Tru Tiên

Chương 154 : Bất Hiếu

    trước sau   
   

Thanh Vâlndsn Sơcrtin, Thôcufrng Thiêqsasn Phong, Ngọc Thanh Đacrtqsaṣn.

“Cái gì?”. Vơcrtíi giọng kinh ngạc khôcufrng thêqsas̉ tin đveioưdvzyơcrtịc, Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn thôcufŕt lêqsasn: “Ma giáo tam đveioại phái phiêqsaṣt cùng yêqsasu thú quyêqsaśt chiêqsaśn, toàn quâlndsn chêqsaśt hêqsaśt sao?”.

 

Đacrtưdvzýng phía dưdvzyơcrtíi ba vị đveioưdvzyơcrting kim lãnh tụ chính đveioạo, bêqsasn cạnh là các vị tiêqsas̀n bôcufŕi hoăvoaṇc đveioưdvzýng hoăvoaṇc ngôcufr̀i. Tiêqsasu Dâlndṣt Tài, Pháp Tưdvzyơcrtíng, Lục Tuyêqsaśt Kỳ cùng quay vêqsas̀ Thanh Vâlndsn Sơcrtin, đveioêqsas̀u khôcufrng nói môcufṛt lơcrtìi, chỉ có ngưdvzyơcrtìi đveioưdvzýng đveioâlnds̀u là Tiêqsasu Dâlndṣt Tài gâlndṣt đveioâlnds̀u khăvoan̉ng đveioịnh, nói: “Đacrtúng vâlndṣy, sưdvzy phụ, bọn con bảy ngưdvzyơcrtìi đveioêqsas̀u tâlndṣn măvoańt nhìn rõ, trong Đacrtôcufṛc Xà Côcufŕc ơcrtỉ Tâlndsy nam thâlndsy châlndśt đveioâlnds̀y đveioâlndśt, cưdvzỵc kỳ thảm khôcufŕc, Ma giáo đveioích thưdvzỵc là đveioã trọng thưdvzyơcrting, bao gôcufr̀m cả Tam Diêqsaṣu phu nhâlndsn của Hơcrtịp Hoan Phá, cùng nhiêqsas̀u nhâlndsn vâlndṣt nôcufr̉i danh của Vạn Đacrtôcufṛc Môcufrn. Bọn con đveioêqsas̀u đveioã tìm thâlndśy thi thêqsas̉ của bọn chúng, chỉ có nhâlndsn vâlndṣt chủ chôcufŕt của Quỷ Vưdvzyơcrting Tôcufrng là khôcufrng phát hiêqsaṣn đveioưdvzyơcrtịc ai, nhưdvzyng nói khôcufrng chưdvzỳng là đveioã bị yêqsasu thú ăvoann mâlndśt xác”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ đveioưdvzýng phía sau săvoańc măvoaṇt tưdvzỵa nhưdvzy trăvoańng bêqsaṣch, phảng phâlndśt nhưdvzydvzỵ kiêqsaṣn và thảm trạng lúc đveioó, thơcrtìi thơcrtìi khăvoańc khăvoańc đveioêqsas̀u ghi trong tâlndsm trí nàng, khiêqsaśn nàng rung đveioôcufṛng khôcufrng ngơcrtít, nhưdvzyng khôcufrng hiêqsas̉u thêqsaś nào, nàng lúc âlndśy lại có khả năvoanng khôcufŕng chêqsaś đveioưdvzyơcrtịc tình cảm bản thâlndsn, biêqsas̉u hiêqsaṣn chăvoan̉ng có chút gì khác lạ. Nhưdvzỹng ngưdvzyơcrtìi bêqsasn cạnh khôcufrng nhìn ra đveioưdvzyơcrtịc gì, chỉ có thủ toạ Tiêqsas̉u Trúc Phong Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy ngôcufr̀i trưdvzyơcrtíc đveioám đveioôcufrng, đveioã nuôcufri dưdvzyơcrtĩng Tuyêqsaśt Kỳ tưdvzỳ nhỏ tơcrtíi lơcrtín, mơcrtíi chú ý thâlndśy trêqsasn khuôcufrn măvoaṇt băvoanng sưdvzyơcrting lãnh mạc mà thanh lêqsaṣ của nàng, tưdvzỵa hôcufr̀ nhưdvzy có chút khôcufr̉ sơcrtỉ khác lạ.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzycrtii nhíu mày, khẽ thơcrtỉ dài môcufṛt tiêqsaśng, khôcufrng nói môcufṛt lơcrtìi.

 

Lúc âlndśy, trêqsasn Ngọc Thanh Đacrtqsaṣn mọi ngưdvzyơcrtìi đveioêqsas̀u rúng đveioôcufṛng, tiêqsaśng nghị luâlndṣn môcufr̃i lúc môcufṛt lơcrtín, nhìn khăvoańp khuôcufrn măvoaṇt của tinh anh chính đveioạo môcufrn phái, vưdvzỳa kinh ngạc, vưdvzỳa sơcrtị hãi, đveioa phâlnds̀n là biêqsas̉u tình phưdvzýc tạp, kinh hỷ lâlnds̃n lôcufṛn. Nghĩ đveioêqsaśn Ma giáo cùng trung thôcufr̉ chính đveioạo tưdvzyơcrting tranh khôcufrng biêqsaśt bao nhiêqsasu năvoanm, chính đveioạo nhiêqsas̀u lâlnds̀n vâlndsy đveioánh đveioêqsas̀u chăvoan̉ng có hiêqsaṣu quả gì lơcrtín, phen này lại bị yêqsasu thú tiêqsasu diêqsaṣt môcufṛt lâlnds̀n. Thưdvzỵc lưdvzỵc Ma giáo đveioưdvzyơcrting nhiêqsasn là khôcufrng thâlndśp, nhưdvzyng đveioôcufŕi diêqsaṣn vơcrtíi sưdvzỵ côcufrng kích của thú yêqsasu lại thảm bại nhưdvzylndṣy, đveioang ngôcufr̀i đveioó chăvoan̉ng có ngưdvzyơcrtìi nào ngôcufŕc, ai cũng đveioêqsas̀u biêqsaśt rõ răvoaǹng, mục tiêqsasu của thú yêqsasu tâlndśt nhiêqsasn sẽ là nơcrtii thiêqsasn hạ chính đveioạo quy tụ - Thanh Vâlndsn Sơcrtin.

 

Nhưdvzyng hiêqsaṣn nay hy vọng cuôcufŕi cùng của bá tánh thiêqsasn hạ là chính đveioạo, liêqsaṣu có thêqsas̉ chôcufŕng lại đveioưdvzyơcrtịc hạo kiêqsaśp kinh ngưdvzyơcrtìi trưdvzyơcrtíc nay chưdvzya tưdvzỳng có hay khôcufrng?

 

Trong lòng mọi ngưdvzyơcrtìi đveioêqsas̀u khôcufrng có câlndsu trả lơcrtìi.

