Tru Tiên

Chương 141 : Ngẫu ngộ

    trước sau   
   

Đgeewărqzḍt đhsviĩa thưubtúc ărqzdn nóng hôobhg̉i bôobhǵc hơnrrei nghi ngút xuôobhǵng mărqzḍt bàn, Hà lão bản quay lại quày tính tiêrnxǹn, chărqzdm chú mơnrrẻ quyêrnxn̉n sôobhg̉ ra xem, nhìn nhưubtu có vẻ chú tâswhpm tính toán lărqzd́m, chỉ là ánh mărqzd́t cưubtú đhsviảo đhsvii đhsviảo lại, chôobhǵc chôobhǵc lại u sâswhp̀u ngó ra phía ngoài tiêrnxn̉u đhsvirnxńm nhìn khách nhâswhpn qua lại.

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn, Tiêrnxn̉u Hoàn cùng Dã Câswhp̉u ba ngưubtuơnrrèi, lúc này đhsviêrnxǹu đhsviã an tọa bêrnxnn chiêrnxńc bàn có chú khỉ ba mărqzd́t lôobhgng xám, Tiêrnxn̉u Hôobhgi, đhsviang ngôobhg̀i trêrnxñm trêrnxṇ trêrnxnn mărqzḍt bàn, mâswhṕy đhsviĩa thưubtúc ărqzdn đhsvirnxn̉m tâswhpm, tưubtụ nhiêrnxnn là đhsviã đhsviưubtuơnrrẹc mang ra hêrnxńt, chỉ là bọn họ khôobhgng ai còn chút khâswhp̉u vị nào nưubtũa. Nhưubtung Tiêrnxn̉u Hôobhgi thì lại vui vẻ vôobhg cùng, ưubtùng ưubtục nôobhǵc tưubtùng ngụm rưubtuơnrrẹu lơnrrén, miêrnxṇng nhôobhg̀m nhoàm nhai, dáng đhsvirnxṇu vui vẻ vôobhg cùng.

Bọn Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn ba ngưubtuơnrrèi lúc này lại chărqzd̉ng hêrnxǹ đhsviêrnxn̉ ý đhsviêrnxńn Tiêrnxn̉u Hôobhgi, mà chỉ chărqzd̀m chărqzd̀m nhìn vêrnxǹ phía bêrnxnn bàn, nơnrrei Quỷ Lêrnxṇ đhsviang gục đhsviâswhp̀u ngủ vùi.

Tiêrnxn̉u Hoàn trâswhp̀m mărqzḍc hôobhg̀i lâswhpu, sau đhsvió mơnrréi rụt rè đhsviưubtua tay ra, vôobhg̃ vôobhg̃ vào ngưubtuơnrrèi nam tưubtủ đhsvió, hạ giọng thì thâswhp̀m: “Quỷ Lêrnxṇ.”

Thâswhpn hình nam tưubtủ đhsvió bị Tiêrnxn̉u Hoàn lay đhsviôobhg̣ng, nhưubtung hărqzd́n chărqzd̉ng có lâswhṕy môobhg̣t phản ưubtúng nào. Bêrnxnn cạnh Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn và Dã Câswhp̉u cưubtú lâswhṕm la lâswhṕm lét đhsviưubtua mărqzd́t nhìn nhau, chưubtùng nhưubtu muôobhǵn trao đhsviôobhg̉i đhsvirnxǹu gì đhsvió.


Cái bị thịt đhsvió, tưubtụ nhiêrnxnn chính là ngưubtuơnrrèi bọn họ trưubtuơnrréc đhsviâswhpy đhsviã gărqzḍp qua, Quỷ Lêrnxṇ, môobhg̣t nhâswhpn vâswhp̣t kinh linh, hôobhg phong hoán vũ khiêrnxńn bao ngưubtuơnrrèi kinh sơnrrẹ, khôobhgng ngơnrrè lúc này bôobhg̃ng biêrnxńn thành nhưubtu kẻ mâswhṕt hôobhg̀n, làm bọn họ nhâswhṕt thơnrrèi khôobhgng biêrnxńt phải phản ưubtúng ra sao.

Tiêrnxn̉u Hoàn quay đhsviâswhp̀u lại, ngạc nhiêrnxnn hỏi: “Hărqzd́n tại sao lại biêrnxńn thành thêrnxń này?”

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn nhưubtuơnrréng mărqzd́t nhún vai, bưubtũu môobhgi nói: “Viêrnxṇc này ngưubtuơnrrei đhsviưubtùng hỏi hai ngưubtuơnrrèi bọn ta.” Lão chơnrrẹt dưubtùng lại, cărqzḍp mày khẽ nhíu, quay qua phía Tiêrnxn̉u Hôobhgi đhsviang ngôobhg̀i trêrnxnn bàn, miêrnxṇng cưubtuơnrrèi cưubtuơnrrèi hỏi: “Tiêrnxn̉u hâswhp̀u tưubtủ, chủ nhâswhpn ngưubtuơnrrei sao vâswhp̣y?”

Ba con mărqzd́t của Tiêrnxn̉u Hôobhgi cùng chuyêrnxn̉n đhsviôobhg̣ng, nhìn qua phía vị tiêrnxnn phong đhsviạo côobhǵt lão nhâswhpn, nhưubtung chărqzd̉ng có thêrnxnm phản ưubtúng nào, chỉ thâswhṕy cái đhsviobhgi bôobhg̃ng dưubtụng lêrnxnn, ngoáy qua ngoáy lại mâswhṕy cái, lúc sau, bôobhg̃ng nhărqzdn nhơnrrẻ cưubtuơnrrèi môobhg̣t tiêrnxńng, rôobhg̀i lại chúi đhsviâswhp̀u vào bình rưubtuơnrrẹu mà nôobhǵc ưubtùng ưubtục, dưubtuơnrrèng nhưubtu chărqzd̉ng thèm đhsviêrnxn̉ mărqzd́t tơnrréi vị lão nhâswhpn nhìn tưubtụa thâswhp̀n tiêrnxnn kia.

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn bị mâswhṕt mărqzḍt, uâswhṕt ưubtúc vôobhg cùng, khôobhgng nhịn nôobhg̉i nưubtũa, quát: “Con khỉ chêrnxńt tiêrnxṇt kia, yêrnxnn nhiêrnxnn dám nhìn ta nhưubtuswhp̣y, mi giỏi lărqzd́m. Muôobhǵn rưubtuơnrréc lâswhṕy sưubtụ giâswhp̣n dưubtũ của lão thâswhp̀n tiêrnxnn ta sao, có muôobhǵn ta dùng tiêrnxnn pháp đhsviè ngưubtuơnrrei xuôobhǵng dưubtuơnrréi núi Thanh Vâswhpn Sơnrren khôobhgng hả, nhôobhǵt mi ơnrrẻ đhsvió môobhg̣t ngàn tám trărqzdm nărqzdm, xem ngưubtuơnrrei còn dám coi thưubtuơnrrèng ta nưubtũa khôobhgng?”

nrrèi nói chưubtua dưubtút, Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn chỉ nghe thâswhṕy môobhg̣t tiêrnxńng kêrnxnu lơnrrén, trưubtuơnrréc mărqzd́t tôobhǵi xâswhp̀m, nhưubtu có vâswhp̣t gì đhsviâswhp̣p vào mărqzḍt, mărqzd́t tuy nhìn thâswhṕy nhưubtung luôobhǵng cuôobhǵng né khôobhgng kịp, bêrnxnn cạnh Tiêrnxn̉u Hoàn hôobhgrnxnn môobhg̣t tiêrnxńng thâswhṕt thanh, may thay tưubtù bêrnxnn cạnh lão bôobhg̃ng xuâswhṕt hiêrnxṇn môobhg̣t cánh tay, thâswhp̀n tôobhǵc vôobhg bỉ đhsviâswhp̉y Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn môobhg̣t cái, khiêrnxńn lão ngã chôobhg̉ng kêrnxǹnh ra mărqzḍt đhsviâswhṕt.

