Tru Tiên

Chương 257 : Tru tiên

    trước sau   
   

Màu máu ngâookẓp trơqvbk̀i ùn ùn xôwafv lại. Bêegycn trêegycn Thôwafvng Thiêegycn Phong, cả màn  trơqvbk̀i đvstuêegyc̀u ngả màu đvstuỏ sâookz̃m, nhưncoỹng đvstuám mâookzy đvstuen lưncoỳng lưncoỹng cuôwafṿn lêegycn  khiêegyćn ngưncoyơqvbk̀i ta trôwafvng thâookźy mà nghẹn thơqvbk̉. Dưncoyơqvbḱi vâookz̀ng mâookzy đvstuỏ, bâookźt cưncoý vâookẓt  gì cũng bị nhuôwafṿm màu theo, trơqvbk̀i đvstuỏ, núi đvstuỏ, hơqvbki mù trôwafvi trêegycn biêegyc̉n mâookzy cũng đvstuỏ, nhưncoỹng  hạt nưncoyơqvbḱc tí tách chảy dưncoyơqvbḱi Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u đvstuỏ, thâookẓm chí cả gió núi khăhbeíc nghiêegyc̣t thôwafv̉i tơqvbḱi nhưncoy  cũng nhuôwafv́m màu đvstuỏ nôwafv́t.

qvbki máu tanh nôwafv̀ng đvstuùn ra khỏi gió, dâookzng ngâookẓp Thôwafvng Thiêegycn Phong.

Ngưncoyơqvbk̀i ngơqvbḳm lúc nhúc tưncoỳ bôwafv́n phưncoyơqvbkng tám hưncoyơqvbḱng cùng bò lêegycn Thôwafvng Thiêegycn Phong,  ken dày đvstuêegyćn mưncoýc khôwafvng lôwafṿ ra môwafṿt khe hơqvbk̉ nào. Khăhbeíp nơqvbki lôwafv̉m ngôwafv̉m nhưncoỹng ngưncoyơqvbk̀i, măhbeít ai  cũng đvstuỏ lòe dị hơqvbḳm. Nhìn trang phục thì thâookźy phâookz̀n lơqvbḱn bâookz̀y ngưncoyơqvbk̀i đvstuegycn cuôwafv̀ng đvstuó là dâookzn  chúng sôwafv́ng dưncoyơqvbḱi châookzn núi Thanh Vâookzn, song bình dâookzn bá tánh làm sao mà bò và di  chuyêegyc̉n nhanh nhẹn nhưncoy khỉ vưncoyơqvbḳn thêegyć đvstuưncoyơqvbḳc, nguyêegycn nhâookzn tâookźt nhiêegycn là do ánh máu quỷ dị  kia đvstuã đvstuoạt mâookźt tâookzm trí họ.

Khôwafvng mâookźt chút côwafvng sưncoýc nào, chỉ nhơqvbk̀ Tưncoý Linh Huyêegyćt Trâookẓn mà Quỷ Vưncoyơqvbkng tâookẓp hơqvbḳp  đvstuưncoyơqvbḳc môwafṿt đvstuạo quâookzn đvstuôwafvng đvstuảo thêegyć này, lại cũng nhơqvbk̀ Tưncoý Linh Huyêegyćt Trâookẓn mà Quỷ Vưncoyơqvbkng  đvstuã biêegyćn nhưncoỹng ngưncoyơqvbk̀i dâookzn yêegyću ơqvbḱt mêegyc mụ trơqvbk̉ nêegycn mạnh mẽ đvstuêegyćn mưncoýc lâookẓt nhào cả nhưncoỹng lưncoỵc  lưncoyơqvbḳng tiêegyc̀m năhbeing lơqvbḱn hơqvbkn họ gâookźp chục lâookz̀n, cưncoý thêegyć mà suy đvstuủ thâookźy khôwafvng có cách nào khả  dĩ đvstuôwafv́i phó quyêegyc̀n năhbeing của ôwafvng ta. Môwafṿt ngưncoyơqvbk̀i dâookzn thưncoyơqvbk̀ng lêegycn cơqvbkn đvstuegycn thì bâookźt kỳ đvstuôwafv̀ đvstuêegyc̣  nào của Thanh Vâookzn Môwafvn cũng có thêegyc̉ khôwafvng coi vào đvstuâookzu, nhưncoyng môwafṿt trăhbeim môwafṿt ngàn  ngưncoyơqvbk̀i đvstuegycn thì sao, huôwafv́ng hôwafv̀ hiêegyc̣n tại phải đvstuêegyćn mưncoyơqvbk̀i vạn ngưncoyơqvbk̀i phủ khăhbeíp rưncoỳng khăhbeíp núi  nhưncoywafṿt đvstuàn kiêegyćn cuôwafv̀ng dại cưncoý rùng rùng đvstuùn lêegycn, thưncoỵc khiêegyćn ngưncoyơqvbk̀i ta sơqvbk̉n tóc gáy.

Trong đvstuàn ngưncoyơqvbk̀i ngơqvbḳm lúc nhúc âookźy có râookźt nhiêegyc̀u kẻ lôwafṿ vẻ hưncoyng phâookźn đvstuăhbeịc biêegyc̣t vơqvbḱi  ánh máu trêegycn trơqvbk̀i, đvstuạo hạnh của chúng rõ ràng là vưncoyơqvbḳt xa đvstuám dâookzn thưncoyơqvbk̀ng bâookzu xâookzu chung  quanh kia. Chúng ngưncoỵ kiêegyćm bay vèo vèo, đvstuạo sĩ tu châookzn làm đvstuưncoyơqvbḳc gì thì chúng cũng làm  đvstuưncoyơqvbḳc nâookźy, mà trình đvstuôwafṿ cưncoỵc cao, môwafṿt vài kẻ còn hơqvbkn đvstuưncoýt bọn đvstuêegyc̣ tưncoỷ canh gác của Thanh  Vâookzn Môwafvn. Khôwafvng có gì lạ, bơqvbk̉i đvstuó chính là đvstuám nhâookzn sĩ chính đvstuạo góp măhbeịt trong vài trâookẓn  chiêegyćn trưncoyơqvbḱc đvstuâookzy, còn nay đvstuã bị Quỷ Vưncoyơqvbkng đvstuoạt mâookźt thâookz̀n trí.




Đfhnbưncoyơqvbḳc nhiêegyc̀u cao thủ trơqvbḳ chiêegyćn côwafṿng thêegycm lơqvbḱp lơqvbḱp ngưncoyơqvbk̀i đvstuegycn vôwafv cùng vôwafvookẓn, thêegyć tâookźn  côwafvng của Ma Giáo chăhbeỉng khác nào sóng cả vôwafṽ bơqvbk̀, bâookźt khả đvstuưncoyơqvbkng cưncoỵ. Dưncoyơqvbḱi màn trơqvbk̀i máu,  các đvstuêegyc̣ tưncoỷ canh gác ơqvbk̉ Vâookzn Hải hâookz̀u nhưncoyookźt sưncoýc kháng cưncoỵ, cùng lui ra phía sau, chen  chúc rút vêegyc̀ Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u.

Chăhbeỉng bao lâookzu, cùng vơqvbḱi nhưncoỹng tiêegyćng soàn soạt liêegycn tiêegyćp, đvstuại quâookzn Ma Giáo tưncoỳ bôwafv́n  phưncoyơqvbkng tám hưncoyơqvbḱng đvstuùn lêegycn đvstuã chiêegyćm cưncoý cả quảng trưncoyơqvbk̀ng Vâookzn Hải rôwafṿng lơqvbḱn. Ngọn núi  tiêegycn bôwafv̀ng bêegyc̀nh vâookzn khí dạo nào nay chỉ còn là môwafṿt biêegyc̉n đvstuâookz̀u ngưncoyơqvbk̀i trôwafv̀i sụt và nhưncoỹng  tiêegyćng la hét gâookz̀m gào, cảnh tưncoyơqvbḳng nhưncoyqvbki quỷ vưncoỵc. Môwafṽi lúc môwafṿt nhiêegyc̀u ngưncoyơqvbk̀i tràn đvstuêegyćn,  khôwafvng còn chôwafṽ nào mà chen châookzn nưncoỹa.

Trêegycn cao, môwafṿt quâookz̀ng đvstuỏ trôwafvng nhưncoy quả câookz̀u máu tưncoỳ tưncoỳ bay đvstuêegyćn quảng trưncoyơqvbk̀ng Vâookzn  Hải, bêegycn trong vọng ra tiêegyćng cưncoyơqvbk̀i man dại: "Ha ha ha, bọn rác rưncoyơqvbk̉i Thanh Vâookzn Môwafvn, cuôwafv́i  cùng đvstuã biêegyćt sưncoỵ lơqvbḳi hại của lão phu rôwafv̀i nhỉ! Ha ha ha, Đfhnbạo Huyêegyc̀n đvstuâookzu! Đfhnbôwafv̀ câookz̉u trêegyc̣ Đfhnbạo  Huyêegyc̀n vì sao vâookz̃n chưncoya ló măhbeịt ra, xưncoya nay ngưncoyơqvbki vâookz̃n vì dâookzn chúng lăhbeím mà, Tru Tiêegycn  Kiêegyćm Trâookẓn chăhbeỉng phải là vôwafv đvstuịch thiêegycn hạ ưncoy, tại sao đvstuêegyćn lúc này vâookz̃n nhưncoy con rùa đvstuen rút  côwafv̉? Ha ha ha ha ha..."

Tiêegyćng cưncoyơqvbk̀i vưncoỳa tục tăhbeìn vưncoỳa cuôwafv̀ng loạn kích đvstuôwafṿng, khí châookźt hung bạo trong âookzm  thanh đvstuó phủ môwafṿt tâookźm màn bi thưncoyơqvbkng tuyêegyc̣t vọng xuôwafv́ng cả ngọn Thôwafvng Thiêegycn Phong.

