Tiểu Bạch Dương

Chương 46 :

    trước sau   
Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf đuuxqamuoy tay hắyhndn ra, “Đlvndãodjw bảimcfo khôpeiing màyoee, cậndwdu…” Đlvndang nắyhndm lấvxcpy tay Du Phong Thàyoeenh, đuuxqkiqat nhiêfejjn cậndwdu chạxfltm vàyoeeo mộkiqat nơsvysi ẩamuom ưpwumstmlt, cúodjwi đuuxqvelmu nhìeyfen, làyoeenxiqu, cậndwdu hốihzut hoảimcfng kécjojo tay ánxiqo Du Phong Thàyoeenh lêfejjn, thấvxcpy mánxiqu chảimcfy xuốihzung từcjoj bắyhndp tay, “Sao, sao lạxflti nhưpwum thếvrugyoeey?” Du Phong Thàyoeenh mặuqowc ánxiqo lôpeiing màyoeeu đuuxqen, hơsvysn nữrlyta trêfejjn đuuxqưpwumkeyxng lạxflti ítlkyt đuuxqèvxcpn, cậndwdu chẳnnjing hay biếvrugt hắyhndn bịiayy thưpwumơsvysng, bâlriry giờkeyx nghĩxhpy lạxflti, Du Phong Thàyoeenh chítlkynh làyoee ngưpwumkeyxi đuuxqãodjw cảimcfn đuuxqòamuon cho cậndwdu vàyoeeqptpy Anh hồkdkji lúodjwc nãodjwy.

Du Phong Thàyoeenh nhìeyfen, “Àxflt” mộkiqat tiếvrugng.

“Àxfltnxiqi quầvelmn cậndwdu ýbeov, cởndwdi ánxiqo cho tôpeiii nhìeyfen xem.” Cậndwdu cởndwdi ánxiqo củztmca Du Phong Thàyoeenh ra, phánxiqt hiệvxcpn cánxiqnh tay hắyhndn córatt mộkiqat vếvrugt thưpwumơsvysng do vỏuexp bia quẹaycwt, thấvxcpy vếvrugt thưpwumơsvysng khánxiqlriru, cậndwdu vộkiqai la lêfejjn: “Con mẹaycwratt cậndwdu còamuon đuuxqùqptpa đuuxqưpwumtegtc, bịiayy thưpwumơsvysng rồkdkji nèvxcp, theo tôpeiii đuuxqi bệvxcpnh việvxcpn mau.”

“Sao màyoee đuuxqi đuuxqưpwumtegtc, nhỡratt bịiayy tra ra thìeyfeyoeem sao bâlriry giờkeyx.” Du Phong Thàyoeenh chỉtlkyyoeeo cánxiqi hòamuom thuốihzuc mưpwumtegtn củztmca khánxiqch sạxfltn, “Khôpeiing nặuqowng lắyhndm đuuxqâlriru, tựeyfepeiii biếvrugt màyoee, bănxiqng lạxflti làyoee đuuxqưpwumtegtc.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf khôpeiing tin nhìeyfen hắyhndn, “Thậndwdt ưpwum? Liệvxcpu córattpwumu lạxflti di chứuqowng gìeyfe khôpeiing?”

“Khôpeiing biêfejj́t.” Du Phong Thàyoeenh cau màyoeey nóratti: “Vếvrugt thưpwumơsvysng cỡrattyoeey cùqptpng lắyhndm chỉtlky đuuxqebzz lạxflti sẹaycwo thôpeiii.”


Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfpwumng hòamuom thuốihzuc qua, “Cậndwdu cởndwdi ánxiqo sơsvys mi luôpeiin đuuxqi.”

Du Phong Thàyoeenh ngồkdkji ởndwd trêfejjn giưpwumkeyxng, dang tay, cưpwumkeyxi nhìeyfen Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, “Anh giúodjwp tôpeiii cởndwdi đuuxqi.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf “Hítlkyz-khàyoee-zzz” mộkiqat tiếvrugng, “Tay cậndwdu hồkdkji nãodjwy còamuon cửokcg đuuxqkiqang đuuxqưpwumtegtc màyoee.”

“Nếvrugu anh khôpeiing nhắyhndc tớstmli chuyệvxcpn nàyoeey thìeyfe tay tôpeiii còamuon xàyoeei đuuxqưpwumtegtc, bâlriry giờkeyx thìeyfe hếvrugt rồkdkji.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf liếvrugc mắyhndt, bưpwumstmlc đuuxqếvrugn cởndwdi núodjwt ánxiqo cho Du Phong Thàyoeenh, Du Phong Thàyoeenh khôpeiing mặuqowc gìeyfefejjn trong ánxiqo, mảimcfng ngựeyfec lớstmln trầvelmn trụqelki hiệvxcpn ra trưpwumstmlc mặuqowt Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf.

Du Phong Thàyoeenh dịiayyu dàyoeeng ôpeiim lấvxcpy eo Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, ngẩamuong đuuxqvelmu nhìeyfen cậndwdu, hơsvysi nheo mắyhndt lạxflti, “Khóratte miệvxcpng cũimcfa anh dítlkynh gìeyfe vậndwdy? Nhìeyfen khôpeiing giốihzung son môpeiii củztmca phụqelk nữrlyt.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf giậndwdt mìeyfenh lau khóratte miệvxcpng, khôpeiing biếvrugt do đuuxqâlriru màyoee cảimcfm thấvxcpy chộkiqat dạxflt, thốihzut lêfejjn, “Khôpeiing biếvrugt.”

Du Phong Thàyoeenh “hừcjoj” mộkiqat tiếvrugng, “Khôpeiing biếvrugt? Đlvndánxiqnh mộkiqat trậndwdn làyoeem anh mấvxcpt trítlky rồkdkji hửokcgm?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfyoeem bộkiqa khôpeiing nghe thấvxcpy, cẩamuon thậndwdn cởndwdi ánxiqo Du Phong Thàyoeenh ra, cầvelmm rưpwumtegtu sánxiqt trùqptpng miệvxcpng vếvrugt thưpwumơsvysng cho hắyhndn.

Du Phong Thàyoeenh hơsvysi nhítlkyu màyoeey, nhưpwumng vẫuuxqn cứuqowng đuuxqvelmu hỏuexpi: “Làyoeeimcf đuuxqàyoeen bàyoee kia sao? Ngoàyoeei hôpeiin ảimcf ta thìeyfe anh đuuxqãodjwyoeem gìeyfe?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lau sạxfltch mánxiqu chung quanh miệvxcpng vếvrugt thưpwumơsvysng, thấvxcpy cũimcfng khôpeiing nghiêfejjm trọbeovng mấvxcpy, song vẫuuxqn cầvelmn khâlriru lạxflti, “Cậndwdu mau đuuxqi bệvxcpnh việvxcpn khâlriru vếvrugt thưpwumơsvysng đuuxqi, đuuxqebzzlriru khôpeiing tốihzut đuuxqâlriru.”

Du Phong Thàyoeenh xoay mặuqowt cậndwdu qua, “Trảimcf lờkeyxi.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf bấvxcpt đuuxqyhndc dĩxhpy, do dựeyfe mộkiqat chúodjwt, ngưpwumtegtng ngịiayyu nóratti: “Chỉtlkypeiin mộkiqat cánxiqi thôpeiii, chưpwuma làyoeem gìeyfe khánxiqc.”


“Anh còamuon muốihzun làyoeem thứuqow khánxiqc nữrlyta?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf xấvxcpu hổqnmmratti: “Cậndwdu córatt thôpeiii đuuxqi khôpeiing, mau đuuxqi bệvxcpnh việvxcpn.”

“Khôpeiing đuuxqi.” Du Phong Thàyoeenh đuuxqamuoy cậndwdu ra, sắyhndc mặuqowt âlrirm trầvelmm.

“Tôpeiii bănxiqng vếvrugt thưpwumơsvysng cho cậndwdu trưpwumstmlc…”

“Khôpeiing cầvelmn anh lo, cúodjwt.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfimcfng hơsvysi nổqnmmi nórattng, “Lạxflti lêfejjn cơsvysn gìeyfe nữrlyta rồkdkji?”

Du Phong Thàyoeenh đuuxqánxiq mạxfltnh vàyoeeo hòamuom thuốihzuc, khôpeiing khánxiqch khítlky nói: “Cút ra ngoài.”

“Khôpeiing phảimcfi cậndwdu thuêfejj phòamuong nàyoeey cho chúodjwng ta sao?”

“Bâlriry giờkeyx thìeyfe khôpeiing phảimcfi nữrlyta.”

“Nhưpwumng bórattp tiềihzun tôpeiii làyoeem rớstmlt ởndwd quánxiqn bar rồkdkji, đuuxqêfejjm nay tôpeiii biếvrugt ngủztmcndwd đuuxqâlriru.”

Du Phong Thàyoeenh trừcjojng mắyhndt vớstmli cậndwdu.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfimcfng khôpeiing biếvrugt tạxflti sao mìeyfenh chộkiqat dạxflt, cậndwdu córattyoeem sai gìeyfe đuuxqâlriru chứuqow, nhưpwumng khi nhìeyfen vàyoeeo đuuxqôpeiii mắyhndt Du Phong Thàyoeenh, cậndwdu córatt cảimcfm giánxiqc mìeyfenh đuuxqãodjw phạxfltm phảimcfi việvxcpc gìeyfe đuuxqóratt lớstmln lắyhndm vậndwdy, thứuqow cảimcfm xúodjwc nàyoeey thậndwdt khóratt chịiayyu, cậndwdu bưpwumstmlc tớstmli, “Thôpeiii, tôpeiii bănxiqng bóratt cho cậndwdu trưpwumstmlc, ngàyoeey mai cậndwdu phảimcfi đuuxqi bệvxcpnh việvxcpn đuuxqóratt.”

Du Phong Thàyoeenh vẫuuxqn chỉtlky trừcjojng mắyhndt nhìeyfen hắyhndn, khôpeiing nóratti lờkeyxi nàyoeeo.


Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf thởndwdyoeei, cầvelmm bănxiqng gạxfltc quấvxcpn từcjojng lớstmlp lêfejjn cánxiqnh tay Du Phong Thàyoeenh, nhìeyfen mánxiqu chảimcfy ra, thấvxcpm vàyoeeo bănxiqng, cậndwdu lạxflti nhớstml đuuxqếvrugn cảimcfnh Du Phong Thàyoeenh đuuxquqowng chắyhndn đuuxqòamuon cho cảimcf bọbeovn, trong lòamuong hơsvysi xôpeiin xao, cậndwdu nhìeyfen Du Phong Thàyoeenh, nhỏuexp giọbeovng nóratti: “Tôpeiii cũimcfng đuuxqãodjw từcjoj chốihzui côpeii ta rồkdkji màyoee.”

“Nếvrugu tôpeiii khôpeiing ởndwd đuuxqóratt thìeyfe sao?”

“Tôpeiii cũimcfng sẽubmt từcjoj chốihzui thôpeiii.”

Du Phong Thàyoeenh nhìeyfen cậndwdu, “Thậndwdt khôpeiing?”

“Thậndwdt.”

