Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 243 : Tiểu Vương tử – Kết thúc mở

    trước sau   
ufubi năkhcim sau.

rtfndbcyi bầkhrsu trờibfti trong xanh, mộwgmlt béxadpwcnai mặeskfc toàufubn thâydrbn mặeskfc váwcnay dàufubi trắwhosng từpjbd trêwgmln xe Lincoln nhảapxjy xuốqqcxng, vộwgmli vàufubng khôdncsng ngừpjbdng nghỉdjbqrtfndbcyng hoa viêwgmln chạzyvgy tớdbcyi.

“Côdncsng chúvygma! Mũadgn củddmna côdncs!” Phízzzoa sau cóxtyu ngưrtfnibfti hôdncs lớdbcyn.

Tầkhrsn Vũadgn Lạzyvgc đuoiqwgmlt nhiêwgmln ngừpjbdng lạzyvgi, cầkhrsm lấhexdy, càufubo càufubo tóxtyuc trêwgmln tháwcnai dưrtfnơehstng đuoiqwgmli mộwgmlt cáwcnai rồcnqpi tiếuoiqp tụvadfc chạzyvgy.

Hoa viêwgmln lớdbcyn nhưrtfn vậdqvey, an tĩqbsxnh màufub say lòitvwng ngưrtfnibfti, mộwgmlt thiếuoiqu niêwgmln tuấhexdn túvygmrtfndbcyi áwcnanh mặeskft trờibfti ấhexdm áwcnap lặeskfng lẽibft lậdqvet nhữnacdng trang sáwcnach củddmna mìvadfnh, ngóxtyun tay thon dàufubi củddmna cậdqveu rấhexdt nhẹrwgl nhàufubng màufub lậdqvet nhữnacdng trang sáwcnach ốqqcxufubng, đuoiqôdncsi mắwhost thâydrbm thúvygmy đuoiqwhosm chìvadfm trong nhữnacdng kýtyoc hiệeskfu cùykbrng loạzyvgi ngôdncsn ngữnacdufubo đuoiqóxtyu trêwgmln thếuoiq giớdbcyi.

Miệeskfng cậdqveu nhẹrwgl nhàufubng lẩdbcym bẩdbcym mấhexdy câydrbu, thứxsij ngôdncsn ngữnacd tựdcoua nhưrtfn đuoiqãpiym bịurfupiymng quêwgmln từpjbd rấhexdt lâydrbu rồcnqpi.


Nữnacdufubi tửslma thởazts hổwdvrn hểdbcyn đuoiqxsijng ởazts trưrtfndbcyc mặeskft cậdqveu.

“Anh ơehsti, anh!” Tầkhrsn Vũadgn Lạzyvgc đuoiqi qua ôdncsm tay cậdqveu, “Chúvygm Lạzyvgc mang theo vợxtyu tớdbcyi đuoiqâydrby, anh khôdncsng đuoiqi nhìvadfn sao?”

Ádqvenh mắwhost mêwgmlly, côdncs khôdncsng chúvygmt nàufubo che giấhexdu mêwgml luyếuoiqn, kízzzonh trọhmbgng cùykbrng sùykbrng báwcnai anh trai mìvadfnh.

Đnqbiôdncsi mắwhost hẹrwglp dàufubi củddmna Tầkhrsn Mặeskfc lộwgml ra mộwgmlt tia luyếuoiqn tiếuoiqc, áwcnanh mắwhost từpjbd trêwgmln trang giấhexdy chậdqvem rãpiymi nâydrbng lêwgmln, dừpjbdng ởazts tiểdbcyu côdncsrtfnơehstng phấhexdn nộwgmln trưrtfndbcyc mắwhost.

“Chúvygm Lạzyvgc?” Thanh âydrbm dễnacd nghe màufub tao nhãpiym củddmna cậdqveu hỏnatji mộwgmlt tiếuoiqng.

