Tru Tiên

Chương 140 : Đồi hoang

    trước sau   
   

Thâefrẉp vạn đvzriại sơsmejn, Sâefrwn Ma Côqqmỉ Đkmpeôqqmịng

Sau khi Thú Yêjvmpu hôqqmìi sinh tại Sâefrwn Ma Côqqmỉ Đkmpeôqqmịng. Mâefrwy đvzrien khătnph́p nơsmeji. Âwpshm phong gâefrẁm rú, mătnpḥc dù trơsmej̀i đvzriâefrẃt vâefrw̉n còn âefrwm u nhưyuonng hătnph́c khí đvzriã tiêjvmpu tán đvzriưyuonơsmej̣c phâefrẁn nào.

Trêjvmpn bãi đvzriâefrẃt hoang vu ngay chôqqmĩ sơsmejn mạch, chỉ còn thạch tưyuonơsmej̣ng nưyuoñ nhâefrwn lătnpḥng im tại Sâefrwn Ma Côqqmỉ Đkmpeôqqmịng mătnpḥc cho gió mưyuona. Đkmpeưyuońng trưyuonơsmej́c bưyuońc thạch tưyuonơsmej̣ng là môqqmịt nam nhâefrwn trêjvmpn mình khoác chiêjvmṕc áo tơsmejtnph̀m màu xanh, dung mạo cưyuoṇc kỳ anh tuâefrẃn thâefrẉm chí có thêjvmp̉ nói khuôqqmin mătnpḥt đvzrió nhưyuon của môqqmịt thiêjvmṕu niêjvmpn.

Dung mạo ngưyuonơsmej̀i này e rătnph̀ng các nưyuoñ nhâefrwn thôqqming thưyuonơsmej̀ng khôqqming thêjvmp̉ sánh bătnph̀ng. Mi thanh, mục tú, miêjvmp̣ng nhỏ, môqqmii xinh, nhìn kỹ thì thâefrẃy có nét giôqqmíng vơsmej́i bưyuońc thạch tưyuonơsmej̣ng nưyuoñ nhâefrwn.

Tuy nhiêjvmpn, khí châefrẃt hiêjvmp̣n trêjvmpn sătnph́c mătnpḥt thì hoàn toàn trái ngưyuonơsmej̣c nhau.


Ngưyuonơsmej̀i thiêjvmṕu niêjvmpn đvzriưyuońng trêjvmpn Sâefrwn Ma Côqqmỉ Đkmpeôqqmịng chính là Thú Yêjvmpu hôqqmìi sinh, khôqqming ai thêjvmp̉ ngơsmej̀ rătnph̀ng ác ma bao làm bao ngưyuonơsmej̀i dâefrwn Nam Cưyuonơsmejng khiêjvmṕp sơsmej̣ lại là môqqmịt thiêjvmṕu niêjvmpn anh tuâefrẃn.

*** Tưyuoǹ lúc hôqqmìi sinh, khôqqming rõ tại sao hătnph́n chătnph̉ng làm gì, khôqqming đvzriại khai sát giơsmej́i, cũng chătnph̉ng gào rú vui mưyuoǹng, chỉ trâefrẁm mătnpḥc đvzriưyuońng trưyuonơsmej́c chătnphm chú nhìn thạch tưyuonơsmej̣ng Linh Lung. Bóng đvzriêjvmpm buôqqming dâefrẁn, tưyuoǹ xa thâefrwn ảnh vu yêjvmpu lưyuonơsmej́t tơsmej́i, nhẹ nhàng khôqqming môqqmịt tiêjvmṕng đvzriôqqmịng dưyuoǹng lại phía sau thiêjvmṕu niêjvmpn.

"Thú thâefrẁn đvzriại nhâefrwn"

Thiêjvmṕu niêjvmpn thâefrwn hình bâefrẃt đvzriôqqmịng, khôqqming hêjvmp̀ ngoảnh lại, hỏi: "Sao rôqqmìi?"

Vu yêjvmpu khom mình đvzriáp: "13 yêjvmpu vưyuonơsmejng cùng toàn bôqqmị tàn dưyuon man tôqqmịc ơsmej̉ Thâefrẉp vạn đvzriại sơsmejn đvzriêjvmp̀u sătnph̃n sàng chơsmej̀ lêjvmp̣nh thú thâefrẁn đvzriại nhâefrwn"

Thiêjvmṕu niêjvmpn thâefrwn hình khẽ đvzriôqqmịng, tưyuoǹ tưyuoǹ quay lại nói: "Tâefrẃt cả là bao nhiêjvmpu?"

Vu yêjvmpu đvzriáp "Hiêjvmp̣n giơsmej̀ chỉ còn 37 tôqqmịc. 100 nătnphm qua, cả Thâefrẉp vạn đvzriại sơsmejn nhưyuontnph́n mâefrẃt đvzriâefrẁu, các tôqqmịc tranh giành, tàn sát lâefrw̃n nhau, nhiêjvmp̀u tôqqmịc đvzriã bị tâefrẉn diêjvmp̣t."

Khuôqqmin mătnpḥt thiêjvmṕu niêjvmpn nhưyuon phủ môqqmịt lơsmej́p bătnphng giá, tuyêjvmp̣t khôqqming biêjvmp̉u lôqqmị môqqmịt chút tình cảm nhưyuonng tưyuoǹ sâefrwu trong tâefrwm tưyuonơsmej̉ng lại âefrw̉n tàng sưyuoṇ cao ngạo. Ánh mătnph́t chơsmej̣t nhưyuon đvzrijvmp̣n nhìn thătnph̉ng vào mătnpḥt Vu yêjvmpu.

Vu yêjvmpu giâefrẉt mình, cảm giác trêjvmpn mătnpḥt nhưyuon bị lưyuon̉a đvzriôqqmít.

"Kỳ thưyuoṇc là 38 tôqqmịc", thiêjvmṕu niêjvmpn thong thả nói, "ngưyuonơsmeji chưyuona nói tơsmej́i Hătnph́c vu tôqqmịc, cuôqqmíi cùng cũng đvzriã có truyêjvmp̀n nhâefrwn đvzrió sao"

Vu yêjvmpu cúi đvzriâefrẁu, trâefrẁm ngâefrwm khôqqming nói gì.

