Tiên Hồng Lộ

Chương 302 : Lần đầu gặp mặt Dược Vương

    trước sau   
- Đbruaâfuiqy là thâfuiq̣t sao!

fuiqn tiêiandn tưmyxl̉ kinh dị vui vẻ, râfuiq́t khó tin nôwkaỏi!

Trong phòng trúc tâfuiqm thâfuiq̀n hai ngưmyxlơvvcg̀i vôwkao tình kêiand́t nôwkaói, có thêiand̉ đnveaạt tơvvcǵi kỳ diêianḍu nhưmyxl thêiand́ đnveaâfuiqy ít nhâfuiq́t là tưmyxlơvvcgng đnveaưmyxlơvvcgng vơvvcǵi khôwkaỏ tu và tìm hiêiand̉u mưmyxlơvvcg̀i mâfuiq́y năiandm.

- Vũ Tịch nói khôwkaong sai tuy nhiêiandn bưmyxĺc tưmyxlơvvcg̀ng tinh thâfuiq̀n giưmyxl̃a bâfuiq̣c thâfuiq́p và bâfuiq̣c cao khó nhưmyxl thêiand́ nào đnveaôwkaói vơvvcǵi tu sĩ bình thưmyxlơvvcg̀ng mà nói đnveaâfuiqu chỉ có mưmyxlơvvcg̀i mâfuiq́y năiandm khôwkaỏ tu? Đbruaại đnveaa sôwkaó tu sĩ cho dù tiêiandu phí thơvvcg̀i gian trăiandm năiandm, thâfuiq̣m chí thơvvcg̀i gian cả môwkaọt đnveaơvvcg̀i ngưmyxlơvvcg̀i, đnveaêiand̀u khôwkaong thêiand̉ vưmyxlơvvcg̣t qua môwkaọt cưmyxl̉a này.

myxlơvvcgng Phàm cảm giác sâfuiqu săiand́c con đnveaưmyxlơvvcg̀ng tu tiêiandn châfuiq̣m rãi này, cơvvcg duyêiandn, thiêiandn phú có tác dụng lơvvcǵn lao. Thiêiandn phú Vâfuiqn Vũ Tịch tuyêianḍt đnveaỉnh đnveaưmyxlơvvcgng nhiêiandn khôwkaong thêiand̉ suy nghĩ theo lẽ thưmyxlơvvcg̀ng.

- Chỉ tiêiand́c muôwkaón tiêiand́n vào loại cảnh giơvvcǵi khó giải thích huyêiand̀n diêianḍu vưmyxl̀a rôwkaòi, khôwkaong thêiand̉ có bâfuiq́t cưmyxĺ môwkaọt chút miêiand̃n cưmyxlơvvcg̃ng nào. Tiêiand́p theo khôwkaong biêiand́t phải chơvvcg̀ tơvvcǵi khi nào. Có lẽ cả đnveaơvvcg̀i này vôwkao duyêiandn vơvvcǵi nó cũng khó nói.


myxlơvvcgng Phàm nhẹ nhàng thơvvcg̉ dài sóng vai đnveai cùng vơvvcǵi Vũ Tịch trong phong cảnh trong lòng xinh đnveaẹp của Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc. Hăiand́n biêiand́t, thơvvcg̀i gian hai canh giơvvcg̀ chỉ còn lại khôwkaong bao nhiêiandu, Ngọc côwkaóc chủ kia tùy thơvvcg̀i đnveaêiand̀u có thêiand̉ đnveaêiand́n đnveaâfuiqy thúc giục mình.

- Vũ Tịch! Khôwkaói ngọc kia nàng thu vào đnveai, sau này chơvvcg̀ khi huynh bưmyxlơvvcǵc châfuiqn vào bâfuiq̣c cao liêiand̀n lại tơvvcǵi tìm nàng.

myxlơvvcgng Phàm hít môwkaọt hơvvcgi sâfuiqu câfuiq̀m bàn tay ngọc bích của Vâfuiqn Vũ Tịch, tưmyxl̀ng chút mùi thơvvcgm ngào ngạt của của cỏ câfuiqy thiêiandn nhiêiandn trong lành khiêiand́n tâfuiqm thâfuiq̀n Dưmyxlơvvcgng Phàm rung đnveaôwkaọng.

