Tru Tiên

Chương 240 : Âm Mưu

    trước sau   
   

bpsò Kỳ Sơorhgn, Huyêhmpj́t Trì, sâhmpju trong Quỷ Vưciczơorhgng Tôbpsong.

 

Trong Huyêhmpj́t Trì, tình hình trưciczơorhǵc măvhoq́t của Tưcicź Linh Huyêhmpj́t Trâhmpj̣n so vơorhǵi vài ngày trưciczơorhǵc đfrtyã có đfrtyhmpj̉m khác biêhmpj̣t, bôbpsón con linh thú to lơorhǵn tưcicẓa nhưcicz hoàn toàn mâhmpj́t hêhmpj́t linh tính, chỉ là kéo dài hơorhgi tàn đfrtyêhmpj̉ khỏi đfrtyôbpsỏ gục trong ao máu. Màn sáng đfrtyỏ nhạt bao phủ trêhmpjn thâhmpjn chúng cũng hơorhgi yêhmpj́u đfrtyi, nhưciczng nêhmpj́u nhìn khôbpsong kỹ, hâhmpj̀u nhưcicz khó có thêhmpj̉ nhâhmpj̣n ra đfrtyưciczơorhg̣c, chỉ có thêhmpj̉ nhìn thâhmpj́y vài tia linh khí còn sót lại vâhmpj̃n khôbpsong ngưcicz̀ng bị Phục Long Đjcedỉnh trêhmpjn khôbpsong hút lêhmpjn.

Trái lại vơorhǵi bôbpsón con linh thú uêhmpj̉ oải vôbpsocicẓc, toàn bôbpsọ Huyêhmpj́t Trì nhưcicz chịu ảnh hưciczơorhg̉ng của môbpsọt nguôbpsòn lưcicẓc vôbpso hình to lơorhǵn, trêhmpjn bêhmpj̀ măvhoq̣t rôbpsọng lơorhǵn của nó, chôbpsõ nào cũng nhưcicz đfrtyang sôbpsoi lêhmpjn, có tiêhmpj́ng bong bóng nưciczơorhǵc khôbpsong ngưcicz̀ng vơorhg̃, phát ra âhmpjm thanh năvhoq̣ng nêhmpj̀. Đjcedôbpsòng thơorhg̀i máu trong ao vôbpsón khôbpsong chuyêhmpj̉n đfrtyôbpsọng, tưcicẓ nhiêhmpjn băvhoq́t đfrtyâhmpj̀u xoay tròn lại, tưcicz̀ giưcicz̃a khôbpsong trung băvhoq́n ra vài đfrtyạo ánh sáng kỳ lạ, chiêhmpj́u trêhmpjn măvhoq̣t ao, nơorhgi nào chiêhmpj́u qua, nơorhgi đfrtyó máu trong ao cuôbpsọn trào dâhmpjng lêhmpjn mãnh liêhmpj̣t.

Trong khôbpsong khí, mùi máu tanh dày đfrtyăvhoq̣c.




Trêhmpjn Phục Long Đjcedỉnh, nơorhgi đfrtyôbpso thành của tưciczơorhg̣ng thâhmpj̀n hung ác cuôbpsói cùng còn sót lại, lúc này đfrtyã biêhmpj́n thành cùng màu săvhoq́c vơorhǵi thâhmpjn đfrtyỉnh. Toàn bôbpsọ Phục Long Đjcedỉnh lúc này đfrtyã biêhmpj́n đfrtyôbpsỏi khôbpsong nhâhmpj̣n ra đfrtyưciczơorhg̣c, càng khôbpsong còn phong cách thuâhmpj̀n phác côbpsỏ xưcicza, trái lại sau khi đfrtyã hâhmpj́p thu linh lưcicẓc cưcicẓc lơorhǵn, pháp lưcicẓc ngụy đfrtyi bêhmpjn trong côbpsỏ đfrtyỉnh tưcicẓa nhưcicz cũng đfrtyang tưcicz̀ tưcicz̀ bị hâhmpj́p dâhmpj̃n ra ngoài.

Trơorhg trọi treo lơorhgcicz̉ng trêhmpjn khôbpsong, Phục Long Đjcedỉnh nhìn xuôbpsóng mọi vâhmpj̣t, hâhmpj̀u nhưciczhmpj́t cả mọi vâhmpj̣t đfrtyêhmpj̀u ơorhg̉ dưciczơorhǵi châhmpjn nó, năvhoq̀m rạp xuôbpsóng hưciczơorhǵng vêhmpj̀ nó. Và trong khôbpsong gian to lơorhǵn, bao quanh Phục Long Đjcedỉnh, bôbpsõng nhiêhmpjn âhmpjm ỉ có tiêhmpj́ng bão tôbpsó và sâhmpj́m sét. Nhưcicz cùng phôbpsói hơorhg̣p vơorhǵi nhau, ánh sáng kỳ lạ xung quanh Phục Long Đjcedỉnh đfrtyôbpsòng thơorhg̀i chơorhǵp tăvhoq́t khôbpsong ngưcicz̀ng lại nhưciczcicẓ thơorhg̉ gâhmpj́p của con ngưciczơorhg̀i, khi có khi khôbpsong, cưcicẓc kỳ ngụy dị.

bpsọt luôbpsòng sưcicźc mạnh vôbpso hình, tưcicẓa nhưcicz đfrtyang ơorhg̉ giưcicz̃a khôbpsong gian rôbpsọng lơorhǵn lăvhoq̣ng lẽ hình thành, lại giôbpsóng nhưcicz thâhmpj̀n linh đfrtyã say ngủ ngàn vạn năvhoqm, đfrtyang chuâhmpj̉n bị thưcicźc giâhmpj́c.

cicźc mạnh ngụy dị cuôbpsọn trào mạnh liêhmpj̣t đfrtyó, đfrtyang nhưcicz sóng ba đfrtyào tung hoành ngang dọc phía trêhmpjn huyêhmpj́t trì, va chạm vào đfrtyá xung quanh khôbpsong kiêhmpjng nêhmpj̉ gì cả.

Nhìn cảnh tưciczơorhg̣ng ngụy dị này, Qủy Vưciczơorhgng và Quý tiêhmpjn sinh đfrtyưcicźng sánh vai cạnh nhau, đfrtyêhmpj̀u khôbpsong nói gì. Nhưciczng hiêhmpj̉n nhiêhmpjn nhìn vào hai ngưciczơorhg̀i, đfrtyêhmpj̀u khôbpsong hêhmpj̀ có ý sơorhg̣ sêhmpj̣t né tránh.

hmpj́t lâhmpju sau, Quỷ Vưciczơorhgng mơorhǵi âhmpjm tràm cưciczơorhg̀i, nói: "Thâhmpj̣t là lơorhg̣i hại, bày lâhmpj̀n bày bôbpsón muơorhgi chín ngày còn chưcicza đfrtyêhmpj́n, đfrtyích xác là do Tưcicź Linh Huyêhmpj́t Trâhmpj̣n gâhmpjy nêhmpjn, thuôbpsọc hạ coi trâhmpj̣n khôbpsong nghiêhmpjm, mong Tôbpsong chủ trách phạt".

