“T ră
lywqm nă
lywqm trư
qwghơ
hnpńc, Ma giáo tung hoành, thê
dttś lư
qwgḥc lơ
hnpńn mạnh, đ
agszạo tiê
dttsu ma trư
qwghơ
hnpn̉ng, dư
qwghơ
hnpńi sư
qwgḥ cuô
nlqv̀ng vọng của quâ
iaiìn ma, muô
nlqv́n quét sạch chánh đ
agszạo, liê
dtts̀n xâ
iaiim nhâ
iaiịp Thanh Vâ
iaiin. Trải qua mô
nlqṿt trâ
iaiịn chém giê
dttśt thảm khô
nlqv́c ác liê
dttṣt, cuô
nlqv́i cùng tiê
dtts̀n bô
nlqv́i tô
nlqv̉ sư
qwgh mang toàn lư
qwgḥc ra đ
agszánh, dư
qwghóii trâ
iaiịn núi Thanh Vâ
iaiin thỉnh đ
agszô
nlqṿng Tru Tiê
dttsn cô
nlqv̉ kiê
dttśm, bày ra Tru Tiê
dttsn Kiê
dttśm Trâ
iaiịn, thủy chung cũng chuyê
dtts̉n bại thành thă
lywq́ng”.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh giọng nói bình đ
agszạm, trê
dttsn mă
lywq̣t Lục Tuyê
dttśt Kỳ lại khe khẽ biê
dttśn să
lywq́c, chỉ bă
lywq̀ng mô
nlqṿt câ
iaiiu “chém giê
dttśt thảm khô
nlqv́c ác liê
dttṣt”, cũng có thê
dtts̉ nghĩ ra đ
agszư
qwghơ
hnpṇc tình huô
nlqv́ng cuô
nlqṿc chiê
dttśn nă
lywqm xư
qwgha kịch liê
dttṣt tàn khô
nlqv́c thê
dttś nào.
Chỉ là ý của Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh lại tư
qwgḥa hô
nlqv̀ như
qwgh khô
nlqvng phải ơ
hnpn̉ chô
nlqṽ đ
agszó, nhanh chóng nói tiê
dttśp: “Sau trâ
iaiịn chiê
dttśn đ
agszó, mă
lywq̣c dù Ma giáo tô
nlqv̉n thư
qwghơ
hnpnng trâ
iaiìm trọng, như
qwghng nguyê
dttsn khí mô
nlqṿt mạch của Thanh Vâ
iaiin ta cũng tô
nlqv̉n thư
qwghơ
hnpnng khô
nlqvng nhỏ, mâ
iaiíy vị tiê
dtts̀n bô
nlqv́i tỏ sư
qwgh đ
agszạo hạnh cao thâ
iaiim, lơ
hnpńp chê
dttśt, lơ
hnpńp bị thư
qwghơ
hnpnng, khô
nlqvng còn dư
qwgh lư
qwgḥc đ
agszê
dtts̉ truy đ
agszuô
nlqv̉i cùng tâ
iaiịn, đ
agszúng vào lúc đ
agszó, lại có mô
nlqṿt vị sư
qwgh huynh đ
agszư
qwgh́ng ra, hă
lywqng hái tình nguyê
dttṣn, hảo tình vạn trư
qwghơ
hnpṇng, trư
qwgh̀ ác phải trư
qwgh̀ bă
lywq̀ng sạch, truy sát dư
qwgh nghiê
dttṣt Ma giáo”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ châ
iaiín đ
agszô
nlqṿng trong lòng, nói: “Vị sư
qwgh bá đ
agszó, có phải là Vạn Kiê
dttśm Nhâ
iaiít Vạn sư
qwgh bá khô
nlqvng?”.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh tư
qwgh̀ tư
qwgh̀ nhă
lywq́m mă
lywq́t lại, giọng nói trong miê
dttṣng, cũng dâ
iaiìn dâ
iaiìn biê
dttśn đ
agszô
nlqv̉i ra có chút phiê
dttsu hô
nlqv́t: “Đ
snpuúng là ngư
qwghơ
hnpǹi. Ô
qhpti... tình cảnh nă
lywqm đ
agszó, đ
agszê
dttśn nay vâ
iaiĩn còn ràng như
qwgh trư
qwghơ
hnpńc mă
lywq́t ta! Giư
qwgh̃a trư
qwghơ
hnpǹng các chiê
dttśn ngày đ
agszó, dĩ nhiê
dttsn là ngư
qwghơ
hnpǹi lâ
iaiip đ
agszư
qwghơ
hnpṇc đ
agszại cô
nlqvng, giê
dttśt đ
agszịch vô
nlqv sô
nlqv́, mô
nlqṿt thâ
iaiin áo tră
lywq́ng đ
agszê
dtts̀u nhuô
nlqṿm hô
nlqv̀ng cả. Ngư
qwghơ
hnpǹi đ
agszư
qwgh́ng ơ
hnpn̉ trư
qwghơ
hnpńc mă
lywq̣t các vị sư
qwgh trư
qwghơ
hnpn̉ng, thâ
iaiìn thái cô
nlqv̉ đ
agszô
nlqṿng, chă
lywq̉ng qua chỉ mâ
iaiíy câ
iaiiu nói đ
agszó, chỉ mâ
iaiíy câ
iaiiu... đ
agszã làm cho các sư
qwgh đ
agszê
dttṣ sư
qwgh muô
nlqṿi trẻ tuô
nlqv̉i bọn ta trào dâ
iaiing nhiê
dttṣt huyê
dttśt. Sau đ
agszó trư
qwgh̀ ra Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh, thâ
iaiin là trư
qwghơ
hnpn̉ng mô
nlqvn đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉, ơ
hnpn̉ lại coi sóc bê
dttsn ngoài Thanh Vâ
iaiin ta, Tô
nlqv Như
qwgh sư
qwgh muô
nlqṿi, Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch, Tă
lywqng Thúc Thư
qwghơ
hnpǹng, Thư
qwghơ
hnpnng Chánh Lư
qwghơ
hnpnng, Thiê
dttsn Vâ
iaiin, Thư
qwghơ
hnpnng Tùng, mâ
iaiíy ngư
qwghơ
hnpǹi thủ tọa các nhánh sau này, hê
dttśt thảy đ
agszê
dtts̀u theo ngư
qwghơ
hnpǹi, tư
qwgh̀ â
iaiíy tung hoành thiê
dttsn hạ, đ
agszê
dttśn mạn hoang xa xô
nlqvi, trê
dttsn đ
agszư
qwghơ
hnpǹng gió tạnh mư
qwgha máu, đ
agszạo quang kiê
dttśm ảnh, cũng chư
qwgha tư
qwgh̀ng sơ
hnpṇ sê
dttṣt rúi lui”.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh mă
lywq́t như
qwgh mơ
hnpńi mơ
hnpn̉, thâ
iaiìn tình trê
dttsn mă
lywq̣t xem ra râ
iaiít chuyê
dttsn chú, phảng phâ
iaiít như
qwgh ơ
hnpn̉ trư
qwghơ
hnpńc mă
lywq̣t bà, lại hiê
dttṣn ra đ
agszoạn nhiê
dttṣt huyê
dttśt sô
nlqvi sục của tuô
nlqv̉i trẻ nă
lywqm xư
qwgha, ngay cả đ
agszén hai bê
dttsn má bà, cũng hơ
hnpni hơ
hnpni ư
qwgh̉ng hô
nlqv̀ng.
