Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 229 : Yêu thật đáng sợ

    trước sau   
Trong tòomlja lâsslvu đhtsbàngpbi, mộysbbt thâsslvn thểmcna nhỏdwwxodmv đhtsbang bưanynomljc đhtsbi lắjtknc la lắjtknc lưanyn, men theo váatobch tưanynkgzrng màngpb đhtsbi ra đhtsbếfelqn cạhtsbnh cửfzvda, thâsslvn thểmcna cọmchzatobt vàngpbo tưanynkgzrng đhtsbi vềcemb phídhlsa trưanynomljc.

Mọmchzi nơanyni thựrsjgc tĩatmenh lặuvxfng, khôpyning ai cówqqp thểmcna nghe đhtsbưanynlfksc lấggpxy mộysbbt tiếfelqng đhtsbysbbng, thâsslvn thểmcna nhỏdwwxodmv kia lắjtknc lưanynngpbi cáatobi suýnyjet nữuyqka ngãlrai xuốdbping, đhtsbôpynii mắjtknt to tròomljn sáatobng rựrsjgc lênyjen, khuôpynin mặuvxft nhỏdwwx nhắjtknn đhtsbáatobng yênyjeu khôpyning mộysbbt tỳilta vếfelqt nàngpbo, cáatobnh tay nhỏdwwxodmv mậqcafp mạhtsbp bắjtknt đhtsbưanynlfksc cáatobnh cửfzvda bằdwwxng gỗttot lim cówqqp khắjtknc hoa vănhzzn.

“Chi cha!” mộysbbt tiếfelqng....

Thâsslvn thểmcna đhtsbang chốdbping đhtsblqhy củpynia cụysbbc cưanynng bịdhls tiếfelqng mởlrkc cửfzvda làngpbm cho giậqcaft mìnyeznh, áatobnh mắjtknt ngậqcafp nưanynomljc ngẩtkqgng lênyjen, nhìnyezn khuôpynin mặuvxft củpynia ngưanynkgzri phídhlsa trênyjen.

Sau buổmnmui trưanyna yênyjen tĩatmenh, ngay cảjjdx nữuyqk hầchxau cũysbbng nghỉebbt ngơanyni.

omlja lâsslvu đhtsbàngpbi rộysbbng lớomljn nhưanyn vậqcafy càngpbng thênyjem trốdbping trảjjdxi, cụysbbc cưanynng cũysbbng cówqqp chúkcozt buồxgdyn ngủpyni, áatobnh mắjtknt mơanynngpbng trợlfksn lớomljn nhìnyezn bốdbpin phídhlsa, khôpyning thấggpxy mẹcembngpbnyeznh thídhlsch nhấggpxt, cáatobnh tay béodmvo mậqcafp dụysbbi dụysbbi vàngpbi cáatobi lênyjen mắjtknt, ngáatobp mộysbbt cáatobi thậqcaft to.


Mộysbbt chỗttot kháatobc trênyjen hàngpbnh lang dàngpbi, mộysbbt ngưanynkgzri hầchxau mớomlji đhtsbem quàngpb đhtsbếfelqn tặuvxfng Lan phu nhâsslvn trởlrkc vềcemb, đhtsbi ngang qua phòomljng côpyning tưanynomljc đhtsbhtsbi nhâsslvn, đhtsbysbbt nhiênyjen nhìnyezn thấggpxy thâsslvn ảjjdxnh mềcembm mạhtsbi nhưanyn vậqcafy xuấggpxt hiệhtsbn ởlrkc ngoàngpbi cửfzvda, nghi hoặuvxfc tiếfelqn đhtsbếfelqn, mãlraii cho tớomlji khi đhtsbếfelqn gầchxan mớomlji thấggpxy rõnrtd thâsslvn ảjjdxnh kia, nhưanynng màngpb lạhtsbi kinh ngạhtsbc quáatob đhtsbttoti.

“Ôazptng trờkgzri củpynia tôpynii ơanyni!” Ngưanynkgzri hầchxau cứuriyng mặuvxft kênyjeu lênyjen mộysbbt tiếfelqng, vộysbbi vàngpbng chạhtsby tớomlji, ngồxgdyi xổmnmum xuốdbping đhtsblqhy lấggpxy thâsslvn hìnyeznh củpynia cụysbbc cưanynng đhtsbang mệhtsbt chếfelqt vìnyez dựrsjga vàngpbo váatobn cửfzvda đhtsbmcna cốdbpi đhtsburiyng vũysbbng kia: “Tiểmcnau vưanynơanynng tửfzvd, cậqcafu... cậqcafu...”

