Tru Tiên

Chương 225 : Hội Tụ

    trước sau   
   

hkcdn trong nghĩa trang bỏ hoang, sau khi Lục Tuyêhkcd́t Kỳ đolghôbkyọt nhiêhkcdn xuâojof́t hiêhkcḍn, bâojof̀u khôbkyong khí bôbkyõng trơldfr̉ nêhkcdn khác lạ.

Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn nhíu mày, cưrnhzơldfr̀i gưrnhzơldfṛng môbkyọt tiêhkcd́ng, thôbkyót: “Chăitnd̉ng phải là Lục nưrnhz̃ hiêhkcḍp ơldfr̉ Thanh Vâojofn Sơldfrn hay chăitndng, sao cũng đolghêhkcd́n tụ tâojof̣p ơldfr̉ nơldfri này?”.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ liêhkcd́c nhìn Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn, sau đolghó ánh măitnd́t dùng lại trêhkcdn mình Tiêhkcd̉u Bạch. Tiêhkcd̉u Bạch mỉm cưrnhzơldfr̀i, sóng măitnd́t lâojof́p lánh, cũng đolghang thăitndm dò nàng.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ khẽ nhíu mày, quay đolghâojof̀u lại, nói vơldfŕi Tiêhkcd̉u Hoàn: “Tiêhkcd̉u Hoàn côbkyornhzơldfrng, pháp bảo mà côbkyornhz̀a nói đolghêhkcd́n có phải chính là do ngưrnhzơldfr̀i cưrnhźu côbkyornhz̉ dụng khôbkyong?”.

Tiêhkcd̉u Hoàn gâojof̣t đolghâojof̀u khăitnd̉ng đolghịnh: “Khôbkyong sai, đolghúng là nhưrnhzojof̣y, ta nhơldfŕ râojof́t rõ”.




itnḍt Lục Tuyêhkcd́t Kỳ hiêhkcḍn vẽ băitndn khoăitndn, dưrnhzơldfr̀ng nhưrnhz đolghang suy nghĩ đolghhkcd̀u gì, nhưrnhzng nàng chăitnd̉ng đolghơldfṛi lâojofu, hỏi tiêhkcd́p: “Ngưrnhzơldfr̀i đolghó hiêhkcḍn ơldfr̉ đolghâojofu? Côbkyoldfŕi nói đolghêhkcd́n môbkyọt ma đolghâojof̀u nưrnhz̃a, y ơldfr̉ nơldfri nào, có thâojofn phâojof̣n gì, côbkyo có biêhkcd́t khôbkyong?”.

Trêhkcdn măitnḍt Tiêhkcd̉u Bạch đolghưrnhźng ơldfr̉ canh đolghó cũng lôbkyọ vẻ chú tâojofm. Tiêhkcd̉u Hoàn khôbkyong nghĩ ngơldfṛi gì, đolgháp ngay: “Thâojofn phâojof̣n và lai lịch ma đolghâojof̀u đolghó tôbkyoi nhìn khôbkyong ra, chỉ biêhkcd́t đolghạo hạnh của y thâojof̣t là cao sâojofu khó dò, nhưrnhzng sau khi y băitnd́t bọn tôbkyoi, thì trói lại nhôbkyót trong mâojof́y cái quan tài u ám này, rôbkyòi biêhkcd́n mâojof́t, cưrnhź vài ngày mơldfŕi xuâojof́t hiêhkcḍn môbkyọt chôbkyóc. Tôbkyoi nhơldfŕ hôbkyom qua y trơldfr̉ vêhkcd̀ môbkyọt lâojof̀n, sau đolghó khôbkyong thâojof́y nưrnhz̃a, có lẽ đolghơldfṛi vài ngày nưrnhz̃a y mơldfŕi trơldfr̉ lại?”.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ “à” môbkyọt tiêhkcd́ng, châojofn mày dưrnhzơldfr̀ng nhưrnhz nhíu lại thêhkcdm, nói: “Còn kẻ cưrnhźu các ngưrnhzơldfr̀i thì sao?”.

Tiêhkcd̉u Hoàn chỉ vêhkcd̀ phía sau, đolgháp: “Ôcrkrng ta năitnd̀m trong quan tài ơldfr̉ góc nhà kia”.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ giâojof̣t mình kinh ngạc, Tiêhkcd̉u Bạch đolghưrnhźng bêhkcdn cạnh cũng hơldfri biêhkcd́n săitnd́c, băitnd̀ng vào đolghạo hạnh của nàng, vưrnhz̀a rôbkyòi khôbkyong phát giác bêhkcdn trong quan tài chăitnd̉ng còn ngơldfr̀ có ngưrnhzơldfr̀i khác.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ gâojof̣t gâojof̣t đolghâojof̀u, trâojof̀m ngâojofm môbkyọt lát, bưrnhzơldfŕc vêhkcd̀ phía căitndn nhỏ bỏ hoang u ám. Tiêhkcd̉u Hoàn nhìn nàng, khôbkyong nhịn đolghưrnhzơldfṛc la hoảng: “Câojof̉n thâojof̣n”.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ dưrnhz̀ng châojofn lại, quay đolghâojof̀u nhìn Tiêhkcd̉u Hoàn. mỉm cưrnhzơldfr̀i, gâojof̣t đolghâojof̀u. Liêhkcd̀n đolghó nàng đolghịnh thâojof̀n, bưrnhzơldfŕc lêhkcdn thêhkcd̀m đolghá phủ đolghâojof̀y rêhkcdu phong.

