Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 152-12 : Cả đời yêu thương hoàn lại oan trái của nàng kiếp trước 12

    trước sau   
Edit: Mẹjnpf tớbniylbjj Tháftjli Hậensiu.

“Diệwtkap Thanh Linh! Nàlbjjng cózyif biếeuuit khôndhrng? Ta khôndhrng sợdtdolbjjng khôndhrng đhcehavquoflau ta, thậensim chíxrbq khôndhrng sợdtdolbjjng khôndhrng yêoflau ta. Ta sợdtdolbjj sợdtdolbjjng hậensin ta, càlbjjng sợdtdolbjjng bỏyten ta màlbjj đhcehi.

Vậensiy màlbjjlbjjng khôndhrng nhữjneeng làlbjjm cảopyw hai đhcehiềjgzou nàlbjjy, còzjzin lừttuea ta, còzjzin dáftjlm chạdaefy khỏyteni ta.

Diệwtkap Thanh Linh, ta thựdyiwc sựdyiw khôndhrng biếeuuit nàlbjjng ngu ngốofxsc thậensit hay giảopyw vờvghk khôndhrng biếeuuit.

awqyy giờvghk ta rấmlfzt muốofxsn bózyifp chếeuuit nàlbjjng!” Hắgxjin giậensin giữjnee vớbniyi nàlbjjng, pháftjlt tiếeuuit xong hếeuuit thảopywy liềjgzon nộbniy khíxrbq xung thiêoflan đhcehdaefp cửgxjia đhcehi ra ngoàlbjji.

lbjjng bịvghk hắgxjin rốofxsng cho sửgxjing sốofxst, nguyêoflan bảopywn đhcehãnoka rấmlfzt mệwtkat mỏyteni, gưensiơnwyung mặwziet trắgxjing nhợdtdot còzjzin cózyif chújgzot táftjli xanh, bảopywo trìjkrr đhcehưensidtdoc thanh tỉipienh đhcehếeuuin lújgzoc nàlbjjy chíxrbqnh làlbjj cựdyiwc hạdaefn củavqua nàlbjjng. Nhìjkrrn hắgxjin đhcehdaefp cửgxjia đhcehi ra ngoàlbjji, lòzjzing nàlbjjng lạdaefi bìjkrrnh tĩdtdonh đhcehếeuuin lạdaef thưensivghkng. (MTLTH.dđhcehlqđhceh)


Hắgxjin thựdyiwc sựdyiw rấmlfzt tứmmkxc giậensin.

Hắgxjin chưensia từttueng quáftjlt mắgxjing nàlbjjng nhưensi vậensiy, cũbhueng chưensia từttueng bỏyten đhcehi trong lújgzoc nàlbjjng yếeuuiu ớbniyt nhấmlfzt. Quảopyw nhiêoflan hắgxjin đhcehang rấmlfzt giậensin nàlbjjng.

lbjjng khôndhrng nghĩdtdojkrr nhiềjgzou, từttue trêoflan giưensivghkng đhcehi xuốofxsng muốofxsn đhcehuổualei theo hắgxjin, nhưensing trưensibniyc mắgxjit tốofxsi sầdjfom xuốofxsng, lâawqym vàlbjjo hôndhrn mêofla.

jgzoc tỉipienh dậensiy thìjkrr đhcehãnokalbjj mộbniyt ngàlbjjy mớbniyi.

“Tiểnpslu thưensi, tốofxsi hôndhrm đhcehózyif pháftjlt sinh chuyệwtkan gìjkrr vậensiy? Sao Tầdjfon Thừttuea tưensibniyng lạdaefi đhcehbniyt nhiêoflan giậensin giữjnee bỏyten đhcehi, đhcehếeuuin tậensin bâawqyy giờvghk vẫxdaqn chưensia chịvghku trởolhk lạdaefi nhìjkrrn tiểnpslu thưensi mộbniyt cáftjli.” Vôndhrmlblnh hỏyteni, nàlbjjng thựdyiwc sựdyiw khôndhrng biếeuuit phu thêofla hai ngưensivghki lạdaefi giậensin dỗtowli cáftjli gìjkrrlbjj Thanh Linh bấmlfzt tỉipienh đhcehếeuuin mộbniyt ngàlbjjy trờvghki hắgxjin vẫxdaqn khôndhrng quay lạdaefi.

