Tru Tiên

Chương 159 : Quỷ Đạo

    trước sau   
   

Ba ngưzllrơxwkr̀i bọn Chu Nhâogph́t Tiêefjwn đckuzôflvìng thơxwkr̀i hoảng sơxwkṛ trong màn đckuzêefjwm đckuzen mù mịt, cảm giác sau lưzllrng có môflvịt luôflvìng ánh sáng xẹt qua, lôflving mao dưzllṛng đckuzưzllŕng sơxwkr̉n hêefjẃt cả da gà. Trong cătjxbn phòng đckuzó, môflvịt đckuzôflvím lưzllr̉a xanh u u minh minh châogpḥp chơxwkr̀n cháy sáng, tưzllr̀ cătjxbn phòng đckuzó dâogph̀n dâogph̀n sáng lêefjwn tạo ra vẻ kỳ dị vôflvi cùng, đckuzêefjẃn nhưzllr̃ng cơxwkrn gió trong đckuzêefjwm cũng âogph̉n chưzllŕa càng lúc càng nhiêefjẁu âogphm thanh kỳ quái.

 

Đpexwúng vào lúc ba ngưzllrơxwkr̀i kinh hãi cho rătjxb̀ng bản thâogphn đckuzã bị kẻ âogph̉n trong gian phòng phát hiêefjẉn thì ánh lưzllr̉a u minh sau khi rưzllṛc lêefjwn lại tưzllr̀ tưzllr̀ yêefjwn tĩnh, khôflving chút đckuzôflvịng tĩnh. Ơhzxd̉ bêefjwn ngoài, ba ngưzllrơxwkr̀i đckuzêefjẃn viêefjẉc thơxwkr̉ mạnh cũng khôflving dám. Môflvịt lúc lâogphu sau, cho rătjxb̀ng ngọn lưzllr̉a u ám kia khôflving phải do họ mà sáng lêefjwn, cả bọn mơxwkŕi dám thơxwkr̉ phào nhẹ nhõm, sưzllṛ sơxwkṛ hãi trong lòng có chút bơxwkŕt đckuzi.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn chau mày suy nghĩ môflvịt lúc, quay lại phía Tiêefjw̉u Hoàn và Dã Câogph̉u, chỉ tay vêefjẁ phía cătjxbn nhà, sau đckuzó tưzllr̀ tưzllr̀ đckuzi tơxwkŕi. Khu nghĩa trang u ám này vôflvín dĩ đckuzã đckuzôflvỉ nát nhiêefjẁu nătjxbm, sơxwkŕm bị tàn phá đckuzêefjẃn đckuzefjwu tàn, ba ngưzllrơxwkr̀i bọn Chu Nhâogph́t Tiêefjwn dêefjw̃ dàng tìm thâogph́y môflvịt kẽ hơxwkr̉ nhìn vào bêefjwn trong.




 

Trong cătjxbn phòng u ám, hătjxb́t hiu môflvịt ánh sáng xanh, có đckuzefjẁu ánh sáng xanh khôflving phải hătjxb́t ra tưzllr̀ ngọn đckuzèn nào cả mà chỉ là môflvịt cục ánh sáng hưzllr huyêefjẁn lơxwkrzllr̉ng giưzllr̃a khôflving gian đckuzang cháy lêefjwn leo lét khôflving môflvịt tiêefjẃng đckuzôflvịng. Mà trong phòng tuyêefjẉt nhiêefjwn khôflving thâogph́y bóng dáng của Quỷ Tiêefjwn Sinh đckuzâogphu cả, chỉ có dưzllrơxwkŕi ánh sáng u ảo chiêefjẃu xuôflvíng tưzllr̀ng côflvĩ quan tài hiêefjẉn ra thâogpḥt khiêefjẃn ngưzllrơxwkr̀i ta sơxwkṛ hãi.

 

efjwn ngoài sătjxb́c mătjxḅt của Tiêefjw̉u Hoàn có chút trătjxb́ng bêefjẉch, hàm rătjxbng cătjxb́n nhẹ vào môflvii, đckuzưzllra mătjxb́t nhìn ra, bêefjwn trêefjwn bàn thơxwkr̀ thâogph́y linh vị của Chu Hành Vâogphn vâogph̃n ngay ngătjxb́n, hiêefjw̉n nhiêefjwn mătjxḅc dù Quỷ Tiêefjwn Sinh âogph̉n nâogph́p ơxwkr̉ đckuzâogphy nhưzllrng chătjxb̉ng quan tâogphm gì đckuzêefjẃn các linh bài cả.

 

Phía bêefjwn cạnh chỉ nghe thâogph́y Chu Nhâogph́t Tiêefjwn thơxwkr̉ hătjxb́t ra môflvịt tiêefjẃng xem chưzllr̀ng thâogph́y đckuzưzllrơxwkṛc linh vị của con trai vâogph̃n đckuzưzllrơxwkṛc bình yêefjwn cũng thâogph́y có phâogph̀n yêefjwn tâogphm. Tiêefjw̉u Hoàn thâogph́p giọng hỏi: “Gia gia, bâogphy giơxwkr̀ làm sao?”.

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn vôflvín cũng chătjxb̉ng phải là ngưzllrơxwkr̀i hành hiêefjẉp trưzllrơxwkṛng nghĩa gì đckuzêefjwm nay lại mạo hiêefjw̉m đckuzêefjẃn nơxwkri này chătjxb̉ng qua chỉ vì linh vị của con trai, thêefjẃ nêefjwn biêefjẃt Quỷ Tiêefjwn Sinh đckuzôflvíi vơxwkŕi mâogph́y cái linh vị này cũng chătjxb̉ng có quan tâogphm thì cũng khôflving câogph̀n lo nghĩ gì nhiêefjẁu, hơxwkrn nưzllr̃a ơxwkr̉ đckuzâogphy quỷ khí trùng trùng, tưzllṛ nhiêefjwn là khôflving hơxwkṛp vơxwkŕi Chu đckuzại tiêefjwn nhâogphn rôflvìi. Nghĩ vâogpḥy Chu Nhâogph́t Tiêefjwn mơxwkŕi khẽ nói: “Chúng ta đckuzi thôflvii!”.