Du Phong Thàyoeenh kécjojo đuuxqvelmu cậndwdu xuốihzung “Tạxflti sao?”

“Mịiayya, cậndwdu córatt thôpeiii đuuxqi khôpeiing.” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lạxflti nổqnmmi giậndwdn.

Du Phong Thàyoeenh cong khóratte miệvxcpng cưpwumkeyxi, “Córatt phảimcfi làyoeeeyfepeiii khôpeiing?”

“Làyoeeeyfe anh tôpeiii, tâlrirm trạxfltng củztmca anh ấvxcpy đuuxqang rấvxcpt tệvxcp, tôpeiii khôpeiing córatt hứuqowng làyoeem chuyệvxcpn đuuxqóratt.”

Du Phong Thàyoeenh nheo mắyhndt lạxflti.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf thậndwdt sựeyfe khôpeiing muốihzun vìeyfe vấvxcpn đuuxqihzuyoeey màyoeeodjwi nhau vớstmli Du Phong Thàyoeenh, “Đlvndưpwumtegtc rồkdkji đuuxqưpwumtegtc rồkdkji, cũimcfng córatt mộkiqat chúodjwt làyoeeeyfe cậndwdu.”

Du Phong Thàyoeenh kécjojo đuuxqvelmu cậndwdu xuốihzung thêfejjm chúodjwt nữrlyta, môpeiii hai ngưpwumkeyxi gầvelmn nhưpwumnxiqn lêfejjn nhau, “Anh biếvrugt nóratti chuyệvxcpn ghêfejj nhỉtlky?”

“Cậndwdu còamuon muốihzun sao nữrlyta?”


Du Phong Thàyoeenh nóratti khoánxiqc khôpeiing biếvrugt ngưpwumtegtng nói: “Tôpeiii giậndwdn rồkdkji, anh dỗlwhtpeiii đuuxqi.”

“Đlvndxflti ca àyoee, cậndwdu giậndwdn cánxiqi gìeyfe chứuqow hảimcf?”

Du Phong Thàyoeenh chạxfltm môpeiii mìeyfenh lêfejjn môpeiii cậndwdu, chợtegtt hắyhndn nhănxiqn màyoeey, vớstml lấvxcpy ánxiqo củztmca mìeyfenh chùqptpi miệvxcpng. ánxiqo sơsvys mi củztmca Du Phong Thàyoeenh làyoeem từcjoj vảimcfi denim khánxiqyoeey, chùqptpi lêfejjn chẳnnjing dễfuyv chịiayyu bao nhiêfejju, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf thấvxcpy vậndwdy huýbeovch hắyhndn mộkiqat cánxiqi, chợtegtt nghe Du Phong Thàyoeenh rêfejjn lêfejjn, cậndwdu hoảimcfng hốihzut nhìeyfen lạxflti, phánxiqt hiệvxcpn mìeyfenh chạxfltm trúodjwng cánxiqnh tay bịiayy thưpwumơsvysng củztmca Du hong Thàyoeenh. Cậndwdu lạxflti càyoeeng hoảimcfng sợtegt, “Cậndwdu córatt sao khôpeiing?”

Du Phong Thàyoeenh u oánxiqn màyoee trừcjojng mắyhndt vớstmli cậndwdu.

Bạxfltch Tâlrirn bịiayy thánxiqi đuuxqkiqa khánxiqc thưpwumkeyxng củztmca Du Phong Thàyoeenh làyoeem cho nghẹaycwn mộkiqat cụqelkc, trúodjwt bộkiqa quâlrirn trang đuuxqi, chẳnnjing hiểebzzu sao Du Phong Thàyoeenh lạxflti trởndwdfejjn cựeyfec kìeyfe khóratt chơsvysi, khôpeiing đuuxqúodjwng, Du Phong Thàyoeenh lúodjwc trưpwumstmlc cũimcfng làyoee thếvrugyoeey, chỉtlkyyoee khi ởndwd quâlrirn đuuxqkiqai, hiếvrugm khi hai ngưpwumkeyxi córatt khôpeiing gian riêfejjng, cho nêfejjn córatt khóratt chịiayyu cỡrattyoeeo cũimcfng nhịiayyn, hiêfejj̣n tại cảimcf hai ởndwdqptpng mộkiqat phòamuong, Du sánxiqt tinh đuuxqâlrirm ra vôpeiiqptpng ngang ngưpwumtegtc, cậndwdu đuuxqàyoeenh bấvxcpt đuuxqyhndc dĩxhpyratti: “Cậndwdu đuuxqcjojng córatt lộkiqan xộkiqan nữrlyta đuuxqưpwumtegtc khôpeiing.”

Du Phong Thàyoeenh nítlkyu lấvxcpy cổqnmm ánxiqo ậndwdu, “Dỗlwhtpeiii.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf dởndwd khórattc dởndwdpwumkeyxi, “Dỗlwht thếvrugyoeeo bâlriry giờkeyx?”

“Đlvndi rửokcga miệvxcpng cho sạxfltch trưpwumstmlc.”

“Tôpeiii rửokcga, tôpeiii rửokcga ngay đuuxqâlriry.” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf chạxflty vèvxcpo vàyoeeo phòamuong tắyhndm, lấvxcpy bàyoeen chảimcfi chàyoee hai cánxiqnh môpeiii đuuxqếvrugn khi đuuxquexp bừcjojng mớstmli thôpeiii. Xong cậndwdu quay ra cho hắyhndn xem, “Đlvndưpwumtegtc chưpwuma? Đlvndưpwuma thẻajmp phòamuong anh tôpeiii luôpeiin đuuxqi, tôpeiii qua kia ngủztmc.”

Du Phong Thàyoeenh nóratti: “Chưpwuma dỗlwht xong màyoee.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf quảimcf thựeyfec muốihzun giếvrugt ngưpwumkeyxi, “Cậndwdu còamuon muốihzun gìeyfe nữrlyta?”

“Lạxflti đuuxqâlriry.” Du Phong Thàyoeenh đuuxqưpwuma tay vềihzu phítlkya cậndwdu.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf đuuxqi tớstmli, Du Phong Thàyoeenh ôpeiim lấvxcpy eo cậndwdu, “Hôpeiin tôpeiii mộkiqat cánxiqi, đuuxqebzzpeiii kiểebzzm tra xem.”


Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfodjwi đuuxqvelmu nhìeyfen dánxiqng vẻajmppeii lạxflti củztmca Du Phong Thàyoeenh, cậndwdu cảimcfm thấvxcpy mìeyfenh nêfejjn bỏuexp đuuxqi thìeyfesvysn, thếvrug nhưpwumng chưpwuma chắyhndc Du Phong Thàyoeenh sẽubmt đuuxqkdkjng ýbeov cho cậndwdu ra khỏuexpi cửokcga, cho dùqptp hắyhndn đuuxqkdkjng ýbeov, chẳnnjing lẽubmt cậndwdu đuuxqi thậndwdt. Tuy khôpeiing muốihzun thừcjoja nhậndwdn, nhưpwumng mấvxcpy ngàyoeey nay cậndwdu córatt chúodjwt muốihzun Du Phong Thàyoeenh, cánxiqi “muốihzun” nàyoeey khôpeiing phảimcfi “nhớstml,” chỉtlkyyoee ngưpwumkeyxi mìeyfenh thưpwumkeyxng gặuqowp suốihzut tánxiqm thánxiqng, luôpeiin xuấvxcpt hiệvxcpn trong cuộkiqac sốihzung củztmca mìeyfenh, đuuxqkiqat nhiêfejjn vàyoeei ngàyoeey lạxflti khôpeiing gặuqowp nêfejjn cảimcfm thấvxcpy khôpeiing quen màyoee thôpeiii.

Từcjoj khi nàyoeeo Du Phong Thàyoeenh đuuxqãodjw trởndwd thàyoeenh cuộkiqac sốihzung củztmca cậndwdu, hay phảimcfi nóratti làyoee đuuxqãodjw trởndwd thàyoeenh mộkiqat phầvelmn nhỏuexp trong đuuxqóratt? Cậndwdu nhìeyfen vàyoeeo đuuxqôpeiii mắyhndt thâlrirm thúodjwy củztmca Du Phong Thàyoeenh, tựeyfea nhưpwum gặuqowp quỷpwum, dánxiqn môpeiii mìeyfenh lêfejjn đuuxqôpeiii môpeiii mềihzum mạxflti ấvxcpy.

Du Phong Thàyoeenh hécjoj miệvxcpng, ngậndwdm lấvxcpy môpeiii dưpwumstmli củztmca cậndwdu, múodjwt mánxiqt thỏuexpa thêfejj, đuuxqvelmu lưpwumratti chạxfltm lêfejjn lợtegti, đuuxqimcfo qua hàyoeem rănxiqng bórattng loánxiqng củztmca cậndwdu, cuốihzui cùqptpng quấvxcpn lấvxcpy đuuxqvelmu lưpwumratti, tậndwdn tìeyfenh liếvrugm lánxiqp, hôpeiin.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf bấvxcpt giánxiqc ôpeiim lấvxcpy gưpwumơsvysng mặuqowt Du Phong Thàyoeenh, nhàyoeeo nặuqown đuuxqôpeiii môpeiii hắyhndn, hai ngưpwumkeyxi trao đuuxqqnmmi hơsvysi thởndwdyoeepwumstmlc bọbeovt, hưpwumơsvysng vịiayy thâlrirn thuộkiqac củztmca đuuxqihzui phưpwumơsvysng khiếvrugn đuuxqxflti nãodjwo cảimcf hai hơsvysi vánxiqng vấvxcpt. Tay Du Phong Thàyoeenh đuuxquqowt trêfejjn lưpwumng Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf bấvxcpt giánxiqc siếvrugt chặuqowt, hắyhndn gồkdkjng ngưpwumkeyxi, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf chỉtlky thấvxcpy hoa mắyhndt, nhoánxiqng cánxiqi đuuxqãodjw bịiayy hắyhndn đuuxqèvxcp trêfejjn giưpwumkeyxng. Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf chưpwuma kịiayyp thốihzut lêfejjn, đuuxqôpeiii môpeiii nhưpwum lửokcga nórattng lạxflti đuuxqếvrugn gầvelmn, chặuqown mấvxcpt câlriru nóratti trong miệvxcpng cậndwdu.

Tay Du Phong Thàyoeenh càyoeen rỡratt nắyhndm lấvxcpy bảimcfo bốihzui củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf qua lớstmlp quầvelmn jean, do vảimcfi jean khánxiqyoeey, hắyhndn cầvelmm thậndwdt chặuqowt, mưpwumtegtn bàyoeen tay xoa ởndwd phítlkya trêfejjn, chỉtlky nhưpwum vậndwdy thôpeiii, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf đuuxqãodjwratt phảimcfn ứuqowng.

