Bê
hkcdn trong nghĩa trang bỏ hoang, sau khi Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ đ
olghô
bkyọt nhiê
hkcdn xuâ
ojof́t hiê
hkcḍn, bâ
ojof̀u khô
bkyong khí bô
bkyõng trơ
ldfr̉ nê
hkcdn khác lạ.
Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn nhíu mày, cư
rnhzơ
ldfr̀i gư
rnhzơ
ldfṛng mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, thô
bkyót: “Chă
itnd̉ng phải là Lục nư
rnhz̃ hiê
hkcḍp ơ
ldfr̉ Thanh Vâ
ojofn Sơ
ldfrn hay chă
itndng, sao cũng đ
olghê
hkcd́n tụ tâ
ojof̣p ơ
ldfr̉ nơ
ldfri này?”.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ liê
hkcd́c nhìn Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn, sau đ
olghó ánh mă
itnd́t dùng lại trê
hkcdn mình Tiê
hkcd̉u Bạch. Tiê
hkcd̉u Bạch mỉm cư
rnhzơ
ldfr̀i, sóng mă
itnd́t lâ
ojof́p lánh, cũng đ
olghang thă
itndm dò nàng.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ khẽ nhíu mày, quay đ
olghâ
ojof̀u lại, nói vơ
ldfŕi Tiê
hkcd̉u Hoàn: “Tiê
hkcd̉u Hoàn cô
bkyo nư
rnhzơ
ldfrng, pháp bảo mà cô
bkyo vư
rnhz̀a nói đ
olghê
hkcd́n có phải chính là do ngư
rnhzơ
ldfr̀i cư
rnhźu cô
bkyo sư
rnhz̉ dụng khô
bkyong?”.
Tiê
hkcd̉u Hoàn gâ
ojof̣t đ
olghâ
ojof̀u khă
itnd̉ng đ
olghịnh: “Khô
bkyong sai, đ
olghúng là như
rnhz vâ
ojof̣y, ta nhơ
ldfŕ râ
ojof́t rõ”.
Mă
itnḍt Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ hiê
hkcḍn vẽ bă
itndn khoă
itndn, dư
rnhzơ
ldfr̀ng như
rnhz đ
olghang suy nghĩ đ
olghiê
hkcd̀u gì, như
rnhzng nàng chă
itnd̉ng đ
olghơ
ldfṛi lâ
ojofu, hỏi tiê
hkcd́p: “Ngư
rnhzơ
ldfr̀i đ
olghó hiê
hkcḍn ơ
ldfr̉ đ
olghâ
ojofu? Cô
bkyo mơ
ldfŕi nói đ
olghê
hkcd́n mô
bkyọt ma đ
olghâ
ojof̀u nư
rnhz̃a, y ơ
ldfr̉ nơ
ldfri nào, có thâ
ojofn phâ
ojof̣n gì, cô
bkyo có biê
hkcd́t khô
bkyong?”.
Trê
hkcdn mă
itnḍt Tiê
hkcd̉u Bạch đ
olghư
rnhźng ơ
ldfr̉ canh đ
olghó cũng lô
bkyọ vẻ chú tâ
ojofm. Tiê
hkcd̉u Hoàn khô
bkyong nghĩ ngơ
ldfṛi gì, đ
olgháp ngay: “Thâ
ojofn phâ
ojof̣n và lai lịch ma đ
olghâ
ojof̀u đ
olghó tô
bkyoi nhìn khô
bkyong ra, chỉ biê
hkcd́t đ
olghạo hạnh của y thâ
ojof̣t là cao sâ
ojofu khó dò, như
rnhzng sau khi y bă
itnd́t bọn tô
bkyoi, thì trói lại nhô
bkyót trong mâ
ojof́y cái quan tài u ám này, rô
bkyòi biê
hkcd́n mâ
ojof́t, cư
rnhź vài ngày mơ
ldfŕi xuâ
ojof́t hiê
hkcḍn mô
bkyọt chô
bkyóc. Tô
bkyoi nhơ
ldfŕ hô
bkyom qua y trơ
ldfr̉ vê
hkcd̀ mô
bkyọt lâ
ojof̀n, sau đ
olghó khô
bkyong thâ
ojof́y nư
rnhz̃a, có lẽ đ
olghơ
ldfṛi vài ngày nư
rnhz̃a y mơ
ldfŕi trơ
ldfr̉ lại?”.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ “à” mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, châ
ojofn mày dư
rnhzơ
ldfr̀ng như
rnhz nhíu lại thê
hkcdm, nói: “Còn kẻ cư
rnhźu các ngư
rnhzơ
ldfr̀i thì sao?”.
Tiê
hkcd̉u Hoàn chỉ vê
hkcd̀ phía sau, đ
olgháp: “Ô
crkrng ta nă
itnd̀m trong quan tài ơ
ldfr̉ góc nhà kia”.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ giâ
ojof̣t mình kinh ngạc, Tiê
hkcd̉u Bạch đ
olghư
rnhźng bê
hkcdn cạnh cũng hơ
ldfri biê
hkcd́n să
itnd́c, bă
itnd̀ng vào đ
olghạo hạnh của nàng, vư
rnhz̀a rô
bkyòi khô
bkyong phát giác bê
hkcdn trong quan tài chă
itnd̉ng còn ngơ
ldfr̀ có ngư
rnhzơ
ldfr̀i khác.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ gâ
ojof̣t gâ
ojof̣t đ
olghâ
ojof̀u, trâ
ojof̀m ngâ
ojofm mô
bkyọt lát, bư
rnhzơ
ldfŕc vê
hkcd̀ phía că
itndn nhỏ bỏ hoang u ám. Tiê
hkcd̉u Hoàn nhìn nàng, khô
bkyong nhịn đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc la hoảng: “Câ
ojof̉n thâ
ojof̣n”.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ dư
rnhz̀ng châ
ojofn lại, quay đ
olghâ
ojof̀u nhìn Tiê
hkcd̉u Hoàn. mỉm cư
rnhzơ
ldfr̀i, gâ
ojof̣t đ
olghâ
ojof̀u. Liê
hkcd̀n đ
olghó nàng đ
olghịnh thâ
ojof̀n, bư
rnhzơ
ldfŕc lê
hkcdn thê
hkcd̀m đ
olghá phủ đ
olghâ
ojof̀y rê
hkcdu phong.
