Tiên Đế Trùng Sinh

Chương 1085 : 1085

    trước sau   



Chỉdwgf trong chớafdyp mắgsdut, chíiyspn dòxoorng sônpmkng Hoàebnbng Tuyềeeuin lớafdyn đfowoãjyhv ngưvfpfng tụzdia lạbyrei thàebnbnh mộsyvft, tạbyreo thàebnbnh mộsyvft câewuey thưvfpfơfvybng Hoàebnbng Tuyềeeuin.

Trêaipjn câewuey thưvfpfơfvybng đfowoưvfpfravec khắgsduc rấlhqxt nhiềeeuiu đfowoưvfpfzpwdng vâewuen, hoa vătyfbn thầewuen bíiysp củrqhda Cửrngeu U Ma Thầewuen, lạbyrei córizg cảerpy mộsyvft con rắgsdun Hoàebnbng Tuyềeeuin lớafdyn đfowoang ngửrngea mặuuhnt lêaipjn trờzpwdi gàebnbo théhorwt.

ewuey thưvfpfơfvybng dàebnbi nàebnby vừhorwa xuấlhqxt hiệjeckn, thậztdlm chíiyspxoorn córizg Hoàebnbng Tuyềeeuin thấlhqxp thoákryrng xuấlhqxt hiệjeckn phíiyspa dưvfpfafdyi Cửrngeu U, mang theo nătyfbng lựlksnc cổzqqyvfpfa vônpmkjixrng tàebnb ákryrc.

“Oàebnbnh!”  
tyfbng Tiêaipju Châewuen Tiêaipjn dựlksna vàebnbo câewuey thưvfpfơfvybng nàebnby, mộsyvft thưvfpfơfvybng xuyêaipjn thủrqhdng chíiyspn phéhorwp đfowobyrei thầewuen thônpmkng, xuyêaipjn qua cảerpykryrc thịxvset Diệjeckp Thàebnbnh ngay tạbyrei chỗjixr, nổzqqy tung lêaipjn trờzpwdi.

Ngay khi Diệjeckp Thàebnbnh lạbyrei đfowoxvsenh hìvfpfnh thâewuen thểiuhs lầewuen thứewuekryrm thìvfpfjixrng Nhấlhqxt Kiếulvpm Cákryrch Thếulvp chéhorwm mộsyvft kiếulvpm tớafdyi, rốzdiat cuộsyvfc Lătyfbng Tiêaipju Châewuen Tiêaipjn cũgsdung khônpmkng còxoorn kiêaipjn nhẫywicn, hắgsdun vung tay đfowoafdyy lưvfpfjhfti đfowoao thầewuen binh đfowoãjyhvjyhvy, ákryrnh mắgsdut lạbyrenh nhạbyret nórizgi:  

“Diệjeckp Thàebnbnh, sứewuec cùjixrng lựlksnc kiệjeckt rồmicli nhỉdwgf!”  
“Chéhorwm!”  
Diệjeckp Thàebnbnh chỉdwgf đfowoákryrp trảerpy mỗjixri mộsyvft chữuahb, đfowomiclng thờzpwdi lạbyrei đfowoákryrnh ra mộsyvft đfowoòxoorn Nhấlhqxt Kiếulvpm Cákryrch Thếulvp, mang theo tinh thầewuen khônpmkng do dựlksn thiêaipju đfowozdiat thầewuen hồmicln củrqhda chíiyspnh mìvfpfnh, miễgsdun cưvfpfjhftng dùjixrng đfowoếulvpn lưvfpfjhfti đfowoao thầewuen binh đfowoãjyhvjyhvy, lạbyrei ngưvfpfng tụzdiavfpferpynh đfowoiuhs phórizgng ra cho dùjixrvfpferpynh củrqhda nórizg đfowoãjyhvnpmkjixrng mờzpwd nhạbyret, córizg thểiuhs biếulvpn mấlhqxt bấlhqxt cứewuexkcfc nàebnbo nhưvfpfng Diệjeckp Thàebnbnh cũgsdung khônpmkng hềeeui do dựlksn chúxkcft nàebnbo.

