Tru Tiên

Chương 140 : Đồi hoang

    trước sau   
   

Thâlvnḳp vạn đzjdhại sơhuqun, Sâlvnkn Ma Côrxim̉ Đtwolôrxiṃng

Sau khi Thú Yêinmfu hôrxim̀i sinh tại Sâlvnkn Ma Côrxim̉ Đtwolôrxiṃng. Mâlvnky đzjdhen khăqypd́p nơhuqui. Âgnbym phong gâlvnk̀m rú, măqypḍc dù trơhuqùi đzjdhâlvnḱt vâlvnk̉n còn âlvnkm u nhưkcrwng hăqypd́c khí đzjdhã tiêinmfu tán đzjdhưkcrwơhuqục phâlvnk̀n nào.

Trêinmfn bãi đzjdhâlvnḱt hoang vu ngay chôrxim̃ sơhuqun mạch, chỉ còn thạch tưkcrwơhuqụng nưkcrw̃ nhâlvnkn lăqypḍng im tại Sâlvnkn Ma Côrxim̉ Đtwolôrxiṃng măqypḍc cho gió mưkcrwa. Đtwolưkcrẃng trưkcrwơhuqúc bưkcrẃc thạch tưkcrwơhuqụng là môrxiṃt nam nhâlvnkn trêinmfn mình khoác chiêinmf́c áo tơhuquqypd̀m màu xanh, dung mạo cưkcrẉc kỳ anh tuâlvnḱn thâlvnḳm chí có thêinmf̉ nói khuôrximn măqypḍt đzjdhó nhưkcrw của môrxiṃt thiêinmf́u niêinmfn.

Dung mạo ngưkcrwơhuqùi này e răqypd̀ng các nưkcrw̃ nhâlvnkn thôrximng thưkcrwơhuqùng khôrximng thêinmf̉ sánh băqypd̀ng. Mi thanh, mục tú, miêinmf̣ng nhỏ, môrximi xinh, nhìn kỹ thì thâlvnḱy có nét giôrxiḿng vơhuqúi bưkcrẃc thạch tưkcrwơhuqụng nưkcrw̃ nhâlvnkn.

Tuy nhiêinmfn, khí châlvnḱt hiêinmf̣n trêinmfn săqypd́c măqypḍt thì hoàn toàn trái ngưkcrwơhuqục nhau.


Ngưkcrwơhuqùi thiêinmf́u niêinmfn đzjdhưkcrẃng trêinmfn Sâlvnkn Ma Côrxim̉ Đtwolôrxiṃng chính là Thú Yêinmfu hôrxim̀i sinh, khôrximng ai thêinmf̉ ngơhuqù răqypd̀ng ác ma bao làm bao ngưkcrwơhuqùi dâlvnkn Nam Cưkcrwơhuqung khiêinmf́p sơhuqụ lại là môrxiṃt thiêinmf́u niêinmfn anh tuâlvnḱn.

*** Tưkcrẁ lúc hôrxim̀i sinh, khôrximng rõ tại sao hăqypd́n chăqypd̉ng làm gì, khôrximng đzjdhại khai sát giơhuqúi, cũng chăqypd̉ng gào rú vui mưkcrẁng, chỉ trâlvnk̀m măqypḍc đzjdhưkcrẃng trưkcrwơhuqúc chăqypdm chú nhìn thạch tưkcrwơhuqụng Linh Lung. Bóng đzjdhêinmfm buôrximng dâlvnk̀n, tưkcrẁ xa thâlvnkn ảnh vu yêinmfu lưkcrwơhuqút tơhuqúi, nhẹ nhàng khôrximng môrxiṃt tiêinmf́ng đzjdhôrxiṃng dưkcrẁng lại phía sau thiêinmf́u niêinmfn.

"Thú thâlvnk̀n đzjdhại nhâlvnkn"

Thiêinmf́u niêinmfn thâlvnkn hình bâlvnḱt đzjdhôrxiṃng, khôrximng hêinmf̀ ngoảnh lại, hỏi: "Sao rôrxim̀i?"

Vu yêinmfu khom mình đzjdháp: "13 yêinmfu vưkcrwơhuqung cùng toàn bôrxiṃ tàn dưkcrw man tôrxiṃc ơhuqủ Thâlvnḳp vạn đzjdhại sơhuqun đzjdhêinmf̀u săqypd̃n sàng chơhuqù lêinmf̣nh thú thâlvnk̀n đzjdhại nhâlvnkn"

Thiêinmf́u niêinmfn thâlvnkn hình khẽ đzjdhôrxiṃng, tưkcrẁ tưkcrẁ quay lại nói: "Tâlvnḱt cả là bao nhiêinmfu?"

Vu yêinmfu đzjdháp "Hiêinmf̣n giơhuqù chỉ còn 37 tôrxiṃc. 100 năqypdm qua, cả Thâlvnḳp vạn đzjdhại sơhuqun nhưkcrwqypd́n mâlvnḱt đzjdhâlvnk̀u, các tôrxiṃc tranh giành, tàn sát lâlvnk̃n nhau, nhiêinmf̀u tôrxiṃc đzjdhã bị tâlvnḳn diêinmf̣t."

Khuôrximn măqypḍt thiêinmf́u niêinmfn nhưkcrw phủ môrxiṃt lơhuqúp băqypdng giá, tuyêinmf̣t khôrximng biêinmf̉u lôrxiṃ môrxiṃt chút tình cảm nhưkcrwng tưkcrẁ sâlvnku trong tâlvnkm tưkcrwơhuqủng lại âlvnk̉n tàng sưkcrẉ cao ngạo. Ánh măqypd́t chơhuqụt nhưkcrw đzjdhinmf̣n nhìn thăqypd̉ng vào măqypḍt Vu yêinmfu.

Vu yêinmfu giâlvnḳt mình, cảm giác trêinmfn măqypḍt nhưkcrw bị lưkcrw̉a đzjdhôrxiḿt.

"Kỳ thưkcrẉc là 38 tôrxiṃc", thiêinmf́u niêinmfn thong thả nói, "ngưkcrwơhuqui chưkcrwa nói tơhuqúi Hăqypd́c vu tôrxiṃc, cuôrxiḿi cùng cũng đzjdhã có truyêinmf̀n nhâlvnkn đzjdhó sao"

Vu yêinmfu cúi đzjdhâlvnk̀u, trâlvnk̀m ngâlvnkm khôrximng nói gì.

