Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 243 : Tiểu Vương tử – Kết thúc mở

    trước sau   
rrbwi năpdyhm sau.

elwtjdlji bầkfvnu trờmvgqi trong xanh, mộmrfct bépdyhqyvbi mặfondc toàrrbwn thâwsmcn mặfondc váqyvby dàrrbwi trắdegzng từhywl trêbmupn xe Lincoln nhảtcesy xuốkyetng, vộmrfci vàrrbwng khôqtlsng ngừhywlng nghỉjnzyelwtjdljng hoa viêbmupn chạofzey tớjdlji.

“Côqtlsng chútcesa! Mũfgst củnfoua côqtls!” Phíuemja sau cócxtu ngưelwtmvgqi hôqtls lớjdljn.

Tầkfvnn Vũfgst Lạofzec đpdyhmrfct nhiêbmupn ngừhywlng lạofzei, cầkfvnm lấfxdjy, càrrbwo càrrbwo tócxtuc trêbmupn tháqyvbi dưelwtơpdyhng đpdyhmrfci mộmrfct cáqyvbi rồpdyhi tiếnuaop tụhfuac chạofzey.

Hoa viêbmupn lớjdljn nhưelwt vậhxkgy, an tĩqyvbnh màrrbw say lòztpfng ngưelwtmvgqi, mộmrfct thiếnuaou niêbmupn tuấfxdjn tútceselwtjdlji áqyvbnh mặfondt trờmvgqi ấfxdjm áqyvbp lặfondng lẽztpf lậhxkgt nhữkqxqng trang sáqyvbch củnfoua mìepsgnh, ngócxtun tay thon dàrrbwi củnfoua cậhxkgu rấfxdjt nhẹztpf nhàrrbwng màrrbw lậhxkgt nhữkqxqng trang sáqyvbch ốkyetrrbwng, đpdyhôqtlsi mắdegzt thâwsmcm thútcesy đpdyhdegzm chìepsgm trong nhữkqxqng kýnmll hiệfoxdu cùmhsvng loạofzei ngôqtlsn ngữkqxqrrbwo đpdyhócxtu trêbmupn thếnuao giớjdlji.

Miệfoxdng cậhxkgu nhẹztpf nhàrrbwng lẩwgumm bẩwgumm mấfxdjy câwsmcu, thứpprg ngôqtlsn ngữkqxq tựpnmza nhưelwt đpdyhãyeve bịbyxzyeveng quêbmupn từhywl rấfxdjt lâwsmcu rồpdyhi.


Nữkqxqrrbwi tửofze thởvnfm hổkyetn hểuyhxn đpdyhpprgng ởvnfm trưelwtjdljc mặfondt cậhxkgu.

“Anh ơpdyhi, anh!” Tầkfvnn Vũfgst Lạofzec đpdyhi qua ôqtlsm tay cậhxkgu, “Chútces Lạofzec mang theo vợadot tớjdlji đpdyhâwsmcy, anh khôqtlsng đpdyhi nhìepsgn sao?”

Ávnfmnh mắdegzt mêbmuply, côqtls khôqtlsng chútcest nàrrbwo che giấfxdju mêbmup luyếnuaon, kíuemjnh trọlsxjng cùmhsvng sùmhsvng báqyvbi anh trai mìepsgnh.

Đrmglôqtlsi mắdegzt hẹztpfp dàrrbwi củnfoua Tầkfvnn Mặfondc lộmrfc ra mộmrfct tia luyếnuaon tiếnuaoc, áqyvbnh mắdegzt từhywl trêbmupn trang giấfxdjy chậhxkgm rãyevei nâwsmcng lêbmupn, dừhywlng ởvnfm tiểuyhxu côqtlselwtơpdyhng phấfxdjn nộmrfcn trưelwtjdljc mắdegzt.

“Chútces Lạofzec?” Thanh âwsmcm dễvnfm nghe màrrbw tao nhãyeve củnfoua cậhxkgu hỏzzfbi mộmrfct tiếnuaong.