Trờkgzri ạhtsb.... Ngưanynkgzri hầchxau sợlfks ngâsslvy ngưanynkgzri, tiểmcnau vưanynơanynng tửfzvd mớomlji chưanyna đhtsbếfelqn táatobm tháatobng, nówqqpanyn nhiênyjen..... Cưanyn nhiênyjen chídhlsnh mìnyeznh mon men đhtsbi từhhmw trong phòomljng ra tớomlji đhtsbâsslvy? Khôpyning ai dạhtsby nówqqp đhtsbãlrai biếfelqt tựrsjg tậqcafp đhtsbi?

Cụysbbc cưanynng lậqcafp tứuriyc rơanyni vàngpbo mộysbbt cáatobi ôpynim ấggpxp, pháatobt ra thanh âsslvm bi bôpyni đhtsbáatobng yênyjeu, cáatobnh tay phấggpxn nộysbbn cówqqp lựrsjgc, túkcozm lấggpxy lớomljp ren mỏdwwxng trưanynomljc ngựrsjgc áatobo củpynia ngưanynkgzri hầchxau xéodmvatobch, đhtsbôpynii mắjtknt vừhhmwa mớomlji buồxgdyn ngủpyniysbbanynlfksi đhtsbãlraiatobng lênyjen nhấggpxp nháatoby liênyjen hồxgdyi.

Kinh ngạhtsbc trênyjen mặuvxft ngưanynkgzri hầchxau thủpyniy chung khôpyning cówqqpkcozt đhtsbi, chạhtsby nhanh ôpynim lấggpxy tiểmcnau vưanynơanynng tửfzvd đhtsbi vàngpbo trong phòomljng, trong cănhzzn phòomljng trốdbping trảjjdxi màngpb tao nhãlrai khôpyning cówqqp ai cảjjdx, bênyjen cạhtsbnh chiếfelqc giưanynkgzrng lớomljn mềcembm mạhtsbi cówqqp mộysbbt cáatobi nôpynii nhỏdwwx nhưanyn mộysbbt cáatobi giưanynkgzrng nhỏdwwx, nówqqpi vậqcafy cụysbbc cưanynng chídhlsnh làngpb từhhmwanyni nàngpby đhtsbi ra sao? Ngưanynkgzri hầchxau ngâsslvy ngốdbpic nhìnyezn nhìnyezn, quan sáatobt thậqcaft kỹldloatobi giưanynkgzrng nhỏdwwx kia, trong lòomljng càngpbng thênyjem khiếfelqp sợlfks.

Nhìnyezn nhưanyn vậqcafy.... nówqqp leo ra sao?

Trênyjen mặuvxft côpyni lạhtsbi nởlrkc nụysbbanynkgzri kinh hỉebbt, nắjtknm lấggpxy cáatobnh tay nhỏdwwxodmv củpynia cụysbbc cưanynng, “Thưanynlfksng đhtsbếfelq củpynia tôpynii ơanyni! Tiểmcnau vưanynơanynng tửfzvd thậqcaft tuyệhtsbt vờkgzri! Nhấggpxt đhtsbdhlsnh côpyning tưanynomljc đhtsbhtsbi nhâsslvn sẽdcmw rấggpxt vui vẻdbpi! Ha ha!”

Cụysbbc cưanynng khôpyning biếfelqt côpyniggpxy vìnyez sao màngpb cao hứuriyng, chídhlsnh làngpbysbbng vui vẻdbpi toéodmvt miệhtsbng cưanynkgzri theo, khuôpynin mặuvxft xinh đhtsbcembp đhtsbáatobng yênyjeu khiếfelqn ngưanynkgzri ta chỉebbt muốdbpin hôpynin lênyjen đhtsbówqqp.

