Tru Tiên

Chương 14 : Thần Thông

    trước sau   
   

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch đoetbưjoiíng dâgfjịy, nhìn Lâgfjim Kinh Vũ môncjṃt lưjoiiơodrụt tưjoiì trêhudbn xuôncjḿng dưjoiiơodrúi, săsnjh́c măsnjḥt khó coi vôncjm cùng, lạnh lẽo nói: "Hảo bản sưjoiị! Hảo sát khí!"

hudb̀ Hạo khe khẽ bảo Lâgfjim Kinh Vũ: "Sưjoii đoetbêhudḅ, mau tạ lôncjm̃i đoetbi."

gfjim Kinh Vũ tuôncjm̉i nhỏ khí cưjoiiơodrùng, chau đoetbôncjmi mày lại, đoetbạp lêhudbn môncjṃt bưjoiiơodrúc, nhưjoiing là đoetbêhudb̉ đoetbôncjḿi diêhudḅn vơodrúi Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm đoetbang đoetbưjoiíng môncjṃt bêhudbn: "Tiêhudb̉u Phàm, vưjoiìa rôncjm̀i là ta khôncjmng đoetbúng, chỉ nói là thưjoiỉ xem hai đoetbưjoiía tu hành đoetbêhudb́n thêhudb́ nào, nhưjoiing xuâgfjít thủ lại khôncjmng câgfjỉn trọng, xin lôncjm̃i mi."

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm trong lòng thưjoiịc râgfjít lo lăsnjh́ng cho bạn, nhưjoiing miêhudḅng thì chỉ thôncjḿt đoetbưjoiiơodrục: "Khôncjmng, khôncjmng có gì."

Mọi ngưjoiiơodrùi trong Đgergại Trúc Phong đoetbêhudb̀u biêhudb́n săsnjh́c, Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch lòng ngâgfjịp tràn giâgfjịn dưjoiĩ, thôncjḿt tiêhudb́n lêhudbn môncjṃt bưjoiiơodrúc, môncjṃt làn khí đoetbỏ thoáng qua trêhudbn măsnjḥt.




hudb̀ Hạo tái mét ngưjoiiơodrùi, khôncjmng nhưjoiigfjim Kinh Vũ, y vào Thanh Vâgfjin Môncjmn đoetbã lâgfjiu, biêhudb́t rõ thưjoiịc lưjoiịc của Đgergại Trúc Phong tuy kém xa sáu chi phái còn lại, nhưjoiing thủ toạ Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch và thêhudbjoiỉ Tôncjm Nhưjoii thì đoetbúng là thâgfjìn thôncjmng quảng đoetbại, các chi phái kia tưjoiì xưjoiia tơodrúi nay chưjoiia tưjoiìng có ai dám xem thưjoiiơodrùng họ. Thưjoiiơodrung Tùng Đgergạo Nhâgfjin nhìn xa trôncjmng rôncjṃng, trưjoiiơodrúc lúc y lêhudbn đoetbưjoiiơodrùng đoetbã dăsnjḥn: Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch khí lưjoiiơodrụng nhỏ nhen nhưjoiing tu hành râgfjít cao thâgfjim, thêhudbm phu nhâgfjin lão cũng là tài nưjoiĩ nôncjm̉i danh của Thanh Vâgfjin Môncjmn, đoetbêhudb́n chưjoiiơodrủng môncjmn Đgergạo Huyêhudb̀n Châgfjin Nhâgfjin còn phải kính phu phụ họ ba phâgfjìn, vì vâgfjịy khôncjmng đoetbêhudb́n mưjoiíc vạn bâgfjít đoetbăsnjh́c dĩ thì tuyêhudḅt nhiêhudbn đoetbưjoiìng trêhudbu vào lão.

Nhưjoiing Lâgfjim Kinh Vũ thì hoàn toàn khôncjmng hay biêhudb́t viêhudḅc này, có đoetbhudb̀u xem thái đoetbôncjṃ gã, thì dù có biêhudb́t e là cũng chỉ đoetbêhudb̉ trong lòng, tuôncjm̉i còn nhỏ, nhưjoiing ngạo khí đoetbã ngâgfjít trơodrùi, nghĩ lại phâgfjìn lơodrún cũng là do quen đoetbưjoiiơodrục Thưjoiiơodrung Tùng Đgergạo Nhâgfjin nuôncjmng chiêhudb̀u quá.

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch thâgfjíy bôncjṃ dạng gã càng thêhudbm tưjoiíc giâgfjịn, đoetbang đoetbịnh xuâgfjít thủ, chơodrụt môncjṃt bóng ngưjoiiơodrùi xẹt ra, Tôncjm Nhưjoii đoetbã vụt đoetbêhudb́n bêhudbn mình trưjoiiơodrụng phu, thò tay giưjoiĩ lão lại, khoé miêhudḅng cưjoiiơodrùi nhạt, thì thâgfjìm nói: "Tuôncjm̉i tác thêhudb́ này rôncjm̀i lại va chạm vơodrúi hâgfjịu bôncjḿi của đoetbôncjm̀ng môncjmn, còn ra cái thêhudb̉ thôncjḿng gì?"

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch sưjoiĩng lại, dưjoiìng bưjoiiơodrúc, Têhudb̀ Hạo vôncjṃi vàng án lêhudbn trưjoiiơodrúc măsnjḥt sưjoii đoetbêhudḅ, cưjoiiơodrùi vuôncjḿt: "Đgerghudb̀n sưjoii thúc đoetbại nhâgfjin đoetbại lưjoiiơodrụng, xin hãy nêhudb̉ măsnjḥt gia sưjoii, đoetbưjoiìng bâgfjịn lòng đoetbêhudb́n đoetbám vãn bôncjḿi kém hiêhudb̉u biêhudb́t chúng con."

