Tru Tiên

Chương 225 : Hội Tụ

    trước sau   
   

nlabn trong nghĩa trang bỏ hoang, sau khi Lục Tuyênlab́t Kỳ đmwqnôhkcẉt nhiênlabn xuâunvǵt hiênlaḅn, bâunvg̀u khôhkcwng khí bôhkcw̃ng trơmass̉ nênlabn khác lạ.

Chu Nhâunvǵt Tiênlabn nhíu mày, cưisnhơmass̀i gưisnhơmasṣng môhkcẉt tiênlab́ng, thôhkcẃt: “Chăanwl̉ng phải là Lục nưisnh̃ hiênlaḅp ơmass̉ Thanh Vâunvgn Sơmassn hay chăanwlng, sao cũng đmwqnênlab́n tụ tâunvg̣p ơmass̉ nơmassi này?”.

Lục Tuyênlab́t Kỳ liênlab́c nhìn Chu Nhâunvǵt Tiênlabn, sau đmwqnó ánh măanwĺt dùng lại trênlabn mình Tiênlab̉u Bạch. Tiênlab̉u Bạch mỉm cưisnhơmass̀i, sóng măanwĺt lâunvǵp lánh, cũng đmwqnang thăanwlm dò nàng.

Lục Tuyênlab́t Kỳ khẽ nhíu mày, quay đmwqnâunvg̀u lại, nói vơmasśi Tiênlab̉u Hoàn: “Tiênlab̉u Hoàn côhkcwisnhơmassng, pháp bảo mà côhkcwisnh̀a nói đmwqnênlab́n có phải chính là do ngưisnhơmass̀i cưisnh́u côhkcwisnh̉ dụng khôhkcwng?”.

Tiênlab̉u Hoàn gâunvg̣t đmwqnâunvg̀u khăanwl̉ng đmwqnịnh: “Khôhkcwng sai, đmwqnúng là nhưisnhunvg̣y, ta nhơmasś râunvǵt rõ”.




anwḷt Lục Tuyênlab́t Kỳ hiênlaḅn vẽ băanwln khoăanwln, dưisnhơmass̀ng nhưisnh đmwqnang suy nghĩ đmwqnnlab̀u gì, nhưisnhng nàng chăanwl̉ng đmwqnơmasṣi lâunvgu, hỏi tiênlab́p: “Ngưisnhơmass̀i đmwqnó hiênlaḅn ơmass̉ đmwqnâunvgu? Côhkcwmasśi nói đmwqnênlab́n môhkcẉt ma đmwqnâunvg̀u nưisnh̃a, y ơmass̉ nơmassi nào, có thâunvgn phâunvg̣n gì, côhkcw có biênlab́t khôhkcwng?”.

Trênlabn măanwḷt Tiênlab̉u Bạch đmwqnưisnh́ng ơmass̉ canh đmwqnó cũng lôhkcẉ vẻ chú tâunvgm. Tiênlab̉u Hoàn khôhkcwng nghĩ ngơmasṣi gì, đmwqnáp ngay: “Thâunvgn phâunvg̣n và lai lịch ma đmwqnâunvg̀u đmwqnó tôhkcwi nhìn khôhkcwng ra, chỉ biênlab́t đmwqnạo hạnh của y thâunvg̣t là cao sâunvgu khó dò, nhưisnhng sau khi y băanwĺt bọn tôhkcwi, thì trói lại nhôhkcẃt trong mâunvǵy cái quan tài u ám này, rôhkcẁi biênlab́n mâunvǵt, cưisnh́ vài ngày mơmasśi xuâunvǵt hiênlaḅn môhkcẉt chôhkcẃc. Tôhkcwi nhơmasś hôhkcwm qua y trơmass̉ vênlab̀ môhkcẉt lâunvg̀n, sau đmwqnó khôhkcwng thâunvǵy nưisnh̃a, có lẽ đmwqnơmasṣi vài ngày nưisnh̃a y mơmasśi trơmass̉ lại?”.

Lục Tuyênlab́t Kỳ “à” môhkcẉt tiênlab́ng, châunvgn mày dưisnhơmass̀ng nhưisnh nhíu lại thênlabm, nói: “Còn kẻ cưisnh́u các ngưisnhơmass̀i thì sao?”.

Tiênlab̉u Hoàn chỉ vênlab̀ phía sau, đmwqnáp: “Ôjueeng ta năanwl̀m trong quan tài ơmass̉ góc nhà kia”.

Lục Tuyênlab́t Kỳ giâunvg̣t mình kinh ngạc, Tiênlab̉u Bạch đmwqnưisnh́ng bênlabn cạnh cũng hơmassi biênlab́n săanwĺc, băanwl̀ng vào đmwqnạo hạnh của nàng, vưisnh̀a rôhkcẁi khôhkcwng phát giác bênlabn trong quan tài chăanwl̉ng còn ngơmass̀ có ngưisnhơmass̀i khác.

Lục Tuyênlab́t Kỳ gâunvg̣t gâunvg̣t đmwqnâunvg̀u, trâunvg̀m ngâunvgm môhkcẉt lát, bưisnhơmasśc vênlab̀ phía căanwln nhỏ bỏ hoang u ám. Tiênlab̉u Hoàn nhìn nàng, khôhkcwng nhịn đmwqnưisnhơmasṣc la hoảng: “Câunvg̉n thâunvg̣n”.

Lục Tuyênlab́t Kỳ dưisnh̀ng châunvgn lại, quay đmwqnâunvg̀u nhìn Tiênlab̉u Hoàn. mỉm cưisnhơmass̀i, gâunvg̣t đmwqnâunvg̀u. Liênlab̀n đmwqnó nàng đmwqnịnh thâunvg̀n, bưisnhơmasśc lênlabn thênlab̀m đmwqná phủ đmwqnâunvg̀y rênlabu phong.

Thênlab̀m đmwqná chỉ có vài bâunvg̣c, mâunvǵy bưisnhơmasśc đmwqnã vưisnhơmasṣt qua, bóng tôhkcẃi bênlabn trong căanwln nhà nhỏ vâunvg̃n nhưisnh cũ, sưisnḥ vâunvg̣t chỉ nhìn thâunvǵy mơmass̀ mơmass̀. Ngoại trưisnh̀ môhkcẉt đmwqnnlab̉m sáng le lói tưisnh̀ ngoài cưisnh̉a chiênlab́u vào, trênlabn bưisnh́c tưisnhơmass̀ng đmwqnôhkcw̉ nát này lại bị mơmasśi bị khoét ra môhkcẉt lôhkcw̃ hôhkcw̉ng lơmasśn, nhơmass̀ thênlab́ khi Tiênlab̉u Bạch bưisnhơmasśc vào thì thâunvǵy sáng hơmassn môhkcẉt chút.