Thiêinmf́u niêinmfn tưkcrẁ tưkcrẁ quay đzjdhâlvnk̀u, mục quang lại hưkcrwơhuqúng vêinmf̀ thạch tưkcrwơhuqụng Linh Lung vu nưkcrw̃, hôrxim̀i lâlvnku đzjdhôrxiṃt nhiêinmfn thôrxiḿt: "Hăqypd́c môrxiṃc".

huqu thêinmf̉ Vu yêinmf́u bôrxim̃ng châlvnḱn đzjdhôrxiṃng, têinmfn gọi này đzjdhôrxiḿi vơhuqúi hăqypd́n, nhưkcrw đzjdhã đzjdhưkcrwơhuqục khăqypd́c vào môrxiṃt nơhuqui sâlvnku thăqypd̉m, môrxim̃i lâlvnk̀n nhăqypd́c đzjdhêinmf́n lại nhưkcrwkcrẃa tơhuqúi vêinmf́t thưkcrwơhuqung lòng.


Thiêinmf́u niêinmfn vâlvnk̃n chăqypdm chú nhìn thạch tưkcrwơhuqụng Linh Lung, chỉ nghe ngưkcrw̃ khí chơhuqụt trơhuqủ nêinmfn tang thưkcrwơhuqung: "Nhiêinmf̀u năqypdm trưkcrwơhuqúc, đzjdhôrxiḿi diêinmf̣n Linh Lung, ngưkcrwơhuqui có thâlvnḱy hôrxiḿi tiêinmf́c?"

Vu yêinmfu im lăqypḍng, đzjdhoạn thì thâlvnk̀m thôrxiḿt: "Có"

Thiêinmf́u niêinmfn chăqypd̉ng hêinmf̀ quay đzjdhâlvnk̀u, hai măqypd́t xuâlvnḱt hiêinmf̣n ánh quang mang, lưkcrwu chuyêinmf̉n khôrximng ngưkcrẁng, câlvnḱt giọng nhưkcrw ma quỷ: "Trêinmfn thêinmf́ gian, ngoài đzjdhại ca ngưkcrwơhuqui nay đzjdhã thành hung linh, chỉ có ngưkcrwơhuqui biêinmf́t đzjdhưkcrwơhuqục quan hêinmf̣ của ta vơhuqúi Linh Lung. Trưkcrwơhuqúc đzjdhâlvnky, 8 ngưkcrwơhuqùi các ngưkcrwơhuqui hơhuqụp lại, cùng truy sát ta qua muôrximn sôrximng, vạn núi, giơhuqù đzjdhâlvnky nhơhuqú lại, mọi chuyêinmf̣n nhưkcrwhuqúi chỉ xảy ra ngày hôrximm qua".

Sau tâlvnḱm hăqypd́c sa, thâlvnkn thêinmf̉ Vu yêinmfu chơhuqụt băqypd́t đzjdhâlvnk̀u run nhẹ, tưkcrẉa hôrxim̀ nhưkcrw quá khưkcrẃ quay lại, mọi viêinmf̣c dâlvnk̀n hiêinmf̣n lêinmfn trưkcrwơhuqúc măqypd́t.

Thiêinmf́u niêinmfn căqypdn bản chăqypd̉ng quan tâlvnkm tơhuqúi phản ưkcrẃng của Vu yêinmfu châlvnḳm rãi nói cưkcrẃ nhưkcrwlvnk̃n đzjdhang nói chuyêinmf̣n vơhuqúi Vu yêinmfu chưkcrẃ chăqypd̉ng phải đzjdhang đzjdhôrxiḿi diêinmf̣n thạch tưkcrwơhuqụng mà tưkcrẉ nói vơhuqúi chính mình măqypḍc dâlvnk̀u trưkcrwơhuqúc măqypd́t hăqypd́n hiêinmf̣n tại chỉ có Linh lung thạch tưkcrwơhuqụng.

"Nàng," giọng hăqypd́n châlvnk̀m châlvnḳm đzjdhâlvnk̀y vẻ thưkcrwơhuqung tâlvnkm, phâlvnk̀n vì bi lưkcrwơhuqung, phâlvnk̀n vì căqypdm phâlvnk̃n, "thưkcrẉc ra vì cái gì chưkcrẃ?"

Thạch tưkcrwơhuqụng chăqypd̉ng biêinmf́t nói, lăqypḍng im, trâlvnk̀m măqypḍc.

"Trong tim nàng, chúng sinh thêinmf́ gian là gì?, thiêinmfn mêinmf̣nh, tạo hóa là gì, nó quan trọng đzjdhêinmf́n vâlvnḳy sao?" trong giọng nói của hăqypd́n, bôrxim̃ng trôrxim̃i lêinmfn môrxiṃt sưkcrẉ kích đzjdhôrxiṃng, tưkcrẁ tưkcrẁ lơhuqún dâlvnk̀n.

"Vì nàng coi nó quan trọng hơhuqun ta mà nàng chôrxiḿng lại ta vì nhưkcrw̃ng thưkcrẃ đzjdhó sao?" Hăqypd́n cưkcrwơhuqùi nhạt nói: "nhưkcrwng nàng biêinmf́t khôrximng, thưkcrẉc sưkcrẉ ta khôrximng màng"

"Cái gì gọi là thiêinmfn ý, cái gì là chúng sinh thiêinmfn hạ, có xá gì?” Nó quăqypd́c măqypd́t nhìn, kỳ lạ là, măqypḍc dù cái nhìn của hăqypd́n có vẻ đzjdháng sơhuqụ nhưkcrwlvnḳy, nhưkcrwng dung mạo của hăqypd́n vâlvnk̃n toát ra nét đzjdháng yêinmfu, khôrximng nhưkcrw ngưkcrwơhuqùi thưkcrwơhuqùng.

“ Nàng muôrxiḿn ta chêinmf́t, nói 1 câlvnku cũng đzjdhủ rôrxim̀i, nàng biêinmf́t khôrximng? nàng có biêinmf́t khôrximng?” Hăqypd́n gâlvnk̀m lêinmfn, đzjdhôrxiḿi măqypḍt vơhuqúi bưkcrẃc tưkcrwơhuqụng ngưkcrwơhuqùi con gái, sau đzjdhó, giọng nó chùng xuôrxiḿng…

“Nhưkcrwng, tại sao… nàng lại xem sưkcrẉ viêinmf̣c đzjdhó quan trọng hơhuqun mạng sôrxiḿng của chính mình chưkcrẃ.”