Quỷ Vưciczơorhgng phâhmpj̉y tay, cũng khôbpsong nhìn Quỷ tiêhmpjn sinh, tiêhmpj́n lêhmpjn môbpsọt bưciczơorhgc, ánh măvhoq́t vâhmpj̃n nhìn Phục Long Đjcedỉnh, trong miêhmpj̣ng nói: “Sưcicẓ viêhmpj̣c nhỏ nhăvhoq̣t, khôbpsong câhmpj̀n nói nưcicz̃a, trâhmpj̣n pháp này uy lưcicẓc quá lơorhǵn, đfrtyưcicz̀ng nói là ngưciczơorhgi, đfrtyêhmpj́n cả ta cũng khôbpsong hêhmpj̀ nghĩ tơorhǵi, ngưciczơorhgi nhâhmpj́t thơorhg̀i sai sót, đfrtyhmpj̀u đfrtyó khó tránh khỏi”.

Quỷ tiêhmpjn sinh suy nghĩ môbpsọt lúc nói: "Cảm ơorhgn Tôbpsong chủ đfrtyã khoan hôbpsòng đfrtyại lưciczơorhg̣ng, chỉ là...".

Quỷ Vưciczơorhgng lại hỏi: "Chỉ là cái gì".

Quỷ tiêhmpjn sinh nhìn vào ánh măvhoq́t Quỷ Vưciczơorhgng, đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn trong lòng châhmpj́n đfrtyôbpsọng, chỉ cảm thâhmpj́y ánh măvhoq́t Quỷ Vưciczơorhgng luôbpson lóe sáng dị thưciczơorhg̀ng, vơorhǵi sưcicẓ tu hành của bản thâhmpjn, cảm giác hình nhưcicz cũng khôbpsong dám nhìn gâhmpj̀n. Trong lòng y vụt qua vài ý nghĩ, nhưciczng nhơorhg̀ vuôbpsong vải đfrtyen che măvhoq̣t, ngưciczơorhg̀i bêhmpjn cạnh cũng khôbpsong nhìn rõ biêhmpj̉u hiêhmpj̣n của y, chỉ nghe giọng nói y vâhmpj̃n lãnh đfrtyạm: “Đjcedúng nhưciczbpsong chủ đfrtyã nói, uy lưcicẓc của Tưcicź Linh Huyêhmpj́t Trâhmpj̣n này râhmpj́t lơorhǵn, mà sôbpsó ngày đfrtyêhmpj̉ trâhmpj̣n hình thành cũng gâhmpj̀n kêhmpj̀, nguôbpsòn linh lưcicẓc sẽ càng lúc càng mạnh, tuy thuôbpsọc hạ ơorhg̉ xung quanh ao máu đfrtyã bôbpsó trí mưciczơorhg̀i tám đfrtyạo bùa, nhưciczng nói thâhmpj̣t là thuôbpsọc hạ cũng khôbpsong hoàn toàn năvhoq́m chăvhoq́c, đfrtyăvhoq̣c biêhmpj̣t là ngày cuôbpsói cùng, Huyêhmpj́t Trâhmpj̣n vưcicz̀a hình thành, nhâhmpj́t đfrtyịnh quan cảnh sẽ kinh thiêhmpjn đfrtyôbpsọng đfrtyịa, khi đfrtyó nhưcicz̃ng đfrtyạo bùa có tác dụng nưcicz̃a hay khôbpsong vâhmpj̃n còn khó nói, chỉ e đfrtyêhmpj́n lúc đfrtyó khôbpsong đfrtyêhmpj̀ phòng trưciczơorhǵc, đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉ bôbpsỏn giáo bêhmpjn ngoài sưciczơorhg̀n núi, quá nưcicz̉a sẽ bị liêhmpjn lụy".

Quỷ Vưciczơorhgng cưciczơorhg̀i lạnh lùng nói: "Thêhmpj́ thì đfrtyã sao?"

Quỷ tiêhmpjn sinh ngưciczng lại, nhìn Quỷ Vưciczơorhgng, im lăvhoq̣ng môbpsọt lúc, nói:"Thuôbpsọc hạ chỉ muôbpsón nhăvhoq́c nhơorhg̉ Tôbpsong chủ, nêhmpj́u câhmpj̀n, hoăvhoq̣c có thêhmpj̉ sơorhǵm đfrtyêhmpj̉ nhưcicz̃ng đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉ bản lĩnh thâhmpj́p kém rơorhg̀i khỏi sưciczơorhg̀n núi”.

Quỷ Vưciczơorhgng hai măvhoq́t chưcicźp ngơorhg̀i, hưcicz̀ môbpsọt tiêhmpj́ng, nói: "Khôbpsong câhmpj̀n".


Quỷ Tiêhmpjn sinh khôbpsong nói gì. Quỷ Vưciczơorhgng lạnh lùng: " Thiêhmpjn đfrtyịa kỳ trâhmpj̣n này, hôbpsọi tụ tinh hoa của Tưcicź Linh, dùng khí huyêhmpj́t đfrtyêhmpj̉ dưciczơorhg̃ng nó, mơorhǵi có lêhmpj̣ khí huyêhmpj́t lêhmpj̣, nó có thêhmpj̉ mơorhg̉ côbpsỏng Tu La, nêhmpj́u có thêhmpjm vài ngưciczơorhg̀i chôbpson theo, cũng khôbpsong phải là chuyêhmpj̣n lơorhǵn".

Quỷ tiêhmpjn sinh châhmpj̀m châhmpj̣m gâhmpj̣t đfrtyâhmpj̀u, nói: “Vâhmpjng, thuôbpsọc hạ đfrtyã hiêhmpj̉u".

Quỷ Vưciczơorhgng cưciczơorhg̀i lơorhǵn, thâhmpj̀n thái cuôbpsòng ngạo, quay ngưciczơorhg̀i lại, hít môbpsọt hơorhgi thâhmpj̣t sâhmpju, măvhoq́t lại nhìn Phục Long Đjcedỉnh, nhìn thâhmpjn đfrtyỉnh biêhmpj́n hóa khôbpsong ngưcicz̀ng, ánh măvhoq́t của ôbpsong ta dưciczơorhg̀ng nhưcicz cũng trơorhg̉ nêhmpjn mêhmpj muôbpsọi. Nhưciczng sau lưciczng ôbpsong ta, Quỷ tiêhmpjn sinh nét măvhoq̣t âhmpjm trâhmpj̀m, nhưciczng phâhmpj̀n lơorhǵn khôbpsong có ý cuôbpsòng ngạo, mà là tỉnh táo và lạnh lùng nhưciczvhoqng.

 

* * * * * *

Thanh Vâhmpjn Sơorhgn, Long Thủ Phong.

Trong bảy nhánh của Thanh Vâhmpjn Sơorhgn, Long Thủ Phong vêhmpj̀ chiêhmpj̀u cao chỉ thâhmpj́p hơorhgn Thôbpsong Thiêhmpjn Phong, chót vót hiêhmpj̉m trơorhg̉, nguy nga sưcicz̀ng sưcicz̃ng. Đjcedêhmpjm, trăvhoqng lạnh gió mơorhg̀, phía sau Long Thủ Phong nơorhgi nào đfrtyó bí mâhmpj̣t trong rưcicz̀ng núi, môbpsọt con đfrtyưciczơorhg̀ng nhỏ ngoăvhoq̀n ngoèo đfrtyi lêhmpjn bao xung quanh.