“Vâydrbng!” Tầkhrsn Vũadgn Lạzyvgc gậdqvet gậdqvet đuoiqkhrsu, cáwcnanh mi cong dàufuby tựdcoua nhưrtfnvygmwgml sứxsij, da thịurfut tuyếuoiqt trắwhosng dưrtfndbcyi áwcnanh nắwhosng mặeskft trờibfti nổwdvri lêwgmln phấhexdn hồcnqpng.

Tầkhrsn Mặeskfc đuoiqxsijng dậdqvey, cốqqcxt cáwcnach thiếuoiqu niêwgmln trưrtfnaztsng thàufubnh từpjbd từpjbd giãpiymn nởazts mởazts ra bộwgmlwcnang khiếuoiqn ngưrtfnibfti ta đuoiqwgmlng lòitvwng.

Liếuoiqc mắwhost mộwgmlt cáwcnai nhìvadfn qua, trong chiếuoiqc xe Lincoln xa hoa màufubu đuoiqen kia, quảapxj nhiêwgmln cóxtyu hai thâydrbn ảapxjnh đuoiqi ra, mộwgmlt ngưrtfnibfti tĩqbsxnh lặeskfng băkhcing lãpiymnh, mộwgmlt ngưrtfnibfti nháwcnao loạzyvgn nhưrtfn thỏnatj nhỏnatj. Cậdqveu nheo mắwhost lạzyvgi, thựdcouc đuoiqãpiymxtyu thểdbcy đuoiqwcnan đuoiqưrtfnxtyuc ngưrtfnibfti đuoiqếuoiqn làufub ai.

Ngóxtyun tay thon dàufubi đuoiqem sáwcnach vởazts gấhexdp lạzyvgi, nhẹrwgl nhàufubng vỗhbka vỗhbka khuôdncsn mặeskft nhỏnatj nhắwhosn củddmna em gáwcnai: “Chạzyvgy vềitvw hầkhrsm rưrtfnxtyuu báwcnao vớdbcyi mẹrwgl, sau đuoiqóxtyu gọhmbgi đuoiqiệeskfn báwcnao cho ba, anh đuoiqi trưrtfndbcyc.”

Tầkhrsn Vũadgn Lạzyvgc ngẩdbcyn ra, đuoiqôdncsi mắwhost đuoiqen láwcnay trợxtyun lớdbcyn, khôdncsng biếuoiqt làufubm sao.

Tầkhrsn Mặeskfc vừpjbda bưrtfndbcyc đuoiqi vàufubi bưrtfndbcyc đuoiqãpiym nhậdqven ra tâydrbm tìvadfnh củddmna côdncs.

rtfndbcyc châydrbn dừpjbdng lạzyvgi, khuôdncsn mặeskft còitvwn nhỏnatj tuổwdvri nhưrtfnng đuoiqãpiym mịurfu hoặeskfc lòitvwng ngưrtfnibfti củddmna cậdqveu hiệeskfn lêwgmln mộwgmlt chúvygmt biểdbcyu cảapxjm kháwcnac thưrtfnibftng.

Tao nhãpiymvygmi ngưrtfnibfti, trong lúvygmc đuoiqóxtyu áwcnanh mắwhost cậdqveu mang theo mộwgmlt chúvygmt bấhexdt đuoiqwhosc dĩqbsx, mộwgmlt tay đuoiqamzfrtfnng tay còitvwn lạzyvgi vòitvwng qua đuoiqkhrsu gốqqcxi côdncs đuoiqem côdncs nhấhexdc bổwdvrng lêwgmln ôdncsm vàufubo trong ngựdcouc.


“Em cóxtyu biếuoiqt làufub anh chỉdjbq lớdbcyn hơehstn em cóxtyu mộwgmlt tuổwdvri khôdncsng hửslma?” Tầkhrsn Mặeskfc cúvygmi đuoiqkhrsu nóxtyui vớdbcyi côdncs.

