Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 243 : Tiểu Vương tử – Kết thúc mở

    trước sau   
ofkbi năjpwqm sau.

jcryfbsyi bầwftqu trờtjfwi trong xanh, mộhwxot béerdvpxtfi mặupmyc toàofkbn thârdmvn mặupmyc vápxtfy dàofkbi trắwftqng từbnzp trêqrxmn xe Lincoln nhảupmyy xuốrdiqng, vộhwxoi vàofkbng khôphiyng ngừbnzpng nghỉodtwjcryfbsyng hoa viêqrxmn chạcjkky tớfbsyi.

“Côphiyng chúrahca! Mũgbyy củmzuca côphiy!” Phíueaba sau cóbqag ngưjcrytjfwi hôphiy lớfbsyn.

Tầwftqn Vũgbyy Lạcjkkc đrdmvhwxot nhiêqrxmn ngừbnzpng lạcjkki, cầwftqm lấhprjy, càofkbo càofkbo tóbqagc trêqrxmn thápxtfi dưjcryơqhgeng đrdmvhwxoi mộhwxot cápxtfi rồugnni tiếjpwqp tụtjfwc chạcjkky.

Hoa viêqrxmn lớfbsyn nhưjcry vậaeyuy, an tĩhfdwnh màofkb say lòaqqwng ngưjcrytjfwi, mộhwxot thiếjpwqu niêqrxmn tuấhprjn túrahcjcryfbsyi ápxtfnh mặupmyt trờtjfwi ấhprjm ápxtfp lặupmyng lẽwqpy lậaeyut nhữtjfwng trang sápxtfch củmzuca mìrdmvnh, ngóbqagn tay thon dàofkbi củmzuca cậaeyuu rấhprjt nhẹdhbw nhàofkbng màofkb lậaeyut nhữtjfwng trang sápxtfch ốrdiqofkbng, đrdmvôphiyi mắwftqt thârdmvm thúrahcy đrdmvwftqm chìrdmvm trong nhữtjfwng kýbkrk hiệkjzpu cùrcspng loạcjkki ngôphiyn ngữtjfwofkbo đrdmvóbqag trêqrxmn thếjpwq giớfbsyi.

Miệkjzpng cậaeyuu nhẹdhbw nhàofkbng lẩhxfym bẩhxfym mấhprjy cârdmvu, thứqhge ngôphiyn ngữtjfw tựxrfqa nhưjcry đrdmvãorvr bịazzkorvrng quêqrxmn từbnzp rấhprjt lârdmvu rồugnni.


Nữtjfwofkbi tửvafs thởcjkk hổrcspn hểtvlan đrdmvqhgeng ởcjkk trưjcryfbsyc mặupmyt cậaeyuu.

“Anh ơqhgei, anh!” Tầwftqn Vũgbyy Lạcjkkc đrdmvi qua ôphiym tay cậaeyuu, “Chúrahc Lạcjkkc mang theo vợgcsy tớfbsyi đrdmvârdmvy, anh khôphiyng đrdmvi nhìrdmvn sao?”

Ábqagnh mắwftqt mêqrxmly, côphiy khôphiyng chúrahct nàofkbo che giấhprju mêqrxm luyếjpwqn, kíueabnh trọazzkng cùrcspng sùrcspng bápxtfi anh trai mìrdmvnh.

Đhfdwôphiyi mắwftqt hẹdhbwp dàofkbi củmzuca Tầwftqn Mặupmyc lộhwxo ra mộhwxot tia luyếjpwqn tiếjpwqc, ápxtfnh mắwftqt từbnzp trêqrxmn trang giấhprjy chậaeyum rãorvri nârdmvng lêqrxmn, dừbnzpng ởcjkk tiểtvlau côphiyjcryơqhgeng phấhprjn nộhwxon trưjcryfbsyc mắwftqt.

“Chúrahc Lạcjkkc?” Thanh ârdmvm dễrdmv nghe màofkb tao nhãorvr củmzuca cậaeyuu hỏsqfdi mộhwxot tiếjpwqng.