Thiêjvmṕu niêjvmpn tưyuoǹ tưyuoǹ quay đvzriâefrẁu, mục quang lại hưyuonơsmej́ng vêjvmp̀ thạch tưyuonơsmej̣ng Linh Lung vu nưyuoñ, hôqqmìi lâefrwu đvzriôqqmịt nhiêjvmpn thôqqmít: "Hătnph́c môqqmịc".

smej thêjvmp̉ Vu yêjvmṕu bôqqmĩng châefrẃn đvzriôqqmịng, têjvmpn gọi này đvzriôqqmíi vơsmej́i hătnph́n, nhưyuon đvzriã đvzriưyuonơsmej̣c khătnph́c vào môqqmịt nơsmeji sâefrwu thătnph̉m, môqqmĩi lâefrẁn nhătnph́c đvzriêjvmṕn lại nhưyuonyuońa tơsmej́i vêjvmṕt thưyuonơsmejng lòng.


Thiêjvmṕu niêjvmpn vâefrw̃n chătnphm chú nhìn thạch tưyuonơsmej̣ng Linh Lung, chỉ nghe ngưyuoñ khí chơsmej̣t trơsmej̉ nêjvmpn tang thưyuonơsmejng: "Nhiêjvmp̀u nătnphm trưyuonơsmej́c, đvzriôqqmíi diêjvmp̣n Linh Lung, ngưyuonơsmeji có thâefrẃy hôqqmíi tiêjvmṕc?"

Vu yêjvmpu im lătnpḥng, đvzrioạn thì thâefrẁm thôqqmít: "Có"

Thiêjvmṕu niêjvmpn chătnph̉ng hêjvmp̀ quay đvzriâefrẁu, hai mătnph́t xuâefrẃt hiêjvmp̣n ánh quang mang, lưyuonu chuyêjvmp̉n khôqqming ngưyuoǹng, câefrẃt giọng nhưyuon ma quỷ: "Trêjvmpn thêjvmṕ gian, ngoài đvzriại ca ngưyuonơsmeji nay đvzriã thành hung linh, chỉ có ngưyuonơsmeji biêjvmṕt đvzriưyuonơsmej̣c quan hêjvmp̣ của ta vơsmej́i Linh Lung. Trưyuonơsmej́c đvzriâefrwy, 8 ngưyuonơsmej̀i các ngưyuonơsmeji hơsmej̣p lại, cùng truy sát ta qua muôqqmin sôqqming, vạn núi, giơsmej̀ đvzriâefrwy nhơsmej́ lại, mọi chuyêjvmp̣n nhưyuonsmej́i chỉ xảy ra ngày hôqqmim qua".

Sau tâefrẃm hătnph́c sa, thâefrwn thêjvmp̉ Vu yêjvmpu chơsmej̣t bătnph́t đvzriâefrẁu run nhẹ, tưyuoṇa hôqqmì nhưyuon quá khưyuoń quay lại, mọi viêjvmp̣c dâefrẁn hiêjvmp̣n lêjvmpn trưyuonơsmej́c mătnph́t.

Thiêjvmṕu niêjvmpn cătnphn bản chătnph̉ng quan tâefrwm tơsmej́i phản ưyuońng của Vu yêjvmpu châefrẉm rãi nói cưyuoń nhưyuonefrw̃n đvzriang nói chuyêjvmp̣n vơsmej́i Vu yêjvmpu chưyuoń chătnph̉ng phải đvzriang đvzriôqqmíi diêjvmp̣n thạch tưyuonơsmej̣ng mà tưyuoṇ nói vơsmej́i chính mình mătnpḥc dâefrẁu trưyuonơsmej́c mătnph́t hătnph́n hiêjvmp̣n tại chỉ có Linh lung thạch tưyuonơsmej̣ng.

"Nàng," giọng hătnph́n châefrẁm châefrẉm đvzriâefrẁy vẻ thưyuonơsmejng tâefrwm, phâefrẁn vì bi lưyuonơsmejng, phâefrẁn vì cătnphm phâefrw̃n, "thưyuoṇc ra vì cái gì chưyuoń?"

Thạch tưyuonơsmej̣ng chătnph̉ng biêjvmṕt nói, lătnpḥng im, trâefrẁm mătnpḥc.

"Trong tim nàng, chúng sinh thêjvmṕ gian là gì?, thiêjvmpn mêjvmp̣nh, tạo hóa là gì, nó quan trọng đvzriêjvmṕn vâefrẉy sao?" trong giọng nói của hătnph́n, bôqqmĩng trôqqmĩi lêjvmpn môqqmịt sưyuoṇ kích đvzriôqqmịng, tưyuoǹ tưyuoǹ lơsmej́n dâefrẁn.

"Vì nàng coi nó quan trọng hơsmejn ta mà nàng chôqqmíng lại ta vì nhưyuoñng thưyuoń đvzrió sao?" Hătnph́n cưyuonơsmej̀i nhạt nói: "nhưyuonng nàng biêjvmṕt khôqqming, thưyuoṇc sưyuoṇ ta khôqqming màng"

"Cái gì gọi là thiêjvmpn ý, cái gì là chúng sinh thiêjvmpn hạ, có xá gì?” Nó quătnph́c mătnph́t nhìn, kỳ lạ là, mătnpḥc dù cái nhìn của hătnph́n có vẻ đvzriáng sơsmej̣ nhưyuonefrẉy, nhưyuonng dung mạo của hătnph́n vâefrw̃n toát ra nét đvzriáng yêjvmpu, khôqqming nhưyuon ngưyuonơsmej̀i thưyuonơsmej̀ng.

“ Nàng muôqqmín ta chêjvmṕt, nói 1 câefrwu cũng đvzriủ rôqqmìi, nàng biêjvmṕt khôqqming? nàng có biêjvmṕt khôqqming?” Hătnph́n gâefrẁm lêjvmpn, đvzriôqqmíi mătnpḥt vơsmej́i bưyuońc tưyuonơsmej̣ng ngưyuonơsmej̀i con gái, sau đvzrió, giọng nó chùng xuôqqmíng…

“Nhưyuonng, tại sao… nàng lại xem sưyuoṇ viêjvmp̣c đvzrió quan trọng hơsmejn mạng sôqqmíng của chính mình chưyuoń.”

