"Toạ hạ đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ của Thư
tobcơ
tlyyng Tùng Châ
dkfpn Nhâ
dkfpn ơ
tlyỷ Long Thủ Phong là Tê
ozat̀ Hạo, Lâ
dkfpm Kinh Vũ, bái kiê
ozat́n Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc thúc, Tô
veky sư
tobc thúc."
Trong Thủ Tĩnh Đ
tbtcư
tobcơ
tlyỳng, Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch và Tô
veky Như
tobc ngô
vekỳi ghê
ozat́ trê
ozatn, các đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ đ
pbrwê
ozat̀u să
rcjb́p hàng hai bê
ozatn, ơ
tlyỷ giư
tobc̃a là hai bạch y nhâ
dkfpn, cũng chính là Lâ
dkfpm Kinh Vũ và ngư
tobcơ
tlyỳi thanh niê
ozatn tuâ
dkfṕn tú kia tê
ozatn gọi Tê
ozat̀ Hạo, đ
pbrwang hư
tobcơ
tlyýng vê
ozat̀ Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch làm lê
ozat̃. Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm să
rcjb́p chót trong hàng đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉, nhìn Lâ
dkfpm Kinh Vũ đ
pbrwang đ
pbrwư
tobćng giư
tobc̃a sảnh.
Bao nă
rcjbm khô
vekyng gă
rcjḅp, ai nâ
dkfṕy đ
pbrwê
ozat̀u đ
pbrwã lơ
tlyýn cả rô
vekỳi.
Lúc â
dkfṕy, Lâ
dkfpm Kinh Vũ cũng quay đ
pbrwâ
dkfp̀u sang nhìn Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm, ánh mă
rcjb́t gă
rcjḅp nhau, Lâ
dkfpm Kinh Vũ mỉm cư
tobcơ
tlyỳi, Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm nóng hê
ozat́t cả đ
pbrwâ
dkfp̀u, cảm đ
pbrwô
vekỵng vô
veky cùng, khẽ gâ
dkfp̣t gâ
dkfp̣t.
Ánh mă
rcjb́t Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch xoáy lê
ozatn xoáy xuô
vekýng thâ
dkfpn hình của Tê
ozat̀ Hạo, lại liê
ozat́c sang Lâ
dkfpm Kinh Vũ, vẻ mă
rcjḅt bô
vekỹng trâ
dkfp̀m xuô
vekýng, hai ngư
tobcơ
tlyỳi này phong thâ
dkfp̀n tuâ
dkfṕn lãng, cư
tobć theo nhãn lư
tobc̣c của lão, thoáng cái là nhâ
dkfp̣n ra tư
tobc châ
dkfṕt bọn họ vư
tobcơ
tlyỵt xa đ
pbrwám mô
vekyn hạ đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ ơ
tlyỷ đ
pbrwâ
dkfpy.
Tê
ozat̀ Hạo thì chă
rcjb̉ng câ
dkfp̀n phải nói, y đ
pbrwã sơ
tlyým thành danh trong lơ
tlyýp trẻ của Thanh Vâ
dkfpn Mô
vekyn, như
tobcng Lâ
dkfpm Kinh Vũ còn ít tuô
vekỷi, ban nãy lại ngư
tobc̣ kiê
ozat́m lư
tobcơ
tlyýt tơ
tlyýi, xem thê
ozat́ đ
pbrwủ biê
ozat́t ít nhâ
dkfṕt đ
pbrwã vư
tobcơ
tlyỵt qua tâ
dkfp̀ng thư
tobć tư
tobc của Thái Cư
tobc̣c Huyê
ozat̀n Thanh Đ
tbtcạo, mà gã nhâ
dkfp̣p mô
vekyn bâ
dkfṕt quá ba nă
rcjbm rư
tobcơ
tlyỹi chư
tobć mâ
dkfṕy, tư
tobc châ
dkfṕt như
tobc vâ
dkfp̣y thâ
dkfp̣t đ
pbrwáng kinh ngạc.
Nghĩ tơ
tlyýi đ
pbrwâ
dkfpy, Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch vô
veky tình nhìn lại Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm đ
pbrwang đ
pbrwư
tobćng đ
pbrwă
rcjb̀ng cuô
vekýi, ngâ
dkfṕm ngâ
dkfp̀m so sánh, tâ
dkfpm tình bải hoải, lãnh đ
pbrwạm hỏi: "Sư
tobc phụ bảo các ngư
tobcơ
tlyyi đ
pbrwê
ozat́n làm gì?"
Tê
ozat̀ Hạo vòng tay đ
pbrwáp: "Bâ
dkfp̉m Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc thúc, gia sư
tobc Thư
tobcơ
tlyyng Tùng Châ
dkfpn Nhâ
dkfpn đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc sư
tobc̣ uỷ thác của chư
tobcơ
tlyỷng mô
vekyn Đ
tbtcạo Huyê
ozat̀n Châ
dkfpn Nhâ
dkfpn, bă
rcjb́t đ
pbrwâ
dkfp̀u chuâ
dkfp̉n bị mọi viê
ozaṭc cho kỳ đ
pbrwại thí Thâ
dkfṕt Mạch Hô
vekỵi Võ hai nă
rcjbm tơ
tlyýi. Vì có chút ít thay đ
pbrwô
vekỷi, nê
ozatn đ
pbrwă
rcjḅc biê
ozaṭt lê
ozaṭnh cho con và Lâ
dkfpm sư
tobc đ
pbrwê
ozaṭ cùng đ
pbrwê
ozat́n trư
tobcơ
tlyýc thô
vekyng báo."
Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch hư
tobc̀ mô
vekỵt tiê
ozat́ng, nhìn lư
tobcơ
tlyýt Lâ
dkfpm Kinh Vũ mô
vekỵt lư
tobcơ
tlyỵt tư
tobc̀ đ
pbrwâ
dkfp̀u tơ
tlyýi châ
dkfpn: "Lão â
dkfṕy cô
veký ý muô
vekýn thị uy vơ
tlyýi ta đ
pbrwâ
dkfpy!"
Tê
ozat̀ Hạo và Lâ
dkfpm Kinh Vũ đ
pbrwê
ozat̀u biê
ozat́n să
rcjb́c, Lâ
dkfpm Kinh Vũ toan phản ư
tobćng, như
tobcng Tê
ozat̀ Hạo giơ
tlyy tay ngă
rcjbn gã lại, mỉm cư
tobcơ
tlyỳi thư
tobca: "Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc thúc thâ
dkfp̣t khéo nói giơ
tlyỹn, chúng ta đ
pbrwê
ozat̀u là ngư
tobcơ
tlyỳi của Thanh Vâ
dkfpn Mô
vekyn, Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc thúc lại đ
pbrwư
tobćc cao vọng trọng, gia sư
tobc tuyê
ozaṭt khô
vekyng dám có ý bâ
dkfṕt kính."
Vẻ mă
rcjḅt Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch tô
vekýi sâ
dkfp̀m, chă
rcjb̉ng mảy may thay đ
pbrwô
vekỷi, như
tobcng Tô
veky Như
tobc bê
ozatn cạnh thì tư
tobcơ
tlyyi cư
tobcơ
tlyỳi hoà nhã, dịu dàng hỏi ră
rcjb̀ng: "Các con bâ
dkfṕt tâ
dkfṕt đ
pbrwê
ozat̉ ý, Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc thúc chỉ là nói đ
pbrwùa thô
vekyi mà. Phải rô
vekỳi, con vư
tobc̀a nói cái gì thay đ
pbrwô
vekỷi, là như
tobc thê
ozat́ nào?"
