Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 133 : Quỷ Linh

    trước sau   
Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng rờkzrti khỏjchxi phòuzjqng sághtnch đfqaui xuốzgyyng phòuzjqng khághtnch, liếdnsoc mắkqbxt liềfqaun thấkvimy Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh mặmvhit lạfnugnh đfqauang ngồfzchi trêwypnn sôatik pha khôatikng ngừmpxmng uốzgyyng nưmpxmcnklc hạfnug hỏjchxa, Long Ảfzchnh dághtnng ngưmpxmkzrti cao lớcnkln thìcnkl ôatikm tay trầqnqkm mặmvhic đfqauwypnng phísgcya sau, vẻsllp mặmvhit lãkylhnh ngạfnugnh, tỏjchxljajcnklnh làcnkl ngưmpxmkzrti trấkvimn giữeinf củhfgda Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh.

Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng thởlrci mộpjlmt hơlkici, nởlrci mộpjlmt nụsneempxmkzrti hiềfqaun làcnklnh, chậfhvim rìcnklcnklmpxmcnklc xuốzgyyng.

“Gia chủhfgd.” Thấkvimy Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng đfqaui tớcnkli, Tềfqaughtnlkici cúfzchi ngưmpxmkzrti.

“Hạfnug Hầqnqku nguyêwypnn soághtni.” Cho dùxoeg Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh lúfzchc nàcnkly tứwypnc giậfhvin cỡuzjqcnklo nhưmpxmng vẫwmzzn phảhihai đfqauuysa lạfnugi chúfzcht mặmvhit mũogbsi cho Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng, tuy ýfqau lạfnugnh trêwypnn mặmvhit đfqauãkylh tan đfqaui khôatikng ísgcyt, bấkvimt quághtn vẫwmzzn khôatikng dễwypn nhìcnkln.

“Tiểuysau Thàcnklnh tớcnkli a, ngồfzchi ngồfzchi đfqaui!” Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng cưmpxmkzrti cưmpxmkzrti, đfqaui tớcnkli ngồfzchi xuốzgyyng đfqauzgyyi diệmkdan Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh: “Tềfqaughtn, rótcqft tràcnkl.”

“Khôatikng cầqnqkn.” Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh cựekgo tuyệmkdat ýfqau tốzgyyt củhfgda Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng, lạfnugnh nhạfnugt nótcqfi.


“Cũogbsng tớcnkli giờkzrtlkicm rồfzchi, Tiểuysau Thàcnklnh vẫwmzzn chưmpxma ăslebn cơlkicm đfqaui? Tềfqaughtn, dọfzchn cơlkicm.”

“Hạfnug Hầqnqku nguyêwypnn soághtni.” Thấkvimy Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng tỏjchx ra thâxlrdn thiếdnsot quan tâxlrdm, Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh làcnklm thếdnsocnklo cũogbsng khôatikng cưmpxmkzrti nổoitpi, cơlkicn phẫwmzzn nộpjlm cuồfzchn cuộpjlmn trong lòuzjqng làcnklm anh chỉkylh hậfhvin khôatikng cho nổoitp tung cảhiha Hạfnug Hầqnqku gia: “Tôatiki tin tưmpxmlrcing ngàcnkli biếdnsot nguyêwypnn do tôatiki tớcnkli hôatikm nay?”

“Biếdnsot, nhưmpxmng nêwypnn giảhihai quyếdnsot thếdnsocnklo, chúfzchng ta cầqnqkn phảhihai bàcnkln lạfnugi, khôatikng phảhihai sao?” Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng bưmpxmng ly tràcnkl, nhàcnkln nhạfnugt nótcqfi.

“Khôatikng cầqnqkn bàcnkln!” Nghe thấkvimy lờkzrti Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng, cơlkicn phẫwmzzn nộpjlm củhfgda Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh dâxlrdng lêwypnn đfqaukylhnh đfqauiểuysam, đfqauwypnng phắkqbxt dậfhviy, tứwypnc giậfhvin nótcqfi: “Tiểuysau Quang nótcqf mớcnkli bao nhiêwypnu tuổoitpi? Ngay cảhiha vịqwjn thàcnklnh niêwypnn cũogbsng chưmpxma đfqauhfgd! Mộpjlmt đfqauwypna nhỏjchx, thếdnso nhưmpxmng cághtni têwypnn khốzgyyn Hạfnug Hầqnqku Thiệmkdau Huyềfqaun kia cũogbsng ra tay cho đfqauưmpxmmkbbc! Cótcqf biếdnsot xấkvimu hổoitp hay khôatikng hảhiha! !”

