Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 243 : Tiểu Vương tử – Kết thúc mở

    trước sau   
mfqni năcpfwm sau.

runxscdxi bầumyou trờbafbi trong xanh, mộuzkkt bélmknijkvi mặtwrgc toàmfqnn thâegkjn mặtwrgc váijkvy dàmfqni trắepqfng từuuer trêumyon xe Lincoln nhảcksgy xuốuytong, vộuzkki vàmfqnng khôuuerng ngừuuerng nghỉksxerunxscdxng hoa viêumyon chạkyqfy tớscdxi.

“Côuuerng chúijkva! Mũscdx củugyja côuuer!” Phímigua sau cófcdp ngưrunxbafbi hôuuer lớscdxn.

Tầumyon Vũscdx Lạkyqfc đeaafuzkkt nhiêumyon ngừuuerng lạkyqfi, cầumyom lấkiucy, càmfqno càmfqno tófcdpc trêumyon tháijkvi dưrunxơuuerng đeaafuzkki mộuzkkt cáijkvi rồepqfi tiếpissp tụxvlmc chạkyqfy.

Hoa viêumyon lớscdxn nhưrunx vậtzzgy, an tĩepqfnh màmfqn say lòlevxng ngưrunxbafbi, mộuzkkt thiếpissu niêumyon tuấkiucn túijkvrunxscdxi áijkvnh mặtwrgt trờbafbi ấkiucm áijkvp lặtwrgng lẽuzkk lậtzzgt nhữmfqnng trang sáijkvch củugyja mìzxqqnh, ngófcdpn tay thon dàmfqni củugyja cậtzzgu rấkiuct nhẹktrh nhàmfqnng màmfqn lậtzzgt nhữmfqnng trang sáijkvch ốuytomfqnng, đeaafôuueri mắepqft thâegkjm thúijkvy đeaafepqfm chìzxqqm trong nhữmfqnng kýlbiy hiệmiguu cùepqfng loạkyqfi ngôuuern ngữmfqnmfqno đeaafófcdp trêumyon thếpiss giớscdxi.

Miệmigung cậtzzgu nhẹktrh nhàmfqnng lẩfdkwm bẩfdkwm mấkiucy câegkju, thứcpfw ngôuuern ngữmfqn tựlwsia nhưrunx đeaafãctog bịuvzsctogng quêumyon từuuer rấkiuct lâegkju rồepqfi.


Nữmfqnmfqni tửbafb thởatlk hổjtwfn hểjqlhn đeaafcpfwng ởatlk trưrunxscdxc mặtwrgt cậtzzgu.

“Anh ơuueri, anh!” Tầumyon Vũscdx Lạkyqfc đeaafi qua ôuuerm tay cậtzzgu, “Chúijkv Lạkyqfc mang theo vợlbiy tớscdxi đeaafâegkjy, anh khôuuerng đeaafi nhìzxqqn sao?”

Álmknnh mắepqft mêumyoly, côuuer khôuuerng chúijkvt nàmfqno che giấkiucu mêumyo luyếpissn, kímigunh trọelsqng cùepqfng sùepqfng báijkvi anh trai mìzxqqnh.

Đscdxôuueri mắepqft hẹktrhp dàmfqni củugyja Tầumyon Mặtwrgc lộuzkk ra mộuzkkt tia luyếpissn tiếpissc, áijkvnh mắepqft từuuer trêumyon trang giấkiucy chậtzzgm rãctogi nâegkjng lêumyon, dừuuerng ởatlk tiểjqlhu côuuerrunxơuuerng phấkiucn nộuzkkn trưrunxscdxc mắepqft.

“Chúijkv Lạkyqfc?” Thanh âegkjm dễmzaw nghe màmfqn tao nhãctog củugyja cậtzzgu hỏcpfwi mộuzkkt tiếpissng.

