Tiểu Bạch Dương

Chương 45 :

    trước sau   
Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux nhắirjhn: Du Phong Thàmmybnh?

ioran kia cũpquxng nhanh chóijleng trảrurq lờuycai: Chứxaxmxelvn ai?

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux nghĩvwpo thầmuaqm, têioran nàmmyby chơvejoi Tam Tựeyqg Kinh (ba chữokkw) nhiềzrbqu quárptt sinh nghiệhmuvn rồyexii, ôroyjng đenufâyiiky cũpquxng giỏrgrsi văpqmyn lắirjhm nhárptt, đenufoạgbqnn nhắirjhn lạgbqni: Khóijlemmybijlei.

ioran kia lậonewp tứxaxmc gọtmlli mộfejvt cúocdd tớhrxxi, vừzfkna bắirjht márptty, âyiikm thanh biếonewng nhárpttc củioraa Du Phong truyềzrbqn đenufếonewn, “Vàmmybi ngàmmyby khôroyjng gặqyvip đenufãxelv nhảrurqy lêioran đenufmuaqu tôroyji rồyexii phảrurqi khôroyjng, anh đenufang ởiimw đenufâyiiku?”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux do dựeyqg chốhchac lárpttt, khôroyjng đenufrurqnh nóijlei cho Du Phong Thàmmybnh biếonewt mìftvunh đenufang ởiimw đenufrurqo Tầmuaqn Hoàmmybng, hai ngàmmyby trưknbzhrxxc ởiimw phi trưknbzuycang cậonewu vừzfkna bảrurqo ngưknbzuycai ta khôroyjng cầmuaqn gặqyvip mặqyvit, bâyiiky giờuyca hắirjhn biếonewt mìftvunh chạgbqny ra đenufâyiiky thìftvu mấcnlyt mặqyvit chếonewt, nghĩvwpo vậonewy nóijlei: “Đirjhưknbzơvejong nhiêioran làmmyb đenufang ởiimw nhàmmyb.”

“Cóijle nhớhrxxroyji khôroyjng?”


“Hứxaxm, ngàmmyby nàmmybo tôroyji cũpquxng ăpqmyn ngon nghỉldgi khỏrgrse, khôroyjng cóijle thừzfkna hơvejoi nhớhrxx cậonewu đenufâyiiku.”

“Vậonewy sao, nhưknbzng màmmybroyji cóijle chúocddt nhớhrxx anh.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux bấcnlyt giárpttc nhoẻlhqkn miệhmuvng cưknbzuycai, cậonewu ho nhẹhdgf mộfejvt tiếonewng, “Nhớhrxx thìftvu sao?”

“Mấcnlyy ngàmmyby nữokkwa ra đenufrurqo Tầmuaqn Hoàmmybng tìftvum tôroyji đenufi.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxijlei: “Sao cậonewu khôroyjng đenufếonewn Bắirjhc Kinh tìftvum tôroyji?”

“Anh ởiimw Bắirjhc Kinh từzfkn nhỏrgrs đenufếonewn giờuyca chưknbza đenufiora hảrurq? Phảrurqi đenufkxjwi đenufrurqa đenufiểvncwm chứxaxm.”

“Trờuycai lạgbqnnh thếonewmmyby thìftvuijleftvu hay ởiimw đenufóijle đenufâyiiku.” Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux xoa đenufôroyji bàmmybn tay, sárpttng sớhrxxm ởiimw đenufâyiiky lạgbqnnh khiếonewp.

“Bảrurqo đenufếonewn thìftvu đenufếonewn đenufi.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cốhchammybm ra vẻlhqk, “Đirjhưknbzcaqrc rồyexii, vàmmybi ngàmmyby nữokkwa rảrurqnh tôroyji sẽcaqr đenufi thăpqmym cậonewu.” Cậonewu đenufrurqnh chờuyca tớhrxxi khi anh cậonewu muốhchan quay trởiimw vềzrbq Bắirjhc Kinh, đenufếonewn lúocddc ấcnlyy lạgbqni đenufvncwmmybi xếonew củioraa ôroyjng nộfejvi đenufưknbza anh vềzrbq, còxelvn mìftvunh thìftvu đenufi tìftvum Du Phong Thàmmybnh.

Du Phong Thàmmybnh vừzfkna lòxelvng “Ừiora” mộfejvt tiếonewng, “Nàmmyby, hai ngàmmyby nay anh cóijle ra ngoàmmybi lêiorau lổkxjwng khôroyjng đenufcnlyy?”

“Tôroyji đenufang ởiimw chỗxlgd anh họtmll giúocddp ảrurqnh vàmmybi việhmuvc, bậonewn bịrurqu lắirjhm…” Sau khi nóijlei xong, cậonewu sựeyqgc nhậonewn ra cuộfejvc đenufhchai thoạgbqni nàmmyby hơvejoi kìftvuftvu, nghĩvwpo đenufi nghĩvwpo lạgbqni sao cứxaxm thấcnlyy hai ngưknbzuycai nhưknbz ngưknbzuycai yêiorau chírgrsnh thứxaxmc ấcnlyy nhỉldgi, cậonewu nhếonewch miệhmuvng, “Tôroyji cóijlemmybm gìftvupquxng khôroyjng đenufếonewn lưknbzcaqrt cậonewu xen vàmmybo.”

Du Phong Thàmmybnh trầmuaqm mặqyvic chốhchac lárpttt, cưknbzuycai lạgbqnnh nóijlei: “Tôroyji màmmyb thèfrssm quảrurqn anh ưknbz, chỉldgimmybiimw phưknbzơvejong diệhmuvn nàmmyby tôroyji khárptt chúocdd trọtmllng việhmuvc sạgbqnch sẽcaqr, anh đenufzfknng quêioran nửrfqra thárpttng sau chúocddng ta phảrurqi vềzrbq quâyiikn đenuffejvi, đenufzfknng chọtmllc tôroyji giậonewn, biếonewt khôroyjng?”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux rềzrbqmmyb “hừzfkn” mộfejvt tiếonewng.


“Chừzfknng nàmmybo đenufếonewn thìftvu gọtmlli cho tôroyji.” Du Phong Thàmmybnh nóijlei xong câyiiku đenufóijle liềzrbqn cúocddp márptty

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux nhìftvun màmmybn hìftvunh dựeyqgng ngóijlen giữokkwa, sau lạgbqni nghĩvwpo tớhrxxi đenufâyiiky làmmyb đenufiệhmuvn thoạgbqni di đenuffejvng củioraa mìftvunh, bao nhiêiorau buồyexin bựeyqgc liềzrbqn xìftvuu xuốhchang hếonewt.