“ Hătnph́n tưyuoǹ tưyuoǹ đvzriưyuona tay ra, nhẹ vuôqqmít gưyuonơsmejng mătnpḥt tưyuoǹng trãi, thôqqmi ráp, côqqmí lục lại trong trí nhơsmej́ gưyuonơsmejng mătnpḥt hiêjvmp̀n dịu nătnphm nào”.


Cảm giác lạnh bătnphng, khôqqming 1 chút hơsmeji âefrẃm, tưyuoǹ lòng bàn tay truyêjvmp̀n tơsmej́i.

Dang rôqqmịng hai tay ôqqmim nhẹ bưyuońc tưyuonơsmej̣ng vào lòng, gưyuonơsmejng mătnpḥt hătnph́n dâefrẁn mang nét dịu dàng dị thưyuonơsmej̀ng. Vu Yêjvmpu đvzriưyuońng sau lưyuonng, lătnph̉ng lătnpḥng quan sát cảnh tưyuonơsmej̣ng khác thưyuonơsmej̀ng đvzrió.

“Ta biêjvmṕt, cái thêjvmṕ gian này đvzriã hại nàng.” Ngưyuonơsmej̀i thiêjvmṕu niêjvmpn lim dim, mơsmej màng nói, “ Nàng yêjvmpn tâefrwm, ta sẽ đvzriem tâefrẃt cả chôqqmin cùng vơsmej́i nàng, sau đvzrió, ta sẽ trơsmej̉ lại tìm nàng…”

"Chơsmej̀ ta nhé..."

Âwpshm thanh nhỏ dâefrẁn, lătnph́ng xuôqqmíng rôqqmìi mâefrẃt hătnph̉n. Ngưyuonơsmej̀i thiêjvmṕu niêjvmpn ôqqmim bưyuońc tưyuonơsmej̣ng lạnh, Vu yêjvmpu đvzriưyuońng yêjvmpn nhưyuonyuonơsmej̣ng, trêjvmpn trơsmej̀i mâefrwy đvzrien vâefrẁn vũ, sâefrẃm sét nôqqmỉ vang, mưyuona bătnph́t đvzriâefrẁu rơsmeji xuôqqmíng.

yuona rơsmeji trong gió bão, làm cho cả thêjvmṕ giơsmej́i nhưyuonsmej̀ ảo, Vu yêjvmpu nhìn xa xătnphm, mưyuona rơsmeji trêjvmpn gưyuonơsmejng mătnpḥt của thạch tưyuonơsmej̣ng nưyuoñ tưyuon̉, khôqqming môqqmịt tiêjvmṕng đvzriôqqmịng…

nhưyuon nhưyuoñng hạt nưyuonơsmej́c mătnph́t rơsmeji

**********

Núi Thanh vâefrwn ba ngàn dătnpḥm hưyuonơsmej́ng Đkmpeôqqming, tưyuoǹ núi Khôqqming Tang vêjvmp̀ hưyuonơsmej́ng Đkmpeôqqming Nam có con đvzriưyuonơsmej̀ng đvzriâefrẃt ngoătnph̀n ngoèo, côqqmi tịch hoang dã, vào thơsmej̀i tiêjvmṕt chim chóc bay lưyuonơsmej̣n, cỏ câefrwy mọc đvzriâefrẁy.

Cái quán nhỏ nhà họ Hà cách Tiêjvmp̉u Trì Sâefrwn 1 ngày đvzriưyuonơsmej̀ng, nătnph̀m đvzriơsmejn đvzriôqqmịc bêjvmpn con đvzriưyuonơsmej̀ng đvzriâefrẃt, đvzrión khách qua lại. Ôtnphng chủ quán họ Hà cũng khôqqming nhơsmej́ là mình đvzriã tiêjvmṕp bao nhiêjvmpu khách, khách qua đvzriưyuonơsmej̀ng thì đvzriủ các hạng

ngưyuonơsmej̀i. Nhưyuonng trong 3 ngày nay, mătnpḥc dù tuôqqmỉi tác ngày càng cao, ôqqming cũng nhơsmej́ ra ngưyuonơsmej̀i khách này.

Kỳ thưyuoṇc nói là 1 vị khách, cũng khôqqming đvzriúng lătnph́m, phải nói là 1 ngưyuonơsmej̀i khách mang theo 1 con khỉ kỳ quái. Cho nêjvmpn, đvzriôqqmíi vơsmej́i ôqqming chủ họ Hà, ngưyuonơsmej̀i này đvzriêjvmp̉ lại âefrẃn tưyuonơsmej̣ng sâefrwu sătnph́c, vì có mang theo con khỉ kỳ quái vơsmej́i 3 con mătnph́t râefrẃt to.

Ba ngày trưyuonơsmej́c, lúc đvzriang đvzriưyuońng tại cưyuon̉a quán, ôqqming Hà nhìn thâefrẃy vị khách này vơsmej́i gưyuonơsmejng mătnpḥt đvzriâefrẁy gió bụi, tưyuoǹ bêjvmpn đvzriưyuonơsmej̀ng chạy sang, trêjvmpn vai có con khỉ, khôqqming biêjvmṕt sao, có cảm giác hơsmeji quen. Lúc hătnph́n vưyuoǹa dơsmej̣m bưyuonơsmej́c tiêjvmṕp, ôqqming đvzriịnh nói vài câefrwu bay bưyuonơsmej́m đvzriêjvmp̉ chào mơsmej̀i vào quán nghỉ ngơsmeji uôqqmíng nưyuonơsmej́c, khôqqming ngơsmej̀ chỉ nói đvzriưyuonơsmej̣c có 1 câefrwu:


“Khách quan, bôqqmỉn quán có trà nóng rưyuonơsmej̣u ngon, hay là khách quan có thêjvmp̉ vào nghỉ ngơsmeji bêjvmpn trong…”

Hà Lão Bản chưyuona dưyuońt câefrwu thì nét tiêjvmp̀u tụy trêjvmpn gưyuonơsmejng mătnpḥt hătnph́n đvzriã biêjvmṕn mâefrẃt, lúc đvzriịnh thâefrẁn nhìn lại, thì hătnph́n đvzriã ngôqqmìi vào bàn. Và trêjvmpn bàn là thỏi bạc đvzriủ đvzriêjvmp̉ hătnph́n ătnphn nghỉ ơsmej̉ quán 3 ngày. Hà Lão Bản râefrẃt hoan hỉ, liêjvmp̀n đvzriem rưyuonơsmej̣u thịt dọn ra, chỉ có đvzrijvmp̀u ôqqming khôqqming lưyuonơsmej̀ng trưyuonơsmej́c đvzriưyuonơsmej̣c, đvzrió là ngưyuonơsmej̀i khách và con khỉ ơsmej̉ quán của ôqqming đvzriã đvzriúng 3 ngày rôqqmìi mà dưyuonơsmej̀ng nhưyuon chưyuona có ý đvzriịnh ra đvzrii.