“Hắgxjin cózyif từttueng xuấmlfzt hiệwtkan khôndhrng?” Nàlbjjng bìjkrrnh tĩdtdonh hỏyteni.

“Khôndhrng cózyif.” Vôndhrmlblnh thậensit thàlbjj lắgxjic đhcehdjfou.

“Hắgxjin giậensin thậensit rồnrmsi.”Nàlbjjng lẩzyifm bẩzyifm nózyifi, sau đhcehózyif trầdjfom mặwziec rấmlfzt lâawqyu.

“Quay vềjgzo Hạdaef thàlbjjnh.” Nàlbjjng đhcehbniyt ngộbniyt lêoflan tiếeuuing.

jgzoc quay vềjgzo Hạdaef thàlbjjnh, hồnrmsi phủavqu Thừttuea tưensibniyng, sắgxjic trờvghki đhcehãnoka xẩzyifm tốofxsi.

“Phu nhâawqyn đhcehãnoka trởolhk vềjgzo.” Quảopywn gia đhcehózyifn tiếeuuip Thanh Linh, cung kíxrbqnh nózyifi.

“Tầdjfon Liễdyiwm đhcehang ởolhk trong phủavqu sao?” Nàlbjjng hỏyteni.

“Tưensibniyng gia đhcehang ởolhk Quy Noãnokan Cáftjlc.” Quảopywn gia cung kíxrbqnh trảopyw lờvghki.


Từttueng bưensibniyc từttueng bưensibniyc đhcehếeuuin Quy Noãnokan cáftjlc, lòzjzing nàlbjjng lạdaefi trởolhkoflan căjnpfng thẳessrng nhưensing lạdaefi khôndhrng do dựdyiw chùjyten bưensibniyc đhcehếeuuin mộbniyt giâawqyy.

Vừttuea tiếeuuin vàlbjjo đhcehãnoka thấmlfzy cửgxjia phòzjzing rộbniyng mởolhk. Tầdjfon Liễdyiwm đhcehang ngồnrmsi trêoflan ghếeuui, gưensiơnwyung mặwziet lạdaefnh lùjyteng.

lbjjng cózyif chújgzot sợdtdo sệwtkat, tốofxsc đhcehbniy đhcehi đhcehưensivghkng trởolhkoflan chậensim lạdaefi, vừttuea muốofxsn bưensibniyc qua cáftjlnh cửgxjia đhcehi vàlbjjo phòzjzing, mộbniyt chémaopn tràlbjj nhanh chózyifng phi qua.

lbjjng vộbniyi vàlbjjng tráftjlnh némaop, chémaopn tràlbjj kia văjnpfng ra ngoàlbjji vỡtvaq thàlbjjnh nhữjneeng mảopywnh nhỏyten. Khôndhrng khíxrbqensiơnwyung cứmmkxng trong chốofxsc láftjlt khiếeuuin nàlbjjng khôndhrng dáftjlm hémaop miệwtkang, nuốofxst mộbniyt ngụjkrrm nưensibniyc miếeuuing thòzjzi châawqyn muốofxsn vàlbjjo lạdaefi pháftjlt hiệwtkan cózyif thứmmkxjkrr đhcehózyif bay lạdaefi đhcehâawqyy. Nàlbjjng vộbniyi vàlbjjng thu hồnrmsi bưensibniyc châawqyn, trốofxsn sang mộbniyt bêoflan, vừttuea quay đhcehdjfou lạdaefi liềjgzon pháftjlt hiệwtkan trêoflan sâawqyn lạdaefi cózyif thêoflam mộbniyt chémaopn tràlbjj vỡtvaq.

“Chàlbjjng vẫxdaqn còzjzin giậensin thiếeuuip sao?” Nàlbjjng đhcehmmkxng ởolhkoflan ngoàlbjji khôndhrng dáftjlm vàlbjjo phòzjzing lấmlfzy mộbniyt bưensibniyc. (MTLTH.dđhcehlqđhceh)

Hắgxjin xoẹjnpft mộbniyt cáftjli bậensit dậensiy, tứmmkxc giậensin mắgxjing to: “Khôndhrng giậensin nàlbjjng, ta giậensin ta!” Thuậensin tay lạdaefi némaopm tiếeuuip mộbniyt chémaopn tràlbjj ra ngoàlbjji.

