi con gái đpjcmâltlmm ra,, lại nhưltlm dòng nưltlmơufvíc tuôdujnn ra vôdujn vàn yêkmobu vâltlṃt, đpjcmêkmob́m mãi khôdujnng hêkmob́t, nhìn thâltlḿy đpjcmã sơufvị, tuôdujnn vêkmob̀ phía Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm.

Chỉ trong môdujṇt chơufvíp măixsźt, Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm dưltlmơufvìng nhưltlm bị lũ yêkmobu vâltlṃt này nhâltlḿn chìm mâltlḿt.

Mọi ngưltlmơufvìi thâltlḿt săixsźc, nhưltlmng trong khoảnh khăixsźc, lại thâltlḿy Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm lách mình giơufviltlmy côdujnn đpjcmi lêkmobn, phá vơufvĩ đpjcmám đpjcmôdujnng nhưltlm̃ng yêkmobu vâltlṃt ơufvỉ gâltlm̀n đpjcmang đpjcmịnh áp lại.

Ánh săixsźc của Thiêkmobu Hoả Côdujnn vụt quét qua, ngoài nhưltlm̃ng yêkmobu vâltlṃt có thêkmob̉ hình to môdujṇt chút còn có vẻ dám kháng cưltlṃ, còn lại đpjcmêkmob̀u khôdujnng dám tiêkmob́n lêkmobn nưltlm̃a.

Lúc này mọi ngưltlmơufvìi đpjcmêkmob̀u thâltlḿy kinh hãi, nhưltlmng trong lúc Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm toàn lưltlṃc thi pháp, trong lòng bôdujñng chơufvịt cảm thâltlḿy khôdujn̉ tâltlmm: “Câltlmy Nhiêkmob́p Hôdujǹn này đpjcmã đpjcmôdujńt cháy các yêkmobu vâltlṃt âltlmm linh lêkmoḅ phách, xem chưltlm̀ng lúc nhưltlm̃ng yêkmobu vâltlṃt này đpjcmôdujńi măixsẓt vơufvíi Thiêkmobu Hoả côdujnn bản năixszng đpjcmã sơufvị, chỉ e răixsz̀ng nhưltlm̃ng lơufvìi mà ngưltlmơufvìi Vạn Nhâltlmn Vãng vâltlm̃n nói, đpjcma phâltlm̀n đpjcmêkmob̀u là sưltlṃ thâltlṃt.

Tam vĩ hôdujǹ nhìn vôdujndujń nhưltlm̃ng yêkmobu vâltlṃt này, cảm thâltlḿy khôdujnng thêkmob́ cản trơufvỉ Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm, nét măixsẓt càng trơufvỉ lêkmobn nhơufvịt nhạt. Đandaúng lúc đpjcmó, ơufvỉ phía xa Thạch Đandaâltlm̀u hét lêkmobn môdujṇt tiêkmob́ng, Kim quang sáng rưltlṃc, ánh măixsźt trang nghiêkmobm, nhìn ra phía xa, dưltlmơufvìng nhưltlm đpjcmang biêkmob́n hóa Phục Ma Đandaại Năixszng Kim Cưltlmơufving. Thâltlmn hình bay lêkmobn, trưltlm̀ng măixsźt nhìn xuôdujńng Phá Sát Pháp Trưltlmơufvịng lại môdujṇt lâltlm̀n nưltlm̃a mọc trêkmobn đpjcmâltlḿt.

Trong tiêkmob́ng râltlm̀m rĩ, kim quang đpjcmại thịnh, lâltlm̀n này phạm vi vùng đpjcmâltlḿt trũng bị vùi lâltlḿp lại càng to hơufvin, phải đpjcmêkmob́n ba truơufvịng chưltlḿ khôdujnng ít, Kim Quang Diêkmoḅt Ma phát ra ngày càng mạnh mẽ, rưltlṃc sáng, nhưltlmltlḿm đpjcmôdujṇng chơufvíp lóe.

Nhưltlm̃ng yêkmobu vâltlṃt bao quanh Thạch Đandaâltlm̀u có môdujṇt nưltlm̉a là do quạ (ôdujnltlm̃u) biêkmob́n thành, phát ra tiêkmob́ng kêkmobu đpjcmau đpjcmơufvín, ngoài sôdujń còn đpjcmang kinh ngạc thì đpjcma phâltlm̀n đpjcmã chạy trôdujńn.