- Dạ.

ianḍt ngọc Vâfuiqn Vũ Tịch thoáng hiêianḍn lêiandn môwkaọt chút ưmyxl̉ng đnveaỏ lại gâfuiq̣t đnveaâfuiq̀u, con măiand́t sáng hơvvcgi tôwkaói:

- Dưmyxlơvvcgng đnveaại ca khôwkaong ơvvcg̉ lâfuiqu trong côwkaóc lâfuiqu hơvvcgn chút sao?

myxlơvvcgng Phàm cảm nhâfuiq̣n đnveaưmyxlơvvcg̣c sưmyxḷ khôwkaong nơvvcg̉ của Vũ Tịch đnveaôwkaói vơvvcǵi mình, trong lòng có chút bâfuiq́t đnveaăiand́c dĩ thơvvcg̉ dài:

- Ngọc côwkaóc chủ chỉ phá lêianḍ cho huynh vào trong côwkaóc hai canh giơvvcg̀, măiand́t thâfuiq́y thòi gian liêiand̀n nhanh đnveaêiand́n rôwkaòi.

- Hai canh giơvvcg̀?

fuiqn Vũ Tịch hơvvcgi giâfuiq̣t mình, có thêiand̉ tưmyxlơvvcg̉ng tưmyxlơvvcg̣ng, Dưmyxlơvvcgng Phàm vì vào côwkaóc găianḍp mình mà côwkaó găiand́ng tơvvcǵi mưmyxĺc nào. Hai canh giơvvcg̀ đnveaôwkaói vơvvcǵi hai ngưmyxlơvvcg̀i lúc này mà nói quý giá nhưmyxl thêiand́ nào chưmyxĺ?

- Sưmyxlwkaon quản lý Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc, bà ra quyêiand́t đnveaịnh khôwkaong ai có thêiand̉ thay đnveaôwkaỏi.

fuiqn Vũ Tịch lôwkaọ ra vẻ trâfuiq̀m ngâfuiqm:

- Tuy nhiêiandn

- Tuy nhiêiandn cái gì?

Con ngưmyxlơvvcgi Dưmyxlơvvcgng Phàm sáng lêiandn cảm giác có hi vọng.

- Huynh đnveai theo muôwkaọi.

fuiqn Vũ Tịch năiand́m tay Dưmyxlơvvcgng Phàm đnveai tơvvcǵi môwkaọt góc hẻo lánh của Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc. Dưmyxlơvvcgng Phàm thâfuiq́y nàng khôwkaong nói cũng khôwkaong hỏi nhiêiand̀u. Râfuiq́t nhanh, hai ngưmyxlơvvcg̀i bay đnveaêiand́n cạnh dưmyxlơvvcg̣c viêiandn. Dưmyxlơvvcg̣c viêiandn này chỉ to khoảng nưmyxl̉a mâfuiq̃u, bêiandn cạnh có môwkaọt căiandn nhà gôwkaõ đnveaơvvcgn sơvvcg. Chính giưmyxl̃a Dưmyxlơvvcg̣c Viêiandn khôwkaong ngơvvcg̀ còn có môwkaọt hôwkaò nưmyxlơvvcǵc nho nhỏ, khi thì có thêiand̉ thâfuiq́y đnveaưmyxlơvvcg̣c cá lôwkaọ ra trêiandn măianḍt nưmyxlơvvcǵc. Giơvvcg̀ phút này, đnveaang có môwkaọt lão nhâfuiqn măianḍt hôwkaòng râfuiqu tóc bạc trăiand́ng, ngôwkaòi trưmyxlơvvcǵc hôwkaò nưmyxlơvvcǵc thả câfuiqu, ánh măiand́t hơvvcgi híp lại dưmyxlơvvcg̀ng nhưmyxl đnveaang ngủ, bêiandn cạnh có đnveaôwkaò đnveai câfuiqu, nưmyxlơvvcǵc trà trêiandn bàn vơvvcǵi dáng vẻ nhàn nhã vôwkao cùng vơvvcǵi thêiand́ khôwkaong tranh đnveaâfuiq́u.

- Gia gia! Con mang khách đnveaêiand́n găianḍp ngưmyxlơvvcg̀i.

ianḍt Vâfuiqn Vũ Tịch cưmyxlơvvcg̀i khẽ, khóe miêianḍng mĩm cưmyxlơvvcg̀i đnveaẹp khôwkaong thêiand̉ tả. Nàng kéo Dưmyxlơvvcgng Phàm đnveai vêiand̀ phía ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc cũng âfuiqm thâfuiq̀m ý bảo hăiand́n.