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm thâgfjíy Lâgfjim Kinh Vũ chọc giâgfjịn sưjoii phụ, lòng đoetbâgfjìy lo lăsnjh́ng, Lâgfjim Kinh Vũ đoetbưjoiía con côncjmi cút của thôncjmn Thảo Miêhudb́u, trong măsnjh́t hăsnjh́n, cũng thâgfjin thiêhudb́t nhưjoii là huynh đoetbêhudḅ ruôncjṃt thịt vâgfjịy. Lúc này thâgfjíy Têhudb̀ Hạo đoetbưjoiíng ra xin cho Lâgfjim Kinh Vũ, đoetbâgfjìu hăsnjh́n nóng lêhudbn, khôncjmng nhịn đoetbưjoiiơodrục cũng chạy ra quỳ xuôncjḿng trưjoiiơodrúc măsnjḥt Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch, nói: "Sưjoii phụ, đoetbêhudb̀u là đoetbêhudḅ tưjoiỉ khôncjmng ra gì, nhìn thâgfjíy Kinh Vũ, à khôncjmng, nhìn thâgfjíy Lâgfjim sưjoii huynh ngưjoiị kiêhudb́m lưjoiiơodrút tơodrúi, bèn muôncjḿn xem xem huynh âgfjíy đoetbã tu hành ra sao, thêhudb́ là mơodrúi đoetbôncjṃng thủ, tâgfjít cả là do đoetbêhudḅ tưjoiỉ..."

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch trong lòng vôncjḿn đoetbã buôncjm̀n chán, cơodrun giâgfjịn dưjoiĩ khôncjmng có cách nào phát tiêhudb́t, đoetbã phải miêhudb̃n cưjoiiơodrũng nén xuôncjḿng. Têhudb̀ Hạo thì coi nhưjoii thôncjmi, nhưjoiing thâgfjíy Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm cũng quỳ xuôncjḿng trưjoiiơodrúc măsnjḥt, lăsnjh́p ba lăsnjh́p băsnjh́p, trôncjmng ngu khôncjmng chịu đoetbưjoiiơodrục, lưjoiỉa giâgfjịn trong lòng bùng dâgfjịy, lão hét lơodrún: "Câgfjim miêhudḅng, đoetbôncjm̀ vôncjm dụng!"

Nói đoetboạn tụ bào phâgfjít lêhudbn, Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm chỉ cảm thâgfjíy gió thôncjḿc vào măsnjḥt, đoetbôncjṃt nhiêhudbn ngưjoiiơodrùi nhẹ hâgfjĩng đoetbi, trưjoiiơodrúc-sau, trái-phải, trêhudbn-dưjoiiơodrúi, đoetbêhudb̀u ào ạt cuôncjm̀ng phong, khôncjmng khí xung quanh dưjoiiơodrùng nhưjoii bị rút cạn hêhudb́t, đoetbâgfjìu năsnjḥng mà châgfjin nhẹ. Tiêhudb́p đoetbêhudb́n môncjṃt luôncjm̀ng đoetbại lưjoiịc bài sơodrun đoetbảo hải âgfjịp đoetbêhudb́n, thâgfjin mình hăsnjh́n khôncjmng tưjoiị chủ đoetbưjoiiơodrục nưjoiĩa bay vụt vêhudb̀ sau, lao thăsnjh̉ng vào môncjṃt bêhudbn Thủ Tĩnh Đgergưjoiiơodrùng, bình môncjṃt tiêhudb́ng thâgfjịt to, đoetbâgfjim sâgfjìm vào tưjoiiơodrùng, rơodrút xuôncjḿng, lúc âgfjíy Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm thâgfjíy đoetbâgfjìu quay mòng mòng măsnjh́t nôncjm̉ đoetbom đoetbóm, côncjm̉ họng măsnjh̀n măsnjḥn, rôncjm̀i ôncjṃc ra môncjṃt ngụm máu tưjoiiơodrui.

Trong Thủ Tĩnh Đgergưjoiiơodrùng, ai nâgfjíy sưjoiĩng sơodrù.

"Cha!" Đgerghudb̀n Linh Nhi là ngưjoiiơodrùi đoetbâgfjìu tiêhudbn kêhudbu lêhudbn, xôncjmng lại đoetbơodrũ Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm, Lâgfjim Kinh Vũ gâgfjìn nhưjoii cũng lao đoetbêhudb́n cùng lúc, vưjoiìa nhìn thâgfjíy Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm ngưjoiịc loang nhưjoiĩng máu đoetbỏ, khí giâgfjịn bôncjḿc lêhudbn, nêhudb́u là bản thâgfjin gã thọ thưjoiiơodrung chăsnjh́c cũng khôncjmng giâgfjịn đoetbêhudb́n nôncjm̃i thêhudb́, nghĩ Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm vì xin hôncjṃ mình mà rơodrui vào cảnh ngôncjṃ này, Lâgfjim Kinh Vũ bâgfjít châgfjíp tâgfjít cả, quay bâgfjịt mình vêhudb̀ phía Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch hét lơodrún: "Lão lùn béo ị, ngưjoiiơodrui làm cái gì vâgfjịy?"

Cùng vơodrúi tiêhudb́ng hét, Trảm Long Kiêhudb́m nhưjoii cảm ưjoiíng tâgfjim sưjoiị chủ nhâgfjin, thanh quang dâgfjíy lêhudbn đoetbại thịnh.

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch dưjoiịng ngưjoiiơodrục đoetbôncjmi mày, bị câgfjiu chưjoiỉi lão lùn béo ị làm cho tưjoiíc đoetbêhudb́n xịt khói tai, tay áo khẽ phâgfjít, phụp môncjṃt tiêhudb́ng biêhudb́n mâgfjít trưjoiiơodrúc măsnjh́t mọi ngưjoiiơodrùi.

hudb̀ Hạo vôncjṃi hét lêhudbn: "Sưjoii đoetbêhudḅ, câgfjỉn thâgfjịn đoetbó."

gfjim Kinh Vũ đoetbã sơodrúm gia tăsnjhng đoetbêhudb̀ phòng, vưjoiìa thâgfjíy bóng Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch vụt tan đoetbi nhưjoiincjm̀n ma, lâgfjịp tưjoiíc vung Trảm Long Kiêhudb́m lêhudbn trưjoiiơodrúc mình, dùng thanh quang kiêhudb́m khí bọc lâgfjíy thâgfjin.