“Vârdmvng!” Tầwftqn Vũgbyy Lạcjkkc gậaeyut gậaeyut đrdmvwftqu, cápxtfnh mi cong dàofkby tựxrfqa nhưjcryrahcqrxm sứqhge, da thịazzkt tuyếjpwqt trắwftqng dưjcryfbsyi ápxtfnh nắwftqng mặupmyt trờtjfwi nổrcspi lêqrxmn phấhprjn hồugnnng.

Tầwftqn Mặupmyc đrdmvqhgeng dậaeyuy, cốrdiqt cápxtfch thiếjpwqu niêqrxmn trưjcrycjkkng thàofkbnh từbnzp từbnzp giãorvrn nởcjkk mởcjkk ra bộhwxopxtfng khiếjpwqn ngưjcrytjfwi ta đrdmvhwxong lòaqqwng.

Liếjpwqc mắwftqt mộhwxot cápxtfi nhìrdmvn qua, trong chiếjpwqc xe Lincoln xa hoa màofkbu đrdmven kia, quảupmy nhiêqrxmn cóbqag hai thârdmvn ảupmynh đrdmvi ra, mộhwxot ngưjcrytjfwi tĩhfdwnh lặupmyng băjpwqng lãorvrnh, mộhwxot ngưjcrytjfwi nhápxtfo loạcjkkn nhưjcry thỏsqfd nhỏsqfd. Cậaeyuu nheo mắwftqt lạcjkki, thựxrfqc đrdmvãorvrbqag thểtvla đrdmvpxtfn đrdmvưjcrygcsyc ngưjcrytjfwi đrdmvếjpwqn làofkb ai.

Ngóbqagn tay thon dàofkbi đrdmvem sápxtfch vởcjkk gấhprjp lạcjkki, nhẹdhbw nhàofkbng vỗcjkk vỗcjkk khuôphiyn mặupmyt nhỏsqfd nhắwftqn củmzuca em gápxtfi: “Chạcjkky vềghrl hầwftqm rưjcrygcsyu bápxtfo vớfbsyi mẹdhbw, sau đrdmvóbqag gọazzki đrdmviệkjzpn bápxtfo cho ba, anh đrdmvi trưjcryfbsyc.”

Tầwftqn Vũgbyy Lạcjkkc ngẩhxfyn ra, đrdmvôphiyi mắwftqt đrdmven lápxtfy trợgcsyn lớfbsyn, khôphiyng biếjpwqt làofkbm sao.

Tầwftqn Mặupmyc vừbnzpa bưjcryfbsyc đrdmvi vàofkbi bưjcryfbsyc đrdmvãorvr nhậaeyun ra târdmvm tìrdmvnh củmzuca côphiy.

jcryfbsyc chârdmvn dừbnzpng lạcjkki, khuôphiyn mặupmyt còaqqwn nhỏsqfd tuổrcspi nhưjcryng đrdmvãorvr mịazzk hoặupmyc lòaqqwng ngưjcrytjfwi củmzuca cậaeyuu hiệkjzpn lêqrxmn mộhwxot chúrahct biểtvlau cảupmym khápxtfc thưjcrytjfwng.

Tao nhãorvrrahci ngưjcrytjfwi, trong lúrahcc đrdmvóbqag ápxtfnh mắwftqt cậaeyuu mang theo mộhwxot chúrahct bấhprjt đrdmvwftqc dĩhfdw, mộhwxot tay đrdmvprtwjcryng tay còaqqwn lạcjkki vòaqqwng qua đrdmvwftqu gốrdiqi côphiy đrdmvem côphiy nhấhprjc bổrcspng lêqrxmn ôphiym vàofkbo trong ngựxrfqc.


“Em cóbqag biếjpwqt làofkb anh chỉodtw lớfbsyn hơqhgen em cóbqag mộhwxot tuổrcspi khôphiyng hửvafs?” Tầwftqn Mặupmyc cúrahci đrdmvwftqu nóbqagi vớfbsyi côphiy.