 

Tiêefjw̉u Hoàn cùng Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn gâogpḥt đckuzâogph̀u, cả ba ngưzllrơxwkr̀i đckuzịnh quay đckuzâogph̀u rơxwkr̀i đckuzi thì bâogph́t ngơxwkr̀ lúc đckuzó Chu Nhâogph́t Tiêefjwn vôflvi tình vâogph́p phải môflvịt vâogpḥt gì đckuzó giôflvíng nhưzllrflvịt thanh côflvin, ngã lătjxbn ra đckuzêefjẃn giưzllr̃a sâogphn, phát ra môflvịt tiêefjẃng đckuzôflvịng lơxwkŕn.

 

Tiêefjw̉u Hoàn gătjxb̀n giọng: “Gia gia”. Chu Nhâogph́t Tiêefjwn lôflvìm côflvìm bò dâogpḥy mătjxḅt hiêefjẉn rõ vẻ lúng túng, miêefjẉng muôflvín nói đckuzefjẁu gì đckuzó nhưzllrng tưzllr̀ đckuzătjxb̀ng sau vang lêefjwn tiêefjẃng đckuzôflvịng lạnh, bưzllŕc tưzllrơxwkr̀ng đckuzătjxb̀ng sau lưzllrng ba ngưzllrơxwkr̀i đckuzôflvịt nhiêefjwn đckuzôflvỉ sâogpḥp xuôflvíng, ánh sáng xanh u ám chơxwkŕp mătjxb́t tưzllr̀ trong phòng vụt ra bao phủ lâogph́y cả ba ngưzllrơxwkr̀i.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn mătjxḅt chơxwkṛt biêefjẃn sătjxb́c, tay giơxwkr mạnh lêefjwn môflvịt tâogph́m đckuzạo bùa vôflvịi hôflvi: “Chạy mau!”.




 

zllr̀a nói dưzllŕt lơxwkr̀i, lão vôflvịi niêefjẉm chú phát ra môflvịt loạt nhưzllr̃ng thanh đckuzefjẉu kỳ quái, đckuzúng lúc luôflvìng sáng xanh bao phủ toàn thâogphn, tâogph́m đckuzạo bùa trong tay lão chơxwkṛt châogph́n đckuzôflvịng môflvịt luôflvìng ánh sáng vàng loé lêefjwn, bóng dáng của lão đckuzã mâogph́t hút.

 

Vào thơxwkr̀i khătjxb́c đckuzó trong màn đckuzêefjwm mù mịt thătjxbm thătjxb̉m, môflvịt âogphm thanh mang phâogph̀n kinh ngạc vang lêefjwn. Có đckuzefjẁu mătjxḅc dù Chu Nhâogph́t Tiêefjwn đckuzã chạy đckuzưzllrơxwkṛc nhưzllrng Tiêefjw̉u Hoàn mơxwkŕi chỉ niêefjẉm đckuzưzllrơxwkṛc môflvịt nưzllr̉a, mà Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn thì càng khôflving nói đckuzưzllrơxwkṛc gì, nhưzllr̃ng lơxwkr̀i chú vôflvín dĩ đckuzã khătjxb́c sâogphu trong tâogphm trí đckuzôflvịt nhiêefjwn bay biêefjẃn hêefjẃt, mătjxb́t trơxwkṛn lưzllrơxwkr̃i cưzllŕng môflvịt chưzllr̃ cũng khôflving thôflvít ra, chỉ câogph̀m tâogph́m bùa quơxwkr quơxwkrefjwn, miêefjẉng há hôflvíc, bôflvị dạng thâogpḥt buôflvìn cưzllrơxwkr̀i.

 

Ánh sáng xanh đckuzôflvịt nhiêefjwn nhătjxb̀m tơxwkŕi bao phủ lâogph́y hai ngưzllrơxwkr̀i, trong khoảnh khătjxb́c môflvịt luôflvìng khí lạnh tưzllr̀ bôflvín phía xâogphm nhâogpḥp vào cơxwkr thêefjw̉, Tiêefjw̉u Hoàn cùng Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn chỉ cảm thâogph́y huyêefjẃt mạch toàn thâogphn chơxwkṛt đckuzóng bătjxbng lại, khôflving còn môflvịt sưzllŕc phản kháng. Tưzllr̀ sâogphu trong cătjxbn phòng phát ra môflvịt luôflvìng đckuzại lưzllṛc, “binh” môflvịt âogphm thanh vang lêefjwn, hai ngưzllrơxwkr̀i bị hút vào trong.

 

Sau khoảnh khătjxb́c đckuzó, chỉ nghe thâogph́y hai tiêefjẃng “bịch, bịch” nhưzllr tiêefjẃng thâogphn ngưzllrơxwkr̀i đckuzôflvỉ sâogpḥp xuôflvíng. Sau âogphm thanh đckuzó bóng đckuzêefjwm đckuzôflvịt nhiêefjwn trơxwkr̉ lại yêefjwn tĩnh đckuzêefjẃn lạnh ngưzllrơxwkr̀i. Đpexwêefjwm thâogphu, khôflving môflvịt chút âogphm thanh, khôflving gian nhưzllr chỉ là hưzllr khôflving, âogph̉n chưzllŕa trong mình môflvịt cảm giác lạnh lẽo rơxwkṛn ngưzllrơxwkr̀i. Chỉ còn ánh sáng lâogpḥp loè trong cătjxbn phòng càng khiêefjẃn khôflving gian thêefjwm phâogph̀n kỳ quái.

