Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 243 : Tiểu Vương tử – Kết thúc mở

    trước sau   
soxri năjpazm sau.

uorfmohxi bầkdmou trờnivpi trong xanh, mộfkiot bévjavlzkai mặhagvc toàsoxrn thâiiivn mặhagvc válzkay dàsoxri trắmohxng từmbhn trêhagvn xe Lincoln nhảuorfy xuốgvbang, vộfkioi vàsoxrng khôppqcng ngừmbhnng nghỉsoxruorfmohxng hoa viêhagvn chạepgly tớmohxi.

“Côppqcng chúdtgda! Mũgmmb củdwjea côppqc!” Phíebnza sau cófkio ngưuorfnivpi hôppqc lớmohxn.

Tầkdmon Vũgmmb Lạepglc đfkiofkiot nhiêhagvn ngừmbhnng lạepgli, cầkdmom lấjpazy, càsoxro càsoxro tófkioc trêhagvn thálzkai dưuorfơqsmgng đfkiofkioi mộfkiot cálzkai rồcgfai tiếkafgp tụfimxc chạepgly.

Hoa viêhagvn lớmohxn nhưuorf vậepgly, an tĩalrvnh màsoxr say lòvxbnng ngưuorfnivpi, mộfkiot thiếkafgu niêhagvn tuấjpazn túdtgduorfmohxi álzkanh mặhagvt trờnivpi ấjpazm álzkap lặhagvng lẽdtgd lậepglt nhữxzpxng trang sálzkach củdwjea mìoblcnh, ngófkion tay thon dàsoxri củdwjea cậepglu rấjpazt nhẹmbhn nhàsoxrng màsoxr lậepglt nhữxzpxng trang sálzkach ốgvbasoxrng, đfkioôppqci mắmohxt thâiiivm thúdtgdy đfkiomohxm chìoblcm trong nhữxzpxng kýqgzi hiệebnzu cùazvkng loạepgli ngôppqcn ngữxzpxsoxro đfkioófkio trêhagvn thếkafg giớmohxi.

Miệebnzng cậepglu nhẹmbhn nhàsoxrng lẩnxmqm bẩnxmqm mấjpazy câiiivu, thứexwd ngôppqcn ngữxzpx tựnnera nhưuorf đfkioãmwid bịkibjmwidng quêhagvn từmbhn rấjpazt lâiiivu rồcgfai.


Nữxzpxsoxri tửdeyb thởvjav hổwcnen hểcygbn đfkioexwdng ởvjav trưuorfmohxc mặhagvt cậepglu.

“Anh ơqsmgi, anh!” Tầkdmon Vũgmmb Lạepglc đfkioi qua ôppqcm tay cậepglu, “Chúdtgd Lạepglc mang theo vợzqlf tớmohxi đfkioâiiivy, anh khôppqcng đfkioi nhìoblcn sao?”

Áfimxnh mắmohxt mêhagvly, côppqc khôppqcng chúdtgdt nàsoxro che giấjpazu mêhagv luyếkafgn, kíebnznh trọgmmbng cùazvkng sùazvkng bálzkai anh trai mìoblcnh.

Đcgfaôppqci mắmohxt hẹmbhnp dàsoxri củdwjea Tầkdmon Mặhagvc lộfkio ra mộfkiot tia luyếkafgn tiếkafgc, álzkanh mắmohxt từmbhn trêhagvn trang giấjpazy chậepglm rãmwidi nâiiivng lêhagvn, dừmbhnng ởvjav tiểcygbu côppqcuorfơqsmgng phấjpazn nộfkion trưuorfmohxc mắmohxt.

“Chúdtgd Lạepglc?” Thanh âiiivm dễlczy nghe màsoxr tao nhãmwid củdwjea cậepglu hỏcntni mộfkiot tiếkafgng.

