Tru Tiên

Chương 256 : Thiên Đạo

    trước sau   
   

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm tưddej̀ tưddej̀ mơlamf̉ măoluót.

Trưddejơlamf́c măoluọt hăoluón khôahgfng phải là núi non hang đyckeôahgf̣ng nhưddej trong tưddejơlamf̉ng tưddejơlamf̣ng,  bôahgf́n xung quanh chỉ là môahgf̣t sưddej̣ hoang văoluóng đyckeêlvtẃn ghêlvtw ngưddejơlamf̀i.

ahgf̣t dải sa mạc hoang vu trải dài vôahgfacwẉn, khôahgfng có lâacwẃy môahgf̣t lá câacwwy ngọn cỏ, bôahgf́n bêlvtẁ chỉ là đyckeá cát đyckelvtẉp trùng, gió thôahgf̉i u u cuôahgf́n cát bụi bay mù mịt. Trêlvtwn đyckeâacwẁu hăoluón là trơlamf̀i xanh  kỳ vĩ, nhưddej̃ng đyckeám mâacwwy tím sâacww̃m đyckeè năoluọng nhưddej nhâacwẃn chìm con ngưddejơlamf̀i xuôahgf́ng đyckeâacwẃt. Trong tâacwẁng  mâacwwy quái đyckeản đyckeó, nhưddej̃ng tia chơlamf́p nhì nhăoluòng sáng lòa phóng tơlamf́i châacwwn trơlamf̀i xa.

Chôahgf́n châacwwn trơlamf̀i âacwẃy lại là môahgf̣t vòm trơlamf̀i xanh thâacww̃m, vôahgf vàn vì sao rưddej̣c rơlamf̃ tỏa ánh sáng  huy hoàng. Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm thu ánh măoluót nhìn vêlvtẁ phía trưddejơlamf́c. Trêlvtwn hoang mạc lạnh lẽo,  xa xa sưddej̀ng sưddej̃ng môahgf̣t têlvtẃ đyckeàn xâacwwy tưddej̀ nhưddej̃ng phiêlvtẃn đyckeá lơlamf́n, bôahgf́n phía đyckeêlvtẁu có bâacwẉc cao đyckeêlvtẃn bảy  tâacwẁng. Trêlvtwn têlvtẃ đyckeàn có bảy câacwwy côahgf̣t lơlamf́n, môahgf̃i côahgf̣t cao tơlamf́i mưddejơlamf̀i trưddejơlamf̣ng, lơlamf́n nhưddej̃ng ba vòng tay  ngưddejơlamf̀i ôahgfm. Chính giưddej̃a têlvtẃ đyckeàn là môahgf̣t lưddej đyckeỉnh côahgf̉. Môahgf̣t lão nhâacwwn đyckeang dưddej̣a lưddejng vào lưddej đyckeỉnh,  bôahgf̣ dạng trôahgfng mêlvtẉt mỏi vôahgf cùng. Lão nhâacwwn già nua đyckeó đyckeang nhìn đyckeăoluom đyckeăoluom vêlvtẁ phía  Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm.

Tiêlvtw̉u Phàm nhâacwẉn ra ngưddejơlamf̀i đyckeó, khôahgfng ghìm nôahgf̉i phải thoăoluót rùng mình. Con ngưddejơlamf̀i già nua âacwẃy đyckeúng là Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn, chưddejơlamf̉ng giáo Thanh Vâacwwn Môahgfn hiêlvtẉn tại.




Xung quanh Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn chơlamf̀n vơlamf̀n luôahgf̀ng hăoluóc khí lạnh lẽo, nhìn kỹ lão  khôahgfng còn vẻ đyckeạo côahgf́t tiêlvtwn phong hiêlvtẉu lêlvtẉnh thiêlvtwn hạ nhưddejoluón biêlvtẃt trưddejơlamf́c đyckeâacwwy mà chỉ toát  ra sưddej̣ hăoluòn học hung ác khôahgfn tả.

Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn uêlvtw̉ oải đyckeưddej́ng dâacwẉy, bôahgf̃ng nhiêlvtwn cưddejơlamf̀i toáng lêlvtwn: "Khôahgfng ngơlamf̀ nhà ngưddejơlamfi đyckeã tưddej̣ đyckei qua đyckeưddejơlamf̣c Ảo Nguyêlvtẉt Đoipsạo, khá lăoluóm!"

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm trâacwẁm ngâacwwm giâacwwy lát, quay ngưddejơlamf̀i nhìn lêlvtwn, chỉ thâacwẃy nơlamfi hăoluón vưddej̀a  bưddejơlamf́c ra là môahgf̣t cưddej̉a đyckeá cao sưddej̀ng sưddej̃ng, khôahgfng giôahgf́ng chút nào vơlamf́i cảnh hoang vu của thêlvtẃ giơlamf́i xung quanh. Bêlvtwn trong cưddej̉a đyckeá thâacwẃp thoáng con đyckeưddejơlamf̀ng hăoluón vưddej̀a đyckei qua, mơlamf̀ mơlamf̀ trong  khói trăoluóng dâacwẉp dơlamf̀n. Con đyckeưddejơlamf̀ng trôahgfng hiêlvtẁn lành vôahgf hại âacwẃy, tưddejơlamf̉ng chưddej̀ng hăoluón đyckeã phải mâacwẃt  cả môahgf̣t đyckeơlamf̀i mơlamf́i đyckei qua nôahgf̉i.

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm nhơlamf́ lại nhưddej̃ng nôahgf̃i đyckeau vưddej̀a trải, lòng thoăoluót dâacwẃy lêlvtwn cảm giác sơlamf̣ sêlvtẉt. Nhưddejng chỉ sau giâacwwy lát, khóe môahgfi hăoluón nơlamf̉ môahgf̣t nụ cưddejơlamf̀i, quay trơlamf̉ lại đyckeôahgf́i măoluọt vơlamf́i Đoipsạo  Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn.

Con ngưddejơlamf̀i trưddejơlamf́c măoluọt hăoluón, có thêlvtw̉ nói đyckeã trưddej̣c tiêlvtẃp gâacwwy nêlvtwn cái chêlvtẃt cho âacwwn sưddej Đoipslvtẁn  Bâacwẃt Dịch mà hăoluón yêlvtwu kính hơlamfn hêlvtẃt thảy, và cũng đyckeã gián tiêlvtẃp giêlvtẃt hại sưddejddejơlamfng Tôahgf Nhưddej,  chỉ có đyckelvtẁu giơlamf̀ đyckeâacwwy lão đyckeã già yêlvtẃu đyckeêlvtẃn khó tin, khôahgfng còn chút nào dáng vẻ nhiêlvtẃp ngưddejơlamf̀i  ngày trưddejơlamf́c nưddej̃a. Trong lòng Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm cũng khôahgfng môahgf̣t mảy may ý niêlvtẉm báo thù.

dgjrng khôahgfng sao đyckeâacwẃy chưddej́?" Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm đyckei đyckeêlvtẃn trưddejơlamf́c măoluọt Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn  nhâacwwn, hỏi giọng bình tĩnh.

Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn nhìn hăoluón, trêlvtwn khuôahgfn măoluọt mêlvtẉt mỏi chơlamf̣t nơlamf̉ môahgf̣t nụ cưddejơlamf̀i kỳ quái, khôahgfng hêlvtẁ nhăoluóc gì đyckeêlvtẃn âacwwn oán quá khưddej́ mà chỉ hỏi môahgf̣t câacwwu tưddejơlamf̉ng chưddej̀ng vôahgf nghĩa:  "Ngưddejơlamf̀i đyckeêlvtẃn đyckeâacwwy làm gì?"

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm trâacwẁm ngâacwwm giâacwwy lát, trả lơlamf̀i: "Ta cảm thâacwẃy muôahgf́n đyckeêlvtẃn thì đyckeêlvtẃn  thôahgfi!"

Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn nhìn chăoluòm chăoluòm vào hăoluón, đyckeoạn lăoluóc đyckeâacwẁu cưddejơlamf̀i rôahgf̣: "Hay lăoluóm,  muôahgf́n đyckeêlvtẃn thì đyckeêlvtẃn, hà hà hà..."

Tiêlvtẃng cưddejơlamf̀i của lão ngày càng trơlamf̉ nêlvtwn đyckelvtwn cuôahgf̀ng, biêlvtw̉u tình trêlvtwn măoluọt dưddejơlamf̀ng nhưddej  cũng ngày càng kịch liêlvtẉt. Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm chỉ lăoluọng lẽ đyckeưddej́ng nhìn. Mãi môahgf̣t lúc lâacwwu Đoipsạo  Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn mơlamf́i thôahgfi cưddejơlamf̀i, săoluóc măoluọt đyckeôahgf̣t nhiêlvtwn chùn xuôahgf́ng bôahgf̣i phâacwẁn mêlvtẉt mỏi.

"Ngưddejơlamf̀i khôahgfng đyckeịnh báo thù cho sưddej phụ sao?"

Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn bôahgf̃ng gay găoluót hỏi. Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm khôahgfng trả lơlamf̀i, vâacww̃n  đyckeưddej́ng lăoluọng lẽ nhìn lão. Ánh măoluót hăoluón ung dung bình tĩnh, dưddejơlamf̀ng nhưddej còn âacww̉n môahgf̣t chút bi  ai. Con khỉ Tiêlvtw̉u Hôahgfi chơlamf̣t đyckeôahgf̣ng đyckeâacwẉy rôahgf̀i chui ra ngôahgf̀i lêlvtwn vai hăoluón.

