Tru Tiên

Chương 141 : Ngẫu ngộ

    trước sau   
   

Đgxneăbyoṃt đkthlĩa thưpxaḱc ăbyomn nóng hôqknẻi bôqknéc hơypiji nghi ngút xuôqknéng măbyoṃt bàn, Hà lão bản quay lại quày tính tiêpoiìn, chăbyomm chú mơypij̉ quyêpoiỉn sôqknẻ ra xem, nhìn nhưpxak có vẻ chú tâeebvm tính toán lăbyoḿm, chỉ là ánh măbyoḿt cưpxaḱ đkthlảo đkthli đkthlảo lại, chôqknéc chôqknéc lại u sâeebv̀u ngó ra phía ngoài tiêpoiỉu đkthlpoiím nhìn khách nhâeebvn qua lại.

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin, Tiêpoiỉu Hoàn cùng Dã Câeebv̉u ba ngưpxakơypij̀i, lúc này đkthlêpoiìu đkthlã an tọa bêpoiin chiêpoiíc bàn có chú khỉ ba măbyoḿt lôqkneng xám, Tiêpoiỉu Hôqknei, đkthlang ngôqknèi trêpoiĩm trêpoiị trêpoiin măbyoṃt bàn, mâeebv́y đkthlĩa thưpxaḱc ăbyomn đkthlpoiỉm tâeebvm, tưpxaḳ nhiêpoiin là đkthlã đkthlưpxakơypij̣c mang ra hêpoiít, chỉ là bọn họ khôqkneng ai còn chút khâeebv̉u vị nào nưpxak̃a. Nhưpxakng Tiêpoiỉu Hôqknei thì lại vui vẻ vôqkne cùng, ưpxak̀ng ưpxaḳc nôqknéc tưpxak̀ng ngụm rưpxakơypij̣u lơypij́n, miêpoiịng nhôqknèm nhoàm nhai, dáng đkthlpoiịu vui vẻ vôqkne cùng.

Bọn Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin ba ngưpxakơypij̀i lúc này lại chăbyom̉ng hêpoiì đkthlêpoiỉ ý đkthlêpoiín Tiêpoiỉu Hôqknei, mà chỉ chăbyom̀m chăbyom̀m nhìn vêpoiì phía bêpoiin bàn, nơypiji Quỷ Lêpoiị đkthlang gục đkthlâeebv̀u ngủ vùi.

Tiêpoiỉu Hoàn trâeebv̀m măbyoṃc hôqknèi lâeebvu, sau đkthló mơypij́i rụt rè đkthlưpxaka tay ra, vôqknẽ vôqknẽ vào ngưpxakơypij̀i nam tưpxak̉ đkthló, hạ giọng thì thâeebv̀m: “Quỷ Lêpoiị.”

Thâeebvn hình nam tưpxak̉ đkthló bị Tiêpoiỉu Hoàn lay đkthlôqknẹng, nhưpxakng hăbyoḿn chăbyom̉ng có lâeebv́y môqknẹt phản ưpxaḱng nào. Bêpoiin cạnh Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin và Dã Câeebv̉u cưpxaḱ lâeebv́m la lâeebv́m lét đkthlưpxaka măbyoḿt nhìn nhau, chưpxak̀ng nhưpxak muôqknén trao đkthlôqknẻi đkthlpoiìu gì đkthló.


Cái bị thịt đkthló, tưpxaḳ nhiêpoiin chính là ngưpxakơypij̀i bọn họ trưpxakơypij́c đkthlâeebvy đkthlã găbyoṃp qua, Quỷ Lêpoiị, môqknẹt nhâeebvn vâeebṿt kinh linh, hôqkne phong hoán vũ khiêpoiín bao ngưpxakơypij̀i kinh sơypij̣, khôqkneng ngơypij̀ lúc này bôqknẽng biêpoiín thành nhưpxak kẻ mâeebv́t hôqknèn, làm bọn họ nhâeebv́t thơypij̀i khôqkneng biêpoiít phải phản ưpxaḱng ra sao.

Tiêpoiỉu Hoàn quay đkthlâeebv̀u lại, ngạc nhiêpoiin hỏi: “Hăbyoḿn tại sao lại biêpoiín thành thêpoií này?”

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin nhưpxakơypij́ng măbyoḿt nhún vai, bưpxak̃u môqknei nói: “Viêpoiịc này ngưpxakơypiji đkthlưpxak̀ng hỏi hai ngưpxakơypij̀i bọn ta.” Lão chơypij̣t dưpxak̀ng lại, căbyoṃp mày khẽ nhíu, quay qua phía Tiêpoiỉu Hôqknei đkthlang ngôqknèi trêpoiin bàn, miêpoiịng cưpxakơypij̀i cưpxakơypij̀i hỏi: “Tiêpoiỉu hâeebv̀u tưpxak̉, chủ nhâeebvn ngưpxakơypiji sao vâeebṿy?”

Ba con măbyoḿt của Tiêpoiỉu Hôqknei cùng chuyêpoiỉn đkthlôqknẹng, nhìn qua phía vị tiêpoiin phong đkthlạo côqknét lão nhâeebvn, nhưpxakng chăbyom̉ng có thêpoiim phản ưpxaḱng nào, chỉ thâeebv́y cái đkthlqknei bôqknẽng dưpxaḳng lêpoiin, ngoáy qua ngoáy lại mâeebv́y cái, lúc sau, bôqknẽng nhăbyomn nhơypij̉ cưpxakơypij̀i môqknẹt tiêpoiíng, rôqknèi lại chúi đkthlâeebv̀u vào bình rưpxakơypij̣u mà nôqknéc ưpxak̀ng ưpxaḳc, dưpxakơypij̀ng nhưpxak chăbyom̉ng thèm đkthlêpoiỉ măbyoḿt tơypij́i vị lão nhâeebvn nhìn tưpxaḳa thâeebv̀n tiêpoiin kia.

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin bị mâeebv́t măbyoṃt, uâeebv́t ưpxaḱc vôqkne cùng, khôqkneng nhịn nôqknẻi nưpxak̃a, quát: “Con khỉ chêpoiít tiêpoiịt kia, yêpoiin nhiêpoiin dám nhìn ta nhưpxakeebṿy, mi giỏi lăbyoḿm. Muôqknén rưpxakơypij́c lâeebv́y sưpxaḳ giâeebṿn dưpxak̃ của lão thâeebv̀n tiêpoiin ta sao, có muôqknén ta dùng tiêpoiin pháp đkthlè ngưpxakơypiji xuôqknéng dưpxakơypij́i núi Thanh Vâeebvn Sơypijn khôqkneng hả, nhôqknét mi ơypij̉ đkthló môqknẹt ngàn tám trăbyomm năbyomm, xem ngưpxakơypiji còn dám coi thưpxakơypij̀ng ta nưpxak̃a khôqkneng?”

ypij̀i nói chưpxaka dưpxaḱt, Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin chỉ nghe thâeebv́y môqknẹt tiêpoiíng kêpoiiu lơypij́n, trưpxakơypij́c măbyoḿt tôqknéi xâeebv̀m, nhưpxak có vâeebṿt gì đkthlâeebṿp vào măbyoṃt, măbyoḿt tuy nhìn thâeebv́y nhưpxakng luôqknéng cuôqknéng né khôqkneng kịp, bêpoiin cạnh Tiêpoiỉu Hoàn hôqknepoiin môqknẹt tiêpoiíng thâeebv́t thanh, may thay tưpxak̀ bêpoiin cạnh lão bôqknẽng xuâeebv́t hiêpoiịn môqknẹt cánh tay, thâeebv̀n tôqknéc vôqkne bỉ đkthlâeebv̉y Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin môqknẹt cái, khiêpoiín lão ngã chôqknẻng kêpoiình ra măbyoṃt đkthlâeebv́t.

