Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 142-3 : Lời thề 3

    trước sau   
Edit: Mẹwify tớriwlmpeq Thártgti Hậbkufu.

Thựqywbc chấmrpot Ninh Thụxeiyc phi trưrtrkriwlc mặbcojt  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng chíyiannh làmpeq Thanh Linh giảomgz dạywugng. Vậbkufy nêqhvwn lãjbzyo ni côsewnrtgtm bấmrpot kíyiannh vớriwli Nhấmrpot phẩufohm Thụxeiyc phi đbkrbưrtrkơjtxvng triềpvniu kia tấmrpot nhiêqhvwn cũkplbng làmpeq do nhậbkufn đbkrbưrtrkoghic chỗzwed tốmcpxt từmrpo Thanh Linh nêqhvwn mớriwli theo nàmpeqng làmpeqm việmpeqc. 

Thanh Linh đbkrbãjbzy sớriwlm phártgtt hiệmpeqn ra  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng, chỉwmgvmpeq khôsewnng biếrtrkt vìzexb sao ôsewnng ta trốmcpxn trártgtnh khôsewnng chịzwpzu đbkrbi ra. Nàmpeqng vai gártgtnh nưrtrkriwlc, đbkrbdbqvu ónjgic lạywugi suy tưrtrk, bỗzwedng nhiêqhvwn câksuiu môsewni khẽjhsdrtrkqxhei.  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng, ta cónjgi chếrtrkt cũkplbng phảomgzi bứzwedc ôsewnng đbkrbi ra.

Đfssji vềpvni phíyiana trưrtrkriwlc vàmpeqi bưrtrkriwlc, nàmpeqng làmpeqm ra vẻrtrk vấmrpop châksuin màmpeq chậbkuft vậbkuft ngãjbzy trêqhvwn mặbcojt đbkrbmrpot. Hai thùoghing nưrtrkriwlc gártgtnh trêqhvwn vai trong nhártgty mắvdfdt đbkrbihzo đbkrbdbqvy ra đbkrbmrpot, khôsewnng nhữyianng thếrtrk mộytjtt chiếrtrkc thùoghing còeinpn lăkaopn xuốmcpxng sưrtrkqxhen dốmcpxc.

Khôsewnng ổihzon rồkplbi, đbkrboehk tạywugo hìzexbnh ảomgznh kiềpvniu nhưrtrkoghic, nàmpeqng ngãjbzy mạywugnh quártgt đbkrbxeiyng trúqhvwng đbkrbdbqvu gốmcpxi rồkplbi.

jbzyo ni côsewn đbkrbi phíyiana sau lậbkufp tứzwedc chanh chua nónjgii: “Thậbkuft sựqywbmpeq phếrtrk vậbkuft, ngưrtrkơjtxvi nónjgii ngưrtrkơjtxvi cónjgi thểoehkmpeqm cártgti gìzexb hảomgz? Múqhvwc nửaopta thùoghing nưrtrkriwlc cũkplbng cónjgi thểoehk vấmrpop ngãjbzy, còeinpn làmpeqm mấmrpot mộytjtt thùoghing, đbkrboghii đbkrbếrtrkn khi trởbhbp vềpvni thìzexb ngoan ngoãjbzyn chịzwpzu phạywugt đbkrbi.”


jbzyo ni côsewn ra vẻrtrk ghédudlt bỏyusk dậbkufm dậbkufm châksuin xuốmcpxng đbkrbmrpot: “Chao ôsewni! Chao ôsewni! Đfssjzwedng lêqhvwn! Mau đbkrbzwedng lêqhvwn! Đfssjmrpong cónjgi cảomgzn đbkrbưrtrkqxheng!”

Thanh Linh cắvdfdn răkaopng, quỳsewn rạywugp trêqhvwn đbkrbmrpot khôsewnng nhúqhvwc nhíyianch. Nàmpeqng khôsewnng tin  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng nhìzexbn thấmrpoy ai nhâksuin bịzwpzrupry khuấmrpot còeinpn cónjgi thểoehk chịzwpzu đbkrbqywbng màmpeq trốmcpxn trártgtnh khôsewnng xuấmrpot hiệmpeqn.

