Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 243 : Tiểu Vương tử – Kết thúc mở

    trước sau   
tlbmi năjtjem sau.

kzvsrcxui bầtzucu trờzbcui trong xanh, mộtmqtt bébmqpmsnsi mặyszhc toàtlbmn thâgnhbn mặyszhc vámsnsy dàtlbmi trắojphng từynmj trêenrrn xe Lincoln nhảgnhby xuốdmxvng, vộtmqti vàtlbmng khôvoomng ngừynmjng nghỉzpoxkzvsrcxung hoa viêenrrn chạsljay tớrcxui.

“Côvoomng chúdsrca! Mũtxdx củiyaqa côvoom!” Phíiqhea sau cóqkfz ngưkzvszbcui hôvoom lớrcxun.

Tầtzucn Vũtxdx Lạsljac đztvrtmqtt nhiêenrrn ngừynmjng lạsljai, cầtzucm lấbmqpy, càtlbmo càtlbmo tóqkfzc trêenrrn thámsnsi dưkzvsơambzng đztvrtmqti mộtmqtt cámsnsi rồfumzi tiếahfmp tụgclvc chạsljay.

Hoa viêenrrn lớrcxun nhưkzvs vậwkfhy, an tĩiyaqnh màtlbm say lòpirhng ngưkzvszbcui, mộtmqtt thiếahfmu niêenrrn tuấbmqpn túdsrckzvsrcxui ámsnsnh mặyszht trờzbcui ấbmqpm ámsnsp lặyszhng lẽhyrq lậwkfht nhữroxjng trang sámsnsch củiyaqa mìjdusnh, ngóqkfzn tay thon dàtlbmi củiyaqa cậwkfhu rấbmqpt nhẹroxj nhàtlbmng màtlbm lậwkfht nhữroxjng trang sámsnsch ốdmxvtlbmng, đztvrôvoomi mắojpht thâgnhbm thúdsrcy đztvrojphm chìjdusm trong nhữroxjng kýfrvi hiệzpoxu cùubzmng loạsljai ngôvoomn ngữroxjtlbmo đztvróqkfz trêenrrn thếahfm giớrcxui.

Miệzpoxng cậwkfhu nhẹroxj nhàtlbmng lẩrwmsm bẩrwmsm mấbmqpy câgnhbu, thứiyaq ngôvoomn ngữroxj tựygjla nhưkzvs đztvrãbwti bịhyrqbwting quêenrrn từynmj rấbmqpt lâgnhbu rồfumzi.


Nữroxjtlbmi tửdsrc thởzfcs hổkzvsn hểscqbn đztvriyaqng ởzfcs trưkzvsrcxuc mặyszht cậwkfhu.

“Anh ơambzi, anh!” Tầtzucn Vũtxdx Lạsljac đztvri qua ôvoomm tay cậwkfhu, “Chúdsrc Lạsljac mang theo vợztvr tớrcxui đztvrâgnhby, anh khôvoomng đztvri nhìjdusn sao?”

Áovbmnh mắojpht mêenrrly, côvoom khôvoomng chúdsrct nàtlbmo che giấbmqpu mêenrr luyếahfmn, kíiqhenh trọpirhng cùubzmng sùubzmng bámsnsi anh trai mìjdusnh.

Đvkzuôvoomi mắojpht hẹroxjp dàtlbmi củiyaqa Tầtzucn Mặyszhc lộtmqt ra mộtmqtt tia luyếahfmn tiếahfmc, ámsnsnh mắojpht từynmj trêenrrn trang giấbmqpy chậwkfhm rãbwtii nâgnhbng lêenrrn, dừynmjng ởzfcs tiểscqbu côvoomkzvsơambzng phấbmqpn nộtmqtn trưkzvsrcxuc mắojpht.

“Chúdsrc Lạsljac?” Thanh âgnhbm dễkscg nghe màtlbm tao nhãbwti củiyaqa cậwkfhu hỏbtzsi mộtmqtt tiếahfmng.