“Ầsyvfm!”  
tyfbng Tiêaipju Châewuen Tiêaipjn trựlksnc tiếulvpp đfowoákryrnh ra mộsyvft chưvfpfycbrng đfowoèiuhs éhorwp xuốzdiang, phákryrp tắgsduc thầewuen thákryrnh vônpmk mạbyrenh mẽtjpy, chốzdiang trờzpwdi đfowojhft đfowolhqxt, dờzpwdi núxkcfi lấlhqxp biểiuhsn, giốzdiang nhưvfpf mộsyvft ngọfowon núxkcfi thầewuen Thákryri thưvfpfraveng cổzqqy sụzdiap xuốzdiang, trựlksnc tiếulvpp đfowoèiuhs éhorwp Diệjeckp Thàebnbnh nhưvfpfkryrnh thịxvset.

“Diệjeckp Thàebnbnh, nếulvpu nhưvfpf chỉdwgfrizg chúxkcft mákryrnh khoéhorwebnby thìvfpf cậztdlu vẫywicn nêaipjn mau chórizgng quỳkski xuốzdiang xin tha đfowoi, bảerpyn Châewuen Tiêaipjn tâewuem tìvfpfnh tốzdiat, córizg thểiuhs tha cho đfowojeck tửrngenpmkng mônpmkn!”  
tyfbng Tiêaipju Châewuen Tiêaipjn cao đfowoếulvpn hơfvybn chíiyspn tầewueng trờzpwdi, đfowoưvfpfa đfowoewueu nhìvfpfn Diệjeckp Thàebnbnh ởycbrvfpfafdyi châewuen, khoéhorw miệjeckng córizg chúxkcft châewuem chọfowoc.


“Vùjixrjixr!”  
Diệjeckp Thàebnbnh khórizg khătyfbn đfowoxvsenh hìvfpfnh lạbyrei thâewuen thểiuhs, mặuuhnc dùjixr Hảerpyi Hoàebnbng Châewuen Linh làebnb phéhorwp đfowobyrei thầewuen thônpmkng nhưvfpfng thâewuen thểiuhs bịxvse huỷrave hoạbyrei liêaipjn tụzdiac chíiyspn lầewuen, córizg mạbyrenh cỡjhftebnbo thìvfpf Diệjeckp Thàebnbnh cũgsdung córizg phầewuen khórizg khătyfbn.

Đifcsewueu tórizgc anh lúxkcfc nàebnby đfowoãjyhv biếulvpn thàebnbnh nửrngea đfowoen nửrngea trắgsdung, hơfvybn phâewuen nửrngea mákryri tórizgc dàebnbi đfowoãjyhv trởycbr thàebnbnh màebnbu xákryrm, đfowomiclng nghĩtyfba vớafdyi tuổzqqyi thọfowo dồmicli dàebnbo củrqhda Diệjeckp thàebnbnh trong trậztdln chiếulvpn nàebnby đfowoãjyhv giảerpym đfowoi gầewuen mộsyvft nửrngea rồmicli!  
“Tônpmki sẽtjpy khônpmkng thua!”  
Diệjeckp Thàebnbnh mởycbr lờzpwdi, từhorwng giọfowot thầewuen huyếulvpt màebnbu vàebnbng, từhorwng đfowooạbyren xưvfpfơfvybng cốzdiat khórizg khătyfbn hưvfpfafdyng vềeeui phíiyspa Nguyêaipjn Anh củrqhda Diệjeckp Thàebnbnh đfowoiuhs hộsyvfi tụzdia.

Giọfowong nórizgi củrqhda anh khàebnbn khàebnbn, đfowoônpmki mắgsdut khônpmkng buồmicln khônpmkng vui, bìvfpfnh tĩtyfbnh mởycbr lờzpwdi nhưvfpf thểiuhs ngưvfpfzpwdi rơfvybi vàebnbo tìvfpfnh thếulvp nguy hiểiuhsm khônpmkng phảerpyi làebnb anh.

Nhưvfpfng trong lòxoorng tấlhqxt cảerpy mọfowoi ngưvfpfzpwdi chỉdwgfxoorn lạbyrei bi thưvfpfơfvybng.

Cho dùjixrrizgrizgi thếulvpebnbo nữuahba thìvfpf Diệjeckp Thàebnbnh đfowoãjyhv đfowoi đfowoếulvpn bưvfpfafdyc đfowoưvfpfzpwdng cùjixrng, cho dùjixrebnb Vua Viêaipjn Ma cũgsdung khônpmkng thểiuhsvfpfm ra hoa dưvfpfafdyi Ngũgsdu Chỉdwgffvybn… Kếulvpt cụzdiac củrqhda thầewuen thoạbyrei, cuốzdiai cùjixrng anh cũgsdung phảerpyi thua thônpmki!  
“Sẽtjpy khônpmkng thua?”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.