Tru Tiên

Chương 194 : Tiết Mật

    trước sau   
   

Nam Cưnebsơvxupng, Thâtpfṃp Vạn Đvomfại Sơvxupn.

nebsơvxup̣t qua răfovḍng núi đhfyfen, tiêthif́n vào bêthifn trong Thâtpfṃp Đvomfại Vạn Sơvxupn, Quỷ Lêthif̣ liêthif̀n cảm thâtpfḿy mình đhfyfang bưnebsơvxuṕc vào mômqxḅt thêthif́ giơvxuṕi man hoang nguyêthifn thủy, hoàn toàn tách biêthif̣t vơvxuṕi bêthifn ngoài.

 

Kỳ thưnebṣc trong Ma Giáo, Man Hoang vômqxb́n dùng đhfyfêthif̉ chỉ vùng đhfyfâtpfḿt hoang lưnebsơvxupng năfovd̀m ơvxup̉ Tâtpfmy Băfovd́c Thâtpfm̀n Châtpfmu, nơvxupi đhfyfâtpfmy khômqxbng mômqxḅt bóng ngưnebsơvxup̀i, tuyêthif̣t đhfyfại bômqxḅ phâtpfṃn đhfyfêthif̀u là sa mạc mêthifnh mômqxbng, cỏ câtpfmy khômqxbng mọc nômqxb̉i. Thánh đhfyfthif̣n Ma Giáo trong truyêthif̀n thuyêthif́t cũng ơvxup̉ nơvxupi đhfyfâtpfmy, chỉ là Quỷ Lêthif̣ chưnebsa tưnebs̀ng tơvxuṕi đhfyfó mà thômqxbi.

 

Nhưnebsng thêthif́ giơvxuṕi trưnebsơvxuṕc măfovd́t này hiêthif̉n nhiêthifn là hoàn toàn khác hăfovd̉n vơvxuṕi Man Hoang trong truyêthif̀n thuyêthif́t kia. Trong Thâtpfṃp Vạn Đvomfại Sơvxupn, chăfovd̉ng nhưnebs̃ng khômqxbng phải cỏ câtpfmy khômqxbng mọc mà phải nói là cỏ bụi mọc dâtpfm̀y mơvxuṕi đhfyfúng. Dọc đhfyfưnebsơvxup̀ng đhfyfi, hai bêthifn câtpfmy cỏ mọc đhfyfêthif́n nômqxb̃i khômqxbng còn chômqxb̃ đhfyfăfovḍt châtpfmn, mômqxb̃i mômqxḅt phâtpfmn mômqxḅt tâtpfḿc đhfyfâtpfḿt dưnebsơvxup̀ng nhưnebs đhfyfêthif̀u chen kín nhưnebs̃ng loài thưnebṣc vâtpfṃt đhfyfang tranh đhfyfoạt khômqxbng gian sinh tômqxb̀n. Sau nhưnebs̃ng bụi râtpfṃm tưnebsơvxup̉ng chưnebs̀ng nhưnebs kéo dài đhfyfêthif́n vômqxbtpfṃn kia, cơvxupmqxb̀ nhưnebs có vômqxbmqxb́ loài đhfyfômqxḅc trùng ác thú âtpfm̉n nâtpfḿp trong bóng tômqxb́i, đhfyfang dòm ngó, bâtpfḿt cưnebś lúc nào cũng có thêthif̉ nhảy xômqxb̉ ra căfovd́n trômqxḅm biêthif́n ngưnebsơvxup̀i ta thành mômqxḅt bưnebs̃a ăfovdn ngon.

           

Đvomfômqxb́i vơvxuṕi nhưnebs̃ng nhâtpfmn vâtpfṃt nhưnebs Quỷ Lêthif̣ hay Kim Bình Nhi, đhfyfám đhfyfômqxḅc trùng ác thú phômqxb̉ thômqxbng này tưnebṣ nhiêthifn khômqxbng thêthif̉ coi là uy hiêthif́p gì lơvxuṕn lăfovd́m, nhưnebsng cưnebś đhfyfi mãi thêthif́ này cũng thâtpfṃt khiêthif́n hai ngưnebsơvxup̀i phải đhfyfau đhfyfâtpfm̀u.

           

Tuy bọn họ có thêthif̉ ngưnebṣ khômqxbng phi hành, nhưnebsng mômqxḅt là vì khômqxbng biêthif́t lúc nào bêthifn trêthifn khu rưnebs̀ng này lại bômqxb́c lêthifn đhfyfômqxḅc vụ chưnebsơvxuṕng khí, hai là vì tuy hai ngưnebsơvxup̀i đhfyfêthif̀u đhfyfạo hành cao thâtpfmm, song dù sao thì cũng câtpfm̀n phải nghỉ ngơvxupi, nhưnebsng tưnebs̀ lúc vào rưnebs̀ng tơvxuṕi giơvxup̀ luômqxbn bị quâtpfḿy nhiêthif̃u, cơvxupmqxb̀ nhưnebs chưnebsa tưnebs̀ng có mômqxḅt phút dưnebs̀ng lại ngơvxupi nghỉ.

           

tpfḿy ngày sau, ngay cả con khỉ Tiêthif̉u Hômqxbi cũng băfovd́t đhfyfâtpfm̀u cảm thâtpfḿy bưnebṣc bômqxḅi bâtpfḿt an.

           

Ngoài chuyêthif̣n này ra, thơvxup̀i tiêthif́t quái dị ơvxup̉ Thâtpfṃp Đvomfại Vạn Sơvxupn này cũng là mômqxḅt chuyêthif̣n làm ngưnebsơvxup̀i ta phải phiêthif̀n não. Khômqxbng giômqxb́ng nhưnebs ơvxup̉ Trung Thômqxb̉, mưnebsa ơvxup̉ đhfyfâtpfmy khômqxbng câtpfm̀n tụ mâtpfmy, trơvxup̀i cũng khômqxbng câtpfm̀n đhfyfômqxb̉i săfovd́c, cơvxupmqxb̀ nhưnebs nói mưnebsa là mưnebsa. Trơvxup̀i vưnebs̀a mơvxuṕi quang đhfyfãng sáng sủa, đhfyfômqxḅt nhiêthifn mưnebsa đhfyfômqxb̉ xuômqxb́ng nhưnebs trút nưnebsơvxuṕc, nhưnebsng khi tạnh cũng hêthif́t sưnebśc đhfyfômqxḅt ngômqxḅt, vưnebs̀a mơvxuṕi sâtpfḿm sét đhfyfùng đhfyfùng, đhfyfômqxḅt nhiêthifn trơvxup̀i lại quang đhfyfãng khômqxbng mômqxḅt gơvxup̣n mâtpfmy. Thơvxup̀i tiêthif́t biêthif́n đhfyfômqxb̉i vômqxb thưnebsơvxup̀ng quả thâtpfṃt khiêthif́n ngưnebsơvxup̀i ta phải kinh ngạc hêthif́t sưnebśc.

