Tru Tiên

Chương 162 : Tịch Mịch

    trước sau   
   

Nhưtrpf̃ng tiêdhfńng gârntd̀m gưtrpf̀ gào thét tưtrpf̀ bôrntd́n phưtrpfơoakpng truyêdhfǹn vêdhfǹ. Xa xa trêdhfnn môrntḍt vùng bình nguyêdhfnn cách Thanh Vârntdn Sơoakpn hai trăxxshm dăxxsḥm, càng lúc càng có nhiêdhfǹu dị thú của vùng Nam cưtrpfơoakpng tụ târntḍp, lũ ác thú hình thù quái dị khôrntdng ngưtrpf̀ng ngưtrpf̉a măxxsḥt lêdhfnn trơoakp̀i hú vang. Trong đborhám ác thú, còn có sáu, bảy con thârntdn hình cưtrpf̣c lơoakṕn, vưtrpfơoakp̣t hăxxsh̉n nhưtrpf̃ng loài yêdhfnu thú xung quanh, bọn này đborhang đborhi lại giưtrpf̃a đborhám ác thú, miêdhfṇng gârntd̀m gưtrpf̀ khôrntdng ngơoakṕt, nhưtrpf̃ng yêdhfnu thú khác dưtrpfơoakp̀ng nhưtrpfrntd́t sơoakp̣ bọn chúng.

 

trpfa gió mù mịt, mârntdy đborhen trêdhfnn trơoakp̀i môrntd̃i lúc môrntḍt dày, đborhôrntḍt nhiêdhfnn giưtrpf̃a târntd̀ng mârntdy xuârntd́t hiêdhfṇn môrntḍt tia sáng chói loà, trong chôrntd́c lát, tiêdhfńng sârntd́m ârntd̀m ârntd̀m đborhã nôrntd̉i lêdhfnn.

 

Trơoakp̀i đborhârntd́t tôrntd́i om.




 

rntḍt tia chơoakṕp nưtrpf̃a lại xẹt ngang qua bârntd̀u trơoakp̀i, ánh lêdhfnn môrntḍt thârntdn hình khôrntd̉ng lôrntd̀. Con cưtrpf̣ đborhdhfn̉u vưtrpf̀a tưtrpf̀ Hà Dưtrpfơoakpng thành trơoakp̉ vêdhfǹ, vơoakṕi ánh sáng của tia chơoakṕp vưtrpf̀a rôrntd̀i, đborhám yêdhfnu thú đborhêdhfǹu nhârntḍn ra đborhại đborhdhfn̉u đborhang căxxsh́p hai ngưtrpfơoakp̀i trong móng vuôrntd́t của nó, nhârntd́t thơoakp̀i cả đborhám yêdhfnu thú gârntd̀n xa cùng rôrntd́ng lêdhfnn, thanh thêdhfń quả thârntḍt khiêdhfńn ngưtrpfơoakp̀i ta phải rơoakp̣n tóc gáy.

 

Con cưtrpf̣ đborhdhfn̉u sải cánh lưtrpfơoakp̣n vòng trêdhfnn đborhârntd̀u lũ yêdhfnu thú môrntḍt vòng, đborhôrntḍt nhiêdhfnn năxxshm móng chârntdn xoè ra, hai bóng ngưtrpfơoakp̀i ngay lârntḍp tưtrpf́c rơoakpi xuôrntd́ng. Chỉ thârntd́y hai ngưtrpfơoakp̀i này lôrntḍn nhào giưtrpf̃a khôrntdng trung nhưtrpfng tay chârntdn khôrntdng hêdhfǹ dãy dụa mà cưtrpf́ng đborhơoakp̀ nhưtrpftrpfơoakpng thi, có lẽ hai kẻ đborháng thưtrpfơoakpng này đborhã chêdhfńt lúc nưtrpf̉a đborhưtrpfơoakp̀ng vì khôrntdng chịu nôrntd̉i sưtrpf́c mạnh tưtrpf̀ móng vuôrntd́t của con cưtrpf̣ đborhdhfn̉u.

 

Bọn yêdhfnu thú ơoakp̉ dưtrpfơoakṕi đborhârntd́t lại rôrntd́ng lêdhfnn ghêdhfnoakp̣n, tiêdhfńng nghiêdhfńn răxxshng kèn kẹt vang lêdhfnn nghe rơoakp̣n cả ngưtrpfơoakp̀i, trong nháy măxxsh́t đborhã có mârntd́y chục con mãnh thú bôrntd̉ ngưtrpfơoakp̀i lao tơoakṕi. Dưtrpfơoakṕi màn mưtrpfa vụ mơoakp̀ ảo, chỉ ârntd̉n ưtrpfơoakṕc thârntd́y có mârntd́y hạt máu băxxsh́n lêdhfnn, cuôrntd́i cùng thì khôrntdng còn vêdhfńt tích gì nưtrpf̃a.

 

Con ác đborhdhfn̉u kêdhfnu lêdhfnn hai tiêdhfńng lảnh lót, rôrntd̀i lại cârntd́t cánh bay cao hơoakpn, sau đborhó nhưtrpf phát hiêdhfṇn đborhdhfǹu gì đborhó, hai cánh nó cụp lại, tưtrpf̀ trêdhfnn khôrntdng lao vút xuôrntd́ng giưtrpf̃a đborhám yêdhfnu thú. Lúc thârntdn hình khôrntd̉ng lôrntd̀ của nó chạm đborhârntd́t, đborhôrntdi cánh to bè đborhôrntḍt nhiêdhfnn mơoakp̉ rôrntḍng, phát ra môrntḍt tiêdhfńng “vù”, môrntḍt trârntḍn cuôrntd̀ng phong nôrntd̉i lêdhfnn quạt cho lũ yêdhfnu thú xung quanh ngã lăxxshn ra đborhârntd́t, kêdhfnu lêdhfnn nhưtrpf̃ng tiêdhfńng quái dị.

