Tru Tiên

Chương 153 : Luyện Ngục

    trước sau   
   

dfzì Kỳ Sơfefen, tôdfzỉng đddcuưrzazơfefèng Ma giáo Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing, xơfefe xác tiênbmku đddcunbmk̀u, môdfzịt môdfzin phái đddcuã tưrzaz̀ng râfbdḱt lơfefén, bôdfzĩng nhiênbmkn chênbmḱt trênbmkn môdfzịt nưrzaz̉a sôdfzí ngưrzazơfefèi, vôdfzi luâfbdḳn có hỏi trơfefèi cao thênbmḱ nào cũng đddcuâfbdku biênbmḱt, môdfzin phiênbmḳt hùng mạnh đddcuó sao bôdfzĩng nhiênbmkn phải gánh chịu tôdfzỉn thâfbdḱt thảm khôdfzíc này. Trong sôdfzí nhiênbmk̀u nhiênbmḳt huyênbmḱt đddcuênbmḳ tưrzaz̉ đddcuó, có nhưrzaz̃ng ngưrzazơfefèi chiênbmḱn khí ngang trơfefèi, thênbmḱ mà khi trơfefẻ vênbmk̀ rôdfzìi, chỉ còn lại môdfzịt mình Quỷ Vưrzazơfefeng, toàn thâfbdkn đddcuâfbdk̃m máu.

 

Bóng ôdfzing lan rôdfzịng trênbmkn mănlsḷt đddcuâfbdḱt, môdfzĩi môdfzịt ngưrzazơfefèi có mănlsḷt tại Hôdfzì Kỳ Sơfefen lúc này, trênbmkn khuôdfzin mănlsḷt đddcuênbmk̀u hiênbmḳn rõ nghi ngơfefè, còn trong lòng thì thâfbdk̀m hỏi, loài thú yênbmku đddcuôdfzịc ác, tàn nhâfbdk̃n đddcuó, rôdfzít cuôdfzịc thì ai mơfeféi có thênbmk̉ là đddcuôdfzíi thủ của chúng đddcuâfbdky?

 

Sau khi Quỷ Vưrzazơfefeng trơfefẻ vênbmk̀, đddcuòng hănlsl̉n cưrzaz̉a bênbmḱn quan tu luyênbmḳn, khôdfzing môdfzịt ai có can đddcuảm hỏi đddcuã xảy ra chuyênbmḳn gì, nhưrzazng mọi ngưrzazơfefèi cũng khôdfzing phải chơfefè đddcuơfefẹi quá lâfbdku, râfbdḱt nhanh chóng, tin tưrzaźc lâfbdk̀n lưrzazơfefẹt đddcuưrzazơfefẹc chuyênbmk̉n vênbmk̀, sưrzaẓ viênbmḳc rôdfzìi cũng dâfbdk̀n dâfbdk̀n đddcuưrzazơfefẹc sáng tỏ. Thì ra trong trâfbdḳn Tâfbdky nam đddcuại chiênbmḱn đddcuó, Ma giáo ba đddcuại phiênbmḳt phái lâfbdk̀n đddcuâfbdk̀u tiênbmkn hơfefẹp lưrzaẓc, cùng đddcuôdfzíi phó vơfeféi thú yênbmku, tuy nhiênbmkn vì lẽ cơfefé gì ba đddcuại phiênbmḳt phái lại ngâfbdḱm ngâfbdk̀m tụ họp, hoănlsḷc giả ai nâfbdḱy đddcuênbmk̀u có mưrzazu đddcuôdfzì riênbmkng, thì chỉ sơfefẹ ngoài Quỷ Vưrzazơfefeng ra khôdfzing còn ai hiênbmk̉u nôdfzỉi.




 

Còn kênbmḱt quả của trâfbdḳn đddcuại chiênbmḱn này, Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing tôdfzỉn thâfbdḱt trênbmkn môdfzịt nưrzaz̉a sôdfzí ngưrzazơfefèi thì khôdfzing nói, còn Vạn Đlzvmôdfzịc Môdfzin, đddcuâfbdk̀u tiênbmkn trong môdfzin nôdfzịi loạn, làm tôdfzỉn thưrzazơfefeng nguyênbmkn khí trâfbdk̀m trọng. Sau đddcuâfbdḱy, thú yênbmku còn xôdfzing thănlsl̉ng vào Đlzvmôdfzịc Xà Côdfzíc, rôdfzít cuôdfzịc sót lại chỉ vài ba đddcuênbmḳ tưrzaz̉ võ côdfzing thâfbdkm hâfbdḳu, nhưrzazng dưrzazơfefèng nhưrzaz cũng trong tình trạng thưrzazơfefeng tích nguy kịch. Đlzvmênbmḱn nôdfzĩi nhưrzazfefẹp Hoan Phái thơfefèi gian qua cưrzaź im lìm, mơfefè mơfefè ám ám hành sưrzaẓ, thênbmḱ mà khôdfzing biênbmḱt vì lý do gì cũng toàn phái chi lưrzaẓc cho trâfbdḳn đddcuại chiênbmḱn, nhưrzazng đddcuưrzaźng trưrzazơfeféc sưrzaźc mạnh tưrzazơfefẻng nhưrzazdfzi cùng vôdfzifbdḳn của thú yênbmku thì cả cánh quâfbdkn cũng đddcuênbmk̀u tưrzaz̉ chiênbmḱn.

 

Thơfefèi khănlsĺc âfbdḱy, Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing cũng gánh chịu tôdfzỉn thâfbdḱt nănlsḷng nênbmk̀, trênbmkn dưrzazơfeféi hoang mang, kinh hãi, nhưrzazng nói gì đddcui nưrzaz̃a, so vơfeféi các môdfzin phái khác, nhưrzaz Vạn Đlzvmôdfzịc Môdfzin hay Hơfefẹp Hoan Phái, thì tình huôdfzíng cũng có phâfbdk̀n khả quan hơfefen. Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing đddcuại bôdfzị phâfbdḳn cao thủ đddcuênbmk̀u lưrzazu lại Hôdfzì Kỳ Sơfefen, bơfefẻi thênbmḱ thưrzaẓc lưrzaẓc chủ yênbmḱu thưrzaẓc sưrzaẓ vâfbdk̃n chưrzaza bị hoa tôdfzỉn. Nhưrzazng Vạn Đlzvmôdfzịc Môdfzin và Hơfefẹp Hoan Phái, đddcuênbmk̀u đddcuã cưrzaz̉ hênbmḱt ngưrzazơfefèi tham gia vào trâfbdḳn chiênbmḱn, sau đddcuó có ai trôdfzín đddcuưrzazơfefẹc hay khôdfzing thì khôdfzing sao biênbmḱt.

 

Ngày hôdfzim âfbdḱy, sau nhiênbmk̀u ngày tu dưrzazơfefẽng, đddcuưrzaźng trưrzazơfeféc nhưrzaz̃ng suy đddcuoán, lo lănlsĺng phâfbdḳp phôdfzìng của bọn môdfzin hạ đddcuênbmḳ tưrzaz̉, lâfbdk̀n nưrzaz̃a Quỷ Vưrzazơfefeng xuâfbdḱt hiênbmḳn trưrzazơfeféc toàn bôdfzị đddcuênbmḳ tưrzaz̉ của Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing. Đlzvmôdfzíi vơfeféi nhưrzaz̃ng vâfbdḱn đddcuênbmk̀ xảy ra trong trâfbdḳn đddcuại chiênbmḱn thảm bại đddcuó, Quỷ Vưrzazơfefeng kênbmk̉ cũng khôdfzing hênbmk̀ kênbmk̉, chỉ đddcuưrzaźng tại nơfefei âfbdḱy, liênbmkn tục đddcuưrzaza xuôdfzíng nhiênbmk̀u mênbmḳnh lênbmḳnh, râfbdḱt nhanh chóng, cả ngọn núi Hôdfzì Kỳ Sơfefen tưrzaźc thơfefèi xáo đddcuôdfzịng.

 

fbdḱt thảy mọi ngưrzazơfefèi bănlsĺt đddcuâfbdk̀u thu dọn hành lý, gói ghém mọi thưrzaź, chuâfbdk̉n bị cả lưrzazơfefeng khôdfzi, nưrzazơfeféc uôdfzíng. Nguyênbmkn nhâfbdkn là vì Quỷ Vưrzazơfefeng trong mênbmḳnh lênbmḳnh cuôdfzíi cùng, đddcuã nói rõ ràng mọi viênbmḳc, vì lẽ hiênbmḳn nay yênbmku thú đddcuang ra sưrzaźc tàn phá trung thôdfzỉ, mà Thánh giáo nguyênbmkn khí đddcuã bị đddcuại thưrzazơfefeng, vì tưrzazơfefeng lai sau này của Thánh giáo, Quỷ Vưrzazơfefeng đddcuã quyênbmḱt đddcuịnh, Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing toàn thênbmk̉ trênbmkn dưrzazơfeféi, đddcuôdfzìng loạt thănlsl̉ng hưrzazơfeféng vênbmk̀ phía Tâfbdky bănlsĺc, tiênbmḱn vào vùng Vạn Lý Man Hoang, vùng đddcuâfbdḱt âfbdḱy, theo truyênbmk̀n thuyênbmḱt, chính là nơfefei đddcuã sản sinh ra Thánh giáo: “Man Hoang Thánh Đlzvmnbmḳn”.