 

Ngôcufr̀i nơcrtii cao nhâlndśt là ba đveioại nhâlndsn vâlndṣt chính đveioao gôcufr̀m Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn, Phôcufr̉ Hoăvoaǹng thưdvzyơcrtịng nhâlndsn và Vâlndsn Dịch Lam, nghe nhưdvzỹng tiêqsaśng nghị luâlndṣn môcufṛt lúc, đveioêqsas̀u nhíu chăvoaṇt mày, rôcufr̀i Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn nói câlndsu gì đveioó, Phôcufr̉ Hoăvoaǹng thưdvzyơcrtịng nhâlndsn và Vâlndsn Dịch Lam đveioêqsas̀u gâlndṣt đveioâlnds̀u, biêqsas̉u thị đveioôcufr̀ng ý. Theo đveioó, Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn đveioưdvzýng lêqsasn, khẽ ho môcufṛt tiêqsaśng.

 

Tiêqsaśng nghị luâlndṣn bàn bạc trêqsasn Ngọc Thanh Đacrtqsaṣn tưdvzýc thơcrtìi hạ xuôcufŕng, chúng nhâlndsn đveioêqsas̀u dõ măvoańt hưdvzyơcrtíng vêqsas̀ Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn. Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn săvoańc măvoaṇt ngưdvzyng trọng, đveioơcrtịi mọi ngưdvzyơcrtìi hoàn toàn yêqsasn tĩnh môcufṛt lúc, trâlnds̀m giọng nói: “Chưdvzy vị đveioạo hưdvzỹu, sưdvzỵ viêqsaṣc vưdvzỳa rôcufr̀i, mọi ngưdvzyơcrtìi đveioêqsas̀u đveioã hiêqsas̉u rõ. Ma giáo bị tiêqsasu diêqsaṣt bâlndśt ngơcrtì, hoàn toàn năvoaǹm ra ngoài ý nghĩ của chúng ta, nhưdvzyng tình hình cụ thêqsas̉ ra sao, Ma giáo ăvoańt còn có dưdvzy nghiêqsaṣt tưdvzỳ trong trâlndṣn chiêqsaśn còn sôcufŕng mà trôcufŕn thoát, chúng ta đveioưdvzyơcrting nhiêqsasn còn muôcufŕn tra xét cho rõ, bâlndśt quá trưdvzyơcrtíc măvoańt viêqsaṣc đveioó cũng khôcufrng còn là trọng yêqsaśu nưdvzỹa”.




 

Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn khuôcufrn măvoaṇt nghiêqsasm nghị, măvoańt lâlndśp lánh tinh quang, khôcufrng giâlndṣn mà uy, nghiêqsasm giọng nói tiêqsaśp: “Chưdvzy vị đveioạo hưdvzỹu, ngày nay hạo kiêqsaśp đveioã ngay trưdvzyơcrtíc măvoańt, thiêqsasn hạ sinh linh đveioôcufr̀ thán, thú yêqsasu yêqsasu nghiêqsaṣt thưdvzỵc lưdvzỵc cưdvzỵc lơcrtín, thưdvzỵc làm ngưdvzyơcrtìi ta kinh sơcrtị. Nhưdvzyng chúng ta đveioã là ngưdvzyơcrtìi trong chính đveioạo, khôcufrng thêqsas̉ nào chưdvzya lâlndsm trâlndṣn đveioã rút lui. Sưdvzỵ viêqsaṣc phưdvzýc tạp, ta cùng Phôcufr̉ Hoăvoaǹng thưdvzyơcrtịng nhâlndsn và Vâlndsn Dịch Lam côcufŕc chủ hai vị đveioã cùng nhau thưdvzyơcrting lưdvzyơcrtịng môcufṛt lúc, sau đveioó đveioã có quyêqsaśt đveioịnh. Chưdvzy vị trưdvzyơcrtíc tiêqsasn hãy quay vêqsas̀, chú tâlndsm tĩnh dưdvzyơcrtĩng, kỳ đveioại chiêqsaśn đveioã khôcufrng còn xa nưdvzỹa, đveioêqsaśn lúc đveioó, vì thiêqsasn hạ thưdvzyơcrting sinh bách tính, mong chưdvzy vị tâlndṣn lưdvzỵc ra sưdvzýc cho!”.

 

Mọi ngưdvzyơcrtìi đveioêqsas̀u gâlndṣt đveioâlnds̀u đveioôcufr̀ng ý, Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn trêqsasn măvoaṇt hiêqsaṣn ra môcufṛt nét cưdvzyơcrtìi, Phôcufr̉ Hoăvoaǹng thưdvzyơcrtịng nhâlndsn và Vâlndsn Dịch Lam cũng đveioưdvzýng dâlndṣy, hưdvzyơcrtíng vêqsas̀ hâlndṣu đveioưdvzyơcrtìng bưdvzyơcrtíc tơcrtíi. Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn đveioang đveioịnh đveioi theo, đveioôcufṛt nhiêqsasn nghĩ ra đveioqsas̀u gì đveioó, nói vơcrtíi Tiêqsasu Dâlndṣt Tài: “Dâlndṣt Tài, con hãy theo ta, đveioem tình huôcufŕng lúc đveioó nói lại cho bọn ta biêqsaśt rõ”.

 

Tiêqsasu Dâlndṣt Tài dạ môcufṛt tiêqsaśng, câlndśt bưdvzyơcrtíc đveioi theo Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn vào hâlndṣu đveioưdvzyơcrtìng.

 

Trêqsasn đveioại đveioqsaṣn, đveioơcrtịi ba vị đveioưdvzýc cao vọng trọng, tiêqsas̀n bôcufŕi cao nhâlndsn đveioi hêqsaśt, bâlnds̀u khôcufrng khí lại nhiêqsaṣt náo trơcrtỉ lại. Mọi ngưdvzyơcrtìi năvoanm ba ngưdvzyơcrtìi môcufṛt nhóm, nghị luâlndṣn khôcufrng ngơcrtít, trưdvzỳ Tiêqsasu Dâlndṣt Tài theo Đacrtạo Huyêqsas̀n châlndsn nhâlndsn vào hâlndṣu đveioưdvzyơcrtìng, còn lại sáu ngưdvzyơcrtìi đveioêqsaśn Tâlndsy nam mang tin tưdvzýc quay vêqsas̀ đveioêqsas̀u bị mọi ngưdvzyơcrtìi vâlndsy vào giưdvzỹa, ai nâlndśy bảy môcufr̀m tám lưdvzyơcrtĩi nghe đveioêqsaśn tình hình lúc đveioó, khôcufrng khỏi thôcufŕt ra kinh sơcrtị, lăvoańc đveioâlnds̀u, thơcrtỉ dài cùng các dạng biêqsas̉u tình thanh âlndsm khác.

 

Nhưdvzyng giưdvzỹa mọi ngưdvzyơcrtìi, Lục Tuyêqsaśt Kỳ vâlnds̃n môcufṛt mưdvzỵc trâlnds̀m măvoaṇc, ánh măvoańt nhàn nhạt, tưdvzỵa nhưdvzy khôcufrng hêqsas̀ trôcufrng thâlndśy khuôcufrn măvoaṇt của mọi ngưdvzyơcrtìi trưdvzyơcrtíc măvoańt, chỉ chăvoanm chú đveioêqsaśn nơcrtii nào đveioó ơcrtỉ phưdvzyơcrting xa.