Thê
hkcd̀m đ
olghá chỉ có vài bâ
ojof̣c, mâ
ojof́y bư
rnhzơ
ldfŕc đ
olghã vư
rnhzơ
ldfṛt qua, bóng tô
bkyói bê
hkcdn trong că
itndn nhà nhỏ vâ
ojof̃n như
rnhz cũ, sư
rnhẓ vâ
ojof̣t chỉ nhìn thâ
ojof́y mơ
ldfr̀ mơ
ldfr̀. Ngoại trư
rnhz̀ mô
bkyọt đ
olghiê
hkcd̉m sáng le lói tư
rnhz̀ ngoài cư
rnhz̉a chiê
hkcd́u vào, trê
hkcdn bư
rnhźc tư
rnhzơ
ldfr̀ng đ
olghô
bkyỏ nát này lại bị mơ
ldfŕi bị khoét ra mô
bkyọt lô
bkyõ hô
bkyỏng lơ
ldfŕn, nhơ
ldfr̀ thê
hkcd́ khi Tiê
hkcd̉u Bạch bư
rnhzơ
ldfŕc vào thì thâ
ojof́y sáng hơ
ldfrn mô
bkyọt chút.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ nhanh chóng phát hiê
hkcḍn ra quan tài nă
itnd̀m trong góc nhà, đ
olghó chính là nơ
ldfri tô
bkyói tă
itndm nhâ
ojof́t, khô
bkyong có ánh sáng, mơ
ldfr̀ mơ
ldfr̀ cảm nhâ
ojof̣n đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc là nơ
ldfri â
ojofm khí thịnh nhâ
ojof́t, đ
olghiê
hkcd̀u này khi Vu Yê
hkcdu tiê
hkcd́n vào că
itndn nhà, vư
rnhz̀a phản ư
rnhźng là cũng tìm ra đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc nguyê
hkcdn nhâ
ojofn bê
hkcdn trong.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ hít thâ
ojof̣t sâ
ojofu. Lúc này, mô
bkyọt thâ
ojofn đ
olghạo hạnh tu hành, nhơ
ldfr̀ tư
rnhz châ
ojof́t thô
bkyong tuê
hkcḍ của nàng, đ
olghạo pháp Thah Vâ
ojofn bô
bkyỏn mô
bkyon cô
bkyó nhiê
hkcdn là lô
bkyọ hỏa thuâ
ojof̀n thanh, ngày đ
olghó tại đ
olghâ
ojof̀m lâ
ojof̀y tâ
ojofy phư
rnhzơ
ldfrng cùng Quỷ Lê
hkcḍ nhơ
ldfŕ đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc quyê
hkcd̉n ba “Thiê
hkcdn Thư
rnhz”, dĩ nhiê
hkcdn cũng có lơ
ldfṛi ích cư
rnhẓc lơ
ldfŕn đ
olghô
bkyói vơ
ldfŕi tu hành của nàng. Chỉ là bình thư
rnhzơ
ldfr̀ng nàng râ
ojof́t câ
ojof̉n trọng nê
hkcdn chă
itnd̉ng mâ
ojof́y ngư
rnhzơ
ldfr̀i nhìn ra đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc đ
olghạo hạnh hiê
hkcḍn giơ
ldfr̀ của nàng ra sao.
Lúc này đ
olghư
rnhźng trong că
itndn nhà bỏ hoang tại nghĩa trang, Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ bâ
ojof́t giác như
rnhzơ
ldfŕng mày, â
ojofm khí nơ
ldfri này cư
rnhẓc thịnh, vư
rnhzơ
ldfṛt xa ý liê
hkcḍu của nàng, như
rnhzng chỉ trong vòng vài thư
rnhzơ
ldfŕc, lúc nàng còn đ
olghư
rnhźng ngoài că
itndn nhà, chă
itnd̉ng cảm thâ
ojof́y gì cả. Rõ ràng là, nơ
ldfri này đ
olghã có cao nhâ
ojofn dùng phép trâ
ojof́n yê
hkcd̉m, đ
olghem â
ojofm khí kịch liê
hkcḍt này, dô
bkyòn lại khoảnh đ
olghâ
ojof́t nơ
ldfri đ
olghâ
ojofy.
Chỉ bă
itnd̀ng vào đ
olghạo hạnh này, thâ
ojof̣t chă
itnd̉ng thê
hkcd̉ xem thư
rnhzơ
ldfr̀ng!
Vơ
ldfŕi â
ojofm khí mãnh liê
hkcḍt như
rnhz ơ
ldfr̉ nơ
ldfri này, mô
bkyọt nghĩa trang thô
bkyong thư
rnhzơ
ldfr̀ng tuyê
hkcḍt chă
itnd̉ng thê
hkcd̉ có, phải tạo ra pháp thuâ
ojof̣t trâ
ojof́n yê
hkcd̉m quỷ dị này, thì ngư
rnhzơ
ldfr̀i bị giam bê
hkcdn trong là ai đ
olghâ
ojofy?
Lẽ nào mình đ
olghã đ
olghoán đ
olghúng?
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ trong lúc bâ
ojof́t tri bâ
ojof́t giác, phát hiê
hkcḍn lòng bàn tay toát mô
bkyò hô
bkyoi lạnh, chỉ là nàng chă
itnd̉ng phải ngư
rnhzơ
ldfr̀i phàm, tâ
ojofm chí kiê
hkcdn nghị, trong lòng mă
itnḍc dù nghi ngại, như
rnhzng khô
bkyong lô
bkyọ vẻ khiê
hkcd́p sơ
ldfṛ, ngâ
ojof̀m vâ
ojof̣n thâ
ojof̀n thô
bkyong, ngư
rnhzng thâ
ojof̀n giơ
ldfŕi bị, tư
rnhz̀ng bư
rnhzơ
ldfŕc, tư
rnhz̀ng bư
rnhzơ
ldfŕc tiê
hkcd́n đ
olghê
hkcd́n.
Trong quan tài, Vu Yê
hkcdu cùng kẽ mâ
ojof̣p mạp bê
hkcdn dư
rnhzơ
ldfŕi lúc này đ
olghê
hkcd̀u nhìn thâ
ojof́y bóng tră
itnd́ng của Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ châ
ojof̀m châ
ojof̣m tiê
hkcd́n đ
olghê
hkcd́n. Kẻ mâ
ojof̣p chă
itnd̉ng phản ư
rnhźng gì, chỉ nhìn chă
itndm chă
itndm. Vu Yê
hkcdu trong lòng rô
bkyói loạn, khô
bkyong biê
hkcd́t khi Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ đ
olghê
hkcd́n rô
bkyòi sẽ làm gì. Gã muô
bkyón rơ
ldfr̀i khỏi nơ
ldfri quỷ quái này, như
rnhzng trong thơ
ldfr̀i đ
olghiê
hkcd̉m hiê
hkcḍn tại, khô
bkyong biê
hkcd́t gã nghĩ bao nhiê
hkcdu cách, thư
rnhz̉ bao nhiê
hkcdu dị thuâ
ojof̣t đ
olghô
bkyọc đ
olgháo, như
rnhzng dư
rnhzơ
ldfŕi sư
rnhẓ câ
ojof́m chê
hkcd́ kỳ dị tạo ra trê
hkcdn quan tài này, có vẻ như
rnhz chính là khă
itnd́c tinh của gã, làm cho khí mạch toàn thâ
ojofn gã khóa chă
itnḍt chă
itnd̉ng thê
hkcd̉ đ
olghô
bkyọng đ
olghâ
ojof̣y, nư
rnhz̉a phâ
ojof̀n khí lư
rnhẓc cũng vâ
ojof̣n khô
bkyong lê
hkcdn.