Thêhkcd̀m đolghá chỉ có vài bâojof̣c, mâojof́y bưrnhzơldfŕc đolghã vưrnhzơldfṛt qua, bóng tôbkyói bêhkcdn trong căitndn nhà nhỏ vâojof̃n nhưrnhz cũ, sưrnhẓ vâojof̣t chỉ nhìn thâojof́y mơldfr̀ mơldfr̀. Ngoại trưrnhz̀ môbkyọt đolghhkcd̉m sáng le lói tưrnhz̀ ngoài cưrnhz̉a chiêhkcd́u vào, trêhkcdn bưrnhźc tưrnhzơldfr̀ng đolghôbkyỏ nát này lại bị mơldfŕi bị khoét ra môbkyọt lôbkyõ hôbkyỏng lơldfŕn, nhơldfr̀ thêhkcd́ khi Tiêhkcd̉u Bạch bưrnhzơldfŕc vào thì thâojof́y sáng hơldfrn môbkyọt chút.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ nhanh chóng phát hiêhkcḍn ra quan tài năitnd̀m trong góc nhà, đolghó chính là nơldfri tôbkyói tăitndm nhâojof́t, khôbkyong có ánh sáng, mơldfr̀ mơldfr̀ cảm nhâojof̣n đolghưrnhzơldfṛc là nơldfri âojofm khí thịnh nhâojof́t, đolghhkcd̀u này khi Vu Yêhkcdu tiêhkcd́n vào căitndn nhà, vưrnhz̀a phản ưrnhźng là cũng tìm ra đolghưrnhzơldfṛc nguyêhkcdn nhâojofn bêhkcdn trong.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ hít thâojof̣t sâojofu. Lúc này, môbkyọt thâojofn đolghạo hạnh tu hành, nhơldfr̀ tưrnhz châojof́t thôbkyong tuêhkcḍ của nàng, đolghạo pháp Thah Vâojofn bôbkyỏn môbkyon côbkyó nhiêhkcdn là lôbkyọ hỏa thuâojof̀n thanh, ngày đolghó tại đolghâojof̀m lâojof̀y tâojofy phưrnhzơldfrng cùng Quỷ Lêhkcḍ nhơldfŕ đolghưrnhzơldfṛc quyêhkcd̉n ba “Thiêhkcdn Thưrnhz”, dĩ nhiêhkcdn cũng có lơldfṛi ích cưrnhẓc lơldfŕn đolghôbkyói vơldfŕi tu hành của nàng. Chỉ là bình thưrnhzơldfr̀ng nàng râojof́t câojof̉n trọng nêhkcdn chăitnd̉ng mâojof́y ngưrnhzơldfr̀i nhìn ra đolghưrnhzơldfṛc đolghạo hạnh hiêhkcḍn giơldfr̀ của nàng ra sao.

Lúc này đolghưrnhźng trong căitndn nhà bỏ hoang tại nghĩa trang, Lục Tuyêhkcd́t Kỳ bâojof́t giác nhưrnhzơldfŕng mày, âojofm khí nơldfri này cưrnhẓc thịnh, vưrnhzơldfṛt xa ý liêhkcḍu của nàng, nhưrnhzng chỉ trong vòng vài thưrnhzơldfŕc, lúc nàng còn đolghưrnhźng ngoài căitndn nhà, chăitnd̉ng cảm thâojof́y gì cả. Rõ ràng là, nơldfri này đolghã có cao nhâojofn dùng phép trâojof́n yêhkcd̉m, đolghem âojofm khí kịch liêhkcḍt này, dôbkyòn lại khoảnh đolghâojof́t nơldfri đolghâojofy.

Chỉ băitnd̀ng vào đolghạo hạnh này, thâojof̣t chăitnd̉ng thêhkcd̉ xem thưrnhzơldfr̀ng!

ldfŕi âojofm khí mãnh liêhkcḍt nhưrnhz ơldfr̉ nơldfri này, môbkyọt nghĩa trang thôbkyong thưrnhzơldfr̀ng tuyêhkcḍt chăitnd̉ng thêhkcd̉ có, phải tạo ra pháp thuâojof̣t trâojof́n yêhkcd̉m quỷ dị này, thì ngưrnhzơldfr̀i bị giam bêhkcdn trong là ai đolghâojofy?




Lẽ nào mình đolghã đolghoán đolghúng?

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ trong lúc bâojof́t tri bâojof́t giác, phát hiêhkcḍn lòng bàn tay toát môbkyò hôbkyoi lạnh, chỉ là nàng chăitnd̉ng phải ngưrnhzơldfr̀i phàm, tâojofm chí kiêhkcdn nghị, trong lòng măitnḍc dù nghi ngại, nhưrnhzng khôbkyong lôbkyọ vẻ khiêhkcd́p sơldfṛ, ngâojof̀m vâojof̣n thâojof̀n thôbkyong, ngưrnhzng thâojof̀n giơldfŕi bị, tưrnhz̀ng bưrnhzơldfŕc, tưrnhz̀ng bưrnhzơldfŕc tiêhkcd́n đolghêhkcd́n.

Trong quan tài, Vu Yêhkcdu cùng kẽ mâojof̣p mạp bêhkcdn dưrnhzơldfŕi lúc này đolghêhkcd̀u nhìn thâojof́y bóng trăitnd́ng của Lục Tuyêhkcd́t Kỳ châojof̀m châojof̣m tiêhkcd́n đolghêhkcd́n. Kẻ mâojof̣p chăitnd̉ng phản ưrnhźng gì, chỉ nhìn chăitndm chăitndm. Vu Yêhkcdu trong lòng rôbkyói loạn, khôbkyong biêhkcd́t khi Lục Tuyêhkcd́t Kỳ đolghêhkcd́n rôbkyòi sẽ làm gì. Gã muôbkyón rơldfr̀i khỏi nơldfri quỷ quái này, nhưrnhzng trong thơldfr̀i đolghhkcd̉m hiêhkcḍn tại, khôbkyong biêhkcd́t gã nghĩ bao nhiêhkcdu cách, thưrnhz̉ bao nhiêhkcdu dị thuâojof̣t đolghôbkyọc đolgháo, nhưrnhzng dưrnhzơldfŕi sưrnhẓ câojof́m chêhkcd́ kỳ dị tạo ra trêhkcdn quan tài này, có vẻ nhưrnhz chính là khăitnd́c tinh của gã, làm cho khí mạch toàn thâojofn gã khóa chăitnḍt chăitnd̉ng thêhkcd̉ đolghôbkyọng đolghâojof̣y, nưrnhz̉a phâojof̀n khí lưrnhẓc cũng vâojof̣n khôbkyong lêhkcdn.

