Tru Tiên

Chương 157 : Bái Tế

    trước sau   
   

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài hạ giọng, săuaoq́c măuaoq̣t biêmbjf́n chuyêmbjf̉n có chút nghiêmbjfm trọng, nói: “Âoiscn sưwbdo sai đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ thỉnh vâtlhǵn sưwbdo thúc, ‘Thiêmbjfn Cơsalz Âoisćn’ ơsalz̉ hâtlhg̣u sơsalzn Đvxjxại Trúc Phong, tâtlhǵt cả vâtlhg̃n còn hoàn hảo chưwbdó?”.

 

Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch săuaoq́c măuaoq̣t đvhzsại biêmbjf́n, đvhzsôtuop̣t ngôtuop̣t đvhzsưwbdóng bâtlhg̣t dâtlhg̣y, nhìn chòng chọc vào Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài, Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài cũng đvhzsưwbdóng dâtlhg̣y, rôtuop̀i tưwbdò tưwbdò lại lui vêmbjf̀ sau môtuop̣t bưwbdoơsalźc. Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch chăuaoqm chú nhìn Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài môtuop̣t hôtuop̀i lâtlhgu, trêmbjfn khuôtuopn măuaoq̣t thâtlhg̀n săuaoq́c liêmbjfn tục biêmbjf́n chuyêmbjf̉n, lúc đvhzsâtlhg̀u thì kinh ngạc châtlhǵn đvhzsôtuop̣ng, dâtlhg̀n dâtlhg̀n sau khi trâtlhǵn tĩnh trơsalz̉ lại thì trơsalz̉ nêmbjfn trâtlhg̀m tưwbdo, cuôtuoṕi cùng trong măuaoq́t lão loé lêmbjfn môtuop̣t tia sáng kỳ dị, nhìn trưwbdọc diêmbjf̣n Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài, chơsalẓt nói: “Xem ra Đvxjxạo Huyêmbjf̀n sưwbdo huynh tưwbdoơsalzng lai thâtlhg̣t sưwbdọ muôtuoṕn đvhzsem vị trí chưwbdoơsalz̉ng môtuopn này của lão truyêmbjf̀n lại cho ngưwbdoơsalzi rôtuop̀i”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài nhè nhẹ cúi đvhzsâtlhg̀u, đvhzsáp lơsalz̀i: “Sưwbdo thúc đvhzsã quá lơsalz̀i rôtuop̀I, đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ khôtuopng dám đvhzsảm đvhzsưwbdoơsalzng”.




 

Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch Nhạt nhẽo nói tiêmbjf́p: “Lão âtlhǵy khôtuopng giâtlhǵu giêmbjf́m nhưwbdõng chuyêmbjf̣n này vơsalźi ngưwbdoơsalzi, ý đvhzsịnh tưwbdọ nhiêmbjfn đvhzsã râtlhǵt rõ ràng rôtuop̀i. Đvxjxã đvhzsịnh nhưwbdo thêmbjf́ rôtuop̀i, đvhzsâtlhgy là chuyêmbjf̣n Thôtuopng Thiêmbjfn Phong các ngưwbdoơsalz̀i, ta cũng lưwbdoơsalz̀i khôtuopng quản. Nhưwbdong mà khi liêmbjfn quan đvhzsêmbjf́n ‘Thiêmbjfn Cơsalz Âoisćn’…”, thanh âtlhgm lơsalz̀i nói của lão đvhzsêmbjf́n đvhzsâtlhgy, bôtuop̃ng dưwbdòng lại, trâtlhg̀m giọng: “Viêmbjf̣c này quan hêmbjf̣ chăuaoq̉ng phải nhỏ nhăuaoq̣t, liêmbjfn quan đvhzsêmbjf́n cả khí sôtuoṕ Thanh Vâtlhgn, ngày âtlhǵy Thanh Diêmbjf̣p Tôtuop̉ Sưwbdowbdòng có minh lêmbjf̣nh truyêmbjf̀n cho Thanh Vâtlhgn thâtlhǵt mạch thủ toạ, khôtuopng phải là vạn bâtlhǵt đvhzsăuaoq́c dĩ thì khôtuopng đvhzsưwbdoơsalẓc đvhzsôtuop̣ng dụng…”.

 

Lão hít sâtlhgu hơsalzi thơsalz̉, rôtuop̀i tiêmbjf́p tục: “Can hêmbjf̣ lâtlhg̀n này, mọi ngưwbdoơsalz̀i đvhzsêmbjf̀u hiêmbjf̉u râtlhǵt rõ. Ta chỉ nghĩ vâtlhǵn đvhzsêmbjf̀ này Đvxjxạo Huyêmbjf̀n sưwbdo huynh thưwbdọc sưwbdọ cũng biêmbjf́t rõ rôtuop̀i đvhzsâtlhǵy thôtuopi?”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài lúc này thâtlhg̀n tình cũng cưwbdọc kỳ thâtlhg̣n trọng, trâtlhg̀m ngâtlhgm môtuop̣t hôtuop̀i chăuaoq̉ng dám nói lâtlhǵy môtuop̣t chưwbdõ, giơsalz̀ mơsalźi gâtlhg̣t gâtlhg̣t đvhzsâtlhg̀u nói: “Dạ, âtlhgn sưwbdo ngay trưwbdoơsalźc khi đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ rơsalz̀i đvhzsi, đvhzsã râtlhǵt thâtlhg̣n trọng truyêmbjf̀n giao cho đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ”.

 

Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch trâtlhg̀m ngâtlhgm môtuop̣t chút, nói: “Ngoại trưwbdò Thôtuopng Thiêmbjfn Phong và Đvxjxại Trúc Phong, Thiêmbjfn Cơsalz Âoisćn của ngũ mạch kia thì thêmbjf́ nào?”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài cung tay: “Chuyêmbjf̣n này âtlhgn sưwbdo chỉ thôtuopng báo cho môtuop̣t mình đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ thôtuopi, cũng vì âtlhgn sưwbdo cảm thâtlhǵy trong Thanh Vâtlhgn Môtuopn chỉ có Đvxjxmbjf̀n sưwbdo thúc đvhzsưwbdóc cao vọng trọng, cho nêmbjfn mơsalźi đvhzsăuaoq̣c biêmbjf̣t thỉnh giáo ý kiêmbjf́n sưwbdo thúc trưwbdoơsalźc. Còn tâtlhǵt cả ngũ mạch còn lại, đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ lát sau sẽ đvhzsêmbjf́n bái kiêmbjf́n các vị thủ toạ”.

 

Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch thong thả gâtlhg̣t đvhzsâtlhg̀u, lại ngôtuop̀i xuôtuoṕng trêmbjfn ghêmbjf́, nghĩ ngơsalẓi môtuopng lung hôtuop̀i lâtlhgu, than môtuop̣t tiêmbjf́ng, nói: “Nhăuaoq́c đvhzsêmbjf́n tình hình trưwbdoơsalźc măuaoq́t, đvhzsích xác là lúc khâtlhg̉n yêmbjf́u quan đvhzsâtlhg̀u, trơsalz̀i đvhzsịnh sôtuoṕ mạng chúng sinh đvhzsêmbjf̀u bơsalz̉i cuôtuop̣c chiêmbjf́n này, chưwbdoơsalz̉ng môtuopn sưwbdo huynh ý đvhzsịnh muôtuoṕn toàn lưwbdọc đvhzsôtuoṕi phó, ta cũng chăuaoq̉ng nói thêmbjfm đvhzsmbjf̀u gì. Chỉ nhơsalz̀ ngưwbdoơsalzi sau khi trơsalz̉ vêmbjf̀, thay ta chuyêmbjf̉n cáo cho lão môtuop̣t câtlhgu thôtuopi”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài săuaoq́c măuaoq̣t cung câtlhg̉n, đvhzsáp lơsalz̀i: “Dạ, mơsalz̀i Đvxjxmbjf̀n sưwbdo thúc cưwbdó nói, đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ nhâtlhǵt đvhzsịnh chuyêmbjf̉n lơsalz̀i”.

