Tiên Đế Trùng Sinh

Chương 978 : Thiên Quang Minh Nguyệt Kiếm!

    trước sau   



Lạczboi mộirxzt lầuztdn nữljjha, Thầuztdn Tửwlmw áuppno đsyfgen lạczboi bịjmet Diệvybcp Thàdorhnh mạczbonh mẽahjg hoáuppn thàdorhnh Thầuztdn Mộirxzc Vưgptvơpgtsng Đdorhpymwnh, mộirxzt đsyfgpymwnh đsyfgáuppnnh náuppnt.

Vịjmet Thầuztdn Tửwlmw thứlyiu ba khẽahjg quáuppnt, gia nhậwlmwp vàdorho trậwlmwn chiếtpign.  
Đdorhczboi Thầuztdn Tửwlmw Huyềjmetn Khôyxeung củyczoa Trưgptveuxxng Sinh Giáuppno!  
Đdorhâqsjuy thậwlmwt sựtdxddorh mộirxzt ngưgptveuxxi mạczbonh đsyfgếtpign kinh thiêcpbrn đsyfgirxzng đsyfgjmeta, trong bảdorhy ngưgptveuxxi thìgbef tu vi Huyềjmetn Khôyxeung cũvybcng chỉpymw đsyfglyiung sau Vâqsjun Lam củyczoa Kim Ôczboyxeun.


Sắtpigc mặywlxt hắtpign lạczbonh nhạczbot khôyxeung thènlgim liếtpigc nhìgbefn đsyfgếtpign mộirxzt cáuppni, nhưgptvng trong con ngưgptvơpgtsi hắtpign lạczboi hiệvybcn lêcpbrn chígwsln làdorhbfdka chúxbucdorhu tígwslm vàdorhng củyczoa Trưgptveuxxng Sinh, sau lưgptvng lạczboi cóhiug mộirxzt luồvdytng áuppnnh trănewjng sáuppnng lạczbonh lẽahjgo buôyxeung xuốnritng.  
Trong luồvdytng áuppnnh trănewjng đsyfgóhiug, lúxbucc nàdorhy lạczboi hiệvybcn ra mộirxzt vịjmet đsyfgczboo sĩlyiu cổahjggptva, ốnritng tay áuppno bay bay, trôyxeung dáuppnng vẻyczo nhưgptv mộirxzt thiêcpbrn tôyxeun cổahjggptva nhẹgwsl nhàdorhng nhưgptv tiêcpbrn.  
“Têcpbrn nàdorhy thếtpigdorh đsyfgãnrit tu luyệvybcn đsyfgưgptvliubc thếtpig giớfpcvi Trưgptveuxxng Sinh lêcpbrn đsyfgếtpign mứlyiuc cao nhấstbnt rồvdyti, chỉpymwtdxdn thiếtpigu mộirxzt bưgptvfpcvc thìgbef tiêcpbrn nhâqsjun trong áuppnnh trănewjng đsyfgãnrithiug thểyczo bay rồvdyti, cho dùbfdkhiug đsyfgczbot đsyfgếtpign cảdorhnh giớfpcvi hoàdorhn mỹnojz thìgbefvybcng đsyfgyczo đsyfgywlxt châqsjun vàdorho châqsjun tiêcpbrn rồvdyti!”  
hiug Thầuztdn Tửwlmw khẽahjg biếtpign sắtpigc, Huyềjmetn Khôyxeung nàdorhy so vớfpcvi Cốnrit Trưgptveuxxng Sinh vàdorh Thầuztdn Tửwlmw Trưgptveuxxng Sinh hiệvybcn tạczboi, khôyxeung biếtpigt làdorh mạczbonh hơpgtsn gấstbnp bao nhiêcpbru lầuztdn.  
“Rănewjng rắtpigc…”  
Hắtpign vưgptvơpgtsn mộirxzt tay, ngay cảdorh hai cáuppnnh Thiêcpbrn Long đsyfgang nắtpigm lấstbny chiếtpign xa cũvybcng khôyxeung hềjmet đsyfgirxzng màdorh chỉpymw dựtdxda vàdorho áuppnnh trănewjng sáuppnng lạczbonh sau lưgptvng éfpcvp vềjmet phígwsla trưgptvfpcvc, uy thếtpig mạczbonh mẽahjgfpcvo đsyfgếtpign bao trùbfdkm cảdorh Diệvybcp Thàdorhnh.  
Diệvybcp Thàdorhnh giơpgts châqsjun nhấstbnc tay nhưgptv thểyczohiug cảdorhdorhng ngàdorhn ngọrnvwn núxbuci đsyfgènlgi xuốnritng, cửwlmw chỉpymwgptveuxxng nhưgptv bịjmet khựtdxdng lạczboi, mặywlxc dùbfdk khôyxeung thấstbny rõfuvz nhưgptvng khi giao đsyfgstbnu vớfpcvi nhữljjhng cấstbnp bậwlmwc cỡwldq nhưgptv Nguyêcpbrn Anh đsyfgpymwnh cao thìgbef quảdorh thựtdxdc làdorhpgts hởjmet rấstbnt lớfpcvn.  
“Giếtpigt!”  
Trùbfdkng Dưgptvơpgtsng trựtdxdc tiếtpigp thừteeua thếtpig đsyfgóhiug khốnritng chếtpig hai đsyfgôyxeui cáuppnnh trắtpigng bạczboc, hung hănewjng đsyfgáuppnnh tớfpcvi.  
Hai con ngưgptvơpgtsi trong mắtpigt hắtpign đsyfgirxzt nhiêcpbrn bắtpign ra hai tia sáuppnng mộirxzt vàdorhng mộirxzt bạczboc.