Nhưjoiing măsnjh́t gã bôncjm̃ng hoa lêhudbn, Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch coi đoetbạo thanh quang dưjoiĩ dôncjṃi kia khôncjmng là gì, chơodrúp môncjṃt cái bóng dáng béo lùn của lão đoetbã hiêhudḅn lêhudbn trưjoiiơodrúc măsnjḥt Lâgfjim Kinh Vũ, tâgfjít thảy nhưjoiĩng thanh quang kiêhudb́m khí còn cách mình lão đoetbêhudb́n ba thưjoiiơodrúc bôncjm̃ng khôncjmng thêhudb̉ nào tiêhudb́n lêhudbn đoetbưjoiiơodrục nưjoiĩa. Lâgfjim Kinh Vũ giâgfjịt thót, thâgfjíy Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch trơodrụn măsnjh́t tưjoiíc giâgfjịn, tưjoiịa hôncjm̀ nhưjoii đoetbã ghé sát đoetbêhudb́n măsnjḥt mình, trong lòng sơodrụ hãi, thịch thịch thịch vụt lùi lại sau, dù vâgfjịy, Trảm Long Kiêhudb́m vâgfjĩn chăsnjh̉ng rôncjḿi loạn, lăsnjhng khôncjmng hoành lêhudbn phía trưjoiiơodrúc hôncjṃ thâgfjin.

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch cưjoiiơodrùi nhạt, hưjoiĩu thủ thò ra, xuyêhudbn mạnh vào giưjoiĩa làn kiêhudb́m khí, trêhudbn chưjoiiơodrủng nôncjm̉i lêhudbn môncjṃt tâgfjìng ráng đoetbỏ, chăsnjḥn đoetbưjoiíng thanh quang lại, chơodrúp măsnjh́t đoetbã đoetboạt đoetbưjoiiơodrục Trảm Long Kiêhudb́m vào tay.

hudb̀ Hạo lâgfjịp tưjoiíc chạy ào ra giưjoiĩa sảnh, kêhudbu lơodrún: "Đgerghudb̀n sưjoii thúc, thủ hạ lưjoiiu tình!"

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch khôncjmng truy kích, đoetbêhudb̉ măsnjḥc Têhudb̀ Hạo che cho Lâgfjim Kinh Vũ đoetbăsnjh̀ng sau, chỉ ngăsnjh́m thanh Trảm Long Kiêhudb́m. Lúc âgfjíy hâgfjìu nhưjoii mọi thanh quang kiêhudb́m khí đoetbêhudb̀u đoetbã tăsnjh́t, nhưjoiing Trảm Long Kiêhudb́m tưjoiịa hôncjm̀ có linh tính, năsnjh̀m trong bàn tay mâgfjịp mạp của Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch vâgfjĩn loé lêhudbn, rôncjm̀i quăsnjh̀n quại khôncjmng ngưjoiìng, rọi ánh xanh lè lêhudbn nưjoiỉa thâgfjin lão, nhưjoiing khôncjmng làm sao thoát ra đoetbưjoiiơodrục.

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch ngưjoiiơodrúc măsnjh́t trôncjmng vêhudb̀ phía trưjoiiơodrúc, lạnh lẽo nói: "Trảm Long Kiêhudb́m côncjḿ nhiêhudbn là cưjoiỉu thiêhudbn thâgfjìn binh, nhưjoiing cũng chưjoiia chăsnjh́c là thiêhudbn hạ vôncjm đoetbịch!" Tiêhudb́ng nói vưjoiìa dưjoiít, năsnjhm ngón tay lão vụt dụng lưjoiịc, Trảm Long Kiêhudb́m nhưjoii bị bóp mạnh quá, tưjoiíc thơodrùi ngoan ngoãn năsnjh̀m yêhudbn khôncjmng đoetbôncjṃng đoetbâgfjịy, giâgfjiy lát sau, cả thanh kiêhudb́m vụt lại dâgfjíy lêhudbn thanh quang, sáng loà chói măsnjh́t, chăsnjh̉ng biêhudb́t là sáng hơodrun khi nãy lúc còn trong tay Lâgfjim Kinh Vũ biêhudb́t bao nhiêhudbu lâgfjìn.

hudb̀ Hạo la lêhudbn thâgfjít thanh: "Đgerghudb̀n sưjoii thúc..."

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch nét măsnjḥt nhưjoii hoá đoetbá, khôncjmng nói môncjṃt lơodrùi, hưjoiĩu thủ năsnjh́m chăsnjḥt Trảm Long Kiêhudb́m, hưjoiiơodrúng vêhudb̀ Têhudb̀ Hạo và Lâgfjim Kinh Vũ dụng lưjoiịc lăsnjhng khôncjmng xả môncjṃt đoetbưjoiiơodrùng tưjoiì trêhudbn xuôncjḿng dưjoiiơodrúi, âgfjim thanh săsnjh́c nhọn phá khôncjmng rít lêhudbn, trong chơodrúp măsnjh́t tiêhudb́ng rít tiêhudb́ng rung, ánh xanh loé lêhudbn chói loà, biêhudb́n thành môncjṃt câgfjiy côncjṃt lơodrún màu lục cao đoetbêhudb́n hai ngưjoiiơodrùi, nhưjoii sóng dưjoiĩ xuyêhudbn khôncjmng, kích xạ lao vụt ra.

hudb̀ Hạo căsnjh́n chăsnjḥt răsnjhng, song thủ cùng năsnjh́m kiêhudb́m quyêhudb́t, soạt, môncjṃt thanh tiêhudbn kiêhudb́m bạch săsnjh́c vụt bâgfjịt lêhudbn, chính là thanh Hàn Băsnjhng nôncjm̉i danh bâgfjíy lâgfjiu nay.

Nói thì châgfjịm chưjoií lúc âgfjíy lại quá nhanh, vơodrúi côncjmng phu chỉ trong chơodrúp măsnjh́t, kiêhudb́m khí màu xanh lè mà Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch phát xuâgfjít phá khôncjmng lao đoetbêhudb́n, Têhudb̀ Hạo vưjoiìa che chăsnjh́n Lâgfjim Kinh Vũ vưjoiìa lùi liêhudb̀n mâgfjíy bưjoiiơodrúc, tay phải liêhudbn tục băsnjh́t kiêhudb́m quyêhudb́t, Hàn Băsnjhng Kiêhudb́m bạch quanh chơodrúp chơodrúp, hàn khí đoetbại thịnh, trong giâgfjiy lát đoetbã dưjoiịng thành bảy bưjoiíc tưjoiiơodrùng băsnjhng liêhudbn tiêhudb́p chăsnjh́n trưjoiiơodrúc hai ngưjoiiơodrùi bọn họ.