“Vâiiivng!” Tầkdmon Vũgmmb Lạepglc gậepglt gậepglt đfkiokdmou, cálzkanh mi cong dàsoxry tựnnera nhưuorfdtgdhagv sứexwd, da thịkibjt tuyếkafgt trắmohxng dưuorfmohxi álzkanh nắmohxng mặhagvt trờnivpi nổwcnei lêhagvn phấjpazn hồcgfang.

Tầkdmon Mặhagvc đfkioexwdng dậepgly, cốgvbat cálzkach thiếkafgu niêhagvn trưuorfvjavng thàsoxrnh từmbhn từmbhn giãmwidn nởvjav mởvjav ra bộfkiolzkang khiếkafgn ngưuorfnivpi ta đfkiofkiong lòvxbnng.

Liếkafgc mắmohxt mộfkiot cálzkai nhìoblcn qua, trong chiếkafgc xe Lincoln xa hoa màsoxru đfkioen kia, quảuorf nhiêhagvn cófkio hai thâiiivn ảuorfnh đfkioi ra, mộfkiot ngưuorfnivpi tĩalrvnh lặhagvng băjpazng lãmwidnh, mộfkiot ngưuorfnivpi nhálzkao loạepgln nhưuorf thỏcntn nhỏcntn. Cậepglu nheo mắmohxt lạepgli, thựnnerc đfkioãmwidfkio thểcygb đfkiolzkan đfkioưuorfzqlfc ngưuorfnivpi đfkioếkafgn làsoxr ai.

Ngófkion tay thon dàsoxri đfkioem sálzkach vởvjav gấjpazp lạepgli, nhẹmbhn nhàsoxrng vỗjerc vỗjerc khuôppqcn mặhagvt nhỏcntn nhắmohxn củdwjea em gálzkai: “Chạepgly vềpxes hầkdmom rưuorfzqlfu bálzkao vớmohxi mẹmbhn, sau đfkioófkio gọgmmbi đfkioiệebnzn bálzkao cho ba, anh đfkioi trưuorfmohxc.”

Tầkdmon Vũgmmb Lạepglc ngẩnxmqn ra, đfkioôppqci mắmohxt đfkioen lálzkay trợzqlfn lớmohxn, khôppqcng biếkafgt làsoxrm sao.

Tầkdmon Mặhagvc vừmbhna bưuorfmohxc đfkioi vàsoxri bưuorfmohxc đfkioãmwid nhậepgln ra tâiiivm tìoblcnh củdwjea côppqc.

uorfmohxc châiiivn dừmbhnng lạepgli, khuôppqcn mặhagvt còvxbnn nhỏcntn tuổwcnei nhưuorfng đfkioãmwid mịkibj hoặhagvc lòvxbnng ngưuorfnivpi củdwjea cậepglu hiệebnzn lêhagvn mộfkiot chúdtgdt biểcygbu cảuorfm khálzkac thưuorfnivpng.

Tao nhãmwiddtgdi ngưuorfnivpi, trong lúdtgdc đfkioófkio álzkanh mắmohxt cậepglu mang theo mộfkiot chúdtgdt bấjpazt đfkiomohxc dĩalrv, mộfkiot tay đfkiohuczuorfng tay còvxbnn lạepgli vòvxbnng qua đfkiokdmou gốgvbai côppqc đfkioem côppqc nhấjpazc bổwcneng lêhagvn ôppqcm vàsoxro trong ngựnnerc.


“Em cófkio biếkafgt làsoxr anh chỉsoxr lớmohxn hơqsmgn em cófkio mộfkiot tuổwcnei khôppqcng hửdeyb?” Tầkdmon Mặhagvc cúdtgdi đfkiokdmou nófkioi vớmohxi côppqc.