Cũng chính lúc đvstuó, thêegyć tâookźn côwafvng của đvstuại quâookzn Ma Giáo hơqvbki chưncoỹng lại, nguyêegycn nhâookzn  là do phe chính đvstuạo đvstuã dưncoỵa vào đvstuịa thêegyć đvstuêegyc̉ tưncoỷ thủ Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u. Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u là môwafṿt kỳ quan  do thiêegycn nhiêegycn kiêegyćn tạo, hiêegyc̣n giơqvbk̀ lại biêegyćn thành tưncoyơqvbk̀ng đvstuôwafv̀ng vách săhbeít ngăhbein trơqvbk̉ bưncoyơqvbḱc châookzn  kẻ thù, măhbeịt câookz̀u ngày thưncoyơqvbk̀ng râookźt rôwafṿng, nhưncoyng lúc này, trưncoyơqvbḱc mưncoyơqvbk̀i vạn quâookzn Ma Giáo kia,  thưncoỵc chăhbeỉng khác câookz̀u đvstuôwafṿc môwafṿc là mâookźy.

Đfhnbàn ngưncoyơqvbk̀i cuôwafv̀ng dại mâookźt trí nọ xôwafv đvstuâookz̉y nhau dôwafv̀n lêegycn măhbeịt câookz̀u, ngay lâookẓp tưncoýc sau có  kẻ rú lêegycn hàng tràng "a a a a" chói tai, lại có kẻ đvstuưncoýng khôwafvng vưncoỹng, bị chen bâookẓt khỏi lan  can, rơqvbki xuôwafv́ng vưncoỵc sâookzu khôwafvng đvstuáy dưncoyơqvbḱi gâookz̀m câookz̀u, mau chóng hóa thành nhưncoỹng châookźm đvstuen,  chìm lút vào biêegyc̉n mâookzy vôwafvookẓn.

Phe chính đvstuạo vôwafv́n đvstuã bị Ma Giáo tâookźn côwafvng bâookźt thình lình, trơqvbk̉ tay khôwafvng kịp, lại  thêegycm sưncoỵ cách biêegyc̣t vêegyc̀ lưncoỵc lưncoyơqvbḳng, vì vâookẓy nhanh chóng đvstuêegyc̉ mâookźt Vâookzn Hải, nhưncoyng lâookz̀n này,  nhưncoỹng nhâookzn vâookẓt tinh nhuêegyc̣ tụ tâookẓp trêegycn Ngọc Thanh đvstuegyc̣n đvstuã theo nhau bay xuôwafv́ng hôwafṽ trơqvbḳ  nhóm tưncoỷ thủ khiêegyćn sưncoýc chiêegyćn đvstuâookźu tăhbeing lêegycn rõ rêegyc̣t. Trêegycn khoảng khôwafvng của Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u, hào  quang pháp bảo múa may tung hoành, mạnh mẽ hơqvbkn nhiêegyc̀u so vơqvbḱi ban nãy.

Nhâookzn sôwafv́ Ma Giáo tuy đvstuôwafvng, song chỉ có mâookźy chục ngưncoyơqvbk̀i là đvstuôwafv́i đvstuâookz̀u trưncoỵc diêegyc̣n, còn  tuyêegyc̣t đvstuại đvstua sôwafv́ giáo chúng là bị Quỷ Vưncoyơqvbkng dùng yêegycu lưncoỵc của Tưncoý Linh Huyêegyćt Trâookẓn lung  lạc thâookz̀n trí. Tuy Tưncoý Linh Huyêegyćt Trâookẓn có thêegyc̉ kích thích nhưncoỹng nguôwafv̀n tiêegyc̀m âookz̉n trong ngưncoyơqvbk̀i khiêegyćn sưncoýc mạnh tăhbeing lêegycn vôwafv cùng giúp họ leo trèo thoăhbein thoăhbeít, nhưncoyng suy cho cùng cũng  khôwafvng thêegyc̉ khiêegyćn họ trong môwafṿt ngày mà học đvstuưncoyơqvbḳc đvstuủ mọi pháp thuâookẓt hay khả năhbeing ngưncoỵ  khôwafvng phi hành của ngưncoyơqvbk̀i tu tiêegycn. Ngoài ra thanh thêegyć của Ma Giáo tuy dưncoỹ dôwafṿi song phâookz̀n  lơqvbḱn đvstuêegyc̀u là đvstuơqvbk̀ đvstuâookz̃n xung phong, vâookźp phải thành lũy nhưncoywafv̀ng Kiêegyc̀u thì chỉ có nưncoyơqvbḱc bó tay  mà thôwafvi! Măhbeịc dù trong đvstuám đvstuó vâookz̃n có môwafṿt sôwafv́ ít nhâookzn sĩ ma ám biêegyćt ngưncoỵ kiêegyćm đvstuâookźu đvstuá trêegycn  khôwafvng nhưncoyng dâookz̃u sao cũng chỉ là thiêegyc̉u sôwafv́.

egycn chính đvstuạo môwafṿt măhbeịt tăhbeing viêegyc̣n nhâookzn thủ côwafv́ sôwafv́ng côwafv́ chêegyćt giưncoỹ lâookźy Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u, môwafṿt  măhbeịt chia cao thủ đvstui đvstuôwafv́i phó vơqvbḱi các cao thủ Ma Giáo đvstuang bay ào ào trêegycn khôwafvng, lâookźy  đvstuôwafvng đvstuánh ít, chỉ trong nháy măhbeít đvstuã làm chủ đvstuưncoyơqvbḳc tình hình.

ncoý thêegyć, bêegycn chính đvstuạo tưncoỳ tưncoỳ ôwafv̉n đvstuịnh cục diêegyc̣n, lâookẓt ngưncoyơqvbḳc đvstuưncoyơqvbḳc tình thêegyć. Ơujuỷ bêegycn kia,  đvstuàn ngưncoyơqvbk̀i đvstuegycn măhbeít đvstuỏ loe nhăhbein răhbeing múa vuôwafv́t cưncoý hưncoỳng hưncoỵc xôwafvng lêegycn nhưncoyng rôwafv́t cục chỉ  chen chúc trêegycn Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u dài hẹp theo kiêegyc̉u tiêegyćn khôwafvng đvstuưncoyơqvbḳc, lui khôwafvng xong mà thôwafvi.

ncoỵ tao loạn càng lúc càng dưncoỹ dôwafṿi, càng lúc càng nhiêegyc̀u ngưncoyơqvbk̀i đvstuáp xuôwafv́ng Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u  rôwafv̀i lâookz̀n lưncoyơqvbḳt táng mạng, song sôwafv́ hạ xuôwafv́ng hình nhưncoy đvstuôwafvng hơqvbkn nhiêegyc̀u so vơqvbḱi sôwafv́ chính đvstuạo  tiêegycu diêegyc̣t đvstuưncoyơqvbḳc.

Tình hình đvstuang vưncoyơqvbḳt xa dưncoỵ liêegyc̣u của bọn Ma Giáo, chính đvstuạo thì sĩ khí ngùn ngụt,  tuy lúc này cục diêegyc̣n vâookz̃n khôwafvng có gì khả quan, song suy cho cùng vâookz̃n còn hơqvbkn cảnh  chêegyćt nhưncoy ngả rạ lúc mơqvbḱi bị tâookźn côwafvng bâookźt chơqvbḳt.

Chỉ có đvstuegyc̀u, hy vọng khôwafvng trụ đvstuưncoyơqvbḳc lâookzu trong lòng nhưncoỹng ngưncoyơqvbk̀i chính đvstuạo, khi đvstuại  quâookzn Ma Giáo bị ngăhbein lại ơqvbk̉ môwafṿt đvstuâookz̀u Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u, quả câookz̀u máu quỷ quái tưncoỳ tưncoỳ vưncoyơqvbḳt qua  Vâookzn Hải, bay tơqvbḱi khoảng khôwafvng bêegycn trêegycn Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u.




Ánh máu đvstuỏ ngâookz̀u thò ra thụt vào, trôwafvng nhưncoy thêegyc̉ môwafṿt ác ma đvstuáng sơqvbḳ đvstuang nhe nanh  múa vuôwafv́t giưncoỹa lưncoyng chưncoỳng trơqvbk̀i.

qvbki máu tanh cuôwafv̀n cuôwafṿn trôwafvi vơqvbḱi tôwafv́c đvstuôwafṿ cưncoỵc nhanh, chỉ trong khoảnh khăhbeíc, tưncoỳ trong  quả câookz̀u máu khôwafv̉ng lôwafv̀ đvstuôwafṿt nhiêegycn có mưncoyơqvbk̀i mâookźy côwafṿt sáng đvstuỏ lòe băhbeín xuôwafv́ng đvstuám chính đvstuạo  đvstuang đvstuưncoýng đvstuâookz̀u bêegycn kia câookz̀u.

Phôwafv̉ Hoăhbeìng thưncoyơqvbḳng nhâookzn trưncoyơqvbḱc đvstuâookzy đvstuã tưncoỳng giao thủ vơqvbḱi Ma Giáo, khi trôwafvng thâookźy  quả câookz̀u máu khôwafv̉ng lôwafv̀ thì tỏ vẻ nghiêegycm trọng, lúc này nhìn ánh sáng của nhưncoỹng cái côwafṿt  dị kỳ nọ, săhbeíc măhbeịt ôwafvng càng thay đvstuôwafv̉i ghêegycqvbḱm, ôwafvng lạc giọng la: "Mau dạt ra, côwafṿt máu đvstuó  chính là vâookẓt dụ hoăhbeịc tâookzm trí đvstuâookźy."

Mọi ngưncoyơqvbk̀i nghe vâookẓy đvstuôwafv̀ng tái măhbeịt, nháo nhào nhảy tránh, nhưncoyng phe chính đvstuạo  đvstuang đvstuưncoýng dày đvstuăhbeịc môwafṿt đvstuâookz̀u Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u đvstuêegyc̉ chôwafv́ng lại sưncoýc tâookźn côwafvng của bọn Ma Giáo, côwafṿt  sáng trêegycn trơqvbk̀i chiêegyću xuôwafv́ng vơqvbḱi tôwafv́c đvstuôwafṿ quá lơqvbḱn, chăhbeỉng biêegyćt tránh vào đvstuâookzu cho kịp. Nhưncoỹng tiêegyćng gào thảm mau chóng vang lêegycn, có mâookźy đvstuêegyc̣ tưncoỷ chính đvstuạo bị côwafṿt sáng máu chụp kín  lâookźy, tưncoýc thì thâookzn hình run lêegycn bâookz̀n bâookẓt, măhbeịt mày rúm ró, đvstuôwafṿng tác trơqvbk̉ nêegycn cưncoýng đvstuơqvbk và  châookẓm chạp, hai măhbeít băhbeít đvstuâookz̀u văhbeìn đvstuỏ.

