Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 243 : Tiểu Vương tử – Kết thúc mở

    trước sau   
cwcmi năhlnhm sau.

apnnwmmpi bầxopuu trờzqiri trong xanh, mộnucjt bévfvtdtyci mặpnrfc toàcwcmn thâqmhvn mặpnrfc vádtycy dàcwcmi trắdsjrng từrnpp trêemmon xe Lincoln nhảxopny xuốfffzng, vộnucji vàcwcmng khôpnrfng ngừrnppng nghỉskmjapnnwmmpng hoa viêemmon chạdgliy tớwmmpi.

“Côpnrfng chúukbea! Mũemmo củbhxba côpnrf!” Phíhcyca sau cóskmj ngưapnnzqiri hôpnrf lớwmmpn.

Tầxopun Vũemmo Lạdglic đuleznucjt nhiêemmon ngừrnppng lạdglii, cầxopum lấqokpy, càcwcmo càcwcmo tóskmjc trêemmon thádtyci dưapnnơmwding đuleznucji mộnucjt cádtyci rồakfni tiếmmhrp tụrloyc chạdgliy.

Hoa viêemmon lớwmmpn nhưapnn vậnucjy, an tĩwetonh màcwcm say lòojqrng ngưapnnzqiri, mộnucjt thiếmmhru niêemmon tuấqokpn túukbeapnnwmmpi ádtycnh mặpnrft trờzqiri ấqokpm ádtycp lặpnrfng lẽejrn lậnucjt nhữxbdpng trang sádtycch củbhxba mìpnrfnh, ngóskmjn tay thon dàcwcmi củbhxba cậnucju rấqokpt nhẹakfn nhàcwcmng màcwcm lậnucjt nhữxbdpng trang sádtycch ốfffzcwcmng, đulezôpnrfi mắdsjrt thâqmhvm thúukbey đulezdsjrm chìpnrfm trong nhữxbdpng kýison hiệmttyu cùptxpng loạdglii ngôpnrfn ngữxbdpcwcmo đulezóskmj trêemmon thếmmhr giớwmmpi.

Miệmttyng cậnucju nhẹakfn nhàcwcmng lẩxmgbm bẩxmgbm mấqokpy câqmhvu, thứweto ngôpnrfn ngữxbdp tựxopua nhưapnn đulezãedye bịxmgbedyeng quêemmon từrnpp rấqokpt lâqmhvu rồakfni.


Nữxbdpcwcmi tửfytk thởqtvh hổrijtn hểcdrhn đulezwetong ởqtvh trưapnnwmmpc mặpnrft cậnucju.

“Anh ơmwdii, anh!” Tầxopun Vũemmo Lạdglic đulezi qua ôpnrfm tay cậnucju, “Chúukbe Lạdglic mang theo vợrnpp tớwmmpi đulezâqmhvy, anh khôpnrfng đulezi nhìpnrfn sao?”

Ámmhrnh mắdsjrt mêemmoly, côpnrf khôpnrfng chúukbet nàcwcmo che giấqokpu mêemmo luyếmmhrn, kíhcycnh trọxtqsng cùptxpng sùptxpng bádtyci anh trai mìpnrfnh.

Đpnrfôpnrfi mắdsjrt hẹakfnp dàcwcmi củbhxba Tầxopun Mặpnrfc lộnucj ra mộnucjt tia luyếmmhrn tiếmmhrc, ádtycnh mắdsjrt từrnpp trêemmon trang giấqokpy chậnucjm rãedyei nâqmhvng lêemmon, dừrnppng ởqtvh tiểcdrhu côpnrfapnnơmwding phấqokpn nộnucjn trưapnnwmmpc mắdsjrt.

“Chúukbe Lạdglic?” Thanh âqmhvm dễlwlh nghe màcwcm tao nhãedye củbhxba cậnucju hỏhcyci mộnucjt tiếmmhrng.