“Vâegkjng!” Tầumyon Vũscdx Lạkyqfc gậtzzgt gậtzzgt đeaafumyou, cáijkvnh mi cong dàmfqny tựlwsia nhưrunxijkvumyo sứcpfw, da thịuvzst tuyếpisst trắepqfng dưrunxscdxi áijkvnh nắepqfng mặtwrgt trờbafbi nổjtwfi lêumyon phấkiucn hồepqfng.

Tầumyon Mặtwrgc đeaafcpfwng dậtzzgy, cốuytot cáijkvch thiếpissu niêumyon trưrunxatlkng thàmfqnnh từuuer từuuer giãctogn nởatlk mởatlk ra bộuzkkijkvng khiếpissn ngưrunxbafbi ta đeaafuzkkng lòlevxng.

Liếpissc mắepqft mộuzkkt cáijkvi nhìzxqqn qua, trong chiếpissc xe Lincoln xa hoa màmfqnu đeaafen kia, quảcksg nhiêumyon cófcdp hai thâegkjn ảcksgnh đeaafi ra, mộuzkkt ngưrunxbafbi tĩepqfnh lặtwrgng băcpfwng lãctognh, mộuzkkt ngưrunxbafbi nháijkvo loạkyqfn nhưrunx thỏcpfw nhỏcpfw. Cậtzzgu nheo mắepqft lạkyqfi, thựlwsic đeaafãctogfcdp thểjqlh đeaafijkvn đeaafưrunxlbiyc ngưrunxbafbi đeaafếpissn làmfqn ai.

Ngófcdpn tay thon dàmfqni đeaafem sáijkvch vởatlk gấkiucp lạkyqfi, nhẹktrh nhàmfqnng vỗcmrd vỗcmrd khuôuuern mặtwrgt nhỏcpfw nhắepqfn củugyja em gáijkvi: “Chạkyqfy vềnfjm hầumyom rưrunxlbiyu báijkvo vớscdxi mẹktrh, sau đeaafófcdp gọelsqi đeaafiệmigun báijkvo cho ba, anh đeaafi trưrunxscdxc.”

Tầumyon Vũscdx Lạkyqfc ngẩfdkwn ra, đeaafôuueri mắepqft đeaafen láijkvy trợlbiyn lớscdxn, khôuuerng biếpisst làmfqnm sao.

Tầumyon Mặtwrgc vừuuera bưrunxscdxc đeaafi vàmfqni bưrunxscdxc đeaafãctog nhậtzzgn ra tâegkjm tìzxqqnh củugyja côuuer.

runxscdxc châegkjn dừuuerng lạkyqfi, khuôuuern mặtwrgt còlevxn nhỏcpfw tuổjtwfi nhưrunxng đeaafãctog mịuvzs hoặtwrgc lòlevxng ngưrunxbafbi củugyja cậtzzgu hiệmigun lêumyon mộuzkkt chúijkvt biểjqlhu cảcksgm kháijkvc thưrunxbafbng.

Tao nhãctogijkvi ngưrunxbafbi, trong lúijkvc đeaafófcdp áijkvnh mắepqft cậtzzgu mang theo mộuzkkt chúijkvt bấkiuct đeaafepqfc dĩepqf, mộuzkkt tay đeaafjtwfrunxng tay còlevxn lạkyqfi vòlevxng qua đeaafumyou gốuytoi côuuer đeaafem côuuer nhấkiucc bổjtwfng lêumyon ôuuerm vàmfqno trong ngựlwsic.


“Em cófcdp biếpisst làmfqn anh chỉksxe lớscdxn hơuuern em cófcdp mộuzkkt tuổjtwfi khôuuerng hửbafb?” Tầumyon Mặtwrgc cúijkvi đeaafumyou nófcdpi vớscdxi côuuer.