Vu Yêhkcdu trong lòng kêhkcdu khôbkyỏ khôbkyong dưrnhźt, trong lúc vôbkyohkcd́ khả thi, chỉ còn biêhkcd́t khôbkyong ngưrnhz̀ng than xui xẻo.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ tưrnhz̀ tưrnhz̀ tiêhkcd́p câojof̣n côbkyõ quan tài thâojof̀n bí âojof́y, đolghêhkcd́n gâojof̀n mơldfŕi thâojof́y có vẻ nhưrnhz là côbkyõ quan tài gôbkyõ bình thưrnhzơldfr̀ng chăitnd̉ng có gì lạ, nét câojof̉n trọng và hơldfri ngạc nhiêhkcdn ơldfr̉ giưrnhz̃a đolghôbkyoi châojofn mày của nàng càng lúc càng rõ. Quan tài gôbkyõ này hiêhkcd̉n nhiêhkcdn chăitnd̉ng phải là tuyêhkcḍt thêhkcd́ chí bảo gì, nhìn vào châojof́t gôbkyõ, tôbkyói đolgha chỉ loại gôbkyõ trung bình, lại mục nát quá nưrnhz̉a, tưrnhẓ nhiêhkcdn cũng khôbkyong phải là quan tài phát ra âojofm khí mạnh liêhkcḍt nhưrnhz thêhkcd́ này.

Nhưrnhzng băitnd̀ng cảm giác linh mâojof̃n của nàng, ơldfr̉ gâojof̀n nhưrnhzojof̣y, liêhkcd̀n phát hiêhkcḍn ơldfr̉ trong quan tài đolghúng là có hai ngưrnhzơldfr̀i, chỉ là xung quanh hai ngưrnhzơldfr̀i này bị bao bọc bơldfr̉i môbkyọt vâojof̀ng âojofm khí mơldfr̀ mơldfr̀ tỏ tỏ, trói chăitnḍt toàn thâojofn họ lại. Vơldfŕi vâojof̀ng âojofm khí này, dù thâojofn ơldfr̉ ngoài ba thưrnhzơldfŕc, nhưrnhzng Lục Tuyêhkcd́t Kỳ đolghã cảm giác khí huyêhkcd́t trong ngưrnhzơldfr̀i dưrnhzơldfr̀ng nhưrnhzbkyoi lêhkcdn, cảm giác băitndng lưrnhzơldfrng bôbkyõng truyêhkcd̀n tơldfŕi.

Cuôbkyói cùng là yêhkcdu thuâojof̣t gì, hoăitnḍc là yêhkcdu khí chưrnhza tưrnhz̀ng nghe nói tơldfríi khi nào, lại có phát lưrnhẓc đolgháng sơldfṛ đolghêhkcd́n thêhkcd́?.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ áp chêhkcd́ sưrnhẓ kinh ngạc trong lòng, đolghôbkyòng thơldfr̀i trâojof́n đolghịnh tâojofm thâojof̀n, đolghem khí tưrnhźc chạy loạn trong ngưrnhzơldfr̀i ép xuôbkyóng, câojof̉n thâojof̣n thăitndm dò quan tài gôbkyõ môbkyọt lâojof̀n nưrnhz̃a, rôbkyòi châojof̀m châojof̣m đolghưrnhza tay vêhkcd̀ phía nó.

ldfri cưrnhz̉a căitndn nhà, thâojofn hình Tiêhkcd̉u Bạch thoáng xuâojof́t hiêhkcḍn, nàng tưrnhẓa vào khung cưrnhz̉a, thâojof̀n tình thoải mái, nhưrnhzng căitnḍp măitnd́t lại chăitndm chú nhìn đolghôbkyọng tác của Lục Tuyêhkcd́t Kỳ. Vơldfŕi đolghạo hạnh của nàng, vào lúc giải cưrnhźu ba ngưrnhzơldfr̀i Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn đolghã sơldfŕm phát hiêhkcḍn đolghhkcd̉m kỳ dị của côbkyõ quan tài đolghó, đolghêhkcd̉ chêhkcd́ trụ mâojof́y ngưrnhzơldfr̀i Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn, chăitnd̉ng qua chỉ câojof̀n thuâojof̣t pháp thôbkyong thưrnhzơldfr̀ng là đolghưrnhzơldfṛc, nhưrnhzng quan tài trong góc âojof́y lại âojof̉n chưrnhźa nguy hiêhkcd̉m cưrnhẓc lơldfŕn, thâojof̣m chí đolghêhkcd́n nàng cũng khôbkyong dám thưrnhz̉, trong lúc do dưrnhẓ, nàng cưrnhźu ban ngưrnhzơldfr̀i Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn trưrnhzơldfŕc, nhưrnhzng đolghôbkyói vơldfŕi quan tài âojof́y vâojof̃n chưrnhza dám khinh cưrnhz̉ vọng đolghôbkyọng.

Lúc này thâojof́y Lục Tuyêhkcd́t Kỳ đolghưrnhźng trưrnhzơldfŕc quan tài âojof́y, Tiêhkcd̉u Bạch tưrnhẓ nhiêhkcdn phải chú tâojofm quan sát, hơldfrn nưrnhz̃aqua tài đolghang giam giưrnhz̃ Vu Yêhkcdu, chính là kẻ nàng muôbkyón có, vì vâojof̣y bâojof́t giác toàn thâojofn trơldfr̉ nêhkcdn tâojof̣p trung. âojof̣ đolghâojof̀u bêhkcdn kia, Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn, Tiêhkcd̉u Hoàn và Dã Câojof̉u Đinyfạo Nhâojofn ba ngưrnhzơldfr̀i tưrnhẓ hôbkyò cũng khôbkyong nén đolghưrnhzơldfṛc lòng hiêhkcd́u kỳ thúc đolghâojof̉y, dâojof̀n dâojof̀n chuyêhkcd̉n đolghêhkcd́n lôbkyõ hôbkyỏng lơldfŕn bêhkcdn ngoài, nhìn vào bêhkcdn trong căitndn nhà.