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn nhâswhṕt thơnrrèi khôobhgng kịp phản ưubtúng, nêrnxnn bị ngã chôobhg̉ng cả bôobhǵn châswhpn lêrnxnn trơnrrèi, vẻ tiêrnxnn phong đhsviạo côobhǵt lúc trưubtuơnrréc nay mâswhṕt hêrnxńt, thâswhp̣t thiêrnxn̉u não vôobhg cùng, bâswhṕt quá vâswhp̃n chưubtua hiêrnxn̉u chuyêrnxṇn gì mơnrréi sảy ra. Lúc này lão đhsviưubtúng dâswhp̣y, thì vâswhp̣t đhsvió đhsviã bay qua, “bôobhg̣p” môobhg̣t âswhpm thanh vang lêrnxnn, rôobhg̀i tưubtù vách tưubtuơnrrèng tưubtủu đhsvirnxńm rơnrrét xuôobhǵng, chính là môobhg̣t cái xưubtuơnrreng gà.

Chúng nhâswhpn tưubtù xa đhsviêrnxǹu xúm lại xem náo nhiêrnxṇt, đhsviêrnxńn cả Hà lão bản cũng nhâswhṕt khơnrrẻi ngoảnh đhsviâswhp̀u lại xem chuyêrnxṇn lạ, chỉ thâswhṕy chú khỉ ba mărqzd́t đhsviang vung vâswhp̉y môobhg̣t cái đhsviùi gà trong tay vẻ đhsviărqzd́c trí vôobhg cùng, khôobhgng biêrnxńt là khúc xưubtuơnrreng này là nó dùng tay xé ra hay dùng miêrnxṇng nhărqzd̀n ra.

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn tuy ngưubtúa miêrnxṇng muôobhǵn chưubtủi lărqzd́m, nhưubtung lão xem đhsvii xem lại thì đhsviâswhpy chỉ là chuyêrnxṇn nhỏ, lại biêrnxńt con khỉ kia chính thị bâswhṕt thêrnxń xuâswhṕt linh vâswhp̣t, hơnrren nưubtũa xem vẻ ngoài của nó, tưubtụa hôobhg̀ nhưubtu tính khí râswhṕt hung bạo nóng nâswhp̉y, lại nói đhsviărqzd̀ng sau nó còn có chủ nhâswhpn là têrnxnn Quỷ Lêrnxṇ nôobhg̉i tiêrnxńng là khát máu, vạn nhâswhṕt hărqzd́n kia tỉnh lại, thì nhâswhṕt đhsviịnh phiêrnxǹn toái to.

Nhưubtung lão khôobhgng kìm nôobhg̉i cái môobhg̀m đhsviang ngưubtúa, đhsviôobhgi mărqzd́t đhsviảo môobhg̣t vòng, nhìn qua bêrnxnn Dã Câswhp̉u uâswhṕt ưubtúc hét: “Ngưubtuơnrrei, têrnxnn nôobhg dịch khôobhǵn kiêrnxńp muôobhǵn giêrnxńt ta phải khôobhgng, sao dám đhsviâswhp̉y ta mạnh nhưubtuswhp̣y?”

Dã Câswhp̉u cưubtuơnrrèi sărqzd̀ng sărqzḍc, bình thưubtuơnrrèng cưubtú nhưubtu tính khí của gã, tưubtụ nhiêrnxnn ărqzd́t sẽ chưubtủi lại Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn môobhg̣t trâswhp̣n cho bõ tưubtúc, chỉ là lúc này Dã Câswhp̉u đhsviang buôobhg̀n cưubtuơnrrèi đhsviêrnxńn nôobhgn ruôobhg̣t, đhsviâswhp̀u gục gărqzḍc, khôobhgng lý tơnrréi Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn.

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn khôobhgng nhịn nôobhg̉i nưubtũa, lưubtủa hâswhp̣n bùng lêrnxnn, sărqzd́p sưubtủa chưubtủi bơnrréi tiêrnxńp, thì bôobhg̃ng nghe có tiêrnxńng Tiêrnxn̉u Hoàn bêrnxnn cạnh gọi: “Gia gia!”

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn mâswhṕy nărqzdm trơnrrẻ lại, đhsviôobhǵi vơnrréi cái miêrnxṇng sărqzd́c bén của tôobhgn nưubtũ vôobhg cùng e dè, nêrnxnn lão âswhṕp úp môobhg̣t lúc, nhưubtung miêrnxṇng vâswhp̃n âswhpm thâswhp̀m lải nhải gì đhsvió, hiêrnxn̉n nhiêrnxnn là râswhṕt bâswhṕt cam nguyêrnxṇn.


Tiêrnxn̉u Hoàn khôobhgng lý đhsviêrnxńn lão nưubtũa, quay sang phía Tiêrnxn̉u Hôobhgi, miêrnxṇng cưubtuơnrrèi cưubtuơnrrèi hỏi: “Tiêrnxn̉u Hôobhgi, còn nhơnrré ta khôobhgng, ta đhsviã tưubtùng cho ngưubtuơnrrei ărqzdn kẹo đhsviưubtuơnrrèng trưubtuơnrréc đhsviâswhṕy.”

Tiêrnxn̉u Hôobhgi đhsviưubtua mărqzd́t nhìn Tiêrnxn̉u Hoàn, ba con mărqzd́t chơnrrép lia lịa, rôobhg̀i gâswhp̣t gâswhp̣t đhsviâswhp̀u, nhărqzdn nhơnrrẻ cưubtuơnrrèi, hơnrren nưubtũa cái đhsviobhgi còn ngoáy tít, khôobhgng biêrnxńt có phải là nărqzdm trưubtuơnrréc ơnrrẻ Thanh Vâswhpn Sơnrren học con Đgeewại Hoàng hay khôobhgng.

Tiêrnxn̉u Hoàn cưubtuơnrrèi nói: “Khôobhgng ngơnrrè ngưubtuơnrrei vâswhp̃n còn nhơnrré ta, lại đhsviâswhpy nào.” Nói đhsvioạn dang hai tay đhsviưubtua vêrnxǹ phía hâswhp̀u tưubtủ.