Trong lòomljng ngưanynkgzri hầchxau vui sưanynomljng tràngpbn trềcemb, nghĩatmengpbnyjen nówqqpi thếfelqngpbo khi côpyning tưanynomljc đhtsbhtsbi nhâsslvn khi ngàngpbi trởlrkc vềcemb, cảjjdxomlja lâsslvu đhtsbàngpbi ai cũysbbng biếfelqt thểmcna chấggpxt củpynia tiểmcnau vưanynơanynng tửfzvd rấggpxt tốdbpit, mặuvxfc kệhtsbngpb pháatobt triểmcnan trídhls tuệhtsb hay thâsslvn thểmcna đhtsbcembu vưanynlfkst mứuriyc bìnyeznh thưanynkgzrng, màngpbkcozc nàngpby đhtsbâsslvy nówqqpanyn nhiênyjen cówqqp thểmcna tựrsjgnyeznh leo khỏdwwxi giưanynkgzrng run rẩtkqgy mon men đhtsbi đhtsbếfelqn tậqcafn cửfzvda. Khôpyning phảjjdxi trẻdbpi con thưanynkgzrng ngủpyni rấggpxt nhiềcembu sao, so sáatobnh vớomlji đhtsbâsslvy thìnyez sao? Chídhlsnh làngpb thâsslvn thểmcna nhỏdwwxodmvngpby dưanynkgzrng nhưanyn tinh lựrsjgc dưanyn thừhhmwa quáatob nhiềcembu, đhtsbôpynii mắjtknt ngậqcafp nưanynomljc ôpynim lấggpxy cổmnmu ngưanynkgzri hầchxau, cựrsjga tớomlji cựrsjga lui, nhìnyezn mọmchzi nơanyni đhtsbcembu i ôpynipyninyjen, miệhtsbng mấggpxp máatoby muốdbpin nówqqp chuyệhtsbn.

Trênyjen mặuvxft vui mừhhmwng nởlrkc rộysbb, ngưanynkgzri hầchxau ngồxgdyi ởlrkcnyjen cửfzvda sổmnmu, im lặuvxfng chờkgzr bọmchzn họmchz trởlrkc vềcemb.

ngpbnyjen ngoàngpbi lâsslvu đhtsbàngpbi, Mộysbbt chiếfelqc xe Lincoln thậqcaft dàngpbi đhtsbang từhhmw từhhmw tiếfelqn vàngpbo, chậqcafm rãlraii dừhhmwng ởlrkc trưanynomljc gara.

sslvm Hi Hi từhhmw trong xe đhtsbi ra, thâsslvn ảjjdxnh mảjjdxnh khảjjdxnh thoảjjdxng qua bówqqpng câsslvy loang lổmnmu, cửfzvd chỉebbt tao nhãlrai đhtsbysbbng lòomljng ngưanynkgzri, khuôpynin mặuvxft nhỏdwwx nhắjtknn trong trẻdbpio lộysbb ra chúkcozt lạhtsbnh lùnqdeng, cówqqp chúkcozt buồxgdyn bựrsjgc, đhtsbówqqpng củpynia xe nhanh chówqqpng hưanynomljng trong lâsslvu đhtsbàngpbi đhtsbi vàngpbo.

Thâsslvn thểmcna cao lớomljn củpynia ngưanynkgzri đhtsbàngpbn ôpyning đhtsbi phídhlsa sau, miệhtsbng hắjtknn khẽdcmw nởlrkc mộysbbt nụysbbanynkgzri, áatobnh mắjtknt liếfelqc qua xe mộysbbt chúkcozt rồxgdyi bắjtknt đhtsbchxau chănhzzm chúkcoz dừhhmwng ởlrkcngpbng.


“Hi Hi!” Châsslvn bưanynomljc nhanh, mộysbbt tay bắjtknt lấggpxy tay nàngpbng giữuyqk chặuvxft lạhtsbi, ngưanynkgzri đhtsbàngpbn ôpyning phídhlsa sau đhtsbem nàngpbng ôpynim vàngpbo trongg lồxgdyng ngựrsjgc, cưanynkgzri yếfelqu ớomljt nówqqpi: “Làngpbm sao vậqcafy? Đjtkni nhanh nhưanyn vậqcafy đhtsbmcnangpbm gìnyez?”

“Anh...” Lâsslvm Hi Hi khôpyning nghĩatme tớomlji vừhhmwa mớomlji xuốdbping xe mộysbbt chúkcozt đhtsbãlrai bịdhls hắjtknn ôpynim ấggpxy, cáatobi vòomljng ôpynim chếfelqt tiệhtsbt nàngpby vẫmnfzn nhanh chówqqpng vàngpb rộysbbng lớomljn nhưanyn vậqcafy, giốdbping nhưanynngpbng theo thờkgzri gian càngpbng thênyjem rắjtknn chắjtknc, kiênyjen cốdbpi, thâsslvn thểmcna mảjjdxnh khảjjdxnh củpynia nàngpbng bịdhls ôpynim chặuvxft bênyjen trong cănhzzn bảjjdxn khôpyning thểmcna đhtsbysbbng đhtsbqcafy, “Anh khôpyning cầchxan ôpynim tôpynii.... Tầchxan Dịdhlsch Dưanynơanynng, buôpyning ra!”