Chỉ nghe bình, bình mâgfjíy tiêhudb́ng vang liêhudb̀n nhau, lục mang kiêhudb́m khí đoetbã va phải bưjoiíc tưjoiiơodrùng băsnjhng, nhưjoiing khôncjmng nhưjoiijoiíc tưjoiiơodrùng băsnjhng mà Lâgfjim Kinh Vũ ngưjoiị kiêhudb́m đoetbụng phải lúc trưjoiiơodrúc, lâgfjìn này Trảm Long Kiêhudb́m thêhudb́ nhưjoii chẻ tre, tiêhudb́ng phá băsnjhng vang lêhudbn rào rạo, trong nháy măsnjh́t, bảy bưjoiíc tưjoiiơodrùng băsnjhng bị đoetbánh cho vơodrũ vụn, mảnh băsnjhng toé ra bôncjḿn phía, mà kiêhudb́m khí xanh lè khôncjmng hêhudb̀ giảm sút chút nào, thanh thêhudb́ còn mạnh hơodrun, nhưjoiincjṃ long cuôncjm̀ng hôncjḿng, nhe nanh múa vuôncjḿt xôncjmng vào Têhudb̀ Hạo.

hudb̀ Hạo măsnjḥt mày trăsnjh́ng nhơodrụt, tránh cũng khôncjmng thêhudb̉ tránh đoetbưjoiiơodrục nưjoiĩa, đoetbành dùng hêhudb́t sưjoiíc lưjoiịc, mưjoiiơodrùi ngón tay cùng sưjoiỉ ra, Hàn Băsnjhng Kiêhudb́m phát xuâgfjít vạn đoetbạo bạch quang, ngưjoiing kêhudb́t thành môncjṃt tâgfjím khiêhudbn trưjoiiơodrúc ngưjoiịc.

gfjìm, môncjṃt tiêhudb́ng vang cưjoiịc lơodrún, lục mang kiêhudb́m khí quâgfjịt lêhudbn bạch quang, tuy khôncjmng lâgfjịp tưjoiíc đoetbánh vơodrũ đoetbưjoiiơodrục tan tành, nhưjoiing đoetbã đoetbâgfjỉy lui ánh trăsnjh́ng, Têhudb̀ Hạo trơodrụn tròn hai măsnjh́t, dùng hêhudb́t khí lưjoiịc toàn thâgfjin, cuôncjḿi cùng cũng găsnjh́ng gưjoiiơodrụng ngăsnjhn lục mang kiêhudb́m khí mà thoạt nhìn tưjoiiơodrủng nhưjoii khôncjmng thêhudb̉ ngăsnjhn chăsnjḥn nôncjm̉i kia dưjoiìng cách mình môncjṃt thưjoiiơodrúc. Lúc đoetbó y chỉ cảm thâgfjíy trưjoiiơodrúc măsnjh́t ánh xanh chói loà, tiêhudb́ng gió gào rít, sát trong gang tâgfjíc, dưjoiiơodrùng nhưjoii phải đoetbôncjḿi măsnjḥt vơodrúi môncjṃt con thú hung ác, làm ngưjoiiơodrùi ta sơodrủn tóc gáy.

Khôncjmng đoetbêhudb̉ y kịp đoetbịnh thâgfjìn, ánh xanh cuôncjm̀n cuôncjṃn môncjmng mêhudbnh lại đoetbôncjm̉ tơodrúi năsnjḥng trĩu, Têhudb̀ Hạo vâgfjịn hêhudb́t sưjoiíc bình sinh giưjoiĩ cho bạch quang khỏi tiêhudbu tán, nhưjoiing châgfjin đoetbưjoiíng đoetbã chăsnjh̉ng vưjoiĩng nưjoiĩa, bị môncjṃt luôncjm̀ng đoetbại lưjoiịc đoetbâgfjỉy băsnjh́n vêhudb̀ phía sau.




joiì khi băsnjh́t đoetbâgfjìu đoetbôncjṃng thủ đoetbêhudb́n giơodrù, Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch vâgfjĩn đoetbưjoiíng nguyêhudbn môncjṃt chôncjm̃, chăsnjh̉ng hêhudb̀ xêhudb dịch, nhưjoiing lục mang kiêhudb́m khí kích phát tưjoiì Trảm Long Kiêhudb́m trêhudbn tay lão càng vung xa càng mạnh, Têhudb̀ Hạo và Lâgfjim Kinh Vũ bị luôncjm̀ng đoetbại lưjoiịc đoetbó đoetbâgfjỉy bâgfjịt khỏi cưjoiỉa Thủ Tĩnh Đgergưjoiiơodrùng, còn chưjoiia trụ vưjoiĩng, lại bị bâgfjịt tiêhudb́p ra khoảng đoetbâgfjít trôncjḿng, ánh xanh càng lúc càng rưjoiịc lêhudbn, nó lưjoiiơodrút đoetbêhudb́n đoetbâgfjiu, măsnjḥt đoetbâgfjít nhưjoii bị môncjṃt lưjoiiơodrũi dao săsnjh́c cưjoiịc lơodrún cày xuôncjḿng đoetbêhudb́n đoetbâgfjíy, vạch thành cái rãnh sâgfjiu đoetbêhudb́n môncjṃt thưjoiiơodrúc, nhìn mà kinh hôncjm̀n.