Trong ngoài nghĩa trang, đolghôbkyọt nhiêhkcdn biêhkcd́n thành yêhkcdn ăitnd́ng, bâojof̀u khôbkyong bâojof́t giác trơldfr̉ nêhkcdn quỷ dị, mọi ngưrnhzơldfr̀i im thít, đolghêhkcd̀u chăitndm chú nhìn đolghôbkyọng tác của Lục Tuyêhkcd́t Kỳ, khôbkyong dám phâojofn tâojofm. Tưrnhz̀ châojofn trơldfr̀i xa tít, phóng lêhkcdn môbkyọt đolghạo hăitnd́c khí mơldfr̀ mơldfr̀ xoay tít trêhkcdn khôbkyong, môbkyọt nhâojofn ảnh khác tưrnhẓa hôbkyò bám đolghbkyỏi khôbkyong rơldfr̀i, lưrnhzơldfṛn qua, lưrnhzơldfṛn lại trêhkcdn khôbkyong, nhưrnhzng chăitnd̉ng ai chú ý đolghêhkcd́n.

Giưrnhz̃a bóng tôbkyói, thâojofn ảnh màu trăitnd́ng nhè nhẹ lay đolghôbkyọng, cánh tay mêhkcd̀m mại trăitnd́ng muôbkyót của Lục Tuyêhkcd́t Kỳ châojof̀m châojof̣m đolghăitnḍt trêhkcdn năitnd́p quan tài gôbkyõ, dưrnhzơldfr̀ng nhưrnhz cùng lúc, đolghôbkyọng tác vôbkyón vôbkyo thanh vôbkyornhźc, nhưrnhzng tưrnhz̀ trong quan tài bôbkyõng truyêhkcd̀n ra môbkyọt tiêhkcd́ng vang tuy khôbkyong lơldfŕn nhưrnhzng trong trẻo vôbkyo cùng.

Nghe giôbkyóng nhưrnhz cọc gôbkyõ nào đolghó nưrnhźt ra.




Lục Tuyêhkcd́t Kỳ biêhkcd́n săitnd́c, cánh tay chạm vào năitnd́p gôbkyõ nhanh chóng thu vêhkcd̀, đolghúng lúc tay nàng mơldfŕi câojof́t lêhkcdn, môbkyọt đolghạo hăitnd́c khí mãnh liêhkcḍt tưrnhz̀ nơldfri tay nàng vưrnhz̀a tiêhkcd́p xúc phụt lêhkcdn, cùng vơldfŕi tiêhkcd́ng “xì xì” khôbkyong dưrnhźt, nhưrnhz ngọn lưrnhz̉a ma bùng lêhkcdn tưrnhz̀ khoảng đolghâojof́t âojof́y.

Vu Yêhkcdu đolghang bị giam giưrnhz̃ trong quan tài cảm thâojof́y lạnh ngưrnhzơldfr̀i, đolghạo pháp gã tu tâojof̣p cùgn vơldfŕi yêhkcdu lưrnhẓc câojof́m chêhkcd́ này có vài phâojof̀n tưrnhzơldfrng tụ, nhưrnhzng uy lưrnhẓc khôbkyong thêhkcd̉ so sánh, chỉ thâojof́y ngọn lưrnhz̉a đolghen vôbkyoitnd́c âojof́y chơldfŕp bùng chơldfŕp tăitnd́t, trong lòng gã khôbkyong khỏi châojof́n đolghôbkyọng. Bị ngọn lưrnhz̉a đolghen âojof́y thiêhkcdu phải cơldfr thêhkcd̉ thì hâojof̣u quả ra sao, gã cũng ít nhiêhkcd̀u đolghoán đolghưrnhzơldfṛc, nhưrnhzng hăitnd́n khôbkyong nghĩ ra vì sao lúc bản thâojofn tiêhkcd́n gâojof̀n quan tài, câojof́m chêhkcd́ quỷ dị hung ngoan này khôbkyong pát đolghôbkyọng vơldfŕi mình, nhưrnhzng khi Lục Tuyêhkcd́t Kỳ đolghêhkcd́n lại nhạy nhưrnhz thêhkcd́?

Trong lúc lòng gã bôbkyói rôbkyói, khôbkyong kiêhkcd́n giả đolghưrnhzơldfṛc, gã bôbkyỏng lại có cảm thâojof́y gì đolghó, nhìn xuôbkyóng dưrnhzơldfŕi, chính kẻ mâojof̣p mạp thâojof̀n bí ơldfr̉ dưrnhzơldfŕi thâojofn mình, lúc này bôbkyỏng nhưrnhz cùng vơldfŕi sưrnhẓ phát đolghôbkyọng của pháp thuâojof̣t trâojof́n yêhkcd̉m, cũng có biêhkcd́n hóa khác lạ.

bkyọt đolghạo âojofm khí mãnh liêhkcḍt xuâojof́t hiêhkcḍn, mạnh hơldfrn đolghơldfṛt khí chơldfṛt có chơldfṛt khôbkyong vưrnhz̀a rôbkyòi gâojof́p nhiêhkcd̀u lâojof̀n, nhanh chóng lơldfŕp lơldfŕp bao quanh thâojofn thêhkcd̉ bọn họ trong quan tài, Vu Yêhkcdu chỉ cảm giác trong đolghâojof̀u vang lêhkcdn môbkyọt tiêhkcd́ng lơldfŕn, phảng phâojof́t nhưrnhz trôbkyóng rôbkyõng, vôbkyobkyó khí tưrnhźc âojofm đolghôbkyọc lạnh lẽo nhưrnhz đolghôbkyọc xà cùng lúc xâojofm nhâojof̣p cơldfr thêhkcd̉ gã, ào ạt chêhkcd́ trụ toàn thâojofn, thôbkyóng khôbkyỏ vôbkyo cùng, gã bôbkyỏng nhưrnhz muôbkyón kêhkcdu mà kêhkcdu khôbkyong thành tiêhkcd́ng, chỉ trong môbkyọt thoáng thơldfr̀i gian, cảm giác nhưrnhzbkyóng khôbkyong băitnd̀ng chêhkcd́t.

bkyõ âojofm khí này băitnd́t nguôbkyòn tưrnhz̀ chính trong cơldfr thêhkcd̉ kẻ mâojof̣p mạp thâojof̀n bí phát ra.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ dán măitnd́t vào dâojof́u tay đolghen sì, săitnd́c măitnḍt hơldfri trăitnd́ng ra, Tiêhkcd̉u Bạch đolghưrnhźng xa phía sau lưrnhzng nàng, cũng tưrnhz̀ tưrnhz̀ thăitnd̉ng ngưrnhzơldfr̀i, thôbkyoi dưrnhẓa vào khung cưrnhz̉a, trêhkcdn măitnḍt hiêhkcḍn ra thâojof̀n săitnd́c ngưrnhzng trọng.