Dung mạhtsbo xinh đhtsbcembp đhtsbang tứuriyc giậqcafn ngúkcozt trờkgzri khôpyning lưanynu tìnyeznh chúkcozt nàngpbo hưanynomljng ngưanynkgzri đhtsbàngpbn ôpyning cao lớomljn trưanynomljc mặuvxft màngpb pháatobt hỏdwwxa.

Tầchxan Dịdhlsch Dưanynơanynng lạhtsbi khôpyning nỡlqhy nhìnyezn nàngpbng nhưanyn vậqcafy, biếfelqt nàngpbng đhtsbang nówqqpng giậqcafn, cáatobnh tay kiênyjen cốdbpianyni nớomlji lỏdwwxng mộysbbt chúkcozt đhtsbmcna cho nàngpbng cówqqp thểmcna dễysbbngpbng cửfzvdu đhtsbysbbng hơanynn, chídhlsnh làngpb nhưanyn vậqcafy vẫmnfzn chưanyna đhtsbpyni, nàngpbng vẫmnfzn quậqcaft cưanynkgzrng khôpyning muốdbpin đhtsbmcna ýnyje đhtsbếfelqn hắjtknn màngpb đhtsbi vàngpbo trong lâsslvu đhtsbàngpbi, hắjtknn cũysbbng cưanynkgzri yếfelqu ớomljt khôpyning miễysbbn cưanynlqhyng nữuyqka, ôpynin nhu ởlrkcnyjen tai nàngpbng thìnyez thầchxam, ôpynim nàngpbng cùnqdeng mộysbbt chỗttot thấggpxt tha thấggpxt thểmcnau đhtsbi vàngpbo bênyjen trong. Ngưanynkgzri đhtsbàngpbn ôpyning cao lớomljn tựrsjga nhưanyn mộysbbt vịdhls thầchxan, từhhmw sau buổmnmui lễysbb hộysbbi mừhhmwng đhtsbưanynlfksc vạhtsbn dâsslvn chúkcozc mừhhmwng kia đhtsbãlraikcozt đhtsbi toàngpbn bộysbbanyni thởlrkc lạhtsbnh lùnqdeng trênyjen cơanyn thểmcna, tựrsjga nhưanyn mộysbbt con dãlrai thúkcoz biếfelqn thàngpbnh ôpynin nhu, bìnyeznh ổmnmun lửfzvda giậqcafn củpynia nàngpbng.

“Hi Hi, đhtsbhhmwng tứuriyc giậqcafn....” Tầchxan Dịdhlsch Dưanynơanynng cưanynkgzri đhtsbếfelqn vui vẻdbpi, hiếfelqm khi cówqqp thểmcna nhẫmnfzn nạhtsbi nhưanyn vậqcafy, mộysbbt lầchxan nữuyqka cầchxam lạhtsbi cáatobnh tay đhtsbang khôpyning ngừhhmwng đhtsbtkqgy tay hắjtknn ra củpynia nàngpbng, rấggpxt nhanh đhtsbãlrai đhtsbem nàngpbng ôpynim vàngpbo đhtsbdbpii diệhtsbn vớomlji chídhlsnh mìnyeznh, bờkgzr ngựrsjgc mềcembm mạhtsbi củpynia nàngpbng dáatobn chặuvxft vàngpbo vòomljm ngựrsjgc rắjtknn chắjtknc củpynia hắjtknn, dáatobn chặuvxft vàngpbo chówqqpp mũysbbi đhtsbáatobng yênyjeu trênyjen khuôpynin mặuvxft nhỏdwwx nhắjtknn củpynia nàngpbng: “Đjtknhhmwng tứuriyc giậqcafn nữuyqka đhtsbưanynlfksc khôpyning? Cówqqp chuyệhtsbn gìnyez xảjjdxy ra sao? Anh vẫmnfzn đhtsbcembu giữuyqknyeznh màngpb, cũysbbng chỉebbt bởlrkci vìnyezpyning việhtsbc quáatob bậqcafn rộysbbn mớomlji khôpyning thểmcna vềcemb phòomljng sớomljm đhtsbưanynlfksc thôpynii.... Làngpbm sao vậqcafy? Nówqqpi cho anh biếfelqt đhtsbi...”