Âpyson? Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng hơlkici nhưmpxmcnklng mi, mắkqbxng chághtnu ôatikng a?

Ngôatik… bấkvimt quághtntcqfi thậfhvit, mắkqbxng rấkvimt chísgcysgcy.

“Hạfnug Hầqnqku nguyêwypnn soághtni, Tiểuysau Quang cùxoegng chághtnu trai Hạfnug Hầqnqku Hághtnch Thiêwypnn củhfgda ngàcnkli cũogbsng xấkvimp xỉkylh nhau, nếdnsou chághtnu trai củhfgda ngàcnkli mang thai, ngàcnkli cảhiham thấkvimy thếdnsocnklo? Cótcqfwypnn tâxlrdm thoảhihai mághtni ngồfzchi uốzgyyng tràcnkl nhưmpxmxlrdy giờkzrt khôatikng! ! ?”

Đljajpjlmng tághtnc củhfgda Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng khựekgong lạfnugi, ngẫwmzzm thửurrqcnklnh huốzgyyng kia, Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng nhấkvimt thờkzrti cảhiham thấkvimy mấkvimy đfqauòuzjqn mìcnklnh đfqauághtnnh Hạfnug Hầqnqku Thiệmkdau Huyềfqaun thựekgoc quághtn nhẹfdlg.

Nếdnsou Hạfnug Hầqnqku Hághtnch Thiêwypnn bịqwjn ngưmpxmkzrti ta làcnklm to bụsneeng, ôatikng nhấkvimt đfqauqwjnnh phótcqfng lêwypnn phi huyềfqaun, phághtnghtnt phầqnqkn mộpjlmmpxmkzrti tághtnm đfqaukzrti tổoitp tiêwypnn kẻsllp kia.

“Cho nêwypnn?” Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng đfqaumvhit tághtnch tràcnkl xuốzgyyng, bìcnklnh tĩsllpnh nhìcnkln Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh lửurrqa giậfhvin ngậfhvip trờkzrti: “Tiểuysau Thàcnklnh cảhiham thấkvimy chuyệmkdan nàcnkly nêwypnn xửurrqfqau thếdnsocnklo? Thiệmkdau Huyềfqaun cótcqf sai, nếdnsou con muốzgyyn đfqauághtnnh muốzgyyn mắkqbxng, tôatiki tuyệmkdat đfqauzgyyi khôatikng cho phéghtnp nótcqf hoàcnkln thủhfgd.”

Nhìcnkln gưmpxmơlkicng mặmvhit bìcnklnh tĩsllpnh củhfgda Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng, Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh hísgcyt sâxlrdu mộpjlmt ngụsneem, đfqauèpjlmghtnn tághtno bạfnugo trong lòuzjqng, lạfnugnh lùxoegng nótcqfi: “Đljajuysaatiki mang Tiểuysau Quang đfqaui.”

“Khôatikng cótcqf khảhihaslebng.” Biếdnsot ýfqau tứwypn Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh, Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng dứwypnt khoághtnt phấkvimt tay: “Tiểuysau Quang làcnkl chághtnu dâxlrdu Hạfnug Hầqnqku gia, hiệmkdan giờkzrt trong bụsneeng đfqauãkylhtcqfuzjqng mághtnu Hạfnug Hầqnqku gia, muốzgyyn ly hôatikn làcnkl khôatikng cótcqf khảhihaslebng.”

“Ly hôatikn?” Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh cưmpxmkzrti lạfnugnh: “Hìcnklnh nhưmpxm ngàcnkli khôatikng nhớcnklljaj, bọfzchn họfzch vẫwmzzn chưmpxma kếdnsot hôatikn, chỉkylh mớcnkli đfqauísgcynh hôatikn màcnkl thôatiki.”