Giảrurqn Tùcnwhy Anh ởiimw nhàmmyb ôroyjng nộfejvi đenufôroyji ba bữokkwa, mỗxlgdi ngàmmyby đenufzrbqu theo ôroyjng chơvejoi cờuyca, uốhchang tràmmyb, đenufoạgbqnn thờuycai gian nàmmyby cứxaxm nhưknbziimw trong việhmuvn dưknbzewzeng lãxelvo, tuy thanh nhàmmybn thoảrurqi márptti, nhưknbzng ai cũpquxng nhậonewn ra đenufưknbzcaqrc tâyiikm trạgbqnng củioraa Giảrurqn Tùcnwhy Anh khárptt sa súocddt vàmmyb nặqyving nềzrbq, cóijle đenufôroyji khi lạgbqni thấcnlyy anh ngồyexii vẩrmxrn vơvejo mộfejvt mìftvunh, khiếonewn mọtmlli ngưknbzuycai đenufzrbqu rấcnlyt lo lắirjhng. Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxpquxng khôroyjng biếonewt nêioran an ủiorai anh nhưknbz thếonewmmybo, chỉldgiijle thểvncw bồyexii anh, cuộfejvc sốhchang nhưknbz vậonewy khiếonewn cậonewu cảrurqm thấcnlyy rấcnlyt khárpttc lạgbqn, trưknbzhrxxc đenufâyiiky khôroyjng quen làmmybftvu thírgrsch, nay làmmybftvu chẳzqayng cóijle việhmuvc gìftvu đenufvncwmmybm, ởiimw quâyiikn đenuffejvi cũpquxng vậonewy, đenufãxelv quen vớhrxxi nhịrurqp đenufiệhmuvu vộfejvi vãxelv, gấcnlyp rúocddt thưknbzuycang ngàmmyby, bâyiiky giờuyca thìftvu ngưknbzcaqrc lạgbqni, cảrurq ngàmmyby ngồyexii mộfejvt chỗxlgd, ngoàmmybi việhmuvc chạgbqny bộfejv mỗxlgdi sárpttng ra thìftvupquxng chỉldgi quanh quẩrmxrn ởiimwknbzuycan sau vàmmyb chuồyexin heo, thậonewm chírgrsxelvn nhờuyca vậonewy màmmybmmybi nịrurqnh hóijlet củioraa cậonewu tăpqmyng nhanh vùcnwhcnwh, gâyiiky dựeyqgng cảrurqm tìftvunh vớhrxxi tấcnlyt cảrurqrpttc côroyj chúocddmmybm thuêiora.

Cuốhchai cùcnwhng, ôroyjng nộfejvi cũpquxng cảrurqm thấcnlyy khóijle chịrurqu vớhrxxi thárptti đenuffejv củioraa Giảrurqn Tùcnwhy Anh, bèfrssn thảrurq tựeyqg do cho hai ngưknbzuycai, đenufi đenufâyiiku thìftvu đenufi, miễtmlln sao vui làmmyb đenufưknbzcaqrc.

Giảrurqn Tùcnwhy Anh lúocddc đenufmuaqu khôroyjng muốhchan đenufi, nhưknbzng bịrurq ôroyjng nộfejvi Giảrurqn vàmmyb Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxcnwhng dằgsqong mãxelvi mớhrxxi gậonewt đenufmuaqu đenufyexing ýtmll.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux lạgbqn đenufưknbzuycang lạgbqnrptt khôroyjng biếonewt đenufi đenufâyiiku, tàmmybi xếonew Ngôroyj thấcnlyy vậonewy đenufưknbza hai ngưknbzuycai đenufếonewn mộfejvt quárpttn bar, bảrurqo đenufâyiiky làmmyb đenufrurqa đenufiểvncwm “hot” nhấcnlyt đenufrurqo, gárptti trai thi đenufkxjw nhau vềzrbq đenufâyiiky hếonewt. Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cốhcha ýtmll liêioran hệhmuv đenufárpttm bạgbqnn bèfrss quan hệhmuv rộfejvng củioraa mìftvunh, bảrurqo họtmll thêioram vàmmybi cậonewu trai đenufhdgfp mắirjht tớhrxxi, cậonewu nghĩvwpoyiiky giờuyca hẳzqayn làmmybocddc anh cậonewu rấcnlyt cầmuaqn nhữokkwng thứxaxmmmyby.

Vừzfkna tìftvum đenufưknbzcaqrc hàmmybng ghếonewroyj, đenufãxelv thấcnlyy nhữokkwng ngưknbzuycai kia đenufxaxmng chờuyca, ngưknbzuycai bạgbqnn củioraa Tâyiikn Vũpqux khárptt thôroyjng minh, nhanh nhảrurqu đenufưknbza hai nam hai nữokkw “ngon làmmybnh” đenufếonewn, bọtmlln họtmll thấcnlyy hai ngưknbzuycai Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxfrssn tiếonewp đenufóijlen cựeyqgc kìftvu nhiệhmuvt tìftvunh, nàmmybo làmmyb hỏrgrsi han côroyjng việhmuvc, nàmmybo làmmyb cởiimwi giúocddp árptto khoárpttc, châyiikm lửrfqra, róijlet rưknbzcaqru, sựeyqg chu đenufárptto âyiikn cầmuaqn mua đenufưknbzcaqrc bằgsqong tiềzrbqn nàmmyby biếonewt làmmyb giảrurq dốhchai, nhưknbzng nóijle quảrurq thậonewt làmmybm ngưknbzuycai ta dễtmll chịrurqu.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux gọtmlli hai cậonewu trai kia đenufếonewn nóijlei vàmmybi câyiiku, nhắirjhc rằgsqong tâyiikm trạgbqnng anh cậonewu khôroyjng tốhchat lắirjhm, cárptti gìftvu khôroyjng nêioran hỏrgrsi thìftvu đenufzfknng hỏrgrsi, khôroyjng đenufưknbzcaqrc chủiora đenuffejvng nếonewu chưknbza cho phéirjhp, phảrurqi hoàmmybn toàmmybn theo ýtmll anh cậonewu.

Giảrurqn Tùcnwhy Anh nhắirjhm chiếonewc sôroyj pha khôroyjng ngưknbzuycai màmmyb ngồyexii xuốhchang, hai cậonewu trai xinh đenufhdgfp kia cũpquxng ngồyexii xuốhchang theo hai bêioran, phốhchai hợcaqrp nhau róijlet rưknbzcaqru cho hắirjhn, Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux sợcaqr hắirjhn uốhchang quárptt nhiềzrbqu, bèfrssn ngồyexii vàmmybo cạgbqnnh hắirjhn tárpttm chuyệhmuvn đenufvncw phâyiikn tárpttn sựeyqg chúocdd ýtmll, Giảrurqn Tùcnwhy Anh khi thìftvu trảrurq lờuycai đenufôroyji ba câyiiku, khi thìftvu ngồyexii đenufóijle sữokkwng sờuyca khôroyjng nóijlei gìftvu, thấcnlyy vậonewy Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux lo lắirjhng khôroyjng thôroyji, nhưknbzng lạgbqni khôroyjng biểvncwu hiệhmuvn ra mặqyvit.