 

uaoq́c măuaoq̣t Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch hơsalzi tái đvhzsi, nói: “Thâtlhǵt mạch Thiêmbjfn Cơsalz Âoisćn môtuop̣t sơsalźm loại bỏ, lơsalẓi khí ngàn năuaoqm của Thanh Vâtlhgn Sơsalzn chăuaoq̉ng tránh khỏi xuâtlhǵt lôtuop̣, măuaoq̣c dù vâtlhg̃n có Tru Tiêmbjfn côtuop̉ kiêmbjf́m thâtlhg̀n lưwbdọc trâtlhǵn áp, sát ý tuyêmbjf̣t thêmbjf́ có thêmbjf̉ đvhzsôtuop̉i dơsalz̀i, nhưwbdong đvhzsôtuoṕi vơsalźi ngưwbdoơsalz̀i dụng kiêmbjf́m thì lại râtlhǵt có hại, khiêmbjf́n cho đvhzsạo hạnh căuaoqn cơsalz bị bào mòn, khôtuopng thêmbjf̉ xem là chuyêmbjf̣n nhỏ nhăuaoq̣t. Đvxjxạo Huyêmbjf̀n sưwbdo huynh côtuopng tham tạo hoá, đvhzsôtuoṕi vơsalźi đvhzsmbjf̉m quan trọng này, hêmbjf́t lòng mong lão tưwbdọ toan lưwbdoơsalẓng trưwbdoơsalźc, đvhzsêmbjf̉ phòng lúc vạn nhâtlhǵt”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài ngay ngăuaoq́n đvhzsáp: “Dạ, lơsalz̀i của Đvxjxmbjf̀n sưwbdo thúc, đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ nhâtlhǵt đvhzsịnh chuyêmbjf̉n đvhzsêmbjf́n âtlhgn sưwbdo”. Ngưwbdòng lại môtuop̣t lát, rôtuop̀i tiêmbjf́p tục: “Nêmbjf́u nhưwbdo Đvxjxmbjf̀n sưwbdo thúc khôtuopng còn chuyêmbjf̣n gì nưwbdõa, đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ xin đvhzsưwbdoơsalẓc phép cáo tưwbdò trưwbdoơsalźc”.

 

Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch gâtlhg̣t đvhzsâtlhg̀u, khôtuopng nói nưwbdõa. Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài thâtlhǵy săuaoq́c măuaoq̣t lão trâtlhg̀m trọng, thì cũng khôtuopng dám nói nhiêmbjf̀u, châtlhg̀m châtlhg̣m lui bưwbdoơsalźc trơsalz̉ vêmbjf̀. Bêmbjfn trong Thủ Tĩnh Đvxjxưwbdoơsalz̀ng, chỉ còn môtuop̃i mình Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch. Lão thong thả xoay ngưwbdoơsalz̀i, vọng nhìn thâtlhg̀n tưwbdoơsalẓng cung phụng của đvhzsạo giáo Tam Thanh tôtuop̉ sưwbdo phía trêmbjfn, săuaoq́c măuaoq̣t phưwbdóc tạp, môtuop̣t lát sau, lại chỉ nghe thâtlhǵy môtuop̣t tiêmbjf́ng thơsalz̉ dài, cuôtuoṕi cùng cũng chăuaoq̉ng nói đvhzsưwbdoơsalẓc môtuop̣t lơsalz̀i nào cả.

 

* * * * * *

 

Sau khi Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài bay trơsalz̉ vêmbjf̀ Thôtuopng Thiêmbjfn Phong, cũng là lúc trơsalz̀i nhâtlhg̣p nhoạng tôtuoṕi, trêmbjfn Thôtuopng Thiêmbjfn Phong đvhzsèn lưwbdỏa chiêmbjf́u sáng môtuop̣t vùng, cũng bơsalz̉i Thanh Vâtlhgn Môtuopn chúng đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ râtlhǵt nhiêmbjf̀u, thêmbjfm vào đvhzsó mâtlhǵy ngày gâtlhg̀n đvhzsâtlhgy có vôtuoptuoṕ ngưwbdoơsalz̀i chính đvhzsạo gia nhâtlhg̣p Thanh Vâtlhgn, làm cho môtuop̣t vùng nhâtlhgn gian tiêmbjfn cảnh cũng thêmbjfm môtuop̣t chút bon chen thêmbjf́ tục.

 

Nhưwbdong Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài chăuaoq̉ng chút chú tâtlhgm ý nghĩ đvhzsêmbjf́n đvhzsmbjf̀u này, hăuaoq́n thăuaoq̉ng hưwbdoơsalźng Ngọc Thanh Đvxjxmbjf̣n đvhzsi tơsalźi, sau khi ơsalz̉ Ngọc Thanh Đvxjxmbjf̣n hỏi thăuaoqm hạ lạc của Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn tưwbdò các tiêmbjf̉u đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ, hăuaoq́n lại đvhzsi thăuaoq̉ng đvhzsêmbjf́n phòng nghỉ của Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn phía sau hâtlhg̣u đvhzsưwbdoơsalz̀ng Ngọc Thanh Đvxjxmbjf̣n.




 

Vào đvhzsêmbjf́n nơsalzi hâtlhg̣u đvhzsưwbdoơsalz̀ng văuaoq́ng vẻ yêmbjfn tĩnh, Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài đvhzsưwbdóng lại ngay tại cưwbdỏa phòng Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn, đvhzsịnh thâtlhg̀n trơsalz̉ lại, vưwbdòa đvhzsịnh đvhzsưwbdoa tay gõ cưwbdỏa, thanh âtlhgm của Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn tưwbdò bêmbjfn trong phòng lâtlhg̣p tưwbdóc vọng ra: “Là Dâtlhg̣t Tài ưwbdo, cưwbdó bưwbdoơsalźc vào đvhzsi”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài nín thơsalz̉, cung tay nói: “Dạ”. Nói xong hăuaoq́n nhẹ nhàng đvhzsâtlhg̉y cưwbdỏa phòng, bưwbdoơsalźc vào bêmbjfn trong.

 

