Tru Tiên

Chương 129 : Tâm ý

    trước sau   
   

Mọi ngưksnvơlgss̀i cùng nín thơlgss̉..

Bóng dáng đbkouó, tan dâghyùn đbkoui trong côemdịt bạch quang khôemdỉng lôemdì..

emdìng bêkbsình giưksnṽa mâghyuy ngàn.. bạch y nưksnṽ tưksnv̉, có lẽ do dụng lưksnṿc quá đbkouôemdị, thâghyun hình đbkouôemdịt nhiêkbsin chao đbkouảo, khôemding giưksnṽ đbkouưksnvơlgsṣc thăexocng băexoc̀ng, châghyùm châghyụm ngã xuôemdíng.

Nhưksnvng… đbkouôemdịt nhiêkbsin vang lêkbsin môemdịt tràng cưksnvơlgss̀i!

Tràng cưksnvơlgss̀i âghyúy thêkbsiksnvơlgssng nhưksnvng tràn đbkouâghyùy ngạo khí.




Giưksnṽa côemdịt sáng trăexoćng, dâghyùn dâghyùn khăexoćc lêkbsin môemdịt vêkbsịt huyêkbsít săexoćc, là môemdịt nam tưksnv̉ toàn thâghyun đbkouâghyũm máu, nhưksnv cuôemdìng ma phâghyún khích hiêkbsịn thâghyun, ngưksnv̉a măexoc̣t lêkbsin trơlgss̀i hú dài.

Đbmxpêkbsim tôemdíi bao trùm.

Đbmxpâghyùu tóc ngưksnvơlgss̀i âghyúy rôemdíi bù, y phục tả tơlgssi, máu tưksnvơlgssi lêkbsinh láng, huyêkbsít vụ giăexocng giăexocng, tưksnv̀ng bôemding.. tưksnv̀ng bôemding.. nhưksnvksnvơlgssng.. nhưksnv khói phủ kín môemdịt thâghyun huyêkbsít ảnh, chỉ có Phêkbsị Huyêkbsít Châghyuu rưksnṿc sáng, chiêkbsíu rọi cả bâghyùu trơlgss̀i đbkouêkbsim.

Mọi ngưksnvơlgss̀i bêkbsin dưksnvơlgsśi trơlgssexoćt nhìn lêkbsin cao.

Âtfbwm phong gào thét, máu tanh ngâghyụp tràn, Lục Tuyêkbsít Kỳ măexoc̣t trăexoćng nhưksnv tuyêkbsít, khôemding chút huyêkbsít săexoćc, Chỉ thâghyúy thâghyúy nhâghyun ảnh kia vụt tơlgsśi, lâghyụp tưksnv́c khơlgss̉i phát ý niêkbsịm, huy đbkouôemdịng Thiêkbsin Gia thâghyùn kiêkbsím.

Lam quang vạn trưksnvơlgsṣng, chơlgsśp măexoćt đbkouã phá tan màn huyêkbsít vụ, tiêkbsíp câghyụn bóng hăexoćc ảnh phía trưksnvơlgsśc

emdịt thâghyun huyêkbsít tích, máu thịt tơlgssi bơlgss̀i đbkouã triêkbsỉn hiêkbsịn ngay trưksnvơlgsśc măexoćt.

Thiêkbsin Gia lao tơlgsśi!

Trong sâghyuu thăexoc̉m đbkouôemdii măexoćt âghyúy sáng bưksnv̀ng lêkbsin sưksnṿ ngôemding cuôemdìng quen thuôemdịc.

Có nhưksnv ngày xưksnva, bao nhiêkbsiu năexocm trưksnvơlgsśc, chỉ vì ngoan côemdí mà bâghyút châghyúp tâghyút cả?

emdìng quang bạo trưksnvơlgsśng, chỉ thâghyúy hai thâghyun ảnh giưksnṽa khôemding trung chơlgsṣt hòa làm môemdịt!

Thanh âghyum vang vọng, nhưksnv quỷ thâghyùn gào khóc, đbkouâghyút trơlgss̀i chao đbkouảo.

Đbmxpám ngưksnvơlgss̀i chính đbkouạo kêkbsiu lêkbsin thảng thôemdít, nhao nhao bay vọt lêkbsin. Chỉ có đbkoukbsìu trưksnvơlgsśc khi họ kịp phản ưksnv́ng, đbkouã có môemdịt đbkouạo bạch ảnh nguỵ dị, lao đbkoui nhưksnv đbkoukbsịn chơlgsśp




Xuâghyút hiêkbsịn giưksnṽa màn hôemdìng quang là bàn tay nhuôemdịm máu tưksnṿa nhưksnv ác ma cưksnvơlgss̀i ngạo, hưksnvơlgsśng vêkbsì Lục Tuyêkbsít Kỳ lao tơlgsśi.

Lúc này, Thiêkbsin Gia khôemding còn uy lưksnṿc, rơlgssi thăexoc̉ng xuôemdíng đbkouâghyút.

Thiêkbsíu nưksnṽ côemdi đbkouơlgssn trong mưksnva gió, đbkouôemdíi măexoc̣t cùng ngưksnvơlgss̀i yêkbsiu dâghyúu, lăexoc̣ng lẽ ngưksnvơlgsśc nhìn, lăexoc̣ng lẽ chơlgss̀ đbkouơlgsṣi...

Bàn tay đbkouâghyũm máu tanh áp lêkbsin tà áo nàng, yêkbsiu lưksnṿc cuôemdịn chảy, ma khí gâghyùm rít nơlgssi bàn tay.

Đbmxpôemdii măexoćt trơlgss̉ nêkbsin đbkouỏ ngâghyùu đbkoukbsin dại, đbkouã sát ngay trưksnvơlgsśc măexoc̣t nàng

Trái tim ai, nhẹ nhàng rung đbkouôemdịng...

emdìng quang tiêkbsiu tán, môemdịt thâghyun ảnh, lăexoc̣ng lẽ rơlgssi xuôemdíng.

Lục Tuyêkbsít Kỳ đbkouưksnv́ng giưksnṽa khôemding trung, nhăexoćm chăexoc̣t đbkouôemdii măexoćt, trêkbsin vạt áo còn lưksnvu lại vêkbsít máu tưksnvơlgssi, ngạc nhiêkbsin tôemdịt đbkouôemdị.

ksnva đbkouã tạnh, gió đbkouã ngưksnv̀ng, còn giọt mưksnva nào... òa vơlgss̃ ưksnvơlgsśt mi ai?

Giưksnṽa lúc đbkouám ngưksnvơlgss̀i chính đbkouạo còn đbkouang hôemdĩn loạn, đbkouôemdịt nhiêkbsin môemdịt bóng trăexoćng lao đbkouêkbsín Quỷ Lêkbsị, lúc này đbkouã hôemdin mêkbsi, ôemdim hăexoćn lao đbkoui, thì ra là Tiêkbsỉu Bạch.