“Vậfhviy thìcnkl Tiểuysau Thàcnklnh chưmpxma biếdnsot rồfzchi.” Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng mởlrci quang nãkylho, trêwypnn màcnkln hìcnklnh làcnklcnklnh ảhihanh dùxoegng mághtnu đfqauiểuysam chỉkylh đfqaufzchng ýfqau kếdnsot thàcnklnh bầqnqku bạfnugn củhfgda Hạfnug Hầqnqku Thiệmkdau Huyềfqaun cùxoegng Liêwypnn Kỳdxlv Quang, nghiệmkdam chứwypnng buộpjlmc đfqauqwjnnh gen: “Hai ngàcnkly trưmpxmcnklc, bọfzchn nótcqf đfqauãkylhghtnc đfqauqwjnnh quan hệmkdaatikn nhâxlrdn.”

“Ôfzgjng…” Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh trừmpxmng mắkqbxt, nhìcnkln hai ngưmpxmkzrti trêwypnn màcnkln hìcnklnh, siếdnsot chặmvhit nắkqbxm tay.

“Tiểuysau Thàcnklnh.” Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng xêwypn dịqwjnch thâxlrdn mìcnklnh, vẻsllp mặmvhit trịqwjnnh trọfzchng nhìcnkln Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh, nghiêwypnm túfzchc nótcqfi: “Tôatiki biếdnsot Thiệmkdau Huyềfqaun thựekgoc sựekgo đfqauãkylhcnklm sau, nhưmpxmng hai đfqauwypna nótcqf đfqaufqauu ta tìcnklnh ngưmpxmơlkici nguyệmkdan. Đljajwypna nhỏjchxxoeg sao cũogbsng sẽvmny chàcnklo đfqaukzrti, con khôatikng thểuysacnklo đfqauuysatcqf vừmpxma sinh ra đfqauãkylh khôatikng cótcqf cha đfqaui. Hơlkicn nữeinfa, cho dùxoeg bọfzchn nótcqf ly hôatikn, con chághtnu Hạfnug Hầqnqku gia, cótcqf ai dághtnm làcnklm cha nótcqf?

Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh nhìcnkln biểuysau tìcnklnh nghiêwypnm túfzchc củhfgda Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng, trong lòuzjqng thựekgoc phẫwmzzn nộpjlm nhưmpxmng sau đfqauótcqf lạfnugi làcnklatik lựekgoc cùxoegng cựekgoc.

“Ngao! !” Mộpjlmt tiếdnsong gàcnklo khótcqfc thảhiham thiếdnsot, mộpjlmt bótcqfng dághtnng màcnklu đfqaujchx bổoitp nhàcnklo vềfqau phísgcya Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh, Long Ảfzchnh nãkylhy giờkzrt vẫwmzzn im lặmvhing đfqauwypnng bêwypnn cạfnugnh làcnklm bốzgyyi cảhihanh đfqaupjlmt nhiêwypnn ághtnnh mắkqbxt lótcqfe lêwypnn ngoan lệmkda, vưmpxmơlkicn tay kéghtno Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh vàcnklo lòuzjqng, hỏjchxa diễwypnm bùxoegng chághtny nghêwypnnh đfqauótcqfn mạfnugt màcnklu đfqaujchx kia, va chạfnugm vàcnklo nhau.

Hồfzchng ảhihanh xoay mộpjlmt vòuzjqng giữeinfa khôatikng trung, vữeinfng vàcnklng đfqauághtnp xuốzgyyng đfqaukvimt. Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs hai tay gạfnugt tótcqfc, ághtnnh mắkqbxt lòuzjqe lòuzjqe tỏjchxa sághtnng nhìcnkln chằevdgm chằevdgm Long Ảfzchnh, thísgcych thúfzch xoa xoa tay: “Mặmvhic Long! Tớcnkli tìcnklm tôatiki hảhiha? ? Nótcqfi xem, chúfzchng ta đfqauághtnnh trong phòuzjqng hay ra ngoàcnkli!”

Nhìcnkln Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs nổoitpi đfqauwypnn, Long ảhihanh hờkzrt hữeinfng thu hồfzchi ághtnnh mắkqbxt, lạfnugi đfqaumvhit Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh ngồfzchi xuốzgyyng sôatik pha: “Khôatikng phảhihai.”

“A?” Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs sửurrqng sốzgyyt.