Tinh thâefrẁn của ngưyuonơsmej̀i thanh niêjvmpn râefrẃt têjvmp̣, trong 3 ngày, ôqqming chủ Hà khôqqming thâefrẃy hătnph́n nói 1 câefrwu, hay cưyuonơsmej̀i 1 lâefrẁn nào. Môqqmĩi lâefrẁn ôqqming dọn rưyuonơsmej̣u và thưyuońc ătnphn ra bàn, là hătnph́n lătnpḥng lẽ nhìn bình rưyuonơsmej̣u, sau đvzrió mơsmej́i tưyuoǹ tưyuoǹ uôqqmíng.

Chỉ là tưyuon̉u lưyuonơsmej̣ng của hătnph́n râefrẃt thâefrẃp, môqqmĩi lâefrẁn uôqqmíng đvzriưyuonơsmej̣c 1 chút, ôqqming Hà đvzrioán chưyuoǹng chưyuona tơsmej́i nưyuon̉a bình, là cả ngưyuonơsmej̀i hătnph́n đvzriôqqmỉ gục xuôqqmíng bàn, bâefrẃt tỉnh nhâefrwn sưyuoṇ. Ngưyuonơsmej̣c lại vơsmej́i chủ của nó, con khỉ 3 mătnph́t của hătnph́n nhiêjvmp̀u phen làm ôqqming chủ Hà há hôqqmíc kinh ngạc.

Thưyuoṇc tình mà nói, ôqqming Hà ơsmej̉ đvzrió mơsmej̉ quán, tuy xa nhưyuonng do lưyuonơsmej̣ng khách vãng lai nhiêjvmp̀u, nêjvmpn cũng thâefrẃy đvzriưyuonơsmej̣c nhiêjvmp̀u sưyuoṇ viêjvmp̣c, vâefrẉy mà trong 3 ngày nay, ôqqming vâefrw̃n thêjvmp̀ vơsmej́i lòng, suôqqmít cuôqqmịc đvzriơsmej̀i của ôqqming, tưyuon̉u lưyuonơsmej̣ng của con khỉ này là cao nhâefrẃt.

Chỉ trong 1 ngày đvzriêjvmpm, con khỉ đvzriã uôqqmíng hêjvmṕt toàn bôqqmị hâefrẁm rưyuonơsmej̣u của ôqqming chủ Hà, kêjvmp̉ cả bình Nưyuoñ nhi Hôqqmìng liêjvmp̣t tưyuon̉u mà ôqqming chôqqmin dưyuonơsmej́i gôqqmíc câefrwy côqqmỉ thụ.

efrẉy mà con khỉ dưyuonơsmej̀ng nhưyuon khôqqming có gì thay đvzriôqqmỉi cả, gãi đvzriâefrẁu gãi tai, nhảy nhót liêjvmpn hôqqmìi, chạy tơsmej́i ôqqming chủ Hà kêjvmpu “chi chi” khôqqming ngưyuoǹng. Ôtnphng chủ Hà tuy khôqqming hiêjvmp̉u ngôqqmin ngưyuoñ của loài khỉ, nhưyuonng ngay cả đvzriưyuońa ngôqqmíc cũng biêjvmṕt con khỉ muôqqmín gì, chỉ vì muôqqmín làm lơsmej, khôqqming ngơsmej̀ con khỉ thôqqming minh nhưyuonefrẉy, lâefrẃy lại thỏi bạc tưyuoǹ tay ôqqming Hà nhanh đvzriêjvmṕn khôqqming ngơsmej̀, rôqqmìi còn lưyuonơsmej̣n tơsmej́i lưyuonơsmej̣n lui trưyuonơsmej́c mătnpḥt ôqqming.

Ôtnphng Hà khôqqming còn cách nào, khách lại trả đvzriủ tiêjvmp̀n, chỉ biêjvmṕt kêjvmpu ngưyuonơsmej̀i làm tưyuoǹ Tiêjvmp̉u Trì Sâefrwn giao rưyuonơsmej̣u tơsmej́i ngay cả ban đvzriêjvmpm. Ban đvzriâefrẁu ôqqming hơsmeji bưyuoṇc, nhưyuonng dâefrẁn dâefrẁn, ôqqming lại đvzriâefrwm ra thích con khỉ. Ngoài viêjvmp̣c uôqqmíng rưyuonơsmej̣u ra, nó khôqqming làm gì bâefrẉy bạ cả, lại hay biêjvmp̉u diêjvmp̃n vài trò ơsmej̉ trong quán, giúp vui cho ôqqming, khách của ôqqming nhiêjvmp̀u ngưyuonơsmej̀i ít khi đvzriưyuonơsmej̣c vui nhưyuonefrẉy, mâefrẃy ngày qua, nó cũng giúp ôqqming kiêjvmṕm thêjvmpm đvzrismej̣c 1 mơsmej́ tiêjvmp̀n.

Ngưyuonơsmej̀i chủ của con khỉ thì ngưyuonơsmej̣c lại, phâefrẁn lơsmej́n thơsmej̀i gian uôqqmíng say rôqqmìi ngủ vùi, đvzriôqqmii khi thưyuońc giâefrẃc, cătnpḥp mătnph́t vôqqmi thâefrẁn nhìn xung quanh, cũng có lúc con khỉ chạy tơsmej́i bêjvmpn hătnph́n, thì mătnph́t hătnph́n sáng lêjvmpn 1 lúc, đvzriua tay xoa đvzriâefrẁu con khỉ, sau đvzrió dưyuonơsmej̀ng nhưyuonsmej́i chuyêjvmp̣n gì đvzriau lòng, lại đvzriưyuona bình rưyuonơsmej̣u lêjvmpn uôqqmíng, chỉ 1 chôqqmíc lại say rôqqmìi ngủ tiêjvmṕp.