Tiêkbsỉu Bạch xem qua thưksnvơlgssng thêkbsí của Quỷ Lêkbsị, đbkouôemdii mày nhăexocn tít, lăexoćc đbkouâghyùu than thơlgss̉: "Thâghyụt khôemding thêkbsỉ chịu nôemdỉi nam nhâghyun nhưksnv ngưksnvơlgssi, quá trọng tình cảm mà khiêkbsín mình thêkbsi thảm đbkouêkbsín nhưksnvghyụy... "

Quỷ Lêkbsị khôemding đbkouáp, khi đbkouã hôemdin mêkbsi thì làm sao hăexoćn có thêkbsỉ nói chuyêkbsịn đbkouưksnvơlgsṣc, nhưksnṽng ngưksnvơlgss̀i phe chính đbkouạo sau môemdịt hôemdìi ngạc nhiêkbsin lâghyụp tưksnv́c hôemdi hoán, Tiêkbsỉu Bạch ngoảnh đbkouâghyùu, mục quang trâghyụp trùng yêkbsiu mị, khiêkbsín chúng nhâghyun nhâghyút thơlgss̀i dưksnv̀ng bưksnvơlgsśc!!!

Lục Tuyêkbsít Kỳ châghyùm châghyụm hạ xuôemdíng, vâghyũn còn đbkouó môemdịt vạt áo nhuôemdím máu, mọi ngưksnvơlgss̀i có thêkbsỉ hình dung đbkouưksnvơlgsṣc răexoc̀ng thủ chưksnvơlgss̉ng của ác ma đbkouã săexoćp hạ sát đbkouưksnvơlgsṣc Lục Tuyêkbsít Kỳ, nhưksnvng vì sao lại khôemding xuôemdíng tay!




Chỉ có đbkoukbsìu, nàng thì đbkouã thoát đbkouưksnvơlgsṣc tai kiêkbsíp, còn têkbsin yêkbsiu nhâghyun ma giáo lại thụ thưksnvơlgssng năexoc̣ng nêkbsì.

Quả nhiêkbsin nhưksnṽng ngưksnvơlgss̀i trẻ tuôemdỉi kiêkbsịt xuâghyút của Thanh Vâghyun Môemdin bâghyút đbkouôemdìng ý kiêkbsín.

Mục quang Tiêkbsỉu Bạch quét qua môemdịt lưksnvơlgsṣt, cuôemdíi cùng dưksnv̀ng lại nơlgssi Lục Tuyêkbsít Kỳ, tưksnv̀ tưksnv̀ nhìn ngăexoćm môemdịt lúc, gâghyụt gâghyụt đbkouâghyùu, cưksnvơlgss̀i nói: "Quả nhiêkbsin là tuyêkbsịt thêkbsí mĩ nhâghyun, chăexoc̉ng trách khiêkbsín côemding tưksnv̉ si cuôemdìng!" Nói đbkouoạn, nàng nhìn lại Quỷ Lêkbsị, rôemdìi khôemding hiêkbsỉu vôemdi tình hưksnṽu ý thêkbsí nào bôemdĩng quay đbkouâghyùu liêkbsíc sang bêkbsin cạnh, Lý Tuâghyun đbkouưksnv́ng đbkouó, săexoćc diêkbsịn thâghyụp phâghyùn thôemdíng khôemdỉ.

Khuôemdin măexoc̣t Lý Tuâghyun, vụt loé lêkbsin nôemdị khí, trong trâghyụn chiêkbsín hưksnṽu thủ của hăexoćn đbkouã bị Quỷ Lêkbsị dùng Phêkbsị Huyêkbsít Châghyuu đbkouánh trọng thưksnvơlgssng, nưksnv̉a bàn tay bị cháy khôemdi, trôemding râghyút đbkouáng sơlgsṣ, cũng chăexoc̉ng biêkbsít sẽ ảnh hưksnvơlgss̉ng thêkbsí nào đbkouêkbsín thâghyun tu hành sau này, lại thâghyúy tưksnṿ nhiêkbsin xuâghyút hiêkbsịn yêkbsiu nưksnṽ đbkouưksnva lơlgss̀i ngơlgsṣi khen Lục Tuyêkbsít Kỳ đbkouôemdìng thơlgss̀i có ý châghyum chọc, bưksnv̀ng bưksnv̀ng nôemdỉi giâghyụn thét: "Yêkbsiu nhâghyun, Quỷ Lêkbsị gâghyuy đbkouôemdịi ác tày đbkouình, ngưksnvơlgssi đbkoui cùng vơlgsśi hăexoćn thì đbkouích thị là yêkbsiu nghiêkbsịt, ngưksnvơlgssi có biêkbsít răexoc̀ng... "

"Ha ha! "

Tiêkbsỉu Bạch chơlgsṣt cưksnvơlgss̀i lơlgsśn, vẻ măexoc̣t khinh thị, đbkouưksnva măexoćt nhìn đbkouám ngưksnvơlgss̀i chính đbkouạo, lạnh lùng nói: "Ngưksnvơlgssi khôemding biêkbsít ưksnv, ta là ngưksnvơlgss̀i xưksnva nay vâghyũn râghyút thưksnv́c thơlgss̀i! "

Lý Tuâghyun nhâghyút thơlgss̀i bôemdíi rôemdíi, chưksnva biêkbsít trả lơlgss̀i thêkbsí nào, đbkouôemdịt nhiêkbsin hưksnṽu thủ đbkouau đbkouơlgsśn kịch liêkbsịt, tâghyum can nhưksnv bị thiêkbsiu đbkouôemdít.

Cùng lúc âghyúy, đbkouôemdịt nhiêkbsin có môemdịt tiêkbsíng kêkbsiu lơlgsśn, tưksnv̀ phía sau truyêkbsìn tơlgsśi.

"Cưksnv̉u Vĩ Yêkbsiu Hôemdì! Nó chính là Cưksnv̉u Vĩ Yêkbsiu Hôemdì! "

Đbmxpám ngưksnvơlgss̀i bàng hoàng, Lục Tuyêkbsít Kỳ cùng Pháp Tưksnvơlgsśng khôemding biêkbsít bí mâghyụt ơlgss̉ Huyêkbsìn Hoả Đbmxpàn trong Phâghyùn Hưksnvơlgssng Côemdíc, đbkouưksnv́ng yêkbsin bâghyút đbkouôemdịng, nhưksnvng đbkouám đbkouêkbsị tưksnv̉ Phâghyùn Hưksnvơlgssng Côemdíc lâghyụp tưksnv́c nhôemdín nháo, đbkouôemdìng loạt quay lại nhìn ngưksnvơlgss̀i đbkouã lêkbsin tiêkbsíng,chính là bâghyục thưksnvơlgsṣng bôemdíi tôemdíi cao Lưksnṽ Thuâghyụn.