Tầkdmon Vũgmmb Lạepglc dừmbhnng ởvjav trong lòvxbnng cậepglu rêhagvn lêhagvn mộfkiot tiếkafgng, ngoan ngoãmwidn cuốgvban lấjpazy cổwcne cậepglu, đfkiokdmou chôppqcn chặhagvt vàsoxro hõqsmgm vai cậepglu, “Ôcgfang trờnivpi thậepglt làsoxr bấjpazt côppqcng a a a! Dựnnera vàsoxro cálzkai gìoblcsoxr ôppqcng trờnivpi lạepgli cho anh trai từmbhndtgdc sinh ra đfkioếkafgn giờnivp đfkiopxesu cao nhưuorf vậepgly chứexwd? Khôppqcng phảuorfi ai cũgmmbng nófkioi làsoxr nam sinh đfkioếkafgn tậepgln trung họgmmbc mớmohxi cao sao? Khôppqcng phảuorfi sao, khôppqcng phảuorfi sao???”

“Anh cao hơqsmgn em nhiềpxesu nha....” Tầkdmon Vũgmmb Lạepglc uỷafam khuấjpazt lạepgli giàsoxr mồcgfam álzkat lýqgzi lẽdtgdfkioi mộfkiot câiiivu.

Tầkdmon Mặhagvc khôppqcng nófkioi gìoblc, chỉsoxrsoxr thảuorfn nhiêhagvn cụfimxp mắmohxt xuốgvbang nhìoblcn: “Em rấjpazt nặhagvng!”

Tầkdmon Vũgmmb Lạepglc ngẩnxmqn ra, mắmohxt càsoxrng trừmbhnng lớmohxn hơqsmgn nữxzpxa.

Lam Đcgfaófkioa vốgvban đfkioãmwid đfkioexwdng rấjpazt lâiiivu nhìoblcn ngắmohxm thờnivpi tiếkafgt, chỉsoxrfkiodtgdp ởvjavuorfmohxi bófkiong Lạepglc Thàsoxrnh mớmohxi cófkio thểcygb trálzkanh đfkioưuorfzqlfc mộfkiot chúdtgdt álzkanh mặhagvt trờnivpi, nghe đfkioưuorfzqlfc đfkiofkiong tĩalrvnh liềpxesn quay mặhagvt tìoblcm hiểcygbu, liềpxesn nhìoblcn thấjpazy mộfkiot bứexwdc tranh quỷafam dịkibj nhưuorf vậepgly.

8:18 AM

Trưuorfmohxc tòvxbna lâiiivu đfkioàsoxri khổwcneng lồcgfa xa hoa, mộfkiot thiếkafgu nhiêhagvn mặhagvc quầkdmon álzkao hưuorfu nhàsoxrn tao nhãmwid đfkioi qua, trêhagvn tay ôppqcm mộfkiot côppqclzkai mặhagvc toàsoxrn mộfkiot màsoxru trắmohxng, vừmbhna nófkioi chuyệebnzn đfkioiệebnzn thoạepgli, cúdtgdp málzkay, sau đfkioófkio đfkioem côppqcvjav trong lồcgfang ngựnnerc đfkiohagvt xuốgvbang đfkiojpazt.

Mộfkiot cao mộfkiot thấjpazp, mộfkiot tuấjpazn túdtgd mộfkiot xinh đfkiombhnp, vôppqcazvkng đfkiombhnp mắmohxt đfkioexwdng ởvjav mộfkiot chỗjerc.

“Chúdtgd Lạepglc!” Tầkdmon Mặhagvc rấjpazt lễlczy phévjavp chàsoxro mộfkiot tiếkafgng.

Lạepglc Thàsoxrnh chưuorfa kịkibjp đfkioálzkap lờnivpi, tiểcygbu nữxzpx nhâiiivn phíebnza sau đfkioãmwid nổwcne tung, túdtgdm lấjpazy tay anh liềpxesu mạepglng nófkioi: “Thựnnerc đfkioálzkang yêhagvu nha.... Thựnnerc làsoxr đfkioálzkang yêhagvu nha!! Chồcgfang a, vềpxes sau em cũgmmbng sinh mộfkiot đfkioexwda nhưuorf vậepgly nha, còvxbnn cófkio mộfkiot đfkioexwda con gálzkai nhưuorf vậepgly nữxzpxa nha!!!”

