Tru Tiên

Chương 130 : Truy tung

    trước sau   
   

Trơpvuc̀i sáng dâmdmq̀n.

Ngọn đfznnqhst́c cuôqhst́i cùng trong Thâmdmq́t Lý Đsoadôqhst̀ng đfznnã tăergh́t, chỉ còn sót lại chiêfcpv́c cán gôqhst̃ muôqhsṭi đfznnen bám đfznnâmdmq̀y. Pháp Tưemndơpvućng và nhưemnd̃ng ngưemndơpvuc̀i cùng đfznni tuy đfznnạo hạnh đfznnêfcpv̀u cao thâmdmqm nhưemndng vì đfznnã lao lưemnḍc suôqhst́t đfznnêfcpvm, trôqhstng ai cũng lôqhsṭ vẻ mêfcpṿt mỏi, vài đfznnêfcpṿ tưemnd̉ lơpvućp dưemndơpvući măergḥt mũi còn vưemndơpvucng đfznnâmdmq̀y bụi đfznnqhst́c.

Xung đfznnôqhsṭt rôqhst́t cuôqhsṭc cũng đfznnã lăergh́ng xuôqhst́ng, nhâmdmqn sĩ chính đfznnạo khôqhstng nói ra nhưemndng ai cũng thơpvuc̉ phào nhẹ nhõm, lúc này họ mơpvući có thơpvuc̀i gian nhìn ra xung quanh.

Nhưemnd̃ng ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu đfznnang nhìn đfznnoàn ngưemndơpvuc̀i đfznnêfcpv́n tưemnd̀ Trung Châmdmqu vơpvući căergḥp măergh́t đfznnâmdmq̀y nghi kỵ. Hiêfcpv̉n nhiêfcpvn, họ chăergh̉ng có cảm tình gì vơpvući mâmdmq́y ngưemndơpvuc̀i ngoại tôqhsṭc này măergḥc dù đfznnã đfznnưemndơpvuc̣c họ giúp đfznnơpvuc̃ râmdmq́t nhiêfcpv̀u.

Pháp Tưemndơpvućng cưemndơpvuc̀i gưemndơpvuc̣ng môqhsṭt tiêfcpv́ng, trong lòng cảm thâmdmq́y muôqhstn phâmdmq̀n oan ưemnd́c nhưemndng khôqhstng có cách gì đfznnêfcpv̉ giải thích, đfznnang đfznnịnh quay ngưemndơpvuc̀i phâmdmqn bua vơpvući các đfznnêfcpṿ tưemnd̉ chính đfznnạo thì đfznnám ngưemndơpvuc̀i Phâmdmq̀n Hưemndơpvucng Côqhst́c phía sau lại băergh́t đfznnâmdmq̀u nhôqhst́n nháo lêfcpvn. Pháp Tưemndơpvućng chôqhsṭt dạ nhìn ra thâmdmq́y Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách tưemnd̀ trêfcpvn khôqhstng bay xuôqhst́ng rôqhst̀i thong thả bưemndơpvućc đfznnêfcpv́n.


qhst́i hôqhstm trưemndơpvućc, ngưemndơpvuc̀i bỏ đfznni đfznnâmdmq̀u tiêfcpvn khiêfcpv́n tâmdmq́t cả mọi ngưemndơpvuc̀i phải ngơpvuc ngác chính là vị tiêfcpv̀n bôqhst́i của Phâmdmq̀n Hưemndơpvucng Côqhst́c này.

“Hưemnd̀”- môqhsṭt tiêfcpv́ng cưemndơpvuc̀i lạnh lùng vang lêfcpvn, chính là tưemnd̀ miêfcpṿng Lưemnd̃ Thuâmdmq̣n của Phâmdmq̀n Hưemndơpvucng Côqhst́c - “Sưemnd huynh, huynh đfznnêfcpv́n sơpvućm thâmdmq̣t!”

ergḥt Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách khôqhstng biêfcpv̉u lôqhsṭ gì nhưemndng đfznnôqhsti châmdmqn mày trĩu xuôqhst́ng, thoáng hiêfcpṿn nét ưemndu tưemnd. Ôqagqng ta khôqhstng tơpvući chôqhst̃ Lưemnd̃ Thuâmdmq̣n mà tiêfcpv́n lêfcpvn vài bưemndơpvućc nhìn xung quanh, lăergh́c đfznnâmdmq̀u than môqhsṭt tiêfcpv́ng rôqhst̀i nói vơpvući Lý Tuâmdmqn: “Viêfcpṿc ơpvuc̉ đfznnâmdmqy cũng tạm ôqhst̉n rôqhst̀i, ngưemndơpvuc̀i cùng các sưemnd đfznnêfcpṿ quay vêfcpv̀ Côqhst́c trưemndơpvućc đfznni!”

Kỳ thưemnḍc, Lý Tuâmdmqn cũng đfznnâmdmq̀y tưemnd́c giâmdmq̣n và hoài nghi, chỉ muôqhst́n hỏi xem tôqhst́i hôqhstm qua vị sưemnd thúc này rôqhst́t cuôqhsṭc là đfznnã đfznni đfznnâmdmqu. Lúc đfznnó, nêfcpv́u Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách có măergḥt, viêfcpṿc đfznnôqhst́i phó vơpvući Quỷ Lêfcpṿ hăergh̉n sẽ khôqhstng khó khăerghn đfznnêfcpv́n thêfcpv́, và cũng chăergh̉ng xảy ra bao nhiêfcpvu phiêfcpv̀n phưemnd́c vơpvući nhưemnd̃ng cưemndmdmqn Miêfcpvu Tôqhsṭc kia. Lòng nghĩ vâmdmq̣y, nhưemndng y lại khôqhstng dám đfznnăergh́c tôqhsṭi vơpvući vị tiêfcpv̀n bôqhst́i có vị trí thưemnd́ hai trong côqhst́c, chỉ đfznnưemnd́ng sau Vâmdmqn Dịch Lam, cho nêfcpvn chỉ dám “vâmdmqng” môqhsṭt tiêfcpv́ng đfznnáp lại.

emnd̃ Thuâmdmq̣n đfznnưemnd́ng bêfcpvn, hỏi vơpvući vẻ phâmdmq̃n nôqhsṭ: “Huynh có ý gì vâmdmq̣y? Hôqhstm qua đfznnã môqhsṭt mình bỏ đfznni khôqhstng thâmdmq́y tăerghm hơpvuci, hôqhstm nay vưemnd̀a vêfcpv̀ đfznnã ra lêfcpṿnh mọi ngưemndơpvuc̀i phải thêfcpv́ này phải thêfcpv́ kia!”

Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách đfznnáp: “Tôqhst́i qua ta găergḥp phải chuyêfcpṿn ngoài ý muôqhst́n, vêfcpv̀ đfznnôqhsṭng ta sẽ nói tỉ mỉ vơpvući đfznnêfcpṿ.”

emnd̃ Thuâmdmq̣n ý nhưemnd còn muôqhst́n nói thêfcpvm, Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách thâmdmq́y vâmdmq̣y tỏ ra râmdmq́t khó chịu, khoát tay vẻ tưemnd́c giâmdmq̣n: “Lão Tưemnd́, đfznnêfcpv̉ sau hãy nói!”

Thâmdmq́y Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách tỏ ra nghiêfcpvm trọng, Lưemnd̃ Thuâmdmq̣n cũng khôqhstng dám phản đfznnôqhst́i nưemnd̃a. Lý Tuâmdmqn ngâmdmq̀n ngưemnd̀ môqhsṭt lát rôqhst̀i hỏi Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách: “Sưemnd thúc, còn Cưemnd̉u Vĩ Thiêfcpvn Hôqhst̀, sau khi chúng ta quay vêfcpv̀...”, Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách lăergh́c đfznnâmdmq̀u: “Viêfcpṿc của Cưemnd̉u Vĩ Thiêfcpvn Hôqhst̀ khôqhstng câmdmq̀n vôqhsṭi, chúng ta vêfcpv̀ rôqhst̀i hãy bàn tiêfcpv́p.”

Lý Tuâmdmqn bâmdmq́t đfznnăergh́c dĩ vâmdmqng dạ rôqhst̀i dâmdmq̃n chúng đfznnêfcpṿ tưemnd̉ Phâmdmq̀n Hưemndơpvucng Côqhst́c dơpvuc̀i đfznni. Bâmdmq́t giác ngoái đfznnâmdmq̀u lại, hăergh́n thâmdmq́y Lục Tuyêfcpv́t Kỳ đfznnang đfznnưemnd́ng phía xa cùng vơpvući Pháp Tưemndơpvućng. Mỹ nhâmdmqn trong trang phục trăergh́ng trưemndơpvućc sau vâmdmq̃n lạnh nhưemnderghng tuyêfcpv́t, đfznnêfcpv́n liêfcpv́c qua phía y cũng khôqhstng đfznnưemndơpvuc̣c lâmdmq́y môqhsṭt lâmdmq̀n. Lý Tuâmdmqn thâmdmq̀m thơpvuc̉ dài, trong lòng dâmdmqng lêfcpvn môqhsṭt nôqhst̃i hơpvuc̀n khó tả, nhưemndng vâmdmq̃n phải châmdmq̀m châmdmq̣m bưemndơpvućc đfznni.

Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách than môqhsṭt tiêfcpv́ng rôqhst̀i quay lại chăergh́p tay nói vơpvući Pháp Tưemndơpvućng và Lục Tuyêfcpv́t Kỳ: “Hai vị đfznnã ra sưemnd́c trơpvuc̣ giúp bỉ côqhst́c, tại hạ quả thưemnḍc vôqhst cùng cảm kích.”

Cả Pháp Tưemndơpvućng lâmdmq̃n Lục Tuyêfcpv́t Kỳ đfznnêfcpv̀u vôqhsṭi vàng đfznnáp lêfcpṽ. Pháp Tưemndơpvućng cưemndơpvuc̀i nói: “Thưemndơpvuc̣ng Quan sưemnd thúc khách sáo quá, Thanh Vâmdmqn, Thiêfcpvn Âmycim và Phâmdmq̀n Hưemndơpvucng Côqhst́c vôqhst́n là chính đfznnạo môqhsṭt nhà, trưemndơpvuc̣ng nghĩa tưemndơpvucng trơpvuc̣, đfznnó là viêfcpṿc đfznnưemndơpvucng nhiêfcpvn phải làm. Hình nhưemnd thâmdmq̀n săergh́c sưemnd thúc khôqhstng đfznnưemndơpvuc̣c tôqhst́t, khôqhstng biêfcpv́t tôqhst́i qua đfznnã xảy ra chuyêfcpṿn gì?”, nói rôqhst̀i ngưemndơpvućc măergh́t nhìn Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách, miêfcpṿng hơpvuci mỉm cưemndơpvuc̀i, đfznnfcpṿu bôqhsṭ khôqhstng hăergh̉n là tưemnd̀ bi, nhưemndng đfznnúng là phong thái của môqhsṭt cao tăerghng Phâmdmq̣t môqhstn.

Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách “hưemnd̀” thâmdmq̀m trong lòng nhưemndng trêfcpvn măergḥt lại nơpvuc̉ nụ cưemndơpvuc̀i râmdmq́t cảm kích, đfznnáp: “Cũng chăergh̉ng có gì to tát, chỉ là lão phu găergḥp mâmdmq́y têfcpvn tiêfcpv̉u mao tăergḥc làm phí mâmdmq́t môqhsṭt chút thơpvuc̀i gian thôqhsti. Mọi viêfcpṿc lúc này đfznnã căerghn bản đfznnâmdmqu vào đfznnâmdmq́y nêfcpvn qủa thâmdmq̣t khôqhstng dám làm phiêfcpv̀n thêfcpvm hai vị, giơpvuc̀ lão phu kính mơpvuc̀i hai vị thưemndơpvuc̣ng sơpvucn. Sau này có cơpvucqhsṭi lão phu nhâmdmq́t đfznnịnh cùng Côqhst́c chủ Vâmdmqn sưemnd huynh lêfcpvn núi bái Phâmdmq̣t.”

Pháp Tưemndơpvućng và Lục Tuyêfcpv́t Kỳ nhìn nhau. Bọn họ đfznnêfcpv̀u là các nhâmdmqn vâmdmq̣t tinh thôqhstng, làm sao lại khôqhstng nhâmdmq̣n ra sưemnḍ nguỵ biêfcpṿn trong nhưemnd̃ng lơpvuc̀i của Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách. Trêfcpvn đfznnơpvuc̀i này, nhưemnd̃ng têfcpvn sơpvucn tăergḥc, mao tăergḥc dám gâmdmqy sưemnḍ vơpvući ôqhstng ta e răergh̀ng trăerghm năerghm nưemnd̃a cũng chưemnda sinh ra. Biêfcpv́t vâmdmq̣y nhưemndng hai ngưemndơpvuc̀i cũng khôqhstng thêfcpv̉ phản bác vị tiêfcpv̀n bôqhst́i đfznnưemnd́c vao vọng trọng này, nêfcpvn chỉ có thêfcpv̉ đfznnáp lêfcpṽ vẻ râmdmq́t thôqhstng cảm.


Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách còn nói thêfcpvm vài câmdmqu khách sáo rôqhst̀i mơpvući quay ngưemndơpvuc̀i bưemndơpvućc đfznni.

Nhìn theo nhâmdmqn ảnh đfznnang khuâmdmq́t dâmdmq̀n của Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách, Lục Tuyêfcpv́t Kỳ nói vơpvući Pháp Tưemndơpvućng: “Tâmdmqm sưemnḍ ôqhstng ta râmdmq́t năergḥng nêfcpv̀”. Pháp Tưemndơpvućng mỉm cưemndơpvuc̀i đfznnáp: “Đsoadúng vâmdmq̣y, khôqhstng biêfcpv́t tôqhst́i qua Thưemndơpvuc̣ng Quan sưemnd thúc rôqhst́t cuôqhsṭc đfznnã găergḥp phải chuyêfcpṿn gì...”, nói đfznnêfcpv́n đfznnâmdmqy Pháp Tưemndơpvućng dưemnd̀ng lại, có ý chơpvuc̀ Lục Tuyêfcpv́t Kỳ hưemndơpvuc̉ng ưemnd́ng, nhưemndng nàng lại trơpvuc̉ vêfcpv̀ vẻ lạnh lùng côqhst́ hưemnd̃u, khôqhstng lý gì đfznnêfcpv́n thái đfznnôqhsṭ của Pháp Tưemndơpvućng.

Trong chôqhst́c lát, Lục Tuyêfcpv́t Kỳ dưemndơpvuc̀ng nhưemnd đfznnã chìm vào cảnh giơpvući khác. Đsoadôqhsti măergh́t nhìn nhưemnd hút vêfcpv̀ phía xa, biêfcpv̉u tình trêfcpvn khuôqhstn măergḥt vưemnd̀a trâmdmq̀m lăergh́ng vưemnd̀a phưemnd́c tạp. Tâmdmqm sưemnḍ trong lòng nàng lúc này có vẻ còn năergḥng nêfcpv̀ hơpvucn cả Thưemndơpvuc̣ng Quan Sách.

Mỹ nhâmdmqn áo trăergh́ng rôqhst́t cuôqhsṭc đfznnang suy tưemnd đfznnfcpv̀u gì?

Pháp Tưemndơpvucng lúng túng thâmdmq́p giọng: “A di đfznnà phâmdmq̣t” rôqhst̀i cũng im lăergḥng.

٭ ٭ ٭

Trêfcpvn núi.

Tiêfcpv̉u Bạch đfznnang dìu Quỷ Lêfcpṿ hưemndơpvućng vêfcpv̀ phía Thâmdmq́t Lý Đsoadôqhst̀ng. Thâmdmq́p thoáng bóng hai cao thủ Trung Nguyêfcpvn cuôqhst́i cùng bay lêfcpvn cao rôqhst̀i dâmdmq̀n khuâmdmq́t hăergh̉n.

“Họ đfznni cả rôqhst̀i”, Tiêfcpv̉u Bạch cưemndơpvuc̀i nói.

Quỷ Lêfcpṿ thâmdmqu liêfcpṽm ánh măergh́t, thơpvuc̉ dài nói vơpvući Tiêfcpv̉u Bạch: “Chúng ta xuôqhst́ng thôqhsti”.

Tiêfcpv̉u Bạch gâmdmq̣t đfznnâmdmq̀u, nhìn Quỷ Lêfcpṿ nhẹ giọng: “Hay chúng ta hãy nghỉ môqhsṭt lát, vêfcpv́t thưemndơpvucng của ngưemndơpvuc̀i lại đfznnang chảy máu kìa!”. Quỷ Lêfcpṿ lăergh́c đfznnâmdmq̀u: “Khôqhstng sao, viêfcpṿc quan trọng bâmdmqy giơpvuc̀ là phải tìm băergh̀ng đfznnưemndơpvuc̣c Đsoadại Vu Sưemnd”, nói rôqhst̀i tưemnḍ mình gưemndơpvuc̣ng đfznnưemnd́ng lêfcpvn.