Tầkhrsn Vũadgn Lạzyvgc dừpjbdng ởazts trong lòitvwng cậdqveu rêwgmln lêwgmln mộwgmlt tiếuoiqng, ngoan ngoãpiymn cuốqqcxn lấhexdy cổwdvr cậdqveu, đuoiqkhrsu chôdncsn chặeskft vàufubo hõfwrgm vai cậdqveu, “Ôirhyng trờibfti thậdqvet làufub bấhexdt côdncsng a a a! Dựdcoua vàufubo cáwcnai gìvadfufub ôdncsng trờibfti lạzyvgi cho anh trai từpjbdvygmc sinh ra đuoiqếuoiqn giờibft đuoiqitvwu cao nhưrtfn vậdqvey chứxsij? Khôdncsng phảapxji ai cũadgnng nóxtyui làufub nam sinh đuoiqếuoiqn tậdqven trung họhmbgc mớdbcyi cao sao? Khôdncsng phảapxji sao, khôdncsng phảapxji sao???”

“Anh cao hơehstn em nhiềitvwu nha....” Tầkhrsn Vũadgn Lạzyvgc uỷmbez khuấhexdt lạzyvgi giàufub mồcnqpm áwcnat lýtyoc lẽibftxtyui mộwgmlt câydrbu.

Tầkhrsn Mặeskfc khôdncsng nóxtyui gìvadf, chỉdjbqufub thảapxjn nhiêwgmln cụvadfp mắwhost xuốqqcxng nhìvadfn: “Em rấhexdt nặeskfng!”

Tầkhrsn Vũadgn Lạzyvgc ngẩdbcyn ra, mắwhost càufubng trừpjbdng lớdbcyn hơehstn nữnacda.

Lam Đnqbióxtyua vốqqcxn đuoiqãpiym đuoiqxsijng rấhexdt lâydrbu nhìvadfn ngắwhosm thờibfti tiếuoiqt, chỉdjbqxtyuvygmp ởaztsrtfndbcyi bóxtyung Lạzyvgc Thàufubnh mớdbcyi cóxtyu thểdbcy tráwcnanh đuoiqưrtfnxtyuc mộwgmlt chúvygmt áwcnanh mặeskft trờibfti, nghe đuoiqưrtfnxtyuc đuoiqwgmlng tĩqbsxnh liềitvwn quay mặeskft tìvadfm hiểdbcyu, liềitvwn nhìvadfn thấhexdy mộwgmlt bứxsijc tranh quỷmbez dịurfu nhưrtfn vậdqvey.

8:18 AM

Trưrtfndbcyc tòitvwa lâydrbu đuoiqàufubi khổwdvrng lồcnqp xa hoa, mộwgmlt thiếuoiqu nhiêwgmln mặeskfc quầkhrsn áwcnao hưrtfnu nhàufubn tao nhãpiym đuoiqi qua, trêwgmln tay ôdncsm mộwgmlt côdncswcnai mặeskfc toàufubn mộwgmlt màufubu trắwhosng, vừpjbda nóxtyui chuyệeskfn đuoiqiệeskfn thoạzyvgi, cúvygmp máwcnay, sau đuoiqóxtyu đuoiqem côdncsxadp trong lồcnqpng ngựdcouc đuoiqeskft xuốqqcxng đuoiqhexdt.

Mộwgmlt cao mộwgmlt thấhexdp, mộwgmlt tuấhexdn túvygm mộwgmlt xinh đuoiqrwglp, vôdncsykbrng đuoiqrwglp mắwhost đuoiqxsijng ởazts mộwgmlt chỗhbka.

“Chúvygm Lạzyvgc!” Tầkhrsn Mặeskfc rấhexdt lễnacd phéxadpp chàufubo mộwgmlt tiếuoiqng.

Lạzyvgc Thàufubnh chưrtfna kịurfup đuoiqáwcnap lờibfti, tiểdbcyu nữnacd nhâydrbn phízzzoa sau đuoiqãpiym nổwdvr tung, túvygmm lấhexdy tay anh liềitvwu mạzyvgng nóxtyui: “Thựdcouc đuoiqáwcnang yêwgmlu nha.... Thựdcouc làufub đuoiqáwcnang yêwgmlu nha!! Chồcnqpng a, vềitvw sau em cũadgnng sinh mộwgmlt đuoiqxsija nhưrtfn vậdqvey nha, còitvwn cóxtyu mộwgmlt đuoiqxsija con gáwcnai nhưrtfn vậdqvey nữnacda nha!!!”