“Vâgnhbng!” Tầtzucn Vũtxdx Lạsljac gậwkfht gậwkfht đztvrtzucu, cámsnsnh mi cong dàtlbmy tựygjla nhưkzvsdsrcenrr sứiyaq, da thịhyrqt tuyếahfmt trắojphng dưkzvsrcxui ámsnsnh nắojphng mặyszht trờzbcui nổkzvsi lêenrrn phấbmqpn hồfumzng.

Tầtzucn Mặyszhc đztvriyaqng dậwkfhy, cốdmxvt cámsnsch thiếahfmu niêenrrn trưkzvszfcsng thàtlbmnh từynmj từynmj giãbwtin nởzfcs mởzfcs ra bộtmqtmsnsng khiếahfmn ngưkzvszbcui ta đztvrtmqtng lòpirhng.

Liếahfmc mắojpht mộtmqtt cámsnsi nhìjdusn qua, trong chiếahfmc xe Lincoln xa hoa màtlbmu đztvren kia, quảgnhb nhiêenrrn cóqkfz hai thâgnhbn ảgnhbnh đztvri ra, mộtmqtt ngưkzvszbcui tĩiyaqnh lặyszhng băjtjeng lãbwtinh, mộtmqtt ngưkzvszbcui nhámsnso loạsljan nhưkzvs thỏbtzs nhỏbtzs. Cậwkfhu nheo mắojpht lạsljai, thựygjlc đztvrãbwtiqkfz thểscqb đztvrmsnsn đztvrưkzvsztvrc ngưkzvszbcui đztvrếahfmn làtlbm ai.

Ngóqkfzn tay thon dàtlbmi đztvrem sámsnsch vởzfcs gấbmqpp lạsljai, nhẹroxj nhàtlbmng vỗhfou vỗhfou khuôvoomn mặyszht nhỏbtzs nhắojphn củiyaqa em gámsnsi: “Chạsljay vềfybj hầtzucm rưkzvsztvru bámsnso vớrcxui mẹroxj, sau đztvróqkfz gọpirhi đztvriệzpoxn bámsnso cho ba, anh đztvri trưkzvsrcxuc.”

Tầtzucn Vũtxdx Lạsljac ngẩrwmsn ra, đztvrôvoomi mắojpht đztvren lámsnsy trợztvrn lớrcxun, khôvoomng biếahfmt làtlbmm sao.

Tầtzucn Mặyszhc vừynmja bưkzvsrcxuc đztvri vàtlbmi bưkzvsrcxuc đztvrãbwti nhậwkfhn ra tâgnhbm tìjdusnh củiyaqa côvoom.

kzvsrcxuc châgnhbn dừynmjng lạsljai, khuôvoomn mặyszht còpirhn nhỏbtzs tuổkzvsi nhưkzvsng đztvrãbwti mịhyrq hoặyszhc lòpirhng ngưkzvszbcui củiyaqa cậwkfhu hiệzpoxn lêenrrn mộtmqtt chúdsrct biểscqbu cảgnhbm khámsnsc thưkzvszbcung.

Tao nhãbwtidsrci ngưkzvszbcui, trong lúdsrcc đztvróqkfz ámsnsnh mắojpht cậwkfhu mang theo mộtmqtt chúdsrct bấbmqpt đztvrojphc dĩiyaq, mộtmqtt tay đztvrgchvkzvsng tay còpirhn lạsljai vòpirhng qua đztvrtzucu gốdmxvi côvoom đztvrem côvoom nhấbmqpc bổkzvsng lêenrrn ôvoomm vàtlbmo trong ngựygjlc.


“Em cóqkfz biếahfmt làtlbm anh chỉzpox lớrcxun hơambzn em cóqkfz mộtmqtt tuổkzvsi khôvoomng hửdsrc?” Tầtzucn Mặyszhc cúdsrci đztvrtzucu nóqkfzi vớrcxui côvoom.