“Du Phong Thàyoeenh, chúodjwng ta đuuxqcjojng…”,

“Đlvndcjojng cánxiqi gìeyfe, bâlriry giờkeyx mớstmli nóratti đuuxqãodjw muộkiqan rồkdkji.” Du Phong Thàyoeenh khẽubmt cắyhndn môpeiii cậndwdu, thuầvelmn thụqelkc kécjojo khóratta quầvelmn cậndwdu xuốihzung, bàyoeen tay lớstmln thòamuoyoeeo trong thánxiqm thítlkynh, cuốihzui cùqptpng mòamuo đuuxqếvrugn thứuqowrattng hầvelmm hậndwdp kia, “Lầvelmn cuốihzui tôpeiii chạxfltm vàyoeeo nơsvysi nàyoeey, hẳnnjin làyoeesvysn mộkiqat thánxiqng trưpwumstmlc nhỉtlky? Trong khoảimcfng thờkeyxi gian nàyoeey anh córatt thủztmclrirm khôpeiing?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf la lớstmln, “Khôpeiing, khôpeiing córatt.”

“Lạxflti xạxflto rồkdkji. Anh córatt nửokcga đuuxqêfejjm trùqptpm chănxiqn, “đuuxqánxiqnh mánxiqy bay” nhưpwumodjwc ởndwd trạxflti tâlrirn binh khôpeiing? Hửokcgm?”

“Khôpeiing córatt…”

“Tạxflti sao?” Du Phong Thàyoeenh vừcjoja khẽubmt cắyhndn cổqnmm cậndwdu, vừcjoja xoa nhẹaycw dụqelkc vọbeovng củztmca cậndwdu.

“Bậndwdn, mịiayya nórattpeiii bậndwdn lắyhndm.”

Du Phong Thàyoeenh hừcjoj nhẹaycw mộkiqat tiếvrugng, “Bậndwdn ưpwum? 10 phúodjwt “đuuxqánxiqnh mánxiqy bay” cũimcfng khôpeiing córatt?”

“Cậndwdu 10 phúodjwt thìeyferatt, cảimcf nhàyoee cậndwdu mớstmli 10 phúodjwt… Ázkje…” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf khẽubmtfejju mộkiqat tiếvrugng, cậndwdu bịiayy Du Phong thàyoeenh ánxiqc ýbeovrattp mạxfltnh, kítlkych thítlkych đuuxqếvrugn đuuxqkiqa khóratte mắyhndt chảimcfy nưpwumstmlc.

“Tôpeiii màyoee 10 phúodjwt?” Du Phong Thàyoeenh cưpwumkeyxi nhẹaycw, “Mỗlwhti lầvelmn vìeyfe phốihzui hợtegtp vớstmli anh nêfejjn tôpeiii mớstmli bắyhndn sớstmlm, anh córatt muốihzun thửokcg xem tôpeiii kécjojo dàyoeei đuuxqưpwumtegtc bao lâlriru khôpeiing?”

“Khôpeiing muốihzun.” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf đuuxquexp bừcjojng mặuqowt, thâlrirn thểebzz khôpeiing tựeyfe giánxiqc bắyhndt đuuxqvelmu uốihzun écjojo, Du Phong Thàyoeenh rấvxcpt biếvrugt cánxiqch làyoeem thếvrugyoeeo đuuxqebzz trêfejju chọbeovc cậndwdu, chỉtlky ngórattn tay thôpeiii cũimcfng đuuxqãodjw đuuxqztmcyoeem cậndwdu bạxflti trậndwdn.

“Nóratti thậndwdt đuuxqi, rốihzut cuộkiqac vìeyfe sao anh khôpeiing thủztmclrirm? Làyoee bởndwdi vìeyfe tựeyfeeyfenh sờkeyx khóratt chịiayyu ưpwum?” Du Phong Thàyoeenh mậndwdp mờkeyxratti nhỏuexp, “Hay làyoee do tôpeiii xoa sưpwumstmlng hơsvysn?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf cắyhndn rănxiqng nóratti: “Nóratti nhảimcfm, đuuxqưpwumơsvysng nhiêfejjn làyoee ngưpwumkeyxi khánxiqc xoa sưpwumstmlng hơsvysn.”

“‘Ngưpwumkeyxi khánxiqc’ làyoee chỉtlkypeiii phảimcfi khôpeiing?”

“Đlvndâlriru nhấvxcpt đuuxqiayynh làyoee… Cậndwdu cậndwdu cậndwdu! Đlvndkdkj chếvrugt tiệvxcpt, mịiayya nóratt sao cậndwdu bórattp mạxfltnh vậndwdy…” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf kẹaycwp chặuqowt hai châlrirn, dụqelkc vọbeovng nhưpwumpwumstmlc lũimcf đuuxqqnmm dồkdkjn vềihzu phítlkya thâlrirn dưpwumstmli, bởndwdi vìeyfe trậndwdn ấvxcpu đuuxqimcf vừcjoja nãodjwy màyoee cậndwdu đuuxqãodjw tỉtlkynh rưpwumtegtu kha khánxiq, nhưpwumng bâlriry giờkeyx cảimcfm thấvxcpy đuuxqvelmu órattc còamuon lèvxcpm nhèvxcpm hơsvysn lúodjwc trưpwumstmlc nữrlyta.

Du Phong Thàyoeenh nhanh nhẹaycwn lộkiqat quầvelmn ánxiqo củztmca cậndwdu ra, nhữrlytng cánxiqi hôpeiin rơsvysi xuốihzung nhưpwumpwuma trêfejjn ngưpwumc, bảimcfo bốihzui củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfpwumơsvysng trong tay hắyhndn, mănxiq̣c hắyhndn đuuxqiềihzuu khiểebzzn.

Hai ngưpwumkeyxi từcjoj sau cánxiqi đuuxqêfejjm trêfejjn thịiayy trấvxcpn đuuxqãodjw chưpwuma từcjojng thâlrirn thiếvrugt nhưpwum vậndwdy,  rấvxcpt khóratt khi ởndwd quâlrirn đuuxqkiqai màyoee cảimcf hai đuuxqưpwumtegtc ởndwd riêfejjng vớstmli nhau, cho dùqptp trốihzun ởndwdsvysi vắyhndng ngưpwumkeyxi, giữrlyta rừcjojng câlriry, cũimcfng khôpeiing lúodjwc nàyoeeo làyoee khôpeiing thấvxcpp thỏuexpm, sợtegt bịiayy ngưpwumkeyxi khánxiqc phánxiqt hiệvxcpn, hơsvysn nữrlyta còamuon phảimcfi chịiayyu lạxfltnh, mỗlwhti lầvelmn chỉtlkyyoeem qua loa, quảimcf thậndwdt gian gian hơsvysn cảimcffejju đuuxqưpwumơsvysng vụqelkng trộkiqam, làyoeem gìeyferattsvysi nàyoeeo ấvxcpm ánxiqp cho cảimcf hai “tậndwdn tìeyfenh,” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf bỗlwhtng dưpwumng cảimcfm thấvxcpy lâlrirng lâlrirng, chung quy nhữrlytng việvxcpc khôpeiing thểebzzpwumndwdng thụqelk khi ởndwd quâlrirn đuuxqkiqai giờkeyxratt thểebzz đuuxqưpwumtegtc bùqptp lạxflti rồkdkji.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfnxiqn cứuqowyoeeo tưpwumpwumndwdng “ănxiqn màyoee khôpeiing trảimcf lễfuyv thìeyfe khôpeiing hay,” cũimcfng vuốihzut ve cơsvys thểebzz Du Phong Thàyoeenh, tay liêfejjn tụqelkc trưpwumtegtt xuốihzung, cuốihzui cùqptpng bòamuoyoeeo trong quầvelmn hắyhndn, xoa lấvxcpy thứuqow to lớstmln, hai ngưpwumkeyxi nhiệvxcpt tìeyfenh nhưpwum lửokcga giúodjwp nhau “vuốihzut trụqelk,” chỉtlkyyoeeodjwc nàyoeey Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfratt đuuxqiềihzuu cốihzu kỵbkfs, khôpeiing ngừcjojng lo lắyhndng hỏuexpi: “Cánxiqnh tay củztmca cậndwdu sẽubmt khôpeiing sao chứuqow?”

Hỏuexpi đuuxqưpwumtegtc hai lầvelmn thìeyfe Du Phong Thàyoeenh thấvxcpy phiềihzun, nóratti “Câlrirm miệvxcpng, đuuxqcjojng làyoeem tôpeiii mấvxcpt hứuqowng.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf khẽubmt hừcjoj mộkiqat tiếvrugng, cắyhndn trảimcf lạxflti cằtegtm Du Phong Thàyoeenh, Du Phong Thàyoeenh kềihzupeiii lạxflti, hai ngưpwumkeyxi lạxflti hôpeiin lấvxcpy hôpeiin đuuxqebzz.

odjwc nàyoeey quầvelmn ánxiqo trêfejjn ngưpwumkeyxi cảimcf hai đuuxqãodjw gầvelmn cởndwdi hếvrugt, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf uốihzung rưpwumtegtu, lạxflti đuuxqánxiqnh nhau, tinh thầvelmn vốihzun đuuxqang phấvxcpn khởndwdi giờkeyx đuuxqãodjwvxcpm nhèvxcpm, bầvelmu khôpeiing khítlkyyoeeng thêfejjm hừcjojng hựeyfec, Du Phong Thàyoeenh khôpeiing ngừcjojng hôpeiin lêfejjn mặuqowt, cổqnmm, ngựeyfec cậndwdu, chơsvysi đuuxqùqptpa dụqelkc vọbeovng củztmca cậndwdu, rõuqowyoeeng đuuxqang làyoeem tiềihzun hítlky, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf cảimcfm giánxiqc tìeyfenh hìeyfenh sắyhndp khôpeiing thểebzz kiểebzzm soánxiqt đuuxqưpwumtegtc nữrlyta, lýbeov trítlky bảimcfo cậndwdu phảimcfi dừcjojng lạxflti ngay, song cậndwdu khôpeiing nỡratt buôpeiing bỏuexp cảimcfm giánxiqc sung sưpwumstmlng nàyoeey, nhữrlytng lầvelmn hai ngưpwumkeyxi “yêfejju đuuxqưpwumơsvysng vụqelkng trộkiqam” ởndwd cửokcga sau phòamuong ănxiqn, giữrlyta rừcjojng, górattc nhỏuexp trong sâlrirn tậndwdp, khi ấvxcpy mong muốihzun lớstmln nhấvxcpt củztmca cảimcf hai làyoeeratt mộkiqat cănxiqn phòamuong bítlky mậndwdt, thêfejjm chiếvrugc giưpwumkeyxng nữrlyta càyoeeng tốihzut, hôpeiim nay thứuqoweyfeimcfng córatt, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf thậndwdt sựeyfe khôpeiing nỡratt phánxiq hủztmcy khoảimcfnh khắyhndc xa xỉtlkyyoeey.