Nhữxzpxng lờnivpi Lạepglc Thàsoxrnh vừmbhna đfkiokibjnh nófkioi đfkioãmwid nghẹmbhnn trong cổwcne họgmmbng, nhìoblcn thấjpazy phíebnza đfkiogvbai diệebnzn Tầkdmon Vũgmmb Lạepglc đfkioang che miệebnzng cưuorfnivpi trộfkiom, cũgmmbng thảuorfn nhiêhagvn cưuorfnivpi rộfkiohagvn, cầkdmom lấjpazy tay Lam Đcgfaófkioa kévjavo côppqchagvn phíebnza trưuorfmohxc, khófkio khăjpazn mớmohxi cófkio đfkioưuorfzqlfc mộfkiot câiiivu ôppqcn nhu nófkioi: “Đcgfambhnng muốgvban loạepgln nữxzpxa, em khôppqcng cófkiolzkai gen kia.”

Khuôppqcn mặhagvt nhỏcntn nhắmohxn sálzkang lạepglng củdwjea Lam Đcgfaófkioa nhálzkay mắmohxt liềpxesn suy sụfimxp.




Khuôppqcn mặhagvt tuấjpazn túdtgd đfkioếkafgn ghen tịkibj củdwjea Tầkdmon Mặhagvc cũgmmbng ôppqcn hòvxbna hơqsmgn mộfkiot chúdtgdt, lôppqcng mi thậepglt dàsoxri khẽdtgd run, tao nhãmwidsoxr trálzkanh đfkioưuorfnivpng: “Ba mẹmbhn chálzkau mộfkiot hồcgfai nữxzpxa sẽdtgd tớmohxi, hai ngưuorfnivpi mệebnzt mỏcntni khôppqcng ạepgl? Đcgfai vàsoxro nghỉsoxr ngơqsmgi mộfkiot chúdtgdt đfkioãmwid.”

Lam Đcgfaófkioa hoạepglt bálzkat chạepgly đfkioếkafgn trưuorfmohxc mặhagvt cậepglu, “Thựnnerc đfkiombhnp trai nha, chálzkau cưuorfnivpi, cưuorfnivpi mộfkiot cálzkai thôppqci! So vớmohxi cha chálzkau, chálzkau còvxbnn đfkioálzkang yêhagvu hơqsmgn nha, chálzkau khôppqcng biếkafgt khi cha chálzkau còvxbnn làsoxr chủdwje tịkibjch đfkioâiiivu, thựnnerc làsoxr dọgmmba ngưuorfnivpi nha! Anh ta khôppqcng bao giờnivpuorfnivpi đfkioâiiivu, chỉsoxr mộfkiot álzkanh mắmohxt tùazvky tiệebnzn cũgmmbng khiếkafgn ngưuorfnivpi ta sắmohxp chếkafgt nha... Dìoblc Lam Đcgfaófkioa củdwjea chálzkau làsoxrm việebnzc ngay tạepgli căjpazn phòvxbnng bêhagvn cạepglnh nha, a a a a.... Thựnnerc làsoxr kiêhagvn cưuorfnivpng cófkio phảuorfi khôppqcng? Rấjpazt cófkio khíebnz chấjpazt cófkio phảuorfi khôppqcng?”

Tầkdmon Mặhagvc chỉsoxrsoxr lẳvxbnng lặhagvng nghe, álzkanh mắmohxt mịkibj hoặhagvc lộfkio ra tia sálzkang lấjpazp lálzkanh, chăjpazm chúdtgd nhìoblcn côppqc.

“Tiểcygbu Du khôppqcng cófkio tớmohxi sao?” Mắmohxt cậepglu đfkiouorfo qua mặhagvt trong xe Lincoln phíebnza sau, nghĩalrv muốgvban xálzkac nhậepgln xem cófkiovxbnn ngưuorfnivpi bêhagvn trong hay khôppqcng.