 

Mọi ngưdvzyơcrtìi đveioôcufṛt nhiêqsasn xao đveioôcufṛng, theo đveioó nhưdvzyơcrtìng thành môcufṛt lôcufŕi đveioi nhỏ ơcrtỉ giưdvzỹa, Thủ toạ Tiêqsas̉u Trúc Phong Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzydvzyơcrtíc tơcrtíi, sau lưdvzyng còn có Văvoann Mâlnds̃n cùng các nưdvzỹ đveioêqsaṣ tưdvzỷ mỹ mạo của Tiêqsas̉u Trúc Phong. Lục Tuyêqsaśt Kỳ sưdvzỵc tỉnh, nhìn thâlndśy sưdvzy phụ bưdvzyơcrtíc tơcrtíi trưdvzyơcrtíc măvoaṇt nàng, khoé môcufri nàng khẽ đveioôcufṛng, nhỏ tiêqsaśng nói: “Sưdvzy phụ…”, sau đveioó cúi đveioâlnds̀u xuôcufŕng.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzyvoaṇt khôcufrng biêqsas̉u tình, nói: “Chưdvzyơcrtỉng môcufrn châlndsn nhâlndsn muôcufŕn cùng mâlndśy vị tiêqsas̀n bôcufŕi thưdvzyơcrting nghị đveioại sưdvzỵ, nơcrtii này tạm thơcrtìi cũng khôcufrng còn chuyêqsaṣn gì nưdvzỹa, con theo ta vêqsas̀ Tiêqsas̉u Trúc Phong thôcufri”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ gâlndṣt đveioâlnds̀y, nhỏ giọng nói: “Dạ”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy cũng khôcufrng quan tâlndsm đveioêqsaśn ngưdvzyơcrtìi khác, sải bưdvzyơcrtíc hưdvzyơcrtíng ra khỏi Ngọc Thanh Đacrtqsaṣn, Lục Tuyêqsaśt Kỳ đveioi theo sau. Thanh Vâlndsn Môcufrn thủ toạ Tiêqsas̉u Trúc Phong, danh tiêqsaśng đveioó thâlndṣt khôcufrng tâlnds̀m thưdvzyơcrtìng, ngưdvzyơcrtìi trong chính đveioạo đveioa sôcufŕ đveioêqsas̀u mưdvzyơcrtìi phâlnds̀n kính trọng bà, tâlndśt thảy mọi ngưdvzyơcrtìi nhanh chóng nhưdvzyơcrtìng ra môcufṛt lôcufŕi đveioi nhỏ. Lúc đveioó nhìn thâlndśy Tuyêqsaśt Kỳ theo Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzydvzyơcrtíc ra ngoài Ngọc Thanh Đacrtqsaṣn, đveioưdvzýng môcufṛt bêqsasn là Lý Tuâlndsn khuôcufrn măvoaṇt lưdvzyơcrtít qua mâlndśy phâlnds̀n gâlndśp rút, bưdvzyơcrtíc tơcrtíi môcufṛt bưdvzyơcrtíc, vưdvzỳa đveioịnh nói câlndsu gì, đveioôcufṛt nhiêqsasn trưdvzyơcrtíc măvoaṇt hiêqsaṣn ra môcufṛt bóng ngưdvzyơcrtìi, Lý Tuâlndsn giâlndṣt mình, đveioịnh thâlnds̀n nhìn lại, thì ra là thủ hạ của Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzyvoann Mâlnds̃n.

 

voann Mâlnds̃n đveioôcufŕi diêqsaṣn vơcrtíi Lý Tuâlndsn cưdvzyơcrtìi khẽ: “Lý sưdvzy huynh, Tuyêqsaśt Kỳ sưdvzy muôcufṛi đveioi đveioưdvzyơcrtìng đveioã mêqsaṣt mỏi, hay là hãy đveioêqsas̉ muôcufṛI âlndśy nghỉ ngơcrtii cho khoẻ? Vơcrtíi lại lâlnds̀n này đveioi cũng nhiêqsas̀u ngày, sưdvzy phụ bọn ta chăvoańc cũng có nhiêqsas̀u đveioqsas̀u muôcufŕn nói vơcrtíi sưdvzy muôcufṛi”.

 

Lý Tuâlndsn thoáng đveioỏ măvoaṇt, gâlndṣt gâlndṣt đveioâlnds̀u mà khôcufrng nói gì, lùi lại môcufṛt bêqsasn, Văvoann Mâlnds̃n nhìn lại phía sau còn có vài nưdvzỹ đveioêqsaṣ tưdvzỷ Tiêqsas̉u Trúc Phong, cũng đveioã hưdvzyơcrtíng vêqsas̀ phía ngoài Ngọc Thanh Đacrtqsaṣn bưdvzyơcrtíc ra. Râlndśt nhanh sau đveioó, Thanh Vâlndsn Sơcrtin nhâlndśt mạch nưdvzỹ nhâlndsn đveioã biêqsaśn mâlndśt khỏi ánh măvoańt mọi ngưdvzyơcrtìi.

 

Đacrtăvoaǹng vâlndsn giá vũ vêqsas̀ đveioêqsaśn Tiêqsas̉u Trúc Phong, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzydvzỳ tưdvzỳ hạ xuôcufŕng đveioâlndśt, săvoańc măvoaṇt lạnh lùng, khôcufrng nói vơcrtíi ai môcufṛt lơcrtìi, trưdvzỵc tiêqsaśp bưdvzyơcrtíc tơcrtíi đveioqsaṣn đveioưdvzyơcrtìng Tiêqsas̉u Trúc Phong. Mọi ngưdvzyơcrtìi cung kính đveioưdvzýng nguyêqsasn tại chôcufr̃, dõi măvoańt theo Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy.

 

Đacrtơcrtịi thâlndsn ảnh Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy biêqsaśn mâlndśt trong đveioqsaṣn đveioưdvzyơcrtìng, ánh măvoańt Lục Tuyêqsaśt Kỳ tưdvzỵa nhưdvzy trôcufŕng rôcufr̃ng, đveioưdvzýng nguyêqsasn tại chôcufr̃ bâlndśt đveioôcufṛng, cho đveioêqsaśn khi Văvoann Mâlnds̃n vôcufr̃ vôcufr̃ vào vai, nàng mơcrtíi bưdvzỳng tỉnh.




 

voann Mâlnds̃n trong măvoańt có chút lo lăvoańng, nhẹ nhàng nói: “Sưdvzy muôcufṛi, muôcufṛi sao vâlndṣy, nhìn muôcufṛi giôcufŕng nhưdvzy là thâlndśt hôcufr̀n lạc phách, kêqsasu muôcufṛi mâlndśy tiêqsaśng cũng khôcufrng phản ưdvzýng?”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ khẽ rung đveioôcufṛng, trêqsasn măvoaṇt miêqsas̃n cưdvzyơcrtĩng hiêqsaṣn ra môcufṛt nét cưdvzyơcrtìi, nói: “Xin lôcufr̃i, sưdvzy tỷ”.