“Giậensin ta sao lạdaefi nhìjkrrn trújgzong nàlbjjng. Nàlbjjng cózyifftjli gìjkrr tốofxst, mặwziet khôndhrng đhcehavqu đhcehjnpfp, đhcehdjfou ózyifc cũbhueng khôndhrng đhcehavqujyteng.” Hắgxjin mộbniyt bêoflan némaopm chémaopn tràlbjj, mộbniyt bêoflan lạdaefi giậensim châawqyn bìjkrrnh bịvghkch xuốofxsng đhcehmlfzt: “Ngu ngốofxsc! Ngu ngốofxsc! Ngu ngốofxsc! Lạdaefi còzjzin chọrwhoc ta thưensivghkng xuyêoflan tứmmkxc giậensin!” Hắgxjin mắgxjing to, hoàlbjjn toàlbjjn khôndhrng nhìjkrrn ra bộbniyftjlng đhcehiềjgzom tĩdtdonh tỉipienh táftjlo thưensivghkng ngàlbjjy.

Thanh Linh đhcehmmkxng ởolhk cửgxjia nhìjkrrn hắgxjin mắgxjing, khôndhrng mộbniyt lờvghki phảopywn báftjlc, cũbhueng khôndhrng tứmmkxc giậensin. Cảopywm giáftjlc nhưensi đhcehang nhìjkrrn mộbniyt tiểnpslu tửgxji vắgxjit mũbhuei chưensia sạdaefch đhcehang giưensiơnwyung oai pháftjlt giậensin, đhceháftjlng yêoflau khôndhrng chịvghku đhcehưensidtdoc.

“Ngu ngốofxsc nhấmlfzt vẫxdaqn làlbjj chíxrbqnh ta! Nhấmlfzt đhcehvghknh kiếeuuip trưensibniyc ta bịvghk lừttuea đhceháftjl đhcehếeuuin hỏytenng đhcehdjfou, nếeuuiu khôndhrng kiếeuuip nàlbjjy cũbhueng khôndhrng yêoflau thưensiơnwyung nàlbjjng đhcehếeuuin nhưensi vậensiy!” Hắgxjin khôndhrng ngừttueng đhcehensip pháftjl đhcehnrms đhcehdaefc trong phòzjzing, châawqyu bảopywo ngọrwhoc khíxrbq, danh họrwhoa đhcehnrms cổuale hắgxjin đhcehjgzou khôndhrng thưensiơnwyung tiếeuuic giẫxdaqm đhcehdaefp dưensibniyi đhcehmlfzt.

Tiểnpslu tưensijnpfn Thanh muốofxsn tiếeuuin lêoflan khuyêoflan nhủavqu đhcehôndhri câawqyu, nhìjkrrn tìjkrrnh hìjkrrnh nhưensi vậensiy lạdaefi yêoflan lặwzieng lui ra ngoàlbjji.

Cho đhcehếeuuin khi trong phòzjzing khôndhrng còzjzin đhcehnrmsjkrrzyif thểnpslmaopm đhcehưensidtdoc nữjneea, Tầdjfon Liễdyiwm mớbniyi giốofxsng nhưensi tiểnpslu tứmmkxc phụjkrr bịvghk oan ứmmkxc giậensin dỗtowli ngồnrmsi ởolhk đhcehdjfou giưensivghkng.

Thanh Linh vẫxdaqn làlbjj khôndhrng mộbniyt chújgzot yêoflan tâawqym hỏyteni hắgxjin: “Phu quâawqyn, bớbniyt giậensin chújgzot nàlbjjo chưensia?” Nàlbjjng cưensivghki rấmlfzt tưensiơnwyui, tựdyiwa nhưensiftjli kẻvxpj ngu ngốofxsc hắgxjin mắgxjing lújgzoc trưensibniyc khôndhrng phảopywi làlbjjlbjjng.

“Hừttue!” Hắgxjin ngạdaefo kiềjgzou quay đhcehdjfou sang mộbniyt bêoflan khôndhrng thèipiem nhìjkrrn nàlbjjng.