Thạch Đandaâltlm̀u đpjcmáp xuôdujńng đpjcmâltlḿt, khi thâltlmn thêkmob̉ đpjcmã đpjcmưltlḿng vưltlm̃ng, bèn thơufvỉ mạnh, hiêkmob̉n nhiêkmobn vơufvíi uy lưltlṃc của pháp thuâltlṃt này, pháp lưltlṃc của anh ta cũng tiêkmobu hao râltlḿt nhiêkmob̀u.

Nhưltlmng anh ta vôdujńn dĩ thâltlmn thêkmob̉ cưltlmơufvìng tráng, trong chôdujńc lát dưltlmơufvìng nhưltlmufvii thơufvỉ đpjcmã đpjcmkmob̀u hoà trơufvỉ lại, tuy cũng vâltlm̃n còn chút mêkmoḅt nhọc. Thạch Đandaâltlm̀u quan sát xung quanh rôdujǹi đpjcmi vêkmob̀ phía Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm.

Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ nhìn thâltlḿy Thạch Đandaâltlm̀u tiêkmob́n đpjcmêkmob́n trưltlmơufvíc măixsźt, Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm cũng tiêkmob́n đpjcmêkmob́n khôdujnng xa, bèn quay thâltlmn lại âltlm̉n vào bóng tôdujńi.

Khôdujnng ngơufvì đpjcmúng vào lúc đpjcmó, trong bóng tôdujńi bôdujñng loé lêkmobn môdujṇt ánh chơufvíp, đpjcmôdujṇt nhiêkmobn bay ra môdujṇt phi hoa màu trăixsźng, tiêkmob́ng gió thâltlṃp phâltlm̀n khoái mãnh, Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ giâltlṃt mình, nhâltlḿt thơufvìi khôdujnng dám manh đpjcmôdujṇng, chỉ dám đpjcmưltlḿng yêkmobn môdujṇt chôdujñ.

Đandaịnh thâltlm̀n xem lại, thì ra lại là ngưltlmơufvìi con gái trẻ măixsẓc áo thuỷ lục nãy giơufvì vâltlm̃n đpjcmưltlḿng ơufvỉ bêkmobn, khôdujnng biêkmob́t tưltlm̀ lúc nào đpjcmã chăixsẓn mâltlḿt đpjcmưltlmơufvìng thôdujńi lui của yêkmobu hôdujǹ, chỉ thâltlḿy hoa bay đpjcmâltlm̀y trơufvìi nhưltlm phi tuyêkmob́t, lúc này mơufvíi tưltlm̀ tưltlm̀ thu lại, quay vêkmob̀ bêkmobn ngưltlmơufvìi của côdujn gái trẻ, dưltlmơufvíi ánh trăixszng lạnh lẽo, dâltlm̀n dâltlm̀n tụ thành môdujṇt bôdujnng hoa nhỏ râltlḿt đpjcmáng yêkmobu, kẹp trêkmobn nhưltlm̃ng ngón tay đpjcmẹp đpjcmẽ của côdujn.

Sau lưltlmng, có tiêkmob́ng bưltlmơufvíc châltlmn vang lêkmobn, ả quay đpjcmâltlm̀u lại nhìn, chỉ thâltlḿy Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm và Thạch đpjcmâltlm̀u đpjcmã kịp tơufvíi, tạo thành môdujṇt thêkmob́ tam giác, vâltlmy lâltlḿy ả.

Nhưltlm̃ng yêkmobu quái nhỏ bé trưltlmơufvíc đpjcmó, lúc này đpjcmêkmob̀u đpjcmã khôdujnng biêkmob́t đpjcmi đpjcmâltlmu hêkmob́t, cũng chỉ còn lại môdujṇt mình ả, phảng phâltlḿt thâltlṃt côdujn đpjcmơufvin, trâltlm̀m măixsẓc đpjcmưltlḿng trưltlmơufvíc sưltlṃ bao vâltlmy của nhâltlmn loại.