Có lúc ôqqming Hà thâefrẁm nghĩ, ngưyuonơsmej̀i thanh niêjvmpn này khôqqming phải là thătnph̀ng đvzrijvmpn. Tuy ôqqming cũng chỉ là chủ quán bình thưyuonơsmej̀ng, nhưyuonng củng nhâefrẉn thâefrẃy là hătnph́n khác hătnph̉n nhưyuoñng khách vãng lai khác. Cái khác thì khôqqming nói, chưyuoń chỉ viêjvmp̣c hătnph́n ơsmej̉ lại quán 3 ngày, mà muôqqmĩi mòng mùa này đvzriôqqmịt nhiêjvmpn bay đvzriâefrwu mâefrẃt; còn nưyuoña, quán ôqqming ơsmej̉ chôqqmĩ hoang vătnph́ng lúc trưyuonơsmej́c thưyuonơsmej̀ng nghe thâefrẃy tiêjvmṕng ma khóc, bâefrwy giơsmej̀ nhưyuon bị cái gì làm chúng hoảng sơsmej̣, bỏ đvzrii đvzriâefrwu tâefrẃt.. Ôtnphng Hà vôqqmín nghe quen tiêjvmṕng quỉ khóc sói tru, 3 ngày nay yêjvmpn tĩnh quá, ôqqming lại khôqqming ngủ đvzriưyuonơsmej̣c.

Buôqqmỉi chiêjvmp̀u hôqqmim đvzrió, ôqqming chủ họ Hà đvzriưyuońng sau quâefrẁy, vưyuoǹa tính xong tiêjvmp̀n, thơsmej̉ nhẹ, rôqqmìi tưyuoǹ trong quán nhìn ra.

Ánh trơsmej̀i chiêjvmp̀u bêjvmpn ngoài cưyuon̉a sôqqmỉ còn sót lại, nhuôqqmịm đvzriỏ châefrwn trơsmej̀i, xuyêjvmpn qua cưyuon̉a sôqqmỉ, hătnph́t nhưyuoñng chiêjvmṕc bóng của bàn ghêjvmṕ trong quán dài xuôqqmíng nêjvmp̀n nhà, ơsmej̉ tại nơsmeji này thơsmej̀i gian đvzriang lătnpḥng lẽ trôqqmii qua.

Ôtnphng chủ Hà tưyuoṇ nhiêjvmpn môqqmịt thoáng thâefrẃt chí, đvzrijvmp̉m lại mình cũng hơsmejn 50 tuôqqmỉi rôqqmìi. Tuy nhưyuoñng ngưyuonơsmej̀i làm thưyuonơsmej̀ng nói ôqqming trôqqming cũng khoảng 40 tuôqqmỉi thôqqmii, nhưyuonng ôqqming tưyuoṇ biêjvmṕt, sưyuońc khỏe mình cũng đvzriang xuôqqmíng dôqqmíc.


Thơsmej̀i gian khôqqming tha cho môqqmịt ai, chătnph̉ng lẽ sôqqmíng vâefrẉy hêjvmṕt đvzriơsmej̀i sao?

Ôtnphng nhìn chătnph̀m chătnph̀m vào bóng nhưyuoñng bàn ghêjvmṕ đvzriang đvzriôqqmỉ dài dâefrẁn, rôqqmìi ngưyuonơsmej́c lêjvmpn nhìn bôqqmín bưyuońc tưyuonơsmej̀ng vơsmej́i nhưyuoñng vêjvmṕt sơsmejn đvzriã tróc.

Bóng chiêjvmp̀u tà côqqmi tịch, chiêjvmṕu lêjvmpn gưyuonơsmejng mătnpḥt của ôqqming, hătnph̀n lêjvmpn nhưyuoñng nôqqmĩi buôqqmìn khôqqmỉ khôqqming têjvmpn của kiêjvmṕp ngưyuonơsmej̀i.

Ôtnphng thơsmej̉ dài, khẽ lătnph́c đvzriâefrẁu, sưyuoṇ viêjvmp̣c này, cũng khôqqming câefrẁn nghĩ nhiêjvmp̀u làm gì. Ôtnphng Hà gưyuonơsmej̣ng cưyuonơsmej̀i đvzriau khôqqmỉ, câefrẁm cuôqqmín sôqqmỉ tính tiêjvmp̀n lêjvmpn, rôqqmìi đvzrii vêjvmp̀ hưyuonơsmej́ng ngưyuonơsmej̀i khách duy nhâefrẃt trong quán và con khỉ của hătnph́n.

Vị khách vâefrw̃n ngôqqmìi tại cái bàn trong cùng nhâefrẃt, vâefrw̃n nhưyuon trưyuonơsmej́c, vưyuoǹa uôqqmíng say và ngủ gục trêjvmpn bàn, khôqqming hêjvmp̀ cưyuon̉ đvzriôqqmịng. Còn con khỉ ngôqqmìi xôqqmỉm trêjvmpn bàn, tay trái câefrẁm bình rưyuonơsmej̣u, tay phải bôqqmíc thưyuońc ătnphn trêjvmpn mâefrwm, uôqqmíng 1 hơsmej́p, ătnphn 1 miêjvmṕng, có vẻ tâefrẉn hưyuonơsmej̉ng cuôqqmịc sôqqmíng của nó lătnph́m.

Ôtnphng chủ họ Hà đvzriêjvmṕn trưyuonơsmej́c vị khách, ho môqqmịt tiêjvmṕng, đvzriătnph̀ng hătnph́ng, nhưyuonng cătnpḥp mătnph́t khôqqming khỏi hưyuonơsmej́ng vêjvmp̀ con khỉ, thâefrẃy con khỉ 3 mătnph́t nhưyuon khôqqming màng đvzriêjvmṕn viêjvmp̣c ôqqming bưyuonơsmej́c tơsmej́i, chỉ liêjvmṕc qua, rôqqmìi nhìn xuôqqmíng bình rưyuonơsmej̣u trong tay. Ôtnphng Hà thơsmej̉ dài, con khỉ là con vâefrẉt biêjvmṕt uôqqmíng rưyuonơsmej̣u mà ôqqming gătnpḥp đvzriưyuonơsmej̣c trong suôqqmít cuôqqmịc đvzriơsmej̀i của ôqqming, mà sau lưyuonng nó còn đvzrieo 1 cái túi đvzriưyuoṇng rưyuonơsmej̣u, tuy bâefrwy giơsmej̀ đvzriã cạn, nhưyuonng có thêjvmp̉ biêjvmṕt là nó đvzriã tưyuoǹng chưyuońa nhưyuoñng gì.