Vu Yê
hkcdu trong lòng kê
hkcdu khô
bkyỏ khô
bkyong dư
rnhźt, trong lúc vô
bkyo kê
hkcd́ khả thi, chỉ còn biê
hkcd́t khô
bkyong ngư
rnhz̀ng than xui xẻo.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ tư
rnhz̀ tư
rnhz̀ tiê
hkcd́p câ
ojof̣n cô
bkyõ quan tài thâ
ojof̀n bí â
ojof́y, đ
olghê
hkcd́n gâ
ojof̀n mơ
ldfŕi thâ
ojof́y có vẻ như
rnhz là cô
bkyõ quan tài gô
bkyõ bình thư
rnhzơ
ldfr̀ng chă
itnd̉ng có gì lạ, nét câ
ojof̉n trọng và hơ
ldfri ngạc nhiê
hkcdn ơ
ldfr̉ giư
rnhz̃a đ
olghô
bkyoi châ
ojofn mày của nàng càng lúc càng rõ. Quan tài gô
bkyõ này hiê
hkcd̉n nhiê
hkcdn chă
itnd̉ng phải là tuyê
hkcḍt thê
hkcd́ chí bảo gì, nhìn vào châ
ojof́t gô
bkyõ, tô
bkyói đ
olgha chỉ loại gô
bkyõ trung bình, lại mục nát quá nư
rnhz̉a, tư
rnhẓ nhiê
hkcdn cũng khô
bkyong phải là quan tài phát ra â
ojofm khí mạnh liê
hkcḍt như
rnhz thê
hkcd́ này.
Như
rnhzng bă
itnd̀ng cảm giác linh mâ
ojof̃n của nàng, ơ
ldfr̉ gâ
ojof̀n như
rnhz vâ
ojof̣y, liê
hkcd̀n phát hiê
hkcḍn ơ
ldfr̉ trong quan tài đ
olghúng là có hai ngư
rnhzơ
ldfr̀i, chỉ là xung quanh hai ngư
rnhzơ
ldfr̀i này bị bao bọc bơ
ldfr̉i mô
bkyọt vâ
ojof̀ng â
ojofm khí mơ
ldfr̀ mơ
ldfr̀ tỏ tỏ, trói chă
itnḍt toàn thâ
ojofn họ lại. Vơ
ldfŕi vâ
ojof̀ng â
ojofm khí này, dù thâ
ojofn ơ
ldfr̉ ngoài ba thư
rnhzơ
ldfŕc, như
rnhzng Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ đ
olghã cảm giác khí huyê
hkcd́t trong ngư
rnhzơ
ldfr̀i dư
rnhzơ
ldfr̀ng như
rnhz sô
bkyoi lê
hkcdn, cảm giác bă
itndng lư
rnhzơ
ldfrng bô
bkyõng truyê
hkcd̀n tơ
ldfŕi.
Cuô
bkyói cùng là yê
hkcdu thuâ
ojof̣t gì, hoă
itnḍc là yê
hkcdu khí chư
rnhza tư
rnhz̀ng nghe nói tơ
ldfríi khi nào, lại có phát lư
rnhẓc đ
olgháng sơ
ldfṛ đ
olghê
hkcd́n thê
hkcd́?.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ áp chê
hkcd́ sư
rnhẓ kinh ngạc trong lòng, đ
olghô
bkyòng thơ
ldfr̀i trâ
ojof́n đ
olghịnh tâ
ojofm thâ
ojof̀n, đ
olghem khí tư
rnhźc chạy loạn trong ngư
rnhzơ
ldfr̀i ép xuô
bkyóng, câ
ojof̉n thâ
ojof̣n thă
itndm dò quan tài gô
bkyõ mô
bkyọt lâ
ojof̀n nư
rnhz̃a, rô
bkyòi châ
ojof̀m châ
ojof̣m đ
olghư
rnhza tay vê
hkcd̀ phía nó.
Nơ
ldfri cư
rnhz̉a că
itndn nhà, thâ
ojofn hình Tiê
hkcd̉u Bạch thoáng xuâ
ojof́t hiê
hkcḍn, nàng tư
rnhẓa vào khung cư
rnhz̉a, thâ
ojof̀n tình thoải mái, như
rnhzng că
itnḍp mă
itnd́t lại chă
itndm chú nhìn đ
olghô
bkyọng tác của Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ. Vơ
ldfŕi đ
olghạo hạnh của nàng, vào lúc giải cư
rnhźu ba ngư
rnhzơ
ldfr̀i Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn đ
olghã sơ
ldfŕm phát hiê
hkcḍn đ
olghiê
hkcd̉m kỳ dị của cô
bkyõ quan tài đ
olghó, đ
olghê
hkcd̉ chê
hkcd́ trụ mâ
ojof́y ngư
rnhzơ
ldfr̀i Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn, chă
itnd̉ng qua chỉ câ
ojof̀n thuâ
ojof̣t pháp thô
bkyong thư
rnhzơ
ldfr̀ng là đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc, như
rnhzng quan tài trong góc â
ojof́y lại â
ojof̉n chư
rnhźa nguy hiê
hkcd̉m cư
rnhẓc lơ
ldfŕn, thâ
ojof̣m chí đ
olghê
hkcd́n nàng cũng khô
bkyong dám thư
rnhz̉, trong lúc do dư
rnhẓ, nàng cư
rnhźu ban ngư
rnhzơ
ldfr̀i Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn trư
rnhzơ
ldfŕc, như
rnhzng đ
olghô
bkyói vơ
ldfŕi quan tài â
ojof́y vâ
ojof̃n chư
rnhza dám khinh cư
rnhz̉ vọng đ
olghô
bkyọng.
Lúc này thâ
ojof́y Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ đ
olghư
rnhźng trư
rnhzơ
ldfŕc quan tài â
ojof́y, Tiê
hkcd̉u Bạch tư
rnhẓ nhiê
hkcdn phải chú tâ
ojofm quan sát, hơ
ldfrn nư
rnhz̃aqua tài đ
olghang giam giư
rnhz̃ Vu Yê
hkcdu, chính là kẻ nàng muô
bkyón có, vì vâ
ojof̣y bâ
ojof́t giác toàn thâ
ojofn trơ
ldfr̉ nê
hkcdn tâ
ojof̣p trung. â
ojof̣ đ
olghâ
ojof̀u bê
hkcdn kia, Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn, Tiê
hkcd̉u Hoàn và Dã Câ
ojof̉u Đ
inyfạo Nhâ
ojofn ba ngư
rnhzơ
ldfr̀i tư
rnhẓ hô
bkyò cũng khô
bkyong nén đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc lòng hiê
hkcd́u kỳ thúc đ
olghâ
ojof̉y, dâ
ojof̀n dâ
ojof̀n chuyê
hkcd̉n đ
olghê
hkcd́n lô
bkyõ hô
bkyỏng lơ
ldfŕn bê
hkcdn ngoài, nhìn vào bê
hkcdn trong că
itndn nhà.