Tầwftqn Vũgbyy Lạcjkkc dừbnzpng ởcjkk trong lòaqqwng cậaeyuu rêqrxmn lêqrxmn mộhwxot tiếjpwqng, ngoan ngoãorvrn cuốrdiqn lấhprjy cổrcsp cậaeyuu, đrdmvwftqu chôphiyn chặupmyt vàofkbo hõgouem vai cậaeyuu, “Ôoadhng trờtjfwi thậaeyut làofkb bấhprjt côphiyng a a a! Dựxrfqa vàofkbo cápxtfi gìrdmvofkb ôphiyng trờtjfwi lạcjkki cho anh trai từbnzprahcc sinh ra đrdmvếjpwqn giờtjfw đrdmvghrlu cao nhưjcry vậaeyuy chứqhge? Khôphiyng phảupmyi ai cũgbyyng nóbqagi làofkb nam sinh đrdmvếjpwqn tậaeyun trung họazzkc mớfbsyi cao sao? Khôphiyng phảupmyi sao, khôphiyng phảupmyi sao???”

“Anh cao hơqhgen em nhiềghrlu nha....” Tầwftqn Vũgbyy Lạcjkkc uỷefbl khuấhprjt lạcjkki giàofkb mồugnnm ápxtft lýbkrk lẽwqpybqagi mộhwxot cârdmvu.

Tầwftqn Mặupmyc khôphiyng nóbqagi gìrdmv, chỉodtwofkb thảupmyn nhiêqrxmn cụtjfwp mắwftqt xuốrdiqng nhìrdmvn: “Em rấhprjt nặupmyng!”

Tầwftqn Vũgbyy Lạcjkkc ngẩhxfyn ra, mắwftqt càofkbng trừbnzpng lớfbsyn hơqhgen nữtjfwa.

Lam Đhfdwóbqaga vốrdiqn đrdmvãorvr đrdmvqhgeng rấhprjt lârdmvu nhìrdmvn ngắwftqm thờtjfwi tiếjpwqt, chỉodtwbqagrahcp ởcjkkjcryfbsyi bóbqagng Lạcjkkc Thàofkbnh mớfbsyi cóbqag thểtvla trápxtfnh đrdmvưjcrygcsyc mộhwxot chúrahct ápxtfnh mặupmyt trờtjfwi, nghe đrdmvưjcrygcsyc đrdmvhwxong tĩhfdwnh liềghrln quay mặupmyt tìrdmvm hiểtvlau, liềghrln nhìrdmvn thấhprjy mộhwxot bứqhgec tranh quỷefbl dịazzk nhưjcry vậaeyuy.

8:18 AM

Trưjcryfbsyc tòaqqwa lârdmvu đrdmvàofkbi khổrcspng lồugnn xa hoa, mộhwxot thiếjpwqu nhiêqrxmn mặupmyc quầwftqn ápxtfo hưjcryu nhàofkbn tao nhãorvr đrdmvi qua, trêqrxmn tay ôphiym mộhwxot côphiypxtfi mặupmyc toàofkbn mộhwxot màofkbu trắwftqng, vừbnzpa nóbqagi chuyệkjzpn đrdmviệkjzpn thoạcjkki, cúrahcp mápxtfy, sau đrdmvóbqag đrdmvem côphiyerdv trong lồugnnng ngựxrfqc đrdmvupmyt xuốrdiqng đrdmvhprjt.

Mộhwxot cao mộhwxot thấhprjp, mộhwxot tuấhprjn túrahc mộhwxot xinh đrdmvdhbwp, vôphiyrcspng đrdmvdhbwp mắwftqt đrdmvqhgeng ởcjkk mộhwxot chỗcjkk.

“Chúrahc Lạcjkkc!” Tầwftqn Mặupmyc rấhprjt lễrdmv phéerdvp chàofkbo mộhwxot tiếjpwqng.

Lạcjkkc Thàofkbnh chưjcrya kịazzkp đrdmvápxtfp lờtjfwi, tiểtvlau nữtjfw nhârdmvn phíueaba sau đrdmvãorvr nổrcsp tung, túrahcm lấhprjy tay anh liềghrlu mạcjkkng nóbqagi: “Thựxrfqc đrdmvápxtfng yêqrxmu nha.... Thựxrfqc làofkb đrdmvápxtfng yêqrxmu nha!! Chồugnnng a, vềghrl sau em cũgbyyng sinh mộhwxot đrdmvqhgea nhưjcry vậaeyuy nha, còaqqwn cóbqag mộhwxot đrdmvqhgea con gápxtfi nhưjcry vậaeyuy nữtjfwa nha!!!”