Du Phong Thàyoeenh đuuxqkiqat nhiêfejjn lậndwdt Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lạxflti, nhữrlytng cánxiqi hôpeiin nórattng hổqnmmi trúodjwt xuốihzung tấvxcpm lưpwumng trầvelmn củztmca cậndwdu, hắyhndn vừcjoja vỗlwht vềihzu dụqelkc vọbeovng củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, vừcjoja thòamuo tay lấvxcpy gel bôpeiii trơsvysn đuuxquqowt trêfejjn tủztmc đuuxqvelmu giưpwumkeyxng.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf khi ấvxcpy đuuxqang chôpeiin mặuqowt trong chănxiqn nêfejjn khôpeiing nhìeyfen thấvxcpy, cậndwdu chỉtlky cảimcfm thấvxcpy đuuxqkiqang tánxiqc củztmca Du Phong Thàyoeenh chợtegtt dừcjojng lạxflti, đuuxqiayynh bụqelkng ngồkdkji dậndwdy thìeyfe cảimcfm thấvxcpy môpeiing mìeyfenh dítlkynh thứuqoweyfe đuuxqórattyoeenh lạxfltnh, cậndwdu giậndwdt mìeyfenh hoảimcfng hốihzut, tórattm lấvxcpy tay Du Phong Thàyoeenh đuuxqang lầvelmn mòamuo đuuxqếvrugn chỗlwht kia, cậndwdu quay đuuxqvelmu nhìeyfen hắyhndn, run giọbeovng nóratti: “Cậndwdu làyoeem cánxiqi gìeyfe vậndwdy?”

Du Phong Thàyoeenh bậndwdt cưpwumkeyxi, “Anh thấvxcpy tôpeiii đuuxqang làyoeem gìeyfe?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf nhậndwdn ra đuuxqiềihzuu gìeyfe đuuxqóratt, lậndwdp tứuqowc giãodjwy dụqelka muốihzun ngồkdkji dậndwdy, “Khôpeiing đuuxqưpwumtegtc, tôpeiii khôpeiing làyoeem…”

Du Phong Thàyoeenh đuuxqèvxcp cậndwdu vềihzu trêfejjn giưpwumkeyxng, thấvxcpp giọbeovng nóratti: “Anh khôpeiing làyoeem, tôpeiii làyoeem.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfcjojt lớstmln: “Đlvndcjojng, Du Phong Thàyoeenh, khôpeiing đuuxqưpwumtegtc!”

Du Phong Thàyoeenh khôpeiing muốihzun lôpeiii thôpeiii vớstmli cậndwdu, tay hắyhndn nắyhndm lấvxcpy títlkynh khítlky cậndwdu, xoa nhẹaycw, cơsvys thểebzz Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lậndwdp tứuqowc mềihzum oặuqowt hếvrugt nửokcga, ngãodjw lạxflti trêfejjn giưpwumkeyxng. Cậndwdu giãodjwy dụqelka muốihzun đuuxquqowng lêfejjn, lạxflti bịiayy Du Phong Thanh nắyhndm thứuqow đuuxqóratt, lựeyfec bấvxcpt tòamuong tâlrirm, cậndwdu chỉtlkyratt thểebzz bấvxcpu lấvxcpy cánxiqnh tay hắyhndn, muốihzun đuuxqamuoy tay hắyhndn ra, thếvrug nhưpwumng ngórattn tay Du Phong Thanh gãodjwi mạxfltnh đuuxqvelmu đuuxqtlkynh, đuuxqùqptpa nghịiayych hai túodjwi, khiếvrugn cảimcf ngưpwumkeyxi cậndwdu run rẩamuoy khôpeiing thôpeiii.

“Đlvndcjojng…” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf thởndwd dốihzuc, cảimcf ngưpwumkeyxi khóratt nhịiayyn, nhưpwumng cậndwdu khôpeiing muốihzun tiếvrugp tụqelkc nữrlyta, cậndwdu khôpeiing muốihzun bịiayy “thưpwumtegtng” đuuxqâlriru!

Du Phong Thàyoeenh cưpwumratti trêfejjn ngưpwumkeyxi cậndwdu, écjojp cậndwdu đuuxqếvrugn nỗlwhti khôpeiing thểebzz đuuxqkiqang đuuxqndwdy, mộkiqat tay chơsvysi đuuxqùqptpa títlkynh khítlky củztmca cậndwdu, tay kia quệvxcpt lấvxcpy dịiayych trơsvysn, tiếvrugn vàyoeeo khe hởndwd

“A..a… Đlvndcjojng màyoee!” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf xấvxcpu hổqnmm nhưpwum sắyhndp bịiayy thiêfejju chánxiqy, Du Phong Thàyoeenh đuuxqang đuuxqúodjwt ngórattn tay vàyoeeo chỗlwht đuuxqóratt củztmca cậndwdu, fuuuuuuuck, khôpeiing thểebzz tin đuuxqưpwumtegtc! Cậndwdu bấvxcpt chấvxcpp màyoee la làyoeeng giãodjwy dụqelka.

“Mẹaycwratt.” Hạxflt thâlrirn Du Phong Thàyoeenh sưpwumng to đuuxqếvrugn khóratt chịiayyu, ởndwd quâlrirn đuuxqkiqai quánxiqlriru, hắyhndn chỉtlkyratt thểebzz sờkeyxyoeei cánxiqi đuuxqratt thèvxcpm, nàyoeeo córatt đuuxqưpwumtegtc thỏuexpa mãodjwn cho đuuxqztmc, lúodjwc nàyoeey đuuxqâlriry hắyhndn khôpeiing córatt ýbeov đuuxqiayynh buôpeiing tha cho Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, hắyhndn muốihzun biếvrugn cậndwdu thàyoeenh vậndwdt sởndwd hữrlytu củztmca mìeyfenh. Hắyhndn cởndwdi ánxiqo sơsvys mi ra, tróratti hai cánxiqnh tay củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfndwd đuuxqtlkynh đuuxqvelmu.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfodjwc nàyoeey cựeyfec kìeyfe hốihzui hậndwdn bảimcfn thâlrirn ban đuuxqvelmu khôpeiing chịiayyu chănxiqm chỉtlky tậndwdp luyệvxcpn, bâlriry giờkeyx thìeyfe gặuqowp bánxiqo ứuqowng rôpeiìi, bịiayy ngưpwumkeyxi ta tróratti khôpeiing cụqelkc cựeyfea đuuxqưpwumtegtc gìeyfe, lạxflti còamuon sắyhndp bịiayy “thưpwumtegtng”! Cậndwdu hécjojt lớstmln: “Du Phong Thàyoeenh, con mẹaycwratt cậndwdu màyoeenxiqm làyoeem, tôpeiii sẽubmt khôpeiing tha cho cậndwdu đuuxqâlriru!”

Du Phong Thàyoeenh nởndwd nụqelkpwumkeyxi quỷpwum quyệvxcpt, “Đlvndưpwumơsvysng nhiêfejjn làyoee khôpeiing tha rồkdkji, vẫuuxqn còamuon sớstmlm màyoee.” Nóratti xong, hắyhndn cốihzu ýbeov chọbeovt câlriry gậndwdy vừcjoja cứuqowng vừcjoja nórattng củztmca mìeyfenh vàyoeeo môpeiing Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf giậndwdt bắyhndn ngưpwumkeyxi, sợtegtodjwi khôpeiing nóratti ra lờkeyxi.

Du Phong Thàyoeenh lậndwdt ngưpwumkeyxi cậndwdu lạxflti, đuuxqebzz cậndwdu nhìeyfen hắyhndn.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf hai mắyhndt đuuxquuxqm lệvxcp nhìeyfen Du Phong Thàyoeenh, “Đlvndxflti ca, đuuxqcjojng giỡrattn vớstmli tôpeiii nữrlyta màyoee, tôpeiii, tôpeiii thậndwdt sựeyfe…”

Du Phong Thàyoeenh gõuqowuqowlriry gậndwdy đuuxqang dựeyfeng đuuxquqowng củztmca cậndwdu, “Tôpeiii đuuxqang giỡrattn ưpwum? Chẳnnjing lẽubmt anh cho rằtegtng tôpeiii chỉtlky cầvelmn sờkeyxyoeei cánxiqi làyoee thỏuexpa mãodjwn rồkdkji?” Hắyhndn cúodjwi xuốihzung, nóratti khẽubmt: “Nhưpwumng tôpeiii nhịiayyn lâlriru lắyhndm rồkdkji, anh sưpwumstmlng đuuxqãodjw nhiềihzuu, giờkeyx đuuxqếvrugn phiêfejjn tôpeiii.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfamuon muốihzun vớstmlt vánxiqt thêfejjm chúodjwt gìeyfe đuuxqóratt, khórattc nóratti: “Lầvelmn đuuxqóratt cậndwdu chưpwuma bắyhndn, hai ta huềihzu nhau màyoee!”

Du Phong Thàyoeenh nởndwd nụqelkpwumkeyxi, “Tiêfejju chuẩamuon sưpwumstmlng củztmca tôpeiii vớstmli anh, kécjojm xa.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfamuon muốihzun nóratti gìeyfe nữrlyta, Du Phong Thàyoeenh đuuxqãodjwodjwi ngưpwumkeyxi xuốihzung, hánxiq mồkdkjm ngậndwdm lấvxcpy thằtegtng em củztmca cậndwdu, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf cứuqowng cảimcf ngưpwumkeyxi, lờkeyxi ra đuuxqếvrugn miệvxcpng đuuxqihzuu bịiayy nuốihzut ngưpwumtegtc vàyoeeo trong.

Du Phong Thàyoeenh hàyoeem hồkdkj nói: “Trưpwumstmlc hếvrugt cho anh sưpwumstmlng mộkiqat lánxiqt.”

“A… A…” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf khẽubmt thởndwd gấvxcpp mộkiqat tiếvrugng, mánxiqu trong ngưpwumkeyxi đuuxqihzuu đuuxqqnmm dồkdkjn vềihzu chỗlwht bụqelkng dưpwumstmli, títlkynh khítlky đuuxqưpwumtegtc khoang miệvxcpng ấvxcpm ánxiqp bao ấvxcpy, khoánxiqi cảimcfm dâlrirng tràyoeeo khiếvrugn cậndwdu khôpeiing thểebzz kiểebzzm soánxiqt nổqnmmi bảimcfn thâlrirn mìeyfenh.

Du Phong Thàyoeenh lấvxcpy mộkiqat cánxiqi gốihzui đuuxqvelmu, lórattt dưpwumstmli eo Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, vừcjoja phun ra nuốihzut vàyoeeo títlkynh khítlky củztmca cậndwdu, vừcjoja banh đuuxqùqptpi cậndwdu ra, ngórattn tay mưpwumtegtn dịiayych trơsvysn, từcjoj từcjoj chui vàyoeeo cửokcga đuuxqkiqang kítlkyn nhưpwumpwumng.

Thâlrirn thểebzz Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf run lêfejjn, trong cơsvysn thoảimcfi mánxiqi bỗlwhtng cảimcfm thấvxcpy thứuqoweyfe đuuxqâlrirm vàyoeeo đuuxqtegtng sau, cảimcfm giánxiqc kỳadys lạxfltlrirng lêfejjn rõuqow rệvxcpt, da đuuxqvelmu cậndwdu run bầvelmn bậndwdt, càyoeeng ra sứuqowc giãodjwy dụqelka.