           

Mà thơvxup̀i gian đhfyfômqxb̉ mưnebsa cũng khômqxbng thêthif̉ lưnebsơvxup̀ng trưnebsơvxuṕc, ngăfovd́n thì nưnebs̉a canh giơvxup̀, dài thì cả mâtpfḿy ngày trơvxup̀i, Quỷ Lêthif̣ và Kim Bình Nhi căfovdn bản khômqxbng thêthif̉ nào đhfyfoán biêthif́t xem lúc nào trơvxup̀i sẽ tạnh.

           

Lúc này, hai ngưnebsơvxup̀i đhfyfang đhfyfi trong mômqxḅt khu rưnebs̀ng tômqxb́i, mưnebsa gió tiêthifu đhfyfthif̀u.




           

Kim Bình Nhi và Quỷ Lêthif̣ khômqxbng thi triêthif̉n pháp thuâtpfṃt ngưnebṣ khômqxbng là vì chính vào lúc họ đhfyfịnh làm vâtpfṃy thì đhfyfômqxḅt nhiêthifn phát hiêthif̣n phía trêthifn khu rưnebs̀ng đhfyfen kỳ lạ này, dù là lúc trơvxup̀i mưnebsa cũng khômqxbng ngưnebs̀ng bômqxb́c lêthifn mômqxḅt luômqxb̀ng hăfovd́c khí quái dị, ngưnebsơvxup̣c lại, bêthifn dưnebsơvxuṕi thì khômqxbng khí lại tưnebsơvxupng đhfyfômqxb́i bình thưnebsơvxup̀ng.

           

Hai ngưnebsơvxup̀i bọn họ đhfyfêthif̀u là nhâtpfmn vâtpfṃt có cơvxup̃ trong Ma Giáo, nhãn lưnebṣc khômqxbng phải tâtpfm̀m thưnebsơvxup̀ng, tưnebṣ nhiêthifn cũng biêthif́t né năfovḍng tìm nhẹ, sau khi thưnebsơvxupng thảo liêthif̀n quyêthif́t đhfyfịnh tình nguyêthif̣n châtpfṃm mômqxḅt chút, đhfyfi bômqxḅ bêthifn dưnebsơvxuṕi khu rưnebs̀ng bí âtpfm̉n này.

           

Cánh rưnebs̀ng này cũng giômqxb́ng nhưnebstpfḿt nhiêthif̀u cánh rưnebs̀ng khác ơvxup̉ vùng Thâtpfṃp Vạn Đvomfại Sơvxupn này, câtpfmy lá chăfovd̀ng chịt, mưnebsa có to mâtpfḿy cũng khômqxbng thêthif̉ rơvxupi thăfovd̉ng xuômqxb́ng đhfyfâtpfḿt mà phải chảy theo nhưnebs̃ng chiêthif́c lá qua cành câtpfmy thành tưnebs̀ng dòng nưnebsơvxuṕc nhỏ xuômqxb́ng dưnebsơvxuṕi măfovḍt đhfyfâtpfḿt. Mômqxḅt khômqxbng khí lạnh lẽo bao trùm cả khômqxbng gian, ngoại trưnebs̀ tiêthif́ng bưnebsơvxuṕc châtpfmn sũng nưnebsơvxuṕc của họ thì cả khu rưnebs̀ng này dưnebsơvxup̀ng nhưnebs đhfyfã chìm vào mômqxḅt giâtpfḿc ngủ.

           

Quỷ Lêthif̣ và Kim Bình Nhi đhfyfêthif̀u khômqxbng có ômqxb, có lẽ cả hai đhfyfêthif̀u khômqxbng ai mang theo. Nhưnebsng ơvxup̉ trong khu rưnebs̀ng râtpfṃm rạp thêthif́ này, cho dù là có ômqxb chỉ sơvxup̣ lại càng thêthifm vưnebsơvxuṕng víu, khó đhfyfi hơvxupn mà thômqxbi.

           

Tiêthif̉u Hômqxbi khômqxbng kêthifu chí chách nưnebs̃a mà rúc ngưnebsơvxup̀i lại trêthifn vai Quỷ Lêthif̣, nhưnebs̃ng hạt nưnebsơvxuṕc chảy trêthifn lá câtpfmy xuômqxb́ng làm bômqxḅ lômqxbng của nó ưnebsơvxuṕt sạch, dính bêthif́t vào ngưnebsơvxup̀i.

Trêthifn măfovḍt Quỷ Lêthif̣ cũng có mâtpfḿy hạt nưnebsơvxuṕc, nhưnebsng săfovd́c măfovḍt gã vâtpfm̃n thản nhiêthifn khômqxbng đhfyfêthif̉ ý, tiêthif́n vêthif̀ phía trưnebsơvxuṕc cơvxupmqxb̀ nhưnebs khômqxbng hêthif̀ cảm nhâtpfṃn đhfyfưnebsơvxup̣c khômqxbng khí kỳ lạ xung quanh.

           

Kim Bình Nhi đhfyfi sau lưnebsng gã, dáng vẻ chăfovd̉ng chút mêthif̣t mỏi, mái tóc đhfyfã hơvxupi rômqxb́i loạn, thâtpfm̀n tình thì có vẻ thơvxup̀ ơvxup lạnh lùng, phảng phâtpfḿt nhưnebs nàng ta đhfyfang có đhfyfthif̀u gì khômqxbng vui vâtpfṃy.




 

Kỳ thưnebṣc lâtpfm̀n trưnebsơvxuṕc nàng đhfyfã đhfyfi qua khu rưnebs̀ng này rômqxb̀i. Kim Bình Nhi biêthif́t chăfovd́c chỉ câtpfm̀n đhfyfi qua khu rưnebs̀ng này, vưnebsơvxup̣t thêthifm mâtpfḿy răfovḍng núi là có thêthif̉ đhfyfêthif́n nơvxupi mà họ câtpfm̀n đhfyfêthif́n. Trêthifn thưnebṣc têthif́, nàng cũng đhfyfã nói đhfyfthif̀u này vơvxuṕi Quỷ Lêthif̣ rômqxb̀i.

           

“Sạt!”

           

Quỷ Lêthif̣ đhfyfưnebsa tay chăfovḍt đhfyfưnebśt mômqxḅt cành câtpfmy thòng xuômqxb́ng trưnebsơvxuṕc măfovḍt. Cành câtpfmy già xem ra có vẻ vômqxb cùng cưnebśng cáp, vâtpfṃy mà vào tay gã chăfovd̉ng khác gì mômqxḅt miêthif́ng đhfyfâtpfṃu phụ.

           

Kim Bình Nhi lăfovḍng lẽ nhìn cánh tay gã, trong măfovd́t lômqxḅ vẻ suy tưnebs, hai hàng lômqxbng mày khẽ nhíu lại.

           

Đvomfômqxḅt nhiêthifn Quỷ Lêthif̣ “ômqxb̀” lêthifn mômqxḅt tiêthif́ng, đhfyfômqxḅt nhiêthifn dưnebs̀ng lại, sau đhfyfó chuyêthif̉n hưnebsơvxuṕng đhfyfi vêthif̀ phía trái mâtpfḿy bưnebsơvxuṕc.

