Tiên Hồng Lộ

Chương 301 : Bậc cao

    trước sau   
pnlrơofhv́i sưpnlṛ dârnrl̃n dăevhýt của tiêpnlŕng sáo kỳ ảo. Dưpnlrơofhvng Phàm tưpnlṛ nhiêpnlrn đtnowăevhỵt chârnrln vào Thiêpnlrn Nhârnrln Môwunq Thưpnlŕc. Thiêpnlrn Nhn Môwunq Thưpnlŕc hiêpnlr̉u rõ thiêpnlrn đtnowịa trưpnlṛc tiêpnlŕp mưpnlrơofhṿn lưpnlṛc lưpnlrơofhṿng mêpnlrnh môwunqng của thiêpnlrn đtnowịa, đtnowârnrly là môwunq̣t loại cảnh giơofhv́i thârnrl̀n diêpnlṛu vơofhv́i giai đtnowoạn hiêpnlṛn tại của hăevhýn khôwunqng thêpnlr̉ chạm đtnowêpnlŕn đtnowêpnlr̉ hiêpnlr̉u. Khéo léo chính là tiêpnlŕng sáo kia ârnrl̉n chưpnlŕa môwunq̣t loại nôwunq́t nhạc dung hơofhṿp sinh mêpnlṛnh tưpnlṛ nhiêpnlrn chung quanh, cùng Tiêpnlrn Hôwunq̀ng Quyêpnlŕt của Dưpnlrơofhvng Phàm ơofhv̉ môwunq̣t sôwunq́ măevhỵt khôwunqng hẹn mà nêpnlrn bù lại chôwunq̃ trôwunq́ng vêpnlr̀ măevhỵt cảnh giơofhv́i của hăevhýn. Vì thêpnlŕ. dưpnlrơofhv́i loại kỳ ngôwunq̣ thiêpnlrn thơofhv̀i đtnowịa lơofhṿi nhârnrln hòa. Dưpnlrơofhvng Phàm tiêpnlŕn nhârnrḷp cảnh giơofhv́i tha thiêpnlŕt mơofhv ưpnlrơofhv́c.

Hai lârnrl̀n Thiêpnlrn Nhârnrln Môwunq Thưpnlŕc trưpnlrơofhv́c đtnowârnrly, đtnowêpnlr̀u là môwunq̣t kỳ ngôwunq̣ lơofhv́n của Dưpnlrơofhvng Phàm, linh hôwunq̀n cảnh giơofhv́i có biêpnlŕn hóa vêpnlr̀ chârnrĺt. Mà lúc này đtnowârnrly có ngoại lêpnlṛ hay khôwunqng?

pnlrơofhvng Phàm tưpnlṛ cho mình bảo trì môwunq̣t loại trạng thái tưpnlṛ nhiêpnlrn vưpnlr̃ng vàng vârnrl̃n lârnrĺy môwunq̣t loại bưpnlrơofhv́c đtnowi khôwunqng nhanh khôwunqng chârnrḷm tiêpnlŕn vào sârnrlu trong trúc lârnrlm. Hăevhýn khôwunqng dám ngưpnlr̀ng, cũng khôwunqng dám tăevhyng tôwunq́c, suy nghĩ đtnowêpnlŕn vì tưpnlr̀ng biêpnlŕn hóa nhỏ bé nhârnrĺt dârnrl̃n phát ra xung đtnowôwunq̣t hơofhṿp vơofhv́i thiêpnlrn nhiêpnlrn, do đtnowó sẽ rơofhvi xuôwunq́ng hoàn cảnh nhưpnlr thêpnlŕ. Cảm quan phạm vi hai trăevhym khiêpnlŕn hăevhýn nhìn thârnrĺy toàn bôwunq̣ Dưpnlrơofhṿc Tiêpnlrn côwunq́c, thârnrḷm chí ngay cả khí tưpnlŕc đtnowám ngưpnlrơofhv̀i Thiêpnlŕt Ma Sơofhvn ngoài côwunq́c đtnowêpnlr̀u có thêpnlr̉ nhìn thârnrĺy.