Tầtzucn Vũtxdx Lạsljac dừynmjng ởzfcs trong lòpirhng cậwkfhu rêenrrn lêenrrn mộtmqtt tiếahfmng, ngoan ngoãbwtin cuốdmxvn lấbmqpy cổkzvs cậwkfhu, đztvrtzucu chôvoomn chặyszht vàtlbmo hõzdspm vai cậwkfhu, “Ônqcsng trờzbcui thậwkfht làtlbm bấbmqpt côvoomng a a a! Dựygjla vàtlbmo cámsnsi gìjdustlbm ôvoomng trờzbcui lạsljai cho anh trai từynmjdsrcc sinh ra đztvrếahfmn giờzbcu đztvrfybju cao nhưkzvs vậwkfhy chứiyaq? Khôvoomng phảgnhbi ai cũtxdxng nóqkfzi làtlbm nam sinh đztvrếahfmn tậwkfhn trung họpirhc mớrcxui cao sao? Khôvoomng phảgnhbi sao, khôvoomng phảgnhbi sao???”

“Anh cao hơambzn em nhiềfybju nha....” Tầtzucn Vũtxdx Lạsljac uỷefbl khuấbmqpt lạsljai giàtlbm mồfumzm ámsnst lýfrvi lẽhyrqqkfzi mộtmqtt câgnhbu.

Tầtzucn Mặyszhc khôvoomng nóqkfzi gìjdus, chỉzpoxtlbm thảgnhbn nhiêenrrn cụgclvp mắojpht xuốdmxvng nhìjdusn: “Em rấbmqpt nặyszhng!”

Tầtzucn Vũtxdx Lạsljac ngẩrwmsn ra, mắojpht càtlbmng trừynmjng lớrcxun hơambzn nữroxja.

Lam Đvkzuóqkfza vốdmxvn đztvrãbwti đztvriyaqng rấbmqpt lâgnhbu nhìjdusn ngắojphm thờzbcui tiếahfmt, chỉzpoxqkfzdsrcp ởzfcskzvsrcxui bóqkfzng Lạsljac Thàtlbmnh mớrcxui cóqkfz thểscqb trámsnsnh đztvrưkzvsztvrc mộtmqtt chúdsrct ámsnsnh mặyszht trờzbcui, nghe đztvrưkzvsztvrc đztvrtmqtng tĩiyaqnh liềfybjn quay mặyszht tìjdusm hiểscqbu, liềfybjn nhìjdusn thấbmqpy mộtmqtt bứiyaqc tranh quỷefbl dịhyrq nhưkzvs vậwkfhy.

8:18 AM

Trưkzvsrcxuc tòpirha lâgnhbu đztvràtlbmi khổkzvsng lồfumz xa hoa, mộtmqtt thiếahfmu nhiêenrrn mặyszhc quầtzucn ámsnso hưkzvsu nhàtlbmn tao nhãbwti đztvri qua, trêenrrn tay ôvoomm mộtmqtt côvoommsnsi mặyszhc toàtlbmn mộtmqtt màtlbmu trắojphng, vừynmja nóqkfzi chuyệzpoxn đztvriệzpoxn thoạsljai, cúdsrcp mámsnsy, sau đztvróqkfz đztvrem côvoombmqp trong lồfumzng ngựygjlc đztvryszht xuốdmxvng đztvrbmqpt.

Mộtmqtt cao mộtmqtt thấbmqpp, mộtmqtt tuấbmqpn túdsrc mộtmqtt xinh đztvrroxjp, vôvoomubzmng đztvrroxjp mắojpht đztvriyaqng ởzfcs mộtmqtt chỗhfou.

“Chúdsrc Lạsljac!” Tầtzucn Mặyszhc rấbmqpt lễkscg phébmqpp chàtlbmo mộtmqtt tiếahfmng.

Lạsljac Thàtlbmnh chưkzvsa kịhyrqp đztvrámsnsp lờzbcui, tiểscqbu nữroxj nhâgnhbn phíiqhea sau đztvrãbwti nổkzvs tung, túdsrcm lấbmqpy tay anh liềfybju mạsljang nóqkfzi: “Thựygjlc đztvrámsnsng yêenrru nha.... Thựygjlc làtlbm đztvrámsnsng yêenrru nha!! Chồfumzng a, vềfybj sau em cũtxdxng sinh mộtmqtt đztvriyaqa nhưkzvs vậwkfhy nha, còpirhn cóqkfz mộtmqtt đztvriyaqa con gámsnsi nhưkzvs vậwkfhy nữroxja nha!!!”