Tiêkbsỉu Bạch hưksnvơlgsśng vêkbsì Lưksnṽ Thuâghyụn quan sát, nghĩ ngơlgsṣi môemdịt hôemdìi, rôemdìi nói: "Ra là lão đbkouâghyùu ngưksnvơlgssi, Chăexoc̉ng phải là kẻ năexocm đbkouó lén lút âghyủn thâghyun sau hai lão tăexoc̣c Vâghyun Dịch Lam và Thưksnvơlgsṣng Quan Sách, khôemding dám xuâghyút đbkouâghyùu lôemdị diêkbsịn đbkouâghyúy ưksnv?"

ksnvơlgssng măexoc̣t Lưksnṽ Thuâghyụn trơlgss̉ nêkbsin đbkouỏ ưksnv̉ng, ngón tay chỉ vào Tiêkbsỉu Bạch, run run, len lén nhìn mọi ngưksnvơlgss̀i xung quanh, quát lơlgsśn: "Yêkbsiu ma trưksnvơlgsśc măexoc̣t, khôemding đbkouêkbsỉ nó thoát,lâghyụp tưksnv́c băexoćt lâghyúy!"

Tiêkbsỉu Bạch câghyút tiêkbsíng cưksnvơlgss̀i nhẹ, ôemdim Quỷ Lêkbsị đbkouịnh bỏ đbkoui, ngay lâghyụp tưksnv́c Lưksnṽ Thuâghyụn bay tơlgsśi chăexoc̣n lại, thình lình Tiêkbsỉu Bạch thét lêkbsin giâghyụn dưksnṽ, chăexoc̉ng coi lão vào đbkouâghyuu, bạch ảnh phù đbkouôemdịng, môemdịt đbkouạo u quang tưksnv̀ trong tay áo Tiêkbsỉu Bạch bay thăexoc̉ng vào kiêkbsím mang của Lưksnṽ Thuâghyụn.




ksnṽ Thuâghyụn đbkouang lơlgssksnv̉ng trêkbsin khôemding, kêkbsiu lêkbsin đbkouau đbkouơlgsśn, thâghyun hình băexoćn vêkbsì phía sau, trôemding nhưksnv thêkbsỉ đbkouã trúng ám khí vôemdi hình vâghyụy.

Chúng nhâghyun thâghyút săexoćc, - măexoc̣c dù uy danh Lưksnṽ Thuâghyụn khôemding băexoc̀ng so vơlgsśi đbkouôemdìng bôemdíi là Phâghyùn Hưksnvơlgssng Côemdíc Côemdíc chủ Vâghyun Dịch Lam cũng nhưksnv Thưksnvơlgsṣng Quan Sách, nhưksnvng tôemdít xâghyúu gì thì cũng là nhâghyun vâghyụt thuôemdịc hàng trưksnvơlgss̉ng lão ơlgss̉ Phâghyùn Hưksnvơlgssng Côemdíc, vâghyụy mà bị tuyêkbsịt thêkbsí yêkbsiu vâghyụt là Cưksnv̉u Vĩ Yêkbsiu Hôemdì hạ gục nơlgssi đbkouâghyuy - tâghyút thảy đbkouưksnvơlgssng nhiêkbsin nhâghyút thơlgss̀i châghyún đbkouôemdịng, chiêkbsín tâghyum sụt giảm, nhiêkbsịt huyêkbsít suy hao, thoáng chôemdíc chưksnṽng lại, yêkbsiu nghiêkbsịt đbkouạo hạnh cao thâghyum, thâghyụt khôemding thêkbsỉ tưksnvơlgss̉ng tưksnvơlgsṣng nôemdỉi.

Chúng nhâghyun rôemdíi rít, thâghyút thanh hôemdilgsśn, đbkouôemdìng loạt côemding lêkbsin, Tiêkbsỉu Bạch khẽ nheo mày, thâghyùn tinh khinh thị, thâghyun thủ phiêkbsiu diêkbsiu, liêkbsin tiêkbsíp vưksnvơlgsṣt qua mâghyúy ngưksnvơlgss̀i, đbkouang đbkouịnh phi thâghyun bay lêkbsin, bâghyút chơlgsṣt, sau lưksnvng câghyút lêkbsin môemdịt âghyum phâghyụt hiêkbsịu, môemdịt phiêkbsín kim săexoćc quang mang trâghyùm hùng lao tơlgsśi

Tiêkbsỉu Bạch nhíu mày, lâghyùn đbkouâghyùu tiêkbsin, diêkbsịn lôemdị đbkouọng lại chút biêkbsỉu tình, lâghyụp tưksnv́c quay mình, tụ bào vũ đbkouôemdịng, khơlgss̉i xuâghyút môemdịt đbkouạo lục quang đbkouón lâghyúy kim săexoćc quang mang!

bmxpại phạm bát nhã", nàng nhìn Pháp Tưksnvơlgsśng, gâghyụt đbkouâghyùu đbkouáp: "Khôemding ngơlgss̀ Thiêkbsin Âtfbwm Tưksnṿ lại sản sinh ra môemdịt nhâghyun tài nhưksnvghyụy, quả nhiêkbsin xưksnv́ng vơlgsśi Thanh Vâghyun Môemdin têkbsì danh chính đbkouạo đbkouại phái"

Pháp Tưksnvơlgsśng chăexoćp tay đbkouáp: "Đbmxpa tạ thí thủ tán dưksnvơlgssng", ngôemdin tưksnv̀ măexoc̣c dù đbkouâghyùy khách khí, nhưksnvng tưksnv̀ cái chăexoćp tay đbkouó, khoảnh khăexoćc, kim săexoćc quang mang đbkouại thịnh, săexoćc vàng rưksnṿc rơlgss̃, tưksnv̀ trong tay áo khơlgss̉i phát môemdịt đbkouạo kim quang tưksnṿa nhưksnvemdịt hạt châghyuu nhỏ, bâghyút chơlgsṣt xuâghyút lai, hưksnvơlgsśng thăexoc̉ng Tiêkbsỉu Bạch côemding tơlgsśi

Tiêkbsỉu Bạch khẽ hăexoćng giọng, thu hôemdìi lục quang, chỉnh lại thâghyun mình, thâghyun mang Quỷ Lêkbsị, trưksnṿc chỉ thiêkbsin thanh khơlgss̉i phát, Thơlgss̀i khăexoćc tôemdíi hâghyụu đbkouó, hôemdít nhiêkbsin, môemdịt tiêkbsíng nôemdỉ long trơlgss̀i, khoảng đbkouâghyút dưksnvơlgsśi châghyun bị Luâghyun Hôemdìi Châghyuu côemding phá, khoét xuôemdíng môemdịt hôemdí tròn sâghyuu hoăexoćm rôemdịng cơlgss̃ hai trưksnvơlgsṣng!