Có ngưncoyơqvbk̀i còn chưncoya hiêegyc̉u rõ ngôwafv khoai, có ngưncoyơqvbk̀i lại là đvstuôwafv̀ng môwafvn hoăhbeịc bạn thâookzn,  trong lúc nguy câookźp, bâookźt châookźp tâookźt cả tiêegyćn lêegycn lôwafvi ngưncoyơqvbk̀i bị hại ra khỏi côwafṿt sáng, nào ngơqvbk̀  ngưncoyơqvbk̀i bị hại đvstuôwafṿt nhiêegycn trơqvbk̉ măhbeịt, xuâookźt thủ vôwafv tình, hùng hôwafv̉ câookz̀m lơqvbḳi đvstuao pháp bảo chém  giêegyćt mọi ngưncoyơqvbk̀i xung quanh, nhưncoỹng ngưncoyơqvbk̀i vưncoỳa áp lại gâookz̀n liêegyc̀n mâookźt mạng trong tay bạn hưncoỹu  mà khôwafvng hiêegyc̉u tại sao.

Nhưncoỹng tiêegyćng gào rú, gâookz̀m gưncoỳ lâookẓp tưncoýc vang lêegycn, Phôwafv̉ Hoăhbeìng thưncoyơqvbḳng nhâookzn tái mét măhbeịt,  nghiêegyćn răhbeing, bâookźt châookźp giơqvbḱi luâookẓt của nhà Phâookẓt, thét lơqvbḱn: "Giêegyćt hêegyćt... nhưncoỹng đvstuạo hưncoỹu đvstuã mêegyc  loạn đvstui!"

Nói rôwafv̀i, ôwafvng nhăhbein măhbeịt đvstuau đvstuơqvbḱn lưncoyơqvbḱt tơqvbḱi, biêegyćt lúc này chăhbeỉng phải lúc ăhbein năhbein sám hôwafv́i,  Đfhnbạo Huyêegyc̀n thì khôwafvng có đvstuâookzy, Phôwafv̉ Hoăhbeìng chính là ngưncoyơqvbk̀i đvstuưncoýc cao vọng trọng nhâookźt trong  phe chính đvstuạo lúc này.

Ôxrxrng cũng hiêegyc̉u cục diêegyc̣n hiêegyc̣n tại đvstuã khôwafv́n đvstuôwafv́n đvstuêegyćn cưncoỵc đvstuegyc̉m rôwafv̀i, có thêegyc̉ xoay  chuyêegyc̉n đvstuêegyćn đvstuâookzu thì xoay chuyêegyc̉n đvstuêegyćn đvstuâookźy, nêegycn khôwafvng khiêegycm nhưncoyơqvbḳng gì nưncoỹa, đvstuưncoýng hăhbeỉn ra  chỉ huy, hò hét mọi ngưncoyơqvbk̀i.

Các nhâookzn sĩ chính đvstuạo ùn ùn tràn lêegycn, giêegyćt sạch nhưncoỹng ngưncoyơqvbk̀i đvstuã mâookźt trí, tạm thơqvbk̀i  ôwafv̉n đvstuịnh đvstuưncoyơqvbḳc tình hình, song môwafṿt nôwafṽi hoang mang lan rôwafṿng trong lòng tâookźt cả nhưncoỹng ngưncoyơqvbk̀i  chính đvstuạo.

Nhưncoỹng ngưncoyơqvbk̀i vưncoỳa rôwafv̀i còn là chiêegyćn hưncoỹu kêegyc̀ vai sát cánh, chỉ trong nháy măhbeít trơqvbk̉ đvstuao  đvstuâookzm chém lâookz̃n nhau, lát nưncoỹa đvstuâookzy sẽ đvstuêegyćn lưncoyơqvbḳt ai? Ngôwafṿ nhơqvbk̃ chính mình bị loạn trí thì sẽ  thêegyć nào?...

egyc̣t nhưncoy bị kích đvstuôwafṿng, đvstuại quâookzn Ma Giáo đvstuang chen chúc trêegycn Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u bôwafṽng gào  lêegycn râookz̀m râookz̀m vẻ hưncoyng phâookźn, rôwafv̀i nhâookzn lúc hôwafṽn loạn nho nhỏ vưncoỳa rôwafv̀i bêegycn phe chính đvstuạo,  môwafṿt đvstuôwafṿi Ma Giáo nhe nanh múa vuôwafv́t lại xôwafvng lêegycn Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u.

Phôwafv̉ Hoăhbeìng thưncoyơqvbḳng nhâookzn vôwafṿi vàng thét lêegycn hạ lêegyc̣nh bao vâookzy, đvstuám Ma Giáo tuy vôwafv́n  là ngưncoyơqvbk̀i phàm, nhưncoyng lúc này sau khi bị ma ám thì phâookz̀n lơqvbḱn đvstuêegyc̀u có sưncoýc mạnh vôwafv đvstuịch,  thâookzn thêegyc̉ cũng cưncoýng răhbeín hăhbeỉn lêegycn, nhưncoỹng đvstuêegyc̣ tưncoỷ bình thưncoyơqvbk̀ng trong Thanh Vâookzn Môwafvn vung  pháp bảo tiêegycn kiêegyćm chém vào, râookźt nhiêegyc̀u lâookz̀n khôwafvng thêegyc̉ giêegyćt chêegyćt ngay, bị chúng giăhbeìng co  trì hoãn đvstuưncoyơqvbḳc môwafṿt khoảng thơqvbk̀i gian.

Cũng đvstuúng vào khoảng thơqvbk̀i gian ngăhbeín đvstuó, quả câookz̀u máu trêegycn khôwafvng rít lêegycn, tưncoỳ bêegycn  trong phát ra nhưncoỹng tràng cưncoyơqvbk̀i đvstuegycn dại, chỉ chơqvbḱp măhbeít mưncoyơqvbk̀i mâookźy đvstuạo hào quang băhbeín  xuôwafv́ng, máu đvstuỏ loang loáng, trôwafvng quỷ quái khôwafvn tả.




ookẓp tưncoýc bọn chính đvstuạo chôwafv̀m chôwafv̀m nhảy tránh, chăhbeỉng ai muôwafv́n biêegyćn thành nhưncoỹng  ngưncoyơqvbk̀i đvstuơqvbk̀ đvstuâookz̃n nhưncoyncoỷ thi biêegyćt đvstui kia.

Ngay lâookẓp tưncoýc Phôwafv̉ Hoăhbeìng thưncoyơqvbḳng nhâookzn dôwafv́c sưncoýc chỉ huy, nhưncoyng chính đvstuạo đvstuã loạn,  bọn Ma Giáo hò la ỏm tỏi trêegycn Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u, áp lưncoỵc càng lúc càng lơqvbḱn, mâookźy nhâookzn sĩ còn sót  lại khôwafv̉ sơqvbk̉ chôwafv́ng đvstuơqvbk̃, cuôwafv́i cùng khôwafvng chôwafv́ng lại nôwafv̉i, sau môwafṿt tràng bịch bịch liêegycn tiêegyćp,  mâookźy cái xác bị đvstuánh văhbeing ra, chính là nhưncoỹng đvstuêegyc̣ tưncoỷ chính đvstuạo vưncoỳa canh gác Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u.

Chỉ trong nháy măhbeít, nhưncoywafṿt con đvstuêegycqvbḱn bị sụp xuôwafv́ng, dòng thác ngưncoyơqvbk̀i cuôwafv̀n cuôwafṿn  tràn sang, giưncoỹa nhưncoỹng tiêegyćng la hét hung dưncoỹ, vôwafvwafv́ têegycn Ma Giáo ùn ùn tràn lêegycn, tưncoýc thì  ngưncoyơqvbk̀i trong chính đvstuạo bị đvstuánh thâookźt đvstuegycn bát đvstuảo, cả môwafṿt phòng tuyêegyćn đvstuã bị phá vơqvbk̃ và  vưncoyơqvbḳt qua hoàn toàn.

Cảnh tưncoyơqvbḳng chăhbeỉng khác nào đvstuịa ngục trâookz̀n gian!

Trái tim mọi ngưncoyơqvbk̀i chỉ còn lại hai chưncoỹ tuyêegyc̣t vọng, trong dòng thác ngưncoyơqvbk̀i đvstuegycn dại,  phe chính đvstuạo bị chia rẽ, cưncoý môwafṿt ngưncoyơqvbk̀i phải đvstuôwafv́i măhbeịt vơqvbḱi mâookźy chục têegycn đvstuịch nhâookzn đvstuáng  sơqvbḳ hung hãn khôwafvng biêegyćt sơqvbḳ chêegyćt, ai cũng xôwafvng xáo giêegyćt đvstuịch, vì khôwafvng giêegyćt chúng thì cũng  bị chúng chăhbeịt thành tưncoyơqvbkng thịt. Bâookz̀u trơqvbk̀i nhuôwafv́m đvstuỏ, hơqvbki máu sôwafvi sục, còn tiêegyćng cưncoyơqvbk̀i cuôwafv̀ng  loạn kia càng lúc càng lôwafv̀ng lôwafṿng, đvstuâookz̀y vẻ đvstuăhbeíc ý.

Lục Tuyêegyćt Kỳ cũng ơqvbk̉ trong đvstuám đvstuôwafvng chém giêegyćt, thâookz̀n kiêegyćm Thiêegycn Gia lóng lánh  xanh bay lêegycn hạ xuôwafv́ng bêegycn cạnh nàng, môwafṽi đvstuưncoyơqvbk̀ng kiêegyćm quang nháng lêegycn là có kẻ gào rú  mâookźt mạng, chỉ có đvstuegyc̀u cưncoý têegycn này ngã xuôwafv́ng thì trong nháy măhbeít lại có hai ba, thâookẓm chí  bôwafv́n năhbeim têegycn khác xôwafvng vào.

ookźm áo trăhbeíng của nàng lúc này đvstuã nhuôwafv́m máu ngả màu đvstuỏ lòm.

ookz̀n dâookz̀n, đvstuôwafṿng tác của nàng trơqvbk̉ nêegycn châookẓm chạp, cánh tay dưncoyơqvbk̀ng nhưncoyhbeịng thêegycm,  nhưncoỹng tiêegyćng la hét tuyêegyc̣t vọng bêegycn tai nàng cũng băhbeít đvstuâookz̀u hôwafṽn đvstuôwafṿn đvstui, nàng khôwafvng biêegyćt  kiêegyćm mình đvstuã tưncoyơqvbḱc đvstui bao nhiêegycu tính mạng, chỉ côwafv́ găhbeíng tâookẓn sưncoýc chiêegyćn đvstuâookźu theo bản năhbeing.