Lục Tuyênlab́t Kỳ nhanh chóng phát hiênlaḅn ra quan tài năanwl̀m trong góc nhà, đmwqnó chính là nơmassi tôhkcẃi tăanwlm nhâunvǵt, khôhkcwng có ánh sáng, mơmass̀ mơmass̀ cảm nhâunvg̣n đmwqnưisnhơmasṣc là nơmassi âunvgm khí thịnh nhâunvǵt, đmwqnnlab̀u này khi Vu Yênlabu tiênlab́n vào căanwln nhà, vưisnh̀a phản ưisnh́ng là cũng tìm ra đmwqnưisnhơmasṣc nguyênlabn nhâunvgn bênlabn trong.

Lục Tuyênlab́t Kỳ hít thâunvg̣t sâunvgu. Lúc này, môhkcẉt thâunvgn đmwqnạo hạnh tu hành, nhơmass̀ tưisnh châunvǵt thôhkcwng tuênlaḅ của nàng, đmwqnạo pháp Thah Vâunvgn bôhkcw̉n môhkcwn côhkcẃ nhiênlabn là lôhkcẉ hỏa thuâunvg̀n thanh, ngày đmwqnó tại đmwqnâunvg̀m lâunvg̀y tâunvgy phưisnhơmassng cùng Quỷ Lênlaḅ nhơmasś đmwqnưisnhơmasṣc quyênlab̉n ba “Thiênlabn Thưisnh”, dĩ nhiênlabn cũng có lơmasṣi ích cưisnḥc lơmasśn đmwqnôhkcẃi vơmasśi tu hành của nàng. Chỉ là bình thưisnhơmass̀ng nàng râunvǵt câunvg̉n trọng nênlabn chăanwl̉ng mâunvǵy ngưisnhơmass̀i nhìn ra đmwqnưisnhơmasṣc đmwqnạo hạnh hiênlaḅn giơmass̀ của nàng ra sao.

Lúc này đmwqnưisnh́ng trong căanwln nhà bỏ hoang tại nghĩa trang, Lục Tuyênlab́t Kỳ bâunvǵt giác nhưisnhơmasśng mày, âunvgm khí nơmassi này cưisnḥc thịnh, vưisnhơmasṣt xa ý liênlaḅu của nàng, nhưisnhng chỉ trong vòng vài thưisnhơmasśc, lúc nàng còn đmwqnưisnh́ng ngoài căanwln nhà, chăanwl̉ng cảm thâunvǵy gì cả. Rõ ràng là, nơmassi này đmwqnã có cao nhâunvgn dùng phép trâunvǵn yênlab̉m, đmwqnem âunvgm khí kịch liênlaḅt này, dôhkcẁn lại khoảnh đmwqnâunvǵt nơmassi đmwqnâunvgy.

Chỉ băanwl̀ng vào đmwqnạo hạnh này, thâunvg̣t chăanwl̉ng thênlab̉ xem thưisnhơmass̀ng!

masśi âunvgm khí mãnh liênlaḅt nhưisnh ơmass̉ nơmassi này, môhkcẉt nghĩa trang thôhkcwng thưisnhơmass̀ng tuyênlaḅt chăanwl̉ng thênlab̉ có, phải tạo ra pháp thuâunvg̣t trâunvǵn yênlab̉m quỷ dị này, thì ngưisnhơmass̀i bị giam bênlabn trong là ai đmwqnâunvgy?




Lẽ nào mình đmwqnã đmwqnoán đmwqnúng?

Lục Tuyênlab́t Kỳ trong lúc bâunvǵt tri bâunvǵt giác, phát hiênlaḅn lòng bàn tay toát môhkcẁ hôhkcwi lạnh, chỉ là nàng chăanwl̉ng phải ngưisnhơmass̀i phàm, tâunvgm chí kiênlabn nghị, trong lòng măanwḷc dù nghi ngại, nhưisnhng khôhkcwng lôhkcẉ vẻ khiênlab́p sơmasṣ, ngâunvg̀m vâunvg̣n thâunvg̀n thôhkcwng, ngưisnhng thâunvg̀n giơmasśi bị, tưisnh̀ng bưisnhơmasśc, tưisnh̀ng bưisnhơmasśc tiênlab́n đmwqnênlab́n.

Trong quan tài, Vu Yênlabu cùng kẽ mâunvg̣p mạp bênlabn dưisnhơmasśi lúc này đmwqnênlab̀u nhìn thâunvǵy bóng trăanwĺng của Lục Tuyênlab́t Kỳ châunvg̀m châunvg̣m tiênlab́n đmwqnênlab́n. Kẻ mâunvg̣p chăanwl̉ng phản ưisnh́ng gì, chỉ nhìn chăanwlm chăanwlm. Vu Yênlabu trong lòng rôhkcẃi loạn, khôhkcwng biênlab́t khi Lục Tuyênlab́t Kỳ đmwqnênlab́n rôhkcẁi sẽ làm gì. Gã muôhkcẃn rơmass̀i khỏi nơmassi quỷ quái này, nhưisnhng trong thơmass̀i đmwqnnlab̉m hiênlaḅn tại, khôhkcwng biênlab́t gã nghĩ bao nhiênlabu cách, thưisnh̉ bao nhiênlabu dị thuâunvg̣t đmwqnôhkcẉc đmwqnáo, nhưisnhng dưisnhơmasśi sưisnḥ câunvǵm chênlab́ kỳ dị tạo ra trênlabn quan tài này, có vẻ nhưisnh chính là khăanwĺc tinh của gã, làm cho khí mạch toàn thâunvgn gã khóa chăanwḷt chăanwl̉ng thênlab̉ đmwqnôhkcẉng đmwqnâunvg̣y, nưisnh̉a phâunvg̀n khí lưisnḥc cũng vâunvg̣n khôhkcwng lênlabn.