Thâacwwn thêlvtw̉ Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn chơlamf̣t giâacwẉt lêlvtwn, săoluóc măoluọt cũng dâacwẁn thay đyckeôahgf̉i. Vẻ mêlvtẉt  mỏi tiêlvtwu tan, ánh măoluót bôahgf̃ng sáng lêlvtwn kỳ dị. Khí thêlvtẃ khuynh đyckeảo thêlvtẃ gian trôahgf̃i dâacwẉy nhưddej  sóng trào, nhanh chóng xâacwwm chiêlvtẃm cả con ngưddejơlamf̀i lão.




Nguôahgf̀n sưddej́c mạnh vôahgf hình đyckeáng sơlamf̣ đyckeó làm cho Tiêlvtw̉u Phàm phải nheo măoluót lại. Đoipsạo  Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn đyckeưddej́ng lêlvtwn, luôahgf̀ng hăoluóc khí trêlvtwn cơlamf thêlvtw̉ lão nhanh chóng vâacwwy lâacwẃy Trưddejơlamfng  Tiêlvtw̉u Phàm. Lão nhìn chăoluòm chăoluòm vào hăoluón, cưddejơlamf̀i găoluòn thâacwwm đyckeôahgf̣c: "Thêlvtẃ thì, nhà ngưddejơlamfi có sơlamf̣ khôahgfng?"

ahgf̃ng môahgf̣t tiêlvtẃng "Âwcbèm" lơlamf́n phát ra tưddej̀ phía sau Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn, chiêlvtẃc đyckeỉnh côahgf̉ nát vụn trong nháy măoluót, mảnh vụn băoluón ra tưddej́ phía. Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm lùi lại môahgf̣t bưddejơlamf́c,  đyckeưddeja tay che măoluọt.

ahgf̣t thanh kiêlvtẃm tưddej̀ trêlvtwn chiêlvtẃc đyckeỉnh côahgf̉ rơlamfi xuôahgf́ng, lưddejơlamf̃i kiêlvtẃm săoluóc nhọn căoluóm ngâacwẉp vào  bêlvtẉ đyckeá nhưddejoluóm xuôahgf́ng bùn.

ahgf̉ kiêlvtẃm Tru Tiêlvtwn!

"Ha ha ha ha ha!"

oluóc khí cuôahgf̀n cuôahgf̣n trùm kín Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn, lão chìa bàn tay. Dưddejơlamf̀ng nhưddej  có linh tính, Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm rung lêlvtwn rôahgf̀i bâacwẉt ra khỏi đyckeá, bay lêlvtwn vào tay Đoipsạo Huyêlvtẁn  trong tiêlvtẃng cưddejơlamf̀i đyckelvtwn cuôahgf̀ng khôahgfng dưddej́t.

"Nêlvtẃu nhưddej ngưddejơlamfi đyckeã vôahgf dụng nhưddej thêlvtẃ thì hãy đyckeêlvtw̉ ta cho ngưddejơlamfi đyckei găoluọp sưddej phụ, ha ha  ha ha...!"

Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn cưddejơlamf̀i vang đyckeôahgf̣c ác, vâacwẉn lưddej̣c năoluóm chăoluọt chuôahgfi Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm. Trong khoảnh khăoluóc, cả têlvtẃ đyckeàn khôahgf̉ng lôahgf̀ chao đyckeảo. Môahgf̣t nguôahgf̀n sưddej́c mạnh ghêlvtwlamf́m  phát ra tưddej̀ thanh côahgf̉ kiêlvtẃm khiêlvtẃn bảy câacwwy côahgf̣t đyckeá cùng lung lay phát sáng, ánh sáng môahgf̃i lúc  môahgf̣t mạnh lêlvtwn. Cuôahgf́i cùng, cả bảy côahgf̣t đyckeá hóa thành bảy côahgf̣t sáng bảy màu chói măoluót,  chiêlvtẃu thăoluỏng lêlvtwn trơlamf̀i cao.

Bảy côahgf̣t sáng bảy màu xuyêlvtwn thăoluỏng qua nhưddej̃ng tâacwẁng mâacwwy. Phút chôahgf́c, nhưddej̃ng tâacwẁng  mâacwwy dày trêlvtwn cao têlvtẃ đyckeàn băoluót đyckeâacwẁu xoay vâacwẁn dưddej̃ dôahgf̣i. Nhưddej̃ng tia chơlamf́p sáng lóa rạch nưddej́t bâacwẁu  trơlamf̀i, thâacwẃp thoáng khung cảnh Thiêlvtwn Cung kỳ vĩ.

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm nín thơlamf̉ ngưddejơlamf́c nhìn lêlvtwn trơlamf̀i cao. Đoipsêlvtẃn lúc này hăoluón mơlamf́i hiêlvtw̉u, tại  sao nơlamfi đyckeâacwwy lại đyckeưddejơlamf̣c gọi là Ảo Nguyêlvtẉt Đoipsôahgf̣ng Phủ.

Thiêlvtwn Cung cao vơlamf̣i bị sưddej́c mạnh ghêlvtwlamf́m của Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm rạch nát, lôahgf̣ ra  bóng trăoluong huyêlvtẁn ảo sáng ngơlamf̀i. Nhưddej̃ng săoluóc màu đyckeỏ, cam, vàng, lục, lam, tím lâacwẃp lóe trêlvtwn  Ảo Nguyêlvtẉt xa xôahgfi, phát ra nhưddej̃ng ánh sáng rưddej̣c rơlamf̃ thâacwẁn bí.

Bảy côahgf̣t sáng trêlvtwn têlvtẃ đyckeàn đyckeôahgf̣t nhiêlvtwn bôahgf́c lêlvtwn nhâacwẉp vào Ảo Nguyêlvtẉt làm cho ánh sáng  Ảo Nguyêlvtẉt càng mạnh thêlvtwm lêlvtwn, bảy săoluóc màu nhâacwẃp nháy khôahgfng ngưddej̀ng. Khoảnh khăoluóc sau,  tưddej̀ trong Ảo Nguyêlvtẉt hiêlvtẉn ra môahgf̣t thanh kiêlvtẃm bảy màu. Kiêlvtẃm đyckei tơlamf́i đyckeâacwwu, mâacwwy đyckeen tan biêlvtẃn  tơlamf́i đyckeó, sưddej́c mạnh ghêlvtwahgf̀n nêlvtẃu khôahgfng nhìn thì khôahgfng ai tưddejơlamf̉ng nôahgf̉i.

oluọt Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm đyckeã trơlamf̉ thành trăoluóng bêlvtẉch, uy lưddej̣c đyckeó hăoluón chưddeja bao giơlamf̀ chưddej́ng  kiêlvtẃn, quả thâacwẉt là môahgf̣t Kiêlvtẃm trâacwẉn côahgf̉ kim vôahgf đyckeịch! Chỉ trong giâacwwy lát, muôahgfn vàn ngọn Tru  Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm hiêlvtẉn ra bay khăoluóp bâacwẁu trơlamf̀i. Dưddejơlamf́i ánh sáng tỏa chiêlvtẃu của Ảo Nguyêlvtẉt, câacwwy  kiêlvtẃm chủ môahgf̃i lúc môahgf̣t rưddej̣c rơlamf̃ oai phong, uy lưddej̣c còn lơlamf́n hơlamfn cả khi còn trêlvtwn têlvtẃ đyckeàn.




Đoipsôahgfi măoluót của Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn biêlvtẃn đyckeôahgf̉i thoăoluót sáng thoăoluót tôahgf́i, tiêlvtẃng cưddejơlamf̀i khôahgf lạnh vang lêlvtwn nhưddej xoáy vào tai Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm:

"Trong Ảo Nguyêlvtẉt Đoipsôahgf̣ng Phủ, sưddej́c mạnh của Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm càng mạnh mẽ gâacwẃp  bôahgf̣i. Cho dù nhà ngưddejơlamfi có là Đoipsại La Kim Tiêlvtwn thì cũng tan xưddejơlamfng nát thịt, hiêlvtw̉u chưddeja?"

ddej̀a dưddej́t lơlamf̀i, thanh kiêlvtẃm trong tay lão lại xoay tít, phút chôahgf́c đyckeâacwẃt trơlamf̀i chao đyckeảo quay  cuôahgf̀ng, gió mâacwwy biêlvtẃn săoluóc, tiêlvtẃng sâacwẃm rêlvtẁn vang đyckeâacwẃt trơlamf̀i. Trêlvtwn trơlamf̀i xanh, câacwwy kiêlvtẃm lơlamf́n thoăoluót  âacww̉n thoăoluót hiêlvtẉn, chĩa thăoluỏng vào Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm.

Kiêlvtẃm ảnh lao xuôahgf́ng, bão tôahgf́ dâacwẉy lêlvtwn, Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm hiêlvtw̉u rõ hăoluón khôahgfng thêlvtw̉ chôahgf́ng đyckeơlamf̃, cũng khôahgfng còn đyckeưddejơlamf̀ng né tránh. Có ai ngơlamf̀ răoluòng cả trơlamf̀i cao cũng phải chuyêlvtw̉n  vâacwẁn trưddejơlamf́c côahgf̉ kiêlvtẃm Tru Tiêlvtwn? Môahgf̣t đyckeạo hào quang trùm xuôahgf́ng bao lâacwẃy toàn bôahgf̣ têlvtẃ đyckeàn, ngơlamf̃ nhưddej đyckeè bẹp thâacwwn xác Tiêlvtw̉u Phàm. Dưddejơlamf́i sưddej́c năoluọng khủng khiêlvtẃp âacwẃy, hai châacwwn hăoluón dâacwẁn dâacwẁn  quỵ xuôahgf́ng. Dưddejơlamf́i châacwwn hăoluón nêlvtẁn đyckeâacwẃt khôahgfng ngưddej̀ng rung rinh. Trong vòng mâacwẃy chục trưddejơlamf̣ng  vuôahgfng, măoluọt đyckeâacwẃt nưddej́t toác ra nhưddej mui rùa.

