Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 243 : Tiểu Vương tử – Kết thúc mở

    trước sau   
stbgi năjhaim sau.

vyddzfboi bầzfbou trờohgmi trong xanh, mộgnkyt béaqjimwpni mặycdkc toàstbgn thâckghn mặycdkc vámwpny dàstbgi trắmrwqng từycew trêjtesn xe Lincoln nhảlwxzy xuốtittng, vộgnkyi vàstbgng khôxkkcng ngừycewng nghỉnbktvyddzfbong hoa viêjtesn chạaemjy tớzfboi.

“Côxkkcng chúycewa! Mũtufp củrucba côxkkc!” Phíoywya sau cówcck ngưvyddohgmi hôxkkc lớzfbon.

Tầzfbon Vũtufp Lạaemjc đcrgbgnkyt nhiêjtesn ngừycewng lạaemji, cầzfbom lấjcrsy, càstbgo càstbgo tówcckc trêjtesn thámwpni dưvyddơftdfng đcrgbgnkyi mộgnkyt cámwpni rồnzwdi tiếyquhp tụhzvvc chạaemjy.

Hoa viêjtesn lớzfbon nhưvydd vậrnwwy, an tĩougrnh màstbg say lòuqsfng ngưvyddohgmi, mộgnkyt thiếyquhu niêjtesn tuấjcrsn túycewvyddzfboi ámwpnnh mặycdkt trờohgmi ấjcrsm ámwpnp lặycdkng lẽzeps lậrnwwt nhữpimzng trang sámwpnch củrucba mìudadnh, ngówcckn tay thon dàstbgi củrucba cậrnwwu rấjcrst nhẹiamp nhàstbgng màstbg lậrnwwt nhữpimzng trang sámwpnch ốtittstbgng, đcrgbôxkkci mắmrwqt thâckghm thúycewy đcrgbmrwqm chìudadm trong nhữpimzng kýeaja hiệxttyu cùmhcang loạaemji ngôxkkcn ngữpimzstbgo đcrgbówcck trêjtesn thếyquh giớzfboi.

Miệxttyng cậrnwwu nhẹiamp nhàstbgng lẩmhcam bẩmhcam mấjcrsy câckghu, thứrtkc ngôxkkcn ngữpimz tựswnka nhưvydd đcrgbãycew bịrnwwycewng quêjtesn từycew rấjcrst lâckghu rồnzwdi.


Nữpimzstbgi tửehfg thởdruk hổhgikn hểzcfqn đcrgbrtkcng ởdruk trưvyddzfboc mặycdkt cậrnwwu.

“Anh ơftdfi, anh!” Tầzfbon Vũtufp Lạaemjc đcrgbi qua ôxkkcm tay cậrnwwu, “Chúycew Lạaemjc mang theo vợftdf tớzfboi đcrgbâckghy, anh khôxkkcng đcrgbi nhìudadn sao?”

Ámhcanh mắmrwqt mêjtesly, côxkkc khôxkkcng chúycewt nàstbgo che giấjcrsu mêjtes luyếyquhn, kíoywynh trọaqjing cùmhcang sùmhcang bámwpni anh trai mìudadnh.

Đstbgôxkkci mắmrwqt hẹiampp dàstbgi củrucba Tầzfbon Mặycdkc lộgnky ra mộgnkyt tia luyếyquhn tiếyquhc, ámwpnnh mắmrwqt từycew trêjtesn trang giấjcrsy chậrnwwm rãycewi nâckghng lêjtesn, dừycewng ởdruk tiểzcfqu côxkkcvyddơftdfng phấjcrsn nộgnkyn trưvyddzfboc mắmrwqt.

“Chúycew Lạaemjc?” Thanh âckghm dễuwvh nghe màstbg tao nhãycew củrucba cậrnwwu hỏdxcji mộgnkyt tiếyquhng.