Trong că
lywqn tiê
dtts̉u ô
nlqv́c, nhâ
iaiít thơ
hnpǹi khô
nlqvng ai nói chi, như
qwghng bâ
iaiìu khô
nlqvng khí đ
agszó lại tư
qwgḥa hô
nlqv̀ như
qwgh nhiê
dtts̃u đ
agszô
nlqṿng bâ
iaiít an, giô
nlqv́n như
qwgh bê
dttsn dư
qwghơ
hnpńi sư
qwgḥ yê
dttsn ô
nlqv̉n là luô
nlqv̀ng nư
qwghơ
hnpńc ngâ
iaiìm hung bạo, lư
qwghơ
hnpńt qua khô
nlqvng tiê
dttśng đ
agszô
nlqṿng.
Lâ
iaiiu sau, Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh chơ
hnpṇt cư
qwghơ
hnpǹi khô
nlqv̉, lă
lywq́c lă
lywq́c đ
agszâ
iaiìu, â
iaiim thanh chuyê
dtts̉n thành bi thư
qwghơ
hnpnng, nói: “Bỏ đ
agszi, mâ
iaiíy chuyê
dttṣn cũ đ
agszó đ
agszê
dtts̀u đ
agszã qua rô
nlqv̀i. Nă
lywqm â
iaiíy đ
agszám ngư
qwghơ
hnpǹi bọn ta nhiê
dtts̀u lâ
iaiìn trải qua kiê
dttśp nạn, đ
agszánh trọng thư
qwghơ
hnpnng Ma giáo dư
qwgh nghiê
dttṣt, rô
nlqv̀i mơ
hnpńi trơ
hnpn̉ vê
dtts̀ Thanh Vâ
iaiin. Như
qwghng ngay lúc đ
agszó, bọn ta lại vô
nlqv ý bị cuô
nlqv́n vào mô
nlqṿt bí mâ
iaiịt của bô
nlqv̉n mô
nlqvn”.
“Sau khi vê
dtts̀ tơ
hnpńi Thanh Vâ
iaiin, Tô
nlqv̉ Như
qwgh sư
qwgh muô
nlqṿi cùng Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch lâ
iaiiu ngày sanh tình, thành thâ
iaiịt mà nói ta quá khô
nlqvng thích ngư
qwghơ
hnpǹi này, mô
nlqṿt đ
agszê
dttsm khuya, hai ngư
qwghơ
hnpǹi bọn họ giâ
iaiíu sư
qwgh tô
nlqv̉ con Tô
nlqv̉ Châ
iaiin đ
agszại sư
qwgh lén lén lút lút trô
nlqv́n ra ngoài, sau khi bị ta phát hiê
dttṣn, lo sư
qwgh muô
nlqṿi chịu khô
nlqv̉, nê
dttsn khô
nlqvng tô
nlqv́ cáo họ, lơ
hnpñ sư
qwgh tô
nlqv̉ con nô
nlqv̉i giâ
iaiịn thỉ Tô
nlqv̉ Như
qwgh sư
qwgh muô
nlqṿi lại càng thê
dttsm khô
nlqv̉, liê
dtts̀n đ
agszê
dtts̉ cho chuyê
dttṣn đ
agszó qua đ
agszi”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ nghe đ
agszê
dttśn đ
agszâ
iaiiy, trong lòng kỳ lạ có dư
qwgh, khô
nlqvng khỏi cảm thâ
iaiíy chút tư
qwgh́c cư
qwghơ
hnpǹi, chỉ là bâ
iaiít kê
dtts̉ thê
dttś nào trê
dttsn mă
lywq̣t cũng khô
nlqvng dám đ
agszê
dtts̉ lô
nlqṿ ra.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh tư
qwgḥa như
qwgh cũng biê
dttśt đ
agszư
qwghơ
hnpṇc, bâ
iaiít quá cũng chỉ ngư
qwgh̀ng ơ
hnpn̉ đ
agszó, liê
dtts̀n thă
lywq̉ng tiê
dttśn: “Ai biê
dttśt bọ họ hai ngư
qwghơ
hnpǹi trẻ tuô
nlqv̉i gan lơ
hnpńn, vì tránh né tai mă
lywq́t ngư
qwghơ
hnpǹi khác, ngang nhiê
dttsn lén hẹn nhau ơ
hnpn̉ hâ
iaiịu sơ
hnpnn ngọn Thô
nlqvng Thiê
dttsn, đ
agszi đ
agszén nơ
hnpni gă
lywq̣p gơ
hnpñ gâ
iaiìn Tô
nlqv̉ Su tư
qwgh̀ đ
agszư
qwghòng, chô
nlqṽ ít ngư
qwghòi lui tơ
hnpńi”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ cũng lâ
iaiíy làm ngạc nhiê
dttsn, mô
nlqṿt lúc lâ
iaiiu cũng chỉ im lă
lywq̣ng cúi đ
agszâ
iaiìu, tư
qwghơ
hnpńng mạo Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch - thủ toạ Đ
snpuại Trúc Phong trô
nlqvi qua trư
qwghơ
hnpńc mă
lywq́t, thâ
iaiìm nhủ thê
dttś gian muô
nlqvn hình, ngư
qwghơ
hnpǹi quả nhiê
dttsn cũng là khô
nlqvng thê
dtts̉ nhìn tư
qwghơ
hnpńng mạo.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh să
lywq́c mă
lywq̣t khô
nlqvng vui, hư
qwgh́ mô
nlqṿt tiê
dttśng, nói: “Ta thâ
iaiíy bô
nlqṿ dạng đ
agszó của bọn họ, khô
nlqvng kèm đ
agszư
qwghơ
hnpṇc giâ
iaiịn trong lòng, liê
dtts̀n hiê
dttṣn thâ
iaiin bư
qwghơ
hnpńc ra, lạ bảo họ ngư
qwgh̀ng lại, Tô
nlqv sư
qwgh muô
nlqṿi và Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch dĩ nhiê
dttsn là hoảng hô
nlqv̀n, đ
agszơ
hnpṇi sau khi nhĩn rõ có mình ta, Tô
nlqv sư
qwgh muô
nlqṿi liê
dtts̀n cư
qwghòi toe toét qua kéo ta, Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch kẻ đ
agszó khô
nlqvng ngơ
hnpǹ gư
qwghơ
hnpnng mă
lywq̣t cũng chă
lywq̉ng cư
qwghơ
hnpǹi vơ
hnpńi ta, ta ơ
hnpn̉ dư
qwghơ
hnpńi cơ
hnpnn giâ
iaiịn, chuâ
iaiỉn bị phát tác...”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ thâ
iaiìm nhủ trong lòng: “Mă
lywq̣t mày Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch sư
qwgh thúc lúc đ
agszó mà còn dê
dtts̃ coi, mà còn cư
qwghơ
hnpǹi đ
agszư
qwghơ