Trong ngoài nghĩa trang, đ
olghô
bkyọt nhiê
hkcdn biê
hkcd́n thành yê
hkcdn ă
itnd́ng, bâ
ojof̀u khô
bkyong bâ
ojof́t giác trơ
ldfr̉ nê
hkcdn quỷ dị, mọi ngư
rnhzơ
ldfr̀i im thít, đ
olghê
hkcd̀u chă
itndm chú nhìn đ
olghô
bkyọng tác của Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ, khô
bkyong dám phâ
ojofn tâ
ojofm. Tư
rnhz̀ châ
ojofn trơ
ldfr̀i xa tít, phóng lê
hkcdn mô
bkyọt đ
olghạo hă
itnd́c khí mơ
ldfr̀ mơ
ldfr̀ xoay tít trê
hkcdn khô
bkyong, mô
bkyọt nhâ
ojofn ảnh khác tư
rnhẓa hô
bkyò bám đ
olghuô
bkyỏi khô
bkyong rơ
ldfr̀i, lư
rnhzơ
ldfṛn qua, lư
rnhzơ
ldfṛn lại trê
hkcdn khô
bkyong, như
rnhzng chă
itnd̉ng ai chú ý đ
olghê
hkcd́n.
Giư
rnhz̃a bóng tô
bkyói, thâ
ojofn ảnh màu tră
itnd́ng nhè nhẹ lay đ
olghô
bkyọng, cánh tay mê
hkcd̀m mại tră
itnd́ng muô
bkyót của Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ châ
ojof̀m châ
ojof̣m đ
olghă
itnḍt trê
hkcdn nă
itnd́p quan tài gô
bkyõ, dư
rnhzơ
ldfr̀ng như
rnhz cùng lúc, đ
olghô
bkyọng tác vô
bkyón vô
bkyo thanh vô
bkyo tư
rnhźc, như
rnhzng tư
rnhz̀ trong quan tài bô
bkyõng truyê
hkcd̀n ra mô
bkyọt tiê
hkcd́ng vang tuy khô
bkyong lơ
ldfŕn như
rnhzng trong trẻo vô
bkyo cùng.
Nghe giô
bkyóng như
rnhz cọc gô
bkyõ nào đ
olghó nư
rnhźt ra.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ biê
hkcd́n să
itnd́c, cánh tay chạm vào nă
itnd́p gô
bkyõ nhanh chóng thu vê
hkcd̀, đ
olghúng lúc tay nàng mơ
ldfŕi câ
ojof́t lê
hkcdn, mô
bkyọt đ
olghạo hă
itnd́c khí mãnh liê
hkcḍt tư
rnhz̀ nơ
ldfri tay nàng vư
rnhz̀a tiê
hkcd́p xúc phụt lê
hkcdn, cùng vơ
ldfŕi tiê
hkcd́ng “xì xì” khô
bkyong dư
rnhźt, như
rnhz ngọn lư
rnhz̉a ma bùng lê
hkcdn tư
rnhz̀ khoảng đ
olghâ
ojof́t â
ojof́y.
Vu Yê
hkcdu đ
olghang bị giam giư
rnhz̃ trong quan tài cảm thâ
ojof́y lạnh ngư
rnhzơ
ldfr̀i, đ
olghạo pháp gã tu tâ
ojof̣p cùgn vơ
ldfŕi yê
hkcdu lư
rnhẓc câ
ojof́m chê
hkcd́ này có vài phâ
ojof̀n tư
rnhzơ
ldfrng tụ, như
rnhzng uy lư
rnhẓc khô
bkyong thê
hkcd̉ so sánh, chỉ thâ
ojof́y ngọn lư
rnhz̉a đ
olghen vô
bkyo să
itnd́c â
ojof́y chơ
ldfŕp bùng chơ
ldfŕp tă
itnd́t, trong lòng gã khô
bkyong khỏi châ
ojof́n đ
olghô
bkyọng. Bị ngọn lư
rnhz̉a đ
olghen â
ojof́y thiê
hkcdu phải cơ
ldfr thê
hkcd̉ thì hâ
ojof̣u quả ra sao, gã cũng ít nhiê
hkcd̀u đ
olghoán đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc, như
rnhzng hă
itnd́n khô
bkyong nghĩ ra vì sao lúc bản thâ
ojofn tiê
hkcd́n gâ
ojof̀n quan tài, câ
ojof́m chê
hkcd́ quỷ dị hung ngoan này khô
bkyong pát đ
olghô
bkyọng vơ
ldfŕi mình, như
rnhzng khi Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ đ
olghê
hkcd́n lại nhạy như
rnhz thê
hkcd́?
Trong lúc lòng gã bô
bkyói rô
bkyói, khô
bkyong kiê
hkcd́n giả đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc, gã bô
bkyỏng lại có cảm thâ
ojof́y gì đ
olghó, nhìn xuô
bkyóng dư
rnhzơ
ldfŕi, chính kẻ mâ
ojof̣p mạp thâ
ojof̀n bí ơ
ldfr̉ dư
rnhzơ
ldfŕi thâ
ojofn mình, lúc này bô
bkyỏng như
rnhz cùng vơ
ldfŕi sư
rnhẓ phát đ
olghô
bkyọng của pháp thuâ
ojof̣t trâ
ojof́n yê
hkcd̉m, cũng có biê
hkcd́n hóa khác lạ.
Mô
bkyọt đ
olghạo â
ojofm khí mãnh liê
hkcḍt xuâ
ojof́t hiê
hkcḍn, mạnh hơ
ldfrn đ
olghơ
ldfṛt khí chơ
ldfṛt có chơ
ldfṛt khô
bkyong vư
rnhz̀a rô
bkyòi gâ
ojof́p nhiê
hkcd̀u lâ
ojof̀n, nhanh chóng lơ
ldfŕp lơ
ldfŕp bao quanh thâ
ojofn thê
hkcd̉ bọn họ trong quan tài, Vu Yê
hkcdu chỉ cảm giác trong đ
olghâ
ojof̀u vang lê
hkcdn mô
bkyọt tiê
hkcd́ng lơ
ldfŕn, phảng phâ
ojof́t như
rnhz trô
bkyóng rô
bkyõng, vô
bkyo sô
bkyó khí tư
rnhźc â
ojofm đ
olghô
bkyọc lạnh lẽo như
rnhz đ
olghô
bkyọc xà cùng lúc xâ
ojofm nhâ
ojof̣p cơ
ldfr thê
hkcd̉ gã, ào ạt chê
hkcd́ trụ toàn thâ
ojofn, thô
bkyóng khô
bkyỏ vô
bkyo cùng, gã bô
bkyỏng như
rnhz muô
bkyón kê
hkcdu mà kê
hkcdu khô
bkyong thành tiê
hkcd́ng, chỉ trong mô
bkyọt thoáng thơ
ldfr̀i gian, cảm giác như
rnhz sô
bkyóng khô
bkyong bă
itnd̀ng chê
hkcd́t.
Cô
bkyõ â
ojofm khí này bă
itnd́t nguô
bkyòn tư
rnhz̀ chính trong cơ
ldfr thê
hkcd̉ kẻ mâ
ojof̣p mạp thâ
ojof̀n bí phát ra.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ dán mă
itnd́t vào dâ
ojof́u tay đ
olghen sì, să
itnd́c mă
itnḍt hơ
ldfri tră
itnd́ng ra, Tiê
hkcd̉u Bạch đ
olghư
rnhźng xa phía sau lư
rnhzng nàng, cũng tư
rnhz̀ tư
rnhz̀ thă
itnd̉ng ngư
rnhzơ
ldfr̀i, thô
bkyoi dư
rnhẓa vào khung cư
rnhz̉a, trê
hkcdn mă
itnḍt hiê
hkcḍn ra thâ
ojof̀n să
itnd́c ngư
rnhzng trọng.