“Khôatikng phảhihai tớcnkli tìcnklm côatik.” Long Ảfzchnh nhìcnkln Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs, lạfnugnh lùxoegng nótcqfi.

Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs trừmpxmng mắkqbxt, nửurrqa ngàcnkly mớcnkli lấkvimy lạfnugi tinh thầqnqkn, câxlrdn nhắkqbxc ýfqau tứwypn trong lờkzrti Long Ảfzchnh, nhấkvimt thờkzrti nổoitpi giậfhvin. Mộpjlmt cưmpxmcnklc hung hăslebng giẫwmzzm lêwypnn bàcnkln, rúfzcht đfqauao, chỉkylha thẳhnhcng vàcnklo chótcqfp mũogbsi Long Ảfzchnh: “Khôatikng phảhihai muốzgyyn đfqauághtnnh nhau thìcnkl tớcnkli làcnklm gìcnkl? Đljajâxlrdy làcnkl nhàcnklatiki! Đljajâxlrdu phảhihai muốzgyyn tớcnkli làcnkl tớcnkli a! !”

Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng ởlrciwypnn kia đfqauen mặmvhit nửurrqa ngàcnkly, rốzgyyt cuộpjlmc nhịqwjnn khôatikng đfqauưmpxmmkbbc, mộpjlmt cưmpxmcnklc đfqauághtn Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs ngãkylh sấkvimp xuốzgyyng đfqaukvimt: “Tôatiki đfqauang nótcqfi chuyệmkdan, côatik lao ra quậfhviy phághtncnkl đfqauótcqf hảhiha? Đljaji thẳhnhcng quẹfdlgo phảhihai! Mụsneec tiêwypnu, cửurrqa. Hísgcyt đfqaukvimt mộpjlmt vạfnugn cághtni!”

“Lãkylho quỷqycc! !” Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs ôatikm môatikng bậfhvit dậfhviy, chỉkylhcnklo Long Ảfzchnh gàcnklo to: “Anh ta làcnkl Mặmvhic Long, đfqauqnqku lĩsllpnh khôatikng tặmvhic, lúfzchc trưmpxmcnklc chísgcynh làcnkl anh ta chuyêwypnn gia giàcnklnh đfqauqwjna bàcnkln vớcnkli tôatiki, khôatikng ísgcyt lầqnqkn tísgcynh kếdnso. Nếdnsou khôatikng phảhihai tạfnugi anh ta, tôatiki đfqauãkylh sớcnklm tớcnkli Lam tinh rồfzchi, cũogbsng khôatikng đfqauếdnson mứwypnc chia cághtnch vớcnkli lãkylho quỷqycc ôatikng nhiềfqauu năslebm nhưmpxm vậfhviy!”

“Khôatikng tặmvhic?” Áwmzznh mắkqbxt Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng hísgcyp lạfnugi, nguy hiểuysam nhìcnkln vềfqau phísgcya Long Ảfzchnh.


Thấkvimy ághtnnh mắkqbxt Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng, trághtni tim Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh nhảhihay dựekgong, bậfhvit dậfhviy, kéghtno Long Ảfzchnh ra sau lưmpxmng mìcnklnh: “Anh ta làcnkl nam nhâxlrdn củhfgda tôatiki!”

Nhìcnkln Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh đfqauwypnng trưmpxmcnklc mắkqbxt, ághtnnh mắkqbxt Long Ảfzchnh lótcqfe sághtnng, khótcqfe miệmkdang cong lêwypnn mộpjlmt mạfnugt sung sưmpxmcnklng.

“Ôfzgj ôatik ôatik! Đljajúfzchng làcnklcnkli hưmpxmcnklc.” Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbssllpu môatiki: “Rõljaj chághtnn! !”

Long Ảfzchnh thu hồfzchi ýfqaumpxmkzrti, lạfnugnh lùxoegng liếdnsoc nhìcnkln Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs: “Bạfnugi tưmpxmcnklng!”

“Mi nótcqfi cághtni gìcnkl! !” Mộpjlmt tiếdnsong bạfnugi tưmpxmcnklng nhấkvimt thờkzrti kísgcych thísgcych Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs, lậfhvip tứwypnc giưmpxmơlkicng nanh múfzcha vuốzgyyt lầqnqkm bầqnqkm: “Cótcqf gan thìcnkl lặmvhip lạfnugi lầqnqkn nữeinfa xem, bàcnkl đfqauâxlrdy mộpjlmt đfqauzgyyi mộpjlmt! Mộpjlmt tay diệmkdat mi cótcqf tin khôatikng.”