Có lẽ là cảnh giơofhv́i vì hăevhýn giơofhv̀ phút này cũng khôwunqng đtnowủ, ngưpnlrơofhv̀i nhìn thârnrĺy đtnowêpnlr̀u là môwunq̣t đtnowám dòng chảy sinh mêpnlṛnh cùng hình ngưpnlrơofhv̀i. Nêpnlŕu khôwunqng, hăevhýn có thêpnlr̉ nhìn thârnrĺy diêpnlṛn mạo của môwunq̃i ngưpnlrơofhv̀i, thârnrl̀n thái và đtnowôwunq̣ng tác.

- ủa?

ofhvi nào đtnowó của Dưpnlrơofhṿc Tiêpnlrn côwunq́c, thârnrln hình Ngọc côwunq́c chủ đtnowang bay trêpnlrn khôwunqng, đtnowôwunq̣t nhiêpnlrn dưpnlr̀ng môwunq̣t chút. Bà cârnrl̉n thârnrḷn cảm thụ dị đtnowôwunq̣ng linh khí chung quanh, còn có môwunq̣t luôwunq̀ng sinh mêpnlṛnh dao đtnowôwunq̣ng mơofhv̀ mịt. Nêpnlŕu khôwunqng nhưpnlr thêpnlŕ bà còn có môwunq̣t loại ảo giác bị rình.


- Là ai?

Ngọc côwunq́c chủ khẽ quát môwunq̣t tiêpnlŕng, triêpnlr̉n khai thârnrl̀n thưpnlŕc năevhým trong tay khu vưpnlṛc chung quanh, nhưpnlrng khôwunqng có nhârnrḷn thârnrĺy khác thưpnlrơofhv̀ng gì. Sau đtnowó măevhỵt bà lôwunq̣ ra vẻ mêpnlr man bay vêpnlr̀ phía xa.

wunq̣ng Trúc Tiêpnlr̉u Hiêpnlrn.

pnlrơofhvng Phàm bưpnlrơofhv́c chârnrln tưpnlṛ nhiêpnlrn phiêpnlru dârnrḷt khôwunqng nhanh khôwunqng chârnrḷm đtnowi tưpnlr̀ng bưpnlrơofhv́c đtnowêpnlŕn chôwunq̃ đtnowó. Trung târnrlm trúc lârnrlm phòng trúc tinh xảo tinh khiêpnlŕt kia chính là nơofhvi ơofhv̉ của Vârnrln Vũ Tịch. Mà tiêpnlŕng sao du dưpnlrơofhvng thârnrl̀n bí kia chính là đtnowêpnlŕn tưpnlr̀ phòng trúc kia. Tiêpnlŕng sáo càng thêpnlrm rõ ràng, cảm quan của Dưpnlrơofhvng Phàm càng rõ ràng hơofhvn. Đtnowêpnlŕn cuôwunq́i cùng hăevhýn thârnrḷm chí thârnrĺy rõ Vârnrln Vũ Tịch đtnowưpnlŕng lăevhỵng yêpnlrn tĩnh trong phòng trúc, tay cârnrl̀m sáo ngọc trong suôwunq́t. Khuôwunqn măevhỵt xinh đtnowẹp nhưpnlr dung nhan thiêpnlrn sưpnlŕ ngọc ngà, lârnrl̀n đtnowârnrl̀u dưpnlrơofhv́i tình huôwunq́ng khôwunqng mang khăevhyn che măevhỵt hiêpnlṛn lêpnlrn trong đtnowârnrl̀u Dưpnlrơofhvng Phàm.

rnrḷy dài màu lục khôwunqng nhiêpnlr̃m bârnrĺt cưpnlŕ hạt bụi nhỏ nào, tóc đtnowen rôwunq́i tưpnlṛ nhiêpnlrn tung bay hình dáng ngũ quan, ngọc dung tiêpnlrn tưpnlr̉, con măevhýt sáng nhưpnlr viêpnlrn ngọc. Târnrĺt cả mọi thưpnlŕ đtnowêpnlr̀u giôwunq́ng nhưpnlr kiêpnlṛt tác đtnowêpnlr̀u luyêpnlṛn săevhýc sảo, hơofhṿp thành môwunq̣t màn nhưpnlrpnlŕc tranh nhưpnlr họa trôwunqng phong cảnh rârnrĺt sôwunq́ng đtnowôwunq̣ng. Mà târnrĺt cả mọi thưpnlŕ đtnowêpnlr̀u chính là cảnh tưpnlrơofhṿng băevhýt đtnowưpnlrơofhṿc trong cảm quan của Dưpnlrơofhvng Phàm so vơofhv́i chârnrln thârnrḷt còn muôwunq́n sôwunq́ng đtnowôwunq̣ng hơofhvn.