Uy lưddej̣c của thanh kiêlvtẃm lơlamf́n đyckeêlvtẃn khôahgfng tưddejơlamf̉ng nôahgf̉i. Tưddej̀ sau khi Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm bị  gãy năoluòm dưddejơlamf́i Ảo Nguyêlvtẉt, khôahgfng ai ngơlamf̀ uy lưddej̣c của nó dưddejơlamf̀ng nhưddej mạnh mẽ hơlamfn bao giơlamf̀ hêlvtẃt. Đoipsâacwẃt trơlamf̀i còn phải rạn nưddej́t, con ngưddejơlamf̀i làm sao có thêlvtw̉ tôahgf̀n tại? Cho dù đyckeạo hạnh cao  đyckeêlvtẃn mưddej́c nào, cũng chỉ có môahgf̣t đyckeưddejơlamf̀ng nhăoluóm măoluót chơlamf̀ chêlvtẃt!

Trong giâacwwy phút giưddej̃a sôahgf́ng và chêlvtẃt âacwẃy, trong lòng Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm lại bình tĩnh vôahgf cùng, nhưddej ngưddejơlamf̀i đyckei xa săoluóp vêlvtẁ nhà, môahgfi vâacww̃n hé nụ cưddejơlamf̀i an nhiêlvtwn tưddej̣ tại.

Có lẽ Hoàng thiêlvtwn chưddeja muôahgf́n hăoluón phải chêlvtẃt. Khi Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm chỉ chút nưddej̃a  là lìa đyckeơlamf̀i thì có môahgf̣t tiêlvtẃng gọi tưddej̀ xa vọng lại.

"Sưddej huynh, dưddej̀ng tay!"

Âwcbem thanh nghe râacwẃt trẻ trung nhưddejng trong giọng nói lại âacww̉n chưddej́a môahgf̣t uy lưddej̣c vôahgf cùng.  Hình nhưddej ngưddejơlamf̀i đyckeó chỉ là tiêlvtẉn miêlvtẉng lêlvtwn tiêlvtẃng, nhưddejng môahgf̣t câacwwu ngăoluón ngủi âacwẃy lại rung  đyckeôahgf̣ng lòng ngưddejơlamf̀i, khiêlvtẃn máu huyêlvtẃt trong ngưddejơlamf̀i phải sôahgfi lêlvtwn.

Trơlamf̀i khuynh đyckeâacwẃt đyckeảo, quỷ thâacwẁn cũng khôahgfng ngăoluon đyckeưddejơlamf̣c sưddej́c mạnh của côahgf̉ kiêlvtẃm Tru  Tiêlvtwn. Bôahgf̃ng nhiêlvtwn, tâacwẃt cả phải ngưddejng lại, dưddejơlamf̀ng nhưddej Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn vơlamf́i sưddej́c mạnh  vôahgf đyckeịch trong tay cũng phải côahgf́ kỵ giọng nói đyckeó. Nhưddej̃ng nét đyckeôahgf̣c ác trêlvtwn khuôahgfn măoluọt lão  chơlamf̣t tan biêlvtẃn, sưddej̃ng sơlamf̀ nhìn ra phía sau Tiêlvtw̉u Phàm. Tiêlvtẃng nói lão cũng trơlamf̉ thành run run  đyckeưddej́t quãng.

"Sưddej đyckeêlvtẉ... Vạn sưddej đyckeêlvtẉ...!"

Áp lưddej̣c lêlvtwn thâacwwn thêlvtw̉ Tiêlvtw̉u Phàm bôahgf̃ng nhiêlvtwn tan biêlvtẃn, nhưddej̃ng vêlvtẃt nưddej́t dưddejơlamf́i châacwwn hăoluón  cũng găoluón liêlvtẁn trơlamf̉ lại nhưddej chưddeja tưddej̀ng có gì xảy ra. Ngoái nhìn lại phía sau, hăoluón chỉ nhìn  thâacwẃy môahgf̣t bóng áo trăoluóng đyckeưddej́ng ngay bêlvtwn cánh cánh cưddej̉a, nơlamfi hăoluón vưddej̀a đyckei qua.

Đoipsó là môahgf̣t thanh niêlvtwn khôahgfi ngôahgf tuâacwẃn tú, trêlvtwn môahgfi nơlamf̉ nụ cưddejơlamf̀i âacwẃm áp, đyckeôahgfi măoluót toát lêlvtwn  vẻ nhiêlvtẉt tình tin câacwẉy. Gió hoang mạc thôahgf̉i mạnh, tà áo trăoluóng trêlvtwn ngưddejơlamf̀i chàng tung bay,  thanh thoát mà kiêlvtwu hãnh. Nhìn ngưddejơlamf̀i đyckeó, Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm bâacwẃt giác trôahgf̃i dâacwẉy cảm giác  khâacwwm phục tin yêlvtwu. Chỉ câacwẁn ngưddejơlamf̀i đyckeó nói môahgf̣t câacwwu, hăoluón sẽ khôahgfng do dưddej̣ đyckei theo đyckeêlvtẃn cùng  trơlamf̀i cuôahgf́i đyckeâacwẃt!




Trơlamf̀i xanh vôahgfacwẉn, Ảo Nguyêlvtẉt long lanh.

Hai môahgfn nhâacwwn ưddeju tú của Thanh Vâacwwn Môahgfn, xa nhau bao năoluom giơlamf̀ đyckeâacwwy găoluọp lại trong  môahgf̣t khôahgfng gian hưddejahgf huyêlvtẁn ảo.

Thâacwwn thêlvtw̉ Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn châacwẁm châacwẉm run lêlvtwn, Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm trong tay  tưddej̀ tưddej̀ hạ xuôahgf́ng. Lão đyckei tưddej̀ng bưddejơlamf́c năoluọng nhọc rơlamf̀i khỏi têlvtẃ đyckeàn, đyckei vêlvtẁ phía bóng hình màu  trăoluóng âacwẃy, khôahgfng thèm nhìn tơlamf́i Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm.

Áo bào trăoluóng tung bay, khuôahgfn măoluọt ngơlamf̀i sáng của môahgf̣t thơlamf̀i nhiêlvtẉt huyêlvtẃt trong ký ưddej́c  phát ra ánh sáng tưddejơlamfi rưddej̣c rơlamf̃. Ánh sáng âacwẃm áp và nhiêlvtẉt thành đyckeó đyckeã tưddej̀ng là niêlvtẁm thâacwwn yêlvtwu  nhâacwẃt trong lòng Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn. Con măoluót đyckeã tưddej̀ lâacwwu khôahgf khôahgf́c của lão ưddej́a ra giọt lêlvtẉ nóng hôahgf̉i: "Sưddej đyckeêlvtẉ... có phải đyckeúng là đyckeêlvtẉ khôahgfng?"

Chàng thanh niêlvtwn áo trăoluóng âacwẃy đyckeưddej́ng yêlvtwn đyckeó, khôahgfng rơlamf̀i xa cưddej̉a đyckeá, mỉm cưddejơlamf̀i: "Sưddej  huynh, huynh khỏe chưddej́? Đoipsã bao lâacwwu chúng ta khôahgfng găoluọp nhau rôahgf̀i nhỉ?"

Toàn thâacwwn Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn run lêlvtwn nhè nhẹ, cho dù trong tay vâacww̃n câacwẁm côahgf̉ kiêlvtẃm Tru Tiêlvtwn, hăoluóc khí trêlvtwn ngưddejơlamf̀i lão đyckeã hoàn toàn tiêlvtwu tán. Chính vào lúc âacwẃy, nhưddej̃ng  đyckeau đyckeơlamf́n trong ngưddejơlamf̀i Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm biêlvtẃn mâacwẃt, săoluóc măoluọt hăoluón trơlamf̉ lại bình thản tưddej̣ tại.

Trong khoảnh khăoluóc ngăoluón ngủi đyckeó, Đoipsạo Huyêlvtẁn bôahgf̃ng nhưddej già đyckei đyckeêlvtẃn hàng chục tuôahgf̉i,  tưddej̣a nhưddej bao nhiêlvtwu sưddej́c lưddej̣c trong ngưddejơlamf̀i đyckeêlvtẁu đyckeã bị côahgf̉ kiêlvtẃm Tru Tiêlvtwn hút hêlvtẃt. Thêlvtẃ nhưddejng lão  hoàn toàn khôahgfng chú ý đyckeêlvtẃn sưddej̣ thay đyckeôahgf̉i của mình, chỉ dôahgf̀n hêlvtẃt chú ý vào thanh niêlvtwn áo  trăoluóng thâacwẁn bí kia. Lão châacwẁm châacwẉm chìa tay, chạm lêlvtwn bóng dáng tưddej̀ng môahgf̣t thơlamf̀i thâacwwn  thuôahgf̣c:

"Sưddej đyckeêlvtẉ...!"