“Vâwsmcng!” Tầkfvnn Vũfgst Lạofzec gậhxkgt gậhxkgt đpdyhkfvnu, cáqyvbnh mi cong dàrrbwy tựpnmza nhưelwttcesbmup sứpprg, da thịbyxzt tuyếnuaot trắdegzng dưelwtjdlji áqyvbnh nắdegzng mặfondt trờmvgqi nổkyeti lêbmupn phấfxdjn hồpdyhng.

Tầkfvnn Mặfondc đpdyhpprgng dậhxkgy, cốkyett cáqyvbch thiếnuaou niêbmupn trưelwtvnfmng thàrrbwnh từhywl từhywl giãyeven nởvnfm mởvnfm ra bộmrfcqyvbng khiếnuaon ngưelwtmvgqi ta đpdyhmrfcng lòztpfng.

Liếnuaoc mắdegzt mộmrfct cáqyvbi nhìepsgn qua, trong chiếnuaoc xe Lincoln xa hoa màrrbwu đpdyhen kia, quảtces nhiêbmupn cócxtu hai thâwsmcn ảtcesnh đpdyhi ra, mộmrfct ngưelwtmvgqi tĩqyvbnh lặfondng băpdyhng lãyevenh, mộmrfct ngưelwtmvgqi nháqyvbo loạofzen nhưelwt thỏzzfb nhỏzzfb. Cậhxkgu nheo mắdegzt lạofzei, thựpnmzc đpdyhãyevecxtu thểuyhx đpdyhqyvbn đpdyhưelwtadotc ngưelwtmvgqi đpdyhếnuaon làrrbw ai.

Ngócxtun tay thon dàrrbwi đpdyhem sáqyvbch vởvnfm gấfxdjp lạofzei, nhẹztpf nhàrrbwng vỗcxtu vỗcxtu khuôqtlsn mặfondt nhỏzzfb nhắdegzn củnfoua em gáqyvbi: “Chạofzey vềhkzf hầkfvnm rưelwtadotu báqyvbo vớjdlji mẹztpf, sau đpdyhócxtu gọlsxji đpdyhiệfoxdn báqyvbo cho ba, anh đpdyhi trưelwtjdljc.”

Tầkfvnn Vũfgst Lạofzec ngẩwgumn ra, đpdyhôqtlsi mắdegzt đpdyhen láqyvby trợadotn lớjdljn, khôqtlsng biếnuaot làrrbwm sao.

Tầkfvnn Mặfondc vừhywla bưelwtjdljc đpdyhi vàrrbwi bưelwtjdljc đpdyhãyeve nhậhxkgn ra tâwsmcm tìepsgnh củnfoua côqtls.

elwtjdljc châwsmcn dừhywlng lạofzei, khuôqtlsn mặfondt còztpfn nhỏzzfb tuổkyeti nhưelwtng đpdyhãyeve mịbyxz hoặfondc lòztpfng ngưelwtmvgqi củnfoua cậhxkgu hiệfoxdn lêbmupn mộmrfct chútcest biểuyhxu cảtcesm kháqyvbc thưelwtmvgqng.

Tao nhãyevetcesi ngưelwtmvgqi, trong lútcesc đpdyhócxtu áqyvbnh mắdegzt cậhxkgu mang theo mộmrfct chútcest bấfxdjt đpdyhdegzc dĩqyvb, mộmrfct tay đpdyhbjlgelwtng tay còztpfn lạofzei vòztpfng qua đpdyhkfvnu gốkyeti côqtls đpdyhem côqtls nhấfxdjc bổkyetng lêbmupn ôqtlsm vàrrbwo trong ngựpnmzc.


“Em cócxtu biếnuaot làrrbw anh chỉjnzy lớjdljn hơpdyhn em cócxtu mộmrfct tuổkyeti khôqtlsng hửofze?” Tầkfvnn Mặfondc cútcesi đpdyhkfvnu nócxtui vớjdlji côqtls.

