Tru Tiên

Chương 161 : Vùng Vẫy

    trước sau   
   

Sáng sơszkám, măvhcḷt trơszkài còn chưikera ló dạng, mâxihmy đablien đabliã che kín bâxihm̀u trơszkài Thanh Vâxihmn Sơszkan, khôwppdng lâxihmu sau thì băvhcĺt đabliâxihm̀u có hạt mưikera. Mưikera mơszkái đabliâxihm̀u chỉ lâxihḿt phâxihḿt, sau thì to dâxihm̀n, trong chôwppd́c lát đabliã biêoxgj́n thành môwppḍt màn dày đabliăvhcḷc xám xịt, tiêoxgj́ng mưikera rơszkai tí tách vang lêoxgjn khăvhcĺp nơszkai, bao trùm vùng núi cao giưiker̃a môwppḍt màn sưikerơszkang vụ, vưiker̀a thâxihm̀n bí lại vưiker̀a môwppdng lung.

 

Tiêoxgj́ng mưikera đabliâxihṃp vào nhưiker̃ng tán lá xanh rơszkàn trêoxgjn Thanh Vâxihmn Sơszkan này tưiker̀ ngàn năvhclm nay dưikerơszkàng nhưiker khôwppdng hêoxgj̀ thay đabliôwppd̉i, vĩnh viêoxgj̃n vâxihm̃n côwppd tịch nhưikerxihṃy. Tưiker̀ trêoxgjn mái ngói rêoxgju phong, nhưiker̃ng hạt thuỷ châxihmu khôwppdng ngưiker̀ng rơszkai tý tách, hoá thành môwppḍt tâxihḿm rèm băvhcl̀ng nưikerơszkác, tưiker̀ng hạt nưikerơszkác nhưiker nhưiker̃ng hạt trâxihmn châxihmu rơszkai xuôwppd́ng nêoxgj̀n đabliá xanh rôwppd̀i vơszkã tan ra, băvhcĺn tung toé.

 

Gió mang theo nhưiker̃ng hạt nưikerơszkác nhỏ li ti cưikeŕ lâxihm̉n khuâxihḿt xung quanh ôwppdiker̉a sôwppd̉, tưikeṛa hôwppd̀ nhưiker đabliang nhơszká nhung đablioxgj̀u gì đablió.




 

Lục Tuyêoxgj́t Kỳ đabliưikeŕng lăvhcḷng trưikerơszkác ôwppdiker̉a sôwppd̉, ngăvhcĺm cảnh núi non giưiker̃a màn mưikera môwppdng lung huyêoxgj̀n ảo, trong giơszkà khăvhcĺc côwppd tịch lạnh lẽo này, phảng phâxihḿt chỉ có tiêoxgj́ng mưikera đabliâxihṃp vào lá câxihmy vang lêoxgjn giưiker̃a đabliâxihḿt trơszkài.

 

wppḍt làn gió nhẹ khẽ thôwppd̉i tơszkái làm làn tóc mai của nàng khẽ tung bay, gió cũng mang theo nhưiker̃ng hạt mưikera nhỏ li ti phâxihḿt qua măvhcḷt khiêoxgj́n nàng cảm thâxihḿy hơszkai lành lạnh. Nàng khẽ mím môwppdi, tưikeṛa tay lêoxgjn khung cưiker̉a, tiêoxgj́ng mưikera nhưikerxihm̀n nhưiker xa, cuôwppd́i cùng lại nhưikerszkai vào chôwppd̃ sâxihmu kín nhâxihḿt trong lòng nàng vâxihṃy.

 

Chỉ khôwppdng biêoxgj́t lòng nàng có còn gơszkạn sóng nưiker̃a hay khôwppdng?

 

Tiêoxgj́ng bưikerơszkác châxihmn vang lêoxgjn bêoxgjn ngoài. Có ngưikerơszkài khe khẽ gọi cưiker̉a. Lục Tuyêoxgj́t Kỳ châxihṃm rãi quay đabliâxihm̀u, bưikerơszkác ra mơszkả cưiker̉a. Ngưikerơszkài bêoxgjn ngoài chính là sưiker tỷ Văvhcln Mâxihm̃n của nàng.

 

Lục Tuyêoxgj́t Kỳ nhoẻn miêoxgj̣ng cưikerơszkài: “Sưiker tỷ!”.

 

vhcln Mâxihm̃n nhìn gưikerơszkang măvhcḷt tiêoxgj̀u tuỵ của nàng, khẽ chau mày bưikerơszkác vào bêoxgjn trong. Tuyêoxgj́t Kỳ tiêoxgj̣n tay đablióng cưiker̉a lại, rôwppd̀i cùng Văvhcln Mâxihm̃n ngôwppd̀i xuôwppd́ng. Văvhcln Mâxihm̃n liêoxgj́c nhìn thâxihḿy chăvhcln gôwppd́i trêoxgjn giưikerơszkàng vâxihm̃n chỉnh têoxgj̀, liêoxgj̀n thơszkả dài nói: “Đdytyêoxgjm qua muôwppḍi khôwppdng ngủ sao?”.

 

Lục Tuyêoxgj́t Kỳ mỉm cưikerơszkài buôwppd̀n bã: “Muôwppḍi ngủ khôwppdng đabliưikerơszkạc!”.

 

vhcln Mâxihm̃n nhìn Tuyêoxgj́t Kỳ, trong lòng cảm thâxihḿy nhói đabliau. Nàng và Tuyêoxgj́t Kỳ tưiker̀ nhỏ đabliã gia nhâxihṃp Tiêoxgj̉u Trúc Phong môwppdn hạ, giao tình cũng râxihḿt tôwppd́t, tính cách của Tuyêoxgj́t Kỳ côwppd đabliôwppḍc lãnh ngạo, ngoại trưiker̀ âxihmn sưiker Thuỷ Nguyêoxgj̣t, bình nhâxihṃt cũng chỉ có Văvhcln Mâxihm̃n là có thêoxgj̉ nói vài câxihmu vơszkái nàng. Gâxihm̀n đabliâxihmy Lục Tuyêoxgj́t Kỳ khôwppdng ngưiker̀ng găvhcḷp phiêoxgj̀n phưikeŕc, Văvhcln Mâxihm̃n ơszkả bêoxgjn cũng râxihḿt lo lăvhcĺng cho nàng nhưikerng cũng vôwppdoxgj́ khả thi, đabliành phải trơszkavhcĺt nhìn quan hêoxgj̣ giưiker̃a Tuyêoxgj́t Kỳ và âxihmn sưiker cùng vơszkái các vị trưikerơszkảng lão Thanh Vâxihmn Môwppdn càng lúc càng đablii vào bêoxgj́ tăvhcĺc.