Nhữtjfwng lờtjfwi Lạcjkkc Thàofkbnh vừbnzpa đrdmvazzknh nóbqagi đrdmvãorvr nghẹdhbwn trong cổrcsp họazzkng, nhìrdmvn thấhprjy phíueaba đrdmvrdiqi diệkjzpn Tầwftqn Vũgbyy Lạcjkkc đrdmvang che miệkjzpng cưjcrytjfwi trộhwxom, cũgbyyng thảupmyn nhiêqrxmn cưjcrytjfwi rộhwxoqrxmn, cầwftqm lấhprjy tay Lam Đhfdwóbqaga kéerdvo côphiyqrxmn phíueaba trưjcryfbsyc, khóbqag khăjpwqn mớfbsyi cóbqag đrdmvưjcrygcsyc mộhwxot cârdmvu ôphiyn nhu nóbqagi: “Đhfdwbnzpng muốrdiqn loạcjkkn nữtjfwa, em khôphiyng cóbqagpxtfi gen kia.”

Khuôphiyn mặupmyt nhỏsqfd nhắwftqn sápxtfng lạcjkkng củmzuca Lam Đhfdwóbqaga nhápxtfy mắwftqt liềghrln suy sụtjfwp.




Khuôphiyn mặupmyt tuấhprjn túrahc đrdmvếjpwqn ghen tịazzk củmzuca Tầwftqn Mặupmyc cũgbyyng ôphiyn hòaqqwa hơqhgen mộhwxot chúrahct, lôphiyng mi thậaeyut dàofkbi khẽwqpy run, tao nhãorvrofkb trápxtfnh đrdmvưjcrytjfwng: “Ba mẹdhbw chápxtfu mộhwxot hồugnni nữtjfwa sẽwqpy tớfbsyi, hai ngưjcrytjfwi mệkjzpt mỏsqfdi khôphiyng ạcjkk? Đhfdwi vàofkbo nghỉodtw ngơqhgei mộhwxot chúrahct đrdmvãorvr.”

Lam Đhfdwóbqaga hoạcjkkt bápxtft chạcjkky đrdmvếjpwqn trưjcryfbsyc mặupmyt cậaeyuu, “Thựxrfqc đrdmvdhbwp trai nha, chápxtfu cưjcrytjfwi, cưjcrytjfwi mộhwxot cápxtfi thôphiyi! So vớfbsyi cha chápxtfu, chápxtfu còaqqwn đrdmvápxtfng yêqrxmu hơqhgen nha, chápxtfu khôphiyng biếjpwqt khi cha chápxtfu còaqqwn làofkb chủmzuc tịazzkch đrdmvârdmvu, thựxrfqc làofkb dọazzka ngưjcrytjfwi nha! Anh ta khôphiyng bao giờtjfwjcrytjfwi đrdmvârdmvu, chỉodtw mộhwxot ápxtfnh mắwftqt tùrcspy tiệkjzpn cũgbyyng khiếjpwqn ngưjcrytjfwi ta sắwftqp chếjpwqt nha... Dìrdmv Lam Đhfdwóbqaga củmzuca chápxtfu làofkbm việkjzpc ngay tạcjkki căjpwqn phòaqqwng bêqrxmn cạcjkknh nha, a a a a.... Thựxrfqc làofkb kiêqrxmn cưjcrytjfwng cóbqag phảupmyi khôphiyng? Rấhprjt cóbqag khíueab chấhprjt cóbqag phảupmyi khôphiyng?”

Tầwftqn Mặupmyc chỉodtwofkb lẳdhbwng lặupmyng nghe, ápxtfnh mắwftqt mịazzk hoặupmyc lộhwxo ra tia sápxtfng lấhprjp lápxtfnh, chăjpwqm chúrahc nhìrdmvn côphiy.

“Tiểtvlau Du khôphiyng cóbqag tớfbsyi sao?” Mắwftqt cậaeyuu đrdmvupmyo qua mặupmyt trong xe Lincoln phíueaba sau, nghĩhfdw muốrdiqn xápxtfc nhậaeyun xem cóbqagaqqwn ngưjcrytjfwi bêqrxmn trong hay khôphiyng.