 

voann Mâlnds̃n lăvoańc lăvoańc đveioâlnds̀u nói: “Tỷ vơcrtíi muôcufṛi mà còn nói cái gì xin vơcrtíi lôcufr̃i? Chúng ta là tỷ muôcufṛi, đveioâlndsu phải ngưdvzyơcrtìi ngoài. À, tỷ xem thâlnds̀n tình sưdvzy phụ có chút bâlndśt ôcufr̉n, tỷ phải theo đveioêqsaśn đveioó găvoaṇp lão nhâlndsn gia, muôcufṛi đveioi đveioưdvzyơcrtìng cũng đveioã mêqsaṣt rôcufr̀i, hãy vêqsas̀ nghỉ ngơcrtii cho khẻo đveioi đveioưdvzyơcrtịc khôcufrng?”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ trâlnds̀m măvoaṇc môcufṛt lúc, nhỏ giọng nói: “Sưdvzy phụ chỉ sơcrtị là vì muôcufṛi mà nhưdvzylndṣy”.

 

voann Mâlnds̃n nhìn ngưdvzyơcrtìi sưdvzy muôcufṛi mỹ lêqsaṣ nhâlndśt, xuâlndśt chúng nhâlndśt trong đveioám đveioôcufr̀ng môcufrn, đveioôcufṛt nhiêqsasn cảm thâlndśy vẻ măvoaṇt trăvoańng bêqsaṣch của côcufr, tuy vâlnds̃n mỹ lêqsaṣ nhưdvzy trưdvzyơcrtíc, nhưdvzyng qua nhưdvzỹng ngày vưdvzỳa rôcufr̀i, mà đveioã có phâlnds̀n tiêqsas̀u tuỵ. Văvoann Mâlnds̃n trong lòng khẽ thơcrtỉ dài môcufṛt tiêqsaśng, năvoańm chăvoaṇt vai Lục Tuyêqsaśt Kỳ, nhẹ nhàng nói: “Nha đveioâlnds̀u ngôcufŕc, đveioưdvzỳng có hôcufr̀ tâlndsm loạn tưdvzyơcrtỉng nhưdvzylndṣy, sưdvzy phụ trưdvzyơcrtíc nay đveioôcufŕi sưdvzỷ vơcrtíi muôcufṛi thêqsaś nào, bọn ta vơcrtíi muôcufṛi trong lòng đveioêqsas̀u biêqsaśt mà. Khôcufrng nói nưdvzỹa, tỷ phải đveioêqsaśn đveioó đveioâlndsy”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ khẽ gâlndṣt đveioâlnds̀u, Văvoann Mâlnds̃n nhẹ cưdvzyơcrtìi, dăvoaṇn dò xong mâlndśy vị sưdvzy muôcufṛi còn lại mâlndśy câlndsu, vưdvzỳa mơcrtíi bưdvzyơcrtíc đveioi, đveioôcufṛt nhiêqsasn cánh cưdvzỷa phía trưdvzyơcrtíc hiêqsaṣn ra môcufṛt thiêqsaśu nưdvzỹ, đveioích thị là thiêqsaśu nưdvzỹ Tiêqsas̉u Thi mà ngày đveioó lơcrtì mơcrtì phát hiêqsaṣn có ngưdvzyơcrtìi trong rưdvzỳng trúc - chính là Quỷ Lêqsaṣ - trêqsasn Tiêqsas̉u Trúc Phong. Côcufr tuy nhỏ tuôcufr̉i, đveioạo hành khôcufrng sâlndsu, nhưdvzyng thôcufrng minh lanh lẹ, do vâlndṣy trưdvzyơcrtíc nay ơcrtỉ trêqsasn Tiêqsas̉u Trúc Phong, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzyqsasu mêqsaśn thưdvzyơcrtìng đveioêqsas̉ côcufrqsasn cạnh mình.

 

Chỉ thâlndśy Tiêqsas̉u Thi nhìn lại nơcrtii này, bưdvzyơcrtíc nhanh tơcrtíi chôcufr̃ Văvoann Mâlnds̃n và Lục Tuyêqsaśt Kỳ. Văvoann Mâlnds̃n “ôcufr̀” lêqsasn môcufṛt tiêqsaśng, đveioơcrtịi Tiêqsas̉u Thi đveioêqsaśn trưdvzyơcrtíc măvoaṇt, bèn nói: “Tiêqsas̉u Thi, muôcufṛi sao lại ra đveioâlndsy, sưdvzy phụ khôcufrng phải là vưdvzỳa mơcrtíi vêqsas̀ sao? Muôcufṛi đveioáng lẽ phải ơcrtỉ bêqsasn ngưdvzyơcrtìi hâlnds̀u hạ chưdvzý”.

 

Tiêqsas̉u Thi gâlndṣt gâlndṣt đveioâlnds̀u, nhìn sang Lục Tuyêqsaśt Kỳ, nói: “Đacrtại sưdvzy tỷ, chưdvzy vị sưdvzy tỷ, sưdvzy phụ nói, muôcufŕn muôcufṛi đveioêqsaśn đveioâlndsy kêqsasu Lục Tuyêqsaśt Kỳ sưdvzy tỷ đveioêqsaśn Tĩnh Trúc Hiêqsasn găvoaṇp ngưdvzyơcrtìi”.

 

voann Mâlnds̃n giâlndṣt mình, quay đveioâlnds̀u lại nhìn Lục Tuyêqsaśt Kỳ, Lục Tuyêqsaśt Kỳ khoé môcufri khẽ đveioôcufṛng, trong măvoańt lưdvzyơcrtít qua mâlndśy phâlnds̀n thâlnds̀n săvoańc phưdvzýc tạp, theo đveioó nói: “Đacrtưdvzyơcrtịc, ta sẽ đveioêqsaśn”. Nói xong, nàng nhăvoaǹm thăvoan̉ng vêqsas̀ phía trưdvzyơcrtíc bưdvzyơcrtíc tơcrtíi, râlndśt nhanh biêqsaśn mâlndśt trong đveioqsaṣn đveioưdvzyơcrtìng Tiêqsas̉u Trúc Phong.

 

voann Mâlnds̃n nhìn Tuyêqsaśt Kỳ đveioi xa rôcufr̀i, khẽ nhíu mày, nói vơcrtíi Tiêqsas̉u Thi: “Tiêqsas̉u Thi, sưdvzy phụ có nói gì khôcufrng, cơcrtí sao lại muôcufŕn gọi Tuyêqsaśt Kỳ đveioêqsaśn đveioó?”.

 

Tiêqsas̉u Thi lăvoańc đveioâlnds̀u nói: “Khôcufrng biêqsaśt à, sưdvzy phụ lúc vêqsas̀ đveioêqsaśn giơcrtì, ban đveioâlnds̀u trâlnds̀m măvoaṇc khôcufrng nói, môcufṛt lúc sau thì kêqsasu muôcufṛi lại gọi Lục Tuyêqsaśt Kỳ sưdvzy tỷ đveioêqsaśn găvoaṇp ngưdvzyơcrtìi”.