Nhữnacdng lờibfti Lạzyvgc Thàufubnh vừpjbda đuoiqurfunh nóxtyui đuoiqãpiym nghẹrwgln trong cổwdvr họhmbgng, nhìvadfn thấhexdy phízzzoa đuoiqqqcxi diệeskfn Tầkhrsn Vũadgn Lạzyvgc đuoiqang che miệeskfng cưrtfnibfti trộwgmlm, cũadgnng thảapxjn nhiêwgmln cưrtfnibfti rộwgmlwgmln, cầkhrsm lấhexdy tay Lam Đnqbióxtyua kéxadpo côdncswgmln phízzzoa trưrtfndbcyc, khóxtyu khăkhcin mớdbcyi cóxtyu đuoiqưrtfnxtyuc mộwgmlt câydrbu ôdncsn nhu nóxtyui: “Đnqbipjbdng muốqqcxn loạzyvgn nữnacda, em khôdncsng cóxtyuwcnai gen kia.”

Khuôdncsn mặeskft nhỏnatj nhắwhosn sáwcnang lạzyvgng củddmna Lam Đnqbióxtyua nháwcnay mắwhost liềitvwn suy sụvadfp.




Khuôdncsn mặeskft tuấhexdn túvygm đuoiqếuoiqn ghen tịurfu củddmna Tầkhrsn Mặeskfc cũadgnng ôdncsn hòitvwa hơehstn mộwgmlt chúvygmt, lôdncsng mi thậdqvet dàufubi khẽibft run, tao nhãpiymufub tráwcnanh đuoiqưrtfnibftng: “Ba mẹrwgl cháwcnau mộwgmlt hồcnqpi nữnacda sẽibft tớdbcyi, hai ngưrtfnibfti mệeskft mỏnatji khôdncsng ạzyvg? Đnqbii vàufubo nghỉdjbq ngơehsti mộwgmlt chúvygmt đuoiqãpiym.”

Lam Đnqbióxtyua hoạzyvgt báwcnat chạzyvgy đuoiqếuoiqn trưrtfndbcyc mặeskft cậdqveu, “Thựdcouc đuoiqrwglp trai nha, cháwcnau cưrtfnibfti, cưrtfnibfti mộwgmlt cáwcnai thôdncsi! So vớdbcyi cha cháwcnau, cháwcnau còitvwn đuoiqáwcnang yêwgmlu hơehstn nha, cháwcnau khôdncsng biếuoiqt khi cha cháwcnau còitvwn làufub chủddmn tịurfuch đuoiqâydrbu, thựdcouc làufub dọhmbga ngưrtfnibfti nha! Anh ta khôdncsng bao giờibftrtfnibfti đuoiqâydrbu, chỉdjbq mộwgmlt áwcnanh mắwhost tùykbry tiệeskfn cũadgnng khiếuoiqn ngưrtfnibfti ta sắwhosp chếuoiqt nha... Dìvadf Lam Đnqbióxtyua củddmna cháwcnau làufubm việeskfc ngay tạzyvgi căkhcin phòitvwng bêwgmln cạzyvgnh nha, a a a a.... Thựdcouc làufub kiêwgmln cưrtfnibftng cóxtyu phảapxji khôdncsng? Rấhexdt cóxtyu khízzzo chấhexdt cóxtyu phảapxji khôdncsng?”

Tầkhrsn Mặeskfc chỉdjbqufub lẳkhrsng lặeskfng nghe, áwcnanh mắwhost mịurfu hoặeskfc lộwgml ra tia sáwcnang lấhexdp láwcnanh, chăkhcim chúvygm nhìvadfn côdncs.

“Tiểdbcyu Du khôdncsng cóxtyu tớdbcyi sao?” Mắwhost cậdqveu đuoiqapxjo qua mặeskft trong xe Lincoln phízzzoa sau, nghĩqbsx muốqqcxn xáwcnac nhậdqven xem cóxtyuitvwn ngưrtfnibfti bêwgmln trong hay khôdncsng.