Du Phong Thàyoeenh đuuxqèvxcp eo cậndwdu, chặuqown cảimcf châlrirn lạxflti, vừcjoja liếvrugm lánxiqp thâlrirn thểebzz cậndwdu, vừcjoja dùqptpng ngórattn tay mởndwd rộkiqang cửokcga đuuxqkiqang bítlky mậndwdt nọbeov, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf cảimcfm thấvxcpy trong ngưpwumkeyxi nhưpwumratt hai thứuqowrattng lạxfltnh đuuxqan xen, chẳnnjing tránxiqch Du Phong Thàyoeenh lạxflti chu đuuxqánxiqo đuuxqếvrugn thếvrug, hóratta ra làyoeeeyfe phâlrirn tánxiqn sựeyfe tậndwdp trung củztmca cậndwdu! Cậndwdu bịiayy hắyhndn liếvrugm đuuxqếvrugn toàyoeen thâlrirn nhũimcfn ra, tay châlrirn cũimcfng bịiayy tróratti, khôpeiing thểebzz phảimcfn khánxiqng, chỉtlkyratt thểebzz mặuqowc cho Du Phong Thàyoeenh đuuxqúodjwt thêfejjm ngórattn tay thứuqow hai, rồkdkji thứuqow ba, đuuxqtegti đuuxqếvrugn khi ba ngórattn tay đuuxqãodjwyoeeo hẳnnjin, cậndwdu cũimcfng từcjoj trong thứuqow khoánxiqi cảimcfm kỳadys lạxfltyoeey màyoeefejjn đuuxqtlkynh.

Du Phong Thàyoeenh nécjoj khôpeiing kịiayyp, khóratte miệvxcpng đuuxqihzuu dítlkynh đuuxqvelmy dịiayych thểebzz củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, hắyhndn phun ra nốihzut tinh dịiayych trong miệvxcpng, lau mồkdkjm, cưpwumkeyxi xấvxcpu nóratti: “Đlvnduqowc quánxiq, bâlriry giờkeyxpeiii tin anh khôpeiing hềihzu thủztmclrirm rồkdkji.”

Sau khi xuấvxcpt tinh xong, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfsvysi vàyoeeo trạxfltng thánxiqi mấvxcpt hồkdkjn trong giâlriry lánxiqt, cậndwdu mêfejj mang nhìeyfen Du Phong Thàyoeenh, lẩamuom bẩamuom nóratti: “Đlvndcjojng…”

Du Phong Thàyoeenh lạxflti kiêfejjn quyếvrugt tánxiqch châlrirn cậndwdu, rúodjwt ngórattn tay ưpwumstmlt sũimcfng ra trong tiểebzzu huyệvxcpt hơsvysi mởndwd, nâlrirng títlkynh khítlky củztmca mìeyfenh, đuuxquqowt ởndwd cửokcga đuuxqkiqang.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lấvxcpy lạxflti tinh thầvelmn, cong cổqnmm nhìeyfen thứuqow đuuxqkdkj vậndwdt đuuxqánxiqng sợtegt giữrlyta hai châlrirn Du Phong Thàyoeenh, tứuqowc khắyhndc giãodjwy mạxfltnh, “Bàyoee mẹaycwratt Du Phong Thàyoeenh, cậndwdu màyoeenxiqm, ôpeiing đuuxqâlriry liềihzuu mạxfltng vớstmli cậndwdu!” Vậndwdt kia cậndwdu đuuxqãodjw sờkeyx biếvrugt bao nhiêfejju lầvelmn nêfejjn rấvxcpt rõuqow “đuuxqkiqa khủztmcng” củztmca nóratt, nghĩxhpy đuuxqếvrugn việvxcpc thứuqow đuuxqkdkj vậndwdt to lớstmln nàyoeey sắyhndp cắyhndm vàyoeeo môpeiing mìeyfenh, cậndwdu muốihzun đuuxqfejjn lêfejjn mấvxcpt.

Du Phong Thàyoeenh nắyhndm lấvxcpy cằtegtm cậndwdu, cưpwumkeyxi nhạxfltt nóratti: “Nhìeyfen cho rõuqow, ngưpwumkeyxi đuuxqàyoeen ôpeiing đuuxqvelmu tiêfejjn củztmca anh làyoee ai.” Nóratti xong, hắyhndn thúodjwc mạxfltnh, côpeiin th*t to dàyoeei chui vàyoeeo mậndwdt huyệvxcpt mềihzum mạxflti củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf.

“A a –” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf đuuxqau đuuxqếvrugn nỗlwhti hécjojt to mộkiqat tiếvrugng, lúodjwc ấvxcpy trong đuuxqvelmu cậndwdu chỉtlky nghĩxhpy mộkiqat câlriru: vàyoeeooooo rồkdkji, vàyoeeo thậndwdt rồkdkji!

Du Phong Thàyoeenh bịiayy cậndwdu kẹaycwp màyoee đuuxqau, hắyhndn vỗlwht nhẹaycwfejjn môpeiing Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, “Thảimcf lỏuexpng mộkiqat chúodjwt.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf mắyhndng to: “Thảimcfpeiii ra! Mánxiq ơsvysi đuuxqau quánxiq! Thảimcf ra!”

Du Phong Thàyoeenh thởndwd dốihzuc nóratti: “Anh đuuxqcjojng phánxiq hỏuexpng bầvelmu khôpeiing khítlky đuuxqưpwumtegtc khôpeiing, dùqptpeyfeimcfng làyoee lầvelmn đuuxqvelmu củztmca anh.”

“Cúodjwt! Ázkje ánxiq đuuxqau…” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf cắyhndn chặuqowt rănxiqng, gâlrirn xanh trêfejjn tránxiqn nổqnmmi lêfejjn, hai tai đuuxquexp hồkdkjng.

Du Phong Thàyoeenh nhẹaycw nhàyoeeng rúodjwt ra đuuxqâlrirm vàyoeeo, đuuxqtegti đuuxqếvrugn khi cửokcga đuuxqkiqang thítlkych ứuqowng vớstmli kítlkych thưpwumstmlc củztmca hắyhndn, mớstmli tiếvrugp tụqelkc thúodjwc vàyoeeo, côpeiin th*t tiếvrugn quâlrirn thầvelmn tốihzuc, lầvelmn nàyoeey vàyoeeo hơsvysn phâlrirn nửokcga.

Da đuuxqvelmu Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf muốihzun nổqnmm tung. Cậndwdu chỉtlky biếvrugt đuuxqkeyxi trai củztmca cậndwdu hôpeiim nay đuuxqãodjw tan tàyoeenh rồkdkji, cậndwdu bịiayy mộkiqat thằtegtng đuuxqàyoeen ôpeiing “thưpwumtegtng,” bịiayy “thằtegtng em” củztmca hắyhndn cắyhndm vàyoeeo môpeiing, BỊjipg DU PHONG THÀxfltNH CHỊjipgCH! Vớstmli tưpwumnxiqch làyoee mộkiqat thẳnnjing nam, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf cảimcfm thấvxcpy thếvrug giớstmli củztmca mìeyfenh đuuxqãodjw hoàyoeen toàyoeen sụqelkp đuuxqqnmm.

Du Phong Thàyoeenh thấvxcpp giọbeovng nóratti: “Thảimcf lỏuexpng mộkiqat chúodjwt, nhưpwum vầvelmy hai ta đuuxqihzuu khóratt chịiayyu.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf chửokcgi ầvelmm lêfejjn, “Con mẹaycwratt cậndwdu nóratti tôpeiii nghe thếvrugyoeeo làyoee thảimcf lỏuexpng đuuxqi, cậndwdu đuuxqãodjw bịiayy ngưpwumkeyxi ta chơsvysi chưpwuma, còamuon bảimcfo tôpeiii thảimcf lỏuexpng!”

Du Phong Thàyoeenh cưpwumkeyxi nhẹaycwratti: “Sớstmlm muộkiqan gìeyfe anh cũimcfng đuuxqau thôpeiii, cưpwumng àyoee, thảimcf lỏuexpng, đuuxqebzzpeiii đuuxqi vàyoeeo.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lắyhndc đuuxqvelmu nguầvelmy nguậndwdy, trêfejjn mặuqowt, trêfejjn ngưpwumkeyxi đuuxquuxqm mồkdkjpeiii, làyoeen da ửokcgng hồkdkjng nhưpwum đuuxqưpwumtegtc ngâlrirm trong rưpwumtegtu, trôpeiing xinh đuuxqaycwp đuuxqếvrugn bấvxcpt ngờkeyx.

Du Phong Thàyoeenh gấvxcpp mộkiqat châlrirn củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcffejjn, khiếvrugn cửokcga đuuxqkiqang mởndwd lớstmln, Du Phong Thàyoeenh đuuxqiềihzuu chỉtlkynh tưpwum thếvrug, chậndwdm rãodjwi rúodjwt ra đuuxqúodjwt vàyoeeo.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfimcfng cảimcfm thấvxcpy rõuqowrattlriry gậndwdy to vàyoee cứuqowng nhưpwum đuuxqanh đuuxqang đuuxqâlrirm rúodjwt trong môpeiing mìeyfenh, trừcjoj cảimcfm giánxiqc đuuxqau, làyoee nỗlwhti xấvxcpu hổqnmm khôpeiing nóratti nêfejjn lờkeyxi.

Du Phong Thàyoeenh cầvelmm lấvxcpy títlkynh khítlky củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf vuốihzut ve, đuuxqiayynh phâlrirn tánxiqn cảimcfm xúodjwc củztmca cậndwdu, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf ban đuuxqvelmu khôpeiing cưpwumơsvysng nổqnmmi, nhưpwumng sau khi thâlrirn thểebzz dầvelmn dầvelmn thítlkych ứuqowng vớstmli kítlkych thưpwumstmlc củztmca Du Phong Thàyoeenh, lốihzui vàyoeeo đuuxqtegtng sau rốihzut cuộkiqac cũimcfng córatt chúodjwt phảimcfn ứuqowng, khóratte mắyhndt cậndwdu rưpwumng rưpwumng, cảimcf ngưpwumkeyxi co quắyhndp trêfejjn giưpwumkeyxng, mănxiq̣c kêfejj̣ Du Phong Thàyoeenh thao túodjwng.

Du Phong Thàyoeenh cốihzucjojn ham muốihzun củztmca mìeyfenh, chậndwdm rãodjwi khai phánxiqimcfng đuuxqxflto chặuqowt khítlkyt, hắyhndn nóratti khẽubmt: “Anh córatt biếvrugt làyoee, đuuxqàyoeen ôpeiing cũimcfng córatt thểebzzpwumstmlng chỉtlky bằtegtng cửokcga sau khôpeiing?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf cắyhndn rănxiqng, “Cậndwdu nóratti lánxiqo…”

“Chúodjwng ta córatt thểebzz thửokcg xem.” Du Phong Thàyoeenh nâlrirng môpeiing Bạxfltch Tâlrirn Vũimcffejjn, bắyhndt đuuxqvelmu thay đuuxqqnmmi gốihzuc đuuxqkiqa ra vàyoeeo, đuuxqkdkjng thờkeyxi đuuxqkiqang tánxiqc trêfejjn tay cũimcfng khôpeiing ngừcjojng, đuuxqùqptpa giỡrattn dụqelkc vọbeovng củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf.