Chính vào lúc này, Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ đ
olghô
bkyọt nhiê
hkcdn cảm thâ
ojof́y đ
olghiê
hkcd̀u gì, khẽ rùng mình, thâ
ojof̀n tình đ
olghại biê
hkcd́n, như
rnhzng khô
bkyong lùi lại chút nào, chỉ thâ
ojof́y nàng khô
bkyong do dư
rnhẓ, thò tay ra phía sau, “xoẻng” mô
bkyọt tiê
hkcd́ng như
rnhz long ngâ
ojofm, hào quang mơ
ldfr̀ mơ
ldfr̀ hiê
hkcḍn ra, ánh ssáng xanh tỏa ra bô
bkyón phía, lâ
ojof̣p tư
rnhźc chiê
hkcd́u sáng că
itndn nhà tô
bkyói tă
itndm này.
Thiê
hkcdn Gia rơ
ldfr̀i khỏi vỏ!
Trong ánh sáng rư
rnhẓc rơ
ldfr̃, trư
rnhzơ
ldfr̀ng kiê
hkcd́m như
rnhz nư
rnhzơ
ldfŕc ao thu phản chiê
hkcd́u gư
rnhzơ
ldfrng mă
itnḍt tư
rnhẓa tuyê
hkcd́t sư
rnhzơ
ldfrng của Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ, kiê
hkcd́m quang dào dạt, ơ
ldfr̉ giư
rnhz̃a khô
bkyong trung như
rnhz mă
itnḍt hô
bkyò thu gơ
ldfṛn sóng lă
itndn tă
itndn, tư
rnhz̀ tư
rnhz̀ tụ lại, trong khô
bkyong gian biê
hkcd́n thành vô
bkyo sô
bkyó kiê
hkcd́m quang hư
rnhz ảnh, chém vê
hkcd̀ phía cô
bkyõ quan tài.
Nói là chém, như
rnhzng phảng phâ
ojof́t như
rnhz có uy thê
hkcd́ khai sơ
ldfrn phá thạch, khi kiê
hkcd́m quang đ
olghê
hkcd́n gâ
ojof̀n, trong cô
bkyõ quan tài thâ
ojof̀n bí tư
rnhẓa hô
bkyò cũng ó cảm giác bị uy hiê
hkcd́p, thanh â
ojofm rào rạo khe khẽ phát ra.
Mô
bkyọt đ
olghạo hă
itnd́c khí bô
bkyỏng tư
rnhz̀ trong quan tài bay ra, như
rnhz mô
bkyọt thư
rnhẓc thê
hkcd̉, lâ
ojof̣p tư
rnhźc đ
olghơ
ldfr̃ lâ
ojof́y Thiê
hkcdn Gia thâ
ojof̀n kiê
hkcd́m giư
rnhz̃a khô
bkyong trung, Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ să
itnd́c mă
itnḍt hơ
ldfri biê
hkcd́n, thét lê
hkcdn mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, thâ
ojofn hình đ
olghô
bkyọt nhiê
hkcdn bay thă
itnd̉ng lê
hkcdn khô
bkyong, bạch y phâ
ojof́p phơ
ldfŕi như
rnhz tiê
hkcdn nư
rnhz̃.
Ba thư
rnhzơ
ldfŕc xung quanh nơ
ldfri nàng vư
rnhz̀a đ
olghư
rnhźng, chỉ nghe thâ
ojof́y tiê
hkcd́ng “xì xì” vang lê
hkcdn, cả mô
bkyọt khoảng khô
bkyong gian â
ojof́y bô
bkyỏng bị mô
bkyọt đ
olghạo hă
itnd́c khí chă
itnd̉ng biê
hkcd́t đ
olghê
hkcd́n tư
rnhẓ bao giơ
ldfr̀ thiê
hkcdu cháy sém.
Mùi hô
bkyoi thô
bkyói bao trùm că
itndn nhà nhỏ.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ ơ
ldfr̉ giư
rnhz̃a chư
rnhz̀ng khô
bkyong, như
rnhzng tuyê
hkcḍt khô
bkyong hoảng loạn, Thiê
hkcdn Gia thâ
ojof̀n kiê
hkcd́m lâ
ojof́p lánh lam quang, lư
rnhzơ
ldfṛn mô
bkyọt vòng nhỏ rô
bkyòi hạ xuô
bkyóng.
Lúc này chung quanh quan tài đ
olghã toàn là â
ojofm khí đ
olghen kịt, mịt mù như
rnhz mâ
ojofy, cũng khô
bkyong biê
hkcd́t â
ojofm khí này nhanh chóng trào ra như
rnhz thê
hkcd́ nào, chỉ thâ
ojof́y giơ
ldfr̀ đ
olghâ
ojofy bê
hkcdn trê
hkcdn lam quang như
rnhz đ
olghiê
hkcḍn, ánh sáng Thiê
hkcdn Gia lâ
ojof́p lánh hạ xuô
bkyóng, bê
hkcdn dư
rnhzơ
ldfŕi hă
itnd́c khí cũng khô
bkyong phải yê
hkcd́u, như
rnhz có ngư
rnhzơ
ldfr̀i vô
bkyo hình chỉ huy, ngư
rnhzng tụ bô
bkyón mă
itnḍt quanh quan tài, như
rnhz mô
bkyọt bư
rnhźc tư
rnhzơ
ldfr̀ng đ
olghen cản trư
rnhzơ
ldfŕc mă
itnḍt Thiê
hkcdn Gia.
Nhìn thâ
ojof̀n kiê
hkcd́m và hă
itnd́c khí giao tranh trong nháy mă
itnd́t, Thiê
hkcdn Gia thâ
ojof̀n kiê
hkcd́m vư
rnhz̀a mơ
ldfŕi đ
olghâ
ojofm vào hă
itnd́c khí, bô
bkyỏng như
rnhz gă
itnḍp lò xo, cả ngư
rnhzơ
ldfr̀i Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ đ
olghô
bkyọt nhiê
hkcdn nhẹ như
rnhz lô
bkyong vũ, tà tà bay bô
bkyỏng vê
hkcd̀ phía sau. Ngay sau khi thâ
ojofn hình nàng bô
bkyóc lê
hkcdn, tay nàng bô
bkyỏng đ
olghư
rnhza ra như
rnhz đ
olghao, thoáng chô
bkyóc trong mă
itnd́t thoáng qua ánh vàng phơ
ldfrn phơ
ldfŕt, chơ
ldfŕp lê
hkcdn rô
bkyòi tă
itnd́t, như
rnhzng lòng bàn tay lại xuâ
ojof́t hiê
hkcḍn mô
bkyọt đ
olghạo thanh quang, chính là Thanh Vâ
ojofn mô
bkyon Thái cư
rnhẓc huyê
hkcd̀n thanh đ
olghạo chính tô
bkyong, tư
rnhz̀ bê
hkcdn hô
bkyong hă
itnd́c khí đ
olghánh tơ
ldfŕi.