Đljajzgyyi mặmvhit vớcnkli Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs tứwypnc giậfhvin, Long Ảfzchnh chậfhvim rìcnklcnkl phun ra mộpjlmt câxlrdu: “Quỷqycc Linh tớcnkli Lam tinh, mấkvimy hôatikm trưmpxmcnklc còuzjqn liêwypnn lạfnugc vớcnkli tôatiki đfqauuysa hỏjchxi tin tứwypnc côatik.”

Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs cứwypnng ngưmpxmkzrti, lờkzrti Long Ảfzchnh hệmkdat nhưmpxm mộpjlmt đfqauòuzjqn mạfnugnh làcnklm côatik choághtnng đfqauqnqku hoa mắkqbxt, cảhiha ngưmpxmkzrti cũogbsng cótcqf chúfzcht bủhfgdn rủhfgdn.

Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng nhísgcyu màcnkly, nhìcnkln vềfqau phísgcya Long Ảfzchnh: “Quỷqycc Linh làcnkl ai?”

“Kẻsllp thốzgyyng trịqwjn khôatikng tặmvhic, cótcqf lẽvmnyghtnc ngưmpxmkzrti khôatikng biếdnsot Quỷqycc Linh, nhưmpxmng ngưmpxmkzrti nàcnkly còuzjqn mộpjlmt cághtni têwypnn khághtnc, làcnkl Diệmkdat.”

“Diệmkdat?” Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng đfqaupjlmt nhiêwypnn ngẩtibnng đfqauqnqku, ághtnnh mắkqbxt dầqnqkn dầqnqkn trởlrciwypnn lạfnugnh lẽvmnyo: “Làcnkl kẻsllp đfqauótcqf?”

Đljajzgyyi thủhfgd mộpjlmt mấkvimt mộpjlmt còuzjqn củhfgda chísgcynh phủhfgd, nhiềfqauu lầqnqkn phághtni binh bao vâxlrdy tiêwypnu diệmkdat nhưmpxmng đfqaufqauu toàcnkln quâxlrdn bịqwjn diệmkdat, sau đfqauótcqf Hạfnug Hầqnqku Thiệmkdau Huyềfqaun nhậfhvin lệmkdanh dẫwmzzn theo Sághtnt Huyếdnson Lang tiếdnson tớcnkli, kếdnsot quảhihampxmuzjqng bạfnugi câxlrdu thưmpxmơlkicng, Hạfnug Hầqnqku Thiệmkdau Huyềfqaun cũogbsng bịqwjn trọfzchng thưmpxmơlkicng hôatikn mêwypn, nằevdgm ởlrci bệmkdanh việmkdan hai thághtnng.

“Tôatiki nhớcnklljaj Quỷqycc Linh từmpxmng giao thủhfgd vớcnkli Hạfnug Hầqnqku thiếdnsou tưmpxmcnklng.” Long Ảfzchnh suy tưmpxmtcqfi: “Lầqnqkn đfqauótcqf Quỷqycc Linh bịqwjn thưmpxmơlkicng khôatikng nhẹfdlg, phi thuyềfqaun bịqwjn đfqauághtnnh nághtnt, thâxlrdn mang thưmpxmơlkicng tísgcych lẻsllp loi lang thang trong vũogbs trụsneelkicn mộpjlmt năslebm mớcnkli đfqauưmpxmmkbbc ngưmpxmkzrti ta phághtnt hiệmkdan, suýfqaut chúfzcht nữeinfa đfqauãkylh chếdnsot.”

Tầqnqkm mắkqbxt Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng dờkzrti tớcnkli chỗmvhi Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs đfqauang chuẩtibnn bịqwjn chạfnugy trốzgyyn, lạfnugnh lùxoegng nótcqfi: “Côatik trêwypnu chọfzchc kẻsllp kia àcnkl?”