Tầkfvnn Vũfgst Lạofzec dừhywlng ởvnfm trong lòztpfng cậhxkgu rêbmupn lêbmupn mộmrfct tiếnuaong, ngoan ngoãyeven cuốkyetn lấfxdjy cổkyet cậhxkgu, đpdyhkfvnu chôqtlsn chặfondt vàrrbwo hõjvwhm vai cậhxkgu, “Ôcxtung trờmvgqi thậhxkgt làrrbw bấfxdjt côqtlsng a a a! Dựpnmza vàrrbwo cáqyvbi gìepsgrrbw ôqtlsng trờmvgqi lạofzei cho anh trai từhywltcesc sinh ra đpdyhếnuaon giờmvgq đpdyhhkzfu cao nhưelwt vậhxkgy chứpprg? Khôqtlsng phảtcesi ai cũfgstng nócxtui làrrbw nam sinh đpdyhếnuaon tậhxkgn trung họlsxjc mớjdlji cao sao? Khôqtlsng phảtcesi sao, khôqtlsng phảtcesi sao???”

“Anh cao hơpdyhn em nhiềhkzfu nha....” Tầkfvnn Vũfgst Lạofzec uỷgirb khuấfxdjt lạofzei giàrrbw mồpdyhm áqyvbt lýnmll lẽztpfcxtui mộmrfct câwsmcu.

Tầkfvnn Mặfondc khôqtlsng nócxtui gìepsg, chỉjnzyrrbw thảtcesn nhiêbmupn cụhfuap mắdegzt xuốkyetng nhìepsgn: “Em rấfxdjt nặfondng!”

Tầkfvnn Vũfgst Lạofzec ngẩwgumn ra, mắdegzt càrrbwng trừhywlng lớjdljn hơpdyhn nữkqxqa.

Lam Đrmglócxtua vốkyetn đpdyhãyeve đpdyhpprgng rấfxdjt lâwsmcu nhìepsgn ngắdegzm thờmvgqi tiếnuaot, chỉjnzycxtutcesp ởvnfmelwtjdlji bócxtung Lạofzec Thàrrbwnh mớjdlji cócxtu thểuyhx tráqyvbnh đpdyhưelwtadotc mộmrfct chútcest áqyvbnh mặfondt trờmvgqi, nghe đpdyhưelwtadotc đpdyhmrfcng tĩqyvbnh liềhkzfn quay mặfondt tìepsgm hiểuyhxu, liềhkzfn nhìepsgn thấfxdjy mộmrfct bứpprgc tranh quỷgirb dịbyxz nhưelwt vậhxkgy.

8:18 AM

Trưelwtjdljc tòztpfa lâwsmcu đpdyhàrrbwi khổkyetng lồpdyh xa hoa, mộmrfct thiếnuaou nhiêbmupn mặfondc quầkfvnn áqyvbo hưelwtu nhàrrbwn tao nhãyeve đpdyhi qua, trêbmupn tay ôqtlsm mộmrfct côqtlsqyvbi mặfondc toàrrbwn mộmrfct màrrbwu trắdegzng, vừhywla nócxtui chuyệfoxdn đpdyhiệfoxdn thoạofzei, cútcesp máqyvby, sau đpdyhócxtu đpdyhem côqtlspdyh trong lồpdyhng ngựpnmzc đpdyhfondt xuốkyetng đpdyhfxdjt.

Mộmrfct cao mộmrfct thấfxdjp, mộmrfct tuấfxdjn tútces mộmrfct xinh đpdyhztpfp, vôqtlsmhsvng đpdyhztpfp mắdegzt đpdyhpprgng ởvnfm mộmrfct chỗcxtu.

“Chútces Lạofzec!” Tầkfvnn Mặfondc rấfxdjt lễvnfm phépdyhp chàrrbwo mộmrfct tiếnuaong.

Lạofzec Thàrrbwnh chưelwta kịbyxzp đpdyháqyvbp lờmvgqi, tiểuyhxu nữkqxq nhâwsmcn phíuemja sau đpdyhãyeve nổkyet tung, tútcesm lấfxdjy tay anh liềhkzfu mạofzeng nócxtui: “Thựpnmzc đpdyháqyvbng yêbmupu nha.... Thựpnmzc làrrbw đpdyháqyvbng yêbmupu nha!! Chồpdyhng a, vềhkzf sau em cũfgstng sinh mộmrfct đpdyhpprga nhưelwt vậhxkgy nha, còztpfn cócxtu mộmrfct đpdyhpprga con gáqyvbi nhưelwt vậhxkgy nữkqxqa nha!!!”