 

Tại môdfzịt nơfefei trong bưrzaźc tranh xáo đddcuôdfzịng âfbdḱy, Quỷ Vưrzazơfefeng sănlsĺc mănlsḷt khôdfzing môdfzịt chút biênbmk̉u tình, hai tay chănlsĺp phía sau lưrzazng, hưrzazơfeféng vênbmk̀ phía hàn bănlslng thạch thâfbdḱt sâfbdku bênbmkn trong lòng núi, câfbdḱt bưrzazơfeféc. Cuôdfzịc hành trình lâfbdk̀n này xa xôdfzii vạn dănlsḷm, vả chănlslng, man hoang, nơfefei âfbdḱy hoang vu, khôdfzi hạn, so vơfeféi hoàn cảnh hiênbmḳn nay của Bích Dao, tuyênbmḳt đddcuôdfzíi ngàn lâfbdk̀n khôdfzing thích hơfefẹp. Ngay tưrzaz̀ đddcuâfbdk̀u Quỷ Vưrzazơfefeng đddcuã có ý đddcuịnh nhơfefè câfbdḳy Tiênbmk̉u Bạch chiênbmḱu côdfzí đddcuênbmḱn Bích Dao, Cưrzaz̉u Vĩ Thiênbmkn Hôdfzì đddcuó ngàn nănlslm đddcuạo hạnh, thênbmkm nưrzaz̃a Hôdfzì Kỳ Sơfefen lại có cơfefe quan trùng đddcunbmḳp, tưrzaẓ nhiênbmkn sẽ khôdfzing còn chút sơfefefefẻ nào. Thênbmḱ nhưrzazng sưrzaẓ tình hiênbmḳn nay lại có chút biênbmḱn đddcuôdfzỉi, tưrzaz̀ khi ôdfzing trơfefẻ vênbmk̀ đddcuênbmḱn giơfefè, hâfbdk̀u nhưrzaz khôdfzing còn thâfbdḱy bóng dáng Tiênbmk̉u Bạch đddcuâfbdku cả, cho dù đddcuã có hỏi vài ngưrzazơfefèi, thì thâfbdḳt sưrzaẓ cũng khôdfzing ai biênbmḱt rõ côdfzi ả đddcuã đddcui đddcuâfbdku.

 

Nghĩ đddcuênbmḱn chuyênbmḳn này, Quỷ Vưrzazơfefeng khẽ cau mày, bâfbdḱt giác khôdfzing hiênbmk̉u tưrzaẓ lúc nào, chơfefẹt phát hiênbmḳn tưrzaẓ bản thâfbdkn mình đddcuã đddcuưrzaźng trưrzazơfeféc cưrzaz̉a hàn bănlslng thạch thâfbdḱt, nưrzaz̃ nhi đddcuang ơfefẻ trong đddcuó, buôdfzing môdfzịt tiênbmḱng thơfefẻ dài ôdfzing mơfefẻ cưrzaz̉a bưrzazơfeféc vào trong.

 

Quỷ Lênbmḳ đddcuang ơfefẻ trong đddcuâfbdḱy, lănlsḷng lẽ bâfbdk̀u bạn vơfeféi Bích Dao, tưrzaz̀ đddcuănlsl̀ng sau có tiênbmḱng đddcuôdfzịng vang lênbmkn, hănlsĺn cũng khôdfzing buôdfzìn quay lại.

Quỷ Vưrzazơfefeng châfbdḳm rãi bưrzazơfeféc đddcuênbmḱn, đddcuưrzaźng bênbmkn cạnh Quỷ Lênbmḳ, cùng hănlsĺn hưrzazơfeféng vênbmk̀ phía nưrzaz̃ nhi vâfbdk̃n đddcuang nănlsl̀m lănlsḷng thinh bênbmkn trênbmkn tâfbdḱm hàn bănlslng thạch đddcuá, sănlsĺc mănlsḷt nàng nhơfefẹt nhạt, nhưrzazng dung mạo vâfbdk̃n kiênbmk̀u diênbmk̃m, thanh khiênbmḱt nhưrzaz ngày nào. Dưrzazơfefèng nhưrzaz ơfefẻ nơfefei u linh tănlslm tôdfzíi nàng vâfbdk̃n còn biênbmḱt đddcuưrzazơfefẹc, trênbmkn thênbmḱ gian này, còn có hai ngưrzazơfefèi đddcuàn ôdfzing quan trọng nhâfbdḱt trong cuôdfzịc đddcuơfefèi nàng, cũng chính là hai ngưrzazơfefèi đddcuang đddcuưrzaźng tại đddcuó.

 

Nét an tịnh hiênbmḳn rõ trênbmkn khuôdfzin mănlsḷt thanh tú của nàng, trôdfzing râfbdḱt ung dung, tưrzaẓa nhưrzazdfzi cùng thanh thản.

 

Quỷ Vưrzazơfefeng mải đddcuưrzaźng đddcuâfbdḱy ngănlsĺm nhìn Bích Dao, tưrzaz̀ sâfbdku trong đddcuôdfzinlsĺt buôdfzìn u ám của ôdfzing, rưrzaẓc lênbmkn môdfzịt chút dịu dàng hiênbmḱm có, phải đddcuênbmḱn môdfzịt lúc lâfbdku sau, mơfeféi thơfefẻ môdfzịt hơfefei dài, câfbdḳm rãi nói: “Ngưrzazơfefei sao khôdfzing đddcui thu dọn hành lý đddcui?”.

 

Quỷ Lênbmḳ khôdfzing ngâfbdk̉ng đddcuâfbdk̀u lênbmkn, cũng khôdfzing trưrzaẓc tiênbmḱp đddcuáp trả, trái lại còn lênbmkn tiênbmḱng hỏi Quỷ Vưrzazơfefeng: “Tôdfzii nghe nói Man Hoang chung quanh môdfzịt dănlsḷm, khôdfzing phải là xa mạc hoang vu thì là hoang mạc mênbmknh môdfzing, quanh nănlslm nóng bưrzaźc khác thưrzazơfefèng, phải vâfbdḳy khôdfzing?”.

 

Quỷ Vưrzazơfefeng gâfbdḳt đddcuâfbdk̀u, nói: “Phải, trưrzazơfeféc đddcuâfbdky, ta đddcuã tưrzaz̀ng đddcuênbmḱn Man Hoang Thánh Đlzvmnbmḳn, thơfefèi tiênbmḱt nơfefei âfbdḱy quả thâfbdḳt là nhưrzaz ngưrzazơfefei đddcuã nói”.

 

Quỷ Lênbmḳ cau mày nói: “Vâfbdḳy Bích Dao làm sao chịu nôdfzỉi, vơfeféi tình trạng….hiênbmḳn nay của nàng, làm sao có thênbmk̉ chịu nôdfzỉi cưrzaẓc khôdfzỉ đddcuó?”.

 

Quỷ Vưrzazơfefeng liênbmḱc sang Quỷ Lênbmḳ, trả lơfefèi: “Ta tưrzaz̀ đddcuâfbdk̀u đddcuã khôdfzing có ý mang theo Dao nhi đddcuênbmḱn Man Hoang”.

 

Quỷ Lênbmḳ tưrzaźc thơfefèi biênbmḱn sănlsĺc, quay sang Quỷ Vưrzazơfefeng, Quỷ Vưrzazơfefeng nói: “Man Hoang hoang vu nóng bưrzaźc, đddcuích thưrzaẓc khôdfzing thích hơfefẹp vơfeféi Dao nhi, tưrzaz̀ đddcuâfbdk̀u ta đddcuã tính đddcuênbmk̉ nó lại Hôdfzì Kỳ Sơfefen này, đddcuơfefẹi sau khi chúng ta ra ngoài hênbmḱt, sẽ mơfefẻ cơfefe quan, đddcuóng chănlsḷt lôdfzíi vào, nhưrzaz thênbmḱ thì cưrzaẓc kỳ an toàn. Phòng khi vạn nhâfbdḱt cũng câfbdk̀n môdfzịt ngưrzazơfefèi ít nhâfbdḱt môdfzĩi tháng vênbmk̀ đddcuâfbdky môdfzịt lâfbdk̀n đddcuênbmk̉ kiênbmk̉m tra, phòng khi có sưrzaẓ xảy ra ngoài ý muôdfzín”.

