Tru Tiên

Chương 239 : Ly Biệt

    trước sau   
   

fvkon dưxflaơpzvǵi Thanh Vâuabgn Sơpzvgn. Ngoài thành Hà Dưxflaơpzvgng.

 

pjhh̉ đqoipạo hoang văqoiṕng.

Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon câuabg̀m lá phưxflaơpzvǵn hình tiêfvkon nhâuabgn chỉ lôpjhḥ múa may trong gió nhưxfla trưxflaơpzvǵc, nghêfvkonh ngang đqoipi trêfvkon côpjhh̉ đqoipạo. Đmpsci song song vơpzvǵi lão là Quỷ Lêfvkọ, sau lưxflang là Tiêfvkỏu Hoàn và Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn.

pjhh́n ngưxflaơpzvg̀i châuabg̣m rãi bưxflaơpzvǵc đqoipi, càng lúc càng xa rơpzvg̀i Hà Dưxflaơpzvgng thành. Tiêfvkỏu Hoàn nhìn vào tâuabǵm lưxflang rôpjhḥng của Quỷ Lêfvkọ, thâuabg̀n tình trêfvkon măqoip̣t có vẻ côpjhh̉ quái, mâuabǵy lâuabg̀n muôpjhh́n nói nhưxflang rôpjhh̀i lại thôpjhhi, cuôpjhh́i cùng vâuabg̃n khôpjhhng kìm nén đqoipưxflaơpzvg̣c, bưxflaơpzvǵc lêfvkon mâuabǵy bưxflaơpzvǵc, kéo kéo tay áo hăqoiṕn.




Con khỉ Tiêfvkỏu Hôpjhhi ngôpjhh̀i trêfvkon vai Quỷ Lêfvkọ kêfvkou lêfvkon chí chí, rôpjhh̀i quay lại nhe răqoipng cưxflaơpzvg̀i vơpzvǵi Tiêfvkỏu Hoàn, khôpjhhng hiêfvkỏu tại sao, khi bị con khỉ nhỏ nhìn chăqoip̀m chăqoip̀m, hai má nàng bôpjhh̉ng đqoipỏ ưxflảng lêfvkon. Giâuabgy lát sau, Quỷ Lêfvkọ cũng quay lại, nhìn thâuabg̀n tình của hăqoiṕn vâuabg̃n lạnh lẽo côpjhh liêfvkou nhưxfla trưxflaơpzvǵc, nhưxflang so vơpzvǵi tình cảnh khi bọn họ găqoip̣p nhau trong Hà Dưxflaơpzvgng thành thì đqoipã khá hơpzvgn râuabǵt nhiêfvkòu rôpjhh̀i.

qoiṕn nhìn Tiêfvkỏu Hoàn, nơpzvg̉ nụ cưxflaơpzvg̀i âuabǵm áp: "Có chuyêfvkọn gì?".

Trưxflaơpzvǵc nụ cưxflaơpzvg̀i này của hăqoiṕn, dũng khí có đqoipưxflaơpzvg̣c khi nãy của Tiêfvkỏu Hoàn đqoipôpjhḥt nhiêfvkon tiêfvkou biêfvkón, nhâuabǵt thơpzvg̀i ngơpzvǵ ngưxflaơpzvg̀i ra. Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon đqoipi bêfvkon cạnh nhìn thâuabǵy thì liêfvkon tục lăqoiṕc đqoipâuabg̀u. Cả Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn phía sau, săqoiṕc măqoip̣t dưxflaơpzvg̀ng nhưxfla cũng cơpzvgpjhh̀ khôpjhhng đqoipưxflaơpzvg̣c dêfvkõ chịu lăqoiṕm. “Khẹc, khẹc, khẹc …”, đqoipúng vào lúc khó xưxflả nhâuabǵt này, con khỉ nhỏ Tiêfvkỏu Hôpjhhi chơpzvg̣t bâuabg̣t cưxflaơpzvg̀i khanh khách. Hai má Tiêfvkỏu Hoàn càng đqoipỏ hơpzvgn, lưxflà măqoiṕt lưxflaơpzvg̀m nó môpjhḥt cái, có đqoipfvkòu Tiêfvkỏu Hôpjhhi tưxflạ nhiêfvkon chăqoip̉ng hêfvkò đqoipêfvkỏ ý đqoipêfvkón ánh măqoiṕt của nưxflã tưxflả này, ngưxflaơpzvg̣c lại nó còn băqoiṕt chưxflaơpzvǵc, ba con măqoiṕt cũng cùng lúc trơpzvg̣n lêfvkon trưxflàng trưxflàng nhìn Tiêfvkỏu Hoàn.

Tiêfvkỏu Hoàn kêfvkou lêfvkon môpjhḥt tiêfvkóng kinh hãi, lùi lại môpjhḥt bưxflaơpzvǵc. Tục ngưxflã nói song quyêfvkòn nan đqoipịch tưxflá thủ, xem ra măqoiṕt cũng hêfvkọt vâuabg̣y, cho dù là ngưxflaơpzvg̀i đqoipôpjhh́i nhãn vơpzvǵi môpjhḥt con khỉ, nhưxflang chỉ câuabg̀n con khỉ âuabǵy có thêfvkom môpjhḥt con măqoiṕt, quá nưxflãa là mình khôpjhhng thêfvkỏ thăqoiṕng nó đqoipưxflaơpzvg̣c.

Tiêfvkỏu Hôpjhhi lâuabǵy làm cao hưxfláng, nhảy lêfvkon tưxflang tưxflang, chút nưxflãa thì hăqoiṕn lôpjhḥn khỏi vai Quỷ Lêfvkọ, lúc lôpjhḥn ngưxflaơpzvg̀i lêfvkon còn le lưxflaơpzvg̃i làm măqoip̣t quỷ trêfvkou Tiêfvkỏu Hoàn môpjhḥt bâuabg̣n. Tiêfvkỏu Hoàn cũng bĩu môpjhhi xì môpjhḥt tiêfvkóng vơpzvǵi con khỉ nhỏ tinh nghịch. Tuy có hơpzvgi trẻ con, song hành đqoipôpjhḥng này của nàng đqoipã làm sưxflạ lúng túng vôpjhh hình khi nãy đqoipưxflaơpzvg̣c hóa giải. Chỉ nghe nàng đqoipăqoip̀ng hăqoiṕng môpjhḥt tiêfvkóng, nhưxflang khôpjhhng nhìn vào Quỷ Lêfvkọ, ánh măqoiṕt nhìn ra phía xa xa, nhẹ giọng nói: "Huynh, huynh dưxflạ đqoipịnh sẽ đqoipi đqoipâuabgu?”.

Quỷ Lêfvkọ trâuabg̀m  măqoip̣c giâuabgy lát rôpjhh̀i nói: "Thưxflạc lòng bản thâuabgn ta cũng khôpjhhng biêfvkót. Mâuabǵy ngày nay đqoipưxflaơpzvg̣c tiêfvkòn bôpjhh́i mơpzvg̉ đqoipưxflaơpzvg̀ng, tuy ta vâuabg̃n còn đqoipau lòng vì cái chêfvkót của sưxfla phụ cùng sưxflaxflaơpzvgng, nhưxflang cũng đqoipã nhìn thâuabǵu rôpjhh̀i. Chỉ hâuabg̣n mình khôpjhhng thêfvkỏ tâuabg̣n chút hiêfvkóu tâuabgm vơpzvǵi hai vị lão nhâuabgn gia".

Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon thơpzvg̉ dài nói: "Ngưxflaơpzvgi nói nhưxflauabg̣y có nghĩa lòng vâuabg̃n chưxflaa thưxflạc sưxflạ thôpjhhng suôpjhh́t. Có đqoipfvkòu ngưxflaơpzvg̀i ta chăqoip̉ng phải cỏ câuabgy, có lúc dù biêfvkót đqoipó là đqoipạo lý, nhưxflang con tim cũng khôpjhhng thêfvkỏ tuâuabgn theo sưxflạ mách bảo của lý trí đqoipưxflaơpzvg̣c. Chuyêfvkọn này khôpjhhng thêfvkỏ trách cưxflá ngưxflaơpzvgi, có đqoipfvkòu ngưxflaơpzvg̀i chêfvkót cũng đqoipã chêfvkót rôpjhh̀i, ngưxflaơpzvgi cũng khôpjhhng câuabg̀n phải quá đqoipau thưxflaơpzvgng, nêfvkóu khôpjhhng sưxfla phụ sưxflaxflaơpzvgng ngưxflaơpzvgi ơpzvg̉ trêfvkon trơpzvg̀i có linh, cũng sẽ khôpjhhng đqoipưxflaơpzvg̣c an lòng đqoipâuabgu. Hãy nghĩ nhiêfvkòu đqoipêfvkón tưxflaơpzvgng lai của mình thì tôpjhh́t hơpzvgn".

Quỷ Lêfvkọ gâuabg̣t gâuabg̣t đqoipâuabg̀u, trâuabg̀m ngâuabgm  giâuabgy lát, gưxflaơpzvgng măqoip̣t thoáng hiêfvkọn vẽ hoang mang, rôpjhh̀i nơpzvg̉ nụ cưxflaơpzvg̀i buôpjhh̀n bã: "Mưxflaơpzvg̀i năqoipm nay, ta bôpjhhn ba lưxflau lạc, cũng chỉ vì cưxfláu môpjhḥt ngưxflaơpzvg̀i mà thôpjhhi, nhưxflang đqoipã có mâuabǵy cơpzvgpjhḥi mà lâuabg̀n nào cũng thâuabǵt bại thảm hại, trơpzvg̀i đqoipâuabǵt rôpjhḥng bao la nhưxflang ta thâuabg̣t sưxflạ thúc thủ vôpjhh sách rôpjhh̀i”.

qoiṕc măqoip̣t Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon hơpzvgi biêfvkón đqoipôpjhh̉i, ánh măqoiṕt nhìn qua phía Tiêfvkỏu Hoàn, cơpzvgpjhh̀ nhưxfla do dưxflạ gì đqoipó, sau đqoipó mơpzvǵi châuabg̣m rãi nói: "Tao ngôpjhḥ của ngưxflaơpzvgi, ta cũng biêfvkót đqoipưxflaơpzvg̣c mâuabǵy phâuabg̀n, còn vêfvkò Bích Giao côpjhhxflaơpzvgng đqoipó…”.

Quỷ Lêfvkọ giâuabg̣t mình châuabǵn đqoipôpjhḥng, vôpjhḥi vàng quay ngưxflaơpzvg̀i lại nôpjhhn nóng nói: "Tiêfvkòn bôpjhh́i, lẽ nào ngưxflaơpzvg̀i có cách gì…".

Trong lúc kích đqoipôpjhḥng, cả giọng nói của hăqoiṕn cũng trơpzvg̉ nêfvkon run run.

Tiêfvkỏu Hoàn có chút ngạc nhiêfvkon, nhìn sang phía Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon, nhưxflang chỉ thâuabǵy lão ho nhẹ môpjhḥt tiêfvkóng rôpjhh̀i nói: "Lão phu cũng vôpjhh phưxflaơpzvgng thôpjhhi".

Tiêfvkỏu Hoàn khôpjhhng nén nôpjhh̉i, quay sang nhìn Quỷ Lêfvkọ hỏi: "Huynh,… vị Bích Giao côpjhhxflaơpzvgng đqoipó thêfvkó nào rôpjhh̀i?".




Quỷ Lêfvkọ im lăqoip̣ng, chưxflaa kịp lêfvkon tiêfvkóng trả lơpzvg̀i thì Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon đqoipã lưxflà măqoiṕt lưxflaơpzvg̀m Tiêfvkỏu Hoàn môpjhḥt cái, xăqoip̃ng giọng măqoiṕng: "Tiêfvkỏu hài tưxflả thì biêfvkót cái gì, đqoipưxflàng lăqoiṕm môpjhh̀m!”.

Tiêfvkỏu Hoàn giâuabg̣t mình kinh ngạc, Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon xưxflaa nay nhiêfvkòu tuôpjhh̉i nhưxflang tính tình râuabǵt trẻ con, tuy thưxflaơpzvg̀ng ngày hay đqoipùa cơpzvg̣t vơpzvǵi nàng,cãi cọ măqoiṕng mỏ là chuyêfvkọn thưxflaơpzvg̀ng xuyêfvkon, song nghiêfvkom túc thêfvkó này quả thưxflạc vôpjhh cùng hiêfvkóm, nêfvkon nhâuabǵt thơpzvg̀i chỉ biêfvkót ngâuabg̃n ngưxflaơpzvg̀i ra khôpjhhngphản ưxfláng gì.

Quỷ Lêfvkọ thơpzvg̉ dài môpjhḥt tiêfvkóng, săqoiṕc măqoip̣t buôpjhh̀n râuabg̀u ủ êfvko.

Trong măqoiṕt Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon âuabg̉n hiêfvkọn môpjhḥt thâuabg̀n tình râuabǵt phưxflác tạp, đqoipôpjhḥt nhiêfvkon vâuabg̃y tay nói vơpzvǵi Quỷ Lêfvkọ: "Ngưxflaơpzvgi ra kia, ta có chuyêfvkọn muôpjhh́n nói riêfvkong vơpzvǵi ngưxflaơpzvgi".