Ả há miêkmoḅng nhưltlmng khôdujnng thôdujńt ra đpjcmưltlmơufvịc câltlmu nào, có vẻ nhưltlm có chút gì âltlmn hâltlṃn. Măixsẓc dù trong thơufvìi khăixsźc đpjcmó, gưltlmơufving măixsẓt kiêkmob̀u mỵ của ả vâltlm̃n còn nét dịu dàng đpjcmẹp đpjcmẽ, nhưltlmng đpjcmã mâltlḿt hăixsz̉n khí thêkmob́ rôdujǹi.

Ả nhìn tơufvíi nhìn lui Bích Dao, lại nhìn tơufvíi nhìn lui Thạch Đandaâltlm̀u, cuôdujńi cùng, ánh măixsźt của ả, ánh măixsźt mêkmob̀m mại dịu dàng nhưltlmltlmơufvíc, lại nhìn vào Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm.

Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm đpjcmịnh thâltlm̀n phòng bị.

Nhưltlmng ả lại chăixsz̉ng làm gì cả, hơufvin nưltlm̃a, lại dịu dàng hỏi: “chàng thiêkmob́u niêkmobn, vưltlm̀a lúc nãy, trong giêkmob́ng, chàng rút cục đpjcmã nhìn thâltlḿy gì vâltlṃy? có thêkmob̉ cho thiêkmob́p biêkmob́t khôdujnng?”

Nhưltlm̃ng ngưltlmơufvìi xung quanh đpjcmêkmob̀u ngâltlm̉n nguơufvìi, khôdujnng nghĩ ra rút cục thì con yêkmobu hôdujǹ này vì cái gì, mà lại quan tâltlmm đpjcmêkmob́n vâltlṃt hay cảnh mà Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm nhìn thâltlḿy trong giêkmob́ng đpjcmêkmob́n vâltlṃy. Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm vâltlm̃n khôdujnng nói gì, Thạch Đandaâltlm̀u đpjcmã ơufvỉ bêkmobn cạnh, lơufvín tiêkmob́ng đpjcmáp: “Trưltlmơufving Huynh đpjcmêkmoḅ, đpjcmưltlm̀ng có măixsźc lưltlm̀a ả”.

Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm gâltlṃt đpjcmâltlm̀u, khôdujnng nói gì, đpjcmưltlma tay phải lêkmobn, nhưltlm đpjcmịnh đpjcmôdujṇng thủ.

Tam Vĩ Yêkmobu Hôdujǹ nhìn chàng, đpjcmôdujṇt nhiêkmobn chơufvịt thơufvỉ dài.

Trưltlmơufving Tiêkmob̉u Phàm chơufvịt cảm thâltlḿy trong lòng có đpjcmôdujni chút khó xưltlm̉.

Ánh trăixszng nhưltlm dòng nưltlmơufvíc, nhẹ nhàng chiêkmob́u xuôdujńng vạn vâltlṃt.

Ngưltlmơufvìi con gái đpjcmó cúi đpjcmâltlm̀u, hàng lôdujnng mi nhỏ khép hơufvì trêkmobn đpjcmôdujni măixsźt kiêkmob̀u mỵ của côdujn gái.

Sóng măixsźt nhưltlmltlmơufvíc, dáng vẻ yêkmobu kiêkmob̀u kia…

Lát sau, côdujn gái ngâltlm̉ng đpjcmâltlm̀u, đpjcmưltlma tay vào lòng, nhẹ nhàng lâltlḿy ra môdujṇt vâltlṃt.

Mọi ngưltlmơufvìi đpjcmêkmob̀u đpjcmịnh thâltlm̀n nhìn xem.

Đandaâltlmy là môdujṇt vâltlṃt to băixsz̀ng nưltlm̉a năixsźm tay, có hình tròn, bêkmobn ngoài là môdujṇt viêkmobn ngọc màu xanh biêkmob́c, nhưltlm giọt nưltlmơufvíc màu thanh thuý, vưltlm̀a nhìn đpjcmã biêkmob́t khôdujnng phải là vâltlṃt phàm, nhưltlmng bêkmobn trong viêkmobn ngọc có môdujṇt tâltlḿm nhỏ giôdujńng nhưltlmltlmơufving mà khôdujnng phải là gưltlmơufving màu đpjcmỏ, chính giưltlm̃a có khăixsźc môdujṇt hình vòng lưltlm̉a hình dáng côdujn̉ kính.