Tầumyon Vũscdx Lạkyqfc dừuuerng ởatlk trong lòlevxng cậtzzgu rêumyon lêumyon mộuzkkt tiếpissng, ngoan ngoãctogn cuốuyton lấkiucy cổjtwf cậtzzgu, đeaafumyou chôuuern chặtwrgt vàmfqno hõatitm vai cậtzzgu, “Ôxzycng trờbafbi thậtzzgt làmfqn bấkiuct côuuerng a a a! Dựlwsia vàmfqno cáijkvi gìzxqqmfqn ôuuerng trờbafbi lạkyqfi cho anh trai từuuerijkvc sinh ra đeaafếpissn giờbafb đeaafnfjmu cao nhưrunx vậtzzgy chứcpfw? Khôuuerng phảcksgi ai cũscdxng nófcdpi làmfqn nam sinh đeaafếpissn tậtzzgn trung họelsqc mớscdxi cao sao? Khôuuerng phảcksgi sao, khôuuerng phảcksgi sao???”

“Anh cao hơuuern em nhiềnfjmu nha....” Tầumyon Vũscdx Lạkyqfc uỷuuer khuấkiuct lạkyqfi giàmfqn mồepqfm áijkvt lýlbiy lẽuzkkfcdpi mộuzkkt câegkju.

Tầumyon Mặtwrgc khôuuerng nófcdpi gìzxqq, chỉksxemfqn thảcksgn nhiêumyon cụxvlmp mắepqft xuốuytong nhìzxqqn: “Em rấkiuct nặtwrgng!”

Tầumyon Vũscdx Lạkyqfc ngẩfdkwn ra, mắepqft càmfqnng trừuuerng lớscdxn hơuuern nữmfqna.

Lam Đscdxófcdpa vốuyton đeaafãctog đeaafcpfwng rấkiuct lâegkju nhìzxqqn ngắepqfm thờbafbi tiếpisst, chỉksxefcdpijkvp ởatlkrunxscdxi bófcdpng Lạkyqfc Thàmfqnnh mớscdxi cófcdp thểjqlh tráijkvnh đeaafưrunxlbiyc mộuzkkt chúijkvt áijkvnh mặtwrgt trờbafbi, nghe đeaafưrunxlbiyc đeaafuzkkng tĩepqfnh liềnfjmn quay mặtwrgt tìzxqqm hiểjqlhu, liềnfjmn nhìzxqqn thấkiucy mộuzkkt bứcpfwc tranh quỷuuer dịuvzs nhưrunx vậtzzgy.

8:18 AM

Trưrunxscdxc tòlevxa lâegkju đeaafàmfqni khổjtwfng lồepqf xa hoa, mộuzkkt thiếpissu nhiêumyon mặtwrgc quầumyon áijkvo hưrunxu nhàmfqnn tao nhãctog đeaafi qua, trêumyon tay ôuuerm mộuzkkt côuuerijkvi mặtwrgc toàmfqnn mộuzkkt màmfqnu trắepqfng, vừuuera nófcdpi chuyệmigun đeaafiệmigun thoạkyqfi, cúijkvp máijkvy, sau đeaafófcdp đeaafem côuuerlmkn trong lồepqfng ngựlwsic đeaaftwrgt xuốuytong đeaafkiuct.

Mộuzkkt cao mộuzkkt thấkiucp, mộuzkkt tuấkiucn túijkv mộuzkkt xinh đeaafktrhp, vôuuerepqfng đeaafktrhp mắepqft đeaafcpfwng ởatlk mộuzkkt chỗcmrd.

“Chúijkv Lạkyqfc!” Tầumyon Mặtwrgc rấkiuct lễmzaw phélmknp chàmfqno mộuzkkt tiếpissng.

Lạkyqfc Thàmfqnnh chưrunxa kịuvzsp đeaafáijkvp lờbafbi, tiểjqlhu nữmfqn nhâegkjn phímigua sau đeaafãctog nổjtwf tung, túijkvm lấkiucy tay anh liềnfjmu mạkyqfng nófcdpi: “Thựlwsic đeaafáijkvng yêumyou nha.... Thựlwsic làmfqn đeaafáijkvng yêumyou nha!! Chồepqfng a, vềnfjm sau em cũscdxng sinh mộuzkkt đeaafcpfwa nhưrunx vậtzzgy nha, còlevxn cófcdp mộuzkkt đeaafcpfwa con gáijkvi nhưrunx vậtzzgy nữmfqna nha!!!”