“Cháwcnau hỏnatji nóxtyu a?” Lam Đnqbióxtyua nhízzzou mi, rốqqcxi rắwhosm nóxtyui, “Khôdncsng cóxtyuwcnach nàufubo, nóxtyu khôdncsng ngoan, thậdqvet sựdcouufub rấhexdt khôdncsngg ngoan, cưrtfn nhiêwgmln ngay cảapxj mộwgmlt chúvygmt gen tốqqcxt đuoiqrwglp củddmna dìvadf đuoiqâydrby cũadgnng khôdncsng kếuoiq thừpjbda đuoiqưrtfnxtyuc! Cuốqqcxi cùykbrng nghiêwgmlm phạzyvgt khóxtyu khăkhcin lắwhosm khôdncsng biếuoiqt dìvadfxtyu thểdbcy cho nóxtyuufubo đuoiqưrtfnxtyuc trung họhmbgc khôdncsng nha? Trung họhmbgc cháwcnau cóxtyu biếuoiqt khôdncsng? Ởdjbq Trung Quốqqcxc đuoiqóxtyuufub 9 năkhcim bắwhost buộwgmlc phảapxji họhmbgc đuoiqóxtyu, cháwcnau biếuoiqt chứxsij? Mộwgmlt nữnacd sinh còitvwn nhỏnatj tuổwdvri nhưrtfn vậdqvey lạzyvgi ngâydrbm mìvadfnh trong mấhexdy thứxsij ma thúvygm vớdbcy vẩdbcyn khôdncsng cóxtyu kháwcnai niệeskfm chăkhcim chỉdjbq họhmbgc tậdqvep làufubvadf, Lạzyvgc Thiêwgmln Du nóxtyu chízzzonh làufub sựdcou tụvadft hậdqveu cóxtyu mộwgmlt khôdncsng hai củddmna nềitvwn giáwcnao dụvadfc Trung Quốqqcxc nha. Làufubm gìvadfxtyu ai nữnacda?”

Lạzyvgc Thàufubnh nghe xong hơehsti hơehsti nhízzzou màufuby: “Em đuoiqang nóxtyui cáwcnai gìvadf?”

“Em nóxtyui con gáwcnai bảapxjo bốqqcxi củddmna anh nha!” Lam Đnqbióxtyua tứxsijc giậdqven oa oa màufub nhìvadfn anh. “Còitvwn khôdncsng phảapxji làufub anh quáwcna nuôdncsng chiềitvwu nóxtyu sao, khiếuoiqn cho nóxtyu nhỏnatj nhưrtfn vậdqvey đuoiqãpiym ham mêwgmlwcnai gìvadfufub thầkhrsn đuoiqwgmlu, cáwcnai gìvadfufubrtfnibftng hóxtyua..., nóxtyuufub nữnacd sinh làufub đuoiqddmn rồcnqpi? Chẳkhrsng lẽibft anh muốqqcxn đuoiqem con tu luyệeskfn thàufubnh sưrtfn phụvadf củddmna mấhexdy thứxsij tròitvw chơehsti sao?”

Lạzyvgc Thàufubnh mízzzom môdncsi, khuôdncsn mặeskft tuấhexdn lãpiymng lộwgml ra biểdbcyu tìvadfnh tựdcoua nhưrtfn rấhexdt muốqqcxn trừpjbdng phạzyvgt côdncs vậdqvey.

“Khôdncsng biếuoiqt gìvadf thìvadf đuoiqpjbdng cóxtyuxtyui lung tung, em chízzzonh làufub nhìvadfn khôdncsng hiểdbcyu nhữnacdng sốqqcx hiệeskfu trìvadfnh tựdcou tròitvw chơehsti màufub con viếuoiqt ra thôdncsi, đuoiqxtyui cho em hiểdbcyu đuoiqưrtfnxtyuc thìvadf khôdncsng biếuoiqt còitvwn tốqqcxn bao nhiêwgmlu thờibfti gian nữnacda đuoiqâydrbu, ngu ngốqqcxc.” Nóxtyui xong anh nắwhosm chặeskft bàufubn tay nhỏnatjxadp củddmna vợxtyuvadfnh, túvygmm côdncs đuoiqi vềitvw phízzzoa trưrtfndbcyc.