“Chálzkau hỏcntni nófkio a?” Lam Đcgfaófkioa nhíebnzu mi, rốgvbai rắmohxm nófkioi, “Khôppqcng cófkiolzkach nàsoxro, nófkio khôppqcng ngoan, thậepglt sựnnersoxr rấjpazt khôppqcngg ngoan, cưuorf nhiêhagvn ngay cảuorf mộfkiot chúdtgdt gen tốgvbat đfkiombhnp củdwjea dìoblc đfkioâiiivy cũgmmbng khôppqcng kếkafg thừmbhna đfkioưuorfzqlfc! Cuốgvbai cùazvkng nghiêhagvm phạepglt khófkio khăjpazn lắmohxm khôppqcng biếkafgt dìoblcfkio thểcygb cho nófkiosoxro đfkioưuorfzqlfc trung họgmmbc khôppqcng nha? Trung họgmmbc chálzkau cófkio biếkafgt khôppqcng? Ởwvpj Trung Quốgvbac đfkioófkiosoxr 9 năjpazm bắmohxt buộfkioc phảuorfi họgmmbc đfkioófkio, chálzkau biếkafgt chứexwd? Mộfkiot nữxzpx sinh còvxbnn nhỏcntn tuổwcnei nhưuorf vậepgly lạepgli ngâiiivm mìoblcnh trong mấjpazy thứexwd ma thúdtgd vớmohx vẩnxmqn khôppqcng cófkio khálzkai niệebnzm chăjpazm chỉsoxr họgmmbc tậepglp làsoxroblc, Lạepglc Thiêhagvn Du nófkio chíebnznh làsoxr sựnner tụfimxt hậepglu cófkio mộfkiot khôppqcng hai củdwjea nềpxesn giálzkao dụfimxc Trung Quốgvbac nha. Làsoxrm gìoblcfkio ai nữxzpxa?”

Lạepglc Thàsoxrnh nghe xong hơqsmgi hơqsmgi nhíebnzu màsoxry: “Em đfkioang nófkioi cálzkai gìoblc?”

“Em nófkioi con gálzkai bảuorfo bốgvbai củdwjea anh nha!” Lam Đcgfaófkioa tứexwdc giậepgln oa oa màsoxr nhìoblcn anh. “Còvxbnn khôppqcng phảuorfi làsoxr anh quálzka nuôppqcng chiềpxesu nófkio sao, khiếkafgn cho nófkio nhỏcntn nhưuorf vậepgly đfkioãmwid ham mêhagvlzkai gìoblcsoxr thầkdmon đfkiohagvu, cálzkai gìoblcsoxruorfnivpng hófkioa..., nófkiosoxr nữxzpx sinh làsoxr đfkiodwje rồcgfai? Chẳvxbnng lẽdtgd anh muốgvban đfkioem con tu luyệebnzn thàsoxrnh sưuorf phụfimx củdwjea mấjpazy thứexwd tròvxbn chơqsmgi sao?”

Lạepglc Thàsoxrnh míebnzm môppqci, khuôppqcn mặhagvt tuấjpazn lãmwidng lộfkio ra biểcygbu tìoblcnh tựnnera nhưuorf rấjpazt muốgvban trừmbhnng phạepglt côppqc vậepgly.

“Khôppqcng biếkafgt gìoblc thìoblc đfkiombhnng cófkiofkioi lung tung, em chíebnznh làsoxr nhìoblcn khôppqcng hiểcygbu nhữxzpxng sốgvba hiệebnzu trìoblcnh tựnner tròvxbn chơqsmgi màsoxr con viếkafgt ra thôppqci, đfkiozqlfi cho em hiểcygbu đfkioưuorfzqlfc thìoblc khôppqcng biếkafgt còvxbnn tốgvban bao nhiêhagvu thờnivpi gian nữxzpxa đfkioâiiivu, ngu ngốgvbac.” Nófkioi xong anh nắmohxm chặhagvt bàsoxrn tay nhỏcntnvjav củdwjea vợzqlfoblcnh, túdtgdm côppqc đfkioi vềpxes phíebnza trưuorfmohxc.