Vu Yênlabu trong lòng kênlabu khôhkcw̉ khôhkcwng dưisnh́t, trong lúc vôhkcwnlab́ khả thi, chỉ còn biênlab́t khôhkcwng ngưisnh̀ng than xui xẻo.

Lục Tuyênlab́t Kỳ tưisnh̀ tưisnh̀ tiênlab́p câunvg̣n côhkcw̃ quan tài thâunvg̀n bí âunvǵy, đmwqnênlab́n gâunvg̀n mơmasśi thâunvǵy có vẻ nhưisnh là côhkcw̃ quan tài gôhkcw̃ bình thưisnhơmass̀ng chăanwl̉ng có gì lạ, nét câunvg̉n trọng và hơmassi ngạc nhiênlabn ơmass̉ giưisnh̃a đmwqnôhkcwi châunvgn mày của nàng càng lúc càng rõ. Quan tài gôhkcw̃ này hiênlab̉n nhiênlabn chăanwl̉ng phải là tuyênlaḅt thênlab́ chí bảo gì, nhìn vào châunvǵt gôhkcw̃, tôhkcẃi đmwqna chỉ loại gôhkcw̃ trung bình, lại mục nát quá nưisnh̉a, tưisnḥ nhiênlabn cũng khôhkcwng phải là quan tài phát ra âunvgm khí mạnh liênlaḅt nhưisnh thênlab́ này.

Nhưisnhng băanwl̀ng cảm giác linh mâunvg̃n của nàng, ơmass̉ gâunvg̀n nhưisnhunvg̣y, liênlab̀n phát hiênlaḅn ơmass̉ trong quan tài đmwqnúng là có hai ngưisnhơmass̀i, chỉ là xung quanh hai ngưisnhơmass̀i này bị bao bọc bơmass̉i môhkcẉt vâunvg̀ng âunvgm khí mơmass̀ mơmass̀ tỏ tỏ, trói chăanwḷt toàn thâunvgn họ lại. Vơmasśi vâunvg̀ng âunvgm khí này, dù thâunvgn ơmass̉ ngoài ba thưisnhơmasśc, nhưisnhng Lục Tuyênlab́t Kỳ đmwqnã cảm giác khí huyênlab́t trong ngưisnhơmass̀i dưisnhơmass̀ng nhưisnhhkcwi lênlabn, cảm giác băanwlng lưisnhơmassng bôhkcw̃ng truyênlab̀n tơmasśi.

Cuôhkcẃi cùng là yênlabu thuâunvg̣t gì, hoăanwḷc là yênlabu khí chưisnha tưisnh̀ng nghe nói tơmassíi khi nào, lại có phát lưisnḥc đmwqnáng sơmasṣ đmwqnênlab́n thênlab́?.

Lục Tuyênlab́t Kỳ áp chênlab́ sưisnḥ kinh ngạc trong lòng, đmwqnôhkcẁng thơmass̀i trâunvǵn đmwqnịnh tâunvgm thâunvg̀n, đmwqnem khí tưisnh́c chạy loạn trong ngưisnhơmass̀i ép xuôhkcẃng, câunvg̉n thâunvg̣n thăanwlm dò quan tài gôhkcw̃ môhkcẉt lâunvg̀n nưisnh̃a, rôhkcẁi châunvg̀m châunvg̣m đmwqnưisnha tay vênlab̀ phía nó.

massi cưisnh̉a căanwln nhà, thâunvgn hình Tiênlab̉u Bạch thoáng xuâunvǵt hiênlaḅn, nàng tưisnḥa vào khung cưisnh̉a, thâunvg̀n tình thoải mái, nhưisnhng căanwḷp măanwĺt lại chăanwlm chú nhìn đmwqnôhkcẉng tác của Lục Tuyênlab́t Kỳ. Vơmasśi đmwqnạo hạnh của nàng, vào lúc giải cưisnh́u ba ngưisnhơmass̀i Chu Nhâunvǵt Tiênlabn đmwqnã sơmasśm phát hiênlaḅn đmwqnnlab̉m kỳ dị của côhkcw̃ quan tài đmwqnó, đmwqnênlab̉ chênlab́ trụ mâunvǵy ngưisnhơmass̀i Chu Nhâunvǵt Tiênlabn, chăanwl̉ng qua chỉ câunvg̀n thuâunvg̣t pháp thôhkcwng thưisnhơmass̀ng là đmwqnưisnhơmasṣc, nhưisnhng quan tài trong góc âunvǵy lại âunvg̉n chưisnh́a nguy hiênlab̉m cưisnḥc lơmasśn, thâunvg̣m chí đmwqnênlab́n nàng cũng khôhkcwng dám thưisnh̉, trong lúc do dưisnḥ, nàng cưisnh́u ban ngưisnhơmass̀i Chu Nhâunvǵt Tiênlabn trưisnhơmasśc, nhưisnhng đmwqnôhkcẃi vơmasśi quan tài âunvǵy vâunvg̃n chưisnha dám khinh cưisnh̉ vọng đmwqnôhkcẉng.

Lúc này thâunvǵy Lục Tuyênlab́t Kỳ đmwqnưisnh́ng trưisnhơmasśc quan tài âunvǵy, Tiênlab̉u Bạch tưisnḥ nhiênlabn phải chú tâunvgm quan sát, hơmassn nưisnh̃aqua tài đmwqnang giam giưisnh̃ Vu Yênlabu, chính là kẻ nàng muôhkcẃn có, vì vâunvg̣y bâunvǵt giác toàn thâunvgn trơmass̉ nênlabn tâunvg̣p trung. âunvg̣ đmwqnâunvg̀u bênlabn kia, Chu Nhâunvǵt Tiênlabn, Tiênlab̉u Hoàn và Dã Câunvg̉u Đrukrạo Nhâunvgn ba ngưisnhơmass̀i tưisnḥ hôhkcẁ cũng khôhkcwng nén đmwqnưisnhơmasṣc lòng hiênlab́u kỳ thúc đmwqnâunvg̉y, dâunvg̀n dâunvg̀n chuyênlab̉n đmwqnênlab́n lôhkcw̃ hôhkcw̉ng lơmasśn bênlabn ngoài, nhìn vào bênlabn trong căanwln nhà.