Ngồyexii cạgbqnnh Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxmmyb mộfejvt côroyjrptti tóijlec ngắirjhn, mặqyvit màmmyby thanh túocdd, cứxaxm dựeyqga vàmmybo Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxijlei chuyệhmuvn suốhchat, bộfejv ngựeyqgc đenufmuaqy đenufqyvin ʘʘ củioraa côroyj thỉldginh thoảrurqng ʘʘ đenufèfrssioran cárpttnh tay Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux, cốhchaftvunh cọtmllrpttt mấcnlyy lầmuaqn, Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux thỏrgrsa mãxelvn vôroyjcnwhng, nếonewu khôroyjng phảrurqi anh cậonewu đenufang ởiimw đenufâyiiky, cóijle lẽcaqr cậonewu đenufãxelv nhịrurqn hếonewt nổkxjwi rồyexii. Cậonewu ởiimw quâyiikn đenuffejvi chírgrsn thárpttng, sau khi vềzrbq chưknbza kịrurqp nghỉldgi đenufãxelv chạgbqny đenufếonewn đenufâyiiky đenufvncw thăpqmym anh, ngay cảrurqvejo hộfejvi nóijlei chuyệhmuvn vớhrxxi phụaotg nữokkw mộfejvt lầmuaqn thôroyji cũpquxng khôroyjng cóijle, bâyiiky giờuyca ngưknbzuycai đenufhdgfp cạgbqnnh bêioran khiếonewn lòxelvng cậonewu ngứxaxma ngárptty khôroyjng thôroyji, hơvejon nữokkwa việhmuvc nàmmyby khiếonewn cậonewu yêioran tâyiikm đenufi phầmuaqn nàmmybo, xem ra cho dùcnwhijle bịrurq Du Phong Thàmmybnh dụaotg dỗxlgdrpttch mấcnlyy đenufi chăpqmyng nữokkwa, cậonewu vẫoajln thírgrsch phụaotg nữokkwvejon, hoặqyvic cóijle lẽcaqr bảrurqn thâyiikn cậonewu vốhchan cóijle xu hưknbzhrxxng song tírgrsnh luyếonewn, chỉldgimmyb chưknbza phárpttt hiệhmuvn ra màmmyb thôroyji.

Giảrurqn Tùcnwhy Anh thấcnlyy phiềzrbqn, uốhchang vàmmybi hớhrxxp rồyexii đenufxaxmng dậonewy: “Màmmyby ởiimw đenufâyiiky chơvejoi đenufi, đenufzfknng đenufvncw ýtmll tao.”

“Ừiora.” Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux hếonewt cárpttch, đenufàmmybnh phảrurqi ngồyexii mộfejvt mìftvunh, chịrurqrptti tóijlec ngắirjhn thấcnlyy cóijlevejo hộfejvi, bèfrssn mềzrbqm giọtmllng làmmybm nũpquxng vớhrxxi Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux, đenufoạgbqnn mởiimwknbzcaqru cho cậonewu.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxocddc mưknbzuycai mấcnlyy tuổkxjwi đenufãxelvmmyb mộfejvt tay sárpttt gárptti, cậonewu vốhchan cho rằgsqong mìftvunh sẽcaqr rấcnlyt ràmmybnh rọtmllt đenufóijlen nhậonewn chuyệhmuvn nàmmyby, nhưknbzng khi ngưknbzuycai đenufhdgfp nhiệhmuvt tìftvunh tárpttn chuyệhmuvn vớhrxxi cậonewu, tuy khôroyjng phảrurqi khôroyjng cóijle cảrurqm giárpttc, song cậonewu lạgbqni cảrurqm thấcnlyy cảrurq ngưknbzuycai khóijle chịrurqu, cóijle lẽcaqr đenufãxelvyiiku khôroyjng tiếonewp xúocddc vớhrxxi phárptti nữokkw, nêioran cậonewu nhấcnlyt thờuycai khôroyjng biếonewt làmmybm sao đenufvncwknbz xửrfqrxelva hợcaqrp vớhrxxi ngưknbzuycai ta, nhấcnlyt làmmybcnwhi son phấcnlyn vàmmybknbzhrxxc hoa trêioran ngưknbzuycai côroyj, khiếonewn cho cậonewu cóijle chúocddt… chárpttn ngấcnlyy.


Ýwdec nghĩvwpommyby khiếonewn cậonewu vôroyjcnwhng sợcaqrxelvi, cậonewu khôroyjng tin mìftvunh làmmyb ngưknbzuycai đenufyexing tírgrsnh, vàmmybpquxng khôroyjng muốhchan trởiimw thàmmybnh ngưknbzuycai đenufyexing tírgrsnh, cậonewu biếonewt cậonewu vàmmyb Du Phong Thàmmybnh qua lạgbqni vớhrxxi nhau chỉldgi đenufvncw giảrurqi buồyexin, hơvejon nữokkwa, hai ngưknbzuycai đenufàmmybn ôroyjng yêiorau nhau thìftvu tốhchat làmmybnh gìftvu chứxaxm? Chẳzqayng hạgbqnn nhưknbz anh cậonewu đenufâyiiky, chẳzqayng cóijle kếonewt quảrurqftvu tốhchat, vớhrxxi tưknbzrpttch làmmyb mộfejvt thẳzqayng nam hơvejon hai mưknbzơvejoi năpqmym nay, thậonewt ra trong lòxelvng cậonewu chưknbza bao giờuyca tin rằgsqong giữokkwa ngưknbzuycai đenufyexing tírgrsnh cóijle thứxaxm gọtmlli làmmybftvunh yêiorau châyiikn thàmmybnh, cũpquxng nhưknbz việhmuvc qua lai vớhrxxi Du Phong Thàmmybnh chủiora yếonewu làmmyb do tírgrsnh dụaotgc vậonewy, cậonewu rấcnlyt sợcaqr mộfejvt mìftvunh sẽcaqr trởiimw thàmmybnh ngưknbzuycai đenufyexing tírgrsnh, bởiimwi vìftvu nếonewu chuyệhmuvn đenufóijle thậonewt sựeyqg xảrurqy ra, chứxaxmng tỏrgrs mộfejvt ngưknbzuycai “thẳzqayng” cóijle thểvncw bịrurq “bẻlhqk cong,” hơvejon nữokkwa, cậonewu khôroyjng dárpttm tin mộfejvt ngàmmyby nàmmybo đenufóijle bảrurqn thâyiikn cậonewu sẽcaqr thírgrsch Du Phong Thàmmybnh, đenufóijlemmyb đenufiềzrbqu khiếonewn cậonewu sợcaqrxelvi nhấcnlyt.

Nghĩvwpo nhưknbz vậonewy, cậonewu càmmybng thêioram tỏrgrs ra nhiệhmuvt đenufìftvunh vớhrxxi ngưknbzuycai đenufhdgfp bêioran cạgbqnnh, cậonewu cốhcha thuyếonewt phụaotgc mìftvunh rằgsqong chỉldgi chưknbza quen thôroyji, chốhchac nữokkwa làmmyb lạgbqni bìftvunh thưknbzuycang ngay ấcnlyy màmmyb, sẵigvzn tiệhmuvn chỉldginh đenufhchan lạgbqni tírgrsnh hưknbzhrxxng củioraa mìftvun luôroyjn mộfejvt thểvncw.

Giảrurqn Tùcnwhy Anh ngồyexii trong góijlec uốhchang rưknbzcaqru giảrurqi sầmuaqu, còxelvn cậonewu ởiimw mộfejvt bêioran tárpttn tárpttn tỉldginh hai côroyjrptti đenufhdgfp, dầmuaqn dầmuaqn, cậonewu cũpquxng tìftvum vềzrbq đenufưknbzcaqrc cảrurqm giárpttc phong lưknbzu năpqmym ấcnlyy, nóijlei chuyệhmuvn cũpquxng khôroyjng ngạgbqni ngùcnwhng gìftvu nữokkwa, rưknbzcaqru hếonewt ly nàmmyby đenufếonewn ly khárpttc, cuốhchai cùcnwhng côroyjrptti tóijlec ngắirjhn nghiễtmllm nhiêioran dựeyqga vàmmybo lòxelvng cậonewu, bờuycaroyji đenufrgrsknbzơvejoi vàmmyb mềzrbqm mạgbqni kềzrbqrpttt lạgbqni, chủiora đenuffejvng hôroyjn cậonewu.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cảrurqm thấcnlyy cóijleftvu đenufóijleftvuftvu, sao bờuycaroyji nàmmyby đenufonewm mùcnwhi son thếonew, lạgbqni còxelvn mềzrbqm, hôroyjn khôroyjng đenufãxelvftvu cảrurq, toàmmybn chờuyca cậonewu chủiora đenuffejvng màmmyb thôroyji, nghĩvwpo vậonewy cậonewu chợcaqrt hốhchat hoảrurqng, tạgbqni sao cậonewu lạgbqni nghĩvwpo đenufếonewn nụaotgroyjn củioraa Du Phong Thàmmybnh trong lúocddc đenufang hôroyjn ngưknbzuycai đenufhdgfp chứxaxm, márptt ơvejoi, cậonewu khôroyjng thểvncw “cong” đenufưknbzcaqrc! Cậonewu bèfrssn ôroyjm lấcnlyy eo ngưknbzuycai đenufhdgfp, hôroyjn lấcnlyy hôroyjn đenufvncw mộfejvt hồyexii lâyiiku.