“Vâqmhvng!” Tầxopun Vũemmo Lạdglic gậnucjt gậnucjt đulezxopuu, cádtycnh mi cong dàcwcmy tựxopua nhưapnnukbeemmo sứweto, da thịxmgbt tuyếmmhrt trắdsjrng dưapnnwmmpi ádtycnh nắdsjrng mặpnrft trờzqiri nổrijti lêemmon phấqokpn hồakfnng.

Tầxopun Mặpnrfc đulezwetong dậnucjy, cốfffzt cádtycch thiếmmhru niêemmon trưapnnqtvhng thàcwcmnh từrnpp từrnpp giãedyen nởqtvh mởqtvh ra bộnucjdtycng khiếmmhrn ngưapnnzqiri ta đuleznucjng lòojqrng.

Liếmmhrc mắdsjrt mộnucjt cádtyci nhìpnrfn qua, trong chiếmmhrc xe Lincoln xa hoa màcwcmu đulezen kia, quảxopn nhiêemmon cóskmj hai thâqmhvn ảxopnnh đulezi ra, mộnucjt ngưapnnzqiri tĩwetonh lặpnrfng băhlnhng lãedyenh, mộnucjt ngưapnnzqiri nhádtyco loạdglin nhưapnn thỏhcyc nhỏhcyc. Cậnucju nheo mắdsjrt lạdglii, thựxopuc đulezãedyeskmj thểcdrh đulezdtycn đulezưapnnrnppc ngưapnnzqiri đulezếmmhrn làcwcm ai.

Ngóskmjn tay thon dàcwcmi đulezem sádtycch vởqtvh gấqokpp lạdglii, nhẹakfn nhàcwcmng vỗxopn vỗxopn khuôpnrfn mặpnrft nhỏhcyc nhắdsjrn củbhxba em gádtyci: “Chạdgliy vềcwcm hầxopum rưapnnrnppu bádtyco vớwmmpi mẹakfn, sau đulezóskmj gọxtqsi đuleziệmttyn bádtyco cho ba, anh đulezi trưapnnwmmpc.”

Tầxopun Vũemmo Lạdglic ngẩxmgbn ra, đulezôpnrfi mắdsjrt đulezen ládtycy trợrnppn lớwmmpn, khôpnrfng biếmmhrt làcwcmm sao.

Tầxopun Mặpnrfc vừrnppa bưapnnwmmpc đulezi vàcwcmi bưapnnwmmpc đulezãedye nhậnucjn ra tâqmhvm tìpnrfnh củbhxba côpnrf.

apnnwmmpc châqmhvn dừrnppng lạdglii, khuôpnrfn mặpnrft còojqrn nhỏhcyc tuổrijti nhưapnnng đulezãedye mịxmgb hoặpnrfc lòojqrng ngưapnnzqiri củbhxba cậnucju hiệmttyn lêemmon mộnucjt chúukbet biểcdrhu cảxopnm khádtycc thưapnnzqirng.

Tao nhãedyeukbei ngưapnnzqiri, trong lúukbec đulezóskmj ádtycnh mắdsjrt cậnucju mang theo mộnucjt chúukbet bấqokpt đulezdsjrc dĩweto, mộnucjt tay đulezramjapnnng tay còojqrn lạdglii vòojqrng qua đulezxopuu gốfffzi côpnrf đulezem côpnrf nhấqokpc bổrijtng lêemmon ôpnrfm vàcwcmo trong ngựxopuc.


“Em cóskmj biếmmhrt làcwcm anh chỉskmj lớwmmpn hơmwdin em cóskmj mộnucjt tuổrijti khôpnrfng hửfytk?” Tầxopun Mặpnrfc cúukbei đulezxopuu nóskmji vớwmmpi côpnrf.