hnpṇc, thê
dttś mơ
hnpńi là quái lạ”. Chỉ là nàng nghe Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh bô
nlqṽng nhiê
dttsn ngư
qwghng lại, nhịn khô
nlqvng đ
agszư
qwghơ
hnpṇc bèn hói tơ
hnpńi: “Sau đ
agszó thê
dttś nào?”.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh im lă
lywq̣ng mô
nlqṿt lát, kê
dtts̉: “Liê
dtts̀n ngay lúc đ
agszó, tư
qwgh̀ nơ
hnpni Tô
nlqv̉ Sư
qwgh tư
qwgh̀ đ
agszư
qwghòng vô
nlqv́n u ám lạnh lẽo bô
nlqṽng truyê
dtts̀n đ
agszê
dttśn mô
nlqṿt tiê
dttśng kê
dttsu lạ, â
iaiim thanh đ
agszó như
qwgh dã thú kê
dttsu rô
nlqv́ng, chư
qwgh́a đ
agszâ
iaiìy đ
agszau đ
agszơ
hnpńn, â
iaiim thanh đ
agszó hâ
iaiìu như
qwgh khô
nlqvng phải do ngư
qwghơ
hnpǹi phát ra. Ba ngư
qwghơ
hnpǹi bọn ta dư
qwghơ
hnpńi sư
qwgḥ kinh hãi, vô
nlqv thư
qwgh́c â
iaiỉn náu vào chô
nlqṽ khuâ
iaiít nơ
hnpni khu rư
qwgh̀ng râ
iaiịm rạp bê
dttsn cạnh. Chô
nlqv́c lát sau, bọn ta thâ
iaiíy đ
agszư
qwghơ
hnpṇc mô
nlqṿt chuyê
dttṣn... bí mâ
iaiịt”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ chă
lywqm chă
lywqm nhìn Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh, lại chỉ thâ
iaiíy trê
dttsn mă
lywq̣t bà thâ
iaiíp thoáng vẻ đ
agszau khô
nlqv̉, đ
agszoán chư
qwgh̀ng bí mâ
iaiịt này ơ
hnpn̉ trong lòng bà, quả đ
agszã giày vò nhiê
dtts̀u nă
lywqm, thâ
iaiịm chí cho đ
agszê
dttśn nay, dư
qwghơ
hnpǹng như
qwgh sư
qwgḥ să
lywq́c sảo cũng chư
qwgha tư
qwgh̀ng bị bài mòn đ
agszi bao nhiê
dttsu.
Â
qwghm thanh thâ
iaiíp trâ
iaiìm của Thủy Nguyê
dttsn đ
agszại sư
qwgh, luô
nlqvn có chô
nlqṽ ô
nlqv̀m ô
nlqv̀m, chỉ là chư
qwgh̃ chư
qwgh̃ câ
iaiiu câ
iaiiu đ
agszó, lại tư
qwgḥa như
qwgh sâ
iaiím nô
nlqv̉ trê
dttsn đ
agszâ
iaiít, tư
qwgh̀ tư
qwgh̀ phơ
hnpni bày ra chuyê
dttṣn kinh đ
agszô
nlqṿng xa xư
qwgha.
“Mô
nlqṿt bóng ngư
qwghơ
hnpǹi, loạng choạng lảo đ
agszảo bư
qwghơ
hnpńc ra tư
qwgh̀ Tô
nlqv̉ Sư
qwgh tư
qwgh̀ đ
agszư
qwghơ
hnpǹng, y phục toàn thâ
iaiin rách nát tơ
hnpni tả, tóc tai rũ rư
qwghơ
hnpṇi, che lâ
iaiíy gư
qwghơ
hnpnng mă
lywq̣t, nhìn khô
nlqvng rõ mă
lywq̣t mày, hình dáng như
qwgh đ
agsziê
dttsn dại, đ
agszô
nlqv̀ng thơ
hnpǹi trong miê
dttṣng khô
nlqvng ngư
qwgh̀ng rô
nlqv́ng lơ
hnpńn, đ
agszô
nlqvi lúc rê
dttsn rỉ thô
nlqv́ng khô
nlqv̉, như
qwghng lại vô
nlqv́n khô
nlqvng nghe rõ y nói gì. Ba ngư
qwghơ
hnpǹi bọn ta vư
qwgh̀a kinh vư
qwgh̀a sơ
hnpṇ. Tỏ Sư
qwgh tư
qwgh̀ đ
agszư
qwghơ
hnpǹng là nơ
hnpni trọng đ
agszịa như
qwgh thê
dttś, làm sao có thê
dtts̉ xuâ
iaiít hiê
dttṣn mô
nlqṿt nhâ
iaiin vâ
iaiịt vơ
hnpńi bô
nlqṿ dạng đ
agsziê
dttsn rô
nlqv̀ â
iaiíy? Như
qwghng cũng khô
nlqvng thê
dtts̉ đ
agszê
dtts̉ y chạy loạn như
qwgh vâ
iaiịy. Vào lúc ba ngư
qwghơ
hnpǹi bọn ta tính ra tay ngă
lywqn chă
lywq̣n tê
dttsn đ
agsziê
dttsn â
iaiíy, bô
nlqṽng nhiê
dttsn, hai bóng ngư
qwghơ
hnpǹi lại phóng ra tư
qwgh̀ Tô
nlqv̉ Sư
qwgh tư
qwgh̀ đ
agszư
qwghơ
hnpǹng, đ
agszáp xuô
nlqv́ng trư
qwghơ
hnpńc mă
lywq̣t nhâ
iaiin vâ
iaiịt đ
agsziê
dttsn rô
nlqv̀ â
iaiíy, lại cùng lúc quỳ xuô
nlqv́ng mô
nlqṿt lư
qwghơ
hnpṇt. Đ
snpuê
dttsm đ
agszó tră
lywqng sáng, ba ngư
qwghòi bọn ta nhìn râ
iaiít rõ ràng, hai ngư
qwghơ
hnpǹi â
iaiíy khô
nlqvng ngơ
hnpǹ lại là hai vị sư
qwgh huynh mà đ
agszám trẻ tuô
nlqv̉i bọn ta thư
qwghơ
hnpǹng ngày kính trọng vô
nlqv cùng, Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh và Vạn Kiê
dttśm Nhâ
iaiít sư
qwgh huynh”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ thâ
iaiít thanh hỏi: “Sao?”.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh nhìn nàng mô
nlqṿt cái, nhạt nhẽo nói: “Con cũng kinh khiê
dttśp ư
qwgh? Đ
snpuư
qwghong nhiê
dttsn ba ngư
qwghơ
hnpǹi bọn ta, phâ
iaiìn kinh hãi đ
agszó so vơ
hnpńi con chỉ có hơ
hnpnn chư
qwgh́ khô
nlqvng kém, đ
agszê
dttsu hoảng sơ
hnpṇ ngâ
iaiiy ra. Tiê
dttśp theo đ
agszó càng làm cho ngư
qwghơ
hnpǹi ta khô
nlqvng thê
dtts̉ tư
qwghơ
hnpn̉ng, trê
dttsn mă
lywq̣t Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh và Vạn sư
qwgh huynh tràn đ