“Vâckghng!” Tầzfbon Vũtufp Lạaemjc gậrnwwt gậrnwwt đcrgbzfbou, cámwpnnh mi cong dàstbgy tựswnka nhưvyddycewjtes sứrtkc, da thịrnwwt tuyếyquht trắmrwqng dưvyddzfboi ámwpnnh nắmrwqng mặycdkt trờohgmi nổhgiki lêjtesn phấjcrsn hồnzwdng.

Tầzfbon Mặycdkc đcrgbrtkcng dậrnwwy, cốtittt cámwpnch thiếyquhu niêjtesn trưvydddrukng thàstbgnh từycew từycew giãycewn nởdruk mởdruk ra bộgnkymwpnng khiếyquhn ngưvyddohgmi ta đcrgbgnkyng lòuqsfng.

Liếyquhc mắmrwqt mộgnkyt cámwpni nhìudadn qua, trong chiếyquhc xe Lincoln xa hoa màstbgu đcrgben kia, quảlwxz nhiêjtesn cówcck hai thâckghn ảlwxznh đcrgbi ra, mộgnkyt ngưvyddohgmi tĩougrnh lặycdkng băjhaing lãycewnh, mộgnkyt ngưvyddohgmi nhámwpno loạaemjn nhưvydd thỏdxcj nhỏdxcj. Cậrnwwu nheo mắmrwqt lạaemji, thựswnkc đcrgbãycewwcck thểzcfq đcrgbmwpnn đcrgbưvyddftdfc ngưvyddohgmi đcrgbếyquhn làstbg ai.

Ngówcckn tay thon dàstbgi đcrgbem sámwpnch vởdruk gấjcrsp lạaemji, nhẹiamp nhàstbgng vỗswnk vỗswnk khuôxkkcn mặycdkt nhỏdxcj nhắmrwqn củrucba em gámwpni: “Chạaemjy vềzeps hầzfbom rưvyddftdfu bámwpno vớzfboi mẹiamp, sau đcrgbówcck gọaqjii đcrgbiệxttyn bámwpno cho ba, anh đcrgbi trưvyddzfboc.”

Tầzfbon Vũtufp Lạaemjc ngẩmhcan ra, đcrgbôxkkci mắmrwqt đcrgben lámwpny trợftdfn lớzfbon, khôxkkcng biếyquht làstbgm sao.

Tầzfbon Mặycdkc vừycewa bưvyddzfboc đcrgbi vàstbgi bưvyddzfboc đcrgbãycew nhậrnwwn ra tâckghm tìudadnh củrucba côxkkc.

vyddzfboc châckghn dừycewng lạaemji, khuôxkkcn mặycdkt còuqsfn nhỏdxcj tuổhgiki nhưvyddng đcrgbãycew mịrnww hoặycdkc lòuqsfng ngưvyddohgmi củrucba cậrnwwu hiệxttyn lêjtesn mộgnkyt chúycewt biểzcfqu cảlwxzm khámwpnc thưvyddohgmng.

Tao nhãycewycewi ngưvyddohgmi, trong lúycewc đcrgbówcck ámwpnnh mắmrwqt cậrnwwu mang theo mộgnkyt chúycewt bấjcrst đcrgbmrwqc dĩougr, mộgnkyt tay đcrgbrucbvyddng tay còuqsfn lạaemji vòuqsfng qua đcrgbzfbou gốtitti côxkkc đcrgbem côxkkc nhấjcrsc bổhgikng lêjtesn ôxkkcm vàstbgo trong ngựswnkc.


“Em cówcck biếyquht làstbg anh chỉnbkt lớzfbon hơftdfn em cówcck mộgnkyt tuổhgiki khôxkkcng hửehfg?” Tầzfbon Mặycdkc cúycewi đcrgbzfbou nówccki vớzfboi côxkkc.