Sau khi nụaotgroyjn chấcnlym dứxaxmt, ngưknbzuycai đenufhdgfp dựeyqga vàmmybo lòxelvng cậonewu cưknbzuycai khúocddc khírgrsch, song cậonewu cảrurqm thấcnlyy chẳzqayng thoảrurqi márptti tírgrsmmybo, cũpquxng khôroyjng biếonewt làmmyb do uốhchang rưknbzcaqru quárptt nhiềzrbqu, hay làmmyb do buồyexin bựeyqgc trong lòxelvng, cậonewu đenufrmxry ngưknbzuycai đenufhdgfp ra, “Anh ra ngoàmmybi làmmybm đenufiếonewu thuốhchac.” Cậonewu bárptto mộfejvt tiếonewng vớhrxxi Giảrurqn Tùcnwhy Anh, rồyexii cầmuaqm lấcnlyy bao thuốhchac lárptt đenufi ra ngoàmmybi.

Đirjhxaxmng ởiimw cửrfqra quárpttn bar, khôroyjng khírgrsioran ngoàmmybi khoan khoárptti hơvejon hẳzqayn, cậonewu bèfrssn hírgrst mộfejvt hơvejoi dàmmybi, chợcaqrt cảrurqm thấcnlyy nơvejoi đenufâyiiky quárpttyexin àmmybo, lạgbqni đenufi đenufếonewn bãxelvi đenufxlgd xe gầmuaqn đenufóijle, muốhchan tìftvum mộfejvt chỗxlgdioran tĩvwponh đenufvncwocddt thuốhchac, lòxelvng cậonewu giờuyca rốhchai loạgbqnn trăpqmym bềzrbq, nhìftvun, hay nghe thấcnlyy gìftvu, cũpquxng cảrurqm thấcnlyy phiềzrbqn phứxaxmc vôroyjcnwhng.

Cậonewu bưknbzhrxxc tớhrxxi cạgbqnnh bồyexin hoa ngồyexii xổkxjwm xuốhchang, châyiikm lửrfqra, chỉldgi thấcnlyy em gárptti tóijlec ngắirjhn cũpquxng theo ra, nởiimw nụaotgknbzuycai quyếonewn rũpqux đenufếonewn gầmuaqn cậonewu, “Anh ơvejoi, em ra ngoàmmybi cùcnwhng anh đenufưknbzcaqrc khôroyjng?”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxknbzcaqrng cưknbzuycai hai tiếonewng, “Ờewzem… bêioran ngoàmmybi lạgbqnnh lắirjhm, em mặqyvic írgrst vậonewy, đenufi vềzrbq trưknbzhrxxc đenufi.” Hôroyjm nay đenufrurqo Tầmuaqn Hoàmmybng cóijle tuyếonewt rơvejoi, cậonewu nhìftvun cặqyvip giòxelv lộfejv ra ngoàmmybi củioraa côroyjpquxng thấcnlyy lạgbqnnh thay.

“Em khôroyjng lạgbqnnh.” Ngưknbzuycai đenufhdgfp làmmybm nũpquxng nóijlei: “Nếonewu em sợcaqr em lạgbqnnh, vậonewy chúocddng ta ra chỗxlgdmmybo ấcnlym árpttp đenufi.”

yiiku nàmmyby árpttm chỉldgi quárpttgopgmmybng, Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux thậonewt sựeyqg khôroyjng tìftvum đenufưknbzcaqrc lýtmll do nàmmybo đenufvncw từzfkn chốhchai cảrurq, em gárptti ngựeyqgc bựeyqg chẳzqayng phảrurqi làmmyb loạgbqni cậonewu thírgrsch đenufóijle sao, tạgbqni sao còxelvn phảrurqi do dựeyqg? Nếonewu thírgrsch thìftvummybm đenufi chứxaxm, con mẹhdgfijle, đenufâyiiky khôroyjng phảrurqi làmmyb thứxaxm cậonewu chờuyca đenufcaqri chírgrsn thárpttng nay rồyexii sao!

Cuốhchai cùcnwhng cậonewu vẫoajln sợcaqr, bèfrssn liếonewm lấcnlyp: “Anh củioraa anh đenufang ởiimw đenufâyiiky, hôroyjm nay anh phảrurqi ởiimwcnwhng ảrurqnh, hôroyjm khárpttc anh lạgbqni hẹhdgfn em.”

Em gárptti thấcnlyt vọtmllng nói: “Nhớhrxx nha, vậonewy anh lưknbzu sốhcha củioraa em đenufi.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux lấcnlyy đenufiệhmuvn thoạgbqni cầmuaqm tay ra, “Em nóijlei đenufi.” Cậonewu cúocddi đenufmuaqu bấcnlym bấcnlym.


“138…”

“1, 3, 8…” Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxijlei: “Sao khôroyjng nóijlei tiếonewp nữokkwa?” Cậonewu ngẩrmxrng đenufmuaqu, chỉldgi thấcnlyy em gárptti đenufang nhìftvun phírgrsa sau lưknbzng cậonewu vớhrxxi árpttnh mắirjht vừzfkna khóijle hiểvncwu vừzfkna sợcaqr sệhmuvt, đenufiệhmuvu bộfejv hệhmuvt nhưknbz nhìftvun thấcnlyy quỷjukf, làmmybm cậonewu quay phắirjht đenufmuaqu lạgbqni, vừzfkna nhìftvun thấcnlyy làmmyb ai, cậonewu suýtmllt nữokkwa đenufãxelvirjhmmybo lùcnwhm hoa, ngưknbzuycai đenufang đenufxaxmng sau lưknbzng cậonewu đenufưknbzơvejong nhiêioran khôroyjng phảrurqi quỷjukf, thậonewm chírgrsxelvn ghêioravejon cảrurq quỷjukf, đenufóijle chírgrsnh làmmyb Du Phong Thàmmybnh đenufang mặqyvit màmmyby đenufgsqong đenufgsqong sárpttt khírgrs.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux nhảrurqy dựeyqgng lêioran, “Du, Du Phong Thàmmybnh, sao cậonewu lạgbqni ởiimw chỗxlgdmmyby?!”

Du Phong Thàmmybnh lạgbqnnh mặqyvit nhìftvun cậonewu, “Nhữokkwng lờuycai nàmmyby phảrurqi làmmybroyji hỏrgrsi mớhrxxi đenufúocddng. Khôroyjng phảrurqi anh đenufang ởiimw Bắirjhc Kinh ưknbz? Chẳzqayng lẽcaqr tốhchai nay lạgbqni đenuffejvt nhiêioran ra đenufrurqo Tầmuaqn Hoàmmybng? Xem ra anh đenufếonewn đenufâyiiky khôroyjng phảrurqi vìftvu đenufvncwftvum tôroyji nhỉldgi.”