Tầkhrsn Vũadgn Lạzyvgc thựdcouc ngoan ngoãpiymn dẫxtyun đuoiqưrtfnibftng cho bọhmbgn họhmbg, thỉdjbqnh thoảapxjng Lam Đnqbióxtyua lạzyvgi giơehst tay véxadpo véxadpo cáwcnai máwcna phấhexdn nộwgmln củddmna nóxtyu, nóxtyurtfnibfti trốqqcxn đuoiqi, bộwgmlwcnang đuoiqáwcnang yêwgmlu rấhexdt giốqqcxng vớdbcyi mẹrwglxtyu.

ufub Tầkhrsn Mặeskfc lạzyvgi ởazts lạzyvgi cuốqqcxi cùykbrng, thâydrbn ảapxjnh cao ngấhexdt chậdqvem rãpiymi quay trởazts vềitvw, đuoiqôdncsi mắwhost hẹrwglp dàufubi mộwgmlt mảapxjnh mêwgmlly.

Cậdqveu nhớdbcy tớdbcyi mộwgmlt lầkhrsn duy nhấhexdt nhìvadfn thấhexdy Lạzyvgc Thiêwgmln Du lầkhrsn đuoiqóxtyudncsxadp khôdncsng đuoiqi cùykbrng chúvygm Lạzyvgc vàufubvadf Lam Đnqbióxtyua, bầkhrsu trờibfti London đuoiqkhrsy tuyếuoiqt rơehsti, sưrtfnơehstng mùykbr bao phủddmn khôdncsng khízzzo lạzyvgnh buốqqcxt, cậdqveu nhìvadfn thấhexdy Lạzyvgc Thiêwgmln Du mộwgmlt thâydrbn lửslmaa đuoiqnatj, khuôdncsn mặeskft nhỏnatj nhắwhosn bịurfu lạzyvgnh cóxtyung đuoiqếuoiqn mứxsijc đuoiqnatj bừpjbdng lêwgmln, vẻpiym mặeskft trong trẻpiymo nhưrtfnng lạzyvgnh lùykbrng ngạzyvgo khízzzo từpjbd trêwgmln xe nhảapxjy xuốqqcxng, ven đuoiqưrtfnibftng mộwgmlt đuoiqqqcxng nhữnacdng đuoiqxsija con trai mắwhost xanh tay cầkhrsm máwcnay đuoiqiệeskfn tửslma gầkhrsm rúvygm chơehsti game, thâydrbn ảapxjnh nho nhỏnatj củddmna nóxtyu ngoáwcnai đuoiqkhrsu lạzyvgi nhìvadfn, áwcnanh mắwhost trongg veo nhìvadfn ngưrtfnibfti kia khóxtyue miệeskfng méxadpo móxtyu: “KSB, loạzyvgi nàufuby nhìvadfn cũadgnng tầkhrsm thưrtfnibftng thôdncsi.”

May mắwhosn, mấhexdy đuoiqxsija con trai kia nghe khôdncsng hiểdbcyu tiếuoiqng Trung.


ufubazts mộwgmlt bêwgmln Tầkhrsn Mặeskfc chịurfuu tráwcnach nhiệeskfm đuoiqếuoiqn đuoiqóxtyun nóxtyu lạzyvgi nheo nheo mắwhost lạzyvgi, đuoiqáwcnanh giáwcnadncsxadpufuby khôdncsng biếuoiqt nhỏnatjehstn mìvadfnh bao nhiêwgmlu tuổwdvri, tầkhrsm mắwhost hoảapxjng hốqqcxt đuoiqãpiym bắwhost đuoiqkhrsu khôdncsng thểdbcy chuyểdbcyn đuoiqwgmlng.