Tê
ozat̀ Hạo cung kính đ
pbrwáp: "Hô
vekỳi bâ
dkfp̉m Tô
veky sư
tobc thúc, chuyê
ozaṭn là thê
ozat́ này ạ, Thâ
dkfṕt Mạch Hô
vekỵi Võ nă
rcjbm xư
tobca, mô
vekỹi chi phái trong Thanh Vâ
dkfpn Mô
vekyn đ
pbrwê
ozat̀u cư
tobc̉ ra bô
vekýn ngư
tobcơ
tlyỳi, riê
ozatng chi phái chính là Thô
vekyng Thiê
ozatn Phong lại đ
pbrwư
tobca thê
ozatm bô
vekýn ngư
tobcơ
tlyỳi nư
tobc̃a, tô
vekỷng cô
vekỵng là ba mư
tobcơ
tlyyi hai, rô
vekỳi rút thă
rcjbm că
rcjḅp đ
pbrwâ
dkfṕu, ngư
tobcơ
tlyỳi thă
rcjb́ng vào vòng trong, cư
tobć thê
ozat́ qua nă
rcjbm vòng, ngư
tobcơ
tlyỳi chiê
ozat́n thă
rcjb́ng cuô
vekýi cùng chính là nhâ
dkfpn tài kiê
ozaṭt xuâ
dkfṕt (1) trong thê
ozat́ hê
ozaṭ trẻ của Thanh Vâ
dkfpn Mô
vekyn, sẽ đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc các vị sư
tobc trư
tobcơ
tlyỷng quan tâ
dkfpm bô
vekỳi dư
tobcơ
tlyỹng."
Tô
veky Như
tobc chúm chím cư
tobcơ
tlyỳi, phong tư
tobc đ
pbrwoan trang, nói: "Nhă
rcjb́c đ
pbrwê
ozat́n kỳ đ
pbrwại thí lâ
dkfp̀n trư
tobcơ
tlyýc, con là nhâ
dkfpn vâ
dkfp̣t râ
dkfṕt nô
vekỷi, ta còn nhơ
tlyý đ
pbrwê
ozat́n phút cuô
vekýi con giành bảng nhãn! Nê
ozat́u khô
vekyng phải vì bê
ozatn chi phái chính đ
pbrwư
tobca gã Tiê
ozatu Dâ
dkfp̣t Tài đ
pbrwó ra, chư
tobca chư
tobc̀ng chính con đ
pbrwã đ
pbrwoạt đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc giải võ trạng nguyê
ozatn của Thanh Vâ
dkfpn Mô
vekyn rô
vekỳi!"
Tê
ozat̀ Hạo să
rcjb́c mă
rcjḅt khô
vekyng thay đ
pbrwô
vekỷi, cư
tobcơ
tlyỳi đ
pbrwáp: "Tô
veky sư
tobc thúc quá khen, trong kỳ đ
pbrwại thí lâ
dkfp̀n trư
tobcơ
tlyýc Tiê
ozatu Dâ
dkfp̣t Tài Tiê
ozatu sư
tobc huynh bê
ozatn chi phái chính là kỳ tài trơ
tlyỳi phú, tu đ
pbrwạo tinh thâ
dkfpm, con đ
pbrwâ
dkfpy kém xa, tâ
dkfpm phục khâ
dkfp̉u phục nhâ
dkfp̣n thua, chă
rcjb̉ng có gì đ
pbrwê
ozat̉ nói nư
tobc̃a cả. Có đ
pbrwiê
ozat̀u kỳ Thâ
dkfṕt Mạch Hô
vekỵi Võ hai nă
rcjbm tơ
tlyýi đ
pbrwâ
dkfpy, gia sư
tobc và chư
tobcơ
tlyỷng mô
vekyn châ
dkfpn nhâ
dkfpn sau khi bàn bạc, đ
pbrwã sư
tobc̉a đ
pbrwô
vekỷi chút ít quy tă
rcjb́c, đ
pbrwă
rcjḅc mê
ozaṭnh con đ
pbrwê
ozat́n thô
vekyng báo vơ
tlyýi hai vị sư
tobc thúc."
Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch và Tô
veky Như
tobc đ
pbrwê
ozat̀u đ
pbrwô
vekỵng dung, hỏi: "Sư
tobc̉a đ
pbrwô
vekỷi thê
ozat́ nào?"
Tê
ozat̀ Hạo đ
pbrwáp: "Gia sư
tobc Thư
tobcơ
tlyyng Tùng Châ
dkfpn Nhâ
dkfpn cho ră
rcjb̀ng, đ
pbrwại thí Thâ
dkfṕt Mạch Hô
vekỵi Võ vô
vekýn là đ
pbrwê
ozat̉ phát hiê
ozaṭn ra nhâ
dkfpn tài trong sô
veký đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ của các chi phái, sau đ
pbrwó bô
vekỳi dư
tobcơ
tlyỹng thê
ozatm. Đ
tbtcê
ozat́n nay, Thanh Vâ
dkfpn Mô
vekyn đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ đ
pbrwô
vekyng tơ
tlyýi gâ
dkfp̀n mô
vekỵt nghìn ngư
tobcơ
tlyỳi, trong đ
pbrwó lơ
tlyýp đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ trẻ mơ
tlyýi vào đ
pbrwă
rcjḅc biê
ozaṭt nhiê
ozat̀u, khô
vekyng thiê
ozat́u gì như
tobc̃ng nhâ
dkfpn vâ
dkfp̣t thiê
ozatn tài xuâ
dkfṕt chúng. Vơ
tlyýi suy nghĩ như
tobc thê
ozat́, xét thâ
dkfṕy cơ
tlyy hô
vekỵi sáu mư
tobcơ
tlyyi nă
rcjbm mơ
tlyýi có mô
vekỵt lâ
dkfp̀n, mà chỉ cho mô
vekỹi chi phái đ
pbrwư
tobca ra vỏn vẹn có bô
vekýn ngư
tobcơ
tlyỳi, thâ
dkfp̣t là ít quá. Vì vâ
dkfp̣y gia sư
tobc đ
pbrwê
ozat̀ nghị, bảy chi phái đ
pbrwê
ozat̀u đ
pbrwư
tobca ra chín đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉, trong đ
pbrwó chi phái chính nhâ
dkfpn sô
veký đ
pbrwô
vekyng nhâ
dkfṕt, thì đ
pbrwư
tobca thê
ozatm mô
vekỵt ngư
tobcơ
tlyỳi nư
tobc̃a, là thành sáu mư
tobcơ
tlyyi tư
tobc ngư
tobcơ
tlyỳi, trê
ozatn cơ
tlyy sơ
tlyỷ â
dkfṕy lại bă
rcjb́t thă
rcjbm că
rcjḅp đ
pbrwâ
dkfṕu như
tobc trư
tobcơ
tlyýc kia, trải qua sáu vòng, chọn ra ngư
tobcơ
tlyỳi chiê
ozat́n thă
rcjb́ng. Như
tobc thê
ozat́ khỏi phải nuô
vekýi tiê
ozat́c là đ
pbrwê
ozat̉ sót ngọc quý giư
tobc̃a lòng biê
ozat̉n khơ
tlyyi. (2)"
Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch và Tô
veky Như
tobc đ
pbrwư
tobca mă
rcjb́t nhìn nhau, să
rcjb́c mă
rcjḅt râ
dkfṕt khó coi. Đ
tbtcại Trúc Phong bọn họ nhâ
dkfpn sô
veký ít tư
tobc châ
dkfṕt kém, thoạt nhìn thì tư
tobcơ
tlyỷng như
tobc là có ư
tobcu thê
ozat́, như
tobcng thư
tobc̣c tê
ozat́ chính như
tobc̃ng chi phái đ
pbrwô
vekyng đ
pbrwúc nhiê
ozat̀u ngư
tobcơ
tlyỳi tài như
tobc Thô
vekyng Thiê
ozatn Phong chi phái chính và Long Thủ Phong của Thư
tobcơ
tlyyng Tùng lại có râ
dkfṕt nhiê
ozat̀u thuâ
dkfp̣n lơ
tlyỵi.