“Bình!”.
Hă
itnd́c khí đ
olghô
bkyọt nhiê
hkcdn xáo đ
olghô
bkyọng, liê
hkcd̀n đ
olghó vài â
ojofm thanh trâ
ojof̀m trâ
ojof̀m vang lê
hkcdn, như
rnhz vâ
ojof̣t gì đ
olghó vư
rnhz̀a gãy.
Tiê
hkcd̉u Bạch đ
olghư
rnhźng bê
hkcdn cư
rnhz̉a sô
bkyỏ khẽ mỉm cư
rnhzơ
ldfr̀i, khẽ gâ
ojof̣t đ
olghâ
ojof̀u tỏ vẻ khen ngơ
ldfṛi. Như
rnhzng ơ
ldfr̉ đ
olghâ
ojof̀u bê
hkcdn kia, Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn đ
olghư
rnhźng cạnh Tiê
hkcd̉u Hoàn và Dã Câ
ojof̉u Đ
inyfạo Nhâ
ojofn bô
bkyỏng nhíu mày, tư
rnhẓa hô
bkyò nhìn ra viê
hkcḍc gì kỳ lạ, trong mă
itnd́t lô
bkyọ vẻ kinhnghi bâ
ojof́t đ
olghịnh, rô
bkyòi chìm vào suy tư
rnhzơ
ldfr̉ng.
Bị Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ bô
bkyỏng nhiê
hkcdn đ
olghánh trúng, cô
bkyõ hă
itnd́c khí â
ojof́y tư
rnhẓa hô
bkyò bâ
ojof́t ngơ
ldfr̀, phâ
ojof̃n nô
bkyọ, liê
hkcd̀n chuyê
hkcd̉n thủ thành cô
bkyong, mô
bkyọt mảng đ
olghen dày đ
olghă
itnḍc như
rnhz mô
bkyọt đ
olghám mâ
ojofy đ
olghen nhă
itnd́m thă
itnd̉ng bóng tră
itnd́ng bê
hkcdn kia phóng đ
olghê
hkcd́n.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ bô
bkyỏng dư
rnhz̀ng lại giư
rnhz̃a chư
rnhz̀ng khô
bkyong, gió thô
bkyỏi qua mă
itnḍt, tóc phâ
ojof́p phơ
ldfŕi bay, chă
itnd̉ng chút do dư
rnhẓ, chỉ thâ
ojof́y bóng ngư
rnhzơ
ldfr̀i như
rnhz bị vô
bkyo hình đ
olghại lư
rnhẓc kéo xuô
bkyóng, bô
bkyõng bay vọt lê
hkcdn, “â
ojof̀m” mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, thâ
ojofn hình nàng so vơ
ldfŕi tình cảnh thâ
ojof̣t khô
bkyong phù hơ
ldfṛp, cả mái ngói tòa nhà hoang trong nghĩa trang chơ
ldfŕp mă
itnd́t bị xé ra, đ
olghoạn câ
ojofy mảng gô
bkyõ lô
bkyọp đ
olghô
bkyọp rơ
ldfri xuô
bkyóng, bụi bô
bkyóc mịt mù, chỉ có bóng tră
itnd́ng â
ojof́y lại như
rnhz áng mâ
ojofy nhẹ nhàng bay thă
itnd̉ng lê
hkcdn trê
hkcdn, dư
rnhzơ
ldfŕi ánh sao đ
olghê
hkcdm, thâ
ojof̣t tiê
hkcdu sái tuyê
hkcḍt trâ
ojof̀n.
Hă
itnd́c khí miê
hkcd̃n cư
rnhzơ
ldfr̃ng đ
olghuô
bkyỏi theo đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc mô
bkyọt trư
rnhzơ
ldfṛng thì có vẻ hê
hkcd́t sư
rnhźc, mô
bkyọt ngọn gió đ
olghê
hkcdm lô
bkyòng lô
bkyọng thô
bkyỏi qua, thoáng chô
bkyóc đ
olghã xua tan đ
olghi hă
itnd́c khí.
Thâ
ojofn hình Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ khẽ dư
rnhz̀ng lại giư
rnhz̃a tâ
ojof̀ng khô
bkyong, kê
hkcdu khẽ mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, rô
bkyòi phóng xuô
bkyóng tòa nhà nhỏ.
Lúc này Tiê
hkcd̉u Bạch đ
olghã nhảy ra khỏi khung cư
rnhz̉a, khoanh tay đ
olghư
rnhźng nhìn tư
rnhz̀ xa, chỉ ba ngư
rnhzơ
ldfr̀i bọn Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn tỏ vẻ khô
bkyỏ sơ
ldfr̉ tránh né vô
bkyo sô
bkyó mảnh gô
bkyõ bô
bkyỏng nhiê
hkcdn tư
rnhz̀ trê
hkcdn trơ
ldfr̀i rơ
ldfri xuô
bkyóng.
Trong lúc hô
bkyõn loạn này, thâ
ojofn ngư
rnhzơ
ldfr̀i Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ đ
olghã lao lại vào că
itndn nhà â
ojof́y, chỉ nghe nàng kê
hkcdu lê
hkcdn mô
bkyọt tiê
hkcd́ng lảnh lót, chơ
ldfŕp mă
itnd́t trong tiê
hkcd̉u ô
bkyóc lam quang rư
rnhẓc rơ
ldfr̃, vô
bkyo sô
bkyó đ
olghô
bkyò đ
olghạc đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc bơ
ldfŕi tung ra, lát sau, trong că
itndn phòng bô
bkyõng phát ra tiê
hkcd́ng đ
olghô
bkyọng lơ
ldfŕn, â
ojof̉n ư
rnhzơ
ldfŕc vang lê
hkcdn tiê
hkcd́ng hô
bkyo vư
rnhz̀a mư
rnhz̀ng vư
rnhz̀a ngạc nhiê
hkcdn của Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ:
“Đ
inyfiê
hkcd̀n sư
rnhz thúc, quả nhiê
hkcdn là ngư
rnhzơ
ldfr̀i!”.
Mâ
ojof́y ngư
rnhzơ
ldfr̀i Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn ơ
ldfr̉ phía xa, nhâ
ojof̣n ra ră
itnd̀ng mình khô
bkyong còn bị như
rnhz̃ng mảnh vơ
ldfr̃ rơ
ldfri phải nư
rnhz̃a, lúc này mơ
ldfŕi quay lại nhìn, chỉ thâ
ojof́y sư
rnhẓ hô
bkyõn loạn cùng cư
rnhẓc trong că
itndn phòng giơ
ldfr̀ đ
olghâ
ojofy đ
olghã dâ
ojof̀n dâ
ojof̀n lă
itnd́ng xuô
bkyóng, chô
bkyóc lát, hào quang màu lam chói mă
itnd́t cũng biê
hkcd́n đ
olghi, sau đ
olghó tư
rnhz̀ trong cư
rnhz̉a, xuâ
ojof́t hiê
hkcḍn mô
bkyọt bóng ngư
rnhzơ
ldfr̀i.