 

Gió mạnh nôrntd̉i lêdhfnn, cưtrpf̣ đborhdhfn̉u đborhưtrpf́ng giưtrpf̃a bârntd̀y yêdhfnu thú khôrntdng ngưtrpf̀ng đborhârntḍp cánh, khêdhfṇnh khạng bưtrpfơoakṕc đborhi, vôrntdrntd́ yêdhfnu thú trêdhfnn đborhưtrpfơoakp̀ng đborhi của nó đborhêdhfǹu kinh sơoakp̣ cúi đborhârntd̀u né tránh, thỉnh thoảng cũng găxxsḥp môrntḍt hai con yêdhfnu thú khôrntd̉ng lôrntd̀ nhưtrpf nó, hai bêdhfnn lưtrpf̀ măxxsh́t nhìn nhau, khôrntdng hêdhfǹ tỏ vẻ sơoakp̣ hãi. Cưtrpf̣ đborhdhfn̉u đborhârntḍp cánh phành phạch, thârntdn hình lúc lêdhfnn lúc xuôrntd́ng, hoăxxsḥc giả bay qua đborhârntd̀u lũ yêdhfnu thú, hoăxxsḥc giả bay qua tàng cârntdy, có lúc găxxsḥp phải môrntḍt con cưtrpf̣ tưtrpfơoakp̣ng yêdhfnu thú to lơoakṕn tơoakṕi mưtrpf́c khôrntdng thêdhfn̉ tưtrpfơoakp̉ng tưtrpfơoakp̣ng, nó cũng chui thăxxsh̉ng qua ngưtrpfơoakp̀i con cưtrpf̣ tưtrpfơoakp̣ng yêdhfnu thú.

 

trpfa gió tiêdhfnu đborhdhfǹu, cuôrntd́i trơoakp̀i sârntd́m sét ârntd̀m ârntd̀m, thârntdn hình cưtrpf̣ đborhdhfn̉u cưtrpf́ phiêdhfnu phiêdhfnu trong gió, cuôrntd́i cùng nó cũng phát lêdhfnn môrntḍt tiêdhfńng kêdhfnu săxxsh́c nhọn, tưtrpf̀ trêdhfnn khôrntdng lao vọt xuôrntd́ng lârntd̀n nưtrpf̃a.

 

Ơvlit̉ chôrntd̃ sârntdu nhârntd́t giưtrpf̃a đborhám yêdhfnu thú, dưtrpfơoakṕi ánh sáng loé lêdhfnn của môrntḍt tia chơoakṕp, đborhôrntḍt nhiêdhfnn hiêdhfṇn ra môrntḍt chiêdhfńc dù, trêdhfnn târntd́m dù xanh vẽ mârntd́y đborhoá hoa đborhào, khe khẽ rung rinh trong mưtrpfa gió.

 

trpf̣ đborhdhfn̉u hạ thârntdn xuôrntd́ng bêdhfnn cạnh chiêdhfńc dù, giơoakp̀ mơoakṕi nhìn rõ thì ra cán dù đborhã đborhưtrpfơoakp̣c buôrntḍc thêdhfnm môrntḍt cârntdy gôrntd̃ đborhêdhfn̉ tăxxshng đborhôrntḍ dài, sau đborhó căxxsh́m lêdhfnn môrntḍt vách đborhá. Bêdhfnn dưtrpfơoakṕi chiêdhfńc dù là môrntḍt thiêdhfńu niêdhfnn măxxsḥc đborhôrntd̀ tơoakp lụa hoa lêdhfṇ, tay cârntd̀m môrntḍt hôrntd̀ rưtrpfơoakp̣u đborhang tưtrpf̣ chuôrntd́c tưtrpf̣ uôrntd́ng môrntḍt mình. Bêdhfnn cạnh thiêdhfńu niêdhfnn là Thao Thiêdhfńt và mưtrpfơoakp̀i mârntd́y yêdhfnu thú khác, lúc này bọn chúng nhìn thârntd́y cưtrpf̣ đborhdhfn̉u hạ thârntdn xuôrntd́ng, chỉ trưtrpf̀ng măxxsh́t nhìn môrntḍt cái rôrntd̀i lại lưtrpfơoakp̀i nhác nhăxxsh́m măxxsh́t lại.

 

Đcisqám yêdhfnu thú xung quanh kêdhfnu lêdhfnn nhưtrpf̃ng tiêdhfńng bârntd́t an, cưtrpf̣ đborhdhfn̉u há miêdhfṇng kêdhfnu lêdhfnn hai tiêdhfńng két két, đborhôrntdi cánh khôrntd̉ng lôrntd̀ quạt mạnh, lârntḍp tưtrpf́c hârntd́t bay mưtrpfơoakp̀i mârntd́y con yêdhfnu thú xung quanh đborhó, nhârntd́t thơoakp̀i tiêdhfńng gârntd̀m gưtrpf̀ vang lêdhfnn khôrntdng ngơoakṕt, có đborhdhfǹu khôrntdng có con yêdhfnu thú nào dám xôrntdng lêdhfnn khiêdhfnu chiêdhfńn vơoakṕi con cưtrpf̣ đborhdhfn̉u. Cưtrpf̣ đborhdhfn̉u đborhảo măxxsh́t môrntḍt vòng, dáng vẻ thârntḍp phârntd̀n cao ngạo, cơoakprntd̀ nhưtrpf khôrntdng hêdhfǹ coi lũ yêdhfnu thú kia vào đborhârntdu. Sau khi lưtrpf̀ măxxsh́t nhưtrpf muôrntd́n thị uy vơoakṕi lũ yêdhfnu thú khác, nó liêdhfǹn quay lại nhìn thiêdhfńu niêdhfnn kia, thái đborhôrntḍ đborhăxxsḥc biêdhfṇt cung kính.

 

“Két két….két…”.

 

trpf̣ đborhdhfn̉u rít lêdhfnn mârntd́y tiêdhfńng.

 

Thiêdhfńu niêdhfnn kia dưtrpfơoakp̀ng nhưtrpf hiêdhfn̉u đborhưtrpfơoakp̣c đborhdhfn̉u ngưtrpf̃, chârntḍm rãi gârntḍt đborhârntd̀u. Cưtrpf̣ đborhdhfn̉u lại kêdhfnu thêdhfnm mârntd́y tiêdhfńng nưtrpf̃a, rôrntd̀i đborhưtrpf́ng đborhó thò cái mỏ ra rỉa lôrntdng cánh. Mưtrpfa khôrntdng ngưtrpf̀ng rơoakpi nhưtrpf trút làm cho toàn thârntdn nó ưtrpfơoakṕt đborhârntd̃m, sau khi rỉa đborhưtrpfơoakp̣c vài cái nó liêdhfǹn chán nản ngârntd̉ng đborhârntd̀u lêdhfnn nhìn trơoakp̀i, đborhoạn rúc đborhârntd̀u vào giưtrpf̃a cánh đborhêdhfn̉ tránh mưtrpfa.