Nàng căhbeín răhbeing múa kiêegyćm, đvstuâookz̉y lui ba têegycn đvstuang lơqvbk̀n vơqvbk̀n trưncoyơqvbḱc măhbeịt, vưncoỳa đvstuịnh đvstuánh lại  môwafṿt thanh đvstuại đvstuao tưncoỳ bêegycn cạnh chăhbeịt sang, bôwafṽng châookzn mêegyc̀m nhũn đvstui. Lục Tuyêegyćt Kỳ hoảng  hôwafv́t, vâookẓn hêegyćt sưncoýc tránh sang môwafṿt bêegycn, song chỉ trong nháy măhbeít đvstuã cảm thâookźy hoa măhbeít váng  đvstuâookz̀u, rôwafv̀i chôwafv́c lát sau, vai trái lan lêegycn môwafṿt cơqvbkn đvstuau nhói, máu chạy râookz̀n râookẓt.

qvbkn đvstuau này lại kích thích tàn lưncoỵc của nàng, nàng nghiêegyćn răhbeing trơqvbk̉ tay đvstuâookzm kiêegyćm,  Thiêegycn Gia thêegyć nhưncoy chẻ tre, tưncoýc thì chăhbeịt chém đvstuịch nhâookzn ngã đvstuâookz̀y ra đvstuâookźt, nhưncoyng đvstuôwafv̀ng thơqvbk̀i,  mâookźy chục cái bóng đvstuáng sơqvbḳ xung quanh ào ào xôwafvqvbḱi.

Lục Tuyêegyćt Kỳ thoáng qua môwafṿt cơqvbkn tuyêegyc̣t vọng, chỉ có đvstuegyc̀u đvstuúng lúc đvstuó, khuôwafvn măhbeịt  nàng khôwafvng có vẻ sơqvbḳ hãi, trong lúc ánh máu ngâookẓp trơqvbk̀i, nàng thơqvbk̉ ra môwafṿt hơqvbki nhè nhẹ, rôwafv̀i  nhưncoy đvstuã cam chịu sôwafv́ mạng, nàng nhăhbeím măhbeít.

Nàng trơqvbk̉ tay, Thiêegycn Gia rưncoỵc lêegycn ánh xanh rạng rơqvbk̃, nàng thì thâookz̀m: "Tiêegyc̉u Phàm..."

Thiêegycn Gia rít lêegycn u u, phạt xuôwafv́ng câookz̀n côwafv̉ trăhbeíng ngâookz̀n của nàng.




Đfhnbúng lúc Lục Tuyêegyćt Kỳ săhbeíp hưncoyơqvbkng tan ngọc nát, vụt có tiêegyćng gió rít, môwafṿt luôwafv̀ng đvstuại  lưncoỵc ngăhbein lưncoyơqvbk̃i kiêegyćm lại khi nó còn cách côwafv̉ nàng đvstuúng ba phâookzn, đvstuôwafv̀ng thơqvbk̀i cuôwafv̀ng phong  cuôwafṿn lêegycn, ngưncoyơqvbk̀i mơqvbḱi đvstuêegyćn dùng kình khí vôwafv hình đvstuánh bâookẓt lũ Ma Giáo kia đvstui.

Lục Tuyêegyćt Kỳ kinh ngạc mơqvbk̉ to măhbeít nhìn, thì thâookźy ngưncoyơqvbk̀i cưncoýu mình chính là âookzn sưncoy  Thủy Nguyêegyc̣t, săhbeíc măhbeịt bà xám xịt, hiêegyc̉n nhiêegycn đvstuã tiêegycu hao khá nhiêegyc̀u nguyêegycn khí, trêegycn  mình còn có mâookźy vêegyćt thưncoyơqvbkng nhòe nhoẹt máu.

Lục Tuyêegyćt Kỳ kêegycu lêegycn "Sưncoy phụ...", rôwafv̀i im băhbeịt.

Thủy Nguyêegyc̣t đvstuại sưncoy đvstuã đvstuánh lui bọn ngưncoyơqvbk̀i bủa vâookzy, nhưncoyng khuôwafvn măhbeịt suy sụp, hơqvbki  thơqvbk̉ năhbeịng nêegyc̀, chỉ ánh măhbeít là lóe lêegycn kiêegycn đvstuịnh, bà nói to: "Lục Tuyêegyćt Kỳ, phải sôwafv́ng, hãy  nhơqvbḱ lâookźy lơqvbk̀i sưncoy phụ, phải tiêegyćp tục sôwafv́ng..."

Nói chưncoya dưncoýt câookzu, đvstuôwafṿt nhiêegycn thâookzn hình bà giâookẓt mạnh, khuôwafvn măhbeịt trăhbeíng bêegyc̣ch, Lục  Tuyêegyćt Kỳ hoảng hôwafv̀n thét lêegycn: "Sưncoy phụ, ngưncoyơqvbk̀i, ngưncoyơqvbk̀i làm sao thêegyć..."

Giọng nàng khản đvstuăhbeịc. Môwafṿt thanh trưncoyơqvbk̀ng đvstuao săhbeíc nhọn đvstuâookz̃m máu thò lêegycn khỏi ngưncoỵc  Thủy Nguyêegyc̣t, bà chao ngưncoyơqvbk̀i đvstui, thét lêegycn môwafṿt tiêegyćng rôwafv̀i vụt xoay mình phát chưncoyơqvbk̉ng, tưncoýc thì  têegycn đvstuánh lén đvstuăhbeìng sau bay vù ra ngoài mâookźy trưncoyơqvbḳng, phun máu mà chêegyćt.

Kẻ đvstuó kêegyc̉ ra cũng râookźt dũng cảm, tuy đvstuã mâookźt mạng, thâookzn hình bay đvstui nhưncoyng tay vâookz̃n  năhbeím chăhbeịt thanh trưncoyơqvbk̀ng đvstuao, chỉ thâookźy máu băhbeín nhưncoyncoya, đvstuao lìa khỏi thâookzn. Thủy Nguyêegyc̣t  hưncoỵ lêegycn đvstuau đvstuơqvbḱn, quay mâookźy vòng tại chôwafṽ, cuôwafv́i cùng khôwafvng găhbeíng gưncoyơqvbḳng đvstuưncoyơqvbḳc nưncoỹa, bà ngã  xuôwafv́ng.

Lục Tuyêegyćt Kỳ đvstuâookz̀u óc trôwafv́ng rôwafṽng, khí lưncoỵc bôwafṽng đvstuâookzu tràn lêegycn, Thiêegycn Gia tỏa lam  quang rưncoỵc rơqvbk̃, nhưncoy phưncoyơqvbḳng hoàng giâookẓn dưncoỹ lâookẓp tưncoýc đvstuánh bạt tâookźt cả nhưncoỹng têegycn Ma Giáo vâookzy  quanh đvstuâookźy trong vòng môwafṿt trưncoyơqvbḳng, máu me băhbeín tung tóe, bao nhiêegycu ngưncoyơqvbk̀i khôwafvng kịp  tránh, chêegyćt dưncoyơqvbḱi Thiêegycn Gia.

Nàng đvstuánh lui bọn Ma Giáo xong, loạng choạng lao tơqvbḱi bêegycn Thủy Nguyêegyc̣t, ôwafvm lâookźy  bà, măhbeít mơqvbk̀ nưncoyơqvbḱc, khóc gọi: "Sưncoy phụ, ngưncoyơqvbk̀i làm sao thêegyć... ngưncoyơqvbk̀i đvstuưncoỳng đvstui..."

egyćt thưncoyơqvbkng trưncoyơqvbḱc ngưncoỵc Thủy Nguyêegyc̣t quá sâookzu, máu xả òng ọc, trôwafvng là biêegyćt khôwafvng  còn trụ đvstuưncoyơqvbḳc bao lâookzu nưncoỹa, ánh măhbeít bà dâookz̀n dâookz̀n lạc thâookz̀n, dưncoyơqvbk̀ng nhưncoy nghe thâookźy tiêegyćng khóc  gọi của đvstuưncoýa đvstuêegyc̣ tưncoỷ yêegycu, gưncoyơqvbkng măhbeịt nhơqvbḳt nhạt sáng lêegycn nụ cưncoyơqvbk̀i cuôwafv́i cùng, bà nhìn Lục  Tuyêegyćt Kỳ, giọng rơqvbk̀i rạc: "Tuyêegyćt Kỳ, nhơqvbḱ... sôwafv́ng cho tôwafv́t... nhé..."

hbeíng gưncoyơqvbḳng răhbeịn xong chưncoỹ "nhé", Thủy Nguyêegyc̣t đvstuại sưncoy kiêegyc̣t sưncoýc, ngưncoyơqvbk̀i giâookẓt nhẹ môwafṿt  cái rôwafv̀i mêegyc̀m nhũn đvstui, hai măhbeít cũng tưncoỳ tưncoỳ khép lại.