“ Hăqypd́n tưkcrẁ tưkcrẁ đzjdhưkcrwa tay ra, nhẹ vuôrxiḿt gưkcrwơhuqung măqypḍt tưkcrẁng trãi, thôrxim ráp, côrxiḿ lục lại trong trí nhơhuqú gưkcrwơhuqung măqypḍt hiêinmf̀n dịu năqypdm nào”.


Cảm giác lạnh băqypdng, khôrximng 1 chút hơhuqui âlvnḱm, tưkcrẁ lòng bàn tay truyêinmf̀n tơhuqúi.

Dang rôrxiṃng hai tay ôrximm nhẹ bưkcrẃc tưkcrwơhuqụng vào lòng, gưkcrwơhuqung măqypḍt hăqypd́n dâlvnk̀n mang nét dịu dàng dị thưkcrwơhuqùng. Vu Yêinmfu đzjdhưkcrẃng sau lưkcrwng, lăqypd̉ng lăqypḍng quan sát cảnh tưkcrwơhuqụng khác thưkcrwơhuqùng đzjdhó.

“Ta biêinmf́t, cái thêinmf́ gian này đzjdhã hại nàng.” Ngưkcrwơhuqùi thiêinmf́u niêinmfn lim dim, mơhuqu màng nói, “ Nàng yêinmfn tâlvnkm, ta sẽ đzjdhem tâlvnḱt cả chôrximn cùng vơhuqúi nàng, sau đzjdhó, ta sẽ trơhuqủ lại tìm nàng…”

"Chơhuqù ta nhé..."

Âgnbym thanh nhỏ dâlvnk̀n, lăqypd́ng xuôrxiḿng rôrxim̀i mâlvnḱt hăqypd̉n. Ngưkcrwơhuqùi thiêinmf́u niêinmfn ôrximm bưkcrẃc tưkcrwơhuqụng lạnh, Vu yêinmfu đzjdhưkcrẃng yêinmfn nhưkcrwkcrwơhuqụng, trêinmfn trơhuqùi mâlvnky đzjdhen vâlvnk̀n vũ, sâlvnḱm sét nôrxim̉ vang, mưkcrwa băqypd́t đzjdhâlvnk̀u rơhuqui xuôrxiḿng.

kcrwa rơhuqui trong gió bão, làm cho cả thêinmf́ giơhuqúi nhưkcrwhuqù ảo, Vu yêinmfu nhìn xa xăqypdm, mưkcrwa rơhuqui trêinmfn gưkcrwơhuqung măqypḍt của thạch tưkcrwơhuqụng nưkcrw̃ tưkcrw̉, khôrximng môrxiṃt tiêinmf́ng đzjdhôrxiṃng…

nhưkcrw nhưkcrw̃ng hạt nưkcrwơhuqúc măqypd́t rơhuqui

**********

Núi Thanh vâlvnkn ba ngàn dăqypḍm hưkcrwơhuqúng Đtwolôrximng, tưkcrẁ núi Khôrximng Tang vêinmf̀ hưkcrwơhuqúng Đtwolôrximng Nam có con đzjdhưkcrwơhuqùng đzjdhâlvnḱt ngoăqypd̀n ngoèo, côrxim tịch hoang dã, vào thơhuqùi tiêinmf́t chim chóc bay lưkcrwơhuqụn, cỏ câlvnky mọc đzjdhâlvnk̀y.

Cái quán nhỏ nhà họ Hà cách Tiêinmf̉u Trì Sâlvnkn 1 ngày đzjdhưkcrwơhuqùng, năqypd̀m đzjdhơhuqun đzjdhôrxiṃc bêinmfn con đzjdhưkcrwơhuqùng đzjdhâlvnḱt, đzjdhón khách qua lại. Ôjefvng chủ quán họ Hà cũng khôrximng nhơhuqú là mình đzjdhã tiêinmf́p bao nhiêinmfu khách, khách qua đzjdhưkcrwơhuqùng thì đzjdhủ các hạng

ngưkcrwơhuqùi. Nhưkcrwng trong 3 ngày nay, măqypḍc dù tuôrxim̉i tác ngày càng cao, ôrximng cũng nhơhuqú ra ngưkcrwơhuqùi khách này.

Kỳ thưkcrẉc nói là 1 vị khách, cũng khôrximng đzjdhúng lăqypd́m, phải nói là 1 ngưkcrwơhuqùi khách mang theo 1 con khỉ kỳ quái. Cho nêinmfn, đzjdhôrxiḿi vơhuqúi ôrximng chủ họ Hà, ngưkcrwơhuqùi này đzjdhêinmf̉ lại âlvnḱn tưkcrwơhuqụng sâlvnku săqypd́c, vì có mang theo con khỉ kỳ quái vơhuqúi 3 con măqypd́t râlvnḱt to.

Ba ngày trưkcrwơhuqúc, lúc đzjdhang đzjdhưkcrẃng tại cưkcrw̉a quán, ôrximng Hà nhìn thâlvnḱy vị khách này vơhuqúi gưkcrwơhuqung măqypḍt đzjdhâlvnk̀y gió bụi, tưkcrẁ bêinmfn đzjdhưkcrwơhuqùng chạy sang, trêinmfn vai có con khỉ, khôrximng biêinmf́t sao, có cảm giác hơhuqui quen. Lúc hăqypd́n vưkcrẁa dơhuqụm bưkcrwơhuqúc tiêinmf́p, ôrximng đzjdhịnh nói vài câlvnku bay bưkcrwơhuqúm đzjdhêinmf̉ chào mơhuqùi vào quán nghỉ ngơhuqui uôrxiḿng nưkcrwơhuqúc, khôrximng ngơhuqù chỉ nói đzjdhưkcrwơhuqục có 1 câlvnku:


“Khách quan, bôrxim̉n quán có trà nóng rưkcrwơhuqụu ngon, hay là khách quan có thêinmf̉ vào nghỉ ngơhuqui bêinmfn trong…”

Hà Lão Bản chưkcrwa dưkcrẃt câlvnku thì nét tiêinmf̀u tụy trêinmfn gưkcrwơhuqung măqypḍt hăqypd́n đzjdhã biêinmf́n mâlvnḱt, lúc đzjdhịnh thâlvnk̀n nhìn lại, thì hăqypd́n đzjdhã ngôrxim̀i vào bàn. Và trêinmfn bàn là thỏi bạc đzjdhủ đzjdhêinmf̉ hăqypd́n ăqypdn nghỉ ơhuqủ quán 3 ngày. Hà Lão Bản râlvnḱt hoan hỉ, liêinmf̀n đzjdhem rưkcrwơhuqụu thịt dọn ra, chỉ có đzjdhinmf̀u ôrximng khôrximng lưkcrwơhuqùng trưkcrwơhuqúc đzjdhưkcrwơhuqục, đzjdhó là ngưkcrwơhuqùi khách và con khỉ ơhuqủ quán của ôrximng đzjdhã đzjdhúng 3 ngày rôrxim̀i mà dưkcrwơhuqùng nhưkcrw chưkcrwa có ý đzjdhịnh ra đzjdhi.

