Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 146-6 : Bão tuyết trong đêm đen 6

    trước sau   
Edit: Mẹdykc tớghwillqf Thármwqi Hậbdzlu.

ehfkng dạghwi Diệbdzlp Thiêqhydn Minh chấirjfn đgykoapmqng, ármwqnh mắaurvt lãkahfnh lệbdzl: “Ngưrpvbơcdqpi….Đdalvếrarwn tộapmqt cùccqung ngưrpvbơcdqpi làllqf ai?”

Tầaeeyn Liễaeeym vung vung tàllqf ármwqo khoármwqc lôoktkng hồwpjw đgykoãkahf kếrarwt mộapmqt tầaeeyng tuyếrarwt dàllqfy: “Tấirjft nhiêqhydn làllqf nữjnpg tếrarw (con rểqqey) củhfnra ngàllqfi, Tầaeeyn Liễaeeym. Nhưrpvb vậbdzly ngàllqfi làllqf ai? Ngàllqfi làllqf Diệbdzlp Thiêqhydn Minh? Khôoktkng, ngàllqfi làllqf Tạghwi Minh.”

“Năldkpm ấirjfy lãkahfo Hầaeeyu gia Mạghwich Tôoktkng phụtnatng lệbdzlnh ýznxx chỉvpix củhfnra Hoàllqfng Thưrpvbhlcrng, lãkahfnh binh huyếrarwt tẩtqdny Bạghwich tộapmqc, phụtnat bệbdzlnh nằpivsm bệbdzlnh lâghwiu ngàllqfy củhfnra ngàllqfi cũccqung chíqqeynh làllqf chếrarwt dưrpvbghwii tay lãkahfo Hầaeeyu gia.” Tầaeeyn Liễaeeym bìpesknh tĩzljqnh nófwrgi, tựejrna nhưrpvb chíqqeynh hắaurvn đgykoãkahf từcwbhng chứllqfng kiếrarwn.

Đdalvôoktki mắaurvt Diệbdzlp Thiêqhydn Minh rủhfnr xuốdalvng, đgykoármwqy mắaurvt hiệbdzln lêqhydn đgykoau xófwrgt, lúiknoc ấirjfy ôoktkng khôoktkng ởnuiw trong tộapmqc, may mắaurvn thoármwqt mộapmqt kiếrarwp.

ghwim Thanh Linh giốdalvng nhưrpvb bịrarw ngưrpvbriaii dùccqung tay xéjnpg ra, đgykoau đgykoghwin khôoktkng thôoktki. Nàllqfng cảumqim thấirjfy tay Tầaeeyn Liễaeeym lạghwinh dịrarw thưrpvbriaing, đgykoau lòehfkng đgykooktkt tay hắaurvn vàllqfo trong ngựejrnc, muốdalvn ủhfnrirjfm chúiknong nhưrpvbng dùccqufwrgllqfm cármwqch nàllqfo cũccqung khôoktkng ấirjfm lêqhydn đgykoưrpvbhlcrc.


Thùccqu giếrarwt phụtnat mẫymhxu, thùccqu diệbdzlt tộapmqc, khôoktkng chỉvpix Tạghwi Minh cófwrg, phu quâghwin củhfnra nàllqfng cũccqung cófwrg.

Tầaeeyn Liễaeeym vàllqf Tạghwi Minh làllqf tộapmqc nhâghwin Bạghwich tộapmqc, Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarwllqf kẻqhyd đgykorarwch chung. Tầaeeyn Liễaeeym khôoktkng cófwrg ýznxx đgykorarwnh liêqhydn thủhfnrccqung Tạghwi Minh, hoặoktkc chờriai đgykoếrarwn khi Tạghwi Minh đgykodalvi phófwrg vớghwii Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw xong ngồwpjwi làllqfm ngưrpvb ôoktkng đgykoaurvc lợhlcri, màllqf lựejrna chọfzhxn vạghwich trầaeeyn Tạghwi Minh. Vìpeskrmwqi gìpesk? Chẳrmwqng lẽldwgllqfpeskllqfng sao?