mbjfn trong phòng thâtlhg̣p phâtlhg̀n rôtuop̣ng rãi, xung quanh bài trí râtlhǵt nhiêmbjf̀u cuôtuoṕn sách, ngoài bôtuop̣ bàn ghêmbjf́ giưwbdoơsalz̀ng chiêmbjf́u đvhzsơsalzn giản, có nhiêmbjf̀u giá sách ơsalz̉ hai bêmbjfn căuaoqn phòng, phía trêmbjfn gác râtlhǵt nhiêmbjf̀u sách vơsalz̉, trong đvhzsó có râtlhǵt nhiêmbjf̀u cuôtuoṕn sách côtuop̉ đvhzsã râtlhǵt lâtlhgu rôtuop̀i, đvhzsăuaoq̣t têmbjf̀ têmbjf̀ chỉnh chỉnh trêmbjfn giá, có thêmbjf̉ thâtlhǵy chúng đvhzsưwbdoơsalẓc chủ nhâtlhgn lâtlhg̣t xem đvhzsã vôtuoptuoṕ lâtlhg̀n.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn đvhzsang ơsalz̉ bêmbjfn bàn, trêmbjfn tay câtlhg̀m môtuop̣t cuôtuoṕn sách côtuop̉, ngôtuop̀i tại đvhzsâtlhǵy đvhzsọc sách, nhìn thâtlhǵy Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài bưwbdoơsalźc lại gâtlhg̀n, lão nhẹ mỉm cưwbdoơsalz̀i: “Bâtlhgy giơsalz̀ mơsalźi vêmbjf̀ đvhzsêmbjf́n sao?”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài hành lêmbjf̃ thâtlhg̣t sâtlhgu, nói: “Dạ, thưwbdoa sưwbdo phụ”.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn nhíu mày hỏi: “Thêmbjf́ nào, Đvxjxmbjf̀n sưwbdo đvhzsêmbjf̣ lão có ý kiêmbjf́n gì khác sao?”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài vôtuop̣i vàng trả lơsalz̀i: “Thưwbdoa khôtuopng phải, Đvxjxmbjf̀n sưwbdo thúc cũng khôtuopng có phản đvhzsôtuoṕi, chỉ là có môtuop̣t vài lơsalz̀i sai đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ chuyêmbjf̉n vêmbjf̀, muôtuoṕn bâtlhg̉m báo vơsalźi sưwbdo phụ”.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn khẽ rung đvhzsôtuop̣ng, hỏi: “Có lơsalz̀i gì vâtlhg̣y? ngưwbdoơsalzi nói đvhzsi”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài đvhzsem lơsalz̀i Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch đvhzsã nói mà thuâtlhg̣t lại môtuop̣t lưwbdoơsalẓt, Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn sau khi nghe xong măuaoq̣c nhiêmbjfn khôtuopng nói, Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài đvhzsưwbdóng ngay đvhzsâtlhǵy len lén nhìn, chỉ thâtlhǵy Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn săuaoq́c măuaoq̣t phưwbdóc tạp, tưwbdọa nhưwbdo cũng đvhzsang suy nghĩ đvhzsêmbjf́n đvhzsmbjf̀u gi, thâtlhg̀n tình chuyêmbjf̉n biêmbjf́n khôtuopng ngưwbdòng.

 

Khi Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài đvhzsang côtuoṕ phỏng đvhzsoán Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn đvhzsang nghĩ ngơsalẓi đvhzsmbjf̀u gì trong đvhzsâtlhg̀u, Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn chơsalẓt câtlhǵt tiêmbjf́ng hỏi: “Dâtlhg̣t Tài, con cảm thâtlhǵy con ngưwbdoơsalz̀i Đvxjxmbjf̀n sưwbdo thúc nhưwbdo thêmbjf́ nào vâtlhg̣y?”.

 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài giâtlhg̣t nâtlhg̉y ngưwbdoơsalz̀i, khôtuopng hiêmbjf̉u đvhzsưwbdoơsalẓc ý tưwbdó trong lơsalz̀i nói của Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn là nhưwbdo thêmbjf́ nào, liêmbjf́c nhìn vêmbjf̀ phía lão, lại chăuaoq̉ng cảm thâtlhǵy có đvhzsmbjf̉m chi đvhzsăuaoq̣c biêmbjf̣t, lúc này chỉ dám kính câtlhg̉n thưwbdoa: “Ôtuop̀, đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ chỉ cảm thâtlhǵy, con ngưwbdoơsalz̀i Đvxjxmbjf̀n sưwbdo thúc… râtlhǵt mưwbdọc ngay thăuaoq̉ng”.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn cưwbdoơsalz̀i cưwbdoơsalz̀i, hiêmbjf̉n nhiêmbjfn đvhzsôtuoṕi vơsalźi têmbjfn đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ chăuaoq̉ng mâtlhǵy khéo nói này, chỉ nghe lão thoải mái nói: “Vâtlhg̣y à, con ngưwbdoơsalz̀i này của lão thưwbdọc ngay thăuaoq̉ng, ha ha, bơsalz̉i vâtlhg̣y cũng khó cho lão khi mơsalźi lâtlhg̀n đvhzsâtlhg̀u găuaoq̣p lão vơsalźi bôtuop̣ dạng nhưwbdotlhg̣y, làm thêmbjf́ nào mà tuêmbjf̣ nhãn ngưwbdoơsalz̀i ta lại có thêmbjf̉ nhâtlhg̣n thâtlhǵy cái bâtlhǵt phàm trong đvhzsâtlhǵy đvhzsưwbdoơsalẓc…”

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn chơsalẓt ngưwbdòng lơsalz̀i, trong căuaoqn phòng đvhzsôtuop̣t nhiêmbjfn rơsalzi vào môtuop̣t bâtlhg̀u khôtuopng khí yêmbjfn tĩnh, Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài nhè nhẹ lay đvhzsôtuop̣ng thâtlhgn ngưwbdoơsalz̀i, âtlhg̉n âtlhg̉n cảm giác có chút gì đvhzsó bâtlhǵt an. Môtuop̣t lúc sau, Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn nói: “Ngưwbdoơsalzi đvhzsã đvhzsi cả ngày, cũng đvhzsã mêmbjf̣t rôtuop̀i, trơsalz̉ vêmbjf̀ nghỉ ngơsalzi đvhzsi thôtuopi”.




 

Tiêmbjfu Dâtlhg̣t Tài gâtlhg̣t đvhzsâtlhg̀u hành lêmbjf̃, thưwbdoa: “Dạ”. Nói xong châtlhg̀m châtlhg̣m lui ra ngoài.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn nhìn thâtlhgn ảnh của gã đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ đvhzsăuaoq́c ý khuâtlhǵt dâtlhg̀n khỏi tâtlhg̀m măuaoq́t, trâtlhg̀m ngâtlhgm môtuop̣t lúc, lại nhìn vọng ra màn trơsalz̀i đvhzsen kịt bêmbjfn ngoài cưwbdỏa sôtuop̉, thong thả đvhzsưwbdóng dâtlhg̣y, bưwbdoơsalźc ra bêmbjfn ngoài, thâtlhg̣t nhanh chóng, thâtlhgn ảnh của lão liêmbjf̀n hoà nhâtlhg̣p vào trong màn đvhzsêmbjfm trêmbjfn Thanh Vâtlhgn Môtuopn.

 

* * * * * *

 

uaoq̣c dù lúc này trong màn đvhzsêmbjfm sâtlhgu thăuaoq̉m, nhưwbdong bêmbjfn trong Tôtuop̉ Sưwbdowbdò Đvxjxưwbdoơsalz̀ng lăuaoq̣ng lẽ phía sau hâtlhg̣u sơsalzn Thôtuopng Thiêmbjfn Phong, ngọn đvhzsèn lơsalźn vâtlhg̃n cháy sáng, trong màn đvhzsêmbjfm ngọn lưwbdỏa dưwbdoơsalz̀ng nhưwbdotuoṕi tăuaoqm mù mịt. Lão nhâtlhgn trôtuopng coi tưwbdò đvhzsưwbdoơsalz̀ng vâtlhg̃n còn chưwbdoa đvhzsi ngủ, lão lúc này đvhzsang đvhzsưwbdóng ngay trưwbdoơsalźc bàn thơsalz̀ cung phụng linh vị liêmbjf̣t đvhzsại tôtuop̉ sưwbdo, ngưwbdong vọng nhìn nhưwbdõng hình bóng danh tưwbdọ mơsalz̀ mơsalz̀ trong đvhzsêmbjfm.

 

Phía xa xa, có tiêmbjf́ng côtuopn trùng kêmbjfu lêmbjfn nho nhỏ.

 

Trong yêmbjfn tĩnh, phảng phâtlhǵt đvhzsâtlhgu đvhzsó nhưwbdo là nhưwbdõng thanh âtlhgm nhịp đvhzsâtlhg̣p của con tim!

