Tiên Đế Trùng Sinh

Chương 977 : Đôi Cánh Tinh Nguyệt!

    trước sau   



Ngoàwncci nóhgek ra, Trùzgptng Dưmumjơzoieng còntecn vỗlrepwncco Đfdhyeziip Tinh Ngưmumju ởrlqqmumjpylii châwvhin.  
Con têwvhi giáhvsqc toàwnccn thâwvhin xanh biếecmbc, dàwncci khoảkjndng mộlzout trưmumjtggong, ngẩzjuang đyffqpgpbu kêwvhiu lêwvhin mộlzout tiếecmbng.

Chiếecmbc sừmumjng xanh ngọvhwac trêwvhin đyffqifignh đyffqpgpbu nóhgek phóhgekng ra mộlzout luồozqdng sáhvsqng năizvhng lưmumjtggong màwnccu xanh biếecmbc.  
Luồozqdng sáhvsqng năizvhng lưmumjtggong kia trôtrcing khôtrcing bắakxpt mắakxpt, chỉifig nhưmumj mộlzout luồozqdng sáhvsqng xanh lụtxhoc bìzjuanh thưmumjobwfng màwncc thôtrcii.


Nhưmumjng khi nóhgek quétxhot qua hưmumj khôtrcing, cảkjnd đyffqsglst trờobwfi đyffqyffqu bịlael chẻmhxr đyffqôtrcii.  
Mộlzout khốdecoi thiêwvhin thạeziich mấsglsy nghìzjuan métxhot lơzoie lửtuxkng giữdecoa trờobwfi, chịlaelu đyffqaeghng gióhgek thổflnwi mưmumja quậfvttt mấsglsy tỷrlqqizvhm, phầpgpbn lộlzou ra bêwvhin ngoàwncci tỏrozda áhvsqnh sáhvsqng kim loạeziii, vốdecon rấsglst mạeziinh mẽtggo kiêwvhin cốdeco, ngay cảkjnd mộlzout đyffqòntecn củeqxqa Nguyêwvhin Anh cũjizrng khôtrcing thểehno dễmhxrwnccng lay đyffqlzoung.  
Thếecmbwnccwncco lúqpokc nàwnccy, khốdecoi thiêwvhin thạeziich lạeziii bịlael áhvsqnh sáhvsqng màwnccu xanh biếecmbc kia chétxhom làwnccm đyffqôtrcii, giốdecong nhưmumj dao gọvhwat rìzjuau đyffqtxhoc.

Ádqsbnh sáhvsqng kia thuậfvttn thếecmbmumjtggot qua bêwvhin cạeziinh Diệisppp Thàwnccnh.

Vớpylii sứtggoc mạeziinh củeqxqa Diệisppp Thàwnccnh cũjizrng khôtrcing tráhvsqnh kịlaelp, nửtuxka cáhvsqnh tay anh bịlael cắakxpt qua, nháhvsqy mắakxpt tan thàwnccnh mâwvhiy khóhgeki.  
“Giếecmbt!”  
Thầpgpbn Tửtuxk áhvsqo đyffqen cũjizrng nhâwvhin cơzoie hộlzoui cưmumjbydpi Thôtrcin Thiêwvhin Ma Hổflnwtrcing tớpylii mộlzout lầpgpbn nữdecoa.  

Trùzgptng Dưmumjơzoieng cũjizrng khởrlqqi đyffqlzoung chiếecmbn xa, Đfdhyeziip Tinh Ngưmumju châwvhin đyffqeziip tinh hàwncc, táhvsqch đyffqôtrcii thiêwvhin đyffqlaela, lao vềyffq phíkjnda Diệisppp Thàwnccnh.  
zgpt phâwvhin thâwvhin củeqxqa Diệisppp Thàwnccnh đyffqãzntg mấsglst đyffqi cáhvsqnh tay, nhưmumjng vẫzgptn khôtrcing thay đyffqflnwi cảkjndm xúqpokc.

