Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 183 : Cứ như vậy thừa nhận yêu đi

    trước sau   
kxqtm Hi Hi chớtbkup mắnyylt ngạjmecc nhiêikgwn, ngưmexfcqsli đjmecàgmwqn ôydmrng bêikgwn cạjmecnh tỏjzioa sácqslng nhưmexf pha lêikgw, cũhxking khôydmrng giốmtpsng nhưmexf Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng ban đjmecrlzru màgmwqgmwqng nhậeltkn thứycmec.

Nhưmexfgmwq mộzrnht ngưmexfcqsli đjmecàgmwqn ôydmrng trẻkfzu nhàgmwqn nhãfmfmhcmz nhàgmwq, đjmecâkxqty làgmwq đjmeciềuifhu màgmwqgmwqng cầrlzru cũhxking khôydmrng đjmecưmexfnjzqc.

Mặeltkc cho quan hệjuab củdecga bọciqvn họciqv vẫtbkun còqznen giằtkncng co, mặeltkc cho nàgmwqng vẫtbkun đjmecang ởhcmz trong nhàgmwq củdecga ngưmexfcqsli khácqslc, mặeltkc cho giâkxqty phúdecgt nàgmwqy chỉxioqgmwq nhấhengt thờcqsli, nhưmexfng nàgmwqng vẫtbkun chìnyylm đjmecnyylm nhưmexf trưmexftbkuc, nhẹwery nhàgmwqng thậeltkt cẩydmrn thậeltkn đjmeci tớtbkui gầrlzrn phícqsla sau lưmexfng hắnyyln, nhìnyyln tốmtpsc đjmeczrnh thácqsli đjmecmhia dứycmet khoácqslt màgmwq khôydmrng quácqsl vộzrnhi vàgmwqng củdecga hắnyyln, trong lòqzneng Lâkxqtm Hi Hi nổxpwri lêikgwn mộzrnht tia gợnjzqn sópiypng.

Nếstzpu trưmexftbkuc đjmecâkxqty thứycmegmwqgmwqng lưmexfu luyếstzpn chícqslnh làgmwq sựertz quyếstzpt đjmeccqsln cùqzneng khícqsl phácqslch hơkzcqn ngưmexfcqsli củdecga ngưmexfcqsli đjmecàgmwqn ôydmrng nàgmwqy, vậeltky đjmecâkxqty giờcqsl khắnyylc nàgmwqy, nàgmwqng thựertzc đjmecãfmfm bịqima khuấhengt phụmgbzc bởhcmzi sựertz ôydmrn tồmhian củdecga hắnyyln.

Nếstzpu thờcqsli khắnyylc nàgmwqy cópiyp thểdnwufmfmnh hằtkncng, cópiyp phảkrnui tốmtpst biếstzpt bao khôydmrng?

Ámexfnh mắnyylt trong veo củdecga nàgmwqng dâkxqtng lêikgwn mộzrnht tầrlzrng sưmexfơkzcqng mỏjziong, đjmecycmeng ởhcmz phícqsla sau thâkxqtn hìnyylnh cao lớtbkun nam tícqslnh củdecga ngưmexfcqsli đjmecàgmwqn ôydmrng nàgmwqy, nàgmwqng càgmwqng trởhcmzikgwn nhỏjzio nhắnyyln, tinh tếstzp, hắnyyln dừbsutng dao, dừbsutng lạjmeci nhìnyyln thàgmwqnh quảkrnu trêikgwn mặeltkt thớtbkut, tao nhãfmfm lấhengy khădecgn mặeltkt lau tay, hơkzcqi hơkzcqi nghiêikgwng ngưmexfcqsli, nhìnyyln thấhengy ácqslnh mắnyylt chưmexfa bao giờcqsl nhìnyyln thấhengy củdecga nàgmwqng.


Trong lòqzneng Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng cădecgng thẳfmfmng, lúdecgc nàgmwqy đjmecâkxqty sựertz lạjmecnh lùqzneng cũhxking tan biếstzpn đjmeci.

“Làgmwqm sao vậeltky?” Thanh âkxqtm củdecga hắnyyln cópiyp chúdecgt khàgmwqn khan, chậeltkm rãfmfmi tớtbkui gầrlzrn nàgmwqng, ngópiypn tay thon dàgmwqi nhẹwery nhàgmwqng đjmecmgbzng vàgmwqo mácqslgmwqng, “Đmpfda cảkrnum nhưmexf vậeltky, mắnyylt giốmtpsng nhưmexf sắnyylp tràgmwqo lệjuab...”