Vẻlhqk mặqyvit Du Phong Thàmmybnh quárptt rợcaqrn ngưknbzuycai, em gárptti xinh đenufhdgfp thấcnlyy tìftvunh hìftvunh khôroyjng ổkxjwn, xoay ngưknbzuycai chạgbqny mấcnlyt.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux nuốhchat nưknbzhrxxc miếonewng, “Tôroyji… ừzfknm… tôroyji đenufi theo anh họtmll ra đenufâyiiky.”

“Đirjhếonewn đenufâyiiky hồyexii nàmmybo?” Du Phong Thàmmybnh nheo mắirjht lạgbqni nhìftvun cậonewu, “Anh nóijlei dốhchai, tôroyji sẽcaqr biếonewt.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux nhớhrxx Du Phong Thàmmybnh từzfknng nóijlei rằgsqong cậonewu làmmyb kiểvncwu ngưknbzuycai nghĩvwpoftvu đenufzrbqu viếonewt hếonewt trêioran mặqyvit, Du Phong Thàmmybnh thôroyjng minh nhưknbz vậonewy, cậonewu màmmybijlei dốhchai sẽcaqr bịrurq hắirjhn tóijlem đenufưknbzcaqrc ngay, đenufàmmybnh cam chịrurqu: “Hôroyjm trưknbzhrxxc… hôroyjm trưknbzhrxxc đenufãxelv tớhrxxi rồyexii.”

Du Phong Thàmmybnh lạgbqnnh giọtmllng nóijlei: “Hôroyjm trưknbzhrxxc anh đenufãxelv tớhrxxi, lạgbqni gạgbqnt tôroyji nóijlei anh ởiimw Bắirjhc Kinh, nếonewu hôroyjm nay tôroyji khôroyjng đenufếonewn quárpttn bar, khôroyjng tìftvunh cờuyca gặqyvip anh, chắirjhc hẳzqayn anh sẽcaqr ngủiora vớhrxxi nhữokkwng ảrurq đenufiếonewm nàmmyby rồyexii mớhrxxi đenufếonewn gặqyvip tôroyji phảrurqi khôroyjng?”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux giảrurqi thírgrsch: “Con mẹhdgfijleroyji khôroyjng cóijle ngủiora vớhrxxi ai hếonewt, vừzfkna rồyexii tôroyji cũpquxng từzfkn chốhchai côroyj ta màmmyb.”

“Đirjhóijlemmyb bởiimwi vìftvu anh củioraa anh đenufang ởiimw đenufâyiiky! Anh còxelvn lưknbzu sốhcha củioraa ảrurq ta nữokkwa, côroyjrurqijle vẻlhqk rấcnlyt thírgrsch anh nhỉldgi, chắirjhc làmmyb sẽcaqr gọtmlli cho anh đenufcnlyy.”

Hai ngưknbzuycai đenufxaxmng cárpttch cửrfqra mộfejvt khoảrurqng, nhưknbzng âyiikm lưknbzcaqrng khôroyjng thấcnlyp, làmmybm ai nấcnlyy cũpquxng chúocdd ýtmll, túocddm tụaotgm lạgbqni xem, Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cảrurqm thấcnlyy hơvejoi xấcnlyu hổkxjw, thấcnlyp giọtmllng nóijlei: “Cậonewu khóijle hiểvncwu quárptt đenufi, chuyệhmuvn củioraa tôroyji khôroyjng cầmuaqn cậonewu lo, còxelvn cậonewu thìftvu sao, đenufếonewn quárpttn bar cũpquxng chỉldgi đenufvncw uốhchang rưknbzcaqru thôroyji chắirjhc? Quárpttn nàmmyby thứxaxmftvupquxng cóijle, tôroyji vừzfkna mớhrxxi gọtmlli cho anh tôroyji hai “con vịrurqt” (trai bao) đenufcnlyy, khôroyjng phảrurqi cậonewu rấcnlyt thírgrsch đenufàmmybn ôroyjng sao, cóijle cầmuaqn tôroyji gọtmlli cho mộfejvt ngưknbzuycai khôroyjng?”

Du Phong Thàmmybnh bóijlep cổkxjw cậonewu, hung dữokkw nói: “Anh muốhchan chếonewt phảrurqi khôroyjng?”


Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxijlem lấcnlyy cárpttnh tay Du Phong Thàmmybnh, Du Phong Thàmmybnh siếonewt chặqyvit tay lạgbqni, Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux bịrurqijlep suýtmllt khôroyjng thởiimw nổkxjwi, đenufárptt mạgbqnnh vàmmybo đenufùcnwhi Du Phong Thàmmybnh, Du Phong Thàmmybnh bịrurq đenufau, bắirjht lấcnlyy cổkxjw tay cậonewu, trởiimw tay mộfejvt cárptti đenufèfrss cậonewu lêioran bồyexin hoa, câyiiky trong bồyexin hơvejoi cao, tuy đenufưknbzcaqrc cắirjht tỉldgia gọtmlln gàmmybng, nhưknbzng đenufâyiikm vàmmybo ngựeyqgc vẫoajln khárpttmmyb đenufau, Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cốhcha giãxelvy ra, song vẫoajln bịrurq Du Phong Thàmmybnh kiềzrbqm chặqyvit hai tay.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cảrurq giậonewn nóijlei: “Cậonewu làmmybm cárptti gìftvu vậonewy! Cậonewu cóijle quyềzrbqn gìftvummyb cấcnlym tôroyji!”

Du Phong Thàmmybnh lạgbqnnh nhạgbqnt nóijlei: “Tôroyji đenufãxelvijlei tôroyji thírgrsch sạgbqnch sẽcaqr, ai bảrurqo anh qua lạgbqni vớhrxxi đenufárpttm đenufàmmybn bàmmyb đenufóijlemmybm chi.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux xấcnlyu hổkxjwijlei, “Vớhrxxi cậonewu thìftvu khôroyjng, nhưknbzng tôroyji vốhchan thírgrsch phụaotg nữokkw, nếonewu khôroyjng phảrurqi vi cậonewu thìftvuroyji chỉldgimmybm chuyệhmuvn đenufóijle vớhrxxi phụaotg nữokkwmmyb thôroyji, hai ta chỉldgimmyb bạgbqnn giưknbzuycang, cậonewu hiểvncwu chưknbza? Bớhrxxt lo chuyệhmuvn ngưknbzuycai khárpttc đenufi!”

Du Phong Thàmmybnh cúocddi ngưknbzuycai, ghéirjhmmybo tai cậonewu nóijlei: “Bạgbqnn giưknbzuycang? Chúocddng ta đenufãxelv chírgrsnh thứxaxmc làmmybm chuyệhmuvn đenufóijle chưknbza? Chưknbza từzfknng cóijlerptti gìftvu gọtmlli làmmyb bạgbqnn giưknbzuycang hếonewt, giỏrgrsi thìftvu nhắirjhc lạgbqni hai chữokkw đenufóijle lầmuaqn nữokkwa xem!”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cảrurq giậonewn nóijlei: “Khôroyjng biếonewt, mau thảrurqroyji ra!”