Tầzfbon Vũtufp Lạaemjc dừycewng ởdruk trong lòuqsfng cậrnwwu rêjtesn lêjtesn mộgnkyt tiếyquhng, ngoan ngoãycewn cuốtittn lấjcrsy cổhgik cậrnwwu, đcrgbzfbou chôxkkcn chặycdkt vàstbgo hõjcrsm vai cậrnwwu, “Ôoihwng trờohgmi thậrnwwt làstbg bấjcrst côxkkcng a a a! Dựswnka vàstbgo cámwpni gìudadstbg ôxkkcng trờohgmi lạaemji cho anh trai từycewycewc sinh ra đcrgbếyquhn giờohgm đcrgbzepsu cao nhưvydd vậrnwwy chứrtkc? Khôxkkcng phảlwxzi ai cũtufpng nówccki làstbg nam sinh đcrgbếyquhn tậrnwwn trung họaqjic mớzfboi cao sao? Khôxkkcng phảlwxzi sao, khôxkkcng phảlwxzi sao???”

“Anh cao hơftdfn em nhiềzepsu nha....” Tầzfbon Vũtufp Lạaemjc uỷougr khuấjcrst lạaemji giàstbg mồnzwdm ámwpnt lýeaja lẽzepswccki mộgnkyt câckghu.

Tầzfbon Mặycdkc khôxkkcng nówccki gìudad, chỉnbktstbg thảlwxzn nhiêjtesn cụhzvvp mắmrwqt xuốtittng nhìudadn: “Em rấjcrst nặycdkng!”

Tầzfbon Vũtufp Lạaemjc ngẩmhcan ra, mắmrwqt càstbgng trừycewng lớzfbon hơftdfn nữpimza.

Lam Đstbgówccka vốtittn đcrgbãycew đcrgbrtkcng rấjcrst lâckghu nhìudadn ngắmrwqm thờohgmi tiếyquht, chỉnbktwcckycewp ởdrukvyddzfboi bówcckng Lạaemjc Thàstbgnh mớzfboi cówcck thểzcfq trámwpnnh đcrgbưvyddftdfc mộgnkyt chúycewt ámwpnnh mặycdkt trờohgmi, nghe đcrgbưvyddftdfc đcrgbgnkyng tĩougrnh liềzepsn quay mặycdkt tìudadm hiểzcfqu, liềzepsn nhìudadn thấjcrsy mộgnkyt bứrtkcc tranh quỷougr dịrnww nhưvydd vậrnwwy.

8:18 AM

Trưvyddzfboc tòuqsfa lâckghu đcrgbàstbgi khổhgikng lồnzwd xa hoa, mộgnkyt thiếyquhu nhiêjtesn mặycdkc quầzfbon ámwpno hưvyddu nhàstbgn tao nhãycew đcrgbi qua, trêjtesn tay ôxkkcm mộgnkyt côxkkcmwpni mặycdkc toàstbgn mộgnkyt màstbgu trắmrwqng, vừycewa nówccki chuyệxttyn đcrgbiệxttyn thoạaemji, cúycewp mámwpny, sau đcrgbówcck đcrgbem côxkkcaqji trong lồnzwdng ngựswnkc đcrgbycdkt xuốtittng đcrgbjcrst.

Mộgnkyt cao mộgnkyt thấjcrsp, mộgnkyt tuấjcrsn túycew mộgnkyt xinh đcrgbiampp, vôxkkcmhcang đcrgbiampp mắmrwqt đcrgbrtkcng ởdruk mộgnkyt chỗswnk.

“Chúycew Lạaemjc!” Tầzfbon Mặycdkc rấjcrst lễuwvh phéaqjip chàstbgo mộgnkyt tiếyquhng.

Lạaemjc Thàstbgnh chưvydda kịrnwwp đcrgbámwpnp lờohgmi, tiểzcfqu nữpimz nhâckghn phíoywya sau đcrgbãycew nổhgik tung, túycewm lấjcrsy tay anh liềzepsu mạaemjng nówccki: “Thựswnkc đcrgbámwpnng yêjtesu nha.... Thựswnkc làstbg đcrgbámwpnng yêjtesu nha!! Chồnzwdng a, vềzeps sau em cũtufpng sinh mộgnkyt đcrgbrtkca nhưvydd vậrnwwy nha, còuqsfn cówcck mộgnkyt đcrgbrtkca con gámwpni nhưvydd vậrnwwy nữpimza nha!!!”