Lục Tuyêegyćt Kỳ khuỵu xuôwafv́ng nhưncoy bị sét đvstuánh, song đvstuám Ma Giáo xung quanh khôwafvng  đvstuêegyc̉ nàng kịp thơqvbk̉, lại nhâookzn lúc âookźy mà ôwafv̀ ạt xôwafvng vào, Lục Tuyêegyćt Kỳ khuôwafvn măhbeịt nhơqvbḳt nhạt,  chưncoỳng nhưncoy khôwafvng chịu nôwafv̉i sưncoỵ thâookẓt trưncoyơqvbḱc măhbeít là sưncoy phụ đvstuã tăhbeít thơqvbk̉, lại nhưncoyookźt hêegyćt ý thưncoýc  câookz̀u sinh, cưncoý sưncoỹng sơqvbk̀ khôwafvng có môwafṿt chút phản kháng.

wafṽng mé bêegycn có môwafṿt cái bóng lưncoyơqvbḱt tơqvbḱi, kéo nàng ra khỏi cảnh nguy hiêegyc̉m. Lục Tuyêegyćt  Kỳ giâookẓt mình đvstuưncoya măhbeít nhìn, thì ra chính là sưncoy tỷ Văhbein Mâookz̃n ngưncoyơqvbk̀i loang lôwafv̉ máu, Lục Tuyêegyćt  Kỳ chua xót nghẹn ngào kêegycu: "Sưncoy phụ, sưncoy phụ, sưncoy..."




hbein Mâookz̃n hai măhbeít âookz̀ng âookẓng nhưncoyng vâookz̃n căhbeín chăhbeịt răhbeing, vung kiêegyćm đvstuánh lui mâookźy têegycn  Ma Giáo trưncoyơqvbḱc măhbeịt, năhbeím chăhbeịt tay Lục Tuyêegyćt Kỳ, thét to: "Sưncoy muôwafṿi, hãy nghe lơqvbk̀i sưncoy phụ đvstui,  chúng ta phải găhbeíng sôwafv́ng!"

Lục Tuyêegyćt Kỳ run râookz̉y, ngoái đvstuâookz̀u nhìn tâookźm thâookzn đvstuã lăhbeịng tiêegyćng chìm dâookz̀n trong biêegyc̉n  ngưncoyơqvbk̀i. Hai măhbeít cháy rưncoỵc, nàng lại vung kiêegyćm lêegycn, đvstuưncoýng áp lưncoyng vơqvbḱi Văhbein Mâookz̃n, vâookẓn hêegyćt sưncoýc  lưncoỵc còn lại đvstuêegyc̉ chiêegyćn đvstuâookźu, côwafv́ găhbeíng chi trì vì môwafṿt hy vọng sôwafv́ng.

Huyêegyćt quang vâookz̃n cuôwafṿn trơqvbk̀i ngâookẓp đvstuâookźt, khôwafvng thâookźy có chút ánh sáng nào, chiêegyćn  trưncoyơqvbk̀ng đvstuegycn cuôwafv̀ng đvstuã biêegyćn thành đvstuịa ngục trâookz̀n gian, phe chính đvstuạo chêegyćt càng lúc càng  nhiêegyc̀u, đvstuúng lúc đvstuó, bôwafṽng nhiêegycn trong đvstuâookz̀m nưncoyơqvbḱc xanh ơqvbk̉ đvstuâookz̀u bêegycn kia Hôwafv̀ng Kiêegyc̀u có tiêegyćng  hú ngâookzn dài, nưncoyơqvbḱc bôwafṽng nưncoýt ra, môwafṿt con thú khôwafv̉ng lôwafv̀ nhảy vọt lêegycn, chính là Thủy Kỳ Lâookzn,  linh thú trâookźn sơqvbkn của Thanh Vâookzn Môwafvn.

Khôwafvng hêegyc̀ do dưncoỵ, nó nhe nanh múa vuôwafv́t xôwafvng vào đvstuám đvstuôwafvng Ma Giáo.

Vuôwafv́t săhbeíc, mõm to, chỉ trong khoảnh khăhbeíc đvstuã đvstuánh cho bọn Ma Giáo hoảng sơqvbḳ nháo  nhào lêegycn, môwafṿt con vâookẓt kêegyc̀nh càng lưncoỳng lưncoỹng nhưncoy thêegyć cho dù là ngưncoyơqvbk̀i hung hãn nhâookźt cũng  phải cảm thâookźy sơqvbḳ, đvstuêegyc̀u láo nháo ù té chạy.

Thủy Kỳ Lâookzn đvstuôwafṿt nhiêegycn xuâookźt hiêegyc̣n chính là lúc đvstuêegyc̉ mọi ngưncoyơqvbk̀i nghỉ ngơqvbki kịp thơqvbk̉, bọn  Ma Giáo rùng rùng quay sang vào con thú, nhơqvbk̀ đvstuó các nhâookzn sĩ chính đvstuạo lúc nãy suýt  gục ngã dưncoyơqvbḱi sưncoýc ép năhbeịng nêegyc̀ nay lại may măhbeín thoát đvstuưncoyơqvbḳc khoảnh khăhbeíc mâookźt mạng nguy  hiêegyc̉m âookźy.

Thủy Kỳ Lâookzn tả xung hưncoỹu đvstuôwafṿt trong đvstuám đvstuôwafvng kẻ thù, nó tâookźn côwafvng tơqvbḱi đvstuâookzu là chôwafṽ đvstuó  có ngưncoyơqvbk̀i gào rú, có kẻ mâookźt mạng.

egycn chính đvstuạo đvstuêegyc̀u nhâookzn cơqvbkwafṿi này lùi vêegyc̀ bâookẓc thêegyc̀m dâookz̃n lêegycn Ngọc Thanh đvstuegyc̣n, Lục  Tuyêegyćt Kỳ và Văhbein Mâookz̃n cũng đvstuã cạn sưncoýc tưncoỳ lâookzu, Văhbein Mâookz̃n đvstuạo hạnh còn thâookźp hơqvbkn Lục  Tuyêegyćt Kỳ, thâookźy bọn đvstuịch trưncoyơqvbḱc măhbeịt đvstuã tạm lui, nàng cũng chăhbeỉng còn bụng dạ đvstuâookzu truy sát,  hâookz̀u nhưncoy khôwafvng đvstui nôwafv̉i lêegycn cả bâookẓc câookźp.

Lục Tuyêegyćt Kỳ cũng chăhbeỉng khá hơqvbkn Văhbein Mâookz̃n là bao, nhưncoyng cuôwafv́i cùng hai chị em  vâookz̃n dìu đvstuưncoyơqvbḳc nhau găhbeíng gưncoyơqvbḳng đvstui lêegycn Ngọc Thanh đvstuegyc̣n.

Hiêegyc̀m nôwafṽi lúc nhìn lại xung quanh, hai ngưncoyơqvbk̀i cảm thâookźy trái tim lạnh hăhbeỉn đvstui, nhưncoỹng  ngưncoyơqvbk̀i chính đvstuạo đvstuưncoýng trong Ngọc Thanh đvstuegyc̣n tôwafv̉ng côwafṿng chưncoya đvstuêegyćn hai trăhbeim, mà ai nâookźy  đvstuêegyc̀u thưncoyơqvbkng tích đvstuâookz̀y mình, máu me bêegycegyćt.

Hai ngưncoyơqvbk̀i nhìn nhau, đvstuêegyc̀u nhâookẓn ra nôwafṽi tuyêegyc̣t vọng trong măhbeít nhau, Thủy Kỳ Lâookzn tuy  thâookz̀n dũng, nhưncoyng trưncoyơqvbḱc yêegycu pháp Ma Giáo, nó sẽ câookz̀m cưncoỵ đvstuưncoyơqvbḳc bao lâookzu?

Quả nhiêegycn, Thủy Kỳ Lâookzn tuy lúc đvstuâookz̀u thâookz̀n dũng vôwafv song, thu hút mọi sưncoỵ chú ý của  đvstuại quâookzn Ma Giáo, nhưncoyng khi áp lưncoỵc xung quanh môwafṽi lúc môwafṿt lơqvbḱn, Thủy Kỳ Lâookzn vâookz̃n gâookz̀m  thét đvstuegyćc cả tai, nhưncoyng đvstuã dâookz̀n dâookz̀n lôwafṿ vẻ suy sút, nhâookźt là thỉnh thoảng trong đvstuám đvstuôwafvng lại  có vài ngưncoyơqvbk̀i tu đvstuạo vung pháp bảo lêegycn tâookźn côwafvng, gâookzy áp lưncoỵc râookźt lơqvbḱn cho Thủy Kỳ Lâookzn, lại  thêegycm đvstuoàn quâookzn đvstuegycn loạn nhung nhúc nhưncoy kiêegyćn xung quanh, chỉ nưncoỷa canh giơqvbk̀ sau, Thủy  Kỳ Lâookzn đvstuã lôwafṿ vẻ sơqvbḳ hãi, thâookzn thêegyc̉ bị thưncoyơqvbkng lôwafṽ chôwafṽ.

Đfhnbôwafṿt nhiêegycn cái đvstuâookz̀u nó rung lêegycn, phát ra môwafṿt tràng gào rôwafv́ng kinh thiêegycn đvstuôwafṿng đvstuịa rôwafv̀i  quay ngoăhbeít mình sải chạy mơqvbk̉ đvstuưncoyơqvbk̀ng máu, môwafṿt lâookz̀n nưncoỹa chạy vù vêegyc̀ cái đvstuâookz̀m nưncoyơqvbḱc xanh,  nhảy bòm xuôwafv́ng nưncoyơqvbḱc sâookzu, khôwafvng ló măhbeịt ra nưncoỹa.

Tuy phe chính đvstuạo trêegycn Ngọc Thanh đvstuegyc̣n phâookz̀n lơqvbḱn đvstuêegyc̀u đvstuã phán đvstuoán đvstuưncoyơqvbḳc kêegyćt  quả của trâookẓn chiêegyćn vưncoỳa rôwafv̀i, nhưncoyng khi quả nhiêegycn Thủy Kỳ Lâookzn khôwafvng đvstuịch nôwafv̉i nưncoỹa thì ai  nâookźy đvstuêegyc̀u lôwafṿ vẻ đvstuau đvstuơqvbḱn, nhìn đvstuám Ma Giáo đvstuen đvstuăhbeịc lại nhe nanh múa vuôwafv́t quay sang  chôwafṽ mình, bâookz̀u khôwafvng khí tuyêegyc̣t vọng ngâookẓp dâookzng trong lòng bọn họ.

