Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 132 : Tiền Mừng

    trước sau   
“Nguyêctfmn soátffci, phu nhâxxzfn khôboyfi phụkfbxc rấipptt tốzdoxt, cũzrabng khôboyfng còyfydn đpijniểrbfgm nàrbfgo lo ngạuqmwi.” Bátffcc sĩzdox riêctfmng củthxua Hạuqmw Hầzgbpu gia, Mộwjlj Dung Khanh thu hồbtuoi thiếkfcrt bịsbko, xoay ngưnejjvmgsi nhìbkben Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng: “Chẳhiaang qua dùthxu sao cũzrabng từcvczng bịsbko thưnejjơeqoung, thâxxzfn mìbkbenh hưnejj tổniyvn, vẫtffcn phảniyvi hảniyvo hảniyvo tịsbkonh dưnejjvmgsng.”

“Tốzdoxt.” Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng nghiêctfmm túnakfc gậghyzt đpijnzgbpu, thâxxzfn mìbkbenh căubpbng cứrukung hệgwmlt nhưnejj đpijnang ngồbtuoi trong phòyfydng nghịsbko sựhzwv trưnejjtnnic chiếkfcrn trậghyzn: “Còyfydn gìbkbe khátffcc cầzgbpn chúnakf ýtqqv khôboyfng?”

“Mặonmgt khátffcc…” Mộwjlj Dung Khanh nhìbkben Liêctfmn Kỳpijn Quang đpijnang cuộwjljn ngưnejjvmgsi nằhzwvm trong lòyfydng Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn nghịsbkoch đpijnzgbpu ngóddvhn tay, tựhzwva tiếkfcru phi tiếkfcru: “Đmpoerukua nhỏkltr vẫtffcn chưnejja đpijnưnejjpijnc hai thátffcng, làrbfg thờvmgsi kìbkbe nguy hiểrbfgm. Ngưnejjvmgsi mai thai khoảniyvng thờvmgsi gian nàrbfgy rấipptt dễcvcz tứrukuc giậghyzn, phảniyvi thuậghyzn theo ýtqqv cậghyzu ấippty, trátffcnh kíubpbch thíubpbch màrbfgniyvnh hưnejjutzqng tớtnnii thai nhi.”

“Khôboyfng thàrbfgnh vấipptn đpijntlmq.”

“Chờvmgs qua ba thátffcng nữnejja, tôboyfi lạuqmwi tớtnnii kiểrbfgm tra cho phu nhâxxzfn.” Mộwjlj Dung Khanh xoa cằhzwvm, theo quảniyvn gia rờvmgsi khỏkltri phòyfydng.

“Thiệgwmlu Huyềtlmqn, theo ôboyfng ra ngoàrbfgi mộwjljt chúnakft.” Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng trầzgbpm giọohflng mởutzq miệgwmlng, ýtqqv chỉqdpl ra ngoàrbfgi cửootea.


Liêctfmn Kỳpijn Quang đpijnwjljt nhiêctfmn ngẩyptang đpijnzgbpu, vẻjcdg mặonmgt cảniyvnh giátffcc trừcvczng Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng.

Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn đpijnưnejja tay xoa xoa đpijnzgbpu Liêctfmn Kỳpijn Quang, buôboyfng cậghyzu ra: “Anh sẽkltr vềtlmq ngay.”

“Khôboyfng cầzgbpn!” Liêctfmn Kỳpijn Quang vưnejjơeqoun hai móddvhng vuốzdoxt bấipptu chặonmgt átffco Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn, sắghyzc mặonmgt khóddvh coi nhìbkben Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng.

“Nhìbkben tôboyfi nhưnejj vậghyzy làrbfgm gìbkbe chứruku!” Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng trừcvczng mắghyzt: “Tôboyfi ăubpbn thịsbkot nóddvh đpijnưnejjpijnc chắghyzc?”

“Khôboyfng cầzgbpn!” Liêctfmn Kỳpijn Quang sốzdoxng chếkfcrt túnakfm lấippty Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn khôboyfng buôboyfng, Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn sợpijnthxung sứrukuc quátffc lớtnnin sẽkltr tổniyvn thưnejjơeqoung đpijnếkfcrn cậghyzu, chỉqdpl đpijnàrbfgnh thảniyv lỏkltrng tay, mộwjljt lầzgbpn nữnejja ôboyfm lấippty Liêctfmn Kỳpijn Quang.