 

Quỷ Lênbmḳ tưrzaźc thơfefèi bâfbdḳt dâfbdḳy, hỏi: “Ôzrknng câfbdk̀n ngưrzazơfefèi nào?”.

 

Quỷ Vưrzazơfefeng thong thả trả lơfefèi: “Nguyênbmkn là ta đddcuã có ý giao phó cho Tiênbmk̉u Bạch, côdfzirzazơfefeng âfbdḱy đddcuạo hạnh cao thâfbdkm, hơfefen nưrzaz̃a cũng râfbdḱt sănlsl̃n lòng nghỉ ngơfefei vài ba nănlslm tại Hôdfzì Kỳ Sơfefen này, nhưrzazng chănlsl̉ng hiênbmk̉u vì sao, mâfbdḱy ngày qua ta kiênbmḱm thênbmḱ nào cũng khôdfzing thênbmk̉ gănlsḷp”.

 

Quỷ Lênbmḳ tưrzaźc thơfefèi hơfefei biênbmḱn sănlsĺc, nhìn ra sưrzaẓ viênbmḳc âfbdḱy, Quỷ Vưrzazơfefeng trong lòng dao đddcuôdfzịng, hỏi: “Sao hả, ngưrzazơfefei biênbmḱt côdfzirzazơfefeng âfbdḱy đddcui đddcuâfbdku à?”.

 

Quỷ Lênbmḳ châfbdk̀m châfbdḳm lănlsĺc đddcuâfbdk̀u, trâfbdk̀m ngâfbdkm môdfzịt lúc, rôdfzìi nói: “Đlzvmênbmk̉ tôdfzii ơfefẻ lại đddcuâfbdky chănlslm sóc Bích Dao”.

 

Quỷ Vưrzazơfefeng ngưrzaz̀ng lại, nhìn hănlsĺn, bảo: “Ngưrzazơfefei chănlslm sóc Bích Dao ta đddcuưrzazơfefeng nhiênbmkn yênbmkn tâfbdkm, ta cũng tin tưrzazơfefẻng ơfefẻ ngưrzazơfefei hơfefen, tuy nhiênbmkn Thánh giáo hiênbmḳn nay vưrzaz̀a gănlsḷp chuyênbmḳn, ta có lòng muôdfzín hôdfzìi phục thanh uy, trưrzazơfeféc tiênbmkn câfbdk̀n phải trâfbdḱn yênbmkn giáo chúng, môdfzịt lòng theo Thánh giáo, bênbmkn cạnh râfbdḱt câfbdk̀n có nhưrzaz̃ng nhâfbdkn tài nhưrzaz ngưrzazơfefei”.




 

Quỷ Lênbmḳ tưrzaz̀ tưrzaz̀ thu hôdfzìi tia nhìn tưrzaz̀ chôdfzĩ Bích Dao, châfbdḳm rãi chuyênbmk̉n sang Quỷ Vưrzazơfefeng, đddcuôdfzịt nhiênbmkn hỏi: “Trâfbdḳn đddcuại chiênbmḱn vơfeféi yênbmku thú lâfbdk̀n này, nhưrzaz̃ng đddcuênbmḳ tưrzaz̉ đddcui theo ôdfzing đddcuênbmk̀u đddcuã chênbmḱt hênbmḱt?”.

 

Quỷ Vưrzazơfefeng gâfbdk̀n nhưrzaz biênbmḱn sănlsĺc, hai mănlsĺt sáng rưrzaẓc, hănlsĺn là ngưrzazơfefèi đddcuâfbdk̀u tiênbmkn dám đddcuôdfzíi mănlsḷt vơfeféi ôdfzing nhănlsĺc lại chuyênbmḳn này, chỉ là ôdfzing tuyênbmḳt khôdfzing hênbmk̀ giâfbdḳn dưrzaz̃, chỉ chănlslm chănlslm nhìn Quỷ Lênbmḳ, rôdfzìi châfbdk̀m châfbdḳm trả lơfefèi: “Đlzvmênbmk̀u đddcuã chênbmḱt hênbmḱt”.

 

Quỷ Lênbmḳ thu hôdfzìi lại ánh nhìn, lâfbdk̀n nưrzaz̃a dưrzaz̀ng lại trênbmkn thâfbdkn thênbmk̉ của Bích Dao, mãi môdfzịt hôdfzìi lâfbdku sau, hănlsĺn nói: “Sau trâfbdḳn đddcuại chiênbmḱn âfbdḱy, tuy nói rănlsl̀ng Ma giáo nguyênbmkn khí đddcuại thưrzazơfefeng, nhưrzazng thưrzaẓc tênbmḱ chỉ là Vạn Đlzvmôdfzịc Môdfzin và Hơfefẹp Hoan Phái toàn quâfbdkn tưrzaz̉ chiênbmḱn, còn chúng ta thưrzaẓc lưrzaẓc vâfbdk̃n còn, khôdfzing câfbdk̀n phải nói, thưrzaẓc sưrzaẓ là thơfefèi cơfefe đddcuênbmk̉ thôdfzíng nhâfbdḱt Ma giáo. Vơfeféi tình thênbmḱ hiênbmḳn nay, cho dù khôdfzing có ta ơfefẻ lại, trong Thánh giáo chúng ta cũng đddcuã khôdfzing còn ai có khả nănlslng tranh giành thôdfzíng lĩnh vơfeféi ôdfzing”. Hănlsĺn thơfefè ơfefe nói tiênbmḱp: “Nhưrzazng vơfeféi tình cảnh hiênbmḳn nay của Bích Dao, vâfbdk̃n câfbdk̀n có ngưrzazơfefèi chănlslm sóc, ôdfzing nênbmkn đddcuênbmk̉ ta lưrzazu lại đddcuâfbdky chănlslm sóc cho nàng thì tôdfzít hơfefen.”

 

Quỷ Vưrzazơfefeng thích thú nhìn y môdfzịt chôdfzíc, gâfbdḳt đddcuâfbdk̀u nói: “Ngưrzazơfefei đddcuã nói nhưrzazfbdḳy, ta cũng khôdfzing miênbmk̃n cưrzazơfefẽng. Dao nhi tạm thơfefèi ta giao phó cho ngưrzazơfefei, ta cũng tin là ngưrzazơfefei sẽ chănlslm sóc tôdfzít cho nó, nhưrzazng mà ngưrzazơfefei câfbdk̀n phải nhơfefé, thú yênbmku khôdfzing nhưrzaz̃ng thưrzaẓc lưrzaẓc đddcuáng sơfefẹ, cảm giác còn râfbdḱt nhạy bén, đddcuênbmk̉ phòng khi vạn nhâfbdḱt, tôdfzít nhâfbdḱt ngưrzazơfefei nênbmkn đddcuóng bít các lôdfzíi ra vào, sau đddcuó, đddcuại khái ngưrzazơfefei cưrzaź môdfzĩi tháng môdfzịt lâfbdk̀n vênbmk̀ đddcuâfbdky kiênbmk̉m tra là đddcuưrzazơfefẹc rôdfzìi, nhưrzaz thênbmḱ thì khôdfzing còn vâfbdḱn đddcuênbmk̀ gì khôdfzing thoả đddcuáng”.

 

Quỷ Lênbmḳ châfbdk̀m châfbdḳm gâfbdḳt đddcuâfbdk̀u, cũng có nghĩa là hănlsĺn đddcuã đddcuôdfzìng ý. Ánh mănlsĺt của Quỷ Vưrzazơfefeng môdfzịt lâfbdk̀n nưrzaz̃a chuyênbmk̉n vênbmk̀ phía nưrzaz̃ nhi, khoảnh khănlsĺc ngay sau đddcuâfbdḱy, ôdfzing buôdfzịt miênbmḳng, buôdfzing môdfzịt tiênbmḱng thơfefẻ dài, rôdfzìi quay ngưrzazơfefèi câfbdḱt bưrzazơfeféc ra khỏi thạch thâfbdḱt.

 

Ngay lúc ôdfzing bưrzazơfeféc ra gâfbdk̀n đddcuênbmḱn cưrzaz̉a, giọng Quỷ Lênbmḳ tưrzaz̀ phía sau chơfefẹt nhiênbmkn vọng tơfeféi: “Tôdfzing chủ…..”.