           

Khômqxbng gian phía trưnebsơvxuṕc lâtpfṃp tưnebśc bưnebs̀ng sáng, thì ra đhfyfã đhfyfêthif́n mômqxḅt bơvxup̀ vưnebṣc. Trêthifn thạch nham rômqxḅng chưnebs̀ng mâtpfḿy thưnebsơvxuṕc vuômqxbng cỏ câtpfmy khômqxbng mọc, bêthifn dưnebsơvxuṕi là mômqxḅt vùng mâtpfmy đhfyfang cuômqxb̀n cuômqxḅn bômqxb́c lêthifn, vâtpfmn khí dạt dào vơvxuṕi đhfyfủ màu săfovd́c, đhfyfẹp măfovd́t vômqxb cùng.

           

Tiêthif́ng bưnebsơvxuṕc châtpfmn vang lêthifn sau lưnebsng, Kim Bình Nhi bưnebsơvxuṕc đhfyfêthif́n bêthifn cạnh Quỷ Lêthif̣, săfovd́c măfovḍt hơvxupi biêthif́n đhfyfômqxb̉i. Nơvxupi này chính là nơvxupi mà nàng bị hăfovd́c y nhâtpfmn thâtpfm̀n bí ám toán lâtpfm̀n trưnebsơvxuṕc, may măfovd́n là sau khi thoát chêthif́t, nàng còn phát hiêthif̣n đhfyfưnebsơvxup̣c thanh Sát Sinh Đvomfao của Sát Sinh Hoà Thưnebsơvxup̣ng năfovdm xưnebsa. Lúc này, nàng chỉ nhìn Quỷ Lêthif̣, khômqxbng nói mômqxḅt lơvxup̀i, hiêthif̉n nhiêthifn là khômqxbng hêthif̀ có ý đhfyfịnh nói ra chuyêthif̣n lâtpfm̀n trưnebsơvxuṕc cho gã nam tưnebs̉ này.

           

Quỷ Lêthif̣ cúi đhfyfâtpfm̀u nhìn xuômqxb́ng biêthif̉n mâtpfmy phía dưnebsơvxuṕi, hômqxb̀i lâtpfmu sau mơvxuṕi khẽ lăfovd́c đhfyfâtpfm̀u nói: “Bêthifn dưnebsơvxuṕi vâtpfmn vụ đhfyfủ màu rưnebṣc rơvxup̃, chỉ sơvxup̣ là chưnebsơvxuṕng khí đhfyfômqxḅc hại.”

           

Kim Bình Nhi khẽ gâtpfṃt đhfyfâtpfm̀u nói: “Ta cũng nghĩ vâtpfṃy.”

           

Quỷ Lêthif̣ đhfyfưnebsa măfovd́t nhìn nàng hỏi: “Còn bao xa nưnebs̃a?”

           

Kim Bình Nhi đhfyfưnebsa tay gạt mâtpfḿy hạt nưnebsơvxuṕc trêthifn trán, trâtpfm̀m ngâtpfmm mômqxḅt chút rômqxb̀i nói: “ Có lẽ khômqxbng còn xa nưnebs̃a, ta nhơvxuṕ lâtpfm̀n trưnebsơvxuṕc khi ta tơvxuṕi đhfyfâtpfmy thì chỉ câtpfm̀n đhfyfi thêthifm chưnebs̀ng mômqxḅt canh giơvxup̀ nưnebs̃a là ra khỏi khu rưnebs̀ng này. Sau đhfyfó chỉ câtpfm̀n vưnebsơvxup̣t qua hai răfovḍng núi nưnebs̃a là đhfyfêthif́n đhfyfưnebsơvxup̣c Sâtpfmn Ma Cômqxb̉ Đvomfômqxḅng rômqxb̀i.”

           

Nói tơvxuṕi đhfyfâtpfmy, nàng ngưnebsng lại mômqxḅt chút rômqxb̀i nói tiêthif́p: “ Kỳ lạ, lâtpfm̀n trưnebsơvxuṕc ta tơvxuṕi đhfyfâtpfmy, trong Hăfovd́c Sâtpfmm Lâtpfmm này có râtpfḿt nhiêthif̀u ác thú, tại sao trêthifn đhfyfưnebsơvxup̀ng ngoại trưnebs̀ mâtpfḿy con đhfyfômqxḅc trùng ra, khômqxbng thâtpfḿy mômqxḅt con ác thú nào hung mãnh mômqxḅt chút vâtpfṃy nhỉ?”

 

Quỷ Lêthif̣ nhạt giọng nói: “Chỉ e đhfyfám quái thú mà cômqxbnebsơvxupng nhìn thâtpfḿy đhfyfó đhfyfêthif̀u đhfyfã cùng vơvxuṕi Thú Thâtpfm̀n ra bêthifn ngoài Thâtpfṃp Vạn Đvomfại Sơvxupn băfovd́t ngưnebsơvxup̀i ăfovdn rômqxb̀i.”




           

Kim Bình Nhi ngâtpfm̉n ngưnebsơvxup̀i, thâtpfḿy răfovd̀ng khả năfovdng mà Quỷ Lêthif̣ vưnebs̀a nói râtpfḿt lơvxuṕn, trêthifn măfovḍt lâtpfṃp tưnebśc lômqxḅ vẻ chán ghét. Bâtpfḿt luâtpfṃn thêthif́ nào, dù nàng xuâtpfḿt thâtpfmn trong Ma Giáo, nhưnebsng đhfyfômqxb́i vơvxuṕi loại nghiêthif̣t súc căfovdn bản khômqxbng có tính ngưnebsơvxup̀i nhưnebs lũ yêthifu thú này, nàng vâtpfm̃n vômqxb cùng căfovdm ghét.

           

Nghĩ lại ngày trưnebsơvxuṕc trong trâtpfṃn chiêthif́n Đvomfômqxḅc Xà Cômqxb́c, toàn bômqxḅ Hơvxup̣p Hoan Phái bị diêthif̣t vong, tuy đhfyfêthif́n giơvxup̀ Quỷ Lêthif̣ vâtpfm̃n khômqxbng biêthif́t tại sao mômqxḅt mình Kim Bình Nhi có thêthif̉ chạy thoát, hơvxupn nưnebs̃a còn đhfyfâtpfm̀u nhâtpfṃp vào dưnebsơvxuṕi trưnebsơvxuṕng Quỷ Vưnebsơvxupng, nhưnebsng xem ra Kim Bình Nhi chăfovd̉ng hêthif̀ có chút hảo cảm vơvxuṕi đhfyfám yêthifu thú này.

           

Quỷ Lêthif̣ hít sâtpfmu vào mômqxḅt hơvxupi thanh khí, phâtpfḿn châtpfḿn tinh thâtpfm̀n nói: “chúng ta đhfyfi thômqxbi!”.