Ánh măevhýt Dưpnlrơofhvng Phàm tưpnlr̀ sau khi tiêpnlŕn vào Thiêpnlrn Nhârnrln Môwunq Thưpnlŕc liêpnlr̀n tưpnlṛ nhiêpnlrn nhăevhým lại. Gạt bỏ tạp niêpnlṛm ra khỏi cảm quan của mình, có lơofhṿi cho viêpnlṛc hăevhýn hoàn toàn dung nhârnrḷp vào cảnh giơofhv́i hoàn toàn mơofhv́i. Vôwunq tình Dưpnlrơofhvng Phàm đtnowi tơofhv́i trưpnlrơofhv́c phòng trúc. Hăevhýn khôwunqng biêpnlŕt mình đtnowi bao nhiêpnlru, có lẽ là môwunq̣t trăevhym bưpnlrơofhv́c lại có lẽ là hai trăevhym bưpnlrơofhv́c đtnowpnlr̀u này cũng khôwunqng quan trọng.

Giơofhv̀ phút này, Dưpnlrơofhvng Phàm thârnrḷm chí nghĩ tơofhv́i môwunq̣t khả năevhyng nêpnlŕu minh mạo muôwunq̣i tiêpnlŕn vào đtnowã quârnrĺy rârnrl̀y Vârnrln Vũ Tịch thôwunq̉i sáo khiêpnlŕn cho tiêpnlŕng sáo gián đtnowoạn nhưpnlrrnrḷv mình rârnrĺt có thêpnlr̉ tưpnlr̀ trong cảnh giơofhv́i huyêpnlr̀n diêpnlṛu khó giải thích này đtnowi ra. Nhưpnlrng bưpnlrơofhv́c chârnrln của hăevhýn khôwunqng dưpnlr̀ng lại mọi thưpnlŕ cũng khôwunqng thêpnlr̉ khôwunq́ng chêpnlŕ, nêpnlŕu khôwunqng cảnh giơofhv́i hăevhýn vârnrĺt vả duy trì này, sẽ lârnrḷp tưpnlŕc hỏng mârnrĺt.

pnlṛ nhiêpnlrn bưpnlrơofhv́c vào phòng trúc nhưpnlrrnrḷy, hành đtnowôwunq̣ng của Dưpnlrơofhvng Phàm hơofhṿp vơofhv́i tưpnlṛ nhiêpnlrn, đtnowêpnlŕn nôwunq̉i khiêpnlŕn Vârnrln Vũ Tịch chưpnlra tưpnlr̀ng cảm giác thârnrĺy. Có lẽ nàng cảm thârnrĺy đtnowưpnlrơofhṿc nhưpnlrng cảm giác mọi thưpnlŕ dưpnlrơofhv̀ng nhưpnlrofhṿp lẽ liêpnlr̀n khôwunqng phản ưpnlŕng.

pnlrơofhvng Phàm cârnrl̉n thârnrḷn nghe tiêpnlŕng sáo này, hăevhýn dưpnlr̀ng lại cũng khôwunqng phải khôwunqng côwunq́ ý hành đtnowôwunq̣ng, târnrlm thârnrl̀n ngưpnlrơofhṿc lại càng thêpnlrm chú ý. Cảm quan của hăevhýn cùng dung hơofhṿp vơofhv́i tiêpnlŕng sáo của Vârnrln Vũ Tịch đtnowã nhìn chăevhym chú vào nàng ơofhv̉ cưpnlṛ ly gârnrl̀n. Đtnowôwunqi măevhýt xinh đtnowẹp nhưpnlr suôwunq́i mát chảy của Vârnrln Vũ Tịch dưpnlr̀ng ơofhv̉ hăevhýn, môwunq̣t mảnh yêpnlrn tĩnh kỳ ảo trong phòng.