Nhữroxjng lờzbcui Lạsljac Thàtlbmnh vừynmja đztvrhyrqnh nóqkfzi đztvrãbwti nghẹroxjn trong cổkzvs họpirhng, nhìjdusn thấbmqpy phíiqhea đztvrdmxvi diệzpoxn Tầtzucn Vũtxdx Lạsljac đztvrang che miệzpoxng cưkzvszbcui trộtmqtm, cũtxdxng thảgnhbn nhiêenrrn cưkzvszbcui rộtmqtenrrn, cầtzucm lấbmqpy tay Lam Đvkzuóqkfza kébmqpo côvoomenrrn phíiqhea trưkzvsrcxuc, khóqkfz khăjtjen mớrcxui cóqkfz đztvrưkzvsztvrc mộtmqtt câgnhbu ôvoomn nhu nóqkfzi: “Đvkzuynmjng muốdmxvn loạsljan nữroxja, em khôvoomng cóqkfzmsnsi gen kia.”

Khuôvoomn mặyszht nhỏbtzs nhắojphn sámsnsng lạsljang củiyaqa Lam Đvkzuóqkfza nhámsnsy mắojpht liềfybjn suy sụgclvp.




Khuôvoomn mặyszht tuấbmqpn túdsrc đztvrếahfmn ghen tịhyrq củiyaqa Tầtzucn Mặyszhc cũtxdxng ôvoomn hòpirha hơambzn mộtmqtt chúdsrct, lôvoomng mi thậwkfht dàtlbmi khẽhyrq run, tao nhãbwtitlbm trámsnsnh đztvrưkzvszbcung: “Ba mẹroxj chámsnsu mộtmqtt hồfumzi nữroxja sẽhyrq tớrcxui, hai ngưkzvszbcui mệzpoxt mỏbtzsi khôvoomng ạslja? Đvkzui vàtlbmo nghỉzpox ngơambzi mộtmqtt chúdsrct đztvrãbwti.”

Lam Đvkzuóqkfza hoạsljat bámsnst chạsljay đztvrếahfmn trưkzvsrcxuc mặyszht cậwkfhu, “Thựygjlc đztvrroxjp trai nha, chámsnsu cưkzvszbcui, cưkzvszbcui mộtmqtt cámsnsi thôvoomi! So vớrcxui cha chámsnsu, chámsnsu còpirhn đztvrámsnsng yêenrru hơambzn nha, chámsnsu khôvoomng biếahfmt khi cha chámsnsu còpirhn làtlbm chủiyaq tịhyrqch đztvrâgnhbu, thựygjlc làtlbm dọpirha ngưkzvszbcui nha! Anh ta khôvoomng bao giờzbcukzvszbcui đztvrâgnhbu, chỉzpox mộtmqtt ámsnsnh mắojpht tùubzmy tiệzpoxn cũtxdxng khiếahfmn ngưkzvszbcui ta sắojphp chếahfmt nha... Dìjdus Lam Đvkzuóqkfza củiyaqa chámsnsu làtlbmm việzpoxc ngay tạsljai căjtjen phòpirhng bêenrrn cạsljanh nha, a a a a.... Thựygjlc làtlbm kiêenrrn cưkzvszbcung cóqkfz phảgnhbi khôvoomng? Rấbmqpt cóqkfz khíiqhe chấbmqpt cóqkfz phảgnhbi khôvoomng?”

Tầtzucn Mặyszhc chỉzpoxtlbm lẳzlrdng lặyszhng nghe, ámsnsnh mắojpht mịhyrq hoặyszhc lộtmqt ra tia sámsnsng lấbmqpp lámsnsnh, chăjtjem chúdsrc nhìjdusn côvoom.

“Tiểscqbu Du khôvoomng cóqkfz tớrcxui sao?” Mắojpht cậwkfhu đztvrgnhbo qua mặyszht trong xe Lincoln phíiqhea sau, nghĩiyaq muốdmxvn xámsnsc nhậwkfhn xem cóqkfzpirhn ngưkzvszbcui bêenrrn trong hay khôvoomng.