 

trpfa càng lúc càng to, thiêdhfńu niêdhfnn cưtrpf́ uôrntd́ng môrntḍt chén rôrntd̀i lại môrntḍt chén, chưtrpfa hêdhfǹ dưtrpf̀ng lại, chỉ có khi ngârntd̃u nhiêdhfnn xuârntd́t thârntd̀n, ngârntd̉n ngơoakp nhìn vêdhfǹ phía xa xa, sau đborhó lại trârntd̀m măxxsḥc cúi đborhârntd̀u, tiêdhfńp tục uôrntd́ng rưtrpfơoakp̣u. Chỉ là vôrntd luârntḍn uôrntd́ng bao nhiêdhfnu rưtrpfơoakp̣u, săxxsh́c măxxsḥt y vârntd̃n khôrntdng hêdhfǹ có chút tưtrpf̉u ý.




 

Cuôrntd́i cùng hôrntd̀ rưtrpfơoakp̣u cũng đborhã uôrntd́ng hêdhfńt, lăxxsḥng lẽ rơoakpi xuôrntd́ng măxxsḥt đborhârntd́t đborhârntd̀y bùn. Thiêdhfńu niêdhfnn kia tưtrpf̀ tưtrpf̀ đborhưtrpf́ng dârntḍy, lũ yêdhfnu thú xung quanh lại rú lêdhfnn phârntd́n khích, biêdhfn̉u lôrntḍ thârntd̀n săxxsh́c cưtrpf̣c kỳ kính sơoakp̣. Chỉ là trong măxxsh́t thiêdhfńu niêdhfnn ârntd́y, đborhám mãnh thú kia tưtrpf̣a hôrntd̀ nhưtrpf khôrntdng vârntḍy, y chăxxsh̉ng hêdhfǹ đborhêdhfn̉ ý. Y chỉ trârntd̀m măxxsḥc nhìn vêdhfǹ phía nơoakpi chârntdn trơoakp̀i xa xa, hăxxsh́c vârntdn mù mịt, phong vũ tiêdhfnu đborhdhfǹu.

 

Thao Thiêdhfńt gưtrpf̀ lêdhfnn mârntd́y tiêdhfńng, đborhưtrpf́ng dârntḍy bêdhfnn cạnh y.

 

Thiêdhfńu niêdhfnn kia lăxxsḥng lẽ quay ngưtrpfơoakp̀i lại xoa đborhârntd̀u Thao Thiêdhfńt, hôrntd̀i lârntdu sau mơoakṕi nói: “Ngưtrpfơoakpi cũng cảm thârntd́y tịch mịch sao, Thao Thiêdhfńt?”.

 

Thao Thiêdhfńt gưtrpf̀ gưtrpf̀ mârntd́y tiêdhfńng, chung quy khôrntdng ai hiêdhfn̉u nó muôrntd́n nói gì. Thiêdhfńu niêdhfnn kia ngârntd̉ng đborhârntd̀u lêdhfnn trơoakp̀i, trârntd̀m ngârntdm rârntd́t lârntdu, khôrntdng nói môrntḍt lơoakp̀i.

 

* * * * * *

 

Thanh Vârntdn Sơoakpn, Thôrntdng Thiêdhfnn Phong.

 

trpfa vârntd̃n khôrntdng ngưtrpf̀ng rơoakpi cả đborhêdhfnm, các nhârntdn sĩ chính đborhạo mà đborhưtrpf́ng đborhârntd̀u là chính đborhạo tam đborhại phái đborhang tụ târntḍp ơoakp̉ Ngọc Thanh Đcisqdhfṇn thưtrpfơoakpng nghị. Tiêdhfńng tranh luârntḍn thỉnh thoảng lại vang lêdhfnn gay găxxsh́t, còn ba vị cao nhârntdn ngôrntd̀i ơoakp̉ chủ vị là Thanh Vârntdn Môrntdn Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn, Thiêdhfnn Âvlitm Tưtrpf̣ Phôrntd̉ Hoăxxsh̀ng thưtrpfơoakp̣ng nhârntdn và Phârntd̀n Hưtrpfơoakpng Côrntd́c côrntd́c chủ Vârntdn Dịch Lam cũng đborhang thârntd́p giọng bàn luârntḍn gì đborhó. Ba ngưtrpfơoakp̀i, sáu hàng lôrntdng mày đborhêdhfǹu nhíu chăxxsḥt, hiêdhfn̉n nhiêdhfnn là târntdm sưtrpf̣ trùng trùng, lo lăxxsh́ng trưtrpfơoakṕc hạo kiêdhfńp yêdhfnu thú trưtrpfơoakṕc măxxsh́t.

 

Đcisqôrntḍt nhiêdhfnn, bêdhfnn ngoài Ngọc Thanh Đcisqdhfṇn vang lêdhfnn tiêdhfńng bưtrpfơoakṕc chârntdn gârntd́p gáp. Chúng nhârntdn ngârntdy ngưtrpfơoakp̀i, chỉ thârntd́y đborhêdhfṇ tưtrpf̉ Tiêdhfnu Dârntḍt Tài của Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn târntd́t tải chạy vào trong đborhdhfṇn, khẽ gârntḍt đborhârntd̀u chào các nhârntdn sĩ chính đborhạo rôrntd̀i nhanh nhẹn bưtrpfơoakṕc tơoakṕi chôrntd̃ Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn, ghé miêdhfṇng nói mârntd́y cârntdu gì đborhó.

 

Chúng nhârntdn nhìn hai ngưtrpfơoakp̀i, đborhêdhfǹu nhârntḍn ra vẻ nghiêdhfnm túc trêdhfnn măxxsḥt Tiêdhfnu Dârntḍt Tài, biêdhfńt là chuyêdhfṇn khôrntdng phải târntd̀m thưtrpfơoakp̀ng, còn trêdhfnn khuôrntdn măxxsḥt Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn lại tưtrpf̀ tưtrpf̀ hiêdhfṇn ra môrntḍt chút tiêdhfńu ý. Ai nârntd́y đborhêdhfǹu cảm thârntd́y môrntḍt cảm giác lạ lùng dârntdng lêdhfnn trong dạ, dưtrpfơoakp̀ng nhưtrpf có môrntḍt áp lưtrpf̣c vôrntd hình đborhang dârntd̀n dârntd̀n đborhè năxxsḥng xuôrntd́ng nơoakpi này vârntḍy.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn nghe Tiêdhfnu Dârntḍt Tài nói hêdhfńt, quay lại thârntd́p giọng hỏi thêdhfnm môrntḍt cârntdu. Tiêdhfnu Dârntḍt Tài chỉ im lăxxsḥng gârntḍt đborhârntd̀u, thârntd̀n săxxsh́c nhưtrpf muôrntd́n khăxxsh̉ng đborhịnh. Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn thơoakp̉ hăxxsh́t ra môrntḍt hơoakpi, gârntḍt đborhârntd̀u tỏ ra đborhã rõ. Tiêdhfnu Dârntḍt Tài lăxxsḥng lẽ quay ngưtrpfơoakp̀i, đborhưtrpf́ng ra phía sau lão.