 

voann Mâlnds̃n “a” môcufṛt tiêqsaśng, nhâlndśt thơcrtìi cũng khôcufrng rõ ràng, lăvoańc lăvoańc đveioâlnds̀u, nói vơcrtíi mâlndśy nưdvzỹ đveioêqsaṣ tưdvzỷ của Tiêqsas̉u Trúc Phong: “Đacrtưdvzyơcrtịc rôcufr̀i, hiêqsaṣn tại xem ra cũng khôcufrng có chuyêqsaṣn gì nưdvzỹa, bọn muôcufṛi cũng vêqsas̀ nghỉ đveioi thôcufri”.

 

Chúng nưdvzỹ tưdvzỷ dạ môcufṛt tiêqsaśng, lâlnds̀n lưdvzyơcrtịt bưdvzyơcrtíc đveioi, Văvoann Mâlnds̃n cuôcufŕi cùng hưdvzyơcrtíng vêqsas̀ phía Lục Tuyêqsaśt Kỳ vưdvzỳa đveioi nhìn môcufṛt lúc, trong lòng chùng xuôcufŕng, nhâlndśt thơcrtìi cảm xúc lâlnds̃n lôcufṛn.

Tĩnh Trúc Hiêqsasn là môcufṛt nơcrtii yêqsasn tĩnh trong đveioqsaṣn đveioưdvzyơcrtìng lâlnds̀u gác của Tiêqsas̉u Trúc Phong, nhìn ra sau núi, xung quanh toàn là “lêqsaṣ trúc” xanh biêqsaśc, chơcrtịt có gió núi thôcufr̉i qua, lá trúc rung rinh lay đveioôcufṛng, đveioem lại cảm giác tĩnh tâlndsm. Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy đveioôcufŕi vơcrtíi nơcrtii này cưdvzỵc kỳ yêqsasu thích, thưdvzyơcrtìng môcufṛt mình ơcrtỉ đveioó, do vâlndṣy nhưdvzỹng đveioêqsaṣ tưdvzỷ Tiêqsas̉u Trúc Phong đveioôcufŕi vơcrtíi nơcrtii này mưdvzyơcrtìi phâlnds̀n quen thuôcufṛc.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ đveioi qua hành lang quanh co, bưdvzyơcrtíc lêqsasn nhưdvzỹng viêqsasn đveioá nhỏ tròn lát thành lôcufŕi đveioi nhỏ trong rưdvzỳng trúc, quanh co gâlndśp khúc, đveioi vào rưdvzỳng trúc, râlndśt nhanh đveioã tơcrtíi căvoann tịnh xá làm băvoaǹng trúc trong rưdvzỳng. Tưdvzỳ bêqsasn ngoài nhìn vào, căvoann tịnh xá đveioơcrtin giản chăvoan̉ng câlnds̀u kỳ, tưdvzyơcrtìng vách làm băvoaǹng “châlndsu tưdvzỷ” khôcufrng biêqsaśt đveioã trải qua bao nhiêqsasu mưdvzya gió thơcrtìi gian, đveioêqsaśn nay đveioã có nhưdvzỹng ngâlndśn vêqsaśt nhàn nhạt, hai bêqsasn tịnh xá đveioêqsas̀u mơcrtỉ ra hai ôcufrdvzỷa sôcufr̉ nhỏ, thâlndśp thoáng trôcufrng thâlndśy Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy đveioang tĩnh toạ.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ bưdvzyơcrtíc đveioêqsaśn trưdvzyơcrtíc cưdvzỷa, gõ vào cánh cưdvzỷa tịnh xá cũng đveioưdvzyơcrtịc làm tưdvzỳ cành trúc, khôcufrng biêqsaśt thêqsaś nào, nàng trong lòng có chút cảm giác khâlnds̉n trưdvzyơcrting, hôcufrlndśp thâlndṣt sâlndsu môcufṛt hôcufr̀i, rôcufr̀i nói: “Sưdvzy phụ, con là Tuyêqsaśt Kỳ, là ngưdvzyơcrtìi cho gọi con phải khôcufrng ạ?”.

 

Tiêqsaśng nói của Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzydvzỳ trong phòng truyêqsas̀n ra, bình đveioạm chăvoan̉ng chút cảm tình, nói: “Đacrtúng, con vào đveioâlndsy”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ khôcufri phục lại tinh thâlnds̀n, đveioâlnds̉y cưdvzỷa bưdvzyơcrtíc vào. Trong căvoann phòng bày thiêqsaśt mưdvzyơcrtìi phâlnds̀n giản đveioơcrtin, bàn ghêqsaś trà chén, sát hai bêqsasn bày riêqsasng môcufṛt bàn đveioọc sách, trêqsasn măvoaṇt bàn chỉ có giâlndśy nghiêqsasn bút mưdvzỵc, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzyvoann bản là ngưdvzyơcrtìi khôcufrng thích xa hoa. Lúc này bà đveioang ngôcufr̀i trưdvzyơcrtíc bàn sách, trâlnds̀m măvoaṇc chăvoanm chú nhìn rưdvzỳng trúc bêqsasn ngoài qua ôcufrdvzỷa sôcufr̉.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ bưdvzyơcrtíc đveioêqsaśn phía bà, nhỏ miêqsaṣng nói: “Sưdvzy phụ…”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy châlnds̀m châlndṣm quay ngưdvzyơcrtìi lại nhìn Lục Tuyêqsaśt Kỳ, Lục Tuyêqsaśt Kỳ lại tưdvzỵa nhưdvzy khôcufrng muôcufŕn cùng sưdvzy phụ đveioôcufŕi vọng, nàng cúi thâlndśp đveioâlnds̀u xuôcufŕng. Sưdvzy đveioôcufr̀ hai ngưdvzyơcrtìi họ, chăvoan̉ng ai nói gì, trong phòng khôcufrng khí nhâlndśt thơcrtìi có chút khôcufrng rõ ràng. Kỳ thâlndṣt mà nói, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy cùng Lục Tuyêqsaśt Kỳ chăvoan̉ng ai là ngưdvzyơcrtìi hay nói, tình huôcufŕng này giưdvzỹa bọn họ cũng đveioã tưdvzỳng xuâlndśt hiêqsaṣn trưdvzyơcrtíc đveioâlndsy, nhưdvzyng khôcufrng biêqsaśt thêqsaś nào, vào lúc này, giưdvzỹa sưdvzy đveioôcufr̀ họ lại tưdvzỵa nhưdvzy có cảm giác kỳ quái chưdvzya tưdvzỳng có, làm cho khoảng cách giưdvzỹa bọn họ xa hơcrtin trưdvzyơcrtíc nhiêqsas̀u.

cufṛt lúc sau, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy phá vơcrtĩ trâlnds̀m măvoaṇc, tiêqsaśng nói bình đveioạm, hỏi: “Con lâlnds̀n này đveioêqsaśn Tâlndsy nam, trêqsasn đveioưdvzyơcrtìng có thuâlndṣn lơcrtịi khôcufrng?”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ gâlndṣt gâlndṣt đveioâlnds̀u, nói: “Tôcufŕt ạ, trêqsasn đveioưdvzyơcrtìng đveioi thú yêqsasu hoành hành, nhưdvzyng bọn con đveioêqsas̀u hêqsaśt sưdvzýc tránh xa, cuôcufŕi cùng găvoaṇp đveioưdvzyơcrtịc môcufṛt đveioêqsaṣ tưdvzỷ Ma giáo đveioqsasn khùng, mơcrtíi tìm đveioưdvzyơcrtịc đveioêqsaśn Đacrtôcufṛc Xà Côcufŕc, nhìn thâlndśy….”.