Ôtnphng chủ quán quay đvzrii, khôqqming biêjvmṕt tại sao, lòng có chút khâefrw̉n trưyuonơsmejng, tưyuoṇ mình cũng khôqqming hiêjvmp̉u vì sao, lại ho vài tiêjvmṕng, mơsmej́i nhẹ giọng: “Này... ôqqming khách.”

Ngưyuonơsmej̀i thanh niêjvmpn trưyuonơsmej́c mătnpḥt ôqqming vâefrw̃n bâefrẃt đvzriôqqmịng.

Ôtnphng chủ quán hơsmeji lúng túng, nhưyuonng vâefrw̃n tiêjvmṕp tục gọi: “Này, ôqqming khách, lưyuonơsmej̣ng bạc ôqqming đvzriưyuona ba ngày trưyuonơsmej́c, nay đvzriã dùng hêjvmṕt, bôqqmỉn tiêjvmp̣m vôqqmín ít, có phải …”

Ngưyuonơsmej̀i thanh niêjvmpn khôqqming biêjvmṕt có say thưyuoṇc khôqqming, vâefrw̃n nătnph̀m yêjvmpn, khôqqming nhúc nhích.

Ôtnphng chủ Hà thơsmej̉ dài nói: “Kỳ thưyuoṇc, lưyuonơsmej̣ng bạc mà ôqqming đvzriưyuona khôqqming ít, khôqqming chỉ đvzriủ cho ba ngày, mà nătnphm ngày cũng đvzriủ. Chỉ là… chỉ là con vâefrẉt quý của ôqqming quá lơsmej̣i hại, tưyuon̉u lưyuonơsmej̣ng quá cao, chỉ trong ba ngày, khôqqming nhưyuoñng uôqqmíng hêjvmṕt toàn bôqqmị rưyuonơsmej̣u trong hâefrẁm, mà cả hai lâefrẁn giao tơsmej́i thêjvmpm 4 chung rưyuonơsmej̣u, nó cũng uôqqmíng sạch…”

Ôtnphng Hà nói tơsmej́i đvzriâefrwy, laị nhìn con khỉ 3 mătnph́t, nó cũng chỉ nhìn ôqqming, gưyuonơsmejng mătnph́t lôqqmị vẻ quỉ quái.

Hà Lão Bản hạ giọng: " quý khách có thêjvmp̉ đvzriưyuona lão thêjvmpm ít ngâefrwn lưyuonơsmej̣ng, ba hôqqmim trưyuonơsmej́c quý khách đvzriã đvzriưyuona lão khôqqming ít ngâefrwn lưyuonơsmej̣ng, tuy nhiêjvmpn sôqqmí ngâefrwn lưyuonơsmej̣ng đvzriâefrẁy đvzriã hêjvmṕt bơsmej̉i con khỉ của quý khách, lão..."

Chưyuona dưyuońt câefrwu, "đvzriinh" hai thỏi bạc đvzriã đvzriưyuonơsmej̣c quătnphng ra trêjvmpn bàn. Hà Lão Bản đvzriịnh thâefrẁn. Ôtnphng chủ họ Hà vôqqmịi vàng câefrẃt đvzrii, câefrẃt vào bụng, chơsmej̣t thoáng do dưyuoṇ, nhìn qua con khỉ, liêjvmp̀n rút phâefrẁn bạc ra lại, mơsmej̉ phanh áo, nhét vào chiêjvmṕc áo bêjvmpn trong. Sau khi nhâefrẉn đvzriưyuonơsmej̣c ngâefrwn lưyuonơsmej̣ng, Hà Lão Bản tính nói gì đvzrió vơsmej́i vị khách thì đvzriôqqmịt nhiêjvmpn ơsmej̉ cưyuon̉a quán có tiêjvmp̀ng vọng lơsmej́n vào:

"Có ai ơsmej̉ trong khôqqming?"

Hà Lão Bản quay ngưyuonơsmej̀i ra, thâefrẃy trưyuonơsmej́c cưyuon̉a tiêjvmp̣m có ba ngưyuonơsmej̀i, hai nam môqqmịt nưyuoñ. Môqqmịt ôqqming già vơsmej́i gâefrẉy trúc trêjvmpn tay, phía trêjvmpn gâefrẉy trúc là môqqmịt mãnh vải trătnph́ng đvzriêjvmp̀ bôqqmín chưyuoñ " tiêjvmpn nhâefrwn chỉ lôqqmị" bêjvmpn cạnh lão ta là môqqmịt thiêjvmṕu nưyuoñ tuôqqmỉi trạc 17, 18, dong mạo tú mỹ, trêjvmpn khuôqqmin mătnpḥt luôqqmin nơsmej̉ môqqmịt nụ cưyuonơsmej̀i.

Ôtnphng chủ họ Hà vôqqmịi vã ra tiêjvmṕp đvzrión, dù sao ngưyuonơsmej̀i khách mang theo con khỉ cũng khôqqming bỏ trôqqmín đvzriưyuonơsmej̣c, nêjvmpn ra chào hỏi khách mơsmej́i tơsmej́i thì hơsmejn. Chỉ thâefrẃy ôqqming cưyuonơsmej̀i chào, nói: “Có, có, 3 vị khách quan, xin đvzriưyuonơsmej̣c hỏi muôqqmín dùng bưyuoña hay là nghỉ trọ ạ?”

Trong hai ngưyuonơsmej̀i này, già thì tiêjvmpn phong đvzriạo côqqmít, trẻ thì dung mạo tuyêjvmp̣t mỹ. Đkmpeătnph̀ng sau hai ngưyuonơsmej̀i là môqqmịt trung niêjvmpn mang đvzriâefrẁy hành lý, dung mạo côqqmỉ quái, cao hơsmejn hai ngưyuonơsmej̀i kia cả cái đvzriâefrẁu, khuôqqmin mătnpḥt thì dài nhưyuon con dătnphefrw̉u.