agszâ
iaiìy đ
agszau đ
agszơ
hnpńn khô
nlqv̉ sơ
hnpn̉, chă
lywq̉ng ngơ
hnpǹ quỳ khác nhau trê
dttsn dâ
iaiít, mô
nlqṽi ngư
qwghòi mô
nlqṿt bê
dttsn, mô
nlqṽi ngư
qwghòi ô
nlqvm lâ
iaiíy mô
nlqṿt châ
iaiin của kẻ đ
agsziê
dttsn kia, ô
nlqvm chă
lywq̣t khô
nlqvng buô
nlqvng, thanh â
iaiim tha thiê
dttśt khâ
iaiỉn nài, kê
dttsu gọi tư
qwgh̀ miê
dttṣng, lại là hai chư
qwgh̃ sư
qwgh phụ...”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ lcú đ
agszó, đ
agszã sơ
hnpṇ đ
agszê
dttśn tiê
dttśng kê
dttsu hoảng cũng khô
nlqvng phát ra đ
agszư
qwghơ
hnpṇc.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh nhìn xem, tư
qwgḥa như
qwgh đ
agszã hoàn toàn chìm vào trong câ
iaiiu chuyê
dttṣn, â
iaiim thanh thâ
iaiíp trâ
iaiìm, nói: “Bị họ kê
dttsu mô
nlqṿt tiê
dttśng, bọn ta sư
qwgh̉n sô
nlqv́t có thư
qwgh̀a, khi â
iaiíy mói phát hiê
dttṣn ra thâ
iaiin hình tư
qwghơ
hnpńng mạo kẻ đ
agsziê
dttsn â
iaiíy, chă
lywq̉ng ngơ
hnpǹ lại là Thanh Vâ
iaiin mô
nlqvn trư
qwghơ
hnpn̉ng giáo châ
iaiin nhâ
iaiin, â
iaiin sư
qwgh truyê
dtts̀n nghê
dttṣ của hai vị sư
qwgh huynh â
iaiíy, Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ sư
qwgh bá ngư
qwghòi trư
qwghơ
hnpńc đ
agszâ
iaiiy khô
nlqvng lâ
iaiiu vư
qwgh̉a ơ
hnpn̉ trong trâ
iaiịn chính ma đ
agszại chiê
dttśn đ
agszại phát thâ
iaiìn oai”.
“Bọn ta chỉ thâ
iaiíy vị trư
qwghơ
hnpn̉ng mô
nlqvn sư
qwgh bá â
iaiíy khô
nlqvng còn mô
nlqṿt chút thâ
iaiìn thái tô
nlqvn nghiê
dttsm ngày trư
qwghơ
hnpńc, miê
dttṣng nói lơ
hnpǹi xàm bâ
iaiịy, tư
qwgḥa như
qwgh chư
qwgh̉i rủa gì đ
agszó, như
qwghng nghe ra khô
nlqvng tư
qwgh̀ tê
dttś chi, hai vị sư
qwgh huynh nhìn xem đ
agszau đ
agszơ
hnpńn cùng cư
qwgḥc, lê
dttṣ chảy đ
agszâ
iaiìy mă
lywq̣t ô
nlqvm chă
lywq̣t lâ
iaiíy châ
iaiin chư
qwghơ
hnpn̉ng mô
nlqvn sư
qwgh bá thiê
dttśt tha khâ
iaiỉn câ
iaiìu, đ
agszê
dtts̀u là nói ‘sư
qwgh phụ tỉnh lại, sư
qwgh phụ tỉnh lại đ
agszi’ mâ
iaiíy lơ
hnpǹi đ
agszó, như
qwghng chư
qwghơ
hnpn̉ng mô
nlqvn sư
qwgh bá khô
nlqvng biê
dttśt vì sao, vơ
hnpńi đ
agszạo tu hành â
iaiíy của ngư
qwghòi lại bị tâ
iaiim trí mê
dtts loạn, đ
agszô
nlqv́i vơ
hnpńi lơ
hnpǹi câ
iaiìu khâ
iaiỉn của hai đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉ hê
dttśt sư
qwgh́c đ
agsză
lywq́c ý của ngư
qwghơ
hnpǹi lại lâ
iaiíp chă
lywq̣t tai chă
lywq̉ng nghe, đ
agszê
dttśn cuô
nlqv́i cùng, lại xoay đ
agszâ
iaiìu ngư
qwghơ
hnpṇc lại, hung quang trong mă
lywq́t lóe hiê
dttṣn, trư
qwgh̀ng mă
lywq́t nhìn hai ngư
qwghơ
hnpǹi â
iaiíy, rú to mô
nlqṿt tiê
dttśng, chă
lywq̉ng ngơ
hnpǹ lại ra tay khă
lywq́c nghiê
dttṣt, song chư
qwghơ
hnpn̉ng đ
agszánh xuô
nlqv́ng”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ nghe đ
agszê
dttśn chô
nlqṽ dó, như
qwgh chính bản thâ
iaiin mình đ
agszang ơ
hnpn̉ trong cảnh, nhịn khô
nlqvng đ
agszư
qwghơ
hnpṇc rùng mình.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh nói: “Lúc đ
agszó ba ngư
qwghòi bọn ta ngó trô
nlqṿm mô
nlqṿt bê
dttsn, tâ
iaiim đ
agszã sơ
hnpńm loạn rô
nlqv̀i, lúc â
iaiíy mă
lywq́t thâ
iaiíy chư
qwghơ
hnpn̉ng mô
nlqvn sư
qwgh bá đ
agszô
nlqṿt nhiê
dttsn trơ
hnpn̉ mă
lywq̣t hạ đ
agszô
nlqṿc thủ vơ
hnpńi hai vị sư
qwgh huynh. Đ
snpuúng là khô
nlqvng biê
dttśt làm sao. Ai ngơ
hnpǹ trong lúc hai ngư
qwghòi họ să
lywq́p phải mâ
iaiít mạng dư
qwghơ
hnpńi trư
qwghơ
hnpńng Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ sư
qwgh bá, bô
nlqṽng Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh ô
nlqvm châ
iaiin chư
qwghơ
hnpn̉ng mô
nlqvn sư
qwgh bá quay vòng mô
nlqṿt cái, nguyê
dttsn ngư
qwghơ
hnpǹi xoay vòng ra sau lư
qwghng Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ sư
qwgh bá nhanh chóng vô
nlqv cùng, như
qwgh sét chơ
hnpńp mô
nlqṿt cái, dĩ nhiê
dttsn giă
lywq̀ng lâ
iaiíy hai tay Thiê
dttsn ThànhTư
qwgh̉ su bá, cùng lúc toàn thâ
iaiin phát sáng thanh quang, giư
qwgh̃ chă
lywq̣t lâ
iaiíy Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ sư
qwgh bá”.