Tầxopun Vũemmo Lạdglic dừrnppng ởqtvh trong lòojqrng cậnucju rêemmon lêemmon mộnucjt tiếmmhrng, ngoan ngoãedyen cuốfffzn lấqokpy cổrijt cậnucju, đulezxopuu chôpnrfn chặpnrft vàcwcmo hõmttym vai cậnucju, “Ôwmmpng trờzqiri thậnucjt làcwcm bấqokpt côpnrfng a a a! Dựxopua vàcwcmo cádtyci gìpnrfcwcm ôpnrfng trờzqiri lạdglii cho anh trai từrnppukbec sinh ra đulezếmmhrn giờzqir đulezcwcmu cao nhưapnn vậnucjy chứweto? Khôpnrfng phảxopni ai cũemmong nóskmji làcwcm nam sinh đulezếmmhrn tậnucjn trung họxtqsc mớwmmpi cao sao? Khôpnrfng phảxopni sao, khôpnrfng phảxopni sao???”

“Anh cao hơmwdin em nhiềcwcmu nha....” Tầxopun Vũemmo Lạdglic uỷedye khuấqokpt lạdglii giàcwcm mồakfnm ádtyct lýison lẽejrnskmji mộnucjt câqmhvu.

Tầxopun Mặpnrfc khôpnrfng nóskmji gìpnrf, chỉskmjcwcm thảxopnn nhiêemmon cụrloyp mắdsjrt xuốfffzng nhìpnrfn: “Em rấqokpt nặpnrfng!”

Tầxopun Vũemmo Lạdglic ngẩxmgbn ra, mắdsjrt càcwcmng trừrnppng lớwmmpn hơmwdin nữxbdpa.

Lam Đpnrfóskmja vốfffzn đulezãedye đulezwetong rấqokpt lâqmhvu nhìpnrfn ngắdsjrm thờzqiri tiếmmhrt, chỉskmjskmjukbep ởqtvhapnnwmmpi bóskmjng Lạdglic Thàcwcmnh mớwmmpi cóskmj thểcdrh trádtycnh đulezưapnnrnppc mộnucjt chúukbet ádtycnh mặpnrft trờzqiri, nghe đulezưapnnrnppc đuleznucjng tĩwetonh liềcwcmn quay mặpnrft tìpnrfm hiểcdrhu, liềcwcmn nhìpnrfn thấqokpy mộnucjt bứwetoc tranh quỷedye dịxmgb nhưapnn vậnucjy.

8:18 AM

Trưapnnwmmpc tòojqra lâqmhvu đulezàcwcmi khổrijtng lồakfn xa hoa, mộnucjt thiếmmhru nhiêemmon mặpnrfc quầxopun ádtyco hưapnnu nhàcwcmn tao nhãedye đulezi qua, trêemmon tay ôpnrfm mộnucjt côpnrfdtyci mặpnrfc toàcwcmn mộnucjt màcwcmu trắdsjrng, vừrnppa nóskmji chuyệmttyn đuleziệmttyn thoạdglii, cúukbep mádtycy, sau đulezóskmj đulezem côpnrfvfvt trong lồakfnng ngựxopuc đulezpnrft xuốfffzng đulezqokpt.

Mộnucjt cao mộnucjt thấqokpp, mộnucjt tuấqokpn túukbe mộnucjt xinh đulezakfnp, vôpnrfptxpng đulezakfnp mắdsjrt đulezwetong ởqtvh mộnucjt chỗxopn.

“Chúukbe Lạdglic!” Tầxopun Mặpnrfc rấqokpt lễlwlh phévfvtp chàcwcmo mộnucjt tiếmmhrng.

Lạdglic Thàcwcmnh chưapnna kịxmgbp đulezádtycp lờzqiri, tiểcdrhu nữxbdp nhâqmhvn phíhcyca sau đulezãedye nổrijt tung, túukbem lấqokpy tay anh liềcwcmu mạdgling nóskmji: “Thựxopuc đulezádtycng yêemmou nha.... Thựxopuc làcwcm đulezádtycng yêemmou nha!! Chồakfnng a, vềcwcm sau em cũemmong sinh mộnucjt đulezwetoa nhưapnn vậnucjy nha, còojqrn cóskmj mộnucjt đulezwetoa con gádtyci nhưapnn vậnucjy nữxbdpa nha!!!”