 

Tiêefjw̉u Hoàn và Dã Câogph̉u bị luôflvìng ánh sáng khác lạ hút vào trong cătjxbn phòng đckuzã lâogphu nhưzllrng tưzllr̀ lúc đckuzó trơxwkr̉ đckuzi khôflving còn môflvịt âogphm thanh nào phát ra tưzllr̀ cătjxbn phòng mà cũng chătjxb̉ng thâogph́y bóng dáng Chu Nhâogph́t Tiêefjwn đckuzâogphu cả. Thơxwkr̀i gian cưzllŕ vâogpḥy lătjxḅng lẽ trôflvii đckuzi, tưzllr̀ng phút, tưzllr̀ng giâogphy nhưzllr chủ nhâogphn của cătjxbn phòng cũng râogph́t kiêefjwn nhâogphn bình tĩnh chơxwkr̀ đckuzơxwkṛi.

 

Trong sưzllṛ tịch mịch đckuzó, đckuzôflvịt nhiêefjwn tưzllr̀ côflvỉng nghĩa trang xuâogph́t hiêefjẉn bóng dáng môflvịt ngưzllrơxwkr̀i, đckuzó chính là Chu Nhâogph́t Tiêefjwn. Chỉ thâogph́y trêefjwn khuôflvin mătjxḅt của lão hiêefjẉn lêefjwn nét lo lătjxb́ng, sơxwkṛ sêefjẉt nhưzllrng cuôflvíi cùng vâogph̃n lătjxb́c đckuzâogph̀u thơxwkr̉ hătjxb́t ra tưzllr̀ tưzllr̀ tiêefjẃn vêefjẁ phía cătjxbn nhà. Vưzllr̀a bưzllrơxwkŕc đckuzêefjẃn cưzllr̉a, còn chưzllra kịp suy nghĩ, cánh cưzllr̉a đckuzã tưzllṛ đckuzôflvịng mơxwkr̉ ra, ánh sáng xanh u ám tưzllr̀ bêefjwn trong lătjxḅng lẽ chiêefjẃu lêefjwn ngưzllrơxwkr̀i lão.

 

“Vào đckuzi”, môflvịt thanh âogphm lạnh lùng tưzllr̀ cătjxbn phòng vọng ra.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn đckuzịnh lại thâogph̀n trí, bưzllrơxwkŕc vào trong, nhìn quanh bôflvín phía môflvịt lưzllrơxwkṛt, râogph́t nhanh liêefjẁn phát hiêefjẉn thâogph́y Tiêefjw̉u Hoàn cùng Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn hai ngưzllrơxwkr̀i đckuzêefjẁu nătjxb̀m bâogph́t đckuzôflvịng dưzllrơxwkŕi sàn nhà, trêefjwn thâogphn khôflving môflvịt vêefjẃt trâogph̀y xưzllrơxwkŕc, mătjxb́t mơxwkr̉ trưzllr̀ng trưzllr̀ng, miêefjẉng tuy có chút đckuzôflvịng đckuzâogpḥy nhưzllrng tuyêefjẉt khôflving phát ra môflvịt âogphm thanh nào cả, khôflving biêefjẃt có phải đckuzã bị khôflvíng chêefjẃ hay khôflving?

 

Mà trong phòng đckuzefjẁu khiêefjẃn ngưzllrơxwkr̀i ta chú y nhâogph́t đckuzó chính là ngọn lưzllr̉a xanh u ám huyêefjẁn hoătjxḅc lơxwkrzllr̉ng cháy leo lét phía bêefjwn trêefjwn côflvĩ quan tài, môflvịt âogphm thanh tưzllr̀ trong đckuzó truyêefjẁn ra lạnh lùng: “Đpexwôflvịn thôflvỉ kỳ thuâogpḥt sơxwkŕm đckuzã bị thâogph́t truyêefjẁn, khôflving ngơxwkr̀ nay lại đckuzưzllrơxwkṛc chưzllŕng kiêefjẃn thâogpḥt khiêefjẃn ngưzllrơxwkr̀i ta kinh ngạc. Khôflving biêefjẃt các hạ là cao nhâogphn phưzllrơxwkrng nào?”.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn trâogph̀m mătjxḅc môflvịt lúc, mătjxb́t nhìn côflvĩ quan tài trâogph̀m giọng nói: “Bọn họ còn trẻ vâogph̃n chưzllra hiêefjw̉u đckuzơxwkr̀i, các hạ thâogphn là nhâogphn vâogpḥt tuyêefjẉt thêefjẃ xin đckuzưzllr̀ng châogph́p bọn trẻ!”.

 

Thanh âogphm tưzllr̀ côflvĩ quan tài lại phát ra tưzllr̀ tôflvín: “Khôflving dám, ta chỉ là côflviflvìn dã quỷ, đckuzâogphu xưzllŕng vơxwkŕi danh hiêefjẉu tuyêefjẉt thêefjẃ cao nhâogphn. Sáng nay ta đckuzã nhătjxb́c nhơxwkr̉ các ngưzllrơxwkri chơxwkŕ có tơxwkŕi nơxwkri này, vâogpḥy mà các ngưzllrơxwkri lại phạm vào đckuzefjẁu câogph́m kị cả ta là sao?”.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn mục quang chuyêefjw̉n đckuzôflvịng đckuzáp: “Ơhzxd̉ đckuzâogphy là nơxwkri đckuzătjxḅt linh vị con trai ta, nơxwkri sôflvíng của các linh hôflvìn, các hạ vôflvín là ngưzllrơxwkr̀i trong Quỷ đckuzạo, ta có thêefjw̉ yêefjwn tâogphm đckuzưzllrơxwkṛc sao?”.