Tiểmcnau nữuyqk nhâsslvn củpynia hắjtknn, từhhmw sau khi lễysbb mừhhmwng sáatobng nay kếfelqt thúkcozc đhtsbãlraiwqqp biểmcnau tìnyeznh hơanyni hơanyni tứuriyc giậqcafn nhưanyn vậqcafy rồxgdyi. Lòomljng hắjtknn ngứuriya ngáatoby, nàngpbng vẫmnfzn cưanynkgzri yếfelqu ớomljt khôpyning giảjjdxi thídhlsch, ởlrkc trong xe hắjtknn cũysbbng lạhtsbnh vớomlji nàngpbng cảjjdx nửfzvda ngàngpby, mãlraii cho đhtsbếfelqn khi vềcemb đhtsbếfelqn lâsslvu đhtsbàngpbi mớomlji mởlrkc thếfelq tiếfelqn côpyning, khôpyning ngờkgzrngpbng đhtsbãlrai tứuriyc giậqcafn đhtsbếfelqn mứuriyc đhtsbysbbngpby rồxgdyi.

“Hừhhmw..” Lâsslvm Hi Hi oáatobn hậqcafn muốdbpin giẫmnfzy ra, lạhtsbi vẫmnfzn chỉebbtwqqp thểmcna thởlrkc hồxgdyng hộysbbc màngpb nhìnyezn thẳqcafng hắjtknn, thắjtknt lưanynng bịdhls hắjtknn ôpynim chặuvxft lấggpxy chỉebbtwqqp thểmcna ngửfzvda đhtsbchxau đhtsbdbpii diệhtsbn vớomlji khuôpynin mặuvxft đhtsbang dáatobn sáatobt củpynia hắjtknn, mộysbbt cáatobnh tay khôpyning ngừhhmwng đhtsbtkqgy bảjjdx vai đhtsbang éodmvp tớomlji gầchxan củpynia hắjtknn, tay kia thìnyez bịdhls hắjtknn nắjtknm chặuvxft trong lòomljng bàngpbn tay, “Tầchxan Dịdhlsch Dưanynơanynng, anh khôpyning cầchxan phảjjdxi giảjjdx bộysbb!”

ngpbng thởlrkc phìnyez phìnyez, khuôpynin mặuvxft đhtsbdwwxfzvdng, nhịdhlsn khôpyning đhtsbưanynlfksc trừhhmwng mắjtknt lưanynkgzrm hắjtknn.

Ýsslvanynkgzri trênyjen môpynii Tầchxan Dịdhlsch Dưanynơanynng càngpbng sâsslvu, cáatobnh môpynii phun ra hơanyni thởlrkcwqqpng bỏdwwxng phảjjdxnyjen quanh quẩtkqgn ởlrkc chówqqpp mũysbbi nàngpbng, “Giảjjdx bộysbb? Anh giảjjdx bộysbbatobi gìnyezngpbo?”

“Anh đhtsbhhmwng tưanynlrkcng rằdwwxng tôpynii khôpyning cówqqp nghe thấggpxy, chủpyni buổmnmui tiệhtsbc hôpynim nay khôpyning phảjjdxi đhtsbãlrai gọmchzi đhtsbiệhtsbn thoạhtsbi cho anh sao, khôpyning phảjjdxi làngpb ôpyning ta chuẩtkqgn bịdhls đhtsbem con gáatobi củpynia chídhlsnh mìnyeznh tặuvxfng cho anh sao? 18 tuổmnmui, thờkgzri kỳiltaanynơanyni đhtsbcembp nhấggpxt, hơanynn nữuyqka lạhtsbi cựrsjgc kỳilta thôpyning minh xinh đhtsbcembp,vừhhmwa mớomlji tốdbpit nghiệhtsbp đhtsbhtsbi họmchzc Cambridge, chẳqcafng lẽdcmw anh khôpyning thídhlsch sao? Anh cưanyn nhiênyjen còomljn nówqqpi chuyệhtsbn vớomlji ôpyning ta lâsslvu nhưanyn vậqcafy?”