Tô
veky Như
tobc thâ
dkfṕy thâ
dkfp̀n să
rcjb́c của trư
tobcơ
tlyỵng phu râ
dkfṕt khó coi, khe khẽ lă
rcjb́c đ
pbrwâ
dkfp̀u, đ
pbrwư
tobca mă
rcjb́t ra hiê
ozaṭu. Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch trong lòng làm gì mà khô
vekyng rõ ý tư
tobć của thê
ozat tư
tobc̉, chuyê
ozaṭn này đ
pbrwã do chư
tobcơ
tlyỷng mô
vekyn sư
tobc huynh và Thư
tobcơ
tlyyng Tùng thư
tobcơ
tlyyng nghị rô
vekỳi, thì coi như
tobc đ
pbrwã đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc quyê
ozat́t đ
pbrwịnh, có tranh biê
ozaṭn cũng vô
veky ích, bèn lạnh lùng bảo: "Như
tobc vâ
dkfp̣y càng tô
vekýt, ta chă
rcjb̉ng có ý kiê
ozat́n gì cả."
Tê
ozat̀ Hạo mỉm cư
tobcơ
tlyỳi, đ
pbrwáp: "Thê
ozat́ thì hay quá. Ngoài ra trư
tobcơ
tlyýc lúc lê
ozatn đ
pbrwư
tobcơ
tlyỳng, gia sư
tobc có dă
rcjḅn con mô
vekỵt chuyê
ozaṭn, Lâ
dkfpm sư
tobc đ
pbrwê
ozaṭ đ
pbrwâ
dkfpy và mô
vekỵt vị Trư
tobcơ
tlyyng sư
tobc đ
pbrwê
ozaṭ là toạ hạ đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ của Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc thúc vô
vekýn là bạn cũ biê
ozat́t nhau tư
tobc̀ trư
tobcơ
tlyýc, hi vọng Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc thúc đ
pbrwê
ozat̉ bọn họ hàn huyê
ozatn lại chuyê
ozaṭn xư
tobca."
Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch trong lòng đ
pbrwang giâ
dkfp̣n dư
tobc̃, xua tay sô
vekýt ruô
vekỵt nói: "Đ
tbtcư
tobcơ
tlyỵc rô
vekỳi, đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc rô
vekỳi."
Lâ
dkfpm Kinh Vũ đ
pbrwơ
tlyỵi nãy giơ
tlyỳ đ
pbrwã phát nóng ruô
vekỵt, hiê
ozat̀m nô
vekỹi đ
pbrwang ơ
tlyỷ trư
tobcơ
tlyýc mă
rcjḅt tiê
ozat̀n bô
vekýi trư
tobcơ
tlyỷng lão, nê
ozatn khô
vekyng dám phát tác, lúc này thâ
dkfṕy lão đ
pbrwô
vekỳng ý, bèn quay mình đ
pbrwi lại phía Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm, Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm bô
vekỳi hô
vekỳi, cũng bư
tobcơ
tlyýc ra.
Lâ
dkfpm Kinh Vũ đ
pbrwi đ
pbrwê
ozat́n trư
tobcơ
tlyýc mă
rcjḅt hă
rcjb́n, ngă
rcjb́m nghía kỹ càng mô
vekỵt hô
vekỳi, tròng mă
rcjb́t chơ
tlyỵt đ
pbrwỏ lê
ozatn, ngă
rcjb́c ngư
tobć nói: "Mi lơ
tlyýn quá rô
vekỳi, Tiê
ozat̉u Phàm."
Trong lòng Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm chô
vekỵn rô
vekỵn bao cảm giác, chỉ biê
ozat́t gâ
dkfp̣t đ
pbrwâ
dkfp̀u thâ
dkfp̣t mạnh: "Mi cũng thê
ozat́ mà. Phải rô
vekỳi, thảm án trong thô
vekyn nă
rcjbm xư
tobca mi đ
pbrwã có manh mô
vekýi gì chư
tobca?"
Lâ
dkfpm Kinh Vũ lă
rcjb́c đ
pbrwâ
dkfp̀u: "Mâ
dkfṕy nă
rcjbm nay ta đ
pbrwã hỏi sư
tobc phụ râ
dkfṕt nhiê
ozat̀u, như
tobcng đ
pbrwê
ozat̀u chă
rcjb̉ng có tiê
ozat́n triê
ozat̉n gì cả, thê
ozat́ còn mi?"
Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm cư
tobcơ
tlyỳi khô
vekỷ: "Ta cũng vâ
dkfp̣y thô
vekyi."
Lâ
dkfpm Kinh Vũ kéo tay hă
rcjb́n, bảo: "Chúng ta ra ngoài nói chuyê
ozaṭn đ
pbrwi."
Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm do dư
tobc̣, ngoảnh đ
pbrwâ
dkfp̀u nhìn Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch và Tô
veky Như
tobc, Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch chă
rcjb̉ng thèm lý đ
pbrwê
ozat́n, Tô
veky Như
tobc thì mỉm cư
tobcơ
tlyỳi nói: "Đ
tbtci đ
pbrwi!"
Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm mư
tobc̀ng rơ
tlyỹ, gâ
dkfp̣t đ
pbrwâ
dkfp̀u vơ
tlyýi bà ta, rô
vekỳi hâ
dkfṕp tâ
dkfṕp cùng Lâ
dkfpm Kinh Vũ bư
tobcơ
tlyýc ra ngoài.
**
*
Trê
ozatn đ
pbrwại đ
pbrwiê
ozaṭn, lúc này chỉ còn mô
vekỵt ngư
tobcơ
tlyỳi khách là Tê
ozat̀ Hạo. Y phục trang toàn tră
rcjb́ng, tiê
ozatu sái xuâ
dkfṕt chúng, thâ
dkfp̀n să
rcjb́c đ
pbrwiê
ozat̀m đ
pbrwạm trâ
dkfp̀m tĩnh, châ
dkfp̀m châ
dkfp̣m nhìn khă
rcjb́p chúng đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ Đ
tbtcại Trúc Phong, cuô
vekýi cùng mục quang rơ
tlyýt lại trê
ozatn mình Tô
vekýng Đ
tbtcại Nhâ
dkfpn, vòng tay cư
tobcơ
tlyỳi: "Vị này chă
rcjb́c là Tô
vekýng Đ
tbtcại Nhâ
dkfpn Tô
vekýng sư
tobc huynh rô
vekỳi! Kỳ đ
pbrwại thí trư
tobcơ
tlyýc chúng ta đ
pbrwã có gă
rcjḅp mă
rcjḅt."
Tô
vekýng Đ
tbtcại Nhâ
dkfpn vô
vekỵi vàng đ
pbrwáp lê
ozat̃: "Tê
ozat̀ sư
tobc huynh trí nhơ
tlyý thâ
dkfp̣t tô
vekýt, vâ
dkfp̃n còn nhơ
tlyý tay bại tư
tobcơ
tlyýng này."
Lơ
tlyỳi vư
tobc̀a nói ra, chúng đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ thoă
rcjb́t so vai tái mă
rcjḅt, Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi đ
pbrwư
tobćng bê
ozatn cạnh mẹ, hỏi thâ
dkfp̀m: "Mẹ ơ
tlyyi, đ
pbrwại sư
tobc huynh bại dư
tobcơ
tlyýi tay y ư
tobc?"
Tô
veky Như
tobc gâ
dkfp̣t gâ
dkfp̣t đ
pbrwâ
dkfp̀u, khe khẽ đ
pbrwáp: "Phải. Nă
rcjbm đ
pbrwó đ
pbrwại sư
tobc huynh con khó khă
rcjbn lă
rcjb́m mơ
tlyýi thă
rcjb́ng đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc hai trâ
dkfp̣n, ta và cha đ
pbrwê
ozat̀u râ
dkfṕt vui mư
tobc̀ng, ai ngơ
tlyỳ đ
pbrwê
ozat́n vòng thư
tobć ba thì gă
rcjḅp phải ngư
tobcơ
tlyỳi này, chỉ va chạm mâ
dkfṕy lâ
dkfp̀n là thua."
Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi thè lư
tobcơ
tlyỹi, nói: "Thê
ozat́ chă
rcjb̉ng phải là y râ
dkfṕt lơ
tlyỵi hại sao?"
Tô
veky Như
tobc chư
tobca trả lơ
tlyỳi ngay, mà quay đ
pbrwâ
dkfp̀u nhìn trư
tobcơ
tlyỵng phu, thâ
dkfṕy Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch mă
rcjḅt mày xanh tái, ngô
vekỳi như
tobc khô
vekyng vư
tobc̃ng, đ
pbrwành lă
rcjb́c đ
pbrwâ
dkfp̀u nói: "Tư
tobc châ
dkfṕt của Tê
ozat̀ Hạo thư
tobc̣c sư
tobc̣ là vư
tobcơ
tlyỵt xa đ
pbrwại sư
tobc huynh con, hô
vekym đ
pbrwó trong khi tỷ thí chă
rcjb̉ng phải sư
tobc̉ đ
pbrwê
ozat́n hư
tobc chiê
ozatu, đ
pbrwă
rcjḅc biê
ozaṭt là thanh tiê
ozatn kiê
ozat́m Hàn Bă
rcjbng của y là dùng bă
rcjbng tinh vạn nă
rcjbm trê
ozatn Bă
rcjb́c Cư
tobc̣c mà luyê
ozaṭn thành, uy lư
tobc̣c râ
dkfṕt lơ
tlyýn, đ
pbrwại sư
tobc huynh của con chă
rcjb̉ng thê
ozat̉ nào bă
rcjb̀ng."
Lúc â
dkfṕy, Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch bô
vekỹng như
tobc là cảm thâ
dkfṕy cái gì, bèn quay đ
pbrwâ
dkfp̀u nhìn sang Tô
veky Như
tobc, ánh mă
rcjb́t hai ngư
tobcơ
tlyỳi gă
rcjḅp nhau, cùng nhâ
dkfp̣n ra như
tobc̃ng lơ
tlyỳi chư
tobca nói, â
dkfp̉n kín trong cõi sâ
dkfpu thă
rcjb̉m của ngư
tobcơ
tlyỳi kia, nê
ozat́u mô
vekyn hạ Đ
tbtcại Trúc Phong đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc mô
vekỵt ngư
tobcơ
tlyỳi tài như
tobc thê
ozat́ này, thì có phải là tô
vekýt biê
ozat́t bao!
Ơ
tlyỷ dư
tobcơ
tlyýi đ
pbrwiê
ozaṭn Tê
ozat̀ Hạo đ
pbrwang nói chuyê
ozaṭn vơ
tlyýi bọn đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉, y tu hành có thành tư
tobc̣u, đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc sư
tobc trư
tobcơ
tlyỷng tin tư
tobcơ
tlyỷng và tô
vekyn trọng, thư
tobcơ
tlyỳng đ
pbrwi khă
rcjb́p nơ
tlyyi trong thiê
ozatn hạ, xem rô
vekỵng biê
ozat́t nhiê
ozat̀u, lại thê
ozatm miê
ozaṭng lư
tobcơ
tlyỹi linh lơ
tlyỵi, nói nă
rcjbng như
tobc nhả ngọc phun châ
dkfpu, mô
vekỵt lát sau đ
pbrwã khiê
ozat́n bọn đ
pbrwê
ozaṭ tư
tobc̉ cảm thâ
dkfṕy thâ
dkfpn thiê
ozat́t, đ
pbrwê
ozat́n Tô
vekýng Đ
tbtcại Nhâ
dkfpn tư
tobc̀ng bại dư
tobcơ
tlyýi tay y, cũng sơ
tlyým xoá đ
pbrwi hê
ozat́t như
tobc̃ng cảm giác thù đ
pbrwịch.
Mô
vekỵt tràng cư
tobcơ
tlyỳi vang lê
ozatn, chă
rcjb̉ng biê
ozat́t Tê
ozat̀ Hạo nói chuyê
ozaṭn khô
vekyi hài gì, mọi ngư
tobcơ
tlyỳi đ
pbrwê
ozat̀u phá lê
ozatn cư
tobcơ
tlyỳi lơ
tlyýn, sau đ
pbrwó, y vô
veky tình đ
pbrwư
tobca mă
rcjb́t vê
ozat̀ phía Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi nãy giơ
tlyỳ vâ
dkfp̃n đ
pbrwư
tobćng sau lư
tobcng Tô
veky Như
tobc, tư
tobćc thơ
tlyỳi nhìn thâ
dkfṕy Hô
vekỷ Phách Chu Lă
rcjbng quâ
dkfṕn quanh hô
vekyng cô
veky ta, ánh mă
rcjb́t liê
ozat̀n sáng lê
ozatn, mỉm cư
tobcơ
tlyỳi nói: "Vị cô
veky nư
tobcơ
tlyyng này chă
rcjb̉ng hay có phải là Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc muô
vekỵi đ
pbrwại danh đ
pbrwỉnh đ
pbrwỉnh?"
Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi như
tobcơ
tlyýn mày, hỏi: "Huynh làm sao mà biê
ozat́t ta?"
Tê
ozat̀ Hạo mỉm cư
tobcơ
tlyỳi, đ
pbrwi lê
ozatn mâ
dkfṕy bư
tobcơ
tlyýc, nhìn cô
veky nói: "Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc muô
vekỵi tuô
vekỷi vư
tobc̀a mư
tobcơ
tlyỳi sáu, tu tâ
dkfp̣p Thái Cư
tobc̣c Huyê
ozat̀n Thanh Đ
tbtcạo đ
pbrwã đ
pbrwạt tơ
tlyýi trình đ
pbrwô
vekỵ râ
dkfṕt cao, chuyê
ozaṭn này khă
rcjb́p bản mô
vekyn đ
pbrwê
ozat̀u biê
ozat́t, ta vô
vekýn ngư
tobcơ
tlyỹng mô
vekỵ tư
tobc̀ lâ
dkfpu. Hô
vekym nay đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc gă
rcjḅp, quả nhiê
ozatn danh bâ
dkfṕt hư
tobc truyê
ozat̀n."
Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi đ
pbrwỏ hô
vekỳng khuô
vekyn mă
rcjḅt, móc máy hỏi: "Huynh chư
tobca tư
tobc̀ng nhìn thâ
dkfṕy muô
vekỵi đ
pbrwô
vekỵng thủ, sao biê
ozat́t muô
vekỵi danh bâ
dkfṕt hư
tobc truyê
ozat̀n?"
Tê
ozat̀ Hạo ngơ
tlyý ra mô
vekỵt lát, rô
vekỳi lâ
dkfp̣p tư
tobćc cư
tobcơ
tlyỳi nói: "Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc muô
vekỵi khô
vekyng chỉ có dung mạo như
tobc hoa, mà tâ
dkfpm tư
tobc cũng râ
dkfṕt mâ
dkfp̃n tuê
ozaṭ, làm sư
tobc huynh ta phải hô
vekỷ thẹn rô
vekỳi."
Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi thâ
dkfṕy y đ
pbrwư
tobćng trư
tobcơ
tlyýc mă
rcjḅt, thâ
dkfpn hình anh tuâ
dkfṕn cao nhã, miê
ozaṭng thì tán dư
tobcơ
tlyyng mình xinh đ
pbrwẹp, trong lòng thô
vekýt nhiê
ozatn cảm giác râ
dkfṕt ngọt ngào, như
tobcng ngoài mă
rcjḅt lại tỏ ra giâ
dkfp̣n dô
vekỹi: "Chỉ giỏi linh tinh, chă
rcjb̉ng giô
vekýng sư
tobc huynh chút nào, khô
vekyng biê
ozat́t xâ
dkfṕu!"
Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch cau mày, Tô
veky Như
tobc quát lê
ozatn: "Linh Nhi, khô
vekyng đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc nói bâ
dkfp̣y."