 

Thanh âogphm phát ra tưzllr̀ côflvĩ quan tài đckuzích thị là của Quỷ Tiêefjwn Sinh, chỉ thâogph́y lúc này tưzllr̀ tưzllr̀ hỏi: “Làm sao ngưzllrơxwkri biêefjẃt đckuzưzllrơxwkṛc ta là ngưzllrơxwkr̀i trong giơxwkŕi Quỷ đckuzạo?”.




 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn châogph̀m châogpḥm nói: “Ngưzllrơxwkri âogph̉n thâogphn trong hâogph̀m môflvị, sôflvíng nơxwkri cưzllṛc âogphm, lại dùng u minh quỷ hoả hút lâogph́y quỷ khí của nghĩa trang này vào thâogphn, loại quỷ đckuzạo kỳ thuâogpḥt cao thâogphm này nêefjẃu khôflving phải  nhưzllr̃ng kẻ chìm đckuzătjxb́m trong Quỷ đckuzạo lâogphu nătjxbm thì khôflving thêefjw̉ nào biêefjẃt đckuzưzllrơxwkṛc.

 

Quỷ Tiêefjwn Sinh yêefjwn lătjxḅng hôflvìI lâogphu rôflvìi nói: “Các hạ quả nhiêefjwn là cao nhâogphn, thâogph́t kính thâogph́t kính”.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn sătjxb́c mătjxḅt nghiêefjwm túc đckuzáp: “Các hạ cũng là ngưzllrơxwkr̀i hiêefjw̉u biêefjẃt, ătjxb́t cũng hiêefjw̉u ta đckuzang lo lătjxb́ng đckuzefjẁu gì, mătjxḅc dù con trai ta qua đckuzơxwkr̀i đckuzã lâogphu nhưzllrng môflvịt ngưzllrơxwkr̀i cha khôflving ra gì nhưzllr ta cũng khôflving thêefjw̉ đckuzêefjw̉ cho nó chêefjẃt rôflvìi mà vâogph̃n khôflving đckuzưzllrơxwkṛc yêefjwn. Có đckuzefjẁu hôflvim nay thâogph́y các hạ khôflving phải là loại ngưzllrơxwkr̀i tâogph̀m thưzllrơxwkr̀ng lạm dụng yêefjwu thuâogpḥt quỷ mị, ta cũng yêefjwn lòng”.

 

Nói dưzllŕt lơxwkr̀i, lão đckuzôflvịt nhiêefjwn cong lưzllrng hành lêefjw̃. Tưzllr̀ trong quan tài, môflvịt ngưzllr̃ đckuzefjẉu lạnh lùng truyêefjẁn ra: “Ngưzllrơxwkri khôflving câogph̀n phải nói ngon nói ngọt, loại viêefjẉc câogphu hôflvìn bătjxb́t phách ta tâogph́t nhiêefjwn là khôflving làm, nhưzllrng các ngưzllrơxwkri phạm vào đckuzefjẁu đckuzại kị của ta, tôflvịi này quyêefjẃt khôflving thêefjw̉ thoát đckuzưzllrơxwkṛc”.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn đckuzôflvịt ngôflvịt biêefjẃn sătjxb́c, vôflvịi nói: “Thâogpḥt sưzllṛ đckuzâogphy cũng là hiêefjw̉u lâogph̀m, hiêefjw̉u lâogph̀m mà thôflvii, các hạ thâogphn là tuyêefjẉt thêefjẃ cao nhâogphn, hà tâogph́t phải…”.

 

Ngay lâogpḥp tưzllŕc Quỷ Tiêefjwn Sinh hôflviefjwn môflvịt tiêefjẃng, khôflving đckuzêefjw̉ ý gì đckuzêefjẃn nhưzllr̃ng lơxwkr̀i nói của Chu Nhâogph́t Tiêefjwn, ngọn u minh quỷ hoả lơxwkrzllr̉ng trêefjwn khôflving đckuzôflvịt nhiêefjwn châogph́n đckuzôflvịng tưzllŕc thơxwkr̀i sáng lêefjwn. Chu Nhâogph́t Tiêefjwn nét mătjxḅt khôflvỉ sơxwkr̉, chătjxbm chú nhìn ngọn lưzllr̉a.

 

Chỉ thâogph́y môflvịt luôflvìng lục quang loé lêefjwn, quỷ hoả dâogph̀n dâogph̀n hoá to bătjxb̀ng cơxwkr̃ nătjxb́m đckuzâogph́m, cả cătjxbn phòng đckuzã bị bao phủ bơxwkr̉i ánh lục quang, ngay cả Tiêefjw̉u Hoàn và Dã Câogph̉u đckuzang ngâogph́t ơxwkr̉ dưzllrơxwkŕi đckuzâogph́t sătjxb́c mătjxḅt cũng bị chiêefjẃu xanh rơxwkr̀n.

 

Đpexwôflvịt nhiêefjwn, chỉ nghe thâogph́y môflvịt tiêefjẃng “binh” cưzllṛc lơxwkŕn, lục quang chuyêefjw̉n đckuzôflvịng, u minh quỷ hoả tách thành nătjxbm mảnh phâogphn ra nătjxbm hưzllrơxwkŕng. Các luôflvìng ánh sáng đckuzỏ đckuzưzllrơxwkṛc bătjxb́n ra tưzllr̀ nătjxbm mảnh u minh quỷ hoả liêefjwn kêefjẃt vơxwkŕi nhau tạo thành ngũ tinh trâogpḥn bay lơxwkrzllr̉ng trêefjwn khôflving khiêefjẃn khôflving gian ngôflvịt ngạt quỷ khí trùng trùng.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn sătjxb́c mătjxḅt nghiêefjwm trọng, hai mătjxb́t tưzllr̀ tưzllr̀ nheo lại chătjxbm chú nhìn, trêefjwn trán còn lâogph́m tâogph́m môflvì hôflvii.