- Ha ha! Nguyêiandn lai là Vũ Tịch, đnveaã lâfuiqu con khôwkaong tơvvcǵi đnveaâfuiqy rôwkaòi

Ánh măiand́t ôwkaong lào đnveaâfuiq̀u bạc ôwkaon hòa khiêiand́n ngưmyxlơvvcg̀i ta ảo giác đnveaôwkaọt ánh măianḍt trơvvcg̀i.

- Vãn bôwkaói là Dưmyxlơvvcgng Phàm ra măiand́t tiêiand̀n bôwkaói.

myxlơvvcgng Phàm vôwkaọi vàng thi lêiand̃, ôwkaong lão trưmyxlơvvcǵc măianḍt này khiêiand́n hăiand́n có loại cảm giác sâfuiqu khôwkaong lưmyxlơvvcg̀ng đnveaưmyxlơvvcg̣c, đnveaôwkaói phưmyxlong có con ngưmyxlơvvcg̀i ôwkaon hòa nhưmyxl ánh măianḍt trơvvcg̀i, mang đnveaêiand́n cho hăiand́n môwkaọt loại minh ngôwkaọ.

- Dưmyxlơvvcgng Phàm?

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc quan sát nhìn vào măiand́t hăiand́n giôwkaóng nhưmyxlmyxḷ nói:

- Vào hai mưmyxlơvvcgi năiandm trưmyxlơvvcǵc, có môwkaọt ngưmyxlơvvcg̀i đnveaàn ôwkaong có bôwkaọ dáng râfuiq́t giôwkaóng cũng đnveaã tưmyxl̀ng tơvvcǵi nơvvcgi này, lúc âfuiq́y lão hủ đnveaã tưmyxl̀ng kính trọng hăiand́n vài phâfuiq̀n.


myxlơvvcgng Phàm nao nao có thêiand̉ đnveaoán ra ngưmyxlơvvcg̀i theo nhưmyxlvvcg̀i ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc hăiand̉n là phụ thâfuiqn của mình.

- Mà ngưmyxlơvvcgi mang đnveaêiand́n cho lão hủ cảm giác nhưmyxlfuiq̣y.

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc cưmyxlơvvcg̀i cưmyxlơvvcg̀i.

- Tiêiand̀n bôwkaói khen sai rôwkaòi, đnveaám ngưmyxlơvvcg̀i phàm trâfuiq̀n chúng ta làm sao tiêiandu dao tưmyxḷ tại nhưmyxl tiêiand̀n bôwkaói vưmyxlơvvcg̣t qua thêiand́ ngoại?

myxlơvvcgng Phàm râfuiq́t tưmyxḷ nhiêiandn hôwkaòi đnveaáp.

- Ha ha!

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc ý cưmyxlơvvcg̀i trêiandn măianḍt càng đnveaâfuiq̣m.

- Nêiand́u có duyêiandn hôwkaom nay con ơvvcg̉ nơvvcgi này làm khách nưmyxl̉a ngày đnveai.

- Vũ Tịch! Gia gia đnveaã lâfuiqu khôwkaong thưmyxlơvvcg̉ng thưmyxĺc tay nghêiand̀ nâfuiq́u ăiandn của con rôwkaòi

- Con đnveai làm ngay.

fuiqn Vũ Tịch vui mưmyxl̀ng rạo rưmyxḷc nói liêiand̀n đnveai bêiandn hôwkaong dưmyxlơvvcg̣c viêiandn chuâfuiq̉n bị thưmyxĺc ăiandn. Trưmyxlơvvcǵc khi đnveai còn cưmyxlơvvcg̀i duyêiandn vơvvcǵi Dưmyxlơvvcgng Phàm nhưmyxlwkaong sen nơvvcg̉ rôwkaọ, tưmyxḷ nhiêiandn thoát tục. Tâfuiqm thâfuiq̀n Dưmyxlơvvcgng Phàm hơvvcgi hơvvcgi rung đnveaôwkaọng, thâfuiq̀m nghĩ: Nêiand́u có thêiand̉ có ngưmyxlơvvcg̀i có tưmyxlơvvcǵng mạo nhưmyxl nàng làm vơvvcg̣ vâfuiq̣y còn câfuiq̀u gì nưmyxl̃a?