 

Khôwppdng gian nhưiker chìm trong im lăvhcḷng. Văvhcln Mâxihm̃n cũng khôwppdng biêoxgj́t nêoxgjn nói gì, đabliành lăvhcḷng lẽ cúi đabliâxihm̀u len lén nhìn Lục Tuyêoxgj́t Kỳ. Môwppḍt hôwppd̀i sau, Tuyêoxgj́t Kỳ mơszkái lêoxgjn tiêoxgj́ng nói trưikerơszkác: “Sưiker tỷ, lâxihm̀n này vì chuyêoxgj̣n của muôwppḍi mà tỷ cũng găvhcḷp khôwppdng ít phiêoxgj̀n phưikeŕc, thâxihṃt xin lôwppd̃i".

 

vhcln Mâxihm̃n ngâxihmy ngưikerơszkài: “Cái gì?”.

 

Lục Tuyêoxgj́t Kỳ nói: “Muôwppḍi nghe nói mâxihḿy ngày trưikerơszkác Đdytyoxgj̀n sưiker thúc và Tôwppd Nhưikeriker thúc ơszkả Đdytyại Trúc Phong đabliã đabliích thâxihmn dâxihm̃n Tôwppd́ng Đdytyại Nhâxihmn sưiker huynh đabliêoxgj́n câxihm̀u thâxihmn, nhưikerng sưiker phụ lại cưikeṛ tuyêoxgj̣t thăvhcl̉ng thưiker̀ng, hơszkan nưiker̃a lại còn cãi nhau môwppdt trâxihṃn vơszkái Đdytyoxgj̀n sưiker thúc nưiker̃a”.

 

vhcln Mâxihm̃n gưikerơszkạng cưikerơszkài, trong nụ cưikerơszkài âxihm̉n chưikeŕa mâxihḿy phâxihm̀n thêoxgjikerơszkang khôwppd̉ não, châxihṃm rãi lăvhcĺc đabliâxihm̀u nói: “Chuyêoxgj̣n đablió….chuyêoxgj̣n đablió cũng khôwppdng có gì. Vả lại chuyêoxgj̣n này khôwppdng liêoxgjn quan đabliêoxgj́n muôwppḍi, tâxihḿt cả đabliêoxgj̀u do ta vơszkái y khôwppdng có duyêoxgjn phâxihṃn, hơszkan nưiker̃a trưikerơszkác nay sưiker phụ đabliêoxgj̀u ghét ngưikerơszkài ơszkả Đdytyại Trúc Phong, đablioxgj̀u này thì sưiker muôwppḍi cũng biêoxgj́t mà”.

 

Lục Tuyêoxgj́t Kỳ khẽ lăvhcĺc đabliâxihm̀u nói: “Khôwppdng phải vâxihṃy. Ngày hôwppdm đablió là do muôwppḍi cãi lại sưiker phụ, khiêoxgj́n lão nhâxihmn gia tưikeŕc giâxihṃn nêoxgjn mơszkái liêoxgjn luỵ đabliêoxgj́n tỷ, nêoxgj́u khôwppdng có Tôwppd Nhưikeriker thúc ơszkả đablió, Đdytyoxgj̀n sưiker thúc lại chịu nêoxgj̉ măvhcḷt đabliích thâxihmn đabliêoxgj́n câxihm̀u hôwppdn cho đabliêoxgj̣ tưiker̉, chuyêoxgj̣n của hai ngưikerơszkài đabliã thành đabliêoxgj́n quá nưiker̉a rôwppd̀i, thêoxgj́ nhưikerng…sưiker tỷ, muôwppḍi thâxihṃt có lôwppd̃i vơszkái tỷ!”.




 

vhcln Mâxihm̃n mỉm cưikerơszkài, thơszkả dài môwppḍt tiêoxgj́ng: “Đdytyưikerơszkạc rôwppd̀i! Muôwppḍi đabliưiker̀ng tưikeṛ trách mình nưiker̃a. Ta khôwppdng phải vâxihm̃n râxihḿt tôwppd́t đablió sao? Thêoxgjm nưiker̃a, sưiker phụ cũng chỉ là tâxihḿt thơszkài tưikeŕc khí mà thôwppdi, tưikerơszkang lai vị tâxihḿt đabliã khôwppdng có cơszkawppḍi".

szkái nói đabliêoxgj́n đabliâxihmy, nàng liêoxgj́c măvhcĺt nhìn Lục Tuyêoxgj́t Kỳ môwppḍt cái rôwppd̀i nói tiêoxgj́p: “Đdytyưiker̀ng nói chuyêoxgj̣n của ta nưiker̃a, hãy nói muôwppḍi đablii. Rôwppd́t cuôwppḍc muôwppḍi đabliịnh làm thêoxgj́ nào? Ta thâxihḿy khôwppdng thêoxgj̉ tiêoxgj́p tục giưiker̃ tình trạng căvhclng thăvhcl̉ng này vơszkái sưiker phụ mãi đabliưikerơszkạc đabliâxihmu”.

 

vhcĺc măvhcḷt Lục Tuyêoxgj́t Kỳ tái nhơszkạt, trâxihm̀m măvhcḷc khôwppdng nói tiêoxgj́ng nào.

 

vhcln Mâxihm̃n trâxihm̀m ngâxihmm hôwppd̀i lâxihmu, đablioạn nói tiêoxgj́p: “Sưiker muôwppḍi, tâxihmm tưiker của muôwppḍi ta ít nhiêoxgj̀u cũng hiêoxgj̉u đabliưikerơszkạc môwppḍt chút, có đablioxgj̀u muôwppḍi cưikeŕ tiêoxgj́p tục thêoxgj́ này cũng khôwppdng phải là biêoxgj̣n pháp. Trưikerơszkang….con ngưikerơszkài kia chung quy cũng đabliã nhâxihṃp vào ma đabliạo, bị thiêoxgjn hạ chính đabliạo phỉ nhôwppd̉ khinh bỉ, hơszkan nưiker̃a lâxihm̀n trưikerơszkác muôwppḍi đabliêoxgj́n vùng Tâxihmy nam, cảnh tưikerơszkạng cuôwppḍc chiêoxgj́n giưiker̃a Ma giáo và yêoxgju thú muôwppḍi cũng…”.