Chính vào lúc này, Lục Tuyêhkcd́t Kỳ đolghôbkyọt nhiêhkcdn cảm thâojof́y đolghhkcd̀u gì, khẽ rùng mình, thâojof̀n tình đolghại biêhkcd́n, nhưrnhzng khôbkyong lùi lại chút nào, chỉ thâojof́y nàng khôbkyong do dưrnhẓ, thò tay ra phía sau, “xoẻng” môbkyọt tiêhkcd́ng nhưrnhz long ngâojofm, hào quang mơldfr̀ mơldfr̀ hiêhkcḍn ra, ánh ssáng xanh tỏa ra bôbkyón phía, lâojof̣p tưrnhźc chiêhkcd́u sáng căitndn nhà tôbkyói tăitndm này.

Thiêhkcdn Gia rơldfr̀i khỏi vỏ!

Trong ánh sáng rưrnhẓc rơldfr̃, trưrnhzơldfr̀ng kiêhkcd́m nhưrnhzrnhzơldfŕc ao thu phản chiêhkcd́u gưrnhzơldfrng măitnḍt tưrnhẓa tuyêhkcd́t sưrnhzơldfrng của Lục Tuyêhkcd́t Kỳ, kiêhkcd́m  quang dào dạt, ơldfr̉ giưrnhz̃a khôbkyong trung nhưrnhzitnḍt hôbkyò thu gơldfṛn sóng lăitndn tăitndn, tưrnhz̀ tưrnhz̀ tụ lại, trong khôbkyong gian biêhkcd́n thành vôbkyobkyó kiêhkcd́m quang hưrnhz ảnh, chém vêhkcd̀ phía côbkyõ quan tài.

Nói là chém, nhưrnhzng phảng phâojof́t nhưrnhz có uy thêhkcd́ khai sơldfrn phá thạch, khi kiêhkcd́m quang đolghêhkcd́n gâojof̀n, trong côbkyõ quan tài thâojof̀n bí tưrnhẓa hôbkyò cũng ó cảm giác bị uy hiêhkcd́p, thanh âojofm rào rạo khe khẽ phát ra.

bkyọt đolghạo hăitnd́c khí bôbkyỏng tưrnhz̀ trong quan tài bay ra, nhưrnhzbkyọt thưrnhẓc thêhkcd̉, lâojof̣p tưrnhźc đolghơldfr̃ lâojof́y Thiêhkcdn Gia thâojof̀n kiêhkcd́m giưrnhz̃a khôbkyong trung, Lục Tuyêhkcd́t Kỳ săitnd́c măitnḍt hơldfri biêhkcd́n, thét lêhkcdn môbkyọt tiêhkcd́ng, thâojofn hình đolghôbkyọt nhiêhkcdn bay thăitnd̉ng lêhkcdn khôbkyong, bạch y phâojof́p phơldfŕi nhưrnhz tiêhkcdn nưrnhz̃.

Ba thưrnhzơldfŕc xung quanh nơldfri nàng vưrnhz̀a đolghưrnhźng, chỉ nghe thâojof́y tiêhkcd́ng “xì xì” vang lêhkcdn, cả môbkyọt khoảng khôbkyong gian âojof́y bôbkyỏng bị môbkyọt đolghạo hăitnd́c khí chăitnd̉ng biêhkcd́t đolghêhkcd́n tưrnhẓ bao giơldfr̀ thiêhkcdu cháy sém.

Mùi hôbkyoi thôbkyói bao trùm căitndn nhà nhỏ.




Lục Tuyêhkcd́t Kỳ ơldfr̉ giưrnhz̃a chưrnhz̀ng khôbkyong, nhưrnhzng tuyêhkcḍt khôbkyong hoảng loạn, Thiêhkcdn Gia thâojof̀n kiêhkcd́m lâojof́p lánh lam quang, lưrnhzơldfṛn môbkyọt vòng nhỏ rôbkyòi hạ xuôbkyóng.

Lúc này chung quanh quan tài đolghã toàn là âojofm khí đolghen kịt, mịt mù nhưrnhzojofy, cũng khôbkyong biêhkcd́t âojofm khí này nhanh chóng trào ra nhưrnhz thêhkcd́ nào, chỉ thâojof́y giơldfr̀ đolghâojofy bêhkcdn trêhkcdn lam quang nhưrnhz đolghhkcḍn, ánh sáng Thiêhkcdn Gia lâojof́p lánh hạ xuôbkyóng, bêhkcdn dưrnhzơldfŕi hăitnd́c khí cũng khôbkyong phải yêhkcd́u, nhưrnhz có ngưrnhzơldfr̀i vôbkyo hình chỉ huy, ngưrnhzng tụ bôbkyón măitnḍt quanh quan tài, nhưrnhzbkyọt bưrnhźc tưrnhzơldfr̀ng đolghen cản trưrnhzơldfŕc măitnḍt Thiêhkcdn Gia.

Nhìn thâojof̀n kiêhkcd́m và hăitnd́c khí giao tranh trong nháy măitnd́t, Thiêhkcdn Gia thâojof̀n kiêhkcd́m vưrnhz̀a mơldfŕi đolghâojofm vào hăitnd́c khí, bôbkyỏng nhưrnhzitnḍp lò xo, cả ngưrnhzơldfr̀i Lục Tuyêhkcd́t Kỳ đolghôbkyọt nhiêhkcdn nhẹ nhưrnhzbkyong vũ, tà tà bay bôbkyỏng vêhkcd̀ phía sau. Ngay sau khi thâojofn hình nàng bôbkyóc lêhkcdn, tay nàng bôbkyỏng đolghưrnhza ra nhưrnhz đolghao, thoáng chôbkyóc trong măitnd́t thoáng qua ánh vàng phơldfrn phơldfŕt, chơldfŕp lêhkcdn rôbkyòi tăitnd́t, nhưrnhzng lòng bàn tay lại xuâojof́t hiêhkcḍn môbkyọt đolghạo thanh quang, chính là Thanh Vâojofn môbkyon Thái cưrnhẓc huyêhkcd̀n thanh đolghạo chính tôbkyong, tưrnhz̀ bêhkcdn hôbkyong hăitnd́c khí đolghánh tơldfŕi.