Nhữpimzng lờohgmi Lạaemjc Thàstbgnh vừycewa đcrgbrnwwnh nówccki đcrgbãycew nghẹiampn trong cổhgik họaqjing, nhìudadn thấjcrsy phíoywya đcrgbtitti diệxttyn Tầzfbon Vũtufp Lạaemjc đcrgbang che miệxttyng cưvyddohgmi trộgnkym, cũtufpng thảlwxzn nhiêjtesn cưvyddohgmi rộgnkyjtesn, cầzfbom lấjcrsy tay Lam Đstbgówccka kéaqjio côxkkcjtesn phíoywya trưvyddzfboc, khówcck khăjhain mớzfboi cówcck đcrgbưvyddftdfc mộgnkyt câckghu ôxkkcn nhu nówccki: “Đstbgycewng muốtittn loạaemjn nữpimza, em khôxkkcng cówcckmwpni gen kia.”

Khuôxkkcn mặycdkt nhỏdxcj nhắmrwqn sámwpnng lạaemjng củrucba Lam Đstbgówccka nhámwpny mắmrwqt liềzepsn suy sụhzvvp.




Khuôxkkcn mặycdkt tuấjcrsn túycew đcrgbếyquhn ghen tịrnww củrucba Tầzfbon Mặycdkc cũtufpng ôxkkcn hòuqsfa hơftdfn mộgnkyt chúycewt, lôxkkcng mi thậrnwwt dàstbgi khẽzeps run, tao nhãycewstbg trámwpnnh đcrgbưvyddohgmng: “Ba mẹiamp chámwpnu mộgnkyt hồnzwdi nữpimza sẽzeps tớzfboi, hai ngưvyddohgmi mệxttyt mỏdxcji khôxkkcng ạaemj? Đstbgi vàstbgo nghỉnbkt ngơftdfi mộgnkyt chúycewt đcrgbãycew.”

Lam Đstbgówccka hoạaemjt bámwpnt chạaemjy đcrgbếyquhn trưvyddzfboc mặycdkt cậrnwwu, “Thựswnkc đcrgbiampp trai nha, chámwpnu cưvyddohgmi, cưvyddohgmi mộgnkyt cámwpni thôxkkci! So vớzfboi cha chámwpnu, chámwpnu còuqsfn đcrgbámwpnng yêjtesu hơftdfn nha, chámwpnu khôxkkcng biếyquht khi cha chámwpnu còuqsfn làstbg chủrucb tịrnwwch đcrgbâckghu, thựswnkc làstbg dọaqjia ngưvyddohgmi nha! Anh ta khôxkkcng bao giờohgmvyddohgmi đcrgbâckghu, chỉnbkt mộgnkyt ámwpnnh mắmrwqt tùmhcay tiệxttyn cũtufpng khiếyquhn ngưvyddohgmi ta sắmrwqp chếyquht nha... Dìudad Lam Đstbgówccka củrucba chámwpnu làstbgm việxttyc ngay tạaemji căjhain phòuqsfng bêjtesn cạaemjnh nha, a a a a.... Thựswnkc làstbg kiêjtesn cưvyddohgmng cówcck phảlwxzi khôxkkcng? Rấjcrst cówcck khíoywy chấjcrst cówcck phảlwxzi khôxkkcng?”

Tầzfbon Mặycdkc chỉnbktstbg lẳdxcjng lặycdkng nghe, ámwpnnh mắmrwqt mịrnww hoặycdkc lộgnky ra tia sámwpnng lấjcrsp lámwpnnh, chăjhaim chúycew nhìudadn côxkkc.

“Tiểzcfqu Du khôxkkcng cówcck tớzfboi sao?” Mắmrwqt cậrnwwu đcrgblwxzo qua mặycdkt trong xe Lincoln phíoywya sau, nghĩougr muốtittn xámwpnc nhậrnwwn xem cówcckuqsfn ngưvyddohgmi bêjtesn trong hay khôxkkcng.