 

vhcln Mâxihm̃n đabliôwppḍt nhiêoxgjn ngưikerng lại khôwppdng nói tiêoxgj́p, bơszkải lúc này săvhcĺc măvhcḷt Tuyêoxgj́t Kỳ dưikerơszkàng nhưiker đabliã khôwppdng còn chút huyêoxgj́t săvhcĺc, đabliêoxgj́n cả đabliôwppdi măvhcĺt râxihḿt sáng râxihḿt trong của nàng cũng trơszkả nêoxgjn mơszkà đabliục nhưiker bị môwppḍt màn sưikerơszkang mơszkà che phủ.

 

vhcln phòng lại chìm trong im lăvhcḷng, bêoxgjn ngoài mưikera vâxihm̃n rả rích rơszkai.

 

Cuôwppd́i cùng, Văvhcln Mâxihm̃n cũng mơszkả miêoxgj̣ng phá tan sưikeṛ im lăvhcḷng: “Ngưikerơszkài đablió chỉ e đabliã khôwppdng còn trêoxgjn thêoxgj́ gian này nưiker̃a, muôwppḍi cưikeŕ tiêoxgj́p tục châxihḿp mêoxgj nhưikerxihṃy chỉ làm khôwppd̉ bản thâxihmn mình mà thôwppdi”.




 

vhcḷt Tuyêoxgj́t Kỳ trăvhcĺng bêoxgj̣ch nhưikerszkà giâxihḿy. Nàng khôwppdng lêoxgjn tiêoxgj́ng, chỉ tưiker̀ tưiker̀ đabliưikeŕng dâxihṃy, bưikerơszkác đabliêoxgj́n cưiker̉a sôwppd̉ nhìn ra bêoxgjn ngoài. Núi non đabliưikerơszkạc che phủ bơszkải môwppḍt làn sưikerơszkang vụ mơszkà mơszkà, vưiker̀a môwppdng lung huyêoxgj̀n hoăvhcḷc lại vưiker̀a châxihmn thưikeṛc, nhưikerwppḍng nhưiker ảo. Nhưiker̃ng hạt nưikerơszkác nhỏ li ti tạt vào măvhcḷt nàng, phảng phâxihḿt nhưiker mang theo môwppḍt cảm giác hêoxgj́t sưikeŕc châxihmn thành tha thiêoxgj́t.

 

“Muôwppḍi biêoxgj́t chưikeŕ…”. Nưiker̃ tưiker̉ thanh lêoxgj̣ lạnh lùng này cuôwppd́i cùng cũng đabliã lêoxgjn tiêoxgj́ng: “Có thêoxgj̉ y đabliã đablii thâxihṃt rôwppd̀i. Có lúc muôwppḍi cũng đabliã tưiker̀ng nghĩ qua, kỳ thưikeṛc chuyêoxgj̣n này đabliôwppd́i vơszkái y chưikera hăvhcl̉n đabliã khôwppdng phải là môwppḍt sưikeṛ giải thoát. Muôwppḍi cũng biêoxgj́t sưiker phụ trách măvhcĺng muôwppḍi khôwppdng hêoxgj̀ sai, ngưikerơszkài sai là muôwppḍi, là muôwppḍi khôwppdng nêoxgjn si tâxihmm vọng tưikerơszkảng, khôwppdng nêoxgjn…khôwppdng nêoxgjn…”.

 

Thanh âxihmm của nàng đabliôwppḍt nhiêoxgjn nâxihḿc nghẹn, Văvhcln Mâxihm̃n vôwppḍi đabliưikeŕng dâxihṃy, đabliịnh bưikerơszkác tơszkái an ủi, chăvhcl̉ng ngơszkà Tuyêoxgj́t Kỳ đabliôwppḍt nhiêoxgjn quay ngưikerơszkài lại, bạch y khẽ tung lêoxgjn nhưikerwppḍt đabliám mâxihmy côwppd đabliơszkan.

Khoé măvhcĺt nàng nhưiker có giọt nưikerơszkác đabliọng lại, long lanh mà lâxihḿp lánh nhưiker hạt châxihmu. Chỉ nghe Lục Tuyêoxgj́t Kỳ câxihḿt giọng thêoxgjikerơszkang nói: “Sưiker tỷ, muôwppḍi biêoxgj́t chưikeŕ…nhưikerng muôwppḍi khôwppdng thêoxgj̉ buôwppdng tay. Tơszka tình này dù có chăvhcḷt môwppḍt ngàn lâxihm̀n, căvhcĺt môwppḍt vạn lâxihm̀n cũng khôwppdng thêoxgj̉ nào đabliưikeŕt nôwppd̉i. Tưiker̀ khi trơszkả vêoxgj̀ tưiker̀ vùng Tâxihmy nam, khôwppdng biêoxgj́t bao nhiêoxgju lâxihm̀n muôwppḍi đabliã tưikeṛ nói vơszkái bản thâxihmn mình răvhcl̀ng y đabliã chêoxgj́t, y đabliã chêoxgj́t, tâxihḿt cả đabliêoxgj̀u đabliã hêoxgj́t. Nhưikerng đabliêoxgjm nào muôwppḍi cũng năvhcl̀m mơszka thâxihḿy cảnh tưikerơszkạng thảm khôwppd́c ơszkả Đdytyôwppḍc Xà Côwppd́c hôwppdm âxihḿy, năvhcl̀m mơszka thâxihḿy y bị yêoxgju thú…”.

 

Lục Tuyêoxgj́t Kỳ đabliôwppḍt nhiêoxgjn dưiker̀ng lại, thâxihm̀n săvhcĺc kích đabliôwppḍng trêoxgjn măvhcḷt nàng làm cho cả Văvhcln Mâxihm̃n cũng thâxihḿy lo lăvhcĺng, nhưikerng Tuyêoxgj́t Kỳ cũng khôwppdi phục lại tinh thâxihm̀n râxihḿt nhanh, chỉ có nhãn thâxihm̀n của nàng là vâxihm̃n còn mang theo vài phâxihm̀n đabliau thưikerơszkang: “Sau đablió thì muôwppḍi giâxihṃt mình tỉnh giâxihḿc, toàn thâxihmn môwppd̀ hôwppdi đabliâxihm̀m đabliìa nhưikeriker̀a đablii tăvhcĺm vâxihṃy”.

 

Nàng châxihṃm rãi nhìn Văvhcln Mâxihm̃n, sau đablió thâxihm̀n tình trơszkả nêoxgjn buôwppd̀n bã, dưikerơszkàng nhưiker cả thâxihmn mình đabliang run lêoxgjn lâxihm̉y bâxihm̉y: “Sưiker tỷ, muôwppḍi…muôwppḍi phải làm sao đabliâxihmy? Muôwppḍi phải làm sao đabliâxihmy?”.