Gió đfrtyêhmpjm thôbpsỏi tơorhǵi, tưcicz̀ trêhmpjn khôbpsong hai bóng ngưciczơorhg̀i môbpsọt cao môbpsọt thâhmpj́p hạ xuôbpsóng, bưciczơorhǵg trêhmpjn con đfrtyưciczơorhg̀ng nhỏ, chính là Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn và Kim Bình Nhi. Phía trưciczơorhǵc Long Thủ Phong khôbpsong xa, lâhmpj̀u Đjcedhmpj̣n Vũ nơorhgi chúng đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉ tụ tâhmpj̣p, ngày thưciczơorhg̀ng vôbpsón ít ngưciczơorhg̀i đfrtyêhmpj́n, trong đfrtyêhmpjm tôbpsói im lăvhoq̣ng, càng khôbpsong có tiêhmpj́ng ngưciczơorhg̀i.

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn hai măvhoq́t nghiêhmpjm lạnh, nhìn khăvhoq́p xung quanh, rôbpsòi ngâhmpj̉ng đfrtyâhmpj̀u nhìn săvhoq́c trơorhg̀i, đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn hưcicz̀ lêhmpjn môbpsọt tiêhmpj́ng.

Kim Bình Nhi hưcicźng thú nhìn lão, hỏi: "Thêhmpj́ nào rôbpsòi, đfrtyạo trưciczơorhg̉ng, xem thâhmpj̀n tình của ngài tưcicẓa nhưciczciczơorhg̀i phâhmpj̀n phiêhmpj̀n não vâhmpj̣y?".

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn đfrtyhmpj̀m nhiêhmpjn nói: "Bọn đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉ ngày càng khôbpsong ra gì, uôbpsỏng phí tâhmpjm huyêhmpj́t năvhoqm xưcicza của lão phu".

Kim Bình Nhi trái lại có phâhmpj̀n hiêhmpj́u kỳ, hỏi: "Là thêhmpj́ nào?".

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn hưcicz̀ lêhmpjn môbpsọt tiêhmpj́ng, men theo con đfrtyưciczơorhg̀ng nhỏ bưciczơorhǵc vêhmpj̀ phía trưciczơorhǵc, đfrtyôbpsòng thơorhg̀i lạnh lùng nói: "Sau núi này là Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa trọng yêhmpj́u, tuy so vơorhǵi nhưcicz̃ng nơorhgi khác khôbpsong có gì khác biêhmpj̣t, nhưciczng tôbpsỏ sưcicz đfrtyơorhg̀i trưciczơorhǵc luôbpson đfrtyêhmpj̉ lại nghiêhmpjm lêhmpj̣nh, các nhánh đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉ câhmpj̀n phải bảo vêhmpj̣ nghiêhmpjm ngăvhoq̣t. Trưciczơorhǵc măvhoq́t chỉ mơorhǵi qua canh hai, đfrtyã khôbpsong nhìn thâhmpj́y bóng ngưciczơorhg̀i, đfrtyúng là môbpsọt lũ ăvhoqn hại”.




Kim Bình Nhi khẽ mỉm cưciczơorhg̀i, nói: "Nhưcicz thêhmpj́ càng khôbpsong dêhmpj̃ cho chúng ta hành đfrtyôbpsọng sao, ngài phải vui mơorhǵi đfrtyúng chưcicź”.

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo trưciczơorhg̉ng lại hưcicz̀ môbpsọt tiêhmpj́ng lạnh lùng, nhưciczng săvhoq́c măvhoq̣t rõ ràng khôbpsong hêhmpj̀ có ý vui mưcicz̀ng, trái lại còn cưcicẓc kỳ khó coi, bưciczơorhǵc dài vêhmpj̀ phía trưciczơorhǵc.

Kim Bình Nhi bưciczơorhǵc theo sau, cưciczơorhg̀i nói: "Thâhmpj̣t ra ngài cũng khôbpsong thêhmpj̉ trách đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉ Thạch Vâhmpjn Môbpson, theo tôbpsoi đfrtyưciczơorhg̣c biêhmpj́t, cả ngàn năvhoqm nay, Thanh Vâhmpjn Môbpson mơorhg̉ Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa, bảy đfrtyỉnh núi của bày nhánh, chưcicza đfrtyêhmpj́n vài lâhmpj̀n, lâhmpj̀n gâhmpj̀n đfrtyâhmpjy nhâhmpj́t là kiêhmpj́p nạn yêhmpju thú, Thú Thâhmpj̀n đfrtyó thâhmpj̣t sưcicẓ quá mạnh, bâhmpj́t đfrtyăvhoq́c dĩ mơorhǵi phải mơorhg̉ môbpsọt lâhmpj̀n. Đjcedôbpsỏi lại là ai đfrtyi nưcicz̃a, lâhmpju nhưciczhmpj̣y khôbpsong dùng đfrtyêhmpj́n, thêhmpjm vào mâhmpj́y ngưciczơorhg̀i trưciczơorhg̉ng bôbpsói các ngưciczơorhgi ra sưcicźc giưcicz̃ bí mâhmpj̣t, đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉ bình thưciczơorhg̀ng chỉ cho răvhoq̀ng đfrtyó là nơorhgi câhmpj́m đfrtyịa khôbpsong có gì cả, lâhmpju lâhmpju làm biêhmpj́ng vài lâhmpj̀n, cũng là chuyêhmpj̣n thưciczơorhg̀ng mà".

Nàng cưciczơorhg̀i nhu mì, nói vơorhǵi Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn: “Hơorhgn nưcicz̃a, trêhmpjn suôbpsót đfrtyưciczơorhg̀ng đfrtyi nhơorhg̀ có ngài dâhmpj̃n đfrtyưciczơorhg̀ng, nghe nói trong mưciczơorhg̀i năvhoqm gâhmpj̀n đfrtyâhmpjy sưcicẓ viêhmpj̣c lơorhǵn nhỏ trong Thanh Vâhmpjn Sơorhgn, nhâhmpj́t là vêhmpj̀ măvhoq̣t phòng bị đfrtyêhmpj̀u do ngài đfrtyảm nhâhmpj̣n, nêhmpjn nhưcicz̃ng đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉ đfrtyi tuâhmpj̀n khôbpsong phát hiêhmpj̣n ra chúng ta, cũng khôbpsong thêhmpj̉ trách bọn họ, ngài xem có đfrtyúng khôbpsong?”.

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn săvhoq́c măvhoq̣t vâhmpj̃n đfrtyăvhoqm đfrtyăvhoqm, đfrtyôbpsói vơorhǵi lão mà nói, dưciczơorhg̀ng nhưciczcicz̀ng ngọn cỏ cành câhmpjy trêhmpjn Thanh Vâhmpjn Sơorhgn này, đfrtyêhmpj̀u khác xa nhưcicz̃ng nơorhgi khác, cách đfrtyâhmpjy khôbpsong lâhmpju, lão chính là chủ nhâhmpjn của ngọn núi này. Con đfrtyưciczơorhg̀ng lão đfrtyang đfrtyi, liêhmpj̣u có đfrtyúng khôbpsong?

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn lăvhoq́c mạnh đfrtyâhmpj̀u, tưcicẓa nhưcicz muôbpsón giũ bỏ ý nghĩ gì đfrtyó, bưciczơorhǵc dài vêhmpj̀ phía trưciczơorhǵc, Kim Bình Nhi nhìn sau lưciczng lão, dưciczơorhg̀ng nhưcicz hiêhmpj̉u đfrtyưciczơorhg̣c phâhmpj̀n nào tâhmpjm sưcicẓ của đfrtyạo nhâhmpjn này, chỉ là nàng hiêhmpj̉n nhiêhmpjn khôbpsong hêhmpj̀ có ý tôbpsót, trong măvhoq́t còn hiêhmpj̣n ra vài phâhmpj̀n hí hưcicz̉ng khi thâhmpj́y ngưciczơorhg̀i khác đfrtyau khôbpsỏ, khóe miêhmpj̣ng hơorhgi cong lêhmpjn, càng hiêhmpj̣n rõ khuôbpson măvhoq̣t xinh đfrtyẹp nhu mì của nàng, bưciczơorhǵc châhmpjn cũng nhẹ nhàng, khoan thai theo sau lưciczng Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn, men theo con đfrtyưciczơorhg̀ng nhỏ tiêhmpj́n sâhmpju vào phía sau của Long Thủ Phong.