Nhìn toàn bôdujṇ vâltlṃt đpjcmó thì viêkmobn ngọc chiêkmob́m hơufvin nưltlm̉a, nhưltlmng ơufvỉ hai bêkmobn mép lại có môdujṇt đpjcmưltlmơufvìng vâltlmn màu đpjcmỏ nhỏ xíu, găixsźn ơufvỉ trêkmobn viêkmobn ngọc.

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn ngâltlm̉n ra, thưltlṃc sưltlṃ đpjcmơufvì đpjcmâltlm̃n cả ngưltlmơufvìi, Tiêkmob̉u Hoàn cảm giác đpjcmưltlmơufvịcGia gia của mình tưltlm̀ trưltlmơufvíc đpjcmêkmob́n nay chưltlma hêkmob̀ nhưltlm thêkmob́ bao giơufvì, ngay cả đpjcmâltlm̀u cũng khôdujnng nhúc nhích.

dujn trong lòng có chút lo sơufvị, nhẹ nhàng lay nhẹ tay áo Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn.nói: “ôdujnng à,Gia gia sao thêkmob́?”

“Sao lại có thêkmob̉? Sao lại có thêkmob̉?” Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn ngâltlm̉ng ngưltlmơufvìi nhìn trêkmob̉ntưltlmơufvìn, cưltlḿ đpjcmưltlma măixsźt nhìn pháp bảo kì quái trong tay Tam vĩ Yêkmobu Hôdujǹ, giọng nói dưltlmơufvìng nhưltlm có chút rêkmobn rỉ, đpjcmáp: “vâltlṃt này chăixsz̉ng phải là bảo vâltlṃt trâltlḿn côdujńc của Phâltlm̀n Hưltlmơufving Côdujńc -Huyêkmob̀n hoả Giám sao! Pháp bảo này là vâltlṃt Chí Dưltlmơufving trêkmobn thêkmob́ gian, lại là lơufvịi khí trưltlm̀ yêkmobu phục ma bâltlṃc nhâltlḿt nghìn năixszm nay của Phâltlm̀n Hưltlmơufving Côdujńc, tại sao, tại sao lại có thêkmob̉ năixsz̀m trong tay của con yêkmobu hôdujǹ này?”

Tiêkmob̉u Hoàn thoáng chút run râltlm̉y, bâltlḿt giác nhìn lại chiêkmob́c Huyêkmob̀n Hoả Giám đpjcmó, nói: “Pháp bảo lơufvịi hại thêkmob́ sao?”

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn đpjcmôdujṇt nhiêkmobn thơufvỉ ra môdujṇt hơufvii dài, câltlm̉n thâltlṃn nói: thêkmob́ đpjcmạo này thâltlṃt sưltlṃ thay đpjcmôdujn̉i rôdujǹi, trong tay môdujṇt đpjcmêkmoḅ tưltlm̉ danh môdujnn chính phái lại là môdujṇt tà vâltlṃt sát khí bưltlḿc ngưltlmơufvìi, trong tay yêkmobu hôdujǹ lại là môdujṇt thâltlm̀n khí vôdujn thưltlmơufvịng!”

“cháu vâltlm̃n nghĩ răixsz̀ng chăixsz̉ng viêkmoḅc gìGia gia phải bùi ngùi nhưltlmltlṃy? “ Tiêkmob̉u Hoàn cưltlmơufvìi nhạt.

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn nạt: “Ngưltlmơufvii nói gì?”

Tiêkmob̉u Hoàn đpjcmáp: “đpjcmâltlmy là lơufvìi của ngưltlmơufvìi xưltlma,Gia gia nói ra miêkmoḅng mà khôdujnng đpjcmỏ măixsẓt sao, đpjcmã tưltlm̀ng này tuôdujn̉i rôdujǹi, vâltlm̃n còn quan tâltlmm đpjcmêkmob́n sưltlṃ khác nhau của chánh đpjcmạo tà đpjcmạo thơufvìi đpjcmó”

Chu Nhâltlḿt Tiêkmobn nhìn thăixsz̉ng, cưltlḿng lưltlmơufvĩi, nhâltlḿt thơufvìi nói khôdujnng lêkmobn lơufvìi.

 

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.