           

Nói đhfyfoạn quay ngưnebsơvxup̀i đhfyfi vào trong rưnebs̀ng, Kim Bình Nhi đhfyfang đhfyfịnh đhfyfi theo gã, đhfyfômqxḅt nhiêthifn khômqxbng hiêthif̉u vì sao lại bưnebsơvxuṕc tơvxuṕi bơvxup̀ vưnebṣc, nhìn xuômqxb́ng dưnebsơvxuṕi, mày liêthif̃u khẽ chau lại, giômqxb́ng nhưnebs đhfyfang suy nghĩ đhfyfthif̀u gì đhfyfó vâtpfṃy. Quỷ Lêthif̣ đhfyfi đhfyfưnebsơvxup̣c mômqxḅt đhfyfoạn, khômqxbng thâtpfḿy Kim Bình Nhi đhfyfi theo liêthif̀n quay lại gọi mômqxḅt tiêthif́ng.

           

Kim Bình Nhi sưnebṣc tỉnh, nơvxup̉ mômqxḅt nụ cưnebsơvxup̀i tưnebsơvxupi nhưnebs hoa, nhìn gã nói: “Sao vâtpfṃy, chưnebsa gì đhfyfã nhơvxuṕ ta rômqxb̀i sao?”.

Quỷ Lêthif̣ lưnebs̀ măfovd́t nhìn nàng mômqxḅt cái, lạnh lùng quay ngưnebsơvxup̀i bưnebsơvxuṕc đhfyfi, khômqxbng thèm đhfyfêthif̉ ý đhfyfêthif́n nưnebs̃a. Kim Bình Nhi thâtpfḿy vâtpfṃy thì cũng mỉm cưnebsơvxup̀i bưnebsơvxuṕc theo sau.

           

Trưnebsơvxuṕc khi nàng bưnebsơvxuṕc vào trong rưnebs̀ng, đhfyfômqxḅt nhiêthifn vung tay lêthifn, mômqxḅt đhfyfạo bạch quang thoát thủ lưnebsơvxuṕt đhfyfi nhưnebs đhfyfthif̣n. “Phâtpfṃp!” căfovd́m thăfovd̉ng vào mômqxḅt khe hơvxup̉ trêthifn vách đhfyfá cao.

           

Ánh sáng lâtpfḿp lánh phát ra tưnebs̀ chômqxb̃ âtpfḿy, thì ra chính là Sát Sinh Đvomfao lưnebs̀ng danh của Sát Sinh Hòa Thưnebsơvxup̣ng.

           

Trong nháy măfovd́t, thâtpfmn ảnh Kim Bình Nhi đhfyfã biêthif́n mâtpfḿt trong rưnebs̀ng.

           

nebsa gió lại đhfyfômqxb̉ vêthif̀ nhưnebs muômqxb́n nhâtpfḿn chìm cả khu rưnebs̀ng kỳ dị này, trêthifn bâtpfm̀u trơvxup̀i nơvxupi xa xa, phảng phâtpfḿt nhưnebs có săfovd́c xám, khômqxbng biêthif́t có phải là có thâtpfm̀n minh hay ác ma gì đhfyfó đhfyfang ơvxup̉ trong cõi u minh gâtpfm̀m gưnebs̀ gào thét, chú thị quan sát nhưnebs̃ng sinh mêthif̣nh nhỏ bé tômqxb̀n tại giưnebs̃a chômqxb́n nhâtpfmn gian này hay khômqxbng…

           

nebsa gió càng lúc càng lơvxuṕn.

 

* * * * * *

 

Trong lúc Quỷ Lêthif̣ và Kim Bình Nhi vưnebsơvxup̣t mưnebsa gió gian nan trong Thâtpfṃp Vạn Đvomfại Sơvxupn đhfyfêthif̉ tìm kiêthif́m tômqxbng tích Thú Thâtpfm̀n thì ơvxup̉ Nam Cưnebsơvxupng, bêthifn ngoài Thâtpfṃp Vạn Đvomfại Sơvxupn, khômqxbng khí vômqxb cùng nóng bỏng nhiêthif̣t náo.

 

Càng lúc càng có nhiêthif̀u đhfyfêthif̣ tưnebs̉ chính phái đhfyfêthif́n Nam Cưnebsơvxupng, cùng vơvxuṕi sưnebṣ náo nhiêthif̣t mà họ đhfyfem đhfyfêthif́n, sômqxb́ lưnebsơvxup̣ng yêthifu thú còn tàn dưnebs lại ơvxup̉ Nam Cưnebsơvxupng cũng nhanh chóng ít đhfyfi. Dải đhfyfâtpfḿt Nam Cưnebsơvxupng hoang dã này trưnebsơvxuṕc giơvxup̀ chưnebsa tưnebs̀ng có nhiêthif̀u ngưnebsơvxup̀i trung thômqxb̉ đhfyfêthif́n vâtpfṃy, hơvxupn nưnebs̃a đhfyfại đhfyfa sômqxb́ còn đhfyfêthif̀u là ngưnebsơvxup̀i tu đhfyfạo nưnebs̃a.

           

Nhưnebs̃ng cưnebstpfmn Nam Cưnebsơvxupng Ngũ Tômqxḅc bản đhfyfịa đhfyfômqxb́i vơvxuṕi nhưnebs̃ng ngưnebsơvxup̀i đhfyfêthif́n tưnebs̀ trung thômqxb̉ này luômqxbn giưnebs̃ mômqxḅt thái đhfyfômqxḅ kính nhi viêthif̃n chi. Còn giưnebs̃a nhưnebs̃ng đhfyfêthif̣ tưnebs̉ chính đhfyfạo này thì dưnebsơvxup̀ng nhưnebs đhfyfang có mômqxḅt bâtpfm̀u khong khí hêthif́t sưnebśc kỳ lạ, chỉ câtpfm̀n khômqxbng phải là ngưnebsơvxup̀i cùng mômqxḅt mômqxbn phái, khi găfovḍp nhau ai nâtpfḿy đhfyfêthif̀u giưnebs̃ khoảng cách nhâtpfḿt đhfyfịnh, thâtpfṃm chí thi thoảng còn nghe đhfyfưnebsơvxup̣c giưnebs̃a nhưnebs̃ng đhfyfêthif̣ tưnebs̉ của các mômqxbn phái khác nhau đhfyfã xảy ra xung đhfyfômqxḅt.

Chỉ là dưnebsơvxup̀ng nhưnebs chưnebsa có ngưnebsơvxup̀i nào lơvxuṕn tiêthif́ng tuyêthifn bômqxb́ nhưnebs̃ng chuyêthif̣n này ra mà thômqxbi.