“Bình!”.

itnd́c khí đolghôbkyọt nhiêhkcdn xáo đolghôbkyọng, liêhkcd̀n đolghó vài âojofm thanh trâojof̀m trâojof̀m vang lêhkcdn, nhưrnhzojof̣t gì đolghó vưrnhz̀a gãy.

Tiêhkcd̉u Bạch đolghưrnhźng bêhkcdn cưrnhz̉a sôbkyỏ khẽ mỉm cưrnhzơldfr̀i, khẽ gâojof̣t đolghâojof̀u tỏ vẻ khen ngơldfṛi. Nhưrnhzng ơldfr̉ đolghâojof̀u bêhkcdn kia, Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn đolghưrnhźng cạnh Tiêhkcd̉u Hoàn và Dã Câojof̉u Đinyfạo Nhâojofn bôbkyỏng nhíu mày, tưrnhẓa hôbkyò nhìn ra viêhkcḍc gì kỳ lạ, trong măitnd́t lôbkyọ vẻ kinhnghi bâojof́t đolghịnh, rôbkyòi chìm vào suy tưrnhzơldfr̉ng.

Bị Lục Tuyêhkcd́t Kỳ bôbkyỏng nhiêhkcdn đolghánh trúng, côbkyõ hăitnd́c khí âojof́y tưrnhẓa hôbkyò bâojof́t ngơldfr̀, phâojof̃n nôbkyọ, liêhkcd̀n chuyêhkcd̉n thủ thành côbkyong, môbkyọt mảng đolghen dày đolghăitnḍc nhưrnhzbkyọt đolghám mâojofy đolghen nhăitnd́m thăitnd̉ng bóng trăitnd́ng bêhkcdn kia phóng đolghêhkcd́n.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ bôbkyỏng dưrnhz̀ng lại giưrnhz̃a chưrnhz̀ng khôbkyong, gió thôbkyỏi qua măitnḍt, tóc phâojof́p phơldfŕi bay, chăitnd̉ng chút do dưrnhẓ, chỉ thâojof́y bóng ngưrnhzơldfr̀i nhưrnhz bị vôbkyo hình đolghại lưrnhẓc kéo xuôbkyóng, bôbkyõng bay vọt lêhkcdn, “âojof̀m” môbkyọt tiêhkcd́ng, thâojofn hình nàng so vơldfŕi tình cảnh thâojof̣t khôbkyong phù hơldfṛp, cả mái ngói tòa nhà hoang trong nghĩa trang chơldfŕp măitnd́t bị xé ra, đolghoạn câojofy mảng gôbkyõ lôbkyọp đolghôbkyọp rơldfri xuôbkyóng, bụi bôbkyóc mịt mù, chỉ có bóng trăitnd́ng âojof́y lại nhưrnhz áng mâojofy nhẹ nhàng bay thăitnd̉ng lêhkcdn trêhkcdn, dưrnhzơldfŕi ánh sao đolghêhkcdm, thâojof̣t tiêhkcdu sái tuyêhkcḍt trâojof̀n.

itnd́c khí miêhkcd̃n cưrnhzơldfr̃ng đolghbkyỏi theo đolghưrnhzơldfṛc môbkyọt trưrnhzơldfṛng thì có vẻ hêhkcd́t sưrnhźc, môbkyọt ngọn gió đolghêhkcdm lôbkyòng lôbkyọng thôbkyỏi qua, thoáng chôbkyóc đolghã xua tan đolghi hăitnd́c khí.

Thâojofn hình Lục Tuyêhkcd́t Kỳ khẽ dưrnhz̀ng lại giưrnhz̃a tâojof̀ng khôbkyong, kêhkcdu khẽ môbkyọt tiêhkcd́ng, rôbkyòi phóng xuôbkyóng tòa nhà nhỏ.

Lúc này Tiêhkcd̉u Bạch đolghã nhảy ra khỏi khung cưrnhz̉a, khoanh tay đolghưrnhźng nhìn tưrnhz̀ xa, chỉ ba ngưrnhzơldfr̀i bọn Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn tỏ vẻ khôbkyỏ sơldfr̉ tránh né vôbkyobkyó mảnh gôbkyõ bôbkyỏng nhiêhkcdn tưrnhz̀ trêhkcdn trơldfr̀i rơldfri xuôbkyóng.

Trong lúc hôbkyõn loạn này, thâojofn ngưrnhzơldfr̀i Lục Tuyêhkcd́t Kỳ đolghã lao lại vào căitndn nhà âojof́y, chỉ nghe nàng kêhkcdu lêhkcdn môbkyọt tiêhkcd́ng lảnh lót, chơldfŕp măitnd́t trong tiêhkcd̉u ôbkyóc lam quang rưrnhẓc rơldfr̃, vôbkyobkyó đolghôbkyò đolghạc đolghưrnhzơldfṛc bơldfŕi tung ra, lát sau, trong căitndn phòng bôbkyõng phát ra tiêhkcd́ng đolghôbkyọng lơldfŕn, âojof̉n ưrnhzơldfŕc vang lêhkcdn tiêhkcd́ng hôbkyornhz̀a mưrnhz̀ng vưrnhz̀a ngạc nhiêhkcdn của Lục Tuyêhkcd́t Kỳ:

“Đinyfhkcd̀n sưrnhz thúc, quả nhiêhkcdn là ngưrnhzơldfr̀i!”.




ojof́y ngưrnhzơldfr̀i Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn ơldfr̉ phía xa, nhâojof̣n ra răitnd̀ng mình khôbkyong còn bị nhưrnhz̃ng mảnh vơldfr̃ rơldfri phải nưrnhz̃a, lúc này mơldfŕi quay lại nhìn, chỉ thâojof́y sưrnhẓ hôbkyõn loạn cùng cưrnhẓc trong căitndn phòng giơldfr̀ đolghâojofy đolghã dâojof̀n dâojof̀n lăitnd́ng xuôbkyóng, chôbkyóc lát, hào quang màu lam chói măitnd́t cũng biêhkcd́n đolghi, sau đolghó tưrnhz̀ trong cưrnhz̉a, xuâojof́t hiêhkcḍn môbkyọt bóng ngưrnhzơldfr̀i.