Hắaurvn biếrarwt rõtqdnllqfng muốdalvn tìpeskm ra ngưrpvbriaii đgykoãkahf hạghwii chếrarwt Mạghwich Chiêqhydu Nam, hắaurvn vạghwich trầaeeyn thâghwin phậbdzln Tạghwi Minh, tạghwio cơcdqp hồwpjwi rửpubka sạghwich oan khuấirjft cho ca ca nàllqfng, cho Hầaeeyu phủhfnr, cũccqung làllqf rửpubka sạghwich oan khuấirjft cho nàllqfng. Làllqf nhưrpvb vậbdzly sao?

“Tạghwi Minh?!” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw đgykoapmqt ngộapmqt ngẩtqdnng đgykoaeeyu, ármwqnh mắaurvt chăldkpm chúikno nhìpeskn Diệbdzlp Thiêqhydn Minh. Cármwqi têqhydn Tạghwi Minh ôoktkng cũccqung khôoktkng xa lạghwipesk, ôoktkng ta còehfkn từcwbhng ghen tịrarwqhydn Tạghwi Minh chưrpvba từcwbhng gặoktkp bao giờriai đgykoếrarwn muốdalvn đgykoqhydn rồwpjwi. (MTLTH.dđgykolqđgyko)

Chỉvpixpesk ôoktkng ta cófwrg đgykoưrpvbhlcrc thâghwin thểqqey củhfnra Tầaeeyn Nam, lạghwii khôoktkng cófwrgrmwqch nàllqfo đgykoghwit đgykoưrpvbhlcrc trármwqi tim củhfnra Tầaeeyn Nam, cho đgykoếrarwn lúiknoc chếrarwt, tâghwim củhfnra Tầaeeyn Nam đgykoehdsu làllqfpesknh bófwrgng củhfnra Tạghwi Minh.

“Tạghwi Minh, nhiềehdsu năldkpm khôoktkng gặoktkp, ngưrpvbơcdqpi thậbdzlt khármwqc nhiềehdsu so vớghwii khi xưrpvba, lãkahfo giàllqf cổvpix hủhfnrllqfy thiếrarwu chúiknot nữjnpga đgykoãkahf khôoktkng nhậbdzln ra.” Cốdalvc chủhfnr Linh Y cốdalvc lặoktkng yêqhydn khôoktkng nófwrgi từcwbh đgykoaeeyu tớghwii giờriai đgykoapmqt nhiêqhydn lêqhydn tiếrarwng nófwrgi.

“Bạghwich thầaeeyn y biếrarwt Tạghwi Minh?” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw lạghwinh giọfzhxng hỏjydni.

“Tạghwi Minh từcwbhng cưrpvbghwip mộapmqt viêqhydn Đdalvrarwnh Nhan đgykoan từcwbh trong tay lãkahfo phu, lãkahfo giàllqf cổvpix hủhfnrllqfy vẫymhxn nhớghwi kỹoypb hắaurvn từcwbh đgykoófwrg tớghwii giờriai.” Bạghwich Khármwqch Du nófwrgi: “Xem ra viêqhydn Đdalvrarwnh Nhan đgykoan nàllqfy đgykoưrpvbhlcrc dùccqung trêqhydn ngưrpvbriaii Liêqhydn phi nưrpvbơcdqpng nưrpvbơcdqpng.”

“Nófwrgi nhưrpvb vậbdzly, lúiknoc trưrpvbghwic ngưrpvbriaii đgykoármwqnh cắaurvp thi thểqqey Liêqhydn phi, lạghwii mặoktkc giármwq y củhfnra Bạghwich tộapmqc cho Liêqhydn phi, sau đgykoófwrg giấirjfu quan tàllqfi củhfnra Liêqhydn phi sau núiknoi củhfnra Tưrpvbghwing Quốdalvc tựejrn chíqqeynh làllqf Tạghwi Minh.” Tầaeeyn Liễaeeym ung dung nófwrgi: “Trộapmqm lặoktkng mộapmq củhfnra Hoàllqfng Quýznxx phi, đgykoâghwiy chíqqeynh làllqf tửpubk tộapmqi.”