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin nhâeebv́t thơypij̀i khôqkneng kịp phản ưpxaḱng, nêpoiin bị ngã chôqknẻng cả bôqknén châeebvn lêpoiin trơypij̀i, vẻ tiêpoiin phong đkthlạo côqknét lúc trưpxakơypij́c nay mâeebv́t hêpoiít, thâeebṿt thiêpoiỉu não vôqkne cùng, bâeebv́t quá vâeebṽn chưpxaka hiêpoiỉu chuyêpoiịn gì mơypij́i sảy ra. Lúc này lão đkthlưpxaḱng dâeebṿy, thì vâeebṿt đkthló đkthlã bay qua, “bôqknẹp” môqknẹt âeebvm thanh vang lêpoiin, rôqknèi tưpxak̀ vách tưpxakơypij̀ng tưpxak̉u đkthlpoiím rơypij́t xuôqknéng, chính là môqknẹt cái xưpxakơypijng gà.

Chúng nhâeebvn tưpxak̀ xa đkthlêpoiìu xúm lại xem náo nhiêpoiịt, đkthlêpoiín cả Hà lão bản cũng nhâeebv́t khơypij̉i ngoảnh đkthlâeebv̀u lại xem chuyêpoiịn lạ, chỉ thâeebv́y chú khỉ ba măbyoḿt đkthlang vung vâeebv̉y môqknẹt cái đkthlùi gà trong tay vẻ đkthlăbyoḿc trí vôqkne cùng, khôqkneng biêpoiít là khúc xưpxakơypijng này là nó dùng tay xé ra hay dùng miêpoiịng nhăbyom̀n ra.

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin tuy ngưpxaḱa miêpoiịng muôqknén chưpxak̉i lăbyoḿm, nhưpxakng lão xem đkthli xem lại thì đkthlâeebvy chỉ là chuyêpoiịn nhỏ, lại biêpoiít con khỉ kia chính thị bâeebv́t thêpoií xuâeebv́t linh vâeebṿt, hơypijn nưpxak̃a xem vẻ ngoài của nó, tưpxaḳa hôqknè nhưpxak tính khí râeebv́t hung bạo nóng nâeebv̉y, lại nói đkthlăbyom̀ng sau nó còn có chủ nhâeebvn là têpoiin Quỷ Lêpoiị nôqknẻi tiêpoiíng là khát máu, vạn nhâeebv́t hăbyoḿn kia tỉnh lại, thì nhâeebv́t đkthlịnh phiêpoiìn toái to.

Nhưpxakng lão khôqkneng kìm nôqknẻi cái môqknèm đkthlang ngưpxaḱa, đkthlôqknei măbyoḿt đkthlảo môqknẹt vòng, nhìn qua bêpoiin Dã Câeebv̉u uâeebv́t ưpxaḱc hét: “Ngưpxakơypiji, têpoiin nôqkne dịch khôqknén kiêpoiíp muôqknén giêpoiít ta phải khôqkneng, sao dám đkthlâeebv̉y ta mạnh nhưpxakeebṿy?”

Dã Câeebv̉u cưpxakơypij̀i săbyom̀ng săbyoṃc, bình thưpxakơypij̀ng cưpxaḱ nhưpxak tính khí của gã, tưpxaḳ nhiêpoiin ăbyoḿt sẽ chưpxak̉i lại Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin môqknẹt trâeebṿn cho bõ tưpxaḱc, chỉ là lúc này Dã Câeebv̉u đkthlang buôqknèn cưpxakơypij̀i đkthlêpoiín nôqknen ruôqknẹt, đkthlâeebv̀u gục găbyoṃc, khôqkneng lý tơypij́i Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin.

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin khôqkneng nhịn nôqknẻi nưpxak̃a, lưpxak̉a hâeebṿn bùng lêpoiin, săbyoḿp sưpxak̉a chưpxak̉i bơypij́i tiêpoiíp, thì bôqknẽng nghe có tiêpoiíng Tiêpoiỉu Hoàn bêpoiin cạnh gọi: “Gia gia!”

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin mâeebv́y năbyomm trơypij̉ lại, đkthlôqknéi vơypij́i cái miêpoiịng săbyoḿc bén của tôqknen nưpxak̃ vôqkne cùng e dè, nêpoiin lão âeebv́p úp môqknẹt lúc, nhưpxakng miêpoiịng vâeebṽn âeebvm thâeebv̀m lải nhải gì đkthló, hiêpoiỉn nhiêpoiin là râeebv́t bâeebv́t cam nguyêpoiịn.


Tiêpoiỉu Hoàn khôqkneng lý đkthlêpoiín lão nưpxak̃a, quay sang phía Tiêpoiỉu Hôqknei, miêpoiịng cưpxakơypij̀i cưpxakơypij̀i hỏi: “Tiêpoiỉu Hôqknei, còn nhơypij́ ta khôqkneng, ta đkthlã tưpxak̀ng cho ngưpxakơypiji ăbyomn kẹo đkthlưpxakơypij̀ng trưpxakơypij́c đkthlâeebv́y.”

Tiêpoiỉu Hôqknei đkthlưpxaka măbyoḿt nhìn Tiêpoiỉu Hoàn, ba con măbyoḿt chơypij́p lia lịa, rôqknèi gâeebṿt gâeebṿt đkthlâeebv̀u, nhăbyomn nhơypij̉ cưpxakơypij̀i, hơypijn nưpxak̃a cái đkthlqknei còn ngoáy tít, khôqkneng biêpoiít có phải là năbyomm trưpxakơypij́c ơypij̉ Thanh Vâeebvn Sơypijn học con Đgxneại Hoàng hay khôqkneng.

Tiêpoiỉu Hoàn cưpxakơypij̀i nói: “Khôqkneng ngơypij̀ ngưpxakơypiji vâeebṽn còn nhơypij́ ta, lại đkthlâeebvy nào.” Nói đkthloạn dang hai tay đkthlưpxaka vêpoiì phía hâeebv̀u tưpxak̉.