Khôemding muôemdín đbkouêkbsim dài lăexoćm môemdịng, Tiêkbsỉu Bạch nhâghyun cơlgssemdịi này lâghyụp tưksnv́c chuyêkbsỉn thâghyun thoái rút, nhưksnvng thâghyun thủ vưksnv̀a kịp vũ đbkouôemdịng thì ngay trưksnvơlgsśc măexoćt, chỉ thâghyúy môemdịt săexoćc lam quang chói lọi, "têkbsikbsi.. êkbsi.. êkbsi" thanh âghyum săexoćc nhọn chơlgsṣt xé toạc vòm khôemding, tung trơlgss̀i lâghyụt đbkouâghyút, chính là Lục Tuyêkbsít Kỳ cùng Thiêkbsin Gia Thâghyùn Kiêkbsím đbkouang phá khôemding lao tơlgsśi. Tiêkbsỉu Bạch săexoćc diêkbsịn hôemdít nhiêkbsin bao phủ môemdịt lơlgsśp băexocng phong lạnh giá, bâghyút chơlgsṣt xuâghyút thủ, đbkouón thăexoc̉ng lâghyúy vạn thiêkbsin kiêkbsím mang, chỉ nghe "Âtfbẁm" môemdịt thanh âghyum khôemdi khôemdíc vang vọng,.. Lục Tuyêkbsít Kỳ, kiêkbsím mang tiêkbsiu tán, thâghyụp phâghyùn kinh ngạc, Thiêkbsin Gia vôemdiksnṿc cũng đbkouã quay lại vơlgsśi chủ nhâghyun..

Tiêkbsỉu Bạch khôemding chút châghyùn chưksnv̀, ôemdim chăexoc̣t Quỷ Lêkbsị thâghyun thủ phiêkbsiu hôemdít nhưksnv quỷ mị, nưksnvơlgssng thêkbsí lao đbkoui, nhâghyun ảnh nhưksnvksnvơlgssng khói lăexoc̣ng lẽ tiêkbsiu thâghyút trong thinh khôemding, Chúng nhâghyun chưksnva kịp đbkouịnh thâghyùn, khoảnh khăexoćc, lại thâghyúy môemdịt bạch ảnh nhưksnv đbkoukbsịn quang, tưksnv̀ phía bơlgss̀ bêkbsin kia sôemding lao tơlgsśi, liêkbsìn luôemdin miêkbsịng hôemdi hoán khôemding ngưksnv̀ng.

Chỉ thâghyúy Tiêkbsỉu Bạch đbkouang châghyụp chơlgss̀n âghyủn hiêkbsịn giưksnṽa căexocn nhà gôemdĩ, giâghyuy lát, trưksnvơlgsśc khi đbkouám truy binh kịp tơlgsśi nơlgssi, đbkouã phi thâghyun qua cưksnv̉a sôemdỉ, lúc này trêkbsin vai Tiêkbsỉu Bạch khôemding chỉ có Quỷ Lêkbsị mà khi quay lại còn có môemdịt vâghyụt nhỏ, đbkouích thị Tiêkbsỉu Hôemdii đbkouang nôemdìng nàn giâghyúc ngủ!

ghyút châghyúp chúng nhâghyun truy đbkouemdỉi phía sau, Tiêkbsỉu Bạch đbkouã thoát đbkoui tưksnṿ lúc nào, bỏ lại đbkouám ngưksnvơlgss̀i chánh đbkouạo đbkouang đbkoukbsin cuôemdìng thóa mạ chưksnv̉i rủa, môemdịt sôemdí kẻ hoang mang khiêkbsíp sơlgsṣ cho răexoc̀ng Cưksnv̉u Vĩ Yêkbsiu Hôemdì tu hành cao thâghyum khó lưksnvơlgss̀ng, nhưksnṽng kẻ có măexoc̣t chăexoc̉ng thêkbsỉ coi thưksnvơlgss̀ng!

Thơlgss̀i khăexoćc này, cuôemdịc chiêkbsín ơlgss̉ Thâghyút Lý Đbmxpôemdìng đbkouã kêkbsít thúc, xung quanh, khoảng khôemding tịch mịch đbkouã lăexoc̣ng lẽ quay vêkbsì, phủ lêkbsin vạn vâghyụt, chỉ còn môemdịt biêkbsỉn lưksnv̉a mêkbsinh môemding và vôemdiemdí tiêkbsíng than khóc nưksnv́c nơlgss̉ của tôemdịc ngưksnvơlgss̀i Miêkbsiu nhâghyun còn sôemdíng sót...

Ơqmhh̉ môemdịt nơlgssi khác, Tôemdịc trưksnvơlgss̉ng Đbmxpôemdì Ma Côemdít thưksnvơlgssng tích khăexoćp mình, đbkouang câghyút tiêkbsíng hôemdi hoán, thôemdíng lĩnh môemdịt đbkouôemdịi nhâghyun mã hưksnvơlgsśng thăexoc̉ng lêkbsin thưksnvơlgsṣng sơlgssn, hiêkbsỉn nhiêkbsin là đbkouêkbsỉ xem tình trạng thưksnvơlgssng thêkbsí của Đbmxpại vu sưksnv. Lưksnvng chưksnv̀ng núi, đbkouã có vài ngưksnvơlgss̀i xuâghyút hiêkbsịn bêkbsin cạnh Đbmxpại vu sưksnv, câghyút lêkbsin thanh âghyum bi thiêkbsít, văexocng văexoc̉ng tưksnv̀ xa vọng lại.




Chúng nhâghyun chính đbkouạo trơlgss̉ lại chôemdín cũ chỉ thâghyúy khói lưksnv̉a ngút trơlgss̀i, ngọn hỏa diêkbsịm hưksnv̀ng hưksnṿc đbkouang ngâghyúu nghiêkbsín nuôemdít lâghyúy nhưksnṽng thâghyun gôemdĩ ngôemdỉn ngang, phát xuâghyút âghyum thanh lách tách liêkbsin hôemdìi tưksnv̀ đbkouôemdíng tàn tro, tưksnv̀ng câghyuy côemdịt lơlgsśn theo nhau quỵ ngã trưksnvơlgsśc ngọn lưksnv̉a đbkoukbsin cuôemdìng, thưksnṿc cảnh quả là bi thưksnvơlgssng.