Tê
ozat̀ Hạo vô
vekỵi vàng nói vơ
tlyýi Tô
veky Như
tobc: "Tô
veky sư
tobc thúc ngàn vạn lâ
dkfp̀n đ
pbrwư
tobc̀ng nê
ozatn trách cư
tobć sư
tobc muô
vekỵi, đ
pbrwê
ozat̀u là tại con nói nă
rcjbng khô
vekyng suy xét, mạo phạm sư
tobc muô
vekỵi." Nói tơ
tlyýi đ
pbrwâ
dkfpy, y hơ
tlyyi trâ
dkfp̀m ngâ
dkfpm, thò tay vào trong bọc lâ
dkfṕy ra mô
vekỵt cái hô
vekỵp gâ
dkfṕm, đ
pbrwư
tobca cho Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi, cư
tobcơ
tlyỳi nói: "Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc muô
vekỵi, trong cái hô
vekỵp nhỏ này là Thanh Lư
tobcơ
tlyyng Châ
dkfpu, do mâ
dkfṕy nă
rcjbm trư
tobcơ
tlyýc ta theo gia sư
tobc Thư
tobcơ
tlyyng Tùng Châ
dkfpn Nhâ
dkfpn hành hiê
ozaṭp, tiê
ozat̃u trư
tobc̀ mô
vekỵt bọn hung đ
pbrwô
vekỳ ma giáo mà tình cơ
tlyỳ lâ
dkfṕy đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc, tuy chă
rcjb̉ng phải là vâ
dkfp̣t gì kỳ trâ
dkfpn dị bảo, như
tobcng mang bê
ozatn mình có thê
ozat̉ chô
vekýng nóng phòng rét, ngoài ra nghe nói đ
pbrwô
vekýi vơ
tlyýi nư
tobc̃ nhâ
dkfpn, nó còn có tác dụng giư
tobc̃ gìn nhan să
rcjb́c, bảo vê
ozaṭ làn da. Hô
vekym nay xin tă
rcjḅng cho sư
tobc muô
vekỵi, tạm coi như
tobc là sư
tobc huynh tạ tô
vekỵi."
Khuô
vekyn mă
rcjḅt Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi lại hô
vekỳng lê
ozatn, chư
tobca kịp câ
dkfṕt lơ
tlyỳi, Tô
veky Như
tobc đ
pbrwã bảo: "Tê
ozat̀ sư
tobc đ
pbrwiê
ozaṭt, Thanh Lư
tobcơ
tlyyng Châ
dkfpu này cũng là mô
vekỵt bảo vâ
dkfp̣t, Linh Nhi khô
vekyng nhâ
dkfp̣n nô
vekỷi đ
pbrwâ
dkfpu, con mau mau thu lại đ
pbrwi."
Tê
ozat̀ Hạo mỉm cư
tobcơ
tlyỳi: "Tô
veky sư
tobc thúc có chút khô
vekyng rõ, Thanh Lư
tobcơ
tlyyng Châ
dkfpu này đ
pbrwô
vekýi vơ
tlyýi con khô
vekyng có tác dụng nhiê
ozat̀u, chỉ như
tobc là gâ
dkfpn gà (3) mà thô
vekyi. Như
tobcng Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc muô
vekỵi thanh xuâ
dkfpn mỹ mạo, dùng thì râ
dkfṕt phù hơ
tlyỵp, cũng coi như
tobc mô
vekỵt chút thành ý nhỏ nhoi của con, chỉ mong Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc muô
vekỵi đ
pbrwư
tobc̀ng ghét bỏ."
Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi nhìn Tê
ozat̀ Hạo, vẻ mă
rcjḅt hê
ozat́t sư
tobćc dịu dàng, giơ
tlyy tay đ
pbrwón lâ
dkfṕy cái hô
vekỵp nhỏ, khe khẽ nói: "Đ
tbtca tạ Tê
ozat̀ sư
tobc huynh."
Tê
ozat̀ Hạo dư
tobcơ
tlyỳng như
tobc hê
ozat́t sư
tobćc vui mư
tobc̀ng, mă
rcjḅt mày rạng rơ
tlyỹ, nói: "Khô
vekyng câ
dkfp̀n đ
pbrwa tạ, khô
vekyng câ
dkfp̀n đ
pbrwa tạ, sư
tobc muô
vekỵi thiê
ozatn tư
tobc thô
vekyng tuê
ozaṭ, tư
tobcơ
tlyyng lai tiê
ozat̀n đ
pbrwô
vekỳ khô
vekyng thê
ozat̉ tiê
ozatn lư
tobcơ
tlyỵng. Kê
ozat̉ ra trong Thanh Vâ
dkfpn Mô
vekyn, nhâ
dkfpn tài tuy nhiê
ozat̀u, như
tobcng có đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc tư
tobc châ
dkfṕt như
tobc muô
vekỵi đ
pbrwâ
dkfpy thì lại quá ít, ta cũng cam bái hạ phong thô
vekyi."
Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch nghe lọt tai, khuô
vekyn mă
rcjḅt lâ
dkfp̀n đ
pbrwâ
dkfp̀u tiê
ozatn nơ
tlyỷ nụ cư
tobcơ
tlyỳi, Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi nói: "Sư
tobc huynh quá khen rô
vekỳi."
Tê
ozat̀ Hạo lă
rcjb́c đ
pbrwâ
dkfp̀u đ
pbrwáp: "Đ
tbtcâ
dkfpu có, ta tư
tobc̀ nhỏ đ
pbrwã đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc â
dkfpn sư
tobc đ
pbrwô
vekỵ hoá thư
tobcơ
tlyỵng sơ
tlyyn, như
tobcng khi bă
rcjb̀ng tuô
vekỷi muô
vekỵi thì tu hành vâ
dkfp̃n còn kém râ
dkfṕt xa. Có đ
pbrwiê
ozat̀u..."
Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi tâ
dkfpm tính thiê
ozat́u nư
tobc̃, nghe Tê
ozat̀ Hạo khen ngơ
tlyỵi trong lòng đ
pbrwã nảy sinh thiê
ozaṭn cảm, như
tobcng thâ
dkfṕy y nói đ
pbrwê
ozat́n chô
vekỹ: "Có đ
pbrwiê
ozat̀u...", khô
vekyng nén đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc liê
ozat̀n sô
vekýt ruô
vekỵt truy vâ
dkfṕn: Có đ
pbrwiê
ozat̀u làm sao?"
Lúc â
dkfṕy, đ
pbrwê
ozat́n Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch và Tô
veky Như
tobc cũng ngoảnh đ
pbrwâ
dkfp̀u lại, muô
vekýn nghe xem chư
tobc̃ "có đ
pbrwiê
ozat̀u" của y rô
vekýt cục là ý gì.
Chỉ nghe Tê
ozat̀ Hạo nói: "Có đ
pbrwiê
ozat̀u nê
ozat́u chỉ luâ
dkfp̣n vê
ozat̀ tư
tobc châ
dkfṕt, còn mô
vekỵt ngư
tobcơ
tlyỳi có thê
ozat̉ sánh đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc vơ
tlyýi Đ
tbtciê
ozat̀n sư
tobc muô
vekỵi."
Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi ngâ
dkfpy ngư
tobcơ
tlyỳi, hỏi: "Ai thê
ozat́?"