“Chápxtfu hỏsqfdi nóbqag a?” Lam Đhfdwóbqaga nhíueabu mi, rốrdiqi rắwftqm nóbqagi, “Khôphiyng cóbqagpxtfch nàofkbo, nóbqag khôphiyng ngoan, thậaeyut sựxrfqofkb rấhprjt khôphiyngg ngoan, cưjcry nhiêqrxmn ngay cảupmy mộhwxot chúrahct gen tốrdiqt đrdmvdhbwp củmzuca dìrdmv đrdmvârdmvy cũgbyyng khôphiyng kếjpwq thừbnzpa đrdmvưjcrygcsyc! Cuốrdiqi cùrcspng nghiêqrxmm phạcjkkt khóbqag khăjpwqn lắwftqm khôphiyng biếjpwqt dìrdmvbqag thểtvla cho nóbqagofkbo đrdmvưjcrygcsyc trung họazzkc khôphiyng nha? Trung họazzkc chápxtfu cóbqag biếjpwqt khôphiyng? Ởbqag Trung Quốrdiqc đrdmvóbqagofkb 9 năjpwqm bắwftqt buộhwxoc phảupmyi họazzkc đrdmvóbqag, chápxtfu biếjpwqt chứqhge? Mộhwxot nữtjfw sinh còaqqwn nhỏsqfd tuổrcspi nhưjcry vậaeyuy lạcjkki ngârdmvm mìrdmvnh trong mấhprjy thứqhge ma thúrahc vớfbsy vẩhxfyn khôphiyng cóbqag khápxtfi niệkjzpm chăjpwqm chỉodtw họazzkc tậaeyup làofkbrdmv, Lạcjkkc Thiêqrxmn Du nóbqag chíueabnh làofkb sựxrfq tụtjfwt hậaeyuu cóbqag mộhwxot khôphiyng hai củmzuca nềghrln giápxtfo dụtjfwc Trung Quốrdiqc nha. Làofkbm gìrdmvbqag ai nữtjfwa?”

Lạcjkkc Thàofkbnh nghe xong hơqhgei hơqhgei nhíueabu màofkby: “Em đrdmvang nóbqagi cápxtfi gìrdmv?”

“Em nóbqagi con gápxtfi bảupmyo bốrdiqi củmzuca anh nha!” Lam Đhfdwóbqaga tứqhgec giậaeyun oa oa màofkb nhìrdmvn anh. “Còaqqwn khôphiyng phảupmyi làofkb anh quápxtf nuôphiyng chiềghrlu nóbqag sao, khiếjpwqn cho nóbqag nhỏsqfd nhưjcry vậaeyuy đrdmvãorvr ham mêqrxmpxtfi gìrdmvofkb thầwftqn đrdmvqrxmu, cápxtfi gìrdmvofkbjcrytjfwng hóbqaga..., nóbqagofkb nữtjfw sinh làofkb đrdmvmzuc rồugnni? Chẳdhbwng lẽwqpy anh muốrdiqn đrdmvem con tu luyệkjzpn thàofkbnh sưjcry phụtjfw củmzuca mấhprjy thứqhge tròaqqw chơqhgei sao?”

Lạcjkkc Thàofkbnh míueabm môphiyi, khuôphiyn mặupmyt tuấhprjn lãorvrng lộhwxo ra biểtvlau tìrdmvnh tựxrfqa nhưjcry rấhprjt muốrdiqn trừbnzpng phạcjkkt côphiy vậaeyuy.

“Khôphiyng biếjpwqt gìrdmv thìrdmv đrdmvbnzpng cóbqagbqagi lung tung, em chíueabnh làofkb nhìrdmvn khôphiyng hiểtvlau nhữtjfwng sốrdiq hiệkjzpu trìrdmvnh tựxrfq tròaqqw chơqhgei màofkb con viếjpwqt ra thôphiyi, đrdmvgcsyi cho em hiểtvlau đrdmvưjcrygcsyc thìrdmv khôphiyng biếjpwqt còaqqwn tốrdiqn bao nhiêqrxmu thờtjfwi gian nữtjfwa đrdmvârdmvu, ngu ngốrdiqc.” Nóbqagi xong anh nắwftqm chặupmyt bàofkbn tay nhỏsqfderdv củmzuca vợgcsyrdmvnh, túrahcm côphiy đrdmvi vềghrl phíueaba trưjcryfbsyc.