Nhìjkrrn quanh căjnpfn phòzjzing đhcehualeftjlt nhưensi vừttuea bịvghkbhue quémaopt qua, nàlbjjng vẫxdaqn thu đhcehavqubhueng khi vàlbjjo dỗtowl hắgxjin: “Phu quâawqyn, khôndhrng giậensin, khôndhrng giậensin, tứmmkxc giậensin hạdaefi thâawqyn.”

Phu quâawqyn củavqua nàlbjjng vẫxdaqn biệwtkat nữjneeu đhcehếeuuin đhcehbniy khôndhrng thèipiem đhcehnpsl ýhuuj đhcehếeuuin nàlbjjng. Nàlbjjng đhcehưensia tay ôndhrm lấmlfzy hai máftjl hắgxjin, xoay đhcehdjfou hắgxjin nhìjkrrn vềjgzo phíxrbqa nàlbjjng, sau đhcehózyif nhanh nhưensi chớbniyp màlbjjjgzoi đhcehdjfou hôndhrn lêoflan môndhri hắgxjin.

ftjlt chiêoflau cũbhueng đhcehãnoka ra, chỉipie mong hắgxjin đhcehttueng giậensin nữjneea.

“Đjnpfttueng tưensiolhkng nàlbjjng hôndhrn ta mộbniyt cáftjli ta sẽixdp khôndhrng còzjzin giậensin nàlbjjng nữjneea nhémaop.” Môndhri củavqua nàlbjjng vừttuea rờvghki khỏyteni, hắgxjin liềjgzon xịvghk mặwziet u oáftjln nózyifi.

lbjjng nhấmlfzt thờvghki dởolhk khózyifc dởolhkensivghki.

“Nàlbjjng khôndhrng phảopywi nhấmlfzt mựdyiwc muốofxsn rờvghki khỏyteni ta sao? Sao lạdaefi trởolhk vềjgzo? Nàlbjjng đhcehi, đhcehi đhcehi!” Hắgxjin nhấmlfzt mựdyiwc kêoflau nàlbjjng đhcehi nhưensing tay lạdaefi giữjnee chặwziet khôndhrng cho nàlbjjng di chuyểnpsln đhcehếeuuin nửgxjia bưensibniyc.

Thếeuuilbjjy làlbjj muốofxsn thếeuuilbjjo đhcehâawqyy? Mồnrmsm thìjkrroflau nàlbjjng mau đhcehi, tay thìjkrr cứmmkx giữjnee chặwziet tay nàlbjjng.

“Thiếeuuip khôndhrng đhcehi nữjneea. Sau nàlbjjy khôndhrng cózyif sựdyiw cho phémaopp củavqua chàlbjjng, thiếeuuip chắgxjic chắgxjin sẽixdp khôndhrng rờvghki khỏyteni khôndhrng bỏyten.” Nàlbjjng rấmlfzt châawqyn thàlbjjnh nózyifi vớbniyi hắgxjin.

Áavqunh mắgxjit củavqua hắgxjin hếeuuit sứmmkxc khinh thưensivghkng, rõttuelbjjng khôndhrng tin lờvghki nàlbjjng nózyifi.

Ngữjnee đhcehiệwtkau củavqua nàlbjjng lạdaefi càlbjjng thêoflam trịvghknh trọrwhong: “Thậensit sựdyiw, thiếeuuip thềjgzo.”

Hắgxjin đhcehbniyt nhiêoflan lạdaefi hung bạdaefo trởolhk lạdaefi khiếeuuin da đhcehdjfou nàlbjjng run lêoflan bầdjfon bậensit.

Hắgxjin chỉipie tay mắgxjing nàlbjjng thậensit to: “Nàlbjjng thềjgzoftjli gìjkrrlbjj thềjgzo? Lờvghki thềjgzo củavqua nàlbjjng cózyifftjli rắgxjim gìjkrrlbjj tin?

Ta thậensit sựdyiw rấmlfzt muốofxsn mộbniyt chưensiolhkng đhcehensip chếeuuit nàlbjjng!!!”Tầdjfon Liễdyiwm cảopyw giậensin nózyifi.


lbjjng gậensit gậensit đhcehdjfou, yếeuuiu ớbniyt lêoflan tiếeuuing: “Chụjkrrp chếeuuit thiếeuuip liềjgzon khôndhrng cózyif ai sinh cho chàlbjjng tiểnpslu Thanh Thanh.”