Ngópiypn tay hắnyyln rấhengt lạjmecnh, cópiyp cảkrnum giácqslc rấhengt quen thuộzrnhc.

kxqtm Hi Hi lúdecgc nàgmwqy mớtbkui cảkrnum giácqslc đjmecưmexfnjzqc sựertz thấhengt thốmtps củdecga bảkrnun thâkxqtn, nhẹwery nhàgmwqng lùqznei bưmexftbkuc, ngay sau đjmecópiyp đjmecãfmfm nghe đjmecưmexfnjzqc tiếstzpng nưmexftbkuc trong nồmhiai sôydmri ùqzneng ụmgbzc, đjmeczrnht nhiêikgwn xoay ngưmexfcqsli, mớtbkui nhìnyyln qua đjmecãfmfm nhìnyyln thấhengy nưmexftbkuc đjmecãfmfmydmri tràgmwqo ra.

ydmrng màgmwqy nhícqslu lạjmeci, nàgmwqng theo bảkrnun nădecgng muốmtpsn nhấhengc chiếstzpc nồmhiai lêikgwn.

“Chờcqsl chúdecgt...” Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng đjmeczrnht nhiêikgwn nhícqslu màgmwqy, nhanh chópiypng dùqzneng sứycmec giữwkdj chặeltkt lấhengy cácqslnh tay nàgmwqng, đjmecem nàgmwqng kéliygo vàgmwqo trong lồmhiang ngựertzc, làgmwqm cho nàgmwqng cácqslch xa cácqsli nồmhiai đjmecang sôydmri sùqzneng sụmgbzc kia, “Nưmexftbkuc nópiypng, đjmecbsutng dùqzneng tay cầrlzrm.”

“Nópiypng đjmecópiyp, mau trácqslnh ra.”

“Bêikgwn dưmexftbkui làgmwq bếstzpp ga.”

kxqtm Hi Hi cópiyp chúdecgt bịqima dọciqva tớtbkui, lẳfmfmng lặeltkng nhìnyyln ácqslnh mắnyylt nghiêikgwm túdecgc rồmhiai đjmeczrnht nhiêikgwn trởhcmzikgwn lạjmecnh lùqzneng củdecga hắnyyln.

Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng chădecgm chúdecg nhìnyyln nàgmwqng thậeltkt lâkxqtu, nhẹwery nhàgmwqng vuốmtpst ve tópiypc nàgmwqng, vưmexfơkzcqn tay vộzrnhi vàgmwqng nhấhengc chiếstzpc nồmhiai nópiypng xuốmtpsng, dùqzneng đjmeczrnhng tácqslc nhanh nhấhengt đjmecem lửebfya dậeltkp đjmeci.

ydmrcqsli nhỏjzioikgwu lêikgwn mộzrnht tiếstzpng sợnjzqfmfmi, bởhcmzi vìnyyl thờcqsli đjmeciểdnwum “Phụmgbzt” mộzrnht cácqsli khi màgmwq lửebfya đjmecưmexfnjzqc dậeltkp tắnyylt, tay hắnyyln cũhxking đjmecãfmfm nhuộzrnhm thàgmwqnh màgmwqu đjmecjzio.

“Anh...” Lâkxqtm Hi Hi kinh hãfmfmi nhìnyyln khuôydmrn mặeltkt khôydmrng chúdecgt biếstzpn hópiypa củdecga hắnyyln, thanh âkxqtm cópiyp chúdecgt run rẩydmry.

“Khôydmrng cópiyp việjuabc gìnyyl....” Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng vẫtbkuy vẫtbkuy tay, lấhengy khădecgn lạjmecnh lau qua nưmexftbkuc hắnyylt bắnyyln vàgmwqo tay, ácqslnh mắnyylt thâkxqtm thúdecgy yếstzpu ớtbkut cưmexfcqsli, con ngưmexfơkzcqi tràgmwqn đjmecrlzry sủdecgng nịqimanh màgmwq nhìnyyln nàgmwqng, “Khôydmrng phảkrnui bảkrnuo em đjmeci xem ti vi rồmhiai sao? Đmpfdang suy nghĩfmfmnyyl thếstzp?”


Khuôydmrn mặeltkt nhỏjzio nhắnyyln củdecga Lâkxqtm Hi Hi cópiyp chúdecgt tácqsli nhợnjzqt, cũhxking khôydmrng biếstzpt bảkrnun thâkxqtn mìnyylnh đjmecang suy nghĩfmfmnyyl vậeltky, thếstzp nhưmexfng lạjmeci quêikgwn phảkrnui hạjmec nhỏjzio lửebfya khi nưmexftbkuc đjmecãfmfmydmri...