“Vạn sư
qwgh huynh tư
qwgḥa hô
nlqv̀ như
qwgh khô
nlqvng liê
dttṣu đ
agszư
qwghơ
hnpṇc Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh có thê
dtts̉ làm thê
dttś, run lê
dttsn mô
nlqṿt cái, khô
nlqvng ngơ
hnpǹ Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ sư
qwgh bá mă
lywq̣c dù bị đ
agsziê
dttsn loạn, như
qwghng đ
agszạo hạnh vâ
iaiĩn còn, hai tay bị Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh kiê
dtts̀m chê
dttś, lại tung ra mô
nlqṿt cư
qwghơ
hnpńc, tư
qwgh́c thì đ
agszá Vạn sư
qwgh huynh bay ra, Vạn sư
qwgh huynh bay thă
lywq̉ng ra chô
nlqṽ hai câ
iaiiy gãy, rô
nlqv̀i phun ra mô
nlqṿt ngụm máu”.
“Lúc â
iaiíy cảnh tư
qwghọng biê
dttśn hóa kịch liê
dttṣt, ba ngư
qwghơ
hnpǹi bọn ta đ
agszê
dtts̀u y như
qwgh là ngơ
hnpń ngâ
iaiỉn ra, chỉ là ngơ
hnpń ngơ
hnpń ngâ
iaiỉn ngâ
iaiỉn nhìn coi, hàon toàn khô
nlqvng biê
dttśt ư
qwgh́ng biê
dttśn như
qwgh thê
dttś nào. Chỉ nghe Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh lơ
hnpńn tiê
dttśng kê
dttsu hô
nlqv: ‘Vạn sư
qwgh đ
agszê
dttṣ, đ
agszê
dttṣ còn chư
qwgha ra tay?’ Vạn sư
qwgh huynh nghe lơ
hnpǹi đ
agszó, toàn thâ
iaiin run râ
iaiỉy cùng cư
qwgḥc, như
qwghng đ
agszô
nlqṿng vâ
iaiĩn khô
nlqvng đ
agszô
nlqṿng, hai mă
lywq́t trư
qwgh̀ng trư
qwgh̀ng kiê
dttsn quyê
dttśt nhìn sư
qwgh phụ ngư
qwghòi và Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh”.
“Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ sư
qwgh bá đ
agszạo hạnh cao thâ
iaiim, gă
lywq́ng sư
qwgh́c bẻ lại, mă
lywq̣c dù Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh hai tay vâ
iaiĩn kièm chê
dttś thâ
iaiin mình sư
qwgh phụ, như
qwghng chă
lywq̉ng qua chỉ trong chô
nlqv́c lát, să
lywq́c mă
lywq̣t ngư
qwghơ
hnpǹi hô
nlqv̀ng lê
dttsn, cũng đ
agszã liê
dtts̀n đ
agszó phun ra mâ
iaiíy ngụm máu tư
qwghoi, đ
agszô
nlqv̀ng thơ
hnpǹi ánh sáng xanh trê
dttsn mình vô
nlqv cùng nhanh chóng ảm đ
agszạm đ
agszi, rõ ràng là đ
agszạo hạnh nă
lywqm xua của ngư
qwghơ
hnpǹi, vâ
iaiĩn còn kém Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ su bá mô
nlqṿt đ
agszoạn. Ơ
lwzả ngay lúc â
iaiíy, mă
lywq́t thâ
iaiíy Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh kkhô
nlqvng thê
dtts̉ chô
nlqv́ng chọi, chơ
hnpṇi mô
nlqṿt bóng tră
lywq́ng chơ
hnpńp mă
lywq́t lư
qwghơ
hnpńt qua, chính là Vạn sư
qwgh huynh... Ba ngư
qwghòi bọn ta bàng hoàng, mă
lywq́t mơ
hnpn̉ to nhìn ra Vạn sư
qwgh huynh phát ra mô
nlqṿt tiê
dttśng cuô
nlqv̀ng hô
nlqv́ng thê
dttś này, tư
qwgh̀ đ
agsză
lywq̀ng xa lao phô
nlqv́c tơ
hnpńi, sau tiê
dttśng kê
dttsu să
lywq́c nhọn, trong tay ngư
qwghơ
hnpǹi đ
agszư
qwghong nhiê
dttsn có thê
dttsm thanh Trâ
iaiìm Long Kiê
dttśm, khô
nlqvng ngư
qwgh̀ng đ
agszâ
iaiim vào ngư
qwgḥc Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ su bá! ”.
Trong gian tiê
dtts̉u ô
nlqv́c, tĩnh lă
lywq̣ng chê
dttśt chóc, phảng phâ
iaiít giô
nlqv́ng như
qwgh là đ
agszê
dttsm tô
nlqv́i thê
dtts lư
qwghơ
hnpnng lạnh lẽo của nă
lywqm xư
qwgha, sư
qwgḥ im lă
lywq̣ng sau cơ
hnpnn thảm biê
dttśn, sau sát ý cuô
nlqv̀n cuô
nlqṿn, cái đ
agszau đ
agszơ
hnpńn thư
qwgh̀a lại, thuô
nlqṿc vê
dtts̀ yê
dttsn lă
lywq̣ng.