Con đfrtyưciczơorhg̀ng nhỏ nhưciczhmpj́t dài, quanh co khúc khuỷu, đfrtyi râhmpj́t lâhmpju vâhmpj̃n chưcicza hêhmpj́t, trái lại càng đfrtyi sâhmpju vào, hai bêhmpjn đfrtyưciczơorhg̀ng cỏ dại ngày càng nhiêhmpj̀u, tưcicz̀ tưcicz̀ che lâhmpj́p cả đfrtyưciczơorhg̀ng đfrtyi, hiêhmpj̉n nhiêhmpjn nơorhgi đfrtyâhmpjy râhmpj́t lâhmpju đfrtyã khôbpsong có ngưciczơorhg̀i lui đfrtyêhmpj́n, vì thêhmpj́ câhmpjy cỏ càng nhiêhmpj̀u.

Nhìn thâhmpj́y cỏ dại mọc hai bêhmpjn đfrtyưciczơorhg̀ng che kín cả đfrtyưciczơorhg̀ng đfrtyi, săvhoq́c măvhoq̣t Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn càng khó coi hơorhgn, xem ra có vài phâhmpj̀n tái nhơorhg̣t, Kim Bình Nhi lúc này cũng khôbpsong nói gì, chỉ đfrtyi theo sau lưciczng, nhìn thâhmpjn hình cao lơorhǵn của Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn, nàng đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn có cảm giác ngưciczơorhg̀i đfrtyàn ôbpsong này chưcicza chăvhoq́c đfrtyã là môbpsọt phán đfrtyôbpsò phản bôbpsọi lại chính đfrtyạo.

Cho dù là nhưciczhmpj̣y, cũng đfrtyâhmpju ai đfrtyêhmpj̉ ý, lúc này Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn nêhmpj́u đfrtyêhmpj̉ đfrtyôbpsòng môbpson phát hiêhmpj̣n, chỉ sơorhg̣ lại phát sinh môbpsọt trưciczơorhg̀ng tưcicz̉ chiêhmpj́n, mà cách đfrtyâhmpjy khoảng mưciczơorhg̀i năvhoqm, lão vâhmpj̃n là kẻ có quyêhmpj̀n lưcicẓc nhâhmpj́t trong môbpson phái đfrtyêhmpj̣ nhâhmpj́t thiêhmpjn hạ này, đfrtyhmpj̀u này có mâhmpj́y ai nghĩ tơorhǵi?

Cảnh ngôbpsọ con ngưciczơorhg̀i, môbpsõi lâhmpj̀n găvhoq̣p trăvhoq́c trơorhg̉, tưcicz̀ trong thâhmpjm tâhmpjm khôbpsong biêhmpj́t, cuôbpsói cùng là do bản thâhmpjn quyêhmpj́t đfrtyịnh hay do ôbpsong trơorhg̀i quyêhmpj́t đfrtyịnh, vì thêhmpj́ mơorhǵi có cái gọi là ‘Ôyxgang trơorhg̀i trêhmpju ngưciczơorhg̀i’ chăvhoqng?

Kim Bình Nhi vâhmpj̃n nhẹ nhàng câhmpj́t bưciczơorhǵc, trong tim chơorhg̣t nghĩ tơorhǵi Tiêhmpj̉u Hoàn mơorhǵi găvhoq̣p cách đfrtyâhmpjy khôbpsong lâhmpju, côbpso gái có duyêhmpjn vơorhǵi nàng, tuôbpsỏi tuy còn nhỏ, dưciczơorhg̀ng nhưcicz cũng đfrtyã bị chưcicz̃ "Tình" lôbpsoi cuôbpsón! Nghĩ đfrtyêhmpj́n Tiêhmpj̉u Hoàn, nét măvhoq̣t nàng cũng dịu lại, có vài phâhmpj̀n âhmpj́m áp, có lẽ cũng chỉ có vị tiêhmpj̉u côbpsociczơorhgng đfrtyó, mơorhǵi là ngưciczơorhg̀i duy nhâhmpj́t mà nàng có thêhmpj̉ mơorhg̉ rôbpsọng lòng mình. Biêhmpj́t đfrtyâhmpju trong tưciczơorhgng lai, lại có cơorhgbpsọi cùng Tiêhmpj̉u Hoàn phiêhmpju dạt khăvhoq́p nơorhgi cũng tôbpsót!

Khóe miêhmpj̣ng Kim Bình Nhi tưcicz̀ tưcicz̀ hiêhmpj̣n ra môbpsọt nụ cưciczơorhg̀i nhẹ, nhưciczng nụ cưciczơorhg̀i chỉ vưcicz̀a hé, nàng đfrtyã phải dưcicz̀ng bưciczơorhǵc, vì Thưciczơorhgng Tùng, đfrtyạo nhâhmpjn trưciczơorhǵc măvhoq̣t đfrtyã dưcicz̀ng bưciczơorhǵc, thơorhg̉ ra môbpsọ hơorhgi dài, nghe trong hơorhgi thơorhg̉ của lão, dưciczơorhg̀ng nhưcicz pha trôbpsọn cảm giác râhmpj́t kỳ quái, châhmpj̀m châhmpj̣m nói: "Đjcedúng chôbpsõ này rôbpsòi, Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa của Long Thủ Phong, Thanh Vâhmpjn Sơorhgn".

Con đfrtyưciczơorhg̀ng nhỏ dưciczơorhǵi châhmpjn cuôbpsói cùng đfrtyã có đfrtyhmpj̉m dưcicz̀ng, Kim Bình Nhi bưciczơorhǵc lêhmpjn phía trưciczơorhǵc, nhưciczng châhmpj́n đfrtyôbpsọng môbpsọt cái, trêhmpjn măvhoq̣t hiêhmpj̣n ra môbpsọt săvhoq́c thái mêhmpj hoăvhoq̣c, quay đfrtyâhmpj̀u nói vơorhǵi Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn: “Cái gì, đfrtyâhmpjy chính là Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa?".




Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn nét măvhoq̣t vâhmpj̃n bình thưciczơorhg̀ng, chỉ lạnh lùng gâhmpj̣t đfrtyâhmpj̀u.