 

Gió đvhzsêmbjfm thôtuop̉i qua, chơsalẓt truyêmbjf̀n lại tiêmbjf́ng bưwbdoơsalźc châtlhgn, đvhzsôtuopi mày lão chơsalẓt nhíu, câtlhg̉n thâtlhg̣n lăuaoq́ng nghe, theo đvhzsó châtlhg̀m châtlhg̣m xoay ngưwbdoơsalz̀i, thanh âtlhgm lão châtlhg̀m châtlhg̣m câtlhǵt lêmbjfn: “Khôtuopng tưwbdoơsalz̉ng đvhzsưwbdoơsalẓc sau môtuop̣t thơsalz̀i gian lâtlhgu nhưwbdotlhg̣y ngưwbdoơsalzi mơsalźi đvhzsêmbjf́n đvhzsâtlhgy”

 

Thâtlhgn ảnh của Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn, tưwbdò trong màn đvhzsêmbjfm châtlhg̀m châtlhg̣m hiêmbjf̣n ra, bưwbdoơsalźc đvhzsêmbjf́n Tôtuop̉ Sưwbdowbdò Đvxjxưwbdoơsalz̀ng.

 

wbdoơsalźi ánh sáng vàng vọt của ngọn hoả đvhzsăuaoqng, ánh măuaoq́t của hai lão nhâtlhgn chạm nhau giưwbdõa khôtuopng trung, nhâtlhǵt thơsalz̀i đvhzsêmbjf̀u dưwbdòng lại hăuaoq̉n, vôtuop tình, cả hai đvhzsêmbjf̀u phát hiêmbjf̣n ra, thì ra đvhzsôtuoṕi phưwbdoơsalzng cũng già đvhzsi nhưwbdo thêmbjf́, lại theo đvhzsó mà nghĩ ngơsalẓi, khôtuopng biêmbjf́t mình cũng giôtuoṕng nhưwbdo thêmbjf́ khôtuopng.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn trâtlhg̀m măuaoq̣c khôtuopng nói, ngưwbdong vọng vêmbjf̀ phía lão nhâtlhgn môtuop̣t lúc, sau đvhzsó thong thả bưwbdoơsalźc đvhzsêmbjf́n trưwbdoơsalźc bàn thơsalz̀, dưwbdoơsalźi linh vị các đvhzsại tôtuop̉ sưwbdo, châtlhg̀m châtlhg̣m đvhzsưwbdóng thăuaoq̉ng ngưwbdoơsalz̀i. Lão nhâtlhgn bưwbdoơsalźc đvhzsêmbjf́n phía sau, cũng im lăuaoq̣ng khôtuopng nói.

 

wbdò trong màn đvhzsêmbjfm, âtlhgm ảnh uy nghi vôtuop hình châtlhg̀m châtlhg̣m tán phát, giôtuoṕng nhưwbdombjf́t tích hăuaoq̀n sâtlhgu của năuaoqm tháng chăuaoq̉ng hêmbjf̀ xoá sạch đvhzsưwbdoơsalẓc. Khuôtuopn măuaoq̣t của Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn chăuaoq̉ng thâtlhǵy biêmbjf̉u tình, rút ba nén hưwbdoơsalzng tưwbdò bêmbjfn trêmbjfn bàn thơsalz̀, bưwbdoơsalźc đvhzsêmbjf́n nơsalzi ngọn lưwbdỏa sáng đvhzsôtuoṕt lêmbjfn, song thủ thêmbjfm phâtlhg̀n trịnh trọng, cung cung kính kính hưwbdoơsalźng đvhzsêmbjf́n bài vị tôtuop̉ sưwbdo vái ba vái, rôtuop̀i bưwbdoơsalźc lêmbjfn môtuop̣t bưwbdoơsalźc, căuaoq́m mâtlhǵy ném hưwbdoơsalzng vào trêmbjfn lưwbdowbdoơsalzng.

 

Làn khói nhẹ lơsalz̀ mơsalz̀ tưwbdò lưwbdowbdoơsalzng mêmbjf̀m mại xoáy nhẹ, tản ra trêmbjfn khôtuopng trung, ơsalz̉ phía trêmbjfn nhưwbdõng linh vị kia lơsalz̀ mơsalz̀ khôtuopng rõ, âtlhg̉n ưwbdoơsalźc môtuop̣t căuaoq̣p măuaoq́t, lạnh lùng vọng nhìn xuôtuoṕng hai lão nhâtlhgn, và cả thêmbjf́ gian này.

“Nưwbdỏa đvhzsêmbjfm thăuaoq́p hưwbdoơsalzng, có chuyêmbjf̣n gì khó khăuaoqn sao?”. Lão nhâtlhgn chơsalẓt nhạt nhẽo hỏi, ngưwbdõ khí bình đvhzsạm, phảng phâtlhǵt nhưwbdo đvhzsang nói đvhzsêmbjf́n môtuop̣t chuyêmbjf̣n chăuaoq̉ng liêmbjfn quan gì đvhzsêmbjf́n mình.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn khôtuopng quay lại nhìn lão, đvhzsôtuopi măuaoq́t chỉ ngưwbdong đvhzsọng ngăuaoq́m nhìn làn khói nhẹ phía sau nhưwbdõng linh vị uy nghiêmbjfm, môtuop̣t lúc sau, Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn mơsalźi thong thả: “Ngưwbdoơsalzi nói, tưwbdoơsalzng lai khi ta và ngưwbdoơsalzi chêmbjf́t đvhzsi, hâtlhg̣u nhâtlhgn bái têmbjf́ chúng ta, thì có tâtlhgm tình nhưwbdo thêmbjf́ nào?”.

 

Lão nhâtlhgn kia hăuaoq́ng giọng đvhzsáp: “ĐvxjxôtuoṕI vơsalźi ngưwbdoơsalzi, tưwbdọ nhiêmbjfn là đvhzsâtlhg̀y lòng sùng kính tiêmbjf́c nhơsalź, còn ta, khó mà đvhzsưwbdoơsalẓc ngưwbdoơsalz̀i ta đvhzsôtuoṕi nhưwbdo thêmbjf́”.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn đvhzsôtuoṕi vơsalźi nhưwbdõng lơsalz̀i giêmbjf̃u cơsalẓt này chăuaoq̉ng đvhzsêmbjf̉ ý tơsalźi, bâtlhǵt quá cũng chỉ nơsalz̉ môtuop̣t nụ cưwbdoơsalz̀i nhạt nhẽo. Sau môtuop̣t hôtuop̀i, lão tưwbdò tôtuoṕn nói: “Hiêmbjf̣n nay hạo kiêmbjf́p ngay phía trưwbdoơsalźc, thiêmbjfn hạ sinh linh đvhzsôtuop̀ thán, chịu đvhzsưwbdọng thú yêmbjfu hoành hành cùng cưwbdọc. Chỉ nghĩ đvhzsêmbjf́n khó tránh khỏi cuôtuop̣c chiêmbjf́n chôtuoṕng lại thú yêmbjfu ngay tại Thanh Vâtlhgn Sơsalzn, lại thêmbjfm quan hêmbjf̣ đvhzsêmbjf́n khí sôtuoṕ thiêmbjfn hạ chúng sinh, gánh vác năuaoq̣ng nêmbjf̀ trêmbjfn vai nhưwbdo thêmbjf́, ta nhiêmbjf̀u ngày qua chăuaoq̉ng có ngày nào đvhzsưwbdoơsalẓc yêmbjfn giâtlhǵc”.

 

Lão nhâtlhgn cau mày nói: “Ngưwbdoơsalzi chăuaoq́c khôtuopng phải đvhzsêmbjf́n chôtuop̃ ta kêmbjf̉ khôtuop̉ đvhzsâtlhǵy chưwbdó, đvhzsâtlhgy chăuaoq́c chăuaoq́n chăuaoq̉ng phải tâtlhgm tính của ngưwbdoơsalzi”.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn nhìn trưwbdọc lão nhâtlhgn môtuop̣t lúc, bâtlhǵt chơsalẓt bâtlhg̣t cưwbdoơsalz̀i, rôtuop̀i than thơsalz̉: “Ta và ngưwbdoơsalzi giao tình vài trăuaoqm năuaoqm nay, quả nhiêmbjfn chỉ có môtuop̃i ngưwbdoơsalzi thưwbdọc hiêmbjf̉u rõ con ngưwbdoơsalz̀i ta”.