Nhữxbdpng lờzqiri Lạdglic Thàcwcmnh vừrnppa đulezxmgbnh nóskmji đulezãedye nghẹakfnn trong cổrijt họxtqsng, nhìpnrfn thấqokpy phíhcyca đulezfffzi diệmttyn Tầxopun Vũemmo Lạdglic đulezang che miệmttyng cưapnnzqiri trộnucjm, cũemmong thảxopnn nhiêemmon cưapnnzqiri rộnucjemmon, cầxopum lấqokpy tay Lam Đpnrfóskmja kévfvto côpnrfemmon phíhcyca trưapnnwmmpc, khóskmj khăhlnhn mớwmmpi cóskmj đulezưapnnrnppc mộnucjt câqmhvu ôpnrfn nhu nóskmji: “Đpnrfrnppng muốfffzn loạdglin nữxbdpa, em khôpnrfng cóskmjdtyci gen kia.”

Khuôpnrfn mặpnrft nhỏhcyc nhắdsjrn sádtycng lạdgling củbhxba Lam Đpnrfóskmja nhádtycy mắdsjrt liềcwcmn suy sụrloyp.




Khuôpnrfn mặpnrft tuấqokpn túukbe đulezếmmhrn ghen tịxmgb củbhxba Tầxopun Mặpnrfc cũemmong ôpnrfn hòojqra hơmwdin mộnucjt chúukbet, lôpnrfng mi thậnucjt dàcwcmi khẽejrn run, tao nhãedyecwcm trádtycnh đulezưapnnzqirng: “Ba mẹakfn chádtycu mộnucjt hồakfni nữxbdpa sẽejrn tớwmmpi, hai ngưapnnzqiri mệmttyt mỏhcyci khôpnrfng ạdgli? Đpnrfi vàcwcmo nghỉskmj ngơmwdii mộnucjt chúukbet đulezãedye.”

Lam Đpnrfóskmja hoạdglit bádtyct chạdgliy đulezếmmhrn trưapnnwmmpc mặpnrft cậnucju, “Thựxopuc đulezakfnp trai nha, chádtycu cưapnnzqiri, cưapnnzqiri mộnucjt cádtyci thôpnrfi! So vớwmmpi cha chádtycu, chádtycu còojqrn đulezádtycng yêemmou hơmwdin nha, chádtycu khôpnrfng biếmmhrt khi cha chádtycu còojqrn làcwcm chủbhxb tịxmgbch đulezâqmhvu, thựxopuc làcwcm dọxtqsa ngưapnnzqiri nha! Anh ta khôpnrfng bao giờzqirapnnzqiri đulezâqmhvu, chỉskmj mộnucjt ádtycnh mắdsjrt tùptxpy tiệmttyn cũemmong khiếmmhrn ngưapnnzqiri ta sắdsjrp chếmmhrt nha... Dìpnrf Lam Đpnrfóskmja củbhxba chádtycu làcwcmm việmttyc ngay tạdglii căhlnhn phòojqrng bêemmon cạdglinh nha, a a a a.... Thựxopuc làcwcm kiêemmon cưapnnzqirng cóskmj phảxopni khôpnrfng? Rấqokpt cóskmj khíhcyc chấqokpt cóskmj phảxopni khôpnrfng?”

Tầxopun Mặpnrfc chỉskmjcwcm lẳmttyng lặpnrfng nghe, ádtycnh mắdsjrt mịxmgb hoặpnrfc lộnucj ra tia sádtycng lấqokpp ládtycnh, chăhlnhm chúukbe nhìpnrfn côpnrf.

“Tiểcdrhu Du khôpnrfng cóskmj tớwmmpi sao?” Mắdsjrt cậnucju đulezxopno qua mặpnrft trong xe Lincoln phíhcyca sau, nghĩweto muốfffzn xádtycc nhậnucjn xem cóskmjojqrn ngưapnnzqiri bêemmon trong hay khôpnrfng.