Tiêlvtẃng kêlvtwu nghẹn ngào vang lêlvtwn. Bàn tay Đoipsạo Huyêlvtẁn căoluót qua bóng áo trăoluóng nhưddejng  chỉ chạm vào hưddejahgf. Lão sưddej̃ng lại, đyckeôahgfi châacwwn khôahgfng còn đyckeưddej́ng vưddej̃ng, hai tay bám vào cánh  cưddej̉a đyckeá, miêlvtẉng thơlamf̉ hôahgf̉n hêlvtw̉n, săoluóc măoluọt đyckeơlamf̀ đyckeâacww̃n tuyêlvtẉt vọng.

Bóng dáng áo trăoluóng bôahgf̃ng tiêlvtwu tan nhưddejng lại xuâacwẃt hiêlvtẉn ngay trưddejơlamf́c măoluót Đoipsạo Huyêlvtẁn,  vâacww̃n trong phạm vi cánh cưddej̉a đyckeá đyckeang mơlamf̉. Hình ảnh chàng thanh niêlvtwn cưddejơlamfng nghị vâacww̃n  nguyêlvtwn vẹn nụ cưddejơlamf̀i: "Sưddej huynh, sao huynh vâacww̃n khôahgfng chịu tỉnh lại?"

Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn ngưddejơlamf́c đyckeâacwẁu nhìn lêlvtwn, đyckeôahgfi măoluót đyckeơlamf̀ đyckeâacww̃n, miêlvtẉng lâacww̉m bâacww̉m: "Tỉnh  lại, tỉnh lại cái gì?"

Chàng thanh niêlvtwn áo trăoluóng chăoluom chú nhìn lão, ôahgfn tôahgf̀n: "Sưddej huynh, huynh thôahgfng  minh môahgf̣t đyckeơlamf̀i, sao lại chịu hôahgf̀ đyckeôahgf̀ môahgf̣t phút? Hãy vưddej́t bỏ nhưddej̃ng ý niêlvtẉm thêlvtẃ tục, vưddej́t bỏ nhưddej̃ng dục vọng vôahgf nghĩa vêlvtẁ sưddej́c mạnh vôahgf đyckeịch âacwẃy đyckei! Bao nhiêlvtwu năoluom tu đyckeạo, lẽ nào cuôahgf́i  cùng huynh lại sa vào con đyckeưddejơlamf̀ng này?"

Thâacwwn thêlvtw̉ Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn dâacwẁn run băoluón lêlvtwn, giơlamf̀ đyckeâacwwy nhìn lão hoàn toàn đyckeã là môahgf̣t lão nhâacwwn già yêlvtẃu. Trong ý niêlvtẉm cuôahgf́i cùng của cuôahgf̣c đyckeơlamf̀i, lão côahgf́ giãy giụa, muôahgf́n nhìn  thâacwẃy rõ hơlamfn con đyckeưddejơlamf̀ng đyckei vêlvtẁ phía trưddejơlamf́c: "Chúng ta... tu đyckeạo... là vì cái gì...?"




Chàng trai áo trăoluóng lại nơlamf̉ môahgf̣t nụ cưddejơlamf̀i ôahgfn tôahgf̀n, khuôahgfn măoluọt thêlvtw̉ hiêlvtẉn sưddej̣ thâacwwn tình  đyckeâacwẁm âacwẃm, sưddej̣ âacwẃm áp lan tỏa đyckeêlvtẃn cả Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm. Hai tay áo chàng phâacwẃt nhẹ, môahgf̣t  làn gió thôahgf̉i tan biêlvtẃn tâacwẃt cả nhưddej̃ng bụi cát nho nhỏ dưddejơlamf́i châacwwn, còn lại chỉ là hưddejahgf tĩnh  mịch.

Giọng nói ôahgfn tôahgf̀n của chàng lại câacwẃt lêlvtwn: "Sưddej huynh, hãy buôahgfng đyckei!"

"Keng!" Thanh côahgf̉ kiêlvtẃm âacww̉n chưddej́a sưddej́c mạnh khuynh đyckeảo trơlamf̀i đyckeâacwẃt rơlamfi xuôahgf́ng tưddej̀ tay Đoipsạo  Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn. Giơlamf̀ đyckeâacwwy trôahgfng nó cũng chăoluỏng khác gì nhưddej̃ng thanh kiêlvtẃm thôahgfng thưddejơlamf̀ng  trong nhâacwwn gian thêlvtẃ tục. Khuôahgfn măoluọt Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn dâacwẁn hiêlvtẉn nụ cưddejơlamf̀i, nụ cưddejơlamf̀i âacwẃp  áp nhưddej của chàng thanh niêlvtwn áo trăoluóng.

"Ta quả là ngôahgf́c nghêlvtẃch, mâacwẃt bao nhiêlvtwu thơlamf̀i gian mơlamf́i hiêlvtw̉u đyckeưddejơlamf̣c..."

Giọng nói Đoipsạo Huyêlvtẁn chơlamf̣t trơlamf̉ nêlvtwn yêlvtẃu ơlamf́t, lão bưddejơlamf́c lêlvtwn môahgf̣t bưddejơlamf́c, giơlamf hai cánh tay  ngơlamf̃ nhưddej muôahgf́n ôahgfm trọn bóng hình thâacwwn thuôahgf̣c kia, nhưddejng chỉ giâacwwy lát tâacwẃm thâacwwn Đoipsạo  Huyêlvtẁn đyckeôahgf̉ gục, sóng soài trêlvtwn măoluọt đyckeâacwẃt.

ddej́c mạnh trong ngưddejơlamf̀i lão đyckeã tiêlvtwu tan hêlvtẃt, nụ cưddejơlamf̀i nhạt nhẽo trêlvtwn khuôahgfn măoluọt cũng  khôahgfng còn.

Trơlamf̀i đyckeâacwẃt văoluóng lăoluọng. Trong giâacwwy phút chỉ còn tiêlvtẃng gió rì rào. Nhâacwwn vâacwẉt đyckeã tưddej̀ng hôahgf phong hoán vũ đyckeã ra đyckei trong lăoluọng lẽ.

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm ngạc nhiêlvtwn đyckeưddej́ng bêlvtwn, chưddej́ng kiêlvtẃn toàn bôahgf̣ sưddej̣ viêlvtẉc.

Bóng dáng chàng thanh niêlvtwn áo trăoluóng đyckeã nhạt nhòa nhưddejng vâacww̃n chưddeja hoàn toàn  mâacwẃt đyckei, sau khi nhìn ngăoluóm môahgf̣t lúc thi thêlvtw̉ Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn chơlamf̣t chàng ngoái nhìn  Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm.

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm khôahgfng hiêlvtw̉u con ngưddejơlamf̀i áo trăoluóng có thâacwwn phâacwẉn thêlvtẃ nào, nhưddejng  lòng khâacwwm phục môahgf̃i lúc môahgf̣t lơlamf́n lêlvtwn. Hăoluón vòng tay nói khẽ: "Tiêlvtẁn bôahgf́i!"

Chàng thanh niêlvtwn vâacww̃n giưddej̃ nguyêlvtwn nụ cưddejơlamf̀i ôahgfn tôahgf̀n. Nhìn ánh măoluót kính phục của  hăoluón, chàng mỉm cưddejơlamf̀i gâacwẉt đyckeâacwẁu: "Con trai, con cưddej̀ lăoluóm!"

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm khôahgfng hiêlvtw̉u vì sao chàng trai áo trăoluóng lại khen mình, càng  khôahgfng hiêlvtw̉u đyckeưddejơlamf̣c chưddej̃ "cưddej̀." có nghĩa thêlvtẃ nào. Nhưddejng chàng thanh niêlvtwn áo trăoluóng tuyêlvtẉt  nhiêlvtwn khôahgfng hêlvtẁ giải thích, chỉ khẽ vung tay, Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm đyckeang năoluòm trêlvtwn măoluọt đyckeâacwẃt  nhưddej đyckeưddejơlamf̣c môahgf̣t sưddej́c mạnh vôahgf hình dưddej̣ng dâacwẉy, bay lêlvtwn.

Ánh măoluót chàng trai chăoluom chú vào thanh kiêlvtẃm côahgf̉, tiêlvtẃp đyckeó nhìn Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm,  ôahgfn tôahgf̀n: "Con trai, sưddej́c mạnh của Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm là vôahgf biêlvtwn huyêlvtẁn diêlvtẉu, có thêlvtw̉ giêlvtẃt tiêlvtwn  diêlvtẉt quỷ, phá hủy trơlamf̀i đyckeâacwẃt, vôahgf́n khôahgfng nêlvtwn tôahgf̀n tại trêlvtwn thêlvtẃ gian. Nhưddejng nó đyckeã ơlamf̉ đyckeâacwwy, vì  thêlvtẃ phải tìm cho nó môahgf̣t chủ nhâacwwn!"

ddej́t lơlamf̀i, Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm lại nhè nhẹ bay lêlvtwn, nhưddej bị gió thôahgf̉i đyckeêlvtẃn phía trưddejơlamf́c  Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm.

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm kinh ngạc nhìn chàng thanh niêlvtwn áo trăoluóng, môahgf̣t lúc mơlamf́i lăoluóp băoluóp:  "Tiêlvtẁn bôahgf́i, ngài..."

Chàng thanh niêlvtwn mỉm cưddejơlamf̀i: "Con có biêlvtẃt vì sao con lại đyckeêlvtẃn đyckeâacwwy khôahgfng? Chính là do thanh kiêlvtẃm này kêlvtwu gọi. Con mơlamf́i chính là chủ nhâacwwn của nó!"