ngpbng đhtsblfksi mãlraii cho đhtsbếfelqn tậqcafn nửfzvda đhtsbênyjem cũysbbng khôpyning thấggpxy hắjtknn trởlrkc vềcemb, thậqcaft sựrsjg khôpyning đhtsblfksi đhtsbưanynlfksc nữuyqka liềcembn nặuvxfng nềcemb ngủpyni thiếfelqp đhtsbi, nửfzvda đhtsbênyjem gầchxan sáatobng lạhtsbi bịdhls nụysbbpynin nhiệhtsbt tìnyeznh củpynia hắjtknn đhtsbáatobnh thứuriyc, toàngpbn thâsslvn trầchxan trụysbbi nằdwwxm ởlrkc trong ngựrsjgc hắjtknn, nơanyni mềcembm mạhtsbi nhấggpxt trênyjen cơanyn thểmcna bịdhls hắjtknn mạhtsbnh mẽdcmw chiếfelqm giữuyqk, tham lam màngpbngpbm.... Nàngpbng khôpyning biếfelqt đhtsbãlrai xảjjdxy ra chuyệhtsbn gìnyez, chỉebbt biếfelqt rằdwwxng đhtsbang ngủpyni an ổmnmun thìnyez lạhtsbi bịdhls hắjtknn gâsslvy sứuriyc éodmvp suốdbpit củpynia mộysbbt đhtsbênyjem đhtsbếfelqn mồxgdypynii đhtsbchxam đhtsbìnyeza, nàngpbng thậqcaft sựrsjg.... Mệhtsbt mỏdwwxi quáatob!

atobng sớomljm tỉebbtnh lạhtsbi, hắjtknn vẫmnfzn tinh thầchxan sáatobng láatobng nhưanyn trưanynomljc, lậqcaft tung chănhzzn mỏdwwxng ra đhtsbem cảjjdxanyn thểmcna đhtsbang buồxgdyn thiu củpynia nàngpbng hôpynin mộysbbt lưanynlfkst, hỏdwwxi: “Bảjjdxo bốdbpii, đhtsbau khôpyning?”

sslvm Hi Hi thựrsjgc sựrsjg buồxgdyn bựrsjgc!

ngpbng chưanyna từhhmwng cówqqp tứuriyc giậqcafn nhưanyn vậqcafy, cho dùnqdengpbwqqpsslvu thuẫmnfzn vớomlji hắjtknn, nàngpbng cũysbbng chỉebbtngpb thưanynơanynng tâsslvm khổmnmu sởlrkc, mộysbbt mìnyeznh chịdhlsu đhtsbrsjgng thưanynơanynng tổmnmun liếfelqm láatobp miệhtsbng vếfelqt thưanynơanynng củpynia chídhlsnh mìnyeznh, màngpb hiệhtsbn tạhtsbi, rốdbpit cụysbbc nàngpbng cũysbbng cówqqp thểmcnawqqp đhtsbpyniysbbng khídhls đhtsbmcna đhtsbdbpii diệhtsbn vớomlji ngưanynkgzri đhtsbàngpbn ôpyning tuấggpxn lãlraing bứuriyc ngưanynkgzri nàngpby, ởlrkc trưanynomljc mặuvxft hắjtknn màngpb tráatobch mówqqpc, chấggpxt vấggpxn hắjtknn. Trong lòomljng nàngpbng cũysbbng lo lắjtknng lắjtknm chứuriy, mộysbbt tia thắjtknng lợlfksi cũysbbng khôpyning cówqqp.

Álrkcnh mắjtknt thâsslvm thúkcozy củpynia Tầchxan Dịdhlsch Dưanynơanynng nổmnmui lênyjen mộysbbt tia mờkgzr mịdhlst, nhưanynngpb nhớomlj lạhtsbi đhtsbiềcembu gìnyez đhtsbówqqp, rốdbpit cụysbbc cũysbbng nhớomlj ra, quảjjdx thựrsjgc ngưanynkgzri chủpyni buổmnmui tiệhtsbc hôpynim nay cówqqp từhhmwng nhắjtknc qua vềcemb con gáatobi củpynia ôpyning ta, 18 tuổmnmui, mớomlji vừhhmwa tốdbpit nghiệhtsbp Cambridge... Nàngpbng làngpbm sao cówqqp thểmcna biếfelqt rõnrtd nhưanyn vậqcafy chứuriy?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.