Hai tia sáuppnng đsyfgóhiug giốnritng nhưgptv mặywlxt trờeuxxi vàdorh mặywlxt trănewjng quấstbnn lấstbny nhau, âqsjum dưgptvơpgtsng biếtpign đsyfgahjgi huyềjmetn diệvybcu, đsyfgóhiug chígwslnh làdorh Cửwlmwu U Nhãnritn, làdorh phéfpcvp thầuztdn thôyxeung sởjmet trưgptveuxxng củyczoa Trùbfdkng Dưgptvơpgtsng.  
bfdkng lúxbucc đsyfgóhiug Thầuztdn Tửwlmw áuppno đsyfgen cũvybcng cầuztdm trưgptveuxxng kiếtpigm đsyfgếtpign, tấstbnn côyxeung từteeu sau lưgptvng.  
“Bùbfdkm!”  
Mộirxzt kígwslch củyczoa Diệvybcp Thàdorhnh đsyfgáuppnnh tan sáuppnt ýfpcv nặywlxng nềjmet củyczoa áuppnnh trănewjng sáuppnng lạczbonh, sau đsyfgóhiug lạczboi đsyfgiểyczom vàdorho Thầuztdn Tửwlmw áuppno đsyfgen sau lưgptvng mộirxzt cáuppnch kỳwlmw diệvybcu, đsyfgiểyczom nhẹgwslcpbrn thanh kiếtpigm chéfpcvm giếtpigt đsyfgóhiug, lạczboi đsyfgáuppnnh bay hắtpign vàdorho khôyxeung trung.

Nhưgptvng cuốnriti cùbfdkng, cảdorh ngưgptveuxxi cũvybcng khôyxeung hoàdorhn toàdorhn thoáuppnt đsyfgưgptvliubc tia sáuppnng vàdorhng vàdorh bạczboc kia, đsyfgãnrit bịjmet Cửwlmwa U Nhãnritn chiếtpigu vàdorho, nửwlmwa đsyfgùbfdki củyczoa anh đsyfgãnrit bịjmet áuppnnh sáuppnng quéfpcvt qua lậwlmwp tứlyiuc bốnritc hơpgtsi biếtpign mấstbnt.  
“Hắtpign sắtpigp khôyxeung chốnritng chọrnvwi đsyfgưgptvliubc nữljjha rồvdyti!”  
Trùbfdkng Dưgptvơpgtsng mừteeung rỡwldq, vẻyczo mặywlxt lộirxzfuvz sựtdxd vui mừteeung tộirxzt đsyfgirxz.

Diệvybcp Thàdorhnh lạczboi khôyxeung giốnritng vớfpcvi bọrnvwn họrnvw, trong tay cóhiug thầuztdn phùbfdk thếtpig mạczbong, chỉpymwhiug bịjmet thưgptvơpgtsng thìgbef đsyfgóhiug mớfpcvi làdorh vếtpigt thưgptvơpgtsng thậwlmwt sựtdxd.

Bịjmet thưgptvơpgtsng càdorhng nặywlxng thìgbef thựtdxdc lựtdxdc sẽahjgdorhng yếtpigu hơpgtsn, cuốnriti cùbfdkng rồvdyti cũvybcng ngãnrit xuốnritng.  

“Ầueffm!”  
Ábfdknh trănewjng sáuppnng lạczbonh sau lưgptvng hắtpign rơpgtsi xuốnritng mộirxzt luồvdytng tiêcpbrn quang lạczbonh lẽahjgo vôyxeubfdkng, trong suốnritt long lanh nhưgptv thuỷreml tinh.

Luồvdytng tiêcpbrn quang đsyfgóhiug giốnritng nhưgptv Thiêcpbrn Kiếtpigm chắtpign ngang khôyxeung trung chéfpcvm thẳufnlng đsyfgếtpign.

dorhng kinh khủyczong hơpgtsn làdorh, tiêcpbrn nhâqsjun trong áuppnnh trănewjng sáuppnng đsyfgóhiugxbucc nàdorhy lạczboi giốnritng nhưgptv muốnritn nhảdorhy ra khỏcpbri luồvdytng áuppnnh trănewjng, tay cầuztdm tiêcpbrn quang giốnritng nhưgptv tiêcpbrn tửwlmwxbuca kiếtpigm, thâqsjun hìgbefnh mờeuxxdorho lúxbucc thấstbny lúxbucc khôyxeung, chéfpcvm mạczbonh vềjmet phígwsla Diệvybcp Thàdorhnh!  
Chiêcpbru nàdorhy do hắtpign sửwlmw dụczbong, so vớfpcvi Cốnrit Trưgptveuxxng Sinh đsyfgâqsjuu chỉpymw mạczbonh hơpgtsn gấstbnp trănewjm lầuztdn?  
“Ầueffm!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.