           

Xét trêthifn mômqxḅt ý nghĩa nào đhfyfó thì mômqxbn phái chính đhfyfạo lâtpfmu đhfyfơvxup̀i nhâtpfḿt ơvxup̉ Nam Cưnebsơvxupng Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c tưnebṣ nhiêthifn trơvxup̉ thành đhfyfthif̉m đhfyfêthif́n lý tưnebsơvxup̉ng cho các đhfyfêthif̣ tưnebs̉ chính đhfyfạo khômqxbng thômqxbng thuômqxḅc đhfyfịa hình nơvxupi đhfyfâtpfmy đhfyfêthif́n đhfyfăfovdng sơvxupn bái phỏng, vì thêthif́ thơvxup̀i gian gâtpfm̀n đhfyfâtpfmy Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c khômqxbng còn yêthifn tĩnh nhưnebs ngày trưnebsơvxuṕc nưnebs̃a, ngưnebsơvxup̀i ra kẻ vào liêthifn miêthifn bâtpfḿt tuyêthif̣t.

           

Ngày hômqxbm nay, trưnebsơvxuṕc cưnebs̉a Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c xuâtpfḿt hiêthif̣n ba ngưnebsơvxup̀i, mômqxḅt nam hai nưnebs̃, chính là mômqxbn hạ của Thanh Vâtpfmn Mômqxbn, Tăfovdng Thưnebs Thưnebs của Phong Hômqxb̀i Phong và Văfovdn Mâtpfm̃n, Lục Tuyêthif́t Kỳ của Tiêthif̉u Trúc Phong.

           

Thanh Vâtpfmn Mômqxbn đhfyfêthif̣ tưnebs̉ đhfyfêthif́n Nam Cưnebsơvxupng này tưnebṣ nhiêthifn khômqxbng chỉ có ba ngưnebsơvxup̀i. Trêthifn thưnebṣc têthif́, Thanh Vâtpfmn Mômqxbn lúc này đhfyfang là đhfyfêthif̣ nhâtpfḿt chính đhfyfạo đhfyfại phái, nêthifn sômqxb́ đhfyfêthif̣ tưnebs̉ trẻ tuômqxb̉i đhfyfưnebsơvxup̣c phái đhfyfêthif́n đhfyfâtpfmy cũng nhiêthif̀u vômqxbmqxb́, nhưnebsng trong đhfyfó nhưnebs̃ng nhâtpfmn vâtpfṃt xuâtpfḿt săfovd́c thì lại khômqxbng có nhiêthif̀u. Ngoại trưnebs̀ mâtpfḿy ngưnebsơvxup̀i đhfyfang phải mang trọng nhiêthif̣m nhưnebsthif̀ Hạo, Tiêthifu Dâtpfṃt Tài cũng vì gâtpfm̀n đhfyfâtpfmy Đvomfạo Huyêthif̀n Châtpfmn Nhâtpfmn khômqxbng đhfyfêthif̉ ý đhfyfêthif́n sưnebṣ vụ, nêthifn toàn bômqxḅ cômqxbng viêthif̣c liêthif̣u lý trêthifn Thômqxbng Thiêthifn Phong đhfyfêthif̀u vêthif̀ cả tay y, khômqxbng thêthif̉ nào rơvxup̀i khỏi Thanh Vâtpfmn Sơvxupn mà đhfyfêthif́n đhfyfâtpfmy đhfyfưnebsơvxup̣c, còn Lâtpfmm Kinh Vũ thì kiêthifn quyêthif́t ơvxup̉ lại Tômqxb̉ Sưnebsnebs̀ Đvomfưnebsơvxup̀ng, nghe nói là vì gã muômqxb́n thủ linh cho vị tiêthif̀n bômqxb́i quét dọn có âtpfmn tình sâtpfmu năfovḍng vơvxuṕi gã trưnebsơvxuṕc đhfyfâtpfmy, thêthif́ nêthifn cũng khômqxbng thêthif̉ đhfyfêthif́n đhfyfưnebsơvxup̣c.

           

Nhưnebs̃ng đhfyfêthif̣ tưnebs̉ còn lại thì do Tăfovdng Thưnebs Thưnebs và Lục Tuyêthif́t Kỳ dâtpfm̃n đhfyfâtpfm̀u. Tăfovdng Thưnebs Thưnebs thì khômqxbng có vâtpfḿn đhfyfêthif̀ gì, chỉ câtpfm̀n nói vài câtpfmu vơvxuṕi Tăfovdng Thúc Thưnebsơvxup̀ng là đhfyfi luômqxbn Nam Cưnebsơvxupng, còn Lục Tuyêthif́t Kỳ thì lâtpfm̀n này tưnebsơvxupng đhfyfômqxb́i khúc chiêthif́t. Nghe nói lúc đhfyfâtpfm̀u Thủy Nguyêthif̣t đhfyfại sưnebs khômqxbng muômqxb́n cho nàng đhfyfi, nhưnebsng vêthif̀ sau khômqxbng hiêthif̉u vì sao lại đhfyfômqxb̉i ý, chỉ là vâtpfm̃n chưnebsa yêthifn tâtpfmm nêthifn đhfyfã sai sưnebs tỷ Văfovdn Mâtpfm̃n đhfyfi cùng vơvxuṕi Lục Tuyêthif́t Kỳ chuyêthif́n này.

           

Có đhfyfthif̀u Văfovdn Mâtpfm̃n đhfyfi cũng có chômqxb̃ tômqxb́t, ít ra thì trêthifn đhfyfưnebsơvxup̀ng đhfyfi Tăfovdng Thưnebs Thưnebs cũng có ngưnebsơvxup̀i nói chuyêthif̣n, băfovd̀ng khômqxbng nêthif́u đhfyfêthif̉ mômqxḅt ngưnebsơvxup̀i hoạt bát hiêthif́u đhfyfômqxḅng nhưnebs gã đhfyfi cùng vơvxuṕi Lục Tuyêthif́t Kỳ băfovdng lạnh nhưnebsnebsơvxupng, chỉ e mưnebsơvxup̀i câtpfmu thì đhfyfã có tơvxuṕi chín câtpfmu Tăfovdng Thưnebs Thưnebsnebṣ nói mômqxḅt mình, mômqxḅt câtpfmu còn lại quá nưnebs̉a cũng là do Lục Tuyêthif́t Kỳ khômqxbng chịu nômqxb̉i, phát bưnebṣc, quát gã tránh ra xa mà thômqxbi.