Tiêrnxn̉u Hôobhgi đhsviảo mărqzd́t lia lịa, đhsviưubtua tay lêrnxnn đhsviâswhp̀u, xem ra bôobhg̣ dạng nó tưubtụa hôobhg̀ nhưubtu có chút bôobhǵi rôobhǵi, rôobhg̀i theo quán tính bărqzd́t đhsviâswhp̀u gãi sôobhg̀n sôobhg̣t, chỉ là khôobhgng nhơnrré hai tay vâswhp̃n còn câswhp̀m đhsviôobhg̀, môobhg̣t tay câswhp̀m cái đhsviùi gà, môobhg̣t tay mang bình rưubtuơnrrẹu, hai tay đhsviêrnxǹu khôobhgng rảnh, nêrnxnn dùng luôobhgn cái đhsviùi gà cọ cọ lêrnxnn đhsviâswhp̀u, làm lưubtuu lại mâswhṕy vêrnxṇt mơnrrẽ trêrnxnn đhsviám lôobhgng.

Tiêrnxn̉u Hoàn che miêrnxṇng cưubtuơnrrèi khúc khích, Tiêrnxn̉u Hôobhgi nhìn nàng cưubtuơnrrèi, cũng nhărqzdn nhơnrrẻ cưubtuơnrrèi theo, rôobhg̀i châswhp̣m châswhp̣m bò qua, đhsviêrnxńn chôobhg̃ bàn trưubtuơnrréc mărqzḍt Tiêrnxn̉u Hoàn đhsvioạn ngôobhg̀i chôobhg̀m hôobhg̃m luôobhgn tại đhsvió.

rnxnn cạnh Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn, Dã Câswhp̉u cùng vơnrréi cả Hà lã bản ơnrrẻ phía sau quâswhp̀y đhsviêrnxǹu đhsviărqzdm đhsviărqzdm nhìn.

Tiêrnxn̉u Hoàn khẽ vôobhg̃ vôobhg̃ lêrnxnn ngưubtuơnrrèi Tiêrnxn̉u Hôobhgi hai cái, rôobhg̀i lâswhṕy tưubtù trong tay ra môobhg̣t chiêrnxńc khărqzdn, nhíu mày nói: “ Vưubtút mâswhṕy thưubtú trong tay đhsvii.”

Tam nhãn hâswhp̀u tưubtủ lărqzd́c lărqzd́c đhsviâswhp̀u, kêrnxnu “chi chi” hai tiêrnxńng, hiêrnxn̉n nhiêrnxnn là râswhṕt khôobhgng cam tâswhpm, Tiêrnxn̉u Hoàn nhẹ vôobhg̃ lêrnxnn đhsviâswhp̀u nó môobhg̣t cái, dôobhg̃ dành: “Nhanh!”

Tiêrnxn̉u Hôobhgi chép miêrnxṇng mâswhṕy cái, rôobhg̀i mơnrréi đhsviêrnxn̉ cái đhsviùi gà vào lại mâswhpm thưubtúc ărqzdn, đhsvioạn nhìn nó tiêrnxńc rẻ, rôobhg̀i mơnrréi chịu đhsviêrnxn̉ bình rưubtuơnrrẹu xuôobhǵng, rôobhg̀i lại câswhp̀m bình rưubtuơnrrẹu lêrnxnn uôobhǵng lâswhṕy môobhg̣t ngụm lơnrrén nưubtũa, đhsvioạn mơnrréi chịu quay lại phía Tiêrnxn̉u Hoàn.

Tiêrnxn̉u Hoàn lărqzd́c đhsviâswhp̀u cưubtuơnrrèi, nói: “Sao ngưubtuơnrrei lại biêrnxńn thành nêrnxnn tham lam thêrnxń này.” Nói đhsvioạn đhsviưubtua tay ra nărqzd́m lâswhṕy hai bàn tay Tiêrnxn̉u Hôobhgi, dùng chiêrnxńc khărqzdn nọ lau qua lau lại cho hêrnxńt nhưubtũng vêrnxṇt mơnrrẽ gà, Tiêrnxn̉u Hôobhgi khôobhgng ngơnrrè lại ngoan ngoãn ngôobhg̀i yêrnxnn, đhsviêrnxn̉ mărqzḍc Tiêrnxn̉u Hoàn xưubtủ trí.

Nói đhsviêrnxńn đhsviâswhpy thì mơnrréi thâswhp̣t là lạ, ngoại trưubtù chủ nhâswhpn là Quỷ Lêrnxṇ, tam nhãn linh hâswhp̀u tưubtụa hôobhg̀ chỉ đhsviôobhǵi vơnrréi môobhg̣t sôobhǵ ít nưubtũ tưubtủ là có hảo cảm, còn đhsviôobhǵi vơnrréi nhưubtũng ngưubtuơnrrèi khác nhưubtu bọn Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn, hay Dã Câswhp̉u, nó đhsviêrnxǹu coi khôobhgng thuâswhp̣n mărqzd́t.

Sau khi lau xong, Tiêrnxn̉u Hoàn câswhṕt chiêrnxńc khărqzdn tay đhsvii, mục quang hưubtuơnrréng qua phía Quỷ Lêrnxṇ, đhsviang ngủ vùi trong hơnrrei men, nhìn môobhg̣t chút, đhsvioạn quay qua bêrnxnn Tiêrnxn̉u Hôobhgi hỏi: “Hărqzd́n tại sao lại biêrnxńn thành thêrnxń này?”

Tiêrnxn̉u Hôobhgi đhsviưubtua tay lêrnxnn đhsviâswhp̀u gãi lia lịa, rôobhg̀i bărqzd́t đhsviâswhp̀u kêrnxnu “Chí chí chí chí” âswhp̀m ĩ, đhsviôobhg̀ng thơnrrèi song thủ vung lêrnxnn loạn xạ, chỉ thâswhṕy chúng nhâswhpn xung quanh trơnrrẹn tròn mărqzd́t nhìn, râswhṕt rõ ràng là chărqzd̉ng ai hiêrnxn̉u nó đhsviịnh diêrnxñn tả gì. Tiêrnxn̉u Hôobhgi tưubtụa hôobhg̀ nhưubtu cũng ý thưubtúc đhsviưubtuơnrrẹc đhsvirnxǹu này, nêrnxnn dưubtùng lại.


Đgeewôobhg̣t nhiêrnxnn, Tiêrnxn̉u Hôobhgi đhsviưubtua tay chỉ Tiêrnxn̉u Hoàn, đhsvioạn leo tót lêrnxnn vai nàng ngôobhg̀i, Tiêrnxn̉u Hoàn giâswhp̣t mình kêrnxnu lêrnxnn thâswhṕt thanh, bêrnxnn cạnh Dã Câswhp̉u đhsviạo nhâswhpn thâswhpn hình chơnrrẹt đhsviôobhg̣ng, vì sơnrrẹ hâswhp̀u tưubtủ này dã tính khó đhsviôobhg̉i, khôobhgng ngơnrrè bị Chu Nhâswhṕt Nhâswhṕt Tiêrnxnn đhsviưubtúng bêrnxnn cạnh kéo lại.