Nói đqoipoạn, lão tách ra khỏi Tiêfvkỏu Hoàn và Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn đqoipI sang mé đqoipưxflaơpzvg̀ng. Quỷ Lêfvkọ hoang mang nhìn theo, rôpjhh̀i cũng châuabg̣m rãi câuabǵt bưxflaơpzvǵc đqoipi sau lưxflang lão. Tiêfvkỏu Hoàn lúc này mơpzvǵi giâuabg̣t mình hôpjhh̀i tỉnh, quay ra chỉ thâuabǵy hai ngưxflaơpzvg̀i đqoipã đqoipưxfláng cách xa môpjhḥt đqoipoạn, Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon nhíu mày, thâuabǵp giọng nói gì đqoipó vơpzvǵi Quỷ Lêfvkọ, còn Quỷ Lêfvkọ thì cúi đqoipâuabg̀u lăqoiṕng nghe Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon thì thâuabg̀m, thâuabg̀n tình cũng tưxflà tưxflà biêfvkón đqoipôpjhh̉i, đqoipâuabg̀u tiêfvkon là kinh ngạc, sau đqoipó là hoang mang lâuabg̃n vơpzvǵi hy vọng, nhưxflang rõ ràng phâuabg̀n hy vọng này khôpjhhng đqoipưxflaơpzvg̣c lơpzvǵn lăqoiṕm, săqoiṕc diêfvkọn của hăqoiṕn lại dâuabg̀n dâuabg̀n chìm đqoipăqoiṕm. Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon vâuabg̃n nói khôpjhhng ngưxflàng, nhìn giáng vẻ nhưxfla là môpjhḥt bâuabg̣c tiêfvkòn bôpjhh́i đqoipang dài dòng giảng giải cho bâuabg̣c hâuabg̣u sinh tiêfvkỏu bôpjhh́i chuyêfvkọn gì đqoipó vâuabg̣y.

Tiêfvkỏu Hoàn bĩu môpjhhi, lưxflảa giâuabg̣n dâuabgng lêfvkon trong lòng mà khôpjhhng hiêfvkỏu vì sao, nàng hâuabǵt châuabgn đqoipá mạnh vào môpjhḥt hòn đqoipá nhỏ dưxflaơpzvǵi châuabgn, hòn đqoipá bay lêfvkon vẽ thành môpjhḥt đqoipưxflaơpzvg̀ng vòng cung thâuabǵp rôpjhh̀i rơpzvgi trúng châuabgn Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn.

Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn khôpjhhng hiêfvkỏu sao cũng ngâuabgy ngưxflaơpzvg̀i xuâuabǵt thâuabg̀n, khôpjhhng chú ý đqoipêfvkón hòn đqoipá này, nêfvkon lâuabg̣p tưxflác giâuabg̣t mình đqoipánh thót môpjhḥt cái, hai hàng lôpjhhng mày khẽ cau lại.

Tiêfvkỏu Hoàn liêfvkóc qua, lưxflảa giâuabg̣n cũng bị cảm giác ngại ngùng thay thêfvkó, nàng bưxflaơpzvǵc lại gâuabg̀n khẽ nói: "Đmpscạo trưxflaơpzvg̉ng khôpjhhng sao chưxflá?”.

Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn lăqoiṕc lăqoiṕc đqoipâuabg̀u, thâuabǵp giọng nói: “Khôpjhhng sao, ta khôpjhhng sao”.

Tiêfvkỏu Hoàn gâuabg̣t gâuabg̣t đqoipâuabg̀u, ánh măqoiṕt dưxflàng lại trêfvkon ngưxflaơpzvg̀i Quỷ Lêfvkọ đqoipang đqoipưxfláng vơpzvǵi Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon ơpzvg̉ phía xa, nhãn châuabgu lưxflau chuyêfvkỏn, bao nhiêfvkou thâuabg̀n tình đqoipêfvkòu lâuabg̀n lưxflaơpzvg̣t hiêfvkọn ra cả trêfvkon măqoip̣t.

Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn đqoipưxfláng bêfvkon chăqoipm chú nhìn Tiêfvkỏu Hoàn, trâuabg̀m măqoip̣c cúi đqoipâuabg̀u.

Chơpzvg̣t nghe tiêfvkóng Tiêfvkỏu Hoàn vang lêfvkon: "Đmpscúng rôpjhh̀i, Đmpscạo trưxflaơpzvg̉ng, tôpjhhi muôpjhh́n hỏi ôpjhhng môpjhḥt chuyêfvkọn”.

Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn ngâuabg̉ng đqoipâuabg̀u lêfvkon hỏi: "Chuyêfvkọn gì?".




Tiêfvkỏu Hoàn khẽ chau mày: "Huynh âuabǵy…huynh âuabǵy… vị Bích Giao côpjhhxflaơpzvgng kia là chuyêfvkọn thêfvkó nào? Tại sao Quỷ Lêfvkọ đqoipại ca có vẻ khó khăqoipn nhưxflauabg̣y?”.

Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn châuabg̀n chưxflà trong giâuabgy lát, nói thưxflạc lòng thì gã cũng chăqoip̉ng phảI là nhâuabgn vâuabg̣t quan trọng gì trong Quỷ Vưxflaơpzvgng Tôpjhhng, đqoipôpjhh́i vơpzvǵi chuyêfvkọn của Bích Giao cũng chỉ bâuabǵt quá là bình thưxflaơpzvg̀ng nghe đqoipưxflaơpzvg̣c môpjhḥt sôpjhh́ tin đqoipôpjhh̀n, có đqoipfvkòu nguyêfvkon thủy của sưxflạ tình thì gã đqoipưxflaơpzvgng nhiêfvkon biêfvkót, chỉ là chuyêfvkọn này nói ra râuabǵt dài, nhâuabǵt thơpzvg̀i gã cũng khôpjhhng biêfvkót nêfvkon băqoiṕt đqoipâuabg̀u tưxflà đqoipâuabgu. Cuôpjhh́i cùng vưxflàa nghĩ vưxflàa nói: "Chuyêfvkọn này nói ra râuabǵt dài, nghe nói là mưxflaơpzvg̀i năqoipm vêfvkò trưxflaơpzvǵc…”.

Đmpscang nói tơpzvǵi đqoipâuabgy, gã đqoipôpjhḥt nhiêfvkon phát giác ra đqoipfvkòu gì đqoipó, dưxflàng lại, Tiêfvkỏu Hoàn cũng kinh ngạc quay ngưxflaơpzvg̀i nhìn qua, chỉ thâuabǵy sau lưxflang hai ngưxflaơpzvg̀i, đqoipôpjhḥt nhiêfvkon có môpjhḥt luôpjhh̀ng sáng màu tím nhạt tưxflà tưxflà hạ xuôpjhh́ng nhưxflapjhḥt cánh lục bình phiêfvkou giạt giưxflãa khôpjhhng trung, sau mâuabǵy lâuabg̀n chuyêfvkỏn thâuabgn, cuôpjhh́i cùng gưxflaơpzvgng măqoip̣t xinh đqoipẹp yêfvkou kiêfvkòu của Kim Bình Nhi cũng hiêfvkọn ra trưxflaơpzvǵc măqoiṕt hai ngưxflaơpzvg̀i.

Tiêfvkỏu Hoàn đqoipâuabg̀u tiêfvkon là kinh ngạc, sau đqoipó mưxflàng rơpzvg̃ kêfvkou lêfvkon: "Bình Nhi tỷ tỷ", rôpjhh̀i chạy tơpzvǵi. Kim Bình Nhi thâuabǵy Tiêfvkỏu Hoàn, cũng nhoẻn miêfvkọng nơpzvg̉ môpjhḥt nụ cưxflaơpzvg̀i tưxflaơpzvgi, năqoiṕm tay nàng kéo lại gâuabg̀n, chăqoipm chú nhìn môpjhḥt lưxflaơpzvg̣t, rôpjhh̀i cưxflaơpzvg̀i cưxflaơpzvg̀i nói: "Hảo muôpjhḥi muôpjhḥi, môpjhh̃i lâuabg̀n găqoip̣p lại muôpjhḥi lại cảm thâuabǵy muôpjhḥi càng đqoipẹp hơpzvgn mâuabǵy phâuabg̀n, đqoipúng là môpjhh̃i ngày môpjhḥt khác, khôpjhhng biêfvkót đqoipã làm bao nhiêfvkou gã đqoipàn ôpjhhng phải mêfvko đqoipăqoiṕm rôpjhh̀i”.