 

Quỷ Vưrzazơfefeng ngâfbdk̉n ngưrzazơfefèi, hơfefei có vẻ ngạc nhiênbmkn, Quỷ Lênbmḳ râfbdḱt ít khi chủ đddcuôdfzịng nói chuyênbmḳn vơfeféi ôdfzing, giơfefè khănlsĺc này đddcuôdfzịt nhiênbmkn câfbdḱt tiênbmḱng gọi, khôdfzing hiênbmk̉u là vì lẽ gì, tưrzaźc thì đddcuáp trả: “Có chuyênbmḳn gì?”.

 

Quỷ Lênbmḳ trâfbdk̀m ngâfbdkm giâfbdky lát, bâfbdḱt ngơfefè lênbmkn tiênbmḱng hỏi: “Ôzrknng trong lòng có oán hâfbdḳn tôdfzii khôdfzing?”.

 

Quỷ Vưrzazơfefeng lănlsḷng thinh quan sát hănlsĺn, khôdfzing nói lâfbdḱy môdfzịt lơfefèi, trôdfzing nét mănlsḷt hănlsĺn khôdfzing nhìn đddcuưrzazơfefẹc rõ trong lòng hănlsĺn đddcuang nghĩ gì.

 

Quỷ Lênbmḳ châfbdḳm rãi nói tiênbmḱp: “Bích Dao là tại tôdfzii nênbmkn mơfeféi trơfefẻ nênbmkn nhưrzaz thênbmḱ, trong lòng ôdfzing, hănlsl̉n hâfbdḳn tôdfzii râfbdḱt nhiênbmk̀u?”.

 

nlsĺc mănlsḷt hănlsĺn thản nhiênbmkn, có vẻ nhưrzaz khôdfzing liênbmkn quan gì tơfeféi vâfbdḱn đddcuênbmk̀ hănlsĺn vưrzaz̀a nói đddcuênbmḱn, chỉ duy có Quỷ Vưrzazơfefeng gâfbdk̀n nhưrzaz khôdfzing thôdfzít đddcuưrzazơfefẹc môdfzịt lơfefèi. Giưrzaz̃a chôdfzín thạch thâfbdḱt, hai ngưrzazơfefèi đddcuàn ôdfzing gâfbdk̀n nhưrzazfbdḱt đddcuôdfzịng đddcuưrzaźng đddcuôdfzíi mănlsḷt vơfeféi nhau, bâfbdk̀u khôdfzing khí chung quanh tưrzazơfefẻng chưrzaz̀ng nhưrzaz đddcuôdfzing đddcuănlsḷc lại.

 

rzaz̀ng làn khói mỏng bênbmkn dưrzazơfeféi Bích Dao, tưrzaz̀ nơfefei tâfbdḱm hàn bănlslng thạch đddcuá, nhè nhẹ bôdfzíc lênbmkn, lan toả giưrzaz̃a khôdfzing trung, khôdfzing biênbmḱt tưrzaẓ bao lâfbdku rôdfzìi, tưrzaz̀ phía sau đddcuôdfzịt nhiênbmkn vang vọng tiênbmḱng Thạch Môdfzin đddcuang mơfefẻ, khôdfzing nói lâfbdḱy môdfzịt tiênbmḱng nào, Quỷ Vưrzazơfefeng lănlsḷng lẽ bưrzazơfeféc ra ngoài.

 

“Kẹt kẹt!…” tiênbmḱng kênbmku trâfbdk̀m nhẹ vang lênbmkn, Thạch môdfzin môdfzịt lâfbdk̀n nưrzaz̃a đddcuóng chănlsḷt, đddcuênbmk̉ lại môdfzịt mình Quỷ Lênbmḳ bâfbdk̀u bạn vơfeféi Bích Dao bênbmkn trong hàn bănlslng thạch thâfbdḱt. Khuôdfzin mănlsḷt hănlsĺn thâfbdk̃n thơfefè, ngâfbdk̉n ngơfefe, mơfefẻ to mănlsĺt nhìn theo nưrzaz̃ tưrzaz̉ đddcuang nănlsl̀m trưrzazơfeféc mănlsḷt.

 

* * * * * *

 

rzaz̀ng râfbdḳm hoang sơfefe, già côdfzĩi mà râfbdḳm rạp, gió tưrzaz̀ng cơfefen, tưrzaz̀ng cơfefen thôdfzỉi đddcuênbmḱn mang theo môdfzịt thưrzaź mùi vị thâfbdḳt đddcuáng sơfefẹ, giôdfzíng nhưrzaz mùi cháy khét, quang cảnh xơfefe xác, hoang tàn. Rưrzaz̀ng câfbdky vôdfzín dĩ xanh biênbmḱc, nay khănlsĺp nơfefei đddcuênbmk̀u lưrzazu lại dâfbdḱu tích tưrzaz̀ cuôdfzịc tàn phá của thú yênbmku, thâfbdkn câfbdky côdfzỉ thụ nănlsl̀m ngôdfzỉn ngang, nghiênbmkng ngả trênbmkn mănlsḷt đddcuâfbdḱt, vôdfzidfzí xác chênbmḱt của đddcuôdfzịng vâfbdḳt  rải rác khănlsĺp mọi nơfefei, trong khu rưrzaz̀ng giơfefè đddcuâfbdky đddcuã khôdfzing còn hơfefei thơfefẻ của sưrzaẓ sôdfzíng, môdfzịt bâfbdk̀u khôdfzing khí tịch mịch bao trùm.

 

Cuôdfzịc tìm kiênbmḱm yênbmku thú của các đddcuênbmḳ tưrzaz̉ chánh đddcuạo theo lơfefèi tênbmkn Ma giáo đddcuênbmḳ tưrzaz̉ bị phát đddcunbmkn âfbdḱy diênbmk̃n ra đddcuã hai ngày. Tiênbmku Dâfbdḳt Tài, Pháp Tưrzazơfeféng cùng nhưrzaz̃ng ngưrzazơfefèi khác, bảy chánh đddcuạo đddcuênbmḳ tưrzaz̉, ngày qua ngày mãi lâfbdk̀n tìm theo dâfbdḱu tích của yênbmku thú, dâfbdk̀n dâfbdk̀n đddcuã tiênbmḱp câfbdḳn đddcuưrzazơfefẹc sơfefen côdfzíc ơfefẻ nơfefei hoang vu này, nănlsl̀m âfbdk̉n mình giưrzaz̃a rưrzaz̀ng núi. Trênbmkn con đddcuưrzazơfefèng bănlslng qua rưrzaz̀ng râfbdḳm, khănlsĺp mọi nơfefei mọi ngưrzazơfefèI đddcui tơfeféi, đddcuâfbdku đddcuâfbdku cũng đddcuênbmk̀u cùng môdfzịt cảnh tưrzazơfefẹng, tuy nhiênbmkn lại khôdfzing hênbmk̀ nhìn thâfbdḱy hài côdfzít của con ngưrzazơfefèi, nhưrzazng chỉ vơfeféi cảnh tưrzazơfefẹng này cũng đddcuủ khiênbmḱn mọi ngưrzazơfefèi phải đddcuau xót.

 

Trong lòng mọi ngưrzazơfefèi, khôdfzing hẹn mà cùng chung môdfzịt suy nghĩ, chănlsl̉ng nhẽ nhưrzaz̃ng con thú yênbmku âfbdḱy, đddcuích thưrzaẓc sinh ra là đddcuênbmk̉ tàn hại sinh linh trênbmkn cõi đddcuơfefèi này hay sao?

 

Đlzvmúng giưrzaz̃a trưrzaza, nhóm ngưrzazơfefèi bọn họ xuâfbdḱt hiênbmḳn bênbmkn ngoài Đlzvmôdfzịc Xà Côdfzíc, toàn cảnh đddcuôdfzỉ nát, theo dâfbdḱu tích lưrzazu lại chung quanh rõ ràng nơfefei đddcuâfbdky đddcuã bị bọn quái vâfbdḳt thú yênbmku tàn hại, đddcuênbmḱn nôdfzĩi khôdfzing câfbdk̀n côdfzí gănlsĺng cũng có thênbmk̉ thâfbdḱy, con đddcuưrzazơfefèng côdfzỉ âfbdḱy dưrzazơfeféi bàn châfbdkn giày xéo của vôdfzidfzí thú yênbmku mà đddcuã mơfefẻ rôdfzịng ra râfbdḱt nhiênbmk̀u. Khănlsĺp nơfefei, chôdfzĩ nào cũng lưrzazu lại nhưrzaz̃ng dâfbdḱu châfbdkn khôdfzỉng lôdfzì cùng vơfeféi móng vuôdfzít sănlsĺc nhọn tưrzaz̀ bọn quái vâfbdḳt. Khôdfzing khí chung quanh nôdfzìng nănlsḷc mùi xác thịt tanh tưrzazơfefẻi, bênbmkn cạnh đddcuó, tưrzaẓa hôdfzì có môdfzịt sưrzaẓ im lănlsḷng đddcuênbmḱn khó chịu, nhưrzazng làm cho ngưrzazơfefèi ta khôdfzing tài nào chịu đddcuưrzaẓng nôdfzỉi đddcuó là mùi ác xú, chỉ bâfbdḱt quá khôdfzing môdfzịt ai phâfbdkn đddcuịnh đddcuưrzazơfefẹc đddcuó là mùi gì thôdfzii.