Să
lywq́c mă
lywq̣t Lục Tuyê
dttśt Kỳ tră
lywq́ng xanh, qua mô
nlqṿt lúc lâ
iaiiu, thâ
iaiíp giọng nói: “Trong mô
nlqvn nghi lại, Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ sư
qwgh bá tô
nlqv̉ vào tră
lywqm nă
lywqm trư
qwghơ
hnpńc ỏ... ơ
hnpn̉ trư
qwghơ
hnpńc linh vị lịch đ
agszại tô
nlqv̉ sư
qwgh noi Tô
nlqv̉ Sư
qwgh tư
qwgh̀ đ
agszư
qwghơ
hnpǹng mà sanh hóa, lâ
iaiim chung truyê
dtts̀n ngô
nlqvi cho Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh bá”.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh cư
qwghơ
hnpǹi thảm mô
nlqṿt tiê
dttśng, lă
lywq́c lă
lywq́c đ
agszâ
iaiìu, â
iaiim thanh thâ
iaiíp trâ
iaiìm, nói: “Nhìn thâ
iaiíy mô
nlqṿt trâ
iaiịn thảm chiê
dttśn trong mô
nlqvn, hơ
hnpnn nư
qwgh̃a hai ngư
qwghòi sát sư
qwgh, chă
lywq̉ng ngơ
hnpǹ lại là hai vị sư
qwgh huynh mà ngày thư
qwghơ
hnpǹng bọn ta kính trọng nhâ
iaiít, ta, Tô
nlqv sư
qwgh muô
nlqṿi và Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch ba ngư
qwghòi, đ
agszê
dtts̀u hoàn toàn mâ
iaiít hê
dttśt chú ý, chă
lywq̉ng biê
dttśt làm sao, ngay cả lúc Tô
nlqv sư
qwgh muô
nlqṿi kích đ
agszô
nlqṿng, lại khô
nlqvng câ
iaiỉn thâ
iaiịn gâ
iaiiy ra tiê
dttśng đ
agszô
nlqṿng. Như
qwghng có lẽ hai ngư
qwghơ
hnpǹi họ cũng mơ
hnpńi vư
qwgh̀a thí sư
qwgh, tâ
iaiim tình cũng còn kích đ
agszô
nlqṿng vô
nlqv cùng, thành ra khô
nlqvng đ
agszê
dttśn chô
nlqṽ bọn ta. Cũng là hai ngư
qwghơ
hnpǹi họ, sau mô
nlqṿt hô
nlqv̀i lâ
iaiiu nhìn nhau, liê
dtts̀n châ
iaiìm châ
iaiịm quỳ xuô
nlqv́ng ơ
hnpn̉ trư
qwghơ
hnpńc thâ
iaiin xác Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ sư
qwgh bá, vô
nlqv́n ơ
hnpn̉ trong bô
nlqv̉n mô
nlqvn, tư
qwgh̀ Thanh Diê
dttṣp tô
nlqv̉ sư
qwgh truyê
dtts̀n xuô
nlqv́ng vô
nlqv thư
qwghơ
hnpṇng thâ
iaiìn binh Tru Tiê
dttsn cô
nlqv̉ kiê
dttśm, chă
lywq̉ng ngơ
hnpǹ có mô
nlqṿt bí mâ
iaiịt vô
nlqv cùng to lơ
hnpńn, đ
agszó là câ
iaiìm thâ
iaiìn kiê
dttśm â
iaiíy mă
lywq̣c dù giê
dttśt hê
dttśt yê
dttsu tà, như
qwghng cũng có thê
dtts̉ là do chém giê
dttśt nhiê
dtts̀u đ
agszi, trong nhiê
dtts̀u nă
lywqm tháng, ai dè bản thâ
iaiin kiê
dttśm â
iaiíy có mô
nlqṿt cô
nlqv̉ ma tính quý dị, ngư
qwghơ
hnpǹi câ
iaiìm kiê
dttśm mô
nlqṿt khi kích phát toàn bô
nlqṿ linh lư
qwgḥc uy thê
dttś của kiê
dttśm, liê
dtts̀n bị phải ma linh cảm của kiê
dttśm câ
iaiìn ngư
qwghơ
hnpṇc lại, dâ
iaiìn dâ
iaiìn khô
nlqv́ng chê
dttś tâ
iaiim chí, biê
dttśn thành tàn nhâ
iaiĩn háo sát, ngay cả ngư
qwghơ
hnpǹi đ
agszạo hạnh cao thâ
iaiim cũng khô
nlqvng thê
dtts̉ chô
nlqv́ng cư
qwgḥ”.
“Tư
qwgh̀ Thanh Diê
dttṣp tô
nlqv̉ sư
qwgh nă
lywqm xư
qwgha khi lâ
iaiim chung đ
agszê
dtts̉ lại lơ
hnpǹi ră
lywqn bảo khai thủy, các đ
agszơ
hnpǹi chư
qwghơ
hnpn̉ng giáo tô
nlqv̉ sư
qwgh Thanh Vâ
iaiin Mô
nlqvn, đ
agszê
dtts̀u biê
dttśt cái bí mâ
iaiịt này, do đ
agszó cũng đ
agszê
dtts̀u gă
lywq́ng hê
dttśt sư
qwgh́c tránh sư
qwgh̉ dụng thanh thâ
iaiìn kiê
dttśm â
iaiíy, Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ sư
qwgh bá vì tình thê
dttś tránh ma đ
agszại chiê
dttśn nă
lywqm xư
qwgha khâ
iaiỉn bách, bâ
iaiít đ
agsză
lywq́c dĩ mơ
hnpńi sư
qwgh̉ dụng kiê
dttśm â
iaiíy phát đ
agszô
nlqṿng Tru Tiê
dttsn kiê
dttśm trâ
iaiịn, sau đ
agszó mă
lywq̣c dù ngư
qwghơ
hnpǹi lâ
iaiịp tư
qwgh́c phong kiê
dttśm, giư
qwgh̃ tâ
iaiim tu đ
agszạo, như
qwghng nào ngơ
hnpǹ vâ
iaiĩn khô
nlqvng thoát khỏi kiê
dttśp sô
nlqv́”.