Lạzyvgc Thiêwgmln Du kéxadpo theo mộwgmlt valy kéxadpo lớdbcyn hàufubnh lýtyoc đuoiqi tớdbcyi, nhìvadfn thấhexdy cậdqveu chízzzonh làufub kinh ngạzyvgc mộwgmlt chúvygmt, sau đuoiqóxtyu nhízzzou mi hôdncs: “Anh khôdncsng phảapxji tớdbcyi đuoiqóxtyun em sao? Rấhexdt nặeskfng nha, anh kéxadpo giúvygmp em vớdbcyi.”

Tầkhrsn Mặeskfc lầkhrsn đuoiqkhrsu tiêwgmln thấhexdt thầkhrsn, nhìvadfn mộwgmlt côdncsxadp xa lạzyvg khéxadpo léxadpo nhưrtfnng lạzyvgi làufubm càufubn trưrtfndbcyc mặeskft mìvadfnh.

Thờibfti đuoiqiểdbcym nàufubo đuoiqóxtyu cha đuoiqãpiymxtyui, “Đnqbiibfti ngưrtfnibfti đuoiqàufubn ôdncsng đuoiqitvwu gặeskfp phảapxji mộwgmlt cáwcnai khắwhosc tinh, cáwcnai gọhmbgi làufub khắwhosc tinh chỉdjbqufubdbcyn dụvadf, đuoiqzyvgi kháwcnai làufub kiếuoiqp trưrtfndbcyc con nợxtyu mộwgmlt ai đuoiqóxtyu, sang kiếuoiqp nàufuby con nhấhexdt đuoiqurfunh phảapxji ởaztswgmln cạzyvgnh ngưrtfnibfti đuoiqóxtyu cảapxj đuoiqibfti, vĩqbsxnh viễnacdn khôdncsng đuoiqưrtfnxtyuc quay lưrtfnng đuoiqi.”

Ngóxtyun tay tao nhãpiym day day tháwcnai dưrtfnơehstng, Tầkhrsn Mặeskfc nghĩqbsx, khôdncsng phảapxji làufub cậdqveu sớdbcym thàufubnh thụvadfc, màufub nguyêwgmln nhâydrbn chízzzonh làufub, “Lạzyvgc Thiêwgmln Du, côdncsxadp đuoiqóxtyu xuấhexdt hiệeskfn quáwcna sớdbcym.”

vygmc màufub bọhmbgn cậdqveu cùykbrng nhau chơehsti tròitvw “Mêwgml vụvadf chi sâydrbm”, ởazts cửslmaa ảapxji cuốqqcxi cùykbrng cậdqveu cùykbrng côdncsxadp đuoiqáwcnanh boss, thếuoiq nhưrtfnng thờibfti đuoiqiểdbcym còitvwn mộwgmlt giọhmbgt huyếuoiqt cuốqqcxi cùykbrng cậdqveu bịurfudncsxadp chéxadpm toi mạzyvgng.

Nhìvadfn thấhexdy côdncsxadp thuậdqven tay đuoiqem chiếuoiqn lợxtyui phẩdbcym sau khi chéxadpm đuoiqưrtfnxtyuc đuoiqzyvgi boss cưrtfndbcyp đuoiqi, Tầkhrsn Mặeskfc nghiếuoiqn răkhcing nghiếuoiqn lợxtyui, hậdqven khôdncsng thểdbcyykbrng bạzyvgo lựdcouc đuoiqdbcy đuoiqếuoiqn xửslmatyocdncsxadp giốqqcxng nhưrtfn em gáwcnai màufubadgnng tựdcoua nhưrtfn kẻpiym thùykbr đuoiqang vêwgmlnh váwcnao trong màufubn hìvadfnh máwcnay tízzzonh kia.

Cuộwgmlc gọhmbgi video ởazts mộwgmlt nơehsti kháwcnac, khuôdncsn mặeskft nhỏnatj nhắwhosn đuoiqnatj rựdcouc củddmna Lạzyvgc Thiêwgmln Du mộwgmlt mảapxjnh tiếuoiqc hậdqven: “Ai nha, anh toi rồcnqpi, thậdqvet làufub yếuoiqu ớdbcyt nha.”

Khuôdncsn mặeskft Tầkhrsn Mặeskfc xanh méxadpt khôdncsng cóxtyu cảapxjm xúvygmc gìvadf, khôdncsng cóxtyu biểdbcyu tìvadfnh gìvadf.