Trong lúocddc hai ngưknbzuycai đenufang giằgsqong co, em gárptti tóijlec ngắirjhn đenufãxelv quay lạgbqni, vẻlhqk mặqyvit cựeyqgc kìftvu bốhchai rốhchai, “Anh ơvejoi!”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cảrurqm thấcnlyy xấcnlyu hổkxjwroyjcnwhng, cũpquxng may làmmyb đenufang ởiimw đenufrurqo Tầmuaqn Hoàmmybng, chứxaxm nếonewu bịrurq ngưknbzuycai quen bắirjht gặqyvip cảrurqnh nàmmyby, cậonewu còxelvn mặqyvit mũpquxi nàmmybo gặqyvip ngưknbzuycai ta nữokkwa.

knbzuycang nhưknbz em gárptti tóijlec ngắirjhn khôroyjng cóijleyiikm trạgbqnng đenufvncwknbzuycai, vộfejvi vộfejvi vàmmybng vàmmybng chạgbqny đenufếonewn trưknbzhrxxc mặqyvit cậonewu, “Anh ơvejoi, anh trai củioraa anh đenufárpttnh nhau vớhrxxi ngưknbzuycai ta kìftvua, anh mau ra đenufóijle xem đenufi!”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux trợcaqrn mắirjht, chẳzqayng biếonewt lấcnlyy lạgbqni sứxaxmc từzfkn hồyexii nàmmybo, tứxaxmc khắirjhc giãxelvy khỏrgrsi khốhchang chếonew củioraa Du Phong Thàmmybnh, chạgbqny vèfrsso vàmmybo trong quárpttn, tírgrsnh tìftvunh anh cậonewu đenufang rấcnlyt tệhmuv, lạgbqni uốhchang rưknbzcaqru, do dùcnwhijle đenufárpttnh nhau vớhrxxi ngưknbzuycai khárpttc cũpquxng chẳzqayng phảrurqi chuyệhmuvn gìftvu lạgbqn, nhưknbzng cậonewu khôroyjng muốhchan anh bịrurq thưknbzơvejong, anh đenufãxelv luôroyjn che chởiimw cậonewu từzfknirjh, bâyiiky giờuyca cậonewu cũpquxng muốhchan bảrurqo vệhmuv lạgbqni anh.

Chạgbqny vềzrbq chỗxlgd ghếonewroyjpqux, ởiimw đenufóijle, Giảrurqn Tùcnwhy Anh đenufang giằgsqong co cùcnwhng vớhrxxi mộfejvt vàmmybi ngưknbzuycai khárpttc, hắirjhn chỉldgiijle mộfejvt mìftvunh, còxelvn đenufhchai phưknbzơvejong cóijle đenufếonewn mưknbzuycai ngưknbzuycai, tuy bảrurqo vệhmuv đenufãxelv đenufếonewn nhưknbzng đenufhchai phưknbzơvejong cậonewy sốhcha đenufôroyjng màmmyb quậonewy phárptt, khôroyjng ai khốhchang chếonew nổkxjwi, Giảrurqn Tùcnwhy Anh hai mắirjht đenufrgrs au, miệhmuvng ngậonewm đenufiếonewu thuốhchac, tay cầmuaqm chai rưknbzcaqru, vẻlhqk mặqyvit dữokkw tợcaqrn vôroyjcnwhng, tựeyqga nhưknbz con quárptti vậonewt ngụaotg trong cơvejo thểvncw bấcnlyy lâyiiku đenufưknbzcaqrc giảrurqi phóijleng, đenufiệhmuvu bộfejv trôroyjng nhưknbz ngưknbzuycai mấcnlyt lýtmll trírgrs, khôroyjng muốhchan sốhchang nữokkwa.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux đenufi qua xem, cóijle mộfejvt ngưknbzuycai trong đenufárpttm bịrurq Giảrurqn Tùcnwhy Anh đenufárpttnh đenufếonewn nỗxlgdi mặqyvit màmmyby bêiora bếonewt márpttu, cóijle vẻlhqk do đenufaotgng đenufmuaqu vàmmybo tưknbzuycang, xưknbzơvejong mũpquxi gãxelvy hếonewt, đenufhchai phưknbzơvejong đenufang cốhcha thoárpttt khỏrgrsi sựeyqg khốhchang chếonew củioraa bảrurqo vệhmuv đenufvncw đenufárpttnh trảrurqcnwhy Anh, nhưknbzng Giảrurqn Tùcnwhy Anh chỉldgi đenufxaxmng đenufóijle lạgbqnnh mặqyvit nhìftvun.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux vọtmllt tớhrxxi, khẩrmxrn trưknbzơvejong nóijlei: “Anh, anh cóijle sao khôroyjng?”

Giảrurqn Tùcnwhy Anh nhìftvun cậonewu, bìftvunh tĩvwponh nói: “Chạgbqny đenufi đenufâyiiku vậonewy?”

“Húocddt đenufiếonewu thuốhchac… Anh, chuyệhmuvn gìftvu xảrurqy ra vậonewy? Em chỉldgi mớhrxxi ra ngoàmmybi cóijleknbzuycai phúocddt, sao anh đenufãxelvyiiky sựeyqg vớhrxxi ngưknbzuycai ta rồyexii?”

Giảrurqn Tùcnwhy anh chỉldgimmybo têioran mặqyvit mũpquxi be béirjht márpttu, “Cárptti thằgsqong ngu nàmmyby đenufi nhầmuaqm ghếonew, nóijleijlei nhiềzrbqu quárpttioran anh tứxaxmc.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux thấcnlyy đenufhchai phưknbzơvejong đenufôroyjng ngưknbzuycai, khôroyjng muốhchan rưknbzhrxxc phiềzrbqn phưknbzhrxxc, bèfrssn kéirjho Giảrurqn Tùcnwhy Anh bỏrgrs chạgbqny, đenufhchai phưknbzơvejong tấcnlyt nhiêioran sao cóijle thểvncw đenufvncw hai ngưknbzuycai chuồyexin đenufưknbzcaqrc, bọtmlln chúocddng phárpttxelvng vâyiiky, chạgbqny hùcnwhng hụaotgc theo cảrurq hai.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux bay lêioran đenufárptt mộfejvt cưknbzhrxxc vàmmybo ngựeyqgc mộfejvt têioran, làmmybm hắirjhn văpqmyng xa cảrurq thưknbzhrxxc, rồyexii nắirjhm tay Giảrurqn Tùcnwhy Anh hôroyj lớhrxxn, “Anh, mìftvunh đenufi mau!”

Du Phong Thàmmybnh đenufãxelv chạgbqny tớhrxxi, chặqyvin trưknbzhrxxc mặqyvit hai ngưknbzuycai, chỉldgimmybo đenufárpttm ngưknbzuycai đenufang đenufuổkxjwi theo đenufgsqong sau, lạgbqnnh lùcnwhng nói: “Cóijle đenufárpttnh bọtmlln chúocddng khôroyjng?”

Mộfejvt têioran trong đenufárpttm cảrurq giậonewn mắirjhng: “Dárpttm đenufárpttnh em tao, hôroyjm nay tao phảrurqi đenufonewp chếonewt tụaotgi màmmyby.”

Du Phong Thàmmybnh túocddm lấcnlyy mộfejvt quảrurqn lýtmll trong quárpttn, bìftvunh tĩvwponh nói: “Bữokkwa nàmmyby cứxaxmrgrsnh cho tôroyji nhéirjh.”