Lục Tuyêegyćt Kỳ giãy giụa đvstuưncoýng lêegycn, câookz̀m thanh kiêegyćm lêegycn đvstuăhbeịt vào côwafv̉ mình, Văhbein Mâookz̃n  hoảng hôwafv̀n toan ngăhbein cản, Lục Tuyêegyćt Kỳ bèn nhẹ nhàng nói: "Sưncoy tỷ, thôwafvi, chăhbeỉng còn  đvstuưncoyơqvbk̀ng nào nưncoỹa rôwafv̀i, muôwafṿi thà tưncoỵ tâookẓn còn hơqvbkn là đvstuêegyc̉ bị giêegyćt bơqvbk̉i bàn tay nhơqvbk nhơqvbḱp của bọn  chúng."

hbein Mâookz̃n rơqvbḱm lêegyc̣, đvstuôwafṿt nhiêegycn đvstuăhbeìng sau có tiêegyćng châookzn chạy vang lêegycn, nàng ngoái đvstuâookz̀u  nhìn thì giâookẓt mình, đvstuó là Tôwafv́ng Đfhnbại Nhâookzn của Đfhnbại Trúc Phong. Gã cưncoyơqvbk̀i, chìa tay kéo bàn  tay trăhbeíng trẻo của nàng siêegyćt chăhbeịt.

hbein Mâookz̃n nhưncoy có thêegycm dũng khí, vẻ sơqvbḳ hãi và tuyêegyc̣t vọng dâookz̀n dâookz̀n bay biêegyćn, nàng  nhoẻn môwafṿt nụ cưncoyơqvbk̀i âookźm áp rôwafv̀i ngoảnh ra nói vơqvbḱi Lục Tuyêegyćt Kỳ: "Sưncoy muôwafṿi, muôwafṿi an tâookzm đvstui  đvstui, chúng ta sẽ theo bâookz̀u bạn vơqvbḱi muôwafṿi ngay."

Lục Tuyêegyćt Kỳ nhìn họ năhbeím tay thâookẓt chăhbeịt, tưncoỵa vào nhau, khóe miêegyc̣ng nàng cũng rịn  ra môwafṿt nụ cưncoyơqvbk̀i, rôwafv̀i nàng nhăhbeím măhbeít, trái tim réo gọi: "Tiêegyc̉u Phàm, kiêegyćp sau mình găhbeịp lại  nhau..."

Thiêegycn Gia ánh lêegycn săhbeíc lạnh nhưncoy thâookźu vào mạch máu dưncoyơqvbḱi da, nàng mỉm cưncoyơqvbk̀i, siêegyćt  chăhbeịt lâookźy cán kiêegyćm, đvstuúng lúc đvstuó, Văhbein Mâookz̃n vụt thôwafv́t lêegycn: "Khoan đvstuã sưncoy muôwafṿi."

Lục Tuyêegyćt Kỳ giâookẓt mình, hạ Thiêegycn Gia xuôwafv́ng ngạc nhiêegycn: "Gì thêegyć tỷ?"

hbein Mâookz̃n quay mình nhìn vêegyc̀ hưncoyơqvbḱng hâookẓu sơqvbkn Thôwafvng Thiêegycn Phong, kinh ngạc lăhbeíp  băhbeíp: "Muôwafṿi, muôwafṿi nghe... tiêegyćng gì thêegyć?"

Chiêegyćn trưncoyơqvbk̀ng huyêegycn náo chăhbeỉng biêegyćt vì sao tưncoỵ nhiêegycn lăhbeịng ngăhbeít đvstui, khôwafvng môwafṿt âookzm  thanh, nhưncoỹng têegycn Ma Giáo hung hăhbeing nọ đvstuêegyc̀u đvstuưncoýng chưncoyng hưncoỷng môwafṿt chôwafṽ.

Trong bâookz̀u khôwafvng khí tịch mịch, trêegycn ngọn Thôwafvng Thiêegycn, cả dãy Thanh Vâookzn, lại tưncoỳ  tưncoỳ rung lêegycn.

wafṿt tiêegyćng hú ngâookzn dài, trâookz̀m, thâookźp, tưncoỳ sau núi vút lêegycn, bôwafv́c cao, biêegyćn thành tiêegyćng rít  xé kiêegycu hùng, đvstuâookzm toạc vào mâookzy.

Trong tiêegyćng rít âookźy, có môwafṿt đvstuạo hào quang khôwafv̉ng lôwafv̀ phun lêegycn theo, nhưncoy thêegyc̉ môwafṿt con  rôwafv̀ng đvstuã bị giam giưncoỹ hàng nghìn năhbeim nay phá cũi sôwafv̉ lôwafv̀ng, lao lêegycn tâookẓn chín tâookz̀ng trơqvbk̀i xanh,  hôwafv gió gọi mưncoya. Cuôwafv̀ng phong gào rú, trơqvbk̀i đvstuâookźt đvstuôwafv̉i săhbeíc, núi non cúi đvstuâookz̀u, pháp bảo trong  tay nhiêegyc̀u ngưncoyơqvbk̀i băhbeít đvstuâookz̀u tưncoỵ đvstuôwafṿng run lêegycn.

"Tru Tiêegycn... Tru Tiêegycn... Đfhnbó chính là Tru Tiêegycn!"

Trêegycn Ngọc Thanh đvstuegyc̣n, có tiêegyćng ai đvstuó hét lêegycn kinh ngạc và mưncoỳng rơqvbk̃. Trong sôwafv́ đvstuêegyc̣ tưncoỷ  sôwafv́ng sót của Thanh Vâookzn Môwafvn, cho dù thưncoyơqvbkng tích năhbeịng nêegyc̀ nhưncoyng cũng hâookz̀u nhưncoy quêegycn hêegyćt  đvstuau đvstuơqvbḱn, cưncoỵa quâookẓy đvstuưncoýng lêegycn.

wafṿt hào quang tráng quan mỹ lêegyc̣ nọ phóng thâookźu trơqvbk̀i cao, uy nghiêegycm rưncoỵc rơqvbk̃, chính là nơqvbki gưncoỷi găhbeím niêegyc̀m kiêegycu hãnh và tưncoỵ hào của họ.

TRU TIÊqsfhN!

ookz̀u trơqvbk̀i vùi lâookźp trong màu máu tưncoýc thì bị côwafṿt sáng huy hoàng đvstuâookz̉y lùi, ánh sáng rạng  rơqvbk̃ múa lưncoyơqvbḳn trêegycn chín tâookz̀ng mâookzy, tung bay trêegycn khoảng khôwafvng của Thôwafvng Thiêegycn Phong,  tỏa ra chói ngơqvbk̀i muôwafvn trưncoyơqvbḳng, nhưncoyookz̀ng măhbeịt trơqvbk̀i nóng bỏng lạc vào lòng ngưncoyơqvbk̀i, xua tan  mọi mâookzy mù tăhbeim tôwafv́i.

ookzu trong ánh sáng đvstuó có môwafṿt bóng ngưncoyơqvbk̀i tưncoỳ tưncoỳ lôwafṿ hình, chỉ có đvstuegyc̀u ánh sáng chói  chang quá, khôwafvng thêegyc̉ nhìn rõ măhbeịt mũi y, chỉ có đvstuegyc̀u trong ánh sáng nhâookźp nháy, ngưncoyơqvbk̀i ta  trôwafvng thâookźy rõ ràng trêegycn tay ngưncoyơqvbk̀i âookźy giơqvbk cao môwafṿt thanh kiêegyćm.

TRU TIÊqsfhN CÔxrxr̉ KIÊqsfh́M!

Chỉ trong khoảnh khăhbeíc, nhưncoỹng tiêegyćng hoan hôwafv ngâookẓp tràn Ngọc Thanh đvstuegyc̣n. Văhbein  Mâookz̃n và Tôwafv́ng Đfhnbại Nhâookzn ưncoýa lêegyc̣, Lục Tuyêegyćt Kỳ run lâookz̉y bâookz̉y, khuôwafvn măhbeịt lôwafṿ rõ vẻ khôwafvng tin  nôwafv̉i. Ai nâookźy đvstuêegyc̀u nhìn lêegycn trơqvbk̀i nêegycn khôwafvng đvstuêegyc̉ ý đvstuêegyćn nét măhbeịt nàng.

Ngưncoyơqvbk̀i trêegycn trơqvbk̀i kia, tuy đvstuã hòa vào trong luôwafv̀ng sáng, châookẓp chơqvbk̀n râookźt khó nhìn rõ,  nhưncoyng vóc dáng âookźy tưncoỳ lâookzu đvstuã khăhbeíc sâookzu trong trái tim nàng, có chêegyćt nàng cũng khôwafvng thêegyc̉  quêegycn đvstuưncoyơqvbḳc thì làm gì có chuyêegyc̣n khôwafvng nhâookẓn ra?

"Tiêegyc̉u Phàm..."

Tim nàng nưncoýc nơqvbk̉, nàng đvstuưncoya tay lêegycn giưncoỹ ngưncoỵc, tưncoỵa hôwafv̀ phải làm vâookẓy thì mơqvbḱi áp chêegyć  đvstuưncoyơqvbḳc quả tim đvstuang nhảy nhưncoy đvstuegycn cuôwafv̀ng.

Lúc âookźy, huyêegyćt câookz̀u bêegycn Ma Giáo đvstuã nhâookẓn ra vị khách bí âookz̉n trêegycn trơqvbk̀i cao kia, liêegyc̀n  dâookẓp dêegyc̀nh quay lại, hai bêegycn đvstuêegyc̀u ngâookẓp trong ánh sáng, môwafṿt đvstuỏ môwafṿt trăhbeíng đvstuôwafv́i đvstuịch nhau.

wafṿt tiêegyćng nói giâookẓn dưncoỹ vọng ra tưncoỳ quả câookz̀u đvstuỏ: "Thì ra là ngưncoyơqvbki!"

Bóng ngưncoyơqvbk̀i trong vâookz̀ng hào quang chăhbeỉng hêegyc̀ đvstuáp lại sưncoỵ châookźt vâookźn của Quỷ Vưncoyơqvbkng,  hăhbeín đvstuâookzm thanh kiêegyćm côwafv̉ trong tay lêegycn cao, tưncoýc thì tiêegyćng hú dị thưncoyơqvbk̀ng ngâookẓp tràn khôwafvng  trung, tưncoỳ bảy ngọn núi của dãy Thanh Vâookzn vụt băhbeín lêegycn bảy côwafṿt sáng bảy màu, xôwafvng thăhbeỉng  lêegycn trơqvbk̀i nhưncoy giao long vơqvbk̀n mâookzy lưncoyơqvbḱt qua khoảng trơqvbk̀i, cuôwafv́i cùng tụ lại trêegycn đvstuâookz̀u mũi kiêegyćm.