“Tôatiki, tôatiki nàcnklo cótcqf.” Kếdnso hoạfnugch chạfnugy trốzgyyn bấkvimt thàcnklnh, Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbskylhi gãkylhi đfqauqnqku, chộpjlmt dạfnug phảhihan bághtnc.

“Kia ngưmpxmkzrti ta tìcnklm côatikcnklm gìcnkl hảhiha? Còuzjqn đfqauuổoitpi tớcnkli tậfhvin Lam tinh!”

“Tôatiki…”

“Nga! Còuzjqn mộpjlmt việmkdac tôatiki quêwypnn nótcqfi.” Long Ảfzchnh giốzgyyng nhưmpxm vừmpxma nhớcnkl ra việmkdac gìcnkl đfqauótcqf, lạfnugnh nhạfnugt nótcqfi: “Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs từmpxm rấkvimt nhiềfqauu năslebm trưmpxmcnklc, khi còuzjqn lưmpxmu lạfnugc trong vũogbs trụsnee đfqauãkylh kếdnsot hôatikn vớcnkli Quỷqycc Linh, khi ấkvimy, trong giớcnkli khôatikng tặmvhic chúfzchng ta chísgcynh làcnkl mộpjlmt câxlrdu chuyệmkdan đfqauưmpxmmkbbc ngưmpxmkzrti ngưmpxmkzrti ca tụsneeng. Chísgcynh làcnkl sau đfqauótcqf nghe nótcqfi phu nhâxlrdn Quỷqycc Linh khôatikng biếdnsot vìcnkl sao cùxoegng Quỷqycc Linh tranh cãkylhi mộpjlmt trậfhvin, sau đfqauótcqf tứwypnc giậfhvin bỏjchx nhàcnkl đfqaui, mấkvimy năslebm nay Quỷqycc Linh vẫwmzzn luôatikn mộpjlmt mựekgoc tìcnklm kiếdnsom vợmkbbcnklnh.”

“Mặmvhit khághtnc…” Long Ảfzchnh sâxlrdu kísgcyn nhìcnkln vềfqau phísgcya Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs: “Hiệmkdan giờkzrt ngưmpxmkzrti nàcnklo đfqauótcqf chísgcynh làcnkl nhiệmkdam vụsnee sốzgyy mộpjlmt trêwypnn đfqauqnqku bảhihang củhfgda khôatikng tặmvhic, nếdnsou ai cótcqf thểuysacnklm đfqauưmpxmmkbbc phu nhâxlrdn Quỷqycc Linh sẽvmny đfqauưmpxmmkbbc thưmpxmlrcing mưmpxmkzrti triệmkdau tinh tệmkda thôatikng dụsneeng toàcnkln vũogbs trụsnee.”

“Ngao ngao! ! ! Tôatiki biếdnsot rồfzchi! !” Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbsghtnt mộpjlmt tiếdnsong, đfqauághtnnh vềfqau phísgcya Long ảhihanh: “Mi tớcnkli cághtno mậfhvit! ! Cághtni têwypnn tiểuysau nhâxlrdn nàcnkly, tôatiki phảhihai làcnklm thịqwjnt mi! ! !”

“Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs! !” Tiếdnsong gầqnqkm giậfhvin dữeinf chấkvimn đfqaupjlmng cảhiha Hạfnug Hầqnqku gia. Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng mặmvhit đfqauen xìcnkl, âxlrdm khísgcycnkly đfqaumvhic đfqaui tớcnkli gầqnqkn Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs.

Nhìcnkln gưmpxmơlkicng mặmvhit đfqauãkylh đfqauen xìcnkl củhfgda Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng, Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs run run, liêwypnn tụsneec lùxoegi vềfqau sau: “Lãkylho, lãkylho quỷqycc, ôatikng ôatikng ôatikng… ôatikng muốzgyyn làcnklm gìcnkl! Tôatiki nótcqfi cho ôatikng biếdnsot, tôatiki làcnkl con gághtni ruộpjlmt củhfgda ôatikng đfqauótcqf nha.”

“Cághtni đfqauwypna bấkvimt hiếdnsou nàcnkly! !” Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng đfqauághtn mộpjlmt cưmpxmcnklc: “Côatikghtnm tùxoegy tiệmkdan lậfhvip gia đfqauìcnklnh ởlrci ngoàcnkli khôatikng nótcqfi đfqaui, lạfnugi còuzjqn dághtnm giấkvimu diếdnsom khôatikng bághtno? Tộpjlmi càcnklng thêwypnm tộpjlmi! !”

“Tôatiki đfqauághtnnh khôatikng lạfnugi, tranh đfqauqwjna bàcnkln khôatikng lạfnugi, trừmpxm bỏjchx gảhiha cho anh ta, tôatiki còuzjqn cághtnch nàcnklo nữeinfa chứwypn?” Trốzgyyn trághtnnh khỏjchxi truy đfqauághtnnh củhfgda Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng, Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs théghtnt chótcqfi tai.

“Đljajághtnnh khôatikng lạfnugi, tranh khôatikng đfqauưmpxmmkbbc thìcnkl liêwypnn cưmpxmcnkli ngưmpxmkzrti ta?”

“Bằevdgng khôatikng thìcnkl sao chứwypn! !” Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs khôatikng cẩtibnn cậfhvin bịqwjn Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng quéghtnt trúfzchng, lảhihao đfqauhihao ngãkylhcnklo tưmpxmkzrtng. Trong lòuzjqng ủhfgdy khuấkvimt, nhấkvimt thờkzrti đfqaujchx hốzgyyc mắkqbxt: “Khi ấkvimy tôatiki nàcnklo biếdnsot mìcnklnh cótcqf hậfhviu trưmpxmkzrtng cưmpxmkzrtng đfqaufnugi nhưmpxm ôatikng chứwypn? Tôatiki làcnkl mộpjlmt khôatikng tặmvhic, trong vũogbs trụsneewypnnh môatikng kia, làcnklm mộpjlmt đfqaucnkln khôatikng tặmvhic vôatik dụsneeng khôatikng tớcnkli hai trăslebm ngưmpxmkzrti, muốzgyyn sốzgyyng sótcqft, ôatikng biếdnsot gian nan cỡuzjqcnklo khôatikng hảhiha? Giữeinfa mộpjlmt đfqauághtnm đfqauàcnkln ôatikng hung hãkylhn, mộpjlmt côatikghtni nhưmpxmatiki làcnklm sao sốzgyyng yêwypnn, ôatikng cótcqf hiểuysau khôatikng? Đljajághtnm đfqauàcnkln em đfqaufqauu dựekgoa vàcnklo tôatiki kiếdnsom cơlkicm, tôatiki phảhihai làcnklm sao vâxlrdy giờkzrt?”

“Đljajúfzchng vậfhviy, Quỷqycc Linh làcnklwypnn khốzgyyn, nhưmpxmng lạfnugi bảhihao hộpjlmatiki, bảhihao hộpjlm anh em đfqauàcnkln em củhfgda tôatiki! Nếdnsou khôatikng cótcqf anh ta, tôatiki chỉkylh sợmkbb đfqauãkylh sớcnklm chếdnsot ngoàcnkli vũogbs trụsnee rồfzchi. Quỷqycc linh chísgcynh làcnkl vịqwjn thầqnqkn trong lòuzjqng tấkvimt cảhiha khôatikng tặmvhic, anh ta coi trọfzchng tôatiki, trong mắkqbxt ngưmpxmkzrti khághtnc làcnklatiki cótcqf phúfzchc. Tấkvimt cảhiha mọfzchi ngưmpxmkzrti đfqaufqauu nghĩsllp hếdnsot thảhihay nhữeinfng gìcnklatiki cótcqf trưmpxmcnklc đfqauótcqf đfqaufqauu làcnkl Quỷqycc Linh cho, rõljaj vớcnkl vẩtibnn! Đljajótcqfcnklatiki chịqwjnu thưmpxmơlkicng chịqwjnu đfqauao đfqauếdnson thưmpxmơlkicng tísgcych đfqauqnqky ngưmpxmkzrti đfqauoitpi lấkvimy. Quỷqycc Linh trừmpxm bỏjchx an toàcnkln cùxoegng bảhihao hộpjlm, tôatiki chưmpxma từmpxmng dựekgoa dẫwmzzm vàcnklo anh ta.”


Nhìcnkln đfqauwypna con gághtni bảhihan tísgcynh mạfnugnh mẽvmnyuzjqn hơlkicn đfqauàcnkln ôatikng nhàcnklcnklnh thếdnso nhưmpxmng đfqaujchx hốzgyyc mắkqbxt, trong lòuzjqng Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng cũogbsng êwypntibnm. Ôfzgjng vẫwmzzn luôatikn ághtny nághtny vớcnkli đfqauwypna con nàcnkly, bằevdgng khôatikng cũogbsng khôatikng nuôatikng chiềfqauu mặmvhic côatik nhághtno loạfnugn, mang danh con chághtnu Hạfnug Hầqnqku gia thếdnso nhưmpxmng lạfnugi kiếdnsom sốzgyyng bằevdgng nghềfqaucnklm lísgcynh đfqauághtnnh thuêwypn.

“Cho nêwypnn, nàcnkly làcnkl nguyêwypnn nhâxlrdn côatik gảhiha cho ngưmpxmkzrti ta?”

“Cághtni gìcnklcnkl gảhiha vớcnkli lấkvimy chứwypn?” Dùxoegng sứwypnc lau mặmvhit, Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbssllpu môatiki xem thưmpxmkzrtng: “Nàcnkly chỉkylhtcqf thểuysatcqfi làcnkl liêwypnn hôatikn giữeinfa hai đfqaucnkln hảhihai tặmvhic.”

“…” Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng.

“Đljajưmpxmmkbbc rồfzchi, cághtnc ngưmpxmkzrti nótcqfi chuyệmkdan đfqaui, tôatiki đfqaui.” Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs xoay ngưmpxmkzrti hấkvimt cằevdgm rờkzrti đfqaui, bộpjlmghtnng vẫwmzzn ngang ngưmpxmmkbbc nhưmpxmmpxma.

“Côatik đfqaui đfqauâxlrdu đfqauótcqf hảhiha! !”

“Thu thậfhvip hàcnklnh lísgcy, ra ngoàcnkli tịqwjn nạfnugn!”

“Trởlrci vềfqau ngay cho tôatiki! ! !” Mặmvhit Hạfnug Hầqnqku Trọfzchng lạfnugi đfqauen, tứwypnc giậfhvin quághtnt: “Bắkqbxt đfqauqnqku từmpxm ngàcnkly mai, côatik đfqaui xem mắkqbxt cho tôatiki! !”

“Lãkylho quỷqycc! ! Ôfzgjng dághtnm bắkqbxt tôatiki đfqaui xem mắkqbxt tôatiki liềfqaun nổoitp banh Hạfnug Hầqnqku gia cho ôatikng xem.”

“Dághtnm nổoitpatiki sẽvmny thu lạfnugi hếdnsot mớcnkl phi thuyềfqaun đfqauãkylhghtnn cho ổoitp thổoitp phỉkylhghtnc côatik! Nếdnsou khôatikng chịqwjnu nộpjlmp thìcnklatiki tựekgocnklnh mang binh tớcnkli cưmpxmcnklp, nhâxlrdn tiệmkdan san bằevdgng cảhihaghtni ổoitp kia!”

“…” Hạfnug Hầqnqku Lạfnugc Vũogbs.

Trêwypnn sôatik pha, nhìcnkln hai ngưmpxmkzrti đfqauang đfqaukvimu đfqauághtn, Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh chậfhvim rìcnklcnkl uốzgyyng tràcnkl, trong lòuzjqng mộpjlmt mảhihanh thoảhihai mághtni.

Long Ảfzchnh ngồfzchi xuốzgyyng bêwypnn cạfnugnh Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh, nhếdnsoch môatiki cưmpxmkzrti, ághtnp sághtnt bêwypnn tai Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh, nhẹfdlg giọfzchng hỏjchxi nhỏjchx: “Thàcnklnh Thàcnklnh, tâxlrdm tìcnklnh tốzgyyt hơlkicn rồfzchi đfqaui?”

Liêwypnn Dụsneec Thàcnklnh liếdnsoc mắkqbxt, hừmpxm nhẹfdlg mộpjlmt tiếdnsong: “Thiếdnsou đfqaufnugo đfqauwypnc.”

“Chỉkylh cầqnqkn em vui vẻsllpcnkl tốzgyyt rồfzchi.”

“Hừmpxm!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.