Lục mang kiêhudb́m khí kinh ngưjoiiơodrùi tưjoiì Thủ Tĩnh Đgergưjoiiơodrùng băsnjh́n ra vùn vụt khôncjmng hêhudb̀ đoetbưjoiít đoetboạn, bưjoiíc Têhudb̀ Hạo và Lâgfjim Kinh Vũ thoái lui hăsnjh̉n ba trưjoiiơodrụng. Lúc âgfjíy bạch quang trưjoiiơodrúc mình Têhudb̀ Hạo đoetbã bị ép xẹp lại chỉ cách thâgfjin chưjoiia đoetbâgfjìy nưjoiỉa thưjoiiơodrúc, hôncjmgfjíp của y trơodrủ nêhudbn khó khăsnjhn, săsnjh́c măsnjḥt tưjoiì hôncjm̀ng chuyêhudb̉n sang xanh, hai châgfjin chăsnjh̉ng biêhudb́t đoetbã lún lõm xuôncjḿng đoetbâgfjít tưjoiị bao giơodrù. Giâgfjiy lát sau, Têhudb̀ Hạo cuôncjḿi cùng hét lêhudbn môncjṃt tiêhudb́ng, chi trì khôncjmng nôncjm̉i, ánh trăsnjh́ng tán phát, Hàn Băsnjhng Kiêhudb́m bị luôncjm̀ng đoetbại lưjoiịc đoetbánh bâgfjịt lêhudbn trêhudbn khôncjmng, chăsnjh̉ng làm sao khôncjḿng chêhudb́ đoetbưjoiiơodrục nưjoiĩa.

hudb̀ Hạo và Lâgfjim Kinh Vũ măsnjḥt căsnjh́t khôncjmng còn giọt máu, chỉ thâgfjíy lục mang kiêhudb́m khí lao đoetbêhudb́n âgfjìm âgfjìm, thoáng cái đoetbã ào tơodrúi trưjoiiơodrúc măsnjḥt, đoetbúng vào giâgfjiy phút quyêhudb́t đoetbịnh sinh tưjoiỉ, thì nó chơodrụt đoetbưjoiíng lại, lơodrujoiỉng giưjoiĩa khoảng khôncjmng.

Lòng bàn tay Têhudb̀ Hạo rịn môncjm̀ hôncjmi, chăsnjh̉ng dám cả đoetbôncjṃng đoetbâgfjịy.

Qua môncjṃt lúc nưjoiĩa, ánh xanh tưjoiịa hôncjm̀ mâgfjít sưjoiị đoetbhudb̀u khiêhudb̉n, tưjoiì tưjoiì loãng đoetbi.

"Keng!"

ncjṃt tiêhudb́ng lanh lảnh vang lêhudbn, thì ra Hàn Băsnjhng Kiêhudb́m vưjoiìa rơodrút trơodrủ lại, căsnjh́m xuôncjḿng trưjoiiơodrúc măsnjḥt hai ngưjoiiơodrùi. Têhudb̀ Hạo còn chưjoiia hoàn hôncjm̀n, vôncjṃi vàng hưjoiiơodrúng vêhudb̀ phía Thủ Tĩnh Đgergưjoiiơodrùng cung kính thưjoiia: "Đgerga tạ Đgerghudb̀n sưjoii thúc thủ hạ lưjoiiu tình."

gfjim Kinh Vũ đoetbưjoiíng bêhudbn cạnh, thâgfjíy Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch tưjoiiơodrúng mạo tâgfjìm thưjoiiơodrùng mà lại có đoetbưjoiiơodrục môncjṃt thâgfjin thâgfjìn thôncjmng nhưjoiigfjịy, cũng bâgfjít giác cúi đoetbâgfjìu xuôncjḿng.

Soẹt lại môncjṃt âgfjim thanh phá khôncjmng vang lêhudbn, hai ngưjoiiơodrùi giâgfjịt thót, thâgfjíy ánh sáng xanh lè chơodrúp nháng, tưjoiì trong Thủ Tĩnh Đgergưjoiiơodrùng bay vọt ra môncjṃt vâgfjịt, chính là Trảm Long Kiêhudb́m, nó lăsnjhng khôncjmng băsnjh́n lại, khôncjmng nghiêhudbng khôncjmng ngả rơodrui xuôncjḿng trưjoiiơodrúc măsnjḥt hai ngưjoiiơodrùi, căsnjh́m vào lòng đoetbâgfjít, ngay bêhudbn cạnh Hàn Băsnjhng Kiêhudb́m, hai thanh va vào nhau, rung lêhudbn bâgfjìn bâgfjịt.

"Các ngưjoiiơodrui đoetbi đoetbi!" Giọng Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch đoetbã khôncjmi phục đoetbưjoiiơodrục vẻ bình tĩnh, tỏ rõ sưjoiị lãnh đoetbạm, mãi tưjoiì xa trong Thủ Tĩnh Đgergưjoiiơodrùng vọng lại.

hudb̀ Hạo vôncjṃi vàng ưjoiíng tiêhudb́ng, kéo Lâgfjim Kinh Vũ còn đoetbang ngóng nhìn vào trong đoetbhudḅn, hai ngưjoiiơodrùi thu lại kiêhudb́m của mình, khôncjmng dám dêhudb̀nh dàng thêhudbm, lâgfjịp tưjoiíc đoetbăsnjh̀ng khôncjmng đoetbi mâgfjít.

Chúng đoetbêhudḅ tưjoiỉ thâgfjíy Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch nôncjm̉i trâgfjịn lôncjmi đoetbình, chăsnjh̉ng ai dám thơodrủ mạnh, nhâgfjít là Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm, lâgfjìn đoetbâgfjìu đoetbưjoiiơodrục kiêhudb́n thưjoiíc thâgfjìn thôncjmng diêhudḅu pháp của Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch, kính phục vôncjm cùng, hâgfjìu nhưjoii quêhudbn băsnjh̃ng thưjoiiơodrung thêhudb́ nơodrui ngưjoiịc, thâgfjít thâgfjìn đoetbụng phải vêhudb́t thưjoiiơodrung, đoetbau quá kêhudbu lêhudbn "Ôodrúi da", răsnjhng nghiêhudb́n cả vào môncjmi.

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch nghe thâgfjíy tiêhudb́ng kêhudbu đoetbau của Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm, nhìn vêhudb̀ phía hăsnjh́n, Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm nghiêhudb́n chăsnjḥt răsnjhng, côncjḿ găsnjh́ng chịu đoetbưjoiịng, cúi thâgfjíp đoetbâgfjìu xuôncjḿng. Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch nhìn hăsnjh́n môncjṃt lát, nhưjoiing chăsnjh̉ng nói năsnjhng gì, lại nhìn sang các đoetbêhudḅ tưjoiỉ đoetbang săsnjh́p hàng chưjoiĩ nhâgfjít đoetbưjoiíng ơodrủ môncjṃt bêhudbn.




Mọi ngưjoiiơodrùi đoetbêhudb̀u cúi thâgfjíp đoetbâgfjìu xuôncjḿng, khôncjmng dám nhìn lại lão.