Nhữkqxqng lờmvgqi Lạofzec Thàrrbwnh vừhywla đpdyhbyxznh nócxtui đpdyhãyeve nghẹztpfn trong cổkyet họlsxjng, nhìepsgn thấfxdjy phíuemja đpdyhkyeti diệfoxdn Tầkfvnn Vũfgst Lạofzec đpdyhang che miệfoxdng cưelwtmvgqi trộmrfcm, cũfgstng thảtcesn nhiêbmupn cưelwtmvgqi rộmrfcbmupn, cầkfvnm lấfxdjy tay Lam Đrmglócxtua képdyho côqtlsbmupn phíuemja trưelwtjdljc, khócxtu khăpdyhn mớjdlji cócxtu đpdyhưelwtadotc mộmrfct câwsmcu ôqtlsn nhu nócxtui: “Đrmglhywlng muốkyetn loạofzen nữkqxqa, em khôqtlsng cócxtuqyvbi gen kia.”

Khuôqtlsn mặfondt nhỏzzfb nhắdegzn sáqyvbng lạofzeng củnfoua Lam Đrmglócxtua nháqyvby mắdegzt liềhkzfn suy sụhfuap.




Khuôqtlsn mặfondt tuấfxdjn tútces đpdyhếnuaon ghen tịbyxz củnfoua Tầkfvnn Mặfondc cũfgstng ôqtlsn hòztpfa hơpdyhn mộmrfct chútcest, lôqtlsng mi thậhxkgt dàrrbwi khẽztpf run, tao nhãyeverrbw tráqyvbnh đpdyhưelwtmvgqng: “Ba mẹztpf cháqyvbu mộmrfct hồpdyhi nữkqxqa sẽztpf tớjdlji, hai ngưelwtmvgqi mệfoxdt mỏzzfbi khôqtlsng ạofze? Đrmgli vàrrbwo nghỉjnzy ngơpdyhi mộmrfct chútcest đpdyhãyeve.”

Lam Đrmglócxtua hoạofzet báqyvbt chạofzey đpdyhếnuaon trưelwtjdljc mặfondt cậhxkgu, “Thựpnmzc đpdyhztpfp trai nha, cháqyvbu cưelwtmvgqi, cưelwtmvgqi mộmrfct cáqyvbi thôqtlsi! So vớjdlji cha cháqyvbu, cháqyvbu còztpfn đpdyháqyvbng yêbmupu hơpdyhn nha, cháqyvbu khôqtlsng biếnuaot khi cha cháqyvbu còztpfn làrrbw chủnfou tịbyxzch đpdyhâwsmcu, thựpnmzc làrrbw dọlsxja ngưelwtmvgqi nha! Anh ta khôqtlsng bao giờmvgqelwtmvgqi đpdyhâwsmcu, chỉjnzy mộmrfct áqyvbnh mắdegzt tùmhsvy tiệfoxdn cũfgstng khiếnuaon ngưelwtmvgqi ta sắdegzp chếnuaot nha... Dìepsg Lam Đrmglócxtua củnfoua cháqyvbu làrrbwm việfoxdc ngay tạofzei căpdyhn phòztpfng bêbmupn cạofzenh nha, a a a a.... Thựpnmzc làrrbw kiêbmupn cưelwtmvgqng cócxtu phảtcesi khôqtlsng? Rấfxdjt cócxtu khíuemj chấfxdjt cócxtu phảtcesi khôqtlsng?”

Tầkfvnn Mặfondc chỉjnzyrrbw lẳdofyng lặfondng nghe, áqyvbnh mắdegzt mịbyxz hoặfondc lộmrfc ra tia sáqyvbng lấfxdjp láqyvbnh, chăpdyhm chútces nhìepsgn côqtls.

“Tiểuyhxu Du khôqtlsng cócxtu tớjdlji sao?” Mắdegzt cậhxkgu đpdyhtceso qua mặfondt trong xe Lincoln phíuemja sau, nghĩqyvb muốkyetn xáqyvbc nhậhxkgn xem cócxtuztpfn ngưelwtmvgqi bêbmupn trong hay khôqtlsng.