Tiêpoiỉu Hôqknei đkthlảo măbyoḿt lia lịa, đkthlưpxaka tay lêpoiin đkthlâeebv̀u, xem ra bôqknẹ dạng nó tưpxaḳa hôqknè nhưpxak có chút bôqknéi rôqknéi, rôqknèi theo quán tính băbyoḿt đkthlâeebv̀u gãi sôqknèn sôqknẹt, chỉ là khôqkneng nhơypij́ hai tay vâeebṽn còn câeebv̀m đkthlôqknè, môqknẹt tay câeebv̀m cái đkthlùi gà, môqknẹt tay mang bình rưpxakơypij̣u, hai tay đkthlêpoiìu khôqkneng rảnh, nêpoiin dùng luôqknen cái đkthlùi gà cọ cọ lêpoiin đkthlâeebv̀u, làm lưpxaku lại mâeebv́y vêpoiịt mơypij̃ trêpoiin đkthlám lôqkneng.

Tiêpoiỉu Hoàn che miêpoiịng cưpxakơypij̀i khúc khích, Tiêpoiỉu Hôqknei nhìn nàng cưpxakơypij̀i, cũng nhăbyomn nhơypij̉ cưpxakơypij̀i theo, rôqknèi châeebṿm châeebṿm bò qua, đkthlêpoiín chôqknẽ bàn trưpxakơypij́c măbyoṃt Tiêpoiỉu Hoàn đkthloạn ngôqknèi chôqknèm hôqknẽm luôqknen tại đkthló.

poiin cạnh Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin, Dã Câeebv̉u cùng vơypij́i cả Hà lã bản ơypij̉ phía sau quâeebv̀y đkthlêpoiìu đkthlăbyomm đkthlăbyomm nhìn.

Tiêpoiỉu Hoàn khẽ vôqknẽ vôqknẽ lêpoiin ngưpxakơypij̀i Tiêpoiỉu Hôqknei hai cái, rôqknèi lâeebv́y tưpxak̀ trong tay ra môqknẹt chiêpoiíc khăbyomn, nhíu mày nói: “ Vưpxaḱt mâeebv́y thưpxaḱ trong tay đkthli.”

Tam nhãn hâeebv̀u tưpxak̉ lăbyoḿc lăbyoḿc đkthlâeebv̀u, kêpoiiu “chi chi” hai tiêpoiíng, hiêpoiỉn nhiêpoiin là râeebv́t khôqkneng cam tâeebvm, Tiêpoiỉu Hoàn nhẹ vôqknẽ lêpoiin đkthlâeebv̀u nó môqknẹt cái, dôqknẽ dành: “Nhanh!”

Tiêpoiỉu Hôqknei chép miêpoiịng mâeebv́y cái, rôqknèi mơypij́i đkthlêpoiỉ cái đkthlùi gà vào lại mâeebvm thưpxaḱc ăbyomn, đkthloạn nhìn nó tiêpoiíc rẻ, rôqknèi mơypij́i chịu đkthlêpoiỉ bình rưpxakơypij̣u xuôqknéng, rôqknèi lại câeebv̀m bình rưpxakơypij̣u lêpoiin uôqknéng lâeebv́y môqknẹt ngụm lơypij́n nưpxak̃a, đkthloạn mơypij́i chịu quay lại phía Tiêpoiỉu Hoàn.

Tiêpoiỉu Hoàn lăbyoḿc đkthlâeebv̀u cưpxakơypij̀i, nói: “Sao ngưpxakơypiji lại biêpoiín thành nêpoiin tham lam thêpoií này.” Nói đkthloạn đkthlưpxaka tay ra năbyoḿm lâeebv́y hai bàn tay Tiêpoiỉu Hôqknei, dùng chiêpoiíc khăbyomn nọ lau qua lau lại cho hêpoiít nhưpxak̃ng vêpoiịt mơypij̃ gà, Tiêpoiỉu Hôqknei khôqkneng ngơypij̀ lại ngoan ngoãn ngôqknèi yêpoiin, đkthlêpoiỉ măbyoṃc Tiêpoiỉu Hoàn xưpxak̉ trí.

Nói đkthlêpoiín đkthlâeebvy thì mơypij́i thâeebṿt là lạ, ngoại trưpxak̀ chủ nhâeebvn là Quỷ Lêpoiị, tam nhãn linh hâeebv̀u tưpxaḳa hôqknè chỉ đkthlôqknéi vơypij́i môqknẹt sôqkné ít nưpxak̃ tưpxak̉ là có hảo cảm, còn đkthlôqknéi vơypij́i nhưpxak̃ng ngưpxakơypij̀i khác nhưpxak bọn Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin, hay Dã Câeebv̉u, nó đkthlêpoiìu coi khôqkneng thuâeebṿn măbyoḿt.

Sau khi lau xong, Tiêpoiỉu Hoàn câeebv́t chiêpoiíc khăbyomn tay đkthli, mục quang hưpxakơypij́ng qua phía Quỷ Lêpoiị, đkthlang ngủ vùi trong hơypiji men, nhìn môqknẹt chút, đkthloạn quay qua bêpoiin Tiêpoiỉu Hôqknei hỏi: “Hăbyoḿn tại sao lại biêpoiín thành thêpoií này?”

Tiêpoiỉu Hôqknei đkthlưpxaka tay lêpoiin đkthlâeebv̀u gãi lia lịa, rôqknèi băbyoḿt đkthlâeebv̀u kêpoiiu “Chí chí chí chí” âeebv̀m ĩ, đkthlôqknèng thơypij̀i song thủ vung lêpoiin loạn xạ, chỉ thâeebv́y chúng nhâeebvn xung quanh trơypij̣n tròn măbyoḿt nhìn, râeebv́t rõ ràng là chăbyom̉ng ai hiêpoiỉu nó đkthlịnh diêpoiĩn tả gì. Tiêpoiỉu Hôqknei tưpxaḳa hôqknè nhưpxak cũng ý thưpxaḱc đkthlưpxakơypij̣c đkthlpoiìu này, nêpoiin dưpxak̀ng lại.


Đgxneôqknẹt nhiêpoiin, Tiêpoiỉu Hôqknei đkthlưpxaka tay chỉ Tiêpoiỉu Hoàn, đkthloạn leo tót lêpoiin vai nàng ngôqknèi, Tiêpoiỉu Hoàn giâeebṿt mình kêpoiiu lêpoiin thâeebv́t thanh, bêpoiin cạnh Dã Câeebv̉u đkthlạo nhâeebvn thâeebvn hình chơypij̣t đkthlôqknẹng, vì sơypij̣ hâeebv̀u tưpxak̉ này dã tính khó đkthlôqknẻi, khôqkneng ngơypij̀ bị Chu Nhâeebv́t Nhâeebv́t Tiêpoiin đkthlưpxaḱng bêpoiin cạnh kéo lại.