“Đmpoeưnejjpijnc đpijnưnejjpijnc đpijnưnejjpijnc! !” Nhìbkben cảniyvnh nàrbfgy, Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng tứrukuc giậghyzn, chíubpbnh làrbfg lớtnnin nhỏkltr đpijntlmqu khôboyfng đpijnkfbxng tớtnnii đpijnưnejjpijnc, ai cũzrabng khôboyfng thểrbfg mắghyzng, chỉqdplddvh thểrbfg phấipptt tay, tứrukuc giậghyzn: “Cứruku che chởutzq đpijni! Tôboyfi xem xem códdvh thểrbfg quấipptn tớtnnii khi nàrbfgo.”

Đmpoezdoxi mặonmgt vớtnnii cơeqoun giậghyzn củthxua Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng, Liêctfmn Kỳpijn Quang im ỉqdplm vùthxui đpijnzgbpu vàrbfgo lòyfydng Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn, ngay cảniyv átffcnh mắghyzt cũzrabng khôboyfng thèduskm vứrukut qua. Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng bấipptt đpijnghyzc dĩzdox, chỉqdpl đpijnàrbfgnh từcvcz bỏkltr, hùthxung hổniyv giậghyzm châxxzfn bỏkltr ra khỏkltri phòyfydng.

Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng đpijni rồbtuoi, trong phòyfydng khôboyfi phụkfbxc im lặonmgng. An Nhưnejjxxzfm cùthxung Hạuqmw Hầzgbpu Tuyệgwmlt ởutzqctfmn ngoàrbfgi ứrukung phóddvh khátffcch khứrukua.

Hạuqmw Hầzgbpu Lạuqmwc Vũzrabubpbnh tìbkbenh qua loa, khôboyfng biếkfcrt nặonmgng nhẹyfyd, bịsbko Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn hạuqmw lệgwmlnh khôboyfng đpijnưnejjpijnc phébzjcp tớtnnii gầzgbpn Liêctfmn Kỳpijn Quang trong phạuqmwm vi năubpbm mébzjct, còyfydn trựhzwvc tiếkfcrp dùthxung dịsbkoubpbng bậghyzc hoàrbfgng tạuqmwo thàrbfgnh lồbtuong phòyfydng hộwjlj, nàrbfgy làrbfgm Hạuqmw Hầzgbpu Lạuqmwc Vũzrab chửootei ầzgbpm mộwjljt trậghyzn, bấipptt quátffc sau đpijnóddvh bịsbko Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn thu thậghyzp, đpijnátffcnh cho bầzgbpm dậghyzp mặonmgt mũzrabi thìbkbe liềtlmqn thàrbfgnh thậghyzt.

“Thiệgwmlu Huyềtlmqn, chúnakfng ta quay vềtlmqutzq khu ba đpijni.” Liêctfmn Kỳpijn Quang ngẩyptang đpijnzgbpu, buồbtuon bựhzwvc nóddvhi.

“Làrbfgm sao vậghyzy?” Nhìbkben ra Liêctfmn Kỳpijn Quang bấipptt mãboyfn, Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn thấipptp giọohflng trấipptn an.

“Tôboyfi khôboyfng thíubpbch nơeqoui nàrbfgy.” Liêctfmn Kỳpijn Quang mấippty hôboyfm trưnejjtnnic mộwjljt đpijnưnejjvmgsng xôboyfng thẳhiaang tớtnnii đpijngwml nhấipptt ngụkfbxc giam, sau khi trởutzq vềtlmq liềtlmqn bịsbko cấipptm túnakfc, liêctfmn tiếkfcrp vàrbfgi ngàrbfgy khôboyfng đpijni đpijnâxxzfu. Nhưnejjng khôboyfng phảniyvi cậghyzu khôboyfng biếkfcrt tìbkbenh huốzdoxng bêctfmn ngoàrbfgi.

Liêctfmn Kỳpijn Quang, mộwjljt cao thủthxu bậghyzc khôboyfng vịsbko thàrbfgnh niêctfmn, lạuqmwi còyfydn làrbfg ngưnejjvmgsi tựhzwv nhiêctfmn, đpijnang mang thai.


Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn chưnejja tớtnnii trăubpbm tuổniyvi đpijnãboyf thàrbfgnh côboyfng tiếkfcrn lêctfmn bậghyzc hoàrbfgng, thiêctfmn phúnakfctfmu nghiệgwmlt nàrbfgy làrbfgm vôboyf sốzdox ngưnejjvmgsi kêctfmu la biếkfcrn thátffci.

Hai sựhzwv kiệgwmln nàrbfgy hiệgwmln giờvmgs đpijnãboyftffco đpijnwjljng ngấipptt trờvmgsi trêctfmn mạuqmwng.

Mấippty ngàrbfgy nay từcvcztffcng tớtnnii tốzdoxi, ngưnejjvmgsi tớtnnii bátffci phỏkltrng Hạuqmw Hầzgbpu gia cơeqou hồbtuo muốzdoxn đpijnuqmwp sậghyzp cửootea, muốzdoxn gặonmgp gỡvmgs Liêctfmn Kỳpijn Quang cùthxung Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn. Quátffc nhiềtlmqu ngưnejjvmgsi, An Nhưnejjxxzfm cùthxung Hạuqmw Hầzgbpu Tuyệgwmlt cũzrabng tiếkfcrp khôboyfng xuểrbfg, trựhzwvc tiếkfcrp quăubpbng cho quảniyvn gia Tềtlmqtffcthxung ngưnejjvmgsi mátffcy chiêctfmu đpijnãboyfi. Chíubpbnh làrbfgddvh mộwjljt vàrbfgi ngưnejjvmgsi khôboyfng thểrbfg khôboyfng nểrbfg mặonmgt mũzrabi, phảniyvi kiêctfmn trìbkberukung phóddvh.

“Tốzdoxt.” Khôboyfng thíubpbch nhìbkben vẻjcdgniyvm đpijnuqmwm trêctfmn mặonmgt Liêctfmn Kỳpijn Quang, Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn nhẹyfyd nhàrbfgng ấipptn đpijnzgbpu cậghyzu vàrbfgo lòyfydng mìbkbenh: “Chờvmgs qua vàrbfgi ngàrbfgy nữnejja thâxxzfn thểrbfg em hoàrbfgn toàrbfgn ổniyvn đpijnsbkonh, chúnakfng ta quay vềtlmq khu ba.”

“Cơeqou thểrbfgboyfi đpijnãboyfniyvn rồbtuoi.” Nghe thấippty Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn đpijnátffcp ứrukung, átffcnh mắghyzt Liêctfmn Kỳpijn Quang sátffcng rựhzwvc, trựhzwvc tiếkfcrp từcvcz trêctfmn giưnejjvmgsng nhảniyvy xuốzdoxng, còyfydn vỗubpb vỗubpbtffci bụkfbxng đpijnãboyf tròyfydn lêctfmn khôboyfng íubpbt củthxua mìbkbenh: “Anh xem.”

Bịsbko đpijnwjljng tátffcc củthxua Liêctfmn Kỳpijn Quang dọohfla, Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn sa sầzgbpm mặonmgt, ôboyfm Liêctfmn Kỳpijn Quang tớtnnii, cốzdox đpijnsbkonh vữnejjng vàrbfgng: “Vợpijn! ! !”

Nhìbkben gưnejjơeqoung mặonmgt nhỏkltr nhắghyzn vôboyf tộwjlji củthxua Liêctfmn Kỳpijn Quang, gâxxzfn xanh Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn giậghyzt giậghyzt: “Vợpijn àrbfg! Vềtlmq sau khôboyfng đpijnưnejjpijnc làrbfgm vậghyzy, biếkfcrt khôboyfng?”

“Tôboyfi thậghyzt sựhzwv khôboyfng sao màrbfg.” Nghĩzdox Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn khôboyfng tin, Liêctfmn Kỳpijn Quang còyfydn nghiêctfmm túnakfc xoa bóddvhp cátffci bụkfbxng thịsbkot thịsbkot củthxua mìbkbenh: “Trưnejjtnnic kia lúnakfc đpijni làrbfgm nhiệgwmlm vụkfbx, bụkfbxng khôboyfng biếkfcrt đpijnãboyf bịsbko thủthxung bao nhiêctfmu lầzgbpn, nộwjlji tạuqmwng lòyfydi ra ngoàrbfgi cũzrabng khôboyfng sao. Lầzgbpn nàrbfgy bấipptt quátffc chỉqdpl chảniyvy chúnakft mátffcu, ăubpbn chúnakft thịsbkot, ngủthxu mộwjljt giấipptc thìbkbe bồbtuoi bổniyv lạuqmwi rồbtuoi.”

Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn xoa nhẹyfydtffci bụkfbxng nhỏkltr trắghyzng nõonmgn củthxua Liêctfmn Kỳpijn Quang, nóddvhi khôboyfng đpijnau lòyfydng thìbkbe ngay cảniyv anh cũzrabng khôboyfng tin. Trầzgbpm mặonmgc thậghyzt lâxxzfu, Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn thấipptp giọohflng thởutzqrbfgi: “Vợpijn, anh bảniyvo hộwjlj em, hiệgwmln giờvmgs, em cũzrabng nêctfmn họohflc cátffcch bảniyvo hộwjlj con chúnakfng ta.”

“Vìbkbetffci gìbkbe phảniyvi bảniyvo hộwjljddvh?” Liêctfmn Kỳpijn Quang nghiêctfmng đpijnzgbpu: “Tôboyfi dạuqmwy nóddvh đpijnátffcnh nhau, ai dátffcm khi dễcvcz liềtlmqn chébzjcm kẻjcdg đpijnóddvh!”

Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn nhịsbkon khôboyfng đpijnưnejjpijnc bậghyzt cưnejjvmgsi thàrbfgnh tiếkfcrng: “Chíubpbnh làrbfg bọohfln nóddvh vẫtffcn chưnejja chàrbfgo đpijnvmgsi màrbfg? Chờvmgs chúnakfng sinh ra rồbtuoi, anh vớtnnii em cùthxung dạuqmwy.”

“Tốzdoxt!” Liêctfmn Kỳpijn Quang nghĩzdox nghĩzdox, lạuqmwi nóddvhi: “Tôboyfi dạuqmwy mộwjljt, anh dạuqmwy mộwjljt, sau đpijnóddvh đpijnrbfg chúnakfng đpijnátffcnh nhau, xem ai lợpijni hạuqmwi hơeqoun.”

“Vợpijn.” Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn búnakfng nhẹyfyd trátffcn Liêctfmn Kỳpijn Quang, códdvh chúnakft bấipptt đpijnghyzc dĩzdox: “Nàrbfgy chíubpbnh làrbfg con ruộwjljt củthxua em a.”


“Đmpoeúnakfng rồbtuoi, anh vẫtffcn chưnejja nóddvhi cho tôboyfi biếkfcrt vìbkbe sao lạuqmwi đpijnwjljt nhiêctfmn tiếkfcrn tớtnnii bậghyzc hoàrbfgng.” Xoa trátffcn, Liêctfmn Kỳpijn Quang giốzdoxng nhưnejj đpijnwjljt nhiêctfmn nghĩzdox tớtnnii gìbkbe đpijnóddvh, nghi hoặonmgc hỏkltri.

Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn vưnejjơeqoun tay, lấippty Thiêctfmn Minh trong khôboyfng gian ra: “Làrbfg do thanh đpijnao nàrbfgy.”

“Thiêctfmn Minh?”

“Trừcvcz bỏkltrtffci giưnejjvmgsng ngọohflc em lưnejju lạuqmwi, thanh đpijnao nàrbfgy, mỗubpbi lầzgbpn anh cầzgbpm nóddvh trong tay hoặonmgc sửoote dụkfbxng nóddvh thìbkbe luôboyfn códdvh mộwjljt luồbtuong sứrukuc mạuqmwnh thậghyzt lớtnnin tràrbfgn ngậghyzp trong cơeqou thểrbfg. Mấippty hôboyfm trưnejjtnnic ởutzq trong ngụkfbxc thấippty em bịsbko đpijnátffcnh rớtnnit xuốzdoxng, trong lòyfydng phẫtffcn nộwjlj, liềtlmqn cầzgbpm đpijnao xôboyfng ra ngoàrbfgi. Trong lúnakfc đpijnóddvh, hai luồbtuong sứrukuc mạuqmwnh trong cơeqou thểrbfg bắghyzt đpijnzgbpu xung đpijnwjljt, đpijnwjljt nhiêctfmn tiếkfcrn bậghyzc.”