Tầwftqn Vũgbyy Lạcjkkc thựxrfqc ngoan ngoãorvrn dẫtdgfn đrdmvưjcrytjfwng cho bọazzkn họazzk, thỉodtwnh thoảupmyng Lam Đhfdwóbqaga lạcjkki giơqhge tay véerdvo véerdvo cápxtfi mápxtf phấhprjn nộhwxon củmzuca nóbqag, nóbqagjcrytjfwi trốrdiqn đrdmvi, bộhwxopxtfng đrdmvápxtfng yêqrxmu rấhprjt giốrdiqng vớfbsyi mẹdhbwbqag.

ofkb Tầwftqn Mặupmyc lạcjkki ởcjkk lạcjkki cuốrdiqi cùrcspng, thârdmvn ảupmynh cao ngấhprjt chậaeyum rãorvri quay trởcjkk vềghrl, đrdmvôphiyi mắwftqt hẹdhbwp dàofkbi mộhwxot mảupmynh mêqrxmly.

Cậaeyuu nhớfbsy tớfbsyi mộhwxot lầwftqn duy nhấhprjt nhìrdmvn thấhprjy Lạcjkkc Thiêqrxmn Du lầwftqn đrdmvóbqagphiyerdv khôphiyng đrdmvi cùrcspng chúrahc Lạcjkkc vàofkbrdmv Lam Đhfdwóbqaga, bầwftqu trờtjfwi London đrdmvwftqy tuyếjpwqt rơqhgei, sưjcryơqhgeng mùrcsp bao phủmzuc khôphiyng khíueab lạcjkknh buốrdiqt, cậaeyuu nhìrdmvn thấhprjy Lạcjkkc Thiêqrxmn Du mộhwxot thârdmvn lửvafsa đrdmvsqfd, khuôphiyn mặupmyt nhỏsqfd nhắwftqn bịazzk lạcjkknh cóbqagng đrdmvếjpwqn mứqhgec đrdmvsqfd bừbnzpng lêqrxmn, vẻgbyy mặupmyt trong trẻgbyyo nhưjcryng lạcjkknh lùrcspng ngạcjkko khíueab từbnzp trêqrxmn xe nhảupmyy xuốrdiqng, ven đrdmvưjcrytjfwng mộhwxot đrdmvrdiqng nhữtjfwng đrdmvqhgea con trai mắwftqt xanh tay cầwftqm mápxtfy đrdmviệkjzpn tửvafs gầwftqm rúrahc chơqhgei game, thârdmvn ảupmynh nho nhỏsqfd củmzuca nóbqag ngoápxtfi đrdmvwftqu lạcjkki nhìrdmvn, ápxtfnh mắwftqt trongg veo nhìrdmvn ngưjcrytjfwi kia khóbqage miệkjzpng méerdvo móbqag: “KSB, loạcjkki nàofkby nhìrdmvn cũgbyyng tầwftqm thưjcrytjfwng thôphiyi.”

May mắwftqn, mấhprjy đrdmvqhgea con trai kia nghe khôphiyng hiểtvlau tiếjpwqng Trung.


ofkbcjkk mộhwxot bêqrxmn Tầwftqn Mặupmyc chịazzku trápxtfch nhiệkjzpm đrdmvếjpwqn đrdmvóbqagn nóbqag lạcjkki nheo nheo mắwftqt lạcjkki, đrdmvápxtfnh giápxtfphiyerdvofkby khôphiyng biếjpwqt nhỏsqfdqhgen mìrdmvnh bao nhiêqrxmu tuổrcspi, tầwftqm mắwftqt hoảupmyng hốrdiqt đrdmvãorvr bắwftqt đrdmvwftqu khôphiyng thểtvla chuyểtvlan đrdmvhwxong.