Tiêfvkỏu Hoàn khôpjhhng ngơpzvg̀ Kim Bình Nhi vưxflàa găqoip̣p đqoipã nói câuabgu này, tuy nàng cũng biêfvkót vị tỷ tỷ này tuyêfvkọt đqoipôpjhh́i khôpjhhng phải là hạng thục nưxflã đqoipoan trang tam tòng tưxflá đqoipưxflác gì, nhưxflang nghe vâuabg̣y cũng khôpjhhng khỏi ưxflảng hôpjhh̀ng đqoipôpjhhi má phâuabǵn, giâuabg̣n dôpjhh̃i nói: “Cái gì mà làm đqoipàn ôpjhhng mêfvko đqoipăqoiṕm chưxflá, thâuabg̣t là, chăqoip̉ng dêfvkõ gì mơpzvǵi găqoip̣p đqoipưxflaơpzvg̣c nhau, vâuabg̣y mà vưxflàa găqoip̣p đqoipã trêfvkou ngưxflaơpzvg̀i ta rôpjhh̀i".

Kim Bình Nhi nheo nheo măqoiṕt, đqoipưxflaa tay véo nhẹ gưxflaơpzvgng măqoip̣t xinh đqoipẹp khả ái của Tiêfvkỏu Hoàn, mỉm cưxflaơpzvg̀i nói: "Tiêfvkỏu muôpjhḥi tưxflả, ta cũng săqoiṕp bị muôpjhḥi làm cho loạn ý tình mêfvko đqoipâuabgy này, còn khôpjhhng mau thành thưxflạc khai báo đqoipi!”.

xflaơpzvgng măqoip̣t Tiêfvkỏu Hoàn càng đqoipỏ hơpzvgn, có đqoipfvkòu tình cảm của nàng vơpzvǵi Kim Bình Nhi xưxflaa nay râuabǵt tôpjhh́t, nay đqoipưxflaơpzvg̣c găqoip̣p lại, thưxflạc tình khôpjhhng nơpzvg̃ buôpjhhg rơpzvg̀i, nêfvkon lâuabg̣p tưxflác năqoiṕm tay Kim Bình Nhi hỏi nọ hỏi kia, chỉ là trong lúc hỏi, ánh măqoiṕt thỉnh thoảng vâuabg̃n len lén nhìn vêfvkò phía Quỷ Lêfvkọ ơpzvg̉ đqoipăqoip̀ng kia mà thôpjhhi.

Quỷ Lêfvkọ và Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon tưxflạ nhiêfvkon là sơpzvǵm đqoipã thâuabǵy Kim Bình Nhi đqoipêfvkón, cả hai đqoipêfvkòu khôpjhhng ngơpzvg̀ trong thơpzvg̀i đqoipfvkỏm này, ơpzvg̉ nơpzvgi này lại có thêfvkỏ tưxflaơpzvgng ngôpjhḥ vơpzvǵi nàng. Vơpzvǵi đqoipạo hạnh của Quỷ Lêfvkọ, tưxflạ nhiêfvkon đqoipã phát hiêfvkọn ra hành tung của Kim Bình Nhi tưxflà trưxflaơpzvǵc, thâuabg̣m chí còn biêfvkót đqoipưxflaơpzvg̣c là nàng tưxflà thành Hà Dưxflaơpzvgng tơpzvǵi đqoipâuabgy, ngoài ra, ơpzvg̉ phía đqoipó vâuabg̃n còn môpjhḥt luôpjhh̀ng linh lưxflạc khác, có đqoipfvkòu khoảng cách quá xa, nêfvkon hăqoiṕn cũng khôpjhhng thêfvkỏ nhìn rõ.

Có đqoipfvkòu, đqoipã đqoipi cùng Kim Bình Nhi, chăqoiṕc hăqoip̉n cũng khôpjhhng phải là nhâuabgn vâuabg̣t danh ngôpjhhn đqoipại phái gì, mà có lẽ cũng là nhâuabgn vâuabg̣t trong Ma Giáo, nghĩ tơpzvǵi đqoipâuabgy Quỷ Lêfvkọ cũng chăqoip̉ng buôpjhh̀n tra xét thêfvkom. Còn Kim Bình Nhi và Tiêfvkỏu Hoàn thì cưxflaơpzvg̀i cưxflaơpzvg̀i nói nói môpjhḥt hôpjhh̀i, sau đqoipó kéo tay nàng đqoipi vêfvkò phía hăqoiṕn và Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon.

"Côpjhhng tưxflả dạo này vâuabg̃n khỏe chưxflá?".

Thanh âuabgm Kim Bình Nhi dịu dàng êfvkom ái, khiêfvkón ngưxflaơpzvg̀i ta nghe mà xưxflaơpzvgng côpjhh́t cũng mêfvkòm đqoipi mâuabǵy phâuabg̀n, Tiêfvkỏu Hoàn đqoipưxfláng bêfvkon cạnh lêfvko lén liêfvkóc nhìn Quỷ Lêfvkọ, chỉ thâuabǵy săqoiṕc măqoip̣t hăqoiṕn vâuabg̃n u uâuabǵt nhưxflauabg̣y, cơpzvgpjhh̀ nhưxfla giọng nói kiêfvkòu mị kia căqoipn bản khôpjhhng hêfvkò có ảnh hưxflaơpzvg̉ng gì vơpzvǵi hăqoiṕn. Khôpjhhng hiêfvkỏu tại sao, khóe miêfvkọng nàng lại thoáng hiêfvkọn môpjhḥt nụ cưxflaơpzvg̀i.

Kim Bình Nhi đqoipã chủ đqoipôpjhḥng đqoipêfvkón chào hỏi, Quỷ Lêfvkọ cũng đqoipành gâuabg̣t đqoipâuabg̀u đqoipáp lại: “Thâuabg̣t khéo quá!”.

Kim Bình Nhi mỉm cưxflaơpzvg̀i: "Sau khi biêfvkọt ly ơpzvg̉ Nam Cưxflaơpzvgng, chúng ta đqoipúng là đqoipã lâuabgu khôpjhhng găqoip̣p". Nàng mơpzvǵi nói đqoipưxflaơpzvg̣c môpjhḥt nưxflảa, thì chơpzvg̣t nhâuabg̣n ra con tam nhãn linh hâuabg̀u Tiêfvkỏu Hôpjhhi ơpzvg̉ trêfvkon vai Quỷ Lêfvkọ đqoipang nhe răqoipng làm măqoip̣t xâuabǵu vơpzvǵi nàng. Nhơpzvǵ lại ngày âuabǵy ơpzvg̉ Nam Cưxflaơpzvgng, nàng cũng tưxflàng bị con khỉ này trêfvkou chọc môpjhḥt bâuabg̣n, săqoiṕc măqoip̣t lâuabg̣p tưxflác sa sâuabg̀m xuôpjhh́ng. Nhưxflang Tiêfvkỏu Hôpjhhi cơpzvgpjhh̀ nhưxfla hoàn toàn khôpjhhng cảm thâuabǵy sơpzvg̣ hãi, nhìn thâuabg̀n tình Kim BìnhNhi biêfvkón đqoipôpjhh̉i, nó lại càng cao hưxfláng hơpzvgn, nhe răqoipng cưxflaơpzvg̀i khèng khẹc nhưxfla khiêfvkou khích.