“Cháqyvbu hỏzzfbi nócxtu a?” Lam Đrmglócxtua nhíuemju mi, rốkyeti rắdegzm nócxtui, “Khôqtlsng cócxtuqyvbch nàrrbwo, nócxtu khôqtlsng ngoan, thậhxkgt sựpnmzrrbw rấfxdjt khôqtlsngg ngoan, cưelwt nhiêbmupn ngay cảtces mộmrfct chútcest gen tốkyett đpdyhztpfp củnfoua dìepsg đpdyhâwsmcy cũfgstng khôqtlsng kếnuao thừhywla đpdyhưelwtadotc! Cuốkyeti cùmhsvng nghiêbmupm phạofzet khócxtu khăpdyhn lắdegzm khôqtlsng biếnuaot dìepsgcxtu thểuyhx cho nócxturrbwo đpdyhưelwtadotc trung họlsxjc khôqtlsng nha? Trung họlsxjc cháqyvbu cócxtu biếnuaot khôqtlsng? Ởmhsv Trung Quốkyetc đpdyhócxturrbw 9 năpdyhm bắdegzt buộmrfcc phảtcesi họlsxjc đpdyhócxtu, cháqyvbu biếnuaot chứpprg? Mộmrfct nữkqxq sinh còztpfn nhỏzzfb tuổkyeti nhưelwt vậhxkgy lạofzei ngâwsmcm mìepsgnh trong mấfxdjy thứpprg ma thútces vớjdlj vẩwgumn khôqtlsng cócxtu kháqyvbi niệfoxdm chăpdyhm chỉjnzy họlsxjc tậhxkgp làrrbwepsg, Lạofzec Thiêbmupn Du nócxtu chíuemjnh làrrbw sựpnmz tụhfuat hậhxkgu cócxtu mộmrfct khôqtlsng hai củnfoua nềhkzfn giáqyvbo dụhfuac Trung Quốkyetc nha. Làrrbwm gìepsgcxtu ai nữkqxqa?”

Lạofzec Thàrrbwnh nghe xong hơpdyhi hơpdyhi nhíuemju màrrbwy: “Em đpdyhang nócxtui cáqyvbi gìepsg?”

“Em nócxtui con gáqyvbi bảtceso bốkyeti củnfoua anh nha!” Lam Đrmglócxtua tứpprgc giậhxkgn oa oa màrrbw nhìepsgn anh. “Còztpfn khôqtlsng phảtcesi làrrbw anh quáqyvb nuôqtlsng chiềhkzfu nócxtu sao, khiếnuaon cho nócxtu nhỏzzfb nhưelwt vậhxkgy đpdyhãyeve ham mêbmupqyvbi gìepsgrrbw thầkfvnn đpdyhbmupu, cáqyvbi gìepsgrrbwelwtmvgqng hócxtua..., nócxturrbw nữkqxq sinh làrrbw đpdyhnfou rồpdyhi? Chẳdofyng lẽztpf anh muốkyetn đpdyhem con tu luyệfoxdn thàrrbwnh sưelwt phụhfua củnfoua mấfxdjy thứpprg tròztpf chơpdyhi sao?”

Lạofzec Thàrrbwnh míuemjm môqtlsi, khuôqtlsn mặfondt tuấfxdjn lãyeveng lộmrfc ra biểuyhxu tìepsgnh tựpnmza nhưelwt rấfxdjt muốkyetn trừhywlng phạofzet côqtls vậhxkgy.

“Khôqtlsng biếnuaot gìepsg thìepsg đpdyhhywlng cócxtucxtui lung tung, em chíuemjnh làrrbw nhìepsgn khôqtlsng hiểuyhxu nhữkqxqng sốkyet hiệfoxdu trìepsgnh tựpnmz tròztpf chơpdyhi màrrbw con viếnuaot ra thôqtlsi, đpdyhadoti cho em hiểuyhxu đpdyhưelwtadotc thìepsg khôqtlsng biếnuaot còztpfn tốkyetn bao nhiêbmupu thờmvgqi gian nữkqxqa đpdyhâwsmcu, ngu ngốkyetc.” Nócxtui xong anh nắdegzm chặfondt bàrrbwn tay nhỏzzfbpdyh củnfoua vợadotepsgnh, tútcesm côqtls đpdyhi vềhkzf phíuemja trưelwtjdljc.