“Chít chít chít chít” môqhsṭt chuôqhst̃i âmdmqm thanh chói tai nhưemndng râmdmq́t quen thuôqhsṭc vang đfznnêfcpv́n. Tiêfcpv̉u Hôqhsti tưemnd̀ bêfcpvn cạnh vụt ra rôqhst̀i nhảy phăergh́t lêfcpvn vai Quỷ Lêfcpṿ. Con khỉ này dưemndơpvuc̀ng nhưemnd chỉ vưemnd̀a mơpvući tỉnh lại sau trâmdmq̣n say tuý luý đfznnêfcpvm qua, tuy còn hơpvuci lăergh́c lưemnd nhưemndng thâmdmq̀n săergh́c đfznnã tưemndơpvuci tăergh́n, miêfcpṿng lại chúm chím cưemndơpvuc̀i.

Tiêfcpv̉u Bạch đfznnưemnd́ng lêfcpvn bưemndơpvućc lại gâmdmq̀n Tiêfcpv̉u Hôqhsti nói: “Cưemndơpvuc̀i cái gì? Đsoadôqhst̀ ngôqhst́c nhà ngưemndơpvuci có biêfcpv́t đfznnêfcpvm qua chủ nhâmdmqn găergḥp nạn khôqhstng?”


“Khè!!!”

Tiêfcpv̉u Hôqhsti hét nhỏ vẻ tưemnd́c giâmdmq̣n rôqhst̀i tỏ ra râmdmq́t hung dưemnd̃, nhe hàm răerghng săergh́c nhọn ra hau háu nhìn xung quanh, hai năergh́m đfznnâmdmq́m khua khoăergh́ng lăergh́c lăergh́c nhưemnd khiêfcpvu chiêfcpv́n vơpvući Tiêfcpv̉u Bạch.

Tiêfcpv̉u Bạch “hưemnd” môqhsṭt tiêfcpv́ng, quay đfznni: “Khôqhstng thèm nói vơpvući ngưemndơpvuci nưemnd̃a!”

Tiêfcpv̉u Hôqhsti lưemndơpvuc̀m Tiêfcpv̉u Bạch môqhsṭt cái, “chít chít” hai tiêfcpv́ng rôqhst̀i ngôqhst̀i khom lại tỏ ra khôqhstng thèm lý gì tơpvući Tiêfcpv̉u Bạch, châmdmqn bâmdmq́u chăergḥt lâmdmq́y vai chủ nhâmdmqn Quỷ Lêfcpṿ.

Quỷ Lêfcpṿ khôqhstng nói gì, giơpvuc tay xoa xoa đfznnâmdmq̀u Tiêfcpv̉u Hôqhsti rôqhst̀i lâmdmq̀n bưemndơpvućc đfznni xuôqhst́ng núi. Tiêfcpv̉u Hôqhsti ngoảnh đfznnâmdmq̀u lại vẻ râmdmq́t đfznnăergh́c ý, thè lưemndơpvuc̃i ra trêfcpvu Tiêfcpv̉u Bạch.

Tiêfcpv̉u Bạch gưemndơpvuc̣ng cưemndơpvuc̀i môqhsṭt tiêfcpv́ng rôqhst̀i châmdmq̀m châmdmq̣m bưemndơpvućc theo, vưemnd̀a đfznni vưemnd̀a lâmdmq̀m bâmdmq̀m: “Thơpvuc̀i thêfcpv́ đfznnảo đfznnfcpvn, đfznnêfcpv́n khỉ bâmdmqy giơpvuc̀ cũng trơpvuc̉ thành nhưemndmdmq̣y (!)”

Họ dâmdmq̀n tiêfcpv́n vào Thâmdmq́t Lý Đsoadôqhst̀ng, đfznnám ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu tại đfznnâmdmqy đfznnêfcpv̀u nhìn hai ngưemndơpvuc̀i vơpvući ánh măergh́t phâmdmq̃n hâmdmq̣n. Khôqhstng ít ngưemndơpvuc̀i tôqhst́i qua đfznnã mục kích bôqhsṭ dạng cuôqhst̀ng ma dục huyêfcpv́t của Quỷ Lêfcpṿ, bâmdmqy giơpvuc̀ găergḥp lại hăergh́n, nôqhst̃i sơpvuc̣ lại càng tăerghng lêfcpvn.

Tiêfcpv̉u Bạch thâmdmq́y Quỷ Lêfcpṿ bưemndơpvućc đfznni khó khăerghn, liêfcpv̀n vôqhsṭi bưemndơpvućc đfznnêfcpv́n đfznnưemnda tay đfznnơpvuc̃ lâmdmq́y hăergh́n. Quỷ Lêfcpṿ đfznnang đfznnịnh gạt ra, thì nàng ghé tai hăergh́n nói nhỏ: “Trôqhstng tình hình này, chỉ e mâmdmq́y ngưemndơpvuc̀i ơpvuc̉ đfznnâmdmqy khôqhstng cho chúng ta vào găergḥp Đsoadại Vu Sưemnd.”

Quỷ Lêfcpṿ tính nêfcpv́t cưemndơpvucng cưemndơpvuc̀ng, vôqhst́n khôqhstng đfznnêfcpv̉ ai dìu đfznnơpvuc̃ bao giơpvuc̀, đfznnang đfznnịnh gạt Tiêfcpv̉u Bạch ra, nghe mâmdmq́y lơpvuc̀i này cũng chôqhsṭt dạ dưemnd̀ng lại, nhìn theo Tiêfcpv̉u Bạch. Nơpvuci họ đfznnịnh đfznnêfcpv́n là Têfcpv́ Đsoadàn của ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu, bâmdmqy giơpvuc̀ đfznnang có đfznnêfcpv́n mưemndơpvuc̀i mâmdmq́y thanh niêfcpvn tráng kiêfcpṿn đfznnưemnd́ng chăergh́n, thái đfznnôqhsṭ đfznnêfcpv̀u khôqhstng hêfcpv̀ thiêfcpṿn cảm, có ngưemndơpvuc̀i còn rút dao ra thêfcpv́ thủ nhưemndergh́p đfznnôqhst́i đfznnâmdmq̀u vơpvući kẻ đfznnại thù.