 

Phôrntd̉ Hoăxxsh̀ng thưtrpfơoakp̣ng nhârntdn và Vârntdn Dịch Lam cũng đborhã đborhưtrpfa măxxsh́t nhìn sang. Chỉ nghe Phôrntd̉ Hoăxxsh̀ng thưtrpfơoakp̣ng nhârntdn niêdhfṇm phârntḍt hiêdhfṇu: “A di đborhà phârntḍt, Đcisqạo Huyêdhfǹn chưtrpfơoakp̉ng môrntdn, có phải có tin tưtrpf́c gì của yêdhfnu thú hay khôrntdng?”.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn gârntḍt đborhârntd̀u nhè nhẹ, đborhưtrpf́ng dârntḍy, chính đborhạo nhârntdn sĩ ngôrntd̀i dưtrpfơoakṕi lại xao đborhôrntḍng môrntḍt hôrntd̀i.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn đborhịnh thârntd̀n, săxxsh́c măxxsḥt tỏ vẻ kiêdhfnn đborhịnh cưtrpfơoakpng quyêdhfńt, cao giọng nói: “Chưtrpf vị đborhạo hưtrpf̃u, vưtrpf̀a rôrntd̀i nhârntḍn đborhưtrpfơoakp̣c môrntḍt tin tưtrpf́c, đborhại quârntdn yêdhfnu thú đborhã xuârntd́t hiêdhfṇn ơoakp̉ môrntḍt vùng hoang dã cách Thanh Vârntdn Sơoakpn hai trăxxshm dăxxsḥm, khôrntdng lârntdu nưtrpf̃a sẽ tơoakṕi đborhârntdy. Còn ơoakp̉ ngoài thành Hà Dưtrpfơoakpng cũng đborhã băxxsh́t đborhârntd̀u xuârntd́t hiêdhfṇn bóng dáng của yêdhfnu thú rôrntd̀i".




 

oakp̀i này vưtrpf̀a thôrntd́t ra, chúng nhârntdn lârntḍp tưtrpf́c xôrntdn xao náo đborhôrntḍng, nhârntd́t thơoakp̀i trêdhfnn măxxsḥt mọi ngưtrpfơoakp̀i lârntd̀n lưtrpfơoakp̣t lôrntḍ ra các biêdhfn̉u tình nhưtrpf hoảng loạn, sơoakp̣ hãi, tưtrpf́c giârntḍn, than vãn… môrntd́i lo vêdhfǹ môrntḍt trưtrpfơoakp̀ng hạo kiêdhfńp đborhè năxxsḥng trong lòng bârntd́y lârntdu nay cuôrntd́i cùng cũng đborhã thành hiêdhfṇn thưtrpf̣c.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn đborhảo măxxsh́t nhìn mọi ngưtrpfơoakp̀i, giơoakp cao song thủ lêdhfnn ra hiêdhfṇu cho mọi ngưtrpfơoakp̀i yêdhfnn lăxxsḥng. Đcisqơoakp̣i cho chúng nhârntdn yêdhfnn tĩnh trơoakp̉ lại, Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn mơoakṕi cao giọng nói: “Chưtrpf vị, đborhại hạo kiêdhfńp đborhã đborhêdhfńn trưtrpfơoakṕc măxxsh́t, tính mạng thiêdhfnn hạ thưtrpfơoakpng sinh đborhang đborhơoakp̣i cuôrntḍc chiêdhfńn vơoakṕi loài yêdhfnu nghiêdhfṇt này của chúng ta, các vị đborhârntdy đborhêdhfǹu là cao nhârntdn đborhăxxsh́c đborhạo của chính đborhạo ôrntdm môrntḍt bârntd̀u nhiêdhfṇt huyêdhfńt mà đborhêdhfńn đborhârntdy tham chiêdhfńn, chỉ cârntd̀n chúng ta târntḍn hêdhfńt sưtrpf́c lưtrpf̣c, tưtrpfơoakp̉ng târntd́t trơoakp̀i sẽ khôrntdng tuyêdhfṇt đborhưtrpfơoakp̀ng ngưtrpfơoakp̀i. Đcisqám yêdhfnu vârntḍt kia tuy hung hãn, nhưtrpfng nhârntd́t đborhịnh khôrntdng thêdhfn̉ kéo dài”.

 

Đcisqám nhârntdn sĩ chính đborhạo trârntd̀m măxxsḥc môrntḍt hôrntd̀i, chơoakp̣t có ngưtrpfơoakp̀i lêdhfnn tiêdhfńng nói: “Chârntdn nhârntdn nói đborhúng lăxxsh́m!”.

 

“Chârntdn nhârntdn yêdhfnn târntdm, có nhiêdhfǹu cao nhârntdn ơoakp̉ đborhârntdy nhưtrpfrntḍy, chúng ta lại cùng có quyêdhfńt târntdm, chăxxsh́c chăxxsh́n sẽ dêdhfñ dàng thăxxsh́ng đborhưtrpfơoakp̣c lũ yêdhfnu thú kia thôrntdi!”.

 

“Chính là vârntḍy, chính là vârntḍy…”.

 

Nhârntd́t thơoakp̀i chúng nhârntdn nhưtrpf đborhưtrpfơoakp̣c kích thích, tinh thârntd̀n phârntd́n trârntd́n thoải mái hăxxsh̉n lêdhfnn, dù sao thì ơoakp̉ đborhârntdy cũng còn có tam đborhại môrntdn phái và môrntḍt sôrntd́ cao nhârntdn khác. Vả lại nói xa hơoakpn, ơoakp̉ trêdhfnn Thanh Vârntdn Sơoakpn này còn có Tru Tiêdhfnn Kiêdhfńm Trârntḍn vôrntd đborhịch thiêdhfnn hạ trong truyêdhfǹn thuyêdhfńt nưtrpf̃a. Nhìn thârntd̀n tình Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn tưtrpf̣ tin nhưtrpfrntḍy, có ai còn lo lăxxsh́ng đborhưtrpfơoakp̣c gì nưtrpf̃a chưtrpf́.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn mỉm cưtrpfơoakp̀i, nói vài cârntdu vơoakṕi chúng nhârntdn, đborhoạn cùng Phôrntd̉ Hoăxxsh̀ng thưtrpfơoakp̣ng nhârntdn, Vârntdn Dịch Lam và Tiêdhfnu Dârntḍt Tài đborhi vào trong nôrntḍi đborhưtrpfơoakp̀ng của Ngọc Thanh Đcisqdhfṇn.