Lạcjkkc Thiêqrxmn Du kéerdvo theo mộhwxot valy kéerdvo lớfbsyn hàofkbnh lýbkrk đrdmvi tớfbsyi, nhìrdmvn thấhprjy cậaeyuu chíueabnh làofkb kinh ngạcjkkc mộhwxot chúrahct, sau đrdmvóbqag nhíueabu mi hôphiy: “Anh khôphiyng phảupmyi tớfbsyi đrdmvóbqagn em sao? Rấhprjt nặupmyng nha, anh kéerdvo giúrahcp em vớfbsyi.”

Tầwftqn Mặupmyc lầwftqn đrdmvwftqu tiêqrxmn thấhprjt thầwftqn, nhìrdmvn mộhwxot côphiyerdv xa lạcjkk khéerdvo léerdvo nhưjcryng lạcjkki làofkbm càofkbn trưjcryfbsyc mặupmyt mìrdmvnh.

Thờtjfwi đrdmviểtvlam nàofkbo đrdmvóbqag cha đrdmvãorvrbqagi, “Đhfdwtjfwi ngưjcrytjfwi đrdmvàofkbn ôphiyng đrdmvghrlu gặupmyp phảupmyi mộhwxot cápxtfi khắwftqc tinh, cápxtfi gọazzki làofkb khắwftqc tinh chỉodtwofkbhxfyn dụtjfw, đrdmvcjkki khápxtfi làofkb kiếjpwqp trưjcryfbsyc con nợgcsy mộhwxot ai đrdmvóbqag, sang kiếjpwqp nàofkby con nhấhprjt đrdmvazzknh phảupmyi ởcjkkqrxmn cạcjkknh ngưjcrytjfwi đrdmvóbqag cảupmy đrdmvtjfwi, vĩhfdwnh viễrdmvn khôphiyng đrdmvưjcrygcsyc quay lưjcryng đrdmvi.”

Ngóbqagn tay tao nhãorvr day day thápxtfi dưjcryơqhgeng, Tầwftqn Mặupmyc nghĩhfdw, khôphiyng phảupmyi làofkb cậaeyuu sớfbsym thàofkbnh thụtjfwc, màofkb nguyêqrxmn nhârdmvn chíueabnh làofkb, “Lạcjkkc Thiêqrxmn Du, côphiyerdv đrdmvóbqag xuấhprjt hiệkjzpn quápxtf sớfbsym.”

rahcc màofkb bọazzkn cậaeyuu cùrcspng nhau chơqhgei tròaqqw “Mêqrxm vụtjfw chi sârdmvm”, ởcjkk cửvafsa ảupmyi cuốrdiqi cùrcspng cậaeyuu cùrcspng côphiyerdv đrdmvápxtfnh boss, thếjpwq nhưjcryng thờtjfwi đrdmviểtvlam còaqqwn mộhwxot giọazzkt huyếjpwqt cuốrdiqi cùrcspng cậaeyuu bịazzkphiyerdv chéerdvm toi mạcjkkng.

Nhìrdmvn thấhprjy côphiyerdv thuậaeyun tay đrdmvem chiếjpwqn lợgcsyi phẩhxfym sau khi chéerdvm đrdmvưjcrygcsyc đrdmvcjkki boss cưjcryfbsyp đrdmvi, Tầwftqn Mặupmyc nghiếjpwqn răjpwqng nghiếjpwqn lợgcsyi, hậaeyun khôphiyng thểtvlarcspng bạcjkko lựxrfqc đrdmvtvla đrdmvếjpwqn xửvafsbkrkphiyerdv giốrdiqng nhưjcry em gápxtfi màofkbgbyyng tựxrfqa nhưjcry kẻgbyy thùrcsp đrdmvang vêqrxmnh vápxtfo trong màofkbn hìrdmvnh mápxtfy tíueabnh kia.

Cuộhwxoc gọazzki video ởcjkk mộhwxot nơqhgei khápxtfc, khuôphiyn mặupmyt nhỏsqfd nhắwftqn đrdmvsqfd rựxrfqc củmzuca Lạcjkkc Thiêqrxmn Du mộhwxot mảupmynh tiếjpwqc hậaeyun: “Ai nha, anh toi rồugnni, thậaeyut làofkb yếjpwqu ớfbsyt nha.”

Khuôphiyn mặupmyt Tầwftqn Mặupmyc xanh méerdvt khôphiyng cóbqag cảupmym xúrahcc gìrdmv, khôphiyng cóbqag biểtvlau tìrdmvnh gìrdmv.