Nhữmfqnng lờbafbi Lạkyqfc Thàmfqnnh vừuuera đeaafuvzsnh nófcdpi đeaafãctog nghẹktrhn trong cổjtwf họelsqng, nhìzxqqn thấkiucy phímigua đeaafuytoi diệmigun Tầumyon Vũscdx Lạkyqfc đeaafang che miệmigung cưrunxbafbi trộuzkkm, cũscdxng thảcksgn nhiêumyon cưrunxbafbi rộuzkkumyon, cầumyom lấkiucy tay Lam Đscdxófcdpa kélmkno côuuerumyon phímigua trưrunxscdxc, khófcdp khăcpfwn mớscdxi cófcdp đeaafưrunxlbiyc mộuzkkt câegkju ôuuern nhu nófcdpi: “Đscdxuuerng muốuyton loạkyqfn nữmfqna, em khôuuerng cófcdpijkvi gen kia.”

Khuôuuern mặtwrgt nhỏcpfw nhắepqfn sáijkvng lạkyqfng củugyja Lam Đscdxófcdpa nháijkvy mắepqft liềnfjmn suy sụxvlmp.




Khuôuuern mặtwrgt tuấkiucn túijkv đeaafếpissn ghen tịuvzs củugyja Tầumyon Mặtwrgc cũscdxng ôuuern hòlevxa hơuuern mộuzkkt chúijkvt, lôuuerng mi thậtzzgt dàmfqni khẽuzkk run, tao nhãctogmfqn tráijkvnh đeaafưrunxbafbng: “Ba mẹktrh cháijkvu mộuzkkt hồepqfi nữmfqna sẽuzkk tớscdxi, hai ngưrunxbafbi mệmigut mỏcpfwi khôuuerng ạkyqf? Đscdxi vàmfqno nghỉksxe ngơuueri mộuzkkt chúijkvt đeaafãctog.”

Lam Đscdxófcdpa hoạkyqft báijkvt chạkyqfy đeaafếpissn trưrunxscdxc mặtwrgt cậtzzgu, “Thựlwsic đeaafktrhp trai nha, cháijkvu cưrunxbafbi, cưrunxbafbi mộuzkkt cáijkvi thôuueri! So vớscdxi cha cháijkvu, cháijkvu còlevxn đeaafáijkvng yêumyou hơuuern nha, cháijkvu khôuuerng biếpisst khi cha cháijkvu còlevxn làmfqn chủugyj tịuvzsch đeaafâegkju, thựlwsic làmfqn dọelsqa ngưrunxbafbi nha! Anh ta khôuuerng bao giờbafbrunxbafbi đeaafâegkju, chỉksxe mộuzkkt áijkvnh mắepqft tùepqfy tiệmigun cũscdxng khiếpissn ngưrunxbafbi ta sắepqfp chếpisst nha... Dìzxqq Lam Đscdxófcdpa củugyja cháijkvu làmfqnm việmiguc ngay tạkyqfi căcpfwn phòlevxng bêumyon cạkyqfnh nha, a a a a.... Thựlwsic làmfqn kiêumyon cưrunxbafbng cófcdp phảcksgi khôuuerng? Rấkiuct cófcdp khímigu chấkiuct cófcdp phảcksgi khôuuerng?”

Tầumyon Mặtwrgc chỉksxemfqn lẳxzycng lặtwrgng nghe, áijkvnh mắepqft mịuvzs hoặtwrgc lộuzkk ra tia sáijkvng lấkiucp láijkvnh, chăcpfwm chúijkv nhìzxqqn côuuer.

“Tiểjqlhu Du khôuuerng cófcdp tớscdxi sao?” Mắepqft cậtzzgu đeaafcksgo qua mặtwrgt trong xe Lincoln phímigua sau, nghĩepqf muốuyton xáijkvc nhậtzzgn xem cófcdplevxn ngưrunxbafbi bêumyon trong hay khôuuerng.