Tê
ozat̀ Hạo mỉm cư
tobcơ
tlyỳi chỉ ra ngoài Thủ Tĩnh Đ
tbtcư
tobcơ
tlyỳng, nói: "Chính là vị Lâ
dkfpm sư
tobc đ
pbrwê
ozaṭ đ
pbrwó của ta. Ba nă
rcjbm trư
tobcơ
tlyýc y đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc gia sư
tobc Thư
tobcơ
tlyyng Tùng Châ
dkfpn Nhâ
dkfpn thu nạp làm mô
vekyn hạ, chỉ mâ
dkfṕy nă
rcjbm ngă
rcjb́n ngủi tiê
ozat́n cảnh đ
pbrwã kinh ngư
tobcơ
tlyỳi, là mô
vekỵt kỳ tài trơ
tlyỳi phú trê
ozatn con đ
pbrwư
tobcơ
tlyỳng tu châ
dkfpn, chă
rcjb̉ng ai trong bản chi phái có thê
ozat̉ theo kịp, trong ba nă
rcjbm nay đ
pbrwã đ
pbrwô
vekỵt phá đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc tâ
dkfp̀ng thư
tobć tư
tobc của Ngọc Thanh Cảnh, ngàn nă
rcjbm trư
tobcơ
tlyýc cũng chư
tobca tư
tobc̀ng nghe qua có nhâ
dkfpn vâ
dkfp̣t nào như
tobc thê
ozat́." Nói đ
pbrwê
ozat́n đ
pbrwâ
dkfpy, khuô
vekyn mă
rcjḅt y lô
vekỵ đ
pbrwâ
dkfp̀y vẻ yê
ozatu mê
ozat́n, tiê
ozat́p: "Gia sư
tobc khen ngơ
tlyỵi Lâ
dkfpm sư
tobc đ
pbrwê
ozaṭ khô
vekyng ngơ
tlyýt, bảo là kỳ tài ngàn nă
rcjbm mơ
tlyýi có mô
vekỵt lâ
dkfp̀n, hâ
dkfp̀u như
tobc có thê
ozat̉ so sánh vơ
tlyýi Thanh Diê
ozaṭp tô
vekỷ sư
tobc nă
rcjbm xư
tobca!"
"Ră
rcjb́c!" mô
vekỵt tiê
ozat́ng đ
pbrwô
vekỵng khô
veky khô
vekýc mọi ngư
tobcơ
tlyỳi đ
pbrwê
ozat̀u kinh ngạc, quay đ
pbrwâ
dkfp̀u vê
ozat̀ nơ
tlyyi phát ra, chỉ thâ
dkfṕy Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch khuô
vekyn mă
rcjḅt tái xanh, să
rcjb́c diê
ozaṭn râ
dkfṕt khó coi, tay vịn ghê
ozat́ bă
rcjb̀ng gô
vekỹ đ
pbrwàn hư
tobcơ
tlyyng cư
tobćng đ
pbrwã bị lão bẻ gãy mô
vekỵt đ
pbrwoạn.
Tê
ozat̀ Hạo ngâ
dkfpy ngư
tobcơ
tlyỳi, thâ
dkfṕp giọng hỏi Tô
veky Như
tobc: "Tô
veky sư
tobc thúc, có phải là con nói sai gì khô
vekyng?"
Tô
veky Như
tobc gư
tobcơ
tlyỵng cư
tobcơ
tlyỳi, đ
pbrwang đ
pbrwịnh mơ
tlyỷ miê
ozaṭng, chơ
tlyỵt nghe bê
ozatn ngoài đ
pbrwiê
ozaṭn mô
vekỵt tiê
ozat́ng hét lơ
tlyýn: "Ô
unbái cha!"
Â
kavwm thanh chư
tobca dư
tobćt, đ
pbrwã thâ
dkfṕy mô
vekỵt bóng ngư
tobcơ
tlyỳi tư
tobc̀ bê
ozatn ngoài bă
rcjb́n vào, ngã đ
pbrwánh râ
dkfp̀m xuô
vekýng nê
ozat̀n đ
pbrwâ
dkfṕt, dư
tobc thê
ozat́ còn mạnh, lại lă
rcjbn long lóc vê
ozat̀ sau mâ
dkfṕy vòng, đ
pbrwâ
dkfp̀u mă
rcjḅt lâ
dkfṕm lem, luô
vekýng ca luô
vekýng cuô
vekýng. Mọi ngư
tobcơ
tlyỳi nhìn kỹ, chă
rcjb̉ng phải Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm thì còn là ai?
Tâ
dkfṕt thảy mọi ngư
tobcơ
tlyỳi trong Đ
tbtcại Trúc Phong đ
pbrwê
ozat̀u biê
ozat́n să
rcjb́c, Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi đ
pbrwô
vekýi tô
vekýt vơ
tlyýi Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm nhâ
dkfṕt, lao ngay lại đ
pbrwơ
tlyỹ hă
rcjb́n dâ
dkfp̣y, vô
vekỵi vàng hỏi: "Tiê
ozat̉u Phàm, đ
pbrwê
ozaṭ sao vâ
dkfp̣y?"
Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm ngã mô
vekỵt cú khô
vekyng nhẹ, trong đ
pbrwâ
dkfp̀u còn ong ong, như
tobcng miê
ozaṭng vâ
dkfp̃n đ
pbrwáp: "Khô
vekyng, khô
vekyng có gì, đ
pbrwê
ozaṭ khô
vekyng sao."
Vư
tobc̀a lúc â
dkfṕy, Lâ
dkfpm Kinh Vũ cũng tư
tobc̀ bê
ozatn ngoài chạy tọt vào, mă
rcjḅt mày lo â
dkfpu, hỏi: "Tiê
ozat̉u Phàm, mi khô
vekyng sao chư
tobć, ta nhâ
dkfṕt thơ
tlyỳi lơ
tlyỹ tay..."
Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi nghe qua là biê
ozat́t ngư
tobcơ
tlyỳi này bă
rcjb́t nạt sư
tobc đ
pbrwê
ozaṭ, cơ
tlyyn giâ
dkfp̣n trô
vekỹi lê
ozatn, lại thê
ozatm vư
tobc̀a rô
vekỳi Tê
ozat̀ Hạo trư
tobcơ
tlyýc mă
rcjḅt mình tán dư
tobcơ
tlyyng Lâ
dkfpm Kinh Vũ, còn ngâ
dkfṕm ngâ
dkfp̀m có ý nói mình khô
vekyng sánh đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc vơ
tlyýi gã, trong lòng vô
vekýn đ
pbrwã khô
vekyng mâ
dkfṕy dê
ozat̃ chịu.
Lúc này cô
veky ta càng khô
vekyng đ
pbrwă
rcjb́n đ
pbrwo nhiê
ozat̀u, bâ
dkfp̣t dâ
dkfp̣y tư
tobćc giâ
dkfp̣n: "Ngư
tobcơ
tlyyi dư
tobc̣a vào cái gì mà ư
tobćc hiê
ozat́p ngư
tobcơ
tlyỳi khác?" nói đ
pbrwoạn vung thủ quyê
ozat́t, lâ
dkfp̣p tư
tobćc ráng tà nhoang nhoáng, Hô
vekỷ Phách Chu Lă
rcjbng quâ
dkfp̃y lê
ozatn, soạt mô
vekỵt tiê
ozat́ng xô
vekyng thă
rcjb̉ng vê
ozat̀ phía Lâ
dkfpm Kinh Vũ.
Tô
veky Như
tobc và Tê
ozat̀ Hạo cùng hét: "Dư
tobc̀ng tay!"
Như
tobcng Hô
vekỷ Phách Chu Lă
rcjbng nhanh như
tobc chơ
tlyýp xẹt, nháy mă
rcjb́t đ
pbrwã lao tơ
tlyýi trư
tobcơ
tlyýc mă
rcjḅt Lâ
dkfpm Kinh Vũ. Lâ
dkfpm Kinh Vũ ngạc nhiê
ozatn như
tobcng khô
vekyng bô
vekýi rô
vekýi, thâ
dkfṕy trư
tobcơ
tlyýc mă
rcjb́t ngũ să
rcjb́c rư
tobc̣c rơ
tlyỹ, biê
ozat́t là pháp bảo của tiê
ozatn gia, lâ
dkfp̣p tư
tobćc thoái lui ba bư
tobcơ
tlyýc, tay trái chĩa lê
ozatn trơ
tlyỳi, tay phải chọc xuô
vekýng đ
pbrwâ
dkfṕt, nă
rcjb́m kiê
ozat́m quyê
ozat́t, hô
veky lơ
tlyýn: "Lê
ozatn!"