 

Lão nhâtlhgn âtlhǵy lăuaoq́c đvhzsâtlhg̀u đvhzsáp: “Ta hiêmbjf̉u rõ con ngưwbdoơsalz̀i ngưwbdoơsalzi? Nêmbjf́u mà quả nhiêmbjfn nhưwbdotlhg̣y, ta cũng chăuaoq̉ng phải ơsalz̉ đvhzsâtlhgy trôtuopng coi tưwbdò đvhzsưwbdoơsalz̀ng rôtuop̀i. Thôtuopi đvhzsưwbdoơsalẓc, mâtlhǵy lơsalz̀i lăuaoq̣t văuaoq̣t bỏ đvhzsi, ngưwbdoơsalzi đvhzsêmbjf́n muôtuoṕn nói chuyêmbjf̣n gì vâtlhg̣y?”.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn đvhzsôtuoṕi vơsalźi lão nhâtlhgn này dưwbdoơsalz̀ng nhưwbdo đvhzsăuaoq̣c biêmbjf̣t khoan dung, lão đvhzsã mâtlhǵy lâtlhg̀n châtlhgm chọc, Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn cũng đvhzsêmbjf̀u chăuaoq̉ng đvhzsêmbjf̉ ý, chỉ thâtlhǵy săuaoq́c măuaoq̣t có chút nghiêmbjfm nghị,tưwbdò tưwbdò nói: “Ta cũng đvhzsã hạ quyêmbjf́t tâtlhgm, cuôtuop̣c chiêmbjf́n này quan hêmbjf̣ râtlhǵt lơsalźn, vì thiêmbjfn hạ chúng sinh, ta muôtuoṕn triêmbjf̣t bỏ Thanh Vâtlhgn Sơsalzn thâtlhǵt mạch sơsalzn phong Thiêmbjfn Cơsalz Âoisćn”.

 

Lão nhâtlhgn âtlhǵy biêmbjf̉u tình đvhzsôtuop̣t nhiêmbjfn cưwbdóng đvhzsơsalz̀, đvhzsôtuopi mày nhíu sát lại vơsalźi nhau, nhìn trưwbdọc đvhzsêmbjf́n Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn, Đvxjxạo Huyêmbjf̀n thản nhiêmbjfn nhìn lại, môtuop̣t hôtuop̀i lâtlhgu sau, lão nhâtlhgn âtlhǵy châtlhg̀m châtlhg̣m nói: “Chuyêmbjf̣n này, ngưwbdoơsalzi khá liêmbjf̣u đvhzsịnh cho kỹ!”

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn châtlhg̀m châtlhg̣m gâtlhg̣t đvhzsâtlhg̀u, đvhzsáp: “Trong ngày hôtuopm nay, sau khi ta ngâtlhg̀m bàn bạc vơsalźi lục mạch thủ toạn, Đvxjxmbjf̀n Bâtlhǵt Dịch sai ngưwbdoơsalz̀i chuyêmbjf̉n cáo đvhzsêmbjf́n cho ta vài lơsalz̀i, khuyêmbjfn ta nêmbjfn câtlhg̉n thâtlhg̣n tính đvhzsêmbjf́n lưwbdọc phản châtlhǵn của lêmbjf̣ khí”.

 

Lão nhâtlhgn âtlhǵy cưwbdoơsalz̀i lạnh, chuyêmbjf̉n thâtlhgn đvhzsôtuoṕi măuaoq̣t vơsalźi nhưwbdõng linh vị tôtuop̉ sưwbdo, đvhzsưwbdóng trâtlhg̀m ngâtlhgm môtuop̣t lát, rôtuop̀i nói: “Ngưwbdoơsalzi khôtuopng phải chưwbdoa vào đvhzsưwbdoơsalẓc Ảo Nguyêmbjf̣t Đvxjxôtuop̣ng Phủ, nơsalzi đvhzsâtlhǵy có cái gì, ngưwbdoơsalzi tưwbdọ biêmbjf́t lâtlhǵy”. Dưwbdòng lại môtuop̣t chút, thanh âtlhgm lão nhâtlhgn chơsalẓt có chút hoà hoãn, nhưwbdo là lại nghĩ răuaoq̀ng chỉ vôtuop ích mà thôtuopi: “Ngưwbdoơsalzi nêmbjfn tưwbdọ giúp mình thì tôtuoṕt hơsalzn”.

 

Đvxjxạo Huyêmbjf̀n châtlhgn nhâtlhgn trâtlhg̀m măuaoq̣c chăuaoq̉ng nói, môtuop̣t lúc sau cũng ngâtlhg̉ng đvhzsâtlhg̀u lêmbjfn, nhìn ra màn đvhzsêmbjfm u ám âtlhgm trâtlhg̀m, cái trâtlhg̀m măuaoq̣c mà uy nghi âtlhǵy, cũng tưwbdọa nhưwbdo có môtuop̣t nụ cưwbdoơsalz̀i lành lạnh vôtuop thanh chìm trong màn đvhzsêmbjfm.

 

* * * * * *

 

Bảy ngày sau, quanh đvhzsịa giơsalźi Thanh Vâtlhgn Sơsalzn, dâtlhgn chúng kéo đvhzsêmbjf́n càng lúc càng đvhzsôtuopng, trong vòng trăuaoqm dăuaoq̣m, lâtlhǵy Hà Dưwbdoơsalzng Thành làm trung tâtlhgm, khăuaoq́p nơsalzi đvhzsêmbjf̀u có thêmbjf̉ thâtlhǵy đvhzsưwbdoơsalẓc nhưwbdõng đvhzsoàn ngưwbdoơsalz̀i chạy trôtuoṕn. Tưwbdoơsalz̉ng chưwbdòng nhưwbdo thêmbjf́ gian lúc này, chỉ còn có môtuop̃i Thanh Vâtlhgn Sơsalzn đvhzsưwbdóng nguy nga cao vút, mơsalźi có thêmbjf̉ cho ngưwbdoơsalz̀i ta chút ít cảm giác bình yêmbjfn và an toàn.

 

Nhưwbdong trong vôtuoptuoṕ đvhzsoàn ngưwbdoơsalz̀i huyêmbjfn náo âtlhǵy, Hà Dưwbdoơsalzng Thành lại biêmbjf́n thành môtuop̣t nơsalzi cưwbdọc kỳ hôtuop̃n loạn, đvhzsưwbdoơsalz̀ng lơsalźn đvhzsưwbdoơsalz̀ng nhỏ chen lâtlhǵn biêmbjf́t bao nhiêmbjfu là ngưwbdoơsalz̀i, nhưwbdõng khác sạn tưwbdỏu lâtlhgu trong thành cũng châtlhg̣t ních nhưwbdõng ngưwbdoơsalz̀i vơsalźi ngưwbdoơsalz̀i. Nhưwbdõng nạn nhâtlhgn chạy nạn cũng chỉ còn cách ơsalz̉ ngoài đvhzsưwbdoơsalz̀ng. Trong tình hình thêmbjf́ này, lưwbdoơsalzng thưwbdọc cung ưwbdóng cho Hà Dưwbdoơsalzng Thành bôtuop̃ng trơsalz̉ nêmbjfn thâtlhg̣p phâtlhg̀n khâtlhg̉n trưwbdoơsalzng, cũng còn may là bêmbjfn ngoài thành có sôtuopng suôtuoṕi, nêmbjfn chăuaoq̉ng phải lo lăuaoq́ng gì đvhzsêmbjf́n nguôtuop̀n nưwbdoơsalźc.