 

Tiêqsaśng nói của nàng đveioôcufṛt nhiêqsasn dưdvzỳng lại, trêqsasn măvoaṇt lưdvzyơcrtít qua chút thôcufŕng khôcufr̉ trong thâlndśy rõ ràng, luôcufrn cả thâlndsn ngưdvzyơcrtìi nàng cũng nhè nhẹ rung đveioôcufṛng. Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy nhìn Lục Tuyêqsaśt Kỳ, trong măvoańt ánh lêqsasn tia lâlndśp lánh, tưdvzỵa nhưdvzy trâlnds̀m ngâlndsm đveioqsas̀u gì, môcufṛt lúc sau nói: “Con có găvoaṇp đveioưdvzyơcrtịc hăvoańn khôcufrng?”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ thâlndśt kinh, nhìn lại Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy ánh măvoańt vâlnds̃n bình đveioạm, nhưdvzyng lại tưdvzỵa nhưdvzy đveioã nhìn thâlndśy thâlndsm tâlndsm nàng. Tuyêqsaśt Kỳ trêqsasn măvoaṇt thâlnds̀n săvoańc biêqsaśn chuyêqsas̉n, nhẹ giọng thôcufŕt: “Sưdvzy phụ, ngưdvzyơcrtìi….ngưdvzyơcrtìi nói gì ạ?”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy lạnh lùng nói: “Ta nói Trưdvzyơcrting Tiêqsas̉u Phàm, hình nhưdvzy nay đveioã là Quỷ Vưdvzyơcrting Tôcufrng Quỷ Lêqsaṣ”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy tiêqsaśng nói khôcufrng lơcrtín, nhưdvzyng vơcrtíi Lục Tuyêqsaśt Kỳ mà nói, lại phảng phâlndśt nhưdvzy là tiêqsaśng sét đveioánh bêqsasn tai, nàng giâlndṣt mình, ngâlnds̉ng đveioâlnds̀u, săvoańc măvoaṇt trăvoańng bêqsaṣch. Nhưdvzyng đveioang đveioưdvzýng trưdvzyơcrtíc măvoaṇt nàng, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzylnds̃n tiêqsaśp tục nhìn vào nhãn tình của nàng, Tuyêqsaśt Kỳ khoé môcufri vưdvzỳa mơcrtỉ lại đveioóng lại, mím chăvoaṇt, khôcufrng nói môcufṛt lơcrtìi nào.

 

Trâlnds̀m măvoaṇc lại môcufṛt lâlnds̀n nưdvzỹa bao trùm khôcufrng gian căvoann tịnh xá.

 

Cũng khôcufrng biêqsaśt qua bao lâlndsu, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzyvoańc măvoaṇt châlnds̀m châlndṣm giãn ra, trong ánh măvoańt bà lúc nhìn Tuyêqsaśt Kỳ, thâlnds̀n săvoańc nhiêqsas̀u phâlnds̀n là thưdvzyơcrting tiêqsaśc, đveioau xót.

 

“Kỳ nhi, con còn muôcufŕn lưdvzỳa dôcufŕi ta đveioêqsaśn lúc nào đveioâlndsy?”. Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy nhìn Lục Tuyêqsaśt Kỳ, châlnds̀m châlndṣm nói.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ tay năvoańm chăvoaṇt thành quyêqsas̀n, làn da vì dụng lưdvzỵc mà làm cho xưdvzyơcrting nơcrtii đveioó cũng trăvoańng bêqsaṣch, hiêqsas̉n nhiêqsasn lúc này, nàng tâlndsm lý đveioã mưdvzyơcrtìi phâlnds̀n kích đveioôcufṛng. Chỉ thâlndśy nàng nhìn âlndsn sưdvzy đveioã nuôcufri mình tưdvzỳ nhỏ đveioêqsaśn lơcrtín, trong măvoańt dâlnds̀n dâlnds̀n môcufrng lung nhưdvzydvzyơcrting, nhưdvzyng cuôcufŕi cùng vâlnds̃n chịu đveioưdvzỵng, nghiêqsaśn chăvoaṇt răvoanng, nàng châlnds̀m châlndṣm quỳ xuôcufŕng, trưdvzyơcrtíc măvoaṇt Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy.

 

“Là con sai rôcufr̀i, đveioã phụ côcufrng sưdvzy phụ giáo hôcufŕi”. Nàng thanh âlndsm môcufr̃i lúc môcufṛt nhỏ, thâlndsn ngưdvzyơcrtìi phảng phâlndśt cũng đveioã nhè nhẹ rung đveioôcufṛng.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy thơcrtỉ dài môcufṛt tiêqsaśng, trong măvoańt là thâlnds̀n săvoańc tang thưdvzyơcrting, phảng phâlndśt nhưdvzydvzỳ trêqsasn thâlndsn ngưdvzyơcrtìi nưdvzỹ đveioêqsaṣ tưdvzỷ này, lại nghĩ đveioêqsaśn nhưdvzỹng chuyêqsaṣn đveioã qua, luôcufrn cả thâlnds̀n tình bản thâlndsn cũng có mâlndśy phâlnds̀n thưdvzyơcrting tâlndsm. Bà châlnds̀m châlndṣm xoay ngưdvzyơcrtìi, bưdvzyơcrtíc tơcrtíi bêqsasn cưdvzỷa sôcufr̉, ngăvoańm nhìn rùng trúc xanh biêqsaśc bêqsasn ngoài, theo gió lay đveioôcufṛng, chỉ khôcufrng biêqsaśt ngưdvzyơcrtìi năvoanm đveioó, còn nhơcrtí tơcrtíi nơcrtii này khôcufrng.

 

“Con đveioưdvzýng dâlndṣy đveioi”. Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy lạnh nhạt nói.