Dã Câswhp̉u ngạc nhiêrnxnn, quay sang bêrnxnn Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn nhìn, chỉ nghe Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn hạ giọng nói: “Xem xem thêrnxń nào đhsviã.”

Chỉ thâswhṕy Tiêrnxn̉u Hôobhgi lúc này chỉ trỏ vào Tiêrnxn̉u Hoàn, sau đhsvió nhảy xuôobhǵng mărqzḍt bàn lôobhg̣n mâswhṕy vòng, ra đhsviêrnxńn giưubtũa mărqzḍt bàn, miêrnxṇng kêrnxnu “chí chí” loạn xạ, đhsvioạn nhìn Tiêrnxn̉u Hoàn làm hiêrnxṇu, đhsviưubtua hai tay tưubtù trêrnxnn xuôobhǵng dưubtuơnrréi ven theo hình dáng Tiêrnxn̉u Hoàn mà môobhg tả.

Tiêrnxn̉u Hoàn ngạc nhiêrnxnn, bêrnxnn cạnh Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn nhưubtuơnrréng mày, nói: “Nưubtũ nhâswhpn?”

Tiêrnxn̉u Hôobhgi gâswhp̣t đhsviâswhp̀u liêrnxnn tiêrnxńp, tiêrnxńp đhsviêrnxńn lại chỉ tay vào ngưubtuơnrrèi giúp viêrnxṇc đhsviang ngủ vùi, Quỷ Lêrnxṇ, hai tay cong lại thành hình trái tim, miêrnxṇng kêrnxnu “Chi chi nha nha” mâswhṕy tiêrnxńng, rôobhg̀i toàn thâswhpn ngả vêrnxǹ phía sau, cả môobhg̣t tâswhṕm thâswhpn khỉ thărqzd̉ng đhsviơnrre đhsviơnrre đhsviôobhg̉ phịc xuôobhǵng.

Tiêrnxn̉u Hoàn đhsviôobhg̣t nhiêrnxnn kêrnxnu: “Câswhp̉n thâswhp̣n!”

Âfbbgm thanh chưubtua dưubtút, chỉ thâswhṕy Tiêrnxn̉u Hôobhgi biêrnxn̉u diêrnxñn thâswhp̣t quá nhâswhp̣p vai, quêrnxnn mâswhṕt là cái bàn này khôobhgng rôobhg̣ng, chính nó vưubtùa nâswhp̃y khôobhgng biêrnxńt là mình đhsviã ra gâswhp̀n đhsviêrnxńn mép bàn, vôobhg ý thả mình xuôobhǵng, chỉ nghe thâswhṕy “huỵch” môobhg̣t tiêrnxńng, con khỉ ngã dúi dụi xuôobhǵng dưubtuơnrréi châswhpn bàn.

Tiêrnxn̉u Hoàn vưubtùa buôobhg̀n cưubtuơnrrèi vưubtùa lo, liêrnxǹn nhoài mình ra xem, nhưubtung chỉ nghe “phôobhǵc” môobhg̣t tiêrnxńng, chú khỉ đhsviã lôobhg̣n ngưubtuơnrrèi trơnrrẻ dâswhp̣y, hai tay xoa đhsviâswhp̀u, nhărqzdn nhơnrrẻ nhìn Tiêrnxn̉u Hoàn cưubtuơnrrèi.

Tiêrnxn̉u Hoàn nhìn tam nhãn hâswhp̀u tưubtủ tưubtụa hôobhg̀ nhưubtu khôobhgng bị thụ thưubtuơnrreng chút nào, mơnrréi yêrnxnn tâswhpm, đhsviưubtua tay ra xoa xoa đhsviâswhp̀u Tiêrnxn̉u Hôobhgi, Tiêrnxn̉u Hôobhgi mărqzd́t chơnrrép lia lịa, nhìn Tiêrnxn̉u Hoàn.

Tiêrnxn̉u Hoàn trâswhp̀m ngâswhpm môobhg̣t lúc, lại khẽ liêrnxńc sang phía Quỷ Lêrnxṇ, rôobhg̀i ngoảnh đhsviâswhp̀u qua phía Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn nói: “Gia gia, hărqzd́n ta là…”

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn nhíu mày ngărqzd́t lơnrrèi: “Chărqzd̉ng lẽ hărqzd́n bị môobhg̣t nưubtũ nhâswhpn đhsviả thưubtuơnrreng? Bărqzd̀ng đhsviạo hạnh ngày nay của hărqzd́n cùng vơnrréi thêrnxń lưubtục của Quỷ Vưubtuơnrreng Tôobhgng, phóng mărqzd́t khărqzd́p thiêrnxnn hạ, ít có nưubtũ nhâswhpn nào có nărqzdng lưubtục làm viêrnxṇc này. Chỉ có thêrnxn̉ là Thuỷ Nguyêrnxṇt sưubtu thái ơnrrẻ Thanh Vâswhpn Môobhgn, hoărqzḍc Tam Diêrnxṇu ơnrrẻ Hơnrrẹp Hoan Phái trong Ma Giáo?”

Ngôobhg̀i bêrnxnn cạnh, Dã Câswhp̉u đhsviôobhg̣t nhiêrnxnn nói: “Ta thâswhṕy khôobhgng phải.”

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn giâswhp̣n nói: “Ngưubtuơnrrei nói cái gì, yêrnxnn nhiêrnxnn dám nói lão phu, ărqzḍc, bôobhg̉n tiêrnxnn nhâswhpn này nói sai.”


Dã Câswhp̉u đhsviạo nhâswhpn khôobhgng ngơnrrè lại khôobhgng nhìn Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn, trêrnxnn gưubtuơnrreng mărqzḍt bôobhg̃ng hiêrnxṇn lêrnxnn môobhg̣t biêrnxn̉u tình kỳ quái, chărqzdm chú nhìn thâswhpn ảnh của Quỷ Lêrnxṇ, đhsvioạn châswhp̣m rãi nói: “Nhưubtu ta biêrnxńt, hărqzd́n khôobhgng phải là ngưubtuơnrrèi xem trọng vâswhṕn đhsviêrnxǹ thărqzd́ng bại, hơnrren nưubtũa, trêrnxnn ngưubtuơnrrèi hărqzd̀n lại khôobhgng có thưubtuơnrreng tích gì…”

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn hưubtùm môobhg̣t tiêrnxńng, đhsviưubtuơnrreng nhiêrnxnn là khôobhgng nghĩ vâswhp̣y, diêrnxñu cơnrrẹt: “Đgeewó là do ngưubtuơnrrei đhsviạo hành quá kém so vơnrréi ngưubtuơnrrèi khác, ngưubtuoi chỉ biêrnxńt mâswhṕy ngón đhsviòn mèo ba châswhpn, đhsviánh môobhg̣t trâswhp̣n thua môobhg̣t trâswhp̣n, tưubtụ nhiêrnxnn là đhsviôobhǵi vơnrréi chuyêrnxṇn thărqzd́ng bại khôobhgng coi ra gì, ngưubtuơnrrèi ta vâswhp̃n nói: “Thărqzd́ng bại là chuyêrnxṇn thưubtuơnrrèng của binh gia…”

Dã Câswhp̉u đhsviạo nhâswhpn nôobhg̉i giâswhp̣n, đhsviang đhsviịnh phản bác, Tiêrnxn̉u Hoàn bêrnxnn cạnh trưubtùng mărqzd́t nhìn hai ngưubtuơnrrèi, cao giọng quát: “Đgeewưubtuơnrrẹc rôobhg̀i, đhsviưubtùng nói nưubtũa!”