Dã Câeebv̉u ngạc nhiêpoiin, quay sang bêpoiin Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin nhìn, chỉ nghe Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin hạ giọng nói: “Xem xem thêpoií nào đkthlã.”

Chỉ thâeebv́y Tiêpoiỉu Hôqknei lúc này chỉ trỏ vào Tiêpoiỉu Hoàn, sau đkthló nhảy xuôqknéng măbyoṃt bàn lôqknẹn mâeebv́y vòng, ra đkthlêpoiín giưpxak̃a măbyoṃt bàn, miêpoiịng kêpoiiu “chí chí” loạn xạ, đkthloạn nhìn Tiêpoiỉu Hoàn làm hiêpoiịu, đkthlưpxaka hai tay tưpxak̀ trêpoiin xuôqknéng dưpxakơypij́i ven theo hình dáng Tiêpoiỉu Hoàn mà môqkne tả.

Tiêpoiỉu Hoàn ngạc nhiêpoiin, bêpoiin cạnh Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin nhưpxakơypij́ng mày, nói: “Nưpxak̃ nhâeebvn?”

Tiêpoiỉu Hôqknei gâeebṿt đkthlâeebv̀u liêpoiin tiêpoiíp, tiêpoiíp đkthlêpoiín lại chỉ tay vào ngưpxakơypij̀i giúp viêpoiịc đkthlang ngủ vùi, Quỷ Lêpoiị, hai tay cong lại thành hình trái tim, miêpoiịng kêpoiiu “Chi chi nha nha” mâeebv́y tiêpoiíng, rôqknèi toàn thâeebvn ngả vêpoiì phía sau, cả môqknẹt tâeebv́m thâeebvn khỉ thăbyom̉ng đkthlơypij đkthlơypij đkthlôqknẻ phịc xuôqknéng.

Tiêpoiỉu Hoàn đkthlôqknẹt nhiêpoiin kêpoiiu: “Câeebv̉n thâeebṿn!”

Âfhewm thanh chưpxaka dưpxaḱt, chỉ thâeebv́y Tiêpoiỉu Hôqknei biêpoiỉu diêpoiĩn thâeebṿt quá nhâeebṿp vai, quêpoiin mâeebv́t là cái bàn này khôqkneng rôqknẹng, chính nó vưpxak̀a nâeebṽy khôqkneng biêpoiít là mình đkthlã ra gâeebv̀n đkthlêpoiín mép bàn, vôqkne ý thả mình xuôqknéng, chỉ nghe thâeebv́y “huỵch” môqknẹt tiêpoiíng, con khỉ ngã dúi dụi xuôqknéng dưpxakơypij́i châeebvn bàn.

Tiêpoiỉu Hoàn vưpxak̀a buôqknèn cưpxakơypij̀i vưpxak̀a lo, liêpoiìn nhoài mình ra xem, nhưpxakng chỉ nghe “phôqknéc” môqknẹt tiêpoiíng, chú khỉ đkthlã lôqknẹn ngưpxakơypij̀i trơypij̉ dâeebṿy, hai tay xoa đkthlâeebv̀u, nhăbyomn nhơypij̉ nhìn Tiêpoiỉu Hoàn cưpxakơypij̀i.

Tiêpoiỉu Hoàn nhìn tam nhãn hâeebv̀u tưpxak̉ tưpxaḳa hôqknè nhưpxak khôqkneng bị thụ thưpxakơypijng chút nào, mơypij́i yêpoiin tâeebvm, đkthlưpxaka tay ra xoa xoa đkthlâeebv̀u Tiêpoiỉu Hôqknei, Tiêpoiỉu Hôqknei măbyoḿt chơypij́p lia lịa, nhìn Tiêpoiỉu Hoàn.

Tiêpoiỉu Hoàn trâeebv̀m ngâeebvm môqknẹt lúc, lại khẽ liêpoiíc sang phía Quỷ Lêpoiị, rôqknèi ngoảnh đkthlâeebv̀u qua phía Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin nói: “Gia gia, hăbyoḿn ta là…”

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin nhíu mày ngăbyoḿt lơypij̀i: “Chăbyom̉ng lẽ hăbyoḿn bị môqknẹt nưpxak̃ nhâeebvn đkthlả thưpxakơypijng? Băbyom̀ng đkthlạo hạnh ngày nay của hăbyoḿn cùng vơypij́i thêpoií lưpxaḳc của Quỷ Vưpxakơypijng Tôqkneng, phóng măbyoḿt khăbyoḿp thiêpoiin hạ, ít có nưpxak̃ nhâeebvn nào có năbyomng lưpxaḳc làm viêpoiịc này. Chỉ có thêpoiỉ là Thuỷ Nguyêpoiịt sưpxak thái ơypij̉ Thanh Vâeebvn Môqknen, hoăbyoṃc Tam Diêpoiịu ơypij̉ Hơypij̣p Hoan Phái trong Ma Giáo?”

Ngôqknèi bêpoiin cạnh, Dã Câeebv̉u đkthlôqknẹt nhiêpoiin nói: “Ta thâeebv́y khôqkneng phải.”

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin giâeebṿn nói: “Ngưpxakơypiji nói cái gì, yêpoiin nhiêpoiin dám nói lão phu, ăbyoṃc, bôqknẻn tiêpoiin nhâeebvn này nói sai.”


Dã Câeebv̉u đkthlạo nhâeebvn khôqkneng ngơypij̀ lại khôqkneng nhìn Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin, trêpoiin gưpxakơypijng măbyoṃt bôqknẽng hiêpoiịn lêpoiin môqknẹt biêpoiỉu tình kỳ quái, chăbyomm chú nhìn thâeebvn ảnh của Quỷ Lêpoiị, đkthloạn châeebṿm rãi nói: “Nhưpxak ta biêpoiít, hăbyoḿn khôqkneng phải là ngưpxakơypij̀i xem trọng vâeebv́n đkthlêpoiì thăbyoḿng bại, hơypijn nưpxak̃a, trêpoiin ngưpxakơypij̀i hăbyom̀n lại khôqkneng có thưpxakơypijng tích gì…”

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin hưpxak̀m môqknẹt tiêpoiíng, đkthlưpxakơypijng nhiêpoiin là khôqkneng nghĩ vâeebṿy, diêpoiĩu cơypij̣t: “Đgxneó là do ngưpxakơypiji đkthlạo hành quá kém so vơypij́i ngưpxakơypij̀i khác, ngưpxakoi chỉ biêpoiít mâeebv́y ngón đkthlòn mèo ba châeebvn, đkthlánh môqknẹt trâeebṿn thua môqknẹt trâeebṿn, tưpxaḳ nhiêpoiin là đkthlôqknéi vơypij́i chuyêpoiịn thăbyoḿng bại khôqkneng coi ra gì, ngưpxakơypij̀i ta vâeebṽn nói: “Thăbyoḿng bại là chuyêpoiịn thưpxakơypij̀ng của binh gia…”

Dã Câeebv̉u đkthlạo nhâeebvn nôqknẻi giâeebṿn, đkthlang đkthlịnh phản bác, Tiêpoiỉu Hoàn bêpoiin cạnh trưpxak̀ng măbyoḿt nhìn hai ngưpxakơypij̀i, cao giọng quát: “Đgxneưpxakơypij̣c rôqknèi, đkthlưpxak̀ng nói nưpxak̃a!”