 

Phía sau chăvoan̉ng chút đveioôcufṛng tĩnh, hiêqsas̉n nhiêqsasn Tuyêqsaśt Kỳ vâlnds̃n còn quỳ tại nơcrtii đveioó.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy im lăvoaṇng giâlndsy lát, rôcufr̀i nói: “Kỳ nhi, con trưdvzyơcrtíc nay băvoanng tuyêqsaśt thôcufrng minh, có nhưdvzỹng sưdvzỵ tình ta ban đveioâlnds̀u đveioã tính là khôcufrng nói, chăvoańc con cũng biêqsaśt”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ quỳ phía sau lưdvzyng bà, khôcufrng đveioôcufṛng đveioâlndṣy. Chỉ nghe Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy tiêqsaśp tục nói: “Con cùng Trưdvzyơcrting Tiêqsas̉u Phàm trung gian nhâlndṣp nhăvoaǹng khôcufrng rõ, đveioôcufŕi vơcrtíi con mà nói, chăvoan̉ng qua là môcufṛt đveiooạn nghiêqsaṣt duyêqsasn, con có biêqsaśt khôcufrng?”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ khẽ trả lơcrtìi môcufṛt tiêqsaśng, thanh âlndsm tưdvzỵa hôcufr̀ khó nghe rõ: “Dạ”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy châlnds̀m châlndṣm nói: “Hôcufŕng chi Trưdvzyơcrting Tiêqsas̉u Phàm ngày nay đveioã phản bôcufṛi chính đveioạo, uôcufŕng máu nhâlndṣp ma, hành vi của hăvoańn mưdvzyơcrtìi năvoanm nay, khôcufrng câlnds̀n nói lại chăvoańc con cũng đveioã biêqsaśt. Nói thâlndṣt vơcrtíi con, sưdvzỵ tình giưdvzỹa con và hăvoańn, ngày nay đveioã sơcrtím truyêqsas̀n đveioi nhưdvzydvzya gió đveioâlnds̀y thành, luôcufrn cả chưdvzyơcrtỉng môcufrn Đacrtạo Huyêqsas̀n sưdvzy bá của con cũng đveioã biêqsaśt. Chỉ bâlndśt quá các vị trưdvzyơcrtỉng bôcufŕi còn niêqsaṣm tình con tuôcufr̉i nhỏ vôcufr tri, sau nưdvzỹa thưdvzyơcrting tiêqsaśc con tưdvzy châlndśt thôcufrng tuêqsaṣ, tu hành khôcufrng dêqsas̃, mơcrtíi cho con môcufṛt cơcrticufṛi, con khôcufrng thêqsas̉ nào cưdvzý châlndśp mêqsaslndśt ngôcufṛ”. Nói đveioêqsaśn đveiooạn sau, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy thanh âlndsm dâlnds̀n dâlnds̀n câlndśp bách, giọng nói cũng trơcrtỉ nêqsasn nghiêqsasm khăvoańc.

 

 Lục Tuyêqsaśt Kỳ săvoańc măvoaṇt càng lúc càng trăvoańng bêqsaṣch, nhưdvzyng khôcufrng biêqsaśt thêqsaś nào, thâlndsn ngưdvzyơcrtìi nhưdvzy an tĩnh lại, khôcufrng còn run râlnds̉y nhưdvzydvzỳa rôcufr̀i.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzyvoańc măvoaṇt châlnds̀m châlndṣm trơcrtỉ nêqsasn nhu hoà, quay ngưdvzyơcrtìi lại, đveioơcrtĩ Lục Tuyêqsaśt Kỳ đveioưdvzýng lêqsasn, nhẹ nhàng nói: “Kỳ nhi, con là đveioêqsaṣ tưdvzỷ ta yêqsasu nhâlndśt trong đveioám đveioôcufr̀ng môcufrn, thâlndṣm chí là cả Thanh Vâlndsn Môcufrn thâlndśt mạch, trong thêqsaś hêqsaṣ đveioêqsaṣ tưdvzỷ trẻ tuôcufr̉i, nói đveioêqsaśn thiêqsasn phú đveioạo pháp tu hành thì con là cao nhâlndśt, sau này tiêqsas̀n đveioôcufr̀ thâlndṣt khôcufrng thêqsas̉ hạn lưdvzyơcrtịng đveioưdvzyơcrtịc. Ta đveioôcufŕi vơcrtíi con có kỳ vọng râlndśt cao, con có biêqsaśt khôcufrng?”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ nhỏ tiêqsaśng đveioáp: “Dạ, sưdvzy phụ”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy nhìn nàng: “Vơcrtíi tưdvzy châlndśt của con, vị trí thủ toạ Tiêqsas̉u Trúc Phong nhâlndśt mạch trong tưdvzyơcrting lai, tưdvzỵ nhiêqsasn là dành cho con đveioó, đveioêqsaśn lúc đveioó con đveioưdvzyơcrtịc vạn ngưdvzyơcrtìi kính ngưdvzyơcrtĩng, tĩnh tâlndsm thanh ngôcufṛ thiêqsasn đveioạo, nhưdvzylndṣy, khôcufrng phải chính là môcufṛng tưdvzyơcrtỉng của con trưdvzyơcrtíc đveioâlndsy ưdvzy?”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ trâlnds̀m măvoaṇc khôcufrng nói, chỉ là khẽ cúi đveioâlnds̀u, trêqsasn dung nhan mỹ lêqsaṣ, trưdvzỳ săvoańc măvoaṇt trăvoańng bêqsaṣch, còn trong ánh măvoańt dâlnds̀n dâlnds̀n trơcrtỉ nêqsasn biêqsaśn chuyêqsas̉n, trong đveioó, khôcufrng biêqsaśt tưdvzỳ lúc nào, làn sưdvzyơcrting mơcrtì bao phủ vưdvzỳa rôcufr̀i đveioã biêqsaśn mâlndśt.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy thơcrtỉ dài môcufṛt tiêqsaśng, nói: “Con quay vêqsas̀ nghĩ cho thôcufrng suôcufŕt đveioi”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ đveioưdvzýng trưdvzyơcrtíc măvoaṇt bà, nghe xong cũng khôcufrng lâlndṣp tưdvzýc quay ngưdvzyơcrtìi đveioi ra, mà châlnds̀m châlndṣm ngâlnds̉ng đveioâlnds̀u, hưdvzyơcrtíng vêqsas̀ âlndsn sưdvzycufṛt tay nuôcufri dưdvzyơcrtĩng nàng tưdvzỳ nhỏ đveioêqsaśn lơcrtín.

 

“Gì vâlndṣy, Kỳ nhi?”. Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy hỏi.

 

“Sưdvzy phụ”. Lục Tuyêqsaśt Kỳ châlnds̀m châlndṣm gọi môcufṛt tiêqsaśng, rôcufr̀I nói: “là con khôcufrng phải vơcrtíi ngưdvzyơcrtìi”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzyvoańc đveioâlnds̀u thơcrtỉ dài môcufṛt tiêqsaśng, nói: “Nói ngôcufŕc nghêqsaśch cái gì vâlndṣy?”

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ thâlnds̀n săvoańc tưdvzỵa nhưdvzy có chút bâlndśt ôcufr̉n, trêqsasn khuôcufrn măvoaṇt trưdvzyơcrtíc nay lạnh lùng lại xuâlndśt hiêqsaṣn mâlndśy phâlnds̀n khích đveioôcufṛng, luôcufrn cả hôcufrlndśp cũng dâlnds̀n câlndśp bách. Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzylndśt nhanh phát hiêqsaṣn, nhíu mày hỏi nàng: “Gì vâlndṣy, Kỳ nhi?”.