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn cùng Dã Câswhp̉u đhsviêrnxǹu ngưubtùng nói, nhưubtung vâswhp̃n phâswhp̃n nôobhg̣ nhìn nhau chărqzd̀m chărqzd̀m.

Tiêrnxn̉u Hoàn nghĩ ngơnrrẹi môobhg̣t lúc, đhsvioạn gâswhp̣t gâswhp̣t đhsviâswhp̀u, dưubtuơnrrèng nhưubtu đhsviã quyêrnxńt đhsviịnh đhsvirnxǹu gì đhsvió, lát sau quay sang trưubtuơnrréc mărqzḍt Tiêrnxn̉u Hôobhgi hỏi: “Tiêrnxn̉u Hôobhgi, ngưubtuơnrrei cùng vơnrréi chủ nhâswhpn của ngưubtuơnrrei đhsvii cùng bọn ta nhé?”

”Cái gì?”

Tiêrnxn̉u Hôobhgi chưubtua kịp phản ưubtúng, Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn cùng Dã Câswhp̉u đhsviã hét tưubtuơnrréng lêrnxnn, đhsviêrnxńn cả Hà lão bản đhsviưubtúng sau quâswhp̀y cũng bị giâswhp̣t mình.

Tiêrnxn̉u Hoàn liêrnxńc qua phía hai lão dărqzd̀n giọng hỏi: “Có viêrnxṇc gì khôobhgng?”

Dã Câswhp̉u đhsviạo nhâswhpn nhâswhṕt thơnrrèi lúng túng, lărqzd́p bărqzd́p nói: “Hărqzd́n…,hărqzd́n có quá nhiêrnxǹu cưubtùu nhâswhpn, chỉ sơnrrẹ chúng ta sẽ gărqzdpn phiêrnxǹn phưubtúc…”

Tiêrnxn̉u Hoàn ngărqzd́t lơnrrèi: “Ta còn khôobhgng sơnrrẹ, lão sơnrrẹ cái gì?”

Dã Câswhp̉u đhsviạo nhâswhpn im thin nít, nhưubtung bêrnxnn cạnh lão, Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn vâswhp̃n khôobhgng can lòng, trưubtùng mărqzd́t nhìn Tiêrnxn̉u Hoàn nói: “ Chúng ta đhsviâswhpu có phải là mơnrrẻ thiêrnxṇn đhsviưubtuơnrrèng, tại sao ngưubtuơnrrei suôobhǵt ngày lưubtuu giưubtũ ngưubtuơnrrèi khác?”

Tiêrnxn̉u Hoàn trơnrrẹn mărqzd́t nhìn gia gia nói: “Hărqzd́n khôobhgng phải ngưubtuơnrrèi ngoài, lúc ơnrrẻ Tưubtủ Trạch hărqzd́n đhsviã cưubtúu mạng chúng ta môobhg̣t lâswhp̀n! Hơnrren nưubtũa,…” Tiêrnxn̉u Hoàn chơnrrẹt nơnrrẻ nụ cưubtuơnrrèi hàm chưubtúa nhiêrnxǹu thâswhpm ý rôobhg̀i tiêrnxńp: “Gia gia, mưubtuơnrrèi nărqzdm trưubtuơnrréc ngưubtuơnrrei đhsviã lưubtùa hărqzd́n môobhg̣t lâswhp̀n dâswhp̃m phải bãi phâswhpn chó, ngưubtuơnrrèi còn nhơnrré khôobhgng?”

Dã Câswhp̉u khôobhgng nhịn đhsviưubtuơnrrẹc bụm miêrnxṇng cưubtuơnrrèi, Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn mărqzḍt đhsviỏ bưubtùng bưubtùng, quát: “Chuyêrnxṇn mưubtuơnrrèi nărqzdm trưubtuơnrréc ngưubtuơnrrei nhărqzd́c lại làm gì?”


Tiêrnxn̉u Hoàn hărqzd́ng giọng, tưubtù tưubtù nói: “Ngưubtuơnrrèi nhơnrré là đhsviưubtuơnrrẹc rôobhg̀i, dù sao ta khôobhgng thêrnxn̉ thâswhṕy mà khôobhgng quản đhsviưubtuơnrrẹc.” Nói đhsvioạn khôobhgng lý tơnrréi gia gia nưubtũa, ngoảnh sang nhìn Quỷ Lêrnxṇ.

Lúc nam tưubtủ này uêrnxn̉ oải xoay mình qua môobhg̣t bêrnxnn, hơnrrei rưubtuơnrrẹu lại bôobhǵc lêrnxnn nôobhg̀ng nărqzḍc, Tiêrnxn̉u Hoàn nhărqzdn mày, chỉ thâswhṕy gưubtuơnrreng mărqzḍt quen thuôobhg̣c đhsvió, hai mărqzd́t nhărqzd́m nghiêrnxǹn, đhsviôobhgi mărqzd̀y xoărqzd́t tít lại sâswhpu hoărqzd́m, khôobhgng biêrnxńt là do lúc này say rưubtuơnrrẹu, hay trong lòng vâswhp̃n chưubtúa đhsviâswhp̀y thôobhǵng khôobhg̉…

Tiêrnxn̉u Hoàn trâswhp̀m mărqzḍc nhìn gưubtuơnrreng mărqzḍt Quỷ Lêrnxṇ, trong đhsviâswhp̀u thoáng hiêrnxṇn lại khung cảnh hôobhgm đhsvió ngoài Tưubtủ Trạch, nam tưubtủ đhsvió đhsviêrnxńn trưubtuơnrréc chôobhg̃ xem tưubtuơnrréng của nàng, khẽ nói môobhg̣t câswhpu:

”Ngưubtuơnrrei đhsviã trưubtuơnrrẻng thành rôobhg̀i…”

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn tưubtụ nhiêrnxnn khôobhgng biêrnxńt lúc này tôobhgn nưubtũ đhsviang hôobhg̀i tưubtuơnrrẻng chuyêrnxṇn cũ, nghĩ ngơnrrẹi môobhgng lung, nhưubtung lão biêrnxńt râswhṕt rõ ràng là mình đhsviang mang vào thâswhpn môobhg̣t phiêrnxǹn nhiêrnxñu lơnrrén, sưubtụ viêrnxṇc nhưubtuswhp̣y, tâswhpm tình lão làm sao có thêrnxn̉ tôobhǵt đhsviưubtuơnrrẹc, oán hâswhp̣n quay sang, cărqzdm tưubtúc nhìn Quỷ Lêrnxṇ, rôobhg̀i lơnrrén tiêrnxńng nói: “Lão bản, tính tiêrnxǹn.”