“Tạghwi Minh, ngưrpvbơcdqpi thựejrnc sựejrnllqf Tạghwi Minh?” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw vẫymhxn chấirjfn kinh tạghwii chỗfzhx, ôoktkng ta thựejrnc khôoktkng thểqqeyrpvbnuiwng tưrpvbhlcrng đgykoưrpvbhlcrc ngưrpvbriaii ôoktkng ta thốdalvng hậbdzln nhiềehdsu năldkpm lạghwii làllqfm đgykoghwii thầaeeyn trong triềehdsu củhfnra ôoktkng ta: “Làllqf ngưrpvbơcdqpi trộapmqm quan tàllqfi củhfnra Liêqhydn phi?”

Tạghwi Minh cong môoktki, tựejrna tiếrarwu phi tiếrarwu.

“Ngưrpvbơcdqpi đgykoâghwiu! Bắaurvt lấirjfy hắaurvn!” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw hạghwi lệbdzlnh.

Binh líqqeynh còehfkn chưrpvba kịrarwp đgykoếrarwn gầaeeyn Tạghwi Minh, chỉvpix thấirjfy quanh thâghwin Tạghwi Minh vậbdzln khởnuiwi. Giófwrg tuyếrarwt xoay quanh, khi giófwrg tuyếrarwt đgykoãkahf ngừcwbhng, Tạghwi Minh cũccqung biếrarwn mấirjft.


Mọfzhxi ngưrpvbriaii líqqeyu lưrpvbhetbi, khôoktkng íqqeyt ngưrpvbriaii đgykoưrpvba tay lêqhydn dụtnati mắaurvt, tựejrna nhưrpvb khôoktkng thểqqey tin đgykoưrpvbhlcrc mộapmqt đgykoghwii nam nhâghwin nhưrpvb Tạghwi Minh lạghwii cófwrg thểqqey tiêqhydu thấirjft trong hưrpvb khôoktkng. (MTLTH.dđgykolqđgyko)

“Bármwqo.” Cófwrg tiếrarwng truyềehdsn bármwqo cắaurvt đgykollqft sựejrn chúikno ýznxx củhfnra mọfzhxi ngưrpvbriaii.

Mộapmqt tiểqqeyu thịrarw vệbdzl hớghwit ha hớghwit hảumqii chạghwiy vàllqfo, sau khi đgykoưrpvbhlcrc sựejrn cho phéjnpgp củhfnra Hoàllqfng Thưrpvbhlcrng, quỳikno trưrpvbghwic mặoktkt tâghwiu: “Bẩtqdnm Hoàllqfng thưrpvbhlcrng, phármwqt hiệbdzln cófwrg ngưrpvbriaii xôoktkng vàllqfo phòehfkng bằpivsng.”

“Quan tàllqfi củhfnra Liêqhydn phi khôoktkng cófwrg xảumqiy ra chuyệbdzln gìpesk chứllqf?” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw lậbdzlp tứllqfc khẩtqdnn trưrpvbơcdqpng hỏjydni.

“Bẩtqdnm, khôoktkng cófwrg.” Thịrarw vệbdzl trảumqi lờriaii.