Chỉ tiêiand́c, nguyêianḍn vọng này còn chơvvcg̀ côwkaó găiand́ng và phâfuiq́n đnveaâfuiq́u. Nhưmyxlng Dưmyxlơvvcgng Phàm tin tưmyxlơvvcg̉ng, cuôwkaói cùng có môwkaọt ngày nhưmyxlfuiq̣y.

- Ngưmyxlơvvcg̀i trẻ tuôwkaỏi! Con thâfuiq́y Vũ Tịch nhưmyxl thêiand́ nào?


Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc hỏi vơvvcǵi vẻ bâfuiq́t đnveaôwkaọng thanh săiand́c nhêiand́ch miêianḍng nhâfuiq́p ngụm trà.

- Đbruaiand̀u này

myxlơvvcgng Phàm nhâfuiq́t thơvvcg̀i đnveaình trêianḍ, trong măiand́t hăiand́n Vâfuiqn Vũ Tịch là tiêiandn tưmyxl̉ hoàn mỹ nhâfuiq́t trong môwkaọng. Suy nghĩ xong hăiand́n nói:

- Vũ Tịch là côwkao gái tôwkaót nhâfuiq́t, dùng thiêiandn ngôwkaon vạn ngưmyxl̃ cũng khôwkaong thêiand̉ diêiand̃n tả.

- Vũ Tịch có hoàn mỹ trong lòng ngưmyxlơvvcgi hay khôwkaong?

- Đbruaúng!

myxlơvvcgng Phàm nói khôwkaong chút do dưmyxḷ. Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc gâfuiq̣t gâfuiq̣t đnveaâfuiq̀u:

- Chơvvcǵ hêiand̀! Vào mâfuiq́y năiandm trưmyxlơvvcǵc, lão phu cùng tưmyxl̀ng có tâfuiqm tình nhưmyxlfuiq̣y. Nhưmyxlng mà trêiandn thêiand́ giơvvcǵi này khôwkaong có ngưmyxlơvvcg̀i hoàn mỹ thâfuiq̣t sưmyxḷ. Bâfuiq́t cưmyxĺ ngưmyxlơvvcg̀i nào đnveaêiand̀u có khuyêiand́t đnveaiand̉m cùng sưmyxḷ yêiand́u đnveawkaói của mình. Đbruaiand̀u này so vơvvcǵi côwkaong phép tu luyêianḍn tôwkaót của chúng ta đnveaêiand̀u có sơvvcg̉ trưmyxlơvvcg̀ng nhưmyxlng cũng có côwkaong phép khác khăiand́c chêiand́ nó.

- Vãn bôwkaói hiêiand̉u đnveaưmyxlơvvcg̣c.

myxlơvvcgng Phàm gâfuiq̣t đnveaâfuiq̀u cũng khôwkaong quá hiêiand̉u đnveaưmyxlơvvcg̣c, ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc nói dụng ý vơvvcǵi mình.

- Lão kêiand̉ vêiand̀ thâfuiqn thêiand́ Vũ Tịch cho con, bản thâfuiqn nàng là môwkaọt cái mêiand.

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc nói vơvvcǵi vẻ nhơvvcǵ lại:

- Mưmyxlơvvcg̀i tám năiandm trưmyxlơvvcǵc, khôwkaong ngơvvcg̀ lão hủ phát hiêianḍn nàng ơvvcg̉ trong sơvvcgn lâfuiqm Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc.


myxlơvvcgng Phàm đnveaêiand́n bâfuiqy giơvvcg̀ lâfuiq̣p tưmyxĺc hưmyxĺng thú, liêiandn quan đnveaêiand́n chuyêianḍn thâfuiqn thêiand́ Vâfuiqn Vũ Tịch hăiand́n râfuiq́t tò mò.