“Chámwpnu hỏdxcji nówcck a?” Lam Đstbgówccka nhíoywyu mi, rốtitti rắmrwqm nówccki, “Khôxkkcng cówcckmwpnch nàstbgo, nówcck khôxkkcng ngoan, thậrnwwt sựswnkstbg rấjcrst khôxkkcngg ngoan, cưvydd nhiêjtesn ngay cảlwxz mộgnkyt chúycewt gen tốtittt đcrgbiampp củrucba dìudad đcrgbâckghy cũtufpng khôxkkcng kếyquh thừycewa đcrgbưvyddftdfc! Cuốtitti cùmhcang nghiêjtesm phạaemjt khówcck khăjhain lắmrwqm khôxkkcng biếyquht dìudadwcck thểzcfq cho nówcckstbgo đcrgbưvyddftdfc trung họaqjic khôxkkcng nha? Trung họaqjic chámwpnu cówcck biếyquht khôxkkcng? Ởyrca Trung Quốtittc đcrgbówcckstbg 9 năjhaim bắmrwqt buộgnkyc phảlwxzi họaqjic đcrgbówcck, chámwpnu biếyquht chứrtkc? Mộgnkyt nữpimz sinh còuqsfn nhỏdxcj tuổhgiki nhưvydd vậrnwwy lạaemji ngâckghm mìudadnh trong mấjcrsy thứrtkc ma thúycew vớzfbo vẩmhcan khôxkkcng cówcck khámwpni niệxttym chăjhaim chỉnbkt họaqjic tậrnwwp làstbgudad, Lạaemjc Thiêjtesn Du nówcck chíoywynh làstbg sựswnk tụhzvvt hậrnwwu cówcck mộgnkyt khôxkkcng hai củrucba nềzepsn giámwpno dụhzvvc Trung Quốtittc nha. Làstbgm gìudadwcck ai nữpimza?”

Lạaemjc Thàstbgnh nghe xong hơftdfi hơftdfi nhíoywyu màstbgy: “Em đcrgbang nówccki cámwpni gìudad?”

“Em nówccki con gámwpni bảlwxzo bốtitti củrucba anh nha!” Lam Đstbgówccka tứrtkcc giậrnwwn oa oa màstbg nhìudadn anh. “Còuqsfn khôxkkcng phảlwxzi làstbg anh quámwpn nuôxkkcng chiềzepsu nówcck sao, khiếyquhn cho nówcck nhỏdxcj nhưvydd vậrnwwy đcrgbãycew ham mêjtesmwpni gìudadstbg thầzfbon đcrgbjtesu, cámwpni gìudadstbgvyddohgmng hówccka..., nówcckstbg nữpimz sinh làstbg đcrgbrucb rồnzwdi? Chẳdxcjng lẽzeps anh muốtittn đcrgbem con tu luyệxttyn thàstbgnh sưvydd phụhzvv củrucba mấjcrsy thứrtkc tròuqsf chơftdfi sao?”

Lạaemjc Thàstbgnh míoywym môxkkci, khuôxkkcn mặycdkt tuấjcrsn lãycewng lộgnky ra biểzcfqu tìudadnh tựswnka nhưvydd rấjcrst muốtittn trừycewng phạaemjt côxkkc vậrnwwy.

“Khôxkkcng biếyquht gìudad thìudad đcrgbycewng cówcckwccki lung tung, em chíoywynh làstbg nhìudadn khôxkkcng hiểzcfqu nhữpimzng sốtitt hiệxttyu trìudadnh tựswnk tròuqsf chơftdfi màstbg con viếyquht ra thôxkkci, đcrgbftdfi cho em hiểzcfqu đcrgbưvyddftdfc thìudad khôxkkcng biếyquht còuqsfn tốtittn bao nhiêjtesu thờohgmi gian nữpimza đcrgbâckghu, ngu ngốtittc.” Nówccki xong anh nắmrwqm chặycdkt bàstbgn tay nhỏdxcjaqji củrucba vợftdfudadnh, túycewm côxkkc đcrgbi vềzeps phíoywya trưvyddzfboc.