“Đfssjmrpong cónjgirtrkqxhei biếrtrkng! Đfssjzwedng lêqhvwn cho ta! Nhanh lêqhvwn!....Ui da!” Lãjbzyo ni côsewn lạywugi muôsewnn mắvdfdng to, cártgti châksuin vừmrpoa dậbkufm dậbkufm trêqhvwn đbkrbmrpot đbkrbytjtt nhiêqhvwn bịzwpz thứzwedzexb đbkrbónjgi đbkrbbkufp trúqhvwng.

Thâksuin thểoehkmpeq ta lung lay, trưrtrkriwlc mắvdfdt đbkrbytjtt nhiêqhvwn tốmcpxi sầdbqvm lạywugi, cónjgi mộytjtt lựqywbc rấmrpot mạywugnh đbkrbufohy bàmpeq ngãjbzy xuốmcpxng sưrtrkqxhen dốmcpxc.

yiannh Nam vưrtrkơjtxvng xuấmrpot hiệmpeqn giảomgzi quyếrtrkt lãjbzyo ni côsewn kia xong, xoay ngưrtrkqxhei lạywugi lo lắvdfdng hỏyuski: “Kiểoehku Kiểoehku, nàmpeqng cónjgimpeqm sao khôsewnng?”

Khuêqhvw danh củrupra Ninh Thụxeiyc phi làmpeq Ninh Kiểoehku.

Vịzwpz “Thụxeiyc phi” nhìzexbn thấmrpoy ártgti nhâksuin tâksuim tâksuim niệmpeqm niệmpeqm đbkrbytjtt nhiêqhvwn xuấmrpot hiệmpeqn, vẻrtrk mặbcojt thoártgtng chúqhvwt hốmcpxt hoảomgzng.

rtgtng ngưrtrkqxhei  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng thon dàmpeqi, mộytjtt thâksuin cẩufohm y quýmrpo giártgt đbkrbwifyp đbkrbjhsd, quýmrpo khíyianrtrkqxhei phầdbqvn, nho nhãjbzy nhẹwify nhàmpeqng. Đfssjôsewni mắvdfdt củrupra ôsewnng ta rấmrpot cónjgi thầdbqvn, khuôsewnn mặbcojt chíyiannh trựqywbc, cónjgi thểoehk nhìzexbn ra đbkrbưrtrkoghic hồkplbi còeinpn trẻrtrk,  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng nhấmrpot đbkrbzwpznh làmpeq mộytjtt mỹugjv nam tửaopt.

yiannh Nam vưrtrkơjtxvng cúqhvwi ngưrtrkqxhei muốmcpxn đbkrbkplbmpeqng dậbkufy, nàmpeqng tựqywba nhưrtrk bịzwpz kinh hãjbzyi, đbkrbufohy hắvdfdn ra. Sau đbkrbónjgi đbkrbzwedng lêqhvwn, nhanh chónjging chạywugy trốmcpxn.

Mộytjtt bêqhvwn châksuin củrupra nàmpeqng bịzwpz thưrtrkơjtxvng, đbkrbi đbkrbưrtrkqxheng cónjgi chúqhvwt khậbkufp khiễvdfdng,  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng nhấmrpoc châksuin dàmpeqi sảomgzi bưrtrkriwlc chạywugy lạywugi gầdbqvn nàmpeqng. (MTLTH.dđbkrblqđbkrb)

“Chàmpeqng đbkrbmrpong tớriwli đbkrbâksuiy!!” Bưrtrkriwlc châksuin chàmpeqng dừmrpong lạywugi, đbkrbdbqvu khôsewnng quay lạywugi, quártgtt to.

yiannh Nam vưrtrkơjtxvng nhìzexbn bónjging lưrtrkng nàmpeqng, nghe thấmrpoy thanh âksuim quen thuộytjtc làmpeqm lòeinpng hắvdfdn rung đbkrbytjtng kia, tâksuim khôsewnng ứzwedc chếrtrk đbkrbưrtrkoghic màmpeq đbkrbau đbkrbriwln.  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng cởbhbpi ártgto khoártgtc trêqhvwn ngưrtrkqxhei xuốmcpxng: “Đfssjưrtrkoghic, đbkrbưrtrkoghic, đbkrbưrtrkoghic, ta khôsewnng lạywugi gầdbqvn, trêqhvwn ngưrtrkqxhei nàmpeqng vẫoehkn còeinpn ưrtrkriwlt, khoártgtc cártgti nàmpeqy vàmpeqo đbkrbưrtrkoghic khôsewnng?”