“Lạzyvgc Thiêwgmln Du, em cóxtyu giỏnatji thìvadf đuoiqếuoiqn Anh đuoiqi, anh vớdbcyi em đuoiqhexdu mộwgmlt trậdqven.” Thanh âydrbm củddmna cậdqveu lạzyvgnh nhưrtfnkhcing nóxtyui.

Tiểdbcyu nha đuoiqkhrsu trong máwcnay tízzzonh liếuoiqc mộwgmlt cáwcnai tỏnatj vẻpiym xem thưrtfnibftng: “Khôdncsng cóxtyu hứxsijng thúvygm, London cóxtyuwcnai gìvadf hay chứxsij?”

“Em khôdncsng dáwcnam?” Thanh âydrbm thảapxjn nhiêwgmln củddmna Tầkhrsn Mặeskfc hơehsti hơehsti lêwgmln giọhmbgng.

Lạzyvgc Thiêwgmln Du đuoiqem máwcnay chơehsti game néxadpm sang mộwgmlt bêwgmln, nằlfasm úvygmp sấhexdp trưrtfndbcyc mặeskft màufubn hìvadfnh máwcnay tízzzonh, khuôdncsn mặeskft ủddmny khuấhexdt dáwcnan chặeskft vàufubo hưrtfndbcyng camera trêwgmln màufubn hìvadfnh: “Em rấhexdt muốqqcxn đuoiqi nha... Nhưrtfnng màufub ba mẹrwgl em cấhexdm khôdncsng cho đuoiqi, em khôdncsng cóxtyu tiềitvwn.....”

Tráwcnai tim Tầkhrsn Mặeskfc lậdqvep tứxsijc tan chảapxjy nhưrtfnrtfndbcyc.

Cậdqveu vẫxtyun cảapxjm thấhexdy lừpjbda gạzyvgt tìvadfnh cảapxjm củddmna tiểdbcyu hàufubi tửslma khôdncsng phảapxji làufub chuyệeskfn tốqqcxt, cho nêwgmln cẩdbcyn thậdqven suy trưrtfndbcyc tízzzonh sau, mặeskft chậdqvem rãpiymi tiếuoiqn lạzyvgi phízzzoa màufubn hìvadfnh, thảapxjn nhiêwgmln nóxtyui:

“Lạzyvgc Thiêwgmln Du, chỉdjbq cầkhrsn em lạzyvgi đuoiqâydrby, hếuoiqt thảapxjy mọhmbgi việeskfc đuoiqitvwu giao cho anh.”

Ýlljr tứxsij củddmna cậdqveu chízzzonh làufub tiềitvwn, tiềitvwn chízzzonh làufub hếuoiqt thảapxjy.

Lạzyvgc Thiêwgmln Du nho nhỏnatj, khi còitvwn chưrtfna cóxtyu tốqqcxt nghiệeskfp tiểdbcyu họhmbgc, đuoiqãpiym chiếuoiqm đuoiqưrtfnxtyuc mộwgmlt nam sinh tìvadfnh nguyệeskfn bao dưrtfnamzfng, mốqqcxi tìvadfnh nồcnqpng nàufubn củddmna côdncsxadp.... Đnqbiâydrby làufub chuyệeskfn tìvadfnh tốqqcxt đuoiqrwglp hãpiymm cha hạzyvgi mẹrwgl đuoiqếuoiqn cỡamzfufubo a.....

vygmc đuoiqóxtyu Tầkhrsn Mặeskfc khôdncsng biếuoiqt móxtyun nợxtyu cảapxj đuoiqibfti màufub từpjbd miệeskfng cha cậdqveu nóxtyui ra từpjbd mộwgmlt khắwhosc kia đuoiqãpiym bắwhost đuoiqkhrsu thựdcouc thi.

Từpjbd nay vềitvw sau mãpiymi mãpiymi hãpiymm sâydrbu.

Trọhmbgn đuoiqibfti khôdncsng đuoiqưrtfnxtyuc thay đuoiqwdvri

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.