Mắnyylt thấhengy lôydmrng mi thậeltkt dàgmwqi củdecga nàgmwqng cụmgbzp xuốmtpsng, Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng mícqslm môydmri, che dấhengu ýckldmexfcqsli, nhẹwery nhàgmwqng đjmecem nàgmwqng ôydmrm vàgmwqo lòqzneng, thủdecg thỉxioqpiypi: “Đmpfdbsutng sợnjzq, khôydmrng phảkrnui anh đjmecang trácqslch em.... Làgmwq anh sai, em đjmecang mang thai khôydmrng nêikgwn đjmeczrnhng vàgmwqo mấhengy thứycmegmwqy....”

Tay vỗxioq vỗxioq vai nàgmwqng, thanh âkxqtm củdecga hắnyyln trầrlzrm thấhengp màgmwq dễwkdj nghe nópiypi: “Đmpfddnwu đjmecópiyp, đjmeci ra ngoàgmwqi trưmexftbkuc đjmeci.”

cqslnh tay mảkrnunh khảkrnunh kịqimap thờcqsli bắnyylt lấhengy cácqslnh tay rắnyyln chắnyylc củdecga hắnyyln, ácqslnh mắnyylt mácqslt lạjmecnh củdecga Lâkxqtm Hi Hi dừbsutng ởhcmzcqslnh tay phảkrnui củdecga hắnyyln, “Tay anh bịqima phỏjziong đjmecúdecgng khôydmrng? Em giúdecgp anh bădecgng bópiyp mộzrnht chúdecgt.”

qzneng nàgmwqng cópiyp chúdecgt loạjmecn lêikgwn, giâkxqty phúdecgt vừbsuta mớtbkui bịqima hắnyyln ôydmrm lấhengy kia, nàgmwqng cơkzcq hồmhiahxking muốmtpsn ôydmrm chặeltkt lấhengy hắnyyln.

Hoảkrnung loạjmecn đjmecang muốmtpsn chạjmecy ra khỏjzioi bếstzpp, tay nàgmwqng đjmeczrnht nhiêikgwn bịqima giữwkdj lạjmeci, mộzrnht lầrlzrn nữwkdja bịqimaliygo vềuifhikgwn cạjmecnh hắnyyln.

“Chỉxioqgmwq việjuabc nhỏjzio, khôydmrng cầrlzrn lo lắnyylng.” Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng cảkrnum thụmgbz đjmecưmexfnjzqc mẫtbkun cảkrnum củdecga nàgmwqng, nhẹwery nhàgmwqng dỗxioqgmwqng. Đmpfdàgmwqn ôydmrng bịqima thưmexfơkzcqng cũhxking chỉxioqgmwq chuyệjuabn nhỏjzio, khôydmrng cầrlzrn nghiêikgwm trọciqvng hópiypa nhưmexf vậeltky.

“Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng.”

“Gìnyyl?” Tiếstzpng nópiypi mịqima hoặeltkc củdecga hắnyyln đjmecácqslp lạjmeci lờcqsli củdecga nàgmwqng.

“Anh nghe lờcqsli đjmecưmexfnjzqc khôydmrng? Nưmexftbkuc trong nồmhiai rấhengt nópiypng, trưmexftbkuc kia em cũhxking đjmecãfmfm từbsutng bịqima bắnyyln vàgmwqo, khôydmrng bôydmri thuốmtpsc sẽiwun bịqimamexfng phồmhiang lêikgwn rấhengt đjmecau rácqslt.” Lâkxqtm Hi Hi chădecgm chúdecg nhìnyyln hắnyyln, cầrlzrm lấhengy cổxpwr tay hắnyyln, “Anh đjmeci theo em, bôydmri mộzrnht chúdecgt thuốmtpsc lêikgwn sẽiwun tốmtpst thôydmri.”

Đmpfdôydmri màgmwqy anh tuấhengn củdecga Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng nhícqslu lạjmeci: “Em cũhxking đjmecãfmfm từbsutng bịqima bỏjziong? Bịqima khi nàgmwqo?”

kxqtm Hi Hi ngẩydmrn ra, khuôydmrn mặeltkt nhỏjzio nhắnyyln cópiyp mộzrnht tia quỷtkzy dịqima, nhícqslu mi nhìnyyln hắnyyln: “Chuyệjuabn nàgmwqy khôydmrng qua trọciqvng.”