- Cảnh tưmyxlơvvcg̣ng lúc đnveaó râfuiq́t quỷ dị, măianḍt trơvvcg̀i chiêiand́u xuôwkaóng núi, trơvvcg̀i chiêiand̀u nhiêiand̃m đnveaỏ khoảng khôwkaong bâfuiq̀u trơvvcg̀i và đnveaám mâfuiqy, râfuiq́t xinh đnveaẹp. Mà khi đnveaó châfuiqn trơvvcg̀i lơvvcg̀ mơvvcg̀ truyêiand̀n đnveaêiand́n tiêiand́ng sâfuiq́m, sau đnveaó liêiand̀n nôwkaỏi mưmyxla lêiandn. Cảm quan lão hủ năiand́m băiand́t ngoài mưmyxlơvvcg̀i dăianḍm có tiêiand́ng trẻ con kêiandu khóc đnveai qua liêiand̀n thâfuiq́y, lại thâfuiq́y đnveaưmyxlơvvcg̣c tình cảnh kỳ lạ

Nói tơvvcǵi đnveaâfuiqy, ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc ngưmyxl̀ng.

- Tiêiand̀n bôwkaói nhìn thâfuiq́y gì?

myxlơvvcgng Phàm âfuiqm thâfuiq̀m giâfuiq̣t mình trong lòng, cảm quan của ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc râfuiq́t cưmyxlơvvcg̀ng đnveaại, măianḍc dù khôwkaong côwkaó ý triêiand̉n khai thâfuiq̀n thưmyxĺc liêiand̀n cảm ưmyxĺng đnveaưmyxlơvvcg̣c tình huôwkaóng cách mưmyxlơvvcg̀i dăianḍm đnveaâfuiqy quả thưmyxḷc nghe rơvvcg̣n cả ngưmyxlơvvcg̀i.

- Khi đnveaó châfuiqn trơvvcg̀i có đnveaám mâfuiqy, trơvvcg̀i chiêiand̀u còn rơvvcgi chút mưmyxla nhỏ.

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc côwkaó ý nhìn Dưmyxlơvvcgng Phàm

Đbruaám mâfuiqy, mưmyxla nhỏ trơvvcg̀i chiêiand̀u. Con ngưmyxlơvvcgi Dưmyxlơvvcgng Phàm sáng lêiandn, ba cảnh vâfuiq̣t này khôwkaong phải vưmyxl̀a lúc hơvvcg̣p thành têiandn Vâfuiqn Vũ Tịch sao?

Nguyêiandn lai têiandn của Vâfuiqn Vũ Tịch lại có lai lịch nhưmyxl thêiand́. Trưmyxlơvvcǵc đnveaâfuiqy khi hôwkaọi ưmyxlơvvcǵc ơvvcg̉ Tú Ngọc Các. Dưmyxlơvvcgng Phàm hỏi, Vũ Tịch khôwkaong trả lơvvcg̀i thuyêiand́t phục.

- Chăiand̉ng nhưmyxl̃ng nhưmyxl thêiand́, tiêiand́ng trẻ con chung quanh sinh cơvvcgmyxl̀ng bưmyxl̀ng, bêiandn cạnh trải rôwkaọng các loại mãnh thú chim bay, Răiand́n đnveaôwkaọc, mãnh hôwkaỏ, sói, rêiand́t, đnveaám ưmyxlng, thâfuiq̣m chí có yêiandu thú bâfuiq̣c thâfuiq́p câfuiq́p hai.

- Hả?

myxlơvvcgng Phàm thiêiand́u chút nưmyxl̉a thâfuiq́t thanh kinh hôwkao.

- Nhưmyxlng nhưmyxl̃ng chim chóc đnveaôwkaọng vâfuiq̣t này đnveaêiand̀u đnveaang quanh quâfuiq̉n chung quanh nàng, môwkaọt mãnh hài hòa, bình yêiandn chung quanh, khôwkaong thưmyxlơvvcgng tôwkaỏn đnveaưmyxĺa bé này.

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc sơvvcg̣ hãi than.

- Lại có nhưmyxl̃ng viêianḍc nhưmyxl thêiand́, nói nhưmyxlfuiq̣y, Vũ Tịch quả nhiêiandn có thiêiandn phú dị bâfuiq̉m khôwkaong giôwkaóng bình thưmyxlơvvcg̀ng.

myxlơvvcgng Phàm cũng thơvvcg̉ dài nhẹ nhõm môwkaọt hơvvcgi.

- Đbruaúng! Thiêiandn phú dị bâfuiq̉m, tưmyxl châfuiq́t tuyêianḍt hảo!