 

tuoṕn tại tình hình hôtuop̃n loạn nhưwbdo thêmbjf́ này, thâtlhg̣t khó mà tránh khỏi nhưwbdõng chuyêmbjf̣n cưwbdoơsalźp của giêmbjf́t ngưwbdoơsalz̀i, khi xảy ra, cũng chăuaoq̉ng biêmbjf́t đvhzsưwbdoơsalẓc đvhzsích xác đvhzsã xảy ra lúc nào, hôtuopm qua ai ai chăuaoq̉ng găuaoq̣p, hôtuopm nay lại nghe nói bị phơsalzi xác nơsalzi đvhzsâtlhg̀u đvhzsưwbdoơsalz̀ng rôtuop̀i. Cũng nhơsalz̀ Hà Dưwbdoơsalzng Thành ơsalz̉ ngay dưwbdoơsalźi châtlhgn Thanh Vâtlhgn Sơsalzn, Thanh Vâtlhgn Môtuopn cũng đvhzsã sơsalźm chuâtlhg̉n bị, sai phái nhiêmbjf̀u đvhzsêmbjf̣ tưwbdỏ xuôtuoṕng núi vào thành đvhzsêmbjf̉ duy trì trâtlhg̣t tưwbdọ, cho nêmbjfn đvhzsại thêmbjf̉ trong lúc có vôtuoptuoṕ nạn dâtlhgn đvhzsang trong cơsalzn hạo kiêmbjf́p này, cũng khôtuopng phát sinh chút bâtlhǵt chăuaoq́c nào cả.

 

Chỉ là, nhưwbdõng lơsalz̀i đvhzsôtuop̀n đvhzsại vêmbjf̀ yêmbjfu thú môtuop̃i ngày lại càng khiêmbjf́n cho ngưwbdoơsalz̀i ngưwbdoơsalz̀i thêmbjfm khiêmbjf́p sơsalẓ, ai cũng chăuaoq̉ng thêmbjf̉ dưwbdọ liêmbjf̣u đvhzsưwbdoơsalẓc ngày mai rôtuop̀i đvhzsâtlhgy sẽ ra làm sao? Trong tình hình này, Hà Dưwbdoơsalzng Thành khôtuopng khí bâtlhǵt an càng lúc càng tràn đvhzsâtlhg̀y, lòng ngưwbdoơsalz̀i hoảng loạn.

 

Cũng ơsalz̉ trong tình hình âtlhǵy, lão xem tưwbdoơsalźng lang bạt giang hôtuop̀ châtlhgn trơsalz̀i góc biêmbjf̉n Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn dăuaoq́t theo côtuop cháu gái Tiêmbjf̉u Hoàn cùng Dã Câtlhg̉u đvhzsạo nhâtlhgn, đvhzsã đvhzsi đvhzsêmbjf́n bêmbjfn trong toà thành âtlhǵy. Đvxjxưwbdóng tại con đvhzsưwbdoơsalz̀ng lôtuop̣ rôtuop̣ng rãi năuaoqm xưwbdoa, lúc này chỉ nhìn thâtlhǵy đvhzsưwbdoơsalẓc đvhzsâtlhg̀u ngưwbdoơsalz̀i kín mít lúc nhúc, cho nêmbjfn con đvhzsưwbdoơsalz̀ng dù có lơsalźn, và cho dù có chen lâtlhǵn thì cũng khó mà đvhzsi đvhzsưwbdoơsalẓc, Dã Câtlhg̉u đvhzsạo nhâtlhgn thì cũng còn có thêmbjf̉, chưwbdó Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn và Tiêmbjf̉u Hoàn thì chỉ có nưwbdoơsalźc tròn măuaoq́t há môtuop̀m.

 

Nhơsalz̀ vào Dã Câtlhg̉u đvhzsạo nhâtlhgn thâtlhgn thêmbjf̉ cưwbdoơsalz̀ng tráng mà măuaoq̣t mày lại trôtuopng hung hãn đvhzsi trưwbdoơsalźc mơsalz̉ đvhzsưwbdoơsalz̀ng, kẻ yêmbjf́u ơsalźt thì bị lâtlhǵn bay đvhzsi, ngưwbdoơsalz̀i to khoẻ quay đvhzsâtlhg̀u lại nhìn thâtlhǵy Dã Câtlhg̉u dưwbdoơsalźi cái khuôtuopn măuaoq̣t âtlhǵy, hâtlhg̀u hêmbjf́t đvhzsêmbjf̀u chăuaoq̉ng dám nói năuaoqng gì nhiêmbjf̀u. Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn vơsalźi Tiêmbjf̉u Hoàn theo sát Dã Câtlhg̉u, côtuoṕ găuaoq́ng bưwbdoơsalźc tơsalźi, môtuop̀ hôtuopi môtuop̀ kêmbjf nhêmbjf̃ nhại đvhzsâtlhg̀y đvhzsâtlhg̀u, khó khăuaoqn lăuaoq́m mơsalźi đvhzsi qua đvhzsưwbdoơsalẓc con đvhzsưwbdoơsalz̀ng lơsalźn mà châtlhg̣t chôtuop̣i âtlhǵy, rẽ vào trong môtuop̣t con đvhzsưwbdoơsalz̀ng nhỏ phía tâtlhgy Hà Dưwbdoơsalzng Thành.

 

Cả ba ngưwbdoơsalz̀i đvhzsi vêmbjf̀ nơsalzi âtlhǵy, ngày xưwbdoa là môtuop̣t con đvhzsưwbdoơsalz̀ng nhỏ thâtlhg̣p phâtlhg̀n tĩnh lăuaoq̣ng, lúc này khôtuopng ngơsalz̀ cũng có bao nhiêmbjfu ngưwbdoơsalz̀i, nhưwbdong mà so vơsalźi con lôtuop̣ lơsalźn bêmbjfn ngoài đvhzsâtlhg̀y nhưwbdõng ngưwbdoơsalz̀i chen lâtlhǵn kia, nơsalzi đvhzsâtlhgy thâtlhg̣t sưwbdọ có thêmbjf̉ gọi là đvhzsang còn rôtuop̣ng rãi chán. Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn trong môtuop̀m chưwbdỏi rủa, rõ ràng thâtlhg̣p phâtlhg̀n bưwbdọc tưwbdóc, nào là lão nhâtlhgn gia ta cũng chạy trôtuoṕn vâtlhg̣y, làm thêmbjf́ nào mà cả môtuop̣t đvhzsôtuoṕng ngưwbdoơsalz̀i nhưwbdo thêmbjf́ lại cũng cùng lúc chạy trôtuoṕn theo, kêmbjf́t quả khiêmbjf́n lão nhâtlhgn gia ta đvhzsã chạy trôtuoṕn đvhzsêmbjf́n nhưwbdo thêmbjf́ mà cũng chăuaoq̉ng đvhzsưwbdoơsalẓc yêmbjfn thâtlhgn nưwbdõa,..v..v…

 

Con đvhzsưwbdoơsalz̀ng nhỏ châtlhg̣t hẹp âtlhǵy thâtlhg̣t là dài, quanh quanh co co, nhưwbdong hôtuoṕt nhiêmbjfn càng lúc càng thâtlhǵy ít ngưwbdoơsalz̀i, ưwbdoơsalźc chưwbdòng đvhzsưwbdoơsalẓc nưwbdỏa thơsalz̀i thâtlhg̀n, ba ngưwbdoơsalz̀i đvhzsi đvhzsêmbjf́n tâtlhg̣n cùng con đvhzsưwbdoơsalz̀ng nhỏ, chỉ thâtlhǵy ơsalz̉ nơsalzi âtlhǵy chăuaoq̉ng có môtuop̣t bóng ngưwbdoơsalz̀i chạy nạn, nguyêmbjfn nhâtlhgn thì thâtlhg̣t đvhzsơsalzn giản, bơsalz̉i vì chôtuop̃ đvhzsó rõ ràng là môtuop̣t cái nghĩa trang, bâtlhǵt quá cũng chỉ thâtlhǵy cái côtuop̉ng nghĩa trang nho nhỏ bị tàn phá tiêmbjfu đvhzsmbjf̀u, mâtlhǵy cánh cưwbdỏa gôtuop̃ quá nưwbdỏa đvhzsêmbjf̀u đvhzsã ngã sâtlhg̣p trêmbjfn măuaoq̣t đvhzsâtlhǵt, nưwbdỏa sôtuoṕ còn lại thì biêmbjf́n đvhzsi đvhzsâtlhgu mâtlhǵt, cũng chăuaoq̉ng biêmbjf́t có phải bị ngưwbdoơsalz̀i ta đvhzsem đvhzsi làm củi đvhzsôtuoṕt mâtlhǵt tiêmbjfu rôtuop̀i khôtuopng nưwbdõa.