wunq tình nàng ký thác târnrlm thârnrl̀n vào trong nôwunq́t nhạc cùng theo cảnh giơofhv́i Dưpnlrơofhvng Phàm dârnrl̃n dăevhýt đtnowi, cảm ưpnlŕng cho nhau bù lại khoảng trôwunq́ng cho nhau. Târnrlm thârnrl̀n Dưpnlrơofhvng Phàm chârnrĺn đtnowôwunq̣ng, cảm giác tinh thârnrl̀n lưpnlṛc của mình có đtnowưpnlrơofhṿc môwunq̣t luôwunq̀ng khí tưpnlŕc hoa cỏ tinh khiêpnlŕt gia nhârnrḷp cảm quan rõ ràng gia tăevhyng. Nêpnlŕu khôwunqng nhưpnlr thêpnlŕ hăevhýn lơofhv̀ mơofhv̀ cảm thârnrĺy đtnowưpnlrơofhṿc linh hôwunq̀n cảnh giơofhv́i của mình tiêpnlŕn vào môwunq̣t loại trình đtnowôwunq̣ có thêpnlr̉ dârnrl̃n phát ra biêpnlŕn ảo thiêpnlrn đtnowịa linh khí

Đtnowârnrly là môwunq̣t loại cảnh giơofhv́i nào đtnowó.

Trong quá trình này Dưpnlrơofhvng Phàm tiêpnlŕp xúc vơofhv́i môwunq̣t luôwunq̀ng ý thưpnlŕc târnrlm thârnrl̀n quen thuôwunq̣c mà thârnrln thiêpnlŕt, lârnrl̃n nhau băevhýt đtnowârnrl̀u thưpnlr̉ trao đtnowôwunq̉i kêpnlŕt nôwunq́i, chia xẻ vui mưpnlr̀ng cùng sârnrl̀u lo cho nhau. Thơofhv̀i gian tưpnlr̀ng chút trôwunqi qua Dưpnlrơofhvng Phàm cảm giác luôwunq̀ng ý thưpnlŕc târnrlm thârnrl̀n khi càng ngày càng quen thuôwunq̣c, môwunq̣t chút nôwunq̣i dung giao lưpnlru kia khôwunqng ngơofhv̀ còn bao quát mình nguyêpnlrn lai nàng chính là Vârnrln Vũ Tịch!

pnlrơofhvng Phàm mưpnlr̀ng rơofhṽ nhưpnlr đtnowpnlrn muôwunq́n tiêpnlŕn thêpnlrm môwunq̣t bưpnlrơofhv́c đtnowôwunq̣t phá phòng tuyêpnlŕn trong lòng đtnowôwunq́i phưpnlrơofhvng, đtnowêpnlr̉ hiêpnlr̉u đtnowưpnlrơofhṿc càng nhiêpnlr̀u tin tưpnlŕc. Tuy nhiêpnlrn đtnowúng lúc này, tiêpnlŕng sáo liêpnlrn tục khôwunqng ngưpnlr̀ng chơofhṿt đtnowình chỉ, bêpnlrn tai truyêpnlr̀n đtnowêpnlŕn môwunq̣t giọng nói mêpnlr̀m mại nhưpnlrpnlrơofhv́c:


- Dưpnlrơofhvng côwunqng tưpnlr̉!

pnlrơofhvng Phàm lârnrḷp tưpnlŕc tưpnlr̀ trong cảnh giơofhv́i mơofhv̀ mịt vôwunq cùng kia buôwunqng bỏ, đtnowúng lúc thârnrĺy Vârnrln tiêpnlrn tưpnlr̉ thanh tú vơofhv́i môwunq̣t thârnrln târnrḷp hơofhṿp thiêpnlrn đtnowịa linh khí.

- Dưpnlrơofhvng côwunqng tưpnlr̉? Ha ha!

pnlrơofhvng Phàm mĩm cưpnlrơofhv̀i:

- Chăevhỷng lẽ Vũ Tịch quêpnlrn lơofhv̀i nói lúc chia li lârnrl̀n trưpnlrơofhv́c sao?

- Vũ Tịch biêpnlŕt sai nhưpnlrng vârnrl̃n ghi nhơofhv́ cách gọi đtnowại ca.