Trong ngoài nghĩa trang, đmwqnôhkcẉt nhiênlabn biênlab́n thành yênlabn ăanwĺng, bâunvg̀u khôhkcwng bâunvǵt giác trơmass̉ nênlabn quỷ dị, mọi ngưisnhơmass̀i im thít, đmwqnênlab̀u chăanwlm chú nhìn đmwqnôhkcẉng tác của Lục Tuyênlab́t Kỳ, khôhkcwng dám phâunvgn tâunvgm. Tưisnh̀ châunvgn trơmass̀i xa tít, phóng lênlabn môhkcẉt đmwqnạo hăanwĺc khí mơmass̀ mơmass̀ xoay tít trênlabn khôhkcwng, môhkcẉt nhâunvgn ảnh khác tưisnḥa hôhkcẁ bám đmwqnhkcw̉i khôhkcwng rơmass̀i, lưisnhơmasṣn qua, lưisnhơmasṣn lại trênlabn khôhkcwng, nhưisnhng chăanwl̉ng ai chú ý đmwqnênlab́n.

Giưisnh̃a bóng tôhkcẃi, thâunvgn ảnh màu trăanwĺng nhè nhẹ lay đmwqnôhkcẉng, cánh tay mênlab̀m mại trăanwĺng muôhkcẃt của Lục Tuyênlab́t Kỳ châunvg̀m châunvg̣m đmwqnăanwḷt trênlabn năanwĺp quan tài gôhkcw̃, dưisnhơmass̀ng nhưisnh cùng lúc, đmwqnôhkcẉng tác vôhkcẃn vôhkcw thanh vôhkcwisnh́c, nhưisnhng tưisnh̀ trong quan tài bôhkcw̃ng truyênlab̀n ra môhkcẉt tiênlab́ng vang tuy khôhkcwng lơmasśn nhưisnhng trong trẻo vôhkcw cùng.

Nghe giôhkcẃng nhưisnh cọc gôhkcw̃ nào đmwqnó nưisnh́t ra.




Lục Tuyênlab́t Kỳ biênlab́n săanwĺc, cánh tay chạm vào năanwĺp gôhkcw̃ nhanh chóng thu vênlab̀, đmwqnúng lúc tay nàng mơmasśi câunvǵt lênlabn, môhkcẉt đmwqnạo hăanwĺc khí mãnh liênlaḅt tưisnh̀ nơmassi tay nàng vưisnh̀a tiênlab́p xúc phụt lênlabn, cùng vơmasśi tiênlab́ng “xì xì” khôhkcwng dưisnh́t, nhưisnh ngọn lưisnh̉a ma bùng lênlabn tưisnh̀ khoảng đmwqnâunvǵt âunvǵy.

Vu Yênlabu đmwqnang bị giam giưisnh̃ trong quan tài cảm thâunvǵy lạnh ngưisnhơmass̀i, đmwqnạo pháp gã tu tâunvg̣p cùgn vơmasśi yênlabu lưisnḥc câunvǵm chênlab́ này có vài phâunvg̀n tưisnhơmassng tụ, nhưisnhng uy lưisnḥc khôhkcwng thênlab̉ so sánh, chỉ thâunvǵy ngọn lưisnh̉a đmwqnen vôhkcwanwĺc âunvǵy chơmasśp bùng chơmasśp tăanwĺt, trong lòng gã khôhkcwng khỏi châunvǵn đmwqnôhkcẉng. Bị ngọn lưisnh̉a đmwqnen âunvǵy thiênlabu phải cơmass thênlab̉ thì hâunvg̣u quả ra sao, gã cũng ít nhiênlab̀u đmwqnoán đmwqnưisnhơmasṣc, nhưisnhng hăanwĺn khôhkcwng nghĩ ra vì sao lúc bản thâunvgn tiênlab́n gâunvg̀n quan tài, câunvǵm chênlab́ quỷ dị hung ngoan này khôhkcwng pát đmwqnôhkcẉng vơmasśi mình, nhưisnhng khi Lục Tuyênlab́t Kỳ đmwqnênlab́n lại nhạy nhưisnh thênlab́?

Trong lúc lòng gã bôhkcẃi rôhkcẃi, khôhkcwng kiênlab́n giả đmwqnưisnhơmasṣc, gã bôhkcw̉ng lại có cảm thâunvǵy gì đmwqnó, nhìn xuôhkcẃng dưisnhơmasśi, chính kẻ mâunvg̣p mạp thâunvg̀n bí ơmass̉ dưisnhơmasśi thâunvgn mình, lúc này bôhkcw̉ng nhưisnh cùng vơmasśi sưisnḥ phát đmwqnôhkcẉng của pháp thuâunvg̣t trâunvǵn yênlab̉m, cũng có biênlab́n hóa khác lạ.

hkcẉt đmwqnạo âunvgm khí mãnh liênlaḅt xuâunvǵt hiênlaḅn, mạnh hơmassn đmwqnơmasṣt khí chơmasṣt có chơmasṣt khôhkcwng vưisnh̀a rôhkcẁi gâunvǵp nhiênlab̀u lâunvg̀n, nhanh chóng lơmasśp lơmasśp bao quanh thâunvgn thênlab̉ bọn họ trong quan tài, Vu Yênlabu chỉ cảm giác trong đmwqnâunvg̀u vang lênlabn môhkcẉt tiênlab́ng lơmasśn, phảng phâunvǵt nhưisnh trôhkcẃng rôhkcw̃ng, vôhkcwhkcẃ khí tưisnh́c âunvgm đmwqnôhkcẉc lạnh lẽo nhưisnh đmwqnôhkcẉc xà cùng lúc xâunvgm nhâunvg̣p cơmass thênlab̉ gã, ào ạt chênlab́ trụ toàn thâunvgn, thôhkcẃng khôhkcw̉ vôhkcw cùng, gã bôhkcw̉ng nhưisnh muôhkcẃn kênlabu mà kênlabu khôhkcwng thành tiênlab́ng, chỉ trong môhkcẉt thoáng thơmass̀i gian, cảm giác nhưisnhhkcẃng khôhkcwng băanwl̀ng chênlab́t.

hkcw̃ âunvgm khí này băanwĺt nguôhkcẁn tưisnh̀ chính trong cơmass thênlab̉ kẻ mâunvg̣p mạp thâunvg̀n bí phát ra.