           

Trêthifn đhfyfưnebsơvxup̀ng tơvxuṕi Nam Cưnebsơvxupng, ba ngưnebsơvxup̀i đhfyfã cùng nhau thưnebsơvxupng nghị. Tăfovdng Thưnebs Thưnebs đhfyfêthif̀ nghị dù sao cũng nêthifn đhfyfêthif́n Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c bái phỏng mômqxḅt phen, nhưnebsng Lục Tuyêthif́t Kỳ dưnebsơvxup̀ng nhưnebs khômqxbng nguyêthif̣n ý lăfovd́m, nói là khômqxbng phải chưnebsa tưnebs̀ng đhfyfêthif́n Nam Cưnebsơvxupng bao giơvxup̀, đhfyfại khái ai nâtpfḿy cũng biêthif́t phải đhfyfi thêthif́ nào rômqxb̀i, hà tâtpfḿt phải làm phiêthif̀n ngưnebsơvxup̀i khác…

           

fovdng Thưnebs Thưnebs và Văfovdn Mâtpfm̃n trong lòng đhfyfêthif̀u hiêthif̉u trong lòng Lục Tuyêthif́t Kỳ vâtpfm̃n còn vưnebsơvxuṕng măfovd́c. Ngày đhfyfó trêthifn Ngọc Thanh Đvomfthif̣n nàng đhfyfã cưnebṣ tuyêthif̣t lơvxup̀i câtpfm̀u hômqxbn của đhfyfêthif̣ tưnebs̉ của Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c Chủ Vâtpfmn Dịch Lam là Lý Tuâtpfmn, làm mâtpfḿt thêthif̉ diêthif̣n của Vâtpfmn Dịch Lam và cả Đvomfạo Huyêthif̀n Châtpfmn Nhâtpfmn, nêthifn giơvxup̀ khômqxbng muômqxb́n lai vãng vơvxuṕi ngưnebsơvxup̀i của Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c nưnebs̃a cũng là chuyêthif̣n hêthif́t sưnebśc tưnebṣ nhiêthifn.

           

Có đhfyfthif̀u sau khi Tăfovdng Thưnebs Thưnebs và Văfovdn Mâtpfm̃n thưnebsơvxupng lưnebsơvxup̣ng mâtpfḿy lưnebsơvxup̣t, cuômqxb́i cùng đhfyfêthif̉ Văfovdn Mâtpfm̃n tơvxuṕi khuyêthifn giải Lục Tuyêthif́t Kỳ, nói là chung quy cũng nêthifn đhfyfêthif́n bái phỏng mômqxḅt phen, băfovd̀ng khômqxbng sau này e răfovd̀ng khó ăfovdn khó nói trưnebsơvxuṕc măfovḍt các vị sưnebs trưnebsơvxup̉ng, Lục Tuyêthif́t Kỳ do dưnebṣ mômqxḅt hômqxb̀i, cuômqxb́i cùng cũng đhfyfành đhfyfáp ưnebśng vơvxuṕi hai ngưnebsơvxup̀i Tăfovdng, Vâtpfmn.

           

Ba ngưnebsơvxup̀i bọn họ vômqxb́n đhfyfã có chút danh khí, đhfyfăfovḍc biêthif̣t là Lục Tuyêthif́t Kỳ, bản thâtpfmn đhfyfã là quômqxb́c săfovd́c thiêthifn hưnebsơvxupng khuynh thành khuynh quômqxb́c, kêthif̉ tưnebs̀ khi quâtpfṃt khơvxup̉i ơvxup̉ Thanh Vâtpfmn Mômqxbn, danh khí của nàng càng thêthifm danh châtpfḿn thiêthifn hạ, đhfyfăfovḍc biêthif̣t là đhfyfômqxb́i vơvxuṕi Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c, ba chưnebs̃ Lục Tuyêthif́t Kỳ này chỉ e còn có thêthifm mômqxḅt tâtpfm̀ng ý nghĩa khác, vì thêthif́ khi ba ngưnebsơvxup̀i vưnebs̀a mơvxuṕi xuâtpfḿt hiêthif̣n ơvxup̉ cưnebs̉a cômqxb́c, đhfyfêthif̣ tưnebs̉ Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c đhfyfã lâtpfṃp tưnebśc nhâtpfṃn ra.

           

Sau cơvxupn bơvxup̃ ngơvxup̃ ban đhfyfâtpfm̀u, đhfyfám đhfyfêthif̣ tưnebs̉ Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c dưnebsơvxup̀ng nhưnebs có chút xao đhfyfômqxḅng, nhưnebsng ngay sau đhfyfó đhfyfã có ngưnebsơvxup̀i chạy vào trong hômqxb̀i báo, đhfyfômqxb̀ng thơvxup̀i mâtpfḿy ngưnebsơvxup̀i khác cũng lâtpfṃp tưnebśc bưnebsơvxuṕc lêthifn nghêthifnh tiêthif́p.

           

Ngưnebsơvxup̀i đhfyfi đhfyfâtpfm̀u cung tay mỉm cưnebsơvxup̀i nói: “A! Lục sưnebs tỷ giá lâtpfmm Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c! Thâtpfṃt là chuyêthif̣n hiêthif́m có! Hiêthif́m có! Hai vị này cũng là sưnebs huynh sưnebs tỷ Thanh Vâtpfmn Mômqxbn phải khômqxbng? Mơvxup̀i vào, mơvxup̀i vào!”.

           

fovdng Thưnebs Thưnebs đhfyfưnebsa măfovd́t nhìn Văfovdn Mâtpfm̃n, le le lưnebsơvxup̃i làm măfovḍt xâtpfḿu trong lòng nghĩ Lục Tuyêthif́t Kỳ này quả nhiêthifn danh lơvxuṕn át ngưnebsơvxup̀i, ngay cả nhưnebs̃ng đhfyfêthif̣ tưnebs̉ bình thưnebsơvxup̀ng của Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c cũng thoạt nhìn là đhfyfã nhâtpfṃn ra, còn mình và Văfovdn Mâtpfm̃n thì hiêthif̉n nhiêthifn đhfyfã trơvxup̉ thành tùy tùng của mỹ nhâtpfmn rômqxb̀i.

Nhưnebsng hai ngưnebsơvxup̀i bọn họ đhfyfêthif̀u khômqxbng hêthif̀ lâtpfḿy đhfyfó làm giâtpfṃn. Tăfovdng Thưnebs Thưnebs còn cưnebsơvxup̀i nói huyêthifn thuyêthifn, trêthifn đhfyfưnebsơvxup̀ng khômqxbng ngưnebs̀ng đhfyfùa cơvxup̣t vơvxuṕi mâtpfḿy đhfyfêthif̣ tưnebs̉ Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c, thỉnh thoảng lại cưnebsơvxup̀i phá lêthifn.

           

fovdn Mâtpfm̃n đhfyfi bêthifn cạnh Lục Tuyêthif́t Kỳ ơvxup̉ phía sau thâtpfḿy thêthif́ thì mỉm cưnebsơvxup̀i nói: “Sưnebs muômqxḅi, muômqxḅi xem vị Tăfovdng sưnebs đhfyfêthif̣ này, vưnebs̀a mơvxuṕi găfovḍp nhau mà đhfyfã vui đhfyfùa vơvxuṕi ngưnebsơvxup̀i ta nhưnebs là ngưnebsơvxup̀i quen lâtpfmu lăfovd́m rômqxb̀i vâtpfṃy, đhfyfúng là lơvxup̣i hại!”.

           

Lục Tuyêthif́t Kỳ liêthif́c măfovd́t nhìn Tăfovdng Thưnebs Thưnebs, thâtpfḿy gã đhfyfang khoác vai mômqxḅt đhfyfêthif̣ tưnebs̉ Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c, cưnebsơvxup̀i cưnebsơvxup̀i nói nói nhưnebs thâtpfmn quen lăfovd́m, chỉ cưnebsơvxup̀i nhạt, khômqxbng nói gì.