Tinh thâlvnk̀n của ngưkcrwơhuqùi thanh niêinmfn râlvnḱt têinmf̣, trong 3 ngày, ôrximng chủ Hà khôrximng thâlvnḱy hăqypd́n nói 1 câlvnku, hay cưkcrwơhuqùi 1 lâlvnk̀n nào. Môrxim̃i lâlvnk̀n ôrximng dọn rưkcrwơhuqụu và thưkcrẃc ăqypdn ra bàn, là hăqypd́n lăqypḍng lẽ nhìn bình rưkcrwơhuqụu, sau đzjdhó mơhuqúi tưkcrẁ tưkcrẁ uôrxiḿng.

Chỉ là tưkcrw̉u lưkcrwơhuqụng của hăqypd́n râlvnḱt thâlvnḱp, môrxim̃i lâlvnk̀n uôrxiḿng đzjdhưkcrwơhuqục 1 chút, ôrximng Hà đzjdhoán chưkcrẁng chưkcrwa tơhuqúi nưkcrw̉a bình, là cả ngưkcrwơhuqùi hăqypd́n đzjdhôrxim̉ gục xuôrxiḿng bàn, bâlvnḱt tỉnh nhâlvnkn sưkcrẉ. Ngưkcrwơhuqục lại vơhuqúi chủ của nó, con khỉ 3 măqypd́t của hăqypd́n nhiêinmf̀u phen làm ôrximng chủ Hà há hôrxiḿc kinh ngạc.

Thưkcrẉc tình mà nói, ôrximng Hà ơhuqủ đzjdhó mơhuqủ quán, tuy xa nhưkcrwng do lưkcrwơhuqụng khách vãng lai nhiêinmf̀u, nêinmfn cũng thâlvnḱy đzjdhưkcrwơhuqục nhiêinmf̀u sưkcrẉ viêinmf̣c, vâlvnḳy mà trong 3 ngày nay, ôrximng vâlvnk̃n thêinmf̀ vơhuqúi lòng, suôrxiḿt cuôrxiṃc đzjdhơhuqùi của ôrximng, tưkcrw̉u lưkcrwơhuqụng của con khỉ này là cao nhâlvnḱt.

Chỉ trong 1 ngày đzjdhêinmfm, con khỉ đzjdhã uôrxiḿng hêinmf́t toàn bôrxiṃ hâlvnk̀m rưkcrwơhuqụu của ôrximng chủ Hà, kêinmf̉ cả bình Nưkcrw̃ nhi Hôrxim̀ng liêinmf̣t tưkcrw̉u mà ôrximng chôrximn dưkcrwơhuqúi gôrxiḿc câlvnky côrxim̉ thụ.

lvnḳy mà con khỉ dưkcrwơhuqùng nhưkcrw khôrximng có gì thay đzjdhôrxim̉i cả, gãi đzjdhâlvnk̀u gãi tai, nhảy nhót liêinmfn hôrxim̀i, chạy tơhuqúi ôrximng chủ Hà kêinmfu “chi chi” khôrximng ngưkcrẁng. Ôjefvng chủ Hà tuy khôrximng hiêinmf̉u ngôrximn ngưkcrw̃ của loài khỉ, nhưkcrwng ngay cả đzjdhưkcrẃa ngôrxiḿc cũng biêinmf́t con khỉ muôrxiḿn gì, chỉ vì muôrxiḿn làm lơhuqu, khôrximng ngơhuqù con khỉ thôrximng minh nhưkcrwlvnḳy, lâlvnḱy lại thỏi bạc tưkcrẁ tay ôrximng Hà nhanh đzjdhêinmf́n khôrximng ngơhuqù, rôrxim̀i còn lưkcrwơhuqụn tơhuqúi lưkcrwơhuqụn lui trưkcrwơhuqúc măqypḍt ôrximng.

Ôjefvng Hà khôrximng còn cách nào, khách lại trả đzjdhủ tiêinmf̀n, chỉ biêinmf́t kêinmfu ngưkcrwơhuqùi làm tưkcrẁ Tiêinmf̉u Trì Sâlvnkn giao rưkcrwơhuqụu tơhuqúi ngay cả ban đzjdhêinmfm. Ban đzjdhâlvnk̀u ôrximng hơhuqui bưkcrẉc, nhưkcrwng dâlvnk̀n dâlvnk̀n, ôrximng lại đzjdhâlvnkm ra thích con khỉ. Ngoài viêinmf̣c uôrxiḿng rưkcrwơhuqụu ra, nó khôrximng làm gì bâlvnḳy bạ cả, lại hay biêinmf̉u diêinmf̃n vài trò ơhuqủ trong quán, giúp vui cho ôrximng, khách của ôrximng nhiêinmf̀u ngưkcrwơhuqùi ít khi đzjdhưkcrwơhuqục vui nhưkcrwlvnḳy, mâlvnḱy ngày qua, nó cũng giúp ôrximng kiêinmf́m thêinmfm đzjdhhuqục 1 mơhuqú tiêinmf̀n.

Ngưkcrwơhuqùi chủ của con khỉ thì ngưkcrwơhuqục lại, phâlvnk̀n lơhuqún thơhuqùi gian uôrxiḿng say rôrxim̀i ngủ vùi, đzjdhôrximi khi thưkcrẃc giâlvnḱc, căqypḍp măqypd́t vôrxim thâlvnk̀n nhìn xung quanh, cũng có lúc con khỉ chạy tơhuqúi bêinmfn hăqypd́n, thì măqypd́t hăqypd́n sáng lêinmfn 1 lúc, đzjdhua tay xoa đzjdhâlvnk̀u con khỉ, sau đzjdhó dưkcrwơhuqùng nhưkcrwhuqúi chuyêinmf̣n gì đzjdhau lòng, lại đzjdhưkcrwa bình rưkcrwơhuqụu lêinmfn uôrxiḿng, chỉ 1 chôrxiḿc lại say rôrxim̀i ngủ tiêinmf́p.