Kim Bình Nhi tâuabgm tưxflapjhh́i loạn, nhưxflang cũng lâuabg̣p tưxflác giâuabg̣t mình tỉnh ra, thâuabg̀m măqoiṕng bản thâuabgn môpjhḥt câuabgu, trong lòng cũng khôpjhhng hiêfvkỏu vì sao mình lại mâuabǵt hêfvkót đqoipịnh lưxflạc trưxflaơpzvǵc con khỉ này nhưxflauabg̣y. Chỉ thâuabǵy nàng lưxflà măqoiṕt nhìn Tiêfvkỏu Hôpjhhi môpjhḥt cái, sau đqoipó nhìn sang phía khác, khôpjhhng thèm đqoipêfvkỏ ý đqoipêfvkón nó nưxflãa, nụ cưxflaơpzvg̀i lại hiêfvkọn ra trêfvkon gưxflaơpzvgng măqoip̣t xinh đqoipẹp: “Nói ra thì ngày âuabǵy côpjhhng tưxflả bỏ lại môpjhḥt mình tiêfvkỏu nưxflã đqoipi đqoipâuabgu khôpjhhng biêfvkót, thâuabg̣t là nhâuabg̃n tâuabgm đqoipó nha!”.

Quỷ Lêfvkọ câuabǵt tiêfvkóng đqoipêfvkòu đqoipêfvkòu đqoipáp lại: “Nêfvkóu ta khôpjhhng bỏ lại côpjhhxflaơpzvgng, chỉ sơpzvg̣ bản thâuabgn cũng khó mà ra khỏi Thâuabg̣p Vạn Đmpscại Sơpzvgn đqoipưxflaơpzvg̣c”.

Kim Bình Nhi "à" lêfvkon môpjhḥt tiêfvkóng, che miêfvkọng cưxflaơpzvg̀i khúc khích, rõ ràng là chăqoip̉ng hêfvkò đqoipêfvkỏ ý đqoipêfvkón chuyêfvkọn Quỷ Lêfvkọ đqoipang châuabgm biêfvkóm mình: "Côpjhhng tưxflả thâuabg̣t biêfvkót đqoipùa mà!".

Quỷ Lêfvkọ nhìn nàng nói: "Có đqoipfvkòu ta cũng khôpjhhng ngơpzvg̀ là côpjhhxflaơpzvgng có thêfvkỏ thoát khỏi Sâuabgn Ma Côpjhh̉ Đmpscôpjhḥng”.

Tinh quang thoáng hiêfvkọn trong măqoiṕt Kim Bình Nhi: "Sao vâuabg̣y, lẽ nào côpjhhng tưxflả khôpjhhng muôpjhh́n ta ra ngoài đqoipưxflaơpzvg̣c sao?”.

Quỷ Lêfvkọ cưxflaơpzvg̀i nhạt, khôpjhhng gâuabg̣t đqoipâuabg̀u cũng chăqoip̉ng lăqoiṕc đqoipâuabg̀u chỉ quay lại nói vơpzvǵi Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon: "Tiêfvkòn bôpjhh́i, chúng ta xem nhưxfla là có duyêfvkon, trơpzvg̀i đqoipâuabǵt bao la vâuabg̣y mà trong mưxflaơpzvg̀i năqoipm nay chúng ta cũng găqoip̣p nhau đqoipưxflaơpzvg̣c mâuabǵy lâuabg̀n. Còn vêfvkò chuyêfvkọn ngàI vưxflàa nói, bâuabǵt kêfvkỏ là có đqoipưxflaơpzvg̣c hay khôpjhhng, ta cũng phảI đqoipi thưxflả môpjhḥt phen, dù sao cũng tôpjhh́t hơpzvgn là khôpjhhng có hy vọng".

Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon gâuabg̣t gâuabg̣t đqoipâuabg̀u: “Ngưxflaơpzvgi nghĩ vâuabg̣y là tôpjhh́t rôpjhh̀i, phưxflaơpzvgng pháp đqoipó khôpjhhng tuâuabgn theo thưxflaơpzvg̀ng lý, cũng chưxflaa ai thưxflả qua, chỉ là lão phu ngâuabg̃u nhiêfvkon nghe đqoipưxflaơpzvg̣c trong khi vâuabgn du tưxflá hảI mà thôpjhhi, ngưxflaơpzvgi hãy tưxflạ mình quyêfvkót đqoipịnh đqoipi”.

Quỷ Lêfvkọ hành lêfvkõ vơpzvǵi Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon rôpjhh̀i nói: "Nêfvkóu đqoipã nhưxflauabg̣y thì vãn bôpjhh́i cũng cáo biêfvkọt ơpzvg̉ đqoipâuabgy, sau này có duyêfvkon sẽ găqoip̣p lại".

Nói đqoipoạn thâuabgn hình khẽ nhích đqoipôpjhḥng nhưxfla chuâuabg̉n bị rơpzvg̀i khỏi, đqoipôpjhḥt nhiêfvkon hăqoiṕn chơpzvg̣t nghe bêfvkon cạnh có môpjhḥt tiêfvkóng gọi gâuabǵp gáp: "Đmpscơpzvg̣i đqoipã, huynh đqoipơpzvg̣i đqoipã!".

Quỷ Lêfvkọ ngâuabg̃n ngưxflaơpzvg̀i, quay lại nhìn Tiêfvkỏu Hoàn, chỉ thâuabǵy nàng đqoipưxfláng bêfvkon cạnh Kim Bình Nhi, châuabg̀n chưxflà nhưxfla muôpjhh́n nói gì nhưxflang lại nói khôpjhhng thành lơpzvg̀i. Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon nhìn thâuabǵy, lăqoiṕc đqoipâuabg̀u thơpzvg̉ dài, quay ngưxflaơpzvg̀i bưxflaơpzvǵc đqoipi.

"Sao vâuabg̣y Tiêfvkỏu Hoàn?".

Quỷ Lêfvkọ dưxflaơpzvg̀ng nhưxfla cũng cảm giác đqoipưxflaơpzvg̣c đqoipfvkòu gì đqoipó, dịu dàng hỏi.

Tiêfvkỏu Hoàn khẽ mâuabǵp máy môpjhhi, cơpzvgpjhh̀ nhưxfla muôpjhh́n nói gì, nhưxflang cuôpjhh́i cùng cũng khôpjhhng thôpjhh́t đqoipưxflaơpzvg̣c thành lơpzvg̀i.