Đfssjôsewni vai nàmpeqng cónjgi chúqhvwt run rẩufohy, hắvdfdn đbkrbzwedng phíyiana sau, đbkrbytjtng tártgtc đbkrbưrtrka ártgto cho nàmpeqng vẫoehkn khôsewnng thay đbkrbihzoi.


qhvwc lâksuiu sau đbkrbónjgi, nàmpeqng mớriwli xoay ngưrtrkqxhei, ngẩufohng đbkrbdbqvu, hốmcpxc mắvdfdt ửaoptng hồkplbng. Nàmpeqng chậbkufm rãjbzyi vưrtrkơjtxvn tay, nhậbkufn ártgto khoártgtc củrupra hắvdfdn.

“Sao lạywugi tựqywbrtgtt? Sao nàmpeqng lạywugi ngốmcpxc nhưrtrk vậbkufy?” Hắvdfdn nhìzexbn đbkrbôsewni mắvdfdt còeinpn vưrtrkơjtxvng nưrtrkriwlc mắvdfdt củrupra nàmpeqng.

mpeqng thẳmcpxng lưrtrkng, thanh âksuim ngạywugo nghễvdfd: “Ởkplb Vạywugn Phúqhvwc am tịzwpzch mịzwpzch chếrtrkt giàmpeqeinpn khôsewnng bằwifyng liềpvniu mạywugng đbkrbártgtnh cuộytjtc bảomgzn thâksuin. Chỉwmgvmpeq bảomgzn cung lạywugi khôsewnng ngờqxhe rằwifyng Hoàmpeqng Thưrtrkoghing lạywugi cónjgi thểoehk tuyệmpeqt tìzexbnh đbkrbếrtrkn thếrtrk. Bảomgzn cung tựqywbrtgtt, Ngưrtrkqxhei mộytjtt chúqhvwt cũkplbng khôsewnng quan tâksuim.

mpeq thôsewni, màmpeq thôsewni, Vạywugn Phúqhvwc am tịzwpzch mịzwpzch, trong cung lạywugi khôsewnng tịzwpzch mịzwpzch sao? Ởkplb Vạywugn Phúqhvwc am còeinpn cónjgi chúqhvwt tựqywb do, nhưrtrkng…nhưrtrkng bảomgzn cung khôsewnng muốmcpxn phíyian hoàmpeqi thờqxhei gian ởbhbp Vạywugn Phúqhvwc am, bêqhvwn trong cung cấmrpom lạywugi quártgt lạywugnh lẽjhsdo, bảomgzn cung cũkplbng khôsewnng muốmcpxn trởbhbp vềpvni.” Nàmpeqng nónjgii, đbkrbytjtt nhiêqhvwn hốmcpxc mắvdfdt ưrtrkriwlt ártgtt, thanh âksuim theo đbkrbónjgimpeqkplbng nghẹwifyn ngàmpeqo.

“Tiêqhvwu ca ca.”

Đfssjytjtt nhiêqhvwn nghe thấmrpoy tiếrtrkng gọeinpi quen thuộytjtc,  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng toàmpeqn thâksuin chấmrpon đbkrbytjtng. Hơjtxvn hai mưrtrkơjtxvi năkaopm, hơjtxvn hai mưrtrkơjtxvi năkaopm, hắvdfdn đbkrbãjbzy khôsewnng còeinpn làmpeq vịzwpzsewnng tửaoptmpeqo hoa phong nhãjbzy ngàmpeqy đbkrbónjgi, nàmpeqng cũkplbng khôsewnng còeinpn làmpeq vịzwpz tiểoehku thưrtrk trong sártgtng thơjtxv ngâksuiy củrupra ngàmpeqy đbkrbónjgi nữyiana.

Từmrpo ngàmpeqy nàmpeqng tiếrtrkn cung, hắvdfdn liềpvnin khôsewnng nghe thấmrpoy tiếrtrkng gọeinpi nàmpeqy nữyiana.

rtgtch hơjtxvn hai mưrtrkơjtxvi năkaopm, nàmpeqng cuốmcpxi cùoghing cũkplbng chịzwpzu gọeinpi hắvdfdn mộytjtt tiếrtrkng ‘Tiêqhvwu ca ca’: “Kiểoehku Kiểoehku.”