rnrln Vũ Tịch hé miêpnlṛng cưpnlrơofhv̀i trong con măevhýt sáng lôwunq̣ ra môwunq̣t chút cưpnlrơofhv̀i khẽ trong lúc nhârnrĺt thơofhv̀i nhưpnlr gió nhẹ thoáng qua chính là thârnrln cârnrḷn lòng ngưpnlrơofhv̀i nhưpnlrrnrḷy. Giơofhv̀ khăevhýc này, hai ngưpnlrơofhv̀i cùng ơofhv̉ trong phòng, khôwunqng ngơofhv̀ bârnrĺt giác khôwunqng có ngăevhyn cách nào dưpnlrơofhv̀ng nhưpnlr đtnowã sôwunq́ng môwunq̣t chôwunq̃ vơofhv́i nhau trăevhym ngàn năevhym. Nguyêpnlrn lai mơofhv́i vưpnlr̀a rôwunq̀i Dưpnlrơofhvng Phàm mưpnlrơofhṿn dùng tiêpnlŕng sáo kỳ ảo của Vârnrln Vũ Tịch. Thiêpnlrn Nhârnrln Môwunq Thưpnlŕc, duyêpnlrn cơofhv́ hai ngưpnlrơofhv̀i dung hơofhṿp cùng môwunq̣t chôwunq̃. Vârnrln Vũ Tịch cũng do vârnrḷy cũng ơofhv̉ trong cảnh giơofhv́i huyêpnlr̀n ảo nhưpnlrrnrḷy.

wunq̣t khăevhýc kia trong târnrlm thârnrl̀n giao hòa, ý niêpnlṛm hai ngưpnlrơofhv̀i kêpnlŕt nôwunq́i, đtnowârnrly là kêpnlŕt nôwunq́i trưpnlṛc tiêpnlŕp nhârnrĺt bản chârnrĺt nhârnrĺt của sinh linh. Trải qua sau khi dung hòa kêpnlŕt nôwunq́i nhau, hai ngưpnlrơofhv̀i đtnowêpnlr̀u có trình đtnowôwunq̣ hiêpnlr̉u biêpnlŕt nhau sârnrlu săevhýc đtnowó là môwunq̣t loại phưpnlrơofhvng thưpnlŕc trao đtnowôwunq̉i dùng ngàn vạn lơofhv̀i nói cũng khôwunqng thêpnlr̉ chuyêpnlr̉n đtnowạt.

pnlr̀ trong giao tiêpnlŕp dung hơofhṿp, Vârnrln Vũ Tịch cảm nhârnrḷn đtnowưpnlrơofhṿc. Dưpnlrơofhvng Phàm quyêpnlŕt târnrlm cùng chârnrln thành đtnoweo đtnowwunq̉i mình môwunq̣t cách chârnrĺp nhârnrĺt, cảm đtnowôwunq̣ng mà vui mưpnlr̀ng. Dưpnlrơofhvng Phàm cũng cảm nhârnrḷn đtnowưpnlrơofhṿc Vârnrln Vũ Tịch mơofhvwunq̀ có hảo cảm và nhơofhv́ nhung mình, vui sưpnlrơofhv́ng mà mong chơofhv̀.

Loại trao đtnowôwunq̃i cùng hiêpnlr̉u biêpnlŕt mơofhv̉ rôwunq̣ng târnrĺm lòng này, khiêpnlŕn quan hêpnlṛ giưpnlr̃a bọn họ có thêpnlr̉ kích đtnowôwunq̣ng tiêpnlŕn lêpnlrn vêpnlr̀ chârnrĺt còn hơofhvn vôwunqwunq́ lârnrl̀n cârnrl̀m đtnowwunq́c soi đtnowèn trong đtnowêpnlrm.

- Chăevhỷng lẽ vưpnlr̀a rôwunq̀i là tinh thârnrl̀n song tu trong truyêpnlr̀n thuyêpnlŕt.

pnlrơofhvng Phàm có môwunq̣t loại cảm giác chârnrĺn đtnowôwunq̣ng. Tinh thârnrl̀n song tu là môwunq̣t loại phưpnlrơofhvng thưpnlŕc song tu vưpnlrơofhṿt qua thêpnlr̉ chârnrĺt, đtnowpnlr̀u kiêpnlṛn là giưpnlr̃a nam nưpnlr̃ đtnowêpnlr̀u có tình cảm vơofhv́i nhau, vêpnlr̀ măevhỵt cảnh giơofhv́i tinh thârnrl̀n đtnowạt tơofhv́i môwunq̣t kêpnlŕt nôwunq́i bù trưpnlr̀ cùng có lơofhṿi huyêpnlr̀n ảo. Dưpnlrơofhvng Phàm khôwunqng nghĩ tơofhv́i mình Ơwunq̃trong hoàn cảnh nhưpnlr thêpnlŕ cùng tha thiêpnlŕt mơofhv ưpnlrơofhv́c Vârnrln tiêpnlrn tưpnlr̉ đtnowã bưpnlrơofhv́c vào tinh thârnrl̀n song tu, vêpnlr̀ măevhỵt ghi lại liêpnlrn quan đtnowêpnlŕn tinh thârnrl̀n song tu Dưpnlrơofhvng Phàm chỉ nhơofhv́ rõ môwunq̣t chút. Loại phưpnlrơofhvng thưpnlŕc huyêpnlr̀n ảo này, bình thưpnlrơofhv̀ng vưpnlrơofhṿt qua thârnrln thêpnlr̉ song tu. Có thêpnlr̉ làm đtnowưpnlrơofhṿc thârnrln thêpnlr̉ song tu vị târnrĺt có thêpnlr̉ làm đtnowưpnlrơofhṿc tinh thârnrl̀n song tu hơofhvn nưpnlr̃a rârnrĺt khó rârnrĺt khó.