“Chámsnsu hỏbtzsi nóqkfz a?” Lam Đvkzuóqkfza nhíiqheu mi, rốdmxvi rắojphm nóqkfzi, “Khôvoomng cóqkfzmsnsch nàtlbmo, nóqkfz khôvoomng ngoan, thậwkfht sựygjltlbm rấbmqpt khôvoomngg ngoan, cưkzvs nhiêenrrn ngay cảgnhb mộtmqtt chúdsrct gen tốdmxvt đztvrroxjp củiyaqa dìjdus đztvrâgnhby cũtxdxng khôvoomng kếahfm thừynmja đztvrưkzvsztvrc! Cuốdmxvi cùubzmng nghiêenrrm phạsljat khóqkfz khăjtjen lắojphm khôvoomng biếahfmt dìjdusqkfz thểscqb cho nóqkfztlbmo đztvrưkzvsztvrc trung họpirhc khôvoomng nha? Trung họpirhc chámsnsu cóqkfz biếahfmt khôvoomng? Ởfajl Trung Quốdmxvc đztvróqkfztlbm 9 năjtjem bắojpht buộtmqtc phảgnhbi họpirhc đztvróqkfz, chámsnsu biếahfmt chứiyaq? Mộtmqtt nữroxj sinh còpirhn nhỏbtzs tuổkzvsi nhưkzvs vậwkfhy lạsljai ngâgnhbm mìjdusnh trong mấbmqpy thứiyaq ma thúdsrc vớrcxu vẩrwmsn khôvoomng cóqkfz khámsnsi niệzpoxm chăjtjem chỉzpox họpirhc tậwkfhp làtlbmjdus, Lạsljac Thiêenrrn Du nóqkfz chíiqhenh làtlbm sựygjl tụgclvt hậwkfhu cóqkfz mộtmqtt khôvoomng hai củiyaqa nềfybjn giámsnso dụgclvc Trung Quốdmxvc nha. Làtlbmm gìjdusqkfz ai nữroxja?”

Lạsljac Thàtlbmnh nghe xong hơambzi hơambzi nhíiqheu màtlbmy: “Em đztvrang nóqkfzi cámsnsi gìjdus?”

“Em nóqkfzi con gámsnsi bảgnhbo bốdmxvi củiyaqa anh nha!” Lam Đvkzuóqkfza tứiyaqc giậwkfhn oa oa màtlbm nhìjdusn anh. “Còpirhn khôvoomng phảgnhbi làtlbm anh quámsns nuôvoomng chiềfybju nóqkfz sao, khiếahfmn cho nóqkfz nhỏbtzs nhưkzvs vậwkfhy đztvrãbwti ham mêenrrmsnsi gìjdustlbm thầtzucn đztvrenrru, cámsnsi gìjdustlbmkzvszbcung hóqkfza..., nóqkfztlbm nữroxj sinh làtlbm đztvriyaq rồfumzi? Chẳzlrdng lẽhyrq anh muốdmxvn đztvrem con tu luyệzpoxn thàtlbmnh sưkzvs phụgclv củiyaqa mấbmqpy thứiyaq tròpirh chơambzi sao?”

Lạsljac Thàtlbmnh míiqhem môvoomi, khuôvoomn mặyszht tuấbmqpn lãbwting lộtmqt ra biểscqbu tìjdusnh tựygjla nhưkzvs rấbmqpt muốdmxvn trừynmjng phạsljat côvoom vậwkfhy.

“Khôvoomng biếahfmt gìjdus thìjdus đztvrynmjng cóqkfzqkfzi lung tung, em chíiqhenh làtlbm nhìjdusn khôvoomng hiểscqbu nhữroxjng sốdmxv hiệzpoxu trìjdusnh tựygjl tròpirh chơambzi màtlbm con viếahfmt ra thôvoomi, đztvrztvri cho em hiểscqbu đztvrưkzvsztvrc thìjdus khôvoomng biếahfmt còpirhn tốdmxvn bao nhiêenrru thờzbcui gian nữroxja đztvrâgnhbu, ngu ngốdmxvc.” Nóqkfzi xong anh nắojphm chặyszht bàtlbmn tay nhỏbtzsbmqp củiyaqa vợztvrjdusnh, túdsrcm côvoom đztvri vềfybj phíiqhea trưkzvsrcxuc.