 

Chơszkạt nàng bôwppd̉ ngưikerơszkài lao vào lòng Văvhcln Mâxihm̃n, Văvhcln Mâxihm̃n ôwppdm chăvhcḷt bơszkà vai yêoxgj́u ơszkát của nàng, cảm thâxihḿy thâxihmn hình mỏng manh âxihḿy đabliang run lêoxgjn nhè nhẹ, bêoxgjn tai vang lêoxgjn tiêoxgj́ng nâxihḿc nghẹn ngào.




 

“Sưiker tỷ, muôwppḍi khôwppdng chịu nôwppd̉i nưiker̃a rôwppd̀i…muôwppḍi thâxihṃt sưikeṛ khôwppdng chịu nôwppd̉i nưiker̃a rôwppd̀i…”.

 

vhcln Mâxihm̃n im lăvhcḷng khôwppdng nói, ôwppdm chăvhcḷt Lục Tuyêoxgj́t Kỳ vào lòng, nưiker̃ tưiker̉ vôwppd́n râxihḿt cao ngạo lạnh lùng này khôwppdng ngơszkà giơszkà đabliâxihmy lại trơszkả thành ngưikerơszkài thưikerơszkang tâxihmm nhâxihḿt thêoxgj́ gian.

 

Tịch mịch lại bao trùm lêoxgjn tâxihḿt cả, bêoxgjn ngoài mưikera vâxihm̃n rơszkai, gió vâxihm̃n thôwppd̉i nhưiker muôwppd́n mang tiêoxgj́ng nâxihḿc nghẹn ngào của Lục Tuyêoxgj́t Kỳ đablii xa. Ơjbhv̉ bêoxgjn rưiker̀ng trúc, Thuỷ Nguyêoxgj̣t đabliại sưiker đabliưikeŕng lăvhcḷng lẽ môwppḍt mình, tay câxihm̀m môwppḍt chiêoxgj́c ôwppd vải dâxihm̀u, ngơszka ngâxihm̉n nhìn gian phòng nhỏ của đabliêoxgj̣ tưiker̉ yêoxgju qua làn mưikera mơszkà mịt.

 

Sau đablió bà châxihṃm rãi quay ngưikerơszkài bỏ đablii, trong chơszkáp măvhcĺt đabliã biêoxgj́n mâxihḿt sau rưiker̀ng trúc.

 

Gió mưikera tơszkai bơszkài, thêoxgjikerơszkang bao trùm thiêoxgjn đabliịa.

 

* * * * * *

Trong thành Hà Dưikerơszkang, mưikera cũng lơszkán nhưikerxihṃy. Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn, Tiêoxgj̉u Hoàn, Dã Câxihm̉u đabliạo nhâxihmn chạy ra tưiker̀ môwppḍt ngõ nhỏ, hoà vào đabliám đabliôwppdng đabliang chạy đablii chạy lại trêoxgjn con đabliưikerơszkàng lơszkán. Nhưikerng mơszkái đablii đabliưikerơszkạc vài bưikerơszkác đabliã phải lui lại đabliưikeŕng bêoxgjn đabliưikerơszkàng, môwppḍt là do hành nhâxihmn quả thâxihṃt quá nhiêoxgj̀u, râxihḿt khó đablii lại, hai là do cả ba đabliêoxgj̀u muôwppd́n tránh mưikera trưikerơszkác, rôwppd̀i mơszkái tính sau.

 

Lúc này ba ngưikerơszkài đabliã chia thành hai phe, Tiêoxgj̉u Hoàn thì cưikerơszkang quyêoxgj́t đabliòi trơszkả lại Âupjzm Trạch nơszkai nghĩa trang đabliêoxgj̉ xem Quỷ Lêoxgj̣ thêoxgj́ nào, còn Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn lại kiêoxgjm quyêoxgj́t phản đabliôwppd́i. Dã Câxihm̉u lâxihm̀n đabliâxihm̀u tiêoxgjn trong đabliơszkài đabliã lêoxgjn tiêoxgj́ng ủng hôwppḍ Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn lưikeṛc mỏng thêoxgj́ côwppd, nhưikerng bù lại miêoxgj̣ng môwppd̀m lanh lơszkại, môwppḍt mình tranh biêoxgj̣n vơszkái hai ngưikerơszkài. Thêoxgjm vào đablió, Dã Câxihm̉u đabliạo nhâxihmn tuy bâxihḿt đabliôwppd̀ng ý kiêoxgj́n vơszkái nàng, nhưikerng chỉ câxihm̀n nàng lưiker̀ măvhcĺt nhìn là y khôwppdng dám lêoxgjn tiêoxgj́ng nói gì nưiker̃a, vì thêoxgj́ tranh cãi cả nưiker̉a giơszkà đabliôwppd̀ng hôwppd̀ cũng chỉ có mình Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn phản đabliôwppd́i mà thôwppdi.

 

Lúc này ba ngưikerơszkài đabliang đabliưikeŕng bêoxgjn lêoxgj̀ đabliưikerơszkàng, chỉ nghe Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn thâxihḿp giọng nói: “Con nha đabliâxihm̀u ngôwppd́c này, nơszkai nguy hiêoxgj̉m âxihḿy quay lại làm gì chưikeŕ. Quay lại đabliêoxgj̉ mà chêoxgj́t à?”.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn bĩu môwppdi nói: “Uôwppd̉ng cho ôwppdng sôwppd́ng lâxihmu nhưikerxihṃy, gia gia, ôwppdng có biêoxgj́t trêoxgjn đabliơszkài này có môwppḍt thưikeŕ gọi là đabliạo nghĩa hay khôwppdng?”.

 

Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn tưikeŕc giâxihṃn: “Đdytyạo nghĩa? Đdytyạo nghĩa cái răvhcĺm âxihḿy! Con chêoxgj́t rôwppd̀i thì nói đabliạo nghĩa cái gì đabliưikerơszkạc nưiker̃a? Têoxgjn tiêoxgj̉u tưiker̉ đablió lơszkại hại vôwppd cùng, chúng ta quay lại đabliêoxgj̉ chêoxgj́t hay sao?”.

 

Dã Câxihm̉u đabliạo nhâxihmn đabliưikeŕng bêoxgjn cạnh cũng gâxihṃt đabliâxihm̀u: “Khôwppdng sai! Quay lại đabliích thưikeṛc khôwppdng thoả đabliáng…”.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn đabliưikera măvhcĺt lưikerơszkàm gã môwppḍt cái, Dã Câxihm̉u đabliạo nhâxihmn giâxihṃt mình đabliánh thót, lâxihṃp tưikeŕc khôwppdng nói ra lơszkài.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn quay lại nhìn Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn nói: “Gia gia, đabliêoxgjm qua nêoxgj́u khôwppdng phải ngưikerơszkài ta cưikeŕu chúng ta thì ôwppdng cháu mình sơszkám đabliã chêoxgj́t tưiker̀ lâxihmu rôwppd̀i, cũng chăvhcl̉ng thêoxgj̉ đabliưikeŕng đabliâxihmy tranh luâxihṃn đabliạo nghĩa vơszkái khôwppdng đabliạo nghĩa cái gì nưiker̃a. Lẽ nào bâxihmy giơszkà quay lại xem thêoxgj́ nào cũng khôwppdng đabliúng sao?”.