Tầkfvnn Vũfgst Lạofzec thựpnmzc ngoan ngoãyeven dẫrywvn đpdyhưelwtmvgqng cho bọlsxjn họlsxj, thỉjnzynh thoảtcesng Lam Đrmglócxtua lạofzei giơpdyh tay vépdyho vépdyho cáqyvbi máqyvb phấfxdjn nộmrfcn củnfoua nócxtu, nócxtuelwtmvgqi trốkyetn đpdyhi, bộmrfcqyvbng đpdyháqyvbng yêbmupu rấfxdjt giốkyetng vớjdlji mẹztpfcxtu.

rrbw Tầkfvnn Mặfondc lạofzei ởvnfm lạofzei cuốkyeti cùmhsvng, thâwsmcn ảtcesnh cao ngấfxdjt chậhxkgm rãyevei quay trởvnfm vềhkzf, đpdyhôqtlsi mắdegzt hẹztpfp dàrrbwi mộmrfct mảtcesnh mêbmuply.

Cậhxkgu nhớjdlj tớjdlji mộmrfct lầkfvnn duy nhấfxdjt nhìepsgn thấfxdjy Lạofzec Thiêbmupn Du lầkfvnn đpdyhócxtuqtlspdyh khôqtlsng đpdyhi cùmhsvng chútces Lạofzec vàrrbwepsg Lam Đrmglócxtua, bầkfvnu trờmvgqi London đpdyhkfvny tuyếnuaot rơpdyhi, sưelwtơpdyhng mùmhsv bao phủnfou khôqtlsng khíuemj lạofzenh buốkyett, cậhxkgu nhìepsgn thấfxdjy Lạofzec Thiêbmupn Du mộmrfct thâwsmcn lửofzea đpdyhzzfb, khuôqtlsn mặfondt nhỏzzfb nhắdegzn bịbyxz lạofzenh cócxtung đpdyhếnuaon mứpprgc đpdyhzzfb bừhywlng lêbmupn, vẻwsmc mặfondt trong trẻwsmco nhưelwtng lạofzenh lùmhsvng ngạofzeo khíuemj từhywl trêbmupn xe nhảtcesy xuốkyetng, ven đpdyhưelwtmvgqng mộmrfct đpdyhkyetng nhữkqxqng đpdyhpprga con trai mắdegzt xanh tay cầkfvnm máqyvby đpdyhiệfoxdn tửofze gầkfvnm rútces chơpdyhi game, thâwsmcn ảtcesnh nho nhỏzzfb củnfoua nócxtu ngoáqyvbi đpdyhkfvnu lạofzei nhìepsgn, áqyvbnh mắdegzt trongg veo nhìepsgn ngưelwtmvgqi kia khócxtue miệfoxdng mépdyho mócxtu: “KSB, loạofzei nàrrbwy nhìepsgn cũfgstng tầkfvnm thưelwtmvgqng thôqtlsi.”

May mắdegzn, mấfxdjy đpdyhpprga con trai kia nghe khôqtlsng hiểuyhxu tiếnuaong Trung.


rrbwvnfm mộmrfct bêbmupn Tầkfvnn Mặfondc chịbyxzu tráqyvbch nhiệfoxdm đpdyhếnuaon đpdyhócxtun nócxtu lạofzei nheo nheo mắdegzt lạofzei, đpdyháqyvbnh giáqyvbqtlspdyhrrbwy khôqtlsng biếnuaot nhỏzzfbpdyhn mìepsgnh bao nhiêbmupu tuổkyeti, tầkfvnm mắdegzt hoảtcesng hốkyett đpdyhãyeve bắdegzt đpdyhkfvnu khôqtlsng thểuyhx chuyểuyhxn đpdyhmrfcng.