 

Phía trưrzazơfeféc là lôdfzíi vào sơfefen côdfzíc, trong ngoài côdfzíc đddcuênbmk̀u cùng môdfzịt dáng vẻ hôdfzĩn đddcuôdfzịn nhưrzaz nhau, có thênbmk̉ thâfbdḱy rõ khuôdfzin viênbmkn khu rưrzaz̀ng râfbdḳm đddcuã bị môdfzịt dòng nưrzazơfeféc lơfefén hung bạo quét ngang tàn phá nhưrzaz thênbmḱ nào. Con đddcuưrzazơfefèng côdfzỉ quanh co, ngoănlsl̀n ngoèo, khôdfzing môdfzịt ai biênbmḱt trưrzazơfeféc đddcuưrzazơfefẹc, rôdfzít cuôdfzịc sẽ có gì bênbmkn trong sơfefen côdfzíc âfbdḱy.

 

Khôdfzing hiênbmk̉u vì lẽ gì, đddcuám ngưrzazơfefèi bọn họ, trênbmkn gưrzazơfefeng mănlsḷt ít nhiênbmk̀u đddcuênbmk̀u lôdfzị vẻ khâfbdk̉n trưrzazơfefeng, e ngại câfbdḱt bưrzazơfeféc giưrzaz̃a vùng khôdfzing gian tĩnh mịch đddcuó. Rôdfzít cuôdfzịc, Tiênbmku Dâfbdḳt Tài ho nhẹ môdfzịt tiênbmḱng, ngay sau khi tiênbmḱng ho âfbdḱy đddcuưrzazơfefẹc phát ra, hănlsĺn bâfbdḱt chơfefẹt hoảng hôdfzít khi phát hiênbmḳn Ma giáo đddcuênbmḳ tưrzaz̉ phát đddcunbmkn đddcuó khôdfzing nói dôdfzíi, có vẻ nhưrzaz tại nơfefei này, đddcuã xảy ra môdfzịt trâfbdḳn đddcuại chiênbmḱn giưrzaz̃a thú yênbmku và Ma giáo.

 

Ngoảnh mănlsḷt trôdfzing ra tưrzaź phía, do dưrzaẓ môdfzịt chôdfzíc lát, hănlsĺn chơfefẹt lênbmkn tiênbmḱng: “Chúng ta vào trong xem xét chưrzaź?”.

 

Khôdfzing môdfzịt ai lênbmkn tiênbmḱng trả lơfefèi, trong khoảnh khănlsĺc đddcuó, trênbmkn gưrzazơfefeng mănlsḷt Lý Tuâfbdkn cũng hiênbmḳn hưrzaz̃u vẻ bâfbdḱt an, phải đddcuênbmḱn môdfzịt lúc lâfbdku sau, đddcuưrzaźng bênbmkn cạnh Lý Tuâfbdkn tưrzaẓ nãy giơfefè là Pháp Tưrzazơfeféng thâfbdḱp giọng niênbmḳm: “A di đddcuà phâfbdḳt”, rôdfzìi câfbdḱt tiênbmḱng nói: “Đlzvmã đddcui đddcuênbmḱn đddcuâfbdky rôdfzìi, chúng ta hà cơfefé gì lại bỏ cuôdfzịc, vào trong thôdfzii”.

 

Kỳ thâfbdḳt, đddcuạo lý này khôdfzing phải là mọi ngưrzazơfefèi khôdfzing hiênbmk̉u, chỉ chănlsl̉ng rõ vì sao, bênbmkn trong côdfzíc, dưrzazơfefèng nhưrzaz phảng phâfbdḱt thưrzaź gì đddcuó côdfzỉ quái khác thưrzazơfefèng, lănlsḷng lẽ tác đddcuôdfzịng vào tâfbdkm tưrzazơfefẻng môdfzĩi ngưrzazơfefèi, làm cho ngưrzazơfefèi ta tưrzaẓ dưrzazng lại sơfefẹ hãi. Môdfzịt mưrzaẓc bưrzazơfeféc theo sau Pháp Tưrzazơfeféng là sưrzaz đddcuênbmḳ hănlsĺn, Pháp Thiênbmḳn, ôdfzìm ôdfzìm đddcuáp lại môdfzịt tiênbmḱng, đddcui đddcuênbmḱn bênbmkn cạnh sưrzaz huynh.

 

“Đlzvmi thôdfzii”, Tiênbmḱng nói vưrzaz̀a mơfeféi câfbdḱt lênbmkn khôdfzing phải của Tiênbmku Dâfbdḳt Tài, mà đddcuích thị là của Lâfbdkm Kinh Vũ, đddcuang siênbmḱt chănlsḷt Trảm Long Kiênbmḱm trong tay, ngay sau đddcuâfbdḱy, nét mănlsḷt trơfefẻ nênbmkn nghiênbmkm nghị, đddcui đddcuâfbdk̀u mọi ngưrzazơfefèi tiênbmḱn thănlsl̉ng vào Đlzvmôdfzịc Xà Côdfzíc. Theo sau hănlsĺn là Lục Tuyênbmḱt Kỳ, Lý Tuâfbdkn cũng vôdfzịi vã bưrzazơfeféc theo, Tiênbmku Dâfbdḳt Tài cùng Pháp Tưrzazơfeféng đddcuưrzaza mănlsĺt nhìn nhau, nhìn vênbmk̀ đddcuôdfzíi phưrzazơfefeng vơfeféi vẻ lo ngại ngâfbdḱm ngâfbdk̀m, môdfzịt lúc sau đddcuâfbdḱy, đddcuám ngưrzazơfefèi bọn họ đddcuênbmk̀u đddcuã hoàn toàn tiênbmḱn bưrzazơfeféc vào bênbmkn trong.

 

fefen côdfzíc lơfefén nhưrzaz thênbmḱ, rưrzaz̀ng râfbdḳm mênbmknh mang, mọi ngưrzazơfefèi đddcuưrzaźng giưrzaz̃a Đlzvmôdfzịc Xà Côdfzíc, chỉ thâfbdḱy môdfzịt cảm giác tịch mịch chung quanh mình, cho dù khôdfzing nhìn thâfbdḱy đddcuôdfzịng vâfbdḳt, thì môdfzịt tiênbmḱng chim hót quen thuôdfzịc ít ra cũng phải có, vâfbdḳy mà khôdfzing nghe thâfbdḱy đddcuưrzazơfefẹc môdfzịt âfbdkm thanh nào. Đlzvmịa phưrzazơfefeng bênbmkn trong sơfefen côdfzíc âfbdḱy, dưrzazơfefèng nhưrzaz đddcuã trơfefẻ thành quỷ vưrzaẓc, môdfzịt bâfbdk̀u khôdfzing khí trâfbdk̀m lănlsĺng bao trùm.

 

Cả khôdfzing gian tràn ngâfbdḳp mùi tanh tưrzazơfefẻi của thú yênbmku, càng đddcui sâfbdku vào bênbmkn trong, châfbdkn mày mọi ngưrzazơfefèi càng nhíu chănlsḷt, mùi vị âfbdḱy, theo gió bôdfzíc lênbmkn bênbmkn trong lòng côdfzíc, gâfbdk̀n nhưrzaz làm ngưrzazơfefèi ta phát nôdfzin, môdfzịt thưrzaź mùi vị thâfbdḳt đddcuáng sơfefẹ, càng ngày càng nôdfzìng nănlsḷc.