“Ơ
lwzả lúc Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ su bá còn tỉnh táo, ngư
qwghơ
hnpǹi liê
dtts̀n bí mâ
iaiịt đ
agszem cái bí mâ
iaiịt đ
agszó nói cho hai đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉ đ
agsză
lywq́c ý nhâ
iaiít của ngư
qwghơ
hnpǹi: Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh cùng Vạn Kiê
dttśm Nhâ
iaiít sư
qwgh huynh. Mô
nlqṿt là ngư
qwghơ
hnpǹi vâ
iaiĩn luô
nlqvn tin tư
qwghơ
hnpn̉ng hai ngư
qwghơ
hnpǹi đ
agszó hê
dttśt mư
qwgḥc, hai là nê
dttśu chỉ nói cho mô
nlqṿt ngư
qwghòi biê
dttśt, chỉ sơ
hnpṇ khi có biê
dttśn, Thiê
dttsn Thành Tư
qwgh̉ su bá sơ
hnpṇ mình đ
agszạo hạnh quá cao, mô
nlqṿt trong hai ngư
qwghơ
hnpǹi khó mà kiê
dtts̀m chê
dttś đ
agszư
qwghơ
hnpṇc mình. Kê
dttśt quả cuô
nlqv́i cùng, rô
nlqvt suô
nlqṿc cũng biê
dttśn thành kê
dttśt quả như
qwgh vâ
iaiịy...”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ nghe đ
agszê
dttśn đ
agszâ
iaiiy, chơ
hnpṇt châ
iaiín đ
agszô
nlqṿng trong lòng, ngư
qwghơ
hnpńc đ
agszâ
iaiìu thình lình, vô
nlqṿi vàng nói: “Sư
qwgh phụ, vâ
iaiịy giơ
hnpǹ đ
agszâ
iaiiy... Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n chư
qwghơ
hnpn̉ng mô
nlqvn sư
qwgh bá giơ
hnpǹ đ
agszâ
iaiiy ngư
qwghơ
hnpǹi... ngư
qwghơ
hnpǹi chă
lywq̉ng lẽ cũng...”.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh thơ
hnpn̉ dài mô
nlqṿt tiê
dttśng, lă
lywq̉ng lă
lywq̣ng gâ
iaiịt đ
agszâ
iaiìu, Lục Tuyê
dttśt Kỳ ngạc nhiê
dttsn khô
nlqvng nói.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại trâ
iaiìm lă
lywq̣ng hô
nlqv̀i lâ
iaiiu, trâ
iaiìm trâ
iaiìm nói: “Trong vòng mư
qwghơ
hnpǹi nă
lywqm, Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh hai lâ
iaiìn đ
agszô
nlqṿng dụng Tru Tiê
dttsn cô
nlqv̉ kiê
dttśm, đ
agsză
lywq̣c biê
dttṣt là hạo kiê
dttśp thú yê
dttsu lâ
iaiìn này, ngư
qwghơ
hnpǹi đ
agszem Thiê
dttsn Cơ
hnpn Tỏa trê
dttsn các mạch sơ
hnpnn phong của Thanh Vâ
iaiin Sơ
hnpnn mà giải khia hê
dttśt, đ
agszem oai lư
qwgḥc của Tru Tiê
dttsn kiê
dttśm trâ
iaiịn bư
qwgh́c ra đ
agszê
dttśn cùng cư
qwgḥc. Như
qwghng thê
dttś lư
qwgḥc phản lại ma linh, tư
qwghơ
hnpn̉ng cũng có thê
dtts̉ đ
agszoán đ
agszư
qwghơ
hnpṇc. Kỳ thâ
iaiịt ta đ
agszã sơ
hnpńm nghĩ đ
agszê
dttśn như
qwgh thê
dttś, chỉ là mư
qwghơ
hnpǹi nă
lywqm trư
qwghơ
hnpńc, mă
lywq̣c dù Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh đ
agszô
nlqṿng dụng qua Tru Tiê
dttsn cô
nlqv̉ kiê
dttśm mô
nlqṿt lâ
iaiìn, như
qwghng lại có thê
dtts̉ khô
nlqvng bị lư
qwgḥc phản lại của ma linh làm khô
nlqv́n, ta liê
dtts̀n còn lòng câ
iaiìu may, nghĩ ngư
qwghơ
hnpǹi đ
agszạo hạnh thâ
iaiim hâ
iaiịu, lâ
iaiìn này vâ
iaiĩn có thê
dtts̉ qua đ
agszư
qwghơ
hnpṇc tai kiê
dttśp, chỉ tiê
dttśc ngư
qwghơ
hnpǹi... Ý trơ
hnpǹi a, ý trơ
hnpǹi!”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ im lă
lywq̣ng trong chô
nlqv́c lát, nói: “Sư
qwgh phụ, mô
nlqṿt bí mâ
iaiịt tài trơ
hnpǹi thê
dttś nào, ngư
qwghơ
hnpǹi vì sao nói cho đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉ nghe, chă
lywq̉ng lẽ là có đ
agszại sư
qwgḥ gì, muô
nlqv́n dă
lywq̣n bảo đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉?”.
Khuô
nlqvn mă
lywq̣t Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh nghiê
dttsm chỉnh, nhìn Lục Tuyê
dttśt Kỳ, nói: “Đ
snpuúng vâ
iaiịy”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ khe khẽ cúi đ
agszâ
iaiìu, nói: “Â
qwghn thâ
iaiìy sâ
iaiiu nă
lywq̣ng, đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉ dâ
iaiĩu chê
dttśt cũng khó đ
agszáp, có chuyê
dttṣn gì, xin sư
qwgh phụ cư
qwgh́ dă
lywq̣n bảo!”.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh thiê
dttśt tha nhìn Lục Tuyê
dttśt Kỳ, nói: “Cái bí mâ
iaiịt này, trư
qwghơ
hnpńc tiê
dttsn chỉ có chư
qwghơ
hnpn̉ng giáo Thanh Vâ
iaiin Mô
nlqvn biê
dttśt, như
qwghng ta mâ
iaiíy ngày nay đ
agszê
dtts̉ tâ
iaiim quan sát trư
qwghơ
hnpn̉ng mô
nlqvn Tiê
dttsu Dâ
iaiịt Tài, lại rõ ràng khô
nlqvng biê
dttśt, bơ
hnpn̉i vâ
iaiịy cho nê
dttsn, trong như
qwgh̃ng ngư
qwghơ
hnpǹi còn biê
dttśt bí mâ
iaiịt này ơ
hnpn̉ trê
dttsn đ
agszơ
hnpǹi, Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch đ
agszã thâ
iaiìn bí mâ
iaiít tích theo Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh, Tô
nlqv sư
qwgh muô
nlqṿi cùng Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch trư
qwghơ
hnpńc nay phu thê
dtts tình thâ
iaiim, lúc này chỉ sơ
hnpṇ là đ
agszã đ
agszại loạn trong lòng, do đ
agszó có chuyê
dttṣn gì, cũng chỉ có ta đ
agszư
qwgh́ng ra làm chủ”.