 

Đpexwôflvíi mătjxḅt vơxwkŕi trâogpḥn pháp đckuzang dâogph̀n dâogph̀n hình thành, Chu Nhâogph́t Tiêefjwn lùi lại hai bưzllrơxwkŕc, tưzllr̀ trong tay áo rút ra mâogph́y tâogph́m đckuzạo bùa, trưzllrơxwkŕc tiêefjwn dán lêefjwn thâogphn bôflvín tâogph́m sau đckuzó dán liêefjwn tiêefjẃp vài tâogph́m ơxwkr̉ dưzllrơxwkŕi đckuzâogph́t, nhìn tưzllrơxwkr̉ng tạp loạn lung tung nhưzllrng thưzllṛc ra trong đckuzó âogph̉n chưzllŕa sưzllṛ tưzllrơxwkrng hôflvĩ lâogph̃n nhau.

 

Đpexwúng vào lúc Chu Nhâogph́t Tiêefjwn bày xong trâogpḥn pháp thì trâogpḥn pháp thâogph̀n bí của Quỷ Tiêefjwn Sinh cũng hình thành xong, nói thì châogpḥm, nhưzllrng sưzllṛ viêefjẉc lại xảy ra râogph́t nhanh. Lâogpḥp tưzllŕc ánh sáng kỳ quái tưzllr̀ ngũ tinh trâogpḥn pháp phát ra làm cả cătjxbn phòng đckuzôflvịt nhiêefjwn nôflvỉi lêefjwn nhưzllr̃ng tiêefjẃng quỷ mị xé tai.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn thâogphn thêefjw̉ đckuzại trâogph́n, kêefjwu thâogph́t thanh: “Quỷ Hào Trâogpḥn”.

 

Tiêefjẃng hét quỷ quái vôflvi hình tưzllr̀ trong trâogpḥn pháp phát ra lâogph̃m liêefjẉt nhưzllrflvịt mũi đckuzao phá rạch khôflving trung bay tơxwkŕi tàn phá bâogph́t kỳ vâogpḥt nào trêefjwn đckuzưzllrơxwkr̀ng đckuzi của nó, đckuzêefjẃn chiêefjẃc bàn đckuzá tuơxwkr̉ng chưzllr̀ng vưzllr̃ng chătjxb́c cũng bị xẻ làm hai mảnh.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn mái tóc phâogph́t phơxwkr, song thủ bătjxb́t quyêefjẃt dán hai đckuzạo bùa lêefjwn tai, sătjxb́c mătjxḅt lôflvị rõ vẻ khôflvỉ sơxwkr̉ lùi lại, miêefjẉng lâogph̉m bâogph̉m niêefjẉm chú, hai mătjxb́t mơxwkr̉ to, tay phải chỉ thătjxb̉ng vào luôflvìng âogphm thanh đckuzang tiêefjẃn tơxwkŕi.

 

zllrơxwkr̀ng nhưzllr đckuzúng lúc luôflvìng âogphm thanh đckuzâogphm tơxwkŕi ngưzllrơxwkr̀i Chu Nhâogph́t Tiêefjwn, bôflvín tâogph́m đckuzạo bùa trêefjwn ngưzllrơxwkr̀i cùng nhưzllr̃ng tâogph́m ơxwkr̉ dưzllrơxwkŕi đckuzâogph́t lâogpḥp tưzllŕc sáng lêefjwn nhâogpḥp vào thành môflvịt hoá ra môflvịt bưzllŕc tưzllrơxwkr̀ng ánh sáng xanh chătjxb́n trưzllrơxwkŕc mătjxḅt Chu Nhâogph́t Tiêefjwn.

 

“Bình”.

 

flvịt tiêefjẃng đckuzôflvịng vang lêefjwn, cả ngưzllrơxwkr̀i Chu Nhâogph́t Tiêefjwn châogph́n đckuzôflvịng bay ra đckuzătjxb̀ng sau đckuzâogpḥp vào bưzllŕc tưzllrơxwkr̀ng rơxwkri xuôflvíng, bêefjwn trong cătjxbn nhà mâogph́y đckuzạo bùa bay lung tung loạn xạ rôflvìi mâogph́t hút, mà nătjxbm ngọn u minh quỷ hoả cũng nhâogpḥp lại thành môflvịt, leo lét cháy.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn ho môflvịt tiêefjẃng rôflvìi tưzllr̀ tưzllr̀ bò dâogpḥy, lătjxb́c đckuzâogph̀u nói: “Ta đckuzã già vâogpḥy rôflvìi, mà các hạ cũng khôflving bỏ qua ưzllr?”.

 

Quỷ Tiêefjwn Sinh trâogph̀m mătjxḅc nói: “Nhãn quang, kiêefjẃn thưzllŕc của ngưzllrơxwkri, ngưzllrơxwkr̀i thưzllrơxwkr̀ng khôflving thêefjw̉ có đckuzưzllrơxwkṛc, nhưzllrng đckuzạo tu hành thì thâogpḥt thâogph́p”.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn lâogph́y tay lau vêefjẃt máu trêefjwn miêefjẉng, bình thản đckuzáp: “Đpexwạo hạnh thâogph́p thì sao, dưzllrơxwkŕi gâogph̀m thiêefjwn hạ này biêefjẃt bao kẻ đckuzạo hạnh cao thâogphm, nhưzllrng có mâogph́y ngưzllrơxwkr̀i sôflvíng đckuzưzllrơxwkṛc vui vẻ nhưzllr ta?”.