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm hoảng hôahgf́t lăoluóc đyckeâacwẁu: "Tiêlvtẁn bôahgf́i, ngài vơlamf́i Đoipsạo Huyêlvtẁn... sưddej bá, hai  ngưddejơlamf̀i đyckeêlvtẁu là kỳ tài trêlvtwn thêlvtẃ gian, thôahgfng tuêlvtẉ cái thêlvtẃ. Hai vị mơlamf́i có đyckeủ tưddej cách sơlamf̉ hưddej̃u côahgf̉ kiêlvtẃm Tru Tiêlvtwn, đyckeêlvtẉ tưddej̉ là kẻ ngu đyckeâacwẁn, đyckeâacwwu dám đyckeảm đyckeưddejơlamfng côahgfng viêlvtẉc!"

Chàng thanh niêlvtwn mỉm cưddejơlamf̀i: "Đoipsảm đyckeưddejơlamfng đyckeưddejơlamf̣c hay khôahgfng, con cưddej́ câacwẁm đyckeưddejơlamf̣c thanh  kiêlvtẃm lêlvtwn là biêlvtẃt. Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm là thâacwẁn vâacwẉt thêlvtẃ gian, ngưddejơlamf̀i khôahgfng đyckeủ đyckeạo hạnh sẽ tuyêlvtẉt nhiêlvtwn khôahgfng thêlvtw̉ câacwẁm lêlvtwn đyckeưddejơlamf̣c!"

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm sưddej̉ng sôahgf́t ngưddejơlamf́c nhìn chàng thanh niêlvtwn áo trăoluóng: "Tiêlvtw̉u bôahgf́i khôahgfng  hiêlvtw̉u..."

Chàng thanh niêlvtwn nghiêlvtwm giọng: "Tưddej̀ côahgf̉ chí kim, chỉ con là có duyêlvtwn may găoluọp  đyckeưddejơlamf̣c đyckeâacwẁy đyckeủ năoluom quyêlvtw̉n Thiêlvtwn Thưddej. Muôahgfn vạn ngưddejơlamf̀i trong thiêlvtwn hạ, bao gôahgf̀m cả ta, đyckeêlvtẁu  khôahgfng có đyckeưddejơlamf̣c cái duyêlvtwn âacwẃy. Do đyckeó, chỉ có con mơlamf́i là chủ nhâacwwn châacwwn chính của thanh  kiêlvtẃm này."

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm càng nghe càng sưddej̉ng sôahgf́t: "Tiêlvtẁn bôahgf́i nói gì? Theo lơlamf̀i tiêlvtẁn bôahgf́i, lẽ nào Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm lại là..."

Chàng thanh niêlvtwn mỉm cưddejơlamf̀i gâacwẉt đyckeâacwẁu: "Đoipsúng thêlvtẃ! Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm chính là quyêlvtw̉n  Thiêlvtwn Thưddej thưddej́ năoluom đyckeó!"

oluóc măoluọt chàng đyckeôahgf̣t nhiêlvtwn tôahgf́i đyckei, nhưddejng chỉ giâacwwy lát sau lại trơlamf̉ vêlvtẁ bình thưddejơlamf̀ng, câacwẃt  giọng nhỏ nhẹ: "Đoipslvtẁu mâacwẃu chôahgf́t đyckeêlvtw̉ trơlamf̉ thành chủ nhâacwwn của Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm ngoài đyckeạo  hạnh của bản thâacwwn ra còn là thiêlvtẉn tính trong lòng..."

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm ngâacwwy ngưddejơlamf̀i: "Ý tiêlvtẁn bôahgf́i muôahgf́n nói..."

Chàng thanh niêlvtwn nghiêlvtwm giọng: "Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm có sưddej́c mạnh siêlvtwu phàm, ai  năoluóm đyckeưddejơlamf̣c nó đyckeêlvtẁu có thêlvtw̉ khuynh đyckeảo trơlamf̀i đyckeâacwẃt, khôahgf́ng chêlvtẃ thiêlvtwn hạ. Nhưddejng kẻ mang tà tâacwwm cho dù có sơlamf̉ hưddej̃u nó thì vêlvtẁ sau cũng sẽ bị tà niêlvtẉm trong nó sai khiêlvtẃn, trơlamf̉ thành nôahgflvtẉ của nó!"

Nói đyckeoạn chàng thanh niêlvtwn thơlamf̉ dài: "Ta và sưddej huynh Đoipsạo Huyêlvtẁn vôahgf́n tưddej̣ tin mình là thiêlvtwn hạ vôahgf song. Nào ngơlamf̀ vêlvtẁ sau ta mơlamf́i hiêlvtw̉u đyckeưddejơlamf̣c, chỉ nhưddej̃ng ai có nghị lưddej̣c hơlamfn ngưddejơlamf̀i,  dám đyckeưddejơlamfng đyckeâacwẁu vơlamf́i thâacwẃt bại, cho dù trong hoàn cảnh nào cũng khôahgfng bị nhiêlvtw̃m tà tâacwwm thì  mơlamf́i có thêlvtw̉ trơlamf̉ thành chủ nhâacwwn châacwwn chính của Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm."

Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm châacwẁm châacwẉm bay đyckeêlvtẃn trưddejơlamf́c măoluọt Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm. Trong khuôahgfn  cưddej̉a, dáng hình chàng thành niêlvtwn áo trăoluóng băoluót đyckeâacwẁu mơlamf̀ đyckei, nhưddejng tiêlvtẃng nói vâacww̃n vang lêlvtwn  rành rọt: "Hài tưddej̉, hãy nhâacwẉn lâacwẃy Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm! Đoipsơlamf̣i khi con thâacwẉt sưddej̣ hiêlvtw̉u rõ ý nghĩa câacwwu  nói trong Thiêlvtwn Thưddej, con sẽ hiêlvtw̉u đyckeưddejơlamf̣c tâacwẃt cả..."

Bóng áo trăoluóng dâacwẁn dâacwẁn biêlvtẃn mâacwẃt.

Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm châacwẁm châacwẉm đyckeưddeja tay ra giưddej̃ chăoluọt lâacwẃy chuôahgfi côahgf̉ kiêlvtẃm Tru Tiêlvtwn.

oluom ngón tay tưddej̀ tưddej̀ năoluóm chăoluọt lại.

wcbèm!" Môahgf̣t tiêlvtẃng sét đyckeinh tai vang lêlvtwn bêlvtwn tai hăoluón, châacwẃn đyckeôahgf̣ng khôahgfng gian. Ánh  chơlamf́p sáng lòa rạch ngang bâacwẁu trơlamf̀i, mâacwwy đyckeen theo gió cuôahgf̀n cuôahgf̣n bay tơlamf́i. Ảo Nguyêlvtẉt rưddej̣c  sáng bảy luôahgf̀ng quang săoluóc chói chang, tụ hơlamf̣p lại thành môahgf̣t côahgf̣t sáng khôahgf̉ng lôahgf̀ duy nhâacwẃt,  tưddej̣ trêlvtwn trơlamf̀i sà xuôahgf́ng bao trùm lâacwẃy thâacwwn thêlvtw̉ Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm.

"A...!", môahgf̣t tiêlvtẃng rú kinh đyckeôahgf̣ng đyckeâacwẃt trơlamf̀i, Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm bay lêlvtwn rơlamfi lêlvtwn bục têlvtẃ đyckeàn. Màu săoluóc kỳ dị của bảy côahgf̣t sáng cùng lúc bùng lêlvtwn, cuôahgf́n vào nhau cùng xoay vâacwẁn  trêlvtwn trơlamf̀i cao, ngơlamf̃ nhưddej đyckeang hôahgf vang náo loạn.

Chính tại trung tâacwwm của luôahgf̀ng sáng, bóng dáng Trưddejơlamfng Tiêlvtw̉u Phàm dâacwẁn dâacwẁn mơlamf̀ đyckei,  chỉ còn nhìn thâacwẃy mơlamfahgf̀ cánh tay đyckeang châacwẁm châacwẉm giơlamf cao Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm. Theo đyckeà lêlvtwn cao của Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm, mâacwwy gió Thiêlvtwn Cung cũng vâacwẁn vũ mạnh hơlamfn. Thanh kiêlvtẃm  uy lưddej̣c tuyêlvtẉt thêlvtẃ lại môahgf̣t lâacwẁn nưddej̃a xuâacwẃt hiêlvtẉn trêlvtwn thêlvtẃ gian, ai biêlvtẃt đyckeưddejơlamf̣c là phúc hay là họa!

Xung quanh thâacwwn côahgf̉ kiêlvtẃm Tru Tiêlvtwn, dưddejơlamf́i ánh sáng chói lòa của Ảo Nguyêlvtẉt, trong  khôahgfng gian vôahgf cùng vôahgfacwẉn bôahgf̃ng dâacwẁn hiêlvtẉn môahgf̣t hàng chưddej̃ vàng kỳ vĩ, môahgf̃i chưddej̃ cao có tơlamf́i  hàng trăoluom trưddejơlamf̣ng, trải suôahgf́t tưddej̀ trơlamf̀i cao xuôahgf́ng đyckeêlvtẃn đyckeâacwẃt băoluòng.

Thiêlvtwn đyckeịa bâacwẃt nhâacwwn, dĩ vạn vâacwẉt vi sôahgfacww̉u!