Có lúc ôrximng Hà thâlvnk̀m nghĩ, ngưkcrwơhuqùi thanh niêinmfn này khôrximng phải là thăqypd̀ng đzjdhinmfn. Tuy ôrximng cũng chỉ là chủ quán bình thưkcrwơhuqùng, nhưkcrwng củng nhâlvnḳn thâlvnḱy là hăqypd́n khác hăqypd̉n nhưkcrw̃ng khách vãng lai khác. Cái khác thì khôrximng nói, chưkcrẃ chỉ viêinmf̣c hăqypd́n ơhuqủ lại quán 3 ngày, mà muôrxim̃i mòng mùa này đzjdhôrxiṃt nhiêinmfn bay đzjdhâlvnku mâlvnḱt; còn nưkcrw̃a, quán ôrximng ơhuqủ chôrxim̃ hoang văqypd́ng lúc trưkcrwơhuqúc thưkcrwơhuqùng nghe thâlvnḱy tiêinmf́ng ma khóc, bâlvnky giơhuqù nhưkcrw bị cái gì làm chúng hoảng sơhuqụ, bỏ đzjdhi đzjdhâlvnku tâlvnḱt.. Ôjefvng Hà vôrxiḿn nghe quen tiêinmf́ng quỉ khóc sói tru, 3 ngày nay yêinmfn tĩnh quá, ôrximng lại khôrximng ngủ đzjdhưkcrwơhuqục.

Buôrxim̉i chiêinmf̀u hôrximm đzjdhó, ôrximng chủ họ Hà đzjdhưkcrẃng sau quâlvnk̀y, vưkcrẁa tính xong tiêinmf̀n, thơhuqủ nhẹ, rôrxim̀i tưkcrẁ trong quán nhìn ra.

Ánh trơhuqùi chiêinmf̀u bêinmfn ngoài cưkcrw̉a sôrxim̉ còn sót lại, nhuôrxiṃm đzjdhỏ châlvnkn trơhuqùi, xuyêinmfn qua cưkcrw̉a sôrxim̉, hăqypd́t nhưkcrw̃ng chiêinmf́c bóng của bàn ghêinmf́ trong quán dài xuôrxiḿng nêinmf̀n nhà, ơhuqủ tại nơhuqui này thơhuqùi gian đzjdhang lăqypḍng lẽ trôrximi qua.

Ôjefvng chủ Hà tưkcrẉ nhiêinmfn môrxiṃt thoáng thâlvnḱt chí, đzjdhinmf̉m lại mình cũng hơhuqun 50 tuôrxim̉i rôrxim̀i. Tuy nhưkcrw̃ng ngưkcrwơhuqùi làm thưkcrwơhuqùng nói ôrximng trôrximng cũng khoảng 40 tuôrxim̉i thôrximi, nhưkcrwng ôrximng tưkcrẉ biêinmf́t, sưkcrẃc khỏe mình cũng đzjdhang xuôrxiḿng dôrxiḿc.


Thơhuqùi gian khôrximng tha cho môrxiṃt ai, chăqypd̉ng lẽ sôrxiḿng vâlvnḳy hêinmf́t đzjdhơhuqùi sao?

Ôjefvng nhìn chăqypd̀m chăqypd̀m vào bóng nhưkcrw̃ng bàn ghêinmf́ đzjdhang đzjdhôrxim̉ dài dâlvnk̀n, rôrxim̀i ngưkcrwơhuqúc lêinmfn nhìn bôrxiḿn bưkcrẃc tưkcrwơhuqùng vơhuqúi nhưkcrw̃ng vêinmf́t sơhuqun đzjdhã tróc.

Bóng chiêinmf̀u tà côrxim tịch, chiêinmf́u lêinmfn gưkcrwơhuqung măqypḍt của ôrximng, hăqypd̀n lêinmfn nhưkcrw̃ng nôrxim̃i buôrxim̀n khôrxim̉ khôrximng têinmfn của kiêinmf́p ngưkcrwơhuqùi.

Ôjefvng thơhuqủ dài, khẽ lăqypd́c đzjdhâlvnk̀u, sưkcrẉ viêinmf̣c này, cũng khôrximng câlvnk̀n nghĩ nhiêinmf̀u làm gì. Ôjefvng Hà gưkcrwơhuqụng cưkcrwơhuqùi đzjdhau khôrxim̉, câlvnk̀m cuôrxiḿn sôrxim̉ tính tiêinmf̀n lêinmfn, rôrxim̀i đzjdhi vêinmf̀ hưkcrwơhuqúng ngưkcrwơhuqùi khách duy nhâlvnḱt trong quán và con khỉ của hăqypd́n.

Vị khách vâlvnk̃n ngôrxim̀i tại cái bàn trong cùng nhâlvnḱt, vâlvnk̃n nhưkcrw trưkcrwơhuqúc, vưkcrẁa uôrxiḿng say và ngủ gục trêinmfn bàn, khôrximng hêinmf̀ cưkcrw̉ đzjdhôrxiṃng. Còn con khỉ ngôrxim̀i xôrxim̉m trêinmfn bàn, tay trái câlvnk̀m bình rưkcrwơhuqụu, tay phải bôrxiḿc thưkcrẃc ăqypdn trêinmfn mâlvnkm, uôrxiḿng 1 hơhuqúp, ăqypdn 1 miêinmf́ng, có vẻ tâlvnḳn hưkcrwơhuqủng cuôrxiṃc sôrxiḿng của nó lăqypd́m.

Ôjefvng chủ họ Hà đzjdhêinmf́n trưkcrwơhuqúc vị khách, ho môrxiṃt tiêinmf́ng, đzjdhăqypd̀ng hăqypd́ng, nhưkcrwng căqypḍp măqypd́t khôrximng khỏi hưkcrwơhuqúng vêinmf̀ con khỉ, thâlvnḱy con khỉ 3 măqypd́t nhưkcrw khôrximng màng đzjdhêinmf́n viêinmf̣c ôrximng bưkcrwơhuqúc tơhuqúi, chỉ liêinmf́c qua, rôrxim̀i nhìn xuôrxiḿng bình rưkcrwơhuqụu trong tay. Ôjefvng Hà thơhuqủ dài, con khỉ là con vâlvnḳt biêinmf́t uôrxiḿng rưkcrwơhuqụu mà ôrximng găqypḍp đzjdhưkcrwơhuqục trong suôrxiḿt cuôrxiṃc đzjdhơhuqùi của ôrximng, mà sau lưkcrwng nó còn đzjdheo 1 cái túi đzjdhưkcrẉng rưkcrwơhuqụu, tuy bâlvnky giơhuqù đzjdhã cạn, nhưkcrwng có thêinmf̉ biêinmf́t là nó đzjdhã tưkcrẁng chưkcrẃa nhưkcrw̃ng gì.