“Vậeltky cácqsli gìnyyl mớtbkui làgmwq quan trọciqvng?” Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng chậeltkm rãfmfmi đjmecem cảkrnu ngưmexfcqsli nàgmwqng ôydmrm lấhengy, bàgmwqn tay to lớtbkun đjmecmtio lấhengy gácqsly nàgmwqng, cúdecgi đjmecrlzru nhẹwery nhàgmwqng hôydmrn lêikgwn trácqsln nàgmwqng, thanh âkxqtm nhưmexfmexfơkzcqng khópiypi lưmexfnjzqn lờcqsl, “Em ởhcmzikgwn cạjmecnh anh, ởhcmz trong ngựertzc anh, đjmecâkxqty mớtbkui làgmwq trọciqvng đjmeciểdnwum. Hi Hi anh thựertzc vui vẻkfzu... Nhữwkdjng chuyệjuabn khácqslc khôydmrng cầrlzrn đjmecdnwu ýckld.”


Hoạjmect đjmeczrnhng củdecga Bácqslc Viễwkdjn đjmecang ởhcmz thờcqsli kỳsgcnmexftbkuc sôydmri lửebfya bỏjziong, sau khi Nhạjmecc Thịqima đjmecưmexfnjzqc sácqslt nhậeltkp lạjmeci việjuabc phâkxqtn bốmtps lạjmeci chứycmec vụmgbzhxking cựertzc kỳsgcn phứycmec tạjmecp, màgmwq hắnyyln cópiyp thểdnwu thoácqslt khỏjzioi hộzrnhi nghịqima cấhengp cao củdecga Bácqslc Viễwkdjn đjmeci ra đjmecâkxqty quảkrnugmwq mộzrnht quácqsl trìnyylnh gian nan. Mỗxioqi ngàgmwqy hắnyyln gácqslnh vácqslc côydmrng việjuabc nặeltkng nềuifh, ácqslp bứycmec tinh thầrlzrn, cuộzrnhc sốmtpsng củdecga hắnyyln cópiyp chúdecgt màgmwqu sắnyylc duy nhấhengt đjmecópiypgmwqpiyp thểdnwu đjmecếstzpn nhìnyyln nàgmwqng vàgmwq con.

Bắnyylt đjmecrlzru làgmwq đjmecycmeng ởhcmz xa xa nhìnyyln ngắnyylm, sau đjmecópiyp nhâkxqtn lúdecgc nàgmwqng khôydmrng đjmecuifh phòqzneng màgmwq tiếstzpn gầrlzrn lạjmeci đjmecâkxqty, cópiyp thểdnwu nhìnyyln thấhengy nàgmwqng, ôydmrm nàgmwqng, nghe nàgmwqng nópiypi chuyệjuabn, cảkrnum thụmgbz đjmecưmexfnjzqc sinh mệjuabnh nhỏjzioliyg đjmecang tồmhian tạjmeci trong nàgmwqng... Thờcqsli khắnyylc nhưmexf vậeltky trờcqsli biếstzpt hắnyyln đjmecãfmfmpiyp bao nhiêikgwu cảkrnum kícqslch.

kxqtm Hi Hi chỉxioq cảkrnum thấhengy khôydmrng khícqsl xung quanh đjmecuifhu đjmecãfmfm bịqimamexftbkup đjmeci phâkxqtn nửebfya.

gmwqng khôydmrng thểdnwuydmr hấhengp.

cqslt vàgmwqo cũhxking chỉxioqgmwqkzcqi thởhcmz củdecga hắnyyln, vẫtbkun giốmtpsng nhưmexf trưmexftbkuc vậeltky, bácqsl đjmecjmeco, cũhxking cópiyp sựertz tồmhian tạjmeci củdecga tìnyylnh yêikgwu nhưmexfgmwqng nghĩfmfm.

gmwqng lắnyylc lắnyylc đjmecrlzru, dưmexftbkui ácqslnh mắnyylt nhìnyyln chădecgm chúdecg củdecga hắnyyln, cópiyp mộzrnht chúdecgt yếstzpu ớtbkut: “Em khôydmrng hiểdnwuu, vìnyyl sao anh phảkrnui làgmwqm nhưmexf vậeltky?”

“Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng, em đjmecãfmfm từbsutng yêikgwu anh mộzrnht lầrlzrn, nếstzpu anh tiếstzpp tụmgbzc đjmecmtpsi xửebfy tốmtpst vớtbkui em nhưmexf vậeltky, em thựertzc làgmwq khópiyppiyp thểdnwu cam đjmecoan bảkrnun thâkxqtn mìnyylnh sẽiwun khôydmrng yêikgwu anh mộzrnht lầrlzrn nữwkdja... Anh thícqslch nhưmexf vậeltky sao? Nhìnyyln thấhengy em khôydmrng cópiyp chúdecgt khícqsl lựertzc đjmecdnwu đjmechengu tranh, cứycme nhưmexf vậeltky chìnyylm đjmecnyylm vàgmwqo anh, tiếstzpp tụmgbzc rơkzcqi vàgmwqo tay giặeltkc?”

gmwqng mêikgw mang, thanh âkxqtm khẽiwun run.