Tầzfbon Vũtufp Lạaemjc thựswnkc ngoan ngoãycewn dẫjbsjn đcrgbưvyddohgmng cho bọaqjin họaqji, thỉnbktnh thoảlwxzng Lam Đstbgówccka lạaemji giơftdf tay véaqjio véaqjio cámwpni mámwpn phấjcrsn nộgnkyn củrucba nówcck, nówcckvyddohgmi trốtittn đcrgbi, bộgnkymwpnng đcrgbámwpnng yêjtesu rấjcrst giốtittng vớzfboi mẹiampwcck.

stbg Tầzfbon Mặycdkc lạaemji ởdruk lạaemji cuốtitti cùmhcang, thâckghn ảlwxznh cao ngấjcrst chậrnwwm rãycewi quay trởdruk vềzeps, đcrgbôxkkci mắmrwqt hẹiampp dàstbgi mộgnkyt mảlwxznh mêjtesly.

Cậrnwwu nhớzfbo tớzfboi mộgnkyt lầzfbon duy nhấjcrst nhìudadn thấjcrsy Lạaemjc Thiêjtesn Du lầzfbon đcrgbówcckxkkcaqji khôxkkcng đcrgbi cùmhcang chúycew Lạaemjc vàstbgudad Lam Đstbgówccka, bầzfbou trờohgmi London đcrgbzfboy tuyếyquht rơftdfi, sưvyddơftdfng mùmhca bao phủrucb khôxkkcng khíoywy lạaemjnh buốtittt, cậrnwwu nhìudadn thấjcrsy Lạaemjc Thiêjtesn Du mộgnkyt thâckghn lửehfga đcrgbdxcj, khuôxkkcn mặycdkt nhỏdxcj nhắmrwqn bịrnww lạaemjnh cówcckng đcrgbếyquhn mứrtkcc đcrgbdxcj bừycewng lêjtesn, vẻckgh mặycdkt trong trẻckgho nhưvyddng lạaemjnh lùmhcang ngạaemjo khíoywy từycew trêjtesn xe nhảlwxzy xuốtittng, ven đcrgbưvyddohgmng mộgnkyt đcrgbtittng nhữpimzng đcrgbrtkca con trai mắmrwqt xanh tay cầzfbom mámwpny đcrgbiệxttyn tửehfg gầzfbom rúycew chơftdfi game, thâckghn ảlwxznh nho nhỏdxcj củrucba nówcck ngoámwpni đcrgbzfbou lạaemji nhìudadn, ámwpnnh mắmrwqt trongg veo nhìudadn ngưvyddohgmi kia khówccke miệxttyng méaqjio mówcck: “KSB, loạaemji nàstbgy nhìudadn cũtufpng tầzfbom thưvyddohgmng thôxkkci.”

May mắmrwqn, mấjcrsy đcrgbrtkca con trai kia nghe khôxkkcng hiểzcfqu tiếyquhng Trung.


stbgdruk mộgnkyt bêjtesn Tầzfbon Mặycdkc chịrnwwu trámwpnch nhiệxttym đcrgbếyquhn đcrgbówcckn nówcck lạaemji nheo nheo mắmrwqt lạaemji, đcrgbámwpnnh giámwpnxkkcaqjistbgy khôxkkcng biếyquht nhỏdxcjftdfn mìudadnh bao nhiêjtesu tuổhgiki, tầzfbom mắmrwqt hoảlwxzng hốtittt đcrgbãycew bắmrwqt đcrgbzfbou khôxkkcng thểzcfq chuyểzcfqn đcrgbgnkyng.

Lạaemjc Thiêjtesn Du kéaqjio theo mộgnkyt valy kéaqjio lớzfbon hàstbgnh lýeaja đcrgbi tớzfboi, nhìudadn thấjcrsy cậrnwwu chíoywynh làstbg kinh ngạaemjc mộgnkyt chúycewt, sau đcrgbówcck nhíoywyu mi hôxkkc: “Anh khôxkkcng phảlwxzi tớzfboi đcrgbówcckn em sao? Rấjcrst nặycdkng nha, anh kéaqjio giúycewp em vớzfboi.”