Gió mâacwwy náo loạn, trơlamf̀i đyckeâacwẃt tiêlvtwu đyckelvtẁu.

oOo

Thanh Vâacwwn Sơlamfn, đyckeỉnh cao ngang trơlamf̀i.

ddej̀ trêlvtwn đyckeỉnh núi cao nhìn xuôahgf́ng, châacwwn trơlamf̀i khôahgfng còn màu xanh vôahgfacwẉn nhưddej mọi  ngày. Lúc này đyckeâacwwy, nhưddej̃ng bóng mâacwwy dưddej̃ tơlamf̣n màu đyckeỏ máu đyckeang phủ kín châacwwn trơlamf̀i, dâacwẁn  dâacwẁn kéo vêlvtẁ đyckeỉnh Thanh Vâacwwn Sơlamfn.

Trong Thanh Vâacwwn Môahgfn là môahgf̣t cảnh hôahgf̃n đyckeôahgf̣n chưddeja tưddej̀ng thâacwẃy. Ma Giáo thâacwwm nhâacwẉp  lâacwẁn này, sưddej́c mạnh quả là khôahgfng thêlvtw̉ tưddejơlamf̉ng tưddejơlamf̣ng nôahgf̉i. Trong chỉ có môahgf̣t ngày, chính đyckeạo  đyckeã tôahgf̉n thưddejơlamfng tơlamf́i tám chín phâacwẁn nguyêlvtwn khí, đyckeang đyckeưddej́ng trưddejơlamf́c vưddej̣c thăoluỏm diêlvtẉt vong. Sưddej́c  mạnh chính đyckeạo mâacwẃt đyckei khôahgfng phải chỉ do tưddej̉ chiêlvtẃn mà chính vì pháp thuâacwẉt đyckeôahgf̣c ác thâacwẁn  bí của Quỷ Vưddejơlamfng. Dưddejơlamf́i sưddej́c mạnh pháp thuâacwẉt tà ác đyckeó, các môahgfn nhâacwwn chính đyckeạo khôahgfng  còn nhâacwẉn ra đyckeôahgf̀ng môahgfn, đyckeánh giêlvtẃt lâacww̃n nhau nhưddej kẻ thù truyêlvtẁn kiêlvtẃp.

ddej́c mạnh tà dị của Quỷ Vưddejơlamfng chỉ nháy măoluót đyckeã làm đyckelvtwn đyckeảo càn khôahgfn. Hăoluòng hà sa sôahgf́ môahgfn nhâacwwn chính đyckeạo đyckeã mâacwẃt hêlvtẃt thâacwẁn trí, trơlamf̉ thành nhưddej̃ng hung thâacwẁn đyckeăoluòng đyckeăoluóng sát  khí trong tay Ma Giáo. Trong tay Quỷ Vưddejơlamfng đyckeã có đyckeêlvtẃn trêlvtwn mưddejơlamf̀i vạn tay châacwwn, tạo nêlvtwn  sưddej́c mạnh tai ưddejơlamfng khuynh đyckeảo trơlamf̀i đyckeâacwẃt.

Thanh Vâacwwn Môahgfn giơlamf̀ đyckeâacwwy là nơlamfi duy nhâacwẃt còn lại của phe chính đyckeạo. Cả Thiêlvtwn Âwcbem  Tưddej̣ lưddej̀ng lâacww̃y dạo nào cũng đyckeã rơlamfi vào tay Ma Giáo, chỉ còn sót lại mưddejơlamf̀i mâacwẃy cao tăoluong  đyckeang đyckeêlvtẃn gia nhâacwẉp vào Thanh Vâacwwn Môahgfn, trong đyckeó có phưddejơlamfng trưddejơlamf̣ng Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng  nhâacwwn, Phôahgf̉ Khôahgfng thâacwẁn tăoluong và đyckeêlvtẉ tưddej̉ ưddeju tú Pháp Tưddejơlamf́ng, ngoài ra còn có môahgf̣t lão tăoluong gâacwẁy  còm, trâacwẁm ngâacwwm ít nói, bao giơlamf̀ cũng đyckeưddej́ng bêlvtwn cạnh Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn.

Nghe tin Thiêlvtwn Âwcbem Tưddej̣ lâacwwm nạn tìm tơlamf́i, Thanh Vâacwwn Môahgfn bôahgf̃ng chôahgf́c sôahgfi đyckeôahgf̣ng hăoluỏn  lêlvtwn. Bao nhiêlvtwu năoluom tháng qua, Thiêlvtwn Âwcbem Tưddej̣ vơlamf́i Thanh Vâacwwn Môahgfn giao tình khăoluong khít,  hêlvtw̃ có nạn lơlamf́n thì cùng nhau kêlvtẁ vai chôahgf́ng đyckeịch. Môahgfn nhâacwwn Thanh Vâacwwn Môahgfn râacwẁm rôahgf̣ đyckeêlvtẃn  trưddejơlamf́c đyckeạo đyckeưddejơlamf̀ng, nhìn thâacwẃy tình cảnh các tăoluong nhâacwwn Thiêlvtwn Âwcbem Tưddej̣, nhâacwẃt thơlamf̀i đyckeêlvtẁu trơlamf̉ nêlvtwn  câacwwm lăoluọng.

Đoipsâacwẁu não Thanh Vâacwwn Môahgfn, ngoài Tiêlvtwu Dâacwẉt Tài tạm thơlamf̀i giải quyêlvtẃt sưddej̣ vụ còn có Tăoluong Thúc Thưddejơlamf̀ng ơlamf̉ Đoipsại Trúc Phong và Thủy Nguyêlvtẉt đyckeại sưddej cai quản Tiêlvtw̉u Trúc Phong.  Tăoluong Thúc Thưddejơlamf̀ng nhìn qua các tăoluong nhâacwwn Thiêlvtwn Âwcbem Tưddej̣, chỉ thâacwẃy ngưddejơlamf̀i nào ngưddejơlamf̀i nâacwẃy  nét măoluọt thêlvtwddejơlamfng, trêlvtwn ngưddejơlamf̀i đyckeêlvtẁu loang lôahgf̉ vêlvtẃt máu, ăoluót hăoluỏn trưddejơlamf́c khi tơlamf́i nơlamfi này đyckeã phải kinh qua khôahgfng ít khôahgf̉ chiêlvtẃn. Thiêlvtwn Âwcbem Tưddej̣ vôahgf́n khôahgfng ít môahgfn nhâacwwn, giơlamf̀ đyckeâacwwy chỉ có môahgf̣t sôahgf́ ngưddejơlamf̀i tìm đyckeêlvtẃn, lẽ nào...

oluong Thúc Thưddejơlamf̀ng bưddejơlamf́c thêlvtwm môahgf̣t bưddejơlamf́c, châacwẁn chưddej̀ môahgf̣t lúc mơlamf́i khó khăoluon câacwẃt giọng:  "Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn, các ngưddejơlamf̀i khác... hâacwwy..."

Phôahgf̉ Hoăoluòng bình tĩnh chăoluóp tay đyckeáp lêlvtw̃: "Trâacwẉn hoạn nạn này, mọi sinh linh thiêlvtwn hạ đyckeêlvtẁu thành tro bụi. Tăoluong ni bản tưddej̣ vôahgf́n muôahgf́n cưddej́u sôahgf́ng trăoluom họ, nhưddejng pháp thuâacwẉt của  chúng tăoluong cao môahgf̣t thưddejơlamf́c thì pháp thuâacwẉt Ma Giáo cao môahgf̣t trưddejơlamf̣ng, bơlamf̉i vâacwẉy đyckea sôahgf́ đyckeêlvtẉ tưddej̉ đyckeêlvtẁu đyckeã viêlvtwn tịch."

Nói rôahgf̀i, đyckeại sưddej buôahgfng môahgf̣t tiêlvtẃng "A di đyckeà Phâacwẉt."

oluong Thúc Thưddejơlamf̀ng câacwwm lăoluọng, nét măoluọt tỏ rõ sưddej̣ đyckeau khôahgf̉ và bôahgf́i rôahgf́i, Tiêlvtwu Dâacwẉt Tài côahgf́ trâacwẃn tĩnh nhưddejng nụ cưddejơlamf̀i vâacww̃n khôahgfng giâacwẃu nôahgf̉i vẻ khiêlvtwn cưddejơlamf̃ng: "Dù thêlvtẃ nào đyckei nưddej̃a, chưddej vị  đyckeại sưddej đyckeêlvtẃn là tôahgf́t rôahgf̀i, xin mơlamf̀i vào!"

Phôahgf̉ Hoăoluòng và tăoluong nhâacwwn Thiêlvtwn Âwcbem Tưddej̣ chăoluóp tay đyckeáp lêlvtw̃, đyckeoạn theo nhau rảo bưddejơlamf́c  đyckeêlvtẃn Ngọc Thanh Đoipslvtẉn. Phía sau đyckeoàn ngưddejơlamf̀i, mâacwwy đyckeỏ nhưddej máu môahgf̃i lúc môahgf̣t năoluọng thêlvtwm,  dưddejơlamf̀ng nhưddejoluóp kéo cả bâacwẁu trơlamf̀i sâacwẉp xuôahgf́ng.

Thủy Nguyêlvtẉt đyckeại sưddej ngoái sang, thâacwẃy Lục Tuyêlvtẃt Kỳ đyckeang theo sát bêlvtwn mình bâacwẃt ngơlamf̀ đyckei tơlamf́i hàng lan can cạnh bâacwẉc tam câacwẃp, dưddej̣a vào tay vịn nhìn ra xa xăoluom, nét măoluọt châacwẃt đyckeâacwẁy  ưddeju tưddejacwwm sưddej̣. Sưddej thái toan câacwẃt tiêlvtẃng gọi, bôahgf̃ng nhưddej nghĩ tơlamf́i chuyêlvtẉn gì, lăoluọng lẽ bưddejơlamf́c tơlamf́i, hạ giọng: "Tuyêlvtẃt Kỳ!"