 

Đlzvmưrzazơfefèng núi gâfbdḳp ghênbmk̀nh, cong cong lưrzazơfefẹn lưrzazơfefẹn, đddcuám ngưrzazơfefèi bọn họ hênbmḱt sưrzaźc chănlslm chú cảnh giác nhìn xung quanh, châfbdk̀m châfbdḳm đddcui tưrzaz̀ng bưrzazơfeféc. Đlzvmănlsl̀ng trưrzazơfeféc là chôdfzĩ ngoănlsḷt, bênbmkn trong là môdfzịt khe núi, đddcui đddcuênbmḱn đddcuâfbdky, tưrzaẓ dưrzazng trong khôdfzing khí truyênbmk̀n đddcuênbmḱn môdfzịt thưrzaź mùi vị thâfbdḳt ghênbmkfefẻm làm cho mọi ngưrzazơfefèi khôdfzing tài nào chịu nôdfzỉi. Đlzvmôdfzịt nhiênbmkn, Yênbmḱn Hôdfzìng thình lình vọt đddcuênbmḱn bênbmkn đddcuưrzazơfefèng, mọi ngưrzazơfefèi đddcuênbmk̀u thâfbdḱt kinh hôdfzìn vía, Lý Tuâfbdkn sơfefẹ hãi thôdfzít lênbmkn: “Sưrzaz muôdfzịi, muôdfzịi làm sao…..?”, chỉ nói đddcuưrzazơfefẹc nưrzaz̉a câfbdku, rôdfzìi nhưrzaz ngưrzaz̀ng hănlsl̉n lại, nguyênbmkn nhâfbdkn là vì hănlsĺn cùng mọi ngưrzazơfefèi đddcuênbmk̀u đddcuã nhìn thâfbdḱy rõ Yênbmḱn Hôdfzìng đddcuưrzaźng bênbmkn bụi cỏ dại ven đddcuưrzazơfefèng, ói tơfeféi tâfbdḱp.

 

Khôdfzing ngưrzazơfefèi nào mơfefẻ miênbmḳng cưrzazơfefèi nhạo nàng, ai cũng biênbmḱt ngay đddcuênbmḱn bản thâfbdkn mình cũng khó lòng chôdfzíng cưrzaẓ đddcuưrzazơfefẹc lâfbdku. Sơfefen côdfzíc này tuy là khôdfzing bôdfzịc lôdfzị diênbmḳn mạo thâfbdḳt của nó, nhưrzazng cơfefedfzì đddcuã trơfefẻ nênbmkn đddcuáng sơfefẹ hơfefen tuyênbmḳt đddcuai đddcua sôdfzí các đddcuịa phưrzazơfefeng khác trênbmkn thênbmḱ gian này. Yênbmḱn Hôdfzìng ngưrzaz̀ng lị thơfefẻ hôdfzỉn hênbmk̉n, sănlsĺc mănlsḷt nàng trănlsĺng bơfefẹt, trơfefẻ lại bênbmkn cạnh mọi ngưrzazơfefèi, nàng thâfbdḱp giọng nói: “Xin lôdfzĩi…ta….ta thâfbdḳt sưrzaẓ là…..”.

 

Pháp Tưrzazơfeféng miênbmk̃n cưrzazơfefẽng cưrzazơfefèi, đddcuáp: “Yênbmḱn sưrzaz muôdfzịi, khôdfzing có chuyênbmḳn gì đddcuâfbdku”.

 

Tiênbmku Dâfbdḳt Tài cũng nói: “Đlzvmúng, mùi vị âfbdḱy ai cũng đddcuênbmk̀u khôdfzing chịu nôdfzỉi, muôdfzịi bâfbdḱt tâfbdḱt phải đddcuênbmk̉ tâfbdkm, nênbmḱu muôdfzịi thâfbdḱy còn khôdfzing ôdfzỉn, chi bănlsl̀ng muôdfzịi ra ngoài sơfefen côdfzíc đddcuơfefẹi chúng ta đddcui”.

 

nbmḱn Hôdfzìng lưrzazơfefẽng lưrzaẓ môdfzịt lát, lănlsĺc lănlsĺc đddcuâfbdk̀u đddcuáp: “Chúng ta đddcui thôdfzii”.

 

Lý Tuâfbdkn bưrzazơfeféc đddcuênbmḱn, trôdfzing thâfbdḱy Yênbmḱn Hôdfzìng gâfbdḳt gâfbdḳt đddcuâfbdk̀u, trong mănlsĺt có vẻ hài lòng, nhẹ giọng nói: “Phải tưrzaẓ mình thâfbdḳn trọng, khôdfzing câfbdk̀n phải gănlsĺng gưrzazơfefẹng đddcuâfbdku”.

 

nbmḱn Hôdfzìng gâfbdḳt đddcuâfbdk̀u đddcuôdfzìng ý, Tiênbmku Dâfbdḳt Tài quay sang nói: “Tôdfzít, chúng ta đddcui tiênbmḱp nhé, phía trưrzazơfeféc khôdfzing biênbmḱt có quái vâfbdḳt hung hiênbmk̉m nào khôdfzing, mọi ngưrzazơfefèi nhâfbdḱt đddcuịnh phải thâfbdḳn trọng”.

 

Mọi ngưrzazơfefèi rôdfzíi rít gâfbdḳt đddcuâfbdk̀u, lại môdfzịt lâfbdk̀n nưrzaz̃a bưrzazơfeféc đddcui vênbmk̀ phía trưrzazơfeféc, Lâfbdkm Kinh Vũ vâfbdk̃n trong nhóm ngưrzazơfefèi dâfbdk̃n đddcuâfbdk̀u, càng ngày càng tiênbmḱn gâfbdk̀n đddcuênbmḱn chôdfzĩ khe núi, hănlsĺn ghì chănlsḷt Trảm Long Kiênbmḱm trong tay nhưrzaz chuâfbdk̉n bị, môdfzì hôdfzii lạnh đddcuã bănlsĺt đddcuâfbdk̀u đddcuôdfzỉ ra lâfbdḱm tâfbdḱm. Ngay lúc này, mùi vị ghênbmkfefẹ lan trong khôdfzing khí trưrzazơfeféc đddcuó đddcuã làm mọi ngưrzazơfefèi khó lòng hôdfzifbdḱp, Lâfbdkm Kinh Vũ nét mănlsḷt tưrzaz̀ tưrzaz̀ nhơfefẹt nhạt, nghiênbmḱn rănlslng, bưrzazơfeféc môdfzịt bưrzazơfeféc dài vưrzazơfefẹt qua chôdfzĩ vưrzaz̀a đddcuưrzaźng, rẽ sang góc khe núi, đddcuưrzaźng nhìn cảnh tưrzazơfefẹng bênbmkn trong lòng côdfzíc.

Cả ngưrzazơfefèi hănlsĺn tưrzaźc thơfefèi đddcuơfefè đddcuâfbdk̃n.

 

Phía sau, mọi ngưrzazơfefèi ngay lâfbdḳp tưrzaźc chú ý đddcuênbmḱn dáng vẻ khôdfzing bình thưrzazơfefèng của Lâfbdkm Kinh Vũ, khôdfzing thênbmk̉ khôdfzing khâfbdk̉n trưrzazơfefeng, Tiênbmku Dâfbdḳt Tài thâfbdḱp giọng gọi Lâfbdkm Kinh Vũ hai tiênbmḱng, hănlsĺn gâfbdk̀n nhưrzaz khôdfzing phản ưrzaźng, đddcuôdfzii mănlsĺt vâfbdk̃n ngoan côdfzí hưrzazơfeféng vênbmk̀ phía trưrzazơfeféc. Lục Tuyênbmḱt Kỳ là ngưrzazơfefèi thưrzaź hai bưrzazơfeféc đddcuênbmḱn, ngay sau đddcuâfbdḱy là Lý Tuâfbdkn, Yênbmḱn Hôdfzìng, Pháp Tưrzazơfeféng cùng Pháp Thiênbmḳn, tưrzaz̀ng ngưrzazơfefèi, tưrzaz̀ng ngưrzazơfefèi môdfzịt bưrzazơfeféc đddcuênbmḱn bênbmkn góc khe núi, đddcuưrzaza mănlsĺt nhìn vào cảnh tưrzazơfefẹng bênbmkn trong Đlzvmôdfzịc Xà Côdfzíc.

 

Tiênbmḱp đddcuó, mọi ngưrzazơfefèi đddcuênbmk̀u phải nán lại nhìn.

 

fefei này bi thảm khong khác gì tu la đddcuịa ngục trong truyênbmk̀n thuyênbmḱt, quang cảnh dênbmk̃ sơfefẹ nhưrzazfbdḳy, thình lình xuâfbdḱt hiênbmḳn giưrzaz̃a nơfefei thanh thiênbmkn bạch nhâfbdḳt. Nhiênbmk̀u vôdfzidfzí thi côdfzít rải dài khănlsĺp Đlzvmôdfzịc Xà Côdfzíc, trong ngoài ôdfzíc trạch, ngưrzazơfefèi có, quái vâfbdḳt có, chỉ có môdfzịt sôdfzí ít là còn nguyênbmkn vẹn, phâfbdk̀n còn lại tay châfbdkn đddcuênbmk̀u gâfbdk̃y nát, chia nănlslm, xẻ bảy khó lòng nhâfbdḳn dạng ra, nănlsl̀m chi chít lênbmkn nhau, hâfbdk̀u nhưrzaz khôdfzing tìm thâfbdḱy môdfzịt khoảng trôdfzíng nào giưrzaz̃a đddcuám hài côdfzít âfbdḱy.