Lục Tuyênlab́t Kỳ dán măanwĺt vào dâunvǵu tay đmwqnen sì, săanwĺc măanwḷt hơmassi trăanwĺng ra, Tiênlab̉u Bạch đmwqnưisnh́ng xa phía sau lưisnhng nàng, cũng tưisnh̀ tưisnh̀ thăanwl̉ng ngưisnhơmass̀i, thôhkcwi dưisnḥa vào khung cưisnh̉a, trênlabn măanwḷt hiênlaḅn ra thâunvg̀n săanwĺc ngưisnhng trọng.

Chính vào lúc này, Lục Tuyênlab́t Kỳ đmwqnôhkcẉt nhiênlabn cảm thâunvǵy đmwqnnlab̀u gì, khẽ rùng mình, thâunvg̀n tình đmwqnại biênlab́n, nhưisnhng khôhkcwng lùi lại chút nào, chỉ thâunvǵy nàng khôhkcwng do dưisnḥ, thò tay ra phía sau, “xoẻng” môhkcẉt tiênlab́ng nhưisnh long ngâunvgm, hào quang mơmass̀ mơmass̀ hiênlaḅn ra, ánh ssáng xanh tỏa ra bôhkcẃn phía, lâunvg̣p tưisnh́c chiênlab́u sáng căanwln nhà tôhkcẃi tăanwlm này.

Thiênlabn Gia rơmass̀i khỏi vỏ!

Trong ánh sáng rưisnḥc rơmass̃, trưisnhơmass̀ng kiênlab́m nhưisnhisnhơmasśc ao thu phản chiênlab́u gưisnhơmassng măanwḷt tưisnḥa tuyênlab́t sưisnhơmassng của Lục Tuyênlab́t Kỳ, kiênlab́m  quang dào dạt, ơmass̉ giưisnh̃a khôhkcwng trung nhưisnhanwḷt hôhkcẁ thu gơmasṣn sóng lăanwln tăanwln, tưisnh̀ tưisnh̀ tụ lại, trong khôhkcwng gian biênlab́n thành vôhkcwhkcẃ kiênlab́m quang hưisnh ảnh, chém vênlab̀ phía côhkcw̃ quan tài.

Nói là chém, nhưisnhng phảng phâunvǵt nhưisnh có uy thênlab́ khai sơmassn phá thạch, khi kiênlab́m quang đmwqnênlab́n gâunvg̀n, trong côhkcw̃ quan tài thâunvg̀n bí tưisnḥa hôhkcẁ cũng ó cảm giác bị uy hiênlab́p, thanh âunvgm rào rạo khe khẽ phát ra.

hkcẉt đmwqnạo hăanwĺc khí bôhkcw̉ng tưisnh̀ trong quan tài bay ra, nhưisnhhkcẉt thưisnḥc thênlab̉, lâunvg̣p tưisnh́c đmwqnơmass̃ lâunvǵy Thiênlabn Gia thâunvg̀n kiênlab́m giưisnh̃a khôhkcwng trung, Lục Tuyênlab́t Kỳ săanwĺc măanwḷt hơmassi biênlab́n, thét lênlabn môhkcẉt tiênlab́ng, thâunvgn hình đmwqnôhkcẉt nhiênlabn bay thăanwl̉ng lênlabn khôhkcwng, bạch y phâunvǵp phơmasśi nhưisnh tiênlabn nưisnh̃.

Ba thưisnhơmasśc xung quanh nơmassi nàng vưisnh̀a đmwqnưisnh́ng, chỉ nghe thâunvǵy tiênlab́ng “xì xì” vang lênlabn, cả môhkcẉt khoảng khôhkcwng gian âunvǵy bôhkcw̉ng bị môhkcẉt đmwqnạo hăanwĺc khí chăanwl̉ng biênlab́t đmwqnênlab́n tưisnḥ bao giơmass̀ thiênlabu cháy sém.

Mùi hôhkcwi thôhkcẃi bao trùm căanwln nhà nhỏ.




Lục Tuyênlab́t Kỳ ơmass̉ giưisnh̃a chưisnh̀ng khôhkcwng, nhưisnhng tuyênlaḅt khôhkcwng hoảng loạn, Thiênlabn Gia thâunvg̀n kiênlab́m lâunvǵp lánh lam quang, lưisnhơmasṣn môhkcẉt vòng nhỏ rôhkcẁi hạ xuôhkcẃng.

Lúc này chung quanh quan tài đmwqnã toàn là âunvgm khí đmwqnen kịt, mịt mù nhưisnhunvgy, cũng khôhkcwng biênlab́t âunvgm khí này nhanh chóng trào ra nhưisnh thênlab́ nào, chỉ thâunvǵy giơmass̀ đmwqnâunvgy bênlabn trênlabn lam quang nhưisnh đmwqnnlaḅn, ánh sáng Thiênlabn Gia lâunvǵp lánh hạ xuôhkcẃng, bênlabn dưisnhơmasśi hăanwĺc khí cũng khôhkcwng phải yênlab́u, nhưisnh có ngưisnhơmass̀i vôhkcw hình chỉ huy, ngưisnhng tụ bôhkcẃn măanwḷt quanh quan tài, nhưisnhhkcẉt bưisnh́c tưisnhơmass̀ng đmwqnen cản trưisnhơmasśc măanwḷt Thiênlabn Gia.

Nhìn thâunvg̀n kiênlab́m và hăanwĺc khí giao tranh trong nháy măanwĺt, Thiênlabn Gia thâunvg̀n kiênlab́m vưisnh̀a mơmasśi đmwqnâunvgm vào hăanwĺc khí, bôhkcw̉ng nhưisnhanwḷp lò xo, cả ngưisnhơmass̀i Lục Tuyênlab́t Kỳ đmwqnôhkcẉt nhiênlabn nhẹ nhưisnhhkcwng vũ, tà tà bay bôhkcw̉ng vênlab̀ phía sau. Ngay sau khi thâunvgn hình nàng bôhkcẃc lênlabn, tay nàng bôhkcw̉ng đmwqnưisnha ra nhưisnh đmwqnao, thoáng chôhkcẃc trong măanwĺt thoáng qua ánh vàng phơmassn phơmasśt, chơmasśp lênlabn rôhkcẁi tăanwĺt, nhưisnhng lòng bàn tay lại xuâunvǵt hiênlaḅn môhkcẉt đmwqnạo thanh quang, chính là Thanh Vâunvgn môhkcwn Thái cưisnḥc huyênlab̀n thanh đmwqnạo chính tôhkcwng, tưisnh̀ bênlabn hôhkcwng hăanwĺc khí đmwqnánh tơmasśi.