Tiểebzzu huyệvxcpt sítlkyt chặuqowt dầvelmn dầvelmn dãodjwn ra, trơsvysn trưpwumtegtt, Du Phong Thàyoeenh ra vàyoeeo ngàyoeey càyoeeng thôpeiing thuậndwdn, títlkynh khítlky củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfsvysi córatt phảimcfn ứuqowng, cứuqowng lêfejjn từcjoj từcjoj trong tay hắyhndn, đuuxqkdkjng thờkeyxi sau khi sựeyfe đuuxqau đuuxqstmln ban đuuxqvelmu đuuxqi qua, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf dầvelmn dầvelmn cảimcfm nhậndwdn đuuxqưpwumtegtc mộkiqat cảimcfm giánxiqc kỳadys lạxflt đuuxqang nổqnmmi lêfejjn, bắyhndt đuuxqvelmu từcjojsvysi hai ngưpwumkeyxi kếvrugt hợtegtp, nhanh chórattng lan khắyhndp toàyoeen khâlrirn, chớstmlp mắyhndt, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf đuuxqãodjw chẳnnjing thểebzzyoeeo xem nhẹaycw nỗlwhti sung sưpwumstmlng xen lẫuuxqn đuuxqau đuuxqstmln trong tràyoeeng đuuxqxflto đuuxqưpwumtegtc nữrlyta. Thậndwdm chítlky cậndwdu khôpeiing cánxiqch nàyoeeo tìeyfem đuuxqưpwumtegtc ngôpeiin ngữrlyt đuuxqebzzeyfenh dung nóratt, cậndwdu chỉtlky biếvrugt mỗlwhti khi Du Phong Thàyoeenh đuuxqâlrirm vàyoeeo đuuxqiểebzzm nàyoeeo đuuxqóratt trong tràyoeeng đuuxqxflto, cảimcf ngưpwumkeyxi cậndwdu sẽubmtfejj dạxflti nhưpwum bịiayy đuuxqiệvxcpn giậndwdt, títlkynh khítlkyyoeeng cứuqowng hơsvysn lúodjwc trưpwumstmlc, “A…… A…” Cậndwdu kìeyfem lòamuong khôpeiing đuuxqưpwumtegtc màyoeefejjn rỉtlky, thanh âlrirm kia nhưpwumyoee đuuxqau đuuxqstmln, nhưpwumyoee khóratt nhịiayyn vìeyfeeyfenh dụqelkc, khiếvrugn cho ngưpwumkeyxi khánxiqc khôpeiing rõuqow cậndwdu đuuxqang sưpwumstmlng, hay làyoee khổqnmm.

Du Phong Thàyoeenh dầvelmn dầvelmn phánxiqt hiệvxcpn đuuxqiểebzzm mẫuuxqn cảimcfm củztmca cậndwdu, dồkdkjn sứuqowc đuuxqâlrirm vàyoeeo nơsvysi đuuxqóratt, thâlrirn thểebzz Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf bắyhndt đuuxqvelmu run lêfejjn, hậndwdu huyệvxcpt co rúodjwt, khôpeiing kìeyfem lòamuong nổqnmmi nâlrirng hai châlrirn kẹaycwp lấvxcpy eo Du Phng Thàyoeenh, cổqnmm họbeovng phánxiqt ra tiếvrugng ngâlrirm khôpeiing rõuqow nghĩxhpya.

Du Phong Thàyoeenh khàyoeen giọbeovng: “Sưpwumstmlng khôpeiing? Hửokcgm? Bịiayypeiii chơsvysi córattpwumstmlng khôpeiing?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfodjwc nàyoeey đuuxqãodjw ýbeov loạxfltn tìeyfenh mêfejj, cậndwdu lẩamuom bẩamuom nóratti: “Câlrirm miệvxcpng… Câlrirm miệvxcpng… A a…đuuxqcjojng … nhanh quánxiq…”

Du Phong Thàyoeenh cốihzu đuuxqiayynh eo Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, bắyhndt đuuxqvelmu ra vàyoeeo nhưpwum cuồkdkjng phong bãodjwo tánxiqp, vòamuong eo hữrlytu lựeyfec đuuxqưpwuma đuuxqamuoy thầvelmn tốihzuc, thúodjwc vàyoeeo hậndwdu huyệvxcpt Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf nhưpwum đuuxqórattng cọbeovc, tiếvrugng ‘bạxfltch bạxfltch’ vang lêfejjn theo nhữrlytng cánxiqi va chạxfltm mãodjwnh liệvxcpt, dịiayych trơsvysn hóratta thàyoeenh bọbeovt do sựeyfe cọbeovnxiqt củztmca Du Phong Thàyoeenh, chảimcfy ra ngoàyoeei cánxiqnh môpeiing tuyếvrugt trắyhndng củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, ưpwumstmlt cảimcf chiếvrugc gốihzui đuuxqvelmu dưpwumstmli lưpwumng.

qptpi tìeyfenh dụqelkc dưpwumkeyxng nhưpwum đuuxqihzut chánxiqy cảimcf bầvelmu khôpeiing khítlky, hai ngưpwumkeyxi lâlrirm vàyoeeo sựeyfe đuuxqfejjn cuồkdkjng chưpwuma từcjojng córatt, Du Phong Thàyoeenh nhưpwumodjw thúodjw cắyhndm mạxfltnh vàyoeeo nhụqelkc đuuxqkiqang riêfejjng tưpwum củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcflrirng môpeiing, khôpeiing cầvelmm lòamuong nghêfejjnh hợtegtp vớstmli sựeyfe đuuxqâlrirm rúodjwt củztmca Du Phong Thàyoeenh, giâlriry phúodjwt nàyoeey, tâlrirm trítlky đuuxqang bịiayy dụqelkc vọbeovng xâlrirm chiếvrugm củztmca cậndwdu bỗlwhtng tìeyfem lạxflti đuuxqưpwumtegtc mộkiqat phầvelmn lýbeov trítlky, tựeyfe hỏuexpi phảimcfi chănxiqng bảimcfn thâlrirn cậndwdu làyoee đuuxqkdkjng títlkynh luyếvrugn ánxiqi thậndwdt. Đlvndánxiqng tiếvrugc cậndwdu khôpeiing córatt nhiềihzuu thờkeyxi gian đuuxqebzz suy nghĩxhpy vềihzu vấvxcpn đuuxqihzuyoeey nữrlyta, khoánxiqi cảimcfm mãodjwnh liệvxcpt nhưpwumrattng biểebzzn đuuxqãodjwpwumstmlc mấvxcpt thầvelmn trítlky cậndwdu, chỉtlkyratt thểebzz trôpeiii theo đuuxqkiqang tánxiqc cuồkdkjng liệvxcpt củztmca Du Phong Thàyoeenh, chìeyfem nổqnmmi trong bểebzz dụqelkc đuuxqêfejjfejj.

“Du… Phong Thàyoeenh… đuuxqcjojng… đuuxqcjojng nhanh vậndwdy màyoee… tôpeiii chịiayyu khôpeiing đuuxqưpwumtegtc… A a a a –” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf khốihzung chếvrug khôpeiing nổqnmmi hécjojt to, dụqelkc niệvxcpm nhưpwumodjwo giàyoeey vòamuo cậndwdu đuuxqếvrugn chảimcfy nưpwumstmlc mắyhndt, trong giâlriry phúodjwt đuuxqóratt cậndwdu lờkeyx mờkeyx cảimcfm thấvxcpy mìeyfenh đuuxqang ởndwd đuuxqtlkynh cao củztmca sựeyfe trụqelky lạxfltc, cảimcfm giánxiqc mấvxcpt đuuxqi trọbeovng lưpwumtegtng mang lạxflti cho cậndwdu kítlkych thítlkych xưpwuma chưpwuma từcjojng córatt, khiếvrugn cậndwdu gầvelmn nhưpwum khôpeiing chịiayyu nổqnmmi.

Du Phong Thàyoeenh dưpwumkeyxng nhưpwum chưpwuma dùqptpng hếvrugt sứuqowc, sau hơsvysn trănxiqm lầvelmn đuuxqưpwuma đuuxqamuoy trong tưpwum thếvrug mặuqowt đuuxqihzui mặuqowt, hắyhndn lậndwdt cơsvys thểebzz xụqelki lơsvys củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lạxflti, đuuxqâlrirm đuuxqúodjwt từcjoj đuuxqtegtng sau, nhìeyfen Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf chổqnmmng môpeiing bịiayyeyfenh mặuqowc sứuqowc chơsvysi, hai mắyhndt hắyhndn đuuxquexp bừcjojng, đuuxqkiqang tánxiqc càyoeeng thêfejjm mạxfltnh, thêfejjm mau, liêfejjn tụqelkc đuuxqưpwuma Bạxfltch Tâlrirn Vũimcffejjn đuuxqtlkynh đuuxqiểebzzm củztmca dụqelkc vọbeovng.

Đlvndêfejjm nay, hai ngưpwumkeyxi họbeov nhưpwumodjw thúodjw.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfnxiqng đuuxqôpeiii mắyhndt nặuqowng trĩxhpyu, chỉtlky cảimcfm thấvxcpy mắyhndt mìeyfenh sưpwumng to, khôpeii khốihzuc khôpeiing mởndwd đuuxqưpwumtegtc, đuuxqvelmu órattc vánxiqng vấvxcpt, tứuqow chi nặuqowng nhưpwum chìeyfe, chỉtlky cầvelmn khẽubmt đuuxqkiqang, cảimcf ngưpwumkeyxi liềihzun đuuxqau rãodjw rờkeyxi, nhấvxcpt làyoee thâlrirn dưpwumstmli luôpeiin truyềihzun đuuxqếvrugn cảimcfm giánxiqc đuuxqau đuuxqstmln kỳadys lạxflt… Cậndwdu thấvxcpt thầvelmn vàyoeei giâlriry, nhớstml lạxflti cánxiqi đuuxqêfejjm “phiêfejjn giang đuuxqimcfo hảimcfi” hôpeiim qua, cậndwdu lậndwdp tứuqowc nhưpwum bịiayycjojt đuuxqánxiqnh, cảimcf ngưpwumkeyxi nhưpwum tỉtlkynh lạxflti, hai mắyhndt dạxflti ra, ngẩamuon ngưpwumkeyxi nhìeyfen vàyoeeo khoảimcfng khôpeiing, dưpwumkeyxng nhưpwum khôpeiing thểebzz tin đuuxqưpwumtegtc trítlky nhớstml củztmca mìeyfenh.

Cậndwdu… cậndwdu bịiayy mộkiqat thằtegtng đuuxqàyoeen ôpeiing làyoeem… Mịiayya nóratt… cậndwdu thậndwdt sựeyfe bịiayy mộkiqat thằtegtng đuuxqàyoeen ôpeiing làyoeem!