Tầtzucn Vũtxdx Lạsljac thựygjlc ngoan ngoãbwtin dẫojphn đztvrưkzvszbcung cho bọpirhn họpirh, thỉzpoxnh thoảgnhbng Lam Đvkzuóqkfza lạsljai giơambz tay vébmqpo vébmqpo cámsnsi mámsns phấbmqpn nộtmqtn củiyaqa nóqkfz, nóqkfzkzvszbcui trốdmxvn đztvri, bộtmqtmsnsng đztvrámsnsng yêenrru rấbmqpt giốdmxvng vớrcxui mẹroxjqkfz.

tlbm Tầtzucn Mặyszhc lạsljai ởzfcs lạsljai cuốdmxvi cùubzmng, thâgnhbn ảgnhbnh cao ngấbmqpt chậwkfhm rãbwtii quay trởzfcs vềfybj, đztvrôvoomi mắojpht hẹroxjp dàtlbmi mộtmqtt mảgnhbnh mêenrrly.

Cậwkfhu nhớrcxu tớrcxui mộtmqtt lầtzucn duy nhấbmqpt nhìjdusn thấbmqpy Lạsljac Thiêenrrn Du lầtzucn đztvróqkfzvoombmqp khôvoomng đztvri cùubzmng chúdsrc Lạsljac vàtlbmjdus Lam Đvkzuóqkfza, bầtzucu trờzbcui London đztvrtzucy tuyếahfmt rơambzi, sưkzvsơambzng mùubzm bao phủiyaq khôvoomng khíiqhe lạsljanh buốdmxvt, cậwkfhu nhìjdusn thấbmqpy Lạsljac Thiêenrrn Du mộtmqtt thâgnhbn lửdsrca đztvrbtzs, khuôvoomn mặyszht nhỏbtzs nhắojphn bịhyrq lạsljanh cóqkfzng đztvrếahfmn mứiyaqc đztvrbtzs bừynmjng lêenrrn, vẻgchv mặyszht trong trẻgchvo nhưkzvsng lạsljanh lùubzmng ngạsljao khíiqhe từynmj trêenrrn xe nhảgnhby xuốdmxvng, ven đztvrưkzvszbcung mộtmqtt đztvrdmxvng nhữroxjng đztvriyaqa con trai mắojpht xanh tay cầtzucm mámsnsy đztvriệzpoxn tửdsrc gầtzucm rúdsrc chơambzi game, thâgnhbn ảgnhbnh nho nhỏbtzs củiyaqa nóqkfz ngoámsnsi đztvrtzucu lạsljai nhìjdusn, ámsnsnh mắojpht trongg veo nhìjdusn ngưkzvszbcui kia khóqkfze miệzpoxng mébmqpo móqkfz: “KSB, loạsljai nàtlbmy nhìjdusn cũtxdxng tầtzucm thưkzvszbcung thôvoomi.”

May mắojphn, mấbmqpy đztvriyaqa con trai kia nghe khôvoomng hiểscqbu tiếahfmng Trung.


tlbmzfcs mộtmqtt bêenrrn Tầtzucn Mặyszhc chịhyrqu trámsnsch nhiệzpoxm đztvrếahfmn đztvróqkfzn nóqkfz lạsljai nheo nheo mắojpht lạsljai, đztvrámsnsnh giámsnsvoombmqptlbmy khôvoomng biếahfmt nhỏbtzsambzn mìjdusnh bao nhiêenrru tuổkzvsi, tầtzucm mắojpht hoảgnhbng hốdmxvt đztvrãbwti bắojpht đztvrtzucu khôvoomng thểscqb chuyểscqbn đztvrtmqtng.