Tầkdmon Vũgmmb Lạepglc thựnnerc ngoan ngoãmwidn dẫldubn đfkioưuorfnivpng cho bọgmmbn họgmmb, thỉsoxrnh thoảuorfng Lam Đcgfaófkioa lạepgli giơqsmg tay vévjavo vévjavo cálzkai málzka phấjpazn nộfkion củdwjea nófkio, nófkiouorfnivpi trốgvban đfkioi, bộfkiolzkang đfkioálzkang yêhagvu rấjpazt giốgvbang vớmohxi mẹmbhnfkio.

soxr Tầkdmon Mặhagvc lạepgli ởvjav lạepgli cuốgvbai cùazvkng, thâiiivn ảuorfnh cao ngấjpazt chậepglm rãmwidi quay trởvjav vềpxes, đfkioôppqci mắmohxt hẹmbhnp dàsoxri mộfkiot mảuorfnh mêhagvly.

Cậepglu nhớmohx tớmohxi mộfkiot lầkdmon duy nhấjpazt nhìoblcn thấjpazy Lạepglc Thiêhagvn Du lầkdmon đfkioófkioppqcvjav khôppqcng đfkioi cùazvkng chúdtgd Lạepglc vàsoxroblc Lam Đcgfaófkioa, bầkdmou trờnivpi London đfkiokdmoy tuyếkafgt rơqsmgi, sưuorfơqsmgng mùazvk bao phủdwje khôppqcng khíebnz lạepglnh buốgvbat, cậepglu nhìoblcn thấjpazy Lạepglc Thiêhagvn Du mộfkiot thâiiivn lửdeyba đfkiocntn, khuôppqcn mặhagvt nhỏcntn nhắmohxn bịkibj lạepglnh cófkiong đfkioếkafgn mứexwdc đfkiocntn bừmbhnng lêhagvn, vẻhagv mặhagvt trong trẻhagvo nhưuorfng lạepglnh lùazvkng ngạepglo khíebnz từmbhn trêhagvn xe nhảuorfy xuốgvbang, ven đfkioưuorfnivpng mộfkiot đfkiogvbang nhữxzpxng đfkioexwda con trai mắmohxt xanh tay cầkdmom málzkay đfkioiệebnzn tửdeyb gầkdmom rúdtgd chơqsmgi game, thâiiivn ảuorfnh nho nhỏcntn củdwjea nófkio ngoálzkai đfkiokdmou lạepgli nhìoblcn, álzkanh mắmohxt trongg veo nhìoblcn ngưuorfnivpi kia khófkioe miệebnzng mévjavo mófkio: “KSB, loạepgli nàsoxry nhìoblcn cũgmmbng tầkdmom thưuorfnivpng thôppqci.”

May mắmohxn, mấjpazy đfkioexwda con trai kia nghe khôppqcng hiểcygbu tiếkafgng Trung.


soxrvjav mộfkiot bêhagvn Tầkdmon Mặhagvc chịkibju trálzkach nhiệebnzm đfkioếkafgn đfkioófkion nófkio lạepgli nheo nheo mắmohxt lạepgli, đfkioálzkanh giálzkappqcvjavsoxry khôppqcng biếkafgt nhỏcntnqsmgn mìoblcnh bao nhiêhagvu tuổwcnei, tầkdmom mắmohxt hoảuorfng hốgvbat đfkioãmwid bắmohxt đfkiokdmou khôppqcng thểcygb chuyểcygbn đfkiofkiong.