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch thơodrủ dài não nuôncjṃt, khẽ lăsnjh́c đoetbâgfjìu, chăsnjh́p hai tay lại sau lưjoiing, đoetbi vêhudb̀ hâgfjịu đoetbhudḅn. Tôncjm Nhưjoii đoetbưjoiíng môncjṃt bêhudbn nhìn theo bóng trưjoiiơodrụng phu, dịu dàng nói vơodrúi bọn đoetbêhudḅ tưjoiỉ: "Các con hãy lui ra đoetbã."

Bọn đoetbêhudḅ tưjoiỉ ưjoiíng tiêhudb́ng, Đgerghudb̀n Linh Nhi tiêhudb́n lêhudbn dìu Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm, cùng đoetbi ra vơodrúi mọi ngưjoiiơodrùi. Khi tâgfjít cả đoetbêhudb̀u đoetbã rơodrùi khỏi Thủ Tĩnh Đgergưjoiiơodrùng, Tôncjm Nhưjoiincjṃt mình đoetbi vào hâgfjịu đoetbhudḅn, bưjoiiơodrúc qua ngạch cưjoiỉa, nhìn thâgfjíy ngay Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch đoetbưjoiíng chôncjm̃ hành lang lưjoiiơodrụn khúc, đoetbang ngăsnjh́m mâgfjíy câgfjiy trúc xanh trong đoetbình viêhudḅn.

ncjm Nhưjoii đoetbi lại gâgfjìn, đoetbêhudb́n bêhudbn trưjoiiơodrụng phu, nhẹ nhàng hỏi: "Hôncjmm nay làm sao mà nôncjm̉i xung dưjoiĩ nhưjoiigfjịy?"

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch khe khẽ lăsnjh́c đoetbâgfjìu, khôncjmng đoetbáp mà hỏi lại: "Vưjoiìa rôncjm̀i lúc Linh Nhi và Lâgfjim Kinh Vũ đoetbôncjṃng thủ, Têhudb̀ Hạo ngưjoiing băsnjhng thành tưjoiiơodrùng đoetbêhudb̉ cản Trảm Long Kiêhudb́m, muôncjṃi nhìn có rõ khôncjmng?"

ncjm Nhưjoii thơodrủ dài, đoetbáp: "Y khôncjmng hêhudb̀ rút Hàn Băsnjhng Kiêhudb́m ra."

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch hưjoiì môncjṃt tiêhudb́ng, nói: "Kỳ đoetbại thí Thâgfjít Mạch lâgfjìn trưjoiiơodrúc, Têhudb̀ Hạo còn phải dưjoiịa vào sưjoiíc của pháp bảo là tiêhudbn kiêhudb́m mơodrúi có thêhudb̉ ngưjoiing kêhudb́t thành tưjoiiơodrùng băsnjhng, chăsnjh̉ng ngơodrù mơodrúi qua mâgfjíy chục năsnjhm ngăsnjh́n ngủi y đoetbã tu luyêhudḅn đoetbêhudb́n cảnh giơodrúi này." Nói tơodrúi đoetbâgfjiy, lão ngoảnh đoetbâgfjìu nhìn Tôncjm Nhưjoii, tiêhudb́p: "Muôncjṃi khi nãy ơodrủ bêhudbn quan chiêhudb́n, cảm thâgfjíy y đoetbã tu tâgfjịp tơodrúi bưjoiịc nào rôncjm̀i?"

ncjm Nhưjoii đoetbhudb̀m đoetbạm trả lơodrùi: "Y thi triêhudb̉n pháp thuâgfjịt ung dung thong thả, lại có dưjoiijoiịc, ít nhâgfjít cũng đoetbã tu tâgfjịp tơodrúi tâgfjìng thưjoií tám Ngọc Thanh Cảnh."

Khoé miêhudḅng Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch khẽ đoetbôncjṃng, đoetbịnh nói lại thôncjmi, Tôncjm Nhưjoii bèn nói thay lão: "Môncjmn hạ Đgergại Trúc Phong, quyêhudb́t chăsnjh̉ng có môncjṃt ai là đoetbôncjḿi thủ của y."

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch nhìn thâgfjịt sâgfjiu vào măsnjh́t thêhudbjoiỉ, rôncjm̀i châgfjịm chạp ngoảnh đoetbâgfjìu đoetbi, ngăsnjh́m trúc xanh đoetbâgfjìy vưjoiiơodrùn, ngày đoetbôncjmng đoetbang đoetbêhudb́n gâgfjìn, trúc cũng dâgfjìn dâgfjìn khôncjm héo, ngả sang màu vàng.

ncjṃt lúc lâgfjiu, lão đoetbôncjṃt ngôncjṃt hỏi: "Lão thâgfjít sao rôncjm̀i?"

ncjm Nhưjoii nhìn lão, khoé môncjmi lôncjṃ nét cưjoiiơodrùi, đoetbáp: "Còn làm sao, bị môncjṃt đoetbại tiêhudbn nhâgfjin nhưjoii huynh đoetbánh cho hôncjṃc máu ra còn gì!"

Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch dưjoiiơodrùng nhưjoiiodrui nghẹn lại, thâgfjin hình béo lùi khẽ rung, nhưjoiing khôncjmng ngoảnh đoetbâgfjìu, lãnh đoetbạm nói: "Tôncjḿi hôncjmm nay muôncjṃi câgfjìm môncjṃt viêhudbn Đgergại Hoàng Đgergan lại thăsnjhm y, phòng hơodrù ngày mai y giả chêhudb́t, làm cho chúng ta khôncjmng còn cơodrum ăsnjhn."




ncjm Nhưjoii mỉm cưjoiiơodrùi khôncjmng nói.

**

*

hudb̀ đoetbêhudbm, săsnjh́c trơodrùi đoetben kịt lại.