Lạsljac Thiêenrrn Du kébmqpo theo mộtmqtt valy kébmqpo lớrcxun hàtlbmnh lýfrvi đztvri tớrcxui, nhìjdusn thấbmqpy cậwkfhu chíiqhenh làtlbm kinh ngạsljac mộtmqtt chúdsrct, sau đztvróqkfz nhíiqheu mi hôvoom: “Anh khôvoomng phảgnhbi tớrcxui đztvróqkfzn em sao? Rấbmqpt nặyszhng nha, anh kébmqpo giúdsrcp em vớrcxui.”

Tầtzucn Mặyszhc lầtzucn đztvrtzucu tiêenrrn thấbmqpt thầtzucn, nhìjdusn mộtmqtt côvoombmqp xa lạslja khébmqpo lébmqpo nhưkzvsng lạsljai làtlbmm càtlbmn trưkzvsrcxuc mặyszht mìjdusnh.

Thờzbcui đztvriểscqbm nàtlbmo đztvróqkfz cha đztvrãbwtiqkfzi, “Đvkzuzbcui ngưkzvszbcui đztvràtlbmn ôvoomng đztvrfybju gặyszhp phảgnhbi mộtmqtt cámsnsi khắojphc tinh, cámsnsi gọpirhi làtlbm khắojphc tinh chỉzpoxtlbmrwmsn dụgclv, đztvrsljai khámsnsi làtlbm kiếahfmp trưkzvsrcxuc con nợztvr mộtmqtt ai đztvróqkfz, sang kiếahfmp nàtlbmy con nhấbmqpt đztvrhyrqnh phảgnhbi ởzfcsenrrn cạsljanh ngưkzvszbcui đztvróqkfz cảgnhb đztvrzbcui, vĩiyaqnh viễkscgn khôvoomng đztvrưkzvsztvrc quay lưkzvsng đztvri.”

Ngóqkfzn tay tao nhãbwti day day thámsnsi dưkzvsơambzng, Tầtzucn Mặyszhc nghĩiyaq, khôvoomng phảgnhbi làtlbm cậwkfhu sớrcxum thàtlbmnh thụgclvc, màtlbm nguyêenrrn nhâgnhbn chíiqhenh làtlbm, “Lạsljac Thiêenrrn Du, côvoombmqp đztvróqkfz xuấbmqpt hiệzpoxn quámsns sớrcxum.”

dsrcc màtlbm bọpirhn cậwkfhu cùubzmng nhau chơambzi tròpirh “Mêenrr vụgclv chi sâgnhbm”, ởzfcs cửdsrca ảgnhbi cuốdmxvi cùubzmng cậwkfhu cùubzmng côvoombmqp đztvrámsnsnh boss, thếahfm nhưkzvsng thờzbcui đztvriểscqbm còpirhn mộtmqtt giọpirht huyếahfmt cuốdmxvi cùubzmng cậwkfhu bịhyrqvoombmqp chébmqpm toi mạsljang.

Nhìjdusn thấbmqpy côvoombmqp thuậwkfhn tay đztvrem chiếahfmn lợztvri phẩrwmsm sau khi chébmqpm đztvrưkzvsztvrc đztvrsljai boss cưkzvsrcxup đztvri, Tầtzucn Mặyszhc nghiếahfmn răjtjeng nghiếahfmn lợztvri, hậwkfhn khôvoomng thểscqbubzmng bạsljao lựygjlc đztvrscqb đztvrếahfmn xửdsrcfrvivoombmqp giốdmxvng nhưkzvs em gámsnsi màtlbmtxdxng tựygjla nhưkzvs kẻgchv thùubzm đztvrang vêenrrnh vámsnso trong màtlbmn hìjdusnh mámsnsy tíiqhenh kia.

Cuộtmqtc gọpirhi video ởzfcs mộtmqtt nơambzi khámsnsc, khuôvoomn mặyszht nhỏbtzs nhắojphn đztvrbtzs rựygjlc củiyaqa Lạsljac Thiêenrrn Du mộtmqtt mảgnhbnh tiếahfmc hậwkfhn: “Ai nha, anh toi rồfumzi, thậwkfht làtlbm yếahfmu ớrcxut nha.”

Khuôvoomn mặyszht Tầtzucn Mặyszhc xanh mébmqpt khôvoomng cóqkfz cảgnhbm xúdsrcc gìjdus, khôvoomng cóqkfz biểscqbu tìjdusnh gìjdus.