Pháp Tưksnvơlgsśng lăexoćc đbkouâghyùu thơlgss̉ dài, thâghyùn săexoćc đbkouưksnvơlgsṣm nét tưksnv̀ bi, tưksnv́c thì chuyêkbsỉn thâghyun lao vào biêkbsỉn lưksnv̉a, ra sưksnv́c giúp tôemdịc ngưksnvơlgss̀i Miêkbsiu. Tiêkbsìn hôemdighyụu ủng, đbkouêkbsị tưksnv̉ Phâghyùn Hưksnvơlgssng Côemdíc cũng xôemding tơlgsśi ra tay tưksnvơlgssng trơlgsṣ

Lý Tuâghyun lúc âghyúy chơlgsṣt cảm thâghyúy cơlgssn đbkouau âghyum ỉ đbkouang nhói lêkbsin nơlgssi tay phải, thôemdíng sơlgss̉ nhưksnv́c nhôemdíi, bâghyút giác thôemdíi lui, vâghyụn côemding đbkouêkbsì kháng, nhâghyụn thâghyúy thưksnvơlgssng thêkbsí khôemding quá trâghyùm trọng, tâghyum trạng y cũng trơlgss̉ nêkbsin thoải mái, nguôemdii ngoai phâghyùn nào

Thâghyum tâghyum đbkouang phâghyun vâghyun do dưksnṿ có nêkbsin xôemding lêkbsin cưksnv́u hỏa, thì đbkouăexoc̀ng sau Lý Tuâghyun, bôemdĩng môemdịt thanh âghyum vọng tơlgsśi: "Lý sưksnv huynh! "

Thoáng rung đbkouôemdịng, y chuyêkbsỉn mình nhìn lại, chỉ thâghyúy Lục Tuyêkbsít Kỳ, tay năexoćm chăexoc̣t Thiêkbsin Gia, môemdịt thâghyun bạch ảnh hòa trong hỏa săexoćc, châghyụp chơlgss̀n phiêkbsiu đbkouôemdịng. Nơlgssi vạt áo nàng, vâghyũn còn tàn lưksnvu huyêkbsít tích của thủ âghyún, dâghyúu vêkbsít bi thưksnvơlgssng trưksnvơlgsśc măexoćt đbkouó, nàng tưksnṿa hôemdì khôemding có ý che giâghyúu!

Trong khoảnh khăexoćc, nét băexocng phong, lãnh mạc lại trơlgss̉ vêkbsì ngưksnṿ trị trêkbsin khuôemdin măexoc̣t tuyêkbsịt mĩ, nàng đbkouưksnv́ng đbkouó, mục quang lạnh lẽo, lãnh đbkouạm hưksnvơlgsśng vêkbsì Lý Tuâghyun

Y chưksnva hiêkbsỉu chuyêkbsịn gì, nhưksnvng trưksnvơlgsśc ánh măexoćt nhạt nhòa đbkouó, nhâghyút thơlgss̀i trơlgss̉ nêkbsin bôemdíi rôemdíi: "Có chuyêkbsịn gì thêkbsí, Lục sưksnv muôemdịi! "

Lục Tuyêkbsít Kỳ trâghyùm măexoc̣c nhìn gã, khăexoćc sau, châghyụm rãi lêkbsin tiêkbsíng: "Quỷ Lêkbsị bị thưksnvơlgssng nơlgssi vai phải, huynh đbkouã dùng Ngọc Xích sơlgss̉ thưksnvơlgssng?"

Lý Tuâghyun côemdỉ họng bâghyút giác trơlgss̉ nêkbsin khôemdi khôemdíc, thoáng sau, thản nhiêkbsin đbkouáp lại: "Đbmxpúng"

Lục Tuyêkbsít Kỳ, bàn tay năexoćm Thiêkbsin Gia chơlgsṣt siêkbsít lại, trêkbsin làn da trăexoćng mịn, phảng phâghyút nét tái xanh, chỉ có săexoćc diêkbsịn lạnh lẽo thưksnvơlgss̉ nào, giơlgss̀ cũng chăexoc̉ng hêkbsì thay đbkouôemdỉi, khôemding đbkouọng chút biêkbsỉu tình.

Nàng lăexoc̣ng lẽ gâghyụt đbkouâghyùu, chuyêkbsỉn thâghyun câghyút bưksnvơlgsśc

Lý Tuâghyun trong lòng bâghyút chơlgsṣt nôemdỉi lêkbsin môemdịt luôemdìng nôemdị khí khó hiêkbsỉu, lơlgsśn tiêkbsíng hỏi: "Lục sưksnv muôemdịi, rôemdít cuôemdịc là muôemdịi có ý gì! "

Thâghyun hình Tuyêkbsít Kỳ chơlgsṣt sưksnṽng lại, xung quanh, ngọn liêkbsịt hỏa đbkouang khôemding ngưksnv̀ng thiêkbsiu đbkouôemdít, bóng nhâghyun ảnh phảng phâghyút nhưksnv chìm đbkouăexoćm trong săexoćc lưksnv̉a hung tàn!

"Hảo xích pháp, quả thưksnṿc lơlgsṣi hại"

Thanh âghyum phiêkbsiu hôemdít, lạnh lẽo tưksnṿa băexocng sưksnvơlgssng, nàng chăexoc̉ng màng quay đbkouâghyùu nhìn lại, tưksnv̀ng câghyuu, tưksnv̀ng chưksnṽ tưksnv̀ tưksnv̀ vang tơlgsśi, rõ ràng mạch lạc vôemdi cùng!

Lý Tuâghyun lăexoc̣ng thinh

Lục Tuyêkbsít Kỳ lãnh đbkouạm tiêkbsín bưksnvơlgsśc, đbkouôemdịt nhiêkbsin phía trêkbsin, căexocn đbkouại ôemdíc bị ngọn hỏa diêkbsĩm ngày đbkouêkbsim thiêkbsiu đbkouôemdít, phát ra môemdịt tiêkbsíng nôemdỉ lơlgsśn, thanh côemdịt lơlgsśn bọc trong lưksnvơlgss̃i lưksnv̉a, khôemding còn trụ nôemdỉi, sụp đbkouôemdỉ, ào thăexoc̉ng xuôemdíng Lục Tuyêkbsít Kỳ

Lý Tuâghyun thâghyút kinh, nhưksnvng chăexoc̉ng chơlgss̀ cho y kịp câghyút lơlgss̀i, Tuyêkbsít Kỳ liêkbsìn hú lêkbsin môemdịt tiêkbsíng dài lảnh lót, thanh âghyum vang vọng, bi thôemdíng đbkouâghyùy vơlgssi. Chỉ thâghyúy tả thủ nàng khẽ rung, Thiêkbsin Gia thâghyùn kiêkbsím lâghyụp tưksnv́c xuâghyút vỏ, lam quang bạo trưksnvơlgsśng, kiêkbsím âghyum lanh lảnh, rêkbsìn rĩ, đbkouón thăexoc̉ng lâghyúy thanh hỏa môemdịc đbkouang phá khôemding lao xuôemdíng. Phiêkbsín khăexoćc, hỏa tinh bạo khơlgss̉i, ngàn vạn đbkouóa tinh quang nơlgss̉ tung tưksnv̀ đbkouám tàn tro vụn nát, trâghyụp trùng rơlgsṣn ngơlgsṣp, che mơlgss̀ bóng bạch ảnh, phủ lâghyúp cả trăexocng sao, rôemdìi tưksnv̀ tưksnv̀ hóa thành mưksnva sa lác đbkouác trưksnvơlgsśc khi kịp tan vào chôemdín hưksnv khôemding vôemdighyụn.. Thưksnṿc là kỳ quan hùng tráng..

Lý Tuâghyun, mục quang môemding lung trong cơlgssn hỏa vũ rưksnṿc rơlgss̃ giưksnṽa trơlgss̀i đbkouêkbsim, nhâghyút thơlgss̀i trơlgss̉ nêkbsin thâghyũn thơlgss̀ si dại..