“Lạcjkkc Thiêqrxmn Du, em cóbqag giỏsqfdi thìrdmv đrdmvếjpwqn Anh đrdmvi, anh vớfbsyi em đrdmvhprju mộhwxot trậaeyun.” Thanh ârdmvm củmzuca cậaeyuu lạcjkknh nhưjcryjpwqng nóbqagi.

Tiểtvlau nha đrdmvwftqu trong mápxtfy tíueabnh liếjpwqc mộhwxot cápxtfi tỏsqfd vẻgbyy xem thưjcrytjfwng: “Khôphiyng cóbqag hứqhgeng thúrahc, London cóbqagpxtfi gìrdmv hay chứqhge?”

“Em khôphiyng dápxtfm?” Thanh ârdmvm thảupmyn nhiêqrxmn củmzuca Tầwftqn Mặupmyc hơqhgei hơqhgei lêqrxmn giọazzkng.

Lạcjkkc Thiêqrxmn Du đrdmvem mápxtfy chơqhgei game néerdvm sang mộhwxot bêqrxmn, nằsutom úrahcp sấhprjp trưjcryfbsyc mặupmyt màofkbn hìrdmvnh mápxtfy tíueabnh, khuôphiyn mặupmyt ủmzucy khuấhprjt dápxtfn chặupmyt vàofkbo hưjcryfbsyng camera trêqrxmn màofkbn hìrdmvnh: “Em rấhprjt muốrdiqn đrdmvi nha... Nhưjcryng màofkb ba mẹdhbw em cấhprjm khôphiyng cho đrdmvi, em khôphiyng cóbqag tiềghrln.....”

Trápxtfi tim Tầwftqn Mặupmyc lậaeyup tứqhgec tan chảupmyy nhưjcryjcryfbsyc.

Cậaeyuu vẫtdgfn cảupmym thấhprjy lừbnzpa gạcjkkt tìrdmvnh cảupmym củmzuca tiểtvlau hàofkbi tửvafs khôphiyng phảupmyi làofkb chuyệkjzpn tốrdiqt, cho nêqrxmn cẩhxfyn thậaeyun suy trưjcryfbsyc tíueabnh sau, mặupmyt chậaeyum rãorvri tiếjpwqn lạcjkki phíueaba màofkbn hìrdmvnh, thảupmyn nhiêqrxmn nóbqagi:

“Lạcjkkc Thiêqrxmn Du, chỉodtw cầwftqn em lạcjkki đrdmvârdmvy, hếjpwqt thảupmyy mọazzki việkjzpc đrdmvghrlu giao cho anh.”

Ýxncz tứqhge củmzuca cậaeyuu chíueabnh làofkb tiềghrln, tiềghrln chíueabnh làofkb hếjpwqt thảupmyy.

Lạcjkkc Thiêqrxmn Du nho nhỏsqfd, khi còaqqwn chưjcrya cóbqag tốrdiqt nghiệkjzpp tiểtvlau họazzkc, đrdmvãorvr chiếjpwqm đrdmvưjcrygcsyc mộhwxot nam sinh tìrdmvnh nguyệkjzpn bao dưjcryprtwng, mốrdiqi tìrdmvnh nồugnnng nàofkbn củmzuca côphiyerdv.... Đhfdwârdmvy làofkb chuyệkjzpn tìrdmvnh tốrdiqt đrdmvdhbwp hãorvrm cha hạcjkki mẹdhbw đrdmvếjpwqn cỡprtwofkbo a.....

rahcc đrdmvóbqag Tầwftqn Mặupmyc khôphiyng biếjpwqt móbqagn nợgcsy cảupmy đrdmvtjfwi màofkb từbnzp miệkjzpng cha cậaeyuu nóbqagi ra từbnzp mộhwxot khắwftqc kia đrdmvãorvr bắwftqt đrdmvwftqu thựxrfqc thi.

Từbnzp nay vềghrl sau mãorvri mãorvri hãorvrm sârdmvu.

Trọazzkn đrdmvtjfwi khôphiyng đrdmvưjcrygcsyc thay đrdmvrcspi

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.