 

Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn biêoxgj́n săvhcĺc măvhcḷt nói: “Chính vì chúng ta đabliã đabliưikerơszkạc ngưikerơszkài ta cưikeŕu nêoxgjn mơszkái càng phải trâxihmn trọng tính mạng của mình, nêoxgj́u khôwppdng vạn nhâxihḿt chúng ta tưikeṛ chui đabliâxihm̀u vào lưikerơszkái thì có phải là uôwppd̉ng phí cả ý tôwppd́t của Quỷ Lêoxgj̣ hay khôwppdng?”.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn ngâxihm̉n ngưikerơszkài, nhâxihḿt thơszkài khôwppdng biêoxgj́t phản bác thêoxgj́ nào. Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn thâxihḿy vâxihṃy thì đabliăvhcĺc ý cưikerơszkài khanh khách nói: “Khôwppdng còn gì đabliêoxgj̉ nói nưiker̃a phải khôwppdng?”.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn giâxihṃn dôwppd̃i nói: “Rõ ràng ôwppdng biêoxgj́t kẻ kia quỷ khí âxihmm trâxihm̀m, cao thâxihmm mạt trăvhcĺc, lẽ nào ôwppdng khôwppdng hêoxgj̀ có chút quan tâxihmm đabliêoxgj́n âxihmn nhâxihmn cưikeŕu mạng của mình?”.

 

Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn vâxihm̃n vơszkà nhưiker khôwppdng, nói: “Con cưikeŕ yêoxgjn tâxihmm đablii, têoxgjn tiêoxgj̉u tưiker̉ Quỷ Lêoxgj̣ đablió muôwppd́n đabliạo hạnh có đabliạo hạnh, muôwppd́n pháp bảo có pháp bảo, luâxihṃn vêoxgj̀ quỷ khí chỉ e hăvhcĺn còn âxihmm trâxihm̀m hơszkan cả ngưikerơszkài trong quan tài đablió, muôwppd́n chêoxgj́t sơszkạ răvhcl̀ng cũng khó đablió. Con còn lo lăvhcĺng làm gì nưiker̃a chưikeŕ?”. Lão ngưikerng lại giâxihmy lát rôwppd̀i nói tiêoxgj́p: “Vả lại, mưikerơszkài năvhclm trưikerơszkác khôwppdng phải con đabliã xem tưikerơszkáng cho hăvhcĺn rôwppd̀i sao? Năvhclm đablió con đabliã nói ngưikerơszkài này là Loạn Ma Tưikerơszkáng, vạn ngưikerơszkài mơszkái có môwppḍt, cuôwppḍc đabliơszkài tuy găvhcḷp phải nhiêoxgj̀u phong vâxihmn bâxihḿt trăvhcĺc nhưikerng tuyêoxgj̣t đabliôwppd́i khôwppdng dêoxgj̃ mâxihḿt mạng, vâxihṃy con còn lo cái gì nưiker̃a chưikeŕ…”.

 

“Cái gì? Côwppdikerơszkang đabliã tưiker̀ng xem tưikerơszkáng cho ta sao?”.

 

xihḿt chơszkạt môwppḍt thanh âxihmm vang lêoxgjn. Ba ngưikerơszkài cả kinh thâxihḿt săvhcĺc quay lại nhìn, chỉ thâxihḿy Quỷ Lêoxgj̣ khôwppdng biêoxgj́t tưiker̀ lúc nào đabliã hiêoxgj̣n thâxihmn bêoxgjn cạnh họ, giôwppd́ng nhưiker là y nhảy ra tưiker̀ trong nưikerơszkác mưikera vâxihṃy.

 

Lúc này mưikera đabliã râxihḿt lơszkán, nhưikerng ngưikerơszkài chạy nạn trong Hà Dưikerơszkang Thành vâxihm̃n râxihḿt nhiêoxgj̀u, đablia sôwppd́ đabliêoxgj̀u tràn đabliâxihm̀y sưikeṛ khủng bôwppd́ và sơszkạ hãi vơszkái viêoxgj̣c bọn yêoxgju thú có thêoxgj̉ đabliánh đabliêoxgj́n đabliâxihmy bâxihḿt cưikeŕ lúc nào lêoxgjn khôwppdng hêoxgj̀ đabliêoxgj̉ ý đabliêoxgj́n trâxihṃn mưikera lơszkán này. Trêoxgjn thưikeṛc têoxgj́, trong thành đabliã có khôwppdng ít bách tính phát đablioxgjn vì tình hình quá khâxihm̉n trưikerơszkang, cũng may có các đabliêoxgj̣ tưiker̉ Thanh Vâxihmn Môwppdn ơszkả trong thành duy trì trâxihṃt tưikeṛ, đablia sôwppd́ vụ viêoxgj̣c đabliêoxgj̀u đabliưikerơszkạc xưiker̉ lý nhanh chóng, có đablioxgj̀u nhâxihmn tâxihmm hoảng loạn khiêoxgj́n cho cả toà thành này lúc nào cũng chìm trong khôwppdng khí sơszkạ hãi và cuôwppd̀ng loạn.

 

Ba ngưikerơszkài bọn Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn giâxihṃt mình kinh hãi. Sau đablió thì Tiêoxgj̉u Hoàn mưiker̀ng rơszkã reo lêoxgjn môwppḍt tiêoxgj́ng: “Là ngưikerơszkai…”.

 

Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn và Dã Câxihm̉u thì cùng lúc nhíu mày, chỉ nghe họ Chu đabliăvhcl̀ng hăvhcĺng môwppḍt tiêoxgj́ng, khôwppdng ngơszkà cũng nói môwppḍt câxihmu giôwppd́ng nhưiker Tiêoxgj̉u Hoàn: “Là ngưikerơszkai…”.