“Chádtycu hỏhcyci nóskmj a?” Lam Đpnrfóskmja nhíhcycu mi, rốfffzi rắdsjrm nóskmji, “Khôpnrfng cóskmjdtycch nàcwcmo, nóskmj khôpnrfng ngoan, thậnucjt sựxopucwcm rấqokpt khôpnrfngg ngoan, cưapnn nhiêemmon ngay cảxopn mộnucjt chúukbet gen tốfffzt đulezakfnp củbhxba dìpnrf đulezâqmhvy cũemmong khôpnrfng kếmmhr thừrnppa đulezưapnnrnppc! Cuốfffzi cùptxpng nghiêemmom phạdglit khóskmj khăhlnhn lắdsjrm khôpnrfng biếmmhrt dìpnrfskmj thểcdrh cho nóskmjcwcmo đulezưapnnrnppc trung họxtqsc khôpnrfng nha? Trung họxtqsc chádtycu cóskmj biếmmhrt khôpnrfng? Ởfseu Trung Quốfffzc đulezóskmjcwcm 9 năhlnhm bắdsjrt buộnucjc phảxopni họxtqsc đulezóskmj, chádtycu biếmmhrt chứweto? Mộnucjt nữxbdp sinh còojqrn nhỏhcyc tuổrijti nhưapnn vậnucjy lạdglii ngâqmhvm mìpnrfnh trong mấqokpy thứweto ma thúukbe vớwmmp vẩxmgbn khôpnrfng cóskmj khádtyci niệmttym chăhlnhm chỉskmj họxtqsc tậnucjp làcwcmpnrf, Lạdglic Thiêemmon Du nóskmj chíhcycnh làcwcm sựxopu tụrloyt hậnucju cóskmj mộnucjt khôpnrfng hai củbhxba nềcwcmn giádtyco dụrloyc Trung Quốfffzc nha. Làcwcmm gìpnrfskmj ai nữxbdpa?”

Lạdglic Thàcwcmnh nghe xong hơmwdii hơmwdii nhíhcycu màcwcmy: “Em đulezang nóskmji cádtyci gìpnrf?”

“Em nóskmji con gádtyci bảxopno bốfffzi củbhxba anh nha!” Lam Đpnrfóskmja tứwetoc giậnucjn oa oa màcwcm nhìpnrfn anh. “Còojqrn khôpnrfng phảxopni làcwcm anh quádtyc nuôpnrfng chiềcwcmu nóskmj sao, khiếmmhrn cho nóskmj nhỏhcyc nhưapnn vậnucjy đulezãedye ham mêemmodtyci gìpnrfcwcm thầxopun đulezemmou, cádtyci gìpnrfcwcmapnnzqirng hóskmja..., nóskmjcwcm nữxbdp sinh làcwcm đulezbhxb rồakfni? Chẳmttyng lẽejrn anh muốfffzn đulezem con tu luyệmttyn thàcwcmnh sưapnn phụrloy củbhxba mấqokpy thứweto tròojqr chơmwdii sao?”

Lạdglic Thàcwcmnh míhcycm môpnrfi, khuôpnrfn mặpnrft tuấqokpn lãedyeng lộnucj ra biểcdrhu tìpnrfnh tựxopua nhưapnn rấqokpt muốfffzn trừrnppng phạdglit côpnrf vậnucjy.

“Khôpnrfng biếmmhrt gìpnrf thìpnrf đulezrnppng cóskmjskmji lung tung, em chíhcycnh làcwcm nhìpnrfn khôpnrfng hiểcdrhu nhữxbdpng sốfffz hiệmttyu trìpnrfnh tựxopu tròojqr chơmwdii màcwcm con viếmmhrt ra thôpnrfi, đulezrnppi cho em hiểcdrhu đulezưapnnrnppc thìpnrf khôpnrfng biếmmhrt còojqrn tốfffzn bao nhiêemmou thờzqiri gian nữxbdpa đulezâqmhvu, ngu ngốfffzc.” Nóskmji xong anh nắdsjrm chặpnrft bàcwcmn tay nhỏhcycvfvt củbhxba vợrnpppnrfnh, túukbem côpnrf đulezi vềcwcm phíhcyca trưapnnwmmpc.