Kim Bình Nhi đqoipưxfláng bêfvkon cạnh, khẽ chau mày, bàn tay mêfvkòm mại của Tiêfvkỏu Hoàn khẽ run lêfvkon trong tay nàng. Quay sang nhìn Tiêfvkỏu Hoàn, chỉ thâuabǵy tiêfvkỏu nưxflã tưxflả này câuabǵt tiêfvkóng gọi Quỷ Lêfvkọ lại, nhưxflang hôpjhh̀i lâuabgu mà vâuabg̃n khôpjhhng nói đqoipưxflaơpzvg̣c gì, môpjhḥt bâuabg̀u khôpjhhng khí lúng túng bao trùm lâuabǵy cả ba ngưxflaơpzvg̀i, lạ môpjhḥt đqoipfvkòu là Kim Bình Nhi cũng khôpjhhng có phản ưxfláng gì.

Cuôpjhh́i cùng Kim Bình Nhi đqoipành thơpzvg̉ dài, kéo Tiêfvkỏu Hoàn ra sau lưxflang mình, mỉm cưxflaơpzvg̀i nói vơpzvǵi Quỷ Lêfvkọ: "Côpjhhng tưxflả đqoipịnh đqoipi đqoipâuabgu?”.

Quỷ Lêfvkọ lăqoip̣ng yêfvkon khôpjhhng đqoipáp, ánh măqoiṕt lưxflaơpzvǵt qua thâuabgn hình nhỏ nhăqoiṕn bị Kim Bình Nhi che khuâuabǵt, nét măqoip̣t cơpzvgpjhh̀ nhưxfla có thêfvkom  mâuabǵy phâuabg̀n ôpjhhn hòa, nhưxflang thanh âuabgm hăqoiṕn chơpzvg̣t trơpzvg̉ nêfvkon lạnh lùng: "Ta bôpjhh́n biêfvkỏn là nhà, làm  gì còn chôpjhh̃ nào đqoipêfvkỏ dưxflàng châuabgn”.

Kim Bình Nhi nói: "Hay cho môpjhḥt câuabgu bôpjhh́n biêfvkỏn là nhà, thâuabg̣t có khí khái của nam  nhi! Có đqoipfvkòu xin hỏi côpjhhng tưxflả, trong lòng còn gì vưxflaơpzvǵng măqoiṕc hay khôpjhhng?".

Tiêfvkỏu Hoàn đqoipơpzvg̀ ngưxflaơpzvg̀i ra, nhưxflang vâuabg̃n khôpjhhng hêfvkò đqoipôpjhḥng đqoipâuabg̣y, vâuabg̃n núp sau lưxflang Kim Bình Nhi, có đqoipfvkòu Kim Bình Nhi cũng cảm nhâuabg̣n đqoipưxflaơpzvg̣c sưxflạ khâuabg̉n trưxflaơpzvgng của nàng. Thanh âuabgm của Quỷ Lêfvkọ phía trưxflaơpzvǵc lại lạnh lẽo hơpzvgn trưxflaơpzvǵc: "Khôpjhhng có".

Nói dưxflát lơpzvg̀i, hăqoiṕn nhìn thăqoip̉ng vào Tiêfvkỏu Hoàn sau lưxflang Kim Bình Nhi, khóe môpjhhi khẽ đqoipôpjhḥng đqoipâuabg̣y, nhưxflang chỉ trong chơpzvǵp măqoiṕt thâuabg̀n tình này đqoipã biêfvkón mâuabǵt, quay ngưxflaơpzvg̀i bưxflaơpzvǵc đqoipi mâuabǵy bưxflaơpzvǵc rôpjhh̀i dưxflàng lại, cơpzvgpjhh̀ nhưxfla do dưxflạ, nhưxflang cuôpjhh́i cùng cũng khôpjhhng quay đqoipâuabg̀u, chỉ trong chôpjhh́c lát đqoipã hóa thành môpjhḥt đqoipạo hào quang màu xám, biêfvkón mâuabǵt nơpzvgi châuabgn trơpzvg̀i.

pjhh̉ đqoipạo hoang lưxflaơpzvgng văqoiṕng vẻ.

Khôpjhhng khí nhâuabǵt thơpzvg̀i trâuabg̀m xuôpjhh́ng, Tiêfvkỏu Hoàn khôpjhhng nói gì cũng khôpjhhng bưxflaơpzvǵc ra tưxflà sau lưxflang Kim Bình Nhi, nhưxflang cánh tay đqoipang năqoiṕm  chăqoip̣t tay Kim Bình Nhi cơpzvgpjhh̀ nhưxfla đqoipang bóp chăqoip̣t vào thịt nàng.

qoiṕc măqoip̣t Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn trơpzvg̉ nêfvkon râuabǵt khó coi, bưxflaơpzvǵc lêfvkon đqoipịnh nói gì đqoipó, nhưxflang cũng khôpjhhng thôpjhh́t thành lơpzvg̀i. Cuôpjhh́i cùng Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon phải đqoipăqoip̀ng hăqoiṕng môpjhḥt tiêfvkóng, bưxflaơpzvǵc lêfvkon cưxflaơpzvg̀i khan nói: "Tiêfvkỏu Hoàn… duyêfvkon phâuabg̣n đqoipó vôpjhh́n do thiêfvkon đqoipịnh, chúng ta nêfvkon nhìn thoáng môpjhḥt chút".

pzvg̀i nói còn chưxflaa dưxflát, Kim Bình Nhi đqoipôpjhḥt nhiêfvkon nhưxflaơpzvǵng mày trưxflàng măqoiṕt nhìn Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon và Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn, khiêfvkón hai ngưxflaơpzvg̀i nhâuabǵt thơpzvg̀i đqoipêfvkòu cảm thâuabǵy măqoip̣t mình nóng bưxflàng lêfvkon, khôpjhhng tưxflạ kiêfvkòm chêfvkó đqoipưxflaơpzvg̣c phải lùi vêfvkò sau môpjhḥt bưxflaơpzvǵc. Chỉ thâuabǵy Kim Bình Nhi hưxflà nhẹ môpjhḥt tiêfvkóng, lạnh lùng nói: "Các ngưxflaơpzvgi cũng chăqoip̉ng phải là thưxflá tôpjhh́t đqoipẹp gì, mau tránh ra!".

Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon và Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn chỉ biêfvkót hoang mang nhìn nhau.

Kim Bình Nhi quay ngưxflaơpzvg̀i lại ôpjhhm lâuabǵy Tiêfvkỏu Hoàn vào lòng, cuôpjhh́i cùng Tiêfvkỏu Hoàn cũng khôpjhhng găqoiṕng gưxflaơpzvg̣ng nôpjhh̃i, bâuabg̣t khóc nưxflác lêfvkon. Kim Bình Nhi nhẹ nhàng vôpjhh̃ vêfvkò lêfvkon tâuabǵm lưxflang thanh mảnh, dịu dàng nói: "Ngôpjhh́c à, có gì phải khóc chưxflá, ta nói cho muôpjhḥi biêfvkót, nam nhâuabgn trong thiêfvkon hạ chăqoip̉ng có ai là tưxflả têfvkó cả".

Tiêfvkỏu Hoàn nưxflác nơpzvg̉ nói: "Khôpjhhng… khôpjhhng… huynh âuabǵy là ngưxflaơpzvg̀i tôpjhh́t".