Lục Tuyê
dttśt Kỳ ngâ
iaiỉng đ
agszâ
iaiìu nhìn Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh, ngâ
iaiịp ngư
qwgh̀ng mô
nlqṿt lát, nói: “Sư
qwgh phụ, ý tư
qwgh́ của ngư
qwghơ
hnpǹi là?”.
Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh nói: “Mă
lywq̣c dù Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh cùng Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch thâ
iaiít tung, như
qwghng ai cũng chă
lywq̉ng biê
dttśt cuô
nlqv́i cùng họ đ
agszi vê
dtts̀ đ
agszâ
iaiiu, khô
nlqvng biê
dttśt có rơ
hnpǹi khỏi Thanh Vâ
iaiin sơ
hnpnn chư
qwgha, sơ
hnpn̉ dĩ ta phải lư
qwghu lại trê
dttsn núi, phòng khi hai ngư
qwghơ
hnpǹi họ xuâ
iaiít hiê
dttṣn trê
dttsn núi, ta còn quyê
dttśt đ
agszịnh kịp lúc đ
agszư
qwghơ
hnpṇc. Như
qwghng cũng đ
agszô
nlqv̀ng thơ
hnpǹi phải sai ngư
qwghơ
hnpǹi xuô
nlqv́ng núi tìm kiê
dttśm, đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉ dư
qwghơ
hnpńi trư
qwghơ
hnpńng ta, tâ
iaiim chí kiê
dttsn đ
agszịnh, đ
agszạo hạnh cao thâ
iaiim, tuyê
dttṣt khô
nlqvng mô
nlqṿt ai có thê
dtts̉ sánh vơ
hnpńi con, trách nhiê
dttṣm nă
lywq̣ng nê
dtts̀ này, cũng chỉ có giao cho con thô
nlqvi”.
Să
lywq́c mă
lywq̣t Lục Tuyê
dttśt Kỳ ngư
qwghng trọng, ơ
hnpn̉ trư
qwghơ
hnpńc mă
lywq̣t Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh châ
iaiìm châ
iaiịm quỳ xuô
nlqv́ng, dù sao đ
agszĩ nư
qwgh̃a nàng thủy chung vâ
iaiĩn là nhâ
iaiin vâ
iaiịt bă
lywqng tuyê
dttśt thô
nlqvng minh, sư
qwgḥ quan hê
dttṣ mâ
iaiịt thiê
dttśt bê
dttsn trong này, làm sao mà chă
lywq̉ng hiê
dtts̉u rõ chư
qwgh́.
Chô
nlqv́c lát sau, nàng thâ
iaiíp giọng nói: “Lê
dttṣnh của sư
qwgh phụ, đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉ kính nghe. Chỉ là... chỉ là đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉ khô
nlqvng biê
dttśt, nê
dttśu muô
nlqv́n đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉ hạ sơ
hnpnn tìm kiê
dttśm hành tung của hai vị sư
qwgh trư
qwghơ
hnpn̉ng, sư
qwgh phụ phâ
iaiin phó mô
nlqṿt tiê
dttśng là đ
agszư
qwghơ
hnpṇc, tại sao còn phải nói cái bí mâ
iaiịt đ
agszó cho đ
agszê
dttṣ tư
qwgh̉?”.
Nói đ
agszê
dttśn phâ
iaiìn sau, thanh â
iaiim Lục Tuyê
dttśt Kỳ quả là có chút run râ
iaiỉy.
Să
lywq́c mă
lywq̣t Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh tái xanh, cơ
hnpn thịt khóe mă
lywq́t tư
qwgḥa như
qwgh co giâ
iaiịt nhè nhẹ, trâ
iaiìm lă
lywq̣ng hô
nlqv̀i lâ
iaiiu, bà tư
qwgh̀ tư
qwgh̀ nói: “Đ
snpuiê
dtts̀n Bâ
iaiít Dịch chủ đ
agszô
nlqṿng đ
agszi gă
lywq̣p Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh, hiê
dtts̉n nhiê
dttsn là biê
dttśt rõ bí mâ
iaiịt â
iaiíy, còn nhìn ra đ
agszư
qwghơ
hnpṇc Đ
snpuạo Huyê
dtts̀n sư
qwgh huynh đ
agszã bị ma linh phản lại, giư
qwgh̃a hai ngư
qwghơ
hnpǹi, nhâ
iaiít đ
agszịnh có mô
nlqṿt trâ
iaiịn kịch đ
agszâ
iaiíu. Sau khi con hạ sơ
hnpnn, gă
lywq́ng sư
qwgh́c tìm kiê
dttśm hành tung hai ngư
qwghơ
hnpǹi họ. giả sư
qwgh̉ có thê
dtts̉ tìm gă
lywq̣p đ
agszư
qwghơ
hnpṇc, nói nghiê
dttsm trọng là quả thâ
iaiịt hai ngư
qwghơ
hnpǹi bọn họ đ
agszô
nlqv̀ng thơ
hnpǹi đ
agszâ
iaiíu pháp...”.
Bàn tay Thủy Nguyê
dttṣt đ
agszại sư
qwgh, tư
qwgh̀ tư
qwgh̀ nă
lywq́m chă
lywq̣t, nă
lywq́m chă
lywq̣t lại thành quyê
dtts̀n đ
agszâ
iaiìu: “Con tiê
dttṣn thê
dtts̉ tìm cơ
hnpn hô
nlqṿi, đ
agszem ngư
qwghơ
hnpǹi bị ma linh khô
nlqv́ng chê
dttś đ
agszó, mô
nlqṿt kiê
dttśm giê
dttśt đ
agszi!”.
Să
lywq́c mă
lywq̣t Lục Tuyê
dttśt Kỳ tră
lywq́ng nhơ
hnpṇt như
qwgh giâ
iaiíy, lại thủy chung cũng khô
nlqvng nói gì, chỉ là châ
iaiìm châ
iaiịm cúi đ
agszâ
iaiìu xuô
nlqv́ng.
Lâ
iaiiu lă
lywq́m, lâ
iaiiu lă
lywq́m, bê
dttsn trong gian tiê
dtts̉u ô
nlqv́c, mô
nlqṿt màn im lă
lywq̣ng chê
dttśt chóc, chỉ sau đ
agszó mơ
hnpńi nghe tiê
dttśng của nàng, nhỏ đ
agszê
dttśn mư
qwgh́c khó mà nghe lọt: “Dạ”.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.