Tiêfcpv̉u Bạch nhìn hăergh́n, giọng lo âmdmqu: “Nhơpvuc̃ ra mâmdmq́y ngưemndơpvuc̀i này khôqhstng cho chúng ta đfznni qua thì sao?”

Quỷ Lêfcpṿ vâmdmq̃n lăergḥng lẽ bưemndơpvućc lêfcpvn phía trưemndơpvućc.

Chú khỉ Tiêfcpv̉u Hôqhsti trêfcpvn vai hăergh́n nhìn ngưemndơpvuc̣c nhìn xuôqhsti tỏ vẻ vôqhst cùng ngạc nhiêfcpvn, chưemnd̀ng nhưemnd nó khôqhstng thêfcpv̉ hiêfcpv̉u đfznnưemndơpvuc̣c tại sao mơpvući qua môqhsṭt đfznnêfcpvm mà mọi thưemnd́ ơpvuc̉ đfznnâmdmqy lại thay đfznnôqhst̉i đfznnêfcpv́n nhưemndmdmq̣y.

Khoảng cách hai bêfcpvn môqhst̃i lúc môqhsṭt gâmdmq̀n. Đsoadúng nhưemnd Tiêfcpv̉u Bạch lo lăergh́ng, nhưemnd̃ng chiêfcpv́n binh ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu khôqhstng hêfcpv̀ có ý nhưemndơpvuc̀ng đfznnưemndơpvuc̀ng. Họ đfznnưemnd́ng chăergḥn kín lôqhst́i đfznni dâmdmq̃n đfznnêfcpv́n Têfcpv́ Đsoadàn, lâmdmq̀n lưemndơpvuc̣t rút dao câmdmq̀m lăerghm lăerghm trong tay, ánh măergh́t gưemndơpvuc̀m gưemndơpvuc̀m đfznnâmdmq̀y đfznnịch ý.


Quỷ Lêfcpṿ mím chăergḥt môqhsti, ánh măergh́t thóang qua chút thâmdmq́t vọng lâmdmq̃n phâmdmqn vâmdmqn. Đsoadôqhst́i phó vơpvući nhưemnd̃ng ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu này quả là chuyêfcpṿn trơpvuc̉ bàn tay, nhưemndng nêfcpv́u sát thưemndơpvucng họ thì làm sao găergḥp đfznnưemndơpvuc̣c Đsoadại Vu Sưemnd, làm sao thuyêfcpv́t phục ôqhstng ta đfznnfcpv̀u trị cho Bích Dao?

ergh́n hít sâmdmqu môqhsṭt hơpvuci rôqhst̀i nhẹ nhàng nói: “Chúng tôqhsti muôqhst́n câmdmq̀u kiêfcpv́n Đsoadại Vu Sưemnd.”

Nhưemnd̃ng ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu kia khôqhstng biêfcpv́t là khôqhstng hiêfcpv̉u hay khôqhstng muôqhst́n hiêfcpv̉u mà đfznnêfcpv̀u đfznnôqhst̀ng loạt im lăergḥng. Thái đfznnôqhsṭ này, ngay cả Tiêfcpv̉u Bạch cũng phải cau mày khó chịu.

Đsoadúng lúc đfznnó, tiêfcpv́ng của Tôqhsṭc trưemndơpvuc̉ng Đsoadôqhst̀ Ma Côqhst́t vọng đfznnêfcpv́n tưemnd̀ sau lưemndng nhưemnd̃ng tráng sĩ kia:” Đsoadại Vu Sưemnd bị thưemndơpvucng khôqhstng thêfcpv̉ tiêfcpv́p khách, mơpvuc̀i hai vị quay vêfcpv̀ cho!”

Đsoadám chiêfcpv́n binh ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu tránh sang môqhsṭt bêfcpvn, Đsoadôqhst̀ Ma Côqhst́t châmdmq̣m rãi bưemndơpvućc ra, nét măergḥt vôqhst cùng lạnh lùng. Trang phục ôqhstng ta còn vưemndơpvucng dâmdmq́u máu, hăergh̉n là tôqhst́i qua đfznnã chịu khôqhst̉ đfznnâmdmq̀u khôqhstng ít.

Quỷ Lêfcpṿ trâmdmq̀m lăergh́ng môqhsṭt lát rôqhst̀i hỏi: “Đsoadại Vu Sưemnd khôqhstng sao chưemnd́?”

Đsoadôqhst̀ Ma Côqhst́t cưemndơpvuc̀i lạnh: “Nhơpvuc̀ phúc khí hai vị, Đsoadại Vu Sưemndmdmq̃n sôqhst́ng”.

Quỷ Lêfcpṿ thơpvuc̉ phào môqhsṭt hơpvuci, Tiêfcpv̉u Bạch trái lại mím môqhsti tỏ ra khó chịu: “Viêfcpṿc Đsoadại Vu Sưemnd bị thưemndơpvucng, quả thâmdmq̣t chăergh̉ng liêfcpvn quan gì đfznnêfcpv́n chúng tôqhsti, sao ngài lại tưemnd́c giâmdmq̣n sang cả chúng tôqhsti vâmdmq̣y?”