Lục Tuyêqsaśt Kỳ phảng phâlndśt nhưdvzy trong nôcufṛi tâlndsm nôcufr̉i lêqsasn môcufṛt trâlndṣn kinh đveioào hải lãng, làm cho khuôcufrn măvoaṇt nàng nhưdvzy gió mâlndsy biêqsaśn chuyêqsas̉n, nhưdvzyng cuôcufŕi cùng, nàng châlndṣm châlndṣm hưdvzyơcrtíng vêqsas̀ Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy, nhỏ giọng nói: “Sưdvzy phụ, ngưdvzyơcrtìi nói khôcufrng sai, con thưdvzỵc là hôcufr̀ đveioôcufr̀, giưdvzỹa con và Trưdvzyơcrting Tiêqsas̉u Phàm, con đveioã biêqsaśt, chỉ là môcufṛt đveiooạn nghiêqsaṣt duyêqsasn căvoann bản là khôcufrng có khả năvoanng”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy trong măvoańt lưdvzyơcrtít qua môcufṛt tia thưdvzyơcrting xót, nhẹ nhàng nói: “Kỳ nhi, quay đveioâlnds̀u là bơcrtì, chỉ câlnds̀n con chăvoaṇt đveioưdvzýt tơcrti tình, khôcufrng có gì là khôcufrng đveioưdvzyơcrtịc, chí ít, còn có sưdvzy phụ, còn có Tiêqsas̉u Trúc Phong, còn có Thanh Vâlndsn Môcufrn có thêqsas̉ dung nạp con”.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ đveioôcufṛt nhiêqsasn ngâlnds̉ng đveioâlnds̀u, râlndśt nhanh râlndśt mạnh. Đacrtqsas̀u làm cho ngưdvzyơcrtìi ta kinh ngạc, chỉ thâlndśy trêqsasn dung nhan thanh lêqsaṣ của nàng, lúc này đveioã ngâlndṣp tràn thôcufŕng khôcufr̉ đveioau xót, luôcufrn cả thanh âlndsm cũng có mâlndśy phâlnds̀n run râlnds̉y: “Sưdvzy phụ thưdvzỵc sưdvzỵ là con chăvoaṇt khôcufrng đveioưdvzyơcrtịc”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzyvoańc măvoaṇt đveioạI biêqsaśn, nhìn chăvoaǹm chăvoaǹm vào Lục Tuyêqsaśt Kỳ, đveioôcufṛt nhiêqsasn hai tiêqsaśng “cái gì?” đveioâlndsm thăvoan̉ng vào màng nhĩ Lục Tuyêqsaśt Kỳ. Tuyêqsaśt Kỳ khôcufrng chút sơcrtị hãi, khôcufrng chút lùi lại, đveioưdvzýng môcufṛt chôcufr̃ bâlndśt đveioôcufṛng, chỉ mím chăvoaṇt môcufri, thâlndsn hình khẽ rung đveioôcufṛng.

 

“Con…con nói gì?”, Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioai sưdvzy thanh âlndsm cũng run râlnds̉y, nhưdvzyng lơcrtìi nói lại chưdvzýa đveioâlnds̀y giâlndṣn dưdvzỹ: “Con..con là nghịch đveioôcufr̀..con có biêqsaśt con vưdvzỳa nói cái gì khôcufrng?”.

 

Trêqsasn khuôcufrn măvoaṇt Lục Tuyêqsaśt Kỳ sơcrtím đveioã trăvoańng bêqsaṣch khôcufrng còn chút máu, nhưdvzyng nàng lại nghêqsasnh kháng ánh măvoańt Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy, phảng phâlndśt đveioã hạ đveioưdvzyơcrtịc quyêqsaśt tâlndsm, quyêqsaśt nhiêqsasn nói: “Sưdvzy phụ, ngưdvzyơcrtìi tưdvzỳ nhỏ đveioã thu dưdvzyơcrtĩng con, nuôcufri con khôcufrn lơcrtín, dạy dôcufr̃ con, âlndsn sâlndsu khôcufrng gì sánh đveioưdvzyơcrtịc. Tuyêqsaśt Kỳ bâlndśt hiêqsaśu, làm âlndsn sưdvzy giâlndṣn dưdvzỹ thưdvzyơcrting tâlndsm, tôcufṛi đveioáng muôcufrn chêqsaśt”.

 

Nàng bạch y lay đveioôcufṛng, lại môcufṛt làn nưdvzỹa quỳ trưdvzyơcrtíc măvoaṇt Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy, nói: “Tuyêqsaśt Kỳ dù chêqsaśt cũng khôcufrng dám phản bôcufṛi âlndsn sưdvzy chính đveioạo, ngày sau nêqsaśu găvoaṇp Trưdvzyơcrting Tiêqsas̉u Phàm, đveioêqsaṣ tưdvzỷ sẽ toàn tâlndsm toàn lưdvzỵc, dùng Thiêqsasn Gia lâlndśy tính mạng hăvoańn, nêqsaśu khôcufrng thành, thì sẽ chêqsaśt dưdvzyơcrtíi tay hăvoańn”.

 

Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzycufŕn nôcufṛ ý đveioâlnds̀y măvoaṇt, nghe thâlndśy Lục Tuyêqsaśt Kỳ nói khôcufrng dám phản bôcufṛi chính đveioạo, muôcufŕn cùng Trưdvzyơcrting Tiêqsas̉u Phàm quyêqsaśt sinh tưdvzỷ, săvoańc măvoaṇt mơcrtíi hoà hoãn trơcrtỉ lại, nhưdvzyng nhưdvzỹng lơcrtìi tiêqsaśp theo của Lục Tuyêqsaśt Kỳ, lại làm săvoańc măvoaṇt bà đveioại biêqsaśn.

 

Lục Tuyêqsaśt Kỳ quỳ trưdvzyơcrtíc măvoaṇt bà, hôcufrlndśp thâlndṣt sâlndsu, ánh măvoańt đveioã thu lại, nhìn vêqsas̀ phía trưdvzyơcrtíc, lại nhưdvzy nhìn vào thâlndsm tâlndsm mình, châlnds̀m châlndṣm nói: “Nhưdvzyng sơcrtịi tơcrti tình tôcufṛi nghiêqsaṣt đveioó, thưdvzỵc sưdvzỵ là đveioêqsaṣ tưdvzỷ khôcufrng chăvoaṇt đveioưdvzýt, khôcufrng chém rơcrtìi”.

 

Trong phòng lại bao trùm môcufṛt phen tĩnh lăvoaṇng, phảng phâlndśt luôcufrn cả tiêqsaśng hôcufrlndśp cũng ngưdvzỳng lại, nhưdvzyng chỉ môcufṛt khăvoańc sau, vang lêqsasn tiêqsaśng quát tháo săvoańc nhọn của Thuỷ Nguyêqsaṣt đveioại sưdvzy, truyêqsas̀n ra ngoài, vang vọng cả tịnh xá.

 

“Ngưdvzyơcrtii…ngưdvzyơcrtii đveioúng là nghịch đveioôcufr̀…ngưdvzyơcrtii mau cút ra cho ta..cút ra..ta khôcufrng muôcufŕn nhìn thâlndśy măvoaṇt ngưdvzyơcrtii nưdvzỹa…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.