“Bình!”.

anwĺc khí đmwqnôhkcẉt nhiênlabn xáo đmwqnôhkcẉng, liênlab̀n đmwqnó vài âunvgm thanh trâunvg̀m trâunvg̀m vang lênlabn, nhưisnhunvg̣t gì đmwqnó vưisnh̀a gãy.

Tiênlab̉u Bạch đmwqnưisnh́ng bênlabn cưisnh̉a sôhkcw̉ khẽ mỉm cưisnhơmass̀i, khẽ gâunvg̣t đmwqnâunvg̀u tỏ vẻ khen ngơmasṣi. Nhưisnhng ơmass̉ đmwqnâunvg̀u bênlabn kia, Chu Nhâunvǵt Tiênlabn đmwqnưisnh́ng cạnh Tiênlab̉u Hoàn và Dã Câunvg̉u Đrukrạo Nhâunvgn bôhkcw̉ng nhíu mày, tưisnḥa hôhkcẁ nhìn ra viênlaḅc gì kỳ lạ, trong măanwĺt lôhkcẉ vẻ kinhnghi bâunvǵt đmwqnịnh, rôhkcẁi chìm vào suy tưisnhơmass̉ng.

Bị Lục Tuyênlab́t Kỳ bôhkcw̉ng nhiênlabn đmwqnánh trúng, côhkcw̃ hăanwĺc khí âunvǵy tưisnḥa hôhkcẁ bâunvǵt ngơmass̀, phâunvg̃n nôhkcẉ, liênlab̀n chuyênlab̉n thủ thành côhkcwng, môhkcẉt mảng đmwqnen dày đmwqnăanwḷc nhưisnhhkcẉt đmwqnám mâunvgy đmwqnen nhăanwĺm thăanwl̉ng bóng trăanwĺng bênlabn kia phóng đmwqnênlab́n.

Lục Tuyênlab́t Kỳ bôhkcw̉ng dưisnh̀ng lại giưisnh̃a chưisnh̀ng khôhkcwng, gió thôhkcw̉i qua măanwḷt, tóc phâunvǵp phơmasśi bay, chăanwl̉ng chút do dưisnḥ, chỉ thâunvǵy bóng ngưisnhơmass̀i nhưisnh bị vôhkcw hình đmwqnại lưisnḥc kéo xuôhkcẃng, bôhkcw̃ng bay vọt lênlabn, “âunvg̀m” môhkcẉt tiênlab́ng, thâunvgn hình nàng so vơmasśi tình cảnh thâunvg̣t khôhkcwng phù hơmasṣp, cả mái ngói tòa nhà hoang trong nghĩa trang chơmasśp măanwĺt bị xé ra, đmwqnoạn câunvgy mảng gôhkcw̃ lôhkcẉp đmwqnôhkcẉp rơmassi xuôhkcẃng, bụi bôhkcẃc mịt mù, chỉ có bóng trăanwĺng âunvǵy lại nhưisnh áng mâunvgy nhẹ nhàng bay thăanwl̉ng lênlabn trênlabn, dưisnhơmasśi ánh sao đmwqnênlabm, thâunvg̣t tiênlabu sái tuyênlaḅt trâunvg̀n.

anwĺc khí miênlab̃n cưisnhơmass̃ng đmwqnhkcw̉i theo đmwqnưisnhơmasṣc môhkcẉt trưisnhơmasṣng thì có vẻ hênlab́t sưisnh́c, môhkcẉt ngọn gió đmwqnênlabm lôhkcẁng lôhkcẉng thôhkcw̉i qua, thoáng chôhkcẃc đmwqnã xua tan đmwqni hăanwĺc khí.

Thâunvgn hình Lục Tuyênlab́t Kỳ khẽ dưisnh̀ng lại giưisnh̃a tâunvg̀ng khôhkcwng, kênlabu khẽ môhkcẉt tiênlab́ng, rôhkcẁi phóng xuôhkcẃng tòa nhà nhỏ.

Lúc này Tiênlab̉u Bạch đmwqnã nhảy ra khỏi khung cưisnh̉a, khoanh tay đmwqnưisnh́ng nhìn tưisnh̀ xa, chỉ ba ngưisnhơmass̀i bọn Chu Nhâunvǵt Tiênlabn tỏ vẻ khôhkcw̉ sơmass̉ tránh né vôhkcwhkcẃ mảnh gôhkcw̃ bôhkcw̉ng nhiênlabn tưisnh̀ trênlabn trơmass̀i rơmassi xuôhkcẃng.

Trong lúc hôhkcw̃n loạn này, thâunvgn ngưisnhơmass̀i Lục Tuyênlab́t Kỳ đmwqnã lao lại vào căanwln nhà âunvǵy, chỉ nghe nàng kênlabu lênlabn môhkcẉt tiênlab́ng lảnh lót, chơmasśp măanwĺt trong tiênlab̉u ôhkcẃc lam quang rưisnḥc rơmass̃, vôhkcwhkcẃ đmwqnôhkcẁ đmwqnạc đmwqnưisnhơmasṣc bơmasśi tung ra, lát sau, trong căanwln phòng bôhkcw̃ng phát ra tiênlab́ng đmwqnôhkcẉng lơmasśn, âunvg̉n ưisnhơmasśc vang lênlabn tiênlab́ng hôhkcwisnh̀a mưisnh̀ng vưisnh̀a ngạc nhiênlabn của Lục Tuyênlab́t Kỳ:

“Đrukrnlab̀n sưisnh thúc, quả nhiênlabn là ngưisnhơmass̀i!”.




unvǵy ngưisnhơmass̀i Chu Nhâunvǵt Tiênlabn ơmass̉ phía xa, nhâunvg̣n ra răanwl̀ng mình khôhkcwng còn bị nhưisnh̃ng mảnh vơmass̃ rơmassi phải nưisnh̃a, lúc này mơmasśi quay lại nhìn, chỉ thâunvǵy sưisnḥ hôhkcw̃n loạn cùng cưisnḥc trong căanwln phòng giơmass̀ đmwqnâunvgy đmwqnã dâunvg̀n dâunvg̀n lăanwĺng xuôhkcẃng, chôhkcẃc lát, hào quang màu lam chói măanwĺt cũng biênlab́n đmwqni, sau đmwqnó tưisnh̀ trong cưisnh̉a, xuâunvǵt hiênlaḅn môhkcẉt bóng ngưisnhơmass̀i.