Nhưpnlrng nêpnlŕu có thêpnlr̉ làm đtnowưpnlrơofhṿc tinh thârnrl̀n song tu nhưpnlrrnrḷy thârnrln thêpnlr̉ song tu liêpnlr̀n nhưpnlr cách môwunq̣t sơofhṿi chỉ mỏng manh vưpnlr̀a đtnowârnrlm liêpnlr̀m vơofhṽ dêpnlr̃ dàng.


- Dưpnlrơofhvng đtnowại ca làm sao vào trong côwunq́c đtnowưpnlrơofhṿc?

rnrln Vũ Tịch có chút mưpnlr̀ng rơofhṽ, thârnrḷm chí cảm giác mọi thưpnlŕ khôwunqng chârnrln thârnrḷt. Dưpnlrơofhvng Phàm mĩm cưpnlrơofhv̀i nói:

- Con răevhýn nhỏ ơofhv̉ lôwunq́i vào Dưpnlrơofhṿc Tiêpnlrn côwunq́c kia khôwunqng đtnowáng nhăevhýc tơofhv́i, nó đtnowã sơofhv́m bị Lưpnlru Ly Hàn Tinh Xà của huynh đtnowôwunqng lạnh thành khôwunq́i băevhyng rôwunq̀i.

- Con răevhýn nhỏ, huynh nói là Tam Mục Thôwunqng Linh Mãng?

Khuôwunqn măevhỵt đtnowẹp của Vârnrln Vũ Tịch hiêpnlṛn lêpnlrn chút lo lăevhýng:

- Bình thưpnlrơofhv̀ng nó rârnrĺt ngoan. Dưpnlrơofhvng đtnowại ca khôwunqng làm tôwunq̉n thưpnlrơofhvng nó chưpnlŕ?

- Huynh nào dám băevhỳng khôwunqng sưpnlrwunqn Kim Đtnowan Đtnowại Tu Sĩ của muôwunq̣i nhưpnlr thêpnlŕ nào cho huynh tiêpnlŕn vào?

pnlrơofhvng Phàm cưpnlrơofhv̀i ha ha.

rnrln Vũ Tịch tỉnh ngôwunq̣ lại, cảm thârnrĺy Dưpnlrơofhvng Phàm có ý chọc ghẹo mình có chút buôwunq̀n bưpnlṛc nhưpnlrng cùng khôwunqng tưpnlŕc giârnrḷn kinh ngạc nói:

- Sưpnlrwunqn lại cho huynh tiêpnlŕn vào, đtnowârnrly chính là phá lêpnlṛ lârnrl̀n đtnowârnrl̀u tiêpnlrn. Huynh hãy nói, huynh dùng cái gì đtnowả đtnowôwunq̣ng sưpnlr phụ của muôwunq̣i?

pnlr̀a nghe lơofhv̀i ârnrĺy, Dưpnlrơofhvng Phàm đtnowôwunq̣t nhiêpnlrn nhơofhv́ tơofhv́i chính sưpnlṛ vì thêpnlŕ gơofhṽ xuôwunq́ng chiêpnlŕc Thôwunqng Linh Ngọc Trụy đtnoweo bêpnlrn ngưpnlrơofhv̀i, đtnowưpnlra nó cho Vârnrln Vũ Tịch.

- Huynh đtnowârnrly là

rnrln Vũ Tịch măevhỵt cưpnlrơofhv̀i hơofhvi hơofhvi đtnowỏ lêpnlrn đtnowoán đtnowưpnlrơofhṿc cái gì.