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc nói tiêiand́p:

- Lão hủ có môwkaọt nguyêianḍn vọng, hy vọng lúc còn sôwkaóng tâfuiq̣n măiand́t nhìn Vũ Tịch vưmyxlơvvcg̣t qua ta, lão bâfuiq́t tưmyxl̉ ta nhanh vào quan tài.

- Tiêiand̀n bôwkaói nhâfuiq́t đnveaịnh có thêiand̉ nhìn thâfuiq́y, Vũ Tịch hiêianḍn đnveaã bưmyxlơvvcǵc vào bưmyxĺc tưmyxlơvvcg̀ng tinh thâfuiq̀n bâfuiq̣c cao Kim Đbruaan, ngày tiêiand́n vào cao tâfuiq̀ng của nàng, hy vọng râfuiq́t lơvvcǵn.

myxlơvvcgng Phàm cưmyxlơvvcg̀i nói.

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc cưmyxlơvvcg̀i dài nói:

- Khôwkaong chỉ có nàng nhưmyxl thêiand́, con cũng khôwkaong kém vâfuiq̣y. Vưmyxl̀a rôwkaòi cơvvcg duyêiandn hai ngưmyxlơvvcg̀i các ngưmyxlơvvcgi găianḍp phải, lão hủ cũng thâfuiq́y đnveaưmyxlơvvcg̣c, nêiand́u khôwkaong cũng sẽ khôwkaong lưmyxlu con nưmyxl̉a ngày.

- Tiêiand̀n bôwkaói cũng thâfuiq́y đnveaưmyxlơvvcg̣c?

myxlơvvcgng Phàm có chút giâfuiq̣t mình.

- Chỉ câfuiq̀n lão hủ muôwkaón, toàn bôwkaọ Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc này khôwkaong có chuvêianḍn gì có thêiand̉ giâfuiq́u diêiand́m đnveaưmyxlơvvcg̣c ta.

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc gơvvcg̣n sóng khôwkaong sơvvcg̣ hãi nói.

- Đbruaó là tiêiand̀n bôwkaói thâfuiq̀n thôwkaong cái thêiand́.

myxlơvvcgng Phàm khôwkaong ngại vôwkaõ môwkaong ngưmyxḷa.

- Con cũng là môwkaọt dưmyxlơvvcg̣c sưmyxl?

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc thâfuiq́y Vâfuiqn Vũ Tịch đnveai vêiand̀ bêiandn này, liêiand̀n ngưmyxlng đnveaêiand̀ tài này. Sau đnveaó hai ngưmyxlơvvcg̀i băiand́t đnveaâfuiq̀u đnveaàm luâfuiq̣n học vâfuiq́n trong y lý. Dưmyxlơvvcgng Phàm ngạc nhiêiandn phát hiêianḍn ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc này bác học nhưmyxl biêiand̉n vêiand̀ măianḍt y đnveaạo, gâfuiq̀n nhưmyxl khôwkaong gì khôwkaong biêiand́t, hơvvcgn xa mình chưmyxĺng kiêiand́n bâfuiq́t cưmyxĺ môwkaọt gã dưmyxlơvvcg̣c sưmyxl nào. Ngoại trưmyxl̀ ôwkaong lão lưmyxlng gù Dâfuiq̣t Hà thôwkaon, có lẽ có thêiand̉ sánh vai. Dưmyxlơvvcgng Phàm liêiand̀n khôwkaong nhìn thâfuiq́y dưmyxlơvvcg̣c sưmyxl nào khiêiand́n mình hoàn toàn tâfuiqm phục khâfuiq̉u phục. Nói tơvvcǵi cuôwkaói cùng ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc có tôwkaỏng kêiand́t năiandng lưmyxḷc y thuâfuiq̣t của Dưmyxlơvvcgng Phàm:

- vêiand̀ phưmyxlơvvcgng diêianḍn y thuâfuiq̣t, con giải thích râfuiq́t có ý mơvvcǵi, tuy nhiêiandn vêiand̀ phưmyxlơvvcgng diêianḍn kinh nghiêianḍm tưmyxl̀ng trải khôwkaong đnveaủ khả năiandng. Nhưmyxlng đnveaiand̀u này nhâfuiq́t thơvvcg̀i cũng khôwkaong thêiand̉ bù lại.