Mộlzout tay anh cầpgpbm trưmumjobwfng kíkjndch hìzjuanh rồozqdng đyffqâwvhim ra mấsglsy chụtxhoc kíkjndch trong nháhvsqy mắakxpt, tùzgpty ýdasn tung hoàwnccnh trêwvhin trờobwfi khôtrcing, giốdecong nhưmumj mộlzout áhvsqnh cầpgpbu vồozqdng rựaeghc rỡbydp lấsglsp láhvsqnh cao ngấsglst trờobwfi.  
“Vùzgptzgptzgpt!”  
Diệisppp Thàwnccnh lấsglsy mộlzout chọvhwai hai, cùzgptng lúqpokc đyffqdecoi đyffqpgpbu vớpylii hai con hậfvttu duệispp thầpgpbn thúqpokwncc khôtrcing hềyffqzoiei vàwncco thếecmb yếecmbu.  
“Vụtxhot!”  
Trùzgptng Dưmumjơzoieng sơzoie ýdasn mộlzout chúqpokt, suýdasnt nữdecoa thìzjua bịlael Diệisppp Thàwnccnh chétxhom làwnccm đyffqôtrcii cùzgptng vớpylii Đfdhyeziip Tinh Ngưmumju.

Đfdhyôtrcii cáhvsqnh bạeziic sau lưmumjng hắakxpn bỗlrepng tỏrozda ra áhvsqnh sáhvsqng bạeziic rựaeghc rỡbydp, áhvsqnh sao lấsglsp láhvsqnh từmumj trêwvhin đyffqóhgekzoiei xuốdecong, vôtrcizgptng đyffqxbykp đyffqtggo thêwvhimumjơzoieng, giốdecong nhưmumj đyffqom đyffqóhgekm vậfvtty.  
mumjpylii tìzjuanh thếecmb bắakxpt buộlzouc, mộlzout kíkjndch củeqxqa Diệisppp Thàwnccnh đyffqãzntg thấsglst bạeziii, sắakxpc mặmrwct vẫzgptn lạeziinh nhạeziit nhưmumjjizr, cảkjnd ngưmumjobwfi rơzoiei theo kíkjndch hoáhvsq thàwnccnh mộlzout luồozqdng sáhvsqng vàwnccng kim, tiếecmbp tụtxhoc đyffquổflnwi giếecmbt Trùzgptng Dưmumjơzoieng.


Trùzgptng Dưmumjơzoieng buộlzouc phảkjndi khốdecong chếecmb liêwvhin tụtxhoc hai cáhvsqnh Tinh Nguyệisppt, nhảkjndy lêwvhin trêwvhin khôtrcing tráhvsqnh nétxho đyffqòntecn tấsglsn côtrcing củeqxqa Diệisppp Thàwnccnh.  
Hắakxpn cóhgek cặmrwcp thiêwvhin bảkjndo mạeziinh mẽtggownccy trong tay, khảkjndizvhng chạeziiy trốdecon nhanh hơzoien Thầpgpbn Tửtuxk áhvsqo đyffqen rấsglst nhiềyffqu.  
Đfdhyeziip Tinh Ngưmumju thỉifignh thoảkjndng còntecn bắakxpn ra luồozqdng sáhvsqng xanh biếecmbc, mỗlrepi mộlzout luồozqdng sáhvsqng chứtggoa đyffqpgpby sứtggoc mạeziinh huỷrlqq diệisppt cáhvsqc vìzjua sao vỡbydp vụtxhon, ngay cảkjnd Diệisppp Thàwnccnh cũjizrng buộlzouc phảkjndi dừmumjng lạeziii tráhvsqnh nétxho.

zgpt sao thìzjua phâwvhin thâwvhin nàwnccy củeqxqa anh cũjizrng chỉifigwncc Cửtuxku Khiếecmbu Thầpgpbn Anh tạeziio thàwnccnh màwncc thôtrcii, nhiềyffqu lắakxpm thìzjua đyffqếecmbn Nguyêwvhin Anh làwncc cao nhấsglst rồozqdi, cũjizrng khôtrcing phảkjndi làwncc ngưmumjobwfi thậfvttt, khôtrcing thểehno chốdecong lạeziii đyffqưmumjtggoc sứtggoc mạeziinh củeqxqa Đfdhyeziip Tinh Ngưmumju đyffqưmumjtggoc.  
“Ầlfcim…”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.