“Nàlbjjng….” Cơnwyun giậensin bịvghk nghẹjnpfn ởolhk cổuale, giậensin giữjnee trừttueng nàlbjjng mộbniyt cáftjli, mộbniyt lújgzoc lâawqyu sau mớbniyi nózyifi: “Nàlbjjng đhcehãnoka bao lầdjfon nózyifi vớbniyi ta sẽixdp khôndhrng rờvghki khỏyteni ta, kếeuuit quảopyw thìjkrr sao?”

“Thiếeuuip…”Nàlbjjng khôndhrng trảopyw lờvghki đhcehưensidtdoc.

“Đjnpfếeuuin cảopyw chíxrbqnh nàlbjjng còzjzin khôndhrng biếeuuit?” Hắgxjin hung hăjnpfng trừttueng nàlbjjng.

lbjjng cújgzoi đhcehdjfou, giọrwhong buồnrmsn buồnrmsn: “Thiếeuuip thừttuea nhậensin…”

“Hảopyw?”Âavqum cuốofxsi củavqua hắgxjin kémaopo dàlbjji, tràlbjjn ngậensip lãnokanh ýhuuj.

lbjjng lậensip tứmmkxc sửgxjia miệwtkang, châawqyn chózyifzyifi: “Phảopywi làlbjjm thếeuuilbjjo chàlbjjng mớbniyi hếeuuit giậensin thiếeuuip?”

Hắgxjin cưensivghki trôndhrng rấmlfzt kinh khủavqung, âawqym u nózyifi: “Khiếeuuin ta hếeuuit giậensin cũbhueng dễdyiw thôndhri.”

“Vậensiy thiếeuuip phảopywi làlbjjm gìjkrr?” Nàlbjjng thậensit thàlbjj hỏyteni, chỉipie cầdjfon hắgxjin nguôndhri giậensin, bảopywo nàlbjjng làlbjjm cáftjli gìjkrrbhueng đhcehưensidtdoc.

“Nàlbjjng đhcehmmkxng ngoàlbjji cửgxjia.” Hắgxjin nózyifi.

“Ồvghk.”Khôndhrng biếeuuit hắgxjin muốofxsn nàlbjjng làlbjjm cáftjli gìjkrr, nàlbjjng tiêoflau sáftjli nhấmlfzc châawqyn ra ngoàlbjji, nghiêoflam chỉipienh đhcehmmkxng ngoàlbjji cửgxjia.

“Đjnpfmmkxng ởolhk đhcehózyif.” Tầdjfon Liễdyiwm ra lệwtkanh: “Nózyifi ba vạdaefn câawqyu: Tầdjfon Liễdyiwm, phu quâawqyn, thiếeuuip yêoflau chàlbjjng.”

Thanh Linh nhấmlfzt thờvghki cảopywm thấmlfzy lạdaefnh gáftjly. Bỏyten đhcehi, chỉipie cầdjfon hắgxjin nguôndhri giậensin thìjkrr ba vạdaefn lầdjfon cózyiflbjjjkrr? Ba trăjnpfm vạdaefn lầdjfon nàlbjjng cũbhueng cózyif thểnpslzyifi đhcehưensidtdoc.


“Chỉipie cầdjfon khiếeuuin ta khôndhrng hàlbjji lòzjzing mộbniyt lầdjfon thôndhri, tăjnpfng gấmlfzp đhcehôndhri.”

jgzoc nàlbjjy Tầdjfon Liễdyiwm đhcehang nằmlblm trêoflan nhuyễdyiwn tháftjlp, vẻvxpj mặwziet hếeuuit sứmmkxc hưensiolhkng thụjkrr. Bêoflan cạdaefnh hắgxjin cózyif mộbniyt bàlbjjn tràlbjj, nưensibniyc tràlbjj đhcehưensidtdoc chuẩzyifn bịvghk chu đhceháftjlo, bốofxsc khózyifi tỏytena ra mùjytei hưensiơnwyung say nồnrmsng.

“Tầdjfon Liễdyiwm, phu quâawqyn, thiếeuuip yêoflau chàlbjjng.”Khôndhrng biếeuuit bảopywn thâawqyn đhcehãnoka niệwtkam đhcehếeuuin lầdjfon thứmmkx bao nhiêoflau, nózyifi nhỏyten quáftjl bịvghk phạdaeft gấmlfzp đhcehôndhri, sau vàlbjji lầdjfon phạdaeft, nàlbjjng bắgxjit đhcehdjfou thôndhrng minh hơnwyun, to tiếeuuing nózyifi, sau đhcehózyif thàlbjjnh ra cổuale họrwhong đhcehếeuuin giờvghk cảopywm thấmlfzy rấmlfzt ráftjlt.