Ôtnphng già liêjvmp̀n cưyuonơsmej̀i ha hã nhiêjvmṕu châefrwn mày, cưyuonơsmej̀i nói "thêjvmṕ nào, Hà Lão Bản khôqqming nhâefrẉn ra chúng tôqqmii sao?"

Hà Lão Bản câefrẉn thâefrẉn nhìn kỹ thêjvmpm môqqmịt lâefrẁn nưyuoña, nhưyuonng vâefrw̃n khôqqming tài nào nhơsmej́ ra đvzriưyuonơsmej̣c. Cũng đvzriúng thôqqmii, ôqqming chủ Hà này đvzriã mơsmej̉ quán kinh doanh trêjvmpn con đvzrismej̀ng này đvzriã lâefrwu, khôqqming biêjvmṕt bao nhiêjvmṕu quan khách đvzriã ghé ngang qua thưyuon̉ hỏi sao Hà Lão Bản có thêjvmp̉ nhơsmej́ đvzriưyuonơsmej̣c hêjvmṕt. Hà Lão Bản khẽ lătnph́c đvzriâefrẁu nói: " quý khách xin thưyuoń lôqqmỉi, tại hạ tuôqqmỉi cũng đvzriã cao, trí nhơsmej́ cũng đvzriã mai môqqmịt đvzrii râefrẃt nhiêjvmṕu."

Lão ôqqming đvzrió đvzriôqqmịng lòng trătnph́c âefrw̉n, lătnph́c đvzriâefrẁu than: “Ôtnphi, đvzriáng tiêjvmṕc, thâefrẉt đvzriáng tiêjvmṕc, thêjvmṕ gian thưyuonơsmej̀ng tình, đvzria sôqqmí đvzriêjvmp̀u nhưyuonefrẉy cả, trưyuonơsmej́c khi tiêjvmpn duyêjvmpn đvzriêjvmṕn thì khôqqming ai biêjvmṕt là có tiêjvmpn duyêjvmpn đvzrió.”

Ôtnphng chủ họ Hà giâefrẉt mình, lòng dâefrwng lêjvmpn sưyuoṇ tôqqmin kính, nhìn kỹ lão ôqqming, chỉ thâefrẃy râefrwu tóc bạc phơsmej, côqqmít cách nhưyuon tiêjvmpn, trôqqming gâefrẁn nhưyuonqqmịt vị đvzriătnph́c đvzriạo cao nhâefrwn. Tuy ôqqming khôqqming biêjvmṕt tại sao đvzriătnph́c đvzriạo cao nhâefrwn trôqqming cũng giôqqmíng ngưyuonơsmej̀i trong giang hôqqmì, mà thái đvzriôqqmị của côqqmi gái đvzrii vơsmej́i ôqqming cũng râefrẃt lãnh đvzriạm, nhưyuonng nghĩ lại, nêjvmṕu đvzrió là cao nhâefrwn, thì ngưyuonơsmej̀i phàm tục nhưyuon mình làm sao nhâefrẉn ra đvzriưyuonơsmej̣c, nêjvmṕu mình nhâefrẉn ra đvzriưyuonơsmej̣c, thì chătnph̉ng lẽ mình cũng là cao nhâefrwn ưyuon? Nghĩ tơsmej́i đvzriâefrwy, ôqqming Hà đvzriã sơsmej́m lôqqmị vẻ tôqqmin kính, cúi ngưyuonơsmej̀i đvzriáp: “Đkmpeúng, đvzriúng vâefrẉy, kính mơsmej̀i vị khách quan… khôqqming, mơsmej́i đvzriại sưyuon vào trong.”

Lão ôqqming đvzriáp lơsmej̀i, tay câefrẁm gâefrẉy trúc chỉ đvzriưyuonơsmej̀ng của tiêjvmpn nhâefrwn quơsmej qua quơsmej lại lâefrẁn vào trong, côqqmi gái đvzrii sau lưyuonng lătnph́c đvzriâefrẁu cưyuonơsmej̀i đvzriau khôqqmỉ, đvzrioạn quay đvzriâefrẁu lại nói vơsmej́i ngưyuonơsmej̀i đvzriàn ôqqming đvzrii theo sau vơsmej́i cái túi trêjvmpn lưyuonng: “Dã câefrw̉u đvzriạo trưyuonơsmej̉ng, chúng ta vào nghỉ ngơsmeji 1 lát vâefrẉy.”

Ngưyuonơsmej̀i trung niêjvmpn đvzriáp lơsmej̀i, theo bưyuonơsmej́c vào trong, ba ngưyuonơsmej̀i ngôqqmìi bêjvmpn 1 cái bàn, ngưyuonơsmej̀i đvzriàn ôqqming có gưyuonơsmejng mătnpḥt chó đvzriătnpḥt cái túi lêjvmpn chiêjvmṕc ghêjvmṕ bêjvmpn cạnh, “âefrẁm” môqqmịt tiêjvmṕng, xem ra trọng lưyuonơsmej̣ng cũng khôqqming nhẹ.

Trong 3 ngưyuonơsmej̀i này thì 2 ngưyuonơsmej̀i là ôqqming cháu Chu Nhâefrẃt Tiêjvmpn và Tiêjvmp̉u Hoàn, còn ngưyuonơsmej̀i đvzriàn ôqqming có gưyuonơsmejng mătnpḥt chó là Dã câefrw̉u đvzriạo nhâefrwn, là ngưyuonơsmej̀i đvzriã tưyuoǹng luyêjvmp̣n Huyêjvmṕt đvzriưyuonơsmej̀ng nhâefrẃt hêjvmp̣ duy nhâefrẃt còn sôqqmíng sót. Tưyuoǹ sau trâefrẉn chiêjvmṕn tại Tưyuon̉ trạch kêjvmṕt thúc, Dã câefrw̉u đvzriạo nhâefrwn theo 2 ôqqming cháu Chu Nhâefrẃt Tiêjvmpn và Tiêjvmp̉u Hoàn, lang bạc khătnph́p nơsmeji, bôqqmín biêjvmp̉n là nhà.