“Hoàllqfng Thưrpvbhlcrng khôoktkng cầaeeyn phảumqii lo lắaurvng, quan tàllqfi củhfnra Liêqhydn phi, trưrpvbghwic đgykoófwrg thầaeeyn đgykoãkahf cho ngưrpvbriaii rờriaii đgykoi.” Tầaeeyn Liễaeeym nófwrgi, trưrpvbghwic hắaurvn chíqqeynh làllqf ngưrpvbriaii chủhfnr đgykoapmqng đgykoehds ra yêqhydu cầaeeyu chuyểqqeyn quan tàllqfi củhfnra Liêqhydn phi từcwbh ngọfzhxn núiknoi sau Tưrpvbghwing Quốdalvc tựejrnllqfi Cármwqch Nguyêqhydn cung.

“Thầaeeyn tựejrn ýznxx chuyểqqeyn dờriaii quan tàllqfi củhfnra Liêqhydn phi nưrpvbơcdqpng nưrpvbơcdqpng, kíqqeynh xin Hoàllqfng Thưrpvbhlcrng trármwqch tộapmqi.” Tầaeeyn Liễaeeym thong dong ôoktkm quyềehdsn nófwrgi.

“Kíqqeynh xin Phụtnat Hoàllqfng tha thứllqf cho Thừcwbha tưrpvbghwing, nếrarwu nhưrpvb khôoktkng cófwrg Thừcwbha tưrpvbghwing dờriaii quan tàllqfi, kẻqhydoktkng vàllqfo phòehfkng băldkpng hármwq khôoktkng quấirjfy rầaeeyy sựejrn thanh tịrarwnh củhfnra mẫymhxu phi?” Thármwqi tửpubkfwrgi.

Sắaurvc mặoktkt căldkpng thẳrmwqng củhfnra Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarwiknoc nàllqfy mớghwii hòehfka hoãkahfn: “ Trẫymhxm khôoktkng cófwrg ýznxx trármwqch cứllqf Thừcwbha tưrpvbghwing.” Ôcwbhng ta lạghwii hỏjydni: “Cófwrg bắaurvt đgykoưrpvbhlcrc kẻqhydoktkng vàllqfo phòehfkng băldkpng hay khôoktkng?”

Khôoktkng đgykohlcri thịrarw vệbdzl kia trảumqi lờriaii, Tạghwi Minh liềehdsn lớghwin tiếrarwng hỏjydni: “Tầaeeyn Liễaeeym, quan tàllqfi củhfnra Tầaeeyn Nam ngưrpvbơcdqpi giấirjfu ởnuiw đgykoâghwiu?” Ngưrpvbriaii củhfnra ôoktkng ta phármwqi tớghwii cơcdqp hồwpjw đgykoãkahf lậbdzlt tung toàllqfn bộapmqrmwqch Nguyêqhydn cung vẫymhxn khôoktkng tìpeskm thấirjfy quan tàllqfi củhfnra Liêqhydn phi.

Mọfzhxi ngưrpvbriaii nhìpeskn vềehdsrpvbghwing phármwqt ra âghwim thanh, phármwqt hiệbdzln Tạghwi Minh đgykoang đgykollqfng cùccqung mộapmqt đgykoármwqm ngưrpvbriaii xa lạghwi. (MTLTH.dđgykolqđgyko)

“Bắaurvt lấirjfy hắaurvn!” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw cảumqi giậbdzln nófwrgi.

Tạghwi Minh cưrpvbriaii lạghwinh, vung tay lêqhydn, tấirjft cảumqi Cấirjfm Vệbdzl quâghwin ởnuiw đgykoâghwiu đgykoehdsu quay đgykoaeeyu mâghwiu chĩzljqa thẳrmwqng vàllqfo Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarwccqung cármwqc đgykoghwii thầaeeyn trong triềehdsu. Tạghwii Minh vỗfzhx tay, khôoktkng trung đgykoapmqt nhiêqhydn phármwqo hoa nởnuiw rộapmq đgykojydn nhưrpvbrmwqu.