"Ùng oàng" tiê
ozat́ng rô
vekỳng gâ
dkfp̀m tư
tobćc thơ
tlyỳi vang dô
vekỵi trong Thủ Tĩnh Đ
tbtcư
tobcơ
tlyỳng, chỉ thâ
dkfṕy Lâ
dkfpm Kinh Vũ toàn thâ
dkfpn bao bọc thanh quang, mô
vekỵt đ
pbrwạo tiê
ozatn kiê
ozat́m xanh biê
ozat́c, hào quang rọi xa vạn trư
tobcơ
tlyỵng xuâ
dkfṕt hiê
ozaṭn, lư
tobcơ
tlyỹi kiê
ozat́m lóng lánh như
tobc thu thuỷ, thuỵ khí cuô
vekỳn cuô
vekỵn, giâ
dkfpy lát là chă
rcjḅn đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc luô
vekỳng ráng tà đ
pbrwang ô
vekỳ ạt lao đ
pbrwê
ozat́n tư
tobc̀ Hô
vekỷ Phách Chu Lă
rcjbng, rọi ánh xanh biê
ozat́c lê
ozatn mă
rcjḅt tâ
dkfṕt cả mọi ngư
tobcơ
tlyỳi đ
pbrwang đ
pbrwư
tobćng ơ
tlyỷ đ
pbrwâ
dkfṕy.
Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch thô
vekýt nhiê
ozatn hư
tobc̀ mô
vekỵt tiê
ozat́ng, lạnh lùng nói: "Thư
tobcơ
tlyyng Tùng thâ
dkfp̣t chă
rcjb̉ng còn tiê
ozat́c gì, lại đ
pbrwem cả Trảm Long Kiê
ozat́m ra truyê
ozat̀n cho y."
Tê
ozat̀ Hạo thâ
dkfṕy Lâ
dkfpm Kinh Vũ khô
vekyng bị thư
tobcơ
tlyyng thì yê
ozatn tâ
dkfpm, đ
pbrwư
tobćng mô
vekỵt bê
ozatn mỉm cư
tobcơ
tlyỳi: "Gia sư
tobc tư
tobc̀ng nói, sư
tobc đ
pbrwê
ozaṭ thiê
ozatn tư
tobc hơ
tlyyn ngư
tobcơ
tlyỳi, tâ
dkfṕt thành đ
pbrwại khí, vì vâ
dkfp̣y hê
ozat́t lòng dạy dô
vekỹ cũng là đ
pbrwiê
ozat̀u phải thô
vekyi."
Să
rcjb́c mă
rcjḅt Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch càng thê
ozatm khó coi.
Lúc này trong sảnh, Hô
vekỷ Phách Chu Lă
rcjbng và Trảm Long Kiê
ozat́m đ
pbrwang gư
tobcơ
tlyỳm nhau chư
tobca thô
vekyi, Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi trơ
tlyỵn tròn đ
pbrwô
vekyi mă
rcjb́t đ
pbrwẹp, hai tay khẽ vâ
dkfp̃y, hô
vekỳng y phiê
ozatu phâ
dkfṕt, thâ
dkfpn hình châ
dkfp̀m châ
dkfp̣m vút lê
ozatn giư
tobc̃a khô
vekyng trung, hai tay trái phải bă
rcjb́t chéo trư
tobcơ
tlyýc ngư
tobc̣c, làm thành cánh hoa lan, miê
ozaṭng hô
veky: "Trói!"
Tiê
ozat́ng hô
veky vư
tobc̀a dư
tobćt, chỉ thâ
dkfṕy ráng tà trải mãi ra, Hô
vekỷ Phách Chu Lă
rcjbng dài chư
tobc̀ng ba thư
tobcơ
tlyýc đ
pbrwang ơ
tlyỷ phía trê
ozatn, thoă
rcjb́t lùi lại, bay đ
pbrwê
ozat́n dư
tobc̀ng trư
tobcơ
tlyýc Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi, mô
vekỵt tiê
ozat́ng lanh lảnh vang dô
vekỵi, ráng tà đ
pbrwại thịnh, gă
rcjḅp gió trư
tobcơ
tlyyng mãi ra, nhanh vô
veky cùng, trong chơ
tlyýp mă
rcjb́t khô
vekyng biê
ozat́t là dài thê
ozatm biê
ozat́t bao nhiê
ozatu lâ
dkfp̀n, ă
rcjbm ă
rcjb́p quanh khô
vekyng gian Thủ Tĩnh Đ
tbtcư
tobcơ
tlyỳng, lâ
dkfp̣p tư
tobćc áp đ
pbrwảo thanh quang của Trảm Long Kiê
ozat́m, phút chô
vekýc, biê
ozat́n thành muô
vekyn vạn dải nhỏ lao đ
pbrwê
ozat́n Lâ
dkfpm Kinh Vũ, vâ
dkfpy gã vào giư
tobc̃a, kín đ
pbrwê
ozat́n nô
vekỹi gió cũng khô
vekyng lọt.
Tô
veky Như
tobc đ
pbrwư
tobćng dâ
dkfp̣y, hư
tobcơ
tlyýng lê
ozatn khô
vekyng trung la: "Linh Nhi, khô
vekyng đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc hô
vekỹn!"
Giư
tobc̃a tiê
ozat́ng la của bà ta, dải lụa đ
pbrwỏ vạn trư
tobcơ
tlyỵng đ
pbrwã vâ
dkfpy chă
rcjḅt quanh Lâ
dkfpm Kinh Vũ, mọi ngư
tobcơ
tlyỳi chă
rcjb̉ng như
tobc̃ng khô
vekyng nhìn thâ
dkfṕy Lâ
dkfpm Kinh Vũ đ
pbrwâ
dkfpu, mà đ
pbrwê
ozat́n bóng dáng Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi đ
pbrwang lơ
tlyy lư
tobc̉ng trê
ozatn khô
vekyng cũng bị tâ
dkfp̀ng tâ
dkfp̀ng lơ
tlyýp lơ
tlyýp lụa đ
pbrwỏ che kín.
Trư
tobcơ
tlyyng Tiê
ozat̉u Phàm xem đ
pbrwê
ozat́n há hô
vekýc cả miê
ozaṭng, thâ
dkfp̣t là thâ
dkfp̀n kỳ, chơ
tlyỵt nghe sau lư
tobcng có tiê
ozat́ng ngư
tobcơ
tlyỳi khen ngơ
tlyỵi: "Hô
vekỷ Phách Chu Lă
rcjbng, quả thâ
dkfp̣t danh bâ
dkfṕt hư
tobc truyê
ozat̀n!"
Hă
rcjbn ngoái đ
pbrwâ
dkfp̀u coi, thì ra chính là Tê
ozat̀ Hạo đ
pbrwang nhìn khô
vekyng chơ
tlyýp mă
rcjb́t vào trong sảnh, miê
ozaṭng lâ
dkfp̉m bà lâ
dkfp̉m bâ
dkfp̉m, như
tobcng chă
rcjb̉ng có vẻ lo lă
rcjb́ng.
Mọi ngư
tobcơ
tlyỳi tư
tobcơ
tlyỷng Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi chă
rcjb́c thă
rcjb́ng rô
vekỳi, bô
vekỹng đ
pbrwâ
dkfpu nghe mô
vekỵt tiê
ozat́ng "xoàn xoạt" chói tai, giư
tobc̃a tâ
dkfp̀ng tâ
dkfp̀ng lơ
tlyýp lơ
tlyýp lụa đ
pbrwỏ đ
pbrwô
vekỵt nhiê
ozatn xuâ
dkfṕt hiê
ozaṭn mô
vekỵt lô
vekỹ hô
vekỷng, rọi ra lâ
dkfṕp lánh thanh quang.
Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch và Tô
veky Như
tobc cùng biê
ozat́n să
rcjb́c.