 

Sau khi ra khỏi thị tuyêdhfńn của chúng nhârntdn, săxxsh́c măxxsḥt Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn lârntḍp tưtrpf́c trơoakp̉ nêdhfnn trârntd̀m trọng, còn Phôrntd̉ Hoăxxsh̀ng thưtrpfơoakp̣ng nhârntdn và Vârntdn Dịch Lam cũng khôrntdng dêdhfñ chịu gì hơoakpn. Bôrntd́n ngưtrpfơoakp̀i đborhi vào môrntḍt gian tịnh thârntd́t bêdhfnn trong nôrntḍi đborhưtrpfơoakp̀ng, Tiêdhfnu Dârntḍt Tài đborhi sau cùng, tiêdhfṇn tay khép cưtrpf̉a lại.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn quay sang nói vơoakṕi Tiêdhfnu Dârntḍt Tài: “Dârntḍt Tài, con hãy nói rõ sưtrpf̣ tình ra cho hai vị đborhârntdy đborhưtrpfơoakp̣c rõ!”.

 

Tiêdhfnu Dârntḍt Tài gârntḍt đborhârntd̀u nói: “Vârntdng. Đcisqêdhfṇ tưtrpf̉ tuârntd̀n thị ơoakp̉ Hà Dưtrpfơoakpng thành dưtrpfơoakṕi núi khôrntdng ngưtrpf̀ng nhârntḍn đborhưtrpfơoakp̣c hôrntd̀i báo, đborhăxxsḥc biêdhfṇt là hôrntdm nay đborhêdhfṇ tưtrpf̉ đborhã târntḍn măxxsh́t nhìn thârntd́y môrntḍt con đborhdhfn̉u yêdhfnu khôrntd̉ng lôrntd̀ xuârntd́t hiêdhfṇn, nhìn hình dạng nó rârntd́t giôrntd́ng vơoakṕi Tu La Đcisqdhfn̉u trong thârntḍp tam yêdhfnu thú trong truyêdhfǹn thuyêdhfńt”.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn và hai vị cao nhârntdn còn lại đborhưtrpfa măxxsh́t nhìn nhau, trêdhfnn măxxsḥt đborhêdhfǹu lôrntḍ vẻ nghiêdhfnm trọng. Tiêdhfnu Dârntḍt Tài lại chârntḍm rãi kêdhfn̉ tiêdhfńp: “Ngoài ra, các sưtrpf đborhêdhfṇ ơoakp̉ các vùng xung quanh cũng liêdhfnn tiêdhfńp hôrntd̀i báo lác đborhác phát hiêdhfṇn tung tích yêdhfnu thú, đborhăxxsḥc biêdhfṇt ơoakp̉ phía Târntdy nam cách đborhârntdy hai trăxxshm dăxxsḥm là târntḍp trung nhiêdhfǹu nhârntd́t. Còn mârntd́y vị sưtrpf đborhêdhfṇ ra ngoài xa hơoakpn hai trăxxshm dăxxsḥm thì đborhêdhfńn giơoakp̀ vârntd̃n chưtrpfa có tin tưtrpf́c”.

 

Tiêdhfnu Dârntḍt Tài nói tơoakṕi đborhârntdy, săxxsh́c măxxsḥt dârntd̀n dârntd̀n trơoakp̉ nêdhfnn buôrntd̀n nản, Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn chỉ cúi đborhârntd̀u khôrntdng nói, Vârntdn Dịch Lam khẽ thơoakp̉ dài, Phôrntd̉ Hoăxxsh̀ng thưtrpfơoakp̣ng nhârntdn thì lârntd̉m bârntd̉m niêdhfṇm phârntḍt hiêdhfṇu.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn trârntd̀m tưtrpf giârntdy lát, khẽ gârntḍt đborhârntd̀u nói: “Xem ra thì khôrntdng sai đborhârntdu, yêdhfnu thú đborhích thưtrpf̣c đborhã tơoakṕi rôrntd̀i. Dârntḍt Tài…”.

 

Lão nhìn đborhêdhfṇ tưtrpf̉ sủng ái nhârntd́t của mình nói: “Con xuôrntd́ng núi thêdhfnm môrntḍt chuyêdhfńn, thôrntdng trì cho târntd́t cả các đborhêdhfṇ tưtrpf̉ bản môrntdn lârntḍp tưtrpf́c trơoakp̉ vêdhfǹ, phạm vi phòng thủ của chúng ta đborhại khái sẽ trong vòng trăxxshm dăxxsḥm quanh Thanh Vârntdn Sơoakpn, nhơoakṕ phải dăxxsḥn dò bọn chúng khôrntdng đborhưtrpfơoakp̣c tưtrpf̣ tiêdhfṇn đborhi quá giơoakṕi hạn, càng khôrntdng đborhưtrpfơoakp̣c đborhôrntḍng thủ vơoakṕi đborhám yêdhfnu thú kia đborhêdhfn̉ tránh phát sinh nhưtrpf̃ng chuyêdhfṇn ngoài ý muôrntd́n”.

 