- Lâfuiq́y tuôwkaỏi còn trẻ của con có thêiand̉ đnveaạt đnveaưmyxlơvvcg̣c trình đnveaôwkaọ nhưmyxl thêiand́ toàn bôwkaọ Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc, chỉ có Vũ Tịch có thêiand̉ so vơvvcǵi con.

Mà lúc này Vâfuiqn Vũ Tịch bưmyxlng lêiandn bôwkaón năiandm loại thưmyxĺc ăiandn khôwkaong phải rau dưmyxla thì là rau thuôwkaóc. Dưmyxlơvvcgng Phàm vôwkaón tưmyxlơvvcg̉ng răiand̀ng hưmyxlơvvcgng vị bình đnveaạm cưmyxḷc kỳ. Nhưmyxlng bình thưmyxlơvvcg̀ng, lại có môwkaọt hôwkaòi hưmyxlơvvcgng vị khác, trong lòng sinh ra môwkaọt chút âfuiq́m áp cảm nhâfuiq̣n đnveaưmyxlơvvcg̣c bản châfuiq́t của bình thản. Ăvxwjn mâfuiq́y miêiand́ng Dưmyxlơvvcgng Phàm thiêiand́u chút nưmyxl̃a muôwkaón nghiêianḍn, ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc cưmyxlơvvcg̀i dài nhìn hăiand́n:

- Thưmyxĺc ăiandn Vũ Tịch làm măianḍc dù là cơvvcgm chay cũng khiêiand́n ngưmyxlơvvcg̀i ta nghiêianḍn. Nêiand́u khôwkaong có con hôwkaom nay lúc này làm khác lão hủ cũng khôwkaong dêiand̃ đnveaưmyxlơvvcg̣c ăiandn.

- Gia gia! Ngưmyxlơvvcg̀i lại cưmyxlơvvcg̀i nhạo Vụ Tịch rôwkaòi

fuiqn Vũ Tịch chỉ xâfuiq́u hôwkaỏ cúi đnveaâfuiq̀u, bôwkaón măiand́t nhìn nhau vơvvcǵi Dưmyxlơvvcgng Phàm khôwkaong khỏi hé miêianḍng cưmyxlơvvcg̀i khẽ. Bưmyxl̃a tiêianḍc cơvvcgm này, ba ngưmyxlơvvcg̀i vưmyxl̀a ăiandn vưmyxl̀a nói chuyêianḍn ưmyxlơvvcǵc chưmyxl̀ng ăiandn hơvvcgn môwkaọt canh giơvvcg̀ vưmyxlơvvcg̣t quá hai canh giơvvcg̀ Ngọc côwkaóc chủ yêiandu câfuiq̀u. KỲ quái chính là Ngọc côwkaóc chủ căiandn bản khôwkaong thúc giục Dưmyxlơvvcgng Phàm. Tuy nhiêiandn, trong thiêiandn hạ cuôwkaói cùng khôwkaong buôwkaỏi tiêianḍc nào khôwkaong tàn. Sau nưmyxl̉a canh giơvvcg̀ ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc rôwkaót cục hạ lêianḍnh trục khách:

- Có duyêiandn găianḍp lại, hy vọng lâfuiq̀n sau ngày găianḍp măianḍt con có thêiand̉ lâfuiq́y thành tưmyxḷu khiêiand́n trêiandn dưmyxlơvvcǵi Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc kính phục. Đbruaêiand́n lúc đnveaó tâfuiq́t cả trơvvcg̉ ngại hiêianḍn tại đnveaêiand̀u khôwkaong còn tôwkaòn tại nưmyxl̃a.

- Dạ! Tiêiand̀n bôwkaói!

myxlơvvcgng Phàm có thêiand̉ hiêiand̉u đnveaưmyxlơvvcg̣c hàm nghĩa trong giọng nói của ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc. Đbruaiand̀u này cùng vơvvcǵi lơvvcg̀i nói của Mục sưmyxl thúc khôwkaong hẹn mà hơvvcg̣p. Dưmyxlơvvcǵi sưmyxḷ đnveaưmyxla tiêiand̃n của Vâfuiqn Vũ Tịch, Dưmyxlơvvcgng Phàm rơvvcg̀i khỏi Dưmyxlơvvcg̣c Viêiandn, cáo biêianḍt, đnveaâfuiqy mơvvcǵi vào Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc nưmyxl̉a ngày. Trưmyxlơvvcǵc khi đnveai đnveaôwkaoi măiand́t sáng của Vâfuiqn Vũ Tịch lôwkaọ ra mâfuiq́y tia liêiandn tục khôwkaong dưmyxĺt, lơvvcg̀ mơvvcg̀ có thêiand̉ thâfuiq́y lêianḍ quang trong suôwkaót.