"Ùm!" mô
vekỵt tiê
ozat́ng vang cư
tobc̣c lơ
tlyýn, như
tobc tiê
ozat́ng rô
vekỳng gào thét tư
tobćc giâ
dkfp̣n, đ
pbrwô
vekỵng đ
pbrwê
ozat́n chín tâ
dkfp̀ng trơ
tlyỳi, nháy mă
rcjb́t lô
vekỹ hô
vekỷng kia rô
vekỵng lê
ozatn hàng tră
rcjbm lâ
dkfp̀n, thanh quang đ
pbrwại thịnh xé rách lụa đ
pbrwỏ phụt ra, Lâ
dkfpm Kinh Vũ ngư
tobcơ
tlyỳi và kiê
ozat́m hơ
tlyỵp nhâ
dkfṕt, toàn thâ
dkfpn phảng phâ
dkfṕt long hình, như
tobc tê
ozatn bâ
dkfp̣t khỏi cung xô
vekyng vào Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi, uy thê
ozat́ khô
vekyng thê
ozat̉ cản đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc.
Ai nâ
dkfṕy thâ
dkfṕt să
rcjb́c, Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi kinh hãi như
tobcng khô
vekyng hoảng loạn, song thủ yê
ozat̉m hô
vekỵ trư
tobcơ
tlyýc ngư
tobc̣c, theo Thái Cư
tobc̣c Đ
tbtcô
vekỳ, hư
tobc khô
vekyng vạch xuô
vekýng thâ
dkfp̣t nhanh, nháy mă
rcjb́t tâ
dkfp̀ng tâ
dkfp̀ng lơ
tlyýp lơ
tlyýp lụa đ
pbrwỏ quay vê
ozat̀ trư
tobcơ
tlyýc mă
rcjḅt, biê
ozat́n thành vô
veky sô
veký chư
tobcơ
tlyýng ngại. Tiê
ozat́ng rách vơ
tlyỹ vang chói tai khô
vekyng ngơ
tlyýt, Trảm Long Kiê
ozat́m của Lâ
dkfpm Kinh Vũ đ
pbrwâ
dkfpm toạc hê
ozat́t lơ
tlyýp lụa đ
pbrwỏ này tơ
tlyýi lơ
tlyýp lụa đ
pbrwỏ khác, tô
vekýc đ
pbrwô
vekỵ hơ
tlyyi châ
dkfp̣m đ
pbrwi, như
tobcng khí thê
ozat́ khô
vekyng hê
ozat̀ sút giảm, xem ra hai ngư
tobcơ
tlyỳi đ
pbrwang quyê
ozat́t phâ
dkfpn tranh sinh tư
tobc̉ thă
rcjb́ng bại.
"Cạch!"
Mô
vekỵt trâ
dkfp̣n hàn ý lư
tobcơ
tlyýt qua, Trảm Long Kiê
ozat́m như
tobc trúng tà, bị châ
dkfṕn đ
pbrwô
vekỵng dô
vekỵi lại. Lâ
dkfpm Kinh Vũ kinh hãi thâ
dkfṕt să
rcjb́c, giư
tobcơ
tlyyng mă
rcjb́t lê
ozatn nhìn, chỉ thâ
dkfṕy trong giâ
dkfpy lát, giư
tobc̃a gã và Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi đ
pbrwã kê
ozat́t thành mô
vekỵt bư
tobćc tư
tobcơ
tlyỳng bă
rcjbng, hàn khí ào ạt, Trảm Long Kiê
ozat́m uy thê
ozat́ kinh nhâ
dkfpn, mà khô
vekyng xô
vekyng nô
vekỷi qua bư
tobćc tư
tobcơ
tlyỳng bă
rcjbng đ
pbrwó. Tê
ozat̀ Hạo thì chă
rcjb̉ng biê
ozat́t tư
tobc̣ lúc nào đ
pbrwã vư
tobcơ
tlyỵt lê
ozatn trư
tobcơ
tlyýc, kéo gã lui lại ngoài mô
vekỵt trư
tobcơ
tlyỵng.
Ơ
tlyỷ mô
vekỵt bê
ozatn, Đ
tbtciê
ozat̀n Linh Nhi mă
rcjḅt mày tră
rcjb́ng nhơ
tlyỵt, Tô
veky Như
tobc chơ
tlyýp mă
rcjb́t đ
pbrwã lao ra ô
vekym con gái lại, rô
vekỳi lùi vê
ozat̀ bê
ozatn cạnh Đ
tbtciê
ozat̀n Bâ
dkfṕt Dịch.
Trong sảnh, hai thư
tobć tiê
ozatn gia pháp bảo chă
rcjb̉ng còn ai đ
pbrwiê
ozat̀u khiê
ozat̉n, tă
rcjb́t dâ
dkfp̀n hào quang, tư
tobc̣ đ
pbrwô
vekỵng bay vê
ozat̀ tay chủ nhâ
dkfpn.
Thủ Tĩnh Đ
tbtcư
tobcơ
tlyỳng, mô
vekỵt bâ
dkfp̀u tịch mịch.
**
*
Hê
ozat́t
Hê
ozat́t tâ
dkfp̣p 1
Alex chú:
1: Nhâ
dkfpn tài kiê
ozaṭt xuâ
dkfṕt: nguyê
ozatn vă
rcjbn dùng chư
tobc̃ Kiê
ozat̀u Sơ
tlyỷ 翹́楚 (Kiê
ozat̀u 翹́ đ
pbrwọc là qiào): đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc dùng trong câ
dkfpu 人中翹́楚, 交網而§現 Nhâ
dkfpn trung kiê
ozat̀u sơ
tlyỷ, giao võng nhi hiê
ozaṭn" Kiê
ozat̀u Sơ
tlyỷ ngâ
dkfp̀m chỉ mô
vekỵt thư
tobć gô
vekỹ tô
vekýt, nguyê
ozatn uỷ tư
tobc̀ Thi Kinh: 翘翘錯̀薪~,言刈其楚 Kiê
ozat̀u kiê
ozat̀u thác tâ
dkfpn, ngô
vekyn ngải kỳ sơ
tlyỷ. Ngư
tobcơ
tlyỳi đ
pbrwơ
tlyỳi sau hay dùng 人中翹́楚, 個中翹́楚, 行業翹́楚 đ
pbrwê
ozat̉ ví vơ
tlyýi nhâ
dkfpn tài kiê
ozaṭt xuâ
dkfṕt.
2: Đ
tbtcê
ozat̉ sót ngọc quý giư
tobc̃a lòng biê
ozat̉n khơ
tlyyi: nguyê
ozatn vă
rcjbn dùng bô
vekýn chư
tobc̃ 滄́海遺珠̀ thư
tobcơ
tlyyng hải di châ
dkfpu.
3: Gâ
dkfpn gà: nguyê
ozatn vă
rcjbn là chư
tobc̃ 鷄肋 Kê
ozat Lă
rcjḅc, chỉ mô
vekỵt sư
tobc̣ gì khô
vekyng có ý vị sâ
dkfpu xa. Còn viê
ozat́t là 雞肋
Kê
ozat lă
rcjḅc cô
vekyng danh 雞肋工名: chư
tobc̃ của Tào Tháo 曹操 (155-220) dùng khi đ
pbrwánh Hán Trung khô
vekyng đ
pbrwư
tobcơ
tlyỵc.
Tô
vekyi nghĩ là phâ
dkfp̀n chú này của bạn có vâ
dkfṕn đ
pbrwê
ozat̀( thiê
ozat́u dâ
dkfp̃n dă
rcjb́t). Nê
ozat́u ai đ
pbrwã đ
pbrwọc đ
pbrwê
ozat́n đ
pbrwiê
ozat̉n Tào Tháo chém Dư
tobcơ
tlyyng Tu thì sẽ hiê
ozat̉u râ
dkfṕt rõ ý vị (tô
vekyi dùng tư
tobc̀ của bạn) của tư
tobc̀ gâ
dkfpn gà. Gâ
dkfpn gà - nhai thì khó nhai mà bỏ đ
pbrwi thì phí.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.