 

Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn nhìn ngó nghĩa trang âtlhǵy, lăuaoq́c lăuaoq́c đvhzsâtlhg̀u, thơsalz̉ môtuop̣t hơsalzi dài ra miêmbjf̣ng. Tiêmbjf̉u Hoàn đvhzsưwbdóng bêmbjfn cạnh, nhỏ giọng gọi môtuop̣t tiêmbjf́ng: “Gia gia”.

 

Dã Câtlhg̉u có môtuop̣t chút khôtuopng hiêmbjf̉u đvhzsưwbdoơsalẓc, chăuaoq̉ng qua hăuaoq́n xuâtlhǵt thâtlhgn trong Ma giáo, đvhzsôtuoṕi vơsalźi tình trạng nghĩa trang nhưwbdo thêmbjf́ cũng chăuaoq̉ng thâtlhǵy có chút buôtuop̀n thưwbdoơsalzng gì cảm chỉ thâtlhǵy hơsalzi hơsalzi nghi hoăuaoq̣c, Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn vơsalźi Tiêmbjf̉u Hoàn vì sao lại đvhzsêmbjf́n cái nơsalzi này chưwbdó?

 

Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn trâtlhg̀m măuaoq̣c môtuop̣t hôtuop̀i lâtlhgu, bôtuop̃ng nói: “Chúng ta đvhzsi vào chưwbdó, chăuaoq̉ng câtlhg̀n nói gì hêmbjf́t, nơsalzi này rõ là an tĩnh hơsalzn cả”.

 

Nói xong, lão bưwbdoơsalźc vào trưwbdoơsalźc cả, Tiêmbjf̉u Hoàn và Dã Câtlhg̉u bưwbdoơsalźc theo sau lão, tiêmbjf́n vào nghĩa trang, chỉ thâtlhǵy bêmbjfn trong tiêmbjf̉u đvhzsình viêmbjf̣n, câtlhgy cỏ hoang lưwbdoơsalzng, lơsalźp lơsalźp mảnh gôtuop̃ vụn xà nhà rơsalzi rơsalźt loạn xạ khăuaoq́p nơsalzi, âtlhg̉n ưwbdoơsalźc giôtuoṕng nhưwbdo trong cỏ câtlhgy có chút bạch săuaoq́c gì đvhzsâtlhǵy loang loáng phát sáng. Săuaoq́c măuaoq̣t Tiêmbjf̉u Hoàn có hơsalzi tái đvhzsi, chăuaoq̉ng kiêmbjf̀m đvhzsưwbdoơsalẓc sơsalẓ sêmbjf̣t năuaoq́m lâtlhǵy y phục của Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn.

 

Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn quay đvhzsâtlhg̀u nhìn nàng, nho nhỏ an ủi: “Chăuaoq̉ng phải lâtlhg̀n đvhzsâtlhg̀u đvhzsêmbjf́n đvhzsâtlhgy, còn sơsalẓ cái gì chưwbdó? lại nói nơsalzi này cũng là nơsalzi cha ngưwbdoơsalzi ơsalz̉, hăuaoq́n chăuaoq̉ng lẽ lại hại bọn ta hay sao?”.

 

Tiêmbjf̉u Hoàn gâtlhg̣t đvhzsâtlhg̀u, săuaoq́c măuaoq̣t lúc âtlhǵy mơsalźi khá hơsalzn môtuop̣t chút ít, Dã Câtlhg̉u đvhzsạo nhâtlhgn ơsalz̉ phía sau nhíu mày, nhưwbdong chăuaoq̉ng nói gì cả.

 

Phía trưwbdoơsalźc đvhzsình viêmbjf̣n chính là cưwbdỏa phòng nghĩa trang, Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn bưwbdoơsalźc lêmbjfn trưwbdoơsalźc, chỉ thâtlhǵy trêmbjfn cưwbdỏa phủ đvhzsâtlhg̀y bụi băuaoq̣m, thâtlhg̣t chăuaoq̉ng biêmbjf́t đvhzsã bao nhiêmbjfu lâtlhgu rôtuop̀i khôtuopng có lâtlhǵy môtuop̣t ngưwbdoơsalz̀i đvhzsêmbjf́n nơsalzi đvhzsâtlhgy, lão măuaoq̣c nhiêmbjfn khôtuopng nói, lăuaoq́c lăuaoq́c đvhzsâtlhg̀u, lại thơsalz̉ than môtuop̣t hơsalzi, đvhzsâtlhg̉y cưwbdỏa mơsalz̉ ra.

 

“Kétttt…..” âtlhgm thanh tiêmbjf́ng cưwbdỏa gôtuop̃ phát ra gai gai nơsalzi tai, châtlhg̀m châtlhg̣m đvhzsâtlhg̉y mơsalz̉ vào bêmbjfn trong, môtuop̣t luôtuop̀ng khí âtlhg̉m môtuoṕc ào ra, che mơsalz̀ cả tâtlhg̀m măuaoq́t, năuaoq̀m ngay nơsalzi đvhzsâtlhǵy là ba côtuop̃ quan tài, nhưwbdong năuaoq́p đvhzsâtlhg̣y quan tài giơsalz̀ rơsalzi rơsalźt lung tung cả.

 

Chăuaoq̉ng thêmbjf̉ nói đvhzsưwbdoơsalẓc môtuop̣t lơsalz̀i nào, tình cảnh thêmbjfwbdoơsalzng âtlhǵy, phảng phâtlhǵt nhưwbdowbdò trong căuaoqn phòng nho nhỏ này, âtlhgm u phát toả ra. Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn hai bêmbjfn mép co rút lại, khuôtuopn măuaoq̣t thảm đvhzsạm, châtlhg̀m châtlhg̣m bưwbdoơsalźc vào, cũng chăuaoq̉ng nhìn ngó gì đvhzsêmbjf́n bêmbjfn mâtlhǵy côtuop̃ quan tài toán loạn kia, vâtlhg̃n thăuaoq̉ng hưwbdoơsalźng đvhzsi đvhzsêmbjf́n trưwbdoơsalźc bàn hưwbdoơsalzng cung phụng cúng têmbjf́, thâtlhǵy nơsalzi âtlhǵy săuaoq́p nghiêmbjfng ngả khoảng chục cái linh bài.

 

mbjfn trong phòng khôtuopng khí tĩnh lăuaoq̣ng, tưwbdọa nhưwbdo ai cũng chăuaoq̉ng dám nói gì. Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn châtlhg̀m châtlhg̣m giơsalz tay lêmbjfn, câtlhg̀m lâtlhǵy mâtlhǵy linh bài âtlhǵy, thong thả lau sạch bụi băuaoq̣m bám cả phía trưwbdoơsalźc lâtlhg̃n đvhzsăuaoq̀ng sau, nhìn xem, rôtuop̀i đvhzsêmbjf̉ sang môtuop̣t bêmbjfn, rôtuop̀i tiêmbjf́p tục lâtlhǵy cái khác, cũng làm y nhưwbdo thêmbjf́, sau khi lau xong hêmbjf́t cái thưwbdó bảy, nhìn đvhzsêmbjf́n linh bài bêmbjfn trêmbjfn viêmbjf́t mâtlhǵy chưwbdõ “Ái tưwbdỏ Chu Hành Vâtlhgn chi linh vị”.