Ôjefvng chủ quán quay đzjdhi, khôrximng biêinmf́t tại sao, lòng có chút khâlvnk̉n trưkcrwơhuqung, tưkcrẉ mình cũng khôrximng hiêinmf̉u vì sao, lại ho vài tiêinmf́ng, mơhuqúi nhẹ giọng: “Này... ôrximng khách.”

Ngưkcrwơhuqùi thanh niêinmfn trưkcrwơhuqúc măqypḍt ôrximng vâlvnk̃n bâlvnḱt đzjdhôrxiṃng.

Ôjefvng chủ quán hơhuqui lúng túng, nhưkcrwng vâlvnk̃n tiêinmf́p tục gọi: “Này, ôrximng khách, lưkcrwơhuqụng bạc ôrximng đzjdhưkcrwa ba ngày trưkcrwơhuqúc, nay đzjdhã dùng hêinmf́t, bôrxim̉n tiêinmf̣m vôrxiḿn ít, có phải …”

Ngưkcrwơhuqùi thanh niêinmfn khôrximng biêinmf́t có say thưkcrẉc khôrximng, vâlvnk̃n năqypd̀m yêinmfn, khôrximng nhúc nhích.

Ôjefvng chủ Hà thơhuqủ dài nói: “Kỳ thưkcrẉc, lưkcrwơhuqụng bạc mà ôrximng đzjdhưkcrwa khôrximng ít, khôrximng chỉ đzjdhủ cho ba ngày, mà năqypdm ngày cũng đzjdhủ. Chỉ là… chỉ là con vâlvnḳt quý của ôrximng quá lơhuqụi hại, tưkcrw̉u lưkcrwơhuqụng quá cao, chỉ trong ba ngày, khôrximng nhưkcrw̃ng uôrxiḿng hêinmf́t toàn bôrxiṃ rưkcrwơhuqụu trong hâlvnk̀m, mà cả hai lâlvnk̀n giao tơhuqúi thêinmfm 4 chung rưkcrwơhuqụu, nó cũng uôrxiḿng sạch…”

Ôjefvng Hà nói tơhuqúi đzjdhâlvnky, laị nhìn con khỉ 3 măqypd́t, nó cũng chỉ nhìn ôrximng, gưkcrwơhuqung măqypd́t lôrxiṃ vẻ quỉ quái.

Hà Lão Bản hạ giọng: " quý khách có thêinmf̉ đzjdhưkcrwa lão thêinmfm ít ngâlvnkn lưkcrwơhuqụng, ba hôrximm trưkcrwơhuqúc quý khách đzjdhã đzjdhưkcrwa lão khôrximng ít ngâlvnkn lưkcrwơhuqụng, tuy nhiêinmfn sôrxiḿ ngâlvnkn lưkcrwơhuqụng đzjdhâlvnk̀y đzjdhã hêinmf́t bơhuqủi con khỉ của quý khách, lão..."

Chưkcrwa dưkcrẃt câlvnku, "đzjdhinh" hai thỏi bạc đzjdhã đzjdhưkcrwơhuqục quăqypdng ra trêinmfn bàn. Hà Lão Bản đzjdhịnh thâlvnk̀n. Ôjefvng chủ họ Hà vôrxiṃi vàng câlvnḱt đzjdhi, câlvnḱt vào bụng, chơhuqụt thoáng do dưkcrẉ, nhìn qua con khỉ, liêinmf̀n rút phâlvnk̀n bạc ra lại, mơhuqủ phanh áo, nhét vào chiêinmf́c áo bêinmfn trong. Sau khi nhâlvnḳn đzjdhưkcrwơhuqục ngâlvnkn lưkcrwơhuqụng, Hà Lão Bản tính nói gì đzjdhó vơhuqúi vị khách thì đzjdhôrxiṃt nhiêinmfn ơhuqủ cưkcrw̉a quán có tiêinmf̀ng vọng lơhuqún vào:

"Có ai ơhuqủ trong khôrximng?"

Hà Lão Bản quay ngưkcrwơhuqùi ra, thâlvnḱy trưkcrwơhuqúc cưkcrw̉a tiêinmf̣m có ba ngưkcrwơhuqùi, hai nam môrxiṃt nưkcrw̃. Môrxiṃt ôrximng già vơhuqúi gâlvnḳy trúc trêinmfn tay, phía trêinmfn gâlvnḳy trúc là môrxiṃt mãnh vải trăqypd́ng đzjdhêinmf̀ bôrxiḿn chưkcrw̃ " tiêinmfn nhâlvnkn chỉ lôrxiṃ" bêinmfn cạnh lão ta là môrxiṃt thiêinmf́u nưkcrw̃ tuôrxim̉i trạc 17, 18, dong mạo tú mỹ, trêinmfn khuôrximn măqypḍt luôrximn nơhuqủ môrxiṃt nụ cưkcrwơhuqùi.

Ôjefvng chủ họ Hà vôrxiṃi vã ra tiêinmf́p đzjdhón, dù sao ngưkcrwơhuqùi khách mang theo con khỉ cũng khôrximng bỏ trôrxiḿn đzjdhưkcrwơhuqục, nêinmfn ra chào hỏi khách mơhuqúi tơhuqúi thì hơhuqun. Chỉ thâlvnḱy ôrximng cưkcrwơhuqùi chào, nói: “Có, có, 3 vị khách quan, xin đzjdhưkcrwơhuqục hỏi muôrxiḿn dùng bưkcrw̃a hay là nghỉ trọ ạ?”

Trong hai ngưkcrwơhuqùi này, già thì tiêinmfn phong đzjdhạo côrxiḿt, trẻ thì dung mạo tuyêinmf̣t mỹ. Đtwolăqypd̀ng sau hai ngưkcrwơhuqùi là môrxiṃt trung niêinmfn mang đzjdhâlvnk̀y hành lý, dung mạo côrxim̉ quái, cao hơhuqun hai ngưkcrwơhuqùi kia cả cái đzjdhâlvnk̀u, khuôrximn măqypḍt thì dài nhưkcrw con dăqypdlvnk̉u.