“Táftjlm trăjnpfm mưensivghki ba lầdjfon.” Minh Lụjkrrc bêoflan cạdaefnh đhcehếeuuim, hắgxjin bịvghk Tầdjfon Liễdyiwm xáftjlch cổuale lạdaefi đhcehâawqyy đhcehếeuuim giújgzop phu nhâawqyn.

“Phu quâawqyn, thiếeuuip kháftjlt nưensibniyc.” Nàlbjjng trôndhrng mong nhìjkrrn Tầdjfon Liễdyiwm đhcehang ung dung tựdyiw tạdaefi thíxrbqch ýhuuj tắgxjim nắgxjing.

Nhấmlfzc ấmlfzm tửgxji sa lêoflan tựdyiwzyift cho mìjkrrnh mộbniyt chémaopn: “Phu nhâawqyn làlbjj muốofxsn tăjnpfng gấmlfzp đhcehôndhri thêoflam lầdjfon nữjneea sao?” Hắgxjin áftjlc thanh nózyifi.

“Khôndhrng cầdjfon, thiếeuuip hếeuuit kháftjlt rồnrmsi!” Tăjnpfng gấmlfzp đhcehôndhri thêoflam lầdjfon nữjneea đhcehếeuuin bao giờvghklbjjng mớbniyi đhcehưensidtdoc đhcehi ngủavqu đhcehâawqyy?

Mộbniyt câawqyu nózyifi nózyifi đhcehi nózyifi lạdaefi đhcehếeuuin mấmlfzy trăjnpfm lầdjfon, ngoàlbjji cảopywm giáftjlc cháftjln nảopywn ra còzjzin cózyifftjlc dụjkrrng thôndhri miêoflan. Nàlbjjng kháftjlt, míxrbq mắgxjit lạdaefi nhưensi muốofxsn lao vàlbjjo đhceháftjlnh nhau, liếeuuic nam nhâawqyn tựdyiwa nhưensi đhcehang ngủavqu trêoflan nhuyễdyiwn tháftjlp, nàlbjjng nghĩdtdo hắgxjin cũbhueng bịvghklbjjng ru ngủavqu mấmlfzt rồnrmsi.

“Tầdjfon Liễdyiwm?” Nàlbjjng thựdyiwc sựdyiw rấmlfzt kháftjlt: “Phu quâawqyn?” Nàlbjjng nhẹjnpf châawqyn tiếeuuin lạdaefi gầdjfon hắgxjin.

“Ba ngàlbjjn sáftjlu trăjnpfm lẻvxpj mộbniyt lầdjfon. Thếeuuilbjjo? Còzjzin muốofxsn nhâawqyn đhcehôndhri sao?” Míxrbq mắgxjit hắgxjin chẳessrng buồnrmsn nâawqyng, nhàlbjjn nhạdaeft hỏyteni nàlbjjng.

“Thiếeuuip yêoflau chàlbjjng.”Nàlbjjng tốofxsc đhcehbniy nhanh chózyifng thu châawqyn lạdaefi, tiếeuuip tụjkrrc đhcehmmkxng im niệwtkam kinh.

Niệwtkam niệwtkam, càlbjjng niệwtkam càlbjjng thấmlfzy buồnrmsn ngủavqu. Minh Lụjkrrc sớbniym đhcehãnokaxrbqp mắgxjit ngủavqu gậensit.

lbjjng nhắgxjim mắgxjit tiếeuuip tụjkrrc theo quáftjln tíxrbqnh niệwtkam: “Tầdjfon Liễdyiwm, phu quâawqyn, thiếeuuip yêoflau chàlbjjng.” Buồnrmsn ngủavqu quáftjl! Ngữjnee âawqym bắgxjit đhcehdjfou khôndhrng còzjzin rõttue nữjneea.

“Tầdjfon Liễdyiwm, phu quâawqyn, thiếeuuip yêoflau chàlbjjng.”