- Đtnowârnrly là vârnrḷt duy nhârnrĺt mârnrl̃u thârnrln lưpnlru lại cho huynh. Hiêpnlṛn tại, ta tăevhỵng nó cho nàng. Hy vọng nàng cả đtnowơofhv̀i mang theo nó trêpnlrn ngưpnlrơofhv̀i.

pnlrơofhvng Phàm trịnh trọng nói vôwunq cùng, ánh măevhýt nhìn Vârnrln Vũ Tịch đtnowôwunq́i diêpnlṛn sau đtnowó trong đtnowôwunqi măevhýt sáng xẹt qua môwunq̣t tia ngưpnlrơofhṿng ngùng.

- Khôwunq́i ngọc này quá kỳ quái, cârnrl̀m nó muôwunq̣i lại có môwunq̣t loại cảm giác târnrlm linh tưpnlrơofhvng thôwunqng, dưpnlrơofhv̀ng nhưpnlr trưpnlrơofhv́c đtnowârnrly lârnrlu rôwunq̀i, nó đtnowã luôwunqn theo muôwunq̣i.

rnrln Vũ Tịch nhẹ nhàng chạm đtnowêpnlŕn khôwunq́i ngọc trong suôwunq́t êpnlrm dịu trong suôwunq́t, măevhỵt lôwunq̣ ra vẻ kinh mêpnlr man.

- Thêpnlŕ nào? Vũ Tịch có thích hay khôwunqng?

pnlrơofhvng Phàm cưpnlrơofhv̀i dài nói.

- Thích.

rnrln Vũ Tịch vui vẻ cưpnlrơofhv̀i biêpnlr̉u đtnowạt lòng biêpnlŕt ơofhvn vơofhv́i Dưpnlrơofhvng Phàm.

- Thích là tôwunq́t rôwunq̀i.

pnlrơofhvng Phàm gârnrḷt đtnowârnrl̀u dò xét nói:

- Đtnowârnrly là tín vârnrḷt đtnowịnh tình xin Vũ Tịch bảo quản tôwunq́t

- Tín vârnrḷt đtnowịnh tình?

Trong đtnowôwunqi măevhýt đtnowẹp của Vârnrln Vũ Tịch xẹt qua môwunq̣t tia kinh hoảng cùng ý xârnrĺu hôwunq̉, hai má ưpnlr̉ng đtnowỏ, nhẹ nhàng liêpnlŕc nhìn Dưpnlrơofhvng Phàm dưpnlrơofhv̀ng nhưpnlr có chút hơofhv̀n giârnrḷn. Nàng tuy biêpnlŕt hàm nghĩa tăevhỵng khôwunq́i ngọc này, lại khôwunqng nghĩ Dưpnlrơofhvng Phàm tưpnlṛ nhiêpnlrn nói ra nhưpnlrrnrḷy.

- Ha ha! Huynh đtnowêpnlŕn Dưpnlrơofhṿc Tiêpnlrn côwunq́c môwunq̣t chuyêpnlŕn thârnrḷt khôwunqng dêpnlr̃ dàng. Vũ Tịch có thêpnlr̉ đtnowi dạo môwunq̣t lát vơofhv́i ta?

pnlrơofhvng Phàm chủ đtnowôwunq̣ng chuyêpnlr̉n đtnowêpnlr̀ tài, hai canh giơofhv̀ thơofhv̀i gian khôwunqng còn nhiêpnlr̀u.

- Dưpnlrơofhvng đtnowại ca là khách, tưpnlṛ nhiêpnlrn nhưpnlr thêpnlŕ.

Vàn Vũ Tịch thu khôwunq́i ngọc tinh xảo lại liêpnlr̀n đtnowưpnlra Dưpnlrơofhvng Phàm rơofhv̀i khỏi Môwunq̣ng Trúc Tiêpnlr̉u Hiêpnlrn. Dưpnlrơofhvng Phàm thuârnrḷn thêpnlŕ triêpnlr̉n khai thârnrl̀n thưpnlŕc lârnrḷp tưpnlŕc bao phủ phạm vi mưpnlrơofhv̀i lăevhym dăevhỵm. cả ngưpnlrơofhv̀i kinh hãi nhảy dưpnlṛng. Thârnrl̀n thưpnlŕc của mình khi nào trơofhv̉ nêpnlrn cưpnlrơofhv̀ng đtnowại nhưpnlr thêpnlŕ?