           

Chăfovd̉ng mâtpfḿy chômqxb́c bọn họ đhfyfã vào đhfyfêthif́n Sơvxupn Hà Đvomfthif̣n, trêthifn đhfyfthif̣n Vâtpfmn Dịch Lam đhfyfang ngômqxb̀i mỉm cưnebsơvxup̀i chơvxup̀ đhfyfơvxup̣i, hiêthif̉n nhiêthifn là trong măfovd́t vị Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c Chủ này, phâtpfmn lưnebsơvxup̣ng ba vị cao đhfyfômqxb̀ Thanh Vâtpfmn Mômqxbn khác hăfovd̉n so vơvxuṕi đhfyfêthif̣ tưnebs̉ các mômqxbn phái khác.

           

Tuy răfovd̀ng nhưnebstpfṃy, ba ngưnebsơvxup̀i bọn Tăfovdng Thưnebs Thưnebs dù sao cũng khômqxbng phải là nhâtpfmn vâtpfṃt đhfyfưnebśc cao vọng trọng gì. Vâtpfmn Dịch Lam đhfyfích thâtpfmn nghêthifnh tiêthif́p nhưnebstpfṃy quả thâtpfṃt cũng khômqxbng khỏi có chút hạ mình.

           

Ba ngưnebsơvxup̀i vômqxḅi vàng bưnebsơvxuṕc lêthifn trưnebsơvxuṕc thi lêthif̃ vơvxuṕi lão. Tăfovdng Thưnebs Thưnebs cúi mình nói: “Vâtpfmn lão tiêthif̀n bômqxb́i đhfyfích thâtpfmn đhfyfón tiêthif́p thêthif́ này làm bọn vãn bômqxb́i thâtpfṃt vômqxb cùng hômqxb̉ thẹn…”.

           

tpfmn Dịch Lam khẽ cưnebsơvxup̀i, nét măfovḍt hêthif́t sưnebśc tưnebs̀ hòa: “Hiêthif̀n đhfyfthif̣t nói gì vâtpfṃy, ta và sưnebs bá Đvomfạo Huyêthif̀n và phụ thâtpfmn Tăfovdng Thúc Thưnebsơvxup̀ng của ngưnebsơvxupi đhfyfã có mâtpfḿy chục năfovdm giao tình, đhfyfâtpfmu câtpfm̀n phải khách khí nhưnebstpfṃy. Hai vị đhfyfó vâtpfm̃n khỏe chưnebś?”

           

fovdng Thưnebs Thưnebs cung kính nói: “Chưnebsơvxup̉ng mômqxbn sưnebs bá và gia phụ đhfyfêthif̀u râtpfḿt khỏe, hai vị trưnebsơvxup̉ng bômqxb́i có dăfovḍn dò vãn bômqxb́i đhfyfêthif́n Nam Cưnebsơvxupng rômqxb̀i thì nhâtpfḿt đhfyfịnh phải đhfyfêthif́n bái kiêthif́n Vâtpfmn sưnebs bá trưnebsơvxuṕc.”

           

tpfmn Dịch Lam cưnebsơvxup̀i lêthifn ha hả, gâtpfṃt đhfyfâtpfm̀u nói: “Thâtpfḿm thoát khômqxbng biêthif́t đhfyfã bao ngày sau lâtpfm̀n giã biêthif̣t ơvxup̉ Thanh Vâtpfmn Sơvxupn rômqxb̀i, lão phu cũng râtpfḿt nhơvxuṕ mâtpfḿy vị lão hưnebs̃u đhfyfó!”.

           

Nói đhfyfoạn, lão mỉm cưnebsơvxup̀i nhìn phía sau Tăfovdng Thưnebs Thưnebs, ánh măfovd́t chuyêthif̉n tưnebs̀ Văfovdn Mâtpfm̃n sang gưnebsơvxupng măfovḍt lạnh tưnebṣa mômqxḅt tảng băfovdng của Lục Tuyêthif́t Kỳ.

nebsơvxup̀ng nhưnebs cảm nhâtpfṃn đhfyfưnebsơvxup̣c tia nhìn của Vâtpfmn Dịch Lam, Lục Tuyêthif́t Kỳ ngâtpfm̉ng măfovḍt lêthifn, chỉ thâtpfḿy Vâtpfmn Dịch Lam đhfyfang mỉm cưnebsơvxup̀i hòa ái nhìn mình. Còn bêthifn cạnh lão, mômqxḅt ngưnebsơvxup̀i khác cũng đhfyfang nhìn nàng cưnebsơvxup̀i khômqxb̉, biêthif̉u tình trêthifn măfovḍt vômqxb cùng phưnebśc tạp, chính là Lý Tuâtpfmn.

           

Lục Tuyêthif́t Kỳ im lăfovḍng khômqxbng nói, châtpfṃm rãi cúi đhfyfâtpfm̀u.

           

tpfmn Dịch Lam mỉm cưnebsơvxup̀i, chuyêthif̉n dịch mục quang nhìn Tăfovdng Thưnebs Thưnebs nói: “Mâtpfḿy đhfyfưnebśa còn đhfyfưnebśng đhfyfó làm gì, mau ngômqxb̀i xuômqxb́ng đhfyfi! Quan hêthif̣ hai phái chúng ta đhfyfâtpfmu phải mâtpfṃt thiêthif́t vômqxb cùng, đhfyfêthif̀u là ngưnebsơvxup̀i nhà cả mà! Mau ngômqxb̀i xuômqxb́ng đhfyfi!”.

           

fovdng Thưnebs Thưnebs liêthif̀n y lơvxup̀i ngômqxb̀i xuômqxb́ng trưnebsơvxuṕc,

           

tpfmn Dịch Lam lại tiêthif́p tục hỏi chuyêthif̣n ba ngưnebsơvxup̀i, sau khi biêthif́t đhfyfưnebsơvxup̣c Văfovdn Mâtpfm̃n cũng giômqxb́ng nhưnebs Lục Tuyêthif́t Kỳ, là đhfyfêthif̣ tưnebs̉ của Tiêthif̉u Trúc Phong Thủy Nguyêthif̣t đhfyfại sưnebs thì liêthif̀n hỏi nàng vêthif̀ tình hình của Thủy Nguyêthif̣t. Văfovdn Mâtpfm̃n đhfyfêthif̀u nhâtpfḿt nhâtpfḿt trả lơvxup̀i, sau đhfyfó Vâtpfmn Dịch Lam lại quay sang nói chuyêthif̣n vơvxuṕi Tăfovdng Thưnebs Thưnebs.

           

nebs̀ đhfyfâtpfm̀u đhfyfêthif́n cuômqxb́i, dưnebsơvxup̀ng nhưnebs lão cũng biêthif́t Lục Tuyêthif́t Kỳ khômqxbng muômqxb́n nói chuyêthif̣n, nêthifn cũng khômqxbng hỏi nàng câtpfmu nào. Lục Tuyêthif́t Kỳ cũng lăfovḍng lẽ ngômqxb̀i bêthifn, khômqxbng nói tiêthif́ng nào.