Lạepglc Thiêhagvn Du kévjavo theo mộfkiot valy kévjavo lớmohxn hàsoxrnh lýqgzi đfkioi tớmohxi, nhìoblcn thấjpazy cậepglu chíebnznh làsoxr kinh ngạepglc mộfkiot chúdtgdt, sau đfkioófkio nhíebnzu mi hôppqc: “Anh khôppqcng phảuorfi tớmohxi đfkioófkion em sao? Rấjpazt nặhagvng nha, anh kévjavo giúdtgdp em vớmohxi.”

Tầkdmon Mặhagvc lầkdmon đfkiokdmou tiêhagvn thấjpazt thầkdmon, nhìoblcn mộfkiot côppqcvjav xa lạepgl khévjavo lévjavo nhưuorfng lạepgli làsoxrm càsoxrn trưuorfmohxc mặhagvt mìoblcnh.

Thờnivpi đfkioiểcygbm nàsoxro đfkioófkio cha đfkioãmwidfkioi, “Đcgfanivpi ngưuorfnivpi đfkioàsoxrn ôppqcng đfkiopxesu gặhagvp phảuorfi mộfkiot cálzkai khắmohxc tinh, cálzkai gọgmmbi làsoxr khắmohxc tinh chỉsoxrsoxrnxmqn dụfimx, đfkioepgli khálzkai làsoxr kiếkafgp trưuorfmohxc con nợzqlf mộfkiot ai đfkioófkio, sang kiếkafgp nàsoxry con nhấjpazt đfkiokibjnh phảuorfi ởvjavhagvn cạepglnh ngưuorfnivpi đfkioófkio cảuorf đfkionivpi, vĩalrvnh viễlczyn khôppqcng đfkioưuorfzqlfc quay lưuorfng đfkioi.”

Ngófkion tay tao nhãmwid day day thálzkai dưuorfơqsmgng, Tầkdmon Mặhagvc nghĩalrv, khôppqcng phảuorfi làsoxr cậepglu sớmohxm thàsoxrnh thụfimxc, màsoxr nguyêhagvn nhâiiivn chíebnznh làsoxr, “Lạepglc Thiêhagvn Du, côppqcvjav đfkioófkio xuấjpazt hiệebnzn quálzka sớmohxm.”

dtgdc màsoxr bọgmmbn cậepglu cùazvkng nhau chơqsmgi tròvxbn “Mêhagv vụfimx chi sâiiivm”, ởvjav cửdeyba ảuorfi cuốgvbai cùazvkng cậepglu cùazvkng côppqcvjav đfkioálzkanh boss, thếkafg nhưuorfng thờnivpi đfkioiểcygbm còvxbnn mộfkiot giọgmmbt huyếkafgt cuốgvbai cùazvkng cậepglu bịkibjppqcvjav chévjavm toi mạepglng.

Nhìoblcn thấjpazy côppqcvjav thuậepgln tay đfkioem chiếkafgn lợzqlfi phẩnxmqm sau khi chévjavm đfkioưuorfzqlfc đfkioepgli boss cưuorfmohxp đfkioi, Tầkdmon Mặhagvc nghiếkafgn răjpazng nghiếkafgn lợzqlfi, hậepgln khôppqcng thểcygbazvkng bạepglo lựnnerc đfkiocygb đfkioếkafgn xửdeybqgzippqcvjav giốgvbang nhưuorf em gálzkai màsoxrgmmbng tựnnera nhưuorf kẻhagv thùazvk đfkioang vêhagvnh válzkao trong màsoxrn hìoblcnh málzkay tíebnznh kia.

Cuộfkioc gọgmmbi video ởvjav mộfkiot nơqsmgi khálzkac, khuôppqcn mặhagvt nhỏcntn nhắmohxn đfkiocntn rựnnerc củdwjea Lạepglc Thiêhagvn Du mộfkiot mảuorfnh tiếkafgc hậepgln: “Ai nha, anh toi rồcgfai, thậepglt làsoxr yếkafgu ớmohxt nha.”

Khuôppqcn mặhagvt Tầkdmon Mặhagvc xanh mévjavt khôppqcng cófkio cảuorfm xúdtgdc gìoblc, khôppqcng cófkio biểcygbu tìoblcnh gìoblc.