 

Miênbmk̃n cưrzazơfefẽng trâfbdḱn tĩnh lại, Tiênbmku Dâfbdḳt Tài cùng nhưrzaz̃ng ngưrzazơfefèi khác nét mănlsḷt lơfefẹt lạt gănlsĺng gưrzazơfefẹng bưrzazơfeféc tơfeféi.

 

Cảnh tưrzazơfefẹng thảm thưrzazơfefeng khôdfzing chịu nôdfzỉi, càng đddcui sâfbdku vào trong côdfzíc, càng thênbmkm phâfbdk̀n thênbmk thảm, khôdfzing câfbdk̀n tưrzazơfefẻng tưrzazơfefẹng cũng thâfbdḱy rõ, trâfbdḳn đddcuại chiênbmḱn đddcuã diênbmk̃n ra khôdfzíc liênbmḳt đddcuênbmḱn chưrzaz̀ng nào, vôdfzidfzí hài côdfzít con ngưrzazơfefèi cùng thi thênbmk̉ quái thú nănlsl̀m chôdfzìng châfbdḱt lênbmkn nhau, vùng đddcuâfbdḱt dưrzazơfeféi châfbdkn đddcuã hoàn toàn chuyênbmk̉n sang môdfzịt màu đddcuen thâfbdk̃m, màu của máu tưrzazơfefei lâfbdku ngày thâfbdḱm sâfbdku vào lòng đddcuâfbdḱt.

 

Tiênbmḱn sâfbdku vào bênbmkn trong trạch viênbmḳn, trong ngoài môdfzĩi gian phòng, trênbmkn con đddcuưrzazơfefèng thôdfzing đddcuênbmḱn khâfbdk̉u xưrzaz̉, đddcuênbmk̀u có thênbmk̉ nhìn thâfbdḱy tàn tích bi thưrzazơfefeng tưrzaz̀ trâfbdḳn kịch chiênbmḱn đddcuênbmk̉ lại, có nhưrzaz̃ng nơfefei hài côdfzít châfbdḱt cao thành đddcuôdfzíng. Hiênbmk̉n nhiênbmkn, Vạn Đlzvmôdfzịc Môdfzin đddcuã có môdfzịt cuôdfzịc giao tranh kịch liênbmḳt đddcuênbmk̉ trâfbdḱn giưrzaz̃ lôdfzíi nhỏ nhâfbdḳp côdfzíc này, đddcuănlsl̀ng trưrzazơfeféc, đddcuănlsl̀ng sau, tưrzaz̀ cả hai phía, đddcuám ngưrzazơfefèi bọn họ đddcuã liênbmk̀u mạng chiênbmḱn đddcuâfbdḱu, giâfbdk̃m đddcuạp lênbmkn nhau, môdfzịt lòng quyênbmḱt sôdfzíng quyênbmḱt chênbmḱt cho trâfbdḳn đddcuại chiênbmḱn cuôdfzíi cùng này.

 

Đlzvmênbmḱn giưrzaz̃a sâfbdkn, mọi ngưrzazơfefèi bănlsĺt đddcuâfbdk̀u tìm thâfbdḱy thi thênbmk̉ của nhưrzaz̃ng yênbmku thú khôdfzỉng lôdfzì, có con thâfbdḳm chí còn cao to hơfefen cả môdfzịt toà cung đddcunbmḳn, chỉ là, lúc âfbdḱy đddcuã tưrzaz̀ng hung hănlslng, ngang ngưrzazơfefẹc bao nhiênbmku, bâfbdky giơfefè cũng phải nănlsl̀m phơfefei thâfbdky thâfbdk̀m lănlsḷng giưrzaz̃a chôdfzín đddcuịa ngục trâfbdk̀n gian này mà chơfefè ngày thôdfzíi rưrzaz̃a.

 

Trong khôdfzing khí, mùi xưrzazơfefeng côdfzít mục rưrzaz̃a bôdfzíc lênbmkn càng đddcuáng sơfefẹ hơfefen, nhưrzazng so vơfeféi khi nãy thì đddcuám ngưrzazơfefèi chánh đddcuạo đddcuênbmḳ tưrzaz̉ lại cảm thâfbdḱy dênbmk̃ chịu hơfefen môdfzịt chút, cảnh tưrzazơfefẹng vưrzaz̀a nhìn thâfbdḱy trưrzazơfeféc mănlsĺt, trái lại, làm cho ngưrzazơfefèi ta trơfefẻ nênbmkn hơfefè hưrzaz̃ng hơfefen đddcuôdfzíi vơfeféi mùi ác xú. Chỉ duy, trôdfzing thâfbdk̀n sănlsĺc mọi ngưrzazơfefèi lại có vẻ nhưrzaz khôdfzing ôdfzỉn, nhưrzaz̃ng ngưrzazơfefèi này, nét mănlsḷt tưrzaẓa hôdfzì khôdfzing khác biênbmḳt mâfbdḱy so vơfeféi nhưrzaz̃ng ngưrzazơfefèi đddcuã chênbmḱt.

 

Tiênbmḱp tục tiênbmḱn sâfbdku hơfefen nưrzaz̃a vào bênbmkn trong trạch viênbmḳn, càng lúc càng có nhiênbmk̀u thi côdfzít, hiênbmḳn tại thì khôdfzing còn có thênbmk̉ tính nôdfzỉi, có bao nhiênbmku Ma giáo đddcuênbmḳ tưrzaz̉ cùng vơfeféi yênbmku thú đddcuã chênbmḱt đddcui tại nơfefei sơfefen côdfzíc này. Mâfbdḱt dâfbdk̀n ý thưrzaźc, mọi ngưrzazơfefèi cưrzaź thênbmḱ mà bưrzazơfeféc đddcui…bưrzazơfeféc đddcui…trong vôdfzi đddcuịnh.

 

rzaz̀ng ngưrzazơfefèi, tưrzaz̀ng ngưrzazơfefèi môdfzịt, sănlsĺc mănlsḷt thâfbdk̃n thơfefè, ngâfbdky dại, cưrzaź siênbmḱt chănlsḷt pháp bảo trong tay, khôdfzing môdfzịt giâfbdky nào buôdfzing lỏng. Sau khi đddcuã vưrzazơfefẹt qua biênbmk̉n máu đddcuâfbdk̀y vôdfzidfzí hài côdfzít đddcuó, bọn họ đddcui đddcuênbmḱn phía trưrzazơfeféc môdfzịt linh đddcuưrzazơfefèng.

 

fefẻ dĩ biênbmḱt đddcuưrzazơfefẹc nơfefei đddcuâfbdky là linh đddcuưrzazơfefèng, bơfefẻi vì mọi ngưrzazơfefèi đddcuã nhìn thâfbdḱy môdfzịt côdfzĩ quan tài nănlsl̀m ơfefẻ ngay giưrzaz̃a. Trong và ngoài gian phòng này, có vẻ nhưrzaz đddcuã xảy ra môdfzịt trâfbdḳn kịch chiênbmḱn vôdfzi cùng kịch liênbmḳt, dưrzaẓa vào đddcuôdfzíng thi côdfzít châfbdḱt chôdfzìng nhưrzaz núi mà nói thì diênbmk̃n tả nhưrzaz thênbmḱ cũng chănlsl̉ng quá đddcuáng chút nào. Cũng ngay tại nơfefei này, mọi ngưrzazơfefèi lại phát hiênbmḳn thi thênbmk̉ của nhiênbmk̀u tênbmkn Ma giáo quen thuôdfzịc, nhưrzaz: Bách Đlzvmôdfzịc Tưrzaz̉, Hâfbdḱp Huyênbmḱt lão yênbmku, Đlzvmoan Môdfzịc lão tôdfzỉ…

 

Nhưrzaz̃ng tênbmkn đddcuại ma đddcuâfbdk̀u đddcuã môdfzịt thơfefèi hôdfzirzaza gọi gió, làm rung chuyênbmk̉n cả đddcuâfbdḱt trơfefèi, bâfbdky giơfefè, lại nănlsl̀m tại nơfefei đddcuâfbdky chênbmḱt khôdfzing nhănlsĺm mănlsĺt, có nhưrzaz̃ng tênbmkn, trênbmkn nét mănlsḷt vâfbdk̃n còn giưrzaz̃ nguyênbmkn vẻ sơfefẹ hãi.

 

Ai cũng có thênbmk̉ tưrzazơfefẻng tưrzazơfefẹng đddcuưrzazơfefẹc, nhưrzazng lại khôdfzing ai muôdfzín tưrzazơfefẻng tưrzazơfefẹng, nhưrzaz̃ng con ngưrzazơfefèi đddcuó rôdfzít cuôdfzịc đddcuã phải đddcuôdfzíI diênbmḳn vơfeféi hoàn cảnh nào trưrzazơfeféc khi họ nhănlsĺm mănlsĺt đddcuâfbdky.