Lục Tuyêlvtẃt Kỳ giâacwẉt mình ngoái lại, nhìn thâacwẃy bà vôahgf̣i vàng gâacwẉt đyckeâacwẁu: "Sưddej phụ, đyckeêlvtẉ tưddej̉ sẽ vào ngay!"

Nói rôahgf̀i toan bưddejơlamf́c tiêlvtẃp lêlvtwn Ngọc Thanh Đoipslvtẉn, nào ngơlamf̀ nét măoluọt Thủy Nguyêlvtẉt thoáng  hiêlvtẉn vẻ xót xa, đyckeưddeja tay ra năoluóm lâacwẃy bàn tay Lục Tuyêlvtẃt Kỳ lôahgfi nàng sang môahgf̣t chôahgf̃ văoluóng.

Lục Tuyêlvtẃt Kỳ ngạc nhiêlvtwn nhìn đyckeăoluom đyckeăoluom vào bà: "Sưddej phụ, sao lại thêlvtẃ này?"

Thủy Nguyêlvtẉt thơlamf̉ môahgf̣t hơlamfi dài, nhìn quanh khôahgfng có ai mơlamf́i thâacwẃp giọng nhè nhẹ:  "Tuyêlvtẃt Kỳ, con hãy đyckei đyckei!"

Lục Tuyêlvtẃt Kỳ giâacwẉt mình: "Sưddej phụ, sưddej phụ đyckeịnh bảo đyckeêlvtẉ tưddej̉ đyckei đyckeâacwwu?"

Thủy Nguyêlvtẉt đyckeại sưddej nhìn vêlvtẁ phía nhưddej̃ng đyckeám mâacwwy đyckeỏ đyckeang cuôahgf̀n cuôahgf̣n lao tơlamf́i, giọng  lại càng hạ xuôahgf́ng: "Mau rơlamf̀i Thanh Vâacwwn Sơlamfn tìm ngưddejơlamf̀i con thưddejơlamfng nhơlamf́, đyckeêlvtẃn nơlamfi nào mà con muôahgf́n đyckei. Hãy sôahgf́ng hạnh phúc cùng ngưddejơlamf̀i đyckeó!"

Nói đyckeoạn bà châacwẁm châacwẉm quay đyckeâacwẁu nhìn sang phía nàng, trâacwẁm giọng: "Đoipsưddej̀ng bao  giơlamf̀ quay lại!"

Khuôahgfn măoluọt Lục Tuyêlvtẃt Kỳ trăoluóng nhơlamf̣t, khóe măoluót lêlvtẉ ưddej́a lưddejng tròng. Mãi môahgf̣t lúc sau,  nàng mơlamf́i lăoluóc đyckeâacwẁu, giọng nhỏ nhẹ nhưddejng cưddejơlamfng quyêlvtẃt: "Sưddej phụ, con khôahgfng muôahgf́n đyckei, con  muôahgf́n ơlamf̉ đyckeâacwwy cùng ngưddejơlamf̀i!"

Thủy Nguyêlvtẉt đyckeại sưddejddejơlamf̀i lêlvtwn đyckeau khôahgf̉: "Hài tưddej̉ ngôahgf́c, sưddej phụ ta đyckeã sôahgf́ng đyckeêlvtẃn ngâacwẁn  này tuôahgf̉i rôahgf̀i, có chêlvtẃt đyckei cũng khôahgfng có gì hôahgf́i tiêlvtẃc. Nhưddejng con còn trẻ, lại đyckeang có ngưddejơlamf̀i  thưddejơlamfng yêlvtwu. Nghe lơlamf̀i sưddej phụ, hãy rơlamf̀i Thanh Vâacwwn Sơlamfn, hãy cùng ngưddejơlamf̀i âacwẃy rơlamf̀i xa nơlamfi này..."

Lục Tuyêlvtẃt Kỳ căoluón răoluong, cả ngưddejơlamf̀i run lêlvtwn vì bâacwẃt ngơlamf̀ và cảm đyckeôahgf̣ng. Nàng nhăoluóm chăoluọt  măoluót côahgf́ kêlvtẁm nén nhưddej̃ng cảm xúc đyckeang đyckean xen kịch liêlvtẉt trong lòng. Nhưddejng rôahgf́t cuôahgf̣c nàng  vâacww̃n lăoluóc đyckeâacwẁu quay ngưddejơlamf̀i bưddejơlamf́c vêlvtẁ phía Ngọc Thanh Đoipslvtẉn.

Thủy Nguyêlvtẉt đyckeại sưddej nhìn theo tâacwẃm thâacwwn mảnh khảnh của nàng, thơlamf̉ dài môahgf̣t tiêlvtẃng  rôahgf̀i khe khẽ lăoluóc đyckeâacwẁu, thâacwẁn săoluóc biêlvtw̉u lôahgf̣ môahgf̣t vẻ thêlvtwddejơlamfng cưddej̣c đyckeôahgf̣. Ngâacwẉp ngưddej̀ng giâacwwy lát, bà cũng đyckeành rơlamf̀i bưddejơlamf́c theo sau nàng.

Đoipsôahgf̣t ngôahgf̣t bà dưddej̀ng lại nhìn vêlvtẁ phía góc sâacwwn phía xa, chỉ thâacwẃy nơlamfi đyckeó môahgf̣t nam môahgf̣t  nưddej̃ đyckeưddej́ng kêlvtẁ bêlvtwn nhau, hạ giọng thì thào. Hai ngưddejơlamf̀i đyckeó, nưddej̃ chính là Văoluon Mâacww̃n đyckeêlvtẉ tưddej̉ của bà,  nam là Tôahgf́ng Đoipsại Nhâacwwn ơlamf̉ Đoipsại Trúc Phong. Thâacwẁn săoluóc cả hai đyckeêlvtẁu lo âacwwu bâacwẃt đyckeịnh, nhưddejng cái  nhìn họ trao cho nhau thâacwẉt dịu dàng nôahgf̀ng âacwẃm.

Lòng Thủy Nguyêlvtẉt nhưddej càng nhói đyckeau, bà chỉ còn biêlvtẃt cúi đyckeâacwẁu, châacwẁm châacwẉm bưddejơlamf́c  vào trong Ngọc Thanh Đoipslvtẉn.

Trong đyckeại sảnh, tăoluong ni đyckeêlvtẉ tưddej̉ đyckeã yêlvtwn vị, Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn đyckeưddej́c cao vọng  trọng đyckeưddejơlamf̣c kính thỉnh ngôahgf̀i chủ tọa nhưddejng Thưddejơlamf̣ng Nhâacwwn kiêlvtwn quyêlvtẃt khưddejơlamf́c tưddej̀, thành ra  ghêlvtẃ chủ tọa đyckeêlvtw̉ trôahgf́ng, nhâacwwn sĩ chính đyckeạo ngôahgf̀i kín hai bêlvtwn.

oluong Thúc Thưddejơlamf̀ng ho lêlvtwn môahgf̣t tiêlvtẃng, băoluót đyckeâacwẁu: "Đoipsại sưddej, xin hỏi vùng lâacwwn câacwẉn Thiêlvtwn  Âwcbem Tưddej̣ lẽ nào cũng bị Ma Giáo yêlvtwu nhâacwwn hủy diêlvtẉt?"

Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn chăoluóp tay lăoluóc đyckeâacwẁu: "Ngã Phâacwẉt tưddej̀ bi, yêlvtwu tà Ma Giáo hiêlvtẉn  giơlamf̀ còn chưddeja làm hại bá tánh xung quanh Thiêlvtwn Âwcbem Tưddej̣. Nghe tin Ma Giáo yêlvtwu nhâacwwn trơlamf̉ lại sát sinh gâacwwy họa, đyckeêlvtw̉ bảo vêlvtẉ chính đyckeạo thiêlvtwn hạ, chúng tăoluong mơlamf́i tơlamf́i ngăoluon cản họ.  Nhưddejng nào ngơlamf̀ Ma Giáo pháp thuâacwẉt lơlamf̣i hại, đyckeã tàn hại râacwẃt nhiêlvtẁu đyckeêlvtẉ tưddej̉ của bản tưddej̣. Ôdgjri...  lão nạp quả là có tôahgf̣i lơlamf́n..."

Nhâacwwn sĩ chính đyckeạo đyckeêlvtẁu cúi đyckeâacwẁu trâacwẁm măoluọc. Tiêlvtwu Dâacwẉt Tài khẽ khàng lêlvtwn tiêlvtẃng: "Đoipsại  sưddej chơlamf́ nêlvtwn tưddej̣ trách mình! Các huynh đyckeêlvtẉ viêlvtwn tịch đyckeêlvtẁu đyckeã đyckeưddejơlamf̣c vêlvtẁ vơlamf́i Tâacwwy Phưddejơlamfng cưddej̣c  lạc, viêlvtẉc trưddejơlamf́c măoluót hiêlvtẉn giơlamf̀ là đyckeôahgf́i phó vơlamf́i tà nghiêlvtẉt Ma Giáo."

Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn thơlamf̉ môahgf̣t hơlamfi dài, đyckeưddeja măoluót nhìn quanh tâacwẃt cả môahgfn hạ Thanh  Vâacwwn Môahgfn: "Cục diêlvtẉn trưddejơlamf́c măoluót đyckeang nhưddejddejơlamf́c sôahgfi lưddej̉a bỏng. Nhìn khăoluóp thiêlvtwn hạ chỉ còn Đoipsạo Huyêlvtẁn sưddej huynh của quý phái là hy vọng duy nhâacwẃt, Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm trâacwẉn có thêlvtw̉ phát dưddejơlamfng thâacwẁn uy, xoay chuyêlvtw̉n cục diêlvtẉn cưddej́u giúp chúng sinh. Môahgf Phâacwẉt, bâacwẁn tăoluong xin  ủy thác vâacwẉy!"

Nói đyckeoạn, đyckeại sưddej chăoluóp tay hành lêlvtw̃. Thâacwẉt khôahgfng ngơlamf̀, tâacwẃt cả đyckeêlvtẉ tưddej̉ Thanh Vâacwwn Môahgfn ai  ai cũng nín lăoluọng nhìn tránh đyckei. Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn phát hiêlvtẉn ngay ra tình thêlvtẃ bâacwẃt  thưddejơlamf̀ng, ngạc nhiêlvtwn: "Bâacwẁn tăoluong hỏi khôahgfng phải..."

Tiêlvtwu Dâacwẉt Tài cưddejơlamf̀i khôahgf̉ não: "Đoipsại sưddej có lẽ khôahgfng biêlvtẃt, Thanh Vâacwwn Môahgfn của vãn bôahgf́i  cũng phát sinh biêlvtẃn côahgf́. Âwcben sưddej đyckeã... đyckeã mâacwẃt tích nhiêlvtẁu ngày rôahgf̀i!"

Chúng tăoluong Thiêlvtwn Âwcbem Tưddej̣ giâacwẉt mình nhìn nhau, Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn ngạc  nhiêlvtwn: "Xin hỏi chuyêlvtẉn xảy ra nhưddej thêlvtẃ nào?"

Tiêlvtwu Dâacwẉt Tài thơlamf̉ dài: "Chuyêlvtẉn đyckeêlvtẃn thêlvtẃ này vãn bôahgf́i cũng khôahgfng muôahgf́n giâacwẃu nưddej̃a. Kêlvtw̉ tưddej̀ sau khi bày Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm trâacwẉn đyckeánh thăoluóng Thú Thâacwẁn, âacwwn sưddejahgf̃ng sinh ra nhưddej̃ng  biêlvtw̉u hiêlvtẉn khác thưddejơlamf̀ng. Vôahgf́n khôahgfng có lý do gì nghiêlvtwm trọng, nhưddejng âacwwn sưddej đyckeã làm môahgf̣t sôahgf́ viêlvtẉc... kỳ quái rôahgf̀i môahgf̣t mình xuâacwẃt sơlamfn, tưddej̀ đyckeó mâacwẃt dâacwẃu vêlvtẃt đyckeêlvtẃn nay khôahgfng có tin tưddej́c gì."

Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn sưddej̃ng sơlamf̀ khôahgfng nói lêlvtwn lơlamf̀i. Đoipsạo Huyêlvtẁn châacwwn nhâacwwn môahgf̣t đyckeơlamf̀i  tu hành thâacwẁn thôahgfng, đyckeưddejơlamf̣c cả thiêlvtwn hạ ngưddejơlamf̃ng môahgf̣, sao lại có thêlvtw̉ mâacwẃt tích môahgf̣t cách khôahgfng  minh bạch nhưddejacwẉy? Nhìn thâacwẁn săoluóc Tiêlvtwu Dâacwẉt Tài và môahgfn hạ Thanh Vâacwwn rõ ràng là khôahgfng  phải nói dôahgf́i, nhưddejng trong vẻ bôahgf́i rôahgf́i âacwẃy dưddejơlamf̀ng nhưddejacww̃n che giâacwẃu đyckelvtẁu gì. Có đyckelvtẁu chuyêlvtẉn  quan trọng nhâacwẃt bâacwwy giơlamf̀ khôahgfng phải là truy nguyêlvtwn sưddej̣ viêlvtẉc mà là phải làm thêlvtẃ nào đyckeôahgf́i  phó vơlamf́i đyckeại họa săoluóp tơlamf́i.

Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn nhìn chúng nhâacwwn Thanh Vâacwwn Môahgfn, nghiêlvtwm giọng: "Thêlvtẃ thì... khôahgfng rõ Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm có còn trong quý môahgfn nưddej̃a khôahgfng? Trong quý phái liêlvtẉu  còn ngưddejơlamf̀i đyckeưddej́c cao vọng trọng có thêlvtw̉ bày Tru Tiêlvtwn Kiêlvtẃm Trâacwẉn đyckeôahgf́i phó Ma Giáo?"

acwẁn này Tiêlvtwu Dâacwẉt Tài khôahgfng lêlvtwn tiêlvtẃng, Tăoluong Thúc Thưddejơlamf̀ng bêlvtwn cạnh đyckeơlamf̃ lơlamf̀i: "Đoipsại sưddej  có chôahgf̃ chưddeja biêlvtẃt, xưddeja nay Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm vôahgf́n luôahgfn do duy nhâacwẃt chưddejơlamf̉ng giáo châacwwn  nhâacwwn quản lý. Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm đyckeưddejơlamf̣c truyêlvtẁn tâacwẉn tay giưddej̃a các đyckeơlamf̀i chưddejơlamf̉ng giáo, ngưddejơlamf̀i  ngoài khôahgfng thêlvtw̉ đyckeêlvtẃn gâacwẁn, nêlvtwn có thêlvtw̉ giơlamf̀ đyckeâacwwy cũng đyckeã mâacwẃt tích cùng vơlamf́i sưddej huynh Đoipsạo  Huyêlvtẁn. Hơlamfn nưddej̃a, cho dù có Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm ơlamf̉ đyckeâacwwy, muôahgf́n phát đyckeôahgf̣ng đyckeưddejơlamf̣c Tru Tiêlvtwn Côahgf̉ Kiêlvtẃm trâacwẉn phải là ngưddejơlamf̀i thâacwẁn thôahgfng quảng đyckeại, đyckeạo hạnh tuyêlvtẉt thêlvtẃ. Bản môahgfn tưddej̀ hơlamfn trăoluom  năoluom nay... duy chỉ có sưddej phụ Đoipsạo Huyêlvtẁn là luyêlvtẉn đyckeưddejơlamf̣c đyckeêlvtẃn trình đyckeôahgf̣ đyckeó. Chúng bâacwẁn đyckeạo  có lẽ phải lưddej̣c bâacwẃt tòng tâacwwm rôahgf̀i!"

Hy vọng mong manh cuôahgf́i cùng của Phôahgf̉ Hoăoluòng thưddejơlamf̣ng nhâacwwn đyckeã tiêlvtwu tan, đyckeại sưddej cúi  đyckeâacwẁu than dài: "A di đyckeà Phâacwẉt, sưddej̣ thưddej̣c nêlvtẃu mà nhưddejacwẉy thì thâacwẃt bại đyckeã rõ ràng, tai họa sẽ giáng xuôahgf́ng đyckeâacwẁu chúng sinh thiêlvtwn hạ...!"

Cả đyckelvtẉn Ngọc Thanh im lăoluọng nhưddej đyckeá, mọi khuôahgfn măoluọt đyckeêlvtẁu lôahgf̣ vẻ thêlvtwddejơlamfng, mọi mái  đyckeâacwẁu dâacwẁn dâacwẁn gục xuôahgf́ng.

ahgf̃ng nhiêlvtwn tưddej̀ chôahgf́n xa xăoluom văoluỏng tơlamf́i môahgf̣t tiêlvtẃng kêlvtwu kinh hoàng, tiêlvtẃp theo là nhưddej̃ng  tiêlvtẃng gào rú rùng rơlamf̣n nhưddej hàng ngàn vạn dã thú đyckeang âacwẁm âacwẁm kéo tơlamf́i. Môahgf̣t đyckeêlvtẉ tưddej̉ Thanh  Vâacwwn Môahgfn săoluóc măoluọt đyckeâacwẁy vẻ tuyêlvtẉt vọng chạy vào đyckeại sảnh hét lơlamf́n: "Ma... Ma Giáo yêlvtwu nhâacwwn  đyckeêlvtẃn rôahgf̀i...!"

Nhâacwwn sĩ chính đyckeạo đyckeưddej́ng bâacwẉt dâacwẉy khỏi ghêlvtẃ, nét măoluọt môahgf̃i ngưddejơlamf̀i đyckeêlvtẁu lôahgf̣ vẻ sơlamf̣ hãi lo âacwwu.  Dâacwẁn dâacwẁn, nôahgf̃i tuyêlvtẉt vọng tràn ngâacwẉp khăoluóp trong ngoài đyckelvtẉn Ngọc Thanh, khí thêlvtẃ chùng  xuôahgf́ng bi quan rêlvtẉu rã.

Lẽ nào khôahgfng còn môahgf̣t chút hy vọng? Lẽ nào tâacwẃt cả đyckeêlvtẁu bị hủy diêlvtẉt?

Đoipsăoluòng sau đyckeám đyckeôahgfng, Lục Tuyêlvtẃt Kỳ lăoluọng lẽ quay đyckeâacwẁu nhìn vêlvtẁ chôahgf́n xa xăoluom. Khuôahgfn  măoluọt nàng khôahgfng môahgf̣t mảy may biêlvtẃn săoluóc sơlamf̣ hãi, vâacww̃n mang môahgf̣t vẻ bình thản thưddejơlamf̀ng ngày,  dịu dàng nhưddejng cưddejơlamfng quyêlvtẃt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.