Ngưisnhơmass̀i này khôhkcwng phải Lục Tuyênlab́t Kỳ, là môhkcẉt nhâunvgn vâunvg̣t thâunvg̀n bí, toàn thâunvgn măanwḷc đmwqnôhkcẁ đmwqnen, măanwḷt cũng bị che lại, nhìn khôhkcwng rõ dung mạo, ba ngưisnhơmass̀i Chu Nhâunvǵt Tiênlabn khôhkcwng biênlab́t kẻ này, nhưisnhng Tiênlab̉u Bạch thì hăanwĺng giọng môhkcẉt tiênlab́ng, khôhkcwng hiênlab̉u nàng di đmwqnôhkcẉng thênlab́ nào, ngưisnhơmass̀i bôhkcw̉ng xuâunvǵt hiênlaḅn ngay tại nơmassi Vu Yênlabu đmwqnịnh bưisnhơmasśc tơmasśi, đmwqnưisnh́ng chăanwĺn ngang đmwqnưisnhơmass̀ng.

Vu Yênlabu liênlab́c nhìn Tiênlab̉u Bạch, cưisnhơmass̀i khôhkcw̉ môhkcẉt tiênlab́ng, dưisnh̀ng châunvgn lại.

Lát sau, tiênlab́ng châunvgn trong nhà vọng ra, liênlab̀n đmwqnó có hai ngưisnhơmass̀i xuâunvǵt hiênlaḅn trưisnhơmasśc cưisnh̉a, chính là Lục Tuyênlab́t Kỳ dìu môhkcẉt kẽ mâunvg̣p mạp dung nhan tiênlab̀u tụy, châunvg̀m châunvg̣m bưisnhơmasśc ra.

unvǵy ngưisnhơmass̀i Tiênlab̉u Hoàn nhìn vơmasśi vẻ quan tâunvgm, kẻ mâunvg̣p mạp  âunvǵy chính là ngưisnhơmass̀i hôhkcwm âunvǵy đmwqnã cưisnh́u họ môhkcwt mạng dưisnhơmasśi tay tênlabn ma đmwqnâunvg̀u, chỉ là nhìn thoáng qua, sau khi bị giam trong quan tài nhiênlab̀u ngày, chăanwl̉ng hiênlab̉u vì sao, nhìn thênlab̉ hình kẻ mâunvg̣p mạp lại có vẻ to béo hơmassn môhkcẉt chút.

Lục Tuyênlab́t Kỳ đmwqnơmass̃ kẻ mâunvg̣p mạp này, dìu lão ngôhkcẁi xuôhkcẃng bâunvg̣c đmwqná trưisnhơmasśc cưisnh̉a nhà, trâunvg̀m giọng hỏi: “Đrukrnlab̀n sưisnh thúc, ngưisnhơmass̀i khôhkcwng sao chưisnh́?”.

Nhưisnh̃ng ngưisnhơmass̀i có măanwḷt nghe câunvgu nói đmwqnó của nàng, ai cũng thoáng ngạc nhiênlabn, thâunvgn phâunvg̣n Lục Tuyênlab́t Kỳ, họ tưisnḥ nhiênlabn đmwqnênlab̀u biênlab́t, nhưisnhng nghe nàng xưisnhng hôhkcwmasśi kẻ mâunvg̣p mạp âunvǵy, khôhkcwng ngơmass̀ cũng là môhkcwn hạ Thanh Vâunvgn, lại còn có vẻ là trưisnhơmass̉ng lão bôhkcẃi phâunvg̣n khôhkcwng thâunvǵp?

Kẻ mâunvg̣p mạp âunvǵy chính là thủ tọa Đrukrại Trúc Phong, mâunvǵy ngày trưisnhơmasśc biênlab́n mâunvgt môhkcẉt cách thâunvg̀n bí cùng vơmasśi trưisnhơmass̉ng môhkcwn Đrukrạo Huyênlab̀n châunvgn nhâunvgn, Đrukrnlab̀n Bâunvǵt Dịch.

Đrukrnlab̀n Bâunvǵt Dịch nhìn Lục Tuyênlab́t Kỳ, khẽ gâunvg̣t đmwqnâunvg̀u, nhưisnhng chăanwl̉ng nói gì, Lục Tuyênlab́t Kỳ thôhkcwng minh nhưisnhunvg̣y, lâunvg̣p tưisnh́c hiênlab̉u ý, cũng khôhkcwng nói thênlabm, chỉ là khôhkcwng hiênlab̉u vì sao, tim nàng đmwqnâunvg̣p loạn, cảm giác khâunvg̉n trưisnhơmassng lúc đmwqnâunvg̀u âunvǵy, bâunvgy giơmass̀ càng mãnh mẽ hơmassn.

Đrukrnlab̀n Bâunvǵt Dịch ơmass̉ nơmassi này, nhưisnhng mà kẻ còn quan trọng hơmassn kia giơmass̀ ơmass̉

massi đmwqnâunvgu?

Khôhkcwng biênlab́t có phải tênlabn ma đmwqnâunvg̀u mà mâunvǵy ngưisnhơmass̀i Tiênlab̉u Hoàn nhăanwĺc đmwqnênlab́n chăanwlng?

Trong lòng Lục Tuyênlab́t Kỳ thoáng qua môhkcẉt ý nghĩ, chăanwl̉ng hiênlab̉u tại sao, trênlabn lưisnhng có môhkcẉt cảm giác đmwqnau nhói nhưisnh bị gai đmwqnâunvgm.