 

Trong suôdfzít quá trình thâfbdkm nhâfbdḳp đddcunbmk̀u tra khănlsĺp côdfzíc, tính luôdfzin cả trong nơfefei linh đddcuưrzazơfefèng này, Tiênbmku Dâfbdḳt Tài cùng vơfeféi nhưrzaz̃ng ngưrzazơfefèi khác, đddcuã phát hiênbmḳn ra nhiênbmk̀u nhâfbdkn vâfbdḳt nôdfzỉi danh trong Ma giáo, bao gôdfzìm Đlzvmôdfzịc Thâfbdk̀n có ba đddcuại đddcuênbmḳ tưrzaz̉, nhiênbmk̀u nhâfbdkn vâfbdḳt trọng yênbmḱu trong Hơfefẹp Hoan Phái, nhưrzazng riênbmkng phâfbdk̀n Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing mănlsḷc dù sôdfzí đddcuênbmḳ tưrzaz̉ tưrzaz̉ vong mang trênbmkn mình y phục Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing thì râfbdḱt nhiênbmk̀u, nhưrzazng thi côdfzít của nhưrzaz̃ng nhâfbdkn vâfbdḳt nôdfzỉi danh lại khôdfzing thâfbdḱy bao nhiênbmku.

 

Mọi ngưrzazơfefèi tâfbdḳp trung trưrzazơfeféc cưrzaz̉a linh đddcuưrzazơfefèng, đddcuưrzaza mănlsĺt khó chịu nhìn lại chung quanh, Tiênbmku Dâfbdḳt Tài khôdfzỉ giọng nói: “Chôdfzĩ này ngưrzazơfefèi chênbmḱt râfbdḱt nhiênbmk̀u, bao gôdfzìm cả các nhâfbdkn vâfbdḳt trọng yênbmḱu trong Ma giáo, Vạn Đlzvmôdfzịc Môdfzin lại có vẻ nhưrzaz toàn môdfzin nhâfbdkn tưrzaz̉ chiênbmḱn”.

 

nbmḱn Hôdfzìng đddcuưrzaźng bênbmkn cạnh sănlsĺc mănlsḷt kinh hoàng, nhẹ giọng nói tiênbmḱp: “Bênbmkn đddcuó cũng vâfbdḳy, Hơfefẹp Hoan Phái cũng chênbmḱt khôdfzing ít, cả Tam Diênbmḳu phu nhâfbdkn, tâfbdḱt cả đddcuênbmk̀u….”.

 

Lục Tuyênbmḱt Kỳ, khuôdfzin mănlsḷt tái lơfefẹt lạt, hai hàm rănlslng bâfbdḱu chănlsḷt lâfbdḱy môdfzii, tâfbdkm trạng biênbmḱn đddcuôdfzịng hênbmḱt sưrzaźc khôdfzing ngơfefè, vưrzaz̀a có phâfbdk̀n khôdfzing chịu nôdfzỉi, lại có vẻ ghênbmkfefẻm, rôdfzìi khôdfzing hiênbmk̉u vì lẽ gì, dưrzazơfefèng nhưrzaz đddcuôdfzii khi lại sơfefẹ hãi. Cuôdfzíi cùng, chơfefè cho đddcuênbmḱn khi mọi ngưrzazơfefèi tụ tâfbdḳp đddcuâfbdk̀y đddcuủ, bâfbdḱt thình lình, nàng lênbmkn tiênbmḱng hỏi: “Có thâfbdḱy ngưrzazơfefèi của Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing khôdfzing?”.

 

Mọi ngưrzazơfefèi liênbmkn tục lănlsĺc đddcuâfbdk̀u, tưrzaźc thơfefèi nhưrzaz ngơfefé ra, Lý Tuâfbdkn đddcuang đddcuưrzaźng bênbmkn cạnh đddcuôdfzịt nhiênbmkn sa sâfbdk̀m nét mănlsḷt. Tiênbmku Dâfbdḳt Tài liênbmḱc sang phía hănlsĺn, rôdfzìi hưrzazơfeféng vênbmk̀ Lục Tuyênbmḱt Kỳ, đddcuáp: “Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing, các đddcuênbmḳ tưrzaz̉ tâfbdk̀m thưrzazơfefèng đddcuênbmk̀u chênbmḱt khôdfzing ít, nhưrzazng còn…thì thênbmk̉ của các nhâfbdkn vâfbdḳt nôdfzỉi danh thì khôdfzing thâfbdḱy đddcuâfbdku”.

 

Khuôdfzin mănlsḷt Tuyênbmḱt Kỳ dịu lại, chỉ riênbmkng Lý Tuâfbdkn đddcuưrzaźng bênbmkn cạnh đddcuôdfzịt nhiênbmkn đddcuôdfzii mănlsĺt sáng rưrzaẓc, lanh lùng lênbmkn tiênbmḱng: “Tiênbmku huynh, lẽ nào huynh lại quênbmkn, lũ yênbmku thú đddcuó biênbmḱt ănlsln thị ngưrzazơfefèi, trênbmkn đddcuưrzazơfefèng bọn ta đddcui đddcuênbmḱn đddcuâfbdky, khôdfzing phải đddcuã thâfbdḱy khôdfzing ít xưrzazơfefeng trănlsĺng hay sao? Ai mà biênbmḱt đddcuưrzazơfefẹc lũ yênbmku nghiênbmḳt Quỷ Vưrzazơfefeng Tôdfzing đddcuó, có khi đddcuã bị….”.

 

“Hưrzaẓ!”. Môdfzịt tiênbmḱng đddcuôdfzịng lơfefén cănlsĺt ngang lơfefèi Lý Tuâfbdkn, rôdfzìi thình lình, nhưrzaz khôdfzing thênbmk̉ chịu đddcuưrzaẓng nưrzaz̃a, Yênbmḱn Hôdfzìng chạy thănlsl̉ng đddcuênbmḱn bênbmkn góc tưrzazơfefèng ói. Lý Tuâfbdkn ngâfbdky ngưrzazơfefèi ra, đddcuôdfzịt nhiênbmkn thơfefẻ dài môdfzịt tiênbmḱng, rôdfzìi ngưrzaz̀ng lại luôdfzin, khôdfzing nói nưrzaz̃a.

 

Pháp Tưrzazơfeféng có phâfbdk̀n khó chịu, cùng Pháp Thiênbmḳn thâfbdḱp giọng niênbmḳm: “A di đddcuà phâfbdḳt”, mọi ngưrzazơfefèi đddcuênbmk̀u hiênbmk̉u rõ, Lý Tuâfbdkn nói chuyênbmḳn tuy khó nghe, nhưrzazng trênbmkn thưrzaẓc tênbmḱ khả nănlslng xảy ra chuyênbmḳn đddcuó là râfbdḱt lơfefén. Tiênbmku Dâfbdḳt Tài, Lâfbdkm Kinh Vũ hai ngưrzazơfefèi nét mănlsḷt trôdfzing khó hiênbmk̉u, dâfbdk̀n tưrzaz̀ tưrzaz̀ cúi gục xuôdfzíng, chỉ duy có Lục Tuyênbmḱt Kỳ đddcuôdfzịt nhiênbmkn buôdfzìn rũ rưrzazơfefẹi, thâfbdk̀n sănlsĺc nhơfefẹt nhạt tưrzaẓa nhưrzaz khôdfzing còn chút máu, cả ngưrzazơfefèi run run râfbdk̉y râfbdk̉y, có vẻ nhưrzaz khôdfzing còn tưrzaẓ chủ.

 

Nhưrzazng nưrzaz̃ tưrzaz̉ lạnh lùng âfbdḱy đddcuâfbdk̀u vâfbdk̃n khôdfzing cúi gục xuôdfzíng, nàng ngưrzazơfeféc mănlsḷt lênbmkn, châfbdk̀m châfbdḳm ngănlsĺm nhìn trơfefèi, bâfbdk̀u trơfefèi trong vănlsĺt, bao la, tưrzaz̀ng đddcuám mâfbdky lưrzazơfefẹn lơfefè bênbmkn trênbmkn sơfefen côdfzíc, mâfbdky cũng rưrzaẓc đddcuỏ môdfzịt sănlsĺc hôdfzìng nhưrzaz máu.

 

Lục Tuyênbmḱt Kỳ, khoé môdfzii khẽ đddcuôdfzịng đddcuâfbdḳy, mâfbdḱp máy nhưrzaz muôdfzín kênbmku gào, nhưrzazng đddcuênbmḱn cuôdfzíi cùng, môdfzịt thanh âfbdkm cũng khôdfzing sao bâfbdḳt thôdfzít…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.