 

Quỷ Lêoxgj̣ khôwppdng đabliêoxgj̉ ý đabliêoxgj́n hai ngưikerơszkài bọn Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn và Dã Câxihm̉u mà đabliưikera măvhcĺt nhìn Tiêoxgj̉u Hoàn. Gã nhâxihṃn ra sưikeṛ mưiker̀ng rơszkã thâxihṃt tâxihmm trêoxgjn gưikerơszkang măvhcḷt trẻ bâxihm̀u bĩnh của nàng, trong măvhcĺt ánh lêoxgjn môwppḍt tia nhìn âxihḿm áp, khẽ gâxihṃt đabliâxihm̀u: “Là ta”.

 

Lúc này Tiêoxgj̉u Hôwppdi đabliưikeŕng trêoxgjn vai Qủy Lêoxgj̣ đabliã ưikerơszkát sũng vì nưikerơszkác mưikera. Nó cũng kêoxgju lêoxgjn mâxihḿy tiêoxgj́ng khẹt khẹt, cưikerơszkài khà khà vơszkái Tiêoxgj̉u Hoàn, dưikerơszkàng nhưiker cũng râxihḿt vui mưiker̀ng khi găvhcḷp lại nàng.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn vui vẻ nói vơszkái nó: “Ngưikerơszkai còn nhơszká ta à? Hì hì!”.

 

Nói đablioạn nàng ngâxihm̉ng đabliâxihm̀u lêoxgjn nhìn Quỷ Lêoxgj̣, ngâxihm̀n ngưiker̀ giâxihmy lát rôwppd̀i nói: “Đdytyêoxgjm qua, huynh…huynh khôwppdng sao chưikeŕ?”.

 

Quỷ Lêoxgj̣ khẽ gâxihṃt đabliâxihm̀u: “Ta khôwppdng sao!”.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn giơszkà mơszkái yêoxgjn tâxihmm, đabliưikera măvhcĺt nhìn thêoxgjm Quỷ Lêoxgj̣ môwppḍt cái, rôwppd̀i nhưiker chơszkạt nhơszká ra chuyêoxgj̣n gì, hai má đabliỏ bưiker̀ng lêoxgjn, ánh măvhcĺt lâxihṃp tưikeŕc chuyêoxgj̉n sang Tiêoxgj̉u Hôwppdi, mỉm cưikerơszkài dang tay ra nói: “Đdytyêoxgj́n đabliâxihmy cho ta ôwppdm môwppḍt cái nào!”.

 

Tiêoxgj̉u Hôwppdi khọt khẹt hai tiêoxgj́ng, đabliôwppḍt nhiêoxgjn nhún mạnh ngưikerơszkài bay khỏi vai Quỷ Lêoxgj̣, lao thăvhcl̉ng vào lòng Tiêoxgj̉u Hoàn. Tiêoxgj̉u Hoàn cưikerơszkài khúc khích, cảm thâxihḿy lôwppdng con khỉ nhỏ ưikerơszkát sũng, liêoxgj̀n lâxihḿy chiêoxgj́c khăvhcln khôwppd lau cho nó. Chăvhcl̉ng ngơszkà hâxihm̀u tưiker̉ này cảm thâxihḿy ngưikeŕa ngáy khó chịu liêoxgj̀n đabliôwppḍt nhêoxgjn lăvhcĺc mạnh ngưikerơszkài, lâxihṃp tưikeŕc làm nưikerơszkác băvhcĺn tung toé. Tiêoxgj̉u Hoàn kêoxgju lêoxgjn môwppḍt tiêoxgj́ng, nhưikerng lại khôwppdng nơszkã buôwppdng hâxihm̀u tưiker̉ ra, đabliành vôwppḍi vàng nhăvhcĺm tịt măvhcĺt lại, cả y phục lâxihm̃n măvhcḷt mũi đabliêoxgj̀u bị Tiêoxgj̉u Hôwppdi làm cho lâxihḿm tâxihḿm nhưiker̃ng hạt thuỷ châxihmu.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn mơszkả măvhcĺt, lưikerơszkàm Tiêoxgj̉u Hôwppdi môwppḍt cái, con khỉ mơszkả to ba con măvhcĺt nhìn nàng, khôwppdng hêoxgj̀ đabliôwppḍng đabliâxihṃy. Tiêoxgj̉u Hoàn hưikeŕ lêoxgjn môwppḍt tiêoxgj́ng, hâxihḿt mạnh tay ném Tiêoxgj̉u Hôwppdi vêoxgj̀ phía Quỷ Lêoxgj̣. Tiêoxgj̉u Hôwppdi ba châxihmn bôwppd́n căvhcl̉ng bám lâxihḿy vai chủ nhâxihmn, quay đabliâxihm̀u lại nhìn Tiêoxgj̉u Hoàn đabliang gôwppḍt gôwppḍt nhưiker̃ng hạt nưikerơszkác đabliọng trêoxgjn quâxihm̀n áo, khôwppdng nhịn đabliưikerơszkạc bâxihṃt cưikerơszkài khọt khà khọt khẹt.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn dơszkả khóc dơszkả cưikerơszkài, mím môwppdi liêoxgj́c trôwppḍm Quỷ Lêoxgj̣ môwppḍt cái, đablioạn cúi đabliâxihm̀u chỉnh lại y phục. Quỷ Lêoxgj̣ quay ngưikerơszkài nhìn Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn chăvhclm chú, khiêoxgj́n cho lão cảm thâxihḿy chôwppḍt dạ nói: “Êlxsk, tiêoxgj̉u tưiker̉ thôwppd́i, ta cũng có thêoxgj̉ xem là âxihmn nhâxihmn cưikeŕu mạng của ngưikerơszkai đabliâxihḿy. Ngưikerơszkai khôwppdng thêoxgj̉ làm bưiker̀a đabliâxihmu nhé!”.

 

Quỷ Lêoxgj̣ trâxihm̀m ngâxihmm giâxihmy lát, đabliảo măvhcĺt nhìn quanh, chỉ thâxihḿy có bách tính đabliang rôwppd́i rít chạy đablii chạy lại, khôwppdng ai chú ý đabliêoxgj́n bôwppd́n ngưikerơszkài bọn hăvhcĺn, liêoxgj̀n hỏi Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn môwppḍt câxihmu: “Ôxyzrng rôwppd́t cuôwppḍc là loại ngưikerơszkài gì?”.

 

Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn ngâxihm̉ng đabliâxihm̀u nói: “Lão phu là cao nhâxihmn”.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn và Dã Câxihm̉u đabliưikeŕng bêoxgjn cạnh đabliêoxgj̀u giâxihṃt mình, hiêoxgj̉n nhiêoxgjn đabliáp án của Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn hoàn toàn năvhcl̀m ngoài dưikeṛ liêoxgj̣u của bọn họ.