Lạofzec Thiêbmupn Du képdyho theo mộmrfct valy képdyho lớjdljn hàrrbwnh lýnmll đpdyhi tớjdlji, nhìepsgn thấfxdjy cậhxkgu chíuemjnh làrrbw kinh ngạofzec mộmrfct chútcest, sau đpdyhócxtu nhíuemju mi hôqtls: “Anh khôqtlsng phảtcesi tớjdlji đpdyhócxtun em sao? Rấfxdjt nặfondng nha, anh képdyho giútcesp em vớjdlji.”

Tầkfvnn Mặfondc lầkfvnn đpdyhkfvnu tiêbmupn thấfxdjt thầkfvnn, nhìepsgn mộmrfct côqtlspdyh xa lạofze khépdyho lépdyho nhưelwtng lạofzei làrrbwm càrrbwn trưelwtjdljc mặfondt mìepsgnh.

Thờmvgqi đpdyhiểuyhxm nàrrbwo đpdyhócxtu cha đpdyhãyevecxtui, “Đrmglmvgqi ngưelwtmvgqi đpdyhàrrbwn ôqtlsng đpdyhhkzfu gặfondp phảtcesi mộmrfct cáqyvbi khắdegzc tinh, cáqyvbi gọlsxji làrrbw khắdegzc tinh chỉjnzyrrbwwgumn dụhfua, đpdyhofzei kháqyvbi làrrbw kiếnuaop trưelwtjdljc con nợadot mộmrfct ai đpdyhócxtu, sang kiếnuaop nàrrbwy con nhấfxdjt đpdyhbyxznh phảtcesi ởvnfmbmupn cạofzenh ngưelwtmvgqi đpdyhócxtu cảtces đpdyhmvgqi, vĩqyvbnh viễvnfmn khôqtlsng đpdyhưelwtadotc quay lưelwtng đpdyhi.”

Ngócxtun tay tao nhãyeve day day tháqyvbi dưelwtơpdyhng, Tầkfvnn Mặfondc nghĩqyvb, khôqtlsng phảtcesi làrrbw cậhxkgu sớjdljm thàrrbwnh thụhfuac, màrrbw nguyêbmupn nhâwsmcn chíuemjnh làrrbw, “Lạofzec Thiêbmupn Du, côqtlspdyh đpdyhócxtu xuấfxdjt hiệfoxdn quáqyvb sớjdljm.”

tcesc màrrbw bọlsxjn cậhxkgu cùmhsvng nhau chơpdyhi tròztpf “Mêbmup vụhfua chi sâwsmcm”, ởvnfm cửofzea ảtcesi cuốkyeti cùmhsvng cậhxkgu cùmhsvng côqtlspdyh đpdyháqyvbnh boss, thếnuao nhưelwtng thờmvgqi đpdyhiểuyhxm còztpfn mộmrfct giọlsxjt huyếnuaot cuốkyeti cùmhsvng cậhxkgu bịbyxzqtlspdyh chépdyhm toi mạofzeng.

Nhìepsgn thấfxdjy côqtlspdyh thuậhxkgn tay đpdyhem chiếnuaon lợadoti phẩwgumm sau khi chépdyhm đpdyhưelwtadotc đpdyhofzei boss cưelwtjdljp đpdyhi, Tầkfvnn Mặfondc nghiếnuaon răpdyhng nghiếnuaon lợadoti, hậhxkgn khôqtlsng thểuyhxmhsvng bạofzeo lựpnmzc đpdyhuyhx đpdyhếnuaon xửofzenmllqtlspdyh giốkyetng nhưelwt em gáqyvbi màrrbwfgstng tựpnmza nhưelwt kẻwsmc thùmhsv đpdyhang vêbmupnh váqyvbo trong màrrbwn hìepsgnh máqyvby tíuemjnh kia.

Cuộmrfcc gọlsxji video ởvnfm mộmrfct nơpdyhi kháqyvbc, khuôqtlsn mặfondt nhỏzzfb nhắdegzn đpdyhzzfb rựpnmzc củnfoua Lạofzec Thiêbmupn Du mộmrfct mảtcesnh tiếnuaoc hậhxkgn: “Ai nha, anh toi rồpdyhi, thậhxkgt làrrbw yếnuaou ớjdljt nha.”

Khuôqtlsn mặfondt Tầkfvnn Mặfondc xanh mépdyht khôqtlsng cócxtu cảtcesm xútcesc gìepsg, khôqtlsng cócxtu biểuyhxu tìepsgnh gìepsg.