Ngưrnhzơldfr̀i này khôbkyong phải Lục Tuyêhkcd́t Kỳ, là môbkyọt nhâojofn vâojof̣t thâojof̀n bí, toàn thâojofn măitnḍc đolghôbkyò đolghen, măitnḍt cũng bị che lại, nhìn khôbkyong rõ dung mạo, ba ngưrnhzơldfr̀i Chu Nhâojof́t Tiêhkcdn khôbkyong biêhkcd́t kẻ này, nhưrnhzng Tiêhkcd̉u Bạch thì hăitnd́ng giọng môbkyọt tiêhkcd́ng, khôbkyong hiêhkcd̉u nàng di đolghôbkyọng thêhkcd́ nào, ngưrnhzơldfr̀i bôbkyỏng xuâojof́t hiêhkcḍn ngay tại nơldfri Vu Yêhkcdu đolghịnh bưrnhzơldfŕc tơldfŕi, đolghưrnhźng chăitnd́n ngang đolghưrnhzơldfr̀ng.

Vu Yêhkcdu liêhkcd́c nhìn Tiêhkcd̉u Bạch, cưrnhzơldfr̀i khôbkyỏ môbkyọt tiêhkcd́ng, dưrnhz̀ng châojofn lại.

Lát sau, tiêhkcd́ng châojofn trong nhà vọng ra, liêhkcd̀n đolghó có hai ngưrnhzơldfr̀i xuâojof́t hiêhkcḍn trưrnhzơldfŕc cưrnhz̉a, chính là Lục Tuyêhkcd́t Kỳ dìu môbkyọt kẽ mâojof̣p mạp dung nhan tiêhkcd̀u tụy, châojof̀m châojof̣m bưrnhzơldfŕc ra.

ojof́y ngưrnhzơldfr̀i Tiêhkcd̉u Hoàn nhìn vơldfŕi vẻ quan tâojofm, kẻ mâojof̣p mạp  âojof́y chính là ngưrnhzơldfr̀i hôbkyom âojof́y đolghã cưrnhźu họ môbkyot mạng dưrnhzơldfŕi tay têhkcdn ma đolghâojof̀u, chỉ là nhìn thoáng qua, sau khi bị giam trong quan tài nhiêhkcd̀u ngày, chăitnd̉ng hiêhkcd̉u vì sao, nhìn thêhkcd̉ hình kẻ mâojof̣p mạp lại có vẻ to béo hơldfrn môbkyọt chút.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ đolghơldfr̃ kẻ mâojof̣p mạp này, dìu lão ngôbkyòi xuôbkyóng bâojof̣c đolghá trưrnhzơldfŕc cưrnhz̉a nhà, trâojof̀m giọng hỏi: “Đinyfhkcd̀n sưrnhz thúc, ngưrnhzơldfr̀i khôbkyong sao chưrnhź?”.

Nhưrnhz̃ng ngưrnhzơldfr̀i có măitnḍt nghe câojofu nói đolghó của nàng, ai cũng thoáng ngạc nhiêhkcdn, thâojofn phâojof̣n Lục Tuyêhkcd́t Kỳ, họ tưrnhẓ nhiêhkcdn đolghêhkcd̀u biêhkcd́t, nhưrnhzng nghe nàng xưrnhzng hôbkyoldfŕi kẻ mâojof̣p mạp âojof́y, khôbkyong ngơldfr̀ cũng là môbkyon hạ Thanh Vâojofn, lại còn có vẻ là trưrnhzơldfr̉ng lão bôbkyói phâojof̣n khôbkyong thâojof́p?

Kẻ mâojof̣p mạp âojof́y chính là thủ tọa Đinyfại Trúc Phong, mâojof́y ngày trưrnhzơldfŕc biêhkcd́n mâojoft môbkyọt cách thâojof̀n bí cùng vơldfŕi trưrnhzơldfr̉ng môbkyon Đinyfạo Huyêhkcd̀n châojofn nhâojofn, Đinyfhkcd̀n Bâojof́t Dịch.

Đinyfhkcd̀n Bâojof́t Dịch nhìn Lục Tuyêhkcd́t Kỳ, khẽ gâojof̣t đolghâojof̀u, nhưrnhzng chăitnd̉ng nói gì, Lục Tuyêhkcd́t Kỳ thôbkyong minh nhưrnhzojof̣y, lâojof̣p tưrnhźc hiêhkcd̉u ý, cũng khôbkyong nói thêhkcdm, chỉ là khôbkyong hiêhkcd̉u vì sao, tim nàng đolghâojof̣p loạn, cảm giác khâojof̉n trưrnhzơldfrng lúc đolghâojof̀u âojof́y, bâojofy giơldfr̀ càng mãnh mẽ hơldfrn.

Đinyfhkcd̀n Bâojof́t Dịch ơldfr̉ nơldfri này, nhưrnhzng mà kẻ còn quan trọng hơldfrn kia giơldfr̀ ơldfr̉

ldfri đolghâojofu?

Khôbkyong biêhkcd́t có phải têhkcdn ma đolghâojof̀u mà mâojof́y ngưrnhzơldfr̀i Tiêhkcd̉u Hoàn nhăitnd́c đolghêhkcd́n chăitndng?

Trong lòng Lục Tuyêhkcd́t Kỳ thoáng qua môbkyọt ý nghĩ, chăitnd̉ng hiêhkcd̉u tại sao, trêhkcdn lưrnhzng có môbkyọt cảm giác đolghau nhói nhưrnhz bị gai đolghâojofm.

Vu Yêhkcdu đolghưrnhźng bêhkcdn cạnh, mục quang dưrnhz̀ng lại trêhkcdn ngưrnhzơldfr̀i Đinyfhkcd̀n Bâojof́t Dịch, chăitndm chú nhìn kẻ mâojof̣p mạp âojof́y, đolghâojofy là lâojof̀n đolghâojof̀u tiêhkcdn gã thâojof́y dung mạo Đinyfhkcd̀n Bâojof́t Dịch, tròng măitnd́t gã có môbkyọt nét kỳ dị thoáng qua. Nhưrnhzng gã khôbkyong có thơldfr̀i gian rãnh đolghêhkcd̉ quan sát ngưrnhzơldfr̀i khác, chôbkyóc lát giọng nói của Tiêhkcd̉u Bạch đolghã vang lêhkcdn bêhkcdn tai gã: “Thưrnhź ta câojof̀n đolghâojofu?”.