“Lạsljac Thiêenrrn Du, em cóqkfz giỏbtzsi thìjdus đztvrếahfmn Anh đztvri, anh vớrcxui em đztvrbmqpu mộtmqtt trậwkfhn.” Thanh âgnhbm củiyaqa cậwkfhu lạsljanh nhưkzvsjtjeng nóqkfzi.

Tiểscqbu nha đztvrtzucu trong mámsnsy tíiqhenh liếahfmc mộtmqtt cámsnsi tỏbtzs vẻgchv xem thưkzvszbcung: “Khôvoomng cóqkfz hứiyaqng thúdsrc, London cóqkfzmsnsi gìjdus hay chứiyaq?”

“Em khôvoomng dámsnsm?” Thanh âgnhbm thảgnhbn nhiêenrrn củiyaqa Tầtzucn Mặyszhc hơambzi hơambzi lêenrrn giọpirhng.

Lạsljac Thiêenrrn Du đztvrem mámsnsy chơambzi game nébmqpm sang mộtmqtt bêenrrn, nằpirhm údsrcp sấbmqpp trưkzvsrcxuc mặyszht màtlbmn hìjdusnh mámsnsy tíiqhenh, khuôvoomn mặyszht ủiyaqy khuấbmqpt dámsnsn chặyszht vàtlbmo hưkzvsrcxung camera trêenrrn màtlbmn hìjdusnh: “Em rấbmqpt muốdmxvn đztvri nha... Nhưkzvsng màtlbm ba mẹroxj em cấbmqpm khôvoomng cho đztvri, em khôvoomng cóqkfz tiềfybjn.....”

Trámsnsi tim Tầtzucn Mặyszhc lậwkfhp tứiyaqc tan chảgnhby nhưkzvskzvsrcxuc.

Cậwkfhu vẫojphn cảgnhbm thấbmqpy lừynmja gạsljat tìjdusnh cảgnhbm củiyaqa tiểscqbu hàtlbmi tửdsrc khôvoomng phảgnhbi làtlbm chuyệzpoxn tốdmxvt, cho nêenrrn cẩrwmsn thậwkfhn suy trưkzvsrcxuc tíiqhenh sau, mặyszht chậwkfhm rãbwtii tiếahfmn lạsljai phíiqhea màtlbmn hìjdusnh, thảgnhbn nhiêenrrn nóqkfzi:

“Lạsljac Thiêenrrn Du, chỉzpox cầtzucn em lạsljai đztvrâgnhby, hếahfmt thảgnhby mọpirhi việzpoxc đztvrfybju giao cho anh.”

Ýtzuc tứiyaq củiyaqa cậwkfhu chíiqhenh làtlbm tiềfybjn, tiềfybjn chíiqhenh làtlbm hếahfmt thảgnhby.

Lạsljac Thiêenrrn Du nho nhỏbtzs, khi còpirhn chưkzvsa cóqkfz tốdmxvt nghiệzpoxp tiểscqbu họpirhc, đztvrãbwti chiếahfmm đztvrưkzvsztvrc mộtmqtt nam sinh tìjdusnh nguyệzpoxn bao dưkzvsgchvng, mốdmxvi tìjdusnh nồfumzng nàtlbmn củiyaqa côvoombmqp.... Đvkzuâgnhby làtlbm chuyệzpoxn tìjdusnh tốdmxvt đztvrroxjp hãbwtim cha hạsljai mẹroxj đztvrếahfmn cỡgchvtlbmo a.....

dsrcc đztvróqkfz Tầtzucn Mặyszhc khôvoomng biếahfmt móqkfzn nợztvr cảgnhb đztvrzbcui màtlbm từynmj miệzpoxng cha cậwkfhu nóqkfzi ra từynmj mộtmqtt khắojphc kia đztvrãbwti bắojpht đztvrtzucu thựygjlc thi.

Từynmj nay vềfybj sau mãbwtii mãbwtii hãbwtim sâgnhbu.

Trọpirhn đztvrzbcui khôvoomng đztvrưkzvsztvrc thay đztvrkzvsi

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.