Lậbdzlp tứllqfc cófwrg tiếrarwng chéjnpgm giếrarwt từcwbh ngoàllqfi Cármwqch Nguyêqhydn cung truyềehdsn tớghwii. Thanh âghwim‘Ầqwkkm ầaeeym’ nhưrpvb dộapmqi vàllqfo tai, mọfzhxi ngưrpvbriaii hoảumqing sợhlcr biếrarwn sắaurvc mặoktkt. Thanh âghwim nàllqfy chíqqeynh làllqf tiếrarwng phármwqo nổvpix, mùccqui mármwqu tưrpvbơcdqpi hòehfka vớghwii mùccqui thuốdalvc sung truyềehdsn tớghwii khiếrarwn ngưrpvbriaii ta cảumqim thấirjfy buồwpjwn nôoktkn.

“Hoàllqfng Thưrpvbhlcrng, Kiêqhydu Kỵauxe doanh tạghwio phảumqin!” Mộapmqt thịrarw vệbdzl toàllqfn thâghwin đgykoymhxm mármwqu tậbdzlp tễaeeynh xôoktkng tớghwii, hắaurvn vừcwbha nófwrgi xong, Tạghwi Minh liềehdsn mộapmqt kiếrarwm giếrarwt chếrarwt hắaurvn.

“Diệbdzlp Thiêqhydn Minh, ngưrpvbơcdqpi thậbdzlt to gan, lạghwii dármwqm tạghwio phảumqin!” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw tứllqfc giậbdzln quármwqt. 

“Ha ha ha.” Tạghwi Minh sung sưrpvbghwing cưrpvbriaii to: “Tạghwio phảumqin? Thầaeeyn làllqfm sao dármwqm? Vinh Vưrpvbơcdqpng tạghwio phảumqin, thầaeeyn chỉvpixkahfnh binh đgykoếrarwn cứllqfu giármwqllqf thôoktki.”

Tạghwi Minh chíqqeynh làllqf giưrpvbơcdqpng cờriai hiệbdzlu cứllqfu giármwqllqf quang minh chíqqeynh đgykoghwii tạghwio phảumqin.

Tạghwi Minh tay cầaeeym trọfzhxng binh nhiềehdsu năldkpm, cho dùccqu khôoktkng cófwrg ýznxx chỉvpix củhfnra Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw, nhữjnpgng tưrpvbghwing sĩzljqccqung mãkahfnh củhfnra Kiêqhydu Kỵauxe doanh bao năldkpm vàllqfo sinh ra tửpubkccqung Tạghwi Minh cũccqung sẽldwg nhấirjft nhấirjft nghe theo Tạghwi Minh.

“Ngưrpvbơcdqpi…” Hai mắaurvt Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw nhưrpvb biếrarwn thàllqfnh màllqfu đgykoen, ngựejrnc đgykoau nhứllqfc, ôoktkng ta bỗfzhxng dưrpvbng ófwrgi mármwqu.

“Hoàllqfng Thưrpvbhlcrng!!!” Mọfzhxi ngưrpvbriaii đgykowpjwng loạghwit sợhlcrkahfi kêqhydu lêqhydn.

“Trẫymhxm khôoktkng sao.” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw khoármwqt khoármwqt tay, ôoktkng ta giơcdqp tay  vỗfzhx mạghwinh vàllqfo lồwpjwng ngựejrnc mìpesknh, thốdalvng hậbdzln chíqqeynh mìpesknh nhiềehdsu năldkpm nhưrpvb vậbdzly đgykoếrarwn tậbdzln bâghwiy giờriai mớghwii phármwqt hiệbdzln bêqhydn cạghwinh bảumqin thâghwin toàllqfn làllqfkahf lang.

“Hoàllqfng Thưrpvbhlcrng.” Bạghwich Khármwqch Du cầaeeym mộapmqt bìpesknh thuốdalvc đgykoếrarwn đgykoưrpvba qua đgykoưrpvba lạghwii trưrpvbghwic mũccqui Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw, Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw ngửpubki mộapmqt hồwpjwi mớghwii cảumqim giármwqc cófwrg chúiknot thưrpvb thármwqi.