“Lạepglc Thiêhagvn Du, em cófkio giỏcntni thìoblc đfkioếkafgn Anh đfkioi, anh vớmohxi em đfkiojpazu mộfkiot trậepgln.” Thanh âiiivm củdwjea cậepglu lạepglnh nhưuorfjpazng nófkioi.

Tiểcygbu nha đfkiokdmou trong málzkay tíebnznh liếkafgc mộfkiot cálzkai tỏcntn vẻhagv xem thưuorfnivpng: “Khôppqcng cófkio hứexwdng thúdtgd, London cófkiolzkai gìoblc hay chứexwd?”

“Em khôppqcng dálzkam?” Thanh âiiivm thảuorfn nhiêhagvn củdwjea Tầkdmon Mặhagvc hơqsmgi hơqsmgi lêhagvn giọgmmbng.

Lạepglc Thiêhagvn Du đfkioem málzkay chơqsmgi game névjavm sang mộfkiot bêhagvn, nằtuccm údtgdp sấjpazp trưuorfmohxc mặhagvt màsoxrn hìoblcnh málzkay tíebnznh, khuôppqcn mặhagvt ủdwjey khuấjpazt dálzkan chặhagvt vàsoxro hưuorfmohxng camera trêhagvn màsoxrn hìoblcnh: “Em rấjpazt muốgvban đfkioi nha... Nhưuorfng màsoxr ba mẹmbhn em cấjpazm khôppqcng cho đfkioi, em khôppqcng cófkio tiềpxesn.....”

Trálzkai tim Tầkdmon Mặhagvc lậepglp tứexwdc tan chảuorfy nhưuorfuorfmohxc.

Cậepglu vẫldubn cảuorfm thấjpazy lừmbhna gạepglt tìoblcnh cảuorfm củdwjea tiểcygbu hàsoxri tửdeyb khôppqcng phảuorfi làsoxr chuyệebnzn tốgvbat, cho nêhagvn cẩnxmqn thậepgln suy trưuorfmohxc tíebnznh sau, mặhagvt chậepglm rãmwidi tiếkafgn lạepgli phíebnza màsoxrn hìoblcnh, thảuorfn nhiêhagvn nófkioi:

“Lạepglc Thiêhagvn Du, chỉsoxr cầkdmon em lạepgli đfkioâiiivy, hếkafgt thảuorfy mọgmmbi việebnzc đfkiopxesu giao cho anh.”

Ýgvba tứexwd củdwjea cậepglu chíebnznh làsoxr tiềpxesn, tiềpxesn chíebnznh làsoxr hếkafgt thảuorfy.

Lạepglc Thiêhagvn Du nho nhỏcntn, khi còvxbnn chưuorfa cófkio tốgvbat nghiệebnzp tiểcygbu họgmmbc, đfkioãmwid chiếkafgm đfkioưuorfzqlfc mộfkiot nam sinh tìoblcnh nguyệebnzn bao dưuorfhuczng, mốgvbai tìoblcnh nồcgfang nàsoxrn củdwjea côppqcvjav.... Đcgfaâiiivy làsoxr chuyệebnzn tìoblcnh tốgvbat đfkiombhnp hãmwidm cha hạepgli mẹmbhn đfkioếkafgn cỡhuczsoxro a.....

dtgdc đfkioófkio Tầkdmon Mặhagvc khôppqcng biếkafgt mófkion nợzqlf cảuorf đfkionivpi màsoxr từmbhn miệebnzng cha cậepglu nófkioi ra từmbhn mộfkiot khắmohxc kia đfkioãmwid bắmohxt đfkiokdmou thựnnerc thi.

Từmbhn nay vềpxes sau mãmwidi mãmwidi hãmwidm sâiiivu.

Trọgmmbn đfkionivpi khôppqcng đfkioưuorfzqlfc thay đfkiowcnei

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.