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin cùng Dã Câeebv̉u đkthlêpoiìu ngưpxak̀ng nói, nhưpxakng vâeebṽn phâeebṽn nôqknẹ nhìn nhau chăbyom̀m chăbyom̀m.

Tiêpoiỉu Hoàn nghĩ ngơypij̣i môqknẹt lúc, đkthloạn gâeebṿt gâeebṿt đkthlâeebv̀u, dưpxakơypij̀ng nhưpxak đkthlã quyêpoiít đkthlịnh đkthlpoiìu gì đkthló, lát sau quay sang trưpxakơypij́c măbyoṃt Tiêpoiỉu Hôqknei hỏi: “Tiêpoiỉu Hôqknei, ngưpxakơypiji cùng vơypij́i chủ nhâeebvn của ngưpxakơypiji đkthli cùng bọn ta nhé?”

”Cái gì?”

Tiêpoiỉu Hôqknei chưpxaka kịp phản ưpxaḱng, Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin cùng Dã Câeebv̉u đkthlã hét tưpxakơypij́ng lêpoiin, đkthlêpoiín cả Hà lão bản đkthlưpxaḱng sau quâeebv̀y cũng bị giâeebṿt mình.

Tiêpoiỉu Hoàn liêpoiíc qua phía hai lão dăbyom̀n giọng hỏi: “Có viêpoiịc gì khôqkneng?”

Dã Câeebv̉u đkthlạo nhâeebvn nhâeebv́t thơypij̀i lúng túng, lăbyoḿp băbyoḿp nói: “Hăbyoḿn…,hăbyoḿn có quá nhiêpoiìu cưpxak̀u nhâeebvn, chỉ sơypij̣ chúng ta sẽ găbyompn phiêpoiìn phưpxaḱc…”

Tiêpoiỉu Hoàn ngăbyoḿt lơypij̀i: “Ta còn khôqkneng sơypij̣, lão sơypij̣ cái gì?”

Dã Câeebv̉u đkthlạo nhâeebvn im thin nít, nhưpxakng bêpoiin cạnh lão, Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin vâeebṽn khôqkneng can lòng, trưpxak̀ng măbyoḿt nhìn Tiêpoiỉu Hoàn nói: “ Chúng ta đkthlâeebvu có phải là mơypij̉ thiêpoiịn đkthlưpxakơypij̀ng, tại sao ngưpxakơypiji suôqknét ngày lưpxaku giưpxak̃ ngưpxakơypij̀i khác?”

Tiêpoiỉu Hoàn trơypij̣n măbyoḿt nhìn gia gia nói: “Hăbyoḿn khôqkneng phải ngưpxakơypij̀i ngoài, lúc ơypij̉ Tưpxak̉ Trạch hăbyoḿn đkthlã cưpxaḱu mạng chúng ta môqknẹt lâeebv̀n! Hơypijn nưpxak̃a,…” Tiêpoiỉu Hoàn chơypij̣t nơypij̉ nụ cưpxakơypij̀i hàm chưpxaḱa nhiêpoiìu thâeebvm ý rôqknèi tiêpoiíp: “Gia gia, mưpxakơypij̀i năbyomm trưpxakơypij́c ngưpxakơypiji đkthlã lưpxak̀a hăbyoḿn môqknẹt lâeebv̀n dâeebṽm phải bãi phâeebvn chó, ngưpxakơypij̀i còn nhơypij́ khôqkneng?”

Dã Câeebv̉u khôqkneng nhịn đkthlưpxakơypij̣c bụm miêpoiịng cưpxakơypij̀i, Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin măbyoṃt đkthlỏ bưpxak̀ng bưpxak̀ng, quát: “Chuyêpoiịn mưpxakơypij̀i năbyomm trưpxakơypij́c ngưpxakơypiji nhăbyoḿc lại làm gì?”


Tiêpoiỉu Hoàn hăbyoḿng giọng, tưpxak̀ tưpxak̀ nói: “Ngưpxakơypij̀i nhơypij́ là đkthlưpxakơypij̣c rôqknèi, dù sao ta khôqkneng thêpoiỉ thâeebv́y mà khôqkneng quản đkthlưpxakơypij̣c.” Nói đkthloạn khôqkneng lý tơypij́i gia gia nưpxak̃a, ngoảnh sang nhìn Quỷ Lêpoiị.

Lúc nam tưpxak̉ này uêpoiỉ oải xoay mình qua môqknẹt bêpoiin, hơypiji rưpxakơypij̣u lại bôqknéc lêpoiin nôqknèng năbyoṃc, Tiêpoiỉu Hoàn nhăbyomn mày, chỉ thâeebv́y gưpxakơypijng măbyoṃt quen thuôqknẹc đkthló, hai măbyoḿt nhăbyoḿm nghiêpoiìn, đkthlôqknei măbyom̀y xoăbyoḿt tít lại sâeebvu hoăbyoḿm, khôqkneng biêpoiít là do lúc này say rưpxakơypij̣u, hay trong lòng vâeebṽn chưpxaḱa đkthlâeebv̀y thôqknéng khôqknẻ…

Tiêpoiỉu Hoàn trâeebv̀m măbyoṃc nhìn gưpxakơypijng măbyoṃt Quỷ Lêpoiị, trong đkthlâeebv̀u thoáng hiêpoiịn lại khung cảnh hôqknem đkthló ngoài Tưpxak̉ Trạch, nam tưpxak̉ đkthló đkthlêpoiín trưpxakơypij́c chôqknẽ xem tưpxakơypij́ng của nàng, khẽ nói môqknẹt câeebvu:

”Ngưpxakơypiji đkthlã trưpxakơypij̉ng thành rôqknèi…”

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin tưpxaḳ nhiêpoiin khôqkneng biêpoiít lúc này tôqknen nưpxak̃ đkthlang hôqknèi tưpxakơypij̉ng chuyêpoiịn cũ, nghĩ ngơypij̣i môqkneng lung, nhưpxakng lão biêpoiít râeebv́t rõ ràng là mình đkthlang mang vào thâeebvn môqknẹt phiêpoiìn nhiêpoiĩu lơypij́n, sưpxaḳ viêpoiịc nhưpxakeebṿy, tâeebvm tình lão làm sao có thêpoiỉ tôqknét đkthlưpxakơypij̣c, oán hâeebṿn quay sang, căbyomm tưpxaḱc nhìn Quỷ Lêpoiị, rôqknèi lơypij́n tiêpoiíng nói: “Lão bản, tính tiêpoiìn.”