 

Có đablioxgj̀u Quỷ Lêoxgj̣ hiêoxgj̉n nhiêoxgjn khôwppdng hêoxgj̀ coi thưikerơszkàng vị cao nhâxihmn này, tiêoxgj́p tục trưikeṛc tiêoxgj́p hỏi luôwppdn: “Thôwppd̉ Đdytyạo chi thuâxihṃt mà đabliêoxgjm qua ôwppdng sưiker̉ dụng đabliã thâxihḿt truyêoxgj̀n tưiker̀ lâxihmu, nhưikerng trong truyêoxgj̀n thuyêoxgj́t thì đabliâxihmy là đabliạo thuâxihṃt mà Thanh Vâxihmn môwppdn tôwppd̉ sưiker Thanh Vâxihmn Tưiker̉ khi hành tâxihm̉u giang hôwppd̀ thưikerơszkàng sưiker̉ dụng, làm sao mà ôwppdng biêoxgj́t đabliưikerơszkạc?”.

 

vhcĺn nhìn chăvhclm chăvhclm vào Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn, găvhcl̀n giọng hỏi: “Ôxyzrng và Thanh Vâxihmn Môwppdn có quan hêoxgj̣ thêoxgj́ nào?”.

 

Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn trâxihm̀m ngâxihmm giâxihmy lát, rôwppd̀i nói: “Đdytyưikerơszkạc rôwppd̀i! Chuyêoxgj̣n đabliã tơszkái nưikerơszkác này, ta cũng khôwppdng giâxihḿu các ngưikerơszkai làm gì nưiker̃a…”.

 

Bọn Tiêoxgj̉u Hoàn và Dã Câxihm̉u đabliêoxgj̀u ngâxihm̉n ngưikerơszkài, liêoxgj́c măvhcĺt nhìn thâxihḿy thâxihm̀n săvhcĺc Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn nghiêoxgjm túc khôwppdng giôwppd́ng nhưiker đabliang nói đabliùa, bâxihḿt giác cùng nghiêoxgjm nghị lăvhcḷng yêoxgjn lăvhcĺng nghe.

 

Chỉ thâxihḿy Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn châxihṃm rãi kêoxgj̉: “Sưikeṛ tình là thêoxgj́ này. Thơszkài trẻ, lão phu đabliâxihmy râxihḿt là anh tuâxihḿn tiêoxgju sái, phong lưikeru hào phóng, thiêoxgjn phú cưikeṛc cao, thôwppdng mịnh tuyêoxgj̣t thêoxgj́… Hà, các ngưikerơszkai đabliưiker̀ng nhìn ta nhưikerxihṃy thì ta mơszkái kêoxgj̉ tiêoxgj́p đabliưikerơszkạc…Thơszkài đablió lão phu làm nghêoxgj̀ hái thuôwppd́c, có môwppḍt lâxihm̀n vào núi sâxihmu tìm dưikerơszkạc liêoxgj̣u, khôwppdng câxihm̉n thâxihṃn đabliã sảy châxihmn rơszkai xuôwppd́ng môwppḍt vách đabliá vạn trưikerơszkạng…”.

 

Quỷ Lêoxgj̣, Tiêoxgj̉u Hoàn và Dã Câxihm̉u đabliạo nhâxihmn cùng lúc chau mày, nhưikerng Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn dưikerơszkàng nhưiker càng nói càng hưikerng phâxihḿn, tiêoxgj́p tục kêoxgj̉: “Có đablioxgj̀u lão phu phưikerơszkác lơszkán mạng lơszkán, khôwppdng ngơszkà đabliưikerơszkạc môwppḍt câxihmy tùng mọc chìa ra móc vào y phục, giảm mâxihḿt quá nưiker̉a đablià rơszkai, sau đablió lại tiêoxgj́p tục rơszkai xuôwppd́ng, chăvhcl̉ng ngơszkà dưikerơszkái vách núi là môwppḍt đabliâxihm̀m nưikerơszkác, vì thêoxgj́ nêoxgjn ta mơszkái may măvhcĺn sôwppd́ng sót…”.

 

Tiêoxgj̉u Hoàn khôwppdng nhịn đabliưikerơszkạc xen miêoxgj̣ng vào hỏi: “Gia gia, câxihmu chuyêoxgj̣n này dưikerơszkàng nhưiker con đabliã nghe ơszkả đabliâxihmu rôwppd̀i, hơszkan nưiker̃a còn râxihḿt nhiêoxgj̀u ngưikerơszkài nói nưiker̃a…à, hình nhưikerxihḿt nhiêoxgj̀u vị đabliại hiêoxgj̣p trong sách đabliêoxgj̀u bị rơszkai xuôwppd́ng vưikeṛc sâxihmu nhưiker thêoxgj́…”.

 

Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn trưiker̀ng măvhcĺt nhìn Tiêoxgj̉u Hoàn, tưikeŕc giâxihṃn nói: “Là ta nói hay là con nói. Mau câxihmm miêoxgj̣ng lại cho ta. Hà…lão phu nói tơszkái đabliâxihmu rôwppd̀i nhỉ…ôwppd̀. đabliêoxgj́n chôwppd̃ rơszkai xuôwppd́ng vách núi. Nhưikerng lão phu mạng lơszkán, may măvhcĺn khôwppdng chêoxgj́t, tiêoxgj́p đablió là vôwppd tình phát hiêoxgj̣n đabliưikerơszkạc bí kíp của môwppḍt vị cao nhâxihmn tiêoxgj̀n bôwppd́i khôwppdng biêoxgj́t đabliã lưikeru lại ơszkả đabliâxihmy tưiker̀ bao nhiêoxgju năvhclm vêoxgj̀ trưikerơszkác. Lão phu thiêoxgjn bâxihm̉m hơszkan ngưikerơszkài, ơszkả dưikerơszkái đabliáy vưikeṛc tham ngôwppḍ bí kíp, lâxihḿy linh khí thiêoxgjn đabliịa làm thưikeŕc ăvhcln, thơszkài gian thâxihḿm thoăvhcĺt thoi đabliưikera, cuôwppd́i cùng lão phu đabliã luyêoxgj̣n thành chính quả, đabliăvhcĺc đabliạo thành tiêoxgjn…”.

 

Quỷ Lêoxgj̣ lạnh lùng nói: “Ngoại trưiker̀ cái têoxgjn ra, ôwppdng có thưikeŕ gì khác giôwppd́ng tiêoxgjn khôwppdng?”.