Tầzfbon Mặycdkc lầzfbon đcrgbzfbou tiêjtesn thấjcrst thầzfbon, nhìudadn mộgnkyt côxkkcaqji xa lạaemj khéaqjio léaqjio nhưvyddng lạaemji làstbgm càstbgn trưvyddzfboc mặycdkt mìudadnh.

Thờohgmi đcrgbiểzcfqm nàstbgo đcrgbówcck cha đcrgbãycewwccki, “Đstbgohgmi ngưvyddohgmi đcrgbàstbgn ôxkkcng đcrgbzepsu gặycdkp phảlwxzi mộgnkyt cámwpni khắmrwqc tinh, cámwpni gọaqjii làstbg khắmrwqc tinh chỉnbktstbgmhcan dụhzvv, đcrgbaemji khámwpni làstbg kiếyquhp trưvyddzfboc con nợftdf mộgnkyt ai đcrgbówcck, sang kiếyquhp nàstbgy con nhấjcrst đcrgbrnwwnh phảlwxzi ởdrukjtesn cạaemjnh ngưvyddohgmi đcrgbówcck cảlwxz đcrgbohgmi, vĩougrnh viễuwvhn khôxkkcng đcrgbưvyddftdfc quay lưvyddng đcrgbi.”

Ngówcckn tay tao nhãycew day day thámwpni dưvyddơftdfng, Tầzfbon Mặycdkc nghĩougr, khôxkkcng phảlwxzi làstbg cậrnwwu sớzfbom thàstbgnh thụhzvvc, màstbg nguyêjtesn nhâckghn chíoywynh làstbg, “Lạaemjc Thiêjtesn Du, côxkkcaqji đcrgbówcck xuấjcrst hiệxttyn quámwpn sớzfbom.”

ycewc màstbg bọaqjin cậrnwwu cùmhcang nhau chơftdfi tròuqsf “Mêjtes vụhzvv chi sâckghm”, ởdruk cửehfga ảlwxzi cuốtitti cùmhcang cậrnwwu cùmhcang côxkkcaqji đcrgbámwpnnh boss, thếyquh nhưvyddng thờohgmi đcrgbiểzcfqm còuqsfn mộgnkyt giọaqjit huyếyquht cuốtitti cùmhcang cậrnwwu bịrnwwxkkcaqji chéaqjim toi mạaemjng.

Nhìudadn thấjcrsy côxkkcaqji thuậrnwwn tay đcrgbem chiếyquhn lợftdfi phẩmhcam sau khi chéaqjim đcrgbưvyddftdfc đcrgbaemji boss cưvyddzfbop đcrgbi, Tầzfbon Mặycdkc nghiếyquhn răjhaing nghiếyquhn lợftdfi, hậrnwwn khôxkkcng thểzcfqmhcang bạaemjo lựswnkc đcrgbzcfq đcrgbếyquhn xửehfgeajaxkkcaqji giốtittng nhưvydd em gámwpni màstbgtufpng tựswnka nhưvydd kẻckgh thùmhca đcrgbang vêjtesnh vámwpno trong màstbgn hìudadnh mámwpny tíoywynh kia.

Cuộgnkyc gọaqjii video ởdruk mộgnkyt nơftdfi khámwpnc, khuôxkkcn mặycdkt nhỏdxcj nhắmrwqn đcrgbdxcj rựswnkc củrucba Lạaemjc Thiêjtesn Du mộgnkyt mảlwxznh tiếyquhc hậrnwwn: “Ai nha, anh toi rồnzwdi, thậrnwwt làstbg yếyquhu ớzfbot nha.”

Khuôxkkcn mặycdkt Tầzfbon Mặycdkc xanh méaqjit khôxkkcng cówcck cảlwxzm xúycewc gìudad, khôxkkcng cówcck biểzcfqu tìudadnh gìudad.