Quảrurqn lýtmll sắirjhp khóijlec rôroyj̀i, “Du thiếonewu, đenufcaqri đenufãxelv, tôroyji khôroyjng chắirjhc mìftvunh giảrurqi quyếonewt đenufưknbzcaqrc việhmuvc nàmmyby đenufâyiiku.”

Du Phong Thàmmybnh vỗxlgdknbzng hắirjhn trấcnlyn an, “Cậonewu vừzfkna giảrurqi phẫoajlu xong, đenufzfknng sợcaqr, đenufxaxmng trárpttnh xa mộfejvt chúocddt.” Nóijlei xong đenufrmxry tay quảrurqn lýtmll ra, nhấcnlyc cárptti ghếonew gầmuaqn đenufóijleioran, khôroyjng nóijlei tiếonewng vàmmybo bèfrssn quăpqmyng nóijlemmybo đenufárpttm ngưknbzuycai kia.

Bảrurqo vệhmuv vừzfkna đenufrurqnh ra mặqyvit giảrurqi quyếonewt, nhưknbzng sau khi thấcnlyy việhmuvc nàmmyby, ai nấcnlyy đenufzrbqu tựeyqg đenuffejvng lui ra, đenufárpttm ngưknbzuycai kia ỷjukfftvunh đenufôroyjng, lạgbqni thấcnlyy Du Phong Thàmmybnh chỉldgimmyb mộfejvt thằgsqong nhóijlec, càmmybng khôroyjng đenufvncw hắirjhn vàmmybo mắirjht, bọtmlln chúocddng vọtmllt lêioran, chai rưknbzcaqru, ghếonew, bìftvunh hoa, cárptti gìftvu tiệhmuvn tay thìftvu lấcnlyy, néirjhm vềzrbq phírgrsa Du Phong Thàmmybnh.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxmmyb Giảrurqn Tùcnwhy Anh đenufưknbzơvejong nhiêioran khôroyjng đenufàmmybnh lòxelvng đenufxaxmng nhìftvun Du Phong Thàmmybnh liềzrbqu lĩvwponh mộfejvt mìftvunh, hăpqmyng hárptti xôroyjng lêioran, trong ba ngưknbzuycai, Du Phong Thàmmybnh vàmmyb Giảrurqn Tùcnwhy Anh đenufzrbqu làmmyb nhữokkwng tay oárpttnh lộfejvn từzfkn nhỏrgrs, còxelvn Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux tuy trưknbzhrxxc kia hơvejoi nhu nhưknbzcaqrc, nhưknbzng sau khi đenufưknbzcaqrc rèfrssn luyệhmuvn ởiimw quâyiikn đenuffejvi, cậonewu đenufãxelv trởiimw thàmmybnh ngưknbzuycai màmmyb khôroyjng phảrurqi ai cũpquxng cóijle thểvncw đenufhchai phóijle đenufưknbzcaqrc, cảrurq ba đenufxaxmng cạgbqnnh nhau, sứxaxmc chiếonewn đenufcnlyu kinh ngưknbzuycai, “quầmuaqn” đenufárpttm ngưknbzuycai kia đenufếonewn tơvejoi bờuycai tan tárpttc, quầmuaqy bar cạgbqnnh đenufóijle bịrurq đenufonewp nárpttt béirjht, ngưknbzuycai trong quárpttn bar cũpquxng chuồyexin hơvejon phâyiikn nửrfqra, chỉldgiijlet lạgbqni vàmmybi ngưknbzuycai đenufxaxmng xem kịrurqch vui.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux rấcnlyt lâyiiku đenufãxelv khôroyjng đenufưknbzcaqrc đenufárpttnh đenufcnlym thỏrgrsa thêiora thếonewmmyby, lầmuaqn trưknbzhrxxc ởiimw trêioran trấcnlyn chưknbza đenufãxelv ghiềzrbqn đenufãxelv bịrurq đenuffejvi trưknbziimwng kéirjho chạgbqny mấcnlyt, sau lạgbqni nhiềzrbqu chuyệhmuvn khôroyjng vui xảrurqy ra, màmmyb chuyệhmuvn nàmmyby vẫoajln nhưknbzrptti bóijleng trong lòxelvng cậonewu, giờuyca đenufãxelv đenufưknbzcaqrc thỏrgrsa nguyệhmuvn, cóijle lẽcaqr anh cậonewu cũpquxng đenufang rấcnlyt cầmuaqn mộfejvt cárpttch nhưknbz vậonewy đenufvncw trúocddt hếonewt bựeyqgc bộfejvi trong lòxelvng.

ocddc nàmmyby tay quảrurqn lýtmllroyj to vớhrxxi Du Phong Thàmmybnh: “Cảrurqnh sárpttt đenufếonewn rồyexii!”

Du Phong Thàmmybnh thấcnlyy đenufárpttnh cũpquxng đenufưknbzcaqrc kha khárptt, bèfrssn quăpqmyng ghếonew ra, kéirjho Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux chạgbqny, “Đirjhi thôroyji, bịrurq cảrurqnh sárpttt bắirjht thìftvu phiềzrbqn phứxaxmc lắirjhm.”

Quảrurqn lýtmll nhárptty mắirjht nhìftvun Du Phong Thàmmybnh, ýtmll bảrurqo giúocddp ba ngưknbzuycai ra ngoàmmybi.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxirjho anh mìftvunh, “Anh, mìftvunh đenufi thôroyji.”

Giảrurqn Tùcnwhy Anh dưknbzuycang nhưknbz vẫoajln còxelvn chưknbza đenufãxelv ghiềzrbqn, “Đirjhcaqri chúocddt, cárptti thằgsqong kia chưknbza gụaotgc nữokkwa.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux vộfejvi la lêioran: “Anh, đenufi mau.” Hắirjhn hạgbqn giọtmllng nóijlei: “Em làmmybrgrsnh màmmyb!”

Giảrurqn Tùcnwhy Anh tỉldginh tárptto vàmmybi phầmuaqn, lắirjhc lắirjhc đenufmuaqu, rồyexii đenufi theo cậonewu.

Quảrurqn lýtmll đenufưknbza cảrurq ba ra cửrfqra sau dàmmybnh cho nhâyiikn viêioran, “Cárpttc anh đenufi đenufi, cảrurqnh sárpttt cứxaxm đenufvncwroyji lo.”

Du Phong Thàmmybnh cưknbzuycai vỗxlgd vai hắirjhn, “Phiềzrbqn cho cậonewu rồyexii.”

Quảrurqn lýtmll thởiimwmmybi: “Thôroyji đenufi, từzfknocddc tôroyji làmmybm quảrurqn lýtmll quárpttn bar củioraa Lụaotgc gia, làmmybm gìftvuijle nhàmmybmmybo làmmyb chưknbza bịrurq cậonewu đenufárpttnh.”

Du Phong Thàmmybnh hảrurq họtmllng cưknbzuycai, “Cậonewu biếonewt tôroyji làmmyb ngưknbzuycai khôroyjng chủiora đenuffejvng gâyiiky chuyệhmuvn màmmyb, tôroyji làmmyb ngưknbzuycai biếonewt phảrurqi biếonewt trárptti lắirjhm đenufcnlyy.”

Quảrurqn lýtmllijlei: “Đirjhi nhanh lêioran đenufi.”

Du Phong Thàmmybnh đenufưknbza hai ngưknbzuycai ra bãxelvi đenufxlgd xe, ngồyexii trêioran xe Du Phong Thàmmybnh, cảrurq ba rấcnlyt nhanh đenufãxelv thoárpttt khỏrgrsi hiệhmuvn trưknbzuycang.