Thưyuoṇc ra, lúc đvzriâefrẁu, Chu Nhâefrẃt Tiêjvmpn thâefrẃy Dã câefrw̉u râefrẃt gai mătnph́t, nêjvmpn lão tỏ ra tính khí thâefrẃt thưyuonơsmej̀ng, khi thì chêjvmṕ giêjvmp̃u Dã Câefrw̉u, mà Dã câefrw̉u đvzriạo nhâefrwn tưyuoṇ mình nhưyuon khôqqming biêjvmṕt, lătnph́m lúc thay đvzriôqqmỉi hătnph̉n, biêjvmṕn thành 1 ngưyuonơsmej̀i hoàn toàn khác, lại khôqqming nghe lơsmej̀i ngưyuonơsmej̀i, vâefrw̃n cưyuoń nhưyuonefrẉy, Tiêjvmp̉u Hoàn thâefrẃy khôqqming đvzriưyuonơsmej̣c, lêjvmpn tiêjvmṕng bêjvmpnh vưyuoṇc.

qqmi tuôqqmỉi tuy nhỏ, nhưyuonng môqqmìm mép lơsmej̣i hại, Chu Nhâefrẃt Tiêjvmpn tuy là ngưyuonơsmej̀i trong giang hôqqmì đvzriã lâefrwu mà nhiêjvmp̀u khi nói cũng khôqqming lại, sau cùng chỉ biêjvmṕt châefrẃp nhâefrẉn sưyuoṇ viêjvmp̣c này. Cũng may thơsmej̀i gian trôqqmii qua, ôqqming cũng dâefrẁn dâefrẁn phát hiêjvmp̣n Dã câefrw̉u cũng có nhưyuoñng đvzrijvmp̉m câefrẁn thiêjvmṕt, chătnph̉ng hạn nhưyuon đvzriôqqmì vâefrẉt nătnpḥng mà ôqqming phải tưyuoṇ mình mang thì bâefrwy giơsmej̀ toàn bôqqmị đvzriâefrw̉y qua cho hătnph́n, mà Tiêjvmp̉u Hoàn cũng khôqqming phản đvzriôqqmíi gì, mà có vẻ râefrẃt vui

Nói vêjvmp̀ ưyuonu đvzrijvmp̉m của hătnph́n, nhưyuon trêjvmpn đvzriưyuonơsmej̀ng đvzrii có gătnpḥp dã thú, yêjvmpu quái, qua núi gătnpḥp phải nhưyuoñng đvzriưyuońa mạnh hơsmejn, …, đvzriêjvmp̀u cưyuon̉ Dã câefrw̉u “đvzriại hiêjvmp̣p” môqqmịt mình dẹp loạn, cho đvzriêjvmṕn giơsmej̀, Chu Nhâefrẃt Tiêjvmpn râefrẃt hài lòng, cuôqqmịc đvzriơsmej̀i của ôqqming bôqqmin ba bâefrẃy lâefrwu, nay thoải mái đvzriưyuonơsmej̣c mâefrẃy tháng, lại thâefrẃy tiêjvmṕc sao khôqqming gătnpḥp đvzriưyuonơsmej̣c cái têjvmpn dã câefrw̉u này sơsmej́m hơsmejn

Giai đvzrioạn này, ba ngưyuonơsmej̀i họ vêjvmp̀ lại nhưyuoñng chôqqmín cũ, dù sao cũng lang thang khătnph́p nơsmeji, nơsmeji nào cũng có thêjvmp̉ tơsmej́i, đvzrii mãi đvzrii mãi, lại quay vêjvmp̀ con đvzriưyuonơsmej̀ng xưyuona này. Cũng may Chu Nhâefrẃt Tiêjvmpn nhưyuon có ma nhâefrẉp, đvzriôqqmịt nhiêjvmpn nhơsmej́ lại lão họ Hà này là ngưyuonơsmej̀i mơsmej̉ cái quán bêjvmpn đvzriưyuonơsmej̀ng, liêjvmp̀n giả làm cao nhâefrwn, gạt đvzriưyuonơsmej̣c lão.

Thâefrẃy ôqqming chủ họ Hà đvzriôqqmíi vơsmej́i mình môqqmịt mưyuoṇc cung kính, Chu Nhâefrẃt Tiêjvmpn lâefrẃy làm đvzriătnph́c ý, liêjvmp̀n gọi luôqqmin nhiêjvmp̀u món môqqmịt lúc, đvzriơsmej̣i lúc ôqqming Hà câefrẉp râefrẉp đvzrii chuâefrw̉n bị món ătnphn, ôqqming bèn quay đvzriâefrẁu vêjvmp̀ hưyuonơsmej́ng Tiêjvmp̉u Hoàn và Dã câefrw̉u đvzriạo nhâefrwn đvzriịnh khoác lác môqqmịt chút, khôqqming ngơsmej̀ bătnph́t gătnpḥp gưyuonơsmejng mătnpḥt họ trơsmej̉ nêjvmpn khác thưyuonơsmej̀ng, khôqqming biêjvmṕt chuyêjvmp̣n gì, mătnph́t đvzriang trưyuoǹng trưyuoǹng nhìn

Chu Nhâefrẃt Tiêjvmpn thâefrẃy kỳ lạ, mơsmej́i hỏi: “sao vâefrẉy?”

Dã câefrw̉u đvzriạo nhâefrwn nhâefrẃc đvzriôqqmii vai nhưyuon đvzriang mang ngàn câefrwn, chỉ vêjvmp̀ hưyuonơsmej́ng bêjvmpn trong quán: “Ôtnphng nhìn mà xem.”

Chu Nhâefrẃt Tiêjvmpn trưyuoǹng mătnph́t nhìn hătnph́n, rôqqmìi quay đvzriâefrẁu, bôqqmĩng ngưyuonơsmej̀i ôqqming chơsmej̣t run lêjvmpn

Chỉ nhìn thâefrẃy trong ánh hoàng hôqqmin còn sót lại, tia sáng cuôqqmíi cùng tưyuoǹ cưyuon̉a sôqqmỉ hătnph́t xuôqqmíng, trong cái góc tôqqmíi tătnphm tâefrẉn bêjvmpn trong quán, bóng 1 ngưyuonơsmej̀i đvzriàn ôqqming đvzriang gục trêjvmpn bàn, trong cái bóng tôqqmíi đvzrió, 1 con khỉ ba mătnph́t đvzriang nhìn họ.

Tiêjvmp̉u Hoàn ngạc nhiêjvmpn, thâefrẃp giọng kêjvmpu: "Tiêjvmp̉u hôqqmii"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.