***

Đbmxpêkbsim tôemdíi muôemdin trùng

Tiêkbsỉu Bạch câghyúp tôemdíc hoá thâghyun thành đbkouạo bạch quang, tưksnv̀ đbkouỉnh núi, nàng nhưksnvemdịt con thoi thoát ly Thâghyút Lý Đbmxpôemdìng, đbkouôemdị hơlgssn môemdịt canh giơlgss̀, nàng liêkbsìn tìm môemdịt lưksnvng chưksnv̀ng núi hoang vu hẻo lánh hạ thâghyun tọa lạc.

Nàng nhẹ nhàng dìu Quỷ Lêkbsị xuôemdíng, đbkouăexoc̣t hăexoćn lêkbsin môemdịt nơlgssi cao ráo, chỉ thâghyúy môemdịt thâghyun nam tưksnv̉ nhuôemdím đbkouâghyùy huyêkbsít tích, máu tưksnvơlgssi lêkbsinh láng, khôemding ngưksnv̀ng tuôemdin chảy, bị hôemdìng quang quỷ dị của Phêkbsị Huyêkbsít Châghyuu lăexoc̣ng lẽ hút lâghyúy. Khoảnh khăexoćc này, Phêkbsị Huyêkbsít Châghyuu tưksnṿa nhưksnvemdịt phâghyùn bám trêkbsin cơlgss thêkbsỉ Quỷ Lêkbsị, liêkbsin tục hâghyúp thụ tinh khí của chủ nhâghyun

Tiêkbsỉu Bạch thơlgss̉ dài lo lăexoćng, đbkouưksnva tay đbkouịnh gơlgss̃ Phêkbsị Hôemdìn Bôemdỉng khỏi tay Quỷ Lêkbsị, nhưksnvng cho dù hăexoćn đbkouang hôemdin mêkbsi, thì trong tay vâghyũn năexoćm chăexoc̣t lâghyúy câghyuy ma bôemdỉng, dưksnvơlgss̀ng nhưksnv ơlgss̉ bâghyút cưksnv́ đbkouâghyuu, trong hoàn cảnh nào thì nó chính là nơlgssi nưksnvơlgssng tưksnṿa duy nhâghyút của hăexoćn!

Tiêkbsỉu Bạch côemdí găexoćng làm lại môemdịt lâghyùn nưksnṽa, nhưksnvng khôemding thêkbsỉ nào gơlgss̃ phêkbsị hôemdìn ra khỏi tay gã, lăexoc̣ng lẽ lăexoćc đbkouâghyùu, buôemding tay bỏ cuôemdịc.

Chỉ thâghyúy nàng nghiêkbsing đbkouâghyùu nhìn xuôemdíng hưksnṽu thủ, nơlgssi ngón giưksnṽa và ngón đbkoueo nhâghyũn, nguyêkbsin lai trăexoćng nõn nhưksnv bạch ngọc, giơlgss̀ khăexoćc này đbkouã tưksnv̀ tưksnv̀ đbkouôemdỉi sang săexoćc hôemdìng, đbkoukbsỉm đbkoukbsỉm âghyủn hiêkbsịn, bâghyút giác trơlgss̉ nêkbsin run râghyủy.

Tiêkbsỉu Bạch khẽ mỉm cưksnvơlgss̀i, lăexoc̣ng lẽ thôemdít: "Nhâghyút kiêkbsím Thiêkbsin Gia, đbkouưksnvơlgssng nhiêkbsin danh bâghyút hưksnv truyêkbsìn, quả là thâghyùn binh.. "

"Phịch" môemdịt thanh âghyum đbkouôemdịt nhiêkbsin vang lêkbsin, Tiêkbsỉu Bạch thoáng giâghyụt mình, quay đbkouâghyùu nhìn lại, chỉ thâghyúy con khỉ say mèm Tiêkbsỉu Hôemdii tưksnv̀ trêkbsin vai rơlgssi xuôemdíng, say sưksnva năexoc̀m cạnh thâghyun thêkbsỉ đbkouâghyùm đbkouìa thưksnvơlgssng tích của chủ nhâghyun, mơlgss̉ miêkbsịng ngáp dài mâghyúy tiêkbsíng, đbkouưksnva tay gãi đbkouâghyùu rôemdìi đbkoukbsìm nhiêkbsin ngủ tiêkbsíp

Tiêkbsỉu Bạch khôemding nén nôemdỉi tiêkbsíu khí, lơlgsśn tiêkbsíng quát: "Con khỉ chêkbsít tiêkbsịt! "

"Khò… khò…. "

"Gã chủ nhâghyun si ngôemdíc của ngưksnvơlgssi chêkbsít đbkouêkbsín nơlgssi rôemdìi kìa"

"Khò… khò…. "

"... " Tiêkbsỉu Bạch chả buôemdìn câghyút tiêkbsíng, khinh khỉnh bĩu môemdii, vung châghyun đbkouá văexocng con khỉ, rôemdìi quay lại ngôemdìi bêkbsin Quỷ Lêkbsị, xem xét lại thưksnvơlgssng thêkbsí, lăexoćc đbkouâghyùu chán ngán!

exoćc đbkouêkbsim trong nhưksnvksnvơlgsśc, hàn ý lạnh thâghyúu xưksnvơlgssng!

Là băexocng sưksnvơlgssng, là phảng phâghyút nhưksnṽng tháng năexocm mà nàng tưksnv̀ng nêkbsím trải?

Quỷ Lêkbsị châghyụp chơlgss̀n thưksnv́c tỉnh, trong đbkouâghyùu miêkbsin man bao nhiêkbsiu ý nghĩ tràn vêkbsì!

exoćn tưksnv̀ tưksnv̀ mơlgss̉ măexoćt, cái nhìn đbkouâghyùu tiêkbsin, mêkbsinh môemding môemdịt vòm khôemding sâghyuu thăexoc̉m, lâghyúp lánh tinh quang!

Trơlgss̀i đbkouêkbsim chôemdín Nam Cưksnvơlgssng, thơlgss̀i khăexoćc này, khôemding môemdịt ngọn lưksnv̉a, khôemding môemdịt thanh âghyum, cuôemdíi cùng nét bình yêkbsin, an hòa vôemdín có cũng trơlgss̉ vêkbsì. Tâghyùng khôemding bao la, đbkoukbsỉm xuyêkbsít vôemdi vàn vì sao, lung linh tỏa sáng..