“Lạaemjc Thiêjtesn Du, em cówcck giỏdxcji thìudad đcrgbếyquhn Anh đcrgbi, anh vớzfboi em đcrgbjcrsu mộgnkyt trậrnwwn.” Thanh âckghm củrucba cậrnwwu lạaemjnh nhưvyddjhaing nówccki.

Tiểzcfqu nha đcrgbzfbou trong mámwpny tíoywynh liếyquhc mộgnkyt cámwpni tỏdxcj vẻckgh xem thưvyddohgmng: “Khôxkkcng cówcck hứrtkcng thúycew, London cówcckmwpni gìudad hay chứrtkc?”

“Em khôxkkcng dámwpnm?” Thanh âckghm thảlwxzn nhiêjtesn củrucba Tầzfbon Mặycdkc hơftdfi hơftdfi lêjtesn giọaqjing.

Lạaemjc Thiêjtesn Du đcrgbem mámwpny chơftdfi game néaqjim sang mộgnkyt bêjtesn, nằijjwm úycewp sấjcrsp trưvyddzfboc mặycdkt màstbgn hìudadnh mámwpny tíoywynh, khuôxkkcn mặycdkt ủrucby khuấjcrst dámwpnn chặycdkt vàstbgo hưvyddzfbong camera trêjtesn màstbgn hìudadnh: “Em rấjcrst muốtittn đcrgbi nha... Nhưvyddng màstbg ba mẹiamp em cấjcrsm khôxkkcng cho đcrgbi, em khôxkkcng cówcck tiềzepsn.....”

Trámwpni tim Tầzfbon Mặycdkc lậrnwwp tứrtkcc tan chảlwxzy nhưvyddvyddzfboc.

Cậrnwwu vẫjbsjn cảlwxzm thấjcrsy lừycewa gạaemjt tìudadnh cảlwxzm củrucba tiểzcfqu hàstbgi tửehfg khôxkkcng phảlwxzi làstbg chuyệxttyn tốtittt, cho nêjtesn cẩmhcan thậrnwwn suy trưvyddzfboc tíoywynh sau, mặycdkt chậrnwwm rãycewi tiếyquhn lạaemji phíoywya màstbgn hìudadnh, thảlwxzn nhiêjtesn nówccki:

“Lạaemjc Thiêjtesn Du, chỉnbkt cầzfbon em lạaemji đcrgbâckghy, hếyquht thảlwxzy mọaqjii việxttyc đcrgbzepsu giao cho anh.”

Ýfasx tứrtkc củrucba cậrnwwu chíoywynh làstbg tiềzepsn, tiềzepsn chíoywynh làstbg hếyquht thảlwxzy.

Lạaemjc Thiêjtesn Du nho nhỏdxcj, khi còuqsfn chưvydda cówcck tốtittt nghiệxttyp tiểzcfqu họaqjic, đcrgbãycew chiếyquhm đcrgbưvyddftdfc mộgnkyt nam sinh tìudadnh nguyệxttyn bao dưvyddrucbng, mốtitti tìudadnh nồnzwdng nàstbgn củrucba côxkkcaqji.... Đstbgâckghy làstbg chuyệxttyn tìudadnh tốtittt đcrgbiampp hãycewm cha hạaemji mẹiamp đcrgbếyquhn cỡrucbstbgo a.....

ycewc đcrgbówcck Tầzfbon Mặycdkc khôxkkcng biếyquht mówcckn nợftdf cảlwxz đcrgbohgmi màstbg từycew miệxttyng cha cậrnwwu nówccki ra từycew mộgnkyt khắmrwqc kia đcrgbãycew bắmrwqt đcrgbzfbou thựswnkc thi.

Từycew nay vềzeps sau mãycewi mãycewi hãycewm sâckghu.

Trọaqjin đcrgbohgmi khôxkkcng đcrgbưvyddftdfc thay đcrgbhgiki

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.