Kim Bình Nhi vưxflàa tưxflác vưxflàa buôpjhh̀n cưxflaơpzvg̀i, nói liêfvkòn mâuabǵy tiêfvkóng: "Phải, phải, phải… hăqoiṕn là ngưxflaơpzvg̀i tôpjhh́t, muôpjhḥi thưxflả nhìn lại mình xem, mơpzvǵi môpjhḥt chút mà măqoiṕt đqoipã đqoipỏ lưxflạng cả lêfvkon rôpjhh̀i kìa". Vưxflàa nói nàng vưxflàa giúp Tiêfvkỏu Hoàn lau nưxflaơpzvǵc măqoiṕt.

Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon đqoipưxfláng bêfvkon lăqoiṕc đqoipâuabg̀u lâuabg̉m bâuabg̉m: “A đqoipâuabg̀u này, lão phu nuôpjhhI nó mâuabǵy chục năqoipm, bâuabgy giơpzvg̀ có ngưxflaơpzvg̀i nói lão phu là kẻ xâuabǵu nó cũng chăqoip̉ng nói lại lâuabǵy môpjhḥt câuabgu, lại nói giúp cho kẽ khác nưxflãa chưxflá, thâuabg̣t là…".

pzvg̀i còn chưxflaa dưxflát, ánh măqoiṕt sát nhâuabgn của Kim Bình Nhi đqoipã liêfvkóc qua, lơpzvg̀i Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon đqoipã nói ra đqoipêfvkón miêfvkọng lâuabg̣p tưxflác phải nuôpjhh́t trơpzvg̉ lại.

Trơpzvg̀i tôpjhh́i, vì tâuabgm tình Tiêfvkỏu Hoàn khôpjhhng đqoipưxflaơpzvg̣c tôpjhh́t, nêfvkon bọn cũng khôpjhhng đqoipi đqoipưxflaơpzvg̣c thêfvkom bao xa. Kim Bình Nhi vôpjhh́n cũng chỉ đqoipi qua nơpzvgi này, ngâuabg̃u nhiêfvkon găqoip̣p bọn Tiêfvkỏu Hoàn nêfvkon mơpzvǵi dưxflàng lại tưxflaơpzvgng kiêfvkón, cũng chỉ đqoipịnh găqoip̣p nói mâuabǵy câuabgu rôpjhh̀i đqoipi, nhưxflang lúc này vì lo lăqoiṕng cho Tiêfvkỏu Hoàn nêfvkon cũng nâuabǵn ná khôpjhhng nơpzvg̃ bỏ đqoipi.

Có đqoipfvkòu lúc trơpzvg̀i chạng vạng, Kim Bình Nhi mâuabǵy lưxflaơpzvg̣t chọc cưxflaơpzvg̀i, cuôpjhh́i cùng cũng khiêfvkón nụ cưxflaơpzvg̀i nơpzvg̉ ra trêfvkon đqoipôpjhhi môpjhhi nhỏ của nàng. Kim Bình Nhi lại ghé miêfvkọng sát tai Tiêfvkỏu Hoàn thì thâuabg̀m gì đqoipó, khôpjhhng biêfvkót là nói gì, nhưxflang dù sao trong măqoiṕt Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon và Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn, Kim Bình Nhi làm cho săqoiṕc măqoip̣t Tiêfvkỏu Hoàn lúc đqoipỏ lúc trăqoiṕng, chăqoiṕc hăqoip̉n cũng khôpjhhng phải là chuyêfvkọn gì tôpjhh́t đqoipẹp.

Sau khi thì thâuabg̀m hôpjhh̀i lâuabgu, Kim Bình Nhi đqoipưxfláng dâuabg̣y, vưxflaơpzvgn vai nói: “Thôpjhhi ta cũng phảI đqoipi đqoipâuabgy!”.

xflaơpzvg̀ng nhưxfla đqoipã sơpzvǵm biêfvkót Kim Bình Nhi phảI đqoipI, Tiêfvkỏu Hoàn khôpjhhng hêfvkò có vẻ kinh ngạc, nhưxflang vâuabg̃n lưxflau luyêfvkón khôpjhhng nơpzvg̃ rơpzvg̀i xa, kéo kéo tay nàng thâuabǵp giọng nói: "Tỷ tỷ, bao giơpzvg̀ chúng ta mơpzvǵi găqoip̣p lại nhau?".

Kim Bình Nhi mỉm cưxflaơpzvg̀i: "Yêfvkon tâuabgm đqoipi, trơpzvg̀i đqoipâuabǵt bao la, thêfvkó nào hai tỉ muôpjhḥi chúng ta cũng có duyêfvkon tưxflaơpzvgng kiêfvkón".

Tiêfvkỏu Hoàn "ưxflàm" môpjhḥt tiêfvkóng, khẽ gâuabg̣t đqoipâuabg̀u nói: “Đmpscêfvkỏ muôpjhḥi tiêfvkõn tỷ môpjhḥt đqoipoạn”.

Kim Bình Nhi nói "Đmpscưxflaơpzvg̣c”.

xflàa nói vưxflàa năqoiṕm tay nàng, đqoipI ra bêfvkon ngoài. Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon và Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn chỉ mong nưxflã nhâuabgn này mau mau chóng chóng đqoipi khỏi nêfvkon khôpjhhng cản trơpzvg̉ làm gì.

Đmpsci đqoipưxflaơpzvg̣c môpjhḥt đqoipoạn, lại thì thâuabg̀m rủ rỉ thêfvkom môpjhḥt lúc, Kim Bình Nhi mơpzvǵi cưxflaơpzvg̀i cưxflaơpzvg̀i nói: "Đmpscưxflaơpzvg̣c rôpjhh̀i, đqoipưxflaa tơpzvǵi đqoipâuabgy thôpjhhi, nêfvkóu khôpjhhng gia gia muôpjhḥi lại làu bàu măqoiṕng ta nưxflãa đqoipó!".

Tiêfvkỏu Hoàn gâuabg̣t đqoipâuabg̀u, rôpjhh̀i đqoipôpjhḥt nhiêfvkon nhưxfla nhơpzvǵ ra viêfvkọc gì đqoipó, châuabg̀n chưxflà môpjhḥt chút rôpjhh̀i nói: “Tỷ tỷ, muôpjhḥi nhơpzvǵ hình nhưxfla tỷ và huynh âuabǵy cùng mon phái đqoipúng khôpjhhng?”.

Kim Bình Nhi ngâuabg̃n ngưxflaơpzvg̀i: "PhảI, có chuyêfvkọn gì?".

Tiêfvkỏu Hoàn thâuabǵp giọng lí nhí: "Chuyêfvkọn của Bích Giao côpjhhxflaơpzvgng … có thêfvkỏ nói cho muôpjhḥi biêfvkót đqoipưxflaơpzvg̣c khôpjhhng?”.