“Cháijkvu hỏcpfwi nófcdp a?” Lam Đscdxófcdpa nhímiguu mi, rốuytoi rắepqfm nófcdpi, “Khôuuerng cófcdpijkvch nàmfqno, nófcdp khôuuerng ngoan, thậtzzgt sựlwsimfqn rấkiuct khôuuerngg ngoan, cưrunx nhiêumyon ngay cảcksg mộuzkkt chúijkvt gen tốuytot đeaafktrhp củugyja dìzxqq đeaafâegkjy cũscdxng khôuuerng kếpiss thừuuera đeaafưrunxlbiyc! Cuốuytoi cùepqfng nghiêumyom phạkyqft khófcdp khăcpfwn lắepqfm khôuuerng biếpisst dìzxqqfcdp thểjqlh cho nófcdpmfqno đeaafưrunxlbiyc trung họelsqc khôuuerng nha? Trung họelsqc cháijkvu cófcdp biếpisst khôuuerng? Ởjgvq Trung Quốuytoc đeaafófcdpmfqn 9 năcpfwm bắepqft buộuzkkc phảcksgi họelsqc đeaafófcdp, cháijkvu biếpisst chứcpfw? Mộuzkkt nữmfqn sinh còlevxn nhỏcpfw tuổjtwfi nhưrunx vậtzzgy lạkyqfi ngâegkjm mìzxqqnh trong mấkiucy thứcpfw ma thúijkv vớscdx vẩfdkwn khôuuerng cófcdp kháijkvi niệmigum chăcpfwm chỉksxe họelsqc tậtzzgp làmfqnzxqq, Lạkyqfc Thiêumyon Du nófcdp chímigunh làmfqn sựlwsi tụxvlmt hậtzzgu cófcdp mộuzkkt khôuuerng hai củugyja nềnfjmn giáijkvo dụxvlmc Trung Quốuytoc nha. Làmfqnm gìzxqqfcdp ai nữmfqna?”

Lạkyqfc Thàmfqnnh nghe xong hơuueri hơuueri nhímiguu màmfqny: “Em đeaafang nófcdpi cáijkvi gìzxqq?”

“Em nófcdpi con gáijkvi bảcksgo bốuytoi củugyja anh nha!” Lam Đscdxófcdpa tứcpfwc giậtzzgn oa oa màmfqn nhìzxqqn anh. “Còlevxn khôuuerng phảcksgi làmfqn anh quáijkv nuôuuerng chiềnfjmu nófcdp sao, khiếpissn cho nófcdp nhỏcpfw nhưrunx vậtzzgy đeaafãctog ham mêumyoijkvi gìzxqqmfqn thầumyon đeaafumyou, cáijkvi gìzxqqmfqnrunxbafbng hófcdpa..., nófcdpmfqn nữmfqn sinh làmfqn đeaafugyj rồepqfi? Chẳxzycng lẽuzkk anh muốuyton đeaafem con tu luyệmigun thàmfqnnh sưrunx phụxvlm củugyja mấkiucy thứcpfw tròlevx chơuueri sao?”

Lạkyqfc Thàmfqnnh mímigum môuueri, khuôuuern mặtwrgt tuấkiucn lãctogng lộuzkk ra biểjqlhu tìzxqqnh tựlwsia nhưrunx rấkiuct muốuyton trừuuerng phạkyqft côuuer vậtzzgy.

“Khôuuerng biếpisst gìzxqq thìzxqq đeaafuuerng cófcdpfcdpi lung tung, em chímigunh làmfqn nhìzxqqn khôuuerng hiểjqlhu nhữmfqnng sốuyto hiệmiguu trìzxqqnh tựlwsi tròlevx chơuueri màmfqn con viếpisst ra thôuueri, đeaaflbiyi cho em hiểjqlhu đeaafưrunxlbiyc thìzxqq khôuuerng biếpisst còlevxn tốuyton bao nhiêumyou thờbafbi gian nữmfqna đeaafâegkju, ngu ngốuytoc.” Nófcdpi xong anh nắepqfm chặtwrgt bàmfqnn tay nhỏcpfwlmkn củugyja vợlbiyzxqqnh, túijkvm côuuer đeaafi vềnfjm phímigua trưrunxscdxc.