Ngư
rnhzơ
ldfr̀i này khô
bkyong phải Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ, là mô
bkyọt nhâ
ojofn vâ
ojof̣t thâ
ojof̀n bí, toàn thâ
ojofn mă
itnḍc đ
olghô
bkyò đ
olghen, mă
itnḍt cũng bị che lại, nhìn khô
bkyong rõ dung mạo, ba ngư
rnhzơ
ldfr̀i Chu Nhâ
ojof́t Tiê
hkcdn khô
bkyong biê
hkcd́t kẻ này, như
rnhzng Tiê
hkcd̉u Bạch thì hă
itnd́ng giọng mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, khô
bkyong hiê
hkcd̉u nàng di đ
olghô
bkyọng thê
hkcd́ nào, ngư
rnhzơ
ldfr̀i bô
bkyỏng xuâ
ojof́t hiê
hkcḍn ngay tại nơ
ldfri Vu Yê
hkcdu đ
olghịnh bư
rnhzơ
ldfŕc tơ
ldfŕi, đ
olghư
rnhźng chă
itnd́n ngang đ
olghư
rnhzơ
ldfr̀ng.
Vu Yê
hkcdu liê
hkcd́c nhìn Tiê
hkcd̉u Bạch, cư
rnhzơ
ldfr̀i khô
bkyỏ mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, dư
rnhz̀ng châ
ojofn lại.
Lát sau, tiê
hkcd́ng châ
ojofn trong nhà vọng ra, liê
hkcd̀n đ
olghó có hai ngư
rnhzơ
ldfr̀i xuâ
ojof́t hiê
hkcḍn trư
rnhzơ
ldfŕc cư
rnhz̉a, chính là Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ dìu mô
bkyọt kẽ mâ
ojof̣p mạp dung nhan tiê
hkcd̀u tụy, châ
ojof̀m châ
ojof̣m bư
rnhzơ
ldfŕc ra.
Mâ
ojof́y ngư
rnhzơ
ldfr̀i Tiê
hkcd̉u Hoàn nhìn vơ
ldfŕi vẻ quan tâ
ojofm, kẻ mâ
ojof̣p mạp â
ojof́y chính là ngư
rnhzơ
ldfr̀i hô
bkyom â
ojof́y đ
olghã cư
rnhźu họ mô
bkyot mạng dư
rnhzơ
ldfŕi tay tê
hkcdn ma đ
olghâ
ojof̀u, chỉ là nhìn thoáng qua, sau khi bị giam trong quan tài nhiê
hkcd̀u ngày, chă
itnd̉ng hiê
hkcd̉u vì sao, nhìn thê
hkcd̉ hình kẻ mâ
ojof̣p mạp lại có vẻ to béo hơ
ldfrn mô
bkyọt chút.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ đ
olghơ
ldfr̃ kẻ mâ
ojof̣p mạp này, dìu lão ngô
bkyòi xuô
bkyóng bâ
ojof̣c đ
olghá trư
rnhzơ
ldfŕc cư
rnhz̉a nhà, trâ
ojof̀m giọng hỏi: “Đ
inyfiê
hkcd̀n sư
rnhz thúc, ngư
rnhzơ
ldfr̀i khô
bkyong sao chư
rnhź?”.
Như
rnhz̃ng ngư
rnhzơ
ldfr̀i có mă
itnḍt nghe câ
ojofu nói đ
olghó của nàng, ai cũng thoáng ngạc nhiê
hkcdn, thâ
ojofn phâ
ojof̣n Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ, họ tư
rnhẓ nhiê
hkcdn đ
olghê
hkcd̀u biê
hkcd́t, như
rnhzng nghe nàng xư
rnhzng hô
bkyo vơ
ldfŕi kẻ mâ
ojof̣p mạp â
ojof́y, khô
bkyong ngơ
ldfr̀ cũng là mô
bkyon hạ Thanh Vâ
ojofn, lại còn có vẻ là trư
rnhzơ
ldfr̉ng lão bô
bkyói phâ
ojof̣n khô
bkyong thâ
ojof́p?
Kẻ mâ
ojof̣p mạp â
ojof́y chính là thủ tọa Đ
inyfại Trúc Phong, mâ
ojof́y ngày trư
rnhzơ
ldfŕc biê
hkcd́n mâ
ojoft mô
bkyọt cách thâ
ojof̀n bí cùng vơ
ldfŕi trư
rnhzơ
ldfr̉ng mô
bkyon Đ
inyfạo Huyê
hkcd̀n châ
ojofn nhâ
ojofn, Đ
inyfiê
hkcd̀n Bâ
ojof́t Dịch.
Đ
inyfiê
hkcd̀n Bâ
ojof́t Dịch nhìn Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ, khẽ gâ
ojof̣t đ
olghâ
ojof̀u, như
rnhzng chă
itnd̉ng nói gì, Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ thô
bkyong minh như
rnhz vâ
ojof̣y, lâ
ojof̣p tư
rnhźc hiê
hkcd̉u ý, cũng khô
bkyong nói thê
hkcdm, chỉ là khô
bkyong hiê
hkcd̉u vì sao, tim nàng đ
olghâ
ojof̣p loạn, cảm giác khâ
ojof̉n trư
rnhzơ
ldfrng lúc đ
olghâ
ojof̀u â
ojof́y, bâ
ojofy giơ
ldfr̀ càng mãnh mẽ hơ
ldfrn.
Đ
inyfiê
hkcd̀n Bâ
ojof́t Dịch ơ
ldfr̉ nơ
ldfri này, như
rnhzng mà kẻ còn quan trọng hơ
ldfrn kia giơ
ldfr̀ ơ
ldfr̉
nơ
ldfri đ
olghâ
ojofu?
Khô
bkyong biê
hkcd́t có phải tê
hkcdn ma đ
olghâ
ojof̀u mà mâ
ojof́y ngư
rnhzơ
ldfr̀i Tiê
hkcd̉u Hoàn nhă
itnd́c đ
olghê
hkcd́n chă
itndng?
Trong lòng Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ thoáng qua mô
bkyọt ý nghĩ, chă
itnd̉ng hiê
hkcd̉u tại sao, trê
hkcdn lư
rnhzng có mô
bkyọt cảm giác đ
olghau nhói như
rnhz bị gai đ
olghâ
ojofm.
Vu Yê
hkcdu đ
olghư
rnhźng bê
hkcdn cạnh, mục quang dư
rnhz̀ng lại trê
hkcdn ngư
rnhzơ
ldfr̀i Đ
inyfiê
hkcd̀n Bâ
ojof́t Dịch, chă
itndm chú nhìn kẻ mâ
ojof̣p mạp â
ojof́y, đ
olghâ
ojofy là lâ
ojof̀n đ
olghâ
ojof̀u tiê
hkcdn gã thâ
ojof́y dung mạo Đ
inyfiê
hkcd̀n Bâ
ojof́t Dịch, tròng mă
itnd́t gã có mô
bkyọt nét kỳ dị thoáng qua. Như
rnhzng gã khô
bkyong có thơ
ldfr̀i gian rãnh đ
olghê
hkcd̉ quan sát ngư
rnhzơ
ldfr̀i khác, chô
bkyóc lát giọng nói của Tiê
hkcd̉u Bạch đ
olghã vang lê
hkcdn bê
hkcdn tai gã: “Thư
rnhź ta câ
ojof̀n đ
olghâ
ojofu?”.