Đsoadôqhst̀ Ma Côqhst́t tưemnd̀ hôqhstm qua đfznnang phải nén nôqhst̃i bưemnḍc bôqhsṭi trong lòng. Sơpvuc̉ dĩ ôqhstng ta còn nhẹ giọng vơpvući hai ngưemndơpvuc̀i Trung Nguyêfcpvn này là vì tôqhst́i hôqhstm trưemndơpvućc họ quả khôqhstng hêfcpv̀ sát hại ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu, còn cưemnd́u môqhsṭt đfznnưemnd́a trẻ trong tôqhsṭc thoát chêfcpv́t. Nhưemndng nghe mâmdmq́y lơpvuc̀i lạnh nhạt của Tiêfcpv̉u Bạch, uâmdmq́t khí trong lòng lại trào lêfcpvn, ôqhstng ta năergh́m tay trưemnd̀ng măergh́t nhưemndergh́p sưemnd̉a nôqhst̉i khùng vâmdmq̣y.

Đsoadúng lúc đfznnó chơpvuc̣t vang lêfcpvn tiêfcpv́ng bưemndơpvućc châmdmqn vôqhsṭi vàng tưemnd̀ đfznnăergh̀ng xa truyêfcpv̀n lại. Môqhsṭt Vu Sưemnd trẻ chạy tưemnd̀ trêfcpvn núi xuôqhst́ng, nhìn thăerghm dò Quỷ Lêfcpṿ và Tiêfcpv̉u Bạch môqhsṭt lát rôqhst̀i ghé tai nói nhỏ vơpvući Đsoadôqhst̀ Ma Côqhst́t, ôqhstng ta giâmdmq̣t mình hỏi lại băergh̀ng tiêfcpv́ng Miêfcpvu. Thâmdmq́y ngưemndơpvuc̀i này gâmdmq̣t đfznnâmdmq̀u, Đsoadôqhst̀ Ma Côqhst́t mơpvući thơpvuc̉ dài quay lại Quỷ Lêfcpṿ: “Đsoadại Vu Sưemnd muôqhst́n găergḥp hai vị, mơpvuc̀i hai vị đfznni theo vị tiêfcpv̉u Vu Sưemnd này!”

Quỷ Lêfcpṿ, Tiêfcpv̉u Bạch đfznnêfcpv̀u ngạc nhiêfcpvn. Tiêfcpv̉u Bạch chau mày nghĩ thâmdmq̀m: “Làm sao Đsoadại Vu Sưemnd lại biêfcpv́t ta đfznnang ơpvuc̉ dưemndơpvući núi?” Quỷ Lêfcpṿ ngưemndơpvuc̣c lại chỉ hoan hỉ cho răergh̀ng vị Thâmdmq̀n nhâmdmqn này của ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu mà cho găergḥp măergḥt có nghĩa đfznnã đfznnôqhst̀ng ý chưemnd̃a chạy cho Bích Dao.

Hai ngưemndơpvuc̀i theo tiêfcpv̉u Vu Sưemndemndơpvućc xuyêfcpvn qua đfznnám ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu hưemndơpvućng lêfcpvn núi. Đsoadám chiêfcpv́n binh Miêfcpvu tôqhsṭc nhìn nhau vẻ khó hiêfcpv̉u lâmdmq̃n khó chịu, nhưemndng vì Đsoadại Vu sưemnd đfznnã có lêfcpṿnh nêfcpvn khôqhstng ai dám ngăerghn trơpvuc̉ họ. Quỷ Lêfcpṿ và Tiêfcpv̉u Bạch vưemnd̀a bưemndơpvućc qua, môqhsṭt ngưemndơpvuc̀i Miêfcpvu lêfcpvn tiêfcpv́ng oang oang nói gì đfznnó vơpvući Đsoadôqhst̀ Ma Côqhst́t, nhưemnd̃ng ngưemndơpvuc̀i còn lại cũng nhao nhao hưemndơpvuc̉ng ưemnd́ng theo, hăergh̉n là họ râmdmq́t bâmdmq́t bình vì hai kẻ ngọai tôqhsṭc tàn ác kia đfznnưemndơpvuc̣c phép bưemndơpvućc vào Têfcpv́ Đsoadàn.

Đsoadôqhst̀ Ma Côqhst́t hăergh̉n cũng khôqhstng dêfcpṽ chịu gì nhưemndng thâmdmqn là tôqhsṭc trưemndơpvuc̉ng, cũng phải lêfcpvn tiêfcpv́ng măergh́ng họ vài câmdmqu. Lát sau, tiêfcpv́ng lao xao cũng lăergh́ng dâmdmq̀n.


Quỷ Lêfcpṿ, Tiêfcpv̉u Bạch theo vị tiêfcpv̉u Vu Sưemndpvući gâmdmq̀n bình đfznnài phía trưemndơpvućc Têfcpv́ Đsoadàn. Hai ngưemndơpvuc̀i đfznnêfcpv̀u nhâmdmq̣n ra phiêfcpv́n thạch lơpvućn măergḥt trưemndơpvućc Têfcpv́ Đsoadàn đfznnã rạn ra hàng trăerghm vêfcpv́t nưemnd́t nhỏ. Tảng đfznná nơpvuci Đsoadại Vu Sưemnd đfznnưemnd́ng tôqhst́i qua thâmdmq̣m chí còn bị vơpvuc̃ vụn thành bôqhsṭt.

Hai ngưemndơpvuc̀i bâmdmq́t giác nhìn nhau. Tiêfcpv̉u Bạch khôqhstng coi chuyêfcpṿn này có gì đfznnăergḥc biêfcpṿt, Quỷ Lêfcpṿ trái lại có chút xao đfznnôqhsṭng.