Tầxopun Vũemmo Lạdglic thựxopuc ngoan ngoãedyen dẫmmhrn đulezưapnnzqirng cho bọxtqsn họxtqs, thỉskmjnh thoảxopnng Lam Đpnrfóskmja lạdglii giơmwdi tay vévfvto vévfvto cádtyci mádtyc phấqokpn nộnucjn củbhxba nóskmj, nóskmjapnnzqiri trốfffzn đulezi, bộnucjdtycng đulezádtycng yêemmou rấqokpt giốfffzng vớwmmpi mẹakfnskmj.

cwcm Tầxopun Mặpnrfc lạdglii ởqtvh lạdglii cuốfffzi cùptxpng, thâqmhvn ảxopnnh cao ngấqokpt chậnucjm rãedyei quay trởqtvh vềcwcm, đulezôpnrfi mắdsjrt hẹakfnp dàcwcmi mộnucjt mảxopnnh mêemmoly.

Cậnucju nhớwmmp tớwmmpi mộnucjt lầxopun duy nhấqokpt nhìpnrfn thấqokpy Lạdglic Thiêemmon Du lầxopun đulezóskmjpnrfvfvt khôpnrfng đulezi cùptxpng chúukbe Lạdglic vàcwcmpnrf Lam Đpnrfóskmja, bầxopuu trờzqiri London đulezxopuy tuyếmmhrt rơmwdii, sưapnnơmwding mùptxp bao phủbhxb khôpnrfng khíhcyc lạdglinh buốfffzt, cậnucju nhìpnrfn thấqokpy Lạdglic Thiêemmon Du mộnucjt thâqmhvn lửfytka đulezhcyc, khuôpnrfn mặpnrft nhỏhcyc nhắdsjrn bịxmgb lạdglinh cóskmjng đulezếmmhrn mứwetoc đulezhcyc bừrnppng lêemmon, vẻcdrh mặpnrft trong trẻcdrho nhưapnnng lạdglinh lùptxpng ngạdglio khíhcyc từrnpp trêemmon xe nhảxopny xuốfffzng, ven đulezưapnnzqirng mộnucjt đulezfffzng nhữxbdpng đulezwetoa con trai mắdsjrt xanh tay cầxopum mádtycy đuleziệmttyn tửfytk gầxopum rúukbe chơmwdii game, thâqmhvn ảxopnnh nho nhỏhcyc củbhxba nóskmj ngoádtyci đulezxopuu lạdglii nhìpnrfn, ádtycnh mắdsjrt trongg veo nhìpnrfn ngưapnnzqiri kia khóskmje miệmttyng mévfvto móskmj: “KSB, loạdglii nàcwcmy nhìpnrfn cũemmong tầxopum thưapnnzqirng thôpnrfi.”

May mắdsjrn, mấqokpy đulezwetoa con trai kia nghe khôpnrfng hiểcdrhu tiếmmhrng Trung.


cwcmqtvh mộnucjt bêemmon Tầxopun Mặpnrfc chịxmgbu trádtycch nhiệmttym đulezếmmhrn đulezóskmjn nóskmj lạdglii nheo nheo mắdsjrt lạdglii, đulezádtycnh giádtycpnrfvfvtcwcmy khôpnrfng biếmmhrt nhỏhcycmwdin mìpnrfnh bao nhiêemmou tuổrijti, tầxopum mắdsjrt hoảxopnng hốfffzt đulezãedye bắdsjrt đulezxopuu khôpnrfng thểcdrh chuyểcdrhn đuleznucjng.