           

Có đhfyfthif̀u ánh măfovd́t của nhưnebs̃ng đhfyfêthif̉ tưnebs̉ khác của Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c, bao gômqxb̀m cả Lý Tuâtpfmn đhfyfang đhfyfưnebśng bêthifn cạnh Vâtpfmn Dịch Lam, đhfyfêthif̀u tâtpfṃp trung cả lêthifn gưnebsơvxupng măfovḍt lãnh ngạo của nàng. Nưnebs̃ tưnebs̉ áo trăfovd́ng âtpfḿy có mômqxḅt khí châtpfḿt đhfyfăfovḍc biêthif̣t, phảng phâtpfḿt nhưnebs có mômqxḅt ma lưnebṣc gì đhfyfó, khiêthif́n cho toàn bômqxḅ ánh sáng trong tòa đhfyfại đhfyfthif̣n này dưnebsơvxup̀ng nhưnebs đhfyfêthif̀u tâtpfṃp trung cả lêthifn ngưnebsơvxup̀i nàng vâtpfṃy.

           

thifn này, Vâtpfmn Dịch Lam mỉm cưnebsơvxup̀i nói vơvxuṕi Tăfovdng Thưnebs Thưnebs: “Trong trâtpfṃn đhfyfại chiêthif́n vưnebs̀a rômqxb̀i, Đvomfạo Huyêthif̀n sưnebs huynh vì thiêthifn hạ thưnebsơvxupng sinh mà đhfyfánh bại thâtpfm̀n thú, cưnebs̃u vãn đhfyfại cục, quả là cômqxbng đhfyfưnebśc vômqxbnebsơvxup̣ng! Có đhfyfthif̀u khi lão phu rơvxup̀i khỏi Thanh Vâtpfmn Sơvxupn, thưnebsơvxupng thêthif́ của Đvomfạo Huyêthif̀n sưnebs huynh dưnebsơvxup̀ng nhưnebstpfm̃n còn chưnebsa khỏe hăfovd̉n, khômqxbng biêthif́t gâtpfm̀n đhfyfâtpfmy sưnebśc khỏe của ngưnebsơvxup̀i thêthif́ nào? Đvomfạo Huyêthif̀n sưnebs huynh hiêthif̣n là lãnh tụ của chính đhfyfạo, chuyêthif̣n này hêthif́t sưnebśc quan trọng!”

           

fovdng Thưnebs Thưnebs mỉm cưnebsơvxup̀i đhfyfáp: “Đvomfa tạ Vâtpfmn sưnebs bá quan tâtpfmm, chưnebsơvxup̉ng mômqxbn sưnebs bá đhfyfã khỏe hăfovd̉n, chỉ câtpfm̀n có thêthif̉ giúp thiêthifn hạ thưnebsơvxupng sinh thoát khỏi đhfyfại nạn, Thanh Vâtpfmn Mômqxbn chịu mômqxḅt chút khômqxb̉ ải nào có đhfyfáng gì.”

           

tpfmn Dịch Lam mỉm cưnebsơvxup̀i hiêthif̀n hòa, nhâtpfḿc tay câtpfm̀m mômqxḅt chén trà đhfyfưnebsa lêthifn miêthif̣ng, sau đhfyfó ánh măfovd́t đhfyfômqxḅt nhiêthifn sáng bưnebs̀ng lêthifn nhưnebsnebs̀a nghĩ ra chuyêthif̣n gì đhfyfó: “Đvomfúng rômqxb̀i, gâtpfm̀n đhfyfâtpfmy lão phu nghe đhfyfưnebsơvxup̣c truyêthif̀n ngômqxbn, vưnebs̀a hay có hiêthif̀n đhfyfthif̣t ơvxup̉ đhfyfâtpfmy, lão phu cũng muômqxb́n hỏi rõ mômqxḅt chuyêthif̣n.”

           

fovdng Thưnebs Thưnebsnebsơvxup̀i cưnebsơvxup̀i nói: “Vâtpfmn sưnebs bá xin cưnebś nói, nêthif́u đhfyfêthif̣ tưnebs̉ biêthif́t tâtpfḿt sẽ nói hêthif́t.”

           

tpfmn Dịch Lam gâtpfṃt đhfyfâtpfm̀u, ánh măfovd́t lại thoáng sáng rưnebṣc lêthifn, châtpfṃm rãi nói: “Lão phu gâtpfm̀n đhfyfâtpfmy nghe đhfyfưnebsơvxup̣c sau khi Đvomfạo Huyêthif̀n sưnebs huynh đhfyfánh bại Thâtpfm̀n Thú, trêthifn Thanh Vâtpfmn Sơvxupn vâtpfm̃n còn tranh đhfyfâtpfḿu khác, mà kêthif́t quả cuômqxb́i cùng là trâtpfḿn sơvxupn chi bảo Thanh Vâtpfmn Mômqxbn là Tru Tiêthifn Cômqxb̉ Kiêthif́m đhfyfã bị hủy, khômqxbng biêthif́t chuyêthif̣n này có thâtpfṃt hay khômqxbng?”

           

vxup̀i này vưnebs̀a thômqxb́t lêthifn, trong sát na cả tòa đhfyfại đhfyfthif̣n đhfyfêthif̀u tĩnh lăfovḍng nhưnebsvxup̀. Tăfovdng Thưnebs Thưnebs, Văfovdn Mâtpfm̃n, Lục Tuyêthif́t Kỳ ba ngưnebsơvxup̀i cùng lúc đhfyfưnebśng dâtpfṃy, tái măfovḍt nhìn Vâtpfmn Dịch Lam, còn các đhfyfêthif̣ tưnebs̉ của Phâtpfm̀n Hưnebsơvxupng Cômqxb́c bao gômqxb̀m cả Lý Tuâtpfmn cũng ngạc nhiêthifn nhìn họ Vâtpfmn chăfovd̀m chăfovd̀m.

           

Chỉ có Vâtpfmn Dịch Lam vâtpfm̃n thản nhiêthifn nhưnebs khômqxbng, cơvxupmqxb̀ vưnebs̀a rômqxb̀i lão khômqxbng phải nói ra mômqxḅt chuyêthif̣n kinh thiêthifn đhfyfômqxḅng đhfyfịa mà chỉ là mômqxḅt chuyêthif̣n hêthif́t sưnebśc nhỏ nhăfovḍt vâtpfṃy. Lão chỉ mỉm cưnebsơvxup̀i khômqxbng nói, rômqxb̀i lại đhfyfưnebsa chén trà lêthifn uômqxb́ng mômqxḅt hơvxuṕp.

           

Sau đhfyfó, lão đhfyfưnebsa măfovd́t nhìn ba đhfyfêthif̣ tưnebs̉ Thanh Vâtpfmn Mômqxbn, ômqxbn hòa nói: “Chuyêthif̣n đhfyfó, có thâtpfṃt hay khômqxbng?”

           

vxupn Hà Đvomfthif̣n, tịch mịch nhưnebs cõi u minh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.