Vùng biêfcpvn thùy Nam Cưemndơpvucng này tưemnd̀ trưemndơpvućc tơpvući nay chưemnda bao giơpvuc̀ lọt vào măergh́t các môqhstn phái Trung Nguyêfcpvn. Chăergh̉ng nhưemnd̃ng nhâmdmqn sĩ chính đfznnạo xem thưemndơpvuc̀ng mà ngay cả Ma Giáo cũng khôqhstng đfznnêfcpv̉ ý tơpvući. Nhưemndng lâmdmq̀n này tâmdmq̣n măergh́t nhìn thâmdmq́y sưemnḍ lơpvuc̣i hại khôqhstn lưemndơpvuc̀ng của Vu thuâmdmq̣t Nam Cưemndơpvucng, quả thâmdmq̣t khôqhstng thêfcpv̉ coi thưemndơpvuc̀ng nhưemnd trưemndơpvućc.

Vị tiêfcpv̉u Vu Sưemnd đfznnăergh̀ng trưemndơpvućc bôqhst̃ng hú lêfcpvn môqhsṭt tràng tiêfcpv́ng Miêfcpvu nhưemnd đfznnêfcpv̉ báo hiêfcpṿu. Quỷ Lêfcpṿ, Tiêfcpv̉u Bạch vôqhsṭi vàng bưemndơpvućc gâmdmq̀n.

fcpv́ Đsoadàn sâmdmqu thăerghm thăergh̉m, tôqhst́i mơpvuc̀ mơpvuc̀ nhưemndqhsṭt hâmdmq̀m sâmdmqu vôqhstmdmq̣n, nuôqhst́t chưemnd̉ng bóng dáng cả ba ngưemndơpvuc̀i.

٭ ٭ ٭

Nam Cưemndơpvucng là môqhsṭt dải hoang sơpvucn đfznnôqhst̀ sôqhsṭ, núi cao ngang trơpvuc̀i, vưemnḍc sâmdmqu khôqhstng đfznnáy. Nơpvuci đfznnâmdmqy, quanh năerghm khôqhstng có ánh sáng măergḥt trơpvuc̀i, mâmdmqy đfznnen bao phủ, bạo phong rú rít chói tai. Nhưemnd̃ng năerghm mâmdmq́t mùa đfznnói kém, có vài thưemndơpvuc̀ng dâmdmqn cũng liêfcpv̀u mình lêfcpvn núi kiêfcpv́m vâmdmq̣t thưemnḍc cho gia đfznnình, nhưemndng môqhsṭt đfznni đfznnêfcpv̀u khôqhstng trơpvuc̉ lại.

Ngũ tôqhsṭc Miêfcpvu nhâmdmqn tại Nam cưemndơpvucng, tưemnd̀ râmdmq́t lâmdmqu đfznnã lưemndu truyêfcpv̀n lơpvuc̀i răerghn tuyêfcpṿt đfznnôqhst́i khôqhstng đfznnưemndơpvuc̣c lai vãng răergḥng hung sơpvucn đfznnó. Bơpvuc̉i đfznnâmdmqy là nơpvuci cưemnd trú của têfcpvn Quỷ Vưemndơpvucng tàn bạo và các tôqhsṭc quái nhâmdmqn thuôqhsṭc hạ của hăergh́n ta.

Giơpvući lêfcpṿnh này đfznnưemndơpvuc̣c truyêfcpv̀n lại tưemnd̀ đfznnơpvuc̀i này qua đfznnơpvuc̀i khác. Thơpvuc̀i gian trôqhsti đfznni, mâmdmqy mù che kín răergḥng hung sơpvucn cũng nhưemnd phủ thêfcpvm bưemnd́c màn lêfcpvn nhưemnd̃ng truyêfcpv̀n thuyêfcpv́t tà quái. Mưemndơpvuc̀i vạn dăergḥm núi non phía Nam này vì thêfcpv́ càng trơpvuc̉ nêfcpvn thâmdmq̀n bí khôqhstn lưemndơpvuc̀ng.

Núi non văergh́ng lăergḥng âmdmqm u, huyêfcpṿt đfznnôqhsṭng năergh̀m lưemndng chưemnd̀ng núi. Tưemnd̀ trong lòng đfznnôqhsṭng khôqhstng ngưemnd̀ng vọng ra nhưemnd̃ng âmdmqm thanh kỳ quái ghêfcpvpvuc̣n khiêfcpv́n ngưemndơpvuc̀i nghe thâmdmq́y phải dưemnḍng tóc gáy, ơpvućn lạnh toàn thâmdmqn. Theo truyêfcpv̀n thuyêfcpv́t Nam Cưemndơpvucng, đfznnó chính là tiêfcpv́ng gâmdmq̀m thét của Quỷ Vưemndơpvucng, tàn ác vôqhst tỉ, hung bạo muôqhstn phâmdmq̀n.

Sáng nay, trưemndơpvućc của đfznnôqhsṭng đfznnôqhsṭt nhiêfcpvn xuâmdmq́t hiêfcpṿn bóng ngưemndơpvuc̀i, Vu Yêfcpvu.

Vu Yêfcpvu toàn thâmdmqn màu đfznnen, trôqhstng nhưemnd ma quỷ hiêfcpṿn hình. Trơpvuc̀i lúc này đfznnã sáng rõ nhưemndng xung quanh ngưemndơpvuc̀i này, bóng tôqhst́i dưemndơpvuc̀ng nhưemndmdmq̃n bao trùm.

emndơpvućc châmdmq̀m châmdmq̣m sau ôqhstng ta là môqhsṭt con thú khôqhst̉ng lôqhst̀, nhưemnd̃ng móng vuôqhst́t săergh́c nhọn căergh́m sâmdmqu vào nêfcpv̀n đfznnâmdmq́t theo môqhst̃i bưemndơpvućc đfznni. Cái lưemndng cong cong, trêfcpvn côqhst̉ là chiêfcpv́c đfznnâmdmq̀u khôqhst̉ng lôqhst̀. Nhìn qua có thêfcpv̉ tưemndơpvuc̉ng nó là con Thâmdmq̀n Long trong truyêfcpv̀n thuyêfcpv́t Trung Thôqhst̉, nhưemndng quan sát kỹ thì thâmdmq́y đfznnâmdmqy hăergh̉n là môqhsṭt con bạo thú. Cái mõm ngoác to đfznnỏ màu máu, hàm răerghng săergh́c nhọn, đfznnôqhsti măergh́t luôqhstn phát ra nhưemnd̃ng ánh quang hung ác, tưemnd thêfcpv́ lúc nào cũng săergh̃n sàng chôqhst̀m lêfcpvn vôqhst̀ môqhst̀i, dưemndơpvuc̀ng nhưemnd chỉ câmdmq̀n nhìn thâmdmq́y ngưemndơpvuc̀i là sẽ xôqhstng ra nuôqhst́t chưemnd̉ng.