Vu Yênlabu đmwqnưisnh́ng bênlabn cạnh, mục quang dưisnh̀ng lại trênlabn ngưisnhơmass̀i Đrukrnlab̀n Bâunvǵt Dịch, chăanwlm chú nhìn kẻ mâunvg̣p mạp âunvǵy, đmwqnâunvgy là lâunvg̀n đmwqnâunvg̀u tiênlabn gã thâunvǵy dung mạo Đrukrnlab̀n Bâunvǵt Dịch, tròng măanwĺt gã có môhkcẉt nét kỳ dị thoáng qua. Nhưisnhng gã khôhkcwng có thơmass̀i gian rãnh đmwqnênlab̉ quan sát ngưisnhơmass̀i khác, chôhkcẃc lát giọng nói của Tiênlab̉u Bạch đmwqnã vang lênlabn bênlabn tai gã: “Thưisnh́ ta câunvg̀n đmwqnâunvgu?”.

Lòng Vu Yênlabu trâunvg̀m xuôhkcẃng, gã cưisnhơmass̀i khôhkcw̉ môhkcẉt tiênlab́ng, quay ngưisnhơmass̀i đmwqnưisnh́ng đmwqnôhkcẃi diênlaḅn vơmasśi Tiênlab̉u Bạch gưisnhơmasṣng cưisnhơmass̀i nói: “Ta đmwqnã nói vơmasśi ngưisnhơmassi rôhkcẁi”.

Tiênlab̉u Bạch “phì” môhkcẉt tiênlab́ng, nói: “Nam Cưisnhơmassng ngàn dăanwḷm xa xôhkcwi, đmwqnưisnh̀ng nói ta lại tin câunvgu nói của ngưisnhơmassi, ai cũng biênlab́t lơmass̀i này là thâunvg̣t hay khôhkcwng, ta khuyênlabn ngưisnhơmassi môhkcẉt đmwqnnlab̀u, thâunvg̣t thà giao vâunvg̣t đmwqnó ra đmwqni”.

Vu Yênlabu trâunvg̀m ngâunvgm môhkcẉt lát, săanwĺc măanwḷt gã lôhkcẉ vẻ do dưisnḥ, ngưisnhơmass̀i ngoài khôhkcwng thâunvǵy đmwqnưisnhơmasṣc thâunvg̀n tình của gã, nhưisnhng có thênlab̉ nhìn ra gã đmwqnang suy nghĩ gì đmwqnó. Tiênlab̉u Bạch có vẻ hơmassi nóng lòng, nói: “Ta là loại ngưisnhơmass̀i gì, ngưisnhơmassi chăanwl̉ng phải là khôhkcwng biênlab́t, khôhkcwng giôhkcẃng lão quỷ âunvǵy ơmass̉ Phâunvg̀n Hưisnhơmassng Côhkcẃc. Hôhkcẁi đmwqnó khi chủ nhâunvgn của ngưisnhơmassi còn, chăanwl̉ng phải cũng đmwqnáp ưisnh́ng giao cho ta thưisnh́ âunvǵy sao?”.

Vu Yênlabu khẽ gâunvg̣t đmwqnâunvg̀u, tưisnḥa hôhkcẁ bị mâunvǵy câunvgu nói của Tiênlab̉u Bạch làm đmwqnôhkcẉng lòng, gã châunvg̀m châunvg̣m bưisnhơmasśc đmwqnênlab́n bênlabn Tiênlab̉u Bạch, nhẹ giọng nói vài lơmass̀i.

Tiênlab̉u Bạch đmwqnôhkcẉt nhiênlabn nhíu mày, hỏi: “Thâunvg̣t à?”.

Vu Yênlabu lạt giọng nói: “Ngưisnhơmassi cũng khôhkcwng phải lâunvg̀n đmwqnâunvg̀u tiênlab́p xúc vơmasśi Vu pháp, Vu tôhkcẉc xa xưisnha có vài nghi thưisnh́c câunvǵm kỵ, ngưisnhơmassi ít nhiênlab̀u cũng biênlab́t mà”.

Tiênlab̉u Bạch trâunvg̀m ngâunvgm môhkcẉt lát, khẽ gâunvg̣t đmwqnâunvg̀u đmwqnáp: “Đrukrưisnhơmasṣc, ta tạm tin ngưisnhơmassi, nênlab́u ngưisnhơmassi gạt ta, khôhkcwng sơmasśm thì muôhkcẉn ta cũng tìm ra ngưisnhơmassi, xem ngưisnhơmassi lúc đmwqnó thênlab́ nào”.

Vu Yênlabu cưisnhơmass̀i khôhkcw̉ môhkcẉt tiênlab́ng, lăanwĺc lăanwĺc đmwqnâunvg̀u.

Tiênlab̉u Bạch quay lại nhìn nhưisnh̃ng kẻ khác, cuôhkcẃi cùng ánh măanwĺt dưisnh̀ng lại trênlabn ngưisnhơmass̀i Lục Tuyênlab́t Kỳ, cùng lúc Lục Tuyênlab́t Kỳ cũng nhìn nàng, Tiênlab̉u Bạch bôhkcw̉ng mỉm cưisnhơmass̀i, góc giưisnh̃a châunvgn mày âunvg̉n hiênlaḅn nét hâunvǵp dâunvg̃n kỳ lạ, nhưisnhng khôhkcwng có vẻ gì dâunvgm đmwqnãng, mà càng làm tăanwlng vẻ mỹ lênlaḅ, cưisnhơmass̀i nói: “Lục côhkcwisnhơmassng, chúng ta lâunvgu rôhkcẁi khôhkcwng găanwḷp”.

Lục Tuyênlab́t Kỳ khôhkcwng lôhkcẉ chút biênlab̉u tình, chỉ lạnh lùng gâunvg̣t đmwqnâunvg̀u.

Vẻ cưisnhơmass̀i trênlabn khóe miênlaḅng Tiênlab̉u Bạch càng rạng rơmass̃, nàng hỏi: “Khôhkcwng biênlab́t gâunvg̀n đmwqnâunvgy có găanwḷp hăanwĺn khôhkcwng?”

Lục Tuyênlab́t Kỳ khẽ nhíu mày, hăanwĺng giọng môhkcẉt tiênlab́ng, thâunvg̀n săanwĺc trơmass̉ nênlabn lạnh lùng. Tiênlab̉u Bạch nhìn thâunvg̀n tình của nàng, bôhkcw̉ng thôhkcwi cưisnhơmass̀i,sau đmwqnó khẽ lăanwĺc đmwqnâunvg̀u quay đmwqni, sải bưisnhơmasśc nhanh chóng biênlab́n mâunvǵt khỏi tâunvg̀m măanwĺt mọi ngưisnhơmass̀i.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.