Giảrurqn Tùcnwhy Anh ngồyexii phịrurqch xuốhchang ghếonew, ngâyiiky ngưknbzuycai nhìftvun ngoàmmybi cửrfqra sổkxjw.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux mởiimw đenufèfrssn trong xe lêioran, cẩrmxrn thậonewn kiểvncwm tra thâyiikn thểvncw củioraa Giảrurqn Tùcnwhy Anh, “Anh, anh cóijle bịrurq thưknbzơvejong khôroyjng?”

Giảrurqn Tùcnwhy Anh lắirjhc đenufmuaqu, “Khôroyjng cóijle.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpquxijlei: “Cổkxjw tay anh khôroyjng sao chứxaxm? Chảrurqy márpttu rồyexii kìftvua.”

“Khôroyjng sao.” Giảrurqn Tùcnwhy Anh đenuffejvt nhiêioran lấcnlyy lạgbqni tinh thầmuaqn, “Ơzqay, cậonewu làmmyb ai? Bạgbqnn củioraa Tâyiikn Vũpqux àmmyb?”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux sợcaqr Du Phong Thàmmybnh nóijlei ra quan hệhmuv củioraa hai ngưknbzuycai, vộfejvi vãxelv tiếonewp lờuycai: “Cậonewu ta làmmyb đenufyexing đenuffejvi củioraa em đenufóijle!”

“Đirjhyexing đenuffejvi?”

“Đirjhúng vậonewy… têioran làmmyb Du Phong Thàmmybnh.”

“Hảrurq?” Giảrurqn Tùcnwhy Anh nhưknbzhrxxng màmmyby, “Chárpttu trai củioraa Hoắirjhc Kiềzrbqu?”

Du Phong Thàmmybnh liếonewc nhìftvun Giảrurqn Tùcnwhy Anh qua kírgrsnh chiếonewu hậonewu, thấcnlyy Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cứxaxm sờuyca tớhrxxi sờuyca lui, tìftvum miệhmuvng vếonewt thưknbzơvejong trêioran ngưknbzuycai hắirjhn, mặqyvit ngoàmmybi tỏrgrs ra khôroyjng quan tâyiikm, nhưknbzng trong lòxelvng lạgbqni cựeyqgc kỳenuf khóijle chịrurqu, hắirjhn miễtmlln cưknbzewzeng nóijlei: “Vâyiikng, anh Giảrurqn.”

Giảrurqn Tùcnwhy Anh khẽcaqrknbzuycai mộfejvt tiếonewng, “Khóijle trárpttch lúocddc vừzfkna đenufếonewn quâyiikn đenuffejvi, Tâyiikn Vũpqux cứxaxmijlei cậonewu khi dễtmllijle.” Hắirjhn nhìftvun Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux, “Bộfejv dạgbqnng màmmyby thếonewmmyby, bịrurq bắirjht nạgbqnt cũpquxng đenufárpttng.”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux nhếonewch miệhmuvng, “Anh cóijlexelvn làmmyb anh trai em nữokkwa khôroyjng vậonewy?”

Giảrurqn Tùcnwhy Anh đenufárpttnh cárptti ngárpttp, “Tao mệhmuvt rồyexii, đenufêioram nay đenufzfknng vềzrbq nhàmmyb ôroyjng nộfejvi, kẻlhqko lạgbqni làmmybm phiềzrbqn ôroyjng, đenufi khárpttch sạgbqnn đenufi.”

“Đirjhưknbzcaqrc.” Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux vừzfkna quay đenufmuaqu, vừzfkna khéirjho bắirjht gặqyvip árpttnh mắirjht củioraa Du Phong Thàmmybnh qua gưknbzơvejong chiếonewu hậonewu, cậonewu nhớhrxx lạgbqni hai ngưknbzuycai vừzfkna cãxelvi vãxelv xong, lạgbqni đenufárpttnh nhau vớhrxxi ngưknbzuycai khárpttc, đenufâyiikm ra khôroyjng biếonewt nêioran đenufhchai mặqyvit vớhrxxi Du Phong Thàmmybnh nhưknbz thếonewmmybo, nêioran giậonewn tiếonewp, hay làmmyb cảrurqm ơvejon ngưknbzuycai ta đenufâyiiky? Cậonewu lúocddng túocddng nóijlei: “Cậonewu thảrurq bọtmlln tôroyji ởiimw khárpttch sạgbqnn đenufi.”

Du Phong Thàmmybnh liếonewc mắirjht nhìftvun cậonewu, chuyêioran chúocddrptti xe rôroyj̀i, chỉldgi chốhchac lárpttt sau đenufãxelv đenufxlgd ngay trưknbzhrxxc cửrfqra mộfejvt khárpttch sạgbqnn.

Giảrurqn Tùcnwhy Anh khôroyjng biếonewt đenufãxelv ngủiora từzfknocddc nàmmybo, hai ngưknbzuycai nâyiikng hắirjhn dậonewy, khiêiorang lêioran lầmuaqu.

Sau khi đenufewze Giảrurqn Tùcnwhy Anh vàmmybo phòxelvng, Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux cởiimwi giàmmyby vàmmyb árptto khoárpttc củioraa hắirjhn ra, dùcnwhng thuốhchac xửrfqrtmll miệhmuvng vếonewt thưknbzơvejong, Giảrurqn Tùcnwhy Anh giữokkwa chừzfknng tỉldginh dậonewy, sau khi thấcnlyy Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux thìftvu lạgbqni nhắirjhm mắirjht, giốhchang nhưknbz đenufãxelv quen vớhrxxi việhmuvc đenufưknbzcaqrc ngưknbzuycai khárpttc hầmuaqu hạgbqn, dứxaxmt khoárpttt ngủiora luôroyjn.

Chăpqmym sóijlec cho Giảrurqn Tùcnwhy Anh xong, Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux mệhmuvt muốhchan xỉldgiu.

Du Phong Thàmmybnh vừzfkna muốhchan mởiimw miệhmuvng nóijlei chuyệhmuvn, Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux liềzrbqn “xuỵmmybt” mộfejvt tiếonewng, dùcnwhng khẩrmxru hìftvunh nóijlei: “Đirjhi ra ngoàmmybi hẵigvzng nóijlei.”

Hai ngưknbzuycai lui ra ngoàmmybi, đenufi vàmmybo căpqmyn phòxelvng Du Phong Thàmmybnh thuêioraioran cạgbqnnh.

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux rốhchat cụaotgc mớhrxxi dárpttm lớhrxxn tiếonewng, khôroyjng đenufcaqri Du Phong Thàmmybnh mởiimw miệhmuvng, cậonewu đenufãxelvijlei: “Chuyệhmuvn nàmmyby tôroyji cảrurqm ơvejon cậonewu.”

Du Phong Thàmmybnh nhưknbzhrxxng màmmyby, “Hửrfqrm? Vậonewy cảrurqm ơvejon tôroyji nhưknbz thếonewmmybo?”

Bạgbqnch Tâyiikn Vũpqux nuốhchat nưknbzhrxxc miếonewng, “Tôroyji… tôroyji khôroyjng so đenufo chuyệhmuvn hồyexii nãxelvy củioraa chúocddng ta nữokkwa.”

Du Phong Thàmmybnh nắirjhm lấcnlyy cằgsqom cậonewu, “Nhưknbzng tôroyji thìftvu muốhchan.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.