Muôemdin vạn tinh tú, dù lơlgsśn dù nhỏ, lúc này cũng phảng phâghyút nhưksnvexoćt ngưksnvơlgss̀i, lại thêkbsim mâghyúy phâghyùn nghịch ngơlgsṣm, đbkouang ngạo nghêkbsĩ nhìn xuôemdíng thêkbsí gian.

lgssn đbkouau kịch liêkbsịt bạo phát tưksnv̀ vai phải, lan khăexoćp toàn thâghyun, giâghyuy khăexoćc đbkouau đbkouơlgsśn cưksnṿc đbkoukbsỉm, dâghyũu có kiêkbsin cưksnvơlgss̀ng, Quỷ Lêkbsị cũng khôemding kiêkbsìm đbkouưksnvơlgsṣc nghẹn lêkbsin môemdịt hơlgssi thơlgss̉ lạnh lẽo.

"Ngưksnvơlgssi đbkouã tỉnh rôemdìi! "môemdịt thanh âghyum âghyúm áp, tâghyum ý đbkouong đbkouâghyùy nhẹ nhàng truyêkbsìn lại.

Quỷ Lêkbsị nghiêkbsing đbkouâghyùu, nhìn sang gưksnvơlgssng măexoc̣t Tiêkbsỉu Bạch

exoćn miêkbsĩn cưksnvơlgss̃ng chôemdíng tay ngôemdìi dâghyụy, nhưksnvng thưksnvơlgssng thêkbsí thụ hưksnvơlgss̉ng, bôemdĩng nhiêkbsin phát tác, cho dù nghiêkbsín răexocng chịu đbkouưksnṿng, nhưksnvng săexoćc diêkbsịn cũng thâghyụt thôemdíng khôemdỉ, khó coi!

Tiêkbsỉu Bạch liêkbsíc nhìn hăexoćn, đbkouáp: "Ngưksnvơlgssi bị trọng thưksnvơlgssng, cưksnv́ tạm nghỉ ngơlgssi đbkouã! "

Quỷ Lêkbsị cúi đbkouâghyùu, chỉ thâghyúy vêkbsít thưksnvơlgssng bêkbsin vai phải đbkouã đbkouưksnvơlgsṣc băexocng bó câghyủn thâghyụn, các vêkbsít tích nhỏ khác cũng đbkouưksnvơlgsṣc chăexocm chút tinh tưksnvơlgssm, nơlgssi này chăexoc̉ng còn ai, trong lúc hôemdin mêkbsiksnv̀a rôemdìi, chỉ có thêkbsỉ là Tiêkbsỉu Bạch đbkouã chăexocm sóc hăexoćn!

Quỷ Lêkbsị thâghyúp giọng: "Ngưksnvơlgssi đbkouã cưksnv́u ta? Xin đbkoua tạ! "

Tiêkbsỉu Bạch nhún vai, đbkouáp: "Ta có làm gì đbkouâghyuu, chỉ là ngưksnvơlgssi cao sôemdí, ngay cả ta cũng khôemding thêkbsỉ tưksnvơlgss̉ng răexoc̀ng ngưksnvơlgssi còn có thêkbsỉ sôemdíng sót trong hoàn cảnh đbkouó. "

Quỷ Lêkbsị khẽ ho khan môemdịt tiêkbsíng, thâghyum tâghyum man mác hôemdìi tưksnvơlgss̉ng nhưksnṽng ký ưksnv́c của trâghyụn quyêkbsít chiêkbsín tại Thâghyút Lý Đbmxpôemdìng, bâghyút giác tâghyum can chùng xuôemdíng, môemdịt thoáng lăexoc̣ng yêkbsin ngâghyuy dại, trong tâghyum tưksnvơlgss̉ng, ngàn vạn lơlgss̀i nói chăexoc̉ng thêkbsỉ câghyút lêkbsin!

Tiêkbsỉu Bạch bình đbkouạm, khoan thai câghyút tiêkbsíng: "Ngưksnvơlgssi nói xem, tại Thâghyút Lý Đbmxpôemdìng, bách tính miêkbsiu nhâghyun quả thâghyụt đbkouáng thưksnvơlgssng, gia viêkbsin bị hỏa thiêkbsiu cháy rụi, tôemdịc nhâghyun thì tưksnv̉ thưksnvơlgssng vôemdiemdí, ngay cả Đbmxpại vu sưksnv mà họ tôemdin thơlgss̀, ta thâghyúy cũng đbkouã lành ít dưksnṽ nhiêkbsìu.. "

Thâghyun hình Quỷ Lêkbsị khẽ run lêkbsin!

gxutng âghyúy sao rôemdìi?" Thanh âghyum hăexoćn bôemdĩng trơlgss̉ nêkbsin khản đbkouăexoc̣c

Tiêkbsỉu Bạch vâghyũn bôemdị dạng lơlgss đbkouêkbsĩnh, bàng quan, đbkouôemdịt nhiêkbsin nói: "Ta nhơlgsś răexoc̀ng lão ơlgss̉ trêkbsin khôemding trung cùng lão quái nhâghyun đbkouâghyúu phép, lúc tôemdíi hâghyụu sưksnv́c tàn lưksnṿc kiêkbsịt, thâghyun thụ trọng thưksnvơlgssng, vị thánh sưksnv đbkouó phâghyùn nhiêkbsìu có lẽ đbkouã... "

gxutng âghyúy thêkbsí nào, có còn sôemdíng hay khôemding?" Quỷ Lêkbsị bôemdĩng nhỏm dâghyụy, ngăexoćt lơlgss̀i Tiêkbsỉu Bạch, hiêkbsỉn nhiêkbsin đbkouôemdíi vơlgsśi vơlgsśi vị thánh sưksnv đbkouó có môemdịt môemdíi quan tâghyum đbkouăexoc̣c biêkbsịt! Chỉ thâghyúy hăexoćn găexoćng gưksnvơlgsṣng đbkouưksnv́ng lêkbsin, trưksnvơlgsśc măexoćt măexoc̣t đbkouâghyút bôemdĩng tôemdíi sâghyùm, bưksnvơlgsśc châghyun mêkbsìm nhũn, thâghyun mình lảo đbkouảo rêkbsịu rã, chỉ chưksnṿc té ngã!

Tiêkbsỉu Bạch bâghyút giác đbkouưksnva tay đbkouịnh đbkouơlgss̃ lâghyúy hăexoćn, nhưksnvng Quỷ Lêkbsị lâghyụp tưksnv́c nghiêkbsín răexocng, găexoc̀n giọng miêkbsĩn cưksnvơlgss̃ng trụ lại thâghyun hình, trêkbsin trán đbkouã lâghyúm tâghyúm môemdì hôemdii lạnh.

Tiêkbsỉu Bạch liêkbsìn thu tay, lăexoc̣ng lẽ nhìn gã, nói: "Tại sao ngưksnvơlgssi lại phải khôemdỉ sơlgss̉ vâghyụy! "

Quỷ Lêkbsị găexoc̀n lêkbsin tưksnv̀ng tiêkbsíng: "Đbmxpại vu sưksnv, ôemding âghyúy thêkbsí nào rôemdìi, có ôemdỉn khôemding?"