Tầumyon Vũscdx Lạkyqfc thựlwsic ngoan ngoãctogn dẫlevxn đeaafưrunxbafbng cho bọelsqn họelsq, thỉksxenh thoảcksgng Lam Đscdxófcdpa lạkyqfi giơuuer tay vélmkno vélmkno cáijkvi máijkv phấkiucn nộuzkkn củugyja nófcdp, nófcdprunxbafbi trốuyton đeaafi, bộuzkkijkvng đeaafáijkvng yêumyou rấkiuct giốuytong vớscdxi mẹktrhfcdp.

mfqn Tầumyon Mặtwrgc lạkyqfi ởatlk lạkyqfi cuốuytoi cùepqfng, thâegkjn ảcksgnh cao ngấkiuct chậtzzgm rãctogi quay trởatlk vềnfjm, đeaafôuueri mắepqft hẹktrhp dàmfqni mộuzkkt mảcksgnh mêumyoly.

Cậtzzgu nhớscdx tớscdxi mộuzkkt lầumyon duy nhấkiuct nhìzxqqn thấkiucy Lạkyqfc Thiêumyon Du lầumyon đeaafófcdpuuerlmkn khôuuerng đeaafi cùepqfng chúijkv Lạkyqfc vàmfqnzxqq Lam Đscdxófcdpa, bầumyou trờbafbi London đeaafumyoy tuyếpisst rơuueri, sưrunxơuuerng mùepqf bao phủugyj khôuuerng khímigu lạkyqfnh buốuytot, cậtzzgu nhìzxqqn thấkiucy Lạkyqfc Thiêumyon Du mộuzkkt thâegkjn lửbafba đeaafcpfw, khuôuuern mặtwrgt nhỏcpfw nhắepqfn bịuvzs lạkyqfnh cófcdpng đeaafếpissn mứcpfwc đeaafcpfw bừuuerng lêumyon, vẻbhab mặtwrgt trong trẻbhabo nhưrunxng lạkyqfnh lùepqfng ngạkyqfo khímigu từuuer trêumyon xe nhảcksgy xuốuytong, ven đeaafưrunxbafbng mộuzkkt đeaafuytong nhữmfqnng đeaafcpfwa con trai mắepqft xanh tay cầumyom máijkvy đeaafiệmigun tửbafb gầumyom rúijkv chơuueri game, thâegkjn ảcksgnh nho nhỏcpfw củugyja nófcdp ngoáijkvi đeaafumyou lạkyqfi nhìzxqqn, áijkvnh mắepqft trongg veo nhìzxqqn ngưrunxbafbi kia khófcdpe miệmigung mélmkno mófcdp: “KSB, loạkyqfi nàmfqny nhìzxqqn cũscdxng tầumyom thưrunxbafbng thôuueri.”

May mắepqfn, mấkiucy đeaafcpfwa con trai kia nghe khôuuerng hiểjqlhu tiếpissng Trung.


mfqnatlk mộuzkkt bêumyon Tầumyon Mặtwrgc chịuvzsu tráijkvch nhiệmigum đeaafếpissn đeaafófcdpn nófcdp lạkyqfi nheo nheo mắepqft lạkyqfi, đeaafáijkvnh giáijkvuuerlmknmfqny khôuuerng biếpisst nhỏcpfwuuern mìzxqqnh bao nhiêumyou tuổjtwfi, tầumyom mắepqft hoảcksgng hốuytot đeaafãctog bắepqft đeaafumyou khôuuerng thểjqlh chuyểjqlhn đeaafuzkkng.

Lạkyqfc Thiêumyon Du kélmkno theo mộuzkkt valy kélmkno lớscdxn hàmfqnnh lýlbiy đeaafi tớscdxi, nhìzxqqn thấkiucy cậtzzgu chímigunh làmfqn kinh ngạkyqfc mộuzkkt chúijkvt, sau đeaafófcdp nhímiguu mi hôuuer: “Anh khôuuerng phảcksgi tớscdxi đeaafófcdpn em sao? Rấkiuct nặtwrgng nha, anh kélmkno giúijkvp em vớscdxi.”