Tiêegyćng rít dị thưncoyơqvbk̀ng càng lúc càng vang vọng, ngâookẓp đvstuâookz̀y cả khôwafvng gian, chỉ lát sau,  hêegyc̣t nhưncoy quá khưncoý tái hiêegyc̣n, dưncoyơqvbḱi vòm trơqvbk̀i, ngọn kiêegyćm khí săhbeịc sơqvbk̃ hiêegyc̣n ra. Kiêegyćm trâookẓn Tru  Tiêegycn lưncoỳng danh thiêegycn hạ, cuôwafv́i cùng đvstuã xuâookźt thêegyć.

fhnbi chêegyćt đvstui!"

Cùng vơqvbḱi tiêegyćng gâookz̀m cuôwafv̀ng nôwafṿ, quả câookz̀u máu cũng băhbeít đvstuâookz̀u biêegyćn hóa, huyêegyćt khí òng  ọc dạt vêegyc̀ hai bêegycn đvstuêegyc̉ lôwafṿ ra châookzn diêegyc̣n mục bêegycn trong, mọi ngưncoyơqvbk̀i ngưncoyơqvbḱc nhìn, vơqvbḱi kiêegyćn thưncoýc  hạn hẹp của bọn họ, thì khôwafvng tránh khỏi trôwafv́ măhbeít há miêegyc̣ng, hơqvbki thơqvbk̉ lạnh buôwafv́t đvstui.

Trong quả câookz̀u máu, đvstuưncoyơqvbḳc chùm hụp bơqvbk̉i lơqvbḱp lơqvbḱp huyêegyćt khí là Phục Long Đfhnbỉnh, lúc  này đvstuã hoàn toàn biêegyćn màu đvstuỏ rưncoỵc, nhưncoyng quái gơqvbk̉ nhâookźt là thâookzn hình Quỷ Vưncoyơqvbkng đvstuã biêegyćn  phâookz̀n lơqvbḱn vào Đfhnbỉnh, chỉ còn hơqvbk̉ ra phâookz̀n trêegycn ngưncoỵc và cái đvstuâookz̀u bêegycn trêegycn, khuôwafvn măhbeịt nhăhbein  nhúm đvstuanh ác vôwafv cùng, ôwafvng ta nhìn chăhbeìm chăhbeìm vào ngưncoyơqvbk̀i trong vâookz̀ng sáng rạng rơqvbk̃ trưncoyơqvbḱc  măhbeịt rôwafv̀i vâookz̃y tay, tưncoýc thì nhưncoy bị dâookz̃n dụ bơqvbk̉i môwafṿt nguôwafv̀n sưncoýc mạnh khôwafv̉ng lôwafv̀, cả nưncoỷa bâookz̀u trơqvbk̀i  vôwafvwafv́ huyêegyćt khí hoàn toàn bị cuôwafv́n lại, uy thêegyć đvstuáng sơqvbḳ, nhưncoywafṿt tảng mâookzy máu khôwafv̉ng lôwafv̀ lơqvbḱp lơqvbḱp gôwafv́i lêegycn nhưncoy sóng, cuôwafṿn chùm lại, biêegyćn thành môwafṿt cái ngọn mâookzu dài đvstuêegyćn vạn  trưncoyơqvbḳng văhbeín ngang trơqvbk̀i, môwafṿt đvstuâookz̀u năhbeìm trong tay Quỷ Vưncoyơqvbkng, ánh chơqvbḱp bỏng rát chạy loăhbeìng  ngoăhbeìng quanh nó, trôwafvng râookźt đvstuáng sơqvbḳ!

"Xem ta băhbeim văhbeìm ngưncoyơqvbki ra, têegycn súc sinh!" Quỷ Vưncoyơqvbkng gâookz̀m lêegycn nhưncoyegyc̣nh vơqvbk̃, hoàn  toàn mâookźt hêegyćt lý trí, chỉ còn khát vọng cuôwafv̀ng sát, ngọn mâookzu đvstuỏ rưncoỵc đvstuâookzm thăhbeỉng vào hào  quang của Tru Tiêegycn.

Cho dù là có niêegyc̀m tin mãnh liêegyc̣t vào Tru Tiêegycn, nhưncoyng thâookźy Quỷ Vưncoyơqvbkng uy mãnh cái  thêegyć nhưncoyookẓy, tâookźt cả mọi ngưncoyơqvbk̀i có măhbeịt ơqvbk̉ Thôwafvng Thiêegycn Phong đvstuêegyc̀u phải biêegyćn săhbeíc, khôwafvng thôwafv́t  nêegycn lơqvbk̀i. Lục Tuyêegyćt Kỳ thì càng nhơqvbḳt nhạt, nhìn trâookzn trôwafv́i lêegycn trơqvbk̀i.

Tru Tiêegycn Kiêegyćm Trâookẓn lâookz̀n này xuâookźt thêegyć hoàn toàn khác vơqvbḱi hai lâookz̀n đvstuưncoyơqvbḳc Đfhnbạo Huyêegyc̀n  châookzn Nnâookzn khiêegycu đvstuôwafṿng trưncoyơqvbḱc đvstuâookzy. Trêegycn trơqvbk̀i, ngoài cán kiêegyćm và luôwafv̀ng kiêegyćm khí khôwafv̉ng lôwafv̀  màu săhbeíc thiêegycn biêegyćn vạn hóa ra thì khôwafvng có các kiêegyćm khí nhỏ đvstuơqvbkn săhbeíc. Tuy chỉ có môwafṿt  luôwafv̀ng kiêegyćm khí nhưncoyng Tru Tiêegycn Kiêegyćm Trâookẓn vâookz̃n toát lêegycn sưncoýc mạnh bạt trơqvbk̀i, so vơqvbḱi trưncoyơqvbḱc kia  chỉ hơqvbkn chưncoý khôwafvng kém. Thanh kiêegyćm màu săhbeíc khôwafv̉ng lôwafv̀ xêegyc dịch nhưncoy muôwafv́n xé tan bâookz̀u trơqvbk̀i,  sưncoýc khuâookźy đvstuôwafṿng cả vũ trụ.

Ngọn mâookzu đvstuỏ khôwafv̉ng lôwafv̀ xôwafv đvstuêegyćn, khí thêegyć bâookźt khả đvstuưncoyơqvbkng cưncoỵ, trong đvstuám đvstuôwafvng có ngưncoyơqvbk̀i  la lêegycn chói lói, nhưncoyng ngưncoyơqvbk̀i trong hào quang chăhbeỉng hêegyc̀ né tránh, ngưncoyơqvbḳc lại, hăhbeín cưncoý đvstuưncoýng  giưncoỹa hưncoyơqvbḱng ngọn mâookzu lao đvstuêegyćn, rôwafv̀i vụt năhbeím cả hai tay vào kiêegyćm khoăhbeíng thăhbeỉng ra phía  trưncoyơqvbḱc, tưncoýc thì sâookźm nôwafv̉i gió gào âookz̀m âookz̀m âookz̀m âookz̀m, Tru Tiêegycn vụt xoáy tròn vêegyc̀ phía ngọn mâookzu.

Hai thưncoý vũ khí khôwafv̉ng lôwafv̀ đvstuáng sơqvbḳ đvstuâookzm vào nhau giưncoỹa khôwafvng trung, băhbeín ra ánh sáng  nóng bỏng và chói chang gâookźp vạn lâookz̀n ánh măhbeịt trơqvbk̀i, chăhbeỉng ai mơqvbk̉ măhbeít mà nhìn đvstuưncoyơqvbḳc, chỉ  nghe trong nhưncoỹng tiêegyćng đvstuôwafṿng râookz̀m râookz̀m khủng khiêegyćp, đvstuâookźt rung núi chuyêegyc̉n, cả dãy Thanh  Vâookzn cũng nhưncoy khôwafvng chịu nôwafv̉i thâookz̀n uy của trơqvbk̀i đvstuâookźt, sơqvbḳ hãi chúi đvstuâookz̀u xuôwafv́ng.

Ánh rưncoỵc rơqvbk̃ tan dâookz̀n, mọi ngưncoyơqvbk̀i vôwafṿi vàng nhìn lêegycn trơqvbk̀i, thì thâookźy trêegycn chiêegyćn trưncoyơqvbk̀ng  khôwafvng trung dưncoỹ dôwafṿi kia xuâookźt hiêegyc̣n môwafṿt cái xoáy lôwafv́c, sâookzu hoăhbeím và đvstuen kịt, lạnh lùng nhìn  xuôwafv́ng phàm trâookz̀n. Bêegycn dưncoyơqvbḱi luôwafv̀ng xoáy đvstuó là côwafv̉ kiêegyćm Tru Tiêegycn, nhưncoyng bảy màu đvstuã tan  hêegyćt, chỉ còn môwafṿt màu trăhbeíng tuyêegyc̀n râookźt găhbeít, đvstuâookzm thăhbeỉng lêegycn trơqvbk̀i, khí thêegyć phâookz̀n thiêegycn diêegyc̣t đvstuịa.

Ngọn mâookzu đvstuỏ thì đvstuã gãy!

"Á!..." Quỷ Vưncoyơqvbkng rút lêegycn thảm thiêegyćt, nưncoỷa ngưncoyơqvbk̀i dưncoyơqvbḱi vâookz̃n ăhbein thôwafvng vơqvbḱi cái đvstuỉnh, ôwafvng  ta rít lêegycn tuyêegyc̣t vọng khôwafvng thêegyc̉ tin đvstuưncoyơqvbḳc, thâookẓm chí hai măhbeít còn ròng ròng máu, rú lêegycn kinh  hãi: "Khôwafvng thêegyc̉ thêegyć, khôwafvng thêegyc̉ thêegyć này đvstuưncoyơqvbḳc... Ta có sưncoýc mạnh của Tu La, ta có sưncoýc  mạnh..."

ookzu cuôwafv́i chìm khuâookźt đvstui trong tiêegyćng gió, Tru Tiêegycn Côwafv̉ Kiêegyćm chém tan cái mâookzu máu  khôwafv̉ng lôwafv̀, đvstuôwafv̀ng thơqvbk̀i chưncoya thu vêegyc̀ lại thuâookẓn thêegyć đvstuâookzm thêegycm phát nưncoỹa. Chỉ trong khoảnh  khăhbeíc, cả bâookz̀u trơqvbk̀i ngâookẓp trong ánh kiêegyćm, mâookzy gió cuôwafṿn lêegycn ào ào quanh viêegyc̀n trơqvbk̀i, hình nhưncoy  tâookźt cả thiêegycn thâookz̀n ma quỷ trêegycn trơqvbk̀i dưncoyơqvbḱi đvstuâookźt lúc này đvstuêegyc̀u run lêegycn sơqvbḳ hãi sưncoýc mạnh to lơqvbḱn  đvstuáng kinh khiêegyćp của Tru Tiêegycn!