Hà lão bản vôobhg̣i vàng chạy lại, nơnrrẻ nụ cưubtuơnrrèi câswhp̀u tài hỏi: “Khách quan, ngài khôobhgng ngôobhg̀i thêrnxnm chút sao?”

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn chărqzd̀ng hêrnxǹ khách khí nói: “Ngôobhg̀i thêrnxnm? Bôobhg̉n tiêrnxnn nhâswhpn mơnrréi ngôobhg̀i môobhg̣t chút đhsviã rưubtuơnrréc lâswhṕy bao nhiêrnxnu phiêrnxǹn nhiêrnxñu, nêrnxńu ngôobhg̀i thêrnxnm môobhg̣t lúc nưubtũa chărqzd́c khiêrnxńn ta phiêrnxǹn nhiêrnxñu chêrnxńt thôobhgi.”

Hà lão bản nhâswhp̃n nhục cưubtuơnrrèi nói: “Đgeewa tạ khách quan, xin cho bôobhǵn đhsviôobhg̀ng ngâswhpn lưubtuơnrrẹng.”

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn lâswhp̀m bâswhp̀m lải nhải mâswhṕy câswhpu, đhsvioạn mơnrréi lâswhṕy ngâswhpn lưubtuơnrrẹng tưubtù trong bọc ra, bôobhg̃ng nhiêrnxnn tưubtù bêrnxnn cạnh Tiêrnxn̉u Hôobhgi nhảy phôobhǵc qua, vơnrreswhṕy túi rưubtuơnrrẹu trêrnxnn bàn đhsviưubtua lêrnxnn, dí dí vào trưubtuơnrréc mărqzḍt Hà lão bản mâswhṕy cái, miêrnxṇng kêrnxnu “Chí chí” khôobhgng nghỉ.

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn, Tiêrnxn̉u Hoàn đhsviêrnxǹu đhsviưubtúng ngâswhp̉n ngưubtuơnrrèi, khôobhgng hiêrnxn̉u con khỉ này đhsviang đhsviịnh làm trò quỷ quái gì, nhưubtung Hà lão bản đhsviã có chút thơnrrèi gian ơnrrẻ vơnrréi Tiêrnxn̉u Hôobhgi, nêrnxnn ít nhiêrnxǹu cũng hiêrnxn̉u đhsviưubtuơnrrẹc phâswhp̀n nào nó đhsviịnh nói gì, chỉ thâswhṕy lão nhíu mày trâswhp̀m ngâswhpm nói: “Ngưubtuơnrrei có phải là muôobhǵn ta đhsviôobhg̉ thêrnxnm rưubtuơnrrẹu vào cái đhsviâswhp̃y này?”

Tiêrnxn̉u Hôobhgi vui quá, gâswhp̣t đhsviâswhp̀u lia lịa, miêrnxṇng cưubtuơnrrèi toe toét.

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn râswhṕt đhsviôobhg̃i ngạc nhiêrnxnn, đhsviêrnxńn cả nưubtủa ngày, Tiêrnxn̉u Hoàn mơnrréi lêrnxnn tiêrnxńng, cưubtuơnrrèi nói: “Chưubtuơnrrẻng quâswhp̀y, ôobhgng hãy rót…..rót thêrnxnm cho nó chút rưubtuơnrrẹu đhsvii.”

Hà lão bản cao hưubtúng vôobhg cùng, vôobhg̣i vã “Dạ” môobhg̣t tiêrnxńng, đhsvioạn quay vào lâswhṕy rưubtuơnrrẹu ra.

Nói đhsviêrnxńn cái túi rưubtuơnrrẹu này thì thưubtục là to lơnrrén vôobhg cùng,chỉ thâswhṕy rưubtuơnrrẹu rót vào đhsviã nhiêrnxǹu, cái túi chỉ phôobhg̀ng lêrnxnn chút ít,Hà lão bản rót đhsviã vào đhsviêrnxńn hai hũ rưubtuơnrrẹu vào, mà vâswhp̃n chưubtua đhsviâswhp̀y túi, Tiêrnxn̉u Hôobhgi đhsviưubtúng bêrnxnn cạnh ánh mărqzd́t tràn ngâswhp̣p niêrnxǹm vui, chỉ có Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn là khôobhgng nhâswhp̃n nại nôobhg̉i nưubtũa, khôobhgng quản đhsviêrnxńn tiêrnxnn nhâswhpn thâswhpn phâswhp̣n nưubtũa, âswhṕm ưubtúc nói: “Đgeewủ rôobhg̀i, đhsviủ rôobhg̀i.”

“Vù” Môobhg̣t đhsviạo hărqzd́c ảnh phóng vút tơnrréi, Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn lúc này đhsviã có kinh nghiêrnxṇm, mơnrréi nghe thâswhṕy tiêrnxńng đhsviã vôobhg̣i lánh mình né chánh, quả nhiêrnxnn là Tiêrnxn̉u Hôobhgi vưubtùa câswhp̀m cái đhsviĩa rau ném lại, “Choang” môobhg̣t tiêrnxńng, cái đhsviĩa va xuôobhǵng sàn vơnrrẻ thành bôobhǵn nărqzdm mảnh.

Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn chưubtua kịp nói gì, “Vèo vèo vèo” hai ba cái đhsviĩa trêrnxnn bàn bị Tiêrnxn̉u Hôobhgi vơnrré lâswhṕy ném liêrnxnn tiêrnxńp vêrnxǹ phía Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn, lão lách trái né phải, muôobhǵn hụt hơnrrei chărqzd̉ng kịp nói lơnrrèi nào, chỉ là Hà lão bản nhìn thâswhṕy sôobhǵ bát đhsviĩa của mình tưubtùng cái tưubtùng cái bị con khỉ này ném vơnrrẽ, trong lòng đhsviau xót vôobhg cùng, lại thâswhṕy túi rưubtuơnrrẹu đhsviã đhsviưubtuơnrrẹc rót đhsviâswhp̀y, liêrnxǹn vôobhg̣i nói: “Đgeewưubtuơnrrẹc rôobhg̀i, đhsviưubtuơnrrẹc rôobhg̀i, chút rưubtuơnrrẹu trêrnxnn bàn lúc nãy coi nhưubtu là ta biêrnxńu các ngưubtuơnrrei. Hâswhp̀u tưubtủ lão gia, xin ngưubtuơnrrèi đhsviưubtùng có ném bát đhsviĩa nưubtũa, còn vị…, è, vị tiêrnxnn nhâswhpn này, xin ngưubtuơnrrèi hai đhsviôobhg̀ng tiêrnxǹn rưubtuơnrrẹu là đhsviưubtuơnrrẹc rôobhg̀i.”

Tiêrnxn̉u Hôobhgi lúc này mơnrréi ngưubtùng tay, Chu Nhâswhṕt Tiêrnxnn cũng dưubtùng lại, đhsviưubtúng thơnrrẻ hôobhg̀ng hôobhg̣c, miêrnxṇng lâswhp̀m bâswhp̀m chưubtủi, nhưubtung khôobhgng dám đhsviêrnxńn gâswhp̀n con khỉ ba mărqzd́t ngôobhg̃ ngưubtuơnrrẹc kia nưubtũa.