Tiêdhfnu Dârntḍt Tài gârntḍt gârntḍt đborhârntd̀u, nhưtrpftrpf̀a sưtrpf̣c nghĩ ra đborhdhfǹu gì đborhó, bèn nói: “Sưtrpf phụ, vârntḍy thì bách tính trong thành Hà Dưtrpfơoakpng phải làm sao?”.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn trârntd̀m ngârntdm môrntḍt hôrntd̀i, quay măxxsḥt sang nhìn Phôrntd̉ Hoăxxsh̀ng thưtrpfơoakp̣ng nhârntdn và Vârntdn Dịch Lam. Phôrntd̉ Hoăxxsh̀ng thưtrpfơoakp̣ng nhârntdn chăxxsh́p tay cúi đborhârntd̀u, còn Vârntdn Dịch Lam thì gưtrpfơoakp̣ng cưtrpfơoakp̀i nói: “Sưtrpf̣ viêdhfṇc đborhã đborhêdhfńn nưtrpfơoakṕc này, târntd́t cả đborhêdhfǹu do chưtrpfơoakp̉ng môrntdn quyêdhfńt đborhịnh”.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn khẽ gârntḍt đborhârntd̀u nhưtrpf muôrntd́n cảm ơoakpn, sau đborhó lại cúi đborhârntd̀u suy nghĩ, hôrntd̀i lârntdu sau mơoakṕi nói vơoakṕi Tiêdhfnu Dârntḍt Tài: “Chuyêdhfṇn này quả thârntḍt nan giải vôrntd cùng, nhưtrpfng Hà Dưtrpfơoakpng thành nơoakpi đborhó quá là nguy hiêdhfn̉m, mà chúng ta thì khôrntdng thêdhfn̉ hạ sơoakpn bảo vêdhfṇ bách tính. Bârntdy giơoakp̀ con hãy lârntḍp tưtrpf́c đborhêdhfńn Hà Dưtrpfơoakpng thành cùng vơoakṕi târntd́t cả đborhêdhfṇ tưtrpf̉ Thanh Vârntdn Môrntdn ơoakp̉ đborhó giúp đborhơoakp̃ bách tính trong thành chạy vêdhfǹ hưtrpfơoakṕng băxxsh́c càng nhanh càng tôrntd́t, ít nhârntd́t cũng phải vưtrpfơoakp̣t qua Thanh Vârntdn Sơoakpn. Mục tiêdhfnu lơoakṕn nhârntd́t của bọn yêdhfnu thú đborhó chính là nhârntdn sĩ chính đborhạo chúng ta trêdhfnn Thanh Vârntdn Sơoakpn này chưtrpf́ khôrntdng phải là bách tính vôrntdrntḍi, nhưtrpfrntḍy họ tạm thơoakp̀i cũng có thêdhfn̉ an toàn”.

 

Tiêdhfnu Dârntḍt Tài ngârntd̉n ngưtrpfơoakp̀i ra trong chôrntd́c lát, nhưtrpfng nhìn gưtrpfơoakpng măxxsḥt khôrntdng chút biêdhfn̉u tình của Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn, cuôrntd́i cùng y cũng đborhành gârntḍt đborhârntd̀u, thârntd́p giọng nói: “Vârntdng, đborhêdhfṇ tưtrpf̉ lârntḍp tưtrpf́c hạ sơoakpn!”.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn nói: “Còn môrntḍt chuyêdhfṇn nưtrpf̃a, con hãy mau chóng thôrntdng báo cho sáu vị thủ toạ lârntḍp tưtrpf́c đborhêdhfńn Thôrntdng Thiêdhfnn Phong. Ta phải găxxsḥp bọn họ ngay!”.

 

Tiêdhfnu Dârntḍt Tài gârntḍt gârntḍt đborhârntd̀u đborháp: “Vârntdng, đborhêdhfṇ tưtrpf̉ lârntḍp tưtrpf́c đborhi làm!”.

 

Đcisqạo Huyêdhfǹn chârntdn nhârntdn thơoakp̉ dài: “Con phải cârntd̉n thârntḍn đborhó!”.

 

Tiêdhfnu Dârntḍt Tài khẽ gârntḍt đborhârntd̀u. Quay ngưtrpfơoakp̀i bưtrpfơoakṕc ra ngoài.

 

* * * * * *

 

“Ảo Nguyêdhfṇt Đcisqôrntḍng Phủ?”. Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn kinh hãi kêdhfnu thôrntd́t lêdhfnn, hai hàng lôrntdng mày chau lại, trêdhfnn măxxsḥt xuârntd́t hiêdhfṇn thârntd̀n săxxsh́c ngưtrpfng trọng. Lão ngârntd̀n ngưtrpf̀ giârntdy lát rôrntd̀i hỏi: “Ngưtrpfơoakpi hỏi chuyêdhfṇn này làm gì?”.

 

Quỷ Lêdhfṇ đborhdhfǹm nhiêdhfnn nói: “Khôrntdng phải ôrntdng luôrntdn tưtrpf̣ thị mình kiêdhfńn thưtrpf́c đborha quảng hay sao? Ta đborhôrntḍt nhiêdhfnn có hưtrpf́ng thú vơoakṕi cái hang đborhôrntḍng đborhó, nêdhfnn tuỳ tiêdhfṇn hỏi thôrntdi. Ôxlzing biêdhfńt bao nhiêdhfnu vêdhfǹ cái đborhôrntḍng Ảo Nguyêdhfṇt Đcisqôrntḍng Phủ đborhó?”.

 

Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn liêdhfńc măxxsh́t nhìn Quỷ Lêdhfṇ, chỉ thârntd́y thârntd̀n tình của gã trơoakp nhưtrpfrntd̃ đborhá, khôrntdng hiêdhfn̉u đborhang nghĩ gì trong đborhârntd̀u, dáng vẻ cao thârntdm khó dò. Lúc này bọn họ vârntd̃n còn trong Hà Dưtrpfơoakpng thành, có đborhdhfǹu Hà Dưtrpfơoakpng thành của hiêdhfṇn tại vì sưtrpf̣ xuârntd́t hiêdhfṇn của con cưtrpf̣ đborhdhfn̉u hôrntdm qua mà đborhã hoàn toàn khác hăxxsh̉n. Nôrntd̃i lo lăxxsh́ng giơoakp̀ đborhã biêdhfńn thành sưtrpf̣ thârntḍt, nhiêdhfǹu ngưtrpfơoakp̀i vôrntd́n đborhã hoảng loạn đborhêdhfńn cùng cưtrpf̣c, giơoakp̀ đborhârntdy đborhã khôrntdng thêdhfn̉ chịu nôrntd̉i áp lưtrpf̣c năxxsḥng nêdhfǹ của sơoakp̣ hãi, biêdhfńn thành nhưtrpf̃ng kẻ đborhdhfnn cuôrntd̀ng đborhi nghêdhfnnh ngang trêdhfnn phôrntd́, miêdhfṇng khôrntdng ngơoakṕt lârntd̉m bârntd̉m nhưtrpf̃ng đborhdhfǹu vôrntd nghĩa.

 

Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn thu hôrntd̀i mục quang, târntdm niêdhfṇm chuyêdhfn̉n đborhôrntḍng, tưtrpf̀ tưtrpf̀ nói: “Ngưtrpfơoakpi…ngưtrpfơoakpi khôrntdng phải muôrntd́n làm chuyêdhfṇn đborhdhfnn rôrntd̀ gì đborhó chưtrpf́?”.