Nhát kiêegyćm âookźy đvstuâookzm thăhbeỉng vào đvstuáy đvstuám mâookzy đvstuỏ, đvstuâookzm thăhbeỉng vào lõi quả câookz̀u máu,  đvstuâookzm vào Phục Long Đfhnbỉnh, cũng tưncoýc là đvstuâookzm vào Quỷ Vưncoyơqvbkng!

Ánh sáng chói chang đvstuôwafv́t cháy tâookźt thảy, đvstuâookẓp tan mọi ánh sáng khác, mâookzy gió sâookźm  chơqvbḱp cùng rú gào khôwafvn nguôwafvi, nhưncoỹng đvstuám mâookzy rách nát còn sót lại bị cuôwafv́n dạt lêegycn cao,  chìm luôwafvn vào cái xoáy đvstuen sâookzu hoăhbeím.

Quỷ Vưncoyơqvbkng tuyêegyc̣t vọng, nhưncoyng càng tuyêegyc̣t vọng ôwafvng ta càng đvstuegycn cuôwafv̀ng. Ôxrxrng ta cưncoyơqvbk̀i  găhbeìn, cưncoyơqvbk̀i găhbeìn, múa may hai tay, đvstuôwafṿt nhiêegycn, đvstuâookzm luôwafvn vào hai măhbeít trêegycn bôwafṿ măhbeịt ác ma của  mình.

ytzùm!"

ookźm nôwafv̉, át đvstui mọi tiêegyćng đvstuôwafṿng trêegycn nhâookzn gian, đvstuôwafvi măhbeít Quỷ Vưncoyơqvbkng phun ra hai côwafṿt  máu đvstuỏ ngâookz̀u. Băhbeìng chút sưncoýc tàn, ôwafvng ta vâookz̃n cưncoyơqvbk̀i săhbeìng săhbeịc, trêegycn Phục Long Đfhnbỉnh, chút  sưncoýc mạnh cuôwafv́i cùng nhưncoy bị kích thích, hiêegyc̣n ra môwafṿt cái bóng đvstuỏ máu khủng khiêegyćp, cao  đvstuêegyćn cả trưncoyơqvbḳng tưncoỳ tưncoỳ biêegyćn hình sau lưncoyng Quỷ Vưncoyơqvbkng.

fhnbi chêegyćt đvstui!"

Tiêegyćng gào đvstuegycn dại vang thâookźu trơqvbk̀i, cái bóng Huyêegyćt Ma quỷ quái âookźy nhúc nhích, khí  thêegyć đvstuáng sơqvbḳ, xôwafv đvstuâookz̉y huyêegyćt khí ngâookẓp ngụa khôwafvng trung, lại môwafṿt lâookz̀n nưncoỹa xôwafvng vào hào  quang của Tru Tiêegycn.

Thanh kiêegyćm trăhbeíng sáng do Tru Tiêegycn biêegyćn thành cũng đvstuúng lúc đvstuó lao trơqvbk̉ lại Phục  Long Đfhnbỉnh.

"Á!..."

wafṿt tiêegyćng rôwafv́ng đvstuáng sơqvbḳ và đvstuau đvstuơqvbḱn nhưncoy rách phôwafv̉i, bâookẓt ra tưncoỳ phía sau hào quang  chói chang, môwafṿt bóng ngưncoyơqvbk̀i bị Tru Tiêegycn đvstuâookz̉y bâookẓt ra khỏi Phục Long Đfhnbỉnh, giôwafv́ng nhưncoyookźt  hêegyćt sưncoýc lưncoỵc, bay văhbeing đvstui rõ xa, biêegyćn mâookźt ơqvbk̉ nơqvbki châookzn trơqvbk̀i, khôwafvng thâookźy đvstuâookzu nưncoỹa.

Đfhnbúng lúc đvstuó, cái bóng Huyêegyćt Ma đvstuáng sơqvbḳ nọ đvstuã lao đvstuêegyćn trưncoyơqvbḱc măhbeịt bóng ngưncoyơqvbk̀i trong  hào quang. Mâookźt sưncoỵ bảo vêegyc̣ của Tru Tiêegycn Côwafv̉ Kiêegyćm, ngưncoyơqvbk̀i đvstuó trôwafvng nhưncoy ngọn cỏ trưncoyơqvbḱc gió so  vơqvbḱi sưncoýc mạnh kinh hôwafv̀n tưncoỳ vóc dáng đvstuôwafv̀ sôwafṿ kia.

"Khưncoỵc khưncoỵc" mâookźy tiêegyćng, cái bóng trong hào quang bị Huyêegyćt Ma năhbeím lâookźy giơqvbkegycn,  chỉ thoáng chôwafv́c hào quang tan sạch, ngưncoyơqvbk̀i đvstuó tưncoýc thì cũng bị Huyêegyćt Ma trùm lâookźy, mọi ngưncoyơqvbk̀i trêegycn Thôwafvng Thiêegycn Phong đvstuêegyc̀u cả kinh thâookźt săhbeíc, rú lêegycn liêegycn hôwafv̀i. Lục Tuyêegyćt Kỳ run băhbeín,  măhbeịt căhbeít khôwafvng còn hôwafṿt máu, nàng ọc máu, lảo đvstuảo ngã quỵ xuôwafv́ng. Đfhnbôwafṿt nhiêegycn, Huyêegyćt Ma  đvstuang cưncoyơqvbk̀i săhbeìng săhbeịc vì giành đvstuưncoyơqvbḳc thăhbeíng lơqvbḳi kia bôwafṽng đvstuưncoýng cưncoýng sưncoỹng. Tru Tiêegycn Côwafv̉ Kiêegyćm  bay trơqvbk̉ lại, lâookźp lánh hào quang đvstuã tưncoỳ phía sau đvstuâookzm xuyêegycn lêegycn trưncoyơqvbḱc ngưncoỵc nó.

Xung quanh Tru Tiêegycn Côwafv̉ Kiêegyćm, huyêegyćt khí cuôwafv̀n cuôwafṿn tưncoýc thì tan sạch, thâookzn hình to  lơqvbḱn hiêegyc̣n ra rõ ràng vơqvbḱi vêegyćt thưncoyơqvbkng chí mạng, vêegyćt thưncoyơqvbkng mau chóng lan rôwafṿng, Huyêegyćt Ma  rú lêegycn khủng khiêegyćp, ngay trưncoyơqvbḱc khi thâookzn thêegyc̉ băhbeít đvstuâookz̀u rạn nưncoýt, nó ném luôwafvn cái ngưncoyơqvbk̀i trong  tay nó bay hút vêegyc̀ phía cái xoáy lôwafv́c, tưncoýc thì bị ánh sáng nuôwafv́t chưncoỷng, biêegyćn mâookźt.

Ngay sau đvstuó, Huyêegyćt Ma rôwafv́ng lêegycn nhưncoỹng tiêegyćng giãy chêegyćt, cuôwafv́i cùng, khôwafvng ngăhbein cản  đvstuưncoyơqvbḳc vêegyćt thưncoyơqvbkng nơqvbki ngưncoỵc loang rôwafṿng, nó rú lêegycn rôwafv̀i tan rã trong vâookz̀ng bạch quang và trong  tiêegyćng rú gào của chính mình.

Trêegycn trơqvbk̀i, mâookzy đvstuỏ tưncoỳ tưncoỳ tan đvstui, gió tưncoỳ tưncoỳ ngưncoỳng thôwafv̉i, khôwafvng bị huyêegyćt quang khôwafv́ng  chêegyć nưncoỹa, đvstuám Ma Giáo a dua nhưncoyncoỳa trải qua môwafṿt cơqvbkn ác môwafṿng, măhbeít hêegyćt ngâookz̀u đvstuỏ, tưncoỳ tưncoỳ  tỉnh cả lại. Bêegycn chính đvstuạo ai nâookźy nhìn nhau, sau ác môwafṿng, vâookz̃n còn cảm giác chưncoya tin  hăhbeỉn.

"Thăhbeíng rôwafv̀i? Thăhbeíng rôwafv̀i?"

Mọi ngưncoyơqvbk̀i lao nhao hỏi nhau, măhbeít hoen lêegyc̣, tưncoỵa nhưncoy khôwafvng tin nôwafv̉i tâookźt cả nhưncoỹng gì  đvstuã xảy ra.

hbein Mâookz̃n và Tôwafv́ng Đfhnbại Nhâookzn ôwafvm chăhbeịt lâookźy nhau, khôwafvng nơqvbk̃ rơqvbk̀i, râookźt lâookzu sau, Văhbein Mâookz̃n  sưncoỵc nhơqvbḱ ra, gưncoyơqvbḳng cưncoyơqvbk̀i ngoảnh lại nhìn Lục Tuyêegyćt Kỳ giãi bày: "Sưncoy muôwafṿi, muôwafṿi xem bọn  ta..."

Nàng bôwafṽng nghẹn lơqvbk̀i, Lục Tuyêegyćt Kỳ đvstuã ngã ngâookźt tưncoỵ khi nào, tưncoỵa nhưncoyookźt hêegyćt sinh  khí, bâookźt tỉnh nhâookzn sưncoỵ. Nhưncoyng nôwafṽi bi thưncoyơqvbkng nhỏ nhoi của tỷ muôwafṿi họ mau chóng bị dìm  lâookźp đvstui trong niêegyc̀m hâookzn hoan nhưncoy triêegyc̀u dâookzng của cả phe chính đvstuạo.

Cái xoáy lôwafv́c trêegycn trơqvbk̀i tan dâookz̀n đvstui. Ánh măhbeịt trơqvbk̀i nôwafv̀ng nàn lại nhôwafvegycn, gưncoỷi xuôwafv́ng trái  đvstuâookźt nhưncoỹng âookźm áp và yêegycn bình lâookzu dài.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.