Lạdglic Thiêemmon Du kévfvto theo mộnucjt valy kévfvto lớwmmpn hàcwcmnh lýison đulezi tớwmmpi, nhìpnrfn thấqokpy cậnucju chíhcycnh làcwcm kinh ngạdglic mộnucjt chúukbet, sau đulezóskmj nhíhcycu mi hôpnrf: “Anh khôpnrfng phảxopni tớwmmpi đulezóskmjn em sao? Rấqokpt nặpnrfng nha, anh kévfvto giúukbep em vớwmmpi.”

Tầxopun Mặpnrfc lầxopun đulezxopuu tiêemmon thấqokpt thầxopun, nhìpnrfn mộnucjt côpnrfvfvt xa lạdgli khévfvto lévfvto nhưapnnng lạdglii làcwcmm càcwcmn trưapnnwmmpc mặpnrft mìpnrfnh.

Thờzqiri đuleziểcdrhm nàcwcmo đulezóskmj cha đulezãedyeskmji, “Đpnrfzqiri ngưapnnzqiri đulezàcwcmn ôpnrfng đulezcwcmu gặpnrfp phảxopni mộnucjt cádtyci khắdsjrc tinh, cádtyci gọxtqsi làcwcm khắdsjrc tinh chỉskmjcwcmxmgbn dụrloy, đulezdglii khádtyci làcwcm kiếmmhrp trưapnnwmmpc con nợrnpp mộnucjt ai đulezóskmj, sang kiếmmhrp nàcwcmy con nhấqokpt đulezxmgbnh phảxopni ởqtvhemmon cạdglinh ngưapnnzqiri đulezóskmj cảxopn đulezzqiri, vĩwetonh viễlwlhn khôpnrfng đulezưapnnrnppc quay lưapnnng đulezi.”

Ngóskmjn tay tao nhãedye day day thádtyci dưapnnơmwding, Tầxopun Mặpnrfc nghĩweto, khôpnrfng phảxopni làcwcm cậnucju sớwmmpm thàcwcmnh thụrloyc, màcwcm nguyêemmon nhâqmhvn chíhcycnh làcwcm, “Lạdglic Thiêemmon Du, côpnrfvfvt đulezóskmj xuấqokpt hiệmttyn quádtyc sớwmmpm.”

ukbec màcwcm bọxtqsn cậnucju cùptxpng nhau chơmwdii tròojqr “Mêemmo vụrloy chi sâqmhvm”, ởqtvh cửfytka ảxopni cuốfffzi cùptxpng cậnucju cùptxpng côpnrfvfvt đulezádtycnh boss, thếmmhr nhưapnnng thờzqiri đuleziểcdrhm còojqrn mộnucjt giọxtqst huyếmmhrt cuốfffzi cùptxpng cậnucju bịxmgbpnrfvfvt chévfvtm toi mạdgling.

Nhìpnrfn thấqokpy côpnrfvfvt thuậnucjn tay đulezem chiếmmhrn lợrnppi phẩxmgbm sau khi chévfvtm đulezưapnnrnppc đulezdglii boss cưapnnwmmpp đulezi, Tầxopun Mặpnrfc nghiếmmhrn răhlnhng nghiếmmhrn lợrnppi, hậnucjn khôpnrfng thểcdrhptxpng bạdglio lựxopuc đulezcdrh đulezếmmhrn xửfytkisonpnrfvfvt giốfffzng nhưapnn em gádtyci màcwcmemmong tựxopua nhưapnn kẻcdrh thùptxp đulezang vêemmonh vádtyco trong màcwcmn hìpnrfnh mádtycy tíhcycnh kia.

Cuộnucjc gọxtqsi video ởqtvh mộnucjt nơmwdii khádtycc, khuôpnrfn mặpnrft nhỏhcyc nhắdsjrn đulezhcyc rựxopuc củbhxba Lạdglic Thiêemmon Du mộnucjt mảxopnnh tiếmmhrc hậnucjn: “Ai nha, anh toi rồakfni, thậnucjt làcwcm yếmmhru ớwmmpt nha.”

Khuôpnrfn mặpnrft Tầxopun Mặpnrfc xanh mévfvtt khôpnrfng cóskmj cảxopnm xúukbec gìpnrf, khôpnrfng cóskmj biểcdrhu tìpnrfnh gìpnrf.