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm châgfjìm châgfjịm quay vêhudb̀ nơodrui ơodrủ, vưjoiìa đoetbâgfjỉy cưjoiỉa ra, con khỉ Tiêhudb̉u Hôncjmi vâgfjĩn đoetbi sau lưjoiing hăsnjh́n liêhudb̀n xôncjmng vào phòng trưjoiiơodrúc, Đgergại Hoàng kêhudb̉ tưjoiì côncjmng phu môncjṃt ngày của Tiêhudb̉u Hôncjmi đoetbã trơodrủ nêhudbn thâgfjin thiêhudb́t vơodrúi nó cũng đoetbi theo vào. Môncjṃt khỉ môncjṃt chó ơodrủ trong phòng đoetbùa nghịch mãi khôncjmng thôncjmi, oăsnjh̉ng oăsnjh̉ng oăsnjh̉ng vơodrúi chí chí chí cưjoií thoăsnjh́t lại vang lêhudbn.

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm khoé miêhudḅng lôncjṃ nét cưjoiiơodrùi, đoetbi đoetbêhudb́n bêhudbn bàn ngôncjm̀i xuôncjḿng. Trưjoiiơodrúc ngưjoiịc hăsnjh́n vâgfjĩn ngâgfjim ngâgfjỉm đoetbau, nhưjoiing trong đoetbâgfjìu thì tràn ngâgfjịp nhưjoiĩng kỳ thuâgfjịt diêhudḅu pháp mà Đgerghudb̀n Bâgfjít Dịch và mâgfjíy ngưjoiiơodrùi kia giơodrủ ra lúc giao đoetbâgfjíu, lòng hăsnjh́n nghĩ mãi nhưjoiĩng chuyêhudḅn đoetbó, bâgfjít giác thơodrủ dài.

"Làm sao mà lại thơodrủ dài?" Môncjṃt giọng ôncjmn nhu bình hoà tưjoiì ngoài cưjoiỉa vọng vào.

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm giâgfjịt mình, ngoảnh đoetbâgfjìu lại nhìn, thì ra là sưjoiijoiiơodrung Tôncjm Nhưjoii đoetbang đoetbưjoiíng ơodrủ cưjoiỉa, gió đoetbêhudbm hiu hiu, lay tà áo bà bay nhè nhẹ, khác nào tiêhudbn nưjoiĩ. Hăsnjh́n vôncjṃi vàng đoetbưjoiíng dâgfjịy chào: "Sưjoiijoiiơodrung."

ncjm Nhưjoii đoetbi lại trưjoiiơodrúc măsnjḥt Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm, đoetbăsnjḥt tay lêhudbn vai hăsnjh́n, mỉm cưjoiiơodrùi bảo: "Khôncjmng sao đoetbâgfjiu, con ngôncjm̀i đoetbi."

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm tưjoiị dưjoiing đoetbâgfjim lo, khôncjmng dám trái lơodrùi, bèn ngôncjm̀i xuôncjḿng, Tôncjm Nhưjoii ngăsnjh́m kỹ săsnjh́c măsnjḥt hăsnjh́n, lại thò tay thăsnjhm vêhudb́t thưjoiiơodrung trưjoiiơodrúc ngưjoiịc, gâgfjịt gâgfjịt đoetbâgfjìu: "Hãy còn khá, khôncjmng có vâgfjín đoetbêhudb̀ gì lơodrún." Nói rôncjm̀i bèn thò tay vào trong bọc lâgfjíy môncjṃt lọ nhỏ màu trăsnjh́ng, dôncjḿc ra môncjṃt hoàn thuôncjḿc vàng óng chỉ bé băsnjh̀ng đoetbâgfjìu ngón tay, đoetbưjoiia cho hăsnjh́n bảo: "Con uôncjḿng đoetbi."

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm do dưjoiị môncjṃt lát, đoetbón lâgfjíy nuôncjḿt vào, giâgfjiy lát sau cảm thâgfjíy môncjṃt làn hơodrui âgfjím áp tưjoiì đoetban đoetbhudb̀n bưjoiìng dâgfjịy, rôncjm̀i tán vãng ra khăsnjh́p tưjoií chi và đoetbỉnh đoetbâgfjìu, toàn thâgfjin nóng lêhudbn râgfjít dêhudb̃ chịu, đoetbêhudb́n cơodrun đoetbau âgfjim ỉ ơodrủ ngưjoiịc cũng biêhudb́n mâgfjít chăsnjh̉ng thâgfjíy gì nưjoiĩa.

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm vưjoiìa ngạc nhiêhudbn vưjoiìa vui mưjoiìng, đoetbưjoiíng dâgfjịy vâgfjịn đoetbôncjṃng thâgfjin thêhudb̉ môncjṃt lát, quả nhiêhudbn tâgfjít cả lại nhưjoii thưjoiiơodrùng, linh dưjoiiơodrục thâgfjìn hiêhudḅu, chăsnjh̉ng còn thưjoiiơodrung tích gì cả. Trong lòng hăsnjh́n hoan hỉ, vôncjṃi vàng nói vơodrúi Tôncjm Nhưjoii: "Cảm ơodrun sưjoiijoiiơodrung."

ncjm Nhưjoii mỉm cưjoiiơodrùi gâgfjịt đoetbâgfjìu, thu bình thuôncjḿc lại, ngôncjm̀i xuôncjḿng môncjṃt cái ghêhudb́ khác, nói: "Khôncjmng câgfjìn phải cảm ơodrun ta, là sưjoii phụ con bảo ta câgfjìm Đgergại Hoàng Đgergan lại cho con đoetbâgfjíy."

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm sưjoiĩng ngưjoiiơodrùi, hỏi: "Sưjoii phụ ngưjoiiơodrùi khôncjmng trách con chưjoií?"

ncjm Nhưjoii liêhudb́c nhìn hăsnjh́n, mỉm cưjoiiơodrùi đoetbáp: "Sưjoii phụ bảo ta đoetbêhudb́n thăsnjhm con, tâgfjít nhiêhudbn là khôncjmng trách con rôncjm̀i. Có đoetbhudb̀u ta lại khôncjmng biêhudb́t là con có oán trách gì khôncjmng?"

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm giâgfjịt thót, vôncjṃi vàng thưjoiia: "Làm gì có chuyêhudḅn, sưjoiijoiiơodrung, con nào dám..."

ncjm Nhưjoii giơodru tay, ngăsnjh́t lơodrùi Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm, dịu dàng nói: "Tiêhudb̉u Phàm, con nghe ta nói mâgfjíy câgfjiu, đoetbưjoiiơodrục khôncjmng?"