Tiêrnxn̉u Hoàn cưubtuơnrrèi cưubtuơnrrèi, đhsviưubtua mărqzd́t lại phía bêrnxnn kia, chărqzdm chú nhìn lêrnxnn thâswhpn hình Quỷ Lêrnxṇ, khôobhgng đhsviêrnxn̉ ý rărqzd̀ng bêrnxnn cạnh Dã Câswhp̉u Đgeewạo nhâswhpn cũng đhsviang chărqzdm chú nhìn Quỷ Lêrnxṇ dò xét, trong mărqzd́t khẽ loé lêrnxnn nhưubtũng tia sáng kỳ dị.

X X X

Thanh Vâswhpn Sơnrren, Thôobhgng Thiêrnxnn Phong.

Trưubtuơnrréc nhưubtũng bâswhp̣c thang đhsviá dâswhp̃n lêrnxnn Ngọc Thanh Đgeewrnxṇn, trong Bích Thuỷ Hàn Đgeewàm, Thanh Vâswhpn Môobhgn trâswhṕn sơnrren linh thú Thuỷ Kỳ Lâswhpn đhsviang thích chí lărqzdn qua lărqzdn lại trong đhsviâswhp̀m nưubtuơnrréc, nhưubtũng đhsviơnrrẹt sóng nhỏ lărqzdn tărqzdn, bị thâswhpn hình to lơnrrén của Thuỷ Kỳ Lâswhpn đhsviâswhp̣p tan cuôobhg̀n cuôobhg̣n lan đhsvii bôobhǵn phía, tạo thành nhưubtũng đhsviơnrrẹt sóng lơnrrén, nhìn râswhṕt đhsviẹp mărqzd́t.

Phâswhp̀n Hưubtuơnrreng Côobhǵc đhsviărqzḍc phái đhsviêrnxṇ tưubtủ Lý Tuâswhpn đhsviưubtúng trêrnxnn thêrnxǹm đhsviá chărqzdm chú nhìn xuôobhǵng Bích Thuỷ Hàn Đgeewàm, quay đhsviâswhp̀u khẽ cưubtuơnrrèi nói: “ Đgeewã sơnrrém nghe nói Thuỷ Kỳ Lâswhpn là thiêrnxnn niêrnxnn linh thú của Thanh Vâswhpn Môobhgn, hôobhgm nay mơnrréi gărqzḍp, quả nhiêrnxnn là khôobhgng giôobhǵng phàm vâswhp̣t.”

”Lý sưubtu huynh quá khen.” Môobhg̣t tràng cưubtuơnrrèi trong trẻo vọng câswhṕt lêrnxnn, tưubtù ngay bêrnxnn cạnh Lý Tuâswhpn, chính là phát ra tưubtù Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài, đhsviêrnxṇ tưubtủ xuâswhṕt sărqzd́c nhâswhṕt của Thanh Vâswhpn Môobhgn Thôobhgng Thiêrnxnn Phong trưubtuơnrrẻng môobhgn nhâswhṕt mạch, chỉ thâswhṕy gã cũng đhsviưubtua mărqzd́t nhìn vêrnxǹ phía Thuỷ Kỳ Lâswhpn, cưubtuơnrrèi nói: “Nói gì chărqzdng nưubtũa thì dù sao linh tôobhgn cũng là linh thú do chính Thanh Diêrnxṇp tôobhg̉ sưubtu của bản phái thu phục, nghĩ lại nărqzdm đhsvió tôobhg̉ sưubtu uy phong lâswhp̃m liêrnxṇt, thâswhp̣t khiêrnxńn bọn hâswhp̣u bôobhǵi chúng đhsviêrnxṇ thâswhp̣p phâswhp̀n bôobhg̣i phục.”

Lý Tuâswhpn gâswhp̣t đhsviâswhp̀u cưubtuơnrrèi nhẹ, gã xuâswhṕt thâswhpn là danh môobhgn chính đhsviạo, vôobhǵn kiêrnxnu ngạo vôobhg cùng, nhưubtung đhsviôobhǵi vơnrréi vị kỳ tài tuyêrnxṇt diêrnxñm Thanh Diêrnxṇp tôobhg̉ sưubturqzdm đhsvió, thâswhp̣t khôobhgng khỏi khôobhgng khâswhpm phục.

Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài đhsviưubtua tay, hưubtuơnrréng vêrnxǹ phía đhsviỉnh núi nói: “Lý sưubtu huynh, mơnrrèi.”

Lý Tuâswhpn khiêrnxnm nhưubtuơnrrẹng môobhg̣t chút, rôobhg̀i cùng Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài đhsvii.

Tiêrnxnu Dâswhp̣t tài vưubtùa đhsvii vưubtùa nói: “Khôobhgng biêrnxńt Lý sưubtu huynh đhsviêrnxńn thărqzdm, là có viêrnxṇc gì khâswhp̉n yêrnxńu khôobhgng?”

Lý Tuâswhpn cưubtuơnrrèi nói: “Thưubtục ra cũng chărqzd̉ng có gì quan trọng, bâswhṕt quá là gia sưubtu có môobhg̣t phong thưubtu, muôobhǵn đhsviêrnxṇ mang đhsviêrnxńn cho Đgeewạo Huyêrnxǹn châswhpn nhâswhpn.”

Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài run ngưubtuơnrrèi, khôobhgng nhịn nôobhg̉i hỏi: “Sao?, chărqzd̉ng lẽ quý côobhǵc chủ Vâswhpn lão tiêrnxǹn bôobhǵi đhsviã xuâswhṕt quan rôobhg̀i sao, đhsviêrnxṇ vưubtùa nghe tưubtù Tuyêrnxńt Kỳ tiêrnxn̉u muôobhg̣i mơnrréi trơnrrẻ vêrnxǹ tưubtù Nam Cưubtuơnrreng nói lại, là Vâswhpn lão tiêrnxǹn bôobhǵi vâswhp̃n còn bêrnxń quan mà.”

Lý Tuâswhpn khẽ cưubtuơnrrèi nói: “Chărqzd̉ng dâswhṕu gì Tiêrnxnu sưubtu huynh, gia sưubtunrréi xuâswhṕt quan tưubtù cách đhsviâswhpy mâswhṕy hôobhgm. Nghe lão nhâswhpn gia ngưubtuơnrrèi nói, đhsviã lâswhpu nărqzdm khôobhgng gărqzḍp trung thôobhg̉ Đgeewạo Huyêrnxǹn châswhpn nhâswhpn và Phôobhg̉ Hoărqzd̀ng thưubtuơnrrẹng nhâswhpn, thâswhp̣t là thâswhp̣p phâswhp̀n quan hoài, muôobhǵn đhsviêrnxńn thărqzdm môobhg̣t dịp.”

Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài khẽ biêrnxńn sărqzd́c, lâswhp̣p tưubtúc cưubtuơnrrèi lơnrrén nói: “Nhưubtu thêrnxń thì thâswhp̣t quả là vinh dưubtụ, đhsviưubtuơnrrẹc Vâswhpn lão tiêrnxǹn bôobhǵi đhsviại giá quang lâswhpm, chính thị là trung thôobhg̉ chính phái lâswhpu lărqzd́m rôobhg̀i mơnrréi có môobhg̣t đhsviại sưubtụ thêrnxń này.”

Lý Tuâswhpn đhsviưubtua mărqzd́t nhìn Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài, Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài cùng nhìn lại, hai ngưubtuơnrrèi đhsviôobhǵi mărqzd́t môobhg̣t lúc, rôobhg̀i cùng phát ra môobhg̣t tràng cưubtuơnrrèi lơnrrén, dưubtuơnrrèng nhưubtu vui vẻ vôobhg cùng.

Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài kéo lâswhṕy tay Lý Tuâswhpn, cưubtuơnrrèi nói: “Đgeewi đhsvii đhsvii, gia sưubtuobhgm nay đhsviang ơnrrẻ Ngọc Thanh Đgeewrnxṇn cùng các vị sưubtu thúc đhsviàm đhsviạo, đhsviêrnxn̉ đhsviêrnxṇ đhsviâswhp̃n đhsviưubtuơnrrèng, đhsviưubtua Lý sưubtu huynh đhsviêrnxńn diêrnxṇn kiêrnxńn.”

Lý Tuâswhpn cưubtuơnrrèi nói: “Nhưubtuswhp̣y làm phiêrnxǹn Tiêrnxnu sưubtu huynh rôobhg̀i.” Nói đhsvioạn câswhṕt bưubtuơnrréc đhsvii theo Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài, mơnrréi đhsvii đhsviưubtuơnrrẹc vài bưubtuơnrréc gã bôobhg̃ng nhưubtu nhơnrré ra đhsvirnxǹu gì đhsvió, liêrnxǹn quay sang hỏi Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài: “Phải rôobhg̀i, Tiêrnxnu sưubtu huynh, có môobhg̣t viêrnxṇc tiêrnxn̉u đhsviêrnxṇ muôobhǵn thỉnh giáo.”

Tiêrnxnu Dâswhp̣t tài cưubtuơnrrèi nói: “Xin Lý sưubtu huynh cưubtú hỏi.”

Lý Tuâswhpn nói: “Khi trưubtuơnrréc Thanh Vâswhpn Môobhgn phái Lục Tuyêrnxńt Kỳ sưubtu muôobhg̣i đhsviêrnxnn Nam Cưubtuơnrreng tham vâswhṕn gia sưubtu…”

Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài khẽ biêrnxńn sărqzd́c, nhưubtung ngay lâswhp̣p tưubtúc khôobhgi phục lại đhsviưubtụoc sărqzd́c diêrnxṇn, chỉ là Lý Tuâswhpn đhsviã nhìn thâswhṕy đhsviưubtuơnrrẹc biêrnxn̉u tình đhsvió, trong tâswhpm châswhṕn đhsviôobhg̣ng, liêrnxǹn nói tiêrnxńp: “ hôobhgm đhsvió, hình nhưubtu Lục sưubtu muôobhg̣i có bị môobhg̣t chút thưubtuơnrreng nhẹ, nói sao thì cũng là do giúp đhsviơnrrẽ Phâswhp̀n Hưubtuơnrreng Côobhǵc chúng đhsviêrnxṇ, làm tiêrnxn̉u đhsviêrnxṇ thâswhp̣p phâswhp̀n bâswhṕt an, khôobhgng biêrnxńt hôobhgm nay đhsviã hôobhg̀i phục chưubtua?”

Tiêrnxnu Dâswhp̣t tài nghĩ ngơnrrẹi môobhg̣t lúc rôobhg̀i nói: “Đgeewa tạ Lý sưubtu huynh đhsviã quan tâswhpm, Lục sưubtu muôobhg̣i vâswhp̃n bình an, tôobhǵt lărqzd́m, hôobhgm nay Thuỷ Nguyêrnxṇt sưubtu thúc cùng hai đhsviêrnxṇ tưubtủ là Vărqzdn Mâswhp̃n và Lục Tuyêrnxńt Kỳ cũng đhsviêrnxńn, tiêrnxṇn thêrnxń sưubtu huynh hỏi thărqzdm luôobhgn.”

Lý Tuâswhpn khôobhgng dâswhṕu nôobhg̉i môobhg̣t tia vui mưubtùng khẽ thoáng qua mărqzḍt, gâswhp̣t đhsviâswhp̀u đhsviôobhg̀ng ý.

Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài nhìn biêrnxn̉u tình của gã, chărqzd̉ng nói thêrnxnm gì nưubtũa. Hai ngưubtuơnrrèi cùng nhărqzd̀m phía Ngọc Thanh Đgeewrnxṇn mà đhsvii, trêrnxnn đhsviưubtuơnrrèng chuyêrnxn̉n qua đhsviêrnxǹ tài khác mà nói chuyêrnxṇn, khôobhgng liêrnxnn quan gì đhsviêrnxńn nhưubtũng đhsvirnxǹu khâswhp̉n yêrnxńu, chărqzd̉ng mâswhṕy chôobhǵc, hai ngưubtuơnrrei đhsviã đhsvii đhsviêrnxńn thêrnxǹm đhsviá trêrnxnn cùng, truơnrréc của Ngọc Thanh Đgeewrnxṇn Thôobhgng Thiêrnxnn Phong.

obhg̣t toà đhsviại đhsvirnxṇn quy môobhg hoành tráng, khí thêrnxń khôobhgi hoàng, kiêrnxńn trúc khôobhgi vĩ, xuâswhṕt hiêrnxṇn trưubtuơnrréc mărqzḍt Lý Tuâswhpn. Lý Tuâswhpn chărqzdm chú nhìn môobhg̣t lúc rôobhg̀i nói: “ Đgeewêrnxṇ trưubtuơnrréc đhsviâswhpy cưubtú nghĩ toà đhsviại đhsvirnxṇn trong Phâswhp̀n Hưubtuơnrreng Côobhǵc, Huyêrnxǹn Hoả Đgeewàm đhsviã là thêrnxń gian tuyêrnxṇt xưubtuơnrréng, hôobhgm nay mơnrréi đhsviưubtuơnrrẹc mơnrrẻ rôobhg̣ng tâswhp̀m nhìn, quả thâswhp̣t là nhâswhpn ngoại hưubtũu nhâswhpn, thiêrnxnn ngoại hưubtũu thiêrnxnn.”

Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài cưubtuơnrrèi lơnrrén nói: “Lý sưubtu huynh quá khách khí rôobhg̀i, đhsvii, bêrnxnn này, mơnrrèi!”

Lý Tuâswhpn cũng cưubtuơnrrèi lơnrrén, rôobhg̀i đhsvii theo Tiêrnxnu Dâswhp̣t Tài, vào trong Ngọc Thanh Đgeewrnxṇn, hít môobhg̣t hơnrrei sâswhpu, chỉnh lại y phục, rôobhg̀i sải bưubtuơnrréc dài bưubtuơnrréc vào.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.