Lòng Vu Yê
hkcdu trâ
ojof̀m xuô
bkyóng, gã cư
rnhzơ
ldfr̀i khô
bkyỏ mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, quay ngư
rnhzơ
ldfr̀i đ
olghư
rnhźng đ
olghô
bkyói diê
hkcḍn vơ
ldfŕi Tiê
hkcd̉u Bạch gư
rnhzơ
ldfṛng cư
rnhzơ
ldfr̀i nói: “Ta đ
olghã nói vơ
ldfŕi ngư
rnhzơ
ldfri rô
bkyòi”.
Tiê
hkcd̉u Bạch “phì” mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, nói: “Nam Cư
rnhzơ
ldfrng ngàn dă
itnḍm xa xô
bkyoi, đ
olghư
rnhz̀ng nói ta lại tin câ
ojofu nói của ngư
rnhzơ
ldfri, ai cũng biê
hkcd́t lơ
ldfr̀i này là thâ
ojof̣t hay khô
bkyong, ta khuyê
hkcdn ngư
rnhzơ
ldfri mô
bkyọt đ
olghiê
hkcd̀u, thâ
ojof̣t thà giao vâ
ojof̣t đ
olghó ra đ
olghi”.
Vu Yê
hkcdu trâ
ojof̀m ngâ
ojofm mô
bkyọt lát, să
itnd́c mă
itnḍt gã lô
bkyọ vẻ do dư
rnhẓ, ngư
rnhzơ
ldfr̀i ngoài khô
bkyong thâ
ojof́y đ
olghư
rnhzơ
ldfṛc thâ
ojof̀n tình của gã, như
rnhzng có thê
hkcd̉ nhìn ra gã đ
olghang suy nghĩ gì đ
olghó. Tiê
hkcd̉u Bạch có vẻ hơ
ldfri nóng lòng, nói: “Ta là loại ngư
rnhzơ
ldfr̀i gì, ngư
rnhzơ
ldfri chă
itnd̉ng phải là khô
bkyong biê
hkcd́t, khô
bkyong giô
bkyóng lão quỷ â
ojof́y ơ
ldfr̉ Phâ
ojof̀n Hư
rnhzơ
ldfrng Cô
bkyóc. Hô
bkyòi đ
olghó khi chủ nhâ
ojofn của ngư
rnhzơ
ldfri còn, chă
itnd̉ng phải cũng đ
olgháp ư
rnhźng giao cho ta thư
rnhź â
ojof́y sao?”.
Vu Yê
hkcdu khẽ gâ
ojof̣t đ
olghâ
ojof̀u, tư
rnhẓa hô
bkyò bị mâ
ojof́y câ
ojofu nói của Tiê
hkcd̉u Bạch làm đ
olghô
bkyọng lòng, gã châ
ojof̀m châ
ojof̣m bư
rnhzơ
ldfŕc đ
olghê
hkcd́n bê
hkcdn Tiê
hkcd̉u Bạch, nhẹ giọng nói vài lơ
ldfr̀i.
Tiê
hkcd̉u Bạch đ
olghô
bkyọt nhiê
hkcdn nhíu mày, hỏi: “Thâ
ojof̣t à?”.
Vu Yê
hkcdu lạt giọng nói: “Ngư
rnhzơ
ldfri cũng khô
bkyong phải lâ
ojof̀n đ
olghâ
ojof̀u tiê
hkcd́p xúc vơ
ldfŕi Vu pháp, Vu tô
bkyọc xa xư
rnhza có vài nghi thư
rnhźc câ
ojof́m kỵ, ngư
rnhzơ
ldfri ít nhiê
hkcd̀u cũng biê
hkcd́t mà”.
Tiê
hkcd̉u Bạch trâ
ojof̀m ngâ
ojofm mô
bkyọt lát, khẽ gâ
ojof̣t đ
olghâ
ojof̀u đ
olgháp: “Đ
inyfư
rnhzơ
ldfṛc, ta tạm tin ngư
rnhzơ
ldfri, nê
hkcd́u ngư
rnhzơ
ldfri gạt ta, khô
bkyong sơ
ldfŕm thì muô
bkyọn ta cũng tìm ra ngư
rnhzơ
ldfri, xem ngư
rnhzơ
ldfri lúc đ
olghó thê
hkcd́ nào”.
Vu Yê
hkcdu cư
rnhzơ
ldfr̀i khô
bkyỏ mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, lă
itnd́c lă
itnd́c đ
olghâ
ojof̀u.
Tiê
hkcd̉u Bạch quay lại nhìn như
rnhz̃ng kẻ khác, cuô
bkyói cùng ánh mă
itnd́t dư
rnhz̀ng lại trê
hkcdn ngư
rnhzơ
ldfr̀i Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ, cùng lúc Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ cũng nhìn nàng, Tiê
hkcd̉u Bạch bô
bkyỏng mỉm cư
rnhzơ
ldfr̀i, góc giư
rnhz̃a châ
ojofn mày â
ojof̉n hiê
hkcḍn nét hâ
ojof́p dâ
ojof̃n kỳ lạ, như
rnhzng khô
bkyong có vẻ gì dâ
ojofm đ
olghãng, mà càng làm tă
itndng vẻ mỹ lê
hkcḍ, cư
rnhzơ
ldfr̀i nói: “Lục cô
bkyo nư
rnhzơ
ldfrng, chúng ta lâ
ojofu rô
bkyòi khô
bkyong gă
itnḍp”.
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ khô
bkyong lô
bkyọ chút biê
hkcd̉u tình, chỉ lạnh lùng gâ
ojof̣t đ
olghâ
ojof̀u.
Vẻ cư
rnhzơ
ldfr̀i trê
hkcdn khóe miê
hkcḍng Tiê
hkcd̉u Bạch càng rạng rơ
ldfr̃, nàng hỏi: “Khô
bkyong biê
hkcd́t gâ
ojof̀n đ
olghâ
ojofy có gă
itnḍp hă
itnd́n khô
bkyong?”
Lục Tuyê
hkcd́t Kỳ khẽ nhíu mày, hă
itnd́ng giọng mô
bkyọt tiê
hkcd́ng, thâ
ojof̀n să
itnd́c trơ
ldfr̉ nê
hkcdn lạnh lùng. Tiê
hkcd̉u Bạch nhìn thâ
ojof̀n tình của nàng, bô
bkyỏng thô
bkyoi cư
rnhzơ
ldfr̀i,sau đ
olghó khẽ lă
itnd́c đ
olghâ
ojof̀u quay đ
olghi, sải bư
rnhzơ
ldfŕc nhanh chóng biê
hkcd́n mâ
ojof́t khỏi tâ
ojof̀m mă
itnd́t mọi ngư
rnhzơ
ldfr̀i.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.