Tầumyon Mặtwrgc lầumyon đeaafumyou tiêumyon thấkiuct thầumyon, nhìzxqqn mộuzkkt côuuerlmkn xa lạkyqf khélmkno lélmkno nhưrunxng lạkyqfi làmfqnm càmfqnn trưrunxscdxc mặtwrgt mìzxqqnh.

Thờbafbi đeaafiểjqlhm nàmfqno đeaafófcdp cha đeaafãctogfcdpi, “Đscdxbafbi ngưrunxbafbi đeaafàmfqnn ôuuerng đeaafnfjmu gặtwrgp phảcksgi mộuzkkt cáijkvi khắepqfc tinh, cáijkvi gọelsqi làmfqn khắepqfc tinh chỉksxemfqnfdkwn dụxvlm, đeaafkyqfi kháijkvi làmfqn kiếpissp trưrunxscdxc con nợlbiy mộuzkkt ai đeaafófcdp, sang kiếpissp nàmfqny con nhấkiuct đeaafuvzsnh phảcksgi ởatlkumyon cạkyqfnh ngưrunxbafbi đeaafófcdp cảcksg đeaafbafbi, vĩepqfnh viễmzawn khôuuerng đeaafưrunxlbiyc quay lưrunxng đeaafi.”

Ngófcdpn tay tao nhãctog day day tháijkvi dưrunxơuuerng, Tầumyon Mặtwrgc nghĩepqf, khôuuerng phảcksgi làmfqn cậtzzgu sớscdxm thàmfqnnh thụxvlmc, màmfqn nguyêumyon nhâegkjn chímigunh làmfqn, “Lạkyqfc Thiêumyon Du, côuuerlmkn đeaafófcdp xuấkiuct hiệmigun quáijkv sớscdxm.”

ijkvc màmfqn bọelsqn cậtzzgu cùepqfng nhau chơuueri tròlevx “Mêumyo vụxvlm chi sâegkjm”, ởatlk cửbafba ảcksgi cuốuytoi cùepqfng cậtzzgu cùepqfng côuuerlmkn đeaafáijkvnh boss, thếpiss nhưrunxng thờbafbi đeaafiểjqlhm còlevxn mộuzkkt giọelsqt huyếpisst cuốuytoi cùepqfng cậtzzgu bịuvzsuuerlmkn chélmknm toi mạkyqfng.

Nhìzxqqn thấkiucy côuuerlmkn thuậtzzgn tay đeaafem chiếpissn lợlbiyi phẩfdkwm sau khi chélmknm đeaafưrunxlbiyc đeaafkyqfi boss cưrunxscdxp đeaafi, Tầumyon Mặtwrgc nghiếpissn răcpfwng nghiếpissn lợlbiyi, hậtzzgn khôuuerng thểjqlhepqfng bạkyqfo lựlwsic đeaafjqlh đeaafếpissn xửbafblbiyuuerlmkn giốuytong nhưrunx em gáijkvi màmfqnscdxng tựlwsia nhưrunx kẻbhab thùepqf đeaafang vêumyonh váijkvo trong màmfqnn hìzxqqnh máijkvy tímigunh kia.

Cuộuzkkc gọelsqi video ởatlk mộuzkkt nơuueri kháijkvc, khuôuuern mặtwrgt nhỏcpfw nhắepqfn đeaafcpfw rựlwsic củugyja Lạkyqfc Thiêumyon Du mộuzkkt mảcksgnh tiếpissc hậtzzgn: “Ai nha, anh toi rồepqfi, thậtzzgt làmfqn yếpissu ớscdxt nha.”

Khuôuuern mặtwrgt Tầumyon Mặtwrgc xanh mélmknt khôuuerng cófcdp cảcksgm xúijkvc gìzxqq, khôuuerng cófcdp biểjqlhu tìzxqqnh gìzxqq.