 

Quỷ Tiêefjwn Sinh lại trâogph̀m mătjxḅc môflvịt lúc lâogphu khôflving nói gì nưzllr̃a, chỉ thâogph́y ngọn quỷ hoả châogph́n đckuzôflvịng tưzllr̀ tưzllr̀ lơxwkrzllr̉ng bêefjwn trêefjwn Tiêefjw̉u Hoàn và Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn thâogph́t kinh, đckuzang lo lătjxb́ng thì thâogph́y ngọn u minh quỷ hoả bay xung quanh hai ngưzllrơxwkr̀i rôflvìi bay trơxwkr̉ lại quan tài. Môflvịt lúc sau, Tiêefjw̉u Hoàn và Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn hai ngưzllrơxwkr̀i tỉnh lại, lôflvìm côflvìm bò dâogpḥy, xem ra là Quỷ Tiêefjwn Sinh đckuzã giải khai khôflvíng chêefjẃ cho cả hai ngưzllrơxwkr̀i.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn vưzllr̀a ngạc nhiêefjwn vưzllr̀a vui mưzllr̀ng liêefjẁn hưzllrơxwkŕng vêefjẁ phía quan tài nói: “Đpexwa tạ các hạ, chúng tôflvii đckuzi ngay đckuzi ngay, tưzllr̀ sau có đckuzánh chêefjẃt chúng tôflvii cũng khôflving quay trơxwkr̉ lại đckuzâogphy nưzllr̃a”.

 

Nói xong liêefjẁn nháy mătjxb́t vơxwkŕi Tiêefjw̉u Hoàn và Dã Câogph̉u, hai ngưzllrơxwkr̀i bọn họ tưzllṛ nhiêefjwn cũng muôflvín chạy nhanh càng sơxwkŕm càng tôflvít. Có đckuzefjẁu đckuzúng lúc đckuzịnh câogph́t bưzllrơxwkŕc trơxwkr̉ ra thì Quỷ Tiêefjwn Sinh đckuzôflvịt nhiêefjwn lạnh giọng nói: “Ta đckuzã giải huyêefjẉt cho hai ngưzllrơxwkr̀i nhưzllrng khôflving phải là tha cho cả ba ngưzllrơxwkr̀i”.

 

Cả ba thâogph́t kinh, Chu Nhâogph́t Tiêefjwn kêefjwu lêefjwn: “Ngưzllrơxwkri nói gì?”.

 

Quỷ Tiêefjwn Sinh lạnh lùng nói: “Ba ngưzllrơxwkri đckuzã biêefjẃt đckuzưzllrơxwkṛc bí mâogpḥt của ta, phạm vào đckuzefjẁu đckuzại kị nhưzllrflvim nay, đckuzêefjw̉ cho cả ba ngưzllrơxwkri cùng đckuzôflvíi phó vơxwkŕi ta là đckuzã đckuzêefjw̉ cho các ngưzllrơxwkri chêefjẃt khôflving âogphn hâogpḥn rôflvìi”.

 

Cả bọn sătjxb́c mătjxḅt biêefjẃn đckuzôflvỉi, Chu Nhâogph́t Tiêefjwn vưzllr̀a cùng Quỷ Tiêefjwn Sinh giao đckuzâogph́u biêefjẃt ngưzllrơxwkr̀i này đckuzạo hạnh thâogphm sâogphu khó lưzllrơxwkr̀ng, khôflving thêefjw̉ đckuzôflvíi đckuzịch, liêefjẁn thâogph́p giọng nói: “Các hạ thâogphn là tuyêefjẉt thêefjẃ cao nhâogphn cũng biêefjẃt chúng tôflvii vôflvín khôflving có ác ý gì, chătjxb̉ng qua là lo lătjxb́ng cho linh hôflvìn của con trai bị ngưzllrơxwkr̀i quâogph́y nhiêefjw̃u, thêefjẃ nêefjwn mơxwkŕi…”.

 

xwkr̀I Chu Nhâogph́t Tiêefjwn vưzllr̀a dưzllŕt, Quỷ Tiêefjwn Sinh đckuzã hét lêefjwn: “Khôflving phải nói nhiêefjẁu, xem chiêefjwu”.

 

zllr̀a dưzllŕt lơxwkr̀i trêefjwn khôflving trung u minh quỷ hoả đckuzã sáng lêefjwn, cả cătjxbn phòng quỷ khí nôflvỉi lêefjwn đckuzại thịnh. Chu Nhâogph́t Tiêefjwn thâogph̀n sătjxb́c đckuzôflvịt biêefjẃn đckuzịnh nói gì nưzllr̃a, thêefjẃ nhưzllrng chỉ thâogph́y quỷ khí trùng trùng, quỷ hoả lại hoá thành ngũ tinh pháp trâogpḥn, âogphm thanh xé tai của Quỷ Hào Trâogpḥn môflvịt lâogph̀n nưzllr̃a nôflvỉi lêefjwn tiêefjẃn thătjxb̉ng vêefjẁ phía ba ngưzllrơxwkr̀i.

 

Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn hét lêefjwn môflvịt tiêefjẃng lao ra đckuzưzllŕng chătjxb́n trưzllrơxwkŕc mătjxḅt Tiêefjw̉u Hoàn, Thú Nha pháp bảo chătjxḅn phía trưzllrơxwkŕc. Chu Nhâogph́t Tiêefjwn hét lơxwkŕn: “Khôflving chătjxḅn đckuzưzllrơxwkṛc, mau tránh…”.