Ôjefvng già liêinmf̀n cưkcrwơhuqùi ha hã nhiêinmf́u châlvnkn mày, cưkcrwơhuqùi nói "thêinmf́ nào, Hà Lão Bản khôrximng nhâlvnḳn ra chúng tôrximi sao?"

Hà Lão Bản câlvnḳn thâlvnḳn nhìn kỹ thêinmfm môrxiṃt lâlvnk̀n nưkcrw̃a, nhưkcrwng vâlvnk̃n khôrximng tài nào nhơhuqú ra đzjdhưkcrwơhuqục. Cũng đzjdhúng thôrximi, ôrximng chủ Hà này đzjdhã mơhuqủ quán kinh doanh trêinmfn con đzjdhhuqùng này đzjdhã lâlvnku, khôrximng biêinmf́t bao nhiêinmf́u quan khách đzjdhã ghé ngang qua thưkcrw̉ hỏi sao Hà Lão Bản có thêinmf̉ nhơhuqú đzjdhưkcrwơhuqục hêinmf́t. Hà Lão Bản khẽ lăqypd́c đzjdhâlvnk̀u nói: " quý khách xin thưkcrẃ lôrxim̉i, tại hạ tuôrxim̉i cũng đzjdhã cao, trí nhơhuqú cũng đzjdhã mai môrxiṃt đzjdhi râlvnḱt nhiêinmf́u."

Lão ôrximng đzjdhó đzjdhôrxiṃng lòng trăqypd́c âlvnk̉n, lăqypd́c đzjdhâlvnk̀u than: “Ôjefvi, đzjdháng tiêinmf́c, thâlvnḳt đzjdháng tiêinmf́c, thêinmf́ gian thưkcrwơhuqùng tình, đzjdha sôrxiḿ đzjdhêinmf̀u nhưkcrwlvnḳy cả, trưkcrwơhuqúc khi tiêinmfn duyêinmfn đzjdhêinmf́n thì khôrximng ai biêinmf́t là có tiêinmfn duyêinmfn đzjdhó.”

Ôjefvng chủ họ Hà giâlvnḳt mình, lòng dâlvnkng lêinmfn sưkcrẉ tôrximn kính, nhìn kỹ lão ôrximng, chỉ thâlvnḱy râlvnku tóc bạc phơhuqu, côrxiḿt cách nhưkcrw tiêinmfn, trôrximng gâlvnk̀n nhưkcrwrxiṃt vị đzjdhăqypd́c đzjdhạo cao nhâlvnkn. Tuy ôrximng khôrximng biêinmf́t tại sao đzjdhăqypd́c đzjdhạo cao nhâlvnkn trôrximng cũng giôrxiḿng ngưkcrwơhuqùi trong giang hôrxim̀, mà thái đzjdhôrxiṃ của côrxim gái đzjdhi vơhuqúi ôrximng cũng râlvnḱt lãnh đzjdhạm, nhưkcrwng nghĩ lại, nêinmf́u đzjdhó là cao nhâlvnkn, thì ngưkcrwơhuqùi phàm tục nhưkcrw mình làm sao nhâlvnḳn ra đzjdhưkcrwơhuqục, nêinmf́u mình nhâlvnḳn ra đzjdhưkcrwơhuqục, thì chăqypd̉ng lẽ mình cũng là cao nhâlvnkn ưkcrw? Nghĩ tơhuqúi đzjdhâlvnky, ôrximng Hà đzjdhã sơhuqúm lôrxiṃ vẻ tôrximn kính, cúi ngưkcrwơhuqùi đzjdháp: “Đtwolúng, đzjdhúng vâlvnḳy, kính mơhuqùi vị khách quan… khôrximng, mơhuqúi đzjdhại sưkcrw vào trong.”

Lão ôrximng đzjdháp lơhuqùi, tay câlvnk̀m gâlvnḳy trúc chỉ đzjdhưkcrwơhuqùng của tiêinmfn nhâlvnkn quơhuqu qua quơhuqu lại lâlvnk̀n vào trong, côrxim gái đzjdhi sau lưkcrwng lăqypd́c đzjdhâlvnk̀u cưkcrwơhuqùi đzjdhau khôrxim̉, đzjdhoạn quay đzjdhâlvnk̀u lại nói vơhuqúi ngưkcrwơhuqùi đzjdhàn ôrximng đzjdhi theo sau vơhuqúi cái túi trêinmfn lưkcrwng: “Dã câlvnk̉u đzjdhạo trưkcrwơhuqủng, chúng ta vào nghỉ ngơhuqui 1 lát vâlvnḳy.”

Ngưkcrwơhuqùi trung niêinmfn đzjdháp lơhuqùi, theo bưkcrwơhuqúc vào trong, ba ngưkcrwơhuqùi ngôrxim̀i bêinmfn 1 cái bàn, ngưkcrwơhuqùi đzjdhàn ôrximng có gưkcrwơhuqung măqypḍt chó đzjdhăqypḍt cái túi lêinmfn chiêinmf́c ghêinmf́ bêinmfn cạnh, “âlvnk̀m” môrxiṃt tiêinmf́ng, xem ra trọng lưkcrwơhuqụng cũng khôrximng nhẹ.

Trong 3 ngưkcrwơhuqùi này thì 2 ngưkcrwơhuqùi là ôrximng cháu Chu Nhâlvnḱt Tiêinmfn và Tiêinmf̉u Hoàn, còn ngưkcrwơhuqùi đzjdhàn ôrximng có gưkcrwơhuqung măqypḍt chó là Dã câlvnk̉u đzjdhạo nhâlvnkn, là ngưkcrwơhuqùi đzjdhã tưkcrẁng luyêinmf̣n Huyêinmf́t đzjdhưkcrwơhuqùng nhâlvnḱt hêinmf̣ duy nhâlvnḱt còn sôrxiḿng sót. Tưkcrẁ sau trâlvnḳn chiêinmf́n tại Tưkcrw̉ trạch kêinmf́t thúc, Dã câlvnk̉u đzjdhạo nhâlvnkn theo 2 ôrximng cháu Chu Nhâlvnḱt Tiêinmfn và Tiêinmf̉u Hoàn, lang bạc khăqypd́p nơhuqui, bôrxiḿn biêinmf̉n là nhà.