“Tầdjfon Liễdyiwm, phu quâawqyn, thiếeuuip yêoflau chàlbjjng.”

“Tầdjfon Liễdyiwm, trưensi quâawqyn, thiếeuuip yêoflau chàlbjjng.” Lờvghki vừttuea ra, rấmlfzt nhanh nàlbjjng đhcehãnoka pháftjlt hiệwtkan bảopywn thâawqyn vừttuea nózyifi cáftjli gìjkrr.

“Diệwtkap Thanh Linh!” Tầdjfon Liễdyiwm trợdtdon cảopyw mắgxjit, đhcehmmkxng lêoflan, cảopyw giậensin quáftjlt.

Tay cầdjfom bújgzot củavqua Minh Lụjkrrc run lêoflan, cơnwyun buồnrmsn ngủavqu lậensip tứmmkxc biếeuuin mấmlfzt sạdaefch. (MTLTH.dđhcehlqđhceh)

“Lỡtvaq lờvghki, lỡtvaq lờvghki.” Nàlbjjng cứmmkxng máftjlensivghki vớbniyi hắgxjin mộbniyt cáftjli.

Đjnpfdjfou Tầdjfon Liễdyiwm cózyif chújgzot đhcehau, hắgxjin bạdaefnh mặwziet, cắgxjin răjnpfng quáftjlt: “Mộbniyt vạdaefn năjnpfm ngàlbjjn lầdjfon. Ta thựdyiwc sựdyiw tứmmkxc giậensin, hiệwtkan tạdaefi bắgxjit đhcehdjfou…” nhâawqyn đhcehôndhri lầdjfon phạdaeft. 

lbjjng chẳessrng buồnrmsn quan tâawqym hắgxjin đhcehang nózyifi cáftjli gìjkrr, trựdyiwc tiếeuuip lạdaefi gầdjfon, đhcehzyify ngãnoka hắgxjin. Hôndhrn lêoflan môndhri hắgxjin mộbniyt cáftjli, sau đhcehózyif ôndhrm chặwziet hắgxjin nhắgxjim mắgxjit ngủavqu.

Minh Lụjkrrc lémaopn nhìjkrrn côndhrng tửgxji nhàlbjjjkrrnh, nhìjkrrn côndhrng tửgxji vừttuea giưensiơnwyung oai vớbniyi phu nhâawqyn hiệwtkan tạdaefi lạdaefi biếeuuin thàlbjjnh gốofxsi ôndhrm hìjkrrnh ngưensivghki rồnrmsi còzjzin bịvghkensitvaqng hôndhrn. Nhìjkrrn hắgxjin tráftjlnh tráftjlnh némaopmaop, rõttuelbjjng làlbjj mộbniyt bộbniy dạdaefng dụjkrrc sựdyiwzjzin nghêoflanh*.

*Dụjkrrc cựdyiwzjzin nghêoflanh:  đhcehãnoka nghiệwtkan rồnrmsi còzjzin ngạdaefi.

Khôndhrng lâawqyu sau đhcehózyif, hai ngưensivghki nằmlblm trêoflan nhuyễdyiwn tháftjlp đhcehãnoka đhcehi vàlbjjo giấmlfzc ngủavqu.

jgzoc trưensibniyc chỉipie cầdjfon phu nhâawqyn đhcehzyify ngãnokandhrng tửgxji mộbniyt pháftjlt cózyif phảopywi xong chuyệwtkan rồnrmsi khôndhrng? Minh Lụjkrrc thầdjfom nghĩdtdo, dựdyiw đhcehftjln đhcehêoflam nay hẳessrn hắgxjin chẳessrng còzjzin việwtkac gìjkrr đhcehnpsllbjjm, chậensic lưensitvaqi cáftjli ‘tặwziec’ liềjgzon phủavqui môndhrng vềjgzo phòzjzing đhcehi ngủavqu.

Editor: Máftjl ơnwyui cuốofxsi cùjyteng cũbhueng xong mộbniyt ngoạdaefi truyệwtkan QAQ. Còzjzin mộbniyt ngoạdaefi truyệwtkan nữjneea thôndhri làlbjj hoàlbjjn cảopyw bộbniy truyệwtkan rồnrmsi. Cơnwyulbjjzyiflbjji cũbhueng ngang ngửgxjia chưensiơnwyung nàlbjjy nèipie QAQ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.