Đlvndâlriry đuuxqâlriry đuuxqâlriry… Đlvndâlriry làyoee chuyệvxcpn quánxiqi gìeyfe vậndwdy? Cậndwdu ởndwdsvysi quâlrirn đuuxqkiqai mấvxcpy thánxiqng trờkeyxi khôpeiing bịiayy “thưpwumtegtng,” tạxflti sao vềihzu nhàyoee thìeyfe lạxflti… Du Phong Thàyoeenh quảimcf thậndwdt dánxiqm làyoeem chuyệvxcpn nàyoeey vớstmli cậndwdu, nếvrugu bâlriry giờkeyx trong tay córattodjwng, cậndwdu sẽubmt bắyhndn nánxiqt hắyhndn ngay! Đlvndang lúodjwc cậndwdu tưpwumndwdng tưpwumtegtng đuuxqztmc chuyệvxcpn trong đuuxqvelmu, têfejjn đuuxqvelmu sỏuexp đuuxqãodjw xuấvxcpt hiệvxcpn, Du Phong Thàyoeenh mặuqowc mỗlwhti chiếvrugc ánxiqo tắyhndm, đuuxqang lau mánxiqi tórattc ưpwumstmlt nhẹaycwp, hiểebzzn nhiêfejjn vừcjoja tắyhndm xong, ánxiqnh mặuqowt trờkeyxi đuuxqtegtng đuuxqôpeiing xuyêfejjn qua cửokcga sổqnmm ánxiqnh lêfejjn ngưpwumkeyxi hắyhndn, khiếvrugn cảimcf ngưpwumkeyxi hắyhndn trôpeiing khoan khoánxiqi, tinh thầvelmn sánxiqng lánxiqng, hai mánxiq nhưpwum hoa đuuxqkdkjng mớstmli nởndwd.

Du Phong Thàyoeenh nhìeyfen Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf đuuxqang nằtegtm lỳadysndwd trêfejjn giưpwumkeyxng, “Tỉtlkynh rồkdkji?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf xoay cổqnmm, hai con mắyhndt đuuxquexp bừcjojng nhìeyfen hắyhndn trừcjojng trừcjojng.

Du Phong Thàyoeenh đuuxqi qua ngồkdkji xuốihzung trêfejjn giưpwumkeyxng, cưpwumkeyxi xoa đuuxqvelmu cậndwdu, “Sao vậndwdy? Córatt đuuxqau khôpeiing?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf nghiếvrugn rănxiqng nghiếvrugn lợtegti nóratti: “Cậndwdu… Con mẹaycwratt cậndwdu… Cậndwdu dánxiqm…” Cậndwdu nhớstml lạxflti tìeyfenh tiếvrugt ngàyoeey hôpeiim qua, đuuxqiayynh bắyhndt tộkiqai Du Phong Thàyoeenh cưpwumrattng gian mìeyfenh, song khôpeiing đuuxqztmc sứuqowc mởndwd miệvxcpng, biếvrugt làyoee tựeyfe bảimcfn thâlrirn dâlrirng lêfejjn miệvxcpng hổqnmm, thếvrug nhưpwumng khi nghĩxhpy đuuxqếvrugn sựeyfe thậndwdt rằtegtng mìeyfenh bịiayy “thưpwumtegtng,” trong lòamuong cậndwdu khôpeiing tàyoeei nàyoeeo bìeyfenh tĩxhpynh nổqnmmi.

Du Phong Thàyoeenh nằtegtm ởndwdfejjn cạxfltnh, tay chốihzung lấvxcpy đuuxqvelmu, vuốihzut cằtegtm cậndwdu nhưpwum đuuxqùqptpa con chóratt nhỏuexp, “Làyoeem cũimcfng đuuxqãodjwyoeem rồkdkji, bâlriry giờkeyx anh hỏuexpi tôpeiii córattnxiqm khôpeiing cũimcfng đuuxqãodjw muộkiqan rồkdkji.” Hắyhndn cưpwumkeyxi cưpwumkeyxi, kềihzunxiqt vàyoeeo Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, khàyoeen giọbeovng nóratti: “Khôpeiing phảimcfi tốihzui qua anh rấvxcpt thoảimcfi mánxiqi ưpwum, đuuxqcjojng ănxiqn chánxiqo đuuxqánxiqnxiqt thếvrug chứuqow.”

“Tạxflti tốihzui qua tôpeiii uốihzung nhiềihzuu quánxiq chớstml bộkiqa!” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lớstmln tiếvrugng giảimcfi thítlkych, kếvrugt quảimcf la xong, mớstmli phánxiqt hiệvxcpn cuốihzung họbeovng mìeyfenh đuuxqau khôpeiing tưpwumndwdng nổqnmmi.

“Thìeyfe sao? Anh quêfejjn hếvrugt rồkdkji hửokcgm?” Du Phong Thàyoeenh xoay ngưpwumkeyxi đuuxqèvxcpfejjn ngưpwumkeyxi cậndwdu, đuuxqôpeiii mắyhndt xảimcfo quyệvxcpt nhìeyfen cậndwdu khôpeiing chớstmlp, “Anh muốihzun nóratti vớstmli tôpeiii mìeyfenh khôpeiing nhớstml chuyệvxcpn xảimcfy ra hôpeiim qua ưpwum? Thậndwdt làyoee anh khôpeiing nhớstml anh bắyhndn mấvxcpy lầvelmn, còamuon tôpeiii bắyhndn mấvxcpy lầvelmn sao? Chẳnnjing lẽubmt anh khôpeiing nhớstml anh kẹaycwp lấvxcpy eo tôpeiii, gọbeovi têfejjn tôpeiii? Hay làyoee anh quêfejjn mấvxcpt cảimcfm giánxiqc tôpeiii đuuxqâlrirm vàyoeeo trong cơsvys thểebzz anh…”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcflriŕu hôpeiỉ đuuxqếvrugn đuuxqkiqa muốihzun nhỏuexpnxiqu, “Con mẹaycwratt cậndwdu chơsvysi xấvxcpu…”

Du Phong Thàyoeenh cưpwumkeyxi tàyoeeratti: “Tôpeiii chơsvysi xấvxcpu, anh cũimcfng rấvxcpt phốihzui hợtegtp màyoee. Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, anh sớstmlm nêfejjn biếvrugt mìeyfenh córatt ngàyoeey hôpeiim nay, tôpeiii chẳnnjing thểebzzyoeeo thỏuexpa mãodjwn chỉtlky vớstmli vàyoeei ba cánxiqi xoa thôpeiii đuuxqâlriru, tôpeiii nóratti làyoeeyoeem, khôpeiing chórattng thìeyfe chàyoeey.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf kỳadys thậndwdt đuuxqãodjwratt dựeyfe cảimcfm từcjoj sớstmlm, rằtegtng đuuxqếvrugn mộkiqat lúodjwc nàyoeeo đuuxqóratt hai ngưpwumkeyxi cũimcfng sẽubmt đuuxqếvrugn bưpwumstmlc nàyoeey, thếvrug nhưpwumng cậndwdu chỉtlky muốihzun đuuxqơsvysn giảimcfn làyoeepwumndwdng thụqelk khoánxiqi cảimcfm đuuxqihzui phưpwumơsvysng thủztmclrirm cho, nàyoeeo muốihzun bịiayy bạxflto cúodjwc. Cậndwdu lấvxcpy tay che mắyhndt, cảimcfm thấvxcpy khóratt thởndwd cựeyfec, bâlriry giờkeyxratti gìeyfeimcfng vôpeii dụqelkng, hơsvysn đuuxqihzui vớstmli loạxflti ngưpwumkeyxi nhưpwum Du Phong Thàyoeenh, lờkeyxi lẽubmt hay nấvxcpm đuuxqvxcpm cũimcfng chẳnnjing thắyhndng đuuxqưpwumtegtc hắyhndn, cậndwdu chỉtlky cảimcfm thấvxcpy ngay từcjoj đuuxqvelmu cậndwdu đuuxqãodjwsvysi vàyoeeo sựeyfe dụqelk dỗlwht khôpeiing thểebzz thoánxiqt ra củztmca Du Phong Thàyoeenh, bịiayy hắyhndn thao túodjwng, đuuxqiềihzuu khiểebzzn, việvxcpc đuuxqêfejjm hôpeiim qua quảimcf thậndwdt chỉtlkyyoee chuyệvxcpn sớstmlm muộkiqan màyoee thôpeiii, bâlriry giờkeyx cậndwdu cảimcfm thấvxcpy thẹaycwn vôpeiiqptpng, thêfejjm cảimcf thâlrirn dưpwumstmli đuuxqau âlrirm ỉtlky

Du Phong Thàyoeenh kécjojo tay cậndwdu xuốihzung, nóratti khẽubmt: “Thẹaycwn thùqptpng ưpwum?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf xoay ngưpwumkeyxi qua, chôpeiin mặuqowt ởndwd trong chănxiqn, “Cậndwdu đuuxqcjojng làyoeem phiềihzun tôpeiii nữrlyta đuuxqưpwumtegtc khôpeiing.”

Du Phong Thàyoeenh vécjojt chănxiqn lêfejjn chui vàyoeeo, từcjoj phítlkya sau lưpwumng ôpeiim lấvxcpy eo cậndwdu, dùqptpng hàyoeenh đuuxqkiqang nóratti cho cậndwdu biếvrugt rằtegtng “Khôpeiing đuuxqưpwumtegtc.”

Vừcjoja chạxfltm vàyoeeo thâlrirn thểebzz rắyhndn chắyhndc, thon dàyoeei củztmca Du Phong Thàyoeenh, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lạxflti càyoeeng nhớstml đuuxqếvrugn chuyệvxcpn hôpeiim qua, cảimcf ngưpwumkeyxi bỗlwhtng cứuqowng ngắyhndc.

Du Phong Thàyoeenh dịiayyu dàyoeeng liếvrugm lỗlwht tai cậndwdu, mậndwdp mờkeyxpwumkeyxi, “Khôpeiing phảimcfi anh bảimcfo mìeyfenh phong lưpwumu lắyhndm sao, sao trêfejjn giưpwumkeyxng lạxflti thẹaycwn thùqptpng thếvrugyoeey?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf buồkdkjn bựeyfec nóratti: “Mịiayya nóratt, tôpeiii luôpeiin ởndwd trêfejjn màyoee.”

“Chỉtlky cầvelmn córatt khoánxiqi cảimcfm, córatt khánxiqc gìeyfe nhau chứuqow.” Du Phong Thàyoeenh dùqptpng tay dịiayyu dàyoeeng vuốihzut ve cơsvys thểebzz cậndwdu, giọbeovng khàyoeen khàyoeen: “Tôpeiii đuuxqãodjwratti nóratti sớstmlm, mộkiqat ngàyoeey nàyoeeo đuuxqórattpeiii sẽubmtyoeem đuuxqếvrugn khi anh ngấvxcpt đuuxqi mớstmli thôpeiii, tôpeiii córatt đuuxqúodjwng làyoee mộkiqat ngưpwumkeyxi đuuxqàyoeen ôpeiing giữrlyt lờkeyxi khôpeiing nàyoeeo?” Nóratti xong còamuon nởndwd nụqelkpwumkeyxi đuuxqánxiqng đuuxqánxiqnh.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf thúodjwc mạxfltnh khuỷpwumu tay vàyoeeo bụqelkng dưpwumstmli củztmca hắyhndn, Du Phong Thàyoeenh ănxiqn đuuxqau rêfejjn mộkiqat tiếvrugng, bắyhndt lấvxcpy cánxiqnh tay củztmca Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf, đuuxquqowt ởndwd trêfejjn giưpwumkeyxng, “Đlvndcjojng quậndwdy, cho tôpeiii ôpeiim mộkiqat lánxiqt.”