Hà lão bản vôqknẹi vàng chạy lại, nơypij̉ nụ cưpxakơypij̀i câeebv̀u tài hỏi: “Khách quan, ngài khôqkneng ngôqknèi thêpoiim chút sao?”

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin chăbyom̀ng hêpoiì khách khí nói: “Ngôqknèi thêpoiim? Bôqknẻn tiêpoiin nhâeebvn mơypij́i ngôqknèi môqknẹt chút đkthlã rưpxakơypij́c lâeebv́y bao nhiêpoiiu phiêpoiìn nhiêpoiĩu, nêpoiíu ngôqknèi thêpoiim môqknẹt lúc nưpxak̃a chăbyoḿc khiêpoiín ta phiêpoiìn nhiêpoiĩu chêpoiít thôqknei.”

Hà lão bản nhâeebṽn nhục cưpxakơypij̀i nói: “Đgxnea tạ khách quan, xin cho bôqknén đkthlôqknèng ngâeebvn lưpxakơypij̣ng.”

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin lâeebv̀m bâeebv̀m lải nhải mâeebv́y câeebvu, đkthloạn mơypij́i lâeebv́y ngâeebvn lưpxakơypij̣ng tưpxak̀ trong bọc ra, bôqknẽng nhiêpoiin tưpxak̀ bêpoiin cạnh Tiêpoiỉu Hôqknei nhảy phôqknéc qua, vơypijeebv́y túi rưpxakơypij̣u trêpoiin bàn đkthlưpxaka lêpoiin, dí dí vào trưpxakơypij́c măbyoṃt Hà lão bản mâeebv́y cái, miêpoiịng kêpoiiu “Chí chí” khôqkneng nghỉ.

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin, Tiêpoiỉu Hoàn đkthlêpoiìu đkthlưpxaḱng ngâeebv̉n ngưpxakơypij̀i, khôqkneng hiêpoiỉu con khỉ này đkthlang đkthlịnh làm trò quỷ quái gì, nhưpxakng Hà lão bản đkthlã có chút thơypij̀i gian ơypij̉ vơypij́i Tiêpoiỉu Hôqknei, nêpoiin ít nhiêpoiìu cũng hiêpoiỉu đkthlưpxakơypij̣c phâeebv̀n nào nó đkthlịnh nói gì, chỉ thâeebv́y lão nhíu mày trâeebv̀m ngâeebvm nói: “Ngưpxakơypiji có phải là muôqknén ta đkthlôqknẻ thêpoiim rưpxakơypij̣u vào cái đkthlâeebṽy này?”

Tiêpoiỉu Hôqknei vui quá, gâeebṿt đkthlâeebv̀u lia lịa, miêpoiịng cưpxakơypij̀i toe toét.

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin râeebv́t đkthlôqknẽi ngạc nhiêpoiin, đkthlêpoiín cả nưpxak̉a ngày, Tiêpoiỉu Hoàn mơypij́i lêpoiin tiêpoiíng, cưpxakơypij̀i nói: “Chưpxakơypij̉ng quâeebv̀y, ôqkneng hãy rót…..rót thêpoiim cho nó chút rưpxakơypij̣u đkthli.”

Hà lão bản cao hưpxaḱng vôqkne cùng, vôqknẹi vã “Dạ” môqknẹt tiêpoiíng, đkthloạn quay vào lâeebv́y rưpxakơypij̣u ra.

Nói đkthlêpoiín cái túi rưpxakơypij̣u này thì thưpxaḳc là to lơypij́n vôqkne cùng,chỉ thâeebv́y rưpxakơypij̣u rót vào đkthlã nhiêpoiìu, cái túi chỉ phôqknèng lêpoiin chút ít,Hà lão bản rót đkthlã vào đkthlêpoiín hai hũ rưpxakơypij̣u vào, mà vâeebṽn chưpxaka đkthlâeebv̀y túi, Tiêpoiỉu Hôqknei đkthlưpxaḱng bêpoiin cạnh ánh măbyoḿt tràn ngâeebṿp niêpoiìm vui, chỉ có Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin là khôqkneng nhâeebṽn nại nôqknẻi nưpxak̃a, khôqkneng quản đkthlêpoiín tiêpoiin nhâeebvn thâeebvn phâeebṿn nưpxak̃a, âeebv́m ưpxaḱc nói: “Đgxneủ rôqknèi, đkthlủ rôqknèi.”

“Vù” Môqknẹt đkthlạo hăbyoḿc ảnh phóng vút tơypij́i, Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin lúc này đkthlã có kinh nghiêpoiịm, mơypij́i nghe thâeebv́y tiêpoiíng đkthlã vôqknẹi lánh mình né chánh, quả nhiêpoiin là Tiêpoiỉu Hôqknei vưpxak̀a câeebv̀m cái đkthlĩa rau ném lại, “Choang” môqknẹt tiêpoiíng, cái đkthlĩa va xuôqknéng sàn vơypij̉ thành bôqknén năbyomm mảnh.

Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin chưpxaka kịp nói gì, “Vèo vèo vèo” hai ba cái đkthlĩa trêpoiin bàn bị Tiêpoiỉu Hôqknei vơypij́ lâeebv́y ném liêpoiin tiêpoiíp vêpoiì phía Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin, lão lách trái né phải, muôqknén hụt hơypiji chăbyom̉ng kịp nói lơypij̀i nào, chỉ là Hà lão bản nhìn thâeebv́y sôqkné bát đkthlĩa của mình tưpxak̀ng cái tưpxak̀ng cái bị con khỉ này ném vơypij̃, trong lòng đkthlau xót vôqkne cùng, lại thâeebv́y túi rưpxakơypij̣u đkthlã đkthlưpxakơypij̣c rót đkthlâeebv̀y, liêpoiìn vôqknẹi nói: “Đgxneưpxakơypij̣c rôqknèi, đkthlưpxakơypij̣c rôqknèi, chút rưpxakơypij̣u trêpoiin bàn lúc nãy coi nhưpxak là ta biêpoiíu các ngưpxakơypiji. Hâeebv̀u tưpxak̉ lão gia, xin ngưpxakơypij̀i đkthlưpxak̀ng có ném bát đkthlĩa nưpxak̃a, còn vị…, è, vị tiêpoiin nhâeebvn này, xin ngưpxakơypij̀i hai đkthlôqknèng tiêpoiìn rưpxakơypij̣u là đkthlưpxakơypij̣c rôqknèi.”

Tiêpoiỉu Hôqknei lúc này mơypij́i ngưpxak̀ng tay, Chu Nhâeebv́t Tiêpoiin cũng dưpxak̀ng lại, đkthlưpxaḱng thơypij̉ hôqknèng hôqknẹc, miêpoiịng lâeebv̀m bâeebv̀m chưpxak̉i, nhưpxakng khôqkneng dám đkthlêpoiín gâeebv̀n con khỉ ba măbyoḿt ngôqknẽ ngưpxakơypij̣c kia nưpxak̃a.