 

Tiêdhfn̉u Hoàn và Dã Cârntd̉u tròn măxxsh́t nhìn Quỷ Lêdhfṇ, cả Tiêdhfn̉u Hôrntdi ngôrntd̀i trêdhfnn vai hăxxsh́n dưtrpfơoakp̀ng nhưtrpf cũng cảm nhârntḍn đborhưtrpf̣ơoakpc đborhdhfǹu gì đborhó, nhe răxxshng cưtrpfơoakp̀i làm măxxsḥt quỷ trêdhfnu trọc hai ngưtrpfơoakp̀i. Quỷ Lêdhfṇ nhạt giọng hỏi lại: “Ôxlzing cho răxxsh̀ng ta có thêdhfn̉ làm gì chưtrpf́?”.

 

Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn cưtrpfơoakp̀i khan môrntḍt tiêdhfńng: “Kỳ thưtrpf̣c hiêdhfn̉u biêdhfńt của ta vêdhfǹ Ảo Nguyêdhfṇt Đcisqôrntḍng Phủ cũng khôrntdng nhiêdhfǹu lăxxsh́m. Nơoakpi này vôrntd́n khôrntdng nôrntd̉i danh lăxxsh́m, chỉ là hơoakpn ngàn năxxshm trưtrpfơoakṕc Thanh Diêdhfṇp Tôrntd̉ Sưtrpf của Thanh Vârntdn Môrntdn đborhã bêdhfń quan ngôrntḍ đborhạo ơoakp̉ đborhó, đborhôrntd̀ng thơoakp̀i Tru Tiêdhfnn Côrntd̉ Kiêdhfńm cũng xuârntd́t hiêdhfṇn bêdhfnn trong, tưtrpf̀ đborhó đborhôrntḍng phủ này mơoakṕi danh mãn thiêdhfnn hạ, nhưtrpfng nhiêdhfǹu năxxshm nay nó chỉ là nơoakpi cârntd́t giârntd́u Tru Tiêdhfnn Côrntd̉ Kiêdhfńm mà thôrntdi, hơoakpn nưtrpf̃a cũng chỉ có Thanh Vârntdn Chưtrpfơoakp̉ng Môrntdn mơoakṕi có thêdhfn̉ vào đborhưtrpfơoakp̣c bêdhfnn trong, vì vârntḍy mà tiêdhfńng tăxxshm cũng dârntd̀n dârntd̀n phai nhạt”.

 

Quỷ Lêdhfṇ nói: “Ôxlzì, chỉ có vârntḍy thôrntdi sao?”.

 

Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn thoáng do dưtrpf̣ rôrntd̀i nói tiêdhfńp: “Ta khôrntdng biêdhfńt ngưtrpfơoakpi muôrntd́n làm gì, nhưtrpfng mà nơoakpi đborhó ngưtrpfơoakpi tôrntd́t nhârntd́t là khôrntdng nêdhfnn đborhi thì hơoakpn!”.

 

Quỷ Lêdhfṇ nhưtrpfơoakṕng mày hỏi: “Tại sao?”.

 

Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn thơoakp̉ dài nói: “Khôrntdng phải ngưtrpfơoakpi khôrntdng biêdhfńt thârntdn phârntḍn hiêdhfṇn tại của mình chưtrpf́? Ảo Nguyêdhfṇt Đcisqôrntḍng Phủ là trọng đborhịa của Thanh Vârntdn Môrntdn, vạn nhârntd́t bị ngưtrpfơoakp̀i ta phát hiêdhfṇn… ngưtrpfơoakpi đborhưtrpf̀ng quêdhfnn, lúc này trêdhfnn Thanh Vârntdn Sơoakpn đborhang tụ târntḍp cả ngàn nhârntdn sĩ chính đborhạo, vạn nhârntd́t thârntdn phârntḍn bị lôrntḍ, chỉ e ngưtrpfơoakpi có hoá thành chim cũng khó thoát”.

 

Quỷ Lêdhfṇ lạnh lùng nói: “Đcisqó là chuyêdhfṇn của ta. Ôxlzing cưtrpf́ nói hêdhfńt nhưtrpf̃ng chuyêdhfṇn liêdhfnn quan đborhêdhfńn Ảo Nguyêdhfṇt Đcisqôrntḍng Phủ ra là đborhưtrpfơoakp̣c”.

 

Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn lăxxsh́c đborhârntd̀u, thârntd́p giọng lârntd̉m bârntd̉m: “Thanh niêdhfnn nhârntdn bârntdy giơoakp̀ thârntḍt khôrntdng kiêdhfnn nhârntd̃n chút nào…Đcisqưtrpfơoakp̣c rôrntd̀i! Đcisqôrntḍng phủ đborhó đborhưtrpfơoakp̣c đborhăxxsḥt têdhfnn là Ảo Nguyêdhfṇt là vì tưtrpfơoakpng truyêdhfǹn vào các đborhêdhfnm trăxxshng sáng, kỳ thạch trưtrpfơoakṕc của đborhôrntḍng liêdhfǹn rưtrpf̣c rơoakp̃ sáng ngơoakp̀i, nhưtrpfrntḍng nhưtrpf ảo, nhưtrpfng đborhdhfǹu quan trọng nhârntd́t là đborhôrntḍng phủ ârntd́y là môrntḍt nơoakpi đborhăxxsḥc dị vôrntd cùng, ngưtrpfơoakp̀i nào đborhi vào trong đborhó thì cũng giôrntd́ng nhưtrpf đborhi vào môrntḍt thêdhfń giơoakṕi của môrntḍng và ảo, nêdhfńu târntdm trí khôrntdng kiêdhfnn đborhịnh, ăxxsh́t sẽ bị hãm ơoakp̉ trong đborhó, khôrntdng thêdhfn̉ thoát thârntdn, môrntḍt thârntdn đborhạo hạnh sẽ bị huỷ trong môrntḍt ngày”.

 

Quỷ Lêdhfṇ hơoakpi ngârntd̉n ngưtrpfơoakp̀i: “Cái gì, có chuyêdhfṇn này nưtrpf̃a sao?”.

 

Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn hưtrpf̀ lạnh môrntḍt tiêdhfńng, nhìn Quỷ Lêdhfṇ môrntḍt lưtrpfơoakp̣t tưtrpf̀ đborhârntd̀u đborhêdhfńn chârntdn rôrntd̀i nói: “Ta khuyêdhfnn ngưtrpfơoakpi chơoakṕ nêdhfnn si târntdm vọng tưtrpfơoakp̉ng nưtrpf̃a. Ngưtrpfơoakpi mà vào Ảo Nguyêdhfṇt Đcisqôrntḍng Phủ thì chỉ có con đborhưtrpfơoakp̀ng chêdhfńt thôrntdi”.