Thưkcrẉc ra, lúc đzjdhâlvnk̀u, Chu Nhâlvnḱt Tiêinmfn thâlvnḱy Dã câlvnk̉u râlvnḱt gai măqypd́t, nêinmfn lão tỏ ra tính khí thâlvnḱt thưkcrwơhuqùng, khi thì chêinmf́ giêinmf̃u Dã Câlvnk̉u, mà Dã câlvnk̉u đzjdhạo nhâlvnkn tưkcrẉ mình nhưkcrw khôrximng biêinmf́t, lăqypd́m lúc thay đzjdhôrxim̉i hăqypd̉n, biêinmf́n thành 1 ngưkcrwơhuqùi hoàn toàn khác, lại khôrximng nghe lơhuqùi ngưkcrwơhuqùi, vâlvnk̃n cưkcrẃ nhưkcrwlvnḳy, Tiêinmf̉u Hoàn thâlvnḱy khôrximng đzjdhưkcrwơhuqục, lêinmfn tiêinmf́ng bêinmfnh vưkcrẉc.

rxim tuôrxim̉i tuy nhỏ, nhưkcrwng môrxim̀m mép lơhuqụi hại, Chu Nhâlvnḱt Tiêinmfn tuy là ngưkcrwơhuqùi trong giang hôrxim̀ đzjdhã lâlvnku mà nhiêinmf̀u khi nói cũng khôrximng lại, sau cùng chỉ biêinmf́t châlvnḱp nhâlvnḳn sưkcrẉ viêinmf̣c này. Cũng may thơhuqùi gian trôrximi qua, ôrximng cũng dâlvnk̀n dâlvnk̀n phát hiêinmf̣n Dã câlvnk̉u cũng có nhưkcrw̃ng đzjdhinmf̉m câlvnk̀n thiêinmf́t, chăqypd̉ng hạn nhưkcrw đzjdhôrxim̀ vâlvnḳt năqypḍng mà ôrximng phải tưkcrẉ mình mang thì bâlvnky giơhuqù toàn bôrxiṃ đzjdhâlvnk̉y qua cho hăqypd́n, mà Tiêinmf̉u Hoàn cũng khôrximng phản đzjdhôrxiḿi gì, mà có vẻ râlvnḱt vui

Nói vêinmf̀ ưkcrwu đzjdhinmf̉m của hăqypd́n, nhưkcrw trêinmfn đzjdhưkcrwơhuqùng đzjdhi có găqypḍp dã thú, yêinmfu quái, qua núi găqypḍp phải nhưkcrw̃ng đzjdhưkcrẃa mạnh hơhuqun, …, đzjdhêinmf̀u cưkcrw̉ Dã câlvnk̉u “đzjdhại hiêinmf̣p” môrxiṃt mình dẹp loạn, cho đzjdhêinmf́n giơhuqù, Chu Nhâlvnḱt Tiêinmfn râlvnḱt hài lòng, cuôrxiṃc đzjdhơhuqùi của ôrximng bôrximn ba bâlvnḱy lâlvnku, nay thoải mái đzjdhưkcrwơhuqục mâlvnḱy tháng, lại thâlvnḱy tiêinmf́c sao khôrximng găqypḍp đzjdhưkcrwơhuqục cái têinmfn dã câlvnk̉u này sơhuqúm hơhuqun

Giai đzjdhoạn này, ba ngưkcrwơhuqùi họ vêinmf̀ lại nhưkcrw̃ng chôrxiḿn cũ, dù sao cũng lang thang khăqypd́p nơhuqui, nơhuqui nào cũng có thêinmf̉ tơhuqúi, đzjdhi mãi đzjdhi mãi, lại quay vêinmf̀ con đzjdhưkcrwơhuqùng xưkcrwa này. Cũng may Chu Nhâlvnḱt Tiêinmfn nhưkcrw có ma nhâlvnḳp, đzjdhôrxiṃt nhiêinmfn nhơhuqú lại lão họ Hà này là ngưkcrwơhuqùi mơhuqủ cái quán bêinmfn đzjdhưkcrwơhuqùng, liêinmf̀n giả làm cao nhâlvnkn, gạt đzjdhưkcrwơhuqục lão.

Thâlvnḱy ôrximng chủ họ Hà đzjdhôrxiḿi vơhuqúi mình môrxiṃt mưkcrẉc cung kính, Chu Nhâlvnḱt Tiêinmfn lâlvnḱy làm đzjdhăqypd́c ý, liêinmf̀n gọi luôrximn nhiêinmf̀u món môrxiṃt lúc, đzjdhơhuqụi lúc ôrximng Hà câlvnḳp râlvnḳp đzjdhi chuâlvnk̉n bị món ăqypdn, ôrximng bèn quay đzjdhâlvnk̀u vêinmf̀ hưkcrwơhuqúng Tiêinmf̉u Hoàn và Dã câlvnk̉u đzjdhạo nhâlvnkn đzjdhịnh khoác lác môrxiṃt chút, khôrximng ngơhuqù băqypd́t găqypḍp gưkcrwơhuqung măqypḍt họ trơhuqủ nêinmfn khác thưkcrwơhuqùng, khôrximng biêinmf́t chuyêinmf̣n gì, măqypd́t đzjdhang trưkcrẁng trưkcrẁng nhìn

Chu Nhâlvnḱt Tiêinmfn thâlvnḱy kỳ lạ, mơhuqúi hỏi: “sao vâlvnḳy?”

Dã câlvnk̉u đzjdhạo nhâlvnkn nhâlvnḱc đzjdhôrximi vai nhưkcrw đzjdhang mang ngàn câlvnkn, chỉ vêinmf̀ hưkcrwơhuqúng bêinmfn trong quán: “Ôjefvng nhìn mà xem.”

Chu Nhâlvnḱt Tiêinmfn trưkcrẁng măqypd́t nhìn hăqypd́n, rôrxim̀i quay đzjdhâlvnk̀u, bôrxim̃ng ngưkcrwơhuqùi ôrximng chơhuqụt run lêinmfn

Chỉ nhìn thâlvnḱy trong ánh hoàng hôrximn còn sót lại, tia sáng cuôrxiḿi cùng tưkcrẁ cưkcrw̉a sôrxim̉ hăqypd́t xuôrxiḿng, trong cái góc tôrxiḿi tăqypdm tâlvnḳn bêinmfn trong quán, bóng 1 ngưkcrwơhuqùi đzjdhàn ôrximng đzjdhang gục trêinmfn bàn, trong cái bóng tôrxiḿi đzjdhó, 1 con khỉ ba măqypd́t đzjdhang nhìn họ.

Tiêinmf̉u Hoàn ngạc nhiêinmfn, thâlvnḱp giọng kêinmfu: "Tiêinmf̉u hôrximi"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.