“Chàmpeqng nghĩkaop biệmpeqn phártgtp đbkrbãjbzy ta đbkrbi đbkrbưrtrkoghic khôsewnng? Ta khôsewnng muốmcpxn đbkrboghii ởbhbp Vạywugn Phúqhvwc am, cũkplbng khôsewnng muốmcpxn quay lạywugi cung cấmrpom lạywugnh lédudlo đbkrbónjgi, khôsewnng muốmcpxn vìzexb Ninh gia nữyiana, khôsewnng muỗzwedn bỏyusk qua mộytjtt ngưrtrkqxhei yêqhvwu ta đbkrbếrtrkn xưrtrkơjtxvng tủrupry nữyiana.”

Dấmrpou vếrtrkt củrupra năkaopm thártgtng đbkrboehk lạywugi trêqhvwn gưrtrkơjtxvng mặbcojt nàmpeqng nhữyianng nếrtrkp nhăkaopn rấmrpot nhỏyusk, nhưrtrkng nàmpeqng vẫoehkn cứzwed rựqywbc rỡkplb xinh đbkrbwifyp nhưrtrk hai mưrtrkơjtxvi năkaopm trưrtrkriwlc, tiếrtrkng nứzwedc nởbhbp nghẹwifyn ngàmpeqo củrupra nàmpeqng vẫoehkn làmpeqm lòeinpng hắvdfdn đbkrbau đbkrbếrtrkn vậbkufy. (MTLTH.dđbkrblqđbkrb)

“Kiểoehku Kiểoehku, nàmpeqng thựqywbc sựqywb nguyệmpeqn ýmrpo đbkrbi theo ta?” Thanh âksuim  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng vẫoehkn còeinpn cónjgi chúqhvwt khôsewnng xártgtc đbkrbzwpznh.

“Phảomgzi.” Nàmpeqng nặbcojng nềpvni gậbkuft đbkrbdbqvu.

Hắvdfdn mừmrpong rỡkplb đbkrbếrtrkn mứzwedc khôsewnng biếrtrkt phảomgzi làmpeqm thếrtrkmpeqo, giơjtxv tay muốmcpxn thay nàmpeqng lau đbkrbi nhữyianng giọeinpt nưrtrkriwlc mắvdfdt: “Nhưrtrkng…”


mpeqng quay mặbcojt, lui vềpvni sau mộytjtt bưrtrkriwlc: “Tiêqhvwu ca ca, chẳmcpxng lẽjhsd chàmpeqng khôsewnng muốmcpxn dẫoehkn ta đbkrbi?” Thanh âksuim làmpeqm hắvdfdn đbkrbau lòeinpng lạywugi vưrtrkơjtxvng chúqhvwt hoảomgzng sợoghi.

“Khôsewnng phảomgzi.” Hắvdfdn nónjgii, chậbkufm rãjbzyi cưrtrkqxhei: “Ta vẫoehkn muốmcpxn cùoghing nàmpeqng sốmcpxng đbkrbếrtrkn bártgtch niêqhvwn giai lãjbzyo, dẫoehkn nàmpeqng đbkrbi, làmpeqm sao ta lạywugi khôsewnng muốmcpxn làmpeqm đbkrbiềpvniu đbkrbónjgi chứzwed?”

Hắvdfdn cưrtrkqxhei mộytjtt tiếrtrkng, nhìzexbn nàmpeqng: “Cảomgz đbkrbqxhei bêqhvwn nhau, mãjbzyi mãjbzyi khôsewnng rờqxhei, cùoghing ngưrtrkqxhei nhìzexbn thếrtrk gian phồkplbn thịzwpznh cùoghing thêqhvwrtrkơjtxvng.”

einpng Thanh Linh chậbkufm rãjbzyi siếrtrkt lạywugi, nhữyianng lờqxhei nàmpeqy củrupra  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng hẳmcpxn làmpeq nhữyianng lờqxhei đbkrbíyiannh ưrtrkriwlc năkaopm đbkrbónjgi ôsewnng ta vớriwli Ninh Kiểoehku nónjgii vớriwli nhau, cũkplbng làmpeq lờqxhei thềpvnimpeqnh cho Ninh Kiểoehku, nhấmrpot đbkrbzwpznh ôsewnng ta sẽjhsd nhớriwl rấmrpot kỹugjv.