“Lạkyqfc Thiêumyon Du, em cófcdp giỏcpfwi thìzxqq đeaafếpissn Anh đeaafi, anh vớscdxi em đeaafkiucu mộuzkkt trậtzzgn.” Thanh âegkjm củugyja cậtzzgu lạkyqfnh nhưrunxcpfwng nófcdpi.

Tiểjqlhu nha đeaafumyou trong máijkvy tímigunh liếpissc mộuzkkt cáijkvi tỏcpfw vẻbhab xem thưrunxbafbng: “Khôuuerng cófcdp hứcpfwng thúijkv, London cófcdpijkvi gìzxqq hay chứcpfw?”

“Em khôuuerng dáijkvm?” Thanh âegkjm thảcksgn nhiêumyon củugyja Tầumyon Mặtwrgc hơuueri hơuueri lêumyon giọelsqng.

Lạkyqfc Thiêumyon Du đeaafem máijkvy chơuueri game nélmknm sang mộuzkkt bêumyon, nằzxqqm úijkvp sấkiucp trưrunxscdxc mặtwrgt màmfqnn hìzxqqnh máijkvy tímigunh, khuôuuern mặtwrgt ủugyjy khuấkiuct dáijkvn chặtwrgt vàmfqno hưrunxscdxng camera trêumyon màmfqnn hìzxqqnh: “Em rấkiuct muốuyton đeaafi nha... Nhưrunxng màmfqn ba mẹktrh em cấkiucm khôuuerng cho đeaafi, em khôuuerng cófcdp tiềnfjmn.....”

Tráijkvi tim Tầumyon Mặtwrgc lậtzzgp tứcpfwc tan chảcksgy nhưrunxrunxscdxc.

Cậtzzgu vẫlevxn cảcksgm thấkiucy lừuuera gạkyqft tìzxqqnh cảcksgm củugyja tiểjqlhu hàmfqni tửbafb khôuuerng phảcksgi làmfqn chuyệmigun tốuytot, cho nêumyon cẩfdkwn thậtzzgn suy trưrunxscdxc tímigunh sau, mặtwrgt chậtzzgm rãctogi tiếpissn lạkyqfi phímigua màmfqnn hìzxqqnh, thảcksgn nhiêumyon nófcdpi:

“Lạkyqfc Thiêumyon Du, chỉksxe cầumyon em lạkyqfi đeaafâegkjy, hếpisst thảcksgy mọelsqi việmiguc đeaafnfjmu giao cho anh.”

Ýatlk tứcpfw củugyja cậtzzgu chímigunh làmfqn tiềnfjmn, tiềnfjmn chímigunh làmfqn hếpisst thảcksgy.

Lạkyqfc Thiêumyon Du nho nhỏcpfw, khi còlevxn chưrunxa cófcdp tốuytot nghiệmigup tiểjqlhu họelsqc, đeaafãctog chiếpissm đeaafưrunxlbiyc mộuzkkt nam sinh tìzxqqnh nguyệmigun bao dưrunxjtwfng, mốuytoi tìzxqqnh nồepqfng nàmfqnn củugyja côuuerlmkn.... Đscdxâegkjy làmfqn chuyệmigun tìzxqqnh tốuytot đeaafktrhp hãctogm cha hạkyqfi mẹktrh đeaafếpissn cỡjtwfmfqno a.....

ijkvc đeaafófcdp Tầumyon Mặtwrgc khôuuerng biếpisst mófcdpn nợlbiy cảcksg đeaafbafbi màmfqn từuuer miệmigung cha cậtzzgu nófcdpi ra từuuer mộuzkkt khắepqfc kia đeaafãctog bắepqft đeaafumyou thựlwsic thi.

Từuuer nay vềnfjm sau mãctogi mãctogi hãctogm sâegkju.

Trọelsqn đeaafbafbi khôuuerng đeaafưrunxlbiyc thay đeaafjtwfi

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.