- Tưmyxl̀ biêianḍt hôwkaom nay khôwkaong biêiand́t khi nào có thêiand̉ găianḍp lại, vâfuiq̣t này giao cho đnveaại ca.

fuiqn Vũ Tịch lâfuiq́y câfuiqy sáo ngọc tinh xảo khôwkaong tâfuiq̀m thưmyxlơvvcg̀ng trưmyxlơvvcǵc kia râfuiq́t trịnh trọng đnveaưmyxla cho Dưmyxlơvvcgng Phàm.

- Cuôwkaói cùng sẽ có môwkaọt ngày, huynh lại tơvvcǵi nơvvcgi này. Đbruaêiand́n lúc đnveaó huynh sẽ cùng Vũ Tịch dăiand́t tay nhau dạo chơvvcgi thiêiandn hạ.

myxlơvvcgng Phàm hóa thành môwkaọt luôwkaòng quang ảnh màu xanh, quét vêiand̀ phía châfuiqn trơvvcg̀i bay khỏi Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc. Sau khi uôwkaóng nưmyxl̉a chén trà nhỏ chôwkaõ Dưmyxlơvvcg̣c Viêiandn hẻo lánh ơvvcg̉ Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc.

- Con đnveaem Thâfuiq́t Hưmyxlơvvcgng Ngọc Hôwkaòn Đbruaịch quý báu thơvvcg̀i thưmyxlơvvcg̣ng côwkaỏ truyêiand̀n lại tăianḍng cho ngưmyxlơvvcg̀i này làm tín vâfuiq̣t đnveaịnh tình. Vâfuiq̣t âfuiq́y là gia gia ba trăiandm năiandm trưmyxlơvvcǵc, ơvvcg̉ trong môwkaọt cái côwkaỏ đnveaôwkaọng trải qua trăiandm ngàn khôwkaỏ cưmyxḷc có đnveaưmyxlơvvcg̣c. Thêiand́ gian chỉ có môwkaọt câfuiqy hơvvcgn nưmyxl̃a nó cũng là nhạc cụ con yêiandu thích nhâfuiq́t.

vvcg thịt trêiandn măianḍt ôwkaong lão đnveaâfuiq̀u bạc khẽ đnveaôwkaọng dưmyxlơvvcg̀ng nhưmyxl có chút bâfuiq́t mãn.

- Gia gia! Huynh âfuiq́y cũng khôwkaong phải tăianḍng Vũ Tịch môwkaọt kiêianḍn bảo vâfuiq̣t nghe nói là di vâfuiq̣t duy nhâfuiq́t mâfuiq̃u thâfuiqn huynh âfuiq́y lưmyxlu lại.

fuiqn Vũ Tịch rũ tóc, lôwkaong mi run râfuiq̃y, dưmyxlơvvcg̀ng nhưmyxl có vẻ có chút ủy khuâfuiq́t.

- Bảo vâfuiq̣t gì? Cho ta xem.

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc hỏi.

fuiqn Vũ Tịch lâfuiq́y khôwkaói ngọc kia ra.

- Thôwkaong Linh Ngọc Trụy?

Ôdksang lão đnveaâfuiq̀u bạc thâfuiq́y vâfuiq̣t này, tưmyxĺc khí lêiandn, tưmyxĺc giâfuiq̣n dâfuiqng trào:

- Vâfuiq̣t âfuiq́y vôwkaón là bảo vâfuiq̣t truyêiand̀n thưmyxl̀a của Dưmyxlơvvcg̣c Tiêiandn côwkaóc ta, sơvvcǵm hay muôwkaọn đnveaêiand̀u thuôwkaọc vêiand̀ con. Tiêiand̉u tưmyxl̉ quá giảo hoạt khôwkaong ngơvvcg̀ dùng nó làm tín vâfuiq̣t đnveaịnh tình còn lưmyxl̀a đnveai môwkaọt kiêianḍn vâfuiq̣t báu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.