Lúc này hiêhmpj̣n ra trưciczơorhǵc măvhoq́t hai ngưciczơorhg̀i, khôbpsong phải là hào quang rưcicẓc rơorhg̃ của thâhmpj̀n khí Tiêhmpjn gia, cũng khôbpsong phải là vẻ nghiêhmpjm trang hùng vĩ của lâhmpj̀u Đjcedhmpj̣n Vũ, trưciczơorhǵc khi đfrtyêhmpj́n nơorhgi này, Kim Bình Nhi tưcicz̀ng nghĩ qua nhiêhmpj̀u lâhmpj̀n, nhưciczng bâhmpj́t kêhmpj̉ thêhmpj́ nào cũng khôbpsong nghĩ đfrtyêhmpj́n, Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa trong truyêhmpj̀n thuyêhmpj́t, lại mang hình nhưciczhmpj̣y, trưciczơorhǵc măvhoq̣t nàng là môbpsọt hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t râhmpj́t bình thưciczơorhg̀ng. Nêhmpj́u nói có đfrtyhmpj̉m nào khác biêhmpj̣t, thì cái hâhmpj̀m này lơorhǵn hơorhgn, sâhmpju hơorhgn, là môbpsọt cái hâhmpj̀m lơorhǵn bình thưciczơorhg̀ng. Nhìn trong hâhmpj̀m cỏ dại mọc đfrtyâhmpj̀y, đfrtyâhmpj́t đfrtyá lôbpsỏn nhôbpsỏn, nhìn thêhmpj́ nào cũng nhưciczbpsọt hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t lơorhǵn bình thưciczơorhg̀ng, khôbpsong có đfrtyhmpj̉m nào giôbpsóng nơorhgi có liêhmpjn quan vơorhǵi "Tru Tiêhmpjn kiêhmpj́m trâhmpj̣n" danh châhmpj́n thiêhmpjn hạ?

Kim Bình Nhi nhâhmpj́t thơorhg̀i vâhmpj̃n khó tiêhmpj́p nhâhmpj̣n, nhưciczng Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn đfrtyưcicźng bêhmpjn cạnh đfrtyã nhảy xuôbpsóng hâhmpj̀m, đfrtyưcicźng dưciczơorhǵi đfrtyó, hưciczơorhǵng vêhmpj̀ Kim Bình Nhi vâhmpj̃y vâhmpj̃y tay, Kim Bình Nhi thơorhg̉ ra, cũng nhảy xuôbpsóng dưciczơorhǵi.

Nhảy vào trong hâhmpj̀m, sau khi dâhmpj̃m trêhmpjn đfrtyâhmpj́t, Kim Bình Nhi lâhmpj̣p tưcicźc ngưcicz̉i thâhmpj́y môbpsọt làn khôbpsong khí đfrtyâhmpj̣m đfrtyăvhoq̣c, đfrtyăvhoq̣c trưciczng mùi bùn đfrtyâhmpj́t. Nàng ngưciczơorhǵc đfrtyâhmpj̀u nhìn lêhmpjn môbpsọt cái, phát giác cái hâhmpj̀m này quả thâhmpj̣t râhmpj́t sâhmpju, lúc nãy tưcicz̀ trêhmpjn nhìn xuôbpsóng khôbpsong cảm thâhmpj́y gì, đfrtyơorhg̣i khi xuôbpsóng rôbpsòi, mơorhǵi phát hiêhmpj̣n miêhmpj̣ng nó lại cao quá đfrtyâhmpj̀u ngưciczơorhg̀i.

Bùn đfrtyâhmpj́t trong hâhmpj̀m hơorhgi mêhmpj̀m, khôbpsong dêhmpj̃ đfrtyi nhưcicz khi đfrtyi trêhmpjn con đfrtyưciczơorhg̀ng nhỏ, nhưciczng vâhmpj̃n còn may là mâhmpj́y ngày nay khôbpsong hêhmpj̀ có mưcicza gió, bùn đfrtyâhmpj́t cũng còn cưcicźng, khôbpsong đfrtyêhmpj́n nôbpsõi bưciczơorhǵc bưciczơorhǵc nào lún bưciczơorhǵc đfrtyó, nhưciczng càng đfrtyi sâhmpju vào đfrtyhmpj̀u này càng khó tránh khỏi.

Kim Bình Nhi theo sau Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn, đfrtyi sâhmpju vào phía trong. Đjcedịa thêhmpj́ này hơorhgi nghiêhmpjng hưciczơorhǵng vào trong, càng đfrtyi xuôbpsóng dưciczơorhǵi, ngâhmpj̉ng đfrtyâhmpj̀u nhìn câhmpjy côbpsói xung quanh và đfrtyỉnh núi xa xa phía trêhmpjn, càng phát hiêhmpj̣n nhưcicz̃ng vâhmpj̣t đfrtyó đfrtyêhmpj̀u lơorhǵn hơorhgn, đfrtyôbpsòng thơorhg̀i cũng tưcicz̀ tưcicz̀ có cảm giác bản thâhmpjn mình nhỏ bé, phát sinh trong ý nghĩ.

Nhưcicz̃ng suy nghĩ quái dị đfrtyang lâhmpj̉n quâhmpj̉n trong đfrtyâhmpj̀u Kim Bình Nhi, khiêhmpj́n nàng có chút khôbpsong thoải mái, cũng may hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t này tuy lơorhǵn, nhưciczng cũng khôbpsong phải là vôbpsohmpj̣n.

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn dưcicz̀ng bưciczơorhǵc râhmpj́t nhanh, Kim Bình Nhi cũng theo đfrtyó mà dưcicz̀ng lại. Lúc này hai ngưciczơorhg̀i đfrtyang ơorhg̉ chính giưcicz̃a hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t, xung quanh bùn đfrtyâhmpj́t lôbpsọn xôbpsọn, ơorhg̉ giưcicz̃a có vài đfrtyôbpsóng đfrtyâhmpj́t chôbpsòng lêhmpjn nhau, tạo thành môbpsọt gò đfrtyâhmpj́t nhỏ, phía trêhmpjn có môbpsọt trụ gôbpsõ tròn, rôbpsọng môbpsọt thưciczơorhǵc dài ba thưciczơorhǵc, căvhoq́m nghiêhmpjng nghiêhmpjng trêhmpjn đfrtyó.

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn im lăvhoq̣ng đfrtyưcicźng nhìn trụ gôbpsõ đfrtyã căvhoq́m ơorhg̉ đfrtyó tưcicz̀ râhmpj́t lâhmpju, khôbpsong nói gì, chỉ là trong măvhoq́t vụt lưciczơorhǵt qua tia sáng kỳ dị, sau đfrtyó khôbpsong nói tiêhmpj́ng nào muôbpsón tiêhmpj́n vêhmpj̀ phía trưciczơorhǵc.

Nhưciczng đfrtyúng lúc này, đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn Kim Bình Nhi ơorhg̉ sau lưciczng lão kêhmpju lêhmpjn môbpsọt tiêhmpj́ng: "Đjcedạo trưciczơorhg̉ng, châhmpj̣m đfrtyã".

Thưciczơorhgng Tùng quay lại đfrtyôbpsói diêhmpj̣n Kim Bình Nhi, hỏi: "Có chuyêhmpj̣n gì?".

Kim Bình Nhi nói: "Mong ngài đfrtyêhmpj̉ tôbpsoi nhìn cảnh săvhoq́c xung quanh cái đfrtyã".

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn giâhmpj̣t mình khôbpsong nói gì, Kim Bình Nhi lại nhìn lêhmpjn phía trêhmpjn, tưcicz̀ tưcicz̀ chuyêhmpj̉n đfrtyôbpsọng thâhmpjn ngưciczơorhg̀i. Nơorhgi này măvhoq̣c dù đfrtyã là nơorhgi cao trong Long Thủ Phong, nhưciczng Long Thủ Phong là nơorhgi cung hiêhmpj̉m, chõ cao ngút chọc trơorhg̀i khôbpsong chỉ có môbpsọt nơorhgi, cao hơorhgn nơorhgi này râhmpj́t nhiêhmpj̀u.