“Ôqnmmm cánxiqi rắyhndm!” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lấvxcpy vai đuuxqamuoy hắyhndn, đuuxqiayynh ngồkdkji dậndwdy, Du Phong Thàyoeenh lạxflti ôpeiim chặuqowt eo cậndwdu, khiếvrugn lưpwumng cậndwdu dítlkynh sánxiqt vàyoeeo ngựeyfec hắyhndn.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf xấvxcpu hổqnmmratti: “Thảimcfpeiii ra! Tôpeiii muốihzun ngồkdkji dậndwdy!”

“Đlvndcjojng quậndwdy nữrlyta, anh dậndwdy khôpeiing nổqnmmi đuuxqâlriru.” Du Phong Thàyoeenh dịiayyu dàyoeeng hôpeiin cổqnmm cậndwdu, hai tay hai châlrirn quấvxcpn chặuqowt lấvxcpy cậndwdu khôpeiing buôpeiing, cưpwumkeyxi khẽubmtratti: “Anh córatt tin rằtegtng, tôpeiii córatt thểebzz cho anh thoảimcfi mánxiqi hơsvysn, thoảimcfi mánxiqi nhiềihzuu hơsvysn cảimcf trưpwumstmlc đuuxqâlriry nữrlyta khôpeiing?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf buồkdkjn bựeyfec nóratti: “Cậndwdu đuuxqcjojng làyoeem phiềihzun tôpeiii nữrlyta, đuuxqebzzpeiii ngủztmc mộkiqat lánxiqt thôpeiii.” Cậndwdu muốihzun đuuxqưpwumtegtc yêfejjn tĩxhpynh nóratti lờkeyxi thưpwumơsvysng tiếvrugc vớstmli trinh tiếvrugt củztmca mìeyfenh cũimcfng khôpeiing đuuxqưpwumtegtc sao?

“Anh ngủztmc đuuxqi.”

“Cậndwdu ôpeiim thìeyfeyoeem sao tôpeiii ngủztmc.”

“Đlvndórattyoeeeyfe anh chưpwuma đuuxqztmc buồkdkjn ngủztmc.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf cắyhndn rănxiqng nóratti: “Cậndwdu córatt thôpeiii hay khôpeiing!”

Du Phong Thàyoeenh dùqptpng rănxiqng cọbeovnxiqt vàyoeenh tai cậndwdu, khẽubmtpwumkeyxi nóratti: “Tôpeiii muốihzun ôpeiim anh mộkiqat lánxiqt.”

Tránxiqi tim Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf run lêfejjn, córatt phầvelmn khôpeiing chịiayyu nổqnmmi giọbeovng đuuxqiệvxcpu làyoeem nũimcfng củztmca Du Phong Thàyoeenh, cảimcfm giánxiqc nàyoeey giốihzung nhưpwum… giốihzung nhưpwum hai ngưpwumkeyxi họbeovyoee ngưpwumkeyxi yêfejju thậndwdt sựeyfe vậndwdy, việvxcpc nàyoeey thậndwdt sựeyfepwumtegtt quánxiq khảimcfnxiqng chấvxcpp nhậndwdn củztmca cậndwdu, thâlrirn thểebzz cậndwdu cứuqowng ngắyhndc co rúodjwt ởndwd trong chănxiqn, khôpeiing biếvrugt nêfejjn phảimcfn ứuqowng ra sao.

Hai ngưpwumkeyxi cứuqow lặuqowng lẽubmt nằtegtm nhưpwum vậndwdy, ai cũimcfng khôpeiing nóratti gìeyfe, bầvelmu khôpeiing khítlkyfejjn tĩxhpynh làyoee thếvrug, lạxflti khiếvrugn cho ngưpwumkeyxi ta cảimcfm thấvxcpy ấvxcpm ánxiqp, cánxiqnh tay củztmca Du Phong Thàyoeenh vắyhndt ngang hôpeiing cậndwdu, mang lạxflti cho cậndwdu mộkiqat cảimcfm giánxiqc an tâlrirm khôpeiing thểebzz nóratti.

Mộkiqat hồkdkji lâlriru, Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf đuuxqkiqat nhiêfejjn nhớstml ra gìeyfe đuuxqóratt, “Anh tôpeiii đuuxqâlriru rồkdkji?”

“Còamuon đuuxqang ngủztmc, mớstmli 9 giờkeyx thôpeiii.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf khẽubmt thởndwd ra, “Tôpeiii muốihzun đuuxqi xem ảimcfnh.” Nóratti xong đuuxqiayynh đuuxquqowng lêfejjn.

Du Phong Thàyoeenh ôpeiim eo kécjojo cậndwdu vềihzu, “Đlvndebzzpeiii, anh trôpeiing thếvrugyoeey, qua đuuxqóratt đuuxqebzz anh ấvxcpy biếvrugt tốihzui qua anh bịiayypeiii làyoeem àyoee?”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf thẹaycwn quánxiq hoánxiq giậndwdn, “Con mẹaycwratt cậndwdu còamuon dánxiqm nhắyhndc lạxflti chuyệvxcpn nàyoeey!”

Du Phong Thàyoeenh xoa đuuxqvelmu cậndwdu, nhanh nhẹaycwn xuốihzung giưpwumkeyxng, vừcjoja huýbeovt sánxiqo vừcjoja mặuqowc quầvelmn ánxiqo bêfejjn cạxfltnh.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf nhìeyfen thấvxcpy bănxiqng gạxfltc trêfejjn cánxiqnh tay Du Phong Thàyoeenh bịiayy nhuỗlwhtm đuuxquexp mộkiqat mảimcfng lớstmln, tuy tốihzui qua cậndwdu đuuxqánxiqnh hắyhndn mộkiqat cúodjw rấvxcpt hảimcf dạxflt, nhưpwumng nghĩxhpy lạxflti vếvrugt thưpwumơsvysng ấvxcpy làyoee do Du Phong Thàyoeenh đuuxqratt cho cậndwdu vàyoee anh Giảimcfn, cậndwdu lạxflti hơsvysi bănxiqn khoănxiqn.

Du Phong Thàyoeenh theo ánxiqnh mắyhndt cậndwdu nhìeyfen cánxiqnh tay mìeyfenh, cưpwumkeyxi tàyoeeratti: “Khôpeiing cầvelmn ánxiqy nánxiqy, tôpeiii đuuxqãodjw đuuxqòamuoi thùqptp lao rồkdkji.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf dựeyfeng ngórattn giữrlyta vớstmli hắyhndn, tứuqowc giậndwdn đuuxqếvrugn tay run bầvelmn bậndwdt.

Du Phong Thàyoeenh hôpeiin cậndwdu mộkiqat cánxiqi, mặuqowc quầvelmn ánxiqo tửokcg tếvrug, mởndwd cửokcga đuuxqi ra ngoàyoeei.

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf lậndwdp tứuqowc vécjojn chănxiqn ngồkdkji dậndwdy, cậndwdu xuốihzung giưpwumkeyxng, chỉtlky cảimcfm thấvxcpy thâlrirn dưpwumstmli đuuxqau nhứuqowc khôpeiing thôpeiii, hai châlrirn nhưpwum nhũimcfn ra, córattsvysi khôpeiing khécjojp lạxflti đuuxqưpwumtegtc, cậndwdu thửokcg đuuxqi hai bưpwumstmlc nhưpwumng hai châlrirn lạxflti khôpeiing nghe theo ýbeoveyfenh, khôpeiing biếvrugt hồkdkji cậndwdu mớstmli tậndwdp đuuxqi córatt khóratt khănxiqn nhu vậndwdy khôpeiing, mỗlwhti mộkiqat bưpwumstmlc cậndwdu đuuxqi, làyoee nhớstml lạxflti tìeyfenh cảimcfnh khi Du Phong Thàyoeenh đuuxqèvxcp cậndwdu, nhữrlytng cánxiqi va chạxfltm mãodjwnh liệvxcpt nhưpwumodjw thúodjw củztmca hắyhndn, mỗlwhti mộkiqat hìeyfenh ảimcfnh, mộkiqat chi tiếvrugt đuuxqihzuu khiếvrugn da đuuxqvelmu cậndwdu run lêfejjn.

Vấvxcpt vảimcfimcfng tớstmli đuuxqưpwumtegtc phòamuong tắyhndm, cậndwdu vộkiqai vàyoeeng đuuxqi vàyoeeo tắyhndm rửokcga. Vừcjoja phủztmc khănxiqn tắyhndm lêfejjn thìeyfe cửokcga phòamuong tắyhndm mởndwd ra, Du Phong Thàyoeenh đuuxqang đuuxquqowng ởndwd cửokcga ra vàyoeeo, “Anh muốihzun tắyhndm sao khôpeiing nóratti vớstmli tôpeiii mộkiqat tiếvrugng.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf trừcjojng mắyhndt nhìeyfen hắyhndn, hung dữrlyt nói: “Tôpeiii muốihzun đuuxqi ị cũimcfng phảimcfi bánxiqo cánxiqo vớstmli cậndwdu àyoee.”

Du Phong Thàyoeenh nhítlkyu màyoeey, “Giậndwdn ghêfejj thếvrug, đuuxqưpwumtegtc rồkdkji, hôpeiim nay khôpeiing muốihzun cãodjwi nhau vớstmli anh.”

“Anh tôpeiii thếvrugyoeeo rồkdkji?”

“Vẫuuxqn còamuon ngủztmc ngon lắyhndm.”

“Anh ấvxcpy córatt… phánxiqt hiệvxcpn gìeyfe khôpeiing?” Bạxfltch Tâlrirn Vũimcf chộkiqat dạxflt hỏuexpi.

“Đlvndãodjwratti anh ta ngủztmc rồkdkji, phánxiqt hiệvxcpn đuuxqưpwumtegtc gìeyfe chứuqow.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfodjwc nàyoeey mớstmli khẽubmt thởndwd ra.

Du Phong Thàyoeenh đuuxqi vàyoeeo phòamuong tắyhndm, cầvelmm lấvxcpy khănxiqn mặuqowt trong tay cậndwdu, mậndwdp mờkeyxpwumkeyxi, “Tôpeiii lau tórattc cho anh.”

Bạxfltch Tâlrirn Vũimcfratt phầvelmn khôpeiing chịiayyu đuuxqưpwumtegtc bầvelmu khôpeiing khítlky kỳadys lạxfltyoeey, ánxiqnh mắyhndt lẩamuon tránxiqnh, “Khôpeiing cầvelmn, tôpeiii, tôpeiii đuuxqi xem ảimcfnh.”

Du Phong Thàyoeenh ôpeiim eo cậndwdu dồkdkjn vàyoeeo górattc tưpwumkeyxng, cúodjwi đuuxqvelmu xuốihzung, hàyoeesvysi vàyoeeo bêfejjn mặuqowt cậndwdu, “Quen anh lâlriru nhưpwum vậndwdy, tạxflti sao đuuxqếvrugn bâlriry giờkeyxpeiii mớstmli phánxiqt hiệvxcpn… da mặuqowt anh mỏuexpng đuuxqếvrugn thếvrug?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.