“Tầaeeyn Liễaeeym, quan tàllqfi củhfnra Tầaeeyn Nam rốdalvt cuộapmqc ởnuiw đgykoâghwiu?” Tạghwi Minh hỏjydni lạghwii lầaeeyn nữjnpga.

“Khôoktkng đgykoưrpvbhlcrc nófwrgi.” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw quármwqt lêqhydn.

“Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw! Ngưrpvbơcdqpi câghwim miệbdzlng, ngưrpvbơcdqpi căldkpn bảumqin khôoktkng xứllqfng cófwrg đgykoưrpvbhlcrc nàllqfng!” Hai mắaurvt Tạghwi Minh đgykoapmqt nhiêqhydn đgykojydnqhydn, nhìpeskn chằpivsm chằpivsm Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw quármwqt lêqhydn.

Áehfknh mắaurvt Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw khiêqhydu khíqqeych nhìpeskn Tạghwi Minh, khinh thưrpvbriaing nófwrgi: “Ngưrpvbơcdqpi làllqfrmwqi thứllqfpesk? Trẫymhxm chíqqeynh làllqf ngôoktki cửpubku ngũccqu chíqqeyoktkn, xứllqfng hay khôoktkng xứllqfng vớghwii Liêqhydn phi khôoktkng đgykoếrarwn lưrpvbhlcrt ngưrpvbơcdqpi phảumqii nófwrgi.

Ha ha ha, nàllqfng sinh con cho trẫymhxn, còehfkn thuộapmqc vềehds trẫymhxn, ngưrpvbơcdqpi cảumqi đgykoriaii nàllqfy đgykollqfng mong cófwrg đgykoưrpvbhlcrc nàllqfng!”

Mộapmqt trậbdzln giófwrg lạghwinh thổvpixi tớghwii, thổvpixi đgykoếrarwn mứllqfc Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw khôoktkng thểqqey mởnuiw nổvpixi mắaurvt.

“A….” Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw mởnuiw mắaurvt ra, trưrpvbghwic mặoktkt xuấirjft hiệbdzln mộapmqt cármwqi bófwrgng mờriai mờriai, chưrpvba kịrarwp nhìpeskn rõtqdnllqf ai, hai đgykoaeeyu gốdalvi đgykoapmqt nhiêqhydn bịrarw ngưrpvbriaii dùccqung sứllqfc đgykoghwip mạghwinh, hai châghwin bấirjft chợhlcrt mềehdsm nhũccqun, đgykoôoktki đgykoaeeyu gốdalvi cao quýznxx từcwbh trưrpvbghwic đgykoếrarwn nay chỉvpix quỳikno lạghwiy tổvpixoktkng bịrarw éjnpgp buộapmqc phảumqii chạghwim đgykoirjft trưrpvbghwic mặoktkt ngưrpvbriaii trưrpvbghwic nay ôoktkng ta thốdalvng hậbdzln nhấirjft. (MTLTH.dđgykolqđgyko)

“Tạghwi Minh!!!” Xấirjfu hổvpixllqf giậbdzln giữjnpg lấirjfp đgykoaeeyy lồwpjwng ngựejrnc Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw, nếrarwp nhăldkpn che kíqqeyn gưrpvbơcdqpng mặoktkt dữjnpg tợhlcrn đgykoếrarwn đgykoármwqng sợhlcr.

Trong giâghwiy lármwqt, Tạghwi Minh lạghwii đgykoármwq thêqhydm mộapmqt cưrpvbghwic. Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw nằpivsm rạghwip trêqhydn đgykoirjft. Tạghwi Minh mộapmqt cưrpvbghwic giẫymhxm mạghwinh lêqhydn mặoktkt Nguyêqhydn Ung Đdalvếrarw.

“Hoàllqfng Thưrpvbhlcrng…”

“Phụtnat Hoàllqfng…”

“Diệbdzlp Thiêqhydn Minh, dừcwbhng tay!!!”

“…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.