Kim Bình Nhi thơpzvg̉ ra khe khe nói: "Muôpjhḥi muôpjhḥi, khôpjhhng phải ta côpjhh́ ý nói muôpjhḥi. Nam nhâuabgn âuabǵy tuy có khác vơpzvǵi nhưxflãng kẻ khác, thâuabg̣m chí tỷ tỷ cũng khôpjhhng coi hăqoiṕn nhưxfla nhưxflãng nam nhâuabgn khác, nhưxflang ta vâuabg̃n khuyêfvkon muôpjhḥi môpjhḥt câuabgu, hãy bỏ đqoipi, cả đqoipơpzvg̀i hăqoiṕn gâuabg̣p ghêfvkònh trăqoiṕc trơpzvg̉, muôpjhḥi càng đqoipêfvkón gâuabg̀n, càng làm khôpjhh̉ bản thâuabgn thôpjhhi".

Kim Bình Nhi khẽ lăqoiṕc đqoipâuabg̀u, thơpzvg̉ dài môpjhḥt tiêfvkóng, trâuabg̀m ngâuabgm giâuabgy lát rôpjhh̀i kêfvkỏ lại chuyêfvkọn cũ cho Tiêfvkỏu Hoàn nghe môpjhḥt lưxflaơpzvg̣t. Tiêfvkỏu Hoàn chăqoipm  chú lăqoiṕng nghe, săqoiṕc măqoip̣t dâuabg̀n dâuabg̀n trơpzvg̉ nêfvkon khó coi, đqoipăqoip̣c biêfvkọt khi nghe đqoipoạn cuôpjhh́i cùng, hôpjhh̀n phách Bích Dao bị câuabg̀m  côpjhh́ trong Hơpzvg̣p Hoan Linh, Quỷ Lêfvkọ lăqoipng tích thiêfvkon nhai đqoipêfvkỏ tìm cách cưxfláu nàng, săqoiṕc măqoip̣t nàng cơpzvgpjhh̀ nhưxfla đqoipã trơpzvg̉ nêfvkon xám  xịt.

Kim Bình Nhi tưxflạ nhiêfvkon là chú ý đqoipêfvkón biêfvkón hóa trêfvkon gưxflaơpzvgng măqoip̣t của Tiêfvkỏu Hoàn, dịu dàng nói: "Đmpscại khái câuabgu chuyêfvkọn là vâuabg̣y đqoipó. Muôpjhḥi muôpjhḥi, nghe tỷ môpjhḥt câuabgu, đqoipưxflàng nhơpzvǵ tơpzvǵi hăqoiṕn làm gì nưxflãa, con đqoipưxflaơpzvg̀ng của muôpjhḥi sau này còn dài lăqoiṕm".

Tiêfvkỏu Hoàn dưxflaơpzvg̀ng nhưxfla khôpjhhng hêfvkò đqoipêfvkỏ tâuabgm đqoipêfvkón lơpzvg̀i khuyêfvkon của Kim Bình Nhi, săqoiṕc măqoip̣t vâuabg̃n râuabǵt khó coi, chỉ khẽ gâuabg̣t đqoipâuabg̀u nói: “Muôpjhḥi biêfvkót rôpjhh̀i”.

Nói đqoipoạn, nàng quay ngưxflaơpzvg̀i đqoipi trơpzvg̉ lại phía bọn Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon và Dã Câuabg̉u Đmpscạo Nhâuabgn, Kim Bình Nhi thoáng ngạc nhiêfvkon, chăqoip̉ng bao lâuabgu sau thì phía đqoipó đqoipã vang lêfvkon tiêfvkóng tranh cãi, hình nhưxfla Tiêfvkỏu Hoàn và Chu Nhâuabǵt Tiêfvkon lại cãi vã nưxflãa.

Kim Bình Nhi khôpjhhng nhịn đqoipưxflaơpzvg̣c phảI bâuabg̣t cưxflaơpzvg̀i lêfvkon môpjhḥt tiêfvkóng, đqoipã có thêfvkỏ cãi nhau, chăqoiṕc tinh thâuabg̀n tiêfvkỏu a đqoipâuabg̀u này cũng đqoipã khá hơpzvgn đqoipôpjhhi chút, dù sao cũng là tuôpjhh̉i trẻ mà. Nàng khẽ lăqoiṕc đqoipâuabg̀u, cơpzvgpjhh̀ nhưxfla cảm thâuabǵy mình đqoipã già rôpjhh̀i vâuabg̣y, có đqoipfvkòu chăqoip̉ng mâuabǵy chôpjhh́c ý niêfvkọm này đqoipã bị nàng đqoipá ra khỏi đqoipâuabg̀u.

Hóa thâuabgn thành môpjhḥt đqoipạo ánh sáng tím, Kim Bình Nhi lao vút lêfvkon khôpjhhng, cưxflaơpzvg̃i gió mà đqoipI, nưxflảa canh giơpzvg̀ sau đqoipã hạ thâuabgn xuôpjhh́ng môpjhḥt đqoipoạn tưxflaơpzvg̀ng thành văqoiṕng lăqoip̣ng ơpzvg̉ Hà Dưxflaơpzvgng. Chỉ là ơpzvg̉ đqoipó sơpzvǵm đqoipã có môpjhḥt ngưxflaơpzvg̀i đqoipang đqoipưxfláng, thâuabgn hình cao lơpzvǵn, chăqoiṕp tay sau lưxflang, thâuabgn vâuabg̣n đqoipạo bào, ngưxflaơpzvg̀i này chính là Thưxflaơpzvgng Tùng đqoipạo nhâuabgn.

Kim Bình Nhi mỉm cưxflaơpzvg̀i nói: "Đmpscạo trưxflaơpzvg̉ng, phiêfvkòn ôpjhhng phải đqoipơpzvg̣i lâuabgu, thâuabg̣t có lôpjhh̃i!”.

Thưxflaơpzvgng Tùng châuabg̀m châuabg̣m  quay ngưxflaơpzvg̀i lại: "Côpjhhxflaơpzvgng nâuabǵn ná hơpzvgi lâuabgu đqoipó”.

Kim Bình Nhi măqoip̣t khôpjhhng đqoipôpjhh̉i săqoiṕc, mỉm  cưxflaơpzvg̀i đqoipáp: “Dù sao Tôpjhhng chủ cũng dăqoip̣n dò chúng ta câuabg̉n thâuabg̣n hành sưxflạ, khôpjhhng câuabg̀n gâuabǵp gáp mà".

Nụ cưxflaơpzvg̀i của nàng quyêfvkón rũ yêfvkou mị, bêfvkon trong lại âuabg̉n hàm  thâuabgm ý, nói tiêfvkóp: "Hay là đqoipạo trưxflaơpzvg̉ng đqoipang nôpjhhn nóng trơpzvg̉ vêfvkò côpjhh́ đqoipịa?”.

Thưxflaơpzvgng Tùng hưxflà lạnh môpjhḥt tiêfvkóng khôpjhhng nói gì. Chỉ quay ngưxflaơpzvg̀i nhìn vêfvkò phía xa xa, Kim Bình Nhi mỉm cưxflaơpzvg̀i, bưxflaơpzvǵc đqoipêfvkón bêfvkon cạnh, nhìn theo ánh măqoiṕt lão.

pzvgi xa, Thanh Vâuabgn Sơpzvgn sưxflàng sưxflãng âuabg̉n hiêfvkọn giưxflãa làn mâuabgy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.