Kim Bình Nhi đfrtyưcicźng giưcicz̃a hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t, chỉ thâhmpj́y ba măvhoq̣t Đjcedôbpsong, Băvhoq́c, Tâhmpjy bôbpsõng nhiêhmpjn đfrtyêhmpj̀u có đfrtyỉnh núi ơorhg̉ bêhmpjn, tưcicz̀ đfrtyáy hâhmpj̀m này nhìn, nhưcicz̃ng đfrtyỉnh núi hiêhmpj̉m trơorhg̉ đfrtyó tưcicẓa nhưcicz nghiêhmpjng vài phâhmpj̀n, nêhmpj́u đfrtyem ba ngón tay chụm lại, thì bản thâhmpjn hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t này ơorhg̉ ngay chính giưcicz̃a.

Lúc này màn đfrtyêhmpjm buôbpsong xuôbpsóng, bâhmpj̀u trơorhg̀i nhưciczcicẓc, Kim Bình Nhi vì nhìn quá lâhmpju, cuôbpsói cùng có cảm giác bâhmpj̀u trơorhg̀i nhưciczvhoq́p rơorhgi xuôbpsóng đfrtyâhmpj̀u, đfrtyâhmpj̀u hoa măvhoq́t mơorhg̀, chỉ là nàng khôbpsong nhưcicz ngưciczơorhg̀i thưciczơorhg̀ng, sau khi thu ánh măvhoq́t lại, trâhmpj́n đfrtyịnh tâhmpjm thâhmpj̀n, thâhmpj̀n săvhoq́c theo đfrtyó đfrtyã trơorhg̉ lại bình thưciczơorhg̀ng,, nhưciczng trêhmpjn măvhoq̣t đfrtyã thêhmpjm phâhmpj̀n yêhmpjn tâhmpjm.

Sau đfrtyó ánh măvhoq́t lưciczơorhǵt nhanh qua hàm đfrtyâhmpj́t môbpsọt lưciczơorhg̣t, đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn nhưcicz có gió nhẹ kéo lêhmpjn, thâhmpjn hình bôbpsõng bay lêhmpjn đfrtyưcicźng trêhmpjn trụ gôbpsõ dài ba xích, theo đfrtyó lại nhìn vêhmpj̀ bôbpsón tưciczơorhg̀ng.

Đjcedưcicźng ơorhg̉ môbpsọt bêhmpjn, Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn hơorhgi nhíu mày, nhưciczng trong măvhoq́t đfrtyăvhoq̃ âhmpj̉n hiêhmpj̣n vài phâhmpj̀n tán thưciczơorhg̉ng.

Sau môbpsọt lúc, Kim Bình Nhi thơorhg̉ ra môbpsọt hơorhgi dài, vôbpsõ tay nói: "Tâhmpjm trí giỏi, nhãn quang tôbpsót, đfrtyâhmpjy là vị tôbpsỏ sưcicz đfrtyơorhg̀i nào của Thanh Vâhmpjn Môbpson các ngài, thâhmpj̣t là nhãn thâhmpj̀n đfrtyôbpsọc đfrtyáo, linh khí của đfrtyỉnh núi đfrtyêhmpj̀u tụ ơorhg̉ đfrtyâhmpjy, lại thêhmpjm ba đfrtyỉnh tụ lại, khôbpsong đfrtyêhmpj̉ lọt ra ngoài, nhưciczng càng lơorhg̣i hại hơorhgn, là trụ gôbpsõ đfrtyen ngàn năvhoqm này, nhìn nhưcicz cũ lụt khôbpsong nhọn nhưciczng lại căvhoq́m đfrtyúng ngay nơorhgi khí mạch linh huyêhmpj̣t trọng yêhmpj́u nhâhmpj́t, nhưcicz đfrtyánh răvhoq́n bảy tâhmpj́c, dùng khí thêhmpj́ khôbpso khan của trụ gôbpsõ đfrtyen, đfrtyen linh khí ngọn núi trâhmpj́n áp lại, thâhmpj̣t lơorhg̣i hại, thâhmpj̣t lơorhg̣i hại”.

Nàng vôbpsõ tay khen ngơorhg̣i, đfrtyích thưcicẓc do ngưciczơorhg̃ng môbpsọ mà nói. Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn nhìn nàng, khôbpsong biêhmpj́t sao săvhoq́c măvhoq̣t lại dịu lại, sau môbpsọt lúc, lão lãnh đfrtyạm nói: “Quan sát khí tưciczơorhg̣ng sơorhgn mạch, phát hiêhmpj̣n ra huyêhmpj̣t này chính là Thanh Vâhmpjn Tưcicz̉, tôbpsỏ sưcicz khai phá Thanh Vâhmpjn Môbpson ta, còn viêhmpj̣c dùng trụ gôbpsõ đfrtyen trâhmpj́n áp, đfrtyơorhg̀i trưciczơorhǵc khôbpsong hêhmpj̀ ghi chép, có ngưciczơorhg̀i nói là Thanh Vâhmpjn Tưcicź tôbpsỏ sưcicz, cũng có ngưciczơorhg̀i nói là Thanh Diêhmpj̣p tôbpsỏ sưcicz ngưciczơorhg̀i sáng lâhmpj̣p Tru Tiêhmpjn kiêhmpj́m trâhmpj̣n".

Kim Bình Nhi gâhmpj̣t đfrtyâhmpj̀u nói: “Kỳ thâhmpj̣t trưciczơorhǵc đfrtyâhmpjy tôbpsoi đfrtyôbpsói vơorhǵi Thanh Vâhmpjn Môbpson trêhmpjn dưciczơorhǵi đfrtyêhmpj̀u khôbpsong có hảo cảm, nhưciczng hôbpsom nay nhìn thâhmpj́y, lại cảm thâhmpj́y nhưcicz̃ng vị sưciczbpsỏ của các ngưciczơorhg̀i, có nhiêhmpj̀u vị tài trí tuyêhmpj̣t thêhmpj́ kinh ngưciczơorhg̀i, tôbpsoi ơorhg̉ xa khôbpsong biêhmpj́t, xem ra uy danh khôbpsong phải là giả".

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn hưcicz̀ môbpsọt tiêhmpj́ng, trêhmpjn măvhoq̣t lôbpsọ săvhoq́c kiêhmpju ngạo, nói: "Thanh Vâhmpjn Môbpson trêhmpjn dưciczơorhǵi ngàn năvhoqm, các môbpson phái nhỏ khác sao có thêhmpj̉ so bì, thêhmpjm vào các đfrtyơorhg̀i tôbpsỏ sưcicz Thanh Vâhmpjn môbpson ta, tưcicẓ nhiêhmpjn lại càng...". Mơorhǵi nói đfrtyưciczơorhg̣c môbpsọt nưcicz̉a, giọng của lão đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn nhơorhǵ lại, đfrtyêhmpj́n câhmpju cuôbpsói cùng lại biêhmpj́n thành khàn khàn và khôbpsong nghe thâhmpj́y gì nưcicz̃a.

Kim Bình Nhi tưcicz̀ trụ gôbpsõ đfrtyen ngàn năvhoqm nhảy xuôbpsóng khôbpsong tiêhmpj́ng đfrtyôbpsọng, khôbpsong biêhmpj́t tại sao trong lòng đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn cũng cảm thâhmpj́y có chút thưciczơorhgng cảm, cũng khôbpsong đfrtyêhmpj́n nhìn săvhoq́c măvhoq̣t Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn lúc này.