Lòng Vu Yêhkcdu trâojof̀m xuôbkyóng, gã cưrnhzơldfr̀i khôbkyỏ môbkyọt tiêhkcd́ng, quay ngưrnhzơldfr̀i đolghưrnhźng đolghôbkyói diêhkcḍn vơldfŕi Tiêhkcd̉u Bạch gưrnhzơldfṛng cưrnhzơldfr̀i nói: “Ta đolghã nói vơldfŕi ngưrnhzơldfri rôbkyòi”.

Tiêhkcd̉u Bạch “phì” môbkyọt tiêhkcd́ng, nói: “Nam Cưrnhzơldfrng ngàn dăitnḍm xa xôbkyoi, đolghưrnhz̀ng nói ta lại tin câojofu nói của ngưrnhzơldfri, ai cũng biêhkcd́t lơldfr̀i này là thâojof̣t hay khôbkyong, ta khuyêhkcdn ngưrnhzơldfri môbkyọt đolghhkcd̀u, thâojof̣t thà giao vâojof̣t đolghó ra đolghi”.

Vu Yêhkcdu trâojof̀m ngâojofm môbkyọt lát, săitnd́c măitnḍt gã lôbkyọ vẻ do dưrnhẓ, ngưrnhzơldfr̀i ngoài khôbkyong thâojof́y đolghưrnhzơldfṛc thâojof̀n tình của gã, nhưrnhzng có thêhkcd̉ nhìn ra gã đolghang suy nghĩ gì đolghó. Tiêhkcd̉u Bạch có vẻ hơldfri nóng lòng, nói: “Ta là loại ngưrnhzơldfr̀i gì, ngưrnhzơldfri chăitnd̉ng phải là khôbkyong biêhkcd́t, khôbkyong giôbkyóng lão quỷ âojof́y ơldfr̉ Phâojof̀n Hưrnhzơldfrng Côbkyóc. Hôbkyòi đolghó khi chủ nhâojofn của ngưrnhzơldfri còn, chăitnd̉ng phải cũng đolgháp ưrnhźng giao cho ta thưrnhź âojof́y sao?”.

Vu Yêhkcdu khẽ gâojof̣t đolghâojof̀u, tưrnhẓa hôbkyò bị mâojof́y câojofu nói của Tiêhkcd̉u Bạch làm đolghôbkyọng lòng, gã châojof̀m châojof̣m bưrnhzơldfŕc đolghêhkcd́n bêhkcdn Tiêhkcd̉u Bạch, nhẹ giọng nói vài lơldfr̀i.

Tiêhkcd̉u Bạch đolghôbkyọt nhiêhkcdn nhíu mày, hỏi: “Thâojof̣t à?”.

Vu Yêhkcdu lạt giọng nói: “Ngưrnhzơldfri cũng khôbkyong phải lâojof̀n đolghâojof̀u tiêhkcd́p xúc vơldfŕi Vu pháp, Vu tôbkyọc xa xưrnhza có vài nghi thưrnhźc câojof́m kỵ, ngưrnhzơldfri ít nhiêhkcd̀u cũng biêhkcd́t mà”.

Tiêhkcd̉u Bạch trâojof̀m ngâojofm môbkyọt lát, khẽ gâojof̣t đolghâojof̀u đolgháp: “Đinyfưrnhzơldfṛc, ta tạm tin ngưrnhzơldfri, nêhkcd́u ngưrnhzơldfri gạt ta, khôbkyong sơldfŕm thì muôbkyọn ta cũng tìm ra ngưrnhzơldfri, xem ngưrnhzơldfri lúc đolghó thêhkcd́ nào”.

Vu Yêhkcdu cưrnhzơldfr̀i khôbkyỏ môbkyọt tiêhkcd́ng, lăitnd́c lăitnd́c đolghâojof̀u.

Tiêhkcd̉u Bạch quay lại nhìn nhưrnhz̃ng kẻ khác, cuôbkyói cùng ánh măitnd́t dưrnhz̀ng lại trêhkcdn ngưrnhzơldfr̀i Lục Tuyêhkcd́t Kỳ, cùng lúc Lục Tuyêhkcd́t Kỳ cũng nhìn nàng, Tiêhkcd̉u Bạch bôbkyỏng mỉm cưrnhzơldfr̀i, góc giưrnhz̃a châojofn mày âojof̉n hiêhkcḍn nét hâojof́p dâojof̃n kỳ lạ, nhưrnhzng khôbkyong có vẻ gì dâojofm đolghãng, mà càng làm tăitndng vẻ mỹ lêhkcḍ, cưrnhzơldfr̀i nói: “Lục côbkyornhzơldfrng, chúng ta lâojofu rôbkyòi khôbkyong găitnḍp”.

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ khôbkyong lôbkyọ chút biêhkcd̉u tình, chỉ lạnh lùng gâojof̣t đolghâojof̀u.

Vẻ cưrnhzơldfr̀i trêhkcdn khóe miêhkcḍng Tiêhkcd̉u Bạch càng rạng rơldfr̃, nàng hỏi: “Khôbkyong biêhkcd́t gâojof̀n đolghâojofy có găitnḍp hăitnd́n khôbkyong?”

Lục Tuyêhkcd́t Kỳ khẽ nhíu mày, hăitnd́ng giọng môbkyọt tiêhkcd́ng, thâojof̀n săitnd́c trơldfr̉ nêhkcdn lạnh lùng. Tiêhkcd̉u Bạch nhìn thâojof̀n tình của nàng, bôbkyỏng thôbkyoi cưrnhzơldfr̀i,sau đolghó khẽ lăitnd́c đolghâojof̀u quay đolghi, sải bưrnhzơldfŕc nhanh chóng biêhkcd́n mâojof́t khỏi tâojof̀m măitnd́t mọi ngưrnhzơldfr̀i.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.