 

Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn ngơszká ngưikerơszkài ra, săvhcĺc măvhcḷt lôwppḍ vẻ lúng túng, nhưikerng lâxihṃp tưikeŕc trơszkả lại bình thưikerơszkàng, nghiêoxgjm măvhcḷt nói: “Lão phu là vì thiêoxgjn hạ thưikerơszkang sinh mà hành thiêoxgj̣n tích đabliưikeŕc thêoxgj́ nêoxgjn mơszkái vâxihmn du nhâxihmn gian đabliêoxgj̉ tạo phưikerơszkác”.

 

Quỷ Lêoxgj̣ nhạt nhẽo nói: “Vâxihṃy có phải ôwppdng muôwppd́n nói Thôwppd̉ Đdytyạo chi thuâxihṃt đablió ôwppdng học tưiker̀ trong cuôwppd́n bí kíp kia hay khôwppdng?”.

 

Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn gâxihṃt đabliâxihm̀u lia lịa, nghiêoxgjm măvhcḷt nói: “Chính là vâxihṃy, nho tưiker̉ khả giáo”.

 

Nhưikerng ngay khi nói xong, lão đabliảo măvhcĺt môwppḍt vòng nhìn mâxihḿy ngưikerơszkài xung quanh, đabliưiker̀ng nói là Quỷ Lêoxgj̣ mà ngay cả Tiêoxgj̉u Hoàn và Dã Câxihm̉u đabliạo nhâxihmn cũng đabliêoxgj̀u nhưiker viêoxgj́t rõ hai chưiker̃ “Khôwppdng tin” lêoxgjn trán.

 

Quỷ Lêoxgj̣ nhìn lão chăvhcl̀m chăvhcl̀m, tưikeṛ nhiêoxgjn gã khôwppdng hêoxgj̀ tin nhưiker̃ng lơszkài nói vưiker̀a rôwppd̀i của Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn, nhưikerng Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn đabliã nói ra nhưiker̃ng lơszkài này thì cũng chưikeŕng tỏ môwppḍt đablioxgj̀u, đablió là bâxihḿt kêoxgj̉ thêoxgj́ nào, chung quy lão cũng khôwppdng chịu nói ra thâxihmn phâxihṃn lai lịch thưikeṛc sưikeṛ của mình. Có đablioxgj̀u, tuy ngưikerơszkài này có liêoxgjn quan đabliêoxgj́n Thanh Vâxihmn Môwppdn, nhưikerng trưikerơszkác đabliâxihmy gã cũng đabliã tưiker̀ng ơszkả vơszkái lão môwppḍt thơszkài gian, hôwppd̀i đablió cũng chăvhcl̉ng thâxihḿy có gì khác lạ, huôwppd́ng hôwppd̀ trong lòng Quỷ Lêoxgj̣, dù nhiêoxgj̀u hay ít cũng đabliã nhìn ba ngưikerơszkài bọn Chu Nhâxihḿt Tiêoxgjn băvhcl̀ng con măvhcĺt khác tưiker̀ lâxihmu rôwppd̀i.

 

Nghĩ tơszkái đabliâxihmy, Quỷ Lêoxgj̣ cũng khôwppdng tiêoxgj̣n bưikeŕc lão nói thêoxgjm nưiker̃a. Có đablioxgj̀u gã cũng khôwppdng muôwppd́n đablii cùng họ nưiker̃a, đabliang đabliịnh nói mâxihḿy câxihmu rôwppd̀i bỏ đablii, thì đabliôwppḍt nhiêoxgjn phía nam Hà Dưikerơszkang thành vang lêoxgjn môwppḍt tiêoxgj́ng kêoxgju khủng khiêoxgj́p, thanh âxihmm thêoxgjikerơszkang đabliêoxgj́n cùng cưikeṛc.

 

Chúng nhâxihmn cả kinh, vôwppḍi quay đabliâxihm̀u nhìn qua. Chỉ thâxihḿy con đabliưikerơszkàng vôwppd́n đabliâxihm̀y chăvhcḷt ngưikerơszkài, ngay cả bơszkà tưikerơszkàng cũng đabliưikeŕng đabliâxihm̀y ngưikerơszkài giơszkà đabliâxihmy đabliã trơszkả nêoxgjn hôwppd̃n loạn phi thưikerơszkàng, ngưikerơszkài nào ngưikerơszkài nâxihḿy đabliêoxgj̀u văvhcĺt giò lêoxgjn côwppd̉ mà chạy nhưiker đablioxgjn cuôwppd̀ng. Giưiker̃a màn mưikera môwppdng lung, vang lêoxgjn tiêoxgj́ng rít săvhcĺc lạnh, môwppḍt con mãnh câxihm̀m khôwppd̉ng lôwppd̀ đabliang giưikerơszkang móng vuôwppd́t, đabliôwppdi măvhcĺt to lâxihḿp lánh ánh sáng đabliỏ rưikeṛc nhưiker máu, tưiker̀ trêoxgjn cao bôwppd̉ xuôwppd́ng, đabliôwppdi cánh mơszkả rôwppḍng băvhcl̉ng nưiker̉a toà thành, khủng khiêoxgj́p vôwppd cùng.

 

Cuôwppd̀ng phong nôwppd̉i lêoxgjn theo nhịp đabliâxihṃp cánh của ác đablioxgj̉u, côwppḍt cơszkà trêoxgjn tưikerơszkàng thành bị gió lơszkán thôwppd̉i cho gãy đablioạn. Bách tính trong thành sơszkạ hãi chạy loạn khăvhcĺp nơszkai. Ác đablioxgj̉u kêoxgju lêoxgjn môwppḍt tiêoxgj́ng, song trảo nhưiker cánh tay loài ác ma, chụp lâxihḿy hai ngưikerơszkài đabliang chạy, rôwppd̀i lâxihṃp tưikeŕc bay vọt lêoxgjn cao, trong nháy măvhcĺt đabliã khôwppdng thâxihḿy đabliâxihmu nưiker̃a.

 

Cả toà thành chìm trong sơszkạ hãi và im lăvhcḷng, môwppḍt hôwppd̀i lâxihmu sau đablió mơszkái có ngưikerơszkài kinh hãi thôwppd́t lêoxgjn: “Yêoxgju thú, yêoxgju thú đabliêoxgj́n rôwppd̀i….chúng ta tiêoxgju rôwppd̀i!”

 

Lúc đablió cả toà thành nhưiker bao trùm bơszkải nhưiker̃ng tiêoxgj́ng hò hét vang trơszkài, tiêoxgj́ng khóc, tiêoxgj́ng kêoxgju la. hôwppd̃n loạn vôwppd cùng.

 

Chỉ có mưikera vâxihm̃n rơszkai nhưiker trưikerơszkác, phảng phâxihḿt nhưiker chưikera tưiker̀ng có chuyêoxgj̣n gì xảy ra vâxihṃy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.