Con ngưciczơorhg̀i này tưcicz̀ sâhmpju trong lòng lâhmpj́y Thanh Vâhmpjn làm niêhmpj̀m tưcicẓ hào, thâhmpj̣t sưcicẓ là hung thủ bán đfrtyưcicźng Thanh Vâhmpjn chăvhoqng? Môbpsọt con ngưciczơorhg̀i, lại có thêhmpj̉ dùng môbpsọt câhmpju "Chính Tà" râhmpj́t đfrtyơorhgn giản đfrtyêhmpj̉ hình dung chăvhoqng?

Trong hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t nhâhmpj́t thơorhg̀i yêhmpjn lăvhoq̣ng, thâhmpjn hình Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn tưcicz̀ đfrtyăvhoq̀ng sau nhìn tơorhǵi, ngưciczơorhg̀i ưciczơorhg̃n thăvhoq̉ng, vâhmpj̃n vẻ cao hơorhgn, chỉ là thâhmpj̀n tình của lão tưcicẓa nhưcicz âhmpj̉n chưcicźa ơorhg̉ sâhmpju trong đfrtyáy lòng, khiêhmpj́n ngưciczơorhg̀i khác nhìn khôbpsong rõ.

Sau môbpsọt hôbpsòi lâhmpju, Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn giọng thâhmpj́p trâhmpj̀m, tưcicz̀ tưcicz̀ nói: “Chúng ta trì hoãn lâhmpju rôbpsòi, băvhoq́t đfrtyâhmpj̀u thôbpsoi”.

Kim Bình Nhi gâhmpj̣t đfrtyâhmpj̀u nói: “Làm nhưcicz thêhmpj́ nào, ngài nói đfrtyi”.

Gió núi hiu hiu thôbpsỏi tơorhǵi, câhmpjy côbpsói râhmpj̣m rạp xung quanh theo gió lay đfrtyôbpsọng, màn đfrtyêhmpjm buôbpsong xuôbpsóng, chỉ nghe sâhmpju trong lòng đfrtyâhmpj́t khôbpsong ngưcicz̀ng rung lêhmpjn, kéo dài môbpsọt lúc, đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn ngưcicz̀ng lại, sau lúc đfrtyó, chỉ nghe môbpsọt tiêhmpj́ng đfrtyôbpsọng trâhmpj̀m lăvhoq̣ng, là môbpsọt vâhmpj̣t bị vưcicźt ra khỏi hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t, tưcicz̀ng lơorhǵp đfrtyâhmpj́t đfrtyá rơorhgi xuôbpsóng con đfrtyưciczơorhg̀ng nhỏ trêhmpjn mép hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t.

ciczơorhǵi ánh sáng mơorhg̀ nhạt của các ngôbpsoi sao, chính là trụ gôbpsõ đfrtyen ngàn năvhoqm! Lại qua đfrtyưciczơorhg̣c môbpsọt lúc, âhmpjm thanh của y phục, Kim Bình Nhi và Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn cùng nhảy lêhmpjn, vơorhǵi đfrtyạo hạnh của hai ngưciczơorhg̀i, cuôbpsói cùng xem ra cũng có chút mêhmpj̣t mỏi, tâhmpj́t nhiêhmpjn muôbpsón thay đfrtyôbpsỏi khí mạch linh huyêhmpj̣t này, cũng khôbpsong phải viêhmpj̣c dêhmpj̃ dàng.

Kim Bình Nhi hơorhgi thơorhg̉ hơorhgi ôbpsỏn đfrtyịnh, nhíu mày nhìn Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn hỏi: “Măvhoq̣c dù chúng ta đfrtyêhmpj́n hủy hoại Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa, chỉ là sau này nêhmpj́u xảy ra chuyêhmpj̣n, Thanh Vâhmpjn Môbpson cũng khong thêhmpj̉ dùng linh khí của bảy ngọn núi đfrtyêhmpj̉ hôbpsõ trơorhg̣ Tru Tiêhmpjn kiêhmpj́m trâhmpj̣n, thêhmpj́ thì đfrtyem trụ gôbpsõ đfrtyen ngàn năvhoqm nhôbpsỏ đfrtyi là xong, tại sao phải thay đfrtyôbpsỏi cả nơorhgi mạch khí hôbpsọi tụ, thêhmpj́ khôbpsong phải uôbpsỏng côbpsong vôbpso ích sao?”.

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn lăvhoq́c lăvhoq́c đfrtyâhmpj̀u nói: “Thanh Vâhmpjn Sơorhgn là nơorhgi tích phúc của thêhmpj́ gian linh khí cưcicẓc thịnh cũng chính vì vâhmpj̣y năvhoqm đfrtyó Thanh Vâhmpjn Tưcicz̉ sưciczbpsỏ mơorhǵi xem trọng nơorhgi này. Nhôbpsỏ trụ gôbpsõ đfrtyen ngàn năvhoqm, chăvhoq̉ng qua chỉ khiêhmpj́n linh khí thoát ra ngoài, nhưciczng môbpsọt là nơorhgi này mạch linh khí vôbpsón cưcicẓc thịnh, hai là ngưciczơorhgi xem bêhmpjn ngoài vâhmpj̃n còn ba đfrtyỉnh núi chụm lại, linh khí càng khôbpsong dêhmpj̃ thoát ra. Chỉ có thay đfrtyôbpsỏi nơorhgi mạch khí hôbpsọi tụ rơorhg̀i xa đfrtyịa thêhmpj́ ba đfrtyỉnh núi chụm lại nhưcicz thùng săvhoq́t do trơorhg̀i đfrtyâhmpj́t tạo ra, đfrtyôbpsòng thơorhg̀i có thêhmpj̉ mưciczơorhg̣n sưcicźc gió, tưcicz̀ tưcicz̀ làm tản mát đfrtyi. Sau này nêhmpj́u có ngưciczơorhg̀i sưcicz̉ dụng Tru Tiêhmpjn kiêhmpj́m trâhmpj̣n, Long Thủ Phong tuy linh khí vâhmpj̃n thịnh vưciczơorhg̣ng, nhưciczng đfrtyã tản mát khăvhoq́p nơorhgi, khôbpsong thêhmpj̉ ngưciczng tụ lại, thì ngưciczơorhg̀i đfrtyó cũng khôbpsong thêhmpj̉ sưcicz̉ dụng đfrtyưciczơorhg̣c”.

Đjcedêhmpj́n đfrtyâhmpjy Kim Bình Nhi mơorhǵi tỉnh ngôbpsọ, gâhmpj̣t đfrtyâhmpj̀u đfrtyôbpsòng ý, nhưciczng lại hỏi: "Nhưciczng trưciczơorhǵc măvhoq́t Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa của Long Thủ Phong đfrtyã bị hủy hoại, thêhmpj́ còn sáu nhánh còn lại thì sao?".

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn lăvhoq̣ng im giâhmpjy lát, lăvhoq́c đfrtyâhmpj̀u nói: “Chúng ta nhiêhmpj̀u nhâhmpj́t chỉ có thêhmpj̉ hủy hoại Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa của ba nhánh Lạc Hà Phong, Phong Hôbpsòi Phong, Triêhmpj̀u Dưciczơorhgng Phong, còn lại ba nhánh Thôbpsong Thiêhmpjn Phong, Đjcedại Trúc Phong, Tiêhmpj̉u Trúc Phong, chỉ sơorhg̣ khôbpsong cách nào phá hủy đfrtyưciczơorhg̣c”.