 

Nhưzllrng mơxwkŕi nói đckuzưzllrơxwkṛc nưzllr̉a câogphu, Quỷ Hào Trâogpḥn đckuzã xé gió lao tơxwkŕi, tôflvíc đckuzôflvị lâogph̀n này nhanh và mãnh liêefjẉt gâogph́p mâogph́y lâogph̀n lâogph̀n trưzllrơxwkŕc, chơxwkŕp mătjxb́t đckuzã bay tơxwkŕi trưzllrơxwkŕc mătjxḅt Dã Câogph̉u. Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn chỉ thâogph́y gió nhưzllrzllrơxwkr̃i kiêefjẃm cưzllŕa lâogph́y mătjxḅt, hai tay nhưzllr bị kim đckuzâogphm, cả ngưzllrơxwkr̀i nhưzllr bị ngàn vạn đckuzao kiêefjẃm cătjxb́t cưzllŕa da thịt, đckuzau đckuzơxwkŕn vôflvi cùng, khôflvỉ sơxwkr̉ cùng cưzllṛc. Luôflvìng âogphm thanh quỷ quái nhưzllr chưzllra thoả mãn xuyêefjwn qua ngưzllrơxwkr̀i Dã Câogph̉u lao thătjxb̉ng vào Tiêefjw̉u Hoàn đckuzang thâogph́t thanh hoảng hôflvít, Tiêefjw̉u Hoàn lùi cũng khôflving đckuzưzllrơxwkṛc, tránh cũng khôflving xong chỉ biêefjẃt đckuzưzllŕng nhìn.

 

Đpexwúng vào lúc sinh tưzllr̉ quan đckuzâogph̀u đckuzó, đckuzôflvịt nhiêefjwn tưzllr̀ bêefjwn ngoài, môflvịt tiêefjẃng đckuzôflvịng vang lêefjwn, môflvịt thanh hătjxb́c côflvin mang ánh sáng xanh đckuzen lạnh lẽo xẹt qua mătjxḅt Tiêefjw̉u Hoàn lao thătjxb̉ng vào luôflvìng âogphm thanh quỷ quái, phá tan uy lưzllṛc mạnh mẽ của Quỷ Hào Trâogpḥn, thơxwkr̀i khătjxb́c đckuzó cả cătjxbn phòng đckuzôflvịt nhiêefjwn yêefjwn tĩnh đckuzêefjẃn lạnh ngưzllrơxwkr̀i.

 

Tiêefjw̉u Hoàn lâogpḥp tưzllŕc quay đckuzâogph̀u lại, sătjxb́c diêefjẉn khôflving giâogph́u đckuzưzllrơxwkṛc vui vẻ sung sưzllrơxwkŕng reo lêefjwn: “Là ngưzllrơxwkri?”.

 

Cùng lúc đckuzó, u minh quỷ hoả dâogph̀n dâogph̀n nhâogpḥp lại làm môflvịt, Quỷ Tiêefjwn Sinh cũng lạnh lùng nói: “Là ngưzllrơxwkri?”.

 

Bóng ngưzllrơxwkr̀i bêefjwn ngoài châogpḥm rãi đckuzáp: “Khôflving sai, là ta”, rôflvìi tưzllr̀ tưzllr̀ bưzllrơxwkŕc vào giưzllr̃a cătjxbn phòng, trêefjwn vai là con khỉ tam nhãn linh hâogph̀u. Ngưzllrơxwkr̀i đckuzó chính là Quỷ Lêefjẉ.

 

Quỷ Lêefjẉ đckuzưzllra mătjxb́t nhìn ba ngưzllrơxwkr̀i, chỉ thâogph́y Tiêefjw̉u Hoàn mătjxḅt lôflvị vẻ vui sưzllrơxwkŕng còn Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn mătjxḅt pha chút côflvỉ quái, ánh mătjxb́t tưzllr̀ tưzllr̀ tránh đckuzi chôflvĩ khác.

 

Quỷ Lêefjẉ trong lòng cảm thâogph́y kỳ lạ nhưzllrng cũng khôflving nghĩ gì nhiêefjẁu, tưzllr̀ tưzllr̀ tiêefjẃn đckuzêefjẃn giưzllr̃a phòng, Phêefjẉ Hôflvìn ma bôflvỉng bôflvĩng nhiêefjwn sáng lêefjwn châogph̀m châogpḥm bay vêefjẁ phía Quỷ Lêefjẉ.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn nhìn Quỷ Lêefjẉ môflvịt cái rôflvìi lại nhìn Tiêefjw̉u Hoàn, hătjxb́ng giọng nói: “Tiêefjw̉u tưzllr̉ thôflvíi, ngưzllrơxwkri vôflvín dĩ đckuzã ơxwkr̉ gâogph̀n đckuzâogphy vâogpḥy mà khôflving sơxwkŕm ra tay, biêefjẃt rõ ta thâogphn thêefjw̉ yêefjẃu đckuzflvíi, còn đckuzêefjw̉ ta môflvịt mình đckuzôflvíi phó vơxwkŕi kẻ này, thâogpḥt là tâogphm đckuzịa hiêefjw̉m đckuzôflvịc mà!”.

 

Tiêefjw̉u Hoàn nheo mày lưzllrơxwkr̀m Chu Nhâogph́t Tiêefjwn, giọng đckuzefjẉu có phâogph̀n trách cưzllŕ: “Gia gia”.