Tiêpoiỉu Hoàn cưpxakơypij̀i cưpxakơypij̀i, đkthlưpxaka măbyoḿt lại phía bêpoiin kia, chăbyomm chú nhìn lêpoiin thâeebvn hình Quỷ Lêpoiị, khôqkneng đkthlêpoiỉ ý răbyom̀ng bêpoiin cạnh Dã Câeebv̉u Đgxneạo nhâeebvn cũng đkthlang chăbyomm chú nhìn Quỷ Lêpoiị dò xét, trong măbyoḿt khẽ loé lêpoiin nhưpxak̃ng tia sáng kỳ dị.

X X X

Thanh Vâeebvn Sơypijn, Thôqkneng Thiêpoiin Phong.

Trưpxakơypij́c nhưpxak̃ng bâeebṿc thang đkthlá dâeebṽn lêpoiin Ngọc Thanh Đgxnepoiịn, trong Bích Thuỷ Hàn Đgxneàm, Thanh Vâeebvn Môqknen trâeebv́n sơypijn linh thú Thuỷ Kỳ Lâeebvn đkthlang thích chí lăbyomn qua lăbyomn lại trong đkthlâeebv̀m nưpxakơypij́c, nhưpxak̃ng đkthlơypij̣t sóng nhỏ lăbyomn tăbyomn, bị thâeebvn hình to lơypij́n của Thuỷ Kỳ Lâeebvn đkthlâeebṿp tan cuôqknèn cuôqknẹn lan đkthli bôqknén phía, tạo thành nhưpxak̃ng đkthlơypij̣t sóng lơypij́n, nhìn râeebv́t đkthlẹp măbyoḿt.

Phâeebv̀n Hưpxakơypijng Côqknéc đkthlăbyoṃc phái đkthlêpoiị tưpxak̉ Lý Tuâeebvn đkthlưpxaḱng trêpoiin thêpoiìm đkthlá chăbyomm chú nhìn xuôqknéng Bích Thuỷ Hàn Đgxneàm, quay đkthlâeebv̀u khẽ cưpxakơypij̀i nói: “ Đgxneã sơypij́m nghe nói Thuỷ Kỳ Lâeebvn là thiêpoiin niêpoiin linh thú của Thanh Vâeebvn Môqknen, hôqknem nay mơypij́i găbyoṃp, quả nhiêpoiin là khôqkneng giôqknéng phàm vâeebṿt.”

”Lý sưpxak huynh quá khen.” Môqknẹt tràng cưpxakơypij̀i trong trẻo vọng câeebv́t lêpoiin, tưpxak̀ ngay bêpoiin cạnh Lý Tuâeebvn, chính là phát ra tưpxak̀ Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài, đkthlêpoiị tưpxak̉ xuâeebv́t săbyoḿc nhâeebv́t của Thanh Vâeebvn Môqknen Thôqkneng Thiêpoiin Phong trưpxakơypij̉ng môqknen nhâeebv́t mạch, chỉ thâeebv́y gã cũng đkthlưpxaka măbyoḿt nhìn vêpoiì phía Thuỷ Kỳ Lâeebvn, cưpxakơypij̀i nói: “Nói gì chăbyomng nưpxak̃a thì dù sao linh tôqknen cũng là linh thú do chính Thanh Diêpoiịp tôqknẻ sưpxak của bản phái thu phục, nghĩ lại năbyomm đkthló tôqknẻ sưpxak uy phong lâeebṽm liêpoiịt, thâeebṿt khiêpoiín bọn hâeebṿu bôqknéi chúng đkthlêpoiị thâeebṿp phâeebv̀n bôqknẹi phục.”

Lý Tuâeebvn gâeebṿt đkthlâeebv̀u cưpxakơypij̀i nhẹ, gã xuâeebv́t thâeebvn là danh môqknen chính đkthlạo, vôqknén kiêpoiiu ngạo vôqkne cùng, nhưpxakng đkthlôqknéi vơypij́i vị kỳ tài tuyêpoiịt diêpoiĩm Thanh Diêpoiịp tôqknẻ sưpxakbyomm đkthló, thâeebṿt khôqkneng khỏi khôqkneng khâeebvm phục.

Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài đkthlưpxaka tay, hưpxakơypij́ng vêpoiì phía đkthlỉnh núi nói: “Lý sưpxak huynh, mơypij̀i.”

Lý Tuâeebvn khiêpoiim nhưpxakơypij̣ng môqknẹt chút, rôqknèi cùng Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài đkthli.

Tiêpoiiu Dâeebṿt tài vưpxak̀a đkthli vưpxak̀a nói: “Khôqkneng biêpoiít Lý sưpxak huynh đkthlêpoiín thăbyomm, là có viêpoiịc gì khâeebv̉n yêpoiíu khôqkneng?”

Lý Tuâeebvn cưpxakơypij̀i nói: “Thưpxaḳc ra cũng chăbyom̉ng có gì quan trọng, bâeebv́t quá là gia sưpxak có môqknẹt phong thưpxak, muôqknén đkthlêpoiị mang đkthlêpoiín cho Đgxneạo Huyêpoiìn châeebvn nhâeebvn.”

Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài run ngưpxakơypij̀i, khôqkneng nhịn nôqknẻi hỏi: “Sao?, chăbyom̉ng lẽ quý côqknéc chủ Vâeebvn lão tiêpoiìn bôqknéi đkthlã xuâeebv́t quan rôqknèi sao, đkthlêpoiị vưpxak̀a nghe tưpxak̀ Tuyêpoiít Kỳ tiêpoiỉu muôqknẹi mơypij́i trơypij̉ vêpoiì tưpxak̀ Nam Cưpxakơypijng nói lại, là Vâeebvn lão tiêpoiìn bôqknéi vâeebṽn còn bêpoií quan mà.”

Lý Tuâeebvn khẽ cưpxakơypij̀i nói: “Chăbyom̉ng dâeebv́u gì Tiêpoiiu sưpxak huynh, gia sưpxakypij́i xuâeebv́t quan tưpxak̀ cách đkthlâeebvy mâeebv́y hôqknem. Nghe lão nhâeebvn gia ngưpxakơypij̀i nói, đkthlã lâeebvu năbyomm khôqkneng găbyoṃp trung thôqknẻ Đgxneạo Huyêpoiìn châeebvn nhâeebvn và Phôqknẻ Hoăbyom̀ng thưpxakơypij̣ng nhâeebvn, thâeebṿt là thâeebṿp phâeebv̀n quan hoài, muôqknén đkthlêpoiín thăbyomm môqknẹt dịp.”

Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài khẽ biêpoiín săbyoḿc, lâeebṿp tưpxaḱc cưpxakơypij̀i lơypij́n nói: “Nhưpxak thêpoií thì thâeebṿt quả là vinh dưpxaḳ, đkthlưpxakơypij̣c Vâeebvn lão tiêpoiìn bôqknéi đkthlại giá quang lâeebvm, chính thị là trung thôqknẻ chính phái lâeebvu lăbyoḿm rôqknèi mơypij́i có môqknẹt đkthlại sưpxaḳ thêpoií này.”

Lý Tuâeebvn đkthlưpxaka măbyoḿt nhìn Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài, Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài cùng nhìn lại, hai ngưpxakơypij̀i đkthlôqknéi măbyoḿt môqknẹt lúc, rôqknèi cùng phát ra môqknẹt tràng cưpxakơypij̀i lơypij́n, dưpxakơypij̀ng nhưpxak vui vẻ vôqkne cùng.

Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài kéo lâeebv́y tay Lý Tuâeebvn, cưpxakơypij̀i nói: “Đgxnei đkthli đkthli, gia sưpxakqknem nay đkthlang ơypij̉ Ngọc Thanh Đgxnepoiịn cùng các vị sưpxak thúc đkthlàm đkthlạo, đkthlêpoiỉ đkthlêpoiị đkthlâeebṽn đkthlưpxakơypij̀ng, đkthlưpxaka Lý sưpxak huynh đkthlêpoiín diêpoiịn kiêpoiín.”

Lý Tuâeebvn cưpxakơypij̀i nói: “Nhưpxakeebṿy làm phiêpoiìn Tiêpoiiu sưpxak huynh rôqknèi.” Nói đkthloạn câeebv́t bưpxakơypij́c đkthli theo Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài, mơypij́i đkthli đkthlưpxakơypij̣c vài bưpxakơypij́c gã bôqknẽng nhưpxak nhơypij́ ra đkthlpoiìu gì đkthló, liêpoiìn quay sang hỏi Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài: “Phải rôqknèi, Tiêpoiiu sưpxak huynh, có môqknẹt viêpoiịc tiêpoiỉu đkthlêpoiị muôqknén thỉnh giáo.”

Tiêpoiiu Dâeebṿt tài cưpxakơypij̀i nói: “Xin Lý sưpxak huynh cưpxaḱ hỏi.”

Lý Tuâeebvn nói: “Khi trưpxakơypij́c Thanh Vâeebvn Môqknen phái Lục Tuyêpoiít Kỳ sưpxak muôqknẹi đkthlêpoiin Nam Cưpxakơypijng tham vâeebv́n gia sưpxak…”

Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài khẽ biêpoiín săbyoḿc, nhưpxakng ngay lâeebṿp tưpxaḱc khôqknei phục lại đkthlưpxaḳoc săbyoḿc diêpoiịn, chỉ là Lý Tuâeebvn đkthlã nhìn thâeebv́y đkthlưpxakơypij̣c biêpoiỉu tình đkthló, trong tâeebvm châeebv́n đkthlôqknẹng, liêpoiìn nói tiêpoiíp: “ hôqknem đkthló, hình nhưpxak Lục sưpxak muôqknẹi có bị môqknẹt chút thưpxakơypijng nhẹ, nói sao thì cũng là do giúp đkthlơypij̃ Phâeebv̀n Hưpxakơypijng Côqknéc chúng đkthlêpoiị, làm tiêpoiỉu đkthlêpoiị thâeebṿp phâeebv̀n bâeebv́t an, khôqkneng biêpoiít hôqknem nay đkthlã hôqknèi phục chưpxaka?”

Tiêpoiiu Dâeebṿt tài nghĩ ngơypij̣i môqknẹt lúc rôqknèi nói: “Đgxnea tạ Lý sưpxak huynh đkthlã quan tâeebvm, Lục sưpxak muôqknẹi vâeebṽn bình an, tôqknét lăbyoḿm, hôqknem nay Thuỷ Nguyêpoiịt sưpxak thúc cùng hai đkthlêpoiị tưpxak̉ là Văbyomn Mâeebṽn và Lục Tuyêpoiít Kỳ cũng đkthlêpoiín, tiêpoiịn thêpoií sưpxak huynh hỏi thăbyomm luôqknen.”

Lý Tuâeebvn khôqkneng dâeebv́u nôqknẻi môqknẹt tia vui mưpxak̀ng khẽ thoáng qua măbyoṃt, gâeebṿt đkthlâeebv̀u đkthlôqknèng ý.

Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài nhìn biêpoiỉu tình của gã, chăbyom̉ng nói thêpoiim gì nưpxak̃a. Hai ngưpxakơypij̀i cùng nhăbyom̀m phía Ngọc Thanh Đgxnepoiịn mà đkthli, trêpoiin đkthlưpxakơypij̀ng chuyêpoiỉn qua đkthlêpoiì tài khác mà nói chuyêpoiịn, khôqkneng liêpoiin quan gì đkthlêpoiín nhưpxak̃ng đkthlpoiìu khâeebv̉n yêpoiíu, chăbyom̉ng mâeebv́y chôqknéc, hai ngưpxakơypiji đkthlã đkthli đkthlêpoiín thêpoiìm đkthlá trêpoiin cùng, truơypij́c của Ngọc Thanh Đgxnepoiịn Thôqkneng Thiêpoiin Phong.

qknẹt toà đkthlại đkthlpoiịn quy môqkne hoành tráng, khí thêpoií khôqknei hoàng, kiêpoiín trúc khôqknei vĩ, xuâeebv́t hiêpoiịn trưpxakơypij́c măbyoṃt Lý Tuâeebvn. Lý Tuâeebvn chăbyomm chú nhìn môqknẹt lúc rôqknèi nói: “ Đgxneêpoiị trưpxakơypij́c đkthlâeebvy cưpxaḱ nghĩ toà đkthlại đkthlpoiịn trong Phâeebv̀n Hưpxakơypijng Côqknéc, Huyêpoiìn Hoả Đgxneàm đkthlã là thêpoií gian tuyêpoiịt xưpxakơypij́ng, hôqknem nay mơypij́i đkthlưpxakơypij̣c mơypij̉ rôqknẹng tâeebv̀m nhìn, quả thâeebṿt là nhâeebvn ngoại hưpxak̃u nhâeebvn, thiêpoiin ngoại hưpxak̃u thiêpoiin.”

Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài cưpxakơypij̀i lơypij́n nói: “Lý sưpxak huynh quá khách khí rôqknèi, đkthli, bêpoiin này, mơypij̀i!”

Lý Tuâeebvn cũng cưpxakơypij̀i lơypij́n, rôqknèi đkthli theo Tiêpoiiu Dâeebṿt Tài, vào trong Ngọc Thanh Đgxnepoiịn, hít môqknẹt hơypiji sâeebvu, chỉnh lại y phục, rôqknèi sải bưpxakơypij́c dài bưpxakơypij́c vào.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.