“Lạofzec Thiêbmupn Du, em cócxtu giỏzzfbi thìepsg đpdyhếnuaon Anh đpdyhi, anh vớjdlji em đpdyhfxdju mộmrfct trậhxkgn.” Thanh âwsmcm củnfoua cậhxkgu lạofzenh nhưelwtpdyhng nócxtui.

Tiểuyhxu nha đpdyhkfvnu trong máqyvby tíuemjnh liếnuaoc mộmrfct cáqyvbi tỏzzfb vẻwsmc xem thưelwtmvgqng: “Khôqtlsng cócxtu hứpprgng thútces, London cócxtuqyvbi gìepsg hay chứpprg?”

“Em khôqtlsng dáqyvbm?” Thanh âwsmcm thảtcesn nhiêbmupn củnfoua Tầkfvnn Mặfondc hơpdyhi hơpdyhi lêbmupn giọlsxjng.

Lạofzec Thiêbmupn Du đpdyhem máqyvby chơpdyhi game népdyhm sang mộmrfct bêbmupn, nằqxjom útcesp sấfxdjp trưelwtjdljc mặfondt màrrbwn hìepsgnh máqyvby tíuemjnh, khuôqtlsn mặfondt ủnfouy khuấfxdjt dáqyvbn chặfondt vàrrbwo hưelwtjdljng camera trêbmupn màrrbwn hìepsgnh: “Em rấfxdjt muốkyetn đpdyhi nha... Nhưelwtng màrrbw ba mẹztpf em cấfxdjm khôqtlsng cho đpdyhi, em khôqtlsng cócxtu tiềhkzfn.....”

Tráqyvbi tim Tầkfvnn Mặfondc lậhxkgp tứpprgc tan chảtcesy nhưelwtelwtjdljc.

Cậhxkgu vẫrywvn cảtcesm thấfxdjy lừhywla gạofzet tìepsgnh cảtcesm củnfoua tiểuyhxu hàrrbwi tửofze khôqtlsng phảtcesi làrrbw chuyệfoxdn tốkyett, cho nêbmupn cẩwgumn thậhxkgn suy trưelwtjdljc tíuemjnh sau, mặfondt chậhxkgm rãyevei tiếnuaon lạofzei phíuemja màrrbwn hìepsgnh, thảtcesn nhiêbmupn nócxtui:

“Lạofzec Thiêbmupn Du, chỉjnzy cầkfvnn em lạofzei đpdyhâwsmcy, hếnuaot thảtcesy mọlsxji việfoxdc đpdyhhkzfu giao cho anh.”

Ýefww tứpprg củnfoua cậhxkgu chíuemjnh làrrbw tiềhkzfn, tiềhkzfn chíuemjnh làrrbw hếnuaot thảtcesy.

Lạofzec Thiêbmupn Du nho nhỏzzfb, khi còztpfn chưelwta cócxtu tốkyett nghiệfoxdp tiểuyhxu họlsxjc, đpdyhãyeve chiếnuaom đpdyhưelwtadotc mộmrfct nam sinh tìepsgnh nguyệfoxdn bao dưelwtbjlgng, mốkyeti tìepsgnh nồpdyhng nàrrbwn củnfoua côqtlspdyh.... Đrmglâwsmcy làrrbw chuyệfoxdn tìepsgnh tốkyett đpdyhztpfp hãyevem cha hạofzei mẹztpf đpdyhếnuaon cỡbjlgrrbwo a.....

tcesc đpdyhócxtu Tầkfvnn Mặfondc khôqtlsng biếnuaot mócxtun nợadot cảtces đpdyhmvgqi màrrbw từhywl miệfoxdng cha cậhxkgu nócxtui ra từhywl mộmrfct khắdegzc kia đpdyhãyeve bắdegzt đpdyhkfvnu thựpnmzc thi.

Từhywl nay vềhkzf sau mãyevei mãyevei hãyevem sâwsmcu.

Trọlsxjn đpdyhmvgqi khôqtlsng đpdyhưelwtadotc thay đpdyhkyeti

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.