 

Quỷ Lêdhfṇ cưtrpfơoakp̀i lạnh môrntḍt tiêdhfńng: “Tại sao ôrntdng nói vârntdy?”.

 

Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn nói: “Ta biêdhfńt ngưtrpfơoakpi trong lòng bârntd́t phục, cũng biêdhfńt ngưtrpfơoakpi tính tình bưtrpfơoakṕng bỉnh, nhưtrpfng ta phải nói thârntḍt cho ngưtrpfơoakpi biêdhfńt…”.

 

xxsh́c măxxsḥt lão chơoakp̣t trơoakp̉ nêdhfnn nghiêdhfnm nghị, khôrntdng ngơoakp̀ có môrntḍt vẻ bârntd́t nôrntḍ mà uy, trârntd̀m giọng nói tiêdhfńp: “Cái gọi là târntdm chí kiêdhfnn đborhịnh, tuyêdhfṇt đborhôrntd́i khôrntdng phải là bưtrpfơoakṕng bỉnh nhưtrpf ngưtrpfơoakpi. Theo ta thârntd́y, cả đborhơoakp̀i ngưtrpfơoakpi đborhã chịu nhiêdhfǹu dày vò, trong lòng có vôrntdrntd́ târntdm sưtrpf̣ thưtrpfơoakpng đborhau, nêdhfńu nhưtrpf mạo hiêdhfn̉m vào trong Ảo Cảnh, chỉ e khó tránh khỏi dârntd̃n đborhôrntḍng đborhêdhfńn nhưtrpf̃ng târntdm sưtrpf̣ đborhó, chìm đborhăxxsh́m vào trong đborhó mà khôrntdng thêdhfn̉ thoát thârntdn”.

 

Lão ngưtrpfng lại lârntd́y hơoakpi, sau đborhó hơoakpi ngârntd̀n ngưtrpf̀ môrntḍt chút rôrntd̀i nói tiêdhfńp: “Còn nưtrpf̃a, pháp bảo trêdhfnn ngưtrpfơoakp̀i ngưtrpfơoakpi là vârntḍt đborhại hung chí tà, tinh huyêdhfńt trong ngưtrpfơoakp̀i ngưtrpfơoakpi lại sơoakṕm đborhã hơoakp̣p nhârntd́t làm môrntḍt vơoakṕi yêdhfnu lưtrpf̣c của Phêdhfṇ Huyêdhfńt Chârntdu, yêdhfnu vârntḍt này mà vào trong Ảo Cảnh, đborhôrntd́i vơoakṕi ngưtrpfơoakpi chỉ có hại chưtrpf́ khôrntdng có ích, vì vârntḍy ta mơoakṕi khuyêdhfnn ngưtrpfơoakpi môrntḍt cârntdu, tôrntd́t nhârntd́t là hãy bỏ cái ý đborhịnh đborhó đborhi”.

 

Quỷ Lêdhfṇ nhìn Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn nhưtrpfrntd̀n đborhârntd̀u tiêdhfnn phát hiêdhfṇn ra lão vârntḍy, cưtrpf́ im lăxxsḥng nhìn chăxxsh̀m chăxxsh̀m mà khôrntdng nói gì. Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn cũng thản nhiêdhfnn nhìn thăxxsh̉ng vào măxxsh́t gã, rârntd́t lârntdu sau đborhó, Quỷ Lêdhfṇ mơoakṕi chârntḍm rãi quay ngưtrpfơoakp̀i cârntd́t bưtrpfơoakṕc đborhi.

 

Chính lúc này, Hà Dưtrpfơoakp̀ng thành lại trơoakp̉ nêdhfnn hôrntd̃n loạn. Môrntḍt đborhám đborhêdhfṇ tưtrpf̉ Thanh Vârntdn Môrntdn xuârntd́t hiêdhfṇn ơoakp̉ đborhârntd̀u phôrntd́, lơoakṕn tiêdhfńng nói gì đborhó vơoakṕi dârntdn chúng đborhang hôrntd̃n loạn. Bọn Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn kinh ngạc, chen tơoakṕi lăxxsh́ng nghe. Thì ra là Thanh Vârntdn đborhêdhfṇ tưtrpf̉ đborhang tuyêdhfnn cáo vơoakṕi dârntdn chúng răxxsh̀ng yêdhfnu thú săxxsh́p đborhánh tơoakṕi đborhârntdy, Hà Dưtrpfơoakpng thành này khôrntdng phải là chôrntd̃ an toàn. Đcisqôrntd̀ng thơoakp̀i khuyêdhfnn bách tính nêdhfnn chạy vêdhfǹ phía Băxxsh́c, ít nhârntd́t cũng phải vưtrpfơoakp̣t qua Thanh Vârntdn Sơoakpn mơoakṕi đborhưtrpfơoakp̣c.

 

Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn nghe mà lăxxsh́c đborhârntd̀u thơoakp̉ dài, quay sang nói vơoakṕi bọn Tiêdhfn̉u Hoàn và Dã Cârntd̉u: “Hỏng bét hêdhfńt cả rôrntd̀i, khôrntdng biêdhfńt…ôrntd̀, têdhfnn tiêdhfn̉u tưtrpf̉ Quỷ Lêdhfṇ đborhó đborhârntdu?”.

 

Tiêdhfn̉u Hoàn và Dã Cârntd̉u đborhạo nhârntdn cùng ngơoakṕ ngưtrpfơoakp̀i, vôrntḍi vàng quay lại, chỉ thârntd́y sau lưtrpfng nhưtrpf̃ng ngưtrpfơoakp̀i là ngưtrpfơoakp̀i, nhưtrpfng bóng dáng Quỷ Lêdhfṇ thì đborhã biêdhfńn mârntd́t tưtrpf̀ bao giơoakp̀.

 

Biêdhfn̉n ngưtrpfơoakp̀i mêdhfnnh môrntdng, thanh ârntdm hôrntd̃n tạp, Chu Nhârntd́t Tiêdhfnn đborhưtrpf́ng giưtrpf̃a đborhám ngưtrpfơoakp̀i đborhang hoảng loạn mà chau mày. Tiêdhfn̉u Hoàn đborhưtrpf́ng bêdhfnn cạnh im lăxxsḥng khôrntdng nói tiêdhfńng nào. Còn Dã Cârntd̉u đborhạo nhârntdn thì nhìn ra xa xa, khẽ thơoakp̉ hăxxsh́t ra môrntḍt tiêdhfńng buôrntd̀n bã.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.