“Lạdglic Thiêemmon Du, em cóskmj giỏhcyci thìpnrf đulezếmmhrn Anh đulezi, anh vớwmmpi em đulezqokpu mộnucjt trậnucjn.” Thanh âqmhvm củbhxba cậnucju lạdglinh nhưapnnhlnhng nóskmji.

Tiểcdrhu nha đulezxopuu trong mádtycy tíhcycnh liếmmhrc mộnucjt cádtyci tỏhcyc vẻcdrh xem thưapnnzqirng: “Khôpnrfng cóskmj hứwetong thúukbe, London cóskmjdtyci gìpnrf hay chứweto?”

“Em khôpnrfng dádtycm?” Thanh âqmhvm thảxopnn nhiêemmon củbhxba Tầxopun Mặpnrfc hơmwdii hơmwdii lêemmon giọxtqsng.

Lạdglic Thiêemmon Du đulezem mádtycy chơmwdii game névfvtm sang mộnucjt bêemmon, nằrloym úukbep sấqokpp trưapnnwmmpc mặpnrft màcwcmn hìpnrfnh mádtycy tíhcycnh, khuôpnrfn mặpnrft ủbhxby khuấqokpt dádtycn chặpnrft vàcwcmo hưapnnwmmpng camera trêemmon màcwcmn hìpnrfnh: “Em rấqokpt muốfffzn đulezi nha... Nhưapnnng màcwcm ba mẹakfn em cấqokpm khôpnrfng cho đulezi, em khôpnrfng cóskmj tiềcwcmn.....”

Trádtyci tim Tầxopun Mặpnrfc lậnucjp tứwetoc tan chảxopny nhưapnnapnnwmmpc.

Cậnucju vẫmmhrn cảxopnm thấqokpy lừrnppa gạdglit tìpnrfnh cảxopnm củbhxba tiểcdrhu hàcwcmi tửfytk khôpnrfng phảxopni làcwcm chuyệmttyn tốfffzt, cho nêemmon cẩxmgbn thậnucjn suy trưapnnwmmpc tíhcycnh sau, mặpnrft chậnucjm rãedyei tiếmmhrn lạdglii phíhcyca màcwcmn hìpnrfnh, thảxopnn nhiêemmon nóskmji:

“Lạdglic Thiêemmon Du, chỉskmj cầxopun em lạdglii đulezâqmhvy, hếmmhrt thảxopny mọxtqsi việmttyc đulezcwcmu giao cho anh.”

Ýviol tứweto củbhxba cậnucju chíhcycnh làcwcm tiềcwcmn, tiềcwcmn chíhcycnh làcwcm hếmmhrt thảxopny.

Lạdglic Thiêemmon Du nho nhỏhcyc, khi còojqrn chưapnna cóskmj tốfffzt nghiệmttyp tiểcdrhu họxtqsc, đulezãedye chiếmmhrm đulezưapnnrnppc mộnucjt nam sinh tìpnrfnh nguyệmttyn bao dưapnnramjng, mốfffzi tìpnrfnh nồakfnng nàcwcmn củbhxba côpnrfvfvt.... Đpnrfâqmhvy làcwcm chuyệmttyn tìpnrfnh tốfffzt đulezakfnp hãedyem cha hạdglii mẹakfn đulezếmmhrn cỡramjcwcmo a.....

ukbec đulezóskmj Tầxopun Mặpnrfc khôpnrfng biếmmhrt móskmjn nợrnpp cảxopn đulezzqiri màcwcm từrnpp miệmttyng cha cậnucju nóskmji ra từrnpp mộnucjt khắdsjrc kia đulezãedye bắdsjrt đulezxopuu thựxopuc thi.

Từrnpp nay vềcwcm sau mãedyei mãedyei hãedyem sâqmhvu.

Trọxtqsn đulezzqiri khôpnrfng đulezưapnnrnppc thay đulezrijti

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.