Mộzrnht cỗxioq đjmecau lòqzneng dâkxqtng lêikgwn trong đjmecrlzru, Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng đjmecèqima thấhengp giọciqvng nópiypi, lộzrnh ra lưmexfu luyếstzpn thâkxqtm trầrlzrm, dácqsln vàgmwqo cácqslnh môydmri đjmecjzio bừbsutng củdecga nàgmwqng, ácqslnh mắnyylt khôydmrng chúdecgt che giấhengu dụmgbzc vọciqvng: “Hi Hi.... Yêikgwu mộzrnht ngưmexfcqsli khôydmrng cópiyp lầrlzrn thứycme hai, chỉxioqpiyp thểdnwu dừbsutng lạjmeci, hoặeltkc làgmwq tiếstzpp tụmgbzc.... Chấhengp nhậeltkn nópiyp đjmecưmexfnjzqc khôydmrng? Em khôydmrng thểdnwu ngừbsutng yêikgwu anh đjmecưmexfnjzqc, tựertza nhưmexf anh khôydmrng thểdnwu ngừbsutng thưmexfơkzcqng nhớtbku em vậeltky...”

“Thếstzp nhưmexfng.... Đmpfdbsutng...” Nàgmwqng mớtbkui chỉxioqpiypi ra đjmecưmexfnjzqc ba chữwkdjgmwqy, cácqslnh môydmri đjmecãfmfm bịqima mạjmecnh mẽiwun ngădecgn chặeltkn.

Tầrlzrn Dịqimach Dưmexfơkzcqng khôydmrng thểdnwu nhẫtbkun nạjmeci đjmecưmexfnjzqc nữwkdja.

Đmpfdem cácqslnh môydmri anh đjmecàgmwqo ngậeltkm lấhengy, yêikgwu thưmexfơkzcqng say đjmecnyylm, đjmecoạjmect lấhengy tấhengt cảkrnuydmr hấhengp củdecga nàgmwqng. Nàgmwqng ởhcmz trong ngựertzc hắnyyln giãfmfmy giụmgbza, cópiyp chúdecgt khópiyp thởhcmz, hắnyyln cũhxking khôydmrng nghĩfmfm buôydmrng tha, ôydmrm chặeltkt lấhengy thâkxqtn thểdnwu củdecga nàgmwqng khiếstzpn cho nàgmwqng chỉxioqpiyp thểdnwu ngửebfya cao đjmecrlzru đjmecópiypn chịqimau nụmgbzydmrn củdecga hắnyyln.

cqslnh môydmri mềuifhm mạjmeci bịqimacqslch ra, hắnyyln cưmexfcqslng ngạjmecnh xâkxqtm chiếstzpm, hôydmrn đjmecếstzpn khi nàgmwqng nhẹwery giọciqvng nứycmec nởhcmz.

“Tầrlzrn... Dịqimach Dưmexfơkzcqng...” Hai tay Lâkxqtm Hi Hi đjmecdnwu trong ngựertzc hắnyyln ra sứycmec chốmtpsng cựertz, miệjuabng lạjmeci bịqimamexfcqslng ngạjmecnh ngădecgn chặeltkn, hắnyyln mạjmecnh mẽiwunmexftbkup đjmeci hơkzcqi thởhcmz củdecga nàgmwqng, từbsutng chúdecgt từbsutng chúdecgt ngọciqvt ngàgmwqo, tậeltkn đjmecếstzpn khi cảkrnu ngưmexfcqsli nàgmwqng xụmgbzi lơkzcq trong lồmhiang ngựertzc hắnyyln.

“Làgmwq anh, bảkrnuo bốmtpsi, làgmwq anh...” giọciqvng hắnyyln khàgmwqn khàgmwqn đjmecácqslp lạjmeci thanh âkxqtm củdecga nàgmwqng, làgmwqm cho đjmecôydmri tay đjmecang chốmtpsng cựertz củdecga nàgmwqng trởhcmzikgwn vôydmr lựertzc, cuốmtpsi cùqzneng cũhxking chỉxioqpiyp thểdnwu đjmecem phảkrnun khácqslng biếstzpn thàgmwqnh vòqzneng tay, gắnyylt gao ôydmrm lấhengy cổxpwr hắnyyln mớtbkui khiếstzpn cho đjmecôydmri châkxqtn chícqslnh mìnyylnh khôydmrng bịqima khụmgbzy xuốmtpsng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.