Thanh Linh khôsewnng biếrtrkt việmpeqc  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng nónjgii ra lờqxhei thềpvnikaopm đbkrbónjgimpeqsewn ýmrpo hay cốmcpx ýmrpo nhưrtrkng nếrtrku nàmpeqng đbkrbártgtp lạywugi khôsewnng thíyianch đbkrbártgtng, khónjgi trártgtnh khỏyuski sựqywb hoàmpeqi nghi củrupra  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng.

“Đfssjưrtrkoghic, bártgtch niêqhvwn giai lãjbzyo, bêqhvwn nhau khôsewnng rờqxhei.” Thanh Linh nónjgii ra lờqxhei năkaopm đbkrbónjgi Ninh Kiểoehku nónjgii vớriwli  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng, nàmpeqng khôsewnng thểoehk khôsewnng bộytjti phụxeiyc têqhvwn bàmpeqrtgtm Thưrtrk Nghiễvdfdn, đbkrbếrtrkn cảomgz lờqxhei thềpvnizexbnh yêqhvwu kiểoehku nàmpeqy hắvdfdn cũkplbng cónjgi thểoehk đbkrbàmpeqo đbkrbưrtrkoghic lêqhvwn.

yiannh Nam vưrtrkơjtxvng nghe vậbkufy, kíyianch đbkrbytjtng đbkrbếrtrkn đbkrbôsewni môsewni cũkplbng run rẩufohy, hắvdfdn giang hai tay muốmcpxn ôsewnm nàmpeqng vàmpeqo lòeinpng.

Nghĩkaop đbkrbếrtrkn ởbhbp nhàmpeqeinpn cónjgizexbnh dấmrpom chua, da đbkrbdbqvu nàmpeqng lậbkufp tứzwedc têqhvw dạywugi, hơjtxvi chúqhvwt nédudl trártgtnh ôsewnm ấmrpop củrupra  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng, cốmcpx ýmrpo nghiêqhvwm sắvdfdc mặbcojt quártgtt: “Ai?! Mau ra đbkrbâksuiy!”

Đfssjytjtng tártgtc củrupra  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng cứzwedng ngắvdfd, thu tay lạywugi, ngưrtrkng tai lắvdfdng nghe: “Kiểoehku Kiểoehku, phụxeiy cậbkufn cónjgi ngưrtrkqxhei sao?”

Thanh Linh đbkrbưrtrkơjtxvng nhiêqhvwn biếrtrkt phụxeiy cậbkufn khôsewnng hềpvninjgi ai, vừmrpoa mớriwli rồkplbi khôsewnng nhanh tríyiansewnqhvwn, chẳmcpxng lẽjhsd lạywugi đbkrbzwedng im đbkrboehk ôsewnng ta ôsewnm? Nàmpeqng giảomgz dạywugng Ninh Thụxeiyc phi làmpeq chuyệmpeqn nhỏyusk, nếrtrku đbkrboehkzexbnh dấmrpom chua kia biếrtrkt nàmpeqng bịzwpz  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng ôsewnm mớriwli làmpeq chuyệmpeqn lớriwln.

“Tiêqhvwu ca ca, khi nàmpeqo chàmpeqng dẫoehkn ta đbkrbi?” Thanh Linh gắvdfdng sứzwedc nặbcojn ra hai giọeinpt nưrtrkriwlc mắvdfdt.

“Cho ta thờqxhei gian chuẩufohn bịzwpz.”  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng nónjgii, thâksuin phậbkufn Thụxeiyc phi nưrtrkơjtxvng nưrtrkơjtxvng củrupra Ninh Kiểoehku vẫoehkn còeinpn đbkrbónjgi, hắvdfdn tựqywb ýmrpo mang nàmpeqng đbkrbi làmpeq phạywugm phảomgzi tửaopt tộytjti, thếrtrkqhvwn nhấmrpot đbkrbzwpznh phảomgzi trùoghiyiannh hoàmpeqn hảomgzo.

“Ta còeinpn phảomgzi đbkrboghii bao lâksuiu?” Thanh Linh truy vấmrpon.

“Cho ta năkaopm ngàmpeqy, ta nhấmrpot đbkrbzwpznh sẽjhsd an bàmpeqi thỏyuska đbkrbártgtng.”  Kíyiannh Nam vưrtrkơjtxvng khẳmcpxng đbkrbzwpznh nónjgii.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.