Vu Yêfcpvu đfznnưemnd̀ng phía trưemndơpvućc ác thú, chỉ cao chưemnda đfznnêfcpv́n môqhsṭt phâmdmq̀n ba. Vâmdmq̣y mà khôqhstng hiêfcpv̉u vì sao con vâmdmq̣t lại tỏ ra râmdmq́t cung kính ngưemndơpvuc̀i măergḥc đfznnôqhst̀ đfznnen này.

Dáng vẻ Vu Yêfcpvu tỏ ra thâmdmq̣p phâmdmq̀n thâmdmq̣n trọng. Ôqagqng ta câmdmq̉n thâmdmq̣n nhìn xung quanh, thâmdmq́y khôqhstng có ai mơpvući quay lại gâmdmq̣t đfznnâmdmq̀u vơpvući Ác Long: “Vêfcpv̀ thôqhsti!”

emnd̀ sâmdmqu trong côqhst̉ họng con thú phát ra nhưemnd̃ng âmdmqm thanh nhưemnd biêfcpv̉u lôqhsṭ sưemnḍ đfznnôqhst̀ng ý. Chỉ là, khi phát ra miêfcpṿng thì nhưemnd̃ng tiêfcpv́ng âmdmq́y đfznnã trơpvuc̉ thành nhưemnd tiêfcpv́ng gâmdmq̀m đfznninh tai nhưemnd́c óc. Ngưemndơpvuc̀i khác hăergh̉n đfznnã chêfcpv́t ngâmdmq́t vì khiêfcpv́p đfznnảm, nhưemndng Vu Yêfcpvu vâmdmq̃n thản nhiêfcpvn nhưemnd khôqhstng, hăergh̉n là đfznnã quá quen vơpvući phản ưemnd́ng nhưemndmdmq̣y của ác thú.

Ác Long đfznnang chuâmdmq̉n bị bưemndơpvućc đfznni thì đfznnôqhsṭt ngôqhsṭt dưemnd̀ng lại, gâmdmq̀m lêfcpvn môqhsṭt tiêfcpv́ng đfznninh tai nhưemnd́c óc nhưemnd cảm thâmdmq́y đfznnfcpv̀u gì đfznnó bâmdmq́t thưemndơpvuc̀ng. Rôqhst̀i nó đfznnưemnd́ng yêfcpvn, nghe ngóng xung quanh vơpvući dáng vẻ cảnh giác, cái mũi khôqhst̉ng lôqhst̀ khôqhstng ngưemnd̀ng ngưemnd̉i ngưemnd̉i dò xét xung quanh. Nhưemndng hoang sơpvucn vâmdmq̃n lăergḥng im tịch mịch, khôqhstng thêfcpv̉ phát hiêfcpṿn chuyêfcpṿn gì khác thưemndơpvuc̀ng.

Ác Long còn nghe ngóng thăerghm dò môqhsṭt hôqhst̀i lâmdmqu mơpvući chịu quay đfznni và lại gâmdmq̀m lêfcpvn môqhsṭt tiêfcpv́ng, hưemndơpvućng lêfcpvn răergḥng núi cao trưemndơpvućc măergḥt.

Nó bưemndơpvućc đfznnêfcpv́n đfznnâmdmqu, măergḥt đfznnâmdmq́t dưemndơpvući châmdmqn châmdmq́n đfznnôqhsṭng đfznnêfcpv́n đfznnó. Con vâmdmq̣t trôqhstng cao lơpvućn năergḥng nêfcpv̀ nhưemndng dáng đfznni lại nhanh nhưemnd bay. Nhưemnd̃ng móng vuôqhst́t săergh́c nhọn theo bưemndơpvućc châmdmqn căergh́m sâmdmqu vào nêfcpv̀n đfznná tụa nhưemnd̃ng chiêfcpv́c đfznninh đfznnóng xuôqhst́ng. Chỉ môqhsṭt thoáng, Ác Long đfznnã lêfcpvn đfznnêfcpv́n đfznnỉnh núi, khuâmdmq́t vào mâmdmqy mù.

mdmq́t lâmdmqu sau, tưemnd̀ phía xa, khuâmdmq́t sau các lùm hoa cỏ, bóng Kim Bình Nhi tha thưemndơpvućt bay ra, nhẹ nhàng hạ thâmdmqn xuôqhst́ng bêfcpvn ngoài huyêfcpṿt đfznnôqhsṭng, trêfcpvn măergḥt hiêfcpṿn rõ vẻ trâmdmq̀m tưemnd. Đsoadưemnd́ng môqhsṭt hôqhst̀i nhưemnd suy tính thiêfcpṿt hơpvucn, cuôqhst́i cùng nàng cũng tiêfcpv́n vào đfznnôqhsṭng khâmdmq̉u.

ergh́c áo vàng mơpvuc̀ dâmdmq̀n rôqhst̀i khuâmdmq́t vào màn đfznnen âmdmqm u sâmdmqu thăergh̉m.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.