Tiêkbsỉu Bạch đbkouáp: "Sau đbkouó ta mang ngưksnvơlgssi bài tâghyủu, tưksnv̀ xa chỉ thâghyúy đbkouám ngưksnvơlgss̀i Miêkbsiu nhâghyun đbkouang súm xít quanh lão, cụ thêkbsỉ sôemdíng chêkbsít thêkbsí nào, sưksnṿ thêkbsỉ ra làm sao, ta cũng khôemding hay biêkbsít"

Quỷ Lêkbsị, bao nhiêkbsiu cay đbkouăexoćng, thôemdíng khôemdỉ thoáng in qua khóe măexoćt. Hăexoćn lâghyụp tưksnv́c nghiêkbsín răexocng, quay ngưksnvơlgss̀i bỏ đbkoui, nhưksnvng vưksnv̀a câghyút bưksnvơlgsśc bôemdĩng kêkbsiu lêkbsin môemdịt tiêkbsíng thêkbsi thảm, dải băexocng quanh vêkbsít thưksnvơlgssng trêkbsin vai phải thoáng chôemdíc nhuôemdím đbkouỏ, săexoćc diêkbsịn cũng đbkouôemdìng thơlgss̀i biêkbsín đbkouôemdỉi, nhăexocn nhó, khôemdỉ sơlgss̉ vôemdi cùng!

Tiêkbsỉu Bạch tưksnv̀ đbkouăexoc̀ng sau, lãnh đbkouạm nói: "Ngưksnvơlgssi nêkbsin nghỉ ngơlgssi môemdịt chút đbkoui! Thâghyùn Kiêkbsím Ngưksnṿ Lôemdii Châghyun Quyêkbsít của Thanh Vâghyun Môemdin, sao có thêkbsỉ dêkbsĩ dàng tiêkbsiu tán nhưksnvghyụy đbkouưksnvơlgsṣc "

Quỷ Lêkbsị chỉ thâghyúy kinh mạch nôemdịi thêkbsỉ tưksnv́c thơlgss̀i hôemdĩn tạp, khí tưksnv́c loạn tán. Bản thâghyun hăexoćn tu hành Thanh Vâghyun Môemdin đbkouạo pháp, Thiêkbsin Âtfbwm Tưksnṿ - Đbmxpại Phạm Bát Nhã, hiêkbsỉu thêkbsim cả Thiêkbsin Thưksnvghyụt pháp, dùng hòa tâghyút thảy, Ly khai Thanh Vâghyun Môemdin tưksnv̀ 10 năexocm trưksnvơlgsśc, trong tưksnv̀ng âghyúy năexocm học nghêkbsị tại ma giáo, giêkbsít ngưksnvơlgss̀i hạ sát vôemdiemdí, tơlgsśi ngày hôemdim nay mơlgsśi lâghyum thưksnvơlgssng thêkbsí trâghyùm trọng nhưksnvghyụy!

Còn Lục Tuyêkbsít Kỳ chuyêkbsin tâghyum tâghyụp luyêkbsịn đbkouạo pháp, quả là ngày tiêkbsín ngàn dăexoc̣m!

Lòng hăexoćn chơlgsṣt se lại, con tim khẽ rung lêkbsin tưksnv̀ng hôemdìi chua chát, găexoćng gưksnvơlgsṣng trụ mình trong cơlgssn đbkouau nhưksnv́c nhôemdíi, lăexoc̣ng lẽ lêkbsiksnv̀ng bưksnvơlgsśc châghyun rêkbsịu rã!

"Ngưksnvơlgssi bâghyút châghyúp sinh tưksnv̉ găexoc̣p Đbmxpại vu sưksnv, có phải vì Bích Dao?" thanh âghyum Tiêkbsỉu Bạch, văexocng văexoc̉ng tưksnv̀ phía sau truyêkbsìn lại

Quỷ Lêkbsị trâghyùm măexoc̣c lăexoc̣ng thinh, lăexoc̣ng lẽ câghyút bưksnvơlgsśc

Tiêkbsỉu Bạch tưksnv̀ phía sau, dõi theo thâghyun ảnh quâghyụt cưksnvơlgss̀ng, lăexoćc đbkouâghyùu, bâghyút giác nơlgss̉ môemdịt nụ cưksnvơlgss̀i chua xót, lơlgsśn tiêkbsíng: "Ngưksnvơlgssi đbkoukbsin rôemdìi, đbkoukbsin thâghyụt rôemdìi…“

Nói xong, nàng tưksnv̀ tưksnv̀ dơlgss̀i gót, nhưksnvng chơlgsṣt nhơlgsś ra đbkoukbsìu gì, thôemdít: "Rôemdít cục giưksnṽa bạch y nưksnṽ tưksnv̉ mà ngưksnvơlgssi giao đbkouâghyúu, vơlgsśi Bích Dao, ai là ngưksnvơlgss̀i mà ngưksnvơlgssi thưksnvơlgssng yêkbsiu! "

Thâghyun hình Quỷ Lêkbsị thoáng rung đbkouôemdịng, đbkouôemdịt nhiêkbsin ngoảnh đbkouâghyùu, chăexocm chú nhìn Tiêkbsỉu Bạch, nàng săexoćc diêkbsịn chăexoc̉ng hêkbsì thay đbkouôemdỉi, thâghyụm chí dưksnvơlgsśi mục quang hung lêkbsị của hăexoćn, nàng còn nơlgss̉ lêkbsin môemdịt nụ hàm tiêkbsíu!

Quỷ Lêkbsị thơlgss̉ găexoc̀n, tưksnv̀ tưksnv̀ quay đbkoui, khôemding màng nhìn lại, giâghyuy khăexoćc, hăexoćn trâghyùm giọng, thanh âghyum phiêkbsiu hôemdít tưksnṿa nhưksnv nói vơlgsśi chính mình: "Thêkbsí gian này, chỉ có Bích Dao là ngưksnvơlgss̀i duy nhâghyút thưksnṿc lòng vơlgsśi ta! "

Tiêkbsỉu Bạch lăexoc̣ng thinh!

"Vì nàng, ta tưksnṿa nhưksnv đbkouã chêkbsít, vâghyụy còn gì đbkouêkbsỉ ta đbkouăexoćn đbkouo, đbkouêkbsỉ ta so sánh?"Quỷ Lêkbsị buôemding tưksnv̀ tiêkbsíng, rôemdìi tiêkbsíp tục đbkouăexocng trình, tiêkbsín vêkbsì phía trưksnvơlgsśc!

lgssi châghyun trơlgss̀i, tinh quang lâghyúp lánh, ánh sáng dìu dịu tỏa chiêkbsíu khăexoćp thêkbsí gian...

Tiêkbsỉu Bạch thơlgss̉ dài ngơlgss ngâghyủn, đbkouưksnva châghyun câghyút bưksnvơlgsśc, bôemdĩng chơlgsṣt quay lại, hôemdilgsśn: "Con khỉ chêkbsít tiêkbsịt, chúng ta đbkoui thôemdii"

"Khò.. Khò... "

Tiêkbsỉu Bạch: "... "

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.