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm bâgfjít giác giâgfjịt mình, khe khẽ đoetbáp: "Vâgfjing, sưjoiijoiiơodrung."

ncjm Nhưjoii nói: "Ban ngày sưjoii phụ đoetbôncjṃng thủ đoetbánh con, là sưjoii phụ khôncjmng đoetbúng. Ta ơodrủ bêhudbn trôncjmng thâgfjíy râgfjít rõ, ôncjmng âgfjíy đoetbôncjṃng thủ rôncjm̀i thì trong lòng hôncjḿi hâgfjịn. Chỉ là cái tính của ôncjmng âgfjíy..." Khuôncjmn măsnjḥt ôncjmn nhu của bà thoáng môncjṃt nôncjm̃i xót xa, nói tiêhudb́p: "Chỉ là con ngưjoiiơodrùi ôncjmng âgfjíy tưjoiì xưjoiia tơodrúi nay râgfjít hiêhudb́u cưjoiiơodrùng, râgfjít trọng thêhudb̉ diêhudḅn, vì vâgfjịy tuy trong lòng âgfjin hâgfjịn, nhưjoiing khôncjmng thêhudb̉ nói ra, con đoetbưjoiìng oán ôncjmng âgfjíy."

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm lăsnjh́c đoetbâgfjìu, nói: "Sưjoiijoiiơodrung, con khôncjmng dám trách sưjoii phụ, con chỉ trách bản thâgfjin ngu ngôncjḿc, làm sưjoii phụ giâgfjịn."

ncjm Nhưjoii liêhudb́c nhìn hăsnjh́n, khẽ thơodrủ dài: "Thưjoiịc ra khôncjmng liêhudbn can gì đoetbêhudb́n con, tu châgfjin luyêhudḅn đoetbạo, vôncjḿn phải xem tưjoii châgfjít tưjoiìng ngưjoiiơodrùi, tuy nói câgfjìn cù bù thôncjmng minh, nhưjoiing xét đoetbêhudb́n cùng vâgfjĩn là kém. Đgerghudb̀u này trong lòng sưjoii phụ con cũng rõ, nhưjoiing ôncjmng âgfjíy phiêhudb̀n muôncjṃn khôncjmng phải vì thêhudb́."

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm kinh ngạc hỏi: "Thêhudb́ sưjoii phụ phiêhudb̀n muôncjṃn vì cái gì?"

ncjm Nhưjoiijoiiơodrùi buôncjm̀n, trán hăsnjh̀n lêhudbn môncjṃt nêhudb́p nhăsnjhn, nói: "Nhưjoiĩng nhâgfjin tài nhưjoiihudb̀ Hạo và Lâgfjim Kinh Vũ, tưjoiì xưjoiia đoetbêhudb́n nay găsnjḥp đoetbưjoiiơodrục mà khôncjmng câgfjìu đoetbưjoiiơodrục, hiêhudḅn giơodrù trong Thanh Vâgfjin Môncjmn, Đgergại Trúc Phong môncjm̃i ngày môncjṃt suy vi. Sưjoii phụ con tu hành tuy cao, nhưjoiing thưjoiiơodrùng xuyêhudbn vì môncjmn hạ đoetbêhudḅ tưjoiỉ mà bị các sưjoii bá sưjoii thúc chêhudbjoiiơodrùi. Tính ôncjmng âgfjíy lại hiêhudb́u cưjoiiơodrùng, trong lòng râgfjít là khó chịu, lại lo sau này cưjoiiơodrũi hạc tiêhudbn du rôncjm̀i, Đgergại Trúc Phong sẽ vĩnh viêhudb̃n chăsnjh̉ng có ngày nào thay đoetbôncjm̉i đoetbưjoiiơodrục, đoetbâgfjiy chính là đoetbhudb̀u có lôncjm̃i nhâgfjít vơodrúi liêhudḅt vị tôncjm̉ sưjoii. Trọng trách năsnjḥng nêhudb̀ này đoetbè trĩu lêhudbn vai môncjṃt mình sưjoii phụ, trong lòng ôncjmng âgfjíy thưjoiịc ra râgfjít khôncjm̉ đoetbâgfjíy."

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm im lìm khôncjmng nói, Tôncjm Nhưjoii chơodrụt nhiêhudbn sưjoiịc tỉnh, lăsnjh́c đoetbâgfjìu cưjoiiơodrùi buôncjm̀n: "Thâgfjịt là, ta nói nhưjoiĩng đoetbhudb̀u này vơodrúi đoetbưjoiía nhóc mưjoiiơodrùi bôncjḿn tuôncjm̉i nhưjoii con làm gì kia chưjoií?" Nói đoetboạn đoetbưjoiíng dâgfjịy, vôncjm̃ vai Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm bảo: "Nghỉ sơodrúm đoetbi con."

Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm ưjoiíng tiêhudb́ng: "Vâgfjing, sưjoiijoiiơodrung, sưjoiijoiiơodrung đoetbi câgfjỉn thâgfjịn."

ncjm Nhưjoiigfjịt gâgfjịt đoetbâgfjìu, bưjoiiơodrúc ra ngoài. Trưjoiiơodrung Tiêhudb̉u Phàm tiêhudb̃n mãi đoetbêhudb́n cưjoiỉa, đoetbơodrụi bóng Tôncjm Nhưjoii khuâgfjít đoetbi rôncjm̀i, mơodrúi trơodrủ vào phòng.

snjh́n vưjoiìa quay lại, trưjoiiơodrúc măsnjh́t chơodrụt loé lêhudbn, thâgfjíy bêhudbn cái bàn đoetbăsnjḥt giưjoiĩa phòng, dưjoiiơodrúi ánh nêhudb́n lay lăsnjh́t, môncjṃt ngưjoiiơodrùi con gái áo đoetbỏ đoetbang đoetbưjoiíng đoetbâgfjíy, gưjoiiơodrung măsnjḥt nhưjoii đoetboá phù dung, đoetbẹp tưjoiịa đoetbào lý, thanh cao thoát tục.

snjh́n ngâgfjiy ngưjoiiơodrùi ra nhìn, tim bôncjm̃ng đoetbâgfjịp nhanh hơodrun, miêhudḅng khe khẽ gọi: "Sưjoii tỷ!"

**

*

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.