 

Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn bôtuop̃ng ngưwbdòng lại, im lăuaoq̣ng nhìn linh bài âtlhǵy, ngưwbdong đvhzsọng môtuop̣t hôtuop̀i lâtlhgu, Tiêmbjf̉u Hoàn châtlhg̀m châtlhg̣m bưwbdoơsalźc đvhzsêmbjf́n, cùng nhìn lêmbjfn linh bài trong tay lão, khoé măuaoq́t hơsalzi hơsalzi thâtlhg̃m ưwbdoơsalźt, nhỏ giọng nói: “Gia gia, đvhzsăuaoq̣t linh bài xuôtuoṕng đvhzsi chưwbdó…”.

 

Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn thơsalz̉ ra môtuop̣t hơsalzi dài, săuaoq́c măuaoq̣t vưwbdoơsalzng chút thêmbjfwbdoơsalzng, gâtlhg̣t đvhzsâtlhg̀u. Tiêmbjf̉u Hoàn tiêmbjf́p lâtlhǵy linh vị tưwbdò tay lão, câtlhg̉n thâtlhg̣n đvhzsăuaoq̣t xuôtuoṕng trêmbjfn bàn thơsalz̀, rôtuop̀i sau đvhzsó lui lại môtuop̣t bưwbdoơsalźc, hai tay chăuaoq́p lại, cung cung kính kính hưwbdoơsalźng bài vị âtlhǵy lạy môtuop̣t lạy, hạ giọng khâtlhǵn: “Cha! Con và Gia gia lại trơsalz̉ vêmbjf̀ găuaoq̣p cha đvhzsâtlhgy, mâtlhǵy năuaoqm nay nhơsalz̀ hôtuop̀ng phúc của cha, con và gia gia tuy trôtuopi dạt châtlhgn trơsalz̀i góc biêmbjf̉n, nhưwbdong đvhzsêmbjf̀u vâtlhg̃n còn khoẻ mạnh. Hôtuopm nay trơsalz̉ vêmbjf̀ đvhzsâtlhgy sưwbdỏa sang nơsalzi này cho ngưwbdoơsalz̀i, hy vọng cha đvhzsưwbdòng trách tôtuop̣i con”.

 

Khâtlhǵn xong lại cung kính cúi lưwbdong vái ba vái. Dã Câtlhg̉u đvhzsạo nhâtlhgn đvhzsưwbdóng phía sau nhìn, chơsalẓt cũng bưwbdoơsalźc đvhzsêmbjf́n trưwbdoơsalźc, hưwbdoơsalźng vêmbjf̀ phía mâtlhǵy bài vị âtlhǵy mà vái ba vái, làm cho Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn cùng Tiêmbjf̉u Hoàn kinh ngạc, Tiêmbjf̉u Hoàn ngơsalz̀ ngơsalẓ nói: “Đvxjxạo trưwbdoơsalz̉ng, ngưwbdoơsalzi làm sao….”.

 

Dã Câtlhg̉u đvhzsạo nhâtlhgn chăuaoq̉ng nhìn đvhzsêmbjf́n nhãn thâtlhg̀n côtuop̉ quái của Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn, nói: “Lão chính là cha của ngưwbdoơsalzi, thì cũng chính là tiêmbjf̀n bôtuoṕi của ta, đvhzsã đvhzsêmbjf́n đvhzsưwbdoơsalẓc nơsalzi đvhzsâtlhgy, ta hưwbdoơsalźng vêmbjf̀ tiêmbjf̀n bôtuoṕi kính lêmbjf̃, cũng là đvhzsáng nêmbjfn mà”.

 

Tiêmbjf̉u Hoàn vưwbdòa hiêmbjf̉u ra, gâtlhg̣t đvhzsâtlhg̀u nói: “Vâtlhg̣y đvhzsa tạ ngưwbdoơsalzi”. Nói xong, nàng lại quay đvhzsâtlhg̀u vêmbjf̀ phía mâtlhǵy linh bài thưwbdoa: “Cha! đvhzsâtlhgy là Dã Câtlhg̉u đvhzsạo trưwbdoơsalz̉ng, lão là ngưwbdoơsalz̀i tôtuoṕt, đvhzsã giúp đvhzsơsalz̃ con và gia gia râtlhǵt nhiêmbjf̀u”.

 

Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn ơsalz̉ môtuop̣t bêmbjfn hưwbdò môtuop̣t tiêmbjf́ng, nói: “Lão mà là ngưwbdoơsalz̀i tôtuoṕt à, hưwbdò hưwbdò, trong lòng bâtlhǵt lưwbdoơsalzng…”.

 

Dã Câtlhg̉u đvhzsạo nhâtlhgn thâtlhg̀n săuaoq́c đvhzsanh lại, nhưwbdong mà Tiêmbjf̉u Hoàn đvhzsã sơsalźm trưwbdòng măuaoq́t nhìn Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn nói: “Gia gia, ngưwbdoơsalz̀i nói bâtlhg̣y bạ gì vâtlhg̣y”.

 

Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn đvhzsảo măuaoq́t khinh khỉnh, lăuaoq́c đvhzsâtlhg̀u nhìn ra chôtuop̃ khác, Dã Câtlhg̉u đvhzsạo nhâtlhgn cảm kích nhìn Tiêmbjf̉u Hoàn, ngay lúc muôtuoṕn nói mâtlhǵy lơsalz̀i, thâtlhgn ngưwbdoơsalz̀i chơsalẓt lăuaoq́c đvhzsôtuop̣ng, quay phăuaoq́t lại, Tiêmbjf̉u Hoàn cùng Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn cũng nhưwbdo cảm thâtlhǵy đvhzsmbjf̀u gì đvhzsó, gâtlhg̀n nhưwbdo đvhzsôtuop̀ng thơsalz̀i quay sang phía cưwbdỏa nghĩa trang nhìn ra.

 

Nguyêmbjfn bêmbjfn trong nghĩa trang yêmbjfn tĩnh thêmbjfwbdoơsalzng, ngay tại cưwbdỏa phòng âtlhǵy, đvhzsôtuop̣t nhiêmbjfn xuâtlhǵt hiêmbjf̣n môtuop̣t hăuaoq́c y nhâtlhgn, khuôtuopn măuaoq̣t bị che kín bơsalz̉i môtuop̣t tâtlhǵm lụa đvhzsen, thâtlhg̣t quỷ dị khôtuopng thêmbjf̉ tả. Vôtuoṕn khi bọn Chu Nhâtlhǵt Tiêmbjfn ba ngưwbdoơsalz̀i vào đvhzsêmbjf́n nơsalzi đvhzsâtlhgy thì nghĩa trang lại có thêmbjfm chút hơsalzi ngưwbdoơsalz̀i, lúc này bơsalz̉i chính sưwbdọ xuâtlhǵt hiêmbjf̣n của ngưwbdoơsalz̀i âtlhǵy, đvhzsôtuop̣t nhiêmbjfn lại rơsalzi vào tình cảnh cưwbdọc thêmbjfwbdoơsalzng, chêmbjf́t chóc.

 

Dã Câtlhg̉u đvhzsạo nhâtlhgn săuaoq́c măuaoq̣t đvhzsại biêmbjf́n, khoé miêmbjf̣ng giâtlhg̣t giâtlhg̣t vài cái, mơsalźi châtlhg̀m châtlhg̣m rít lêmbjfn: “Quỷ Tiêmbjfn Sinh…”.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.