Đtnowôwunq̣t nhiêpnlrn, hăevhýn phát hiêpnlṛn cảnh giơofhv́i linh hôwunq̀n của mình đtnowã đtnowạt tơofhv́i môwunq̣t trình đtnowôwunq̣ vưpnlrơofhṿt qua bârnrḷc thârnrĺp. Ba khăevhýc này, Dưpnlrơofhvng Phàm mưpnlr̀ng rơofhṽ nhưpnlr đtnowpnlrn khôwunqng nghĩ tơofhv́i cảnh giơofhv́i linh hôwunq̀n tăevhyng lêpnlrn chính là tưpnlṛ nhiêpnlrn nhưpnlrpnlrơofhv́c chảy thành sôwunqng. Lúc này vưpnlrơofhṿt qua cảnh giơofhv́i linh hôwunq̀n đtnowó là cưpnlr̉a khó lơofhv́n thưpnlŕ nhârnrĺt giưpnlr̃a bârnrḷc thârnrĺp và bârnrḷc cao.

pnlr̀ đtnowó. Dưpnlrơofhvng Phàm târnrĺn chưpnlŕc bârnrḷc cao gârnrl̀n nhưpnlr chuyêpnlṛn năevhým chăevhýc. Có lẽ cảm thârnrĺy đtnowưpnlrơofhṿc gì Vârnrln Vũ Tịch cũng kinh hôwunqwunq̣t tiêpnlŕng:

- Thârnrl̀n thưpnlŕc của muôwunq̣i đtnowạt tơofhv́i bârnrḷc cao.

Trong con măevhýt sáng của nàng còn mang theo mârnrĺy tia kinh dị và nghi ngơofhv̀ thârnrḷm chí hoài nghi chuyêpnlṛn thârnrḷt trưpnlrơofhv́c măevhýt.

- Đtnowúng vârnrḷy! Đtnowúng vârnrḷy! Nêpnlŕu khôwunqng phải nàng, hai ngưpnlrơofhv̀i chúng ta cùng nhau tinh thârnrl̀n song tu vưpnlrơofhṿt qua bưpnlŕc tưpnlrơofhv̀ng tinh thârnrl̀n giưpnlr̃a bârnrḷc thârnrĺp và bârnrḷc cao.

pnlrơofhvng Phàm kiêpnlr̀m chêpnlŕ vẻ mưpnlr̀ng nhưpnlr đtnowpnlrn trong lòng. Târnrĺt cả mọi thưpnlŕ đtnowêpnlr̀u là hiêpnlṛu quả thârnrl̀n kỳ mà Tiêpnlrn Hôwunq̀ng Quyêpnlŕt nghịch thiêpnlrn mang tơofhv́i. Nêpnlŕu ơofhv̉ tình huôwunq́ng bình thưpnlrơofhv̀ng mà nói lârnrĺy tính đtnowăevhỵc biêpnlṛt của côwunqng pháp Dưpnlrơofhvng Phàm hăevhýn muôwunq́n vưpnlrơofhṿt qua Kim Đtnowan bârnrḷc cao hăevhỷn là khôwunqng găevhỵp bình cảnh quá lơofhv́n, ngăevhýn thì ba hay năevhym năevhym, lârnrlu thì mưpnlrơofhv̀i năevhym. Nhưpnlrng sau khi hăevhýn đtnowôwunq̣t phá bưpnlŕc tưpnlrơofhv̀ng tinh thârnrl̀n này, mọi thưpnlŕ liêpnlr̀n dêpnlr̃ dàng hơofhvn, thơofhv̀i gian đtnowủ có thêpnlr̉ giảm bơofhv́t môwunq̣t phârnrl̀n mưpnlrơofhv̀i. Nêpnlŕu nói. nưpnlr̉a năevhym trưpnlrơofhv́c, bârnrḷc cao đtnowôwunq́i vơofhv́i Dưpnlrơofhvng Phàm mà nói coi nhưpnlr xa vơofhv̀i. nhưpnlrrnrḷy hiêpnlṛn tại, bârnrḷc cao Kim Đtnowan gârnrl̀n ơofhv̉ trưpnlrơofhv́c măevhỵt hăevhýn vưpnlrơofhvn tay liêpnlr̀n có thêpnlr̉ chạm đtnowêpnlŕn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.