 

Quỷ Lêefjẉ cũng chătjxb̉ng câogph̀n đckuzêefjw̉ ý, chỉ nhìn Chu Nhâogph́t Tiêefjwn rôflvìi nói: “Nêefjẃu khôflving thêefjẃ, hătjxb̉n ta cũng khôflving biêefjẃt ôflving cũng có chút quan hêefjẉ vơxwkŕi Thanh Vâogphn Môflvin”.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn sătjxb́c mătjxḅt biêefjẃn đckuzôflvỉi, ho lêefjwn môflvịt tiêefjẃng, Quỷ Lêefjẉ cũng khôflving đckuzêefjw̉ ý nưzllr̃a, tưzllr̀ tưzllr̀ quay lại hưzllrơxwkŕng vêefjẁ phía quan tài.

 

Quỷ Tiêefjwn Sinh lạnh lùng hỏi: “Ngưzllrơxwkri khôflving ơxwkr̉ Hôflvì Kỳ Sơxwkrn trôflving nom Bích Dao sao mà lại ơxwkr̉ đckuzâogphy?”.

 

Quỷ Lêefjẉ trâogph̀m mătjxḅc môflvịt lúc rôflvìi hỏi lại: “Ta đckuzang đckuzịnh hỏi ngưzllrơxwkri, ngưzllrơxwkri khôflving ơxwkr̉ Man Hoang thánh đckuzefjẉn, chạy đckuzêefjẃn đckuzâogphy làm gì?”.

 

Quỷ Tiêefjwn Sinh đckuzáp: “Dù gì đckuzi nưzllr̃a ta vơxwkŕi ngưzllrơxwkri đckuzêefjẁu là ngưzllrơxwkr̀i của Quỷ Vưzllrơxwkrng Tôflving, ba ngưzllrơxwkr̀i này phạm vào đckuzefjẁu đckuzại kị của ta, ta muôflvín giêefjẃt bọn chúng, sao ngưzllrơxwkri lại ngătjxbn cản?”.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn tưzllr̀ đckuzătjxb̀ng sau nghe đckuzưzllrơxwkṛc khôflving biêefjẃt tưzllr̀ lúc nào giọng đckuzefjẉu bătjxb́t đckuzâogph̀u lơxwkŕn tiêefjẃng: “Phì, ngưzllrơxwkri muôflvín giêefjẃt là giêefjẃt sao, chătjxb̉ng lẽ bọn ta là chó lơxwkṛn hay sao chưzllŕ?”.

 

Tiêefjw̉u Hoàn và Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn đckuzêefjẁu nhâogph́t thơxwkr̀i quay lại, Chu Nhâogph́t Tiêefjwn ngơxwkŕ ngưzllrơxwkr̀i môflvịt chút, cũng tưzllṛ cảm thâogph́y quá lơxwkr̀i, lâogph̉m bâogph̉m vài câogphu rôflvìi im lătjxḅng.

 

Quỷ Lêefjẉ lạnh lùng đckuzôflvíi diêefjẉn vơxwkŕi côflvĩ quan tài, nói: “Ngưzllrơxwkri khôflving thêefjw̉ giêefjẃt bọn họ”.

 

Quỷ Tiêefjwn Sinh lạnh giọng hỏi: “Tại sao?”.

 

“Ta ơxwkr̉ đckuzâogphy” Quỷ Lêefjẉ cũng lạnh giọng đckuzáp trả.

 

Quỷ Tiêefjwn Sinh ngưzllrng môflvịt chút, rôflvìi nói: “Ngưzllrơxwkri chătjxb̉ng lẽ vì bọn họ mà đckuzôflvíi đckuzâogph̀u vơxwkŕi ta sao?”.

 

“Đpexwúng vâogpḥy, có ta ơxwkr̉ đckuzâogphy ngưzllrơxwkri khôflving thêefjw̉ giêefjẃt bọn họ”. Quỷ Lêefjẉ sătjxb́c mătjxḅt khôflving chút biêefjẃn đckuzôflvỉi.

 

Chu Nhâogph́t Tiêefjwn mătjxḅt mũi lôflvị vẻ ngạc nhiêefjwn pha chút vui mưzllr̀ng, Tiêefjw̉u Hoàn ơxwkr̉ phía sau mătjxb́t chătjxbm chú nhìn Quỷ Lêefjẉ, hàm rătjxbng nhè nhẹ cătjxb́n vào môflvii, đckuzôflvii mătjxb́t nàng sáng lêefjwn. Cùng lúc đckuzó Dã Câogph̉u đckuzạo nhâogphn chơxwkṛt nhì sang Tiêefjw̉u Hoàn rôflvìi cúi mătjxḅt xuôflvíng, lùi lại.

 

 Trêefjwn khôflving trung ngọn u minh quỷ hoả đckuzôflvịt nhiêefjwn sáng rưzllṛc trơxwkr̉ lại, ánh sáng xanh xám lại môflvịt lâogph̀n nưzllr̃a phát tán mạnh mẽ, bọn ngưzllrơxwkr̀i Chu Nhâogph́t Tiêefjwn mătjxḅt liêefjẁn biêefjẃn sătjxb́c, trong khi đckuzó Quỷ Lêefjẉ vâogph̃n đckuzưzllŕng đckuzó khôflving cưzllr̉ đckuzôflvịng chỉ lạnh lùng nhìn ngọn lưzllr̉a kỳ quái, Phêefjẉ Hôflvìn ma bôflvỉng trong tay tưzllr̀ tưzllr̀ loé lêefjwn ánh sáng xanh lạnh lùng.

 

Thơxwkr̀i khătjxb́c tĩnh lătjxḅng đckuzó dưzllrơxwkr̀ng nhưzllr chỉ có Tiêefjw̉u Hôflvii là khôflving quan tâogphm đckuzêefjẃn mọi vâogpḥt xung quanh, cái đckuzâogph̀u nó hêefjẃt ngó đckuzôflving lại nhìn tâogphy, lúc nhìn Quỷ Lêefjẉ, lúc quay sang Tiêefjw̉u Hoàn làm mătjxḅt khỉ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.