Kim Bình Nhi nôbpsỏi lòng hiêhmpj́u kỳ, nói: "Tại sao lại nhưciczhmpj̣y?".

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn lãnh đfrtyạm nói: “Thôbpsong Thiêhmpjn Phong là nhánh chủ của Thanh Vâhmpjn, phòng thủ nghiêhmpjm ngăvhoq̣t chưcicza nói, nơorhgi đfrtyó linh khí còn mạnh khủng khiêhmpj́p, khi phát đfrtyôbpsọng Tru Tiêhmpjn kiêhmpj́m trâhmpj̣n, đfrtyêhmpj̀u lâhmpj́y linh khí của Thôbpsong Thiêhmpjn Phong làm chủ, linh khí sáu nhánh còn lại chỉ hôbpsõ trơorhg̣, cái đfrtyó gọi là bưcicźt môbpsọt sơorhg̣i tóc mà đfrtyôbpsọng đfrtyêhmpj́n toàn thâhmpjn, chỉ câhmpj̀n có biêhmpj́n khác thưciczơorhg̀ng, vơorhǵi đfrtyạo pháp cao thâhmpjm của sưcicz huynh ta Đjcedạo Huyêhmpj̀n, e là sẽ phát hiêhmpj̣n ngay, vì thêhmpj́ khôbpsong hành đfrtyôbpsọng đfrtyưciczơorhg̣c”.

Lão dưcicz̀ng lại môbpsọt lúc, lại nói: "Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa của ba nhánh Lạc Hà Phong, Phong Hôbpsòi Phong, Triêhmpj̀u Dưciczơorhgng Phong ta đfrtyêhmpj̀u biêhmpj́t, muôbpsón hành đfrtyôbpsọng khôbpsong thành vâhmpj́n đfrtyêhmpj̀, nhưciczng hai nhánh Đjcedại Trúc Phong, Tiêhmpj̉u Trúc Phong ta lại khôbpsong biêhmpj́t vị trí của Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa ơorhg̉ đfrtyâhmpju?”.

Kim Bình Nhi thâhmpj́y kỳ lạ, hỏi: "Tại sao nhưciczhmpj̣y?".

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn im lăvhoq̣ng môbpsọt lúc, nói: “Tiêhmpj̉u Trúc Phong vôbpsón chỉ thâhmpju nưcicz̃ đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉, môbpson quy nghiêhmpjm ngăvhoq̣t, thủ tọa Thủy Nguyêhmpj̣t tính khí cũng cưciczơorhgng liêhmpj̣t, khôbpsong cho ai tiêhmpj́n vào núi, huôbpsóng chi là viêhmpj̣c lơorhǵn nhưcicz Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa. Còn Đjcedại Trúc Phong, ta vôbpsón cùng vơorhg̣ chôbpsòng Đjcedhmpj̀n Bâhmpj́t Dịch, Tôbpsó Nhưcicz khôbpsong đfrtyưciczơorhg̣c hòa hơorhg̣p, Đjcedhmpj̀n Bâhmpj́t Dịch cũng là ngưciczơorhg̀i có tính khí ngạo mạn, đfrtyêhmpj̣ tưcicz̉ khôbpsong nhiêhmpj̀u cũng chăvhoq̉ng ra gì, vì thêhmpj́ cũng giâhmpj́u trong lòng, khôbpsong cho ai biêhmpj́t".

Kim Bình Nhi nghe qua khôbpsong khỏi thâhmpj́y có chút khôbpsoi hài, nhưciczng lâhmpj̣p tưcicźc nhíu mày, hỏi: "Thêhmpj́ chúng ta chỉ phá bôbpsón nhánh Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa, nhưcicz thêhmpj́ có ít khôbpsong?".

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn lăvhoq́c đfrtyâhmpj̀u nói: “Khôbpsong ít đfrtyâhmpju, theo sưcicẓ hiêhmpj̉u biêhmpj́t của ta, chỉ câhmpj̀n trong bày nhánh quá môbpsọt nưcicz̉a linh khí bị tôbpsỏn hại, thì Thiêhmpjn Cơorhg Tỏa cũng trơorhg̉ thành vôbpso dụng. Bơorhg̉i vì linh khí của chủ mạch Thôbpsong Thiêhmpjn Phong râhmpj́t mạnh, thâhmpj̣m chí là giêhmpj́t ngưciczơorhg̀i, vì thêhmpj́ câhmpj̀n có linh khí của sáu nhánh còn lại khôbpsóng chêhmpj́ hôbpsõ trơorhg̣ qua lại mơorhǵi tiêhmpj́n hành đfrtyưciczơorhg̣c, thiêhmpj́u đfrtyi môbpsọt hai nhánh còn châhmpj́p nhâhmpj̣n, nhưciczng nêhmpj́u đfrtyôbpsòng thơorhg̀i thiêhmpj́u đfrtyi bôbpsón nhánh, chỉ e Tru Tiêhmpjn kiêhmpj́m trâhmpj̣n dù thành lâhmpj̣p cũng chăvhoq́c chăvhoq́n có vâhmpj́n đfrtyêhmpj̀”.

Kim Bình Nhi nhâhmpj̉m tính tỉ mỉ toàn bôbpsọ nhưcicz̃ng gì Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn đfrtyã kêhmpj̉, đfrtyôbpsọt nhiêhmpjn cưciczơorhg̀i nói: "Đjcedạo trưciczơorhg̉ng ngưciczơorhg̀i quả nhiêhmpjn mưciczu tính sâhmpju xa, nhưcicz̃ng sưcicẓ viêhmpj̣c này, chỉ e ơorhg̉ trong lòng ngài khôbpsong phải ngày môbpsọt ngày hai phải khôbpsong!".

Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn săvhoq́c măvhoq̣t trâhmpj̀m lại, nhìn vêhmpj̀ phía Kim Bình Nhi, Kim Bình Nhi vâhmpj̃n giưcicz̃ nguyêhmpjn nụ cưciczơorhg̀i, khôbpsong hêhmpj̀ có ý né tránh ánh măvhoq́t đfrtyó.

Sau môbpsọt hôbpsòi, Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn dơorhg̀i ánh măvhoq́t đfrtyi chôbpsõ khác trưciczơorhǵc, khôbpsong nói lơorhg̀i nào, chuyêhmpj̉n ngưciczơorhg̀i đfrtyi khỏi hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t. Kim Bình Nhi thu hôbpsòi ánh măvhoq́t lại, nhìn xuôbpsóng dưciczơorhǵi châhmpjn, chỉ thâhmpj́y trụ gôbpsõ đfrtyen ngàn năvhoqm vâhmpj̃n yêhmpjn tĩnh năvhoq̀m nghiêhmpjng bêhmpjn cạnh con đfrtyưciczơorhg̀ng nhỏ, nàng khẽ mỉm cưciczơorhg̀i, đfrtyưcicza châhmpjn đfrtyá trụ gôbpsõ đfrtyen vào trong bụi cỏ, sau đfrtyó theo hưciczơorhǵng Thưciczơorhgng Tùng đfrtyạo nhâhmpjn đfrtyã rơorhg̀i khỏi bưciczơorhǵc đfrtyi.

Sau lưciczng nàng, cái hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t to lơorhǵn thâhmpj̀n bí kỳ dị đfrtyó, dưciczơorhg̀ng nhưciczhmpj̃n nhưcicz mọi khi, chỉ là môbpsọt cái hâhmpj̀m đfrtyâhmpj́t lơorhǵn râhmpj́t bình thưciczơorhg̀ng mà thôbpsoi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.