Liêctfmn Kỳpijn Quang nhìbkben Thiêctfmn Minh trong tay Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn, châxxzfn màrbfgy nhíubpbu lạuqmwi. Trầzgbpm ngâxxzfm mộwjljt látffct, Liêctfmn Kỳpijn Quang cầzgbpm lấippty cổniyv tay Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn, dịsbkoubpbng xanh biếkfcrc chậghyzm rãboyfi xâxxzfm nhậghyzp vàrbfgo cơeqou thểrbfg anh, Liêctfmn Kỳpijn Quang cảniyvm thấippty lo lắghyzng, khôboyfng bỏkltrddvht mộwjljt ngóddvhc ngátffcch nàrbfgo, cẩyptan thậghyzn dòyfydbzjct cơeqou thểrbfg Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn.

“Làrbfgm sao vậghyzy?”

“Khôboyfng códdvh việgwmlc gìbkbe.” Khôboyfng tra ra chúnakft bấipptt thưnejjvmgsng nàrbfgo trong cơeqou thểrbfg Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn, Liêctfmn Kỳpijn Quang thu lạuqmwi dịsbkoubpbng, lắghyzc đpijnzgbpu: “Thiêctfmn Minh anh cấipptt đpijni, phỏkltrng chừcvczng khôboyfng bao lâxxzfu nữnejja sẽkltrddvheqou hộwjlji xửoote dụkfbxng.”

Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn nhanh chóddvhng cấipptt Thiêctfmn Minh vàrbfgo trong khôboyfng gian, anh chỉqdpl mớtnnii dùthxung qua vàrbfgi lầzgbpn, sátffct khíubpb quátffc nặonmgng, huyếkfcrt tinh quátffc nồbtuong, hiệgwmln giờvmgs Liêctfmn Kỳpijn Quang đpijnang códdvh thai, khôboyfng nêctfmn tiếkfcrp xúnakfc.

“Thiệgwmlu Huyềtlmqn, sau khi chúnakfng ta vềtlmq khu ba, anh cùthxung tôboyfi tớtnnii trưnejjvmgsng đpijni.”

“Muốzdoxn gặonmgp ai?” Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn hơeqoui nhưnejjtnning mi.

Liêctfmn Kỳpijn Quang lắghyzc tay, átffcnh mắghyzt códdvh chúnakft ủthxuy khuấipptt: “Khôboyfng gian củthxua tôboyfi bịsbko phếkfcr rồbtuoi, cátffci gìbkbezrabng khôboyfng còyfydn. Tôboyfi muốzdoxn tớtnnii tìbkbem bạuqmwn họohflc đpijnòyfydi tiềtlmqn mừcvczng đpijnrbfg sau nàrbfgy mua sữnejja cho cụkfbxc nắghyzm.”

“…” Hạuqmw Hầzgbpu Thiệgwmlu Huyềtlmqn.

yfydn Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng bêctfmn nàrbfgy, sau khi tứrukuc giậghyzn xôboyfng ra khỏkltri phòyfydng Liêctfmn Kỳpijn Quang, vừcvcza xuốzdoxng lầzgbpu thìbkbe nhìbkben thấippty Mộwjlj Dung Khanh vốzdoxn đpijnãboyfctfmn rờvmgsi đpijni, nhấipptt thờvmgsi ngẩyptan ngưnejjvmgsi, bưnejjtnnic qua.


“Nguyêctfmn soátffci.” Thấippty Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng đpijni tớtnnii, Mộwjlj Dung Khanh đpijnonmgt tátffcch tràrbfg xuốzdoxng, đpijnrukung dậghyzy chàrbfgo.

“Còyfydn chuyệgwmln gìbkbe sao?”

“Còyfydn mộwjljt chuyệgwmln khôboyfng tiệgwmln nóddvhi, códdvh liêctfmn quan tớtnnii phu nhâxxzfn.” Gưnejjơeqoung mặonmgt Mộwjlj Dung Khanh thiếkfcru đpijni chúnakft ôboyfn hòyfyda ngàrbfgy thưnejjvmgsng, tăubpbng thêctfmm phầzgbpn nghiêctfmm nghịsbkothxung trịsbkonh trọohflng.

Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng nghe thếkfcr, nhấipptt thờvmgsi sắghyzc mặonmgt lạuqmwnh băubpbng, đpijnưnejja tay ýtqqv bảniyvo: “Tớtnnii phòyfydng sátffcch.”

“Vâxxzfng.”

rbfgo phòyfydng sátffcch, Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng ngồbtuoi xuốzdoxng, mởutzq lồbtuong phòyfydng hộwjlj ngăubpbn cátffcch âxxzfm thanh trong phòyfydng: “Nóddvhi đpijni, códdvh chuyệgwmln gìbkbe?”

“Nguyêctfmn soátffci, phu nhâxxzfn lúnakfc ởutzq bệgwmlnh việgwmln códdvh từcvczng kiểrbfgm tra toàrbfgn thâxxzfn hay khôboyfng?”

“Khôboyfng códdvh.”

“Vậghyzy khóddvh trátffcch.” Mộwjlj Dung Khanh códdvh chúnakft đpijnăubpbm chiêctfmu gậghyzt đpijnzgbpu: “Làrbfg vầzgbpy a nguyêctfmn soátffci, vừcvcza nãboyfy tôboyfi đpijnãboyfrbfgm kiểrbfgm tra toàrbfgn thâxxzfn, phátffct hiệgwmln, phu nhâxxzfn khôboyfng phảniyvi ngưnejjvmgsi tựhzwv nhiêctfmn.”

“Cátffci gìbkbe?” Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng cảniyv kinh: “Khôboyfng códdvh khảniyvubpbng! Nếkfcru Tiểrbfgu Quang khôboyfng phảniyvi ngưnejjvmgsi tựhzwv nhiêctfmn, sao nóddvh lạuqmwi códdvh thểrbfg mang thai.”

“Nàrbfgy cũzrabng làrbfg nguyêctfmn nhâxxzfn làrbfgm tôboyfi cảniyvm thấippty kỳpijn quátffci, phảniyvi tìbkbem nguyêctfmn soátffci nóddvhi chuyệgwmln.” Mộwjlj Dung Khanh mởutzqtffcy tíubpbnh tríubpbubpbng, phóddvhng lêctfmn màrbfgn hìbkbenh giảniyv lậghyzp: “Sốzdox liệgwmlu toàrbfgn thâxxzfn củthxua phu nhâxxzfn cao hơeqoun ngưnejjvmgsi tựhzwv nhiêctfmn ngàrbfgn vạuqmwn lầzgbpn, cho dùthxu trong sốzdox dịsbkoubpbng giảniyv thìbkbezrabng suýtqqvt sátffct vớtnnii Hạuqmw Hầzgbpu thiếkfcru tưnejjtnning.”

“Hơeqoun nữnejja, gen cùthxung tếkfcrrbfgo củthxua phu nhâxxzfn cũzrabng khôboyfng giốzdoxng nhâxxzfn loạuqmwi, hoặonmgc nêctfmn nóddvhi làrbfg khôboyfng giốzdoxng nhâxxzfn loạuqmwi hiệgwmln giờvmgs. Cậghyzu ấippty khôboyfng trảniyvi qua biếkfcrn dịsbkorbfg vẫtffcn duy trìbkbe toàrbfgn bộwjlj sốzdox liệgwmlu hoàrbfgn mỹuqmw củthxua thờvmgsi nguyêctfmn thủthxuy. Nóddvhi cátffcch khátffcc, phu nhâxxzfn tựhzwva nhưnejj mộwjljt nhâxxzfn loạuqmwi nguyêctfmn thủthxuy còyfydn sốzdoxng.”

Nghe Mộwjlj Dung Khanh nóddvhi vậghyzy, mi mắghyzt Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng giậghyzt giậghyzt, bàrbfgn tay siếkfcrt lạuqmwi. Nếkfcru ban đpijnzgbpu còyfydn códdvh chúnakft khóddvh hiểrbfgu thìbkbe hiệgwmln tạuqmwi lạuqmwi vôboyfthxung rõonmgrbfgng, khôboyfng chỉqdpl hiểrbfgu rõonmgrbfg ngay cảniyv nguyêctfmn nhâxxzfn làrbfgbkbe, ôboyfng tựhzwva hồbtuozrabng biếkfcrt.


tffci gìbkberbfg tựhzwva nhưnejj chứruku? Nóddvh chíubpbnh làrbfg vậghyzy a! !

“Chuyệgwmln nàrbfgy còyfydn ai biếkfcrt.” Trong lòyfydng thầzgbpm quyếkfcrt đpijnsbkonh, Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng trầzgbpm giọohflng hỏkltri.

“Chỉqdplddvhboyfi cùthxung nguyêctfmn soátffci, hai ngưnejjvmgsi.”

“Hủthxuy toàrbfgn bộwjljnejj liệgwmlu, vềtlmq nộwjlji dung cuộwjljc nóddvhi chuyệgwmln hôboyfm nay củthxua chúnakfng ta, bưnejjtnnic ra khỏkltri cátffcnh cửootea nàrbfgy, lậghyzp tứrukuc quêctfmn đpijni.”

Mệgwmlnh lệgwmlnh củthxua Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng làrbfgm Mộwjlj Dung Khanh códdvh chúnakft sửooteng sốzdoxt, bấipptt quátffc vẫtffcn cúnakfi ngưnejjvmgsi: “Vâxxzfng!”

Đmpoeúnakfng lúnakfc nàrbfgy, quang nãboyfo trêctfmn tay Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng đpijnwjljt nhiêctfmn phátffct sátffcng, Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng nhấipptn mởutzq, nhấipptt thờvmgsi hìbkbenh ảniyvnh quảniyvn gia Tềtlmqtffc xuấipptt hiệgwmln trêctfmn màrbfgn hìbkbenh.

“Chuyệgwmln gìbkbe?”

“Gia chủthxu, Liêctfmn đpijnuqmwi thiếkfcru gia tớtnnii.”

Hỏkltrng bébzjct! Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng thầzgbpm tátffcp lưnejjvmgsi, tớtnnii tíubpbnh sổniyv đpijnâxxzfy! Đmpoerukua nhỏkltr thìbkbe rộwjljng lưnejjpijnng, nhưnejjng đpijnrukua lớtnnin thìbkbe

Nhớtnni tớtnnii bộwjljtffcng kiêctfmn quyếkfcrt muốzdoxn từcvczboyfn khi trưnejjtnnic củthxua Liêctfmn Dụkfbxc Thàrbfgnh, Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng códdvh chúnakft đpijnau đpijnzgbpu xoa xoa mi tâxxzfm.

“Hảniyvo hảniyvo chiêctfmu đpijnãboyfi, tôboyfi lậghyzp tứrukuc xuốzdoxng.”

“Vâxxzfng!”

Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng tắghyzt quang nãboyfo, đpijnrukung dậghyzy rờvmgsi khỏkltri phòyfydng sátffcch, Mộwjlj Dung Khanh im lặonmgng theo sau.

“Mộwjlj Dung.” Lúnakfc tay Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng đpijnonmgt lêctfmn nấipptm đpijnipptm cửootea thìbkbe đpijnwjljt nhiêctfmn dừcvczng bưnejjtnnic, chậghyzm rãboyfi mởutzq miệgwmlng: “Khôboyfng cầzgbpn nghĩzdox tớtnnii chuyệgwmln thôboyfng qua Tiểrbfgu Quang đpijnrbfg cảniyvi hiệgwmln nan đpijntlmq dựhzwvng dụkfbxc hiệgwmln tạuqmwi, Tiểrbfgu Quang nóddvh chỉqdplrbfg trưnejjvmgsng hợpijnp ngoàrbfgi ýtqqv muốzdoxn, mộwjljt kìbkbeubpbch ngoàrbfgi ýtqqv muốzdoxn màrbfg thôboyfi.”

Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng dứrukut lờvmgsi, liềtlmqn đpijnyptay cửootea rờvmgsi đpijni.

Mộwjlj Dung Khanh giậghyzt mìbkbenh, nhìbkben theo bóddvhng lưnejjng Hạuqmw Hầzgbpu Trọohflng, átffcnh mắghyzt